1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cưng chìu tình nhân trẻ con

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 2
      Edit :Cẩm Tú
      Beta :Song Nhi

      Việc duy nhất làm cho hôn này có chút vấn đề, chính là Phó tiểu thư từng là em lớp dưới của Quan Chi Nghiên, nghe trước đây cũng là bạn của . tại Phó tiểu thư gả cho mà gả cho em, cũng có kẻ chỉ luôn sợ thiên hạ loạn, như hổ rình mồi vô cùng kích động, hận mỗi ngày thể phục kích ở cửa mà chụp ảnh, viết bài.
      Nhị lão gia sớm xem vị Phó tiểu thư này là con dâu tương lai. Nếu hôn này thành công địa vị của ông ở Quan gia này nhất định có cải thiện.
      Mà lúc này người mà người ta muốn kết hôn lại phải là con mình. Nhị lão gia thiếu chút nữa mà tức hộc máu, càng coi việc này là nhục nhã nhất từ trước tới nay!
      Cùng lúc này bên kia đại phòng lại vô cùng vui sướng, chi thứ hai nghèo lại còn mắc cái eo, đúng là ra gì.
      Vì tiếc nuối hôn tốt đẹp này mà nhị lão gia phái người trực tiếp gọi Quan Chi Nghiên vào phòng, vừa bước vào cửa nghe tiếng cha mắng chửi, từng câu từng chữ đều là mình mất mặt như thế nào, người ngoài nhìn vào chê cười như thế nào, ông chẳng có tâm trạng để mà nghĩ đến tâm tình của con mình lúc này?
      Niên Nhược Nhược muốn xuống lầu, liền bị thanh la mắng như sử tử hống của Nhị lão gia là cho hoảng sợ tới mức phải lùi bước. nhìn xung quanh rồi nhàng áp tai lên tường.
      Trong phòng, người hầu có thể tránh liền tránh ngay lập tức, kiên quyết xuất trong cái phòng nóng hừng hực như lửa đốt kia, Nhị phu nhân càng kỳ quái hơn, ngay cả nửa câu khuyên giải cũng , điềm nhiên ngồi sofa như xem kịch vui.
      Niên Nhược Nhược nhìn chăm chú người bị lão thái gia mắng cùng với người im lặng ngày đó khác nhau là bao, chỉ có môi mỏng nhếch lên tiết lộ chút ý đồ dễ gì phát .
      Người kết hôn, chú rể lại phải là mình, việc này dù xảy ra với ai, đều đau khổ, thời có ai an ủi thôi, lại còn bị mắng, là đáng thương nha.
      Trong lòng nàng lặng lẽ than tiếc, đồng cảm, ngẩng đầu lên vô tình đụng phải ánh mắt của Quan Chi Nghiên. Bốn mắt nhìn nhau, nhất thời ngẩn ngơ.
      trầm mặc nhìn , ánh mắt cũng có ý dời , phảng phất như muốn xuyên thấu từng biểu cảm, suy nghĩ lên khuôn mặt nhắn của .
      Tương tự như vậy, Niên Nhược Nhược cũng trừng mắt, chăm chú nhìn cặp mắt thâm thúy kia, có thể nhìn sâu đến đáy, trước sau như mang theo tĩnh lặng xa cách, vẫn như mọi khi, vẫn lạnh đạm và xa lánh như vậy, phảng phất như che giấu cảm xúc của bản thân, cảm xúc này như muốn bộc phát ra lại bị bản thân cố chấp đè nén, dễ gì thể ra trước mặt người kia.
      Vị Nghiên thiếu gia này, với người mà những người hầu hay tới dường như có điểm giống nhau......
      Dường như có chút thất thần, Niên Nhược Nhược ngơ ngác nhìn vào mắt , vẻ mặt có chút say mê.
      Khi Nhị lão gia mắng mệt mỏi, được Nhị phu nhân dìu , Niên Nhược Nhược thấy Quan Chi Nghiên tới phía mình mới giật mình, lại ngây ra chút rồi mới chậm rì rì từ góc tường ra.
      học sao?” Quan Chi Nghiên nhìn quyển sách cầm trong tay.
      Cùng ở dưới mái nhà thời gian, tuy rằng quá thân thiết, nhưng lại phải là người xa lạ, bình thường cũng chuyện nhiều lắm, cũng từng hai câu như vậy, Niên Nhược Nhược nghe thấy hỏi, liên tục gật đầu: “Tôi bây giờ đây.”
      “Ờ.” cũng nhiều, xoay người bước .
      “Có......” nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn nhịn được mà mở miệng, thanh ngọt ngào nhưng chần chờ dứt khoát đột nhiên vang lên ở phía sau .
      Cước bộ dừng lại, quay đầu lặng im nhìn .
      “Có…Có phải rất khổ sở ?” thanh rất , tinh tế, dò xét, có trào phúng, cũng phải ý tốt, bay nhè , tựa như giọt sương sớm trong lúc vô tình xuống giữa mặt hồ, làm gợn lên những cơn sóng , chậm rãi lan rộng cả mặt hồ.
      Dường như đồng thời hơi thở mang theo hương thơm đặc biệt của thiếu nữ nhàng mà Quan Chi Nghiên thở trung khiến cho suy nghĩ trong lòng dao động mạnh mẽ, khẽ nhướng mày, nhếch môi cười, nụ cười mang bảy phần giảo hoạt ba phần vô tình.
      có biết đây là đâu ?” hỏi.
      “Hả?” Niên Nhược Nhược ngây ngốc ngẩng đầu nhìn , ngây ngốc đáp lời.
      mang bộ mặt bình tĩnh, kiên nhẫn chờ câu trả lời của
      “Quan...... Quan gia.” lầm bầm trả lời, hiểu được ý tứ trong câu hỏi của .
      “Đáp án sai rồi.” đột nhiên cúi sát vào khuôn mặt nhắn, ngây thơ của , đôi mắt đen, sâu lường được nhìn thẳng vào đôi mắt trong suốt như nước của , đồng thời giọng lạnh thấu xương, châm chọc : “Nơi này là cái hồ cá sấu.”
      bị giọng lạnh lùng của làm cho phát hoảng, theo bản năng lui về phía sau bước, “Cái…….cái gì?”
      “Ở trong này, chúng ta chỉ ăn đồng loại, còn có cả cá lớn nuốt cá bé, cái này gọi là bản năng sinh tồn.”
      lùi bước; lại tiến gần bước, bức chặt, đôi mắt lợi hại cũng chăm chú nhìn , gằn từng chữ: “Nếu sợ bị ăn, khuyên câu, về sau nên xem việc nên xem; nên nghe chuyện nên nghe nghe, bớt lo chuyện của người khác .”
      Mặt Niên Nhược Nhược ngây ra, hai mắt chăm chú nhìn thẳng vào khuôn mặt tuấn của người người đàn ông đứng gần mình, bỗng nhiên ý thức được, người đàn ông này thoạt nhìn căn bản giống loại người yếu đuối vô hại!
      xem qua chương trình về con báo sống ở thảo nguyên tivi. Con báo trầm tĩnh, chút sứt mẻ, dường như người hề có sát khí, kỳ thực chuẩn bị phục kích con mồi.
      với con báo kia là, là giống nhau nha! cơn lạnh chạy dọc sống lưng, Niên Nhược Nhược hoảng hốt đẩy ra, hoảng hốt lại, “rầm rầm rầm”, nhanh như chớp chạy mất, đầu cũng dám ngoái lại.
      Người đàn ông phía sau nhìn theo bóng lưng bé vừa chạy ra khỏi cửa, tia ý cười bí hiểm nhàn nhạt nở trêm môi, nhưng nét cười ở trong mắt lại chậm rãi biến mất......
      Quan gia lão thái gia Quan Trạch Hào ở địa phương xem như nhân vật hiếm gặp, vợ mất khi còn trẻ tuổi, nhiều năm qua vẫn thủy chung, chưa từng tái hôn. Ngoài ba đứa con trai, còn có hai con , trưởng nữ Quan Thiên Hồng gả cho người ngoại quốc, nhiều năm ở nước ngoài; Thứ nữ Quan Thiên Lệ, bốn mươi tuổi mới xuất lần đầu ở giới doanh nhân. Hôn nhân của bà luôn luôn là đề tài cực kỳ hấp dẫn ở xã hội thượng lưu, trước sau tổng cộng gã cho bốn người, đáng tiếc lần nào cũng ly hôn.
      Vô cớ có người có quan hệ với Quan gia, nha đầu chưa trưởng thành sống ở nông thôn được gởi nuôi ở chi thứ hai, trở thành tiêu điểm lớn . Mỗi ánh mắt nhìn Niên Nhược Nhược đều mang vài phần tò mò.
      Cùng sống chung thời gian, liền phát bé kia trời sinh tính tình chất phác, chân chất, cùng với Quan gia mặt ngoài phú quý, hòa thuận, che giấu những dòng nước xiết ở bên trong, hoàn toàn là người ngoài, cho nên có ai cảm thấy có hứng thú với .
      So với mọi người Quan Thiên Lệ thích Niên Nhược Nhược, bà cảm thấy nha đầu kia vừa ngốc vừa quê lại nghèo, mỗi lần nhìn thấy đều muốn dạy bảo chút, thậm chí từng có lần hoài nghi là con riêng của Nhị ca Quan Thiên Dưỡng.
      Nghi ngờ của bà cũng phải có căn cứ, ba đứa con của Quan Thiên Dưỡng phải bị xưng là “Ngu xuẩn”, “Yếu đuối” và “Vô năng” sao? Thêm đứa “Ngu ngốc”, nếu là phải người nhà vào sống cùng! Lời vừa ra, liền thấy buồn cười.
      Từ ngày ở Quan gia, thời gian đối Niên Nhược Nhược trôi quá quá chậm. Lúc ở dưới quê, nàng thường làm nhiều việc, ít . Nhưng đến Quan gia, người cậu qua đời ở Quan gia chính là đầy tớ, mà lại là cháu của đầy tớ, phải người thân hay bạn bè quả khác biệt.
      Là người hầu, lại cùng các thiếu gia, tiểu thư bằng tuổi cùng học trường quý tộc mà cần làm việc. phải người hầu, nhưng lại chút địa vị, loại tình cảnh này là gian nan.
      Các thiếu gia, tiểu thư Quan gia đều sớm trưởng thành, khi nhậm chức trong xí nghiệp của gia tộc, xấp xỉ tuổi , ngoài em của Quan Chi Nghiên là Quan Chi Quất, tam trong phòng tiểu thái tử Quan Dạ Kì, cũng chỉ có ba bốn người bà con.
      Quan Chi Quất cùng Quan Thiên Lệ rất giống nhau, đều vừa mắt Niên Nhược Nhược, chỉ bởi vì nàng là nha đầu nông thôn liên quan đến Quan gia. Còn bởi vì ngày đầu tiên nàng đến “Văn đức học viện”, các đàn đều chú ý đến nha đầu có dáng vẻ quê mùa này, sau đó lâu lại chạy tới hỏi về lý lịch của con bé ấy.
      Chuyện này làm cho Quan Chi Quất giận đến nghiến răng nghiến lợi, xác định Nhược Nhược là đứa có mưu đồ, năm nay vô luận là ở nhà hay ở trường, Quan Chi Quất luôn tìm các soi mói, làm khó Nhược Nhược.
      Cũng may lúc Niên Nhược Nhược khi sống cùng người thân ở nông thôn quen giả câm vờ điếc, vùi đầu ăn cơm. Nên khi tiểu thư kia hoạnh họe vô lý, cũng chỉ mắt điếc tai ngơ tùy người ta mắng, mắng xong , tiếp tục an phận qua từng ngày. Quan Chi Quất tức giận chỗ phát hỏa, chỉ có thể đụng tới lần mắng lần!
      “Niên Nhược Nhược là đại ngu ngốc!”
      “Niên Nhược Nhược là thiên hạ đệ nhất đại ngu ngốc!”
      “Niên Nhược Nhược là vũ trụ vô địch siêu cấp đại ngu ngốc!”
      Theo thời gian Quan Chi Quất tìm từ chửi mắng cũng dần dần thăng cấp......
      “Hả? Nó lại làm sao vậy?”
      Thư phòng ở lầu 4, ánh sáng ấm áp, màu vàng của ánh mặt trời chiếu vào, ngoài cửa sổ, có đám mây bồng bềnh trung, đầu thu là mùa thoải mái, hợp với lòng người.
      Quan Chi Nghiên thoải mái tựa vào sofa xem tạp chí kinh tế, nghe thấy em tức giận la mắng, ngẩng đầu, chỉ thuận miệng hỏi, tầm mắt vẫn nhìn trang tạp chí.
      Lần trước vì cuộc thi thành tích, Niên Nhược Nhược đứng thứ hai từ dưới lên; Trước đó vì lao xuống hồ nước cứu chú chó lên trong trời mưa to nên bị ướt sũng; Trước đó nữa là vì ở cổng trường bị kẻ lừa đảo lừa lấy toàn bộ tiền tiêu vặt nhưng lại biết rằng mình bị lừa......
      Nghe qua đều rất giống là việc con bé ngốc kia làm, bây giờ con bé ngốc đó lại làm gì? chăm chú lắng nghe.
      ngốc chết được! Vũ Phong thổ lộ với , chuỗi thiệt dài làm cho mọi người đều cảm động, nha đầu chết tiệt kia nghe xong cả buổi, cuối cùng ngơ ngác hỏi Vũ Phong:" xin hỏi là ai?" là buồn cười!” Quan Chi Quất oán hận lấy tay đánh vào tạp chí thời trang cầm tay, tưởng tượng đó là Niên Nhược Nhược đáng ghét, bị mình đánh đập.
      “Mặt Vũ Phong lúc ấy đỏ bừng, là xấu hổ mà! Nhị ca, biết Vũ Phong vĩ đại như nào đâu, em càng nghĩ càng thông, ấy làm sao có thể thích con Niên Nhược Nhược như vậy a!”
      Quan Chi Nghiên tiếp lời, khóe môi nhếch lên, tay lật trang tạp chí.
      “Còn nữa, cuộc thi lần này nó lại rất kém, là người đứng thứ hai từ dưới lên, nó với A Kì thường xuyên đội sổ đúng là đôi trời sinh. Hai người xếp hạng gần nhau càng ngày càng thân thiết nha, ngày hôm qua A Kì còn lái xe máy chở nó về!” Quan Chi Quất liếc mắt thấy có người lắng nghe , lông mày liền dựng thẳng, càng càng hăng, “Nha đầu quê mùa kia con hồ ly tinh, chuyên môn câu dẫn đàn ông, ở trường câu cũng , lại còn ở trong nhà mình......”
      Nghe vậy, ngón tay thon dài chợt dừng lại, trang sách cũng chầm chậm dừng lại, chưa lật qua.
      Bé Dâm thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 3:

      Beta: SongNhi

      Edit: Cẩm Tú



      Thời gian thấm thoát trôi qua, nhanh như thoi đưa.

      mồ côi bé Niên Nhược Nhược tiếp tục yên ổn trưởng thành ở Quan gia, dáng người cao lớn hơn, bím tóc cũng bị cắt thay vào đó là mái tóc ngắn ôm lấy khuôn mặt. Việc học mặc dù có tiến bộ hay thay đổi gì đặc biệc, nhưng cuối cùng cũng có thể miễn cưỡng mà thi đậu vào trường Trung học “Học viện Văn Đức”.

      Ở tiệc cưới xa hoa của Quan Chi Hà, Niên Nhược Nhược mặt mày hớn hở cùng người bạn mới, đứng ở bên ngoài, đứng trong góc bên cạnh giàn hoa ở hành lang đại sảnh mà thưởng thức thức ăn.

      Lúc này, bên trong đại sảnh, nhạc du dương, khách khứa tiến vào, mấy vạn đóa hoa hồng thơm ngát cùng hòa vào màu trắng thuần khiết của mấy đóa hoa bách hợp càng làm cho gian trở nên tráng lệ, xa hoa. Ở trong đại sảnh, đèn thủy tinh treo trần tỏa ra những ánh sáng lấp lánh, mọi người ăn uống linh đình.

      “A Kì, cậu qua đó sao? Có lẽ lão thái gia tìm cậu đó.” Niên Nhược Nhược cắn miếng bánh ngọt, lại uống chút nước mật đào, miệng hỏi tiếng.

      “Cũng phải ta đính hôn, tôi thích thú.” Tiểu thái tử được Quan gia cực kỳ sủng ái Quan Dạ Kì cũng tay cầm bánh ngọt, tay cầm ly nước mật đào, ăn cách thỏa thích. Vẻ mặt rất xem thường, còn phán câu đầy tự hào : “Kết hôn có gì tốt, muốn tôi từ nay trở chỉ có đúng người phụ nữ, đêm cũng thể chơi bên ngoài, phải tự mình chuốc lấy phiền toái sao? Như vậy thà chết còn hơn.”

      “Ha, khó trách cậu có nhiều bạn nha.” Niên Nhược Nhược bỗng nhiên tỉnh ngộ, hiểu ý của .

      Quan Dạ Kì hơn Nhược Nhược tuổi, là đứa con duy nhất của tam lão gia Quan Thiên Kiện, mẹ là Âu Dương Uyển Hề con giàu có và quyền lực nổi tiếng ở Singapore. Khi tiểu thái tử bộ dáng tuấn mỹ này được sinh ra được hưởng hàng vạn điều may mắn. Nghe bên kia ông ngoại để lại tài sản cho , cũng đủ để cho tiêu xài thoải mái đến mấy đời.

      Niên Nhược Nhược là người bạn duy nhất của ở Quan gia. Bởi vì sức học quá yếu, cuối năm học còn đến trường, chủ động gặp hiệu trưởng để xin lưu ban. Hiệu trưởng vô cùng cảm động, ở đại hội công khai khen ngợi con của vị đại gia này, khen vì thân phận đặc thù mà tiếp tục học lên, có thể thấy việc học mà từng bước , thể ngàn dặm. tích trữ những giọt nước thể thành sông, thành biển.

      Cuối cùng, nếu có cố gắng nhất định thành công, có công mài sắt có ngày nên kim. có thể “phá phủ trầm chu”, “bách nhị Tần Quan chung chúc Hán”. “Khổ tâm nhân, thiên bất phụ. Ngọa tân thường đảm (nằm gai nếm mật), Tam thiên Việt giáp khả thông Ngô (ba ngàn quân Việt cũng có khả năng nuốt quân Ngô)”

      “Ông kễnh con” này có phát ngôn kinh thiên động địa, khí thế ngất trời, nhưng khi lão thái gia nghe thấy, lại cho rằng đó là sỉ nhục, ngược lại vẫn lấy điều đó làm kiêu ngạo, cảm thấy đứa cháu bảo bối của mình là đứa trung thực và có tinh thần hiếu học.

      Bởi vậy Quan Dạ Kì liền trở thành bạn học cùng lớp của Niên Nhược Nhược, trong lớp liên tục đạt hạng nhất từ dưới lên, tiếp tục nằm gai nếm mật.

      Khi còn ở dưới quê, Niên Nhược Nhược mỗi ngày tan học về nhà ngoài làm việc nhà, còn phải chăm sóc đứa em họ , dường như có thời gian đọc sách, tại học ở “Văn Đức học viện” đứng top đầu thành phố, thành tích đương nhiên tốt như những người khác. Mặc dù là như vậy, mỗi lần kiểm tra đều đứng cuối lớp, phía dưới luôn là Quan Dạ Kì, biết có phải cố tình làm như vậy hay , tình hình đáng ngờ như vậy là làm khó hiểu.

      Người ta “gần mực đen, gần đèn sáng” quả sai, hai người khác nhau thể thành em, bởi vì cùng có sức học yếu mà quen biết nhau, cũng coi như là loại duyên phận.

      “Tôi lấy đồ ăn đây, tiểu Niên, muốn uống gì?” Quan Dạ Kì giải quyết xong món ăn, kêu tên hiệu của .

      “Nước lựu.”

      “Ok, chờ tôi ở chỗ này.”

      nhìn theo Quan Dạ Kì tiêu sái chui ra khỏi giàn hoa, ngồi tại chỗ tiếp tục cúi đầu cặm cụi ăn, còn chưa có ăn xong, liền nghe thấy có tiếng bước chân bên ngoài giàn hoa, tưởng là khách ngang qua nên để ý. Ai mà biết tiếng bước chân kia đột nhiên dừng lại, tiếng chuyện vang lên.

      Giàn hoa thấp, hơn nữa còn có những cây con rủ xuống, rậm rạp bao trùm gian hẹp, vô cùng bí mật, nên người bên ngoài rất khó phát đằng sau còn có người, bởi vậy chuyện cảnh giác chút nào.

      Trong đó thanh xa lạ của người đàn ông, ngữ điệu có chút xa lạ, có vẻ sống ở nước ngoài rất lâu, : “Gần đây tình hình được an toàn, giá cổ phiếu của vài công ty bị giảm, có nhà bị viện tư pháp mời hỗ trợ điều tra, có ngôi sao nữ….Tình hình tại như vậy, cậu có dự tính gì ?”

      Nghe lén người ta chuyện có gì hay ho, Niên Nhược Nhược chuẩn bị ra ngoài nghe đến thanh khác, đột nhiên đứng lại.

      có.” Trả lời cực kỳ ngắn gọn, so với người người đàn ông vừa rồi thanh tại này lại rất quen thuộc.

      Là...... Quan Chi Nghiên? Niên Nhược Nhược ngẩn ra, nghe thấy người đàn ông kia kêu tên tiếng của Quan Chi Nghiên, lại : “Tôi phải nhắc nhở cậu, Lorry, họ hành động rất nhanh, để loại bỏ mọi trở ngại tuyệt đối giữ lại tình cảm, chừng bước tiếp theo chính là nhắm đến ba em các cậu, chẳng lẽ cậu lo lắng......”

      có gì phải lo lắng, muốn như thế nào tùy .”

      tình đơn giản như vậy, tại chỉ có 『 cây sồi 』 bị khống chế, ngay cả trong hội đồng quản trị ở 『 lệ phong 』, cổ phần của so với ba người còn nhiều hơn 15%, quả là cái gai trong mắt.”

      Quan Chi Nghiên cười nhạt, “ ai lại ngại chuyện có nhiều quyền hạn và lợi ích, huống chi là ...... Bất quá, cho dù có làm nhiều hơn nữa cuối cùng cũng chỉ là vì nhân làm giá y, bạch bận hồi thôi.”

      vậy có ý gì?”

      “Người mà Lão thái gia nhìn trúng, phải là .”

      “Đó là ai?”

      “A Kì.”

      “A Kì?”

      “Ừ, người thừa kế tương lai của Quan gia, chắc chắn là A Kì.”

      “Nếu vậy, Lorry, có biện pháp nào để ngăn chặn chưa?”

      “Bây giờ cần, phe cánh của chưa gây gì bất lợi, hơn nữa, phẫn trư ăn con hổ này là chiêu thứ nhất, chiêu này học được chứ ra cũng khả dụng.”

      Nghe vậy, kia cười ra tiếng, “Đúng vậy, nghe cuộc thi sát hạch vừa rồi, nó lại đứng cuối.”

      “Đừng có coi thường nó. Nó hiểu trong cái nhà này, chỉ có bản thân mới có thể bảo vệ được chính mình .”

      “Ngươi phải cũng giống như vậy?” Quan Chi Nghiên trả lời, ngầm thừa nhận. Sau đó, người đàn ông kia vừa cười vừa hỏi: “Vậy, vừa rồi ngươi chúc mừng là tâm hay là giả ý?”

      “Đương nhiên là .”

      “Why? Em dâu của cậu, chị dâu của tôi, phải bạn trước của cậu sao? Người ta kết hôn, cậu hẳn là phải đau lòng mới đúng.”

      là bạn cũ, bây giờ liên quan nữa.”

      “Cậu đối với người cũ đúng là vô tình.”

      nữa, thôi, có thể bác lại tìm cậu.” Tạm dừng chút, lại dặn dò: “Nhớ kỹ lời của tôi, cần làm gì cả, xem náo nhiệt là tốt rồi.”

      “Biết rồi.”

      Sau khi người đàn ông giọng lạ lùng kia rời , Quan Chi Nghiên cũng ngay, ngược lại nhàn nhã lấy ra điếu thuốc và bật lửa trong túi áo, đứng đó châm lửa, nhả khói thuốc ra.

      Niên Nhược Nhược trong lòng chỉ mong Quan Dạ Kì mau trở lại, liền nín thở, mắt xuyên qua khe hở đằng kia để nhìn trộm, căng thẳng nhìn hành động của Quan Chi Nghiên.

      Ai mà biết hút hết điếu thuốc, lại lấy thêm điếu, hút được nửa đột nhiên đốt ngón tay cứng lại, dập tắt điếu thuốc, mắt sắc bén nhìn đến chỗ , thanh vừa trầm vừa lạnh lùng, chỉ hai chữ: “ ra!”

      Niên Nhược Nhược bị hoảng sợ như bị sét đánh, cắn răng cái, toàn thân cứng ngắc ra ngoài.

      Vì là tiệc cưới, các thiếu gia và tiểu thư đều mặc lễ phục, Quan gia mời nhà thiết kế nổi tiếng ở Pháp đến làm lễ phục, má Quế cũng tìm cho nàng bộ lễ phục thời học sinh của tiểu thư Quan Chi Quất.

      So với trang phục lúc đầu để hở phần lớn lưng của Quan Chi Quất, sau khi được chỉnh sửa, khoảng hở này dùng vải chiffon màu ngọc trai che phủ, chỉ hơi để lộ chút vai. Bộ quần náo này cũng xem như có chút kín đáo.

      hơi cúi thấp thân mình, hai tay chống mặt đất, lúng túng bò ra ngoài, lộ ra mảng da trước ngực trắng như tuyết, cho dù ở tính ánh đèn rất sáng con đường , cũng có thể nhìn thấy những đường cong mềm mại, váy dài tới đầu gối, đôi chân trắng nõn cân xứng, đùi nhắn và xinh đẹp, lảng tránh ánh mắt sắc bén của người đàn ông.

      làm gì ở đây?” Quan Chi Nghiên búng tàn thuốc, mắt trừng nàng.

      từ dưới đất đứng lên, xoa xoa bàn tay bé, tình nguyện đứng trước mặt Quan Chi Nghiên, ánh mắt trốn tránh, dám nhìn người đàn ông trước mặt, “Tôi đợi Kì thiếu gia.”

      nheo mắt, “Hẹn hò sao?”

      phải, lấy đồ ăn......” giải thích, đôi bàn tay nắm chặt để phía sau, hơi cúi đầu, lộ ra cái cổ trắng ngần, mắt cúi nhìn đôi giày của mình, trong lòng như có lửa đốt, vô cùng bất ổn.

      “Hử?” như vậy, cả buổi tối nay, hai đứa này đều ở cùng nhau

      Quan Chi Nghiên nhìn chăm chú mái tóc đen nhánh của , phảng phất loại tình cảm gì đó, loại tức giận nguyên do dâng lên trong lòng .

      Bước lên phía trước bước, bàn tay của đưa ra nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của , kéo đến căn phòng yên tĩnh ngoài hành lang.
      Last edited by a moderator: 1/8/14
      Xtefchia xtefchiaBé Dâm thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 3:

      Beta: SongNhi

      Edit: Cẩm Tú



      Đây là nơi lão thái gia thường ngày hay tới đọc sách, nghỉ ngơi. giá sách bày ngay ngắn những bộ sách còn được xuất bản. Nhiều tượng Phật, đồ quý hiếm cũng được trưng bày, đá tre, trong phòng tản ra mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt.

      “A...... làm sao vậy?” Niên Nhược Nhược hiển nhiên bị hành động bất ngờ của làm cho giật mình, lảo đảo bước theo . dùng gót chân đá mạnh đóng cánh cửa lại, hai bàn tay mạnh mẽ túm lấy bả vai , nơi duy nhất lộ ra bên ngoài bộ lễ phục, quay ngươi lại, dùng sức kéo đứng đối diện , để lưng đè lên cánh cửa.

      Niên Nhược Nhược bị bất ngờ, hét lên tiếng, thân hình nhắn liền đụng phải lồng ngực rộng lớn, mạnh mẽ của , phía sau lưng lại bị đè cánh cửa gỗ lạnh lẽo mà nhẵn bóng!

      Đau! Đau quá! Niên Nhược Nhược nhăn mũi, theo bản năng đẩy ra, ngờ lại bị tay ôm lấy eo, tay kia khác nắm mái tóc sau đầu khống chế , hơi hơi kéo, bị đau mà nâng khuôn mặt nhắn lên, có thể nhìn thấy đôi mắt bốc hỏa của người đàn ông này.

      “Đau quá...... Buông ra......” nức nở tiếng, trừng đôi mắt to ngập nước, đầy ủy khuất nhìn Quan Chi Nghiên.

      “Vừa rồi nghe được những gì?”

      thấy hỏi, liền vội vàng lắc đầu, lắp bắp : “, có...... Tôi nghe được gì cả......”

      dối!” Quan Chi Nghiên giật môi mỏng, nhíu mày nhìn khuôn mặt tái nhợt của , lúc sau vang lên ý cười lạnh lẽo, “Lừa đảo, quên lời tôi , nên xem đừng xem, nên nghe đừng nghe phải ?”

      “Tôi...... , ...... Ưm!” chưa kịp xong đôi môi đào mịn màng bị môi ngăn lại.

      hôn !?

      Kinh ngạc hơn là sợ hãi, là cảm giác duy nhất của Niên Nhược Nhược giờ phút này.

      Chỉ cần, xác thực có nghe được ít. Tuy rằng hiểu, nhưng cho người bạn tốt của nàng Kì thiếu gia nghe được, dường như là có liên quan tới người thừa kế của Quan gia, nhưng chuyện này lại hề có căn cứ, làm sao có thể cho Kì thiếu gia biết?

      tại bị phát , nếu đối phương muốn giết người diệt khẩu cũng là chuyện đương nhiên. Ai ngờ, thế nào cũng nghĩ đến, là Quan Chi Nghiên lại hôn !

      Hơi thở tràn ngập hương vị thành thục của người đàn ông này hòa cùng hương vị thuốc lá. Môi ấm áp dán lên môi , hút cánh môi , lực đạo rất lớn, làm như môi là cánh hoa, mút rất đau.

      “Ôi......” Niên Nhược Nhược đóng chặt miệng, lại nhận thấy lưỡi của tách cánh môi của , muốn tiến vào trong miệng . càng thêm cắn chặt răng, dùng sức giãy dụa.

      Cổ họng Quan Chi Nghiên phát ra ý cười trầm thấp, đơn thuần như vậy, biết việc đời như vậy. này, giống đóa hóa mềm mại, thuần khiết. biết nhân gian hiểm ác, có thừa thủ đoạn để đối phó với .

      Đúng vậy, muốn trách trách tốt, nên đồng tình với , nên thay bất bình, nên quan đến tâm , nên...... Chết tiệt, nên hấp dẫn !

      sai! Quan Chi Nghiên bị thu hút, cái tiểu nha đầu kém gần mười tuổi, thậm chí còn chưa trưởng thành, cũng kiềm chế được, muốn ăn !

      Chưa từng có chuyện gì làm gấp gáp, vội vàng như thế. luôn luôn dựa vào mục tiêu sống yên ổn của bản thân mà hành động, từng bước từng bước , cứ bước tiêu sái như vậy con đường vạch ra. cho rằng mình luôn luôn quan tâm tới điều gì mà , dè dặt cẩn thận, thận trọng. Dọc đường có phong cảnh xinh đẹp cũng có khả năng hấp dẫn ánh mắt của .

      Nhưng xuất ! Là khi dùng đôi mắt to mà lương thiện để nhìn , làm phiền lòng, bận tâm, làm chần chừ, do dự. vì lưu luyến mà dừng chân lại.

      đột nhiên phát , thế giới này, còn có điều mà làm muốn, có ý nghĩ phải chiếm được, phải chặt chẽ tóm lấy! Chính là , là người con kêu Niên Nhược Nhược trong lòng này.

      Ngón tay thô ráp nắm lấy cái cằm . Hơi dùng sức, đôi mi thanh tú của hơi run rẩy, mở ra cái miệng nhắn. Trong mắt đều là nước mắt hoảng sợ, dáng vẻ như vậy, càng làm động lòng người. Làm cho nụ hôn của ác liệt hơn, đầu lưỡi linh hoạt, chút khách khí dây dưa với đầu lưỡi mềm mại của , lấy đầu lưỡi làm thế tiến công, thậm chí lấy răng khẽ cắn.

      Hô hấp trở nên dồn dập, phía dưới nhanh chóng có ngọn lửa nóng, dễ dàng khơi lên dục vọng của .

      “Ưm......” Niên Nhược Nhược bị hôn đến mức thở thông, lưỡi bị xâm chiếm, ngay cả cũng ràng, chỉ có thể nức nở, phát ra thanh kháng nghị nho .

      tại giống như còn sức lực, toàn bộ thân mình đều dán vào thân hình cao lớn của người đàn ông kia. Thành tích học tập của tuy rằng tốt lắm nhưng vật cứng để ở bụng mềm mại của biết là cái gì.

      Chỉ bởi vì cẩn thận nghe lén cùng người khác chuyện, cho nên muốn đối sử với như vậy sao? Hơn nữa, đây là nụ hôn đầu tiên của nha!

      nghĩ mà chua xót trong lòng, hơi thở bây giờ đều là hương vị nam tính mãnh liệt, trốn cũng trốn xong, thân thể người đàn ông đốt nóng, phảng phất như muốn đem hòa tan......

      biết qua bao lâu, Niên Nhược Nhược mới mờ mịt cảm giác được cuối cùng cũng buông ra, nhưng đôi môi nóng ấy vẫn còn tham lam, lưu luyến bên gáy chịu , tận tình cắn cắn gặm gặm, lưu lại nhiều dấu hôn.

      Cơ thể thiếu nữ có mùi hương, mềm mại; Hương vị thiếu nữ, ngọt ngào thơm mát, so với tưởng tượng của , càng thêm mê người, càng thêm ngọt ngào. Quan Chi Nghiên hoàn toàn sa vào trong đó.

      “Buông ra......” cuối cùng cũng tỉnh táo lại, giọng mang đậm ủy khuất, cùng tia thẹn thùng, “Buông tôi ra......”

      Quan Chi Nghiên ngẩng đầu, cũng nới lỏng tay, từ cao nhìn xuống, chăm chú nhìn , ánh mắt nóng rực quét qua cánh môi bị hôn sưng đỏ lên của , hai gò má đỏ ửng, mái tóc có vẻ hơi rối, chỉ có đôi mắt kia vẫn trong suốt như cũ, có sợ hãi, có vô tội, có mê man, lại có nửa điểm động tình.

      Dễ dàng nhận thấy là hoàn toàn sa vào nụ hôn nóng bỏng đó, đúng là tiểu nha đầu đáng ghét! Lúc dồn toàn tâm toàn ý vào nụ hôn đó, cư nhiên vẫn tỉnh táo.

      làm sao có thể cho phép loại chuyện này phát sinh? Đôi môi nóng bỏng lại lần nữa chiếm lấy môi , lần này mãnh liệt hơn. Lưỡi mạnh mẽ xâm nhập vào trong miệng , cố ý di chuyển chậm lại, dụ dỗ cái lưỡi đinh hương, e lệ cùng mình rơi vào trầm luân.

      dự đoán được còn chịu buông tha cho mình, Niên Nhược Nhược bất an giãy dụa, vừa cực lực tránh né, vừa cố gắng hít khí khi chạm vào thân hình nóng bỏng của người kia.

      ở lúc này, ngoài cửa tiếng của Quan Dạ Kì gần xa la lên: "Tiểu Niên, ở đâu? Ra đây , có kem này......”

      Tiểu Niên? Biệt hiệu này làm cho người ta bật cười, mang hàm ý đặc biệt mà thân mật hiếm thấy, Quan Chi Nghiên ánh mắt trầm trầm, trong ánh mắt lóe vài tia hứng thú xấu xa, bàn tay to hướng về phía trước nắm cổ mảnh khảnh của , rồi sau đó mạnh mẽ nắm lấy!

      thử trả lời xem.” trầm giọng ở bên tai , giống như ác ma lạnh lùng, vô tình.

      Niên Nhược Nhược co rúm lại, thân hình bé bỏng ngừng run rẩy, hoảng sợ nhìn , trong đôi mắt đều là nước mắt khẩn cầu van xin.

      dám, dám trả lời, tuy rằng biết chỉ cần mình lên tiếng, Quan Dạ Kì nhất định tới cứu , nhưng mà sau đó sao? Người đàn ông trước mắt này khẳng định bỏ qua cho mình, muốn bóp chết a! liều mạng phát ra thanh nức nở, sợ hãi nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ rơi.

      Tiếng gọi ầm ĩ càng lúc càng xa, đến cuối hoàn toàn biến mất, tiếng động. Tại đây, ở thư phòng cổ kính, trong khí ban đêm có phần ái muội, hai tiếng hít thở liên tục ngừng lúc nặng lúc , vẻ mặt sợ hãi của cùng với vẻ mặt lo lắng, ngờ vực của người đàn ông. Khoảng cách gần như vậy, gần đến mức có thể thấy được hoảng hốt và tức giận của người đối diện.

      Sau đêm nay, Niên Nhược Nhược càng thêm thận trọng, dè dặt mà sống ở Quan gia. Nhìn Quan Chi Nghiên tựa như chuột nhìn thấy mèo, có thể trốn liền trốn ngay lập tức.

      biết vì sao mình lại sợ như vậy. Có lẽ trong cuộc sống mười mấy năm qua, chưa từng gặp qua loại người trong ngoài bất nhất như Quan Chi Nghiên.

      muốn tìm hiểu . Bọn họ lúc trước vốn dĩ vẫn đứng ở phía xa mà nhìn nhau, luôn có khoảng cách rất sâu ở giữa hai người. Thế nhưng sau khi phát sinh việc quỷ dị này, cùng với sợ hãi, loại cảm xúc ái muội nảy sinh, thỉnh thoảng làm cho tâm hồn non nớt của thiếu bối rối.

      Cũng may là thường ngày, trước mọi người Quan Chi Nghiên đều lấy diện mạo của chính nhân quân tử mà xuất , chưa bao giờ liếc mắt nhìn cái, cũng có hành động cợt nhả như hôm đó. Tâm Niên Nhược Nhược hơi thả lỏng. nghiêm nghị, kiên cường nghĩ Quan Chi Nghiên kia bất quá là người thích giả vờ giả vịt, ngụy quân tử thôi, chính là sợ !
      Last edited by a moderator: 1/8/14
      Bé Dâm thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 4:
      Beta: SongNhi
      Edit: Cẩm Tú

      Năm học lớp mười nhanh chóng kết thúc. Tiểu thái tử Quan gia Quan Dạ Kì sau bao năm gian khổ, nằm gai nếm mật có đền đáp, im lặng mà lên lớp, thi đậu trường Đại học Y! làm thôi, khi làm khiến ai nấy đều kinh ngạc. Việc này giống như sét đánh trời quang, khiến cho Quan gia từ lão thái gia đến người làm vườn đều chấn động.
      “Tôi cố gắng đọc, nghiên cứu sách để sau này trở thành bác sĩ nổi tiếng quốc tế.” Quan Dạ Kì lấy bộ dáng đứng đắn, trịnh trọng hiếm thấy mà với Niên Nhược Nhược: “Cậu nữa, cũng phải làm việc sau này đến cái ăn cũng có đấy.”
      “Tôi biết.” Niên Nhược Nhược gật đầu, suy nghĩ lại muốn hỏi: “Vậy mấy người bạn của cậu làm sao bây giờ? Nghe cậu phải , thế buổi sáng đó khóc đến bất tỉnh thôi.”
      Quan Dạ Kì nhún nhún vai, biểu tình quan tâm: “ sau này gặp lại là bạn bè!”
      “Tôi nghe bọn họ bàn bạc, ngày mai tổ chức thành đoàn sân bay đưa tiễn cậu.”
      “Thôi! Nhàm chán.”
      “Đúng là người có lương tâm.” Niên Nhược Nhược nghe như vậy, khinh thường nhìn khuôn mặt tuấn tú của .
      Này tiểu Thái tử này vừa sinh ra ngậm chìa khóa vàng, có thân thế và cuộc sống xa hoa mà mọi người đều mơ ước. Đáng tiếc lại phải loại ngoan ngoãn gì, luôn đối đầu với người trong nhà, phản nghịch đến mức vô tiền khoáng hậu. Nhưng tiểu gia hỏa này lại được lão thái gia che chở, thương, phải muốn gió được gió, muốn mưa được mưa hay sao?
      Tại vì sao vẫn muốn ? Niên Nhược Nhược biết nguyên nhân, đôi lần hoài nghi là mưu của Quan Chi Nghiên.
      Tối hôm đó, chính tai nghe thấy người đàn ông có giọng khác thường kia hỏi Quan Chi Nghiên câu, có muốn phòng bị ? Phòng bị ai chứ? Đương nhiên là Quan Dạ Kì.
      quan sát dáng vẻ Quan Dạ Kì có vẻ giống như là bị người khác ép , ít nhất việc thi đại học chắc chắn có ai cầm súng ép thi! Vì thế nghĩ có lẽ mỗi người làm việc đều có lý do của mình, mà lý do này, người khác cũng nhất thiết phải biết.
      Ngày đó Quan Dạ Kì lên Đài Bắc, thân phận Niên Nhược Nhược thấp kém nên có được đến sân bay để đưa tiễn nhưng tiểu thái tử lại chỉ đích danh . liền vui mừng, khẩn trương lên xe.
      Bởi vì thời gian lên máy bay bất ngời bị đổi nên đến khi nhận được tin tức cũng có nhiều người tới đưa tiễn. Các trưởng bối chịu được cảnh chia tay nên tới sân bay. Bây giờ ở sân bay, ngoài bốn năm người trợ lý, tài xế cùng nhân viên theo chỉ có ba người Quan Chi Đường, Quan Chi Nghiên cùng Niên Nhược Nhược.
      Quan Chi Đường luôn luôn chiếu cố người em này. Lần này còn thân thiết hơn khi hộ tống lên Đài Bắc, nên xuất cũng khó hiểu. Khó hiểu chính là Quan Chi Nghiên lại đến, dáng vẻ vội vàng, hấp tấp, có thể thấy được là từ công ty chạy vội tới.
      Có phải do tình em ta? là giả mù sa mưa nha! Niên Nhược Nhược ở trong lòng vụng trộm le lưỡi, phỏng đoán xem lại nghĩ ra cái chủ ý quỷ quái gì. nhìn những dòng chữ xanh xanh đỏ đỏ thông báo tới giờ bay nhanh chóng nhảy màn hình trong đại sảnh sân bay, nhìn dòng người tới lui. Bỗng nhiên, ý thức được người bạn duy nhất của mình thực sắp phải , mũi cay cay, những giọt nước mắt bắt đầu rơi.
      Đại phòng cùng chi thứ hai từ trước đến nay nước giếng phạm nước sông, đều ở trong lĩnh vực của mình là chính. Lúc này Quan Chi Đường cùng Quan Chi Nghiên chạm mặt. Sau khi gật đầu chào hỏi tiếng, mỗi người liền đứng sang bên, ngay cả ánh mắt trao đổi cũng có. Mà đứng ở giữa là đôi bạn trẻ. Trong mắt người qua đường, họ còn tưởng rằng diễn tiết mục người bị cả bá đạo, ngang ngược ngăn cấm, y như tivi.
      Niên Nhược Nhược sụt sùi khóc, đồng thời cũng quên căn dặn cái người từng chung cảnh ngộ (đội sổ) với mình: “A kì, cậu phải bảo trọng, tôi tin ước mơ của cậu trở thành .”
      Quan Dạ Kì “ờ” tiếng, hai tay đút trong túi quần bò, biểu tình khuôn mặt tuấn mỹ có chút quan tâm, “Tiểu Niên, nhớ kỹ, nếu có ai khi dễ cậu lập tức tên của tôi ra, xem người nào biết sống chết, tôi trở về xử lý .”
      Hai người đàn ông trưởng thành đứng ở bên ngoài cách đó mấy met, nghe lời còn chưa thoát tính trẻ con. người hơi hơi bật cười, người thờ ơ lạnh nhạt.
      Tiểu Niên ngơ ngác, có vẻ còn chưa hiểu người che chở cho mình đến tột cùng là ai. Hơn nữa, khi để mắt tới cái gì đó, làm sao dễ dàng đưa cho người khác được.
      đường từ sân bay trở về, Quan Chi Nghiên muốn Niên Nhược Nhược lên xe của mình. Tâm tình của tốt, ban đầu vốn chống lại, nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt đối phương dần dần trầm xuống, liền thực ngoan ngoãn mà leo chiếc Porsche của .
      Trong xe thoải mái, đề phòng người ngồi ghế bên cạnh, bộ dáng chuẩn bị như lúc nào cũng có thể nhảy ra khỏi xe, làm cho Quan Chi Nghiên lái xe bên cạnh, ảm đạm cũng phải bật cười.
      Lấy chìa khóa khởi động xe, liếc mắt cái, hai mắt của tiểu nha đầu này đỏ như mắt con thỏ , lịch hỏi: “Tình cảm của với A Kì rất tốt?”
      “Kì thiếu gia là bạn tốt của tôi.” cẩn thận trả lời.
      Tuy rằng Quan Dạ Kì thoạt nhìn cà lơ phất phơ, là hoa hoa công tử, thay bạn như thay quần áo, nhưng chỉ có những xem thường , mà còn thường xuyên cố tình đứng cuối lớp để chịu tội thay . Đối với , có rất nghĩa khí a.
      “A? Hai người đúng là [ngưu tầm ngưu, mã tầm mã] nha?” Khóe môi cong lên, giễu cợt .
      phải.” là khó nghe! Niên Nhược Nhược đè nén giận dữ, phản bác lại: “Là cùng tỉnh táo mới đúng.”
      Cách diễn đạt của khiến cho cười rộ lên, tiếng cười chói tai.
      Cười cái sh*t! Niên Nhược Nhược căm giận lơ cái khuôn mặt kia, quay đầu nhìn cảnh vật lao vùn vụt bên ngoài cửa xe, thèm để ý đến .
      Yên tĩnh đến 10 phút, khi dừng xe chờ đèn giao thông, vươn tay về phía : “Đưa đây.”
      “...... Cái gì?” Niên Nhược Nhược hiểu.
      “Cách thức liên lạc mà A kì vừa mới đưa cho đó.”
      “Làm sao?”
      “Cho tôi.”
      Nàng căn bản nghĩ nhiều, mở lòng bàn tay ra, đưa tờ giấy màu trắng.
      Quan Chi Nghiên cầm lấy, bàn tay nhào nặn, xé ra. Tờ giấy hoàn hảo bị xé vụn, dứt khoát ném vào thùng rác trong xe cách gọn gàng.
      Niên Nhược Nhược giật mình, trừng mắt nhìn hành động của , hơn nửa ngày mới hồi phục tinh thần xem vừa làm gì, “Vì sao vứt đồ của tôi?”
      “Về sau ít quan hệ với A Kì , tốt nhất là cắt đứt hẳn.”
      “Vì sao? Kì thiếu gia là người tốt.”
      “Người tốt?” Quan Chi Nghiên nhướn mày, “ có biết cái gì gọi là trầm trồ khen ngợi người xấu ?”
      mới là người xấu, những lời này Niên Nhược Nhược dám ra, chỉ dám len lén mắng ở trong lòng.
      cảm thấy tôi là người xấu đúng ?” Quan Chi Nghiên nhấn chân ga, chiếc Porsche 930 lần nữa tiến vào trong dòng xe.
      phải cảm thấy, mà đúng là như vậy! Niên Nhược Nhược cảnh giác trừng mắt nhìn , nhếch cái miệng nhắn lên tiếng.
      đến Quan gia vài năm nay, tôi cũng đắc tội gì với nha?” mười phần nhẫn nại, tiếp tục trêu chọc mở miệng.
      Có lẽ hành động của rất ác liệt, có lẽ là thái độ của rất chói mắt, còn có thể là bạn tốt nhất của rời ...... Niên Nhược Nhược nhất thời lửa giận từ trong lòng bóc lên, tức giận chỉ trích : “Tối hôm đó...... , ......”
      “Tôi như thế nào?”
      suýt bóp chết tôi!”
      mới mười năm tuổi nha, còn chưa sống cho bản thân mình, sống với ước mơ của mình, nếu lúc ấy lực nắm của lại lớn chút, chừng hương tiêu ngọc vẫn, người đàn ông này đáng sợ!
      đúng.” nghe xong, đuôi lông mày dãn ra, vẻ mặt muốn cười nhưng cười, càng thêm đáng ghét.
      “Có gì đúng?” tức giận vô cùng.
      “Hình như là tôi hôn trước, sau đó mới bóp cổ .”
      Trầm mặc.
      Lại trầm mặc.
      tĩnh lặng này làm cho người ta khó chịu.
      Tiểu nha đầu bị Quan Chi Nghiên trêu chọc tức giận dữ dội, đột nhiên nhớ lại đêm đó, khuôn mặt nhắn của đỏ lên, vừa có ý nghĩ khác thường. Chẳng lẽ là bởi vì hôn vừa lòng, mới muốn bóp cổ ?
      Dừng lại! Tội phạm quan trọng, háo sắc cũng phải tìm người đẹp chứ, sao lại có thể hành động với người thể khiến đàn ông sinh ảo tưởng như ?
      Thấy dáng vẻ lúng túng của , lại thay đổi thái độ, giọng ân cần dạy bảo: “ còn , có rất nhiều việc nhìn thấu, mọi người có rất nhiều mặt......”
      “Có rất nhiều mặt?” Niên Nhược Nhược phục quay mặt , nhìn , lúc lâu sau mới : “Kì thiếu gia , người cũng chỉ có mặt trước, mặt sau, bên trong, bên ngoài, tiểu thuyết gia viết tám mặt Eve là bậy đó.”

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 4:
      Beta: SongNhi
      Edit: Cẩm Tú

      Quan Chi Nghiên vẻ mặt quái dị nhìn , bỡn cợt: “Phải ? Sao tôi thấy có mặt trước mặt sau?”
      “Làm sao có thể có!” Niên Nhược Nhược cảm thấy mình bị coi thường rất lớn, giận tím mặt, quay đầu lại trừng , căn bản phát đề tài bị thay đổi.
      Đúng nha, mặc dù thông minh, vừa vặn dáng dấp trưởng thành chút cũng có kém nha, ngực là ngực, mông là mông. Quan Chi quất thường mắng nàng “Ngực lớn nhưng có đầu óc”, nhưng người đàn ông này lại nhìn ra?
      Đúng là ngụy quân tử! Bình thường ngụy trang thành dáng vẻ đạo mạo trang nghiêm nhưng thân dưới đảm bảo rất thích phụ nữ ngực to.
      “Có nhiều mặt ở đâu vậy?” Quả nhiên, sau khi Quan Chi Nghiên từ nhìn xuống dưới đánh giá , ánh mắt lặp tức dời chỗ khác.
      Người này chỉ đạo đức giả, hơn nữa miệng lưỡi còn bình thường! Niên Nhược Nhược buồn bực, khuôn mặt nhắn đỏ bừng, ngoài trợn mắt nhìn ra thể làm gì hơn, chỉ có thể mắng chửi ở trong đầu. Bộ dáng khả ái như vậy khiến cho Quan Chi Nghiên tâm tình cực tốt.
      thích dáng vẻ rụt rè của , cũng thích nhìn khuôn mặt lo lắng của . thực tế tất cả dáng vẻ của , đều rất thích.
      “pim pim”
      Vừa tiến vào con đường lớn của Quan gia gặp chiếc xe thể thao Lotus mới toanh chạy ra, liên tục bóp còi.
      Quan Chi Nghiên dừng xe, hạ cửa kính xuống. Cùng lúc đó trong xe đối diện cũng lộ ra gương mặt tuấn, đường nét ràng, ngũ quan cân đối, hiển nhiên là người lai Âu Á.
      “Lorry!” mở miệng kêu Quan Chi Nghiên.
      Vốn là Niên Nhược Nhược ủ rũ cúi đầu, vừa nghe thấy liền ngẩng đầu lên, mắt mở to.
      Ai nha! Thanh này, hôm đó thấy tiếng nhưng thấy người, là người có giọng khác thường? Người này từng đứng từ xa nhìn thấy ở Quan gia, lại chưa bao giờ chuyện cùng , là cháu ngoại của Quan lão thái gia, con trai độc nhất Quan gia đại tiểu thư Quan Thiên Hồng, Nguyên Thánh Thành.
      Chuẩn bị nửa ngày, cấu kết cùng Quan Chi Nghiên làm việc xấu, hóa ra là loại người như vậy!
      “Có chuyện gì?” Quan Chi Nghiên liếc mắt nhìn bên cạnh, thấy khuôn mặt nhắn của lên vẻ kinh ngạc, miệng lại hỏi Nguyên Thánh Thành.
      Vẻ mặt Nguyên Thánh Thành khó có thể nên lời, trầm giọng : “Vừa rồi nhận được tin tức, Chi Hà ở Hongkong...... Xảy ra tai nạn giao thông.”
      Cách ngày, các tờ báo trong nước đều giật tít với tin tức thông báo Quan Chi Hà qua đời.
      Mới vừa kết hôn đến năm, Quan Chi Hà liền cùng với người vợ mới cưới Phó Vũ Tiêm bị phái quản tình hình công ty Hương Hồng. ngờ chuyến lần này lại là trở lại.
      Con trưởng của Lão thái gia mất sớm, bên dưới chỉ còn hai con trai và con . tại con trai thứ hai lại bỏ mình , Lão thái gia người đầu bạc tiễn người đầu xanh, dĩ nhiên là đau lòng muốn chết, bi phẫn khó nhịn, nhưng đáng thương nhất vẫn là đại phòng nhị thiếu phu nhân, Phó Vũ Tiêm.
      Niên Nhược Nhược chuyện nhiều với Phó Vũ Tiêm , ở nơi công cộng mới nhìn thấy vài lần. Nàng xinh đẹp, thận trọng, cả người phát ra loại khí chất nhu nhược. Tang của Quan Chi Hà được làm rất lớn, các nhân vật nổi tiếng, nhân viên quan trọng trong giới chính trị ào ào xuất phúng viếng.
      Trong linh đường trang nghiêm, tiến hành lễ truy điệu, Phó Vũ Tiêm dáng vẻ đơn bạc, sắc mặt tái nhợt. Mọi người nhìn, cảm thấy đáng thương.
      Tang lễ qua , Phó Vũ Tiêm coi như là góa phụ ở lại đại phòng Quan gia. Nguyên Thánh Thành lập tức được điều quản lý ở HongKong.
      Người đàn ông Quan gia là thiên hạ, nữ nhân bình thường phải xuất ngoại công tác, chỉ cần ở nhà làm thiếu phu nhân phải động chân động tay làm việc gì, sinh con đẻ cái, chăm sóc già trẻ là được rồi.
      Nhưng ở trong đại gia đình, luôn có vài ánh mắt nhìn vào cặp đôi trước đây từng là người .
      ngày, có người vô tình thấy nhị thiếu phu nhân đích tôn Phó Vũ Tiêm và nhị thiếu gia chi thứ hai Quan Chi Nghiên ở núi giả bên cạnh ao gặp nhau. Hai người mấy câu, nhị thiếu phu nhân khóe mắt hoe đỏ, bi thương rời ; lần khác, có người cẩn thận thấy hai người họ cùng từ bên ngoài trở về trong đại trạch, nghe là xe Phó Vũ Tiêm bị hỏng quốc lộ, vừa vặn gặp Quan Chi Nghiên; Còn có lần......
      vị là em dâu mang tang chồng, vị là huynh trưởng độc thân, nhưng lại là người cũ, thời ngẩng đầu thấy cúi đầu gặp, cũng khó trách bị người ngoài đồn thổi có vài phần ái muội.
      Nhưng trong mắt nhị lão gia cho phép có hạt cát, đặc biệt hôm đó còn bị chuyện như vậy kích động rất lớn. Sau khi nghe thấy tin đồn, ngay lập tức cho người gọi Quan Chi Nghiên vào thư phòng, ông đập bàn, quăng ly, cho tới trưa. Sau khi cửa mở, nhóm người hầu nhìn thấy vẻ mặt suy sụp của Nhị lão gia, vội vội vàng vàng chạy tới gặp Lão thái gia, Lão thái gia lại lật đổ cả bàn, ly tách vỡ hết, mắng suốt buổi trưa, vất vả chịu đựng được đến lúc hoàng hôn. Lúc đó, Niên Nhược Nhược vừa tan học, từ trường trở về, liền nghe thấy chuyện động trời.
      Quan Chi Nghiên sắp đính hôn với !
      Oh my god! Muốn gạt bỏ tin đồn này, nhất định phải hy sinh nhân vật bé tầm thường là sao? Hơn nữa vì sao có ai tới hỏi có đồng ý ?
      Thiên lý ở đâu?
      Má Quế lặng lẽ kéo lại cho biết. ra hôn này, Nhị lão gia tuyệt đối đồng ý, nghĩ chỉ là nha đầu nho, có tư cách gì mà gả vào Quan gia? Nhưng bây giờ, thanh danh của con trai mình quan trọng hơn, nhỡ ngày nào đó nối lại tình xưa với Phó Vũ Tiêm kia, chẳng phải càng khó giải quyết hơn sao?
      Về phần Lão thái gia, cũng kiên quyết đồng ý, mắng Nhị lão gia biết cách dạy con, đại khái là chi thứ hai hoàn toàn có chí tiến thủ, nên làm việc gì cũng tốt.
      Vì thế, năm thứ ba, Niên Nhược Nhược ở Quan gia, ngẫu nhiên “trúng thưởng”, nhảy cái thành vị hôn thê của Quan Chi Nghiên.
      có nghi thức long trọng, cũng có đăng báo chúc mừng, bị Nhị phu nhân mang gặp Lão thái gia. liền đem phần tự giới thiệu mình chuẩn bị hai năm trước lại lần nữa làm cho Lão thái gia thập phần thích, khó có thể miêu tả. Sau đó cho quà gặp mặt rất hậu hĩnh, xong liền khoát tay bảo xuống.
      Từ ngày hôm nay trở , mọi người đều hâm mộ “Ăn nếu ngưu, làm nếu quy” Niên Nhược Nhược, danh hiệu thiếu phu nhân Quan gia tương lai.
      Thân là vị hôn thê của thiếu gia Quan gia, nên làm gì đây?
      Trước hết điều thứ nhất, được thông báo, Nghiên thiếu gia phân phó, muốn ngay đêm nay chuyển đến phòng .
      tại là thế kỷ hai mươi mốt rồi, có cần trình diễn vở kịch kịch tính như trong phim truyền hình ?
      Đáp án là, nếu ở Quan gia, tất nhiên là có! Nếu vào Quan gia, Niên Nhược Nhược vĩnh viễn biết đại gia tộc cổ hủ, cố chấp, kiên định, lòng tin cố chấp có bao nhiêu phần nghiêm trọng. Ở thời đại nay, tràn ngập tinh thần phản kháng đấu tranh, chút quy củ quả thực là thể tưởng tượng được, càng thể tưởng tượng được là nlại ai có nửa điểm kín đáo phê bình.
      Hơn nữa biết Quan Chi Nghiên gì với Nhị lão gia. Dù đần độn cũng có thể nhận thấy vài ánh mắt, lúc nào cũng nhìn vào bụng mình.
      Trong ánh mắt chứa rất nhiều hàm ý sâu xa, làm cho Niên Nhược Nhược rùng mình, mang theo nhiều hành lý, chuyển đến phòng ngủ của Quan Chi Nghiên lầu bốn.
      Quan Chi Nghiên buổi tối gặp đối tác, thể về nhà ăn cơm, Niên Nhược Nhược sau khi thành vị hôn thê còn chưa gặp mặt bị đưa vào trong phòng của .
      Đẩy cửa ra, trong phòng bài trí rất đơn giản, mặt tường sơn màu xanh biếc, mang cảm giác tươi mát tự nhiên, phối hợp rất hài hòa với sàn nhà màu xám và cửa sổ màu xanh đậm. chiếc giường lớn màu đồng cổ, ga trải giường cùng cái gối màu lam, tấm chăn mỏng làm bằng lông cừu màu lục sắc, thoạt nhìn rất nam tính. tủ đầu giường để chiếc đèn cổ, tường treo rất nhiều khung hình màu bạc như bức họa.
      Sạch và gọn gàng, khiêm tốn lại cẩn thận tỉ mỉ, thực rất phù hợp tính cách của chủ nhân, Niên Nhược Nhược nhìn gian phòng mà mình chưa từng bước vào, trong lòng đủ loại tư vị.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :