1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cưng à, cưng chiều anh nữa đi - Nguyên Viện (10c)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Last edited: 9/8/14
      tart_trungdunggg thích bài này.

    2. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Giới thiệu nội dung vắn tắt:
      này dám là “Đồ ăn thừa”
      Còn là “Tiểu bạch kiểm”, phải “Đồ ăn” của ?!
      Được, cái mụ la sát này…… chơi với !
      Về lời bình của đối với , nhất định dùng tất cả các chiêu thức
      Chờ – “Đồ ăn thừa” này rồi, hung hăng đá
      Này này này, thể trách ngây thơ
      Dù sao chưa từng bị con xem thường như vậy a!
      Nào biết đâu rằng, đây là lúc nghiệt duyên bắt đầu
      “Tâm mang ác ý” trêu chọc người ta
      Kết quả là căn bản bị mắc câu
      Chính mình lại ngây ngốc nhảy vào cạm bẫy của người ta
      Còn bị người ta “Thú tính”, ăn hết sạch còn mảnh vụn…
      tart_trung thích bài này.

    3. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Mở đầu:

      Edit: Đầm♥Cơ

      phải cố ý nghe lén.


      Muốn trách trách quán cà phê này vừa hay có khách, hơn nữa hai bàn lại quá gần nhau, nên mới có thể cẩn thận nghe thấy bọn họ chuyện.


      ra cũng phải nghe, chỉ cần nhìn cũng biết bọn họ xem mắt.


      Đối với chuyện người khác có hứng thú, uống cà phê của , đọc sách, thẳng cho đến khi câu từ bàn bên cạnh rơi vào lỗ tai .


      “Diện mạo của hợp khẩu vị của tôi.”


      Thiệu Duẫn dừng lại, ánh mắt khỏi dời trang sách, chuyển về phía đưa lưng về phía , khỏi nghiền ngẫm.


      Câu này là câu mà nên khi xem mắt sao? nghĩ những xem mắt đều muốn nhanh chóng đem mình gả ra ngoài.


      Nhìn lại nhà trai bị ghét bỏ, ra bộ dạng cũng tệ lắm, tuy rằng tính là ưu tú, nhưng ít nhất cũng trung hậu thành , rất phù hợp với điều kiện xem mắt ── làm bạn trai hợp, nhưng chồng ok.


      Dù sao cũng là xem mắt mà thôi, diện mạo quan trọng, có tiền nuôi vợ hay , so với nhìn được còn thực tế hơn, đây là điều kiện của đàn ông; Về phần con ……


      Cần xem mắt liền biết là dạng gì! phải lớn tuổi, chính là bộ dạng có lỗi, bằng cần gì xem mắt?


      Trong mắt đàn ông chỉ có bề ngoài, phụ nữ cần có tiền, nhưng ít nhất dáng người phải tốt, khuôn mặt phải sáng sủa, vậy sợ có người theo đuổi; Nếu có những điều kiện đó, tuổi gần ba mươi, vừa hay lại muốn lập gia đình, như vậy chỉ có con đường xem mắt này là khả quan.


      Phụ nữ nha, trước hai lăm tuổi là lúc nhiều ong bướm theo đuổi nhất, sau hai lăm tuổi tiến vào quá trình héo rũ, mà qua ba mươi tuổi tàn hết rồi!


      Hoa tàn…… Đương nhiên chỉ có thể ngoan ngoãn đợi đến phiên được chọn, mà này lại ngại người xấu, tưởng bộ dạng của mình xinh đẹp lắm sao? Nhưng xinh đẹp cần gì xem mắt?


      Thiệu Duẫn thú vị bưng tách cà phê lên, tò mò nhìn tiết mục xem mắt phía trước, cũng đoán xem đưa lưng về phía có bộ dạng như thế nào.


      “Cái gì, có ý gì?”


      Hiển nhiên lời của nhà làm cho mọi người đều giật mình, vẻ mặt nam nhân vật chính thà đẩy kính mắt mặt, chần chờ hỏi.


      “Rất xấu, rất gầy, tôi có hứng thú với cái loại『 đồ ăn thừa 』phải đổ thế này.” Nhà thẳng thắn lại trực tiếp, tuyệt nể mặt mũi người xung quanh.


      Phụt ── Thiệu Duẫn thiếu chút nữa phun hết cà phê trong miệng, đồ ăn…đồ ăn thừa?!


      Lời bình tệ hại này làm cho nhíu mày, nhìn người đàn ông xem mắt đỏ mặt, mà mẹ của người đàn ông đó ngồi bên cạnh cũng tức giận đến đỏ mặt.


      , này cái gì vậy? Dám A Văn nhà tôi là đồ ăn thừa! nhìn lại mình , có xinh đẹp gì đâu, dựa vào cái gì mà chê A Văn nhà tôi xấu hả?”


      “Thực xin lỗi, tôi biết lời của tôi rất đả thương người.” thực áy náy mở miệng. “Nhưng tôi thấy các người ngay cả chuyện tiệc rượu mời mấy bàn cũng ra rồi, thể mở miệng .”


      ra vốn muốn “cám heo”, nhưng cảm thấy như vậy tốt cho lắm, dù sao “Cám heo”, hai chữ rất tàn nhẫn, vẫn có chút lương tâm, đành phải cải biến chút.


      “A Phù! Cháu linh tinh gì thế?” Người đàn bà ngồi bên cạnh vội vàng che miệng lại, mở miệng xin lỗi nhà trai.“Thực xin lỗi, A Phù nhà chúng tôi còn tuổi biết ăn ……”


      “Dì.” gọi là A Phù gỡ tay người đàn bà kia ra,“Tuổi còn , vậy sao dì vẫn giúp cháu sắp xếp xem mắt, vậy mỗi lần đều chọn loại hình như thế này, là chẳng có chút hứng thú!”


      “Đan Tiểu Phù! Cháu câm miệng cho dì ──” Người đàn bà thể nhịn được nữa rống giận, “ phải dì dặn cháu rồi sao, bảo cháu im lặng cho dì, cho phép mở miệng chuyện rồi sao?”


      “Dì, dì muốn bán cháu , cháu có thể mở miệng được sao?” Nếu mở miệng, chừa ngay cả sinh mấy đứa con, là nam hay nữ bọn họ đều quyết định tốt.


      Còn nữa! Cùng “cám heo” sinh con, phải heo, cũng cầm tinh con heo, cần kiêng ăn à?


      “Cái gì mà bán cháu ……”


      “Ngừng!” Đan Tiểu Phù giơ tay, đứng lên.“Được, dì chê cháu ầm ỹ, cháu tránh là được rồi chứ gì?”


      Cầm túi xách lên, hất tóc ra sau vai.


      “Cái gì? Cháu muốn đâu……”


      “Về nhà! Ăn no rồi còn ở lại đây làm gì?” Thưởng thức vẻ mặt “phân” của “cám heo” Sao? cần nha? sợ tiêu hóa được.


      Đan Tiểu Phù tự nhiên xoay người, liền chống lại đôi mắt nghiền ngẫm, trừng mắt nhìn, biết trò khôi hài này bị xem hết, cũng xấu hổ buồn bực, còn cười nháy mắt phải với Thiệu Duẫn.


      Nhìn thấy diện mạo của Đan Tiểu Phù, Thiệu Duẫn khỏi nhíu mày.


      Bình tĩnh mà xem xét, bộ dạng này cũng tệ lắm, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to sáng, mũi cao, cười rộ lên hai má có lúm đồng tiền sâu, làm cho nụ cười của ngọt ngào hơn chút; nhưng mà theo như thấy, diện mạo này nhiều nhất chỉ có thể là thanh tú.


      Tư sắc như vậy còn dám ghét bỏ chê người ta là “Đồ ăn thừa”, rất tự tin với bản thân sao? Trong mắt Thiệu Duẫn lên chút ý cười cho là đúng.


      Đan Tiểu Phù thấy vậy, lơ đễnh nhún vai, vậy, vừa rồi cao kiến của đều bị người này nghe thấy, nhưng mà cũng để ý, bây giờ vấn đề quan trọng là giải quyết cuộc xem mắt này.


      “Dì, là dì tìm cháu xem mắt, bữa cơm này dì trả tiền nha!” Chuyển cái hôn gió, để ý sắc mặt khó coi của dì, cất bước rời .


      “A Phù, cháu…..” Người đàn bà tức giận đến giơ chân, lại vội vàng quay đầu xin lỗi người ta,“Thực xin lỗi, cháu nhà tôi……”


      Thiệu Duẫn nhìn người đàn bà liều mình xin lỗi, trong lòng khỏi dâng lên đồng tình, nhưng làm cho ấn tượng sâu nhất, vẫn là làm cục diện trở nên rối rắm rồi rời vừa rồi…..


      “Cốc cốc!” Cửa sổ bên cạnh vang lên tiếng động .


      Thiệu Duẫn quay đầu, thấy Đan Tiểu Phù đứng ở ngoài cửa sổ, há mồm với câu.


      nghe được cái gì, nhưng mà nhìn khẩu hình miệng của hình như là ──


      Tiên sinh, nếu đối tượng xem mắt là , tôi nán lại thêm năm phút.


      Cái gì?!


      Thiệu Duẫn sửng sốt, lại thấy nhìn từ xuống dưới, sau đó thực khinh thường thở dài, cánh môi hồng nhạt hé ra rồi hợp lại, giống như thào tự .


      Tuy rằng mặt mày bộ dạng sai, nhưng mà cũng chỉ là đồ ăn thừa, khác người vừa rồi chỗ, ta là đồ ăn thừa của quán ven đường, còn người này là nhà ăn, cao cấp hơn chút mà thôi!


      Thiệu Duẫn nheo mắt, tuy rằng đọc ra gì, nhưng tia coi rẻ trong mắt làm cho người ta thực khó chịu.


      “Đan Tiểu Phù ──” Bên cạnh đột nhiên truyền đến tiếng rống giận, lượng to làm cho nhíu mày.


      Đan Tiểu Phù nhìn dì phát điên, dường như sắp đuổi tới, liền vội vàng bỏ chạy.


      “Cháu đừng chạy ──” Người phụ nữ bước nhanh đuổi theo.


      Thiệu Duẫn nhìn người đàn bà đuổi theo, mà nhà trai bị cự tuyệt cũng nổi giận đùng đùng rời , chớp mắt, quán cà phê lại khôi phục yên tĩnh. Chính là, tâm tình của lại khôi phục được bình tĩnh.


      kia……


      Nghĩ đến ánh mắt của tên Đan Tiểu Phù trước khi rời , mày Thiệu Duẫn liền nhăn chặt lại.


      Hừ! Khó trách phải xem mắt, như thế, có quỷ với cưới! (Hê hê, quỷ nào sau này biết liền à)


      Thiệu Duẫn lòng dạ hẹp hòi nghĩ, dời mắt đến trang sách tay lần nữa, tiếp tục chuyên tâm đọc sách, nhưng trong đầu vẫn nghĩ đến vẻ mặt kinh thường của kia, còn có lời của trước khi rời ; Cho dù hiểu gì, nhưng nghĩ cũng biết nhất định phải là lời gì hay.


      Nhất thời, tâm tình của đột nhiên rất khó chịu, cuối cùng chỉ có thể đóng mạnh quyển sách lại, ngụm uống hết cà phê còn lại, đứng dậy tính tiền rời .


      Xui xẻo, đọc sách cũng gặp phải “Tiếu bà”, là thối!


      Thiệu Duẫn tâm tình khó chịu bước ra quán cà phê, lại biết đây là lúc nghiệt duyên bắt đầu……
      tart_trung thích bài này.

    4. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Chương 1-1:

      Edit: Đầm♥Cơ

      Thiệu Duẫn là người rất thân thiện, , ít nhất bên ngoài là thế.


      Xuất thân của tốt, cha là thẩm phán, mẹ là kiểm sát trưởng, hai chị đều là luật sư, thân là con út, vì kém tuổi ba chị quá nhiều, sinh ra liền được cưng chiều hết mực, là con cưng của trời cũng đủ.


      Cuộc sống của có thể là thuận buồm xuôi gió, lúc học luật tại trường Havard, có rất nhiều luật sư muốn mời về làm cho công ty họ, cuối cùng lựa chọn làm luật sư trong công ty của học trưởng. Từ lúc ra trường đến khi vào làm việc, chưa từng thua kiện, các thẩm phán đều gọi là thường thắng tướng quân, tuy rằng chỉ là con nghé non mới đẻ, tên của truyền khắp toàn bộ giới luật sư.


      Theo lý thuyết, nghiệp đỏ, tình trường nhất định đen, nhưng câu này tuyệt đối thích hợp sử dụng người Thiệu Duẫn, cũng phải loại mọt sách nhàm chán.


      Mẹ của là con lai, cha vừa cao lớn vừa tuấn, ba chị đều là tuấn nam mỹ nữ, mà lại kế tục toàn bộ ưu điểm của cha mẹ, thậm chí có thể là giống mẹ nhiều hơn chút.


      Diện mạo của tuấn tú, đôi mắt to dài, đuôi mắt hơi nhướng lên, như là hoa đào câu hồn người, con ngươi có màu hổ phách vàng nhạt xinh đẹp, đôi rất xinh đẹp như vậy, cũng quá nữ tính, bởi vậy luôn mang mắt kính để che giấu; Nhưng đeo kính lại làm cho tăng thêm chút nhã nhặn học thức, nhìn càng có vẻ vô hại, giống như hoàng tử bạch mã trong truyện cổ tích.


      Tướng mạo nhu hòa, thân hình của của cũng rất thon dài, thừa kế chiều cao từ cha, 180 làm cho mặc cái gì cũng đẹp, mà hay ăn mặc lịch , bình thường luôn mặc quần bò áo bun nhàng, chỉ có khi gặp những trường hợp quan trọng hoặc lúc mở phiên toà, mới ăn mặc nghiêm túc.


      như vậy, có ai đoán được là luật sư, thoạt nhìn giống như hoạ sĩ, người sáng tác nhạc hoặc là thiếu gia có tiền rãnh rang. Có lẽ là vì vậy mà lúc vừa vào nghề, mọi đối thủ đều xem , mà cũng quan tâm, thích nhất là lúc nhìn thấy vẻ mặt của mấy tên ngu ngốc kia lộ ra vẻ kinh ngạc, thể tin, điều này làm cho có cảm giác rất thành tựu.


      Điều kiện hoàn mỹ như vậy làm cho chưa bao giờ thiếu con , nhưng mà dưới dạy bảo của mẹ, rất có lễ với con . Mẹ là con lai giữa Trung – , từ dạy phải thân sĩ như hai trai, đối với con phải ôn hòa có lễ, phải galant, phải nhường nhịn.


      mẹ, đương nhiên cũng vâng theo lời mẹ dạy bảo, nhưng cũng phải quả hồng mềm, đối với những quá mức bốc đồng, cũng mù quáng tuân thủ. Tuy rằng thương bạn , nhường nhịn, nhưng tuyệt đối ngoan ngoãn phục tùng, khi chọc giận , thẳng lần sau gặp lại.


      Con thôi mà, tìm có, tình đối với chỉ là vật trang sức, điểm tô cho thể xác và tinh thần đẹp lên chút, cũng phải là nhu yếu phẩm. Lại , con có thể cưng chiều, nhưng tuyệt đối thể cưng chiều quá mức, bằng các leo lên đầu bạn.


      Đúng vậy, nhìn giống hoàng tử nho nhã lễ độ, nhưng cũng là người đàn ông tính toán ràng.


      Chỉ là, che giấu rất khá, dù sao quá thuận lợi, đời này chưa có cái gì làm cho hài lòng, cho nên mọi người đều nghĩ tính tình tốt lắm, là thân sĩ có lễ.


      Chỉ có người quen biết lâu mới biết được, đó đều là biểu giả dối, tuấn mỹ mê người là bề ngoài thôi, thực tế Thiệu Duẫn là người đàn ông lòng dạ cực kỳ hẹp hòi, thích ghi hận ngây thơ.


      Giống như bây giờ, tuy rằng qua năm ngày, nhưng Thiệu Duẫn vẫn nhớ tên Đan Tiểu Phù kia, chỉ cần nghĩ đến vẻ mặt kinh thường của kia, liền khó chịu.


      Từ đến lớn, con đều nhìn với ánh mắt sùng bái, mến mộ, say đắm, rất tự tin với mị lực của mình, đối với con , chỉ có muốn hay , theo đuổi được.


      kia…… Thế mà lại nhìn giống như nhìn loại sinh vật yếu kém, điều này đối với quả thực là loại nhục nhã!


      Quan trọng hơn là, đó còn phải mỹ nhân, là cái loại mà đáng để nhớ diện mạo, bình thường như vậy, dựa vào cái gì mà khinh thường ?


      Đừng để cho gặp lại, bằng chắc chắn ……


      “Đan Tiểu Phù! Mới sáng sớm cậu ngồi xổm trước cửa nhà tớ làm gì?”


      Hả?


      Cái tên quen thuộc khiến cho Thiệu Duẫn chú ý, nhìn phía trước, thấy quen mắt ngồi xổm trước cửa, mà đại mỹ nhân xinh đẹp thể tả đứng phía trước đó, kiều nhan giận dữ, lại làm ảnh hưởng đến vẻ đẹp của .


      Nếu dĩ vãng, ánh mắt của chắc chắn dính lên người mỹ nhân khó gặp, nhưng giờ phút này, Thiệu Duẫn lại hơi hơi nheo mắt, đánh giá ngồi thô lỗ giống kia.


      Khuôn mặt đó, cả đời cũng quên.


      “Tớ chỉ tìm linh cảm.”


      Đúng! Còn có giọng này, cả đời đều nhớ .


      “Linh cảm gì?”


      “Ai da…… Dáng người cậu vẫn tốt như vậy.” Đan Tiểu Phù nuốt nuốt nước miếng, hình ảnh đám mãnh nam luyện quyền cước là đẹp mắt, điểm tô cho thân thể cùng tâm trí của . Thần trí nhất thời thư thái ít, loại hình ảnh đẹp mắt này là ngày nào nhìn cũng ngấy nha!


      Trưởng trấn mỹ nhân liếc mắt xem thường,“Điều này có liên quan gì đến linh cảm của cậu?”


      Đan Tiểu Phù chống hai má, tâm hoa nở rộ nhìn cơ ngực nam tính rắn rỏi ra hình ra dạng, mồ hôi chảy xuống, đường cong đó, hình ảnh đó…… Ui chao ôi!


      “Cậu thấy tớ làm chị dâu của cậu được ?” Đan Tiểu Phù hỏi, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm của người ta, nuốt nước miếng liên tục.


      Trưởng trấn trả lời rất đơn giản ── trực tiếp đóng cửa.


      “Này!” ngờ đối phương lại ác như vậy, trực tiếp đóng lại nơi phát ra linh cảm của , Đan Tiểu Phù lập tức oa oa kêu to.“Họ Đồ kia, cậu là trưởng trấn nha! phải nên vì người dân trong trấn mà mưu cầu hạnh phúc sao? Cậu ngăn cản hạnh phúc của tớ làm gì? Cẩn thận lần sau bầu cử tớ bỏ phiếu cho cậu nữa!”


      “Tớ nhớ ràng cậu chưa bao giờ bỏ phiếu cho tớ.” Bên trong cửa truyền ra câu trả lời lành lạnh.


      À…… Đan Tiểu Phù giật mình, cái này có khả năng chối cải, vuốt tóc, tức giận đứng lên.“Cậu cũng đâu cần phiếu của tớ, với lại mỗi lần bầu cử cũng chỉ có cậu, chúng ta lựa chọn khác.” Lẩm bẩm, còn mãnh nam để nhìn, ngoan ngoãn chuẩn bị về nhà ngủ.


      Vừa xoay người vừa ngáp, lê dép lê, lười biếng nâng bước, từng bước chậm rãi về phía trước. Lúc qua người nào đó, vẫn như cũ nhìn chớp mắt.


      “Này!” Bị người ta làm lơ khó chịu.


      Đan Tiểu Phù vẫn là quay đầu, tiếp tục về phía trước.


      Thiệu Duẫn nheo mắt, cắn răng gọi tên. “Đan Tiểu Phù.”


      “Hả?” Đan Tiểu Phù dừng bước, nhìn lại, thấy người đàn ông xa lạ, mặt lộ ra nghi hoặc. “ là……” Người này là ai?


      Thấy có vẻ biết , Thiệu Duẫn hừ , cảm thấy giả vờ, cũng phải là loại dễ bị người ta quên mất, với lại còn từng dùng ánh mắt khinh thường nhìn , cũng tin quên .


      đừng giả vờ!” Loại xiếc này gạt được đâu.


      “Hả?” Đan Tiểu Phù nhíu mày, nghe hiểu gì.“Giả vờ cái gì?”


      “Đừng quên tôi.” Ánh mắt Thiệu Duẫn có thể là cực kỳ châm biếm, là luật sư, người nào chưa gặp qua? Chiêu này đối với vô dụng.


      “Hở?” Đan Tiểu Phù càng nhíu chặt mày, gặp người đàn ông ra vẻ “ đừng giả vờ” này, lấy tay chống má, nhìn từ xuống dưới.


      Người đàn ông này ăn mặc thực thoải mái, áo bun cổ chữ v làm lộ ra xương quai xanh xinh đẹp, màu da so với còn trắng hơn, quần bò bao quanh hai chân dài thẳng, tuy rằng ăn mặc nhàng, nhưng vật liệu may mặc có thể nhận ra được đều có giá trị xa xỉ, lại nhìn diện mạo người đàn ông này……


      Tiểu bạch kiểm, phải khẩu vị của !


      Chưa đến 1 phút, liền cảm thấy có khả năng, mặt hàng như vậy, khẳng định, tuyệt đối phải là trong số bạn trai trước của ── đồ ăn như vậy chạm tới, vừa nhìn liền có khẩu vị.


      Là bạn học trước kia sao?


      Đan Tiểu Phù liều mình nhớ lại, vừa ngắm ngắm người đàn ông kia, sau đó trực tiếp vẽ dấu “╳”.


      Người đàn ông này vừa nhiền liền biết là người ở cao, là tục nhân, trắng ra là con quỷ, quỷ theo bao giờ xuất với người thượng lưu.


      Nếu phải bạn học, vậy……


      Thấy trầm mặc lâu như vậy, khuôn mặt dường như nhăn nhúm lại, Thiệu Duẫn quẹt môi, này đúng là giả vờ !“Này……”


      “Đợi chút.” Đan Tiểu Phù nâng tay ngăn cản, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn , phải bạn trai cũ, phải bạn học, đừng là……


      “Đừng là người thầm mến tôi, sau đó tỏ tình với tôi, cuối cùng lại bị tôi từ chối?” Nhìn oán khí mang theo từ khi xuất cho đến bây giờ, chỉ có thể nghĩ được như thế.


      “Cái gì?” Thiệu Duẫn kinh ngạc lặp lại lời của .“Thầm mến? Tỏ tình? Từ chối?”


      “Kích động như vậy, thực bị tôi trúng rồi sao?” Đan Tiểu Phù trợn tròn mắt,“Ai da, là xin lỗi.”


      tiến lên, thông cảm vỗ vỗ bả vai Thiệu Duẫn.


      “Ngại quá, ai bảo phải khẩu vị của tôi, bề ngoài như vậy phải lỗi của , mà là do kiếp này chúng ta vô duyên, cũng đừng quá chấp nhất, cái gọi là ý trời này vô phương cứu chữa, tuy rằng tôi biết tôi thực làm cho người ta khó quên, nhưng mà……”


      Thiệu Duẫn nghe nổi nữa.“Câm miệng! Ai thầm mến ? Đan tiểu thư, cũng đừng quá tự tin, bằng bộ dáng này của ……” dừng lại , nhưng ánh mắt khinh thị lên tất cả.


      Đan Tiểu Phù trừng mắt nhìn, “ bị tôi từ chối lần thứ hai, cho nên thẹn quá hóa giận sao?”


      Thiệu Duẫn lập tức nổi gân xanh, toàn bộ cơn giận đều dâng lên. “Đan Tiểu Phù, đừng giả vờ, đừng quên tôi!”


      “Tôi biết nha!” Vẻ mặt Đan Tiểu Phù vô tội.


      ……” Thiệu Duẫn trừng , thở sâu, dường như là nghiến răng nghiến lợi phun ra ba chữ. “Năm ngày trước.” gợi ý.


      “Năm ngày trước?” Đan Tiểu Phù nhớ lại, “Năm ngày trước tôi làm gì…… À, hình như là xem mắt…… Sau đó gặp đồ ăn thừa…… Sau đó…… Quán ven đường…… Nhà ăn……”


      Linh quang chợt lóe, vỗ tay hoan nghênh, vươn tay chỉ Thiệu Duẫn.


      “Đồ ăn thừa của nhà ăn!” nhớ ra rồi!


      Đồ ăn thừa…… của nhà ăn?!


      Lời bình này làm cho sắc mặt Thiệu Duẫn nháy mắt xanh mét, cuối cùng cũng biết lúc ấy này lầm bầm lầu bầu cái gì ở ngoài cửa sổ.


      thế mà là đồ ăn thừa ở nhà ăn? Đời này chưa bao giờ chịu loại vũ nhục này, này……


      “Thực khéo, ngờ gặp lại .” Đan Tiểu Phù cười ha ha, có chút tự giác nào với người đàn ông sắc mặt khó coi trước mắt.


      Thiệu Duẫn cắn răng trừng , thấy còn cười được, lửa giận trong ngực cháy sạch, cả người nóng lên, này…… nhớ kỹ ! Cũng nhớ kỹ nhục nhã này……


      Đồ ăn thừa của nhà ăn?! Tốt lắm, làm hối hận vì những lời này.


      Dường như sắp nghiến gãy răng, chữ chữ bật ra miệng. “Đan Tiểu Phù, tôi nhớ kỹ !”


      Nhục này báo, gọi là Thiệu Duẫn!
      tart_trung thích bài này.

    5. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Chương 1-2:

      Edit: Đầm♥Cơ

      Đồ ăn thừa của nhà ăn?!


      Những lời này có lúc nào quanh quẩn trong đầu Thiệu Duẫn, mỗi lần nghĩ đến, lửa giận của lại cháy thêm tầng, càng ghi hận họ Đan kia.


      chắc chắn khiến trả giá đại giới vì câu đó!


      Bởi vì như thế, quyết định ở lại trấn này thêm thời gian.


      Vốn tới này trấn là do bạn bè nhờ vả, muốn tới để làm quen với người bạn thầm mến, giúp người bạn đó theo đuổi kia.


      Lúc nghe được cầu này của bạn, Thiệu Duẫn cảm thấy buồn cười, đường đường là người đàn ông lại dùng loại xiếc này để theo đuổi bạn , thấy thực nhàm chán nha!


      vốn có hứng thú, nhưng mà người bạn đó lại ra điều kiện, chỉ cần đồng ý, sau này xe của đưa vào tiệm sửa xe của người đó sửa chữa tuyệt thu phí, cái này làm cho động tâm, hơn nữa vừa hay cũng muốn nghỉ ngơi, nên đồng ý cũng sao.


      Ai dè ngày đầu tiên vừa tới trấn này gặp phải kia, Thiệu Duẫn trầm nheo con ngươi hẹp dài, nghĩ đến kia tâm tình liền khó chịu!


      Càng khó chịu hơn là, còn chưa nghĩ ra cách nào để trả thù buổi chiều hai người lại chạm mặt.


      ra người Allen mời đến giúp là à!” Đan Tiểu Phù bừng tỉnh, cao thấp liếc cái, sau đó gật gật đầu ──


      Loại tiểu bạch kiểm này quả là dạng nữ vương đại nhân nhất.


      Thiệu Duẫn mím môi, lạnh lùng liếc cái, vừa rồi cố ý cùng bạn đuổi theo kia, tạo ra cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên. đó là mỹ nữ, mà trong mắt mỹ nữ, nhìn thấy loại động tâm quen thuộc, đối mặt với loại ánh mắt này, sớm thành thói quen, hơn nữa lại là đại mỹ nhân cảnh đẹp ý vui, tâm tình xấu tệ trở nên tốt hơn chút, cũng vì vậy mà tự nhiên làm quen với mỹ nữ hơn.


      ngờ mới gần đến nửa, người bạn đó lao tới, nổi giận đùng đùng lôi kéo mỹ nữ vào nhà, nhìn thấy sắc mặt ghen tị của bạn, kinh ngạc nhíu mày; Nhưng chưa kinh ngạc xong, giọng quen thuộc liền từ bên cạnh truyền tới, tâm tình vốn tốt liền lập tức trở nên tệ vô cùng.


      Hơn nữa nhìn thấy ánh mắt đánh giá của , loại cảm thán này, như ── loại mặt hàng như vì sao cũng có người thích?


      Loại ánh mắt này là vũ nhục người khác! Cơn tức giận tiềm tàng lập tức lại bị châm lửa, nhưng mà khống chế được, cố nhướng miệng nở nụ cười yếu ớt, khuôn mặt tuấn tú lạnh như tượng băng.


      tên Thiệu Duẫn đúng ?” vừa nghe thấy và nữ vương đại nhân chuyện, cũng nghe được tên của .


      muốn trả lời, cũng muốn để ý , nghiêm mặt lạnh lùng, Thiệu Duẫn bước .


      Đụng trúng khối băng, Đan Tiểu Phù sờ sờ mũi, cũng giận, sao cả nhún vai, theo sau người đàn ông kia.


      Mắt nhìn chằm chằm bóng dáng người đàn ông đó, nhàm chán đánh giá.


      cao, thân hình thon dài, thắt lưng cũng rất , ít nhất theo tiêu chuẩn của thất bại, nhưng mà lúc đường, cái mông cong lên cũng tệ lắm, cảm giác rất rắn chắc……


      theo sau tôi làm gì?” Cứ luôn cảm thấy mình bị đánh giá từ phía sau, Thiệu Duẫn chịu nổi, nhẫn nại quay đầu, lạnh nhạt mở miệng.


      Đan Tiểu Phù chớp mắt, nhìn mặt lạnh của , nở nụ cười, lúm đồng tiền hai má làm cho nụ cười càng ngọt,“Chỉ là, vừa hay cùng đường.” Đây là đường về nhà !


      Thiệu Duẫn trừng , biết thái độ của tốt, rất ít khi dùng loại thái độ này đối xử với con , nếu như bị mẹ bắt gặp nhất định bị răn dạy chút.


      Nhưng đối mặt với này, thể nào bày ra thái độ hòa nhã. Nhìn vẻ mặt thèm để ý, thậm chí còn cười đến ngọt như vậy, mặt lạnh của khỏi cứng đờ, cảm giác chính mình mới là kẻ ngu ngốc, giận mặc kệ , hoàn toàn ảnh hưởng đến này.


      Mím môi, Thiệu Duẫn xoay người, toàn bộ tâm tình đều xuống thấp đến cực điểm.


      Nhìn sắc mặt Thiệu Duẫn ngày càng trầm, câu tiếp tục về phía trước, Đan Tiểu Phù cũng chẳng muốn quan tâm, lười biếng theo phía sau.


      Tính tình người đàn ông này có vẻ được tốt nha……


      xoa cằm nghĩ, nhìn chằm chằm bóng dáng người đàn ông kia, người tản ra loại khó chịu ngay cả cũng cảm nhận được. cũng phải ngốc, đương nhiên biết lửa giận kia là nhằm vào .


      Nhưng đâu có chọc ? Đây cũng mới là lần thứ ba gặp mặt, phải sao?


      “Này!” bước nhanh hơn, đến bên người , quay đầu nhìn .“ vì tôi là đồ ăn thừa của nhà ăn nên tức giận sao?”


      nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có nguyên nhân này.


      Thiệu Duẫn trả lời, nhưng mà sắc mặt càng trầm, bước nhanh hơn.


      À, sắc mặt người đàn ông này báo cho Đan Tiểu Phù biết đáp án!


      sờ sờ mũi, tiếp tục bên cạnh , khuôn mặt nhắn cười ngọt ngào.“Thiệu tiên sinh, tôi xin lỗi , thực xin lỗi, tôi nên là đồ ăn thừa của nhà ăn.” Ít nhất nên ra lời như vậy, có đôi khi phải đặt ở trong lòng, tự mình biết là tốt rồi.


      Nghe thêm lần nữa, trán Thiệu Duẫn nổi gân xanh.


      ra này cũng đâu có gì đáng giận, chỉ là cảm giác của cá nhân tôi mà thôi! Đối với tôi mà là đồ ăn thừa, tôi có hứng thú với tiểu bạch kiểm như ; Nhưng tin tôi , đây chỉ là sở thích của cá nhân tôi, còn đối với người khác, tuyệt đối phải là đồ ăn thừa, mà là đại tiệc a!”


      Đầu năm nay tiểu bạch kiểm cũng rất có giá thị trường.


      “Loại diện mạo này được rất nhiều phu nhân thích…… Các phu nhân đều rất thích bao nuôi những tiểu bạch kiểm như nha, à, diện mạo của cũng rất có duyên với đàn ông, chính là tiểu thụ……”


      Đủ! Thiệu Duẫn nghe nổi nữa!


      “Đan Tiểu Phù câm miệng cho tôi!” ngắt lời , nghe nữa tức đến hộc máu mất, tiểu bạch kiểm? Tiểu thụ? có thành ý xin lỗi sao?


      Nhìn sắc mặt dường như sắp cháy đến biến thành màu đen, Đan Tiểu Phù thức thời ngậm miệng, bày ra vẻ mặt vô tội.


      Ai~, đầu năm nay cũng tốt chút nào.


      Thiệu Duẫn tức giận trừng , thấy bày ra biểu tình vô tội, ánh mắt kia giống như tính tình của rất xấu, người làm sai là vậy.


      nắm tay, nếu là đàn ông, chắn chắn ……


      Nhìn người đàn ông này nắm tay, Đan Tiểu Phù thức thời lui ra sau ba bước, ai biết có thẹn quá hóa giận hay ? Đầu năm nay đàn ông đánh đàn bà cũng ít.


      Hành động của làm cho Thiệu Duẫn càng giận, cắn răng :“Tôi đánh phụ nữ.”


      “À, tôi tin .”


      Nhưng mà, lại lui về sau ba bước nữa.


      ……” Thiệu Duẫn nheo mắt, cả người đều là lửa giận do đốt.


      “Khụ…… Nhà của tôi bên kia, trước.” cảm thấy có vẻ sắp bùng nổ đến nơi, nên cách xa chút có vẻ an toàn hơn.


      Vẫy vẫy tay với , còn cho nụ cười nữa, Đan Tiểu Phù bước nhanh chạy .


      Trừng mắt nhìn thân hình rời , Thiệu Duẫn tức giận nên lời.


      Ba lần! Ba lần chạm mặt, đều có cách làm cho phát điên, hơn nữa còn đối phó được ! Người giận là , mà người chọc giận lại hoàn toàn có ý thức, còn làm ra vẻ như thằng nhóc con xấu tính hay tức giận.


      Thiệu Duẫn hơi nhếch cánh môi như hoa, loại nhục nhã này làm cho thể chịu đựng được, luôn là người thắng, mặc kệ là chuyện gì, mỗi lần ra tòa, chưa bao giờ thua.


      Nhưng đối mặt với Đan Tiểu Phù này……


      lại thua ba lần!


      Nhưng càng nhục nhã là, trừ đồ ăn thừa, còn là tiểu bạch kiểm?


      Còn có…… Tiểu thụ? ở nước ngoài nhiều năm, cũng có quen vài người bạn đồng tính, đương nhiên biết tiểu thụ là ý gì!


      biết diện mạo của mình hơi nữ tính, nhưng tới bây giờ ai dám là tiểu bạch kiểm, hơn nữa còn thích hợp làm tiểu thụ……


      Thiệu Duẫn nhắm mắt lại, liều mình áp chế lửa giận trong lòng, nhưng có tác dụng, lửa giận của khó mà tiêu, trả thù, tức hộc máu!


      Mở mắt ra, thề trong lòng, chắc chắn để Đan Tiểu Phù thưởng thức lửa giận của , muốn thu hồi toàn bộ lời của mình!


      Sau đó, bình tĩnh, xúc động giận dữ như vậy, để bản thân có cơ hội thua lần thứ tư!

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :