1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Cẩm tú kỳ bào II:Thế thân - Chu Nghiệp Á (Full)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 45: Hôn lễ màu máu

      Lâm Hàn nghe xong, cũng biết phải dùng từ gì để miêu tả tâm trạng của mình khi đó. cảm thấy trái tim đau đớn đến mức khó mà chịu nổi, song cũng cảm thấy như vừa trút được gánh nặng trong lòng. Từ đầu tới cuối vẫn cho rằng bất kể người nào cũng phải chuộc lại những lỗi lầm mà mình gây ra. Hình như nỗi đau thể thành lời đó dần dần vơi rất nhiều cùng với những lời tâm sau cuối của .


      Tuy nhiên điều mà thể ngờ tới là Hữu Đức phải Hoan Dạ mà từng biết.


      cầm bức ảnh Hữu Đức để lại ình, Hoan Dạ trong ảnh khi đó khoảng chừng hai mươi tuổi, vóc người gầy gò, khuôn mặt trong trắng xanh thường thấy ở ngừoi bệnh tật, nở nụ cười bẽn lẽn. Thực ra đáng lẽ phải đoán được sớm hơn, ngay cả sau khi làm xong trang web cho , Hoan Dạ còn phải nhờ biên tập gởi cho , người con trai nhút nhát như vậy làm sao có thể chín chắn và khôn ngoan, lão luyện như Hữu Đức được kia chứ.


      Sau khi biết tất cả mọi chuyện, Đường Triêu than thở: “ ta cực kỳ thông minh, đáng tiếc là… Tuy nhiên tôi vẫn hiểu tại sao ngừoi có chủ kiến riêng như ta lại thể dẫn dắt Ngọc Ngọc khỏi những suy nghĩ đó, hoặc là tự cứu chính mình sao khi Tống Ngọc Ngọc ra ?”


      Lâm Hàn thở dài: “Từ trước đến nay tôi vẫn tin rằng có người đến mức mù quáng, đến mức bất chấp tất cả, sẵn sàng nhảy vào nước sôi lửa bỏng. Xem chừng tôi vẫn còn là người lý trí quá” .


      “Người nào mà cũng lý trí như vậy chẳng có những chuyện như thế xảy ra. thể ta phạm sai lầm vì tha thiết, đúng ra là tình đó quá hoang tưởng, quá u ám” .


      Lâm Hàn gật đầu thừa nhận.


      Giờ có thấy hận ? Hữu Đức rồi, hận hay hận còn quan trọng nữa, mà tha thứ hay tha thứ cũng còn quan trọng. Bất kể là như thế nào, người chết cũng thể sống lại được.


      Theo như Hữu Đức tất cả đều do tay ấy làm, vậy còn cái chết của bọn Tô Thanh sao? Lâm Hàn mấy tin rằng đó chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, vì sao Hữu Đức chỉ đúng câu về chuyện này? Là vì muốn nhiều hay còn có người khác nữa? Lẽ nào Trịnh Khắc lẳng lặng làm chuyện đó mà cho Hữu Đức biết?


      Dẫu thế nào từ sau ngày đó, cuộc sống trong nhà họ Hà cũng trở lại bình thường. Có vẻ như tất cả mọi chuyện kết thúc thực rồi.


      Sau khi sóng gió qua, chuyện đáng mừng đầu tiên là đám cưới của Đường Triêu và Lý Ảnh. Hai người đó trải qua bao nhiêu chuyện, cũng coi như là tu thành chính quả, ngày cưới được ấn định vào dịp quốc khánh, Lâm Hàn được mời làm phù dâu. Quý Giác cũng dần dần trở nên thân thiết hơn với bọn họ, bởi thế việc đón khách được giao cho ấy.


      Trang phục mặc trong đám cưới của Lâm Hàn và Quý Giác đều là áo dài xường xám do chính tay Lý Ảnh may. Lý Ảnh thoát được ra khỏi cái quá khứ u ám bám đuổi bấy lâu nay, nhưng mỗi lần khi nhìn thấy ấy, Lâm Hàn đều nghĩ đến cái tên khác- Hà Thanh Lâm. Nghĩ xong rồi lại cười chính mình: Người ta buông ra rồi, vì sao bản thân mình vẫn cứ giữ những chuyện đó trong lòng mãi?


      Áo dài xường xám của cả hai người đều màu vàng nhạt, Lý Ảnh thấy Lâm Hàn hơi gây, hơn nữa lại là ngày đại hỷ, thế nên may cho chiếc áo có những bông mẫu đơn lớn, vừa vặn lại thêm khí vui tươi. Còn chiếc áo của Quý Giác có hoa lan, tôn thêm vẻ thanh lịch và duyên dáng.


      Hôm đến mặc thử, Lâm Hàn véo ngay vào cạnh sườn Quý Giác, chọc ghẹo: “ Nhìn eo xem tới mức nào, sao chỉ có tháng mà cậu gầy nhiều thế nhỉ? Cảm giác như cậu còn gầy hơn mình ấy” .


      “Mình cũng biết vì sao, ràng vẫn ăn ngủ như bình thường mà mỡ cứ liên tục mất chứ” , Quý Giác tô lông mày, nghe giọng có vẻ gì là hứng thú lắm.


      Lâm Hàn tô ình chút son bóng, sau đó nhìn vào gương mím mím môi, vẫn quên trêu Quý Giác: “Sao gần đây mình luôn cảm thấy cậu có điều gì đó buồn bã vui nhỉ? Có lẽ nào đại tiểu thư Quý Giác nhà chúng ta xuân tình nảy nở, rung động thực rồi, thế nên mới gầy rộc vì tương tư?” .


      Quý Giác gõ lên đầu Lâm Hàn: “Động cái đầu cậu ấy, trong đầu toàn những suy nghĩ phóng đãng, bất kể là trai hay , chỉ cần gió thổi khẽ ngọn cỏ, khi lọt vào mắt cậu cũng lập tức trở thành mầm xuân nảy nở, theo mình xưa nay cậu gầy như thân trúc chắc là mầm xuân đâm chồi nhiều quá nên hút hết chất dinh dương, còn chút nào nuôi cơ thể được nữa rồi” .


      Lâm Hàn lập tức xuống nước ngay: “ Thôi được rồi, được rồi, mình nhận sai, xin cậu tha cho, mình đấu lại tài hoạt khẩu của Quý Giác đại tiểu thư. Ôi trời ạ, mình mà phải sợ cậu ấy à?”.


      Quý Giác liếc xéo Lâm Hàn: “ Lần nào cũng là cậu khai hoả trước, nhưng đến lúc đấu được nửa chừng chịu nổi phải xin hàng, đúng là chịu luôn”.


      Lâm Hàn định đáp trả hai câu, nhưng nghe thấy tiếng bà Tố Lan gọi dưới nàh, nên vội vã xuống.


      Vì Lý Ảnh còn người thân thích nào nên bà Tố Lan nhận ấy làm con nuôi, nhà họ Hà trở thành nhà .


      Họ hàng nhà Đường Triêu đều ở Tùng Giang, thế nên mẹ Đường Triêu muốn đám cưới phải được tổ chức ở Tùng Giang.


      Đường Triêu là người con hiếu thuận, riêng việc mẹ có thể bỏ qua những chuyện trước kia để chấp nhận Lý Ảnh cũng coi như là bước nhượng bộ lớn rồi, thế nên như lời , đừng bảo là Tùng Giang, nếu là Trường Giang cũng chấp nhận ngay.


      Xe đưa dâu chính là chiếc Porsche màu đỏ của nhà họ Hà. Để con nuôi được mở mày mở mặt, bà Tố Lan mời rất nhiều bạn trong giới kinh doanh đến dự tiệc cưới, ngày hôm đó đúng là vô cùng náo nhiệt.


      Chín giờ sáng Đường Triêu đến đón dâu, Lâm Hàn và Quý Giác ở trong phòng gây đủ mọi chuyện khó khăn cho tới nửa giờ, cuối cùng mới cho đón dâu .


      Vì có nhiều người muốn dự lễ cưới, thế nên Tùng Giang bảo xa xa, gần cũng chẳng gần, thêm vào đó là tiết trời đầu thu vẫn còn khá nóng, vì sợ sơ suất với khách mời nên bà Tố Lan còn dặn riêng chú Vương đứng trước cổng để phát nước uống cho khách để bị khát dọc đường.


      Lâm Hàn lần đầu tiên làm phù dâu bận rộn tới mức chạy lăng xăng hết chỗ này tới chỗ khác, đến khi xe chuẩn bị xuất phát rồi vẫn chưa lấy được nước, cũng biết ai giúi ột chai, tiện tay nhét vào trong túi ở sau lưng ghế.


      Khi yên vị xe, Lâm Hàn nhìn đôi uyên ương ngồi đằng sau, giả bộ oán trách: “ Hai người phải thưởng hậu hĩnh cho tôi đấy, vì hạnh phúc trọn đời của hai người nên tôi mệt đến rụng cả chân ra rồi, càng nghĩ lại càng thấy thiệt thòi” .


      Đường Triêu cười: “ thiệt thòi cái gì?”.


      nghĩ mà xem, tôi làm phù dâu cho hai người, đến khi tôi lấy chồng làm sao mà nhờ hai người đến làm phù dâu phù rể cho tôi được, thế nên hai người cũng thể trải nghiệm được vất vả mà rôi trải qua hôm nay, chỉ riêng như vậy thôi thiệt thòi rồi. Vì vậy, hai người phải bù đắp đặc biệt cho tôi đấy”, xong Lâm Hàn còn làm ra vẻ bị tổn thương, “Nhớ năm đó còn là đối tượng làm mối cho tôi, thế mà hôm nay lại kết hôn với người khác, bảo tôi làm sao chịu đựng được đây?”


      Suốt dọc đường Đường Triêu và Lâm Hàn cười hỉ hả, riêng Lý Ảnh ngồi bên cạnh nhấp nhỏm yên, Đường Triêu liên tục động viên: “Em đừng căn thẳng, chẳng phải có ở đây rồi ư?”


      Lý Ảnh khẽ: “Nhưng em vẫn thấy căng thẳng lắm, sợ đến lúc đó lại làm tốt”.


      như vậy đâu. Em xinh đẹp như vậy, chẳng cần phải làm gì hết, chỉ đứng cười thôi cũng được duyệt rồi.”


      “Zậc zậc zậc, ngờ Đường Triêu lại biết những câu sởn gai ốc đó”, Lâm Hàn nhìn Lý Ảnh, lấy chai nước phía sau lưng ghế đưa cho : “Uống chút nước , như vậy thấy đỡ căng thẳng hơn, đừng có nghĩ ngợi nhiều quá.”


      Lý Ảnh gật gật đầu, cầm lấy chai nước rồi uống hai ngụm, cảm thấy nỗi lo lắng trong lòng vơi được chút ít. dựa đầu vào vai Đường Triêu nhắm mắt nghỉ nhanh. Thấy Lý Ảnh bình tĩnh hơn, Đường Triêu giơ ngón tay cái lên với Lâm Hàn, khiến Lâm Hàn càng tỏ ra đắc ý.


      Đột nhiên xe phanh kít lại, khiến đầu Lâm Hàn suýt nữa va luôn vào kính chắn gió.


      Hoá ra là con chó chạy ngang qua đường.


      Đường Triêu ngồi ngay ngắn lại, chỉ thấy Lý Ảnh ngã sang bên động đậy. đưa tay đỡ eo theo thói quen, ngờ thấy Lý Ảnh cứng ngắc ngã về phía mình. Hoảng hồn, Đường Triêu gọi toáng lên: “ Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh”


      Lâm Hàn và chú Vương thấy vậy cũng giật thót người, vội hỏi: “ Có chuyện gì thế?”


      Đường Triêu đưa tay đặt dưới mũi Lý Ảnh, lập tức gào lên với chút Vương: “Bệnh viện, đến bệnh viện ngay”.


      Lâm Hàn sợ tới mức biết phải làm gì, nhìn khuôn mặt xám ngoét của Lý Ảnh, đột nhiên thấy đầu mình trống rỗng.


      Chú Vương vừa lái xe vừa lo lắng hỏi: “Làm sao vậy? Làm sao vậy?”


      Đường Triêu sợ tới mức bật khóc lên, vừa khóc vừa gọi tên Lý Ảnh: “Tiểu Ảnh, em đừng làm sợ, em đừng làm sợ, Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh”.


      Đến bệnh viện gần nhất, các bác sĩ sau khi khám với bọn họ: “ ấy chết rồi”.


      Đường Triêu gần như hoá điên, túm ngay lấy cổ áo bác sĩ, máu trong hai mắt vằn lên: “Ông bậy, ông là đồ lang băm, hôm nay ấy cưới tôi, làm sao có thể chết được?”. Tiếng khóc xé gan đứt phổi của vang vọng trong hành lang bệnh viện. Lâm Hàn đứng bên cạnh cũng hết sức đau lòng, hai người đó phải vượt qua biết bao nhiêu khó khăn mới có được ngày hôm nay, chớp mắt dương cách biệt.


      Kết quả dám định tử thi đối với Lý Ảnh cho thấy, bị trúng đột cyanua.


      Cyanua là chất kịch độc nên phát tác rất nhanh, bởi vậy cảnh sát nhận định được ngay tại trường chính là chiếc xe Porsche của nhà họ Hà. Họ tìm thấy chai nước uống dở trong xe, sau khi dám định cho thấy có thành phần cyanua trong đó.


      Mà chai nước chính là do Lâm Hàn đưa cho Lý Ảnh uống.


      Lâm Hàn chai nước đó được người nhét vào tay , nhưng ai là người làm việc đó thể nào nhớ nổi. Giám định dấu vân tay chỉ có của và Lý Ảnh. Lập tức Lâm Hàn trở thành nghi phạm giết người số .


      Đường Triêu dù đau đớn đến tột cùng nhưng vẫn còn tỉnh táo. với cảnh sát: “ thể nào là Lâm Hàn, chai nước đó là do người khác đưa cho ấy, ràng là có ý đồ sát hại ấy, nếu như phải ấy đưa nước cho Tiểu Ảnh uống người chết ấy”


      Hơn nữa, nếu như muốn sát hại Lý Ảnh, đưa chai nước có độc cho Lý Ảnh uống ngay trước mắt mọi người như vậy. Hàm lượng cyanua trong chai nước cao tới mức ghê người, ràng là muốn tước đoạt mạng sống của người khác ngay lập tức.


      Kết quả điều tra mở rộng giải toả được hiềm nghi đối với Lâm Hàn, cảnh sát lập tức thả về, kèm theo lời dặn bất cứ lúc nào cũng phải phối hợp với cơ quan điều tra.


      Sau khi Lý Ảnh chết, Lâm Hàn tạm thời dám đến gặp mặt Đường Triêu, sợ đụng chạm đến vết thương lòng của . Ở riết trong nhà cũng cảm thấy chán nản, may mà thỉnh thoảng còn đến được nhà Quý Giác chơi cho đỡ buồn.


      Nằm giường Quý Giác, giờ Lâm Hàn còn thấy sợ bộ xương khô đó nữaa, thậm chí còn dám dùng tay chạm vào tay nó, tự môt mình: “ Mày xem, nếu như hồi đó bị mày doạ làm cho sợ đến chết có phải tốt hơn nhiều hay , có lẽ nếu như tao chết ngay từ đầu có nhiều chuyện bất hạnh như vậy xảy ra”.


      Quý Giác gì, chỉ ôm lấy Lâm Hàn, khẽ khàng an ủi: “Sao cậu có thể mình như vậy được”


      “Nhưng những điều mình đều là thực”, tâm trạng của Lâm Hàn cực kỳ tồi tệ, “Nếu như phải vì mình gián tiếp hại chết Tiểu Hoan, Hữu Đức làm tất cả những chuyện đó đâu…”. Nhắc đến cái tên đó, lại thấy lòng mình chấn động. Lâm Hàn đột nhiên ngồi bật dậy:” Ôi, đúng”


      Quý Giác hỏi: “Cái gì đúng?”


      “Nếu như tất cả mọi việc đều là do Hữu Đức làm, giờ ấy chết rồi, còn người nào muốn mình chết mà làm chuyện đó nữa đây? Hơn nữa…”, Lâm Hàn cố gắng lục lọi suy nghĩ.


      Quý Giác cũng thấy lo lắng vì căng thẳng của Lâm Hàn: “ Hơn nữa cái gì?”


      giờ mình chưa thể nghĩ ra được, mình muốn đến hỏi Đường Triêu chút, để ấy nghĩ cùng với mình”,


      Lâm Hàn nhìn khuôn mặt càng ngày càng gầy guộc của Quý Giác, “ giờ cậu phải nghỉ ngơi nhiều đấy, đừng có lo lắng vì chuyện của mình, đợi đến khi mình phát ra manh mối gì cho cậu nghe”.


      “Vậy cậu cũng cẩn thận đấy nhé” , Quý Giác dặn dò.


      “Ừ, mình biết rồi”.


      Thực ra phải là Lâm Hàn chưa nghĩ được manh mối nào, mà chỉ là muốn đem phiền toái đến cho Quý Giác. cho cùng ở ngoài ánh sáng còn hung thủ giấu mặt trong bóng tối, muốn lại có thêm người nào nữa bị tốn thương vì mình.


      Khi Lâm Hàn với Đường Triêu về những manh mối ngờ vực trong lòng, cũng rất tán đồng với suy nghĩ đó của : “ Vậy nghĩ đó là ai? Hữu Đức và Trịnh Khắc đều chết cả rồi”


      “Tôi cảm thấy đều mà Hữu Đức trong đĩa ghi đó hoàn toàn chính xác”, Lâm Hàn nhớ lại những nội dung nghe trong chiếc đĩa DVD Hữu Đức gởi ình.


      Đường Triêu hỏi lại: “ hoàn toàn chính xác ư?”


      Lâm Hàn gật đầu: “Chắc chắn là ấy còn giấu giếm điều gì đó”


      Lâm Hàn lấy chiếc đĩa DVD Hữ Đức gởi ra , phát phát lại mấy lần, Đường Triêu lắc đầu: “Tôi thấy được manh mối nào”


      “Tôi cũng tìm ra được cái gì, tuy nhiên tôi nghĩ câu trả lời chắc chắn nằm trong này, người dù có giấu giếm giỏi tới đâu cũng vô tình bỏ qua điều gì đó. Vì sao ấy lại viết thư mà dùng cách này? Vì nếu như viết thư bút sa gà chết, rất dễ dàng nhận ra sai sót…” xong, Lâm Hàn chợt vỗ bộp lên đầu: “Đúng rồi, tôi có thể ghi lại hết những điều ấy , sau đó đối chiếu lại.”


      Nghĩ là làm, hai người bèn phát lại từng đoạn từng đoạn , sau đó ghi ra giấy, ghi xong lại đối chiếu với đĩa, những chỗ Hữu Đức dừng lại Lâm Hàn đều đánh dấu. Khi đối chiếu xong xuôi, Lâm Hàn kiểm tra lại lượt- mỗi lần nhắc đến Tống Ngọc Ngọc, Hữu Đức đều dừng lại lúc dù dài ngắn khác nhau.


      “Vấn đề cuối cùng cũng vẫn nằm ở nhân vật Tống Ngọc Ngọc này”, Lâm Hàn tránh khỏi chán nản, “ Tống Ngọc Ngọc là nỗi đau nằm sâu trong trái tim ấy, khi nhắc tới ta, ấy có phản ứng khác thường cũng chẳng phải có điều gì khó hiểu”


      Đường Triêu vừa nhìn tờ giấy ghi chép vừa : “Tôi thấy vẫn chưa chắc vậy”. Xem kỹ lại hồi, Đường Triêu chợt vỗ vai Lâm Hàn: “ mau xem , mau xem xem.”


      “Xem cái gì?” , Lâm Hàn ghé sát đến, thấy Đường Triêu chỉ vào chỗ lần đầu tiên Hữu Đức nhắc đến cái chết của Tống Ngọc Ngọc: “Tuy nhiên đúng lúc này, Ngọc Ngọc…”. Lâm Hàn nhìn Đường Triêu hiểu: “Cái đó có vấn đề gì?”


      nhìn hai lần tiếp sau nữa mà xem, mỗi khi nhẵ đến cái chết Tống Ngọc Ngọc, Hữu Đức đều với vẻ mập mờ, cơ bản ta hề rằng Tống Ngọc Ngọc chết, thậm chí còn dùng cả từ “ra ” nữa”


      “Tôi cũng thấy vậy”, Lâm Hàn gật đầu, nghĩ ngay sang hướng khác, : “Có lẽ vì ấy quá Tống Ngọc Ngọc, nên đến tận bây giờ vẫn chưa thể đối mặt được với thực là Tống Ngọc Ngọc chết nên…”


      “Cũng có thể là như vậy, nhưng tôi vẫn cảm thấy nên điều tra chút về Tống Ngọc Ngọc”.


      Lâm Hàn : “Nếu như muốn điều tra về Tống Ngọc Ngọc quá đơn giản, Quý Giác là bạn của ấy khi còn sống, có việc gì cứ hỏi Quý Giác ra ngay”.


      xong Lâm Hàn đột nhiên chững lại, cảm thấy điều gì đó ký quái xuất trong đầu mình, những kỳ quái ở chỗ nào thể nghĩ ra nổi.


      Đường Triêu vỗ vỗ vào tay , : “Chúng ta cứ lặng lẽ ngấm ngầm điều tra tốt hơn, những người biết việc này càng ít càng tốt, như vậy là đỡ đánh rắn động cỏ, hai là tránh việc có thêm người may vưỡng vào tai hoạ”.


      Lâm Hàn hoàn toàn đồng ý.

      Chương 46: Chiếc hoa tai ngọc trai

      Lâm Hàn quay về nhà, dặn dò chú Vương và hai người giúp việc kiểm tra lượt tất cả các phòng, khi khẳng định trong nhà có bất kỳ người nào khác, mới khoá kín tất cả cửa dưới tầng lại. sợ có người trèo tường đột nhập vào, thế nên cũng cho kiểm tra lại tường rào lượt, song phát ra bất cứ thứ gì khả nghi. Quả thực lúc này làm gì cũng cực kỳ thận trọng.


      Kể từ sau cái chết của Lý Ảnh, bà Tố Lan cũng luôn thấp thỏm yên, còn chuyển thêm mấy bảo vệ ở công ty về nhà để gác xung quanh nữa.


      Buổi tối trước khi ngủ, Lâm Hàn khoá chặt cửa phòng. Mấy ngày như vậy thấy có chuyện gì xảy ra.


      Muốn điều tra thông tin về Tống Ngọc Ngọc thực quá khó, căn cứ vào những điều mà Hữu Đức từng kể, Lâm Hàn quay về trường cũ của Tống Ngọc Ngọc để điều tra.


      Kết quả thu được khác lắm so với những gì mà Quý Giác với , cả giáo viên lẫn bạn học cũ của Tống Ngọc Ngọc rất nhiều về tình bạn của Quý Giác và Ngọc Ngọc, thậm chí mối quan hệ đó còn thân thiết hơn cả những gì mà Quý Giác từng ra.


      Với kết quả thu được đó, Lâm Hàn và Đường Triêu tránh khỏi thất vọng.


      Cuối cùng Lâm Hàn quyết định lấy mình ra làm mồi nhử: “Nếu như người đó thực muốn giết tôi, nhất định hành động thôi, tôi muốn giải tán đám bảo vệ ở nhà mình, các thiết bị bảo vệ cũng thu lại còn nguyên như trước thôi”


      Đường Triêu phản đối ý định của : “ được, làm như vậy quá nguy hiểm, hơn nữa làm sao có thể xác định được là khi nào ra tay?”


      “Nhưng mà nếu cứ thế này chắc chắn xuất đâu”


      “Quả thực tôi yên tâm được, hay là như vậy , tôi chuyển đến nhà ở tạm”


      “Như vậy chẳng phải là nguy hiểm chuyển sang hay sao?”


      Đường Triêu cười: “Tôi là đàn ông, cũng vẫn khoẻ hơn , ngay cả nếu như có người mò đến, cũng vẫn có thể đấu lại được mấy đòn”


      Lâm Hàn cảm thấy như vậy vẫn có gì đó thoả đáng, nhưng tạm thời thể nào nghĩ ra được cách khách hay hơn, nên chỉ có thể làm theo ý của Đường Triêu.


      Tối hôm đó, Đường Triêu ngủ trong phòng Lâm Hàn, còn Lâm Hàn chuyển sang phòng của bà ngoại trước kia.


      Vì nhiểu chuyện chất chứa trong lòng nên đêm đến Lâm Hàn sao ngủ được, bèn nằm giường đọc sách. Phòng của lão phu nhân rất rộng, nửa được chia ra bằng hai giá sách, xem chừng sao vụ xảy ra thư phòng, lão phu nhân biến phòng ngủ của mình thành phòng đọc sách.


      Lâm Hàn cứ nằm đọc tới mức mệt nhoài, song vẫn sao ngủ nổi, thế nên gọi điện thoại bàn bào máy ở phòng mình.


      “Sao mà vẫn chưa ngủ thế?” , Đường Triêu thấp giọng hỏi.


      biết nhưng tôi thể nào ngủ được, đọc sách tới nỗi cay hết mắt rồi mà vẫn thấy buồn ngủ chút nào”, Lâm Hàn có thói quen xấu đó là khi nghe điện thoại tay bao giờ để yên. Khi đó vừa chuyện, bàn tay để vừa mò mẫm khắp ngăn tủ đầu giường.


      “Vậy thử đếm cừu xem”, Đường Triêu gợi ý.


      Lâm Hàn bĩu bĩu môi: “Có mà được ấy, biết ai đó có cái ý tưởng ngu ngốc là đếm cừu ngủ được, lần trước mất ngủ tôi đếm đến đúng năm nghìn con, càng đếm càng khó ngủ”


      “Ha ha, vậy …”


      Đột nhiên, Lâm Hàn kêu oái lên trong điện thoại.


      Đường Triêu lập tức ngồi dậy, lo lắng hỏi: “ Có chuyện gì vậy? Lâm Hàn làm sao vậy?”


      “Đừng lo, có thứ gì đó chọc vào tay thôi”, Lâm Hàn đưa ngón tay bị đau lên miệng thổi.


      Đường Triêu thở phào nhõm: “ Làm tôi sợ chết được. Tôi còn tưởng…”


      “Hả, sao cái này lại ở đây được nhỉ?”, Lâm Hàn lấy trong khe gối ra chiếc khuyên tai ngọc trai, nhìn trông rất quen mắt. có cảm giác mình nhìn thấy ở đâu đó rồi, chỉ có điều ngay lúc đó nhớ ra được.


      Đường Triêu hỏi: “Là thứ gì vậy?”


      “Là chiếc khuyên tai, khuyên tai ngọc trai, trông rất quen”


      “Liệu có phải của mẹ hay của lão phu nhân ? nhìn thấy họ đeo rồi nên trông quen mắt thôi”


      “Mẹ tôi gần như bao giờ bước ra khỏi cửa, ở trong nhà chưa từng đeo thứ gì bao giờ, còn bà ngoại từ khi tôi bước chân vào nhà này chưa từng thấy bà đeo những món đồ này. Hơn nữa chiếc khuyên tai lại nằm dưới khe gối, chứng tỏ gần đây mới có người dùng”


      “Ngày mai hỏi mọi người là biết ngay”, Đường Triêu ngáp tiếng, “Đại tiểu thư, vẫn chưa thấy buồn ngủ hay sao? chưa buồn ngủ nhưng tôi buồn ngủ lắm rồi, tôi thấy chắc vị huynh đệ đó đến hôm nay đâu, tôi chuẩn bị khoá cửa rồi ngủ đây”


      “Chắc là nghe thấy tiếng nên sợ quá chạy mất rồi”


      “Đám bảo vệ vừa mới giải tán , nếu như tôi là ta, trong thời gian ngắn trước mắt đến đâu, ai mà biết được có giở trò nghi binh chứ. Ít ra phải đợi chúng ta hoàn toàn còn cảnh giác nữa mới ra tay kia”


      Lâm Hàn gật đầu tán thành: “Cũng đúng, vậy huynh đài hoàn toàn có thể yên tâm, thoải mái rồi”


      “Vậy quả nhân ngủ đây”


      Ngày hôm sau Lâm Hàn cầm chiếc khuyên tai hỏi bà Tố Lan.


      “Đây phải là món đồ trong nhà chúng ta”, bà Tồ Lan khẳng định, “Phần lớn đồ trang sức của nhà ta đều đặt làm theo mẫu, sau khi làm xong cũng lấy về ngay mà còn cầu cửa hàng khắc lên đó chữ H sau đó mới lấy về, món đồ nào cũng có, thế nên chiếc khuyên tai này chắc chắn là phải”


      “Vậy ai đến chơi nhà ta? Gần đây chỉ có Tiểu Ảnh là người ngoài ra vào chỗ này, lẽ nào lại là của ấy?”


      “Tám phần là như vậy, con bé thường đến phòng bà ngoại con chuyện trò mà”


      Tuy nhiên chỉ là chiếc khuyên tai nên cũng ai lưu tâm nhiều nữa.


      Thoáng cái nửa tháng trôi qua, vẫn bình an vô .


      Vụ án của Lý Ảnh cũng có bất cứ tiến triển gì. Trong thời gian đó Đường Triêu tạm thời ở lại trong nhà họ Hà. Hễ nhìn thấy Đường Triêu, Lâm Hàn lại nghĩ tới Lý Ảnh, ấy cũng đến ở nhà họ Hà giống như giờ, cuối cùng trở thành người thế mạng cho Lâm Hàn. . Song cũng khỏi nghĩ tới Thanh Lâm, thể nghĩ rằng có lẽ đó chính là báo ứng trong luật nhân quả. Thanh Lâm chết là vì Lý Ảnh, còn Lý Ảnh lại chết vì nhà họ Hà, chẳng phải đó chính là trả nợ hay sao? lại nhớ Đường Triêu từng kể, sư phụ nếu như đến quá gần Lý Ảnh phải độc suốt đời. Đúng là ứng nghiệm, giây trước còn là chú rể, giây sau trở thành người đàn ông goá vợ.


      Trong lòng Lâm Hàn cũng rất sợ có chuyện gì đó với Đường Triêu, nhiều lần khuyên nên về nhà nhưng vẫn mặc kệ, lòng dạ muốn tìm ra hung thủ đứng đằng sau tất cả. Lâm Hàn biết cái chết của Lý Ảnh ảnh hưởng quá lớn đến , thế nên nhiều khi muốn khuyên cũng khuyên được nữa.


      Sắp đến cuối năm, công việc ở công ty vô cùng bận rộn, sau lần gặp nhau đó, Lâm Hàn hề liên lạc với Quý Giác. Hôm đó khó khăn lắm mới có được nửa ngày rảnh rỗi, tự mình lái xe đến tiệm hoa của Quý Giác.


      ngờ ở đó vắng tanh, Quý Giác đâu mất hút. bé trông nom cửa hàng nhiệt tình chào hỏi rồi mời Lâm Hàn chút, chị Quý Giác lát rồi về ngày”


      Lâm Hàn nghĩ tới rồi chờ chút cũng được, bèn vào trong đó chờ. lật giở mấy cuốn tạp chí để bàn trà, phía chồng tạp chí là chiếc hộp đựng đồ trang sức. Lâm Hàn cười : “Người này đúng là quá xa xỉ, lấy cả hộp đựng đồ trang sức ra làm cục chặn giấy”. Đột nhiên nhớ lại chuyện lần trước đến đây có làm đổ chiếc hộp này, Lâm Hàn buột miệng hỏi bé trông cửa hàng: “Này em, lần trước chị Quý Giác tìm thấy chiếc khuyên tai bị mất chưa? “


      “Hả?”, bé trông cửa hàng thò đầu từ bên ngoài vào, trông vẻ mặt mờ mịt, ràng là quên chuyện đó rồi. Lâm Hàn xua xua tay: “ có gì”.


      với Quý Giác vốn thân thiết nên hai bên cũng để ý những chuyện vặt vãnh. Tiện tay, Lâm Hàn mở chiếc hộp ra xem. Đồ trang sức bên trong đó cũng nhiều lắm, thế nên vừa nhìn qua thấy chiếc khuyên tai ngọc trai nằm lẻ loi. Lâm Hàn đột nhiên nhớ ra chiếc khuyên tai nhặt được trong phòng bà ngoại. Lẽ nào? bỗng thấy tim mình đập thình thình, gần như muốn nhảy cả ra ngoài lồng ngực. Lặng lẽ cầm luôn chiếc khuyên tai ấy, sau đó Lâm Hàn đặt chiếc hộp về nguyên chỗ cũ.


      Từ lúc đó, Lâm Hàn cứ nghĩ biết mình nên hay ở lại. Nếu như bỏ , liệu Quý Giác có nghi ngờ ? Cuối cùng, vẫn cố gắng trấn tĩnh, ngồi tựa vào salon vờ ngủ.


      lâu sau đó nghe thấy tiếng bé trông hàng bên ngoài: “Chị Quý Giác, chị về rồi à? Chị Lâm Hàn đợi chị bên trong đấy”.


      Quý Giác ừ tiếng, sau đó vào phòng nghỉ.


      Lâm Hàn vẫn nhắm mắt, dám tỉnh dậy ngay lập tức, chỉ nghe thấy tiếng bước chân Quý Giác mỗi lúc gần hơn, sau đó thấy Quý Giác đặt tay lên vai mình. sao kiềm chế nổi, khẽ rùng mình cái, biết khó mà giả bộ ngủ tiếp được nên làm ra vẻ như bị đánh thức dậy: “Cậu định làm ình sợ chết hay sao?” Lâm Hàn vốn luôn trong tình trạng tâm thần bất ổn, nên cũng cần làm bộ quá.


      vô dụng”, Quý Giác cầm bộ đồ pha trà lên, “Cậu uống trà gì?”. Mới hơn tháng gặp, vậy mà Quý Giác có vẻ như gầy thêm chút nữa.


      Lâm Hàn đời nào dám uống trà, lập tức xua xua tay: “ uống đâu, mình chỉ ghé qua thăm cậu thôi, gần đây bận tới mức hớ được ra chút nào, bây giờ lại phải về nhà ăn cơm với mẹ mình, bà ấy đợi rồi”.


      “Cũng được, để mình tiễn cậu”, Quý Giác rồi đưa ra ngoài. Đến khi ngồi lên xe rồi mà Lâm Hàn vẫn còn thấy tim mình đập thình thình. nhìn qua gương chiếu hậu, vừa vặn nhìn thấy Quý Giác – ấy gầy tới mức gần như chỉ cơn gió thôi cũng có thể cuốn bay , cảm tưởng như sức sống trước đây bị tiêu hao phân nửa, hoàn toàn giống người, mà giống bộ xương khô hơn.


      Khi về đến nhà, Lâm Hàn đem chiếc khuyên tai mình nhặt được ra so sánh, quả nhiên khác chút nào.


      gần như dám tin vào thực trước mắt mình, vội gọi đện cho Đường Triêu, Đường Triêu nghe xong cũng thất kinh.


      “Sao lại có thể là ấy được? Sao có thể như thế được?”. Việc này so với chuyện Hữu Đức còn tác động mạnh đến Lâm Hàn hơn, bất kể thế nào cũng sao hiểu nổi: “Hữu Đức có thể là vì Tống Ngọc Ngọc, vì Tiểu Hoan, còn ấy là vì cái gì? Nếu như đúng là ấy, ấy chính là Ngọc Ngọc mà Hữu Đức muốn bảo vệ, nhưng người Hữu Đức là Tống Ngọc Ngọc, người khiến ấy sẵn sàng nhảy vào nước sôi lửa bỏng, lên trời xuống bể là Tống Ngọc Ngọc, lẽ nào vì Quý Giác trông giống Ngọc Ngọc nên ấy muốn mình gánh vác tất cả trách nhiệm? thể nào, thể nào, Quý Giác hoàn toàn có chút dây mơ rễ má gì với nhà họ Hà, sao có thể gây ra những chuyện kinh khủng như vậy được? Dù tính cách của ấy có thay đổi thế nào cũng biến thái đến mức độ đó đâu”, đến câu cuối cùng, Lâm Hàn kích động tới mức còn mạch lạc.


      “Trừ phi ta là Tống Ngọc Ngọc chứ phải là Quý Giác”, Đường Triêu suy đoán mạnh bạo.


      “Hả…”, Lâm Hàn kinh ngạc vì lời của Đường Triêu, Quý Giác là Tống Ngọc Ngọc ư? lập tức lắc đầu: “ thể nào, nếu như ấy là Tống Ngọc Ngọc Quý Giác thực đâu?”.


      “Người chết là Quý Giác, còn người sống là Tống Ngọc Ngọc. Hữu Đức có thể giả làm Tiểu Hoan, vì sao Tống Ngọc Ngọc lại thể thế thân cho Quý Giác? đừng quên là ngoại hình của hai người bọn họ giống hệt nhau đấy”.


      “Theo em Tống Ngọc Ngọc giết chết Quý Giác thực , sau đó sống tiếp dưới thân phận của Quý Giác hả?... Nhưng, có nhất thiết phả vậy ? Bất luận ta là Tống Ngọc Ngọc hay Quý Giác trước đây bọn tôi cũng có quen biết nhau đâu, ta hoàn toàn cần dùng đến thân phận khác để tiếp cận tôi”.


      Đường Triêu chau mày : “ ra cũng phải, việc này quả thực khó lòng mà hiểu được. Nếu như muốn tiếp tục sống dưới thân phận người khác phải lừa dối được rất nhiều người, dễ dàng chút nào đâu”.


      “Tuy nhên”, Lâm Hàn nhớ lại, “Tôi đột nhiên nhớ ra lần trước khi về Bình Uyển bắc thôn, lúc chuyện với bà Tuệ Châu cũng nhắc tới Ngọc Ngọc, bà ấy từng là chắc chắn Ngọc Ngọc chưa chết, vì nếu đúng là Ngọc Ngọc còn đời này nữa thể có chuyện bà ấy có cảm nhận gì. Cũng giống như lúc bà ấy là Hữu Đức đứng ngoài cửa ấy, tôi cũng tin lắm, nhưng kết quả là Hữu Đức hôm đó có đứng ngoài cửa . Liệu có đúng Quý Giác là Tống Ngọc Ngọc ?”.


      “Bất kể có phải hay , từ giờ cũng được tiếp xúc với ta mình nữa”.


      Lâm Hàn vốn vẫn luôn mong mình sớm tìm được ra thực, nhưng mỗi lần khi thực được đưa ra ánh sáng đều vô cùng tàn nhẫn, giống như Hữu Đức, người mà luôn tin tưởng, người mà thậm chí còn coi là chỗ dựa duy nhất khi gặp khó khăn, thế rồi kết quả ra sao? Sau khi được hưởng hơi ấm thực lại là cơn giá lạnh thấu xương.


      Giờ đây lại đến lược Quý Giác, dù rằng thời gian họ kết bạn với nhau chưa được coi là dài lắm, nhưng cũng vẫn là tình bạn thân thiết. Chỉ mới nửa năm ngắn ngủi… Lâm Hàn đẩy cửa sổ ra, làn gó đêm khe khẽ vuốt ve mặt. vẫn thầm cầu nguyện trong lòng: Hy vọng tất cả chỉ là phỏng đoán của chúng ta.


      Tuy nhiên cũng thừa biết rằng niềm hy vọng đó rất mong manh.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 47: Thân phận thực của Quý Giác

      Để chứng thực cho nỗi hồ nghi trong lòng, Lâm Hàn quyết định tìm về nhà Quý Giác chuyến.


      Nhà Quý Giác ở cửa bắc thành phố, khó tìm lắm.


      Quý Giác từng ở nhà chỉ còn bố mẹ ấy, nhưng ngờ người ra mở cửa lại là bà lão tóc bạc phơ. chỉ tóc trắng xóa, mà ngay đến khuôn mặt, lông mi, lông mày tất cả đều trắng xóa, trắng tới nỗi dường như nhìn được các đường nét nữa. Đây phải là dáng vẻ bình thường ở người già, mà là biểu của bệnh bạch tạng. Người ấy nheo mắt nhìn về phía Lâm Hàn, song hình như có tiêu cự: “Ai vậy?”.


      “Dạ, đây có phải nhà Quý Giác ạ?”, biết nên xưng hô với bà ấy như thế nào, bởi những người mắc bệnh bạch tạng thường rất khó đoán tuổi tác Từ trước đến nay Quý Giác chưa từng nhắc tới những chuyện trong gia đình mình, thế nên Lâm Hàn cũng dám khẳng định đây có phải mẹ ấy hay .


      “Phải, tôi là mẹ nó, là ai?”, mắt người phụ nữ nheo thành đường thẳng, kiểu như muốn nhìn Lâm Hàn hơn chút.


      “Cháu chào dì, cháu là bạn học của Quý Giác”, Lâm Hàn ngập ngừng chút, “Cháu họ Tống, dì gọi là Tiểu Tống được rồi”.


      “Mau vào nhà ngồi ”, mẹ Quý Giác vộ vàng đưa Lâm Hàn vào trong nhà, vừa đóng cửa lại vừa gọi: “Ông ơi, nhà có khách”. Nghe giọng mẹ Quý Giác rất vui, khiến người ta có cảm giác cực kỳ hiếu khách.


      Vào trong phòng khách, Lâm Hàn trông thấy người đàn ông cũng tóc trắng xóa ngồi pha trà – hóa ra bố mẹ Quý Giác đều bị bạch tạng. Bố Quý Giác nhìn Lâm Hàn gật đầu: “Ngồi uống trà ”. Vừa , ông ấy vừa đưa tay theo thói quen lấy chiếc chén rót trà cho Lâm Hàn rồi đặt xuống bàn – ràng là quen với những bất tiện vì thị lực kém.


      Mẹ Quý Giác bưng lên địa trái cây, với Lâm Hàn: “Cháu à, ngồi xuống , ngồi xuống. Thích ăn quả gì cứ gọt lấy ăn tự nhiên nhé, mắt dì nhìn được ”.


      “Dì khách sáo quá, cháu biết rồi ạ”, nhìn bố mẹ Quý Giác, Lâm Hàn chợt thấy nhoi nhói trong lòng.


      “Cháu cũng họ Tống, vậy có biết Tống Ngọc Ngọc ?”, bố Quý Giác hỏi. Vừa lên tiếng ông ấy nhắc đến Tống Ngọc Ngọc.


      “À, có biết ạ, chúng cháu là chị em họ, chị ấy hơn cháu nửa tuổi”.


      “Ngọc Ngọc đúng là tốt, đáng tiếc là…”, mẹ Quý Giác vừa xong mắt đỏ hoe.


      Lâm Hàn biết phải làm thế nào để an ủi họ, cũng biết làm thế nào để chuyển chủ đề sang Quý Giác, thấy mẹ ấy rơi nước mắt, vội vàng rút giấy ăn ra lau giúp.


      Ai ngờ người phụ nữ đó lại càng khóc dữ hơn: “Giống, quả thực là gống, trước kia Ngọc Ngọc đến nhà chúng tôi chơi, nếu như thấy tôi đau lòng thế này, con bé cũng lau nước mắt giúp, sau đó chuyện đùa cho tôi khuây khỏa”.


      Xem chừng Ngọc Ngọc đều được người người dưới trong nhà Quý Giác mến, vậy nên Lâm Hàn càng dám tùy tiện ra bất cứ chuyện gì, sợ có sai lầm.


      Mẹ Quý Giác khóc lóc hồi, cuối cùng cũng dừng lại, bắt đầu đủ mọi chuyện trời dưới bể, từ chuyện về Quý Giác, đến từng chi tiết về Ngọc Ngọc, Lâm Hàn thỉnh thoảng mới chen vào được hai câu, cũng tìm hiểu được thêm bất cứ thông tin gì vì chẳng có gì khác hơn so với những điều mà Hữu Đức với Quý Giác ra.


      mấy câu làm ẹ Quý Giác vui lòng, thế nên bà lập tức đem cả album ảnh của Quý Giác ra cho xem. Có rất nhiều ảnh trong đó, hai người bọn họ ăn mặc giống hệt nhau, tuy nhiên Lâm Hàn phát ra phong cách của Tống Ngọc Ngọc càng ngày càng giống Quý Giác, đến cuối cùng vẻ nhút nhát bẽn lẽn ban đều còn nữa, khiến Lâm Hàn sao phân biệt nỗi, phải thường xuyên hỏi: “Người nào là chị cháu? Người nào là Quý Giác?”.


      Mẹ Quý Giác mắt kém nhưng vẫn có thể phân biệt được đâu là con mình. Lâm Hàn khỏi buồn bực, nếu như so sánh kỹ, vẫn cảm thấy hai người đó có gì khác biệt nhau, lẽ nào thị lực của mình còn kém hơn cả người bị bạch tạng? Thế nên thể hỏi: “Dì ơi, mắt dì được tốt, làm thế nào mà phân biệt được thế?”.


      Mẹ Quý Giác cười cách tự hào, sờ vào phần ghi chú bên góc dưới album: “ mặt trang này có hình hoa văn nổi lên đấy, ở đây là hoa cúc, như vậy trang này là Tiểu Giác nhà chúng tôi đứng bên trái, còn người đứng bên phải là Ngọc Ngọc”.


      Khi đó Lâm Hàn mới phát ra mỗi trang album đều có gắn mẫu đánh dấu khác nhau.


      Điều đó cũng có nghĩa là nếu như người đứng trước mặt mẹ Quý Giác cũng thể nhận ra đâu là con mình, nếu như đúng là Tống Ngọc Ngọc giả danh Quý Giác, thực quá dễ dàng.


      Ngồi tới buổi chiều, Lâm Hàn bèn đứng dậy cáo từ, mẹ Quý Giác còn đưa ra ngoài cửa


      Đến đầu cầu thang, cả hai gặp người phụ nữ xõa tóc ngồi ngay ở đó, khi thấy mẹ Quý Giác liền lao đến ôm lấy chân bà.


      Lâm Hàn giật thót người. Mẹ Quý Giác vội : “Đừng sợ”, sau đó quay sang vỗ về lên đầu người đó: “Ngồi yên nào, yên nào, lát nữa là Tiểu Quân về rồi”. Người đó nghe vậy lập tức ngồi thẳng dậy.


      ra khỏi cầu thang, mẹ Quý Giác vẫn cứ thao thao bất tuyệt: “Đáng thương lắm, bà ấy mất chồng sớm, còn được đứa con trai mắc chứng ngớ ngẩn, dù gì cũng vẫn là có người bầu bạn và nương tựa. Ai ngờ mấy tháng trước, thằng bé đó xông vào nhà ga đâm chết lúc ba người, lại còn uống thuốc độc cyanua gì đó, tự tử chết. Cháu xem có phải là bất hạnh ? Thằng bé đó cũng cùng lứa tuổi với Quý Giác nhà chúng tôi, từ đến lớn vẫn chơ với nhau đấy”.


      Lâm Hàn hỏi: “ người ngớ ngẩn làm sao tìm tới nhà ga được ạ?”.


      “Nhà ga cũng ở gần đây thôi, hồi thằng bé với Quý Giác hay ra đó chơi. Trong cả khu nhà này chỉ có Quý Giác là chơi với nó, việc gì thằng bé cũng nghe theo Quý Giác hết”.


      Nhà ga! Người thiểu năng! Lẽ nào cái chết của bọn Tô Thanh có liên quan đến Quý Giác?


      Lâm Hàn kể hết lại với Đường Triêu những chuyện mà mẹ Quý Giác với , lập tức nhờ người bạn làm bên công an xem lại lượt hồ sơ vụ án mạng ở nhà ga – nghi phạm đúng là người bị thiểu năng sống trong khu nhà Quý Giác. Khi manh mối này xuất , mối nghe ngờ với Quý Giác càng lớn hơn.


      “Giờ gần như có thể khẳng định được rằng Quý Giác là nghi phạm lớn nhất, có lẽ hồi trước ta tiếp cận cũng có sẵn mục đích rồi”.


      “Tôi vẫn chưa tin điều đó lắm”, Lâm Hàn ấm ức lắc đầu.


      “Vậy chúng ta thử nghiệm lại lần nữa, hẹn Quý Giác ”.


      Lâm Hàn bèn hẹn Quý Giác đến Thượng Đảo uống cà phê.


      Khi hai người chuyện với nhau, Lâm Hàn thấy Quý Giác vẫn có gì khác thường, ngoài việc lại gầy hơn trước chút ra vẫn hài hước, vui nhộn như mọi khi, còn những bóng đen u ám mà Lâm Hàn thấy mấy ngày qua. Quý Giác còn trêu chọc làm cho Lâm Hàn cười hết cỡ, gần như quên tất cả những chuyện vui mới rồi.


      Thỉnh thoảng có những lúc trầm lắng lại, Lâm Hàn nhìn kỹ Quý Giác: Các đường nét tinh tế, nụ cười rạng rỡ, đầu mày khóe mắt chứa chan vẻ phong tình. Dưới ánh đèn dìu dịu, trông Quý Giác khác gì những xinh đẹp và gợi cảm bình thường. Đôi mắt hai mí mở to, trong sách tướng số những người mắt hai mí vốn thông minh bẩm sinh. Đôi môi dày mỏng, có răng khểnh, cho thấy khả năng hoạt ngôn, thực tế Quý Giác cũng là người nhanh mồm nhanh miệng, nhưng nếu xét về quảng thời gian hai người làm bạn với nhau, Lâm Hàn thấy Quý Giác gống người có mưu nham hiểm.


      Là do khả năng diễn xuất quá tốt hay sao?


      Hoặc là bản thân mình quá ngây thơ?


      Quý Giác thấy Lâm Hàn nhìn mình chăm chú, chớp chớp mắt như tán tỉnh: “Chưa từng nhìn thấy mỹ nhân à?”. Biểu cảm của Quý Giác trông quyến rũ, lại mang chút đáng , người con như vậy làm gì có người con trai nào thích chứ? Thảo nào Hữu Đức chấp nhận nhảy vào nước sôi lửa bỏng vì ta. Nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp đó, Lâm Hàn đột nhiên nhớ tới bức ảnh đầu tiên tìm thấy trong nhà Hữu Đức. Trong bức ảnh đó ràng phong cách của hai người trông vẫn rất khác nhau, vì sao Hữu Đức lại đó là bức ảnh cuối cùng của Tống Ngọc Ngọc?


      Lâm Hàn gật gật đầu ra vẻ nghiêm túc.


      Quý Giác đưa ngón tay trắng như ngó sen lên má, cố tình làm ra vẻ ngại ngùng. Cái bộ dạng kiều đó khiến ấy người con trai ngồi xung quanh thể đưa mắt nơi khác.


      Từ Thượng Đảo ra, Lâm Hàn muốn đưa Quý Giác về nhà. biết hàng tuần Quý Giác đều dành ra ngày để về nhà với bố mẹ.


      Đưa Quý Giác về đến nhà, nhưng Quý Giác mời Lâm Hàn vào trong chơi, đến cả lời mời khách sáo chút cũng có: “Được rồi, đến nhà rồi, em , khi nào có thời gian rỗi gọi điện”.


      Chờ Quý Giác mất hút sau đầu cầu thang, Lâm Hàn mới gọi điện cho Đường Triêu.


      lâu sau đó, Đường Triêu ra từ trong tòa nhà khác. Vừa ngồi lên xe, Đường Triêu hỏi ngay: “ ta mời lên nhà à?”.


      Lâm Hàn lắc đầu, vẫn cố vớt vát phản bác lại Đường Triêu: “Việc đó chưa chắc chứng tỏ là ấy có vấn đề. Mấy lần tước ấy cũng đưa tôi về nhà nhưng nhất quyết chịu vào. Có lẽ ấy thích đến nhà người khác, đồng thời cũng thích người khác đến nhà mình, chỉ có vậy mà thôi, việc này…”.


      “Thôi được rồi, tôi tranh luận với nữa. Tôi tìm hiểu được thông tin, sau bữa tối ấy thường tản bộ cùng bố mẹ, cứ cất kỹ xe rồi tránh , tôi vẫn muốn thử nghiệm thêm”.


      Đến khoảng bảy giờ ba mươi, ba người nhà Quý Giác quả nhiên xuất ở sân khu chung cư. Đường Triêu đẩy đẩy diễn viên quần chúng mà đưa đến nãy – đứa bé trai chừng mười tuổi.


      Đứa bé chạy đến sau lưng ba người đó, gọi tướng lên: “Tống Ngọc Ngọc”.


      Bố mẹ Quý Giác lập tức quay đầu lại nhìn xung quanh, còn Quý Giác thoạt tiên cứng người lại, nhưng vẫn dừng bước, song lập tức ý thức được điều gì đó nên cũng dừng lại nhìn ngó xung quanh giống bố mẹ mình.


      Đường Triêu kéo Lâm Hàn vẫn ngồi thụp sau lùm cây dậy, vừa vừa phân tích: “ thấy chưa? Bất luận ta là Quý Giác hay giả, căn cứ vào mối quan hệ thân thiết với Tống Ngọc Ngọc, thoạt tiên khi nghe thấy có người gọi cái tên đó thể đứng yên như vậy, cứ so sánh với phản ứng của bố mẹ ta thấy, đó chính là phản ứng tức thời theo bản năng. ta rất thông minh, nhanh chóng ý thức được điều đó, song vì chững lại lúc ban đầu nên dù có làm gì nữa cũng thể bù đắp lại nổi sai lầm đó”.


      Đường Triêu say sưa , làm tràng dài song thấy Lâm Hàn ừ hữ lời, quay đầu lại mới phát ra sắc mặt của vui hay giận. định tiếp Lâm Hàn xua xua tay, giọng nghe như tiếng muỗi: “ đừng nữa, mệt quá”.


      Những điều mà Đường Triêu làm gì Lâm Hàn nhận thấy? nghĩ tới bố mẹ Quý Giác: Trong vòng nửa giờ ở nhà Quý Giác, có tới tám mươi phần trăm tổng số thời gian đó bố mẹ ta nhắc đến ta. Họ thương con của mình như vậy, ràng Quý Giác là tất cả cuộc đời của họ. Hơn nữa trong những lúc chuyện với Quý Giác, cũng có thể thấy ta là đứa con hiểu thuận với cha mẹ, vậy khi làm những chuyện đó, lẽ nào ta nghĩ đến gia đình mình? Liệu ta có nghĩ được rằng nếu như ngày kia những chuyện ấy bại lộ, cha mẹ mình phải sống thế nào đây? Nếu như những chuyện đó đúng là do ta làm, nếu như, Lâm Hàn hy vọng biết bao đó chỉ là những giả định mà thôi. ước gì đến giờ cuộc điều tra của họ vẫn có bất cứ manh mối nào, cũng muốn biết bất cứ thực nào nữa.


      Sau đó Lâm Hàn lại tự thẩm vấn bản thân mình: Sống đời hơn hai mươi năm, ngoài việc thân phận đột nhiên thay đổi ra, cũng dám rằng mình là người tốt, nhưng từ xưa đến nay cũng chưa hề làm bất cứ việc gì có hại cho người khác, vì sao lại gặp những chuyện mà nghe thôi cũng thấy khủng khiếp này rồi? Cái gì mà tình , tình bạn, đến cuối cùng tất cả đều là giả dối. đưa mắt nhìn xung quanh, nhìn những ngôi nhà sang trọng, tự đặt ra câu hỏi: Liệu đây có phải là chỉ là ảo ảnh, vườn treo ? Liệu có hay ngày kia khi thức dậy, người nhà họ Hà đột nhiên với rằng; Chúng tôi nhận nhầm người, phải người nhà họ Hà chúng tôi?


      Hà Thanh Lâm dù rằng phản bộ Lý Ảnh, nhưng ít ra trong lòng ấy vẫn luôn cảm thấy tội lỗi. Nếu như đúng là Quý Giác làm những chuyện đó, vậy ta cảm thấy thế nào với mình? Cảm giác tội lỗi trong lòng hay là luôn căm hận bừng bừng? Nhớ đến việc mình cảm thấy may mắn biết bao khi có được người bạn thân tâm đầu ý hợp, giờ mới thấy điều đó mỉa mai biết bao nhiêu.


      Bà Tố lan cũng nhận ra khác thường của Lâm Hàn, ân cần hỏi han: “Tiểu Hàn, hai ngày nay trông sắc mặt con kém lắm, có phải vì công việc ở công ty bận rộn quá có thời gian nghỉ ngơi ?”.


      Lâm Hàn ngồi bắt chéo chân ghế salon, buồn bã lắc đầu: “ ạ”.


      “Vậy có tâm gì à?”, bà Tố Lan quay đầu sang hỏi.


      “Mẹ, hồi còn trẻ mẹ có bạn ? Bạn cực kỳ thân thiết ấy?”.


      Bà Tố Lan cười cười đáp: “Có, ngay từ khi sinh ra có rồi, tên của nó là đơn! Bắt đầu từ ngày mẹ học lớp , đến trường đều có lái xe đưa đón, bọn bạn học đều mẹ là thiên kim tiểu thư nên muốn chơi với mẹ. Đến thời trung học cũng có bạn vì nguyên nhân đó. Chỉ có đ6én khi vào đại học mới dần dần khá hơn chút, tuy nhiên khi ấy quen với cuộc sống độc, sau đó quen bố con. Từ sau khi bố con ra , mẹ lại trở về với đơn đó. Thế nên nếu tính kỹ ra thời gian mẹ làm bạn với đơn là dài nhất”.


      “Vậy khi đó mẹ có khao khát tìm được người bạn thân ?”.


      , mẹ cần nhiều bạn như vậy”, nụ cười của bà Tố Lan trông vừa đơn vừa thanh nhã.


      Lâm Hàn gật đầu có vẻ hiểu mà hiểu.

      Chương 48: Tống Ngọc Ngọc

      Ngày hôm sau vì sợ bà Tố Lan nghi ngờ nên Lâm Hàn vẫn đến công ty làm bình thường.


      Đến buổi trưa, Đường Triêu đột nhiên gọi điện tới: “Bây giờ về nhà ngay , tốt nhất là gọi thêm người nào đó cùng , nếu đợi tôi đến rồi về cũng được”.


      “Xảy ra chuyện gì vậy? Sao mà thần thần bí bí thế?”, Lâm Hàn xem bản hợp đồng, ngạc nhiên hỏi.


      “Quý Giác bỏ trốn rồi”, Đường Triêu nghiêm túc, “ đừng tưởng rằng đây là chuyện hoặc tôi chỉ đùa, chừng giờ ta trốn trong xó tối nào đó chờ đến đấy”.


      “Quý Giác trốn rồi sao? Sao ấy lại bỏ trốn? Vì sao chứ? Với lại làm sao mà biết là ấy trốn?”, Lâm Hàn hỏi dồn dập luôn chặp.


      “Hôm qua sau khi quay về, tôi càng nghĩ càng thấy ổn lắm, thế nên vừa sáng hôm nay đến sờ cảnh sát báo án. Sau đó cảnh sát đến nhà Quý Giác định mời ta về lấy khẩu cung, nhưng bố mẹ ta chín giờ rưỡi tối qua ta rồi. Cảnh sát lại đến nơi ta ở nhưng tìm thấy, cả tiệm hoa hôm nay cũng đóng cửa, sau đó…”.


      Lâm Hàn cắt ngang lời Đường Triêu, gần như gào lên: “ báo cảnh sát hả? Ai bảo báo cảnh sát?”.


      Đường Triêu cũng hét lên: “ báo cảnh sát để đến khi cũng bị giết rồi mới ngồi khóc lóc hối hận à? Nghĩ lại cái đĩa mà Hữu Đức gửi cho xem, bản thân nó đầy những lỗ hổng, nhưng chỉ vì dùng tình cảm để suy xét mà báo cảnh sát ngay, thế nên Tiểu Ảnh mới…”, Đường Triêu lập tức dừng lại, có ý trách móc Lâm Hàn, nhưng từ khi biết Quý Giác rất có khả năng là hung thủ ra tay sát hại Lý Ảnh, chỉ có suy nghĩ duy nhất, đó là phải nhanh chóng đưa kẻ giết người đó ra trước pháp luật để trả thù cho Lý Ảnh. Nếu như trong thời cổ đại, chắc chắn tự mình dùng đao kiếm giết chết kẻ thù để xả nỗi hận đó rồi.


      Nỗi căm hận trong lòng , những người bình thường thể nào hiểu được.


      “Tôi biết rồ, vậy đến đây . Tôi đợi ”. Thấy Đường Triêu nhắc đến Lý Ảnh, Lâm Hàn lập tức giống như trái bóng xì hơi. ngời sắp thành vợ người ta bỗng nhiên trở thành vật tế thần chết thay ình, chưa đến việc người ta giờ toàn tâm toàn ý lo lắng cho an nguy của mình, mình làm gì có tư cách để lên tiếng người ta chứ? Vẫn còn chịu tỉnh ra, cố giữ cái tình bạn vốn bị người nào đó cắt tan tành thành trăm mảnh từ lâu rồi hay sao?


      Lâm Hàn vừa gác máy chuông điện thoại nội bộ đổ dồn, sau đó là giọng ngọt ngào của nữ thư ký vang lên: “ Lâm Hàn, có vị họ Quý đến tìm , xem, này, ơi, ơi…”, tiếp sau điện thoại bị ngắt. Mấy tiếng gọi sau cùng của nữ thư ký chắc chắn phải là để gọi Lâm Hàn.


      người họ Quý! ta đến đây nhanh như vậy hay sao? Lâm Hàn vừa đứng dậy, cánh cửa mở bật ra, Quý Giác rảo bước lao vào trước mặt Lâm Hàn, tay nhanh chóng ôm chặt lấy ngang người , đôi môi gợi cảm ghé sát tai: “Bé ngoan, đừng động đậy. người tôi quấn đầy thuốc nổ, nếu ngoan ngoãn chút, biết đâu tôi lại cẩn thận chạm vào nút khai hỏa, đừng là chỉ tôi với , mà có thể cả cái công ty này có rất nhiều người phải chết theo đấy”.


      Nữ thư ký cũng lao vào ngay sau đó, liên tục cúi gập người xuống với Lâm Hàn: “ Lâm Hàn, xin lỗi , cái này cứ…”.


      “Bảo ta ra ngoài !”, Quý Giác vẫn ghé sát tai Lâm Hàn , sau đó cố tình làm ra vẻ ỡm ờ, “Hàn, bảo ta ra ngoài , đừng có ở đây gây chướng mắt”.


      Nữ thư ký ngẩng đầu lên, đúng lúc trông thấy hai người ôm nhau thân mật, tỏ ra hết sức ngạc nhiên, tiếp sau đó có vẻ như chợt hiểu ra.


      ra ngoài ”, Lâm Hàn .


      “À…à, à…, tôi, tôi ran gay đây”, nữ thư ký vội vàng lui ngay ra, khi còn cẩn thận đóng cửa lại giúp bọn họ.


      muốn làm gì?”, Lâm Hàn quay đầu sang nhìn Quý Giác, ta mặc bộ vest đen, bên trong là áo sơ mi trắng bằng lụa , trông mát mẻ, lại hơi có vẻ đẹp đàn ông. Lâm Hàn khẽ cựa mình chút, khuỷu tay chạm ngay vào eo lưng của ta - ở đó cứng ngắc.


      Quý Giác thổi phù phù vào tai Lâm Hàn, sau đó tay phải giơ vật lên khua khua trước mắt : “ tin điều tôi à?”. Vậy ta cầm trong tay trong giống chiếc điều khiển từ xa.


      “Tin”, Lâm Hàn trả lời, mặt bộc lộ điều gì.


      “Vậy chúng ta thôi, bé ”, Quý Giác ôm lấy Lâm Hàn, mở cửa ra.


      đâu?”.


      “Tôi cũng biết, dù sao cũng phải rời khỏi đây, chúng ta chọn nơi nào đó đẹp đẽ rồi cùng chết”, Quý Giác nở nụ cười ác độc.


      đúng là điên rồi”, Lâm Hàn nghĩ cách đối phó với ta.


      đúng lắm, tôi điên rồi”, Quý Giác đưa tay cầm chiếc điều khiển từ xa lên nghịch tóc, “ điên lại có thể làm chuyện này hay sao”.


      Trong con mắt mọi người, Lâm Hàn và Quý Giác giống như cặp tình nhân to tâm với nhau, cả hai người đều là nữa, lại thêm thân phận đặc biệt của Lâm Hàn, nên tất cả nhân viên trong công ty đều dám giương mắt ra nhìn ngó, vì vậy ai nhận ra Lâm Hàn bị khống chế.


      Khi Đường Triêu đến công ty nhà họ Hà vừa vặn trông thấy Lâm Hàn lái xe từ trong hầm xe ra, Quý Giác ngồi bên cạnh còn đắc ý làm động tác Victoria với .


      Cuối cùng vẫn đến muộn.


      Đường Triêu lập tức chặm chiếc tax, đồng thời gọi điện báo cảnh sát. Vừa gọi điện xong, thấy số máy của Lâm Hàn gọi đến. bắt máy, chưa đợi Lâm Hàn động viên ngay: “ đừng sợ, đừng căng thẳng, tôi vừa báo cảnh sát rồi, phải bình tĩnh giữ cái đầu tỉnh táo, đừng có kích động ta”.


      Lâm Hàn đợi xong, mới bình tĩnh : “ ta buộc thuốc nổ người”.


      xong, Lâm Hàn dập máy. Quý Giác giật ngay lấy điện thoại của , trêu chọc: “ sợ chút nào hả? phải là đứa con nhìn thấy bộ xương khô ở nhà tôi sợ tới mức ngủ được nữa hay sao?”.


      “Nhưng phải bộ xương khô, hơn nữa, lẽ nào tôi sợ chấp nhận thả tôi ra?”, Lâm Hàn đưa mắt nhìn Lâm Hàn, “Chẳng phải sợ hãi của tôi là thứ mà muốn được thấy nhất hay sao? Khi ở Bình Uyển bắc thôn, chúng tôi sợ hãi đến như vậy, nhưng vẫn hề mềm lòng, vẫn tước sinh mạng của biết bao nhiêu người vô tội kia mà”.


      Quý Giác hoàn toàn để ý đến điều đó, bật cười.


      “Rốt cuộc là Tống Ngọc Ngọc hay Quý Giác?”.


      “Câu hỏi dốt nát như vậy mà vẫn có thể hỏi ra miệng hay sao, Quý Giác lớn đến như vậy rồi mà còn chưa từng giết đến con gà nữa”, Quý Giác, phải, mà là Tống Ngọc Ngọc .


      “Vậy còn Quý Giác thự đâu? Chết rồi ư? Bị và Hữu Đức giết rồi ư? Đường Triêu quả nhiên đoán sai, Hữu Đức có thể giả mạo Tiểu Hoan cũng có thể đóng giả làm Quý Giác”, Lâm Hàn với vẻ bất bình, “Lẽ nào trái tim đúng là làm bằng đá? kết bạn với ấy cũng chỉ để mượn ấy làm vỏ bọc che giấu bản thân mình thôi có phải ? là Tống Ngọc Ngọc hay Quý Giác đối với tôi cũng chẳng có gì khác biệt, cần thiết phải…”.


      đừng tự cho là mình thông minh có được ?”, Tống Ngọc Ngọc cắt ngang lời Lâm Hàn, “ có biết là có những lúc mình cực kỳ ngu xuẩn . Người mắc ung thư dạ dày là Quý Giác”.


      Lâm Hàn chấn động vì câu của ta. Khi Tống Ngọc Ngọc xông vào, Lâm Hàn xếp ta vào dạng có vấn đề về thần kinh, nhưng giờ đây khi nghĩ đến hình ảnh bố mẹ Quý Giác, chợt hiểu ra: “ giúp Quý Giác chăm sóc bố mẹ ấy ư?”.


      Tống Ngọc Ngọc liếc xéo Lâm Hàn: “Chăm sóc cái đầu ấy. Tôi phải người tử tế như vậy, tuy nhiên vừa hay Quý Giác mắc bệnh, nhờ tôi giúp, dù sao cũng chẳng mất mát gì. Hơn nữa tôi dùng thân phận của Quý Giác để làm số việc càng dễ tránh được chú ý của người khác”, Tống Ngọc Ngọc xòe hai tay: “ xem, nhất cử lưỡng tiện, chẳng phải quá tốt hay sao?”.


      TÌnh cảm thực vốn thể nào che giấu được. khó để nhận ra tình cảm mà bố mẹ Quý Giác thể khi nhắc tới Tống Ngọc Ngọc, hơn nữa nếu như lòng suốt mấy năm qua ta đóng giả làm Quý Giác, dù có thể lừa dối được những người xung quanh cũng thể giấu giếm được bố mẹ Quý Giác. Xem chừng ta lòng đối đãi tốt với bố mẹ bạn thân mình.


      “Hữu Đức rất ”, Lâm Hàn hít sâu hơi, cố gắng kìm nén cảm giác đau đớn trong trái tim mình, “Thực ra nếu như có thể từ bỏ dục vọng, từ bỏ hận thù, hai người trở thành đôi rất hạnh phúc”.


      “Tiếc là ấy chết rồi”, Tống Ngọc Ngọc ngẩng đầu lên, tâm trạng hơi bấn loạn.


      “Tôi cần biết là Quý Giác hay Tống Ngọc Ngọc, chúng ta từng có quãng thời gian làm bạn chân thành hết mực với nhau. Tôi…”.


      Tống Ngọc Ngọc cắt ngang lời : “Bản thân cũng biết từ trước đến nay tôi chưa từng coi là bạn, cũng giống như Hữu Đức từ trước đến nay chưa từng vậy. Lẽ nào vẫn coi những thứ tình cảm giả dối vờ vịt đó là mà ôm ấy như báu vật? Suốt đời này Hữu Đức chỉ tôi, cũng chỉ duy nhất tôi thôi”.


      “Người tôi nhất là Tiểu Hoan, sau đó là bà, rồi đến Hữu Đức, ba người ấy là tất cả cuộc đời tôi. Thế nhưng…”, Tống Ngọc Ngọc nghiến răng tiếp, “ba người ấy đều chết cả rồi, đều có liên quan đến , xem, tôi còn có lý do gì để bỏ qua cho đây? tước đoạt mạng sống của người trong số đó, thế nên buộc phải chết. Thông điệp cuối cùng mà Tiểu Hoan để lại trang Bóng ma Linh Dạ mà nó xây dựng cho chính là giả thiết những tình tiết mà viết trong tiểu thuyết xuất trong cuộc sống thực của . Nó thấy được nữa, vậy để người chị như tôi làm, ở trời thế nào nó cũng thấy được thôi”.


      Lâm Hàn nhìn Tống Ngọc Ngọc, cảm thấy trong lòng đau đớn vô cùng: “Tám người bọn Vương Linh có tội tình gì chứ? Chỉ là vì muốn bọn họ chết cùng em trai mình hay sao? Nếu như Hoan Dạ ở trời biết được, biết còn thấy đau lòng đến mức nào. tình nặng nề như vậy làm sao cậu ấy gánh nổi kia chứ? Cậu ấy bị độc ác của đè chặt tới nỗi siêu thoát được”.


      “Dừng xe”, Tống Ngọc Ngọc hét lên.


      Khi đó tới ngoại ô Thanh Bồ, khu vực vắng vẻ hầu như người qua lại.


      Đường Triêu thấy bọn họ xuống xe, nhưng chỉ dám bám theo ở khoảng cách xa vì sợ khiến Tống Ngọc Ngọc manh động.


      “Cho dù gì đu chăng nữa cũng phải chết”, Tống Ngọc Ngọc kéo Lâm Hàn đ, sau đó dúi ngồi xuống cỏ.


      “Thực ra cũng phải cảm ơn cho tôi chết cách ràng”, Lâm Hàn ngẩng đầu lên nhìn trời, “Hóa ra ở Thượng Hải cũng có thể nhìn thấy bầu trời xanh đến vậy, tôi vẫn tưởng bầu trời ở Thượng Hải lúc nào cũng xám mờ mờ”.


      “Ha, chết đến nơi rồi mà vẫn còn tìm thấy niềm vui ình cơ đấy”.


      “Trước mắt nước mắt có tác dụng ?”, Lâm Hàn nhìn Tống Ngọc Ngọc, “Đến cả người thiểu năng mà cũng tha cho ư? Còn nữa, bà ngoại tôi sao? Vì sao chiếc khuyên tai của lại rơi ở khe gối của bà tôi? làm thế nào mà lọt vào trong nhà họ Hà được?”.


      Tống Ngọc Ngọc lạnh lùng : “Tôi đóng giả làm Hà Thanh Lâm dọa cho bà ta sợ chết khiếp. Trước kia vì chuyện của mà bà già ấy bị phát bệnh lần, thế nên cơ bản cần phải tốn quá nhiều sức. Khuyên tai rơi ra lúc nào tôi cũng biết, nếu như tôi cẩn thận hơn chút, các người thể biết được mọi chuyện sớm đến vậy đâu”.


      Lâm Hàn nhìn Tống Ngọc Ngọc với vẻ thể nào tin nổi: “Là vì tôi vô ý gây ra cái chết của Tiểu Hoan mà phải xây dựng nên hẳn kế hoạch lớn như vậy để đối phó với tôi ư?”.


      Tống Ngọc Ngọc cười nhạt: “ là căn nguyên, nếu như tất cả mọi người ai phải chết”. ta như vậy cũng chính là thừa nhận nhúng tay vào vụ của ba người bọn Tô Thanh.


      Lâm Hàn chán buồn nghĩ nữa, nhắm mắt lại với dáng vẻ coi cái chết chỉ hết sức nhàng: “Làm , dùng dao, dùng sáng hay dùng thuốc nổ tùy ”. Song đột nhiên nhớ đến lời di ngôn của Hữu Đức, lại hỏi: “Hữu Đức bức ảnh để bên dưới chân đèn bàn trong nhà ấy là bức ảnh cuối cùng của , nhưng khi đó trông rất nhút nhát, hoàn toàn giống với giờ, là vì sao vậy?”.


      Tống Ngọc Ngọc nghe thấy vậy ngẩn người ra, lẩm bẩm tự với mình: “Bởi vì Tống Ngọc Ngọc sau này còn thuần khiết như ngày xưa nữa”.


      Tiếng còi xe cảnh sát vang lên phía xa xa.


      Tống Ngọc Ngọc nghe thấy nhưng tỏ ra hoảng hốt, trái lại còn cười : “ muốn có bao nhiêu người nữa chết cùng chúng ta đây?”.


      “Đủ rồi, Tống Ngọc Ngọc”, Lâm Hàn túm lấy tay ta, cầu khẩn, “Tôi cầu xin , hãy bỏ qua cho những người vô tội đó , chẳng phải chỉ muốn giết tôi thôi hay sao? Hãy ấn nút điều khiển đó luôn ”.


      Tống Ngọc Ngọc đưa tay bóp cổ Lâm Hàn, khuôn mặt trở nên cực kỳ hung dữ: “Hóa ra dùng chính vẻ mặt này để làm Hữu Đức dao động đúng ? ấy với đến tận Bình Uyển bắc thôn mà cuối cùng cũng nỡ xuống tay. ấy thà chấp nhận giết chết chính mình mà cũng muốn giết , lại còn giúp giết Trịnh Khắc nữa”.


      “Khụ khụ..”, Lâm Hàn giằng tay Tống Ngọc Ngọc ra, hét vào mặt ta: “Tống Ngọc Ngọc, tỉnh lại . có biết vì sao Hữu Đức lại chọn cái chết ? Ngay từ khi bắt đầu, khi làm hết việc này đến việc khác cho , ấy đều muốn thế, nhưng vì là Tống Ngọc Ngọc, là người mà ấy thương nhất, nên ấy mới chôn vùi tất cả cảm giác của mình xuống đáy lòng, quay lưng lại với ý nguyện của mình để từng bước từng bước tới gần cái chết”.


      Lâm Hàn cảm thấy mỗi lúc đau lòng hơn, nước mắt rơi ra ướt đầm má: ” ấy giúp làm tất cả mọi việc như vậy, mỗi lần hai tay nhúng máu ấy đều cảm thấy đau đớn muốn sống, nhưng vẫn cứ bất chấp tất cả để tiếp, cuối cùng còn mình nhận trách nhiệm về cảm thấy những chuyện mà với ấy cùng làm, ấy chọn cách chết chỉ là để mong có thể tiếp tục sống, muốn cuộc sống mới hoàn toàn. ấy chịu hết mọi tội lỗi mình chỉ là để cho có thể sống cách đàng hoàng dưới danh nghĩa Quý Giác mà thôi”.


      Tống Ngọc Ngọc bị những lời của Lâm Hàn làm cho chết sững, hai chân bỗng nhiên mềm nhũn. ta sụp xuống, lẩm bẩm mình: “Nhưng mà ấy lẽ nào biết, ấy chết rồi tôi làm sao có thể sống tiếp được đây?”.


      Lâm Hàn thấy Tống Ngọc Ngọc để ý đến mình, bèn lặng lẽ rút dần về phía Đường Triêu. Mới du9oc nửa đường, chỉ thấy Tống Ngọc Ngọc kêu lên tiếng thảm thiết đằng sau: “Lâm Hàn”.


      Pằng, pằng.


      Hai tiếng súng vang lên, Lâm Hàn quay người lại, thấy Ngọc Ngọc nằm vũng máu, còn Đường Triêu lao tới đẩy Lâm Hàn ngã sấp xuống.


      Song hề có tiếng nổ vang lên như dự liệu.


      Lâm Hàn đột ngột hiểu tất cả, đẩy Đường Triêu ra rồi đứng dậy chạy đến chỗ Ngọc Ngọc.


      Hai phát súng đều nhằm vào đầu Ngọc Ngọc, máu ứa ra đầy mặt ta, song Ngọc Ngọc vẫn chưa chết ngay, chân tay vẫn còn giật lên khe khẽ trong vũng máu. Hai mắt ta mở to hơn bao giờ hết, khi nhìn thấy Lâm Hàn, con ngươi hơi dịch chuyển, miệng mấp máy muốn điều gì đó. Tay ta vẫn cầm chặt chiếc điều khiển từ xa màu đen với các con số bề mặt – chẳng qua chỉ là chiếc điều khiển ti vi bình thường.


      Khi đến đây, Ngọc Ngọc quyết kết liễu đời mình, chứ hoàn toàn có ý định giết Lâm Hàn.


      ta lao tâm khổ tứ như vậy, chẳng qua chỉ để tìm giải thoát nhàng.


      Tống Ngọc Ngọc cố gắng ngóc cổ lên trong cơn đau khủng khiếp, tuyệt vọng chan đầy trong mắt, miệng vẫn mấp máy như muốn .


      Thấy cảnh tượng đó, Lâm Hàn sao chịu nổi, khóc ầm lên, quỳ xuống bên cạnh, ghé tai đến sát miệng Ngọc Ngọc, nhưng chỉ nghe thấy những thanh yếu ớt – đến ta còn nổi lời.


      ” xong, Ngọc Ngọc đưa mắt nhìn Lâm Hàn chờ đợi, chưa chịu ra .


      Lâm Hàn cầm lấy tay ta, nắm chặt: “Mình tha thứ cho cậu, bất kể cậu làm chuyện gì mình cũng vẫn từng coi cậu là người bạn thân thiết nhất”.


      Lâm Hàn vừa dứt lời, mắt Tống Ngọc Ngọc nhắm nghiền, khóe miệng còn vương nụ cười tịch.


      từng… chỉ là từng mà thôi.

      HOÀN

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :