1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Cẩm Tú Kỳ Bào - Chu Nghiệp Á

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 20: Chân tướng

       

       

       

      “Đường Triêu, Đường Triêu, tôi vừa trông thấy...", tôi đứng dậy lao đến sốt sắng kéo tay Đường Triêu, song khi vừa chạm vào bị gạt ra. Mắt nhìn chăm chú vào đâu đó. Tôi lập tức ngừng lời, nhìn theo hướng mắt nhìn, ánh mắt cuối cùng dừng lại màn hình máy tính. màn hình sáng chính là bức ảnh Thanh Lâm mặc chiếc áo xường xám đó.







      Tôi tắt điện thoại, cắt đứt mọi đường liên lạc, giống như hồi Úy Bân mới vậy, tôi nhốt mình trong phòng mấy ngày liền, lên mạng bất kể ngày đêm. để cho mình được nhàn rỗi chút nào, tôi mở nhạc đến lượng cao nhất, nghe tiếng nhạc tới mức muốn vỡ tai, giữa tiếng nhạc gào thét đó, tôi còn nghe thấy bất kỳ tạp nào khác trong phòng. Lướt web đến mệt nhoài, tôi lại đứng ra cửa sổ hóng gió, mắt nhìn xuyên qua tấm rèm cửa sổ thấy cây đinh hương ban công. Trong đêm tối nó chỉ là bóng đen rậm rạp, lắc lư theo cơn gió, tiếng lá cây bị tiếng nhạc hoàn toàn nuốt gọn, khiến tôi nghe thấy nó kể chuyện gì với gió.

      Biểu tượng chat QQ của Tiểu Bạch bật sáng, cậu ấy muốn gửi ảnh cho tôi. Khi nhận hết loạt rồi mở ra xem, tôi mới phát ra là ảnh hôm chụp ở nhà Thanh Lâm. Xem lại từng chiếc , đột nhiên nhớ ra là chiếc xường xám đó vẫn còn ở nhà họ Hà.

      Hai đứa con tấm hình cười rạng rỡ như hai đóa hoa xuân. Tôi xem xem lại, hết tấm này đến tấm khác. Bỗng nhiên tôi phát ra khuôn mặt Thanh Lâm màn hình bắt đầu méo mó, dòng máu chảy ra ở khóe mắt và khóe môi, sau đó chậm rãi xuống, rơi bàn máy tính rồi bắn tóe ra thành những đóa hoa...Tôi thất kinh, dụi dụi mắt, bức ảnh lại trở lại bình thường.

      Trong lòng xuất dự cảm mấy an lành, tôi bật điện thoại lên, gọi liên tục vào số máy của Thanh Lâm, song chỉ có lời thông báo chủ thuê bao tắt máy. Tôi gọi đến nhà họ Hà, gặp ngay bà ngoại Thanh Lâm. Bà hôm qua nó Thẩm Quyến công tác, khi tôi hỏi có ai cùng , nhưng bà cứ úp úp mở mở chịu ràng.

      Tôi đột nhiên nhớ đến câu chuyện tâm rút ruột rút gan hôm đó của bà, trước mắt lên hình ảnh mẹ Thanh Lâm gầy gò độc giữa những luống hoa trong vườn, chợt hiểu vì sao bà lại ấp úng quanh co. Cái gọi là an ủi, cái gọi là đối tốt với nhau, cũng chỉ là vì người thân của họ mà thôi, còn tôi cuối cùng cũng vẫn chỉ là người dưng, sao có thể khiến cho họ bận tâm được chứ? Nước mắt tôi lại trào ra, cảm giác bị lừa dối bỗng dưng xuất . Khuôn mặt vốn lương thiện của bà ngoại Thanh Lâm chợt trở nên hung ác và thâm hiểm trong đầu tôi. Bà ấy tốn công tốn sức dẫn dắt tôi thấu tình đạt lý, cũng ngoài mục đích này.

      Trong phút chốc tôi thấy thế gian xấu xa bẩn thỉu đến tột cùng, người nào cũng dùng tấm mặt nạ để giấu những mưu mô khó lường. Thiệt cho tôi coi bà ấy là bạn vong niên, còn giảng trà đạo, thấy vui với những lời ngợi khen tán thưởng của bà ấy. Người ta chẳng qua chỉ thuận miệng ra, vậy mà tôi lại coi như của báu.

      Những bức ảnh màn hình lại bắt đầu trở nên mờ ảo, rồi từ mờ ảo biến thành nét... Cuối cùng, tôi còn chịu nổi, nằm xoài ra bàn máy khóc thất thanh. Tiếng nhạc như cùng rơi lệ với tôi.

      Đêm sầm đen, tôi đứng bên cửa sổ nhìn ánh trăng chảy tràn vào trong phòng rồi đọng lại vai tôi, mùi hương hoa thoang thoảng trong khí. Tôi nhìn cây đinh hương qua cửa sổ, bóng trăng đong đưa những cành hoa. bóng người ngồi ngay dưới gốc cây, trong phút chốc cái bóng đó cao lớn dần lên, vì ngược sáng nên tôi thể nhìn mặt ông. Ông nhảy qua thành lan can rồi về phía tôi. Vì quá mệt mỏi nên thậm chí tôi còn thể kêu lên, chỉ lặng lẽ ngồi nhìn, nhìn nốt mụn ruồi lông mày. Ông vẫn nhìn tôi dịu dàng như mọi khi, ánh mắt mềm mại dưới ánh trăng khiến người ta cảm thấy yên lòng.

      Tôi cầm lấy bàn tay ông, tay ông lạnh khiến tôi run lên cầm cập. Cổ họng trở nên đắng nghét, tôi run run hỏi:

      “Ông nội ơi, ông còn sống ?”.

      Ánh mắt ông chuyển sang phía chậu cây đinh hương. Tôi nhìn thấy cơ khuôn mặt ông giần giật, nước trào ra từ khóe mắt. Vì có nơi chôn thân yên ổn, vì được an giấc ngủ dài bên cạnh người mình thương nên ông buồn khổ thế hay sao?

      Bên tai chợt vang lên tiếng nức nở, tôi quay đầu nhìn lại, thấy Tần Tịnh đứng cạnh mình. Trông ta còn cái vẻ duyên dáng như lần đầu gặp tôi nữa, mà miệng nhếch lên cách ác độc, ánh mắt đầy phẫn nộ, ở răng và khóe môi đều dính máu. Tôi giật thót người, ngừng giật lùi về phía sau. Chiếc áo ta mặc mình bị những vết máu đỏ loang lổ nhuộm hồng, tôi nhìn theo vết máu chạy dài xuống bên dưới, máu vẫn tiếp tục chảy ra từ phần chân trần để lộ ra ngoài chiếc váy ngủ dài đến đầu gối. mặt đất cũng đọng thành vũng máu đỏ tươi. Bàn tay vẫn chắp sau lưng của ta đột nhiên vươn ra phía trước ngực, mười đầu ngón tay cũng đầm đìa máu me, nâng vật gì đó đầy máu.

      Tần Tịnh cúi đầu xuống, ngừng hôn lên cái thứ bầy nhầy máu thịt đó. Những chỗ môi ta chạm vào lập tức biến thành mảng trắng toát, nhìn trông hãi hùng, buồn nôn và mờ mịt. Vô vàn cảm xúc trào lên cùng lúc, nén chặt tới nỗi dạ dày tôi bắt đầu co rút lại. Tôi muốn quay đầu tránh chỗ khác, nhưng đầu tôi hệt như bị vặn chặt ở đó bằng đinh ốc, ánh mắt sao di chuyển được. Tôi chỉ có thể nhìn trối chết vào Tần Tịnh, nhìn ta hút hết máu vật đó. Lúc ấy tôi mới nhìn , thứ mà ta nâng trong tay là thi thể đứa trẻ sơ sinh.

      Tôi sao chịu nổi nữa, bắt đầu nôn thốc tháo, toàn thân lảo đảo lùi lại bức tường phía sau cho tới khi chạm vào mặt tường lạnh ngắt, lạnh tới mức cơ thể tôi run lên từng chặp. Tần Tịnh ngẩng đầu lên, nhìn tôi cười, hàm răng trắng muốt bị phủ lớp màu đỏ nhạt. ta nâng xác đứa trẻ lên, chậm rãi đưa về phía tôi, trao nó cho tôi. Tôi lắc đầu hét lên, co quắp người lại phía sau, nhưng bức tường lạnh ngắt dường như cũng chuyển động, tôi cảm giác thấy bàn tay lạnh lẽo ôm lấy ngang lưng mình, song khi quay người lại tường hề có thứ gì, chỉ là khoảng trống . Nhưng cái lạnh giá ở eo lưng vẫn còn nguyên, xuyên qua lớp áo truyền vào tận trong xương cốt.

      Ngay sau đó thứ gì đó ẩm ướt dính lên gáy tôi, lạnh lẽo và mềm mại. Tôi quay mắt nhìn, thi thể đứa trẻ sơ sinh lên trong mắt. “Hu hu... ha ha ha...”, tiếng nức nở quen thuộc lại vang lên.

      ... đừng...!”, tôi rên rỉ cách yếu ớt, cơ thể trượt xuống theo mặt tường, đưa tay ra muốn gỡ cái thứ ẩm ướt dính gáy mình đó , nhưng dù tôi có gắng sức đến thế nào cũng sao giằng ra được. Tần Tịnh vẫn cười, tiếng nhạc trong máy tính bị át chìm trong tiếng cười của ta từ lúc nào, cả gian phòng chỉ có tiếng khóc cười nức nở. Tôi sao chịu đựng nổi đè nén và nỗi hoảng loạn đó nữa, trước mắt tối sầm, ngất .

      “Á!”.

      Tôi đột nhiên mở bừng mắt, dựa vào máy tính thở hổn hển. Đưa tay sờ lên gáy, thấy mảng ướt đầm, đưa ra trước mắt xem thấy máu đỏ lòm. Tôi ngồi chết cứng tại chỗ trong phút chốc, dám quay đầu lại, cũng dám đứng lên, dám động đậy, dù chỉ là centimet. Tấm bùa hộ mệnh vốn đeo cổ khi đó nằm mặt sàn, nhìn thấy nó, tôi cảm giác như người chết đuối vớ được ngọn cỏ cứu sinh vậy. Tôi cúi người nhặt tấm bùa lên, muốn gắn nó lại nhưng làm thế nào cũng gắn được. Uổng công mất lúc lâu, chỉ đành bỏ xuống, đặt lên bàn máy tính.

      Tiếng nhạc trong máy biết dừng lại từ lúc nào, bốn bề lặng ngắt như tờ, khí lạ lùng tới mức khiến người ta nghẹt thở. Tôi ngồi thẳng lưng lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, sợ vật gì đó lại bay vào.

      Đột nhiên bóng trắng thoáng qua ngoài cửa sổ, giống như có thứ gì đó bay qua. Tôi sợ hãi nuốt nước bọt, cố gắng mở to mắt mình ra, sợ chỉ hơn chút thôi cũng nhìn thấy vậy.





      Mắt mở to tới mức cay xè, tôi thể chớp cái, song chỉ vừa chớp mắt mà thấy xuất thêm bóng người bên cửa sổ. Tóc dài chấm vai, đứng xoay lưng lại với tôi. Đó là ai vậy? Tôi cắn chặt môi, cố nén lại tiếng kêu thét trong cổ họng, mắt mở to tới nỗi thể to thêm được nữa, cũng dám thở mạnh hơn. lúc sau, cái bóng đó bắt đầu chuyển động, quay đầu lại dần dần từng tý . Đầu tiên tôi nhìn thấy khuôn mặt xoay nghiêng của ta, da trắng như tuyết, mịn màng nhẵn nhụi. Vẻ đẹp đó khiến tôi cảm thấy khó thở hơn. Tôi run lên, sợ hãi. Quen thuộc quá, quen thuộc quá.

      Quay lại thêm chút nữa, từ từ hệt như cảnh quay chậm trong phim, mỗi động tác nhất đều lên hết sức ràng trong mắt tôi... Cuối cùng, khi toàn bộ khuôn mặt ta đối diện với mình, tôi nhìn hoàn toàn khuôn mặt ấy, nụ cười tươi tắn, chính là Thanh Lâm.

      “Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh!”, ấy mỉm cười gọi tôi.

      “Thanh Lâm!”, cổ họng phát ra thanh khàn đặc vì sợ hãi, sao khuôn mặt thể quen thân hơn đó lại khiến cho tôi ngừng run lên cầm cập. nỗi sợ hãi gọi được thành tên. Tôi muốn trốn chạy, song hai chân lại mềm nhũn còn chút sức lực nào.

      Trong lòng tôi sợ hãi đến mức muốn chết, việc duy nhất tôi có thể làm lúc này chỉ là nhìn trối chết vào ấy, bấu chặt lấy vạt áo để cố gắng khống chế tâm trạng hỗn loạn khủng khiếp của mình.

      “Ha ha... ha ha”, Thanh Lâm cười giống hệt như Tần Tịnh, khuôn mặt bắt đầu trở nên trắng nhợt, trắng nhợt.

      Da đầu lại dần dần tê dại, tôi bám chặt vào tay vịn, run rẩy hỏi:

      “Thanh Lâm, cậu làm sao rồi?”.

      “Mình làm sao ư? Mình làm sao ư?”, Thanh Lâm cười nữa mà nhìn tôi, vẻ mơ màng lên mặt. Trầm ngâm lúc lâu, ta lại :

      “À! Mình biết mình làm sao rồi, cậu có muốn biết ?”.

      “Mình muốn biết! Đừng, đừng !”. Tôi nhìn khuôn mặt Thanh Lâm, đột nhiên cảm thấy khuôn mặt đó cực kỳ đáng sợ, phía sau đôi mắt mê mải đó là cả gian u ám thấy đáy, sao nhìn thấu được linh hồn. Tôi ra sức lắc đầu, lấy hai tay bịt chặt tai mình.

      muốn ư? được, mình muốn cho cậu biết. Muốn cho cậu biết!”, đến cuối, giọng Thanh Lâm kéo dài ra, ngừng vọng lại trong gian phòng .

      Tôi vẫn bịt tai, vùi đầu vào lòng mình. lúc sau, còn nghe thấy thanh gì bên tai nữa, tiếng nức nở, tiếng cười, tiếng hét... đều trôi xa. Tôi từ từ ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, phát Thanh Lâm vẫn còn ở đó, ấy cười với tôi cách quý quái, những sắc hồng khuôn mặt còn chút nào mà chỉ sót lại mảng trắng nhợt, trắng tới mức như có thể nhìn xuyên thấu.

      “Tiểu Ảnh, Lý Ảnh! Mình cho cậu xem mình làm sao nhé! Ha ha... ha ha...”, Thanh Lâm nghiến răng rồi đột nhiên ngửa cổ lên. Tôi nhìn thấy xương cổ của ấy gãy, cổ họng trắng phớ lòi cả ra ngoài, ở điểm đứt gãy máu đông lại đen kịt, động tác ngẩng đầu lên làm dịch chuyển vết thương, máu mới lại ứa ra từ đó...

      “Á!”. Tôi hét lên rồi ôm lấy đầu, trong lòng khi đó chỉ có ý nghĩ duy nhất, mau chóng ngất , mau chóng ngất , ngất mới có thể trốn tránh được. Song hiểu vì sao khả năng chịu đựng của trái tim khi đó lại mạnh mẽ đến vậy, ngay cả cảm giác choáng váng cũng hề xuất ...

      “Tiểu Ảnh, cháu làm gì vậy? Đường Triêu đến thăm cháu này”.

      Giọng của bà nội vang lên đằng sau, tôi quay đầu lại, thấy bà đứng ngay sau lưng mình, trong tay bưng cốc trà, còn Đường Triêu đứng ngay cạnh bà. Bà nội vẫn dừng lại:

      “Bà gọi mấy lần mà thấy cháu phản ứng gì, nên bà để cho cậu ấy vào. Cháu xem bản thân mình kìa, sao cứ để người ta đứng mãi thế? Cháu...”, cảm thấy có gì đó khác thường nên bà lập tức im bặt.

      “Đường Triêu, Đường Triêu, tôi vừa trông thấy...”. Tôi đứng dậy lao đến sốt sắng kéo tay Đường Triêu, song khi vừa chạm vào bị gạt ra. Mắt nhìn chăm chú vào đâu đó. Tôi lập tức ngừng lời, nhìn theo hướng mắt nhìn, ánh mắt cuối cùng dừng lại màn hình máy tính. màn hình sáng chính là bức ảnh Thanh Lâm mặc chiếc áo xường xám đó.

      Tôi ngẩng lên nhìn mặt Đường Triêu, lắc đầu, mặt là vẻ đau khổ và hoài nghi. hiểu lầm tôi ư? , , Đường Triêu nhất định thể hiểu lầm tôi được, khi đó Thanh Lâm và Vân Phong rời xa tôi từ lâu rồi. Trong mắt tôi, trong trái tim tôi, trong tình cảm của tôi chỉ còn có mình Đường Triêu, chỉ còn lại Đường Triêu thôi. Dự cảm thấy rằng bỏ , tôi nuốt nước bọt rồi lên tiếng cách khó khăn:

      “Đường Triêu, phải như vậy đâu. Tôi... tôi... tôi muốn hại ấy! Đường Triêu, phải như vậy đâu! Tôi...”.

      “Tôi hỏi điều gì hay sao. phải vội vàng biện bạch như vậy làm gì?”, Đường Triêu cuối cùng cũng đưa mắt nhìn tôi, trong mắt còn vẻ ấm áp như trước nữa, mà nỗi khổ đau ngập tràn mặt .

      “Tôi ngờ rằng lại có thể làm như vậy! Sao lại có thể làm như vậy được?”.

      Tôi lắc đầu, há miệng muốn phủ nhận, song trong cổ họng chỉ là đám khản đặc, đột nhiên nhớ ra cảnh tượng mình vừa thấy cách đó mấy phút, vội vàng :

      “Thanh Lâm! Tôi nhìn thấy Thanh Lâm…”. Quay đầu lại, tôi mới phát ra ngoài cửa sổ khoảng trống , đưa tay sờ ra sau gáy, cũng vẫn thấy ướt đầm như vậy, song khi đưa lên trước mắt nhìn chỉ thấy toàn mồ hôi. Tôi lập tức ngã ngồi xuống ghế.

      “Lý Ảnh, khiến cho tôi cảm thấy buồn nôn!”. Đường Triêu lạnh lùng rồi quay người bỏ . Tôi đứng đờ ra ở đó, trong lòng chỉ có ý nghĩ duy nhất, ấy tin mình, ấy tin mình! Sau này tôi phải làm thế nào đây?

      Bao nhiêu ngày qua ấy ở bên cạnh bảo vệ tôi, luôn theo sát bên tôi, khiến tôi quen với việc có bên mình, giờ đây còn quan tâm đến tôi nữa, sau này tôi biết phải làm thế nào? Trong lòng tôi đột nhiên mù mịt, cứ sững sờ đứng chết lặng tại chỗ.

      “Tiểu Ảnh!”. Bà nội khẽ khàng đẩy tay tôi, gọi tên tôi với vẻ cực kỳ thận trọng.

      “Vì sao, vì sao bà để cho ấy vào đây? Vì sao bà để cho ấy nhìn thấy tất cả? Chỉ là cháu quên, là cháu quên lấy chiếc áo đó về. Ngày hôm đó bọn cháu cao hứng quá nên cháu quên mất chuyện này, sau này cháu thực muốn hại Thanh Lâm nữa”.

      Giọng của bà nội khiến tôi tỉnh táo trong chớp mắt, đều là tại bà, vì sao lại vẫn là tại bà? Nếu như bà cho Đường Triêu vào, ấy như vậy với tôi. Tôi giận dữ nhìn bà nội với đầy vẻ căm ghét khuôn mặt.

      “Tiểu Ảnh...”.

      Bà đưa tay ra định kéo tay tôi nhưng bị tôi hất mạnh ra. Trong đầu chợt lên hình ảnh chậu cây đinh hương ở ban công, tôi đột nhiên cảm thấy nỗi căm ghét sao được ra lời, chỉ mong bà mau chóng khỏi đó, mãi mãi bao giờ đến gần tôi nữa.

      Tôi ngồi ngẩn ra rất lâu rồi mới đứng dậy đuổi theo ra cửa. Khu chung cư chìm trong bóng tối, vắng tanh bóng người. Tôi lấy điện thoại ra bấm số máy của Đường Triêu, máy tắt.

      Khi tôi chạy đến cửa hàng của , cửa cũng khóa im ỉm. Đứng đợi hồi lâu trước cửa, cho đến khi hai chân tê dại tôi mới chịu quay về.

      Về tới nhà, tôi xóa sạch mọi tấm ảnh trong máy tính, sau đó lại gọi điện đến nhà họ Hà, được biết Thanh Lâm vẫn ở Thẩm Quyến. Giọng của bà ngoại Thanh Lâm khiến tôi thấy tỉnh táo hơn chút, tôi ý thức được rằng chỉ khi có chuyện gì xảy đến với Thanh Lâm Đường Triêu mới có thể tha thứ cho tôi.

      Đến khi trời sáng, những oán hận với người nhà họ Hà tan biến hết, tôi vội vàng gọi điện đến đại lý hàng đặt vé máy bay. Ngay trong đêm đó tôi gấp đến Thẩm Quyến, trước khi tôi còn đến cửa hàng của Đường Triêu lần nữa, để lại cho ấy tờ giấy ghi lời nhắn, nơi mình đến. Từ đầu tới cuối tôi vẫn tin chắc rằng ấy quay lại tìm tôi. Tôi thậm chí còn tin tưởng người mình mới quen chưa tới ba tháng hơn cả người mình từng mình suốt ba năm.

      Trưa hôm sau tôi có mặt đường phố Thẩm Quyến, cầm trong tay mảnh giấy ghi địa chỉ mà bà ngoại Thanh Lâm cho, phải khá khó khăn mới tìm được đến khách sạn mà Thanh Lâm ở, sau đó tra được phòng mà ấy với Vân Phong thuê, phòng 2013. Nhân viên phục vụ trong khách sạn với tôi bọn họ ra ngoài từ buổi sáng, vẫn chưa thấy quay về. Gọi vào số điện thoại của Thanh Lâm và Vân Phong, vẫn trong trạng thái tắt nguồn, tôi đành thuê phòng 2014 rồi ở đó đợi họ về.

      Tôi ngồi đợi trong tâm trạng vừa lo lắng vừa sợ hãi, thế rồi với trạng thái đó, tôi tựa vào đầu giường, nặng nề chìm vào giấc ngủ.

      khí mỗi lúc đặc quánh lại, mùi máu tanh tưởi xộc vào mũi...


    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 21: Bóng đè

       

       

       

      ấy bỗng nhiên ngẩng phắt lên. Tôi trông thấy cổ Thanh Lâm đứt gãy, cổ họng trắng phớ tòi cả ra ngoài, giống hệt như đường ống nước bằng cao su vậy. Máu ngừng phụt ra từ vết thương đó, phun đầy mặt đất, sau đó chảy tràn qua bàn chân tôi, len vào khe giữa các ngón chân gây nên cảm giác ngứa ngáy đầy khiếp đảm. Tôi đứng im ở đó, dám nhúc nhích, nhìn cái đầu bị gãy xương cổ của Thanh Lâm lúc la lúc lắc.







      Bị mùi máu tanh đó làm cho tỉnh giấc, cũng sao ngủ lại được nữa, tôi muốn mở mắt ra nhưng mí mắt lại mỏi nhừ hệt như mắt của ai chứ phải của tôi.

      khí đục ngầu khiến việc hít thở cũng thấy khó khăn, tôi mò mẫm trong bóng tối tìm được công tắc đèn tường, căn phòng dần dần sáng lên. Việc thiết kế phòng của khách sạn này hơi thất sách, cả gian phòng đều sơn màu vàng chanh, dù là dưới ánh đèn chỉ mờ tối mờ sáng nhưng cũng gây tức mắt. Màu sắc gây kích thích về thị giác khiến tôi cảm thấy trong lòng hơi hoảng hốt, đáng ghét hơn là chăn đệm cũng màu vàng chanh, khiến cho cả căn phòng rộng rãi đó giống như ngôi mộ lớn. Tôi liếc nhìn khắp xung quanh, tất cả đều lặng im bất động, thứ gì có thể đại diện cho sống. Tấm rèm dày bịch nặng nề che kín bưng khung cửa sổ, mang đến cho người ta cảm giác bị đè nén khó gọi thành tên. Cửa ra vào, cửa sổ, thậm chí cả tủ quần áo, tất cả các thiết kế đều quá mức chú trọng đến việc lựa chọn chất liệu, nên bất cứ vật nào cũng khiến cho người ta cảm thấy nặng nề, nặng nề tới mức có động đất đến mười ba độ richter cũng cảm giác được rung chấn gì. Ngay như tấm rèm cửa sổ đó cũng có vẻ như nặng tới mức sao kéo nổi lên.

      Trong cái khoảng trống màu vàng chanh tĩnh lặng vô cùng ấy, khí mỗi lúc mỏng hơn. Tôi chỉ nghe thấy nhịp thở nặng nề và tiếng tim đập yếu ớt của mình, cố gắng mở to hai mắt nhìn khắp bốn bên, chỉ có màu vàng ngột ngạt cuộn lên như sắp nhấn chìm, nuốt chửng lấy mình... Lật chăn ra, còn chưa kịp dép vào, tôi vội vàng chạy ra cửa sổ, tôi cần luồng khí trong lành. Hai tay lấy hết sức kéo, soạt tiếng, tấm rèm lập tức tách làm đôi, co cụm về hai bên, ngừng đung đưa.

      Màn đêm ở Thẩm Quyến cũng rực rỡ và sáng tươi như Thượng Hải, song luồng khí chuyển động bên ngoài đó phải là hơi thở mà tôi quen thuộc, vẫn chỉ là bầu trời đêm giống nhau nhưng lại ở hai chỗ khác nhau. Gió lạnh thổi ùa đến, tôi thấy trán mình ớn lạnh, đưa tay lên vuốt thấy chạm ngay vào mảng ẩm ướt, hơi ấm toàn thân từ từ tan biến, sau lưng cũng thấy ẩm ướt và ớn lạnh.

      Tôi chân trần vào nhà tắm. Riêng buồng tắm này lại được thiết kế rất cầu kỳ, mang phong cách sang trọng của kiến trúc cung đình châu Âu. Cánh cửa hình vòm, khung cửa đều được trạm khắc những hình dây leo uốn lượn uyển chuyển trông giống như dây hoa khiên ngưu, tuy nhiên bông hoa to hơn và cánh hoa cũng rườm rà hơn, là loại hoa gì. Nắm đấm cửa được làm bằng đồng vàng, cảm giác như kết cấu kim loại khá mạnh, tôi đứng trước bồn rửa tay, mở vòi nước, dòng nước rin rít chảy ra nghe như tiếng của loài rắn. Những bọt nước nho đọng mu bàn tay, cảm giác mát lạnh khiến tôi thấy dễ chịu hơn nhiều.

      Tôi cực kỳ hài lòng nheo mắt lại, cúi đầu vào chiếc gương phía bồn rửa mặt, trái tim lo lắng dần dần bình tĩnh lại nhờ dòng nước trong mát đó... Cầm chiếc khăn ướt lau mặt, tôi mới phát ra là chiếc gương ở đây được bố trí cực kỳ tương xứng với cả bố cục của buồng tắm. Thông thường gương trong buồng tắm bao giờ cũng dùng khổ lớn, có thể nhìn thấy nửa người, song chiếc gương này lại chỉ đến vai, thêm vào đó lại được viền khung bằng gỗ màu đen, vì ánh đèn mờ mờ ảo ảo nên khuôn mặt người lên đó trông nhợt nhạt vô thần, nhìn giống như, giống như... Não tôi đột nhiên như bị rò rỉ đâu hết, khiến tôi thể ngay lập tức nhớ được ra là nó giống cái gì.

      Tư duy của tôi giống như bị chia cách bởi khoảng cách lớn vắt ngang, đứng ở bên tính toán chiều rộng, do dự biết nên hay nên bước qua, đột nhiên hiểu vì sao lại trở nên căng thẳng và bức bối. Nhìn vào khuôn mặt mình trong gương, ánh mắt quen thuộc đó sao giờ đây lại bỗng trở nên xa lạ, cái đầu bị khóa chặt trong bộ khung kiên cố của chiếc gương bất ngờ lay động, dù chỉ rất ít thôi song vẫn dễ dàng thấy được. Tôi mở to mắt ra, ràng tôi hề cử động. Tôi cảm giác thấy các cơ mặt mình giật giật, dây thần kinh huyệt thái dương căng siết lại. Nhưng mà, nhưng mà tôi ở trong gương trông lại mãn nguyện thế kia, thậm chí khoé miệng còn nở nụ cười, nụ cười đó ngập tràn khinh bỉ, lạnh lùng nhìn tôi. Tôi ở trong và ngoài gương hệt như hai người khác nhau đứng đối diện với nhau vậy.

      Tôi hoảng hốt quay đầu lại, xác nhận rằng trong gian phòng hẹp đó chỉ có mỗi mình, tôi lại quay về với chiếc gương, bộ dạng đó vẫn nguyên si như ban nãy. mùi máu tanh nồng lại xộc vào trong mũi, bên tai còn có thanh của tiếng nước chảy, rì rì... nghe cực kỳ khó chịu. Tôi đứng đờ đẫn ra ở đó, nhìn thẳng vào mình ở trong gương dám cả chớp mắt, sợ rằng chỉ cần mình chớp mắt thôi cái đứa tôi trong gương đó biến đổi rồi... nhảy ra? Khi nghĩ đến từ nhảy ra, tim tôi đập dồn dập mấy cái liền. Tôi nuốt nước bọt cách khó khăn, đứng thẳng lưng cứng ngắc, càng dám động đậy gì thêm.

      Bàn chân trần trụi bỗng nhiên ươn ướt, ngứa ngáy quá, mùi máu tanh trong khí mỗi lúc nồng đậm hơn. Tôi cố chịu ngứa ngáy dưới chân để nhìn thẳng vào hình ảnh mình trong gương... .Đây đúng là cuộc đấu thanh, tôi ở trong gương vẫn cười khinh thị, còn mí mắt tôi ở bên ngoài mỗi lúc cay xè, cuối cùng tôi chớp mắt cái, còn chân cũng thể chịu nổi ngứa ngáy đó nữa. Cả cái mùi tanh khủng khiếp ngập tràn khí.





      Tôi hơi cúi đầu xuống nhìn, thấy bàn chân trắng muốt của mình ngập trong vũng đỏ tươi, còn cái nguồn gốc của dòng chảy màu đỏ tươi đó chính là máu. Tôi cố nén lại tiếng thét trong cổ họng, khẽ khàng nhấc chân lên, mười đầu ngón chân bị máu két lại. Tôi nhìn theo dòng chảy của cái vũng đỏ tươi ấy, đầu tiên là thấy đường ống bên dưới bồn rửa mặt rỉ ra vệt máu dài. Nhìn tiếp lên , thấy máu tràn ra khỏi bồn rửa mặt... Vòi nước vẫn chảy ra ào ạt, còn tuôn ra những bọt nước xinh mát lạnh nữa mà là máu tươi nhìn giật mình.

      Dạ dày trào lên cảm giác buồn nôn dữ dội, đồng thời với cảm giác sợ hãi dâng ngập trong lòng, tôi thể chịu được hơn nữa, vội vàng xoay người chạy ra khỏi nơi đó, nhào lên giường, túm lấy chăn, cố gắng nén lại cảm giác hoảng sợ và buồn nôn đó. Song trong đầu tôi sao xóa được những hình ảnh khủng khiếp vừa rồi, nỗi sợ vẫn cứ tuôn ra ào ạt như máu, ngừng trào lên ngực tôi...

      “Cốc cốc...”.

      Tiếng gõ cửa khiến tôi bừng tỉnh, nghĩ mình vẫn còn có thể rời khỏi nơi này, tôi lao ra cửa hệt như tìm thấy được cứu tinh. Mở cửa ra, người đứng ngoài đó chính là Thanh Lâm, còn Vân Phong đứng ngay sau ây. Tôi nuốt nước bọt rồi hé miệng, giọng khàn đặc lại:

      “Thanh Lâm, Vân Phong, làm sao hai người biết mình đến đây?”.

      “Ha ha...”. Thanh Lâm bật cười, giọng cười rung lên đầy vẻ gợi cảm, tiếng cười nghe suồng sã và phóng đãng. ấy đẩy tôi ra, vào trong phòng, Vân Phong cũng lướt qua vai tôi, trông ánh mắt nhìn xéo ngang tôi cực kỳ nham hiểm, khuôn mặt bộc lộ chút cảm xúc nào.

      “Thanh Lâm, Vân Phong!”. Tôi bám theo sau lưng họ gọi to lên, song bọn họ hề quay đầu lại nhìn tôi. Đột nhiên lại có thêm bóng người sượt qua vai tôi, dáng cao lớn và rắn rỏi, mặc bộ trang phục đời Đường màu trắng bạc rộng rãi vô cùng quen thuộc. Đó là Đường Triêu.

      Bọn họ đều phớt lờ tôi ư? Vì sao vậy? Ngay cả Đường Triêu cũng buồn để ý đến tôi nữa. Tôi muốn với là đừng vào trong đó, bên trong đó vô cùng đáng sợ nên bám sát theo sau, bắt kịp Đường Triêu và kéo tay áo của , giọng đầy vẻ khẩn cầu:

      “Đường Triêu, với tôi , gì với tôi ! Tôi xin đấy, đừng vào đó”.

      Đường Triêu quay đầu lại nhìn tôi, khóe miệng hơi nhếch lên, khuôn mặt là vẻ dịu dàng như lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. đưa tay phải lên giúp tôi chỉnh lại mái tóc lòa xòa trước trán, hơi thở nhàng phảng phất mặt tôi, cảm giác vô cùng êm dịu. Tôi ngấm ngầm thở phào tiếng. Song khi tôi định tựa mình vào ngực , đột nhiên đẩy tôi ra, khuôn mặt đầy vẻ chán ghét.

      biết bị thứ gì mê hoặc mà tôi quên hẳn ý nghĩ là mình muốn rời khỏi chỗ này ngay lập tức, cứ đờ đẫn theo bọn họ vào phòng như con rối. Khi qua buồng tắm tôi lén liếc nhìn vào trong đó, thấy tất cả sạch bong, hoàn toàn có vết máu nào. Cúi đầu xuống thấy bàn chân mình trắng bong như tuyết, cũng còn dính máu. Tôi thở phào nhõm, yên lòng trở lại.

      “Ha ha ha... ha ha ha”.

      Thanh Lâm vừa cười vừa ngã xuống giường, chỉ vào tôi rồi cười tới mức như sắp đứt hơi.

      “Thanh Lâm?". Tôi nhìn ấy đầy hoài nghi, hiểu cao hứng đó bắt nguồn từ đâu. Lại nhìn sang Vân Phong, ta nhìn Thanh Lâm bằng ánh mắt chan chứa thương. Tôi tưởng rằng mình cảm thấy ghen ghét, tức giận vì khoan dung và thương trong đôi mắt đó, nhưng trái lại tim tôi tĩnh như mặt nước, chỉ điềm nhiên quay đầu sang phía Đường Triêu. Bốn mắt nhìn nhau, Đường Triêu quay mặt chỗ khác.

      “Tiểu Ảnh, thế nào? Bọn mình diễn kịch tệ chút nào đúng ?”, Thanh Lâm đưa tay lên chập vào với tay Vân Phong và Đường Triêu như kiểu ăn mừng chiến thắng. Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Đường Triêu và Vân Phong cười đỏ cả mặt, vẻ lạnh lùng và hiểm ác mới rồi còn vương lại chút nào.

      “Mọi người, đều là lừa mình hay sao?”. Tôi hỏi Thanh Lâm, chưa quen với việc Vân Phong và Đường Triêu thân thiện với nhau như thế.

      “Ừm ừm, đúng vậy đấy! Khi mình biết cậu đến Thẩm Quyến rất vui, thế nên mới rồi khi về đến khách sạn gặp ngay Đường Triêu ở cổng bèn kéo ấy vào cuộc luôn, bọn mình hùa nhau trêu cho cậu trận, ngờ diễn xuất của bọn mình lại tuyệt đến mức đó, ha ha!”. Thanh Lâm đắc ý nháy mắt với tôi.

      “Sao cậu lại biết?”, ngoài Đường Triêu ra, ai biết tôi Thẩm Quyến. Mà Thanh Lâm ràng vừa rằng khi đến cổng khách sạn mới gặp Đường Triêu, chứng tỏ là ấy biết trước việc này rồi, làm sao mà Thanh Lâm biết được?

      “Đừng quan tâm đến mấy chuyện đó, đến đây là tốt rồi, chúng ta chơi bài đấu địa chủ . Cũng lâu lắm rồi chơi, hôm nay vừa vặn có bốn người, mở sòng bạc thôi”. xong, Thanh Lâm liền rút từ trong ngăn kéo ra hai bộ bài poker. Đây là phòng tôi, vì sao trông bộ dạng của ấy còn thành thục hơn tôi như vậy?

      Trong ván bài, chỉ nghe thấy tiếng Thanh Lâm líu ra líu ríu, còn Đường Triêu ngoài việc luôn giữ nụ cười điềm đạm môi ra cũng giống như Vân Phong, từ đầu tới cuối ngồi chơi bài như cái máy. Lần nào cũng chỉ có tôi và Thanh Lâm làm địa chủ, còn nếu như đến lượt Vân Phong và Đường Triêu, thế nào bọn họ cũng cười rồi xua tay đánh nữa. Thanh Lâm vui vẻ nhận tất, còn tôi gần như thắng được lần nào, dù là địa chủ hay nông dân cũng đều thua bét. Đường Triêu và Vân Phong ràng đều cố ý nhường, lần nào chịu đánh bài của Thanh Lâm.

      Khó khăn lắm mới đến lượt tôi làm địa chủ, bài đẹp lạ thường, trong tay con bài nào tệ. Ván đó tôi thắng, thấy vậy, mặt Thanh Lâm lập tức sa sầm xuống, giận dữ nhìn tôi, răng nghiến lên kèn kẹt, khuôn mặt trong phút chốc trắng xanh ra vì tức giận. Thấy bộ dạng đó của ấy, nỗi sợ hãi vừa mới tiêu tan lại quay về, tôi run rẩy hỏi:

      “Thanh Lâm, cậu... cậu... làm sao thế? Chẳng phải chỉ là ván bài thôi sao?”.

      ván bài? Chỉ là ván bài thôi ư? Có chỉ là ván bài thôi ?”. Thanh Lâm vứt hết đống bài trong tay xuống, hét vào mặt tôi.

      “Sao...?”.

      Tôi cảm thấy mù mịt, quay đầu sang nhìn Đường Triêu và Vân Phong cầu cứu, nhưng rồi phát ra Đường Triêu còn ngồi đó nữa, còn Vân Phong lại là bộ mặt u hiểm ác như mới rồi, răng cũng nghiến lên kèn kẹt như Thanh Lâm. Tôi hoảng sợ bội phần, kêu lên:

      “Thanh Lâm, Vân Phong, mọi người làm sao vậy? Sao...?”.

      “Bọn tôi làm sao ư? Hỏi cậu ấy? Cậu là con đàn bà rắn độc! Cầm lấy !”.

      Thanh Lâm cúi người xuống, rút món đồ gì đó trong ghế ra rồi ném về phía tôi. Tôi né người định tránh, song thứ đó vẫn chụp lên đầu. Tôi với tay kéo xuống, cảm giác bàn tay chạm phải lạnh lẽo và trơn bóng, chính là chiếc áo, màu xanh sẫm hơi hắt lên vẻ cũ kỹ dưới ánh đèn vàng vọt, “Tần Hoài đăng ảnh thanh kỳ bào”. Thanh Lâm biết hết rồi ư? Tôi sợ hãi buông tay ra, chiếc áo xường xám rơi tuột xuống dưới chân giường.

      Tôi còn chưa kịp lên tiếng biện hộ, Thanh Lâm quỳ thụp xuống rồi khóc váng lên, tiếng khóc ngắt quãng giữa chừng:

      “Cậu nhường mình, đến ván bài cũng nhường mình! Cậu còn muốn cả mạng sống của mình nữa, cậu lấy nó ! Lấy ! Hu hu.. Mình biết mình tùy tiện, mình biết sai rồi, vì sao cậu còn muốn như vậy nữa?”.

      “Thanh Lâm, xin lỗi cậu, mình chỉ nhất thời hồ đồ, đấy! Mình hề, mình hề muốn cậu chết. mà! Cậu tin mình ! Chẳng phải giờ vẫn còn kịp hay sao? Vẫn còn kịp mà!”.

      Tôi đưa tay ra kéo Thanh Lâm, cánh tay để trần của ấy lạnh ngắt và cứng ngắc. Tôi còn chưa kịp rụt tay về, bị Thanh Lâm chộp lấy tay. Lòng bàn tay ấy cũng đầy mồ hôi lạnh, còn giọng thoắt cái kéo dài ra cách quỷ quái khác thường.

      “Ha ha... ha ha ha... Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh ơi! Chúng ta ở bên nhau! Ha ha... ha ha ha... cùng nhau! Cùng nhau!”.

      Tôi gắng sức thoát ra khỏi trói buộc của bàn tay Thanh Lâm, song bàn tay ấy siết lại mỗi lúc chặt hơn, khiến cổ tay tôi đau nhói như sắp vỡ vụn ra. Tôi kinh hoàng hét lên:

      “Thanh Lâm, cậu làm đau mình, cậu bỏ mình ra, bỏ mình ra! Đường Triêu!”. Trong cơn tuyệt vọng, tôi nghĩ người duy nhất có thể cứu mình là Đường Triêu, vì sao nghe thấy tiếng kêu của tôi mà đến?

      "Ha ha... ha ha ha... tha cho cậu ư”, giọng của Thanh Lâm đột nhiên trở nên khàn khàn như kiểu thanh đới bị tổn thương vậy. Nó khiến ấy càng đáng sợ hơn ban nãy. Dường như lúc đó bàn tay siết chặt lấy cổ tôi còn là của người bạn thân thiết ngày trước nữa, mà là của ma quỷ. Tôi muốn thoát khỏi nó, tôi gắng sức để giãy giụa, nhưng tất cả đều phí công vô ích. Khi ấy sức lực của Thanh Lâm đột nhiên mạnh mẽ cách lạ thường.

      “Bỏ mình ra, bỏ ra”, tôi vừa giằng co vừa hét lớn.

      “Ha ha... ha ha…”. Thanh Lâm vẫn cười, rồi ấy bỗng nhiên ngẩng phắt lên. Tôi trông thấy cổ Thanh Lâm đứt gãy, cổ họng trắng phớ lòi cả ra ngoài, giống hệt như đường ống nước bằng cao su vậy. Máu ngừng phụt ra từ vết thương đó, phun đầy mặt đất, sau đó chảy tràn qua bàn chân tôi, len vào khe giữa các ngón chân gây nên cảm giác ngứa ngáy đầy khiếp đảm. Tôi đứng im ở đó, dám nhúc nhích, nhìn cái đầu bị gãy xương cổ của Thanh Lâm lúc la lúc lắc.

      Lạnh quá, lạnh quá! cơn ớn lạnh thấu tim từ sau gáy truyền đến, từ từ siết chặt lấy từng chút ... Tôi ngửa cổ ra nhìn, thấy Vân Phong đứng ngay sau lưng mình. Khuôn mặt bộc lộ chút cảm xúc nào, hai tay đặt cổ tôi, mỗi lúc siết chặt hơn... Tôi quên cả việc giãy giụa, chỉ giữ nguyên tư thế đó, cảm giác nghẹt thở lập tức bao vây quanh mình. giọng vang lên dưới đáy lòng: “Đừng chết!”

      Bàn tay siết chặt lấy cổ tôi bỗng dưng biến mất, tôi trông thấy Vân Phong đau đớn ngồi thụp xuống, từ khoảng trống mà ta để lộ ra, tôi nhìn thấy Úy Bân. Úy Bân chạy đến bên tôi, đỡ lấy cơ thể ngã ra đằng sau của tôi, trong mắt lóe lên vẻ thương xót:

      “Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh, chị sao chứ?”.

      Tôi gật đầu cách khó khăn, Úy Bân kéo tôi ra khỏi tay Thanh Lâm rồi lôi tuột ra phía cửa phòng. Phía sau vẫn còn nghe thấy tiếng nức nở đầy thê lương của Thanh Lâm, khi ra đến hành lang, tôi bất giác quay đầu nhìn lại, thấy con số ghi cánh cửa lại là 2013, phòng của Thanh Lâm và Vân Phong.

      Trong hành lang của khách sạn tối om, ở đầu mút có duy nhất ngọn đèn hắt ra thứ ánh sáng lờ mờ. bóng người. Úy Bân ôm tôi xuống cầu thang, cầu thang bằng gỗ, mỗi bước chân đều gây nên thanh cực lớn rồi ngừng vang vọng lại trong đêm khuya thanh vắng. Cuối cùng chúng tôi cũng ra đến ngoài đường, nhìn cảnh người xe như nước đông vui tấp nập, tôi mới cảm thấy an toàn.

      Tôi và Úy Bân lên cây cầu vượt, Úy Bân ngồi lên lan can sắt, tôi đưa tay ra muốn kéo nó xuống, : “Úy Bân, xuống , cẩn thận ngã đấy!”.

      Úy Bân gạt ngay tay tôi ra: “Xì, em mà ngã được hả? Trò đùa!”, sau đó buông cả hai tay lên vỗ bộp cái, miệng huýt sáo. Lâu lắm rồi gặp nên chúng tôi với nhau bao nhiêu chuyện xảy ra trong thời gian qua, tiếng cười của hai đứa vang trong gió đêm se lạnh. Niềm vui khiến tôi quên cảnh tượng máu me kinh khủng mới rồi, quên tất cả, chỉ biết đến cảm giác hạnh phúc khi qua kiếp nạn.

      Đột nhiên Úy Bân ngả người ra đằng sau, rơi xuống khỏi cây cầu. Tôi vội vàng đưa tay ra muốn giữ lấy nó, song chỉ túm vào khí. Tôi bám vào thành lan can nhìn em mình rơi xuống dưới, hét lên như muốn vỡ tim đứt phổi: “Úy Bân…!”.

      Úy Bân rơi xuống đường, bị ô tô đâm bắn tung người lên, máu tóe ra tứ phía. Trái tim tôi như bị đâm thủng lỗ, cái lỗ thủng đó dần dần bị xé rách ra, nỗi đau đớn khủng khiếp lan dần vào tận xương cốt. Tôi tuyệt vọng ngồi phịch xuống đất mặc kệ nước mắt trào mặt.

      !”. Tôi mở bừng mắt ra, nỗi đau đớn ở trong tim vẫn chưa tan biến hết, chợt nhận ra mình nằm ở giường, hai tay đè lên trước ngực, trán ướt đẫm mồ hôi.

      “Úy Bân! Úy Bân!”. Tôi vội vã xuống giường, vừa đút được chân trái vào trong dép nhớ ra, chẳng phải Úy Bân còn nữa hay sao? Thở hắt ra hơi, tôi cúi đầu nhìn, bỗng thấy ở cạnh chân giường là thứ đồ màu xanh sẫm. Dưới ánh đèn tường vàng vọt, tôi trông thấy viên ngọc trai màu trắng thể quen thuộc hơn ở ngay giữa cái đống bùng nhùng màu xanh sẫm ấy. Đầu tôi như vỡ toang ra, song ý thức lại cực kỳ tỉnh táo, tôi biết, cái thứ ấy chính là “Tần Hoài đăng ảnh thanh kỳ bào”.




    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 22: Án mạng

       

       

      Nhìn theo cằm xuống đến cổ, tôi thấy cảnh tượng còn xa lạ nữa, xương cổ trắng hếu lòi cả ra ngoài, phần ngực để hở mất hết vẻ quyến rũ vì bị máu nhuộm đỏ. Vị chua trào lên trong dạ dày, tôi đưa tay ôm lấy bụng mình, trái tim đau như bị cắt rời ra, song mắt lại ráo hoảnh rơi nổi giọt lệ nào. Tôi run rẩy thào: “Thanh Lâm...”, song cũng giống như ban nãy gọi Đường Triêu, thanh tới mức dường như chỉ có mình tôi nghe thấy.



      .



      Tôi chạm vào nó, trải qua biết bao nhiêu lần sợ hãi, hệ thống thần kinh được miễn dịch với kiểu này. Nó nằm mềm nhũn dưới chân giường, giống như con mèo ngoan ngoãn ngủ say. Tôi lấy chân đá đá vào nó, cảm giác trơn lạnh vốn có của sa tanh truyền đến đầu ngón chân, khiến tôi bất giác rùng mình, hóa ra nỗi khiếp sợ tận sâu trong đáy lòng mình dễ dàng mất như vậy. Tôi ngồi nhìn chằm chằm vào nó, trong gian phòng yên tĩnh tới mức chỉ nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hổ treo tường và cả tiếng thở nặng nhọc của tôi.

      Tai tôi đựng đứng lên, sợ rằng chỉ lơ đãng giây thôi những bộ mặt đầm đìa máu me lại xuất ngay trước mắt, như Tần Tịnh, Tiểu Cổ, hoặc là người con nhảy sông từ tận thời Dân quốc - kiếp trước của Tần Tịnh. Mỗi lần bọn họ xuất đều mang đến cho tôi nỗi sợ hãi ở những mức độ khác nhau, đe đọa có tính mục đích ấy khiến cho người ta cảm thấy mù mịt như rơi xuống nước mà tìm được thứ gì để bấu víu vào. Tôi đột nhiên nghĩ đến Đường Triêu, mỗi khi tôi gặp nguy hiểm ấy đều xuất để cứu tôi khỏi nước sôi lửa bỏng, vậy mà lúc này đây ở bên cạnh, nếu như bọn họ lại xuất nữa, tôi biết phải làm gì?

      Cố gắng dằn lòng mình lại, tôi thay quần áo cách nhanh chóng, trong đầu chỉ có suy nghĩ duy nhất, phải rời khỏi đây ngay! Trong tâm trạng rối bời, tôi quả thực biết mình phải đâu, nhưng chỉ cần thoát khỏi nơi đây có lẽ tôi tránh xa được nguy hiểm. Thực ra nguy hiểm xuất ngay từ đầu nhưng đáng sợ, chính là vì nó vẫn nấp ở góc nào đó, rồi tấn công vào lúc mà ta ngờ tới nhất, khiến ta kịp đề phòng, thần kinh giống như miếng cao su, hết bị co thắt lại rồi buông lỏng, rồi lại co thắt... Cứ nhiều lần như vậy, rồi cuối cùng cũng ngày ta sụp đổ. Thế nên tôi phải rời khỏi ngay cái gian độc mình này, chỉ có ở giữa thành phố ồn ào huyên náo nỗi sợ hãi vô hình kia mới xuất nữa. Nghĩ tới đó, đầu óc tôi lại trở nên căng thẳng, khuôn mặt xinh đẹp chợt lên trong tiềm thức: “Tiểu Cổ”.

      Con bé chết vì tai nạn giao thông giữa phố phường đông đúc, như vậy cũng có nghĩa là nơi nào có nguy hiểm rình rập. Tôi phải đâu đây? Lại rơi vào mù mịt, song cái cảm giác bị đè nén mà gian phòng này mang lại cho tôi quá lớn, nó khiến tôi thể cứ tiếp tục ngồi ngẩn ra ở đó nữa. Tôi giày, nhanh chóng chạy ra ngoài. Cánh cửa nặng nề đóng sập lại tiếng sau lưng, ngăn cách tôi với chiếc áo dài xường xám đó ở hai gian khác nhau. Tôi đứng tựa lưng vào cửa thở phào tiếng, cảm thấy như cách xa nguy hiểm thêm được phân.

      Hành lang trống trải, tĩnh lặng hệt như trong giấc mộng, chỉ có điều nó nhiều đèn sáng hơn chứ u như tôi từng thấy. Ngay sát phòng tôi là phòng 2013, tôi vụng trộm lướt qua gian phòng đó, bước chân nhàng hệt như cao thủ võ lâm khinh công mái nhà lúc đêm khuya trong các tiểu thuyết võ hiệp, dám để phát ra tiếng động nào.

      tia sáng chớp lóe lên ngay phía trước làm tôi chói mắt. Nheo mắt lại nhìn về hướng đó, tôi phát ra chiếc nhẫn nằm ngay trước cửa phòng 2013. tới nhặt lên xem, đó là chiếc nhẫn bạch kim, hình thức giản đơn, trông hơi quen mắt. Tôi quay chiếc nhẫn ra nhìn vào mặt trong của nó cách hết sức tự nhiên, phát ra hai chữ được khắc bên trong: Úy Bân. Bên trái còn có mấy con số ghi 1995.

      Úy Bân ư? Vì sao nhẫn của Úy Bân lại ở đây? Nó ám thị điều gì? Tôi đeo chiếc nhẫn vào ngón cái, khi ấy tò mò còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi. Tôi nhìn vào tấm biển ghi số cánh cửa của phòng 2013, bốn con số làm bằng đồng mạ vàng lúc đó chợt thâm đen như máu khô vón lại. Có lẽ giờ đây khi nhìn vào bất cứ thứ gì tôi đều có thể thấy máu me trong đó.

      Tôi đưa tay vặn nắm đấm cửa, tiếng cạch khe khẽ vang lên, khóa bật ra khỏi ổ. Cánh cửa hé mở, mùi tanh đầy ảm đạm lọt qua khe xộc tới. Tôi do dự định đẩy cửa vào có tiếng bước chân vang lên trong hành lang. Tôi vội vàng đóng cánh cửa đó lại, quay về trước phòng mình.

      Tiếng bước chân nhanh chậm đều, trước sau, có lẽ là của hai người. Cuối cùng, nữ nhân viên phục vụ dáng người thon thả mặc đồng phục hai màu xanh trắng xuất ở đầu hành lang hơi mờ tối. người nữa ngay phía sau ây, dù cúi đầu khiến tôi nhìn mặt, nhưng cái bóng áo trắng bạc quen thuộc đó ngay lập tức làm mắt tôi bất giác sáng bừng lên, niềm vui sướng ngập tràn.

      Bọn họ tiến đến mỗi lúc gần hơn, tôi nhìn hẳn đường viền khuôn mặt dưới ánh đèn tường vàng vọt. Nhân viên phục vụ tới trước mặt tôi, nở nụ cười lịch thiệp:

      Lý, có vị tiên sinh này đến tìm !”.

      ngẩng đầu lên nhìn tôi, vẻ mệt mỏi tràn đầy khuôn mặt. Khi hai mắt chạm phải nhau, tôi thấy nỗi xót thương dâng đầy trong đáy mắt , mắt mình lại cay xè, thần kinh căng như dây đàn ngay lập tức được buông lỏng như thể tìm thấy nơi ký thác vậy. dang rộng hai cánh tay ôm siết tôi vào lòng, miệng thầm:

      “Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh, em sao chứ? Ơn trời ơn đất, em sao”.

      Vẫn còn có người quan tâm đến tôi, cuối cùng chịu tha thứ cho tôi rồi có đúng ? Tôi vùi đầu vào lòng , bao nhiêu nỗi buồn tủi, sợ hãi, nhớ thương, vui mừng chồng chất lên nhau, biến thành tiếng nghẹn ngào:

      “Em sao, sao! Đường Triêu, tha thứ cho em rồi ư? Em quả thực hề muốn, hề muốn làm hại Thanh Lâm, thực là em chỉ quên mất thôi. Đường Triêu, phải tin em!”.

      Trong làn nước mắt nhạt nhòa, tôi nhìn qua vai Đường Triêu, thấy nhân viên phục vụ mím môi cười rồi rời . Rúc đầu sâu hơn vào lòng , tôi cảm thấy an tâm hơn bao giờ hết. Khoảnh khắc ấy, tôi quên tất cả, tôi thậm chí còn chấp nhận đánh đổi tất cả những thứ mình có để đổi lấy yên lòng này.

      Đường Triêu , sau khi ra khỏi nhà tôi, luôn cảm thấy lo lắng yên. Lúc quay về cửa hàng trong đêm đó, nhìn thấy mảnh giấy mà tôi để lại, gọi điện cho tôi nhưng điện thoại của tôi luôn trong tình trạng tắt nguồn. Thế nên Đường Triêu lập tức đặt vé máy bay, bay đến Thẩm Quyến ngay trong đêm.

      “Em hề tắt điện thoại mà!”. Tôi lấy điện thoại di động trong túi ra, thấy màn hình đen ngòm, tắt hẳn.

      Song tôi nhớ ràng rằng ngay sau khi xuống sân bay mình bật máy lên. Lẽ nào lại xuất tình trạng như hồi Úy Bân? Nếu như Đường Triêu đến đây kịp, liệu tôi có...

      Nhìn thấy thay đổi trong nét mặt của tôi, Đường Triêu dường như cũng đoán được lo lắng đó nên lại đưa tay ra ôm tôi vào lòng. Tôi nghe thấy nhịp đập mạnh mẽ của trái tim , hơi thở nặng nề của phả mái tóc tôi, giọng từ vọng xuống:

      “Tiểu Ảnh, em có biết ? Từ trước đến nay vẫn cho rằng em là mạnh mẽ nhưng hiền hậu, hôm đó ở nhà em khi nhìn thấy bức hình Thanh Lâm máy tính, đột nhiên cảm thấy sao chấp nhận nổi, vì sao mà em có thể làm như vậy. Thậm chí tới tận lúc này vẫn thể quên chuyện đó, nhưng lại cũng thể nào bỏ mặc em. vô cùng mâu thuẫn, hôm đó khi ra khỏi nhà em, tìm đến sư phụ. Sau khi kể hết mọi chuyện cho sư phụ, ông còn nguyên nhân ông thích em là vì ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, ông nhận ra rằng em phải là đơn thuần, mà còn… nghe sư phụ phân tích rất nhiều, đáng lẽ những lời đánh giá tốt đẹp của sư phụ về em phải khiến cho càng căm ghét em hơn, nhưng vẫn thể buộc lòng mình thôi nghĩ đến em, quan tâm đến em. Cuối cùng chạy trốn khỏi nhà sư phụ, Tiểu Ảnh, em bỏ bùa cho có phải ? Nếu vì sao lại thể nào thoát ra nổi?”

      Tôi tựa vào lòng Đường Triêu thở khó nhọc, có thể tưởng tượng được mâu thuẫn của khi đó. Ngay cả chính bản thân tôi cũng thể tha thứ được cho tất cả những việc mình làm, vậy sao có thể mong muốn người khác tha thứ cho mình? Nếu như Thanh Lâm có xảy ra chuyện gì, chắc chắn chúng tôi thể nào quay lại như trước đây được nữa rồi.

      Khi đó, liệu tôi có đủ dũng khí để nốt quãng đời còn lại hay ? Nghĩ tới đây, tôi thấy rùng mình, Thanh Lâm!?! Tôi đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, đưa mắt kiếm tìm chiếc áo xường xám đó ở cạnh chân giường. Nó vẫn nằm nguyên tại đó, như cơn ác mộng nhắc tôi nhớ lại tất cả những gì diễn ra trong cơn mơ khủng khiếp mới rồi.

      Tôi cúi lưng xuống, toàn thân run rẩy, nỗi sợ hãi chưa từng có dâng lên trong lòng. Tôi nhặt chiếc áo lên, đưa nó ra trước mắt Đường Triêu. Lông mày lập tức cau siết lại. Hai chúng tôi hẹn mà cùng đưa mắt nhìn nhau, lòng tuyệt vọng hơn bao giờ hết.

      “Suỵt! Tiểu Ảnh, em đừng gì cả!”. Đường Triêu cố gắng giữ trấn tĩnh, song trán ngay lập tức rịn ra lớp mồ hôi. Từ vẻ mặt ấy của , tôi thấp thoáng trông thấy kết cục đợi chờ mình. Gắng sức để chứng minh điều gì đó, nhưng tôi lại thể minh chứng được điều gì. Tôi cầm chiếc xường xám lên lật lật lại xem, cuối cùng phát ra viên ngọc trai cổ ngả vàng như vẫn thường thấy, nên bật cười khô khốc:

      “Đường Triêu, Đường Triêu, đây phải là tấm kỳ bào đó. Chắc chắn là do em bất cẩn nên để lẫn vào trong túi, nó vừa rơi từ túi ra thôi”.

      “Vậy tốt, vậy tốt. Tiểu Ảnh, em đừng sợ!”.

      Tôi cầm chiếc túi xách lên xem, lớp khóa của ngăn bên trong mở, chắc là chiếc xường xám tuột khỏi đây. vui mừng, tôi chợt nghĩ lại, mình bỏ chiếc áo này vào trong túi lúc nào kia chứ? Phải giải thích việc này thế nào đây? Chiếc áo này từ đâu mà ra?

      “Nhưng mà, Đường Triêu, em thấy sợ lắm! Quả thực em rất sợ! Từ trước đến nay chưa từng sợ như vậy bao giờ. Từ khi tất cả những chuyện này mới xảy ra, em chưa từng sợ như vậy bao giờ!”.

      Tôi kêu lên, dường như muốn đẩy hết những nỗi sợ hãi đó ra ngoài bằng giọng . Đường Triêu ôm ghì lấy hai vai tôi, liền hơi:

      “Tiểu Ảnh, đừng sợ, đừng sợ, sao đâu, nhất định là Thanh Lâm sao đâu!”.

      sao ư? Nếu có chuyện gì vì sao lại run lên như vậy? Đường Triêu, nhất định là Thanh Lâm chết rồi! Chết rồi!”. Khi đến từ “chết”, tôi dường như ngửi thấy mùi máu tanh nồng, nên cứ vậy kêu lên liên tục “chết rồi”, “chết rồi”.

      Cho tới khi bị tát mạnh cái, tôi mới dừng lại. Cánh tay Đường Triêu dừng lại giữa trung, cả hai chúng tôi đều thở gấp. Tôi lập tức cảm thấy vị tanh ngọt bên khóe miệng mình, cái mùi vị đó giống hệt cái mùi lan tỏa trong khí.

      “Đường Triêu, chúng ta thể quay lại nữa rồi!”. Tôi tuyệt vọng vô cùng, nỗi tuyệt vọng đó còn đáng sợ hơn cái chết, vì nó đến từ trái tim. Thậm chí tôi còn có thể cảm thấy trái tim mình vỡ tan ra, từng vết thương dọc ngang chằng chịt khiến cho chúng tôi thể nào quay lại nữa, bởi biết bao nhiêu vết tích như vậy làm sao có thể lấp cho đầy?

      Đường Triêu nghe thấy tôi vậy, đột nhiên quay đầu chỗ khác. Vào khoảnh khắc quay , tôi nhìn thấy giọt nước trong veo rơi xuống, kêu tách tiếng rồi vỡ vụn mặt đất, giống như trái tim bằng pha lê trong suốt vừa mới vỡ tan.

      Đột nhiên Đường Triêu kéo tay tôi gấp gáp:

      được rồi, nhất định phải nhìn thấy thực mới tin được, ta thể cứ đứng đây mà phỏng đoán lung tung. giờ chúng ta chỉ có thể tin vào mắt chúng ta, thôi, chúng ta tìm Thanh Lâm! nào!”.

      Tôi đứng lên, để mặc kéo ra khỏi phòng, song trong lòng còn chút hy vọng nào. Đường Triêu nắm tay tôi rất chặt, chiếc nhẫn ở ngón tay cái hằn vào thịt khiến tôi thấy hơi đau.

      Ra ngoài hành lang khi đến trước cửa phòng 2013, tôi rút tay mình khỏi tay Đường Triêu, nhìn :

      “Đây là phòng của Thanh Lâm và Vân Phong. Có lẽ đáp án chúng ta muốn tìm ở trong này".

      Thấy tôi bình tĩnh như vậy, Đường Triêu hơi ngạc nhiên. Phải, chúng tôi vẫn phải đối mặt với nó bất kể gây ra kết cục thế nào.

      Tôi vặn nắm cửa ra lần nữa, lần này do dự như ban nãy, cánh cửa lập tức mở ra. Phía sau cánh cửa là lối dài, thiết kế gian phòng này giống hệt như phòng tôi, các bức tường cũng được sơn màu vàng chanh tức mắt. Tôi vào trước, Đường Triêu sát theo sau. Khi ngang qua buồng tắm, thấy đèn trong đó đều được bật cả lên, còn có tiếng vòi nước vẫn róc rách chảy, tôi đẩy cửa ra, phát bên trong ai, còn chiếc vòi hoa sen bên bồn tắm vẫn chảy ngừng, nước trong bồn đầy tràn cả ra ngoài. Cả gian buồng tắm tỏa ra mùi ẩm ướt.





      Nước vẫn chưa tắt, chứng tỏ trong phòng chắc chắn có người, nhưng yên tĩnh khủng khiếp đó lên điều gì? Tôi thấp thỏm yên, quay đầu lại nắm chặt lấy tay Đường Triêu, muốn tìm chút hơi ấm từ bàn tay , ngờ lòng bàn tay cũng toát đầy mồ hôi lạnh giống hệt tay tôi. khí mỗi lúc ngột ngạt hơn, mỗi bước gần đến với thực, khao khát và nỗi sợ hãi trong trái tim tôi càng lớn. Dù biết rằng khó tránh được kiếp nạn này, nhưng vẫn thể ôm ấp tia hy vọng, dù rằng nó vô cùng mong manh nhưng cũng vẫn còn hơn .

      Lối chỉ dài chừng mười mét, nhưng tôi và Đường Triêu phải mất rất lâu mới có thể hết. Hai chân như bị gắn thêm chì, mỗi bước là mồ hôi lại túa ra khắp toàn thân. Khi đến được nơi cần đến, chân tôi đột nhiên mềm nhũn, cơ thể như đổ sụp xuống. Đường Triêu đỡ lấy tôi từ phía sau, ngờ tay đủ lực nên cũng ngã ngồi xuống đất.

      Tôi dám ngẩng đầu lên, mắt nhìn chằm chằm vào vết máu ngay dưới chân mình. mặt sàn màu vàng chanh, vệt máu đen đặc lại trở nên vô cùng tức mắt, tôi muốn nhắm mắt lại, hoặc tốt hơn là ngất luôn , nhưng khi đó đầu tôi lại cực kỳ tỉnh táo, dưỡng khí bên trong đầy ắp hơn bao giờ hết, khiến tôi có dấu hiệu nào cho thấy mình có thể ngất .

      “Đường Triêu...”. Tôi hé miệng, lời lạc điệu, dường như chỉ giống tiếng rên, tiếng rên mà chỉ trái tim tôi nghe thấy. Bàn tay tôi siết chặt trong tay trở nên lạnh giá cách khác thường, khi quay lại nhìn Đường Triêu, tôi chỉ thấy hai mắt đờ ra, sắc mặt trắng nhợt. Theo hướng nhìn tôi quay đầu lại.

      Trong tầm mắt của tôi là màu máu nhìn qua thấy giật mình. Máu đặc lại thành màu đen, chảy dọc ngang sàn, rải đầy ghế salon. Tôi nhìn tiếp về phía trước, thấy đống máu đen đó là đôi chân cứng đờ, đôi chân trắng muốt như được làm bằng thạch cao, bên cũng dính đầy vết máu. Nhìn theo đôi chân thon gầy đó lên , thấy vạt áo choàng tắm màu trắng bị khô cứng lại vì máu đông. Nhìn tiếp lên nữa, lên nữa, nữa…

      mái tóc dài rối bời xõa ra ghế, trông cảnh tượng đó nếu là bình thường chắc chắn rất phong tình, song giờ đây, nó chỉ càng quái đản và tàn nhẫn. Mắt tôi dịch chuyển thêm hai phân nữa, cuối cùng chạm vào khuôn mặt đó, khuôn mặt quen thuộc còn vẻ diễm lệ như thường ngày nữa, miệng há hốc, hai con ngươi như lồi hẳn ra ngoài, nhìn khắp xung quanh với vẻ vô tội.

      Dọc theo cằm xuống đến cổ, tôi thấy cảnh tượng còn xa lạ nữa, xương cổ trắng hếu lòi cả ra ngoài, phần ngực để hở mất hết vẻ quyến rũ vì bị máu nhuộm đỏ. Vị chua trào lên trong dạ dày, tôi đưa tay ôm lấy bụng mình, trái tim đau như bị cắt rời ra, song mắt lại ráo hoảnh rơi nổi giọt lệ nào. Tôi run rẩy thào: “Thanh Lâm…”, song cũng giống như ban nãy gọi Đường Triêu, thanh tới mức dường như chỉ có mình tôi nghe thấy.

      Còn Vân Phong đâu? Vân Phong đâu rồi? Tôi hoảng hốt nhìn tứ phía, cuối cùng cũng trông thấy Vân Phong nằm ngửa giường. Tôi đứng dậy, từ từ tới đó, giẫm cả lên vũng máu. Mùi tanh mỗi lúc nặng nề hơn, tôi cố nén dạ dày mình lại, chậm rãi tiếp về nơi ấy.

      “Tiểu Ảnh!”. Đường Triêu kêu lên. Tôi quay đầu lại, thấy khuôn mặt co rúm lại dường như phải chịu đựng nỗi đau khủng khiếp. Cuối cùng nước mắt cũng rơi ra, chính vì tiếng gọi đó của .

      Tất cả những thứ bên trong gian phòng này khiến khoảng cách giữa chúng tôi trở nên xa ngàn dặm...

      Tôi tới bên giường, nhìn thấy chiếc túi để dưới chân giường mở, lộ ra nguồn cơn của tất cả tội ác, chính là chiếc áo xường xám màu xanh sẫm đó. Tôi trông thấy khuôn mặt an tường của Vân Phong, ngoài việc có vẻ nhợt nhạt hơn bình thường chút trông có gì khác như khi ngủ. Tôi dường như còn có thể nhìn thấy đôi lông mày đó hơi động đậy, tay run rẩy đưa sát đến bên dưới mũi , còn chút hơi thở nào...

      Đột nhiên tôi trông thấy bàn tay trái để lộ bên ngoài chăn của Vân Phong, nó vẫn cầm con dao gọt trái cây, lưỡi dao sắc bén lấp loáng dưới ánh đèn, mũi dao vẫn còn giọt máu khô đọng lại, trông như muốn rơi xuống. Tôi giật mạnh tấm chăn ra, phần ga giường bên dưới bàn tay phải bị máu nhuộm đỏ thành mảng, mùi tanh nồng xộc lên khiến tôi sao đè nén được nỗi đau đớn trong đáy lòng mình nữa, cơn choáng váng chợt ập đến trong thoáng chốc. Trước mắt tôi trở thành mảng tối sầm, mùi máu vẫn tanh nồng trong mũi. Cuối cùng gian được bao phủ bởi màu đỏ chói, cả thế giới biến thành màu đỏ, đỏ tới mức lóa mắt. Chân đột nhiên mềm nhũn, tôi ngã vật ra đằng sau...


    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 23: Kinh hồn

       

       

      “Úy Bân, đừng!”, tôi đột nhiên hiểu ra điều gì đó, kêu toáng lên, nhưng Úy Bân vẫn mặc kệ tôi, vẫn làm theo ý nó. Khi Vân Phong cúi người xuống hôn vào bầu ngực Thanh Lâm, Úy Bân chợt biến mất. Tôi hoảng sợ gọi ầm lên: “Úy Bân, Úy Bân, em ở đâu?”

      Tới khi tôi tỉnh lại trong phòng bệnh nồng nặc mùi khử trùng là trưa ngày hôm sau. Đường Triêu nằm gục bên cạnh giường ngủ say song tôi chỉ khẽ nghiêng người là lập tức tỉnh dậy:

      “Tiểu Ảnh, em tỉnh rồi à?”. Tôi gật đầu, cổ họng nghẹn đắng, nhất thời biết phải gì mới được.

      Đường Triêu hắng giọng hai tiếng rồi tiếp:

      “Bác sỹ em chỉ vì sợ hãi quá nên ngất thôi, khi tỉnh lại có thể làm thủ tục xuất viện ngay rồi. Để làm thủ tục cho em”.

      Tôi vẫn nằm yên như khúc gỗ, đợi đến khi bóng khuất sau cánh cửa phòng bệnh mới thở dài tiếng.

      Nằm tựa vào đầu giường, trong đầu tôi lên tất cả những hình ảnh của ngày hôm qua, trước sau vẫn dám tin, song lại thể tin vào thực đó. Cố nén nỗi đau đớn tận đáy lòng mình lại, tôi chợt cảm giác thấy ngón tay cái nhói đau, đưa tay lên xem mới phát ra chiếc nhẫn của Úy Bân vẫn còn ở đó, vì nó to hơn tay tôi size, lại thêm hôm qua Đường Triêu kéo mạnh quá nên giờ ngón tay cái phồng rộp lên.

      Úy Bân, Úy Bân, chiếc nhẫn này ám chỉ điều gì? Trong đầu tôi chợt lóe lên hình ảnh giọt máu đọng đầu mũi dao Vân Phong cầm trong tay, cả vết máu đầm đìa ngực Thanh Lâm nữa... Tôi dám nghĩ tiếp, khi đó, Đường Triêu cầm xấp giấy tờ hóa đơn vào, miệng nụ cười gượng gạo, điệu nghe đắng chát và xa lạ:

      “Lý Ảnh, chúng ta ra viện thôi!”.

      “Đường Triêu, điều tra ra nguyên nhân cái chết của Thanh Lâm chưa? Còn nữa, người nhà ấy đến chưa?”. Tôi rất muốn biết đáp án của việc này, thực ra giờ việc giải đáp những bí đó cũng còn quan trọng nữa, bởi vì bất kể những chuyện này xảy ra dưới hình thức nào, kết cục cũng chỉ có mà thôi.

      Đó là chúng tôi thể nào gánh vác được.

      “Cảnh sát sơ bộ nhận định là Vân Phong giết Thanh Lâm, sau đó tự sát. Còn về nguyên nhân họ phải tiếp tục điều tra sâu hơn nữa. Người nhà ấy đến cả rồi, em có muốn gặp họ ?”.

      Vân Phong giết Thanh Lâm ư? Sao có thể như thế được? Chẳng phải bọn họ rất nhau hay sao? Vân Phong cơ bản có lý do gì để giết Thanh Lâm cả!

      Trong phòng vĩnh biệt, xác Thanh Lâm được liệm. Nhờ dịch vụ trang điểm cho người chết nên trông ấy còn đáng sợ như tối hôm qua, ngoài vết rách ở cổ ra trông ấy chỉ như ngủ. Bà ngoại Thanh Lâm khóc ngất lên ngất xuống mấy lần, còn mẹ ấy khác hẳn với vẻ yếu đuối thường ngày, lại tỏ ra cứng rắn khác thường, chốc chốc lại nhàng an ủi mẹ mình. Vừa nhìn thấy tôi bà ngoại Thanh Lâm ôm lấy tôi mà khóc lóc kể lể, giọng bà khàn nhiều, hai bàn tay bám riết lấy làm tôi gần như thở nổi, nỗi sợ hãi thấm sâu vào tận các khớp xương.

      thân thiết gần gũi đó khiến tôi thấy khó ở vô cùng, trong lòng hoảng hốt như bị bà nhìn thấu tất cả những mưu toan tính trước đây của mình nên muốn thoát ra khỏi vòng tay ấy, nhưng lại thể nào thoát được.

      Trong hành lang nhà xác, ngoài tiếng khóc của bà ngoại Thanh Lâm, còn có tiếng gào đứt gan đứt ruột của mẹ Vân Phong. Bà ấy giữ được phong cách lịch thiệp như Hà phu nhân, mà vừa gào khóc vừa chửi rủa tiếc lời:

      “Nó đúng là sao chổi mà! Vân Phong nhà ta sao lại ngốc nghếch như vậy, chọn ai chọn, lại rước phải con bé đó. Hu hu... Đứa con trai đáng thương của tôi!”.

      Bà ấy quên mất rằng, chính con trai mình giết chết con nhà người ta. Nghe tiếng mẹ Vân Phong khóc chửi, bà ngoại Thanh Lâm cũng chẳng gì, chỉ khóc thầm. Khi gặp cái nhìn đầy nước mắt của bà, tôi chợt nhận ra trong ánh mắt đó đầy hối hận và day dứt. Tôi đột nhiên hiểu ra bà hối hận vì ngăn mối quan hệ của Thanh Lâm và Vân Phong, vậy còn day dứt? Day dứt vì tôi ư? Tôi run rẩy tránh cái nhìn đó, nếu như là khi trước, tôi có đủ dũng khí để tiếp nhận nó, nhưng giờ đây tôi còn chịu đựng nổi cảm giác tội lỗi này rồi.

      Tôi vốn định về Thượng Hải ngay ngày hôm đó, nhưng vì mẹ Thanh Lâm muốn nhờ tôi ở lại bên cạnh an ủi Hà phu nhân, nên tôi đành nhận lời. Sau khi hỏa táng Thanh Lâm xong, chúng tôi cùng chuyến bay về Thượng Hải. Tôi lặng lẽ lấy chiếc áo dài xường xám đó trong số di vật của Thanh Lâm về, muốn lại có chuyện chết chóc xảy ra vì nó nữa.

      Từ sau khi ra khỏi bệnh viện, Đường Triêu với tôi câu nào. Nhiều lần đối mặt với nhau mà lời, trong gian bao quanh chúng tôi chỉ có nỗi tuyệt vọng khôn cùng.

      Máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Phổ Đông. Khi ra khỏi sân bay, Đường Triêu lời tạm biệt với tôi. đứng trước mặt tôi, hai tay lúng túng đan vào nhau:

      “Tiểu Ảnh, tạm biệt em. Bạn đến đón rồi, tiễn em nữa nhé!”.

      “Ừm, Đường Triêu, cảm ơn . Bảo trọng! Tạm biệt ! Tạm biệt...”.

      Tôi tiến lên trước ôm lấy , nước mắt nhạt nhòa mi, trong lòng thầm , hãy để cho em hưởng nốt ấm áp của cái ôm cuối cùng này. Cổ họng tôi như bị tắc nghẹn, trong đầu sao lục tìm được từ gì để ra, đành phải lặp lặp lại hai chữ đó, hy vọng sau này chúng tôi còn có thế gặp lại nhau. Nhưng trong lòng tôi cũng biết rằng dù ngoài miệng tạm biệt, nhưng thực ra là vĩnh biệt, chúng tôi thể nào gặp lại nhau được nữa. Nghĩ tới đó, tôi sao kìm nổi, bật khóc. Đường Triêu khẽ vỗ vỗ vào sau lưng tôi, nghẹn ngào an ủi:

      “Tiểu Ảnh, đừng như vậy được ? Ngoan nào...”.

      nhàng đẩy tôi ra, sau đó quay người bước ngoái nhìn lại lần nào. mình tôi đứng yên tại đó, nhìn theo mỗi lúc xa...

      Về tới nhà, vừa đẩy cửa vào thấy bên trong lặng ngắt. Bà nội nằm cuộn tròn trong ghế sa lon, mái tóc bạc trắng rối tung buông xõa vai. Tôi giật mình, gọi thất thanh: “Bà ơi?”.

      Nghe thấy giọng tôi, bà nội ngẩng đầu lên, vì ngược sáng nên mặt bà khuất trong bóng tối. Tôi nheo mắt lại, đến trước mặt bà, hoảng hồn khi nhìn thấy vẻ tiều tụy khuôn mặt đó. Tôi mới có mấy ngày thôi mà? Vì sao bà lại xanh xao tới mức này? Hai bên má còn đầy như thường thấy nữa mà hõm sâu xuống, những nếp nhăn ngang dọc càng hằn hơn, đan xen vào nhau. Mắt bà thâm quầng, ánh mắt hơi thất thần. Tôi vuốt ve khuôn mặt bà, cảm thấy đau lòng vô kể:

      “Bà ơi, bà làm sao thế? Bà khỏe ư?”.

      “Tiểu Ảnh, bà sao cả, chỉ vì hai ngày nay bà nhớ cháu quá thôi, mình ở nhà lạnh lẽo quá".

      Bà cố nở nụ cười gượng gạo, nắm lấy tay tôi rồi . Nhìn ánh mắt lảng tránh của bà, tôi biết chắc chắn là bà có chuyện gì đó giấu giếm, nhưng tôi cũng muốn tìm hiểu xem đó là chuyện gì nữa. Toàn thân mệt mỏi cách khác thường, tôi ngồi tựa lưng vào ghế salon, mãi lâu sau mới khẽ khàng:

      “Thanh Lâm chết rồi!”.

      “Tiểu Ảnh, cháu gì kia? Thanh Lâm chết rồi ư?”, bà nội đột nhiên nắm lấy tay tôi, móng tay nhọn sượt qua mu bàn tay tôi đau nhói. Tôi giật mình co tay tại, nhìn thấy vẻ kích động của bà, thẫn thờ gật đầu:

      “Vâng, Thanh Lâm chết rồi, Vân Phong cũng chết rồi!”.

      Bàn tay nắm lấy tay tôi siết chặt lại, mồ hôi lấm tấm trán bà, miệng bà lẩm bẩm như có vấn đề về thần kinh:

      “Lại là chiếc xường xám đó ư? Lại là chiếc xường xám đó. Là ta hay là bọn họ? Vì sao lại như vậy? ta cướp chồng của người khác, chẳng phải nên bị báo ứng hay sao? Vì sao lại vẫn còn oán hận như vậy nữa?".

      “Bà ơi, sao bà lại biết? Lẽ nào?”, tôi vốn định hỏi bà là vì sao lại biết nguyên nhân chính là do tấm kỳ bào ấy, nhưng rồi như hiểu chuyện gì đó, nên đột nhiên im bặt, trong lòng thấy sợ hãi vô cùng. Loáng thoáng biết được bí mật, nhưng lại nắm chắc và cũng thể ra. Người bà trước mắt tôi bỗng trở nên vô cùng xa lạ, khuôn mặt bà như bao phủ tầng tội lỗi, đối với tôi khi ấy vô cùng quen thuộc nhưng cũng vô cùng lạ lẫm.

      có gì, chỉ là bà cảm thấy nó có thể liên quan đến chiếc xường xám đó thôi. Tiểu Ảnh, sau này cháu có giải thích về tấm ảnh hôm đó Đường Triêu nhìn thấy hay ?”. Bà chuyển chủ đề. Tôi biết bà muốn đến việc tôi mang tặng Thanh Lâm chiếc áo dài xường xám đó. Trong con mắt của bà, đứa cháu luôn là người hiền hậu, lương thiện. Nhưng có điều tôi làm việc đó, dù rằng tôi có rút lại ý định ban đầu, nhưng...

      “Bà ơi, chúng ta đừng nhắc đến Đường Triêu nữa được ? Còn nữa, chẳng phải ông nội vẫn thường kể với cháu là dâu thời Dân Quốc đó khi tự tử mặc chiếc xường xám đó hay sao? Nhưng vì sao khi cháu nằm mơ lại thấy ấy mặc áo cưới?".

      “Chưa ai từng chứng kiến việc này, nên làm gì có ai chứng minh được? Tiểu Ảnh, bà đau đầu lắm, đừng nhắc đến ông nội với bà nữa có được ? Cháu đỡ bà vào giường nằm nghỉ chút”.

      Bà nội loạng choạng đứng dậy, tôi đỡ lấy tay bà, thấy bà vào phòng mình nên hơi ngạc nhiên, hỏi: “Bà ơi, phải, đây là phòng cháu mà!”.

      “Là vào phòng cháu ấy. Ở phòng kia bà thể nào ngủ được, toàn thấy tức ngực thôi".

      Bà nội , tôi bèn đưa bà vào phòng mình, sắp xếp chăn gối cho bà ngủ xong xuôi mới lặng lẽ sang phòng bà. Đồ đạc trong phòng bị xáo trộn lung tung, đèn bàn rơi mặt đất vỡ tan, các mảnh thủy tinh bay tứ phía. Tôi ra ban công, cây hoa đinh hương vẫn nở hoa rực rỡ, hương thơm bay ngào ngạt khắp gian quanh đó, khiến người ta thấy lòng yên vui thanh thản. Đất dưới gốc cây hơi bị xới tung lên, tôi ngồi xổm xuống định bới ra xem, nhưng cuối cùng cũng dằn lòng mình lại được.

      Tôi đứng ban công, nhìn bầu trời dần dần đen sẫm lại, biết đứng đó bao lâu cho tới khi trong phòng vang lên tiếng kêu thảng thốt của bà. Tôi giật mình, vội vàng chạy về phía đó.

      , ! được đến đây!”. Tay bà nội khua lên trong khoảng trước mặt. Dưới ánh đèn mông lung, tôi nhìn thấy trán bà rịn ra lớp mồ hôi, lông mày chau sát lại, trông bộ dạng vô cùng đau khổ. Tôi vỗ khẽ lên mặt bà, gọi:

      “Bà ơi, bà làm sao thế?”.

      Bà đột nhiên cào lên mu bàn tay tôi, để lại năm vết xước dài rỉ máu. Tôi bị đau vội vàng co tay lại, chỉ thấy hai mắt bà vẫn nhắm nghiền, răng nghiến chặt, với vẻ cực kỳ giận dữ: “Đáng đời mày, đáng đời mày! Mày cút , đồ hồ ly tinh biết xấu hổ”.

      “Bà ơi? Cháu là Tiểu Ảnh, cháu là Tiểu Ảnh mà!”, tôi ra sức lay người bà, cuối cùng bà cũng mở mắt ra, trong mắt là nỗi sợ tột cùng. Bà run rẩy hỏi:

      “Tần Tịnh đâu? ta đâu rồi? ta bà…”. tới đó bà đột nhiên tỉnh hẳn lại, miệng im bặt, sau đó vội nhắm nghiền đôi mắt với vẻ vô cùng mệt mỏi, thở phào tiếng như người.

      “Bà ơi, bà làm sao thế?”. Tôi lấy khăn giấy lau mồ hôi trán cho bà. Bà hất mạnh tay tôi ra, mày cau siết lại, giọng lạnh lùng:

      “Cháu ra , bà sao!”.

      “Bà ơi?”.

      Bà vẫn mở mắt ra, xua tay ý bảo tôi ra ngoài rồi với vẻ vô cùng yếu ớt: “Tiểu Ảnh, bà mệt lắm rồi! Đừng hỏi gì nữa có được ?”.

      Tôi dọn dẹp xong phòng bà rồi nằm ngủ luôn ở đó. Trước khi ngủ tôi thắp nén hương, mở cánh cửa phòng bà ra để mùi đàn hương lan tỏa vào trong đó. Cảm thấy cõi lòng phần nào yên ổn trong gian thoang thoảng mùi hương ấm áp, tôi nặng nề chìm sâu vào giấc ngủ...

      tiếng động vang lên ngoài cửa, tôi giật mình tỉnh giấc, thấy các bức tường đều trở thành màu vàng chanh tức mắt vô cùng. Nheo mắt nhìn khắp bốn bên, phải tôi ở trong căn nhà ở Thượng Hải ư? Chỗ này, chỗ này sao giống phòng nghỉ trong khách sạn ở Thẩm Quyến thế? Tôi ngồi dậy khỏi giường, thấy trong phòng có bất cứ thứ gì quen thuộc. Tiếng cạy cửa bên ngoài lại vang lên, tôi nhón chân nhón tay ra đó nhưng phát ra bên ngoài chẳng có ai, song tiếng cạy cửa vẫn dừng lại. Tôi thò đầu ra ngoài nhìn, mới thấy có người đứng bên kia tường, bàn tay vặn vẹo chốt cửa phòng bên liên tục. Vì sao thính giác của tôi trong giấc mơ lại luôn mẫn cảm như vậy nhỉ?

      Tôi lặng lẽ ra đứng đằng sau lưng người đó, nhìn ta mở cánh cửa ra. “Keng...”, có tiếng kim loại rơi sàn, nhìn theo nơi phát ra thanh đó, tôi thấy vòng tròn màu bạc quay quay mặt đất. Cuối cùng, khi nó dừng lại, tôi nhận ra đó là chiếc nhẫn, bèn kêu lên thất thanh: “Úy Bân?”

      Người đó đột nhiên quay đầu lại, nhìn tôi cười kỳ quái, nụ cười đó vô cùng quen thuộc, đúng là Úy Bân rồi. Nó quay về hướng cũ rồi tiếp vào phòng. Tôi nhặt chiếc nhẫn lên rồi rảo bước theo sau.

      Lao vào trong đó, nhưng tôi chỉ thấy Thanh Lâm và Vân Phong, còn Úy Bân đâu rồi? Vân Phong hôn Thanh Lâm, dù tiếng dép của tôi vang lên mồn nhưng dường như họ hề nghe thấy, vẫn chìm đắm trong nụ hôn nồng nhiệt. Tôi đến bên ghế salon rồi ngồi xuống, nhìn môi họ bám riết lấy nhau. Bàn tay Vân Phong bắt đầu còn giữ phép tắc gì nữa, cởi phần thân chiếc áo choàng tắm của Thanh Lâm ra, bầu ngực trắng nõn của Thanh Lâm lộ ra quá nửa dưới ánh đèn mờ ảo. Khi Vân Phong cúi xuống định hôn lên vùng da trắng nõn ấy tôi nhìn thấy Úy Bân đứng ngay sau lưng họ cười với vẻ tà ác vô cùng.

      “Úy Bân, đừng!”. Tôi đột nhiên hiểu ra điều gì đó, kêu toáng lên, nhưng Úy Bân vẫn mặc kệ tôi, vẫn làm theo ý nó. Khi Vân Phong cúi người xuống hôn vào bầu ngực Thanh Lâm, Úy Bân chợt biến mất. Tôi hoảng sợ gọi ầm lên:

      “Úy Bân, Úy Bân, em ở đâu?”.

      Bỗng nhiên tôi nhìn thấy bên khóe môi Vân Phong hé ra nụ cười tà ác mà tôi chưa từng được thấy bao giờ. Bàn tay trái của ấy rời khỏi eo lưng Thanh Lâm, với lấy con dao gọt trái cây để bàn. Tôi muốn lao đến để tước lấy con dao đó, nhưng toàn thân như bị điểm huyệt cứ đứng yên tại chỗ như khúc gỗ sao động đậy được.

      Vân Phong vẫn cười như vậy, môi vẫn dán ngực Thanh Lâm, song tay trái cầm dao đưa lên sát cổ ấy, nụ cười khóe miệng càng quỷ quái hơn. Tôi muốn nhắm mắt lại, song dường như quên mất cách làm thế nào để nhắm mắt cho mình phải nhìn thấy cảnh máu me khủng khiếp này, nên đành cứ giương mắt ra như vậy mà nhìn Vân Phong lướt con dao qua cổ Thanh Lâm. Máu lập tức phun ra tứ phía.

      “Đừng!”. Tôi bật khóc thành tiếng. Vân Phong nghe thấy tiếng gào của tôi, trong mắt chợt lóe lên cảm xúc gì đó giống như xót thương. đưa con dao trong tay lên sát miệng, nhìn vết máu dính đó rồi dùng lưỡi liếm, nụ cười càng nét. đến trước mặt tôi, dùng tay phải nâng cằm tôi lên, khẽ:

      “Tiểu Ảnh, những người làm tổn thương chị đều phải bị trừng phạt!”.

      Giọng đó ràng là ngữ điệu mà Úy Bân vẫn thường dùng. Tôi nhớ lại hồi học năm cuối cấp ba, nam sinh cùng khóa chơi ác, rắc phấn vụn vào cổ tôi. Khi đó Úy Bân lao đến tát cho cậu ta cái, sau đó tiếp tục tay đấm chân đạp cho tới khi nam sinh đó ngã xuống ngất cũng vẫn chưa chịu dừng tay. Thậm chí sau này nam sinh đó còn hơi bị chấn động não, nếu phải vì gia đình Úy Bân có chút tiền và quyền lực, nó cũng bị đưa vào trại giáo dưỡng thiếu niên rồi.

      Thế nên, từ sau lần đó, trong trường có ai dám động chạm đến tôi nữa.

      Tôi nhìn Vân Phong với vẻ hoảng sợ cùng cực, gọi thất thanh: “Vân Phong, , , Úy Bân! Đừng, đừng mà!!!”.

      Tôi cũng biết mình bảo Úy Bân đừng làm gì. Vân Phong buồn quan tâm đến tôi nữa, tới giường rồi nằm xuống, tay vẫn xoay xoay con dao nghịch ngợm. Tôi nhìn dán vào cảnh tượng đó, mỗi động tác của đều khiến cho tôi khiếp vía. Cuối cùng bỏ con dao xuống. Tôi ngấm ngầm thở phào tiếng, nhắm mắt lại.

      “Soạt...”, đột nhiên thanh lạ thường vang lên bên tai, khi tôi mở mắt ra nhìn, thấy Vân Phong cắt đứt cổ tay mình, con dao cầm bên tay trái vẫn còn máu. gian tĩnh lặng tới mức tôi có thể nghe thấy tiếng máu rơi tí tách mặt đất. Mắt Vân Phong khép lại, giống như ngủ... Tôi nhìn vào vết thương, thấy máu ngừng phụt ra tấm ga trải giường cho tới khi yếu dần rồi dừng lại...

      biết bao lâu sau đó, tôi thấy Úy Bân ngồi dậy khỏi cơ thể Vân Phong. Nó nhìn về phía tôi nháy mắt cái, sau đó cười với vẻ tà ác hơn bao giờ hết. Tôi đưa tay ra phía đó: “Úy Bân! Úy Bân!”.

      Úy Bân thèm để ý đến tôi, lẳng lặng ra ngoài cửa. Tôi đứng dậy đuổi theo sau, khi ra đến ngoài Úy Bân mất hút. tiếng cười ha ha đột nhiên vang lên phía sau lưng, tôi quay đầu nhìn lại, thấy Thanh Lâm đứng bên cạnh giường mình, còn gian phòng phải là màu vàng chanh nữa mà là màu phấn hồng, giấy dán tường có in những bông hoa mẫu đơn rất lớn, chẳng phải là phòng bà nội hay sao?

      “Thanh Lâm?”. Tôi run rẩy hỏi, song ấy trả lời mà chỉ đứng đó cười, răng nghiến vào nhau nghe ken két. Mái tóc dài của ấy bay lên, che khuất bên mắt phải. Thanh Lâm hất đầu cho mớ tóc bay ra, cổ đột nhiên bị rách toác, lòi cả cổ họng trắng phớ ra. Tôi liên tục lùi về phía sau, người dính chặt vào cánh cửa, bỗng dưng cảm thấy sau gáy mình lạnh toát, quay đầu lại thấy hai tay Vân Phong đặt ngay sát cổ mình. Máu vẫn chảy ra từ cổ tay phải của ấy, tôi trợn tròn mắt lên, thấy khuôn mặt Vân Phong ngừng to lên, to lên...

      “Tiểu Ảnh... Tiểu... Ảnh”.

      biết Thanh Lâm đến bên cạnh Vân Phong từ lúc nào, khắc trước khi ngạt thở, tôi nhìn thấy hai ngón tay của Thanh Lâm xọc vào mắt mình. Tôi đưa tay lên định che mắt nhưng tất cả chỉ uổng công vô ích, cánh tay mỏi tới mức sao động đậy được, chỉ đành nhắm mắt lại, cảm thấy nỗi đau đớn lan tỏa mi mắt rồi lan dần đến từng tấc da thịt cơ thể.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Chương 24: Ma quỷ

       

       

       

      “Để - bà – đỡ - cháu”, giọng của bà nghe cực kỳ cố chấp, vừa dứt lời bà chộp lấy tay phải của tôi. ấm áp trong lòng bàn tay bà khiến tôi ngấm ngầm cảm thấy yên tâm hơn, thầm thở phào tiếng. được hai bước, tôi chợt cảm thấy có gì đó phải lắm, làn da ở hai bàn tay đỡ tôi sao mà mềm mại trơn nhẵn như vậy, hoàn toàn thô ráp như tay bà nội. Hơi ấm mong manh ban nãy dường như cũng dần tan biến, mỗi lúc lạnh hơn…

       

      Đau, sao kìm nổi nỗi đau. Tôi hơi nghiêng đầu sang bên, muốn tránh những ngón tay nhọn hoắt đó, nhưng nó vẫn bám riết lấy tôi rời, hệt như hợp lại với da thịt tôi làm vậy. nỗi hoảng sợ dâng lên tự đáy lòng, tôi cố gắng mở mắt để thoát ra khỏi bóng tối mịt mùng đó, nhưng ngoài cảm giác đau đớn ra có vẻ như tất cả các giác quan cơ thể đều mất hết chức năng... Tôi kêu lên thất thanh, miệng há to ra, song thanh khi ra đến cổ họng đều biến thành những tiếng ú ớ quái đản và mong manh.

      Khi những ngón tay nhọn hoắt ép chặt lấy con ngươi mắt tôi, khi dưỡng khí trong phổi mỗi lúc ít , tiếng nhạc bài hát “Phá gió đông” của Châu Kiệt Luân bất chợt vang lên bên tai. thanh đó hệt như mũi dao sắc bén rạch ngang gian tĩnh lặng, sức nặng mắt tôi cũng tan biến, chỉ còn lại cơn đau vẫn chưa tan hết. Cuối cùng tôi cũng mở được mắt ra, nhưng vì đau quá nên chỉ có thể mở hé được chút. Trong mơ hồ, tôi nhìn thấy bà nội nhễ nhại mồ hôi quỳ ngay trước giường, nhìn vào hai bàn tay mình với vẻ cực kỳ kinh ngạc. Ngón trỏ và ngón giữa bàn tay phải của bà vẫn còn dính máu. Tôi mò mẫm tìm được chiếc điện thoại bên cạnh gối mình. Mắt bị che phủ bởi lớp màng màu đỏ, tôi đưa tay lên cố lau nhưng thứ chất lỏng dinh dính ngừng rỉ ra, làm thế nào cũng sao lau hết được...

      Tôi đành nhắm mắt lại, lần sờ máy điện thoại nhấn được nút nhận cuộc gọi: “A lô!”.

      “Tiểu Ảnh, là đây! Em có sao ?”, giọng Đường Triêu lo lắng vang lên ở máy bên kia. Nghe thấy giọng , trái tim hoảng loạn của tôi ngay lập tức bình ổn lại được phần nào.

      “Đường Triêu, mau đến nhà em , mắt em nhìn thấy gì cả”, giọt nước nóng hổi lăn qua má tôi, từng cơn đau dội lên trong mắt.

      “Tiểu Ảnh em làm sao thế? xảy ra chuyện gì?”.

      Trước mắt tôi lên hình ảnh những ngón tay dính máu bà nội, là bà tấn công tôi ư? Nhưng mà tôi làm sao với Đường Triêu như vậy được? Dù thế nào tôi cũng dám tin rằng người thân duy nhất tôi có lại làm tổn thương tôi. Đột nhiên tôi nhớ đến Úy Bân, còn cả Thanh Lâm và Vân Phong, lẽ nào? Tôi dám nghĩ tiếp nữa, dường như mỗi ngóc ngách, mỗi người đều có chứa mối đe đọa. Khi đó tôi bỗng dưng cảm thấy độc vô cùng, tôi còn có thể tin ai đây?

      Đường Triêu, cái tên đó chợt lên trong đầu, đúng rồi, tôi chỉ có thể tin vào Đường Triêu. Bởi vì từ đầu đến cuối ấy chưa từng gây tổn thương cho tôi, nên giờ người duy nhất tôi có thể tin tưởng, người duy nhất có thể che chở cho tôi chỉ có .

      “Đường Triêu, đến đây nhanh chút được ? Khi nào gặp em cho biết”.

      Giọng tôi trong điện thoại hơi run lên, những ngón tay cũng run lập cập vì quá sợ hãi, khiến cho chiếc điện thoại trong tay tôi như muốn rơi xuống đất.

      “Tiểu Ảnh, em đừng sợ. Em bình tĩnh lại , đến ngay!”, Đường Triêu an ủi tôi. Nghe thấy tiếng tôi trả lời, mới ngắt máy.

      Tôi ngồi co rúm lại ở góc giường, khí dường như đông kết lại, mắt sưng tấy khiến tôi sao mở ra nổi, nhưng tai lúc nào cũng dựng đứng lên để lắng nghe, muốn bỏ lọt bất cứ thanh nào dù nhất. Chiếc giường hơi động đậy, tôi cảm giác thấy bà nội tiến gần đến mình thêm hai bước. Tôi đưa tay lên, hướng về vị trí nơi bà đứng rồi hét lên: “Bà đừng đến đây!” .

      “Tiểu Ảnh, bà…”

      Giọng của bà chứa đựng tình thương nhưng nghe yếu đuối vô cùng, giống như bị rút hết tất cả sức lực vậy. Đúng là tình thương ? Thế nhưng vừa nãy...

      “Cháu xin bà, bà đừng đến đây!”. Tôi ôm lấy đầu, kêu lên đau đớn.

      “Tiểu Ảnh, sao thế này. Chúng ta làm sao thế này? Là ta phải ? Vì sao hồn của ta chịu tan ? Đây là báo ứng phải ?”. Tiếng bà vang lên trong trung nghe run rẩy, xen lẫn với tiếng khóc khẽ khàng đầy lo sợ. Tôi gần như có thể tưởng tượng được ra biểu cảm khuôn mặt già nua của bà nội khi đó như thế nào, trái tim đột nhiên thấy mềm dịu lại. Bà làm tổn thương đến tôi làm sao? Bà vẫn là người thân duy nhất mà tôi gắn kết cuộc sống của mình vào kia mà.

      “Bà ơi, bà đưa cháu ra phòng khách có được ? , bà lấy quần áo cho cháu , giúp cháu thay đồ với”. Tôi vội vàng , bà nội làm theo ngay, đưa bộ quần áo đến cho tôi. Mặt vải trơn bóng giống như chất sa tanh, là xường xám ư? Tôi hoảng hồn:

      “Bà ơi, vì sao bà lại đưa áo xường xám cho cháu? Bà đưa cho cháu bộ quần áo khác !” .

      Bà nội ừ tiếng, sau đó tôi còn nghe thấy thanh nào nữa, khí lại quay về vẻ kỳ quái như ban nãy. Tôi dám thêm lời, thay bộ quần áo ngủ ra rồi mò mẫm mặc chiếc xường xám đó vào. Tôi ngồi xuống đầu giường, chân dò dẫm tìm tứ phía song vẫn tìm được dép, đành lên tiếng gọi:

      “Bà ơi, bà lấy giúp giày cho cháu với. Cháu tìm thấy!”.

      Tiếng bước chân của bà nghe cực kỳ chậm rãi, mãi lâu sau tôi mới nghe thấy tiếng khớp xương cọt kẹt khi bà ngồi xuống. Bà nhấc chân phải tôi lên, tất cho tôi mà vào đó chiếc giày. Là giày cao gót ư?

      “Bà ơi...”. Tôi định lên tiếng bảo bà lấy cho tôi đôi giày đế bằng, nhưng tay bà ấn mạnh vào chân tôi với vẻ rất hài lòng, sau đó im lặng, thế nên cầu đó lại bị tôi nuốt ngược vào trong bụng, đành ngồi im để bà nốt chiếc kia vào chân cho mình.

      Vừa đặt được chân xuống đất, tôi vội vàng đứng dậy, bám vào tường lần ra cửa. Giọng bà vang lên đằng sau: “Bà - đỡ - cháu!”. Câu được kéo dài ra, mang theo chút run rẩy khiến toàn thân tôi cũng run lên, cảm giác như tóc gáy dựng ngược cả dậy. Tôi nuốt nước bọt rồi :

      “Bà... ... ... cần đâu! Cháu... cháu... cháu có thể tự được!”.

      “Để - bà - đỡ - cháu!”.

      Giọng của bà nghe cực kỳ cố chấp, vừa dứt lời bà chộp lấy tay phải của tôi. ấm áp trong lòng bàn tay bà khiến tôi ngấm ngầm cảm thấy yên tâm hơn, thầm thở phào tiếng.

      được hai bước, tôi chợt cảm thấy có gì đó phải lắm, làn da ở hai bàn tay đỡ tôi sao mà mềm mại trơn nhẵn như vậy, hoàn toàn thô ráp như tay bà nội. Hơi ấm mong manh ban nãy dường như cũng dần tan biến, mỗi lúc lạnh hơn...

      “Bà ơi, bà ơi, có phải bà đấy?”.

      Tôi gạt đôi tay đó ra, chạy bổ về phía cửa. Tiếng giày cao gót vang lên cồm cộp sàn, vì bước chân hỗn loạn nên cả gian nhà chỉ nghe thấy tiếng giày cao gót của tôi. Đột nhiên tôi vấp phải thứ gì đó, ngã vật ra thứ mềm nhũn, hình như là chiếc ghế salon trong phòng khách.

      “Ha ha... ha ha ha...”, tiếng cười nghe cực kỳ đáng sợ lại vang lên, đoạn sau còn là những tiếng cười rít qua kẽ răng nữa mà kéo dài, mang theo vẻ gì đó cực kỳ quái đản. Tôi ngồi co rúm trong ghế, cảm thấy nỗi sợ mỗi lúc lớn hơn. Lúc trước tôi chỉ nghe thấy tiếng cười đó trong mơ, nhưng giờ đây phải đối mặt với nó trong lúc tỉnh táo, thế nên nỗi sợ càng khủng khiếp. Tiếng cười đó dù thoảng , nhưng độ dài của nó lại có thể phá rách cả màng nhĩ. Tôi muốn bịt hai tai lại nhưng dám, sợ nếu như ta đột nhiên tấn công mình biết phải đối phó lại ngay lập tức thế nào.

      “Bà ơi, bà ơi, bà ở đâu thế?”, hai bàn tay tôi khua loạn lên trong khí để ngăn cho ta đến gần mình.

      “Bà - nội - ư, ai - là - bà - nội của ngươi?”, giọng đột nhiên vang lên ở phía sau, hơi thở lạnh ngắt phả vào gáy tôi. Tôi co rúm lại, ngã ngồi đất, song hơi thở đó vẫn rời khỏi gáy, cứ bám riết lấy tôi. Tôi hoảng loạn lắc người liên tục, song dù thế nào cũng thể dứt khỏi hơi lạnh đó... Tay tôi khua khoắng phía sau lưng mình nhưng ở đó trống , chẳng có ai.

      Vì cứ xoay liên tục nên đầu tôi hơi choáng váng, cổ họng khô khốc. Tôi đưa tay lên định cởi khuy áo cổ ra, liền chạm ngay vào viên ngọc trai trơn nhẵn. Ngọc trai cổ áo ư? Tôi giật mình, sờ lên tay áo, là tay lỡ! Tôi mặc, mặc chiếc “Tần Hoài đăng ảnh thanh kỳ bào” đó sao?

      “Bà ơi, bà ơi, bà ở đâu vậy?”, tôi tựa vào ghế sa lon, hét lớn lên.

      "Ha ha ha, ha ha ha...", tiếng cười lại vang lên ngay phía sau tai. Trải qua mấy phen sợ hãi, tôi yếu đến mức còn sức đâu mà chạy trốn, chỉ có thể ngồi tựa vào ghế mà thở dốc từng hồi.

      cơn lạnh ngắt ập lên cổ, song giống như lần nãy, mà giống hệt như những lần nằm mơ, chỉ khác là cảm giác lần này rệt hơn... Tôi run rẩy, còn đủ sức để phản kháng lại nữa, để mặc bàn tay cổ siết lại mỗi lúc chặt hơn, ý thức dần dần trở nên mơ hồ...

      “Cốc cốc cốc...”.

      Khi tôi sắp mất hoàn toàn ý thức, tiếng gõ cửa vang lên. Là Đường Triêu! Đầu óc tôi lập tức trở nên nhạy cảm, còn bàn tay siết chặt cổ cũng lỏng hơn ra. Tôi lấy hết sức đẩy mạnh ta, chạy theo hướng tiếng gõ ra cửa. Cánh cửa vừa được mở ra, tôi vội vàng hỏi ngay:

      “Đường Triêu phải ? Là Đường Triêu phải ?”

      “Tiểu Ảnh, là đây! Là đây”. vừa vừa ôm tôi vào lòng. Cảm giác ấm áp quen thuộc ấy khiến tôi thể kìm nén được thêm, òa lên khóc. Nước mắt tuôn ra khiến mắt càng đau dữ dội.

      “Tiểu Ảnh, mắt em làm sao thế? Em mặc gì thế này?”. Đường Triêu kêu lên thất thanh.

      “Là chiếc Tần Hoài đăng ảnh thanh kỳ bào đúng ? Là tấm xường xám đó đúng ?”. Dù đoán được từ trước, nhưng khi ấy nỗi sợ khủng khiếp trong tôi vẫn hề giảm bớt. Tôi túm lấy cánh tay Đường Triêu hỏi hỏi lại.

      “Tiểu Ảnh, em đừng gì nữa, để đưa em đến bệnh viện ”. Đường Triêu ôm tôi rồi ra ngoài.

      “Tiểu Ảnh...”.

      Tiếng rên rỉ yếu ớt của bà nội vọng đến, tôi đứng sững lại rồi quay người nhìn. Cơn đau lại dội lên trong mắt, tôi nghĩ lại tất cả những chuyện mới rồi, nỗi sợ vừa vơi lại lập tức trào lên. Tôi tựa vào lòng Đường Triêu, cùng rời khỏi nơi đó.

      Bác sỹ mắt tôi có vấn đề gì nghiêm trọng, sau khi rửa sạch những vết máu bên có thể nhìn lại được, chỉ có điều chịu áp lực nặng nề, thêm vào đó cũng có cả vết thương nên phải dùng thuốc đêm để tránh viêm nhiễm. Đôi mắt được băng kín lại, thế giới xung quanh tôi trở thành mảng đen ngòm.

      Đường Triêu ở lại bệnh viện với tôi.

      Áng chừng đến ba giờ sáng, nữ y tá đến bác sỹ điều trị muốn gặp Đường Triêu có việc. Sau khi , trong phòng bệnh chỉ còn lại có mình tôi, gian trống trải chỉ nghe thấy tiếng thở của mình. Tôi ngừng cầu mong mau mau quay lại, chờ đợi lát sau, thấy cánh cửa mở cạch ra tiếng, tôi dỏng tai lên hỏi: "Đường Triêu à?".

      Song trả lời, chỉ thẳng đến bên cạnh giường. Bàn tay phải để bên ngoài chăn của tôi bỗng nhiên bị bàn tay rộng lớn cầm chặt lấy. Các ngón tay bàn tay đó ấm áp và mạnh mẽ. Hệ thần kinh căng cứng lập tức được thả lỏng, đôi tay đó vô cùng quen thuộc, đúng là Đường Triêu rồi. Tôi mỉm cười:

      “Sao gì? Cả đêm em sợ đến chết khiếp rồi, giờ đây mắt lại nhìn thấy, biết vừa xong em sợ tới mức nào ?".

      Đường Triêu vẫn lặng im , khí vô cùng quái dị, tôi đưa tay lên chạm vào khuôn mặt . Mặt Đường Triêu vốn vuông vức với những đường nét góc cạnh, nhưng khuôn mặt mà tôi chạm vào lại nhắn và nhẵn nhụi, chút râu nào. Tôi run rẩy :

      “Đường Triêu, đừng làm em sợ!”.

      Tay tôi trượt dần xuống dưới, khi xuống đến vùng cổ của , tôi cảm giác thấy chất lỏng ấm nóng chảy theo những ngón tay mình xuống, còn chỗ cổ họng mà bàn tay chạm vào cũng nhọn hoắt, giống như còn lành lặn vậy. Thanh Lâm ư? Tôi rụt tay lại, song vẫn chậm bước, bị bàn tay mềm mại nhưng lạnh ngắt túm chặt lấy. Tôi kêu lên thất thanh: “Á!”.

      “Tiểu Ảnh, em làm sao thế?”, tiếng Đường Triêu vang lên trong phòng bệnh.

      “Đường Triêu, là à? Có đúng là ?”, tôi vội vàng khua tay cho tới lúc cầm được lấy tay mới bình tĩnh lại.

      “Tiểu Ảnh, em lại trông thấy gì rồi?”.

      “Em thấy gì hết, nhưng tất cả đều đáng sợ vô cùng. Đường Triêu, đừng rời khỏi chỗ này nữa có được ? hễ là Thanh Lâm lại đến tìm em. Em chạm vào ấy. Còn có...”. Tôi gấp gáp, cuối cùng bật khóc thành tiếng vì quá sợ.

      Từ lúc đó cho tới sáng Đường Triêu rời khỏi phòng bệnh nửa bước. Tôi kể lại tất cả những chuyện xảy ra với . Đường Triêu tháo chiếc nhẫn ngón tay tôi xuống, có vẻ như hiểu ra tất cả:

      “Những thứ em thấy trong giấc mộng có lẽ đều là cả. Xem ra đúng là Úy Bân giết Thanh Lâm, cậu ấy nhập vào Vân Phong. Vì chiếc xường xám này xuất ở chỗ nào, Tần Tịnh ở chỗ đó, song Thanh Lâm có quan hệ họ hàng với ta nên khó có khả năng ta làm hại Thanh Lâm. Tuy nhiên chỉ cần ta xuất Úy Bân và Tiểu Cổ cũng lên theo. Hai người bọn họ vốn phải chết vì chuyện ân oán nên cũng làm tổn thương người khác, cùng lắm chỉ có thể dọa cho người ta phát sợ thôi. Riêng với Úy Bân, vì cậu ấy tận mắt chứng kiến Thanh Lâm và Vân Phong ở bên nhau, lại biết mối quan hệ của em với Vân Phong nên làm vậy. Em từng Úy Bân rất thương em, thế nên ngay cả khi chết cậu ấy cũng cho phép người khác làm tổn thương đến em. nghĩ, nguyên nhân Úy Bân giết người có lẽ là vì trông thấy Thanh Lâm và Vân Phong phản bội em".

      Úy Bân, đúng là Úy Bân ư? Trong giấc mơ, Vân Phong dùng ngữ điệu của Úy Bân để với tôi: “Tất cả những người làm tổn thương đến chị đều phải bị trừng phạt”. Từ Úy Bân để cho tôi phải chịu bất kỳ tổn thương nào. Hễ ai bắt nạt tôi, nó đều liều chết để dạy cho kẻ đó bài học. Lúc trước những quan tâm đó của Úy Bân khiến cho tôi cảm thấy ấm lòng, nhưng giờ đây lại làm tôi vô cùng đau xót, tình cảm trước sau như đó sao lại nặng nề đến vậy. Tay nhúng vào máu tanh làm thế nào cũng thể xóa cho sạch được, khiến tôi phải mang thêm gông cùm nặng trịch.

      Từ lâu tôi còn quan tâm đến việc Thanh Lâm và Vân Phong phản bội mình. Đúng là Úy Bân ư? , tôi muốn Úy Bân như vậy! Tôi cũng muốn thừa nhận việc này do Úy Bân làm.

      “Nhưng nếu quả thực có tình thân như , vì sao em của dâu thời Dân quốc đó cũng chết? Đó là em ruột thịt của ta, vì sao ta nể tình?”. Tôi phản đối suy luận của Đường Triêu, tôi thể chấp nhận việc Úy Bân giết Thanh Lâm và Vân Phong là vì tôi.

      “Em từng nghĩ đến việc này chưa, thứ nhất, ai từng chứng kiến toàn bộ câu chuyện thời Dân quốc, còn những lời đồn đại sau này thể tin tất cả được, có thể người ta thổi phồng thực lên thôi. Thứ hai, dâu đó vì bị người nhà ngăn cản nên thể sống bên cạnh người mình thương, vì vậy ta hận thù tất cả mọi người. Những chuyện chúng ta biết chỉ là ta lấy được người mình , ta là kiếp trước của Tần Tịnh vậy thôi. Còn Tần Tịnh khác, ít ra Hà phu nhân và vú Hà cũng có thể chứng minh là ta với ông nội em nhau, nhưng người nhà họ Hà cũng làm khó ta. Có lẽ ngoài bà nội em ra chưa từng có ai ngăn cản họ”.

      “Nhưng mà...”.

      Tôi bỗng dưng tìm được lý lẽ nào để phản bác lại Đường Triêu, đúng, có lẽ ngoài bà nội ra, có ai từng ngăn cản họ. Lẽ nào chỉ là ngăn cản đơn thuần? Nếu đúng là như vậy, vì sao mối thù của Tần Tịnh lại sâu sắc đến vậy? Nếu đúng như những gì Đường Triêu , có khả năng Úy Bân nhập vào người Vân Phong để giết Thanh Lâm, vậy , liệu Thanh Lâm có bắt chước theo hành vi của Úy Bân ? Nếu đúng thế tôi còn có thể chạy trốn được bao lâu nữa?

      Tôi đưa tay lên chạm vào viên ngọc trai nơi cổ áo, nó vẫn trơn nhẵn như mọi khi, song lại lạnh lẽo thêm mấy phần.

      Đường Triêu dường như nhìn thấu lo lắng đó nên ôm lấy tôi, nghĩ lúc lâu rồi :

      “Tiểu Ảnh, chỉ có cách hủy hoại chiếc áo dài xường xám này mới có thể yên bình được. Song trước khi tiêu hủy nó, chúng ta phải cắt đứt được oán khí của Tần Tịnh. Oán thù suốt hai kiếp chồng lên nhau, tất cả đều do ta gây ra hết, còn những người như Thanh Lâm, Tiểu Cổ đều chỉ theo đuôi thôi, khi linh hồn của Tần Tịnh tiêu tán, bọn họ đương nhiên cũng tự động tiêu tán hết”.

      “Nhưng mà chúng ta phải làm thế nào để linh hồn của Tần Tịnh siêu thoát?”.

      “Tìm ông nội của em. Như sư bá của , chỉ có cách này mới có thể tiệt trừ hoàn toàn họa. Dùng bùa chú cơ bản phải là biện pháp lâu dài, nhất định phải giải quyết tận gốc mới xong. Chỉ có thế mới được sống yên bình”.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :