1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cầu Được Ước Thấy: Thái Giám Biến Hình - Nhất Cá Bàn Lê

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. KY_BIBG

      KY_BIBG Well-Known Member

      Bài viết:
      314
      Được thích:
      390
      Hí hí rốtcuộc hoàng thượng cũng được ra ánh sáng rồi . Chỉ đợi ngày có danh phận nữa thôi chắc tối ngày ổng khoe tiểu tức phụ của ổng hết chổ luôn quá
      Hale205thuann thích bài này.

    2. thuann

      thuann Well-Known Member

      Bài viết:
      160
      Được thích:
      3,510
      Chương 29.2: Biến hình (2)
      Editor: Sil

      " phải về Cục Thượng Thực sao ?" Tay Liễu Tòng Trân run lên cái, trứng gà rơi trọn vào trong chảo dầu, nàng vừa gắp trứng gà lên vừa :" Ta thể làm chủ chuyện này được."

      "Liễu Tư thiện, ngài là chưởng quản của Thượng Thiện Phòng, sao lại thể làm chủ được ?" A Viên chỉ cần cần nghĩ tới chuyện từ mai là có thể ngày ngày nhìn thấy Hoàng Thượng là hai chân nhũn ra.

      Liễu Tòng Trân nghiêng đầu nhìn nàng, chậm rãi mở miệng :" còn chưa suy ngẫm lại cẩn thận sao ? Sở dĩ Hoàng Thượng lại thiết kế để phạt Sở Tĩnh Thục, mở ra Thượng Thiện phòng toàn bộ cũng là vì điều đến Ngự tiền."

      "Hả ?" A Viên kìm được nuốt nước miếng, nhướn mày:" Vòng vèo như vậy sao ?"

      Liễu Tòng Trân làm xong món Ngự thiện cuối cùng, đặt món ăn lên khay rồi nhét vào tay nàng:" Đúng lúc đưa đồ ăn, hôm nay liền để đưa ."

      "Tư thiện, ta..." A Viên nghĩ đến những điều mình trước mặt Tề Uyên, lá gan đều bị dọa đến nát ra rồi, sao lại còn dám gặp ngài ấy nữa ?

      Đôi mắt Liễu Tòng Trân chứa đầy ý cười chăm chú nhìn vào nàng:" Hoàng Thượng rồi, rằng ngài muốn gặp ." Nàng vừa dỗ A Viên ra cửa vừa nén cười, : "Vừa đúng lúc, cũng có thể với Hoàng Thượng chuyện xin phép được quay về Cục Thượng Thực."

      A Viên ngơ ngác dẫn đám cung nữ đến Chính Điện, khuôn mặt đau khổ sắp óa khóc trước mặt mọi người: Mình chuyện này với Hoàng Thượng sao ? Đây phải là ngại mạng mình lớn sao !

      Tại Cửa chính của Điện, Ngụy Toàn mang nụ cười sớm chờ ở chỗ này, thấy A Viên đến đây liền vội vàng tiến lên:" nương A Viên đến rồi sao ?"

      "Ngụy Tổng quản." A Viên cúi đầu hành lễ, giọng hỏi:" Hôm nay Hoàng Thượng có tâm trạng thế nào ?"

      Ngụy Toàn hơi chần chừ, Hoàng Thượng vừa nổi giận triều, bây giờ nhất định là trầm mặt xuống...

      A Viên thấy khuôn mặt đầy do dự của Ngụy Toàn, theo bản năng cảm thấy nhất định hôm nay Hoàng Thượng lại nổi nóng rồi. Nàng khẽ chớp mắt, để chiếc khay cầm trong tay lên tay , xoay người chạy ‘bịch bịch’ hai bước định chạy về Thượng Thiện Phòng.

      Động tác này của nàng như nước chảy mây trôi, cũng khiến Ngụy Toàn sửng sốt.

      "Đứng lại."

      thanh trong trẻo lạnh lùng truyền đến từ phía sau, A Viên khó khăn lắm mới dừng chân lại, dậm chân tại chỗ đầy lúng túng.

      Đúng lúc nàng còn cắn môi nghĩ đến chuyện xoay người lại chủ động vào hang hổ hay tiếp tục chạy về Thượng Thiện Phòng liền nghe thấy giọng chứa tức giận từ phía đỉnh đầu mình vang lên: "Lại đây."

      Đầu A Viên vang lên ‘ong’ tiếng, chỉ phải chấp nhận số phận mà quay đầu lại, bất đắc dĩ trở về.

      "Ầm" tiếng nặng nề vang lên, mọi người trơ mắt nhìn A Viên đập thẳng vào, Ngụy Toàn trợn mắt nhăn mặt, xóa cái ót theo bản năng, vội che lại hai mắt: Chậc chậc ! dám nhìn, dám nhìn!

      "Au..." Mũi A Viên đau xót, nước mắt nháy mắt rơi xuống.

      Nàng che lại mũi, giật mình cảm thấy dòng nước ấm chảy ra theo khe ngón tay. A Viên bị đâm mạnh quá, người lại hơi ngẩn ra, đờ đẫn hiểu được chuyện gì vừa xảy ra.

      Tề Uyên nhìn máu chảy ra ngón tay nàng, ánh mắt trầm xuống, đưa tay ra nâng người nàng, làm cho nàng hơi ngẩng đầu lên.

      "Người đâu, chuẩn bị băng."

      lạnh giọng ra lệnh, đỡ bả vai A Viên vào trong Điện.

      "Bậc thang."

      A Viên cẩn thận nhìn ngó, chắc từng bước từng bước. Đến khi ngồi trong Điện mới giật mình nhận ra chuyện này đúng quy củ.

      "Hoàng Thượng, nô tỳ, nô tỳ sao, cho cho nô tỳ trở về tự xử lý ." A Viên thấy Tề Uyên sau lúc lâu vẫn hé răng cũng dám ngẩng lên xem, lại yếu ớt bồi thêm câu:" Nô tỳ Ngự tiền Nghi dung bất chỉnh*, sợ làm bẩn mắt Hoàng Thượng... đúng quy củ."

      *) Ngự tiền Nghi dung bất chỉnh: Ăn mặt chỉnh tề, hợp quy cách trước mặt Thánh Thượng.

      Tề Uyên yên lặng, chăm chú nhìn vào A Viên tỏ vẻ nghiêm túc, đuôi mày khẽ nhướng lên:" còn đúng quy củ nhiều."

      Trái tim A Viên nảy lên, sợ Tề Uyên tính sổ với mình liền vội vàng ngậm miệng lại.

      " nương A Viên, xin hãy tới đây với nô tỳ." Cung nữ chuẩn bị tốt khăn băng và nước liền bê tới, cung kính .

      " cần làm thế, băng bó cho nàng ở đây luôn." Ngữ khí Tề Uyên lãnh đạm.

      "Dạ."

      Động tác của Cung nữ kia vô cùng cẩn thận, sau khi cầm máu cho A Viên cầm máu mới cúi người lui ra ngoài.

      Trong khoảng thời gian ngắn, trong cả tòa Điện lớn như vậy chỉ còn lại hai người Tề Uyên cùng A Viên, sau lúc lâu vẫn lời nào.

      A Viên chỉ cảm thấy trong Điện im ắng đến mức tiếng hít thở bé xíu của mình cũng đều như như tiếng sấm bên tai, nàng im lặng nín thở, như đứng đống lửa, như ngồi đống than, dám động đậy dù chỉ chút.

      Tề Uyên buồn cười nhìn A Viên cẩn thận như người gỗ, đột nhiên mở miệng : " sắp ngồi im được gần nửa tuần hương rồi, thấy mệt sao ?"

      ", mệt..."

      " đói bụng sao ?" Tề Uyên nhíu mày.

      " đói bụng." A Viên giọng .

      Tề Uyên khẽ cong khóe môi, mở miệng gọi: "Ngụy Toàn."

      "Có nô tài." Ngụy Toàn vội vàng đến: "Hoàng Thượng có gì cần ra lệnh sao."

      Tề Uyên yên lặng nhìn A Viên, mỉm cười trong mắt:" Truyền thiện*."
      *) Truyền thiện = Mang đồ ăn lên (với Vua)

      "Dạ."

      Các Cung nữ truyền thiện ở Ngự tiền im lặng nín thở, ra vào Điện ngay ngắn có trật tự, chẳng bao lâu sau, trong Điện liền tỏa ra mùi thơm quyến rũ.

      A Viên ngửi mùi thơm kia, trong đầu đột nhiên lên món Gân chân thú xào chua ngọt* do Liễu Tư thiện tự tay làm kia, mềm mại nhưng vẫn chắc nịch, chua cay thơm ngon…

      *) Gân chân thú xào chua ngọt: là món ăn trong bộ “Mãn Hán toàn tích”, có tác dụng làm tăng khả năng tái sinh của tế bào, làm cho làn da càng mịn màng, căng mọng, trì hoãn lão hóa làn da. Nó như kiểu gân chân của thịt thú sốt với loại sốt chua cay đặc biệt gọi là Sốt Mala (Tên tiếng )

      [​IMG]
      (Nguồn: Baidu)

      Nàng nghĩ vậy là kìm lòng được mà nuốt nước bọt: Hình như hôm nay Tư còn làm cả món Gà chiên giòn, còn có Canh bí nấu xương, Tai ngâm ớt đỏ, Trứng muối nhồi đậu hũ, Tôm say rượu, Ngọc trúc trộn sứa…*
      - Gà chiên giòn:
      [​IMG]
      - Canh bí nấu xương:
      [​IMG]
      - Tai ngâm ớt đỏ:

      [​IMG]

      - Trứng muối nhồi đậu hũ:

      [​IMG]

      - Tôm say rượu: Tôm nhúng rượu rồi ăn sống

      [​IMG]

      - Ngọc trúc trộn sứa: (Ngọc Trúc: loài thực vật)

      [​IMG]


      "Thanh niệm, chia thức ăn cho A Viên."

      A Viên ngạc nhiên, đột nhiên ngẩng đầu lên: ", , , nô tỳ đói..."

      Vừa dứt lời, trong Điện liền vang lên tiếng “ục ục”.

      A Viên đỏ mặt, xấu hổ chịu nổi, nàng vội vã che bụng lại, chỉ tiếc thể tìm được cái lỗ để chui xuống.

      Tề Uyên khẽ cười, bầu khí trầm lắng trong Điện kia đột nhiên sinh động lên.

      " ăn sao ?" Tề Uyên cúi đầu nhìn A Viên cúi đầu dám nhìn lên, lại khẽ nhướng đuôi mày, khuôn mặt gợn sóng kia lại lên ý cười mỏng manh.

      "Chuyện này đúng với quy củ." A Viên giọng .

      "Trẫm nhớ trước đây món Gân chân thú xào chua ngọt của Liễu tư thiện làm ăn ngon lắm, nay quả đúng là sai."Tề Uyên khẽ liếc nhìn nàng cái, buồn bã : "Thanh Niệm, thưởng cho ."

      Thanh niệm ở cùng với Tề Uyên lâu ngày, tất nhiên là hiểu được ý tưởng của ngài, vậy nên cũng hết sức phối hợp: "Nô tỳ cảm tạ ân điển của Hoàng Thượng."

      A Viên im lặng giương mắt nhìn chiếc đĩa sứ trắng muốt đựng đầy món gân chân thú béo ngậy, lại thở dài: Quên , cái bụng là quan trọng nhất...

      Nàng hít sâu hơi, yên lặng dịch người qua, nhìn chằm chằm vào Tề Uyên: Mình làm nhiều đồ ăn như vậy cho ngài ấy rồi, vậy “ăn lại” ít cũng phải quá đáng nhỉ ?

      Thanh Niệm là người vô cùng tinh mắt, chưa đợi Tề Uyên bưng đĩa Gân chân thú xào chua ngọt đến trước mặt A Viên, cười tủm tỉm :" nương mau ngồi xuống , tí nữa nguội lại ăn ngon."

      " có quy củ." Tề Uyên lạnh lùng mắng câu.

      A Viên vừa do dự định ngồi xuống lại bị ấy lời quở trách bất ngờ này dọa sợ đến run lên, đầu gối cong xuống “bịch” cái quỳ mặt đất:" Hoàng Thượng tha mạng."

      Tề Uyên sửng sốt:" phải ."

      lấy tay khẽ chọc vào bím tóc đầu nàng:" Lá gan này của còn bé hơn cả chuột."

      " phải mà !" A Viên cãi lại câu theo bản năng.

      "Đến chuột còn dám ăn trộm dầu, Trẫm cho ăn quang minh chính đại còn dám, vẫy cho Trẫm xem, bạo hơn nó ở điểm nào chứ ?"

      A Viên nhìn thấy nét hài hước trong đáy mắt Tề Uyên, tức giận gắp miếng gân chân thú cắn mạnh cái: Ăn ngon quá !!!

      Tề Uyên ra hiệu cho Thanh Niệm ánh mắt, nàng ta hiểu trong lòng, cười lui ra ngoài.

      "Ngụy Tổng quản, ngài xem có phải Hoàng Thượng của chúng ta sắp có thêm vị Hậu phi ?" Thanh Niệm cười ôn hòa.

      Ngụy Toàn lén nhìn vào bên trong nhìn chút, thấy nét cưng chiều nhàn nhạt trong mắt Tề Uyên liền khẽ vẫy cây phất trần trong tay, ra vẻ cao thâm :" Ta thấy Hoàng Thượng nhìn người ta như nhìn Hậu phi đâu."

      Đôi mắt Thanh Niệm khẽ cong lên, chớp mắt hơi kinh ngạc, xoay người chuẩn bị nước trà.

      (To be continue...)

    3. thuann

      thuann Well-Known Member

      Bài viết:
      160
      Được thích:
      3,510
      Chương 29.3: Biến hình (3)
      Editor: Sil

      Mới lúc đầu A Viên còn hơi sợ hãi cậu nệ, nhưng sau này thấy Tề Uyên câu nào, còn cười tủm tỉm mặt cũng dần buông lỏng đề phòng, ngấu nghiến ăn uống thỏa thích đến là vui vẻ, khuôn mặt tràn đầy vẻ thỏa mãn.

      Tề Uyên yên lặng nhìn nàng ăn, chính mình cũng ăn được thêm nửa bát cơm.

      A Viên nhai gân bò được hầm nhừ, trong lòng lại kính phục Liễu Tư thiện thêm bậc nữa.

      Đợt đến khi hai người gần ăn xong, sau khi được hầu hạ lau miệng, súc miệng, Thanh Niệm liền trình lên hai chén trà nóng.

      A Viên cười híp mắt cảm ơn, nhận lấy chén trà mở nắp ra, mùi hương chua ngọt tanh đạm thoang thoảng xông lên mũi. Nàng nhấp ngum, mùi trái cây chua chua ngọt ngọt hòa quyện cùng hương hoa tươi mát hài hòa đến dị thường.

      "Tỷ tỷ, trà này được pha như thế nào vậy ?" A Viên uống vô cùng ngon miệng liền cười híp mắt hỏi.

      "Dùng Hoa Bụt Giấm* ít quả phơi từ năm ngoái để phả, nô tỳ nghĩ chắc nương còn tuổi, chắc thích nước trà đắng nên pha cốc trà hoa quả chua ngọt này."

      *) Bụp giấm (hay hoa Lạc Thần) là loài thuộc họ Cẩm Quỳ, có nguồn gốc ở Tây Phi. Lá hình trứng, nguyên, mép lá có răng. Hoa đơn độc, mọc ở nách, gần như có cuống. Tràng hoa màu vàng hồng hay tía, có khi trắng. Quả nang hình trứng, có lông thô mang đài màu đỏ sáng tồn tại bao quanh quả. Cây ra hoa từ tháng 7 đến tháng 10. Bụp giấm được nhập trồng nhiều nơi ở Việt Nam và thế giới. Cây trồng lấy sợi, làm rau ăn, làm thuốc, màu thực phẩm, cũng có thể dùng đài nấu canh chua thay giấm (nên gọi Bụp Giấm). Cách dùng quen thuộc nhất với chúng ta nay là dùng phần đài để làm Siro, có vị chua đặc trưng và màu đỏ rất đẹp.

      [​IMG]

      (Nguồn: Wikipedia)


      A Viên híp mắt cười, lại uống thêm hụm, khẽ nhấp cái miệng nho tinh tế thưởng thức, đôi mắt nháy mắt lại sáng lên: "Tỷ tỷ dùng mật ong rừng sao ?"

      " nương là thông minh."

      A Viên còn muốn hỏi trừ Hoa Bụt Giấm ra còn loại hoa nào có thể sử dụng để làm trà hoa quả nữa, còn chưa kịp mở miệng nghe thấy bên cạnh có người khẽ ho tiếng. Nụ cười xinh đẹp mặt cứng đờ, giật mình kịp nhận ra nay mình ở Điện Dưỡng Tâm, còn cùng ngồi cùng ăn với Hoàng Thượng...

      Nàng ảo não chính mình kìm được nổi trước quyến rũ, làm sai quy củ, vội vàng buông chén trà xuống, đứng dậy: "Hoàng Thượng, Thượng Thiện Phòng còn có việc..."

      Đôi mắt Tề Uyên híp lại: Ăn xong rồi muốn chạy ư ?

      Nàng chuyện, Ngụy Toàn liền đến, cười :" Liễu Tư thiện nhờ nô tài truyền lời cho nương rằng Thượng Thiện Phòng cũng thiếu người, bảo ngài cần phải trở về gấp."

      A Viên quay đầu lại nhìn thoáng qua Ngụy Toàn, khẽ chép miệng, khuôn mặt nho tràn đầy nỗi u sầu: Ta...

      "Các ngươi cứ lui xuống trước ." Tề Uyên trầm giọng .

      "Dạ."

      A Viên cúi thấp đầu, hai tay nắm chặt, mắt cũng dám nhấc lên.

      "Lúc nào đến hầu hạ trong Điện ?" Tề Uyên uống ngụm trà, lãnh đạm .

      A Viên khẽ nhíu, do dự lúc lâu mới :" Nô tỳ, nô tỳ muốn ở lại Thượng Thiện Phòng theo học cùng Liễu Tư thiện."

      Tề Uyên trầm tư lát rồi mới từ từ :" làm chậm trễ việc học các món, chỉ trực khoảng nửa canh giờ buổi trưa thôi, những lúc khác muốn làm gì làm."

      A Viên nghe vậy, liền khẽ động lòng, nàng lấy can đảm ngẩng đầu lên, nhìn Tề Uyên: "Ta muốn làm gì làm sao ?"

      "Trẫm từng lừa khi nào chưa ?"

      Nàng khẽ chép miệng, giọng lẩm bẩm câu:" Ngay từ đầu ngài lừa nô tỳ rồi..."

      Tề Uyên:...

      " đúng là thù dai mà." Tề Uyên khẽ cười tiếng, đuôi mắt hơi cong lên.

      "Nô tỳ dám."

      A Viên cúi đầu, đùa nghịch mấy ngón tay, lòng hơi phức tạp, vừa tức giận, lại cũng sợ hãi. Vốn tốt bụng nhặt được tên thái giám, nghĩ tới ta lại là Hoàng Thượng !

      Nàng tức giận lẩm bẩm trong lòng: ràng bản thân cái gì cũng có, lại cứ mong ước những thứ này của ta cả ngày... Hừ! biết lừa của ta biết bao nhiêu là đồ ăn rồi !

      Tề Uyên thấy nàng mím môi liền biết nàng tức giận như thế nào rồi, cười khẽ lắc đầu, A Viên người người này lại mềm mại trong lòng thế nào, nhưng những lúc cố chấp cũng ngoan cường.

      "Muốn ăn thịt nướng ?"

      "Hả ?" A Viên sửng sốt, ngẩng đầu đối mặt với đôi mắt đẹp sâu thẳm kia, như bị mê hoặc mà kìm được khẽ gật đầu.

      "Đêm nay là được ăn rồi." Tề Uyên yên lặng nhìn nàng, tuy có biểu cảm gì mặt, nhưng đáy mắt lại có tầng ý cười nhàn nhạt:" Về chuẩn bị , thích nướng cái gì cũng được."

      Đôi mắt A Viên đột nhiên sáng lến: "Cái gì cũng được sao ?"

      "Ừ." Tề Uyên gật đầu lên tiếng.

      "Vậy... Ta có thể xin vị tỷ tỷ kia chút mật ong rừng sao?" A Viên vừa nhắc tới thức ăn liền hưng phấn đến mức quên những điều kiêng kị.

      Tề Uyên mở miệng gọi tiếng:" Thanh Niệm."

      "Có nô tỳ." Thanh Niệm vẫn luôn chờ ngoài Điện, thấy Hoàng Thượng gọi mình liền lập tức tới.

      "Chuẩn bị cho A Viên chút mật ong rừng, tiễn nàng về."

      "Dạ." Thanh Niệm cười ôn hòa với A Viên:" nương hãy theo ta."

      A Viên khẽ gật đầu, híp mắt cười theo Thanh Niệm.

      "Chờ chút."

      Giọng trầm thấp lạnh lẽo phân biệt được mừng hay vui truyền đến, A Viên hoảng sợ đứng khựng lại.

      "Cầm luôn trà hoa quả pha luôn ."

      Thanh Niệm cười đồng ý, A Viên thở phào nhõm, vội vàng đuổi theo Thanh Niệm ra ngoài Điện Dưỡng Tâm: Chỗ Ngự tiền này đúng phải là nơi cho người mà...

      Nàng từ từ phía sau, chỉ cần nghĩ tới chuyện bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày chính mình đều phải đứng trước mặt Tề Uyên cả nửa canh giờ liền đề phòng lo lắng, lúc cũng được yên lòng.

      A Viên thầm thở dài hơi, cúi đầu ảo não theo phía sau Thanh Niệm: tai Hoàng Thượng dù có ôn hòa, nhưng lâu ngày ai biết ngài ấy có lật mặt hay ...

      Thanh Niệm nghe thấy tiếng thở dài nho kia liền cười lên tiếng:" nương cần phải lo lắng, Hoàng Thượng ngoài lạnh trong nóng, nếu phạm phải sai lầm, cứ làm nũng, giả vờ đáng chút là được rồi."

      A Viên nhìn bóng lưng mềm mại cái kia, đôi mắt viết đầy tò mò:" Nếu tỷ tỷ phạm phải sai lầm cũng làm vậy sao ?"

      Thanh niệm quay đầu lại chăm chú nhìn nàng, sau lúc lâu mới phụt cười tiếng: " nương cứ đùa, biện pháp này cũng chỉ có dùng mới được thôi."

      A Viên ngơ ngác mờ mịt, hiểu đây là có ý gì. Chỉ thấy Thanh Niệm cười nhạt, lấy trà hoa quả và mật ong, định đưa nàng về Thượng Thiện Phòng.

      "Tỷ tỷ, để ta giúp ngài cầm ít ."

      "Sao dám làm phiền nương ? Nếu để Hoàng Thượng biết chắc chắn trách ta làm phiền , chúng ta thôi."

      A Viên cũng sợ liên lụy đến nàng cũng bắt ép, chỉ ngoan ngoãn theo sau trở về Thượng Thiện Phòng.

      "Cảm ơn tỷ tỷ."

      Thanh Niệm nhìn đôi mắt trong trẻo của nàng cười lên trông vô cùng đáng , chính mình cũng giống như được ăn mật: "Cảm ơn làm gì ? Chỉ chút chuyện cỏn con này thôi, nương nếu thích cứ ."

      A Viên tràn đầy ý cười, đặt hai đĩa điểm tâm mình làm vào trong hộp đựng thức ăn rồi đưa cho nàng: "Đây là chút lòng thành của ta, sau này mong được tỷ tỷ chỉ điểm thêm."

      Thanh Niệm cũng từ chối, thoải mái nhận lấy: "Vậy hôm nay nương cứ nghỉ ngơi , hẹn ngày mai gặp lại."

      A Viên cười, khẽ gật đầu, đợi người rồi lại về phòng.

      Nàng vừa ngồi xuống, Trình Tầm ngồi bên cạnh, khuôn mặt tràn đầy tò mò: "Hôm qua thấy mệt mỏi mà hỏi, sao ngài ấy lại trở thành Hoàng Thượng được ?"

      A Viên nghiêng đầu nhìn Trình Tầm, thở dài khe khẽ: "Ta làm sao mà biết được ngài ấy lại trở thành Hoàng Thượng được ?" Nàng khẽ chép miệng, trong lòng lại hơi hối hận: "Nếu ngay từ đầu ta biết ngài ấy là Hoàng Thượng cho ta bạc ta cũng dám tiếp cận..."

      Trình Tầm thấy dáng vẻ này của nàng liền cười : "Đây đều là nhờ phúc của đó. suy nghĩ cẩn thận lại xem, năm vừa qua Hoàng Thượng thưởng cho Cục Thượng Thực mấy thứ kia nhưng chưa từng thưởng cho cả Cung nữ nữa, đều chỉ thưởng cho vài vị nữ quan hay Thượng thực, Tư thiện, Điển thiện, Chưởng thiện, năm nay lại thưởng Thịt dê nướng, lẩu..., tất cả đều là thưởng riêng cho ." Nàng lại che miệng cười khẽ: "Chúng ta đây đều được thơm lây cả !"

      A Viên cúi đầu, cẩn thận nghĩ lại, hôm nọ mình muốn được theo học với Liễu Tư thiện, hôm sau Liễu Tư thiện liền tìm tới; nàng nguyên liệu nấu ăn ở Thượng Thiện Phòng được phong phú, hôm sau liền có người đưa đến rất nhiều sơn hào hải vị… Nghĩ thế nào cũng thấy chính mình lời to rồi.

      "A Tầm, Hoàng Thượng bảo ta hầu hạ trong Điện ngày mai."

      "Hả ?" Trình Tầm kéo tay nàng nắm chặt lại, trong lòng lo lắng khôn nguôi: "Vậy thế là chúng ta được ở cùng nhau nữa sao ?"

      ", , ." A Viên khẽ lắc đầu: "Hoàng Thượng bảo ta mỗi buổi trưa thôi, chỉ trực khoảng nửa canh giờ là về được rồi."

      Trình Tầm yên tâm: "Hoàng Thượng đúng à là quan tâm tới quá ."

      "Dù sao cũng ăn của ta nhiều như vậy..."

      Trình Tầm cười khẽ gõ đầu nàng: "Đồ vô lương tâm !"

      ******

      Buổi chiều, hai người A Viên và Trình Tầm cùng nhau ăn thịt nướng vô cùng náo nhiệt. Nàng vừa lật thịt bò bếp vừa chuyện phiếm với Trình Tầm: "Hôm nay sao lại có Diêu Uẩn An?"

      "Diêu Thượng nghi gặp nàng ấy có việc, chắc thời gian dài gặp nàng nên có chút nhớ nhung." Trình Tầm cắn miếng bánh bao nướng mật ong*, chậm rãi : "A Viên, mật ong rừng này đúng là ngon hơn nhiều so với của chúng ta !"

      *) Bánh bao nướng mật ong: Bánh bao phết mật ong rồi cho lên nướng

      [​IMG]

      (Nguồn: Xiaochufang)


      "Đương nhiên rồi !" A Viên híp mắt cười, : "Tiếc là Diêu Uẩn An có ởđ ây, nàng ấy thích nhất món bánh bao nướng mật này."

      lúc hai người bàn xem nên nướng ít cho nàng ấy , ngoài cửa đột nhiên truyền ra nhưng tiếng “Cúc cu” kì lạ.

      "Cúc cu, cúc cu, cúc cu ~ "

      A Viên đứng bật dậy: Còn chưa hết sao !

      Ngay lúc Trình Tầm thấy nàng định ra ngoài, chỉ thấy thiếu nữ phụng phịu quay lại !

      về !

      "A Viên ! Hoàng..." Trình Tầm sợ người khác nghe thấy liền vội vàng che miệng lại. Nàng ấy đặt đôi đũa xuống đuổi theo, thấp giọng với A Viên: "Hoàng thượng tới đó... gặp sao ?"

      ", ta sợ, ta nghe thấy gì cả." Vừa dứt lời, liền mất hút như cơn gió quay về căn nhà .

      Trình Tầm trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn bóng lưng nàng, trong lòng kìm được mà thương thay Hoàng Thượng, đêm hôm khuya khoắt, dễ sao ?

      A Viên đây là sợ Tề Uyên, từ ba năm rưỡi trước vào cung, thấy nhiều cảnh chủ nhân tùy ý đánh chửi nô tài, tính mạng của những nô tài trong mắt của những người hiển quý đều đáng giá đồng. Bởi vậy từ nàng sợ hãi với những người có địa vị cao. Mặc dù nàng biết rằng Tề Uyên đối xử với nàng rất tốt, nhưng nàng cũng vẫn sợ hãi, những thứ ăn sâu vào trong xương thể thay đổi trong ngày ngày hai được.

      Nàng trùm chăn lên, nhắm mắt lại thở dài khe khẽ: Nếu vẫn cứ gặp được liền vậy , ít gặp mặt cơ hội phạm phải sai lầm cũng tự nhiên ít .

      Tề Uyên biểu cản bình tĩnh đứng ngoài cửa, thực lòng thấy chính mình rất ôn hòa với nàng rồi.

      Diêu Uẩn An trở về từ Cục Thượng Nghi, vừa tới gần bị người đàn ông mặc bộ Long bào trước mặt doạ sợ, vội vàng quỳ xuống hành lễ: "Nô tỳ tham kiến Hoàng Thượng."

      Tề Uyên xoay người lại cúi đầu nhìn: " là bạn cùng phòng của A Viên sao ?"

      “Dạ.”

      " gọi nàng ra cho Trẫm." Tề Uyên lạnh lùng .

      "Hoàng Thượng, ngài đừng giận, A Viên chắc là ngủ rồi mới biết ngài đến, nô tỳ gọi ngay đây."

      "Ngủ sao ?" Tề Uyên hừ lạnh tiếng: "Món thịt nướng này toả hương khắp bốn phía, nếu mà nàng còn ngủ được mặt trời mọc từ phía tây rồi."

      Diêu Uẩn An nhận cảm thấy nỗi tức giận phảng phất trong giọng của , dám trì hoãn mà vội vàng gọi.

      "A Viên, Hoàng Thượng còn chờ bên ngoài đấy."

      "Còn chưa sao ?" A Viên đột nhiên mở to mắt, trái tim bé như lá cây bay lơ lửng trong gió: "Sao còn chưa à ?"

      " mau , nay Hoàng Thượng thoạt nhìn còn chưa tức giận giận lắm đâu, nếu phải chờ đợi lâu mà nổi giận ... Cái mạng của liền rồi."

      A Viên vội vàng đứng dậy tất, nơm nớp ra ngoài. Dù nàng bước rất lưu loát nhưng nhưng trong lòng chỉ tiếc thể ngã xuống.

      Diêu Uẩn An thấy A Viên liền kéo Trình Tầm lại, giọng : "Phụ thân phái người đến đây nhắn tin cho ta, là có tin tức về chuyện của A Viên rồi."

      Hết chương 29.
      thongminh123, Anhdva, iruka kawaii23 others thích bài này.

    4. thuann

      thuann Well-Known Member

      Bài viết:
      160
      Được thích:
      3,510
      Chương 30: Dùng bữa

      Editor: Sil

      " sao ?" Trình Tầm căng thẳng trong lòng, hai tay khẽ run lên: "Thế nào rồi ?"

      "Quả nhiên đúng như ta nghĩ, A Viên căn bản phải là con ruột của cặp vợ chồng quê mùa này." Diêu Uẩn An nhanh, ngồi xuống uống chén trà mới tiếp lời: "Chín năm trước, còn nhớ lần nội loạn nổ ra ở Yến kinh hay ?"

      "Năm ấy ta cũng chỉ 2,3 tuổi, còn nhớ ..." Trình Tầm khẽ nhíu mày: "Sau khi lớn lên ra lại được nghe phụ thân nhắc đến, trong lần nội loạn kia thương vong thảm khốc, rất nhiều dân chúng ở Yến kinh phải chuyển nhà để tránh tai hoạ, nên bây giờ tổ tiên của rất nhiều người cũng phải người Yến kinh, mà họ đều dọn tới đây sau này."

      " Đúng, chính vì vậy mà phần lớn người trong thôn đó phải người sinh sống từ ở thôn, người cha ta phái lúc đầu cũng chẳng điều tra ra được cái gì cả, sau này ngày nọ lại gặp phải lúc nhà ông ta cãi nhau, mẫu thân của A Viên... đúng, phải là dưỡng mẫu*, bà ta chỉ vào chồng mình mà mắng to, rằng ông ta cả đời cũng chẳng có bản lĩnh gì, lại còn mang đứa con sinh cũng phụ nữ bên ngoài về nhà làm nhục bà ta..."

      *) Dưỡng mẫu: mẹ nuôi

      "Cùng phụ nữ bên ngoài ư ?" Trình Tầm khẽ nỉ non: "Nông dân vốn trông ông trời mà sống qua ngày, thường ngày bụng no cũng dễ dàng gì rồi, sao có thể nuôi phụ nữ bên ngoài chứ ?"

      "Thuộc hạ của cha ta cũng nghĩ như vậy, hơn nữa trong lúc bọn họ gây gổ, dưỡng phụ của A Viên còn cãi lại vài câu, rằng A Viên là được ông ta nhặt mang về. Nhưng người đàn bà kia lại tin, cứ rằng năm đó ông ta có gì đó với quả phụ xinh đẹp ở đầu thôn kia, đứa này là do quả phụ kia sinh."

      Diêu Uẩn An lại uống ngụm trà: "Ta khát gần chết rồi ! Thuộc hạ của cha ta còn điều tra nhiều mặt, còn tìm ở thôn lân cận được người già gần 60 tuổi. ta hỏi ông có biết Thường Vượng ở thôn lân cận hay , đoán thử xem ?"

      "Sao ?"

      "Người già kia Thường Vượng trong nội tâm là người rất tốt, vụ nội loạn năm ấy, dân chúng quá đói khổ, ăn no là chuyện thường tình, vì vậy nên ông ta và Thường Vượng có lúc lên núi đào măng, nhặt chút nấm linh tinh gì đó cho đỡ đói. Lúc bọn họ định lên núi, ngang qua ngôi miếu đổ nát ở đầu thôn liền trông thấy đứa bé khóc to vì đói, Thường Vượng thấy đáng thương liền mang về nhà nuôi. Nghe thuộc hạ của cha ta , ông ta vừa nhắc tới đứa bé kia liền tặc lưỡi ra vẻ kỳ quái, rằng chưa bao giờ từng thấy được đứa trẻ xinh đẹp như thế, giữa chân mày có nốt ruồi son trông rất xinh đẹp."

      "Vậy người già kia có lúc đó người A Viên có mang theo thứ gì có thể chứng minh thân phận hay ?" Trình Tầm vội vàng hỏi.

      Diêu Uẩn An thở dài: "Ông ta đều là bộ quần áo bằng vải thô của dân chúng bình thường thôi,chắc là đứa trẻ lạc khỏi người thân trong chạy nạn thời. Cũng có thể... Có thể là thấy mang theo đứa bé bên người là trói buộc liền ném ở ngôi miếu đổ nát kia..."

      Trình Tầm mím môi, thở dài sâu: "Sao số của A Viên lại khổ như vậy chứ..."

      " thể nghĩ như vậy được, nay số phận của A Viên thay đổi rồi, trong Cung có tòa “Đại phật”* là Hoàng Thượng làm chỗ dựa vững chắc, tốt thôi !" Diêu Uẩn An cười khẽ: "Hoàng Thượng đối xử với nàng ấy tốt như vậy, biết chừng nàng ấy còn trở thành người hiển quý."

      *) Đại phật = theo mình nghĩ chắc là người có địa vị cao che chở cho.

      Trình Tầm trầm ngâm chốc lát, lại do dự : "Vậy chuyện cha mẹ ruột của A Viên làm sao bây giờ?"

      "Trọng vụ nội loạn năm ấy dân chúng di chuyển xung quanh, thuộc hạ của cha ta ra cũng còn dấu vết đâu mà tìm." Diêu Uẩn An nghĩ lúc, lại chậm rãi : "Có điều tra ra thêm nữa chỉ sợ cũng bất lực mà thôi, bằng chờ đến lúc A Viên biết được, nếu nàng ấy muốn tìm liền để cho nàng nhờ Hoàng Thượng, Hoàng Thượng chắc chắn có biện pháp tìm ra."

      Trình Tầm gật gật đầu, hai người liếc nhìn nhau, đồng loạt thở dài hơi.

      ******

      "Nô tỳ tham kiến Hoàng Thượng." A Viên khẽ cong đầu gối, vô cùng lưu loát quỳ xuống.

      Tề Uyên nhìn A Viên quỳ cách mình chừng trượng (= 3.3m), khẽ nhíu chân mày: “Sao lại đến trễ như vậy?"

      "Thưa hoàng thượng, nô tỳ, nô tỳ ngủ rồi." A Viên căng thẳng trong lòng, hơi hối hận mình ra đúng lúc. Nàng tỏ vẻ đau khổ véo bắp đùi mình cái: Đây phải vội cầm đuôi của mình đưa vào trong tay người ta sao ?

      "Lại đây." Tề Uyên thanh lãnh đạm, ngữ khí tựa như nước lặng, hề phập phồng nửa phần.

      "Chuyện này, chuyện này..." Đôi tay A Viên tự nắm chặt lại, lùi về phía sau theo bản năng, trong lúc hoảng hốt liền lấy đại cái cớ: "Nô tỳ, nô tỳ... Chuyện này đúng với quy củ!"

      "Buổi trưa hôm nay khi dùng bữa ở Dưỡng Tâm Điện, cũng cách xa Trẫm như vậy." Tề Uyên lãnh đạm : "Đây là lần thứ ba trong hôm nay đúng quy củ ..."

      Giọng ngầm lộ ra nét lạnh lùng, A Viên bỗng dưng ngừng thở.

      " cách khác, hôm nay cãi Trẫm ba lần..."

      !!!

      A Viên giật mình kinh ngạc trong lòng, vội vàng đứng dậy dịch người sang. Nàng miễn cưỡng trong lòng, chỉ dịch từng bước, từng bước , kỳ kèo cả nửa ngày mới dịch đến bên cạnh .

      Tề Uyên rũ mắt, chân mày khẽ nhíu lại, nhìn A Viên đầy vẻ buồn râu, khóe môi khẽ cong lên: "Trẫm là hổ sao ?"

      ", , , Hoàng Thượng ngài là chân long thiên tử..."

      "Sợ ta sao ?" Tề Uyên mở miệng cắt đứt lời của nàng, ánh mắt dần trầm xuống.

      A Viên ngẩng đầu lên nhìn , cắn môi, chần chừ, khẽ gật đầu

      "Tại sao ?"

      A Viên mím môi, hơi khó khăn : Sợ là sợ thôi, nào có vì sao ?

      "Nô tỳ..."

      "Hử ?" Giọng Tề Uyên trầm thấp, mang theo vẻ lạnh lẽo.

      A Viên chấp nhận số phận nhắm mắt lại, : "Vậy nô tỳ ngài được phạt !"

      " phạt."

      "Tháng 6 năm kia, Cục Thượng Thực có vị Nữ quan đưa điểm tâm cho ngài, bị đánh Bản tử được khiêng về; Tháng 8, ở Cục Thượng Tẩm có vị Nữ quan bị ngài đuổi ra cung; cuối tháng 12..." A Viên khẽ cắn môi, giọng : "Nô tỳ biết các ngài ấy phạm phải sai lầm gì, có lẽ chỉ là những lỗi sai , là bọn họ xui xẻo mắc phải; cũng có lẽ là tội lớn tày trời, ngài phạt như vậy là khai ân. Nô tỳ, nô tỳ cũng phạm phải sai lầm mà..."

      A Viên ngẩng đầu, nhìn chớp mắt: "Phạm phải sai lầm là bị phạt mà ! Trượng hình đau như vậy..." Nàng cúi đầu, yên lặng nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình.

      Sắc mặt Tề Uyên thay đổi, lòng từ từ trầm xuống: "Tại sao lại cho rằng mình giống với những người đó ?"

      ", giống sao?" A Viên khẽ chớp mắt nhìn, đôi mắt tràn đầy nghi ngờ.

      Lửa giận chợt bốc lên trong lòng, Tề Uyên ném thứ trong tay cho nàng, bỏ lại câu liền vùng tay bỏ .

      "Ngày mai đừng quên tới Ngự tiền."

      Giọng như bị nhiễm tầng sương lạnh, đến bóng lưng cũng tỏa ra luồng khí lạnh lẽo.

      A Viên bĩu môi, thầm thở dài: Mình có sai gì nhỉ ?

      Nàng cúi đầu nhìn bé thỏ ôm bánh trôi trong tay cười ngây thơ chất phác, ngón cái khẽ vuốt ve khuôn mặt nho của nó, khóe môi kìm được khẽ cong lên, đôi mắt lấp lánh tràn đầy ánh sáng: Hoàng thượng nặn thỏ càng ngày càng đẹp...

      ******

      "Hoàng Thượng, ngài trở lại rồi ? Có phải nương A Viên thụ sủng nhược kinh*, vô cùng vui mừng hay ?" Ngụy Toàn thấy Tề Uyên trở lại, khuôn mặt cười toe toét lên đón, tới trước mặt mới nhìn thấy khuôn mặt trầm xuống của Hoàng Thượng, ông ta lập tức thu lại nụ cười khóe miệng, cúi đầu nhún vai, giả vờ như mình chưa gì cả, hầu hạ vô cùng cẩn thận.

      *) Thụ sủng nhược kinh: được vinh lòng sinh ra rối loạn. (Trích từ chương 13, “Đạo đức Kinh” của Lão Tử) (Link đọc)

      Tề Uyên cầm quyển sách vào phòng trong, vừa quá mặt gương nọ bỗng đột nhiên dừng bước. khẽ nhíu mày, lùi lại vài bước, Tề Uyên đánh giá bản thân mình trong gương, ngoắc tay gọi Ngụy Toàn lại: "Trẫm hung dữ sao?"

      "Oái... Hoàng Thượng ngài hề dung dữ trước mặt A Viên."

      Chân mày Tề Uyên khẽ nhướng lên, xuyên qua mặt gương nhìn sang Ngụy Toàn ra vẻ nịnh hót, lạnh giọng : "Trẫm hỏi A Viên à ?"

      " ạ." Ngụy Toàn nhếch môi cười cúi đầu.

      "Lắm chuyện."

      "Dạ, nô tài lắm chuyện." Ngụy Toàn vừa lại bồi thêm câu: " nương A Viên chắc còn quen, qua mấy ngày nữa cũng còn sợ đâu."

      "Biết mình lắm chuyện lại còn ?" Tề Uyên liếc mắt nhìn ông ta, sắc mặt đột ngột lạnh xuống: " ra ngoài."

      "Dạ." Ngụy Toàn nín cười, cúi người lui ra ngoài.

      Tề Uyên trầm mặt xuống, đứng hồi lâu trước gương, nhìn bản thân trong gương với đôi mắt bình tĩnh gợn sóng và khuôn mặt hề mỉm cười, yên lặng lướt qua chiếc gương. ném quyển sách cầm trong tay lên chiếc bàn dài, lại ngồi vào bên.

      Hung dữ sao? ràng là chỉ biểu cảm bình thường mà...

      ******

      "Hoàng Thượng phái người truyền lời, từ nay về sau là người đưa bữa trưa, thuận tiện đến trực trong Điện luôn." Liễu Tư thiện thấy nàng uống xong cốc tổ yến uống liền chậm rãi .

      "Dạ." A Viên biết tránh cũng được, cũng chỉ có thể nhận lệnh thôi.

      Nàng vốn cho rằng bản thân chuẩn bị tốt, nhưng đến khi Liễu Tòng Trân đặt Ngự thiện vào trong tay, nàng vẫn cảm thấy trái tim bé của mình khẽ run lên.

      A Viên thầm thở dài, mắng chính mình vô dụng, lại dẫn các Cung nữ tới Điện Dưỡng Tâm.

      " nương A Viên cuối cùng cũng tới rồi, Hoàng Thượng chờ rồi đó !" Ngụy Toàn híp mắt cười, .

      tới cửa, A Viên liền hít hơi sâu, lại bê mấy thứ vào.

      Nàng vào trong Điện, thấy Hoàng Thượng đâu mới khẽ thở phào nhõm, đưa tay đặt rau trộn trong khay lên bàn.

      Để đồ xong, nàng lại liếc mắt cái, thấy để đồ còn hơi lệch mới khẽ đẩy vào bên trong, ngờ cái bàn lại quá trơn, đẩy luôn vào giữa bàn.

      Thanh Niệm hầu hạ ở bên khẽ mím môi cười, lại để đĩa rau trộn kia qua bên.

      "Cảm ơn tỷ tỷ." A Viên ngọt ngào cười, ánh mắt giật mình liếc về phía người đứng sau rèm, nụ cười cứng đờ, nàng hoảng hốt quỳ mặt đất: "Nô tỳ tham kiến Hoàng Thượng."

      Tề Uyên chậm rãi ra, cho Thanh Niệm ánh mắt ý bảo nàng ta lui ra.

      Sau khi nàng ta lui ra ngoài lại tới trước mặt A Viên, cố ý dịu giọng lại: "Đứng lên ."

      A Viên đứng dậy, lén giương mắt nhìn chút, chỉ thấy người ngày thường luôn để lạnh mặt kia hôm nay mặt lại tràn đầy nụ cười thản nhiên, lông mày cũng khẽ nhướn lên.

      Nàng chỉ cảm thấy sau lưng tê rần, càng nhìn càng thấy như tên buôn cười chuyên môn lừa gạt trẻ con.

      Tề Uyên thấy biểu cảm của nàng cảm thấy thể thực được chiêu này rồi, mới thu lại ý cười mặt, xoay người ngồi xuống.

      "Dùng bữa cùng Trẫm ." Tề Uyên gắp miếng thăn bò xào ớt xanh*, nhai kĩ nuốt chậm.

      *) Thăn bò xào ớt xanh:

      [​IMG]

      A Viên yên lặng lùi về phía sau chút: "Hoàng Thượng, chuyện này ..."

      "Nếu còn bốn chữ “ đúng quy củ” này nữ, ta liền phạt ."

      A Viên vừa nghe vậy, làm sao còn dám nữa ? Nàng vội vàng ngồi xuống, vẫn nhúc nhích tí gì, vô cùng nghiêm túc.

      "Trẫm ăn tốt, dùng bữa cùng Trẫm."

      A Viên đột nhiên ngẩng đầu lên, run rẩy : "Hoàng Thượng, nếu ngài ăn uống tốt nên tìm Thái y, nô tỳ... Nô tỳ cũng phải thuốc..."

      Tề Uyên khẽ nhướn mày, lãnh đạm : "Thân là Nữ quan, phải biết chăm lo cho Hoàng Thượng. Trẫm bảo làm gì, liền làm cái đó là được rồi.

      Sau lưng A Viên chợt lạnh, nhìn khuôn mặt lạnh lẽo như bên trong lớp sương lạnh của Tề Uyên, run tay cầm đũa lên, gắp đại miếng thịt cá bỏ vào trong miệng.

      Cổ họng bỗng nổi lên cơn đau, khuôn mặt A Viên đột nhiên đỏ lên.

      "Sao vậy ? Bị hóc sao ?" Đôi mắt Tề Uyên trầm xuống, vừa muốn gọi người tìm Thái y liền nghe thấy tên Thái giám ở cửa cất giọng : "Thái Hậu Nương Nương giá lâm !"

      Hết chương 30.
      thongminh123, Anhdva, iruka kawaii28 others thích bài này.

    5. thuann

      thuann Well-Known Member

      Bài viết:
      160
      Được thích:
      3,510
      Chị @levuong ơi chị làm cho em mục lục đến chương 30 nhé.
      levuong thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :