1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cấm Kị Chi Luyến - Phó Tráng Tráng

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 54: Chân tình
       


      thể , má Lâm ngừng khích lệ . Bây giờ xác định bản thân là lấy tình nam nữ ái mộ hai, ngoài mặt cũng chỉ là tình nghĩa em với hai. Mắt khép hờ, có chút hưng phấn, nếu trong lòng dứt được hai, vậy tại sao ích kỷ chút, ngược lại còn muốn trơ mắt giao hai cho những nữ nhân khác.

      Là nữ nhân, phải có thứ mà ai cũng có, có trước hay có sau cũng gãy tay thiếu chân, lên được phòng khách cũng hạ được phòng bếp, tin tưởng những người khác có thể đem lại hạnh phúc cho hai, cũng có thể.

      Quyết định xong, hạ quyết tâm dũng cảm một lần. muốn hai, muốn lấy người đàn ông khác, cũng muốn hai lấy người phụ nữ khác.

      Tối đến, hơi bất ngờ vì chỉ thấy hai, thấy Kiều Hỉ đâu, trong lòng thấy có chút kì lạ, nhưng nghĩ nghĩ lại, cải lương bằng bạo lực (Nghi : hả ? Là sao hả chị =D), tối nay thổ lộ với hai hết thảy tâm tư nguyện vọng của , với hai là say đắm. (Nghi : định bỏ 2 chữ « say đắm » mà sao thấy nó hay hay ta =D)

      Cơm nước xong, nói chuyện với hai.

      " hai, em có chuyện muốn với , có thể tới phòng của em ?"

      hai hồ nghi nhìn từ xuống dưới đánh giá phen, nghĩ rằng bây giờ vẫn còn tìm chuyện. Cho dù trong lòng thấy kì lạ, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

      ngồi ở giường, nhìn bộ đồ lót lấm tấm hoa nhỏ mà má Lâm đưa cho , trong đầu vang lên những lời mà má Lâm nói với lúc ban ngày.

      "Đừng lo, con phải sợ gì hết, con chỉ cần mặc bộ đồ ngủ này là được rồi. Nếu như thiếu gia tức giận để ý tới con, con cứ nhào vào người , nếu như thiếu gia nhất ̣nh , con cứ nhào tới ôm lấy ! Đàn ông, chỉ cần cử chỉ ngon ngọt, liền tính khí hay tức giận cũng đem vứt hết!" xong, còn ha ha cười gian mấy tiếng, bây giờ suy nghĩ lại thấy má Lâm nét mặt già nua lại giống như nở hoa, trong lòng tự chủ được dâng lên hồi lạnh lẽo.

      vuốt áo lót kia, có chút xem thường, má Lâm thuyết giáo phương thức xin lỗi này rất hữu dụng, cái này phải chỉ là cái áo lót đơn giản nhiều màu sắc nhất còn đặc biệt thiếu vải, có thể hữu dụng .

      Trong lúc tinh thần bất ̣nh, hai đã tới phòng .

      "Có việc gì thế?" hai nhàn nhạt mở miệng, sắc mặt phát rét.

      ngẩng đầu, nhìn hai sắc mặt lạnh lùng, trong lúc nhất thời biết gì, ngơ ngác nhìn , câu nào.

      hai đợi lâu cũng thấy nói gì, nhìn hồi, sau đó nhịn được : " có gì thì trước, rất vội." xong, thân người hướng cửa tới.

      quýnh lên, trong đầu vang lên lời má Lâm giao phó, "Nếu như muốn cứ tiến đến ôm lấy hắn." Tạm thời mặc kệ biện pháp này có hữu dụng hay , là ngựa chết mà trước mắt thấy ngựa sống phải chọn.

      tung người lên trước, thân thể mạnh mẽ nhắm tới người hai bổ nhào về phía trước, vững vàng giắt sau lưng hai.

      hai hiển nhiên ngờ tới hành động như vậy, thân thể khỏi cứng đờ, lâu, mới ách cổ họng hỏi: "Em làm gì đấy? Mau buông tay…"

      Nghe vậy, tự chủ ôm sát ̉ hai, " thả, em thả!"

      "Em cuối cùng là muốn thế nào?" hai thấy nhúc nhích, ngưng lại, lấy tay thả ra, "Em còn muốn như thế nào, em em ghê tởm , liền cách xa , em nói muốn làm em gái , đáp ứng, em bây giờ lại muốn gì nữa?"

      quấn chặt cổ hai, nghe lời cáu kỉnh chất vấn của hai truyền tới bên tai, khỏi bi ai trong lòng, ngạnh thanh nức nở nghẹn ngào, "Em… Em…"

      hai cười lạnh tiếng, "Sao rồi? Có phải bây giờ cùng ở chung nhà cũng cảm thấy chịu đựng được?"

      , vùi đầu vai hai ra sức lắc đầu, "Em… Em phải…"

      " phải thế này, cũng phải thế kia, chẳng lẽ… Em tịch mịch khó nhịn, cần nam nhân an ủi sao?" Tiếng hai êm ái cứ như thế đả thương, hành hạ .

      Nghe vậy, buông lỏng đôi tay quấn ở ̉ hai ra, ngồi xuống sàn nhà băng lãnh. Khẽ ngẩng đầu lên, có chút dám tin nhìn nam nhân trước mặt. Đây là nam nhân mà quen thuộc, say đắm, nhất định phải như vậy mới biết tâm sao, giờ khắc này, đột nhiên trở nên khó xác định mọi thứ. hai như vậy còn có thể có thể trở về  bên cạnh sao? hai như vậy còn có thể , thương như trước sao? cách khác, hai như vậy lòng với sao?

      Lắc đầu, chống tay dậy, bò lên giường. Như vậy chẳng khác nào đứa ngốc, cầu xin chú ý, trìu mến của người khác, mà biết người ta còn thương như ban đầu. hai sớm là của người khác, mà mình tâm tâm niệm niệm ái mộ dứt chính là hai kia.

      Trong lòng đột nhiên dâng lên nỗi tuyệt vọng, cúi đầu, mặc cho nước mắt chảy xuống bao phủ cả khuôn mặt.

      biết là bao lâu sau, lại cảm giác mình được ấm áp lồng ngực êm ái ôm lấy, hai mắt đẫm lệ nâng đầu lên, là hai, lại là hai…

      hai mặt bất đắc dĩ nhìn , khuôn mặt tuấn tú tràn đầy ảo não, " chịu nổi em!"

      nghe vậy, lửa giận biết từ đâu bộc phát, đẩy hai, " chịu nổi, !"

      hai ôm vai của , ôm vào ngực khẽ vuốt, " vừa rồi lại có người khóc, mặt đầy nước mắt, dễ khiến người ngoài nhìn vào còn tưởng rằng khi dễ em!"

      Lòng đau xót, đấm đấm lồng ngực kiên ́ của hai, nhất quyết tha nũng nịu : " hai chính là khi dễ em, hai chính là khi dễ em… Huuuuu Huuuuu…", quyền thủ như mưa rơi hết vào lồng ngực bền chắc ấm áp của hai, cũng cho thấy có bất kỳ dấu hiệu nào muốn dừng lại. Ghét nam nhân hư, đánh hắn…

      Đột nhiên, hai muộn hanh nhất thanh, "Thương…"

      ngẩng đầu lên, nhìn thấy hai mày rậm nhíu chặt, mặt lộ vẻ đau đớn. thất kinh, chẳng lẽ đả thương hai? Trong lòng quýnh lên, vội vàng thối lui khỏi ngực hai, lục lọi trước ngực hai, khẩn trương hỏi: " hai, sao chứ? Em phải cố ý…" Khóe miệng bật ra, nước mắt lại muốn xuống.

      "Ha ha…" hai dùng ngón tay dài khơi cằm của lên, nhàng đặt ở môi , lớn tiếng cười : "Nha đầu ngốc, em đúng là ngốc mà!"

      giương mắt, nam nhân trước mặt chẳng có biểu gì giống người bị thương, sanh long hoạt hổ làm người ta chắt lưỡi. vừa xấu hổ vừa vội, định nhìn nữa, quay mặt .

      Tay hai ngang nhiên giữ lấy mặt , trong con ngươi thâm thúy tràn ngập nghiêm túc, "Miên Miên, em tìm rốt cuộc có chuyện gì?"

      Hơi thở hai ấm áp lướt mặt, gương mặt tuấn tú phóng đại ở trước mặt , khoảng cách gần như thế làm nhịn được đỏ mặt, lời muốn sao mở miệng được, gần như si ngốc nhìn hai, tay bé cũng tự chủ sờ lên gương mặt hai.

      hai ngẩn ra, thấp giọng : "Miên Miên, em. . . . . ."

      quan sát nam nhân ở trước mắt, con ngươi lấp lánh hữu thần, chiếc mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng khêu gợi, tất cả đều khiến mê luyến dứt, sao lại cam lòng đem nam nhân ưu tú như vậy tặng cho người khác.

      Tâm niệm vừa động, nhàng ngã về phía trước, môi đào từ từ dán lên bờ môi mỏng hấp dẫn đối diện.

      hai thở hốc vì kinh ngạc, tiếp đó lại rất nhanh phản ứng kịp, đổi khách làm chủ, ngậm chặt môi của liền bắt đầu mạnh mẽ cắn mút, chút nào thương tiếc. bị đau, gọi ra tiếng, hai mới dừng lại hành động mút mát thỏa thích kia, động tác lại trở nên dịu dàng. Vừa hôn, vừa thăm dò, tái thâm nhập, triền miên, lại đụng nhau…

      Sau nụ hôn nóng bỏng, hai buông khó thở ra, nắm mặt , từng chữ từng câu mà hỏi: "Tại sao?" đôi mắt ngăm đen to tràn đầy nhiệt tình nhìn chằm chằm .

      nhìn người đàn ông trước mặt làm cho mê muội, con ngươi tĩnh mịch nhưng răng vẫn cắn chặt cố chấp cầu câu trả lời, đáy lòng khỏi nhu thuận, lấy tay đặt lên gò má kiên nghị, : "Em , hai, vẫn , muốn lấy người khác!"

      hai nán lại ba giây, ngay sau đó phục hồi tinh thần lại, cắn vành tai của , hung ác uy hiếp, "Bảo bối, em trêu chọc sao?" xong, bàn tay cố ý lượn trước ngực , tà khí : "Tối nay, để cho em ngủ!"

      hai cởi ra thấy áo ngủ má Lâm chuẩn bị, tay bất giác chấn động, "Viên cầu , em… Đây là cái gì?"

      Oa, nhìn lầm chứ, hai trong đôi mắt là mang theo hơi tức giận. Má Lâm phải nam nhân rất thích sao, nhưng tại sao hai lại phản ứng hoàn toàn ngược lại. Nuốt nước miếng cái, cổ họng rung rung, thận trọng lôi kéo váy, " hai, , thích sao? em… em lập tức đổi lại!" né tránh thân thể , định chạy vào phòng tắm.

      hai tay mắt lanh lẹ kéo cổ tay của , áp chế lên giường, cúi người bên tai , dường như cắn răng nghiến lợi gầm : " đáng chết thích! Em vĩnh viễn biết em đáng chết thế nào, đáng chết làm động lòng, làm trầm mê!" xong, môi mỏng ép xuống ngậm lấy tiểu hồng mai kiều diễm, hàm răng đụng chạm, cắn xé ra tiếng.

      "Đừng… hai… đau…" Đau nhói khiến thể phát ra tiếng, đôi tay tự chủ ôm đầu hai, ngón tay dài luồn vào trong mái tóc đen.

      "Ha ha…" hai  cười khẽ tiếng, ngón tay dài vòng qua nơi tư mật đâm vào, "Chỉ có đau sao? Nói dối…" Giơ lên ngón tay trắng muốt tơ bạc, hai đưa lên khóe miệng nhàng liếm, tà mị cười: "Rất ngọt…  Miệng rất ngọt…"



      hai động tác tà khí chọc đỏ bừng mặt, kìm hãm được nuốt nước miếng, đôi môi cũng tự giác khẽ mở ra, hai thấy thế, nhướng mày cười tiếng, "Viên cầu , em cũng muốn nếm thử mùi vị của mình sao?" Vừa xong, đợi trả lời, môi mỏng chiếm lấy mật dịch tiến quân thần tốc, nhìn thấy nức nở nghẹn ngào ra tiếng, bộ dáng đáng thương, còn thuận thế quét vòng trong khoang miệng hương nộn.

      "Ưm…" ngượng ngùng chịu nổi, nước mắt ứa ra. hai liếm nước mắt , dịu dàng : "Đừng khóc, bảo bối, cho em tốt hơn!" Bàn tay kéo chân của , vật cứng cứ như vậy cường thế xông thẳng vào.

      "…. Đừng nhanh thế kia… Cùng…"

      "Thế này sao?" hai rất nghe lời trưng cầu ý kiến của .

      "Ưm… Khó chịu… Nhanh lên chút…"

      "… Còn thế này?"

      "Dạ… Ưm… Chậm chút…"

      "………."

      Đằng đẵng trong đêm đen, hai người như đôi uyên ương, màn xuân sắc.


    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 55: Đính hôn 1

      Edit: BẠCH DƯƠNG

      Beta : Nghi Phương
       

      Hậu quả của túng dục quá độ là phải nằm liệt giường cả ngày.

      hiểu, ràng chẳng phải làm gì, chỉ nằm yên bị động nhận lấy « vui thích », nhưng tại sao mỗi lần đều mệt đến giống như con chó chết, nằm ở giường thoi thóp hơi, mà ai đó tối qua cố công cày cấy lại sảng khoái tinh thần rời giường biết từ lúc nào.

      Đói quá, vuốt ve cái bụng tẹp lép, giùng giằng bò dậy, nhảy tới phòng bếp, muốn càn quét tất cả.

      xuống lầu, lầu dưới mảnh an tĩnh.

      vuốt vuốt đôi mắt đau, thầm nghĩ má Lâm tám phần vừa xem ấy là cá thế nào nghe lời tiểu tôn tử rồi. Thời gian này, hai cũng có thể làm có trở lại thôi.

      Trong phòng ăn. bàn ăn sạch đã có bữa sáng chuẩn bị tươm tất, cầm tờ giấy bàn lên, trong lòng khỏi tràn đầy ngọt ngào.

      Viên cầu :

      Chờ quay về.

      có hầm cách thủy canh xương táo đỏ cẩu kỷ trong bếp.

      Tái bút: dựa theo thể lực của em tối qua, đại khái thì khoảng bốn giờ chiều mới tỉnh lại, lúc đó chắc dạ dày em cũng đủ đói rồi.

      Tờ giấy có ký tên, nhưng cách gọi quen thuộc như vậy, nghi ngờ chút nào chính là hai.

      hai cư nhiên buổi sáng còn vào bếp hầm cách thủy canh xương cho , ha ha, nheo mắt cười, đây là cách cưng chiều nữ nhân của mình sao?

      cầm tờ giấy , ha ha ha cười ra tiếng.

      Ngày hôm nay, toàn bộ thời gian còn lại đều ở đây chìm đắm trong cảm giác hạnh phúc, ngay lúc đắm chìm bên trong cuộc sống hạnh phúc, đâu thể ngờ rằng hạnh phúc cách gần như vậy, nhưng cũng là rất xa xôi như thế.

      hai phải đợi về, nhưng thực tế cả ngày, đến khuya cũng chưa về. ngồi bệ cửa sổ, nhìn phía xa xa từ từ chìm vào bóng đêm, biết bao nhiêu lần gọi cho hai, nhưng lần nào cũng chỉ nghe được giọng người nữ xa lạ: "Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi tạm thời liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau”.

      mơ hồ tựa vào cửa sổ ngủ, thấy trời tối, má Lâm từ dưới chân núi chạy về, nhìn thấy ngủ bên cửa sổ, đau lòng cực điểm, ôm đến giường.

      mơ màng mở mắt, thấy má Lâm dáng vẻ ân cần, hỏi: "Má Lâm, hai đâu?"

      Má Lâm dùng ánh mắt thương hại xen lẫn thống khổ nhìn , lâu mới mở miệng, "Miên Miên, bất luận hôm nay con nghe được cái gì, nhìn thấy cái gì cũng được tin đó là !"

      bị lời nói của má Lâm hù dọa, trong lòng dâng lên dự cảm lành, kéo bàn tay má Lâm, "Má Lâm… Có phải… Có phải hai xảy ra chuyện gì rồi ?"

      Má Lâm lắc đầu cười khổ, thở dài tiếng, " có, có gì đâu… Miên Miên, con ngủ tiếp , ta làm điểm tâm cho con."

      Thái độ má Lâm như che giấu chuyện làm biến mất luôn cảm giác buồn ngủ của , trong lòng luôn có cảm giác hạnh phúc sắp mất .

      ngủ được. Cầm sổ điện thoại lên, ngờ có bất kỳ số điện thoại của ai để trò chuyện , nhật kí trò chuyện cũng chỉ có cuộc gọi cho hai ngày hôm qua, gọi vào số điện thoại kia vẫn chỉ nghe được giọng người nữ xa lạ kia.

      Để điện thoại xuống, trong lòng nghi ngờ, hai tuy phải thích phải khai báo chuyện của , nhưng ràng muốn chờ về, nhiều năm như vậy rồi, trong ký ức của , đây là lần đầu tiên hai biến mất tung tích, đã xảy ra chuyện gì, chuyện gì mà quan trọng như vậy, chuyện gì khiến bận đến quên cả lời hứa với .

      Ăn qua điểm tâm, hai vẫn chưa quay về, kìm xuống cảm giác bất an, lấy cặp sách, ra ngoài. Thời gian còn sớm, phải đến trường.

      Trong lòng lo lắng, xe rất nhanh đến trường

      Vừa xuống xe, liền thấy Tần Nhật Sơ ánh mắt kinh ngạc, "Miên Miên, sao bây giờ em còn ở đây vậy?"

      chỉ vào chính mình, cảm thấy kì lạ, nên ở đây thì nên ở đâu?

      "Cậu, hôm nay phải lên lớp sao?" hỏi mà trong lòng nghi ngờ, lẽ hôm nay nghỉ.

      "Hôm nay là ngày Nguyễn thị cùng Kiều thị quan hệ hữu nghị, em là Nguyễn thị đại tiểu thư, kiện quan trọng như vậy em lại tham gia sao?" Tần Nhật Sơ kinh ngạc quan sát , giọng thản nhiên.

      "Gia tộc quan hệ hữu nghị?" nháy mắt mấy cái, "Đó là cái gì?"

      Tần Nhật Sơ mặt bất đắc dĩ : " phải là buôn bán đám hỏi sao."

      Buôn bán đám hỏi? Nguyễn thị cùng Kiều thị? Trong lòng đột nhiên nghĩ đến, Nguyễn thị cùng Kiều thị, hai cùng Kiều Hỉ, chẳng lẽ…

      , đâu, hết sức lắc đầu, khẳng định phải trong lòng nghĩ như vậy, hai tối hôm trước vẫn cùng nồng tình mật ý, làm sao có thể xoay người liền ôm người phụ nữ khác, sao có thể, tuyệt đối thể nào, tin! tuyệt đối tin!

      ôm hy vọng cuối cùng, giùng giằng hỏi ra tiếng: "Cậu út. . . . . . Đính hôn . . . . . . Lễ đính hôn kia là ai với ai?"

      Tần Nhật Sơ nhìn cái, " phải hai em cùng Kiều gia đại tiểu thư Kiều Hỉ sao? Đúng rồi, ta cũng nhận được thiếp mời!" Tần Nhật Sơ xong, xoay người từ trong xe lấy ra tấm thiệp thiếp vàng sáng bóng, quơ quơ trước mặt .

      bước tới, giành lại thiệp mừng trong tay Tần Nhật Sơ. Nhìn vào tấm thiệp. Như rơi xuống ̣a ngục.

      Thiệp mừng kim quang lấp lánh viết tên hai và Kiều Hỉ.

      Trước mắt tối sầm, lảo đảo muốn ngã, trong miệng càng thêm lẩm bẩm, " thể nào, tuyệt đối thể nào, hai hôm qua còn muốn em chờ ấy về, hai muốn ở cùng em, hai , hai gạt em, hai tuyệt đối gạt em, em biết rồi, là cậu út, là gạt em, là gạt em đúng ?"

      Tần Nhật Sơ tới bên cạnh , nhàng thở dài tiếng, sau đó từ từ ôm vào trong ngực, dịu dàng an ủi: "Miên Miên, phải chồng của em, em tội gì đối với lưu luyến như vậy?"

      Nghe vậy, nằm trong ngực Tần Nhật Sơ, rốt cuộc đau khóc thành tiếng.

      Tại sao như vậy, vất vả lắm mới từ bỏ được luân lý thế tục quyết định chọn hai, ràng đều đối với hai , lấy góc độ nữ nhân hai, ràng đêm đó hai thương nồng nhiệt như thế, ràng cũng cảm nhận được tình của hai, nhưng tại sao, tại sao vẫn muốn cùng những nữ nhân khác, vậy lúc hai cùng là cảm giác gì, hai cưới Kiều Hỉ, thế còn thì sao?

      , tin, tin đây là , hai vứt bỏ , hai gạt

      Nhìn Tần Nhật Sơ, hai mắt đẫm lệ, "Dẫn em , em muốn tận mắt thấy, em phải tận mắt nhìn thấy em mới tin!"

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 56 : đính hôn 2

      Edit: BẠCH DƯƠNG

      Beta : Nghi Phương
       

      Trong cuộc đời ngắn ngủi này của , từng có rất nhiều lần hối hận.

      Hối hận rằng sớm chút hiểu chuyện thấy dì nhỏ thương tâm cùng bất đắc dĩ, hối hận nhận thấy được cha khi nhắc đến mẹ có chút nào tình cảm, hối hận nhận ra được mình đối với hai rất thương mà cố chấp tổn thương .

      tại vào giờ phút này, lại hối hận, vì sao năn nỉ Tần Nhật Sơ dẫn tới bữa tiệc đính hôn, sau đó nhìn thấy hình ảnh chói lọi kia.

      Nam, khí vũ hiên ngang, phong thần tuấn lãng; nữ, xinh đẹp, dung mạo như thiên tiên. Hai người tay nắm tay trước mặt cười , vui vẻ đứng chào khách.

      quay đầu, đành lòng chứng kiến nơi này kích thích thần kinh suy yếu, ràng là khuôn mặt quen thuộc, lại lễ phép cùng nụ cười xa lạ; ràng mới ngày hôm trước, đôi tay kiên cố kia còn ôm nhàng cười , nhưng giờ lại ôm tuyệt sắc mỹ nhân lưng ong lưu luyến đến quên cả về nhà.

      Tần Nhật Sơ nắm tay chặt: "Miên Miên, em sao chứ?"

      ngăn khóe miệng, vô lực mở lời, " sao."

      Làm sao có thể sao, trong lòng cười khổ, lúc này chỉ muốn tìm chỗ yên tĩnh mình sinh sống, ai cũng cần lo, ai cũng cần để ý.

      Đột nhiên nhớ lại trước đây lâu xem bộ phim, trong phim nam chính Nhất Đại hoành phi "Giết hết thiên hạ. Phụ Tâm Nhân" bồng bềnh áo trắng mà đến, rất khí chất. cần cầm kiếm chỉ vào hai, nhưng cũng phản đối, người ta đã có vợ. Có điều, ảo tưởng cuối cùng chỉ là ảo tưởng, thực tế vẫn là tân khách tụ tập, bộ dáng y hương tấn ảnh sung sướng, có chút sát khí nào, càng có bi thương…

      Quay lại nhìn Tần Nhật Sơ cười cười, "Cậu út, em đột nhiên mệt quá, đưa em về được ?"

      Tần Nhật Sơ quay lại nhìn sâu, gì, chỉ là bàn tay lạnh như băng dùng lực nắm tay , cất bước rời .

      Vừa lúc đó, sau lưng truyền đến thanh mặc dù kiều mỵ dễ nghe nhưng với cũng là quỷ mị Thôi Hồn.

      "Miên Miên, sao em lại ở đây?" quay đầu lại, thanh kia đối với là quen thuộc, chỉ là, thanh mềm mại kiều mị đó từng khiến trắng đêm yên giấc, chính là mỹ nhân đại tẩu Kiều Hỉ.

      toàn thân cứng ngắc, hai chân động thế nào cũng nhúc nhích được, ngơ ngác ngẩn người tại đó.

      Tần Nhật Sơ sớm phản ứng kịp, quay đầu lại, dịu dàng cười cười, "Chúc mừng , Kiều Hỉ tiểu thư, cùng Hiên Viên hỉ kết lương duyên."

      Kiều Hỉ kiều mỵ cười, "Cám ơn, Tần tổng, mời vào bên trong."

      Tần Nhật Sơ lôi kéo tay của , xoay người ôm ôm sát trong ngực, " thôi, Miên Miên!"

      Lúc này, hai cũng tới, nhìn thấy , mày rậm chặt, "Sao em lại tới đây?"

      hai thanh lạnh lùng lại tuyệt tình, giống như Hàn Phong tháng mười hai, lạnh như băng, thấu cả xương. nắm chặt tay Tần Nhật Sơ, hít mũi cái, cố nén cho nước mắt tràn ra. khóc, Nguyễn Miên Miên, khóc, được khóc!

      Kiều Hỉ nhìn thấy cùng hai khí thế giằng co, vội vàng đứng ra hòa giải, "Hiên Viên, cần dữ dội như vậy chứ? xem, hù Miên Miên đáng của chúng ta rồi !" xong còn đưa tay ngọc thon thả nhàng đánh hai cái.

      hai giống như có nhận thấy được ám chỉ của Kiều Hỉ, con ngươi ngăm đen thâm thúy chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm , nhúc nhích. Trong đôi mắt kia ngấn ngấn nước là ý gì? Là thương tiếc, là đau lòng…

      Tần Nhật Sơ đem ôm vào trong lòng nói, "Hiên Viên, Miên Miên thoải mái, tôi đưa ấy về trước."

      hai trả lời, kéo lấy cổ tay của , nắm chặt thả, tròng mắt đen trầm nhìn Tần Nhật Sơ ôm eo .

      Trong lúc nhất thời, giữa hai người giương cung bạt kiếm, khí lưu mãnh liệt, trong khí mơ hồ tỏa ra tia lửa vang dội.

      Người chung quanh đại khái cũng nhìn thấu được chuyện gì, rối rít lại gần. Kiều Hỉ đôi tay thon thả nắm chặt cánh tay hai, cười : "Hiên Viên, phải Miên Miên thoải mái, nên tới tham gia bữa tiệc đính hôn của chúng ta sao? nhìn , mặt Miên Miên tái nhợt như vậy, còn đặc biệt tới đây, Miên Miên nghe lời như thế, còn làm gì vậy?"

      hai nghe vậy mới rút tay lại, nhàn nhạt : "Về sớm chút, ở nhà chờ ."

      Thân thể đột nhiên cứng đờ, bốn chữ « ở nhà chờ », sao cho tới giờ phút này, hai còn có thể bình tĩnh thong dong , tại sao, tưởng chỉ là kẻ ngu sao? Vẫy tay là tới, phủi tay là sao.

      nỗ lực cười cười, nhìn thẳng mặt , mở miệng : "Tại sao?" Tại sao muốn gạt , tại sao muốn tổn thương ?

      Lời này vừa ra, khí bỗng lâm lúng túng an tĩnh. Sau này nghĩ lại, những chuyện này nên ra ở đây, có rất nhiều người rướn cổ lên chăm chú lắng nghe chuyện nhà này, cũng là chực chờ bắt được thóp của hai, sau đó nghĩ kế bỏ đá xuống giếng.

      Nhiều năm sau mới biết chuyện để ý, nhưng do lúc này còn quá trẻ, quá mức ngây thơ, chỉ mở to cặp mắt ngấn lệ Bà Sa, kinh ngạc nhìn hai, chỉ hy vọng có được đáp án.

      Cuối cùng, hai mở miệng phá vỡ trầm mặc, " có tại sao, còn cái gì, còn trở về!" Lạnh lùng như thế, tuyệt tình như thế, ngay cả trả lời , hai cũng lười rồi.

      Nam nhân này rốt cuộc ý định là thế nào, giây trước còn đối với lời ngon tiếng ngọt, nồng tình mật ý, giây sau cũng chính là kể khổ giễu cợt, nhìn đều là tràn đầy chán ghét cùng khinh bỉ.

      lắc đầu, nước mắt vẫn là nhịn được rớt xuống, giãy giụa khóc lóc kể lể, " phải là nên cho em lời giải thích sao?"

      "Giải thích? em ở đây nhăng gì đó?" hai nhìn đám người chung quanh, tròng mắt đen nguy hiểm nheo lại, tới bên cạnh , hạ thấp giọng quát: "Còn mau trở về, ở nơi này mất mặt hay lắm sao!"

      Trong đầu sửng sốt, đau lòng, đây chính là kết quả cho dũng cảm của sao, chê mất mặt xấu hổ, mất mặt xấu hổ đấy…

      Đúng là giễu cợt, đúng là thiên đại chuyện cười, đây là nam nhân luôn miệng , đây chính là tình muốn sao, đây chính là kết quả đánh đổi tất cả luân lý đạo đức, tất cả lễ nghĩa liêm sỉ để lấy tình sao?

      Đủ rồi, tất cả đều đủ rồi, đây chính là kết quả tân tân khổ khổ bảo vệ tình sao, đau đớn như vậy, bi thương như vậy... Nếu như tình là nhất định phải bi thương như vậy, cần, muốn.

      Trước mặt bỗng tối sầm, thân thể suy nhược lui về phía sau ngã xuống.

      Tần Nhật Sơ lanh tay lẹ mắt đỡ lấy người , ân cần hỏi: "Miên Miên, em sao chứ?"

      vùi đầu ở trong ngực Tần Nhật Sơ, lảo đảo, ngay sau đó thanh buồn bực : "Cậu út, em mệt quá rồi, đưa em về được ?"

      "Được." Tần Nhật Sơ vịn thân thể , gật đầu cái, hướng về phía Kiều Hỉ nhàng tiếng xin lỗi, ngay sau đó ôm xoay người rời .

      Ra khỏi đại sảnh lộng lẫy, tâm tình bị đè nén lâu, mới dám lớn tiếng phát tiết ra ngoài. Dựa vào lồng ngực ấm áp của Tần Nhật Sơ, thống khổ chảy nước mắt, đau lòng ngừng…

      "Này, này, Diệp đại tổng tài, tâm can bảo bối dường như rất thương tâm, xác định muốn đuổi theo kéo ấy trở lại?"

      Diệp Hiên Viên vuốt vuốt thấy đau mi tâm, " sao, ấy nhiều nhất tức giận, chạy xa!" Vừa nghĩ tới làn da, thân thể mềm mại, bộ dạng lúc động tình xinh đẹp đáng , nụ cười phình lúc tức giận, bộ dạng bi thương lúc đôi mắt đẫm lệ sương mù, Diệp Hiên Viên suy nghĩ chút trong lòng dâng lên ngọt ngào hồi.

      Kiều Hỉ đối diện với ánh mắt cưng chiều của nam nhân trước mắt, nhịn được dội cho thùng nước lạnh, "Cẩn thận chạy nhanh quá, chính là cẩn thận chút, tránh cho có ngày lại trắng tay đấy!"

      Diệp Hiên Viên cười nhạt, nữa.

      Kiều Hỉ vẫn như cũ chưa từ bỏ ý định, dương quái khí : "Cứ như vậy tin tưởng ấy à, cẩn thận khi quay lại thì người ta đã có đôi có cặp rồi!"

      Nghe vậy, Diệp Hiên Viên bỗng nhiên xoay người lại, bộ dạng nhu tình lúc trước thay đổi, sắc mặt buồn bã, sau đó lôi kéo Kiều Hỉ ̉ tay trắng noãn mềm mại tới góc tối bên cạnh. Cúi đầu xuống, trán Diệp Hiên Viên trơn bóng nhàng hà hơi, động tác hết sức dịu dàng mị hoặc, nhưng khạc ra lời gấp đôi rét lạnh, "Tôi , được khi dễ ấy!"

      Kiều Hỉ nghe vậy ngẩn ra, nhàng Diệp Hiên Viên đẩy ra, cổ tay trắng khoác lên khuôn ngực êm ái rộng rãi vuốt ve, mặt xinh đẹp lộ ra dáng vẻ vô tội uất ức, "Diệp đại tổng tài, ở đây cái gì đó? Tôi khi dễ ấy khi nào?"

      Diệp Hiên Viên chút nào thương hương tiếc ngọc gạt bỏ cánh tay trước ngực, cười lạnh : " đừng ép tôi đem lời ra. Bữa tiệc đính hôn hôm nay, tôi ràng chuẩn bị tất cả, chính là muốn giấu ấy, nhưng tại sao ấy lại xuất ở bữa tiệc đính hôn này?"

      Kiều Hỉ nhìn nam tử đối diện, cười duyên, vuốt ve tóc dài xinh đẹp, trêu ghẹo: "Diệp đại tổng tài, biết giấy gói được lửa sao? cũng dám làm, sợ người ta biết sao? Thế nào, bây giờ nhìn thấy người nhà bộ dáng thương tâm rơi lệ, đau lòng sao?"

      Diệp Hiên Viên giận quá thành cười, bàn tay nắm cằm hơi nhọn của Kiều Hỉ , "Cám ơn Kiều đại tiểu thư đã chỉ dạy, chỉ là, Diệp mỗ cũng muốn nhắc nhở , cần ở trước mặt tôi dùng thủ đoạn này đùa bỡn tôi, nhất là nên đụng đến ranh giới cuối cùng của tôi, nếu …" Diệp Hiên Viên ghé sát khuôn mặt trang điểm rất kỹ kia, " phải biết tôi việc gì cũng có thể làm."

      Kiều Hỉ tự nhận là quen biết nhiều người, nhưng giờ khắc này, cũng bị đối phương sát khí bén nhọn hù dọa. Có điều, thua người thua khí thế, Kiều Hỉ ngấc đầu lên, cười khẽ hồi kích, " như vậy, nha đầu kia là ranh giới cuối cùng của Diệp đại tổng tài sao?"

      Diệp Hiên Viên buông Kiều Hỉ ra, khẽ cười tiếng, xoay người rời .
      mimi78 thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 57: Rời nhà

      Edit: BẠCH DƯƠNG

      Beta : Nghi Phương

      xe, lẳng lặng tựa vào ngực Tần Nhật Sơ, vốn dĩ là được ôm trong lòng ngực ấm áp bền chắc, nhưng tại sao lạnh lẽo cứ liên tục ngừng ăn sâu vào trong nội tâm, đâm vào cả người lạnh như băng, run rẩy ngừng.

      Tần Nhật Sơ giống như cũng nhận ra bất an và rét lạnh của , tay càng ôm chặt hơn, lời nhàng an ủi: "Miên Miên, em rất lạnh sao? Muốn dùng thân sưởi ấm cho em sao?"

      nhàng gật đầu, lên tiếng cám ơn: "Cám ơn cậu út." Có lẽ bây giờ chỉ có tách trà sữa nóng ấm mới giúp xua tan được rét lạnh của mùa Đông.

      Tần Nhật Sơ dừng xe, chạy đến chỗ bán đồ uống.

      nhìn nam nhân tuấn mã kia từ từ biến mất, lắc đầu cười khổ: " xin lỗi, cậu út."

      Đẩy cửa xe ra, chút nào do dự chạy thẳng ra đường cái.

      Hai người đều rời khỏi xe, nhưng là về hai hướng khác nhau.

      chạy lâu, đến một góc phố mới dừng lạ, lấy điện thoại trong túi xách ra nhìn lần cuối cùng, vẫn có bất kỳ cuộc gọi hay tin nhắn nào, xem ra hai bỏ rơi . Nhắm mắt lại, trong lòng đau đớn, điện thoại di động màu lam cứ như vậy rơi thẳng xuống thùng rác hôi thối bên cạnh.

      Thở phào cái, ngẩng đầu, nhìn sắc trời phương xa mênh mông, tiếp theo, nên đâu đây?

      muốn về nhà, muốn thấy người nọ, nhưng có thể chỗ nào đây? Nhà Lăng Thịnh? Chớ dại dột, đó phải là tự chui đầu vào lưới. Nhà Tần Nhật Sơ ? Người bình thường cũng có thể nghĩ ra khi đó có nhiều chỗ tránh nạn. Miên Miên ơi là Miên Miên, dựa vào tài trí của hai, còn tìm ra sao? Ha ha, nhìn bầu trời bao la đầy bụi bẩn, có chút tự giễu cười cười: ra, thế giới này, nơi có thể cho dung thân ít như vậy, còn nữa, cứ như thế hết lòng tin tưởng, rằng hai nhất định tới tìm , có lẽ ở nơi đó có mỹ nhân bên cạnh, sớm quên thế giới còn có Nguyễn Miên Miên tồn tại.

      Lê bước, lang thang vô vọng lâu. Đường phố mùa đông vắng lạnh như tưởng tượng, ngược lại người đến người hết sức náo nhiệt. ở trong đám người bị chen lấn đến lảo đảo nghiêng ngã tới cạnh tiệm bán hoa tươi, thấy ít hoa cúc màu trắng, đột nhiên dừng bước.

      Nhíu mày, có lẽ nên thăm cha và dì nhỏ. Có lẽ chỉ có người chết, mới có phản bội cùng tổn thương.

      Trong nghĩa ̣a.

      ngồi mình trước mộ cha thở dài tiếng, là vô dụng, rời khỏi hai, ngay cả tiền để mua bó hoa cho cha và dì nhỏ cũng có, ngay cả tiền để trả cho bác lái xe tốt bụng đã dẫn đến đây cũng có.

      Ai, khó trách hai cần , kẻ vô tích như vậy, cái gì cũng biết, làm sao so sánh được với người phụ nữ khéo léo giỏi giang Kiều Hỉ kia.

      Trong lòng vừa nghĩ tới hai người kia, liền kìm nén được đau đớn. Bọn họ bây giờ ở đâu, làm gì?

      hai trong bộ lễ phục màu trắng vừa vặn, cùng Kiều Hỉ từng bước từng bước tiến vào hôn lễ, đón nhận chúc mừng của mọi người…

      Dừng lại chút ——

      vỗ vỗ đầu mình: Nguyễn Miên Miên, ngươi tranh nổi đâu, thể chia cắt hai người họ rồi, hai người họ là trời đất tạo nên đôi, hai ưu tú, giống như siêu sao điện ảnh, Kiều Hỉ tao nhã lịch như thế, giống như công chúa, hai người họ bất luận là chiều cao dáng ngoài hay gia thế đều hoàn toàn thích hợp, còn ngươi tiểu nha đầu cái gì cũng có mà đòi chen chân vào sao.

      lấy lại tinh thần, khẽ vuốt thanh lương bia mộ ẩm thấp, : " Cha, dì nhỏ, Miên Miên tới thăm hai người đây ! Miên Miên có gì cả, hai, ngay cả tiền mua quà cho hai người cũng có. xin lỗi, cha, dì nhỏ, Miên Miên vô dụng, chẳng những hại chết mẹ ruột, lại còn làm phiền đến mọi người ngậm đắng nuốt cay chăm sóc con! Cho nên… Con tại gặp báo ứng, hai quan tâm con nữa rồi, hai hề nữa thích con nữa, hai muốn cưới nữ nhân khác…. xin lỗi…"

      Hít mũi cái, thô lỗ xóa lệ mặt, cười : " xin lỗi, tự dưng con lại những chuyện này! Ha ha… sao, Miên Miên luôn luôn là cá con kiên cường, con nhất định sống thật tốt, sau này cho bất kỳ kẻ nào mang đến phiền toái! Ha ha, Miên Miên luôn luôn là đứa con ngoan, có phải ?"

      Trả lời chỉ là tiếng gió o o trong sân mộ, ở nơi người chết yên nghỉ rất trầm, rụt cổ cái, lạnh quá. (ma đấy, nhanh về bà chị ơi .....^^__ )

      Ở nghĩa ̣a, nửa khóc thút thít nửa bày tỏ náo loạn hồi, cuối cùng cảm giác mình còn gì nữa, nhìn nụ cười hai người bia mộ lần cuối, "Cha, dì nhỏ, con đây, hai ngươi… Hai ngươi nhất định phải hạnh phúc!"

      Vỗ vỗ bùn đất người, đeo cặp sách xoay người rời .

      Sắc trời từ từ tối dần, nhớ ra, cả buổi trưa ăn gì, ở đường du đãng vòng bây giờ bụng đói càng kêu vang, bây giờ nên làm gì đây? người có tiền, cũng thể về nhà, nên làm cái gì bây giờ?

      "Miên Miên —— sao em ở chỗ này?" chiếc màu đỏ Ferrari dừng lại bên cạnh , sau đó người trong xe lộ đầu ra.

      "Mân Côi tỷ?" nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mặt, đây phải là chủ của hoa hồng Sơn Trang Dương Chi Hồng, sao lại trùng hợp đến thế, "Mân Côi tỷ, sao chị lại ở đây?"

      *Mân côi : hoa hồng

      Dương Chi Hồng nhìn đứng trong gió rét run lẩy bẩy, mở cửa xe, ý bảo ngồi vào, "Chị vào thành phố gặp khách hàng, còn em, sao em ở đây mình vậy? " Ngụ ý muốn hỏi hai đâu?

      Cũng may Dương Chi Hồng đề cập tới ai đó, nhắc tới người nọ lòng đau xót, nước mắt lã chã rơi.

      Dương Chi Hồng hiển nhiên ngờ câu hỏi của mình lại khiến đau lòng đến rơi lệ, luống cuống tay chân vừa gạt lệ cho , vừa giọng dụ dỗ: "Wow, đừng khóc a. . . . . . Ngoan ngoãn. . . . . . Đừng khóc. . . . . ."

      ở trong ngực Dương Chi Hồng thút thít, lâu mới dừng lại, đáng thương : "Mân Côi tỷ… em… Em rất đói…"

      Dương Chi Hồng nghe vậy sửng sốt, ngay sau đó cuồng tiếu ngừng, vỗ vỗ đầu , "Miên Miên, em đáng quá, lại đói bụng đến phát khóc! Chị là lần đầu tiên nghe công chúa cũng vì đói bụng mà phải khóc!"

      Dương Chi Hồng nhìn miễn cưỡng cười, nếu đơn giản chỉ là đói bụng đến phải khóc tốt biết bao.

      Dương Chi Hồng thấy vẻ mặt mệt mỏi, thức thời thêm nữa, từ trong xe lấy ra rất nhiều bánh bích quy, chocolate, thịt bò khô… Đặt ở trước mặt , áy náy cười cười, "Nơi này có thôn xóm, cũng có nhà trọ, Miên Miên ăn cái này lót bụng vậy!"

      nhìn đống đồ ăn trước mặt, khách khí, cầm thanh thịt bò khô bỏ vào miệng.

      Dương Chi Hồng thấy thế, vui vẻ cười to hồi.

      Xe chạy lâu, Dương Chi Hồng mở lời: "Miên Miên là rời nhà trốn sao? Đói tới như vậy?"

      Do dự chốc lát, Dương Chi Hồng còn cẩn thận hỏi: "Miên Miên, muốn chị báo cho hai em ?"

      Nghe vậy, dừng lại, kiên định lắc đầu, " cần… Mân Côi tỷ, đừng cho hai em biết… ấy…"

      " tổn thương em?" Dương Chi Hồng cầm tay lái, thanh êm dịu, nhưng biết có phải mình gặp ảo giác , cứ có cảm giác ngữ điệu bình thản kia còn hàm chứa tức giận.

      im lặng , muốn thêm về vấn đề thương tâm này.

      Thấy thế, Dương Chi Hồng vỗ vỗ vai , làm bộ đại tỷ tốt mà : "Yên tâm, Miên Miên, theo chị, chị để cho em phải rơi lệ, chị có thể bảo đảm em ngày ngày đều được nhậu nhẹt ăn ngon!" ( ow, đời lên tiên rồi........)

      do dự… Này, sợ là ổn, dù sao cũng chỉ là một người bạn, làm phiền người ta như vậy tốt lắm.

      Suy nghĩ hồi, lắc đầu, ", như thế là làm phiền Mân Côi tỷ rồi !"

      "Vậy sao gọi là làm phiền được?" Dương Chi Hồng nắm tay của : "Chị thích em, nguyện ý chăm sóc em, sao gọi là làm phiền?"

      Nhìn vẫn còn kiên quyết lắc đầu, Dương Chi Hồng vỗ tay cái, "Đúng rồi, trang viên hoa hồng của chị còn thiếu người chăm sóc vườn hoa, em muốn tới giúp chị ? Nếu như vậy, em chính là nhân viên của chị rồi, cho nên bao ăn bao ở cũng chẳng qua là làm từ thiện với nhân viên!"

      cúi đầu, trầm tư. phải thừa nhận, đề nghị của Dương Chi Hồng làm động lòng. người bây giờ người có đồng nào, hơn nữa trong thành phố lại là ̣a bàn của hai và Lăng Thịnh, rất nhanh là có thể bắt được đem trở về. Ngược lại, trang viên hoa hồng lại ở phía xa giao khu, hai cứ cho là thế lực lớn hơn nữa cũng ngờ sớm còn ở trong thành phố rồi. Bất luận ra sao, đây là cách thoát khỏi hai, cũng là một biện pháp thoát khỏi đau đớn.

      Vừa đến nơi, ngẩng đầu lên, thấy Dương Chi Hồng thản nhiên cười, "Được, chị Chi Hồng, em ở lại hoa hồng Sơn Trang. Nhưng mà ——" dừng lại chút, nhìn về phía đôi mắt to xinh đẹp kia, từng chữ từng câu : "Em hy vọng hai có thể tìm được em!

      Dương Chi Hồng cười duyên vỗ vỗ tay của , "Chúng ta lời định. Miên Miên yên tâm, chị bảo đảm hai em tìm được đến đây!"

      Lúc đó quá non nớt, mãi đắm chìm trong niềm hưng phấn, nhận thấy được khác thường trong lời của Dương Chi Hồng. Còn ngừng cám ơn ông trời, cảm tạ đường gặp được Dương Chi Hồng.

      Cứ như vậy, nắm tay Dương Chi Hồng, bắt đầu cuộc sống mới.

      Cách đó rất xa, Tần Nhật Sơ mua trà sữa về nhìn thấy xe có người trong lòng nổi lên dự cảm xấu.

      "Lăng thịnh, là tôi, Tần Nhật Sơ. thấy Miên Miên, ấy có ở chỗ cậu ?"

      Khi đối phương phủ định trả lời trà sữa trong tay Tần Nhật Sơ rơi xuống, đường phố lạnh băng từng hạt trân châu vương vãi khắp nơi.
      Last edited by a moderator: 9/9/14

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 58: Tư niệm

      Edit: BẠCH DƯƠNG

      Beta : Nghi Phương
       

      Trong trung tâm thành phố phồn hoa. Người đàn ôngmặt mũi lạnh lùng tựa vào cửa sổ tầng 58 nhìn xuống, con ngươi thâm thúy nhìn lầu dưới “ngựa xe như nước áo quần như nêm”, người đường như dệt cửi, cảnh tượng lẳng lặng mất hồn.

      Yên tĩnh bên trong phòng, ngón tay dài kẹp điếu thuốc, nhàng thở ra, khói xanh lượn lờ ở bên trong, khuôn mặtngười đàn ông tuấn dật phi phàm lộ vẻ thần sắc , tựa như ở tư niệm, vừa tựa như hối hận… Tất cả trạng thái, khiến người khác nhìn khỏi đau lòng liên tục.

      "Cốc cốc…" Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa nhàng, thư ký bên ngoài mực cung kính : "Diệp tổng, ngài tìm tôi."

      Nam nhân vừa nghe, rốt cuộc có động tác, xoay người ngồi trở lại bàn, dập tắt thuốc trong tay, lấy khăn giấy bên cạnh xoa xoa tay, mới mở miệng chuyện: "Vào ."

      Người bên ngoài đẩy cửa vào, trình lên túi giấy, đứng bên.



      Người đàn ông mở ra túi giấy, nhàng liếc cái, nhìn lên thấy thư ký vẫn còn tại chỗ, thanh bình thản vang lên: "Có chuyện gì sao?"

      thư kí xinh đẹp ánh mắt tôn sùng nhìn ông chủ trước mặt, do dự : "Lăng tiên sinh buổi sáng gọi điện thoại tới muốn tôi báo muốn nói với ngài,  muốn hoa hồng Sơn Trang tầm bảo. Bởi vì ——"

      "Tốt lắm, ra ngoài trước ." Giống như đây chỉ là chuyện nhặt râu ria, người đàn ông phất tay khiến thư ký lui ra.

      Thư kí hơi sửng sốt, nhưng vẫn nghe lời thối lui khỏi cửa, căn phòng lập tức khôi phục khí yên tĩnh.

      Lúc này, người đàn ông rút ra trong túi giấy xấp đồ, sắc mặt lãnh ngạo rốt cuộc lộ ra nụ cười dịu dàng.

      "Viên cầu , thực muốn em!"

      sai, nam nhân khí chất lạnh lùng này chính là Nguyễn thị tổng tài, Diệp Hiên Viên.

      Diệp Hiên Viên ném văn kiện bàn ra, thận trọng đem xấp đồ kia từ từ trải mặt bàn. ra là xấp hình, trong hình cảnh vật vạn biến, nhưng người trong hình thay đổi, chính là người rời nhà trốn năm nay – tiểu công chúa của Nguyễn thị Nguyễn Miên Miên.

      Diệp Hiên Viên nhàng cầm lên vài tấm hình, nhìn hình dáng nhắn trong tay nhàng ôm lấy từng bó hoa tươi xinh đẹp chạy trong gió đêm, khỏi cưng chìu cười tiếng. Dung nhan bị bó hoa to nở rộ che khuất nửa rất đáng khiến lòng người say dứt.

      Nhìn đến đây, Diệp Hiên Viên chỉ cảm thấy cả người căng thẳng, phía dưới bộ phận nào đấy lại an phận ngẩng đầu. Để hình xuống, Diệp Hiên Viên cúi đầu nhìn phía dưới ngẩng cao đầu, cười khổ hồi.

      Từ lúc nào, bản thân vốn rất tự chủ kiêu ngạo trở nên như vậy, chịu nổi kích thích, chỉ tấm hình cũng khiến bản thân bộc phát cảm giác.

      Tiểu tử này, tự mình làm khó mình.

      Diệp Hiên Viên vĩnh viễn nhớ sau bữa tiệc đính hôn hôm đó, nhận được điện thoại của Tần Nhật Sơ.

      "Miên Miên mất tích rồi… Tôi đã tìm khắp nơi mà vẫn thấy…"

      Nhớ đến lúc ấy là mình xem thường, mình hiểu rất kia, có năng lực mình sống ở bên ngoài , có thể chẳng qua là núp ở nơi nào đó ôm bụng thôi.

      sao, chỉ cần hơi động đậy tay chân, đáng ngoan ngoãn tự mình trở lại bên cạnh .

      quan trọng, khi đó là như thế an ủi mình, cố gắng thuyết phục bản thân.

      Nhưng khi Lăng Thịnh tức giận đằng đằng sát khí đến trước mặt mình, trong mắt đỏ ngầu, Diệp Hiên Viên đột nhiên có dự cảm xấu cực độ.

      " tìm được?" Khi đó là hai giờ sáng rồi.

      " tìm được!" Trong trí nhớ, Lăng Thịnh cho tới lúc đó vẫn là người bất cứ chuyện gì cũng để ở trong lòng, là dạng người tim phổi, nhưng đến ngày nọ, tức giận ác khí túm lấy cổ áo Diệp Hiên Viên, lạnh lùng : "Hậu quả ra thế này cậu hài lòng chưa? Tôi cho cậu biết, tôi lục tung thành phố này mà cũng tìm được, cậu tốt nhất cầu nguyện kẹo đường làm chuyện điên rồ, nếu cậu đừng là em của tôi!"

      Đúng vậy, hắn đơn giản chỉ nghĩ Miên Miên thể sống độc lập, nhưng lại có suy tính đến ấy có thể

      , thể nào, Miên Miên rời bỏ, nhưng… Chuyện ngày hôm nay, xem ra, ràng là chính cần trước, thương tâm, tuyệt vọng sao?

      Trong lòng ngàn vạn lần khó chịu, tâm tư càng trầm xuống.

      Lúc này Tần Nhật Sơ khuôn mặt chán chường từ phía sau tiến lên, "Tôi nhìn ấy dáng vẻ rất lạnh nên xuống xe mua cho ấy ly trà sữa nóng, nhưng mà tôi lại ngờ tới…"

      "Cậu ngờ tới —— cậu ngờ tới là được rồi sao? Tần Nhật Sơ, cậu đúng là đồ vô dụng, ngay cả cũng trông chừng được!" Diệp Hiên Viên tức nóng giận, vung tay lên, quả đấm liền rơi xuống khuôn mặt tuấn tú của Tần Nhật Sơ.

      Tần Nhật Sơ bị Diệp Hiên Viên đánh cho một quyền ngã xuống đất, ngón tay thon dài vuốt vết máu ở khóe miệng, cười lạnh lên tiếng: "Tôi là oắt con vô dụng, ngay cả bé cũng trông chừng được! Vậy Diệp Hiên Viên cậu có tư cách gì tôi, nếu cậu làm ấy đau lòng, ấy tuyệt vọng đến mức bỏ nhà ra phải sao?"

      "Hừ!" Diệp Hiên Viên đến trước mặt Tần Nhật Sơ, xốc cổ áo Tần Nhật Sơ lên, vừa quyền vung lên, "Cậu còn có mặt mũi chỉ trích tôi, nếu như phải là cậu chỉ điểm cho ấy tới bữa tiệc, thì ấy làm sao biết nhiều như vậy, ấy cũng đối đầu với tôi!"

      Tần Nhật Sơ cũng tức giận, chịu yếu thế phản công , "Tôi tuyệt đối để cho cậu chà đạp Miên Miên, bề ngoài ngăn nắp sáng ngời nhưng thực chất bên trong hắc ám dơ bẩn, cậu xứng với Miên Miên! Cho dù cậu là máu mủ ruột thịt, cậu cũng đem lại hạnh phúc cho ấy!"

      "Cậu nhìn lại mình xem, cậu thì xứng với Miên Miên sao, phải Tần Yên, cậu liếc nhìn đến ấy sao!"

      Cứ như vậy, hai người đều phải là đèn cạn dầu, ngươi quyền ta quyền , đánh cho hổ hổ sanh uy, rất nhanh uốn éo thành đoàn.

      Lăng Thịnh ở bên cạnh tức giận bộc phát, là ngây thơ! là phiền phức! con mẹ nó ghê tởm! Đến lúc nào rồi rồi, còn đẩy trách nhiệm cho nhau, khôn khéo ngày thường của hai người này đều chết nơi nào rồi!

      Ra sức tách ra hai con cạp hung hăng, Lăng Thịnh quát: "Hai người các ngươi đủ chưa vậy? Buông ra! Bây giờ người tìm thấy, các ngươi còn tâm trí ở đây oán trách lẫn nhau!"

      Tay chỉ vào bên khóe miệng bầm đen của Diệp Hiên Viên: "Cậu ngoài miệng thương ấy, nhưng luôn là vô hình làm tổn thương ấy. Đối với ấy chút tín nhiệm cũng có, ấy vẫn còn con nít, cậu hướng dẫn ấy, quan tâm ấy thôi, ngược lại lợi dụng việc cùng những nữ nhân khác kết hôn kích thích ấy. ấy cũng là người, ấy cũng biết thương tâm, biết tức giận, biết tuyệt vọng, cậu cho rằng ấy là con mèo hay là con chó, muốn đánh muốn đá thế nào cũng được, sau đó chỉ cần cho ấy món điểm tâm ngọt, ấy ngoan ngoãn nằm ở dưới chân của cậu lần nữa, liếm lòng bàn tay của cậu sao?"

      "Còn cậu nữa, Tần Nhật Sơ ! Miệng luôn Diệp Hiên Viên thể cho kẹo đường hạnh phúc, nhưng cậu hỏi ý kiến kẹo đường chưa? Làm sao cậu biết ấy ở cùng Hiên Viên hạnh phúc!"

      "Tôi…"

      "Tôi cái gì ! Cậu khư khư cố chấp, chỉ làm ấy chịu tổn thương lớn hơn, cậu, để tay lên ngực tự hỏi mình , nếu như phải cậu ở đây làm trung gian khích bác ly gián, Miên Miên có phải vẫn sống cuộc sống hạnh phúc hay , cần vì những thứ luân lý đạo đức phiền não vô dụng kia, Hiên Viên cũng vì thử dò xét tình cảm của ấy mà thống hạ quyết tâm! Còn bữa tiệc đính hôn lần này, cậu thông minh phải biết đó chỉ là cái vỏ ngụy trang cho kế hoạch để lấy được quyền lợi từ Kiều thị, chúng tôi nỗ lực giấu ấy, còn cậu tại sao mang ấy đến đó, làm ấy thương tâm, tuyệt vọng! Cậu mặt ngoài ấy tốt, hy vọng ấy dẫm vào vết xe đổ của Tần Yên, nhưng cậu có bao giờ nghĩ, Diệp Hiên Viên phải Nguyễn Diệp Thành, kẹo đường cũng phải là Tần Yên !"

      xong lời cuối cùng, Lăng Thịnh dường như rống lên, gương mặt tuấn tú sung huyết đỏ bừng, chỉ tức giận mà còn có phần nóng nảy.

      Nhưng, Lăng Thịnh cả buổi chuyện đều ra được nội tâm của hai người kia. Trong lúc nhất thời, toàn trường trầm mặc hồi, cuối cùng nhìn bộ dạng đối phương sưng mặt sưng mũi, trăm miệng lời cười lớn.

      " ngờ chúng ta như vậy rồi, còn như lũ con trai mới lớn, vì nữ nhân đánh nhau!" Diệp Hiên Viên nhếch nhếch khóe miệng, có chút bị đau .

      Tần Nhật Sơ cũng giật giật đau nhức thân thể, "Nếu như nữ nhân kia là Miên Miên, tôi cam tâm tình nguyện!"

      Liếc mắt nhìn nhau, cả ba cười lớn hồi.

      Cuối cùng, Lăng Thịnh cũng bình tĩnh lại, lắc đầu cái, đỡ dậy hai con người vết thương chồng chất ngây thơ vào trong nhà, " thôi, con cọp A cộng thêm con cọp B, chúng ta cần tỉnh táo lại, cẩn thận thương lượng đối sách! Chỉ là hi vọng phải quá muộn!" Lăng Thịnh nhìn màn đêm tối đen như mực, mặt cũng còn dáng vẻ cợt nhả thường ngày, mặt kiều mỵ tràn đầy lo lắng, bất an.

      Đến tại, Diệp Hiên Viên cứ nghĩ đến trận đánh sung sướng lâm ly kia khóe miệng còn mơ hồ thấy đau. Cũng bởi vì lần đó đánh nhau, Tần Nhật Sơ mới phủ nhận làm trò ly gián và Miên Miên, còn cầu cạnh tranh công bằng.

      Nghĩ đến cạnh tranh công bằng, Diệp Hiên Viên ánh mắt buồn bã, Miên Miên sớm là người của rồi, Tần Nhật Sơ còn có tư cách gì đòi cạnh tranh công bằng.

      Miên Miên mất tích tháng, quả thực là đứng ngồi yên. Mỗi ngày rời giường chuyện thứ nhất chính là mở ti vi, tuy mở nhưng lại rất sợ phải thấy, chỉ có thể ngồi trước TV ngừng lo sợ bồi hồi… Đúng vậy, lấy nhân lực vật lực của ba người hợp lại mà cũng tìm thấy, sợ rằng…

      Trong lòng run lên, nhớ tới đoạn quá khứ kinh hãi kia vẫn còn sợ hãi. Chỉ là, vạn hạnh là lâu sau rốt cuộc tìm được hình bóng người Tâm Tâm ở hoa hồng trang viên tìm (đại khái là may nhờ tìm ra được tung tích của Miên Miên ở hoa hồng Sơn Trang), nếu biến thành hình dáng gì, Kiều thị cùng Đằng Vân và Húc Nhật biến thành hình dáng gì, tự cũng dám tưởng tượng.

      Sờ sờ vào nụ cười nhàn nhạt nhưng giữa hai hàng lông mày vẫn mang nét phiền muộn của trong hình, Diệp Hiên Viên buộc chặt quyền tâm.

      "Chờ , Miên Miên, hai rất mau dẫn em về nhà!"

      Vừa nghĩ đến mẹ con Kiều Thị hại thể lập tức đem bảo bối về nhà, Diệp Hiên Viên sắc mặt trầm, tia hung ác, khóe miệng có chút nhếch lên.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :