Cổ Đại Ơi Ta Tới Đây - Fox + Phi Phi + Thiên Dực

Thảo luận trong 'Truyện Sáng Tác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907

      Tác phẩm: Cổ đại ơi ta tới đây!!!

      Tác giả: Fox + Phi Phi + Thiên Dực

      Thể loại: Xuyên , võ lâm,…

      Tình trạng: Hoàn

      Văn án

      <img title="ap_20101108124301469" src="http://truclamsontrang.files.wordpress.com/2012/05/ap_201011081243014691.jpg?w=490&h=374" alt="" width="490" height="374" />


      Mẹ nàng qua đời do 1 tai nạn giao thông, lão cha lấy vợ khác, 1 ả vợ điêu ngoa, chanh chua cùng với đứa con của ả cũng chảnh choẹ kém và rất biết khôn khéo lấy lòng lão cha của mình.



      Trước bàn thờ mẹ nàng, xỏ xỏ xiên xiên mắng rủa người chết. Nàng được nghỉ tiết về sớm tình cờ nghe được máu lập tức dồn cả lên não, đại não chỉ huy bàn tay thon dài của nàng, nàng hùng hùng hổ hổ xông vào tát cho ả cùng đứa con 1 bạt tai.

      Với tính cách của ả và con ả nào để yên cho nàng a, muốn đánh lại nàng nhưng e chẳng thể, vì nàng vốn học võ từ , 2 người gọi điện cho lão cha về diễn trò vợ khóc con mếu ầm ĩ lên. Nàng vốn chán ghét lão cha vợ vừa chết lại muốn lấy vợ khác nên chẳng thèm biện giải.

      Cứ thế nhận 1 bạt tai của lão cha và 1 mệnh lệnh: “đứa con bất hiếu, tao cấp cho mày 1 căn nhà , ra ngoài sống riêng, dù sao cũng là con tao, tao cũng để mày chết đói, miễn sao mày đừng về đây gây ầm ĩ nữa”. Nàng thầm rủa: “cũng đựơc, khỏe thân, bất quá, có tiền xài ngu gì nhận” rồi nàng nhếch miệng cười và quay .

      Nào ngờ căn nhà mà lão cha cấp cho nàng lại giúp nàng gặp 1 nhóc lùn…..đùng 1 cái được thằng lùn giúp cho xuyên ….đùng 1 cái mở mắt ra….ha hả xuyên nè…. tha hồ gặp soái ca , tha hồ ăn đậu hũ, tha hồ tung hoành, phá cho mọi thứ nghiêng ngả luôn. Cổ đại ơi ta tới đây………..
      Bạch Phụng thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      CHƯƠNG 1:

          
      <img title="3b87e950352ac65c08de1b3afbf2b21192138a9b" src="http://truclamsontrang.files.wordpress.com/2012/05/3b87e950352ac65c08de1b3afbf2b21192138a9b.jpg?w=419&h=600" alt="" width="419" height="600" />


           BỐP!!! mày ngay cả mẹ và em mày mày cũng đánh sao, đứa con thiếu gia giáo như mày giống ai hả?
      “người ta con giống cha con trai giống mẹ đấy”- nàng nhếch miệng với ánh cười trong mắt



      Lão cha nghiêm mặt, nhìn nàng đầy tức giận, giơ tay lên cho nàng 1 bạt tai tiếp theo
      “cha à, đánh 1 cái thôi chứ, được thế đánh mãi à” – nàng cầm chặt bàn tay của lão cha rồi hất ra để lão đánh thêm bạt tai nào nữa.
      Lão cha tối sầm mặt lại, tựa hồ muốn tiến tới may miệng nàng lại, đập cho 1 trận. Lão vốn là thương nhân, lại có máu mặt, thương trường nghe tới tên lão ai mà sợ. Cái gì có thể kiếm ra tiền, lão đều làm hết. Bạn thân của lão là lão già của hắc bang. Thậm chí lão hứa gả đứa con thứ 2 thân của lão cho con trai của lão già hắc bang để kết thông gia và cũng chẳng thiệt thòi gì đứa con thân của lão. Sản nghiệp hắc bang chỉ có thể là nhiều, rất nhiều, con lão ăn sung mặc sướng thôi. Nào ngờ lão lại thể trị được đứa con lớn. Lão có thể đuổi nó , chẳng thèm nhận nó là con. Nhưng ai chả biết nàng là con lão, để thiên hạ đồn đại ngay cả đứa con ruột cũng vứt bỏ mất cả thể diện. Đối với lão thể diện, mặt mũi là quan trọng hơn cả. Lão ngồi xuống sofa, nhấm nháp ly rượu quản gia đem tới, hít 1 hơi, nhắm mắt buông lỏng người và : “đứa con bất hiếu, tao cấp cho mày 1 căn nhà , ra ngoài sống riêng, dù sao cũng là con tao, tao cũng để mày chết đói, miễn sao mày đừng về đây gây ầm ĩ nữa”
      “cũng đựơc, khỏe thân, bất quá, có tiền xài ngu gì nhận” – nàng vừa nghe xong có chút kinh ngạc, như chẳng tin vào tai mình, nhưng ngay lập tức trấn tĩnh, nàng rủa thầm trong bụng rồi nàng nhếch miệng cười và quay . Khi tới cầu thang, nàng quay lưng lại, vẫn cứ bước lên nhưng vọng lại: “cảm ơn cha nha” rồi cười lớn. ra nàng cũng chẳng buồn, vốn dĩ nàng chán ghét lão cha, 2 con ả kia lắm rồi, nay dọn ra ở 1 mình tuy có ngươi hầu hạ như ở đây nhưng được rảnh mắt yên tai, khỏe, đúng là khoẻ.
      Sáng hôm sau, nàng xách vali chuẩn bị ra cửa chạm mặt 2 con ả nhìn nàng cười khiêu khích. Nàng biết bọn họ dĩ nhiên là kẻ vui nhất trong nhà rồi. Nhưng bất quá nàng chả để tâm. Trong nhà chỉ có lão quản gia là tốt với nàng, lão muốn theo nàng để chăm sóc cho nàng nhưng lão cha lại cho, lệnh lão cha là bắt nàng sống 1 mình. Nàng cũng có chân tay, nào sợ đâu. Nàng ôm lão quản gia 1 cái và :
      “chú Phúc, giữ gìn sức khoẻ nha”
      “Tiểu thơ, cũng phải giữ gìn sức khỏe, có gì gọi cho chú Phúc này liền nha”


           Nàng mỉm cười rồi rời ………

       
      Bạch Phụng thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      CHƯƠNG 2:


      <img title="3a4382c" src="http://truclamsontrang.files.wordpress.com/2012/05/3a4382c1.jpg?w=490&h=367" alt="" width="490" height="367" />


           Ngoài trời mưa rơi lất phất, trong 1 căn nhà , có 1 căn phòng , trong 1 căn phòng có cái giường , 1 người quấn trong tấm chăn ngủ ngon lành bỗng
           BA!!!


           1 tiếng động vang lên trong đêm, nàng mở tròn 2 mắt
           “Cái gì vậy nga, lẽ ma hả”
           “xì, thể là ma được, mình ăn ở hiền lành, bất quá gặp mấy thằng chướng mắt đập chúng vài trận thôi, ma sao quấy phá mình được, chắc là trộm, khốn kiếp, dám vào nhà mẹ đây ăn trộm, số ôn con chết chắc rồi” – nàng xắn tay áo, bước xuống giường, cầm chiếc đèn pin , rón rén mở cửa, tiến tới căn bếp , nơi phát ra tiếng động, nàng nghĩ bụng tấn công tên trộm bất ngờ, đập 1 trận nhàng” rồi hốt cho công an. 
           Nàng tiến vào trong căn bếp, thấy cánh cửa tủ lạnh mở, 1 nhóc lùn lơ lửng ăn ngấu nghiến chiếc bánh kem socola ngon lành. Nàng kinh hãi quá, té xỉu cái rầm.
           Sáng hôm sau, nàng mở mắt ra thấy nằm giường, nàng bật dậy dụi dụi mắt dòm dòm ngó ngó xung quanh rồi thở phào
           “hà, quá ra là 1 giấc mơ, quái cái gì mềm mềm vậy ta” – nàng sờ phải 1 cái gì đó trong chăn, nàng lật chăn lên 
           “ á á á cứu con thiên ơi…..”
           “đừng có xỉu, ta có ăn thịt đâu mà xỉu hả” – nhóc lùn cất tiếng, nhìn nàng cười mỉa
           Nàng trườn người về sau, bật ngã xuống giường, chỏng vó 4 chân lên trời như chó con, thằng lùn ôm bụng cười ngặt nghẽo
           “ngươi đừng có sợ, ta có ăn thịt ngươi đâu”
           Nàng mở to mắt nhìn nó, nuốt 1 ngụm nước bọt rồi : “ngươi….ngươi là là là ma hả?”
           “ma cái đầu ngươi, ta là cáo tiên, sống trời đấy nhá, đây là chân thân người của ta” – cốc 1 cái đau vào đầu nàng
           “khốn kiếp, đau quá, mà sao, quái sao ngươi lại ở nhà ta, ăn trộm thức ăn hả, sống trời cũng gặp nạn đói nền mò xuống đây kiếm chác ăn uống hả????” – nàng quát lớn (fox: giựt váy* trời mà cũng có nạn đói hả chị, chị nghĩ sao vậy ~ NNB: ta muốn hỏi gì kệ ta, muốn gì kệ ta, viết , nhiều chiện, cắt lưỡi à, biến!!! ~ fox: Xách dép* vọt thẳng)
           “ trời mà đói cái đầu ngươi, ăn linh tinh ngu ngốc, ta đây là sủng vật của Thái Thượng lão quân, theo ngài học phép thuật, lão quân cùng chư tiên dự tiệc 2 ngày mới về, ta trốn chơi, tiên giới chán quá nên ta lén xuống đây. 2 ngày trời bằng 200 năm dưới đây, xuống đây chơi hơn mà, cơ mà thức ăn trần gian cũng ngon, ta vốn thích ăn nga”
           Nàng chăm chú nghe nó rồi chợt lên trong đầu 1 ý tưởng, nàng cười giảo hoạt 
           “ta tên Nhan Nhược Bình, ngươi muốn chơi hả, ta có trò nay vui nè, hay ta và ngươi về cổ đại chơi , sao thấy thế nào?” 
           Nàng đọc nhiều tiểu thuyết cổ đại, thấy cũng vui vui, xuyên qua gặp toàn soái ca tuấn mĩ nên cũng thích thích, với vốn đầu óc của TK 21 nàng có kha khá vắt lưng đây…hắc hắc (fox: *khều khều áo* kha khá vắt lưng cái gì thế? ~ Nhan Nhược Bình: ngu ngốc, tiền đó, vậy cũng hỏi, lo viết tiếp *lườm lườm* ~ fox: ờ ờ *liếc xiên liếc xéo*)
           “sao , trở về cổ đại …”
           “trăng sao gì giờ này, lẽ người phép thuật yếu kém đưa ta xuyên được à, vậy cũng là sủng vật, dẹp ” – nàng trề môi chê bai 
           “ ra mà ta là tân sủng vật, cỡ như đại ca ta sủng vật lâu năm cũng chưa chắc đưa ngươi về cổ đại được, muốn về cổ đại phải mở cửa thời , lỗ hỏng thời gian được thế mà khai thông, gian cũng từ đó dịch chuyển, nhưng ở trần gian mà khai thông cửa thời gian đòi hỏi phải là thần tiên có linh lực cấp cao, thú ta cũng muốn chơi lắm đấy chứ….”
           Nhan Nhược Bình xịu mặt: “hừ, tức là thể chứ gì,vậy bép xép cái quái gì nữa, thôi ngươi biến , có đồ ăn cho ăn trực đâu, nhà khác mà ăn trực” rồi nàng đứng dậy thu giọn bề bộn trong phòng
           “nhưng thần trông nhà ngươi vốn hiền lành lại quen biết ta, nên ta vào dễ dàng, thần trông nhà khác hung dữ lắm, ta vào được, khéo bọn họ mách lão quân, ta bị phạt chết” – cáo tinh an nhàn phân tích….. thấy Nhan Nhược Bình gì, cáo tinh cũng im bặt và ngồi đờ mặt ra trầm ngâm, bỗng thét lên: “có rồi, sao lại nghĩ ra chứ, ngươi và ta có thể về cổ đại được đó”
           “what, , đừng lừa ta nha” – nàng buông cái mền tay, chạy tới nắm 2 vai của nó, lay lay, 2 mắt mở to, dòm chớp mắt
           “ta thể mở cửa thời dưới trần gian, nhưng về trời, cửa thời vốn do lão quân quản, nay lão quân vắng, chỉ còn Hắc hồ đệ trông coi, nó dễ bị ta gạt lắm, ta thể đem toàn bộ ngươi lên đó dễ bị phát và vốn dĩ ta có khả năng, , nay ta mang linh hồn người rút ra nhét vào 1 cái lọ rồi đem lên đó”
           “khốn kiếp, hồn rời khỏi xác, chẳng khác nào ta chết ngắc rồi”
           “ờ ờ cái đó …..” – cáo tinh gãi gãi lỗ tai
           “hừ, ta đồng ý, dù sao từ khi mẹ ta li khai ta (là chết đó) ta ở lại cái thế giới này ta vốn chán ghét ngao ngán rồi, đổi người đổi đời cũng mất vốn liếng gì, nhưng bất quá phải cho ta trở thành mỹ nhân nha, sống trong chỗ giàu có nữa…hắc hắc” – nàng cười cười sủng nịnh nhìn cáo tinh
           Cáo tinh hừ 1 tiếng, hít 1 hơi, đôi mắt bỗng chốc đỏ rực lên, thân thể nguyên hình 1 con cáo trắng muốt. Con cáo bay lên 1 cái xoay nhiều vòng, sau đó đôi mắt huyết quang dừng lại người Nhan Nhược Bình, quét từ xuống dưới, 1 tia sáng bao quanh Nhan Nhược Bình, thân người nàng bỗng nặng trĩu ngã sầm xuống đất, 2 mắt từ từ nhắm nghiền, trước khi mất ý thức chỉ nghe tiếng cười lạnh và giọng the thé văng vẳng bên tai: “xinh đẹp hay xấu xí, giàu hay nghèo còn phải tuỳ vào chân thân hợp duyên với ngươi a, ta đây chịu trách nhiệm đâu”.
      Bạch Phụng thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      CHƯƠNG 3:


      <img title="13114095211968737187_574_574" src="http://truclamsontrang.files.wordpress.com/2012/05/13114095211968737187_574_574.jpg?w=490&h=357" alt="" width="490" height="357" />


           ”um…um đau đầu quá”
           Nhan Nhược Bình đưa tay lên vỗ vỗ mấy cái vào đầu, từ từ mở mắt ra, đảo mắt 1 vòng đánh giá xung quanh. căn phòng cổ sắc cổ hương, đồ vật trong phòng đều là hồng mộc thượng đẳng, tuy nhiên có chút cũ kĩ đôi chút.
           “Nga…xuyên rồi, ta xuyên rồi”


           Nhan Nhược Bình khẽ ngồi dậy, đảo mắt xuống bộ váy thân thể mình, 1 bộ váy hoa vàng nhạt, áo còn có nhiều mảnh vá, kế dưới giường là đôi giày vải thêu hoa cũng mòn và rách vài chỗ
           “hừ, trang phục vá, giày rách, cái quái gì đây, sao lại đâm nhầm vô thân thể nghèo mạc này vậy trời, ít ra xung quanh cũng phải có ai đó chớ, người ta xuyên qua có nha hoàn hầu cận kể cho nghe mọi việc, ta xuyên qua 1 con ma cũng có, lỗ vốn, là lỗ vốn, tên cáo tinh chết tiệt kia”
           “Công chúa tỉnh rồi đấy à, uống thuốc công chúa” – giọng vang lên, bà lão bước vào, tuy già nhưng đôi chân vẫn rất nhanh nhẹn, đôi mắt lạnh lẽo nhìn Nhan Nhược Bình, tay cầm 1 bát thuốc để bàn
           “Nga, bà là ai vậy, ta là công chúa hả?”
           Bà lão kinh ngạc dòm Nhan Nhược Bình, tuy nhiên hàn quang trong mắt vẫn thay đổi
      “Công chúa, đừng giỡn nữa, lão dìu công chúa lại uống thuốc”
           Đây là cơ hội áp dụng kĩ xảo của TK 21, khiếu diễn viên bắt đầu nào… Nàng cười thầm trong bụng, nhìn bà lão ngơ ngác :”ta đau đầu quá, tỉnh dậy, lại hồ hồ đồ đồ nhớ gì hết, bà là ai, ta là ai, đây là đâu, vào triều đại nào thế, bà có thể kể ta nghe được ?”
           “Quên cũng tốt, nhưng vốn dĩ thể quên được, trước kia do công chúa còn lão hết mọi việc cho công chúa nghe, nay lão kể hết tất cả mọi việc, đây là Nhan Lâm quốc do hoàng đế Nhan Lâm Kha trị vì, cũng là phụ hoàng của công chúa, chuyện xảy ra cách đây 17 năm trước, mẫu thân của công chúa tên Viên Tú Huệ, là 1 sát thủ người Lãnh Long quốc, trong giáo phái, lão là thuộc hạ của mẫu thân công chúa, do tình cờ hoàng đế Nhan quốc lúc đó lại xuất ở Lãnh Long quốc và gặp nạn, nàng ra tay cứu. Vốn nàng rất đẹp nên lọt vào tầm mắt của ta, nàng rời bỏ tổ chức, theo về làm sủng phi. Mẫu thân công chúa là Huệ phi nương nương. Luôn được thị tẩm và sau 1 năm thụ thai. Người của giáo phái đâu dễ dàng buông tha cho nàng, tuy trốn ở Nhan quốc nhưng vẫn thoát khỏi tầm lưới của chúng, hôm đó Huệ Phi tới Mộc Thanh quán cầu phúc cho thai nhi trong bụng và ở lại đó 3 ngày, thị vệ theo hầu rất ít, vì nàng muốn nhàn hạ, trong đêm hôm đó, bọn chúng 7 tên hắc y lẻn vào Mộc Thanh quán ám sát Huệ Phi, đôi bên giao đấu kịch liệt, ta bị bọn chúng điểm huyệt chỉ biết đứng giương mắt dòm, rốt cục bọn chúng cũng gục gã trong tay Huệ Phi, nhưng tên hắc y nhân cuối cùng trước khi chết hất 1 tràng khói độc vào mặt Huệ Phi, 2 mắt nàng mù loà và dung nhan bị huỷ hoại, nàng thống khổ đau đớn……………” – lão bà giọng vốn từ từ trầm xuống, nay lại đầy vẻ đau thương, thanh đứt đoạn
           “này, bà sao chứ?”
           “ sao, sau đó, hoàng thượng còn sủng hạnh nàng, thậm chí nhan sắc bị hủy của nàng doạ hoàng thượng thất kinh, Huệ phi bị đày vào Lãnh cung. Sức khoẻ càng 1 yếu kém, nàng truyền hết nội lực 20 năm của mình cho lão. Sức khoẻ cũng vì thế suy kém hơn, đến cuối cùng khi sinh được công chúa, kịp nhìn mặt công chúa nàng thân liễu tàn hơi, công chúa trở thành vị công chúa bị bỏ mặc, ngay cả hoàng đế cũng chẳng nhớ đến có người con như công chúa, nàng ra vốn kịp đặt tên cho , ta phận nô tỳ cũng chẳng dám đặt tên, nên tới giờ công chúa có tên” – lão bà đoi mắt ánh lên bi thương, ai oán tột độ
           gian trong phòng yên ắng, cả hai đều gì, ngột ngạt, trầm mặc
           “Công chúa uống thuốc , tránh phong hàn chuyển nặng, uống xong lão còn 1 chuyện nữa”
           “Nga, để ta uống…..” – Nhan Nhược Bình nhắm mắt uống sạch bát thuốc, trong lòng cũng có khoảng trầm mặc, tuy phải là thân thể hoàn cảnh của mình, nhưng thân thể này giống nàng mất mẹ, cha bỏ mặc, và vốn dĩ linh hồn nàng bây giờ là của thân thể này rồi. 
           Chén thuốc vừa hết, chỉ thấy đỉnh đầu có 1 bàn tay to lớn áp xuống, 1 luồng khí ngập tràn từ đỉnh đầu truyền xuống, lan khắp thân thể. Nàng choáng ngợp, tựa hồ hô hấp nổi. Tới khi hô hấp lưu loát, nàng mở mắt dòm lại thấy lão bà vốn ngồi ở ghế nay đáp đất sóng soài. Nhan Nhược Bình vội chạy tới đỡ bà ta lên, bà lão giọng thều thào :”công chúa, mẫu thân truyền công lực cho ta vốn là muốn sau này ta dùng công lực của mẫu thân cùng công lực của ta truyền hết cho , hoàng cung này muốn ở cũng được, rời cũng được, lớn, ta cũng kể hết tất cả, ta vốn muốn hầu hạ bên mẫu thân , ta rất muốn giết mang nửa dòng máu của hoàng đế kia, nhưng bất quá lại chảy người dòng máu của mẫu thân nên lão đây để sống, quãng đời còn lại hãy tự lo cho mình, đến dưới gầm giường lôi ra chiếc rương lại đây và mở ra”
           Nhan Nhược Bình vội buông bà lão tới, chạy đến bên giường, cuối xuống kéo chiếc rương ra và mở rương
           “đó là bí tịch võ công và vài cuốn độc dược của mẫu thân , mảnh giấy da dê làđoạn khúc tán hồn còn đó là ngọc tâm tiêu, dùng ngọc tâm tiêu thổi lên đoạn khúc tán hồn chính là tuyệt chiêu sát mạng của mẫu thân lúc trẻ, phải học hết để bảo vệ thân, với công lực trong người giờ, hoàn toàn học rất nhanh” – lão bà thều thào tiếp tục , sau đó 2 mâu quang lạnh lẽo nhắm lại, nằm xuống:”huệ chủ nhân, ta đến gặp chủ nhân đây”, nở nụ cười lạnh lẽo và buông tay.
           Nhan Nhược Bình thất thần ngây ra đó, nhìn cũng thể tin vào mắt mình. Nàng nhắm mắt, hít thở sâu, mở mắt ra, tới bên cạnh xác của lão bà nhàn nhạt :”dù sao bà cũng là 1 nô tài tốt, có tình có nghĩa, ta đây cũng nên tích tí thiện đức”
           Nhan Nhược Bình kéo xác lão bà ra góc sau vườn, đào hố đất và chôn xác lão bà ở đó. Nàng đứng đó nở nụ cười ôn nhu, giọng :”dù sao cả 3 người đều đoàn tụ mà, ta để thân xác này chịu khổ đâu, an nghỉ nha”
           Nhan Nhược Bình bước trở lại phòng ngẩng đầu hét lên:” tên cáo tinh chết dẫm, kêu xuyên cùng ta bây giờ trốn xó xỉnh nào rồi”
           “Ngươi làm quái gì la điếc tai thế, ta đây này” – 1 con cáo tinh xuất
           “Nga, ngươi chịu xuất rồi đó hả, bực bội, thân xác này tội nghiệp, nhưng cớ sao người đoạt mạng thân xác này cho hồn ta chui vào hả, lại là thất sủng nữa” – nàng bặm trợn nhìn cáo tinh thét lên
           “ta đoạt mạng đâu, do thời sắp xếp, hồn của thể xác này bệnh qua đời, ngươi xuyên qua, cả hai hợp duyên nên ngươi nhập vào, bất quá ngươi cũng đâu nhập vào xú nữ”
           Nhan Nhược Bình vội trợn to mắt, như hiểu thấu được điều gì đó, nàng chạy lại bàn, cầm gương đồng lên coi coi, khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, làn da nõn nà trắng phau, lông mi dày và cong vút, đôi mắt to trong vắt, mũi cao và thẳng, cộng với đôi môi hồng mềm mại, tuy có chút gầy ốm nhợt nhạt nhưng vẫn có thể thấy tuy thể gọi là khuynh thành khuynh quốc nhưng danh xưng mĩ nhân vẫn ngoa
           “Nga, đúng là mĩ nhân, coi như cũng làm ta thất vọng, nhưng trước khi du sơn ngoạn thuỷ, ta phải học hết võ công cái , còn luyện xong Đoạn khúc tán hồn xong rồi chúng ta tung hoành ngang dọc, bất quá ngươi muốn theo phải ở dạng con cáo, đừng hoá dạng người rắc rối nga, ngươi thấy thế nào?”
           Cáo tinh nhàn nhạt gật đầu
      Bạch Phụng thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      CHƯƠNG 4:


      <img title="0e0da270f8756b2b8601b0d9" src="http://truclamsontrang.files.wordpress.com/2012/05/0e0da270f8756b2b8601b0d9.jpg?w=490&h=642" alt="" width="490" height="642" />

           “Chán quá, 4 tháng rồi, ngươi khi nào mới luyện xong hả, ngày nào cũng nghe ngươi thổi cái tiêu đó, ngươi thổi dở quá à, xuyên qua đây phải ngồi nghe ngươi thổi tới thổi lui đâu, với lại ở đây chán quá, ngày nào cũng chỉ ăn rau, ta sắp chết vì ngán rồi” Cáo tinh nằm bên cửa sổ ve vẩy chiếc đuôi, ánh mắt tỏ vẻ khinh thường hướng về thiếu nữ ngồi giường thổi tiêu. Thiếu nữ ấy chính là Nhan Nhược Bình. Nhan Nhược Bình nghe xong cũng chẳng hề tức giận, tỏ như lơ đãng, thèm để ý tới lời móc xỉa mình, nàng vẫn tập trung cố gắng thổi. nàng thổi có tiến bộ rất nhiều, với 4 tháng mà đạt được như thế phải tầm thường. Lúc lâu sau, nghe cáo tinh than vãn gì hết, nàng mỉm cười , bước xuống giường, lại bên cửa sổ, 1 tay cầm lấy cái đuôi xoã tung, 1 tay xoa đầu nó


           “tối nay chúng ta ăn trộm nha”
           Cáo tinh nhíu nhíu đầu lông mày, ngẩng khuôn mặt nhắn lên tránh khỏi những cái sờ đầu, nhìn nàng đầy nghi hoặc: “ăn trộm gì?”
           “phải chuẩn bị kha khá tiền vắt lưng khi ra ngoài mới mặc sức chứ, đây là hoàng cung, là kho tiền đó, ta xuyên qua đây lỗ vốn rồi, phải kiếm chác lại gì chứ, sau khi xong chúng ta xuất cung ngao du luôn” 
           Cáo tinh trong mắt xuất tia hứng thú. người cáo nhìn nhau cười gian.
           Màn đêm khẽ buông xuống, lãnh cung vốn im ắng nay lại càng im ắng rợn người. Vì sao? Vì 2 kẽ hay cãi nhau trong phòng nay toạ vị tại nơi nào khác rồi, cùng nhau thực cái kế hoạch “trời long đất lỡ” được đề ra
           Hai cái bóng, 1 người 1 cáo khẽ lướt dưới ánh trăng, cả hai đồng bước mái nhà thanh vọng tới 
           “A a a a a a a a a a a a……”
           1 tiếng thét vọng từ bên dưới lên khiến cả hai giật mình. Nhan Nhược Bình vốn dĩ bản tính tò mò, nay lại bị tiếng thét ấy làm cho cực kì tò mò thêm, nàng ngồi xuống, nhất 1 miếng ngói lên, ngó xuống. Hịên hữu khuôn mặt của nàng lúc này là con mắt chữ A, miệng chữ O. Cáo tinh nhíu nhíu chân mày: “gì thế, ngươi cái bộ dạng càn quái vậy?”
           “hắc hắc, là phim cấp 3 đó mà” 
           “phim cấp 3” – cáo tinh nghe xong có chút tò mò hiểu, liền ngồi xuống nhất 1 miếng gói lên ngó xem.
           Bên dưới lúc này chiếc giường tràn ngập hương vị hoan ái nam nhân thể trạng cường tráng, đè người nữ nhân trẻ trung xinh đẹp đầy mê luyến, da dẻ trắng hơn tuyết, đôi gò bồng đảo to lớn đầy đặn phập phồng theo từng hơi thở, hai mắt nhắm hờ, miệng rên rỉ gợi tình. Nữ hết mình nam cũng tuyệt hết mình. Cả hai quấn chặt lấy nhau, vặn vẹo nhiều vị trí.
           “um….um hoàng thượng, người tuyệt vời thiếp chịu nỗi”
           “ái phi cũng thập mĩ ngon, trẫm rất thích….hahaha”
           Cả hai lại tiếp tục vặn vẹo quấn lấy nhau. Bên 1 người 1 cáo đôi má đỏ ửng lên, lần đầu tiên chứng kiến được chuyện XXOO này, sống động hơn cả tivi nữa. 
           Nhan Nhược Bình thầm thốt: “trời ơi., là lão cha hoàng đế sao, già rồi vẫn gặm cỏ non, nhưng bất quá lão cha già mà thân hình cường tráng , hỏi sao cỏ non đó cam tâm cho lão cha gặm, là già mà ham”. Nhan Nhược Bình bỗng đứng phắc lên
           “này coi đủ rồi, còn phải hành nữa, lão cha ở đây thị tẩm, vậy mấy cung khác vắng tanh cho coi, chúng ta hành thôi”
           Cáo tinh luyến tiếc dời , đây là lần đầu tiên được học hỏi kinh nghiệm giao phối của con người, khác với súc vật nha. Cả hai thân ảnh tiếp tục phi người về hướng khác, đáp 1 căn phòng. Bằng thủ thuật tinh nhanh, Nhan Nhược Bình điểm huyệt 1 trường bào nữ nhân và đánh ngất mấy nô tì trong căn phòng. Bên ngoài bọn lính bị mê hương của cáo tinh làm ngất xỉu.
           “ngươi….ngươi là ai, dám lẻn vào phòng của bổn cung, người đâu người đâu?” – thanh run rẩy của trường bào nữ tử
           “hắc hắc, bọn chúng gặp Chu công rồi, hét vô ích, làm ta điếc tai ta cắt lưỡi à, nơi đây tráng lệ nha, bà là ai vậy, mau?” – Nhan Nhược Bình mắt tràn ý cười đắc chí, ngồi ghế, rót 1 tách trà thưởng thức
           “ngươi…..đừng giết bổn cung, đây là Phượng Loan cung, bổn cung là đương kim hoàng hậu Tư Mã Thanh Phụng” – thanh càng thêm run rẩy, đôi mắt ngấn lệ đầy sợ hãi nhìn Nhan Nhược Bình
           “cung hoàng hậu sao, hắc hắc bất quá ta giết bà nhưng có bao nhiêu vòng vàng trang sức kim ngân đem hết ra đây” – Nhan Nhược Bình thanh trong trẻo, êm tai vang lên từng chữ , nàng bước tới giải huyệt cho Tư Mã Thanh Phụng. Nàng cầm tách trà dội lên mặt của nô tỳ, nô tỳ giật mình tỉnh dậy, nét mặt run sợ nhìn Nhan Nhược Bình
           “mau, lấy cho ta bộ y phục nam tử, kêu người tới cứu là chủ nhân ngươi chầu diêm vương ngay” 
           Nhan Nhược Bình thích chí dòm nô tỳ kia chạy với hai hàng nước mắt. lâu sau, bàn trang sức trân quí được gói ghém trong 1 mảnh vải lụa trắng. Nhan Nhược Bình đón lấy bộ y phục tay của nô tỳ. Nàng lại điểm huyệt cả hai rồi nhàn nhạt bước vào bình phong trút xiêm y chắp vá ra thay vào bộ lam y nhạt. Tóc cột lên. Bước ra, Nhan Nhược Bình để ý bên cạnh giường có treo 1 thanh kiếm rất bắt mắt.
           “ngươi biết võ treo kiếm làm gì?”
           “đây là kiếm tốt do phụ thân ta tìm được, ít bữa nữa đưa vào hàng cống phẩm cống qua Lãnh Long quốc”
           Nhan Nhược Bình bước tới cầm trường kiếm đeo lưng, ở eo vắt lấy 1 miếng ngọc bội. Trông nàng tiếu sái lạ thường. Nàng tiến tới tay đánh ngất Tư Mã Thanh Phụng, tay với lấy bao bạch lụa rồi phi thân ra ngoài. Hai thân ảnh biến mất trong màn đêm.
      Bạch Phụng thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :