1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cấm Kị Chi Luyến - Phó Tráng Tráng

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 24: Chuyển biến (1)

      Edit: Lạc Lạc

      ra ở trường học này rất vui vẻ dễ chịu. cần phải lo lắng về thành tích học tập cũng như cần lo lắng đến việc lên lớp, bởi vì ở phía sau bạn đội ngũ vì bạn mà an bài việc tốt nghiệp cũng như công việc sau này.

      chống cằm, nhìn những chiếc lá chậm rãi rơi xuống ngoài cửa sổ, có dũng khí vĩnh viễn sánh ngang cùng trời đất, có phiền não của người lớn, cũng có cảm giác lực bất tòng tâm của trẻ , chỉ có mùa thu mỹ lệ tràn đầy ý thơ.

      Quả nhiên là chiều đầu thu gió lạnh, cảnh sắc mỹ lệ.

      Cái thành phố này quái lạ, ràng mới hôm qua còn nóng bức đến mức phải bật điều hòa để sống qua ngày, thế mà chỉ qua buổi tối nhiệt độ giảm mạnh, khí lạnh kéo đến.

      là việc đời khó mà đoán biết được, chỉ giờ trước ánh mặt trời còn sán lạn chiếu xuống mà giờ sau gió lạnh mây đen che kín mặt trời, việc gì cũng thể đoán trước được, chỉ có thể đặt mình trong hoàn cảnh đó, từ từ chờ đợi giờ phút kia lại đến.

      "Miên Miên, Miên Miên. . . . . ." Nữu Nữu kéo mạnh cánh tay .

      quay đầu lại hỏi, “Có việc gì vậy?”

      biết từ lúc nào mà đám công chúa tỏa sáng lấp lánh kia cũng quay đầu lại nhìn chớp mắt, cả người run lên, co người lại, “Việc gì thế?”

      Nữu Nữu chỉ Tần Nhật Sơ bục giảng bĩu môi , “Thầy giáo bảo cậu trả lời câu hỏi”.

      Tần Nhật Sơ đút tay túi quần, tay cầm quyển sách, có chút trách cứ : “Nguyễn Miên Miên, ngồi học được chăm chú nhìn cây rơi rụng lá, tôi đứng ở cây giảng bàu! Mà tôi cũng đâu có giống cái cây kia!”

      cúi đầu, mặt đỏ lựng lên.

      Tần Nhật Sơ nhìn bộ dạng cúi đầu phục tùng của , dù thế nào cũng thể trách mắng , “Được rồi, em chép lại đoạn này 50 lần, sau khi tan học mang đến phòng làm việc cho tôi”.

      ngồi xuống, thở phào nhõm. Người đàn ông này đúng là phóng khoáng lạc quan, mới ngày hôm qua còn thâm tình tha thiết lời với , mà hôm nay lại dùng bộ mặt tỉnh bơ dạy . khỏi nhớ tới trước kia Nữu Nữu kể cho chuyện cười về thầy giáo, mặc quần áo vào là thầy giáo, cởi quần áo ra là cầm thú.

      “Này, Miên Miên”, Nữu Nữu lặng lẽ gọi, “Cậu dã man, ngay cả thầy giáo Tần đẹp trai cũng bị mất hồn”.

      trợn mắt nhìn Nữu Nữu, ngượng ngùng cũng bởi vì lớp của ta nên mới thất thần. Vừa nhìn thấy ta, liền tự chủ được mà nhớ lại tất cả chuyện xảy ra tối qua, lời tỏ tình chân thành, cảnh chiều tà thơ mộng, cảm giác ghê tởm.... tò mò, người đàn ông giống thiên thần như vậy nếu làm những chuyện thấp kém tầm thường thế nào, đây phải là thần tiên cũng muốn ăn cơm sao, cũng giống như phàm phu tục thủ, cũng có tham sân si giống chúng sinh.

      Sau khi tan lớp, bình thường về nhà sóm, tạt ngang tạt ngửa

      There are so many people in the outside call me lao da, but I am not shuai!

      lần, hai lần, ba lần. . . . . . May quá, Tần Nhật Sơ bắt phải viết câu dài, nghe từ dài nhất thế giới gồm 45 chữ cơ đấy. Nếu là câu dài như vậy mà viết 50 lần tay liệt mất.

      Nữu Nữu đứng bên cạnh nhìn viết luôn tay hỏi, “Muốn mình giúp tay ?”

      lắc đầu cái, “Thôi, nhỡ ta biết!”

      Nữu Nữu đồng tình nhìn cái, hơi tức giận bất bình , “ biết Tần đẹp trai suy nghĩ cái gì nữa? Cậu phải là cháu bảo bối của ta sao? Sao lại nghiêm khắc như vậy?”

      ra sức múa bút, quay đầu lại đáp, “Nhưng ở lớp ta là thầy giáo nha”.

      Nữu Nữu hiểu ra gật đầu cái, “Vậy cũng đúng, có câu quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Ở lớp, thầy giáo nên nghiêm khắc dạy dỗ học sinh. tưởng tượng được là Tần đẹp trai còn là người coi trọng kỷ luật, thiết diện vô tư nha! Thôi xong, mình đối với ta lại thêm tầng kính trọng ngưỡng mộ rồi”.

      xong, ấy chìm vào trong ảo mộng phấn hồng lâng lâng.

      Người ki, hiểu được, có lúc đẹp đẽ cao ngạo giống thiền thần, có lúc lại vô lại giống như côn đồ, nhưng đối với công việc lúc nào cũng cẩn thận tỉ mỉ, nghiêm túc. Đây là loại đàn ông gì, là số mà người ta khó lý giải.

      “Đúng rồi”, Nữu Nữu từ trong cơn mơ màu hồng bừng tỉnh. “Cuối tuần này là sinh nhật mình, cậu phải tới đấy!”

      mở miệng muốn cự tuyệt, Nữu Nữu vội vàng cắt đứt, “Cậu đừng rảnh với lại người nhà cho phép nha. Mình quen cậu mấy năm rồi, lần nào cậu cũng chỉ mang quà tới nhưng chưa bao giờ tham dự tiệc sinh nhật của mình. Hơn nữa, cũng mấy năm rồi mà cậu cũng chưa từng mời bọn mình tham gia tiệc sinh nhật của cậu cả”.

      tới đây, Nữu Nữu có chút chán nản, “Trước khi vụ của Diêu Tịnh xảy ra, mình cứ nghĩ cậu chỉ là bình thường, nghĩ tới cậu lại là tiểu công chúa của Nguyễn thị lại còn có quan hệ với Lăng gia vốn nổi tiếng trong giới hắc đạo. Những việc này cậu chưa từng với mình, chẳng lẽ cậu tin tưởng mình sao?”

      dừng bút, nhìn Nữu Nữu có chút đau lòng, khỏi khẩn trương giải thích: “ xin lỗi, Nữu Nữu, phải mình muốn , chẳng qua là.... mình biết nên thế nào, cũng khó mà được. Giống như cậu có bộ quần áo sang trọng, nhưng lại có bộ dáng xấu xí, mặc y phục sang trọng vào chỉ làm trò cười cho người ta thôi”.

      Nữu Nữu trừng mắt, nhéo nhéo mặt , “Mình với cậu bao nhiêu lần rồi, cậu rất đáng , rất đẹp, mặc dù đẹp như tiên, nhưng nhất định phải xấu xí như cậu tưởng đâu”.

      xong, Nữu Nữu lấy cái gương từ trong túi ra, “Cậu xem , đôi mắt vừa to lại vừa đen, đôi mắt cậu dường như biết ấy; còn đôi môi cậu nữa, xinh xắn đỏ hồng, người ta vừa nhìn đến muốn khẽ hôn; còn có gương mặt trẻ thơ này nữa, non mịn mềm mại như nước, nhất là hai cánh tay trắng muốt, làn da trắng noãn căng mịn trong suốt, ngay cả móng tay màu hồng phấn nhàn nhạt cũng mềm mại, cậu , người xinh đẹp như vậy sao lại phải tự ti chứ?”

      Nữu Nữu ngừng lại, tay nắm lấy cầm suy nghĩ sâu xa, “Phải cái mà cậu kém nhất chính là biết trang điểm, cứ để mặt mộc mạc tự nhiên như vậy. Được rồi, mình quyết định dẫn cậu thay đổi, chắc chắn người khác giật mình”. xong, Nữu Nữu nắm tay trang trọng tuyên thệ.

      á?” bán tín bán nghi, có phần tốt đẹp như Nữu Nữu sao?

      “Hừ đến lúc đó cậu biết” Nữu Nữu bày ra vẻ mặt “Cứ chờ xem”.

      gật đầu cái, cười như cười, cái hiểu cái .

      Đột nhiên Nữu Nữu cười gian sảo kề sát , “Hắc hắc.....”

      bị nụ cười của Nữu Nữu làm cho kinh hãi, nhịn được lui về sau bước, “Cậu làm gì vậy?”

      Nữu Nữu chớp chớp đôi mắt to, “Trao đổi, ngày sinh nhật mình cậu phải đưa Tần đẹp trai đến!”

      “Việc này ——”

      “Sao?” Nữu Nữu trừng mắt.

      “Mình cố gắng!” cúi đầu, mang bộ dáng vợ .

      là bé ngoan”, Nữu Nữu giống như xoa đầu chó vỗ vỗ đầu , cười to rồi rời .
      Last edited by a moderator: 9/9/14
      RizkyNga Nhi thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 25: Mời

      Edit: Sissi

      Thời gian như gian như nước chảy, rào.... rào.... rào....., nháy mắt tới giờ tan học.

      cầm bài tập chép lại, tới gõ cửa phòng làm việc.

      “Xin hỏi, thầy giáo Tần Nhật Sơ có ở đây ạ?”

      Trong phòng làm việc, thầy giáo già râu bạc dạy Ngữ văn ngẩng đầu lên, nhìn thấy , nhếch môi cười tiếng, chỉ vào phòng làm việc của hiệu trưởng: “Thầy giáo Tần có nhắn lại khi nào em đến tới phòng làm việc của hiệu trưởng chờ”.

      cung kính cảm ơn thiện ý của thầy giáo già râu bạc, tới phòng làm việc của hiệu trưởng.

      “Cốc cốc......” hít hơi sâu, giơ tay lên gõ cửa.

      “Mời vào!” Bên trong cánh cửa khép hờ truyền ra giọng du dương của Tần Nhật Sơ.

      đẩy cửa ra, liếc mắt thấy Tần Nhật Sơ ngồi sau bàn làm việc. Thấy tới, ta rời mắt khỏi tập tài liệu ngẩng đầu lên, chỉ vào ghế salon bằng da ở bên cạnh, ý bảo ngồi xuống.

      “Thầy giáo, đây là bài tập của em”. đưa bài tập ra, ngồi xuống.

      lát sau, ta đóng tập tài liệu lại, cầm bài tập của lên, lật lật ra rồi gấp lại ngay.

      “Về sau, trong giờ học được chăm chú nhìn ra cửa sổ nữa”.

      gật đầu cái, ngoan ngoãn nghe lời dạy bảo.

      “Thầy giáo, còn việc gì em về trước đây ạ”. cầm lấy quyển vở rồi ra ngoải, buổi sáng hai dặn phải về nhà sớm chút.

      “Đợi chút”, Tần Nhật Sơ cầm lại quyển vở của , lại thấy bộ dáng kinh ngạc đề phòng của thận trọng buông tay ra, “Miên Miên, tối hôm qua -------”.

      nhớ tới những hình ảnh ngọt ngào lẫn ghê tởm ngày hôm qua, cuống quít lắc đầu trả lời: “ sao, em sao”.

      Hình như dáng vẻ hoang mang sợ hãi của đả kích Tần Nhật Sơ, ta hơi cúi đầu xuống, chán nản : “ xin lỗi, Miên Miên, là do quá nóng lòng, quá càn rỡ rồi, nhưng em phải tin tưởng , Miên Miên, em là đáng nhất thế giới. Tối thiểu là đối với .....”, dừng lại chút, Tần Nhật Sơ từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định cầu khẩn, “còn về lời cầu hôn, hy vọng em suy nghĩ chút”.

      nhìn người đàn ông giống như thiên thần trước mặt, cư nhiên lại hạ cố ăn khép nép xin lỗi , có chút đành lòng, thốt lên: “Cậu út, chuyện này liên quan đến .... Là do em...... em có chứng sợ hãi người đàn ông, là do em..... Em trách , trách ..... Hơn nữa phải cho em xem cảnh hoàng hôn đẹp nhất thế giới rồi sao”.

      Trong khoảnh khắc đó, Tần Nhật Sơ nhìn lâu gì, trong ánh mắt dịu dàng có đủ loại tình cảm phức tạp tràn đầy, có thương, có áy náy, có cảm động, có quyết tâm, còn có tình cảm mờ mịt , cảm giác như ta phải nhìn , mà là nhìn người khác.

      lâu sau, Tần Nhật Sơ mới phục hồi lại tinh thần, bật cười , “Miên Miên, như vậy là chúng ta hòa hảo rồi hả?”

      mỉm cười lắc đầu, “Chúng ta chưa bao giờ có tranh chấp, tại sao lại gọi là hòa hảo?”

      Tần Nhật Sơ hơi sững người, ngay sau đó cười khẽ, “Như vậy có may mắn được mời em bữa tối ?”

      suy tính rồi lắc đầu, “ được, em hứa với hai em về nhà sớm chút rồi ạ!”

      Nghe vậy, Tần Nhật Sơ cũng làm khó , đứng lên , “Vậy để đưa em về nhà!”.

      Lần này, trong ánh mắt ta lộ ra vẻ kiên định cho phép cự tuyệt, thầm suy tính chút, chẳng qua là nhờ xe thôi, có chuyện gì cả, vì vậy gật gật đầu.

      “Đúng rồi, cuối tuần này có rảnh ?” đột nhiên nhớ ra lời dặn của Nữu Nữu.

      Tần Nhật Sơ do dự trả lời, “Có, có việc gì sao?”

      hơi ngượng ngùng , “Việc này.... cuối tuần này là sinh nhật của Liễu Mạch....”

      “A, ra là vậy. Cũng tốt, nhân tiện có cơ hội tiếp xúc với học sinh”. Tần Nhật Sơ giống như hiểu ý định của , nhếch miệng lên, sảng khoái đáp ứng.

      Đường về nhà cũng gần, nhưng hết giờ tan tầm, giao thông rất thông suốt.

      xe, cùng Tần Nhật Sơ đều những chuyện tốt đẹp trước kia, có ai nhắc đến chuyện tối ngày hôm qua, bao gồm cả việc cầu hôn chân thành và cảnh chiều tà mỹ lệ, giống như đó là điều cấm kị, cả hai đều muốn chôn sâu xuống đất.

      “Cảm ơn cậu út, em vào nhà đây”. nhảy xuống xe, lời cảm ơn với người đàn ông ôn tồn nho nhã trong xe.

      nhìn vào trong nhà, thận trọng mở miệng: “Cậu út, có vào nhà ngồi lát ?”

      Tần Nhật Sơ nhìn vào nhà, lắc đầu : “Được rồi, hôm nay rảnh, để hôm khác . Miên Miên, trước, ngày mai gặp lại”.

      “Dạ”, nhìn theo bóng chiếc xe, thở phào cái, thể hề ghê tởm khi tiếp cận người đàn ông này, nhưng khó vượt qua. Nhưng, Tần Nhật Sơ có làm sai điều gì đâu, cho cùng, bởi vì trong nội tâm của thầm sợ hãi mà thôi, ra phải tiếp nhận ta mà bởi vì thể thân cận với đàn ông mà thôi.

      rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ, thể nào giữ miếu suốt đời được, thể cả đời tiếp xúc với người khác phái được.

      “Em rất lưu luyến sao?”. biết lặng lẽ đứng sau từ lúc nào, nhìn thấy dang mất hồn mất ví, gương mặt tuấn tú đen lại, lạnh giọng hỏi.

      hai”, quay đầu lại giải thích, “ phải”.

      phải? Vậy tại sao còn vào?”, vừa vừa dẫn vào nhà.

      bàn ăn trong nhà bày đầy thức ăn, ra là mọi người chờ về ăn tối.

      Lúc này Lâm mẹ tới múc cho bát cach cá diếc, từ ái cười cười, “Còn để cặp sách xuống rồi rửa tay vào ăn cơm”.

      Vừa nhắc tới ăn cơm, tinh thần khôi phục, vội vàng để cặp sác xuống rồi chạy tới phòng bếp.

      phải là người nhiều, hai cùng với Lữ Yên cũng lãnh đạm giống vậy. Trong bữa ăn, ăn như hổ đói, còn thong thả ăn, Lữ Yên nhai kỹ nuốt chậm.

      Uống nốt ngụm canh cá diếc, thỏa mãn liếm môi cái, thức ăn ở nhà là ngon nhất.

      nhìn Lữ Yên ăn xong , “Tiêm thuốc cho tiểu thư”.

      giãy dụa , “ hai, em khỏe hơn rồi, .....” từ cuối cùng còn chưa kịp bị ánh mắt sắc bén của cắt đứt.

      “Được rồi, được rồi”, lẩm bẩm, buông chén đũa xuống, lên lầu.

      Trong phòng.

      "A ——", hét lên thê thảm tiếng, hai mắt đẫm lệ nhìn sau lưng Lữ Yên, ủy khuất , “Bác sĩ Lữ, chị thể tay chút sao?”

      Lữ Yên dọn dẹp dụng cụ tiêm thuốc bàn, lơ đễnh , “Miên Miên tiểu thư, còn 4 ngày tiêm thuốc nữa”.

      vỗ trán kêu lên, “Cái gì? Những bốn ngày nữa!”

      Lữ Yên cười như cười gật đầu cái, có chút đồng tình nào với cảnh ngộ của a.

      “Có chuyện này, bác sĩ Lữ.........”, vặn vẹo ngón tay, do dự biết nên hay .

      “Chuyện gì?”

      “Em nằm mơ”

      Vẻ mặt vốn bình tĩnh của Lữ Yên sau khi nghe có chút thay đổi, “Còn có thể nằm mơ sao? Đầu có đau ?”

      lắc đầu, đỏ mặt lên , “ phải là ác mộng, mà là.....”

      Lữ Yên nhìn chằm chằm chớp mắt, đôi mắt to xinh đẹp tràn đầy nghi ngờ.

      cúi đầu, thấp giọng lẩm bẩm, “Em, em mơ thấy hai”.

      “Diệp tiên sinh? Xảy ra chuyện gì?”

      Nhớ tới chuyện xảy ra trong mộng, mặt nhất thời đỏ bừng, ngượng ngùng chịu được, đành cuống quít khoát tay, “ sao...... có gì”.

      Lữ Yên hồ nghi nhìn cái, gì, thu dọn đồ chuẩn bị ra cửa.

      Lúc kéo cánh cửa ra, ấy ngừng lại thóng, “Miên Miên tiểu thư, nếu có vấn đề gì về y học hoặc sinh lý có thể hỏi tôi..... Bao gồm cả chứng sợ đàn ông của Miên Miên tiểu thư.....”

      “Còn có........ có số thứ mình càng sợ càng phải thử tiếp nhận. Đừng tưởng rằng cứ coi như có việc gì xảy ra”, Lữ Yên bước ra cửa, bỏ lại câu đầy ý vị sâu xa.

      nằm giường, xoa xoa cái mông đau, cảm thấy như lọt vào trong sương mù.
      Last edited by a moderator: 9/9/14
      Rizky thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 26: biến chuyển 2

      Edit: Bear

      Beta: Quảng Hằng

      Thời điểm là vào thứ bảy, khí cuối thu sảng khoái, đất vàng đầy óng ánh.

      Ôn hòa như vậy lại đại biểu cho mùa thu hoạch, cũng là rất dễ dàng để cho lòng người dâng cao. Đẩy cửa thư phòng ra, thận trọng hướng hai uyển chuyển ý muốn.

      Nhìn hai nhàn nhã tựa vào ghế sa lon vừa cầm tay tạp chí doanh nhân, thấy vẻ mặt cùng tay chân luống cuống của , ngờ có làm khó .

      "Em muốn ra ngoài?"

      gật đầu cái, "Ngày mai là sinh nhật Nữu Nữu, em muốn chọn tặng cho bạn ấy món quà."

      "Nữu Nữu?" trầm tư hồi, giống như là hồi tưởng trong trí nhớ cái tên quen thuộc này, mày rậm giãn ra, "A, chính là cái King Kong lần trước đánh nhau."

      " hai. . . . . . Nữu Nữu mới phải nữ Kinh Kong, người ta vừa dịu dàng lại xinh đẹp." Lời này của lại chút e ngại, Nữu Nữu đúng là dịu dàng hiền thục mà, chẳng qua là tùy xem ở trước mặt ai, gặp người mạnh là mạnh, gặp người yếu là ôn nhu.

      Tâm tình tốt, cười khẽ tiếng, nhìn chế nhạo, " láo cũng đỏ mặt. Được rồi, em , nhưng phải gọi Lâm bá theo hộ tống, dạo xong cũng về nhà sớm chút. Nếu như, trí nhớ tệ, tối ngày hôm qua là lần cuối em chích thuốc chứ?"

      gật đầu cái, phải ý tứ rất ràng trong lời này của hai sao.

      ý vị sâu xa cười tiếng, phất tay cái, " , lúc đường phải cẩn thận ."

      bật cười, lao ra ngoài cửa, " hai em biết rồi, em nha."

      Ngồi xe, là khó tránh khỏi tâm tình kích động.

      Trong trí nhớ, rất ít có cơ hội có thể đơn độc mình ra ngoài dạo phố, chính xác mà cơ hồ có giống như những khác vài ba hôm lại dạo quét ngang qua chỗ buôn bán tấp nập.

      Đối với , chô buôn bán đông người muôn màu muôn vẻ kia, bán hàng độc quyền, trang sức xinh đẹp đeo tay thêm vào những quán cà phê, đều là mới lạ .

      Chớ đừng chi là, Nữu Nữu hôm nay, muốn dẫn Đại Biến Thân.

      Mà tâm tình của con nên như thế nào đây, đều là có chút khẩu thị tâm phi, mặc dù ngoài miệng hoặc là trong lòng nơi nào đó cũng cho rằng đó là , nhưng ngọn lửa nội tâm lại hy vọng vẫn hề dập tắt. vẫn tự ti vì mập mạp là bề ngoài đẹp, tuy ngoài miệng như vậy, trong lòng cũng cam chịu như vậy, nhưng là trong tâm tư vẫn hi vọng mình có thể có ngày đẹp lên, cho nên đối với đề nghị Đại Biến Thân của Nữu Nữu, cảm thấy hưng phấn thập phần.

      " Bác Lâm, dừng lại ở quảng trường phía trước."

      Hai ngày nghỉ, quảng trường có an tĩnh như thường ngày, náo nhiệt như trong dự liệu. Tất cả đám người lớn cũng chen chúc tại nơi này chơi đùa , còn có chậm rãi tản bộ. nhảy xuống xe, cám ơn bác Lâm, tới hướng bồn phun nước bên cạnh hẹn trước.

      xa, nhìn thấy Nữu Nữu vẫy tay với . nghĩ tới khi mặc đồng phục học sinh, Nữu Nữu lại cũng xinh đẹp như thế , thân mặc cái áo chẽn màu hồng hợp với đường vân cùng màu, thân dưới cái váy Jean cực ngắn, chân mang đôi giày màu rám nắng, đôi chân vốn thon dài, lại càng xinh đẹp hơn. Tóm lại, cả người Nữu Nữu tản mát hơi thở thanh xuân nồng nàn, giống nhàn nhạt lại mang theo chút ủ rũ đáng thương .

      "Oa, Miên Miên, chỗ này nè." Nữu Nữu xông lại, kéo tay của , nắm chặt, "Chuẩn bị xong chưa, kế hoạch biến thành đại mỹ nữ xinh đẹp."

      nặng nề gật đầu cái, "Chuẩn bị xong!"

      Nữu Nữu quay đầu lại, sáng sủa cười tiếng, " Lets go!"

      Đầu tiên Nữu Nữu dẫn tới là phòng khách của tiệm làm tóc cao cấp, nhìncô ấy quen thuộc cùng chàng trai có dang dấp rất thanh tú chào hỏi, xem chừng nơi này phải là nơi ấy quen thuộc.

      "Mike, đây là bạn tốt của em, Miên Miên, Miên Miên, đây là bạn tốt kiêm quản lý của mình ở đây Mike."

      Mike nhìn cười thân thiện, "Miên Miên, chào em."

      Bởi vì từng tiếp xúc cùng những chàng trai xa lạ, cũng cười yếu ớt đáp lại, "Xin chào, Mike."

      Sau khi chào hỏi đơn giản, Nữu Nữu liền cùng Mike bên cạnh bắt đầu thảo luận thay đổi cho như thế nào, có việc gì làm, chỉ đánh quan sát bốn phía hoàn cảnh nơi này.

      Vòng quanh vòng, cuối cùng được ra kết luận là nơi này rất thanh tĩnh u nhã, bên trong phòng an tĩnh, giống như ngăn cách thanh ồn ào cùng phiền não của trần thế bên ngoài, ở chỗ này, cả người cũng bắt đầu từ từ thanh tĩnh lại. Cẩn thận nghe, bên trong phòng còn mơ hồ có loại mùi vị hoa cỏ thơm ngát, thoải mái , thiên nhiên, có bất kỳ người nào làm ô nhiễm . . . . . .

      "Miên Miên ——"

      "Dạ?" quay đầu, cảm nhận được bốn luồng ánh mắt nhìn chăm chú , "Sao. . . . . . Làm sao rồi?"

      Nữu Nữu nhìn chằm chằm , "Bạn hài lòng thiết kế như vậy ?"

      Mike giải thích: "Bởi vì thể chất tóc em rất tốt, cần làm nước thuốc gì, đơn giản tu dưỡng thêm là tốt rồi, hợp với gương mặt trẻ con của em, rất giống búp bê dễ thương. Về phần lông mày của em. . . . . ."

      Mike đưa tay tới gần, muốn vươn ra chạm đến lông mày dầy rậm, cả kinh, theo quán tính rụt về phía sau, ngón tay thon dài của Mike lúng túng dừng ở giữa trung.

      Nhìn biểu tình kinh ngạc của đối phương, chỉ cười khan hề tự nhiên, "Ha ha, cái đó em có chút quen. . . . . .Đến gần nam sinh. . . . . . Ha ha. . . . . ."

      "A, ngại quá, Miên Miên. Là càn rỡ rồi." Mike rất là thông cảm thu tay lại, "Vậy mời phục vụ giỏi nhất nơi này của cho em thôi. Jay, gọi Anna đến đây."

      Chỉ chốc lát, Anna được Jay mang đến.

      Anna kia cũng là đại mỹ nhân, khuôn mặt trắng noãn hình trứng ngỗng là đôi mắt hạnh to đầy quyến rũ, đôi môi đào căng mọng nhìn thấy tràn ra độ cong to, " tìm ra được bé đáng như vậy lúc nào thế này, cho tỷ tỷ xem chút."

      Đại mỹ nhân như vậy, cách nào cự tuyệt, ngoan ngoãn tới trước mặt ấy.

      Anna nhàng vén lên mái tóc dài trước trán của , thở hốc vì kinh ngạc, "Mike, nhóc đáng này là cực phẩm a! xem này, mặt mày bé như vẽ, mắt to đầy mơ màng, mũi thẳng tắp mà ưu nhã, môi mà đỏ thắm, oa, da này, mềm a. . . . . . Oa. . . . . ."

      Lúc này Anna tựa như hài tử tìm được món đồ chơi , cầm mặt của , bộ mặt ửng đỏ, hai mắt sang lấp lánh, ngoài miệng còn ngừng này lẩm bẩm, " đáng . . . . . . đáng . . . . . . Bảo bối, bé là đáng ."

      xong, cũng có chờ đợi bất luận kẻ nào đáp lại, ôm lên liền về hướng gian phòng bên cạnh, ngoài miệng còn ngừng nỏ nụ cười tràn đầy quyến rũ đến mức khiến trong lòng người ta sợ hãi , "Bé đáng , yên tâm, giao cho chị nè, chị biến em trở thành công chúa xinh đẹp nhất thế giới."

      Cửa ầm ầm đóng nhanh lại, lưu lại hai người phía ngoài đối mặt nhìn nhau.

      biết đến lúc nào, hai chân ngừng run rẩy ra khỏi phòng.

      ra cắt tóc tốn quá nhiều thời gian, ngược lại là mặc thử cái lại cái y phục kỳ kỳ quái quái , làm cho mệt muốn đứt hơi. Nhìn người phía sau ôm đống lớn bộc trang phục của nữ, nào đồng phục giả y tá, hải quân . . . . . .Người nào đó ngoắt ngoắt cái đuôi thẹn thùng cười, lại trận vô lực, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, sao có loại cảm giác như kẻ trộm .

      Mới vừa bước ra cửa phòng, liền ràng nghe được trận thanh hút khí, giương mắt nhìn, Nữu Nữu mặt kinh ngạc nhìn , tựa như trong mộng, ngay cả Mike mặt ngoài vẫn nở nụ cười nhàn nhạt cũng ngơ ngác nhìn chằm chằm, động đậy.

      sờ sờ cái váy công chúa bình thường nhất có màu trắng người do Anna chọn cho , chẳng lẽ do mặc vào rất phồng to , phải loại quần áo này xinh đep thanh tao sao, lui về phía sau chút, cuống quít luống cuống, "Mình lập tức đổi lại!"

      Nữu Nữu phục hồi tinh thần lại trước tiên, vội vã nắm lấy kêu to trận, "Miên Miên, bạn xinh đẹp, rất xinh đẹp a!"

      Xinh đẹp? phải phồng to xấu xí sao?

      Nữu Nữu giống như cũng nhìn thấu bán tín bán nghi của , kéo tay của tới trước bên gương to , "Nhìn thử công chúa xinh đẹp mới xuất !"

      giương mắt, nhìn về người trong gương, nửa ngày có phản ứng.

      Cái người trong gương màu da như tuyết, mặt mũi tinh xảo còn giống búp bê Baby xinh đẹp là sao, kìm hãm được tự véo canh tay chính mình. A! đau ! phải là mộng, ra là phải là mộng, . . . . . . ra là cũng có thể xinh đẹp như vậy, xinh đẹp như vậy.

      biết từ lúc nào, Anna khôi phục bình thường tới bên cạnh , giúp buộc lại những chiếc nơ bướm mang theo, "Bé đáng , em phải biết, em là công chúa xinh đẹp đáng nhất thế giới. Tốt lắm, tại, công chúa, ngẩng đầu của em lên, ngẩng ngực của em lên, sãi bước đến phía trước, tìm hoàng tử của em !"

      Bị thanh dịu dàng bên tai kia đầu độc, đạp bước chân, từ từ hướng về phía trước.

      Rất nhiều năm trước, từng có người phụ nữ xinh đẹp, ôm lên cho nghe, Miên Miên là công chúa mỹ lệ ở tại lâu đài, ngày nào đó, hoàng tử ngang qua gặp , đón đến tòa thành hạnh phúc ; hơn nhiều năm sau, lại có xinh đẹp giống như vậy, dắt thay đổi trang phục, cho biết công chúa cũng là cần ngẩng đầu ưỡn ngực theo đuổi hạnh phúc của mình, sau đó khích lệ sãi bước hướng tới hoàng tử tuấn của mình phía trước, đến hạnh phúc mãi mãi kia .

      Như vậy, phải là cũng có thể cho là mình cũng có thể lấy được phần hạnh phúc, cũng có thể to gan chạy về phía ngày mai rực rỡ huy hoàng hay .

      Nhưng, người mang đến hạnh phúc cho lại ở nơi nào đây?
      Last edited by a moderator: 9/9/14
      Rizky, ly sắchonglak thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 27: Sinh nhật 1

      Edit: Bear
      Khi về đến nhà, trời tối đen như mực.

      Mẹ Lâm vừa cười vừa ra đón, nhìn thấy bộ dạng của , kích động đến mức nước mắt lưng tròng, "Miên Miên tiểu thư, tiểu thư rốt cuộc trưởng thành. Rất đẹp, cùng đại tiểu thư giống nhau như đúc."

      đỏ mặt, có chút tự nhiên nắm vạt váy, lắp bắp hỏi: " rất đẹp  sao?"

      Mẹ Lâm chùi chùi nước mắt, tới ôm lấy , "Miên Miên *****, con vẫn luôn rất xinh đẹp, rất đẹp, như công chúa vậy."

      cúi đầu, trong lòng cảm thấy hơi ngọt ngào, cho nên có nhìn thấytrên mặt mẹ Lâm chợt lóe lên ánh mắt phức tạp.

      "Đúng rồi, hai đâu?"Theo lý thuyết, lúc này hai nên trở lại rồi a.

      Mẹ Lâm thu xếp hoàn hảo thức ăn, "Thiếu gia cùng bác sĩ Lữ Mĩ rồi."

      " Mỹ? cùng bác sĩ Lữ?" Tại sao hai muốn cùng bác sĩ Lữ Mĩ vậy, trước kia phải đều là cùng Lăng Thịnh sao, hơn nữa lần này lại cũng có báo cho biết tiếng rồi.

      Từ từ nhai cơm trong miệng , cũng là ăn thấy ngon,vui sướng lúc ban ngày bởi vì bề ngoài thay đổi cũng trở thành hư , trong lòng xông lên loại chán nản giải thích được, đây là lần đầu tiên hai có thông báo cho liền chẳng biết nơi nào, loại cảm giác này giống như bình thường bị vứt bỏ.

      Lòng yên sau khi cơm nước xong, trở về phòng.

      Nhìn chút ngũ quang thanh lệ trong gương, cổ tay trắng như tuyết ,thay đổi lớn như vậy biết hai nhìn có vẻ mặt gì , là kinh ngạc giống như Nữu Nữu, hay là bình lặng giống như sóng nước chẳng chút gợn.

      buồn buồn nằm ở giường, tâm tình bắt đầu thay đổi xuống thấp vạn phần , biết là bởi vì đại ca nước Mĩ có thông báo biết , hay là bởi vì có trước tiên đem bộ dạng xinh đẹp nhất của biểu diễn cho hai xem, hay nửa là hai cùng những khác ở chung chỗ mà bỏ . tóm lại, trong lòng giống như có hơi nén lấy, ép tới tâm nặng nề thể hô hấp,cảm giác như làm thế nào cũng ngủ được .

      Trở người, ngồi dậy, lặng lẽ lẻn đến hướng gian phòng hai.

      Gối đầu dính vào mùi vị quen thuộc kia , hài lòng thở dài, từ từ chìm vào mộng đẹp.

      Ngày thứ hai, vẫn là ngày đẹp mang theo khí sảng khoái cuối thu.

      Đẩy cửa sổ ra, hít hơi sâu, hơi thở mới mẻ tràn vào cánh cửa lòng, hôm nay chính là ngày tốt đẹp.

      Trong vườn hoa, mẹ Lâm quét những chiếc lá rụng rơi rải rác ở đình viện ,làm cho ngươi ta khỏi nhớ tới câu

      "Lượn lờ này Thu Phong, Động Đình sóng này Mộc Diệp xuống."

      Trong năm có bốn mùa, thích nhất sắc vàng của mùa thu, thích ngày xuân huyên náo gây phiền não, cũng thích mùa hè nóng bức đến bốc lửa, càng thích.

      Mùa đông rét lạnh thanh tịch, mà thích là đất đầy lá vàng óng ánh, là thu hoạch chi tiết toàn cảnh .

      Hoa lệ mà hư ảo, mát mẻ cũng rét lạnh.

      Nguyên do tầm mắt của quá mức nóng bỏng, mẹ Lâm thả cây chổi trong tay ra, ngẩng đầu nhìn thấy , nở nụ cười đầy hiền từ cùng thương, "tiểu thư Miên Miên, cháu tỉnh a, sơ thiếu gia chờ cháu lâu rồi."

      Sơ thiếu gia?sơ thiếu gia nào? A, chắc là Tần Nhật Sơ rồi.

      đơn giản rửa mặt chút, chạy xuống lầu.

      Nam nhân phía trước cửa sổ kia đắm chìm trong ánh nắng mai, phải Tần Nhật Sơ là ai.

      Tần Nhật Sơ giống như nghe được động tĩnh của , từ từ xoay người lại, hướng về phía chính là cười rực rỡ tiếng.

      ở bên trong màu vàng của thái dương , bóng dáng người nọ như hư ảo, giống như từ Phiêu Miểu ngắm cảnh đạp gió mà đến.

      nghĩ dáng vẻ trong lúc đó của nhất định rất ngây ngô rất sắc, bởi vì ràng tự nghe được thanh nuốt nước miếng của mình, thân thể thể di động, trong đầu mảnh sương trắng chẳng qua là ngừng xoay tròn hai câu.

      Nhiễm Nhiễm trong mây tháng, trọc xuân tháng liễu.

      Nhiễm Nhiễm trong mây tháng, trọc xuân tháng liễu.

      . . . . . .

      Tần nhật sơ nhìn thấy dáng vẻ , nhưng cũng là ngẩn ngơ, ngay sau đó rất nhanh liền phục hồi tinh thần, từ từ vượt đến trước mặt của , "Miên Miên, em hôm nay rất đẹp."

      Giọng nam mị hoặc đem tâm trí du ngoạn trong hư vô kéo về thực tế, cố ý hắng giọng cái, "Cậu , sao lại tới đây?"

      Tần Nhật Sơ nâng lên mày rậm xinh đẹp , cố làm như hiểu, " phải em mời tới tham gia sinh nhật Liễu Mạch sao?"

      A, đúng rồi hôm nay là sinh nhật Nữu Nữu, thiếu chút nữa quên rồi, sắc đẹp lầm người mụ mẩm a, lam nhan họa thủy.

      Ta thầm sắc tức là , tức là sắc, bàn ăn trước mặt, phải ăn bửa sáng ấm áp a.

      Đói bụng đêm, rốt cuộc có thể mở rộng bao tử mà ăn a , Tần nhật sơ bên cạnh còn cẩn thận khuyên nhủ: "Miên Miên, cần ăn quá nhanh, đối với bao tử tốt, chúng ta cũng phải có thời gian."

      liếc cái, cho rằng là vì a, là đói chịu được, tối hôm qua bởi vì hai, ngay cả cơm cũng thế nào nuốt xuống, liền vội vã rời ghế rồi. tại rốt cuộc có thể đợi đến thời điểm ăn sáng, quản là ai quản vội hay vội.

      tiếp tục ăn như hổ đói mà càn quét thức ăn trước mặt, Tần Nhật Sơ nghiên nghiên nụ cười ở bên cạnh nhúc nhích quan sát , cảm giác thế nào tại sao mắt nhìn chằm chằm, tầm mắt nóng rực kia đâm vào mơ hồ làm đau người. Cuối cùng chịu nổi, bỏ dao nỉa xuống, "cậu , có ăn điểm tâm sao?"

      ràng ngẩn ngơ, hiểu, "Ăn à?"

      "Ăn, còn mặt thèm thuồng nhìn miệng em?" phồng má, tức giận , ăn bữa cơm cũng làm cho người ta tỉnh tâm.

      Tần Nhật Sơ sửng sốt chốc lát lần nữa, ngay sau đó cười ha ha, "Miên Miên, em cho rằnganh. . . . . . Ha ha. . . . . ."

      lâu, mới dừng lại, nheo lại mắt, thanh dịu dàng, " thích xem dáng vẻ em ăn , rất là đáng ."

      "Phốc ——" nể mặt phun sữa tươi trong miệng ra.

      "Cái đó, em ăn xong, chờ em lên lầu thay đồ ." côném người nào đó lại trong phòng ăn mảnh hỗn độn, dám nhìn nho nhã ôn tồn mặt điểm cái bọt mép, vội vàng trốn lên lầu.

      Thay chiếc váy công chúa màu trắng cùng Nữu Nữu ngày hôm qua chọn, ta sửa sang lại tóc, bước ra cửa .

      Ở lầu dưới Tần Nhật Sơ sớm thu thập xong bừa bãi người, bộ dạng sạch trong sáng giống như tất cả đều chưa từng xảy ra qua, nhìn thấy , vừa sửng sốt, ngay sau đó cúi người xuống, bày ra tư thái mời tiêu chuẩn, " công chúa điện hạ xinh đẹp, ta có vinh hạnh hộ giá cho ?"
      Rizky thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 28: Sinh nhật 2

      Edit: Bear

      Beta: Quảng Hằng


      vào đại sảnh, có chút hoảng hốt. Đây là bữa tiệc sinh nhật sao? Sao mà chung quanh nhìn thấy phần lớn đều là những ông chú trung niên béo phệ bụng bự vậy.

      "Miên Miên, cậu đến rồi à?" Nữu Nữu cất bước tỉ mỉ, váy dài qua, nhìn bên ngoài ấy ăn mặc saori phiêu dật màu tím nhạt, , cổ tay trắng noãn phối hợp cái vòng tay , cả người toát lên vẻ cao quý lại ưu nhã.

      Có người từng , màu tím phải người nào cũng có thể mặc, vì sắc thái xinh đẹp của nó, thứ thuốc màu đẹp mắt ấy có thể khiến người trở nên tươi đẹp tột cùng hoặc cũng có thể khiến người ta thành người ăn mặc xấu xí, nhưng là do vóc người cao gầy Nữu Nữu mặc lên người đúng là có gì bất ngờ xảy ra ngoài thanh tân thoát tục, xinh đẹp phi phàm. lên phía trước, nhàng ôm và chúc Nữu Nữu, "Sinh nhật vui vẻ, Nữu Nữu!"

      Bên cạnh Tần Nhật Sơ cũng kịp thời đưa lên quà tặng, cười nhã nhặn, "Sinh nhật vui vẻ, bé con.”

      Nữu Nữu đỏ bừng cả mặt, trong miệng lắp bắp: "Em. . . . . . Cám ơn!"

      dĩ nhiên biết nụ cười khẽ khuôn mặt đỏ thắm kia khẳng định phải vì mà ửng đỏ, khỏi đưa tay khều khều thọ tinh của ngày hôm nay, người mà vẫn còn ngơ ngác nhìn Tần Nhật Sơ .

      Nữu Nữu lấy lại tinh thần, xoa xoa tay xin lỗi, "Cái đó, thầy Tần, hoan nghênh thầy tới tham gia party sinh nhật của em."

      Tần Nhật Sơ mỉm cười gật đầu, " cần khách khí như vậy, hôm nay lấy thân phận là bạn của em đến chúc mừng, em muốn gọi Tần, hay Nhật Sơ đều được."

      câu thôi, khiến mặt Nữu Nữu vừa đỏ vừa nở nụ cười thẹn thùng, lâu sau mới kêu lên tiếng, "Tần. . . . . . Tần. . . . . ."

      Tần Nhật Sơ gật đầu, lúc này vừa lúc có người thuộc dạng người làm ăn tới đây chào hỏi, dắt theo Nữu Nữu, thức thời mà lui ra.

      "Uy. . . . . .Uy. . . . . ." đưa tay quơ quơơ trước mặt vẫn còn ngây ngốc của Nữu Nữu, "Hồi hồn lại , đại tiểu thư, cậu cũng phải là ngày đầu tiên mới thấy ta?"

      "Thôi , cậu biết cái gì, có những chàng trai tựa như rượu ngon Trần Nhưỡng, càng thưởng thức vị càng ngon, ha ha, nghĩ tới ta tới , Miên Miên, cậu tốt!"

      "Được rồi, được rồi." đẩy vai mè nheo làm nũng với Nữu Nữu, "Cậu còn chưa có cho mình biết, tại sao ràng là tiệc sinh nhật của cậu, làm sao lại tới nhiều người râu ria như vậy?"

      Nữu Nữu đưa cho ly nước màu xanh biển, "Đây chính là bi ai của những người sanh trong nhà giàu có, ngay cả tiệc sinh nhật nho , cũng có thể biến thành phương thức lấy cớ giao kết hoặc là bàn chuyện làm ăn của những nhà giàu."

      Nữu Nữu cũng tự cầm ly nước màu cam , từ từ nhấp hớp, tiếp: "Năm nay mình mười tám tuổi rồi, chỉ hy vọng có thể cùng bạn tốt vượt qua sinh nhật, nghĩ tới ba mình ngoài mặt đáp ứng, mà lại ở sau lưng mời rất nhiều tầng lớp doanh nhân thương lưu. Ha ha, có lúc mình rất hâm mộ cậu, Miên Miên!"

      sửng sốt, "Mình có cái gì tốt mà hâm mộ ?"

      "Trước kia mình vẫn cho là cậu chỉ là đứa gia thế bình thường, cho nên mới đơn thuần như vậy, nhưng lần cậu, mình mới hiểu được, cậu đơn thuần như tấm giấy trắng, phải là bởi vì gia cảnh bình thường, mà bởi vì là cậu được nhiều người trong nhà đem bảo vệ ở tháp ngà cao trước vào thời điểm mình nhìn thấy hai để cho cậu trải qua bất cứ khó khăn gì , để cho cậu biết đến rắc rối gì ."

      tại mới nhớ tới, lời Nữu Nữu cũng rất đúng, lớn lên nhiều năm như vậy, chưa từng bị hai mang ra ngoài để xuất đầu lộ diện qua, cho dù có hiểu biết Nguyễn thị còn có đại gia thế lẫy lừng hiểu biết của cũng cực kỳ bé , hơn nữa biệt thự núi cũng chưa từng chiêu đãi những bạn làm ăn của hai lui tới, rất lâu trước đây, cũng chỉ có duy nhất người bạn là Lăng Thịnh đến qua .

      Đúng vậy, hai mực sử dụng cách của chính để bảo vệ cho , chẳng qua là người trong cuộc tối người ngoài cuộc sáng. Từ từ nhấp hớp thức uống trong tay, trong long manh động loại xung động muốn lập tức trở về bên cạnh hai.

      Tiệc sinh nhật sắp bắt đầu, Nữu Nữu cũng có theo bồi côlâu. Bởi vì rất nhanh, ấy liền bị mẹ ấy mang theo đến tiếp chuyện những ông trùm thương giới kia . Nhìn Hoa bướm bay lượn quanh Nữu Nữu, dù trong lòng ấy tràn đầy chán ghét cùng khinh bỉ, bên ngoài vẫn phải phủ thêm nụ cười hoàn mỹ nâng chén chúc mừng cùng những nam nhân thượng lưu nồng nặc hơi tiền kia.

      Đây chính là cuộc sống mười tám năm nay của Nữu Nữu sao? Thân Bất Do Kỷ như thế sao! Nhìn như vậy ít ra cũng hạnh phúc, hề bị gánh nặng vương miện công chúa đầu, làm những cữ chỉ giao thiệp giả dối.

      Nhìn mảnh đèn đuốc sáng trưng bên ngoài, biết hai bây giờ ở chỗ nào, làm gì, chẳng lẽ cùng bác sĩ Lữ ở chung chỗ, hưởng thụ ngày tốt cảnh đẹp, Phong Hoa Tuyết Nguyệt. biết vì sao, nghĩ tới đây trong long đột nhiên dâng lên cỗ nồng đậm ghen tuông cùng đau lòng.

      "Nguyễn tiểu thư."Sau lưng, đột nhiên xuất thanh ngạo mạn lại quen thuộc.

      quay đầu lại, nhìn lên xinh đẹp trước mặt, "Maggie?Làm sao lại ở chỗ này?"

      trước mặt, phải là thư ký xinh đẹp Maggie của hai sao , hai cũng ở chỗ này, sao ta lại tới đây?

      Maggie lấy tay quấn quấn lọn tóc quăn dài, tựa như nhìn ra nghi ngờ của , " tại tôi là thư ký của Đằng Vân, nửa năm trước, tôi cũng là thư ký bên người ." Giống như cố ý, Maggie đem hai chữ bên người nhấn mạnh .

      Trong lòng có chút thoải mái, xoay người liền muốn rời , thèm nhiều thêm dù nửa câu, cũng chưa quên lần trước ta cố ý đưa vào phòng làm việc của hai, khiến hai mắng cho trận.

      Maggie vẫn còn ở phía sau : "Tôi có chút bí mật muốn cho biết. . . . . ."

      Hừ, mới thèm nghe, ta có bí mật gì muốn .

      "Là về hai đó. . . . . ."

      Những lời này, thành công dừng lại bước chân của , "Bí mật gì?"

      " theo tôi, biết." xong, liền dẫn đầu rời .

      nhắm mắt theo đuôi Maggie lên gian phòng khách lầu.

      " rốt cuộc muốn với tôi bí mật gì?" an tĩnh trong gian phòng gần như thê lương, làm cho trong lòng dâng lên loại dự cảm tên.

      "Cần gì nóng lòng như thế ? Tới đây ngồi xuống, uống ly nước, xem leo cầu thang mệt mỏi cả người đầy mồ hôi, làm thế nào ứng phó được."

      nghi ngờ gì ngoan ngoãn nhận lấy thức uống mà Maggie đưa tới, uống hớp, mùi vị có chút rất lạ , ngoài miệng vẫn tò mò đặt câu hỏi:"Ứng phó được cái gì?"

      " hai hẳn là tràn đầy tinh lực rồi...!" Maggie thấy ngoan ngoãn uống xong thức uống, khuôn mặt xinh đẹp dâng lên tia cười quỷ dị, ‘ phải là chưa biết chứ, hai là nổi danh đêm bảy lần a!"

      " đêm bảy lần cái gì?" nghi ngờ, đây là cái từ hình dung gì đây, là lời khen sao?

      Maggie vừa nghe, rốt cuộc cười lên ha hả rồi , "Diệp Hiên Viên quả nhiên chỉ vì hao tổn tâm cơ, thành tâm đem bảo vệ như tờ giấy trắng sạch , ngay cả từ đơn giản thông thường cũng biết!"

      Sau lúc lâu, Maggie ngừng cười, mắt to nhìn chằm chằm khiến hồi sợ hãi, "Chỉ là, tao rất ngạc nhiên, nếu như phá hủy mày cái người đơn thuần như giấy trắng này, Diệp Hiên Viên có cái dạng biểu tình gì đây, ha ha, ha ha. . . . . ."

      xong, vỗ tay cười to.

      "Két ——" cửa mở ra.

      người dáng dấp tuấn tú, người tới là chàng trai trẻ tuổi nhưng giữa hai lông mày của ta lại lộ ra tà khí cùng tối tăm, ôm lấy cái eo nhắn của Maggie, rồi đưa lên nụ hôn nóng bỏng, "Bảo bối, làm xong rồi?"

      Maggie đem đôi môi đỏ mọng dán lên khuôn mặt ta, cười đến quyến rũ, "Tất cả bình thường, dù Diệp Hiên Viên có cánh, tại cũng về kịp để tới cứu nó, liền an tâm chờ làm con rể tốt của Nguyễn thị !"

      "Bảo bối, " đem Maggie kéo về phía mình, gần kề mà liếm mút, "Em giúp chuyện lớn thế này, em muốn cám ơn em như thế nào đây?"

      Maggie mị nhãn như tơ, liếc mắt cái về phía sững sờ bên cạnh, "Vậy cố gắng phục vụ tốt thân thể cao quý của Nguyễn đại tiểu thư đây , ta vừa là thiên kim danh môn, vừa là con chim non, mùi vị như thiên tiên!"

      Lúc này còn biết mình trong lúc nguy hiểm đúng là kẻ ngu, giãy giụa muốn đứng lên, ra ngoài, ngờ chân mềm nhũn, ngã nhào ở ghế sofa, "Đây là xảy ra chuyện gì?"

      Maggie vỗ trán cười to, " Em ngoan , về sau, đừng dễ dàng uống nước người khác đưa cho em a, đây chính là bài học xương máu đó!"

      Nam nhân trẻ tuổi nhìn mềm nhũn té ở ghế sa lon cái, quay đầu hướng Maggie tà khí mở miệng: "Bảo bối, xem ra, dược hiệu còn chưa có phát tác hết nha, chúng ta chẳng phải nên cho trẻ non nớt của chúng ta đây bài học cuộc sống quý báu nhất à?"

      Maggie nở lên nụ cười, đôi môi đỏ mọng hé mở, ngậm lấy môi mỏng của nam nhân, vừa trả lời, cũng vừa như là hành động biểu thị cho câu trả lời.

      Chỉ chốc lát sau , bên trong phòng vang lên tiếng rên rỉ khó nhịn của phụ nữ, cùng thanh thở gấp tán tỉnh của nam nhân.

      nỗ lực mở mắt ra, trước mặt cũng là mảnh ánh sáng trắng xóa, lộ ra màn sương mơ hồ, thấy , chỉ có đôi thanh hoan ái của nam nữ xuyên thấu qua tầng tầng sương trắng thẳng tắp đâm vào màng nhĩ của .

      khó chịu, thân thể từ từ có tia tê dại lan tỏa khắp toàn thân, trong cổ họng cũng chầm chậm dâng lên trận khát khô khốc, thân thể càng thêm có bất kỳ sức lực nào, mềm mại như nước. . . . .

      hai , ở đâu, Miên Miên khó chịu a. . . . . .

      Tầm mắt càng ngày càng mơ hồ, trước mắt ánh sáng trắng càng ngày càng mờ, cuối cùng rốt cuộc từ từ chìm vào bóng tối.
      Last edited by a moderator: 9/9/14
      Rizkyhonglak thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :