1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cấm Kị Chi Luyến - Phó Tráng Tráng

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Cuốn 2: là cấm kị

      Chương 19: Cầu hôn

      Edit: Lạc Lạc



      ngồi xe Tần Nhật Sơ, khí trong xe có phần ngượng ngập, cả hai trầm mặc hồi lâu.

      con đường dài, nghĩ làm cách nào phá vỡ bầu khí lúng túng này thời gian mới chóng qua .

      Trong lúc suy nghĩ khổ sở Tần Nhật Sơ mở miệng, “ có đối xử tốt với em ?”

      ?”, là ai, nghi ngờ quay đầu lại.

      “Diệp Hiên Viên”.

      A, ra là hai. cúi đầu suy nghĩ---- nhiều năm như vậy, hai mặc dù bề ngoài rất lạnh lùng tàn khốc, đối với phải vô cùng thân mật, nhưng thực tế lại quan tâm vô cùng. mà tìm bác sĩ chữa bệnh cho , vào những đêm đông lạnh lẽo còn ngủ cùng , giúp xua tan cơn ác mộng, bị người ta bắt cóc, là người đầu tiên chạy đến, ngay cả việc ở trường học đánh nhau cũng hề trách cứ.

      hai đối với rất tốt, cảm thấy ngọt ngào nhìn xuống, “ hai, hai đối với em rất tốt, tốt vô cùng”.

      Tần Nhật Sơ dường như nhìn thấu dáng vẻ ngượng ngùng ngọt ngào của , tự chủ nắm chặt tay lái, đôi môi mỏng bặm chặt, có chút tiếc nuối thể nghiêm khắc trừng phạt , hồi lâu sau mới mở miệng , “Đây là việc mà người bảo hộ, người giám hộ nên làm, cần cảm thấy phải mang ơn”.

      Thấy có vẻ xem thường, nắm chặt cặp sách giải thích, “có lẽ đây là việc người bảo hộ, người giám hộ nên làm, nhưng em biết , từ em rất sùng bái, rất thích hai, lúc còn em muốn có thể vĩnh viễn ở cùng chỗ với ấy.... Nhưng em cái gì cũng biết, tồn tại của em lại mang lại phiền toái, liên luỵ đến ấy”.

      thở dài cái rồi tiếp, “Từ sau khi cha em mất, em còn hy vọng hão huyền là ấy có thể đối với em tốt, em chỉ muốn được ở bên cạnh ấy là được rồi, ấy có thể đối với em hơi nghiêm khắc, nhưng lại rất tốt với em, nâng đỡ em, bảo vệ em, mến em, làm em thấy rất hạnh phúc”.

      “Vì vậy, em ở trường bị người ta bắt nạt cũng về nhà khóc lóc kể lể vì em sợ thấy phiền phức, sợ ghét bỏ em sao?”

      gật đầu cái, gì nữa.

      thể phủ nhận là Tần Nhật Sơ nhìn thấu nội tâm bí của , thích trai, mà trai lại thích bị phiền toái, cho nên nỗ lực gây rắc rối cho . Có lẽ cả đời này đều có cơ hội đứng bên cạnh , nhưng cố gắng đánh đổi kìm nén nỗi đau để có thể vĩnh viễn làm bạn với , dựa dẫm vào .

      khí xe lại rơi vào trầm mặc.

      lâu sau, giọng réo rắt của Tần Nhật Sơ vang lên, “Miên Miên, em có nguyện ý ở cùng chỗ với ? Ở cùng , em phải là của nợ của , phải là phiền toái của , hết lòng bảo vệ , để người khác làm tổn thương em, vĩnh viễn bao giờ rời xa em, em thực trở thành vui vẻ, cần che giấu nỗi bi thương và đơn nữa. Nếu em đồng ý----- dùng cách khác để cả đời bảo vệ em, quý em”.

      cách khác?” ngẩng đầu lên nhìn Tần Nhật Sơ, khỏi kinh ngạc. Đôi mắt sao lại thế này! Có chán nản và đơn, chất chứa thâm tình trong ánh mắt mắt sâu thẳm ấy.

      Đợi chút? Thâm tình?

      Lúc này, Tần Nhật Sơ dừng xe ở ven đường, xoay người lại, đem tay trái đặt vào tim , mắt chớp nhìn sâu, gương mặt còn nụ cười ôn nhu thường ngày, “Miên Miên, em đồng ý gả cho , cùng chỗ, để lấy danh nghĩa là người người chồng thương em, vĩnh viễn che chở em?”

      “Gả cho ? Chồng?” luống cuống rút tay lại, mặt bối rối. Quá đột nhiên làm kinh hãi vô cùng! Cuộc sống của trước giờ có tình cuống nhiệt, có thất tình mà nay lại tự nhiên trực tiếp kết hôn, hơn nữa lại là cùng với cậu út. Chuyện gì xảy ra vậy, chẳng lẽ là giấc mộng?

      Tần Nhật Sơ thấy hoang mang sợ hãi thu tay lại, gương mặt tuấn tú chán nản, “ xin lỗi, Miên Miên, biết hơi nóng vội, hơi xúc động, nhưng hãy tin tưởng , Miên Miên, đối với em thực chân thành ”.

      Nhìn người đàn ông bên cạnh vẻ mặt nghiêm túc, đôi mắt đen thâm thúy nhìn chớp, lúng túng đỏ mặt, đây là lần đầu tiên nhận được lời tỏ tình của người khác phái, tim đập loạn xạ, miệng ngừng lẩm bẩm: “Nhưng là..... Nhưng là cậu út mà.....”

      Tựa như lời của khích lệ người đàn ông đối diện, nhếch đôi lông mày đẹp đẽ, mặt mày hớn hở , “Em biết phải là cậu út mà. sao. Miên Miên, em vậy là chấp nhận đúng ?”.

      từ từ phục hồi tinh thần sau cơn hoảng hốt, gì chứ. che khuôn mặt nóng rực phía sau chiếc cặp sách, “.... nữa..... Em..... Em.....”

      Tần Nhật Sơ cười nhàng bên tai , “ sao, Miên Miên, biết em bối rối, cho em thời gian suy nghĩ, luôn bên cạnh em”.

      xong khởi động xe đến Tần gia.

      vùi mặt trong cặp sách, tâm thần vẫn hoảng hốt, ngay cả xe dừng lại lúc nào cũng biết.

      "Thình thịch. . . . . . Thình thịch. . . . . .", ngẩng đầu lên thấy Tần Nhật Sơ mỉm cười, khuôn mặt tuấn tú ở bên cạnh cửa kính nhìn cười chế nhạo.

      “Đến nơi rồi, xuống !”

      cảm thấy khí nóng vừa mới hết lại dâng lên, dám nhìn , vội vàng đẩy cửa xe, cúi đầu chạy vào trong nhà.

      Tiếng cười vui vẻ vang đến tận trời xanh truyền đến từ sau lưng .

      Hừ, đáng ghét, tên đàn ông mặt dày này, mở miệng là khiến xấu hổ thôi.

      “Miên Miên tiểu thư, sao tiểu thư lại tới đây?”, còn chưa vào đại sảnh chạm mặt Tần quản gia.

      Nhìn ông lão tràn đầy vui vẻ, cười , “Bác Tần, lâu cháu gặp ông ngoại, ông vẫn khỏe chứ ạ?”

      Nhắc đến ông ngoại, mặt bác Tần lên nét bi thương cùng ảm đạm, “Lão gia tốt hơn nhiều, bây giờ có thể ăn uống. Đúng rồi, Miên Miên tiểu thư có mệt . Bà Vương, dâng trà cho tiểu thư!”

      Bà Vương là người phụ nữ trung niên tròn vo, nghe bác Tần gọi lập tức từ phòng bếp ra, vừa nhìn thấy ôm chặt lấy, “Miên Miên tiểu thư, tiểu thư khỏe , lâu gặp, chúng tôi rất nhớ !”

      bị bộ ngực đầy đặn vĩ đại kia áp bức đến mức thể thở được, đột nhiên, bà Vương buông ra, nắm lấy eo quan sát, sau đó cặp mắt đỏ lên rơi lệ, “Miên Miên tiểu thư, gầy quá, xem chẳng có tí thịt nào?”

      Gầy, làm sao có thể!!! Lúc định mở miệng đòi lại công đạo cho lớp thịt người bà Vương như làn khói biến mất trước mặt , xa xa truyền đến  thanh vang vọng của bà, “Miên Miên tiểu thư, chờ chút, tôi nấu cho mấy món ngon, nhất định phải bồi bổ cho chút mới được!”

      Kể từ sau khi ông ngoại ngã bệnh, trong nhà lớn của Tần gia chỉ có bác Tần và bà Vương, thỉnh thoảng cũng có bác sĩ đến trông chừng, nhưng sau đó hai ông ngoại cần được tĩnh dưỡng nên chuyển đến trại an dưỡng quý tộc núi.

      nhớ tới trại an dưỡng, ở đó non xanh nước biếc, cảnh vật thanh u, là nơi thanh tĩnh để dưỡng bệnh.

      thôi, vào nhà !”, Tần Nhật Sơ dẫn lên lầu.

      đâu?” theo sau , tò mò hỏi.

      Tần Nhật Sơ quay đầu lại, nở nụ cười ấm áp như gió xuân, “ phải em muốn nhìn mẹ em sao?”.

       
      Rizky, ly sắcNga Nhi thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Cuốn 2: là cấm kị

      Chương 20: Mẹ

      Edit: Lạc Lạc


      Lúc còn có nhiều cơ hội đến nhà ông ngoại.

      Dù là hữu ý hay vô tình cha luôn cố ý ngăn cản đến nhà ông ngoại, cho nên những ngày lễ tết chỉ có ông ngoại đến nhà chơi, còn chỉ thỉnh thoảng đến nhà ông, vì vậy cực ít có cơ hội đến.

      Giao tình của cha với ông ngoại vốn mỏng manh, chút cũng biết được nội tình bên trong. Ân oán giữa họ hề biết, mà cũng muốn biết.

      Cho dù có loáng thoáng nghe được chút cũng cố gắng quên để ý.

      Có người : có số việc càng biết ràng lại càng dễ lạc đường.

      Sau khi cha xảy ra chuyện, ông ngoại già nua lại bị bệnh nghiêm trọng mới có cơ hội đến nhà lớn này nhiều hơn.

      Nhà của ông ngoại cùng nhà đều có vườn hoa xinh đẹp, có mái hiên cao và phòng khách tráng lệ.

      Nhưng nhà núi, phía sau nhà có khu rừng , còn nhà ông ngoại .

      Nhưng điều này cũng chẳng ảnh hưởng đến việc thích nơi này, thích những đóa hoa tươi thắm nở rộ nơi đây, thích chiếc xích đu đu đưa trong gió, thích nhiệt tình thiện ý của mọi người.

      Trước kia lúc ông ngoại còn ở nhà, mỗi tháng đều đến đây, tâm cùng ông, đẩy ông ra ngoài phơi nắng mặt trời, ngửi hương hoa thơm ngát, nghe tiếng chim hót vang. Sau khi ông ngoại tới trại an dưỡng bởi nơi đây cách nhà khá xa, cũng ít đến, tự nhiên tình cảm của mọi người trong nhà cũng lạnh nhạt dần.

      “Đây là phòng của mẹ em trước khi lấy chồng”, Tần Nhật Sơ dẫn đến căn phòng cuối hành lang tầng hai, đẩy cửa ra.

      biết vì sao mà mỗi lần đến nhà ông ngoại đều có cơ hội đến phòng của mẹ, là do có người cố ý ngăn cản hay trong tiềm thức của vốn có ấn tượng với mẹ, biết, hoàn toàn biết.

      Căn phòng rất sạch , hạt bụi. gian cũng rất ấm áp, có vẻ trang nghiêm giống như bên ngoài phòng khách, rèm cửa màu xanh nhạt ấm áp cùng bộ bàn ghế màu vàng toát lên vẻ nhã nhặn.

      Tần Nhật Sơ trước đến kéo rèm cửa ra, ánh hoàng hôn nhàng chiếu vào khiến cho căn phòng trở nên mông lung trước mắt , giống như trong giấc mộng.

      “Chị, căn phòng này nhận dược nhiều nhất ánh chiều tà, rất đẹp, trước kia khi còn , chúng ta thích nhất là tựa vào cửa sổ phía trước chuyện phiếm, đọc sách, cùng nhau nhìn ánh hoàng hôn buông dần!” Tần Nhật Sơ tựa vào cửa sổ phía trước, vẻ mặt dịu dàng, giống như nhớ lại hồi ức vô cùng đẹp.

      Ánh chiều tà phủ lên gương mặt tuấn tú của Tần Nhật Sơ có vẻ đẹp đặc biệt mê hoặc. Dường như mọi thứ xung quanh đều tồn tại, trước mặt chỉ có , thế giới này cũng chỉ có .

      bị mê hoặc từ từ tiến lên, nhàng , “Rất đẹp, cảm giác mỹ lệ giống như trong giấc mơ”.

      Trong khoảnh khắc, biết ngoài vẻ mỹ lệ của ánh tà dương lúc chiều tàn còn có người đàn ông như mộng ảo này, ngơ ngác nhìn vẻ đẹp lung linh ấy, thể nhúc nhích, thốt nên lời.

      Hai người cứ như vậy đứng ở bên cửa sổ, dường như ký ức trong theo ánh trời chiều cũng biến mất, đến khi cả gian mờ mờ ảo ảo dần dần lạnh như băng.

      Tần Nhật Sơ phục hồi lại tinh thần, tới chiếc bàn đọc sách màu vàng nhạt trước mặt, mở ngăn kéo ở tầng cùng lấy ra quyển album to đưa cho .

      ấy chính là mẹ em”.

      lật lật quyển album cũ kỹ, trong lòng đột nhiên cảm thấy ấm áp, ấm áp giống như từng sợi tơ mỏng cuốn chặt trái tim , chẳng lẽ đây là trong chốn u minh mẹ để lại cho tình dịu dàng hay sao?

      Cuốn album có ảnh mẹ từ khi bi bô tập đến bức ảnh Yên Nhiên cười dáng vẻ thướt tha mềm mại, lúc ấy mẹ rất hạnh phúc. Mặc dù nụ cười có phần yếu ớt, nhưng là nụ cười phát ra từ nội tâm, có cảm giác vô cùng chân .

      Lâm mẹ mẹ và dì rất giống nhau, là mẹ và dì ngũ quan giống nhau đến chín phần, nhưng có thể thấy, mẹ dịu dàng điềm đạm, là tiểu thư nhà giàu, nhưng dì lại có vẻ hướng ngoại hoạt bát hơn chút. Nếu mẹ giống làn nước mềm mại lại là ngọn lửa nhiệt tình.

      Hai gương mặt giống nhau, nhưng tính cách lại bất đồng.

      Nhưng nhìn tới nhìn lui cũng thấy mình và mẹ có điểm gì giống nhau trừ mái tóc xinh đẹp đen nhánh.

      người là làn mây trắng lững lờ bay bầu trời, người chẳng qua là nước bùn đen mặt đất, sao có thể so sánh, sao có thể giống nhau được.

      Gấp cuốn album lại, hơi chán nản , “Em với mẹ chẳng giống nhau chút nào cả. Mẹ cao quý nhã nhặn như vậy, mà em --------“, thở dài véo véo lớp thịt cánh tay.

      Tần Nhật Sơ ngồi xuống bên cạnh , nâng gương mặt lên, nhìn thẳng vào mắt , chậm rãi từng chữ, từng chữ : “ cần phải tự ti, Miên Miên, em rất đẹp, em giống chị như đúc”.

      nghiêng mặt qua bên , “Cậu út, phải an ủi em, em biết diện mạo em ra sao mà”.

      “Ai an ủi em?” Tần Nhật Sơ hình như hơi tức giận nắm lấy vai , ép ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt ta, “Miên Miên, từ góc độ của người đàn ông mà , người phụ nữ chỉ cần có thể khơi lên dục vọng của người đàn ông ta được công nhận, được tán thưởng, mà bây giờ ---------“

      Tần Nhật Sơ kéo tay trượt xuống hạ thân của ta, “Mà bây giờ, em khơi lên dục vọng của , em có cần đem cơ thể cho em biết, dối”.

      Phía dưới lớp quần áo nóng rực, nhiệt độ truyền tới lòng bàn tay , thiêu đốt cả người nóng lên, đầu óc trống rỗng,

      Đột nhiên trong đầu truyền đến từng đợt thanh ghê tởm bỉ ổi.

      "Em . . . . . . Giúp nắm. . . . . ."

      “Em ………. Của có to ……. Có cứng …………”

      “Em ………. Có muốn thử chút …….. Em ……… sảng khoái……….”

      được, Miên Miên muốn, Miên Miên muốn.

      hai, cứu Miên Miên, cứu Miên Miên!

      "A —— hai, cứu Miên Miên!" quơ quơ tay, hét lên chói tai.

      Tần Nhật Sơ dường như cũng nhìn thấy khỏe, cầm tay ân cần hỏi, “Miên Miên, em làm sao vậy? Miên Miên?

      cố sức giằng ra, được đụng vào , buồn nôn, buồn nôn quá.

      hai, cứu mạng, buồn nôn, buồn nôn quá, Miên Miên buồn nôn quá!” Trong miệng bắt đầu có mùi máu tanh từ miệng lan ra, đầu óc choáng váng, càng ngày càng đau, thể suy nghĩ, thể….

      "Miên Miên ——"

      Cuối cùng chỉ nhớ Tần Nhật Sơ sắc mặt thất kinh nhào tới .
      Last edited by a moderator: 9/9/14
      Rizky, ly sắcNga Nhi thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 21: Giằng co

      Edit: Lạc Lạc


      khí trong thư phòng dường như đông cứng lại, mơ hồ che giấu sát ý bên trong.

      Hai người đàn ông ưu tú trợn trừng mắt nhìn nhau, ai mở miệng trước.

      gương mặt tuấn tú lãnh khốc của Diệp Hiên Viên lộ vẻ hung ác nham hiểm, trừng mắt nhìn đối phương giống như muốn dùng ánh mắt nóng bỏng đốt cháy thành tro. Còn Tần Nhật Sơ thường ngày lúc nào cũng ôn tồn nho nhã cũng có vẻ trầm hiếm thấy, câu, chỉ có bàn tay nắm chặt cho thấy cố gắng hết sức nhẫn nhịn cơn giận ngút trời trong lòng.

      Trong nháy mắt, ánh mắt của hai người lóe lên sát ý.

      lâu sau, Diệp Hiên Viên lên tiếng: “Rốt cuộc làm gì ấy?”

      “Ha ha?”, Tần Nhật Sơ cười lạnh tiếng, “Tôi làm gì ư? Đáng lẽ tôi phải hỏi làm gì mới đúng?”

      Diệp Hiên Viên đanh mặt lại, đáp. Tần Nhật Sơ cũng thể khống chế cơn giận của mình, buột miệng chất vấn: “Miên Miên tại sao lại tự ti như vậy, lúc nào cũng thấy bất ổn, còn e ngại khi tiếp xúc với người khác, là “ hai tốt” của ấy, có phải là nên giải thích chút ?”

      Tần Nhật Sơ vĩnh viễn thể nào quên cảnh đáng đó run rẩy thét chói tại, miệng phun ra máu tươi. thừa nhận hôm nay hơi càn rỡ chút, nóng lòng chút, nhưng dựa vào dáng vẻ của thể nào lại khiến ấy có phản ứng kịch liệt như vậy! Quả là tiếng thét thê lương, vẻ mặt tái nhợt, máu tươi ngừng chảy xé nát trái tim . Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

      Lúc này, Diệp Hiên Viên ở bên cạnh lên tiếng cười nhạo, “ cho rằng là ai? Dựa vào cái gì mà tôi lại phải giải thích với ?”

      “Dựa vào cái gì ư?”, Tần Nhật Sơ giận quá hóa cười, “Dựa vào tôi là chồng chưa cưới của Miên Miên? Dựa vào tôi là người của Miên Miên? Dựa vào tôi là người đàn ông lòng thương ấy!”.

      “Ha ha ha…….” Diệp Hiên Viên ngửa đầu cười to giống như được nghe chuyện tiếu lâm, “Ai cho phép? đừng quên tôi là người giám hộ của Miên Miên, tôi là chúa tể của ấy, là chúa tể duy nhất, cũng là người duy nhất của ấy, tôi muốn ấy sống là phải sống, giống như, tôi muốn ấy, ấy thể cự tuyệt! Tần Nhật Sơ, tôi cho biết, kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa, Nguyễn Miên Miên vĩnh viễn đều là người của tôi! ấy chỉ là người thân duy nhất, mà còn là người phụ nữ duy nhất của tôi!”.

      ——", Tần Nhật Sơ híp mắt lại, tràn đầy tức giận, “Diệp Hiên Viên, quá đáng lắm, là người, phải nuôi con mèo, con chó mà lúc hứng lên trêu chọc , lúc mất hứng cố tình làm nhục, tổn thương ấy! đừng quên, với ấy là , em, vĩnh viễn chỉ có thể là trai của ấy, bao giờ có thể là chồng ấy mà có thể thương, che chở cho ấy được, việc ấy còn lâu mới đến phiên !”.

      “Ha ha, tôi có là muốn làm chồng ấy sao?”, Diệp Hiên Viên cười khẽ, “Tôi chỉ muốn làm người đàn ông duy nhất của ấy, cái danh hão đó tôi chẳng cần, tôi khinh thường nó!”.

      Nghe thấy vậy, Tần Nhật Sơ cũng bớt giận tỉnh táo lại, giơ tay xoa xoa trán, “ muốn, có nghĩa là ấy muốn, cũng biết từ ấy có cảm giác an toàn, đối với ấy mà , người chồng tâm thương ấy mà quan tâm đến bất kỳ lợi ích nào có ý nghĩ như thế nào có biết ? Diệp Hiên Viên, có dám chắc tiếp cận ấy là bởi vì quyền thừa kế của Nguyễn Thị trong tay ấy sao? dám sao? Diệp Hiên Viên?”

      ngờ, Diệp Hiên Viên lại sảng khoái thừa nhận.

      “Sao tôi dám, tôi thừa nhận là tôi muốn quyền thừa kế của Nguyễn Thị, ràng là tôi mới là con trai ruột của lão mà cái gì cũng để lại cho đứa con ! Tôi phục, Nguyễn Thị phải là của tôi, tôi muốn nó, mà Miên Miên chính là cách nhanh nhất và tiện nhất! Tôi hối hận, tôi thấy phải lời xin lỗi! Tôi là doanh nhân, chỉ nghĩ đến chuyện kiếm lời, dùng chi phí nhất để đạt được lợi nhuận cao nhất, tại sao lại làm chứ?”.

      Ngừng lại lúc, Diệp Hiên Viên dường như nghĩ đến việc gì cười lạnh : “ sao? Là đại tổng tài của Húc Nhật, phải vì hơn nửa cổ phần của Tần Thị mới về sao? Lão hồ ly Tần Ngôn Minh giở chiêu đem hơn nửa cổ phần cho cháu ngoại, mà đứa con nuôi như vốn lao tâm khổ tứ vì Tần Thị lại chỉ có được phần bánh ngọt nho , phải rất oán hận sao? Tần thị vốn thuộc về nhưng lại nằm trong tay cái gì cũng hiểu đó!”.

      Tần Nhật Sơ nhìn xuống, nhếch môi cười nhạt : “Tôi thừa nhận năm đó tôi phục, ràng tất cả đều là của tôi, tôi vì Tần thị mà giải quyết khủng hoảng tài chính, phá vỡ nguy cơ giải quyết hợp đồng cũng là tôi, tôi làm cho Tần Thị lớn mạnh ngừng, nhưng lúc quay đầu lại, bao lao tâm khổ tứ của tôi đều chảy xuống biển, bảo tôi chắp tay nhường cho người ta làm sao tôi oán hận chứ”.

      "Nhưng ——", Tần Nhật Sơ mở mắt ra, mắt nhìn tứ phía , “Bởi vì là Miên Miên nên tôi có thể buông tay, bởi vì tôi thề thương che chở ấy cả đời, cho nên tôi mới buông tay, rời xa quê hương bảy năm. Lúc ấy tôi nghĩ là Miên Miên được Nguyễn Thị và Tần Thị chăm sóc, có thể vui vẻ hạnh phúc lớn lên, cho đến khi tôi có thể lại ôm ấy vào lòng, đem lại cuộc sống mới hạnh phúc hơn cho ấy. Nhưng là thế nào? Chuyện tôi mong muốn lại xảy ra, Miên Miên vui vẻ nhưng mỗi ngày đều cố gắng tự thôi miên ấy có hai tốt, chỉ vì để ghét bỏ, cố ấy ở trường học bị bắt nạt gần chết cũng cắn răng chịu dựng, dám tiếng. Diệp Hiên Viên, nếu thích quyền thừa kế của Nguyễn Thị cứ lấy , còn Miên Miên tôi mang !”.

      “Ha ha…” Tần Hiên Viên vỗ tay cười to, “ hình ảnh chân tình cảm động a! Tiếc là chỉ có thể lừa đám trẻ con và phụ nữ ngu ngốc thôi, lừa được tôi, còn non lắm!”.

      có ý gì?”

      “Hừ, phải vì Miên Miên, mà là vì ấy là con của Tần Yên? Sao nào, thiếu niên mười hai tuổi lần đầu biết lại chị hai mươi tuổi, cảm giác thế nào?” Diệp Hiên Viên thưởng thức vẻ mặt lúng túng thoạt xanh thoạt đỏ của Tần Nhật Sơ, nhàng tiến đến bên tai Tần Nhật Sơ, hung ác : “Thế nào, phải rất hận dòng máu chảy trong người Miên Miên sao? Bẩn thỉu như vậy, nhưng nửa kia lại thuần khiết xinh đẹp, làm cho người ta nhịn được mà muốn say, nhịn được mà trầm mê, ha ha ha…….”

      cho biết, tôi cũng hận từ lâu rồi, nghĩ đến dòng máu chảy trong người mềm mại này tôi chỉ muốn moi tim ấy, đem dòng máu kia rửa sạch còn! Nhưng mỗi khi tôi ôm ấy, vuốt ve da thịt trắng noãn mềm mại ngát hương thơm, tôi kìm được mà hưng phấn..... Nguyễn Diệp Thành, ông thấy , tôi chỉ nằm người đàn bà ông thích nhất, ngay cả con ông cũng chỉ có thể rên rỉ cầu hoan dưới thân tôi, ha ha ha, cái gì mà cấm kị, cái gì là loạn luân, cho dù là thể giải trừ huyết thống, chút chút lại cuốn lấy tôi, mê hoặc tôi, làm cho tôi muốn ngừng mà được, muốn dừng lại mà được....”

      đến câu cuối cùng, Diệp Hiên Viên kìm được mà điên cuồng cười ra tiếng.

      " —— kẻ điên!", đến bây giờ Tần Nhật Sơ mới thấu hiểu, tên đàn ông trước mặt này là kẻ biến thái hơn kém, là ác ma đội lốt người.

      “Cốc cốc....”, ngoài cửa vang lên giọng khàn khàn của Lữ Yên, “Diệp tiên sinh, Miên Miên tiểu thư tỉnh!”.

      Diệp Hiên Viên ngưng cười, lạnh lùng câu với Tần Nhật Sơ ở bên cạnh, “ ấy là của tôi!” rồi xoay người bước ra cửa.

      Tần Nhật Sơ xiết chặt hai quả đấm, mặt phẫn hận, Nguyễn Diệp Thành, ông phá hủy Yên Nhiên, tôi để cho con ông phá hủy con Yên Nhiên nữa.

      trịnh trọng tuyên thệ, khôi phục vẻ lãnh đạm, gạt gạt mấy sợi tóc rũ xuống trán rồi bước ra ngoài.
      Last edited by a moderator: 9/9/14
      Rizky, ly sắcNga Nhi thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 22: Tâm bệnh

      Edit: Lạc Lạc


      “Miên Miên, em có sao ?” sải bước vào, khuôn mặt tuấn mỹ đầy vẻ lo lắng.


      ngọ nguậy ngồi dậy, mặc dù toàn thân yếu mệt, nhưng đầu óc lại thanh tỉnh, “ sao ạ, hai, em sao!”

      ngồi xuống bên giường, vuốt ve khuôn mặt , hoài nghi hỏi: “ sao?”

      mạnh mẽ gật đầu cái, nhưng lại thấy trời đất quay cuống, nhanh tay đỡ lấy , dịu dàng hỏi: “Em nhìn em xem, thế mà sao?”

      nằm trong ngực , ngửi thấy vị cỏ xanh người đầu óc thanh tỉnh lại ít.

      Lúc này, mẹ Lâm bưng ly sữa nóng hổi tới, nhìn thấy vô lực tựa vào trong ngực khuôn mặt đầy nếp nhăn đỏ lên, “Miên Miên tiểu thư, khổ thân !”

      đón lấy ly sữa tươi, đút cho uống nửa rồi nhàng đặt xuống, đắp chăn kín cho , dặn dò: “Em ngủ giấc , có chuyện gì sáng mai tiếp!”

      xong, hai người ra khỏi cửa.

      nằm ở giường, nhìn bầu trời tối đen bên ngoài, biết bây giờ là mấy giờ rồi, có lẽ là khuya lắm rồi.

      Hôm nay…. Hôm nay….. xảy ra chuyện gì?

      Đúng rồi, sau khi tan học, Tần Nhật Sơ muốn dẫn tới gặp mẹ, sau đó….. đỏ mặt lên, sau đó, ta ở xe cầu hôn . ra đây là lần đầu tiên được người khác phái tỏ tình, 17 năm mới có cảm giác thẹn thùng của thiếu nữ, đối với ta có cảm giác gì đặc biệt, nhưng nhớ tới thâm tình chân của cũng làm tim loạn nhịp, ngượng ngùng thôi.

      Sau đó lại xảy ra chuyện gì nữa? ràng ở biệt thự của Tần gia, về nhà đúng giờ, hại hai lo lắng.

      Trong đầu bỗng lóe lên, lẽ…. lẽ lại phát bệnh rồi sao?

      Đúng rồi, Tần Nhật Sơ đưa đến phòng mẹ hồi , cho thưởng thức cảnh chiều tà đẹp vô cùng, sau đó nữa…. ta kéo tay đặt lên giữa háng đội lên….

      Nghĩ tới đây, kìm được mà rụt người lại. Bây giờ hồi tưởng lại vẫn còn thấy ràng cảm giác nóng rực kia, nóng như vậy làm cho người ta chán ghét, làm cho người ta muốn nôn mửa.

      cúi đầu sờ sờ bàn tay trắng noãn, mặc dù vẫn sạch tinh khiết như trước, nhưng cứ có cảm giác dính phải cái gì vô cùng bẩn thỉu, lau cũng sạch, bỏ hết.

      Mải suy nghĩ miên man, còn buồn ngủ nữa.

      kéo chăn ra, chật vật tới phòng tắm.

      dùng nước rửa tay màu xanh lá cây ngừng chà xát, cho đến khi bàn tay trắng như tuyết từ từ trở nên đỏ lựng, chà sát đến khi rơm rớm tia máu.

      Trước kia, Nữu Nữu từng cho xem qua bộ phận sinh dục nam, sơ sơ hiểu được lúc ngắm hai nhịn được mà mặt đỏ hồng, tim đập nhanh. Lúc ấy cảm thấy đàn ông và phụ nữ khác biệt như thế nào, của phụ nữ lõm, của đàn ông lồi, đàn ông mạnh mẽ, đàn bà mềm mại nhưng khi hai cơ thể kết hợp lại thực kỳ quái lại vô cùng phù hợp.

      Nhưng nghĩ ra tại sao lúc tiếp xúc lại làm cho người ta chán ghét, ghê tởm buồn nôn như vậy. xoa xoa tay lần nữa, cảm giác sạch chút mới chậm rãi bò lên giường, chuẩn bị ngủ.

      biết qua bao lâu, nhắm mắt cố gắng dỗ mình vào giấc ngủ, nhưng sao ngủ được.

      Ngay lúc đó, tại thư phòng…

      ấy như thế nào?” Diệp Hiên Viên hỏi trước mặt.

      “Thể trạng của Miên Miên tiểu thư khôi phục rất tốt, lần này nhanh như vậy tỉnh cho thấy thuốc có tác dụng, chẳng qua là Miên Miên tiểu thư mới dùng thuốc nên lần này mới hộc máu té xỉu…….”

      “Đến khi nào ấy mới thôi hộc máu té xỉu?” Diệp Hiên Viên nhịn được cắt ngang lời Lữ Yên.

      Lữ Yên khép hờ hai mắt giải thích: “Nếu kiên trì dùng thuốc khoảng nữa tháng có thể đảm bảo tiểu thư lần sau té xỉu nữa, nhưng là…….”

      “Nhưng cái gì?”

      “Tiểu thư phải bị bệnh ở cơ thể, mà bị bệnh tâm lý: Tâm bệnh cần chữa trị bằng tâm dược, bệnh của Miên Miên tiểu thư cần tiếp xúc nhiều hơn với người khác phái, để giải trừ khủng hoảng ở trong lòng của Miên Miên tiểu thư”.

      “Phải ? Tiếp xúc với người khác phái?” Diệp Hiên Viên híp mắt, sờ sờ chiếc cằm nhẵn nhụi, cười đầy thâm ý.

      "1321, 1322, 1323. . . . . ." thở dài, đếm 1321 con cừu lười, 1322 con cừu vui vẻ, 1323 con cừu xinh đẹp mà vẫn ngủ được.

      Quả nhiên đêm mất ngủ dài đằng đẵng.

      Lật người, lại thở dài, mất ngủ đau khổ.

      Đột nhiên, cánh cửa “Keeeeet” tiếng mở ra, bóng người cao lớn từ từ vào.

      Bóng người kia từ từ đến cạnh giường , nhàng ngồi xuống bên cạnh, êm ái sờ sờ mặt .

      hai sao? Hơi thở quen thuộc như vậy, chỉ là, hơi tò mò, muộn thế này mà tới đây làm gì? trùm chăn nhúc nhích, đợi động tác kế tiếp của .

      vuốt ve mặt hồi lâu, sau đó vén chăn lên từ từ chui vào, đưa tay quấn quanh eo , ôm vào trong ngực, sau đó tựa như thỏa mãn, thở ra hơi.

      nép vào ngực , tay chân cứng ngắc, dám động đậy.

      ôm lúc, trong lúc ngửi được hương cỏ xanh dễ chịu người sắp vào giấc ngủ bàn tay từ eo chậm rãi di động, ngón tay nhàng cởi chiếc cúc áo ngủ trước ngực, từ từ luồn vào ngực .

      Bây giờ là giữa thu nhưng khí ở phương nam lúc này được gọi là mát lạnh, chỉ hơi se se lạnh, mà ở nhà mặc đồ rộng rãi, chỉ mặc chiếc áo ngủ thoải mái ngủ, ở phía dưới mặc gì cả.

      Bàn tay lưu luyến thân thể trần truồng của , mang theo cảm giác nóng bỏng tiến tới bộ ngực mềm mại. Cả người nóng lên, tim đập nhanh, hô hấp cũng dồn dập.

      dường như phát ra, tay ôm chặt lấy , tay kia bộ ngực mềm mại tùy ý làm loạn, động tác ngày càng mê hoặc, động tác từ chạm biến thành nhàng vuốt ve.

      nóng như hỏa lò, cả người càng ngày càng nóng, trong người mơ hồ dâng lên cảm giác cầu khẩn khó chịu, nhịn được bèn lặng lẽ ma sát hai chân, cả người mềm nhũn như vũng xuân thủy, nhu tình triền miên.

      cười khẽ bên tai , bàn tay hướng chỗ ướt át giữa hai chân . chưa kịp kêu lên nhanh chóng áp đảo, ngăn lỡ miệng thét chói tai, đầu lưỡi dịu dàng càn quét khoang miệng , bàn tay ở phía dưới nhanh chậm bắt đầu vuốt ve tiểu đậu đậu đỏ thẫm.

      cảm thấy đầu óc trống rỗng, lâu sau thể phản ứng. Mặc dù trong lòng khỏi cảm thấy hưng phấn, nhưng ai có thể cho biết, đây là làm gì?

      lâu sau, đến khi nhiệt tình hôn sâu đến mức sắp cảm thấy thể hít thở buông ra, dán sát vào khuôn mặt , “Miên Miên, biết là em chưa ngủ”.

      cả kinh, mở to đôi mắt nhắm chặt, trong căn phòng mờ tối, nhìn vẻ mặt của , chỉ thấy đôi mắt tuấn của ánh lên vẻ rạng rỡ, giống như ngôi sao lấp lánh, làm người ta thể rời khỏi, mà cũng muốn rời khỏi.

      há mồm, thanh khàn khàn ngờ , “ hai, làm gì ở đây?”

      nhàng mổ mổ môi , giọng trầm thấp vang lên trong đêm tối: “Chữa bệnh cho em!”

      “Chữa bệnh gì?” nghi ngờ lại có loại bệnh cần cách chữa trị như thế này.

      suy nghĩ tay lại từ từ xâm nhập phía dưới ướt át của , ngón tay từ từ đút vào, run rẩy , “ hai….. đừng…… đừng……”

      Động tác của khẩn cầu mà ngừng lại, ngược lại càng thêm hung mãnh thẳng tiếng, miệng thầm, “ muốn đem em…… muốn đem em….. ăn sạch …..”

      Ưm……A……. bị động tác của đẩy lên cào trào, trong thoáng chốc chỉ thấy trước mặt lóe lên tia chớp, cả người lâm vào hôn mê.

      Lúc này bên tai truyền đến tiếng cười chế nhạo trầm thấp, “ nhạy cảm, nhanh như vậy hôn mê rồi sao? Ha ha………”
      Last edited by a moderator: 9/9/14
      Rizky, ly sắcNga Nhi thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 23: Đến muộn

      Edit: Lạc Lạc

      biết chuyện tối qua rốt cuộc có phải là giấc mộng xuân hay . Nhưng buối sáng hôm sau lúc tỉnh lại, thấy người vẫn mặc chiếc áo ngủ sạch , chút dấu vết của âu yếm, dĩ nhiên giữa hai chân trắng noãn say lòng người cũng có.

      Tất cả biểu chuyện ngày hôm qua chỉ là giấc mộng mà thôi.

      Nhưng hoài nghi, chẳng lẽ chỉ là giấc mộng thôi sao?

      Chỉ là, dù là giấc mơ hay là cũng quá mắc cỡ . Trời ạ, đáng xấu hổ. Sao lại có thể mơ thấy những hình ảnh sắc tình biến thái như vậy, hơn nữa, đối tượng lại là hai mà vẫn tôn kính lệ thuộc nữa.

      vỗ vỗ trán cười khổ, vô sỉ, quá vô sỉ !- thấy khinh bỉ mình quá !

      Buổi sáng, ngồi bên cạnh vẫn thể tập trung, suốt bữa ăn ngừng len lén liếc nhìn , cố gắng tìm mặt tia khả nghi, nhưng thất vọng, suốt thời gian ăn điểm tâm luôn bình thản, chậm rãi uống cà phê.

      xiên miếng chân giò hun khói màu hồng trong đĩa, lại cảm thấy buồn nôn, tại sao mỗi lần ăn chân giò hun khói là đều cảm thấy buồn nôn a, hung ác dùng dĩa xiên mạnh.

      “Miên Miên, em làm gì vậy, còn mau ăn , trễ rồi!”, dùng khăn giấy tiêu sái lau khóe miệng khêu gợi.

      đẩy cái dĩa trước mặt ra xa, : “Em ăn nữa, em học đây, mọi người từ từ ăn!”.

      cầm cặp xách, vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi : “ hai, tối qua có ngủ cùng em ?”

      còn chưa trả lời bác sĩ Lữ ở bên cạnh vốn luôn bình tĩnh bỗng “Phì” cái, phun ra sữa tươi ngậm trong miệng. Thấy , mọt người kinh ngạc, người trợn trừng mắt nhìn, Lữ Yên lấy khăn giấy ra, lau lau khóe miệng, chậm rãi : “Sữa tươi nóng quá!”.

      Động tác bình tĩnh mà ưu nhã, làm cho người ta tìm ra chút sơ hở.

      nhìn sữa tươi còn lại trong cốc, có chút nghi ngờ, “ phải Lâm mẹ làm nguội qua rồi ư, sao lại nóng được?”

      Đúng lúc này lơ đãng cắt đứt, “Bảy giờ 30 rồi, em chỉ còn 30 phút nữa thôi!”.

      Oa, hét lên tiếng chạy ra cửa, chuyến xe buýt duy nhất vào buổi sáng ở núi là 7 giờ 30.

      Thấy biến mất sau cánh cửa, Lữ Yên mới xin lỗi Diệp Hiên Viên vẻ mặt biểu lộ gì ngồi bên cạnh, “Vừa rồi xin lỗi, Diệp tiên sinh, chuyện nên tôi nữa!”.

      Hiếm khi thấy Diệp Hiên Viên trách cứ người khác, ngược lại còn nở nụ cười bí mật, “Có số việc khá là thức thời đấy!”.

      xong, Diệp Hiên Viên cầm áo khoác bước ra cửa, bé kia lỡ chuyến xe buýt duy nhất rồi, có muốn đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi hay ?

      Bên trong nhà, Lữ Yên nhìn ly sữa tươi được làm ấm trước mặt có chút thất thần. vốn là người lãnh đạm, đối với bé sống chung 4,5 năm này thể có tình cảm, nhưng nhìn ấy được bảo hộ giống như nàng công chúa, lại cần thiết phải nịnh bợ lấy lòng ấy, cho nên mặc dù sống chung dưới mái nhà nhưng lại giống như hai người xa lạ. Nhưng tối hôm qua, vô tình nghe được hai bậc thiên kiêu chi tử chuyện với nhau thấy đồng tình với đáng thương ấy. hai kính bên cạnh ấy lại vì lợi ích sau lưng mới đến gần mến ấy, mà vị “cậu út” kia cũng tính dùng tình cùng máu mủ ruột thịt mà tiếp cận ấy, ngay cả người giúp việc Lâm mẹ thương ấy như con cũng lặng lẽ hạ kích thích tố vào đồ ăn. Miên Miên tiểu thư, ra vẫn phải là công chúa, mà là nhóc đáng thương bị đám giả nhân giả nghĩa nuôi nhốt. Đến khi nào mới được cứu vớt, mới có được tình thương cùng che chở chân ?

      Nhớ đến mập mạp đáng đấy, mỗi lần người bị vết thương lớn đều lặng lẽ chạy đến bên , trong lúc xức thuốc lên vết thương, đôi mắt to của ấy tràn ngập nước mắt khiến đau lòng, nhưng cái gì cũng thể làm, cái gì cũng thể , chỉ có thể lặng lẽ dùng thuốc xóa giảm bớt những vết sẹo, cũng là bảo vệ và trợ giúp lặng lẽ.

      Miên Miêu tiểu thư tin tưởng mọi người trong nhà như vậy, biết nếu như có ngày đầm đìa máu chảy kia bị vạch trần đáng thương này phản ứng ra sao, chỉ đoán ấy tràn đầy tuyệt vọng ai có thể giúp được!

      Lữ Yên thở dài, từ từ leo lên lầu.

      “Đợi chút…… Đợi chút……..” Nhìn bóng chiếc xe buýt mất dạng, chống tay vào hai đầu gối, thở hổn hển, biết có phải xe buýt núi này là vật hiếm nên mới quý, chỉ ngông cuồng mà còn kiêu ngạo, dường như chỉ sợ có người lên xe mà lái xe cho nhanh dừng lại.

      thở dốc hồi, thôi xong, thế này nhất định là đến trễ rồi.

      “Keet------“, dừng xe bên cạnh , mở cửa ra, “Lên , đưa em đoạn”.

      Lúc này cảm động chảy nước mắt rồi, nhanh chóng leo lên xe, thúc giục , “ hai, mau, em bị trễ rồi”.

      xoay người nhìn cái, gì, sau đó lái xe như tên bay.

      Quả nhiên, tốc độ lái xe của rất hữu hiệu, đúng bảy giờ 55 đến trước cửa trường học.

      mở cửa xe nhảy xuống, chạy tới cửa trường học, “ hai, hẹn gặp lại!”.

      thò đầu ra ở phía sau , “Tan học nhớ về nhà sớm, được chạy loạn”.

      khoát tay cái, “Vâng ạ!”

      vào trường bằng cửa sau, tránh những thứ hào quang lóe sáng xung quanh, tới phòng học.

      biết có phải bị ảo giác hay nhưng cứ có cảm giác bốn phía có ai nhìn chỉ trỏ, cảm giác sau lưng như bị thiêu cháy, ngẩng đầu lên, cố gắng bỏ qua những thứ nóng bỏng mắt.

      Thịch… thịch….- phía trước có con vật khổng lồ chặn lại, bức lùi lại hai ba bước.

      sờ sờ cái đầu đau đau, giương mắt nhìn lên, hóa ra là Tần Nhật Sơ nở nụ cười gương mặt tuấn tú.

      biết có phải do chuyện tối hôm qua để lại trong bóng ma hay mất tự nhiên lui về đằng sau bước, lặng lẽ đưa tay phải giấu phía sau lưng, còn theo phản xạ có điều kiện mà lau lau vào vạt áo phía sau.

      Tần Nhật Sơ dường như thấy cử chỉ mờ ám của cố, ánh mắt buồn bã, nhưng ngay sau đó coi như có chuyện gì xảy ra, nở nụ cười to, tốt bụng nhắc nhở , “Còn mau, đến trễ rồi!”.

      như bừng tỉnh từ trong mộng, chết, tiết thứ nhất là của lão già râu bạc dạy ngữ văn, nghiêm khắc đến mức khiến người ta thống hận. Nghe bởi vì là ngôi sao sáng văn đàn nên cho dù là ai cũng phải nể ông ta mấy phần, trong trường học có cách nào giảm uy quyền của ông ta. Nghe lão già râu bạc này đối với việc chấm công và kỷ luật trong lớp rất hà khắc, cho dù là ai tới trễ cũng bị phạt đứng ở cửa lớp học.

      nhấc chân phóng tới lớp học, bỏ lại sau lưng ánh mắt nóng bỏng chằm chằm nhìn theo .
      Last edited by a moderator: 9/9/14
      Rizky, ly sắcNga Nhi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :