1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Cổ đại] Diện thủ - Nữ Vương Không Ở Nhà (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Chris

      Chris Well-Known Member

      Bài viết:
      718
      Được thích:
      440
      Sao de ba thu nưong Ben ng chi vay? Mat day thay on, ba nay cung co tam ke lam day.
      heavydizzy thích bài này.

    2. heavydizzy

      heavydizzy Well-Known Member

      Bài viết:
      1,363
      Được thích:
      54,379
      Chương 53 A Ly

      Lúc này Tiểu Thái tử Hú Nhi hơn ba tuổi, còn Tiểu Hầu Gia A Ly cũng hơn hai tuổi rưỡi, đều sinh ra phấn bạch ngọc nộn ngây thơ khả nhân. Bởi vì thái hậu thích nên thường xuyên bảo Triêu Dương công chúa mang theo tiến cung. Hai hài tử cùng nhau chơi đùa, tuy rằng ngẫu nhiên ngươi túm ta cái, ta cào ngươi chút, nhưng qua lại trời trong nắng ấm hòa hảo như ban đầu. Thái hậu thường xuyên để A Ly ở trong cung, hai đứa bé cùng ăn cùng ở, như huynh đệ.

      ngày, thái hậu hơi mệt, ngủ ở sạp, Tiểu Hầu Gia A Ly cảm thấy phiền muộn nhàm chán, liền lăn lộn ầm ĩ muốn rời khỏi đây hoa viên chơi đùa. Nhũ mẫu dám theo, phải dẫn ra ngoài, nhưng thế này chọc Hú Nhi cũng muốn theo, vì thế vài nhũ mẫu và cung nữ dẫn Tiểu Thái tử cùng với Tiểu Hầu Gia ra ngoài.

      Cũng đúng lúc tình cờ, trong cung có mấy mỹ nhân mới tấn phong cũng ngang qua nơi này, đám cẩm y hoa phục kiều diễm vô Song mê người, hai đứa bé tuy còn , cũng mở to hai mắt nhìn cẩn thận, đảo quanh theo tiểu mĩ nhân.

      Cung thấy hai cái tiểu gia hỏa trợn tròn mắt nhìn ngạc nhiên, khỏi cảm thấy buồn cười, cùng nhũ mẫu nhiều vài câu, tuổi như vậy biết nhìn người đẹp, về sau trưởng thành còn thế nào đây.

      , vài người cúi đầu xuống, thấy hai tiểu gia hỏa, nhũ mẫu nhất thời sắc mặt trắng nhợt, tìm chung quanh, nhưng ở đây cây cối mọc dày đọc phân chia vườn hoa, cách đó xa mỹ nhân thành đàn, thị vệ vô số, lại chỉ thấy hai cái thân ảnh quý giá kia.

      Các nàng lúc đầu dám lộ ra, vài người cuống quít phân công nhau tìm, tìm nửa ngày, nghĩ thái hậu cũng tỉnh, sợ là hỏi đén, vội trở về bẩm báo.

      Thái hậu nghe vậy giận dữ, cuống quít mệnh thị vệ, cung nữ trong cung xuất động tìm kiếm, đồng thời chặn cửa hậu hoa viên cho người ngoài tiến vào, cũng tránh cho hai đứa bé chạy ra khỏi hậu hoa viên càng khó tìm.

      Việc này rất nhanh kinh động Hoàng thượng và hoàng hậu, Hoàng thượng cũng đành thôi, nghe xong chỉ phân phó nhanh chóng tìm kiếm, hoàng hậu sắc mặt tái nhợt nhào tới, cùng các cung nữ tìm người. Ai ngờ mãi đến khi sắc trời tối đen, vẫn thấy tung tích hai đứa bé. Lúc này ánh mắt mọingười đều tự chủ được đặt ở hồ nước hậu hoa viên. Lúc này gió thu thổi hồ nước nổi lên từng gợn sóng, nhưng trong lòng mọi người lại thầm, nếu là hai đứa bé rơi xuống hồ, hẳn là sớm mất mạng.

      Vài ma ma và cung nữ mang theo đứa bé ra ngoài chơi đùa, mặt sớm còn nhân sắc, quỳ ở đó run rẩy thôi, có vài cung nữ thậm chí đều bị dọa hôn mê.

      Thái hậu sắc mặt trầm nhìn hết thảy, thanh nặng nề lạnh lẽo : "Tìm, tiếp tục tìm cho ai gia, nhất định phải tìm được Tiểu Thái tử và Tiểu Hầu Gia."

      Cố tình lúc này, Triêu Dương công chúa ngoài cung nghe tin tức, vội vàng tới, thấy tình cảnh giữa sân minh bạch, mặt cũng còn nhân sắc. Nàng tiến lên nắm tay mẫu thân, run giọng gọi câu: "Mẫu hậu..."

      Thái hậu trầm trọng quay đầu nhìn về phía nữ nhi: "Bọn họ phúc thiên mệnh đại, xảy ra chuyện."

      Triêu Dương công chúa cố gắng gật đầu, lại hỏi tìm các nơi chưa, mọi người đáp tìm khắp lần, cơ hồ đào lên cả vườn hoa.

      Triêu Dương công chúa nhìn chằm chằm hồ nước nửa ngày, cuối cùng rốt cục phân phó : "Tháo cạn hồ nước."

      Nếu thực tìm thấy, sống gặp người, chết phải thấy thi thể, chẳng sợ cạn hồ nước đến đáy, cũng phải biết kết quả.

      Lúc này Hoàng thượng rốt cục đuổi tới, đến thấy mẫu hậu, hoàng hậu cũng tỷ tỷ đều ở đó, đám sắc mặt nặng nề như vậy, liền biết đại thực ổn, vội an ủi Vương Thái Hậu trước, ai ngờ Vương Thái Hậu trừng mắt nhìn cái, : "Hoàng thượng, ngươi là cửu ngũ chí tôn, nhật lí vạn ky, giờ chạy đến đây làm gì, còn xử lý quốc gia đại của ngươi ?"

      Hoàng thượng thấy mẫu hậu như vậy, biết bà giận, vội thấp giọng cười làm lành, nhưng lúc này Vương Thái Hậu đâu cười được, chỉ hậm hức : "Nghe A tỷ ngươi chưa? Còn mau mau phái người đến, tháo cạn hồ nước!"

      Hoàng thượng thấy vậy, vội vàng hạ lệnh, sai Hổ Bí quân đến tháo hồ nước. Sau lát, Diệp Tiềm nam chinh tướng quân kiêm lang tướng quân Hổ Bí dẫn quân tới, trong tay cầm đao kiếm, mà mỗi người cầm cái thùng, trong thời gian ngắn hậu hoa viên đèn đuốc sáng trưng, tiếng thùng nước va chạm cao thấp nối tiếp. Mọi người kết thành đội xếp thành chuỗi, đem từng thùng nước trong hồ chuyển ra ngoài, tốc độ cực nhanh, sạch lưu loát.

      Nhưng hồ ở hậu hoa viên cũng , ngày thường công chúa phi tần có nhã hứng cũng có thể chơi thuyền, bên trong nhiều lá khô sen tàn, khó có thể dọn sạch. Vì thế Diệp Tiềm tự mình thoát ủng xuống hồ, dẫn mọi người bắt đầu dọn nước bùn tạp vật.

      Lúc này sắc trời tối đen, sớm có cung nữ mang tới bình phong chống lạnh chi các chủ tử, lại mang tới ghế mềm cùng quần áo giữ ấm chống lạnh, cũng mang đồ ăn cho bọn họ dùng, nhưng mấy người hiển nhiên đều yên lòng, nào nuốt trôi đồ ăn, đều lòng nhìn chằm chằm đáy hồ dần dần lộ ra.

      Nhưng hồ nước thấy đáy, hầu hết lá khô nước bùn đều dọn sạch , hai đứa bé vẫn thấy tung tích.

      vài người bờ, cũng biết nên thở ra hay lo lắng, thở ra vì đến cùng rơi xuống hồ, lo lắng là tìm khắp toàn bộ hậu hoa viên, hai hài tử đến cùng ở nơi đâu.

      Lúc này Diệp Tiềm hai chân bẩn chịu nổi, đơn giản dùng thùng hồ nước rửa qua, giày, đến bên người hoàng thượng, trầm giọng : "Mạt tướng vừa mới hỏi quá các thị vệ đường, đều nhìn thấy tung tích Thái tử và Tiểu Hầu Gia, có thể bọn họ vẫn ở trong hậu hoa viên."

      Thái hậu vừa nghe, càng lo lắng cau mày: " là vừa rồi chúng ta tìm hết, căn bản thấy bọn họ a!"

      Lúc này hoàng hậu Diệp Trường Vân rốt cục nhịn được, cơ hồ hỏng mất, che miệng khóc ra: "Tiềm, Hú Nhi thấy! Đều lâu như vậy, nó vẫn ăn gì, đến cùng ở nơi đâu..."

      Thái hậu nghe thế, nhịn được nhíu mày : "Đừng khóc, Hú Nhi còn chưa có chết đâu!"

      Diệp Tiềm nhíu mi, quay đầu đảo qua hậu hoa viên rộng lớn, đạm thanh trấn an: "Thái hậu, núi đá hậu hoa viên rất nhiều, cho thị vệ và cung nữ trong cung tìm thử, bọn họ kinh nghiệm đủ, khó tránh khỏi quên mâtts, bằng lại để Hổ Bí doanh tìm kĩ lần. Nếu thực tìm thấy, đến lúc đó lại có tính toán khác."

      Triêu Dương công chúa nghe vậy, ánh mắt ở mặt Diệp Tiềm lưu lại lát, cuối cùng quay đầu nhìn Hoàng thượng: "Hoàng đệ, Diệp Tiềm có lý, lại để Hổ Bí doanh tìm lần ."

      Hoàng thượng gật đầu: "Diệp tướng quân có lý, ngươi dẫn dắt thủ hạ, cẩn thận tìm trong hậu hoa viên lần."

      Diệp Tiềm trầm giọng tuân mệnh: "Vâng."

      xong chữ này, nhìn Triêu Dương công chúa sắc mặt tái nhợt, nhấp môi, ngữ khí kiên định thêm: "Thái tử và Tiểu Hầu Gia nhất định bình yên vô ."

      ===================================

      Hổ Bí doanh đến cùng khác hẳn ma ma cung nữ thị vệ trong cung, bọn họ chia thành tổ, phân công nhau hành động, triển khai tìm kiếm, cẩn thận đến muốn lật từng gốc cây cành lá. Ánh trăng dần dần ngả về tây, thái hậu sớm mệt mỏi, nhưng bà lại nhắm mắt nằm ở ghế dài cung nữ nâng đến, có ý tứ rời . Hoàng thượng có cách nào, đành phải cùng hầu hạ bên. Còn hoàng hậu Diệp Trường Vân và Triêu Dương công chúa, lại nhìn chằm chằm thị vệ tìm, giống như dời mắt cái là bỏ lỡ con trai mình.

      Thị vệ dần dần tụ lại chỗ, Diệp Tiềm mày rậm càng chặt.

      chậm rãi bước núi đá cao nhất hậu hoa viên, nhìn xuống toàn bộ vườn, ánh mắt đảo qua mỗi tấc , nghĩ đến cùng là có góc nào có thể bị mọi người bỏ qua? Nhưng nhìn vòng, vẫn khó thấy, thực lực Hổ Bí quân rất ràng, bọn họ được huấn luyện, tuyệt đối làm việc qua loa. Huống chi chỉ là hai tiểu hài tử thôi, cũng phải cố ý trốn, sao có thể tìm thấy đây? Huống hồ nhiều người tìm như vậy, cuối cùng lâu như thế, tiếng huyện náo sớm làm bọn họ biết.

      Trừ phi bọn họ ngủ, hơn nữa ngủ ở nơi nghe được tiếng động gì.

      Nhưng trong hậu hoa viên có chỗ như vậy sao. Hai hài tử, mới hơn hai tuổi, đứa mới sinh đầu xuân năm trước, giờ bất quá hơn tuổi rưỡi, còn ngã trái ngã phải, bọn làm sao có thể quá xa được?

      ánh mắt Diệp Tiềm lần nữa trở lại chỗ đám người thái hậu, biết hai hài tử chính là ở nơi này biến mất.

      ánh mắt đảo qua kia chỗ đèn cung đình chiếu sáng, trong bóng người sốt ruột, có thân ảnh đơn bạc mà mảnh khảnh, đó là Triêu Dương công chúa, chủ nhân ngày xưa. Từ đêm đps, tận lực trốn tránh, vì thế rốt cuộc chưa gặp lại nàng.

      Lúc này cách xa như vậy, thấy lắm vẻ mặt nàng, nhưng lại phảng phất có thể cảm thấy nội tâm nàng nôn nóng

      Nhắm hai mắt, bỗng nhiên nhớ lại ngày, đứng dưới cửa sổ nghe tiếng kêu đau đè nén.

      A Ly nho kia, là nàng cửu tử nhất sinh, nhận hết thống khổ sinh ra.

      ngẫu nhiên nhớ lại nàng, trong đầu lên luôn nàng bên môi ý cười lạnh bạc. Nhưng chẳng bao lâu, nàng có thể đưa ra ý cười dịu dàng với ai?

      Diệp Tiềm lúc này thể tưởng tượng, nếu A Ly thực còn, nữ tử kia biến thành bộ dáng gì nữa?

      khắc như vậy, Diệp Tiềm cảm thấy hít thở thông.

      ánh mắt Diệp Tiềm dọc theo kia chỗ cung đình thắp đèn, bắt đầu tìm chung quanh, cuối cùng dừng núi đá. Nơi đó có núi giả nho , mặt núi giả là vườn hoa và đường mòn, bên kia sát gần hồ nước.

      Núi giả được xây dựng, nghe là chuyển đá từ Hoàng Sơn đến. Diệp Tiềm nhíu mày, điểm linh quang bỗng nhập vào trong đầu, nhớ lại chuyện khi còn bé.

      Hồi , ở nhà thân phụ nhận hết khi dễ. đêm, bởi vì vô ý đánh vỡ cái chén sứ, phu nhân của thân phụ cho ăn cơm, cũng đuổi ra khỏi nhà để tự tìm ngủ chỗ. Lúc đó đói khổ lạnh lẽo chịu nổi, vừa đúng tìm được sơn động, liền chui vào. Ai ngờ vừa ngủ là cả đêm, ngày thứ hai tỉnh lại vội vàng chạy về nhà, lại bị phu nhân đánh trận, cố ý trốn nhàn hạ, chịu làm việc.

      Diệp Tiềm biết, nếu bên trong núi giả này có hang động, lẽ ra Hổ Bí doanh cũng có thể tìm ra hai đứa bé, nhưng vẫn nhấc chân, chậm rãi đến núi giả, bắt đầu tự mình tìm kiếm.
      Last edited: 23/2/18
      amandatruc, minhhanhng, HangVO922 others thích bài này.

    3. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Uh Diệp Tiềm chung thủy mới xứng đáng nhận quả ngọt chứ. Con cũng có rồi đó thôi.
      heavydizzy thích bài này.

    4. heavydizzy

      heavydizzy Well-Known Member

      Bài viết:
      1,363
      Được thích:
      54,379
      Chương 54 Chiến tranh nổi lên

      Lúc này, các đạo nhân mã Hổ Bí doanh tụ lại chỗ, bọn họ tìm thấy, thái hậu càng sốt ruột, hai mắt cũng dần dần rơi lệ, miệng lẩm bẩm : "Hú Nhi của ai gia, A Ly của ai gia, các ngươi đến cùng ở nơi nào a..."

      Hoàng hậu Diệp Trường Vân còn lệ, mắt nàng đỏ hồng ngơ ngác đứng bên thái hậu, nghĩ nếu Hú Nhi còn, mình làm sao bây giờ?

      Triêu Dương công chúa lời, nhìn chằm chằm nơi xa xa , khóc cũng cười, cũng biết suy nghĩ cái gì.

      Diệp Tiềm chậm rãi vào trong núi đá, cầm theo đèn cung đình, cẩn thận xem xét từng chỗ, nhưng núi đá nho này tìm vài lần, vẫn có thu hoạch. thất vọng nhíu mày, cất bước rời , nhưng ngay lúc giày đạp vào chỗ tối bên cạnh tảng đá, tai lại nhạy cảm được thanh .

      Phảng phất là tiếng hừ, hài tử khi ngủ say, xoay người phát ra tiếng hừ .

      Diệp Tiềm thân hình cứng đờ, lòng kinh hoàng, bất quá vẫn trấn định xoay người, vành tai cẩn thận nghe ngóng tiếng hừ kia.

      Nhưng có, cái gì cũng có, trừ tiếng dế kêu to, cũng chưa nghe được gì.

      khắc, Diệp Tiềm thậm chí cho rằng vừa rồi chỉ là ảo giác của mình.

      Bất quá vẫn chưa từ bỏ ý định, ngồi xuống, nhắm hai mắt, dụng tâm tinh tế lắng nghe.

      Ngày xưa Tiêu Đồng dạy luyện võ, cũng từng huấn luyện làm thế nào nghe được thứ người thường thể nghe, giờ này khắc này, nỗ lực nhớ lại những điều Tiêu Đồng dạy năm đó, nhàng hít thở, tinh tế cảm thụ hết thảy chung quanh.

      Xa xa tiếng Hoàng thượng, thái hậu lo lắng, chung quanh tiếng dế kêu to, thậm chí có con quạ ngẫu nhiên kêu oa oa, với tất cả dần dần bay xa, thậm chí biến mất.

      thanh khác, phảng phất từ xa, xuyên qua sương mù chậm rãi đến, từ xa đến gần, từ mơ hồ đến ràng, cuối cùng mỗi tiếng thở dốc dần lớn lên đập vào màng tai .

      Tiếng thở này, có hai , đó là hai hơi thở mỏng manh đứa bé phát ra.

      Diệp Tiềm đột nhiên mở mắt, ánh mắt chậm rãi di động đến bên khối đá lớn.

      ngưng thần lên phía trước, ngồi ở đó, tinh tế quan sát phen, cuối cùng phát tảng đá như động.

      vươn bàn tay to còn có nước bùn lưu lại, chuyển tảng đá qua bên. Vào trong tay, tảng đá này cực , bề ngoài xem ra tảng đá này tuy rằng cũng bình thường, kỳ thực bên trong sớm bị ăn mòn rỗng ra, cho nên đứa bé mới có thể dễ dàng di chuyển nó.

      Dời tảng đá rồi, cỗ khí ẩm lạnh lẽo đập vào, Diệp Tiềm nhìn vào, chỉ thấy bên trong mơ hồ có hai đứa bé ôm nhau mê man bất tỉnh.

      Diệp Tiềm tức thời vội thò tay vào, tay chạm vào quần áo lạnh, dùng vài phần lực đạo, mỗi bàn tay giữ đứa bé, dùng sức túm lấy, kép hai người ra ngoài.

      Nương ánh trăng, chỉ thấy hai đứa bé sắc mặt nhợt nhạt, đôi môi trắng bệch, hơi thở quả mỏng manh. Tức thời vội vã cao giọng hô: "Hoàng thượng, mạt tướng tìm được Thái tử và Tiểu Hầu Gia."

      Thanh khàn khàn, từ núi đá bay vào tai mọi người, tất cả ào ào tới xem xét, thái hậu được hoàng hậu nâng đỡ, nghiêng ngả chao đảo chạy tới.

      Hổ Bí doanh tốc độ nhanh hơn, sớm có các quân sĩ Hổ Bí ào ào tiến lên, phó tướng Hổ Bí quân ôm lấy Thái tử, Diệp Tiềm còn lại Tiểu Hầu Gia A Ly, liền ôm ngang lên. Lúc vào tay, chỉ cảm thấy tuy rằng cả người lạnh lẽo, nhưng thân thể vẫn rất mềm mại, cả người là thịt, ôm vào trong ngực giống như ôm khối bông vải nặng trịch.

      Vừa đúng lúc này, tiểu A Ly mê man phảng phất cảm giác được chút ấm áp, mơ hồ thế nhưng cọ xát gò má vào lòng Diệp Tiềm chút. Diệp Tiềm nhất thời ngẩn ngơ, loại cảm giác khác thường từ đáy lòng nổi lên, giật giật tay, ôm đứa bé trong lòng càng chặt hơn.

      Ngước mắt, thấy Triêu Dương công chúa và thái hậu cùng A tỷ vội vã tới, sắc mặt trắng bệch lao thẳng tới chỗ mình

      "A Ly --" Triêu Dương công chúa phát ra thanh cực kỳ kỳ quái, giống như động vật trong rừng mất con, đè nén mỏng manh, đây là Diệp Tiềm chưa bao giờ gặp. Lúc nàng ở cơ hồ muốn nhào vào người , rốt cục vẫn ngừng bước chân, vội vàng mong mỏi nhìn Diệp Tiềm: "A Ly, đưa A Ly cho ta."

      chớp mắt, Diệp Tiềm thế nhưng bỏ được buông tay, giao Tiểu Hầu Gia cho nàng. biết tham luyến ánh mắt nàng mong mỏi, hi vọng lưu lại ở người lâu hơn khắc, hay là luyến tiếc đứa bé mềm mại trong lòng làm có cảm giác khác thường. Nhưng trong giây lát, tình cảnh đêm kia ngay trước mắt, mặt nhất thời nóng lên, cảm giác sỉ nhục và thất bại nồng đậm tràn vào tim.

      Nếu thể công thành danh toại, lấy mặt mũi nào đối diện với nàng?

      liếm đôi môi khô ráp, rốt cục động tác vẫn cứng ngắc, vươn tay giao A Ly trong lòng cho Triêu Dương công chúa.

      Lúc hai tay thon dài của Triêu Dương công chúa tiếp nhận A Ly trong lòng , đụng vào tay còn dính nước bùn, đó là xúc cảm lạnh lẽo run rẩy.

      Diệp Tiềm cúi đầu, mắt nhìn hai tay trống . Lại nhìn tay Triêu Dương công chúa, thấy hai tay nàng mỹ lệ trắng tinh dính chút bùn.

      Nhưng tại Triêu Dương công chúa hiển nhiên để ý chuyện đó, nàng vội ôm A Ly nho , quá vui mà khóc, nàng chảy lệ hôn hai gò má A Ly, lại phát da thịt kia mang theo vài phần lạnh lẽo.

      Nàng cả kinh, chân lảo đảo: "Đây là thế nào, sao thân thể lạnh như vậy!"

      Diệp Tiềm tự giác tiến lên đỡ lấy cánh tay Triêu Dương công chúa, ôn thanh : " việc gì."

      Lúc này Hoàng thượng cũng tiếp nhận Thái tử, sờ sờ rồi, vội an ủi: " có việc gì, tim còn đập."

      Diệp Tiềm thấy vậy, bước lên phía trước trả lời: "Hang đá gần hồ, nhiệt độ ẩm thấp, Thái tử và Tiểu Hầu Gia lại đói bụng cả ngày, giờ khí hư thể nhược, nên nhanh chóng thỉnh thái y tới."

      Hoàng thượng gật đầu, vừa ôm Thái tử hồi cung, vừa sai người nhanh truyền thái y.

      Rất nhanh, vài thái y trực ban mang theo hòm thuốc vội vã tới, xem mạch cho Thái tử, chẩn trị Tiểu Hầu Gia. Sau lát, thái y trả lời: "Thái tử và Tiểu Hầu Gia bị lạnh xâm nhập, lại đói bụng lâu, bởi vậy mê man. Thái hậu nương nương và Hoàng thượng cần lo lắng, lấy canh gừng đổ vào, lại đút chút đồ ăn ấm là được."

      Thái hậu nhìn hai đứa bé mê man đau lòng rơi lệ: "Làm bậy a, bọn họ bé như thế sao tìm nơi trốn như vậy! Nếu kịp thời phát , hậu quả thể chịu nổi a!"

      Mọi người nghĩ đến, trong lòng cũng khỏi nghĩ mà sợ, nếu phải Diệp Tiềm tìm được chỗ trốn kia, cuối mùa thu hồ lạnh tận xương, hai đứa bé sợ là chịu được đêm. Nếu luôn có cách nào tìm được bọn họ, sợ là đợi đến khi phát , thi cốt nhận rồi?

      Nghĩ khả năng này, trong lòng mọi người khỏi phát run.

      Lúc này Hổ Bí quân lui ra, chỉ còn lại Diệp Tiềm ở chỗ này chờ sai sử, lúc này thấy Thái tử và Tiểu Hầu Gia hẳn là còn trở ngại, tức thời cáo từ mà .

      Lúc rời , nhìn lướt qua Triêu Dương công chúa bên cạnh, thấy ánh mắt nàng thẳng tắp nhìn chằm chằm Tiểu Hầu Gia vẫn ngủ say.

      Môi Diệp Tiềm xả ra cái cười, cất bước rời .

      ======================

      Bởi vì chuyện này, trong lòng Hoàng thượng đối với Diệp Tiềm càng tin cậy bề, nhưng cũng phụ tâm ý, lúc trước lựa chọn lương đống, phụ mình nhờ vả. Vì việc này, lại trọng thưởng Diệp Tiềm, cũng nhanh chóng đề bạt làm tả tướng quân.

      Nhưng trong triều có người cực lực phản đối, đó là thân cữu của Hoàng thượng -- Thanh Hà Hầu Vương Nghiêm. Vương Nghiêm phản đối vì Diệp Tiềm tuy rằng năm đó có công bình loạn, nhưng thời là nam chinh tướng quân, nếu chỉ vì cứu người mà phong thưởng thêm, khó tránh khỏi chúng tướng phục.

      Vương nghiêm sợ mình đủ phân lượng, thậm chí còn mời Vương Thái Hậu. Đối với việc này, Vương Thái Hậu khó xử, mặt bà cũng thích người bên cạnh hoàng hậu Diệp Trường Vân hiền lành mềm mại, nhưng mặt khác, bà vô cùng thương tiểu tôn nhi Hú Nhi và A Ly, cũng thưởng thức Diệp Tiềm cứu tôn nhi và ngoại tôn.

      Nhưng Vương Thái Hậu lại chịu nổi huynh trưởng lần nữa khuyên bảo, đặc biệt cuối cùng huynh trưởng câu quyết định tâm ý: "Như thế mãi, Diệp Tiềm dần dần còn ở bản hầu, Diệp Trường Vân từ nay về sau sợ là độc bá hậu cung."

      Lời này là giật mình, phải biết rằng Diệp Trường Vân dù thế nào cũng chỉ là hoàng hậu, chỉ dựa vào Hoàng thượng, nhưng đương kim Hoàng thượng cũng là Vương Thái Hậu sinh ra. Nữ nhân dù sao cũng hơn được mẫu thân thân sinh.

      Nhưng Vương Thái Hậu có thể ở hậu cung trong đám phi tần mỹ nữ như mây trổ hết tài năng sinh hạ long tử lên ngai vàng thái hậu, cũng là người dè dặt cẩn thận, nghe huynh trưởng cũng gật đầu: "Ngươi đúng, ai gia theo lời ngươi là được."

      Ngày thứ hai, Vương Thái Hậu triệu con trai đến, giáo huấn phen, là năm nay nhược quán, nhưng dưới gối chỉ có Thái tử là nam, còn lại đều là công chúa, có phải hẳn là nên nhận thêm vài mỹ nhân phi tần, cũng có thể khai chi tán diệp.

      Hoàng thượng đương nhiên minh bạch phong cách mẫu hậu làm việc là chỉ đông đánh tây, bất quá thu nạp mỹ nhân trong lòng cũng vui, tức thời tỏ vẻ cẩn nghe lời mẫu hậu, lập tức mở rộng hậu cung. Mẫu tử chuyện phen, Hoàng thượng cuối cùng hàm súc tỏ vẻ, Diệp Tiềm trước cứ để đó, vị trí nam chinh tướng quân tốt lắm.

      Ra khỏi trường thọ cung, Hoàng thượng trong lòng cực kì vui. từ cuồng ngạo, từ khi lên ngai vàng thiên tử, cảm thấy mình là cộng chủ thiên hạ, nên nhất ngôn cửu đỉnh, ai dám nghịch long lân, nhưng thời, cữu cữu trước kia coi như thân thiết, lại luôn có ý niệm đối nghịch mình.

      Trong lòng vui, nhưng tạm thời có biện pháp, đành phải nhẫn nại. Ai ngờ vừa mới vào ngự thư phòng, thu được văn thư báo nguy tám trăm dặm trình lên, xem xong, đầu tiên là sửng sốt, sau đó cất tiếng cười to, vỗ án khen ngợi.

      Tín sử đưa chiến báo bị dọa choáng váng, cho rằng hoàng thượng vì cấp hỏa công tâm, đầu óc xảy ra vấn đề. giờ ba vạn kỵ binh Nam Man xâm nhập Nam Cương tiến sâu vào Nghi thành, giết thái thú Nghi thành, mất mấy nghìn người, tiếp theo quấy nhiễu Ngư Dương, giết hơn ba ngàn quân coi giữ Ngư Dương, tàn sát dân chúng nam nữ lão ấu tổng cộng hơn vạn người, lúc này kỵ binh tiếp tục lên bắc, công kích thẳng vào Liêu Nam. Vùng Nam Cương khói lửa, văn thư báo nguy từ tám trăm dặm kịch liệt đưa đến, sao Hoàng thượng thế nhưng còn cười đây?
      amandatruc, minhhanhng, HangVO923 others thích bài này.

    5. heavydizzy

      heavydizzy Well-Known Member

      Bài viết:
      1,363
      Được thích:
      54,379
      Chương 55 Thu nghĩa tử

      Nam Man xâm nhập biên cương, triều đình xôn xao, chủ chiến có, nhưng phản chiến càng nhiều, trong đó thái úy Vương Nghiêm phản đối kịch liệt nhất. dẫn chứng phong phú, liệt kê các đời Đại Viêm triều giao chiến với Nam Man rồi thảm bại, cuối cùng càng dẫn ra vọng thành bị vây, hi vọng hoàng đế cân nhắc, vạn vạn thể bởi vì nhất thời hành động theo cảm tình mà khiến cho cả nước lâm vào khốn cảnh.

      Ai ngờ lời vừa ra, thiên tử tức giận, vỗ án đứng lên, lạnh lùng : "Vọng thành là thịt Đại Viêm triều, các ngươi ăn bổng lộ, nghĩ vì tiên đế rửa nhục, ngược lại coi đây là ranh giới, khắp nơi thoái nhượng, để đám người tầm thường các ngươi lại có tác dụng gì?" xong phẩy tay áo bỏ , để lại quần thần hai mặt nhìn nhau, đều mồ hôi lạnh chảy ròng.

      Phải biết rằng Thanh Hà Hầu Vương Nghiêm mặc dù là thái úy, nhưng cũng nghiễm nhiên là nhất bá trong triều đình, ai dám đắc tội, đều biết đó là thân huynh trưởng của thái hậu. Nhưng thời, ở triều thế nhưng bị thiên tử nhục mạ, làm cho người ta thể tưởng tượng. Trong triều đình phàm là người khứu giác linh mẫn đều biết, đây chỉ sợ là nghịch ý thiên tử.

      Hạ triêu rồi, Vương Nghiêm tái mặt tự mình xuất môn, lên thẳng xe ngựa, lên xe rồi đến tay cũng run. Đợi khi trở về phủ, đương trường đập đồ đạc trận, chọc phu nhân tôi tớ hoảng sợ. Thái hậu nghe thấy việc này, cũng giận dữ, triệu con đến hỏi. Nhưng lúc này bà thể triệu được đến, chỉ nhận câu đáp lại: "Man di xâm nhập, Đại Viêm triều nguy trong sớm tối, nhi thần bất hiếu, bận việc chính vụ, chỉ có thể tạm thác hoàng hậu Trường Vân hầu hạ bên người mẫu hậu."

      Diệp Trường Vân dẫn Hú Nhi, cúi đầu kính cẩn đến bên thái hậu, lại chỉ chọc thái hậu khó chịu : "Các ngươi đều ra ngoài, đều ra ngoài!"

      Diệp Trường Vân quỳ dậy, Hú Nhi kinh hãi, ngước mắt kinh hoàng nhìn hoàng nãi nãi, tuổi cũng hoàng nãi nãi luôn luôn từ ái sao thời sắc mặt đáng sợ như vậy.

      Thái hậu thấy Hú Nhi khuôn mặt nhắn sợ hãi, trong lòng mềm nhũn, nhưng vẫn tức giận giảm, tự cường áp chế : "Giữ Hú Nhi lại, ngươi ra ngoài trước."

      Diệp Trường Vân bất đắc dĩ cười khổ, đành phải lưu Hú Nhi ở trong điện, bản thân yên lặng quỳ lui.

      Từ ngày ấy, Vương Nghiêm cáo ốm vào triều, vì thế thiên tử vừa vặn thoải mái, tờ chiếu thư, cho xa kỵ tương quân Hàn Dạ, nam chinh tướng quân Diệp Tiềm, vệ tương quân Sử Trấn phân biệt dẫn quân, phân ba đường ngăn chặn Nam Man, cần phải đoạt lại Nghi thành, khu trục Nam Man, giương uy Đại Viêm triều.

      Thiên tử phái binh, đương nhiên gặp nhiều trở ngại, trong đó lương thảo trở thành chuyện khó nhất, lúc này mới biết thái úy Vương Nghiêm khống chế chính sâu, tức thời trong lòng càng hận, trực tiếp chém vài quan viên lớn , thế mới bình ổn lửa giận trong lòng.

      ngày, đại quân sắp xuất phát, Diệp Tiềm nhớ lại chuyện hôm nay phát sinh, biết A tỷ ở trong cung sợ là bị thái hậu bài xích, vì thế muốn vào cung thăm nàng, thuận tiện xem cháu ngoại Hú Nhi.

      vào Thừa quang điện, thấy bên trong cực kì náo nhiệt, gọi lại thị vệ bên cạnh hỏi, vừa nghe sửng sốt, là Triêu Dương công chúa ở đây.

      Bởi vì Tiểu Hầu Gia A Ly suýt gặp chuyện may, Hoài An Hầu xa ở Hoài An nghe tin chạy về Đôn Dương Thành, lần này mang theo thê nhi tiến cung đến bái kiến thái hậu. Ai nhờ vừa đúng gặp thái hậu vui, giận chó đánh mèo Triêu Dương công chúa, tức thời răn dạy nữ nhi phen, cuối cùng thậm chí thẳng "Con ngày đó tiến phụng nữ, giờ muốn chọc ta sống tức chết a! Con thế nhưng câu cũng !"

      Triêu Dương công chúa có cách nào, đành phải thương lượng với Hoài An Hầu, để Hoài An Hầu chờ lát, tự mình đến chỗ hoàng hậu Diệp Trường Vân.

      Lúc này chủ tớ ngày xưa gặp nhau, quan hệ khác hẳn ngày xưa, thừa dịp bốn bề vắng lặng, Triêu Dương công chúa nhàn nhạt : "Mẫu hậu thể nhược, còn mời ngươi ngày thường dụng tâm nhiều hơn."

      Diệp Trường Vân mặt mang ý cười, nhưng trong con ngươi lại lạnh như băng đến tia ấm áp, gật đầu : "Đó là tự nhiên."

      Triêu Dương công chúa tự biết nhiều lời vô ích, nàng chỉ cần liếc mắt cái hiểu, lúc này Diệp Trường Vân còn là nữ nô ngày đó quỳ gối trước mặt nàng, kính cẩn nghe lời.

      đời này, càng là người mới được phú quý, càng dễ dàng khoe khoang quyền bính. Diệp Trường Vân lúc này có thể mang theo ý cười xưng tiếng Hoàng tỷ, vậy thời hoàn toàn đâu có Hoàng thượng, đâu có thái hậu.

      Triêu Dương công chúa trong lòng nổi lên tiếng thở dài, kỳ thực nàng và nàng ấy, là mẫu nghi thiên hạ, là thiên chi kiều nữ, vậy có năng lực thế nào, các nàng bất quá là cọng lục bình, gốc rễ, hết thảy đều bám vào người, đó là đương kim Hoàng thượng.

      Xoay người rời , Diệp Trường Vân đạm thanh : "Bản cung ngày gần đây khoẻ, tiện đứng dậy, Hoàng tỷ thong thả."

      Triêu Dương công chúa mặt biểu cảm: "Đều là người trong nhà, cần khách khí."

      Ra khỏi Thừa quang điện, thấy cỗ kiệu còn ở đó, Hoài An Hầu dắt A Ly nho đứng chờ.

      Hoài An Hầu thấy nàng trở về, lại thấy sắc mặt nàng tốt, tự nhiên biết hoàng hậu Diệp Trường Vân là khối bông mềm, được tức được, quyền đánh ra cũng có lực đạo, tức thời ôn thanh an ủi: Nàng cần để ý, việc này vốn là Hoàng thượng gặp phải phong ba, quay về đều có bình ổn."

      Triêu Dương công chúa kỳ thực giận, Diệp Trường Vân dù ở trước mặt nàng diễu võ dương oai, nàng cũng cần để ý sao? Huống chi thời bất quá chỉ lạnh nhạt xa lạ thôi.

      Tức thời nàng giọng cười, ngọc thủ thon thon đặt trong tay Hoài An Hầu, nhuyễn thanh : "Trời rét lạnh, làm khó người luôn ở chỗ này chờ ta."

      Hoài An Hầu ôn hòa nở nụ cười hạ: "Có là gì, bất quá chỉ chờ chút thôi." đến đây, cầm tay Triêu Dương công chúa, dắt A Ly cười : "Chúng ta về phủ thôi."

      Lúc này A Ly cảm thấy buồn bực, ngẩng đầu nhìn mẫu thân, mở to mắt sáng hiểu : "Hoàng thẩm thẩm làm gì sao? Vì sao hoàng mỗ mỗ giận nàng như vậy? Ta xem ngay cả hoàng ca ca đều mất hứng!"

      Hoài An Hầu sờ sợi tóc mềm mại của , giọng cười : "Việc này phức tạp, con cứ mặc kệ, chờ con trưởng thành tự nhiên biết."

      Diệp Tiềm vốn định vào Thừa quang điện, bởi vì Triêu Dương công chúa mà dừng bước né tránh, vừa đúng từ nơi bí mật gần đó, thu hết màn này vào mắt.

      Trời thu mát mẻ, yên lặng đứng lặng trong gió lạnh, mặt mày lạnh lẽo, tay nắm chặt trường kiếm ba thước bên hông. nhớ đêm kia mấy bồn nước lạnh hắt xuống, nữ nhân mặt mày lạnh bạc, trào phúng mỉa mai.

      bỗng nhiên có loại xúc động, xông lên bóp cổ nữ nhân kia, hung hăng hỏi: Đến cùng nàng muốn ta thế nào?

      Tiền đồ cẩm tú dù lớn bằng trời, ta có thể đổi lấy cùng nàng lâu dài?

      Nhắm hai tròng mắt đau kịch liệt, nhớ ngày xưa ở bên tai nàng, câu lại câu thề, nhớ ngày xưa bọn họ cùng chung viên sữa trâu ngọt ngào, ngọt ngào này lướt qua như phù dung sớm nở tối tàn.

      Nếu thời gian có thể quay lại, để tay lên ngực tự hỏi, nguyện ý trở lại thời gian trước kia, trở lại là diện thủ nho dưới làn váy kia?

      Đợi đến lúc Triêu Dương công chúa cùng với Hoài An Hầu dắt Tiểu Hầu Gia lên xe ngựa, nhìn theo bánh xe kia tung lên tro bụi, hóa thành sương khói trước mắt, mới thầm cắn chặt răng.

      cứng ngắc xoay người, nắm chặt kiếm, nhanh ra ngoài cung.

      biết thời gian vĩnh viễn quay lại, đoạn thời gian kiều diễm mất kia về.

      giờ là trong ba đại chủ tướng xuất chinh Nam Man, chinh nam tướng quân Diệp Tiềm.

      dẫn theo ba vạn kỵ binh thủ hạ, chỉ huy nam hạ, thẳng đến Nam Cương, đoạt lại Nghi thành, khu trục man nhân.

      là Diệp Tiềm, lúc này đây, phụ quân vương nhờ vả, kiến công lập nghiệp.

      Đây là cơ hội chờ lâu.

      làm sao có thể quên mong muốn của mình, muốn đứng vạn người, phải chấp chưởng quyền bính.

      Nữ nhân kia bao giờ có cơ hội hắt nước lạnh lên người nữa.

      ==============================

      Năm nay là Vĩnh Quang năm thứ sáu, thiên tử Triệu Trệ phái ra sáu vạn kỵ binh, chia ba đường ngăn chặn Nam Man. Trong ba đường này, tây lộ xa kỵ tương quân Hàn Dạ là lão tướng nhiều năm, cẩn thận trầm ổn, đến Nam Cương, quan sát địa hình, nghiên cứu địa thế trước, đóng quân phát; trung lộ Vệ Tương quân Sử Trấn tuổi trẻ đầy hứa hẹn, duệ ý tiến thủ, nghé con mới sinh sợ hổ, hai vạn kỵ binh tiến thẳng đến chủ lực Nam Man. Lúc đầu Sử Trấn quả đánh thắng vài trận, thu hoạch mấy trăm man nhân, man nhân bỏ quận Liêu nam lui về hướng nam, Sử Trấn thừa thắng xông lên, lại rơi vào vòng vây Nam Man. Nam Cương vốn địa thế phức tạp, man nhân hung ác dị thường, Sử Trấn hai mặt thụ địch, tổn binh hao tướng, chỉ còn lại vạn nhân mã, bất đắc dĩ lui vào trong u cốc, trốn tránh ra, chỉ còn chờ viện binh tới cứu.

      Lúc này, xa kỵ tương quân Hàn Dạ luôn luôn hư hư thực thực, đánh vài trận chết đến vài người, vất vả tìm được tây lộ man nhân rất thưa thớt, vì thế nhanh chóng chỉnh quân xuất phát, thẳng vào Tuấn Nghi, chuẩn bị công thành. Người Nam Man vốn mục tiêu phải thành trì, đa phần vì phụ nhân và vàng bạc lăng la mà đến, nay gặp Hàn Dạ khí thế rào rạt, nhân cơ hội rút lui. Hàn Dạ thấy vậy, cũng truy kích, canh giữ ở Tuấn Nghi thành.

      Đông lộ nam chinh tướng quân Diệp Tiềm vốn suất lĩnh kỵ binh tiến công hướng Ngư Dương, hai vạn quân tinh nhuệ đường mà , đoạt lại Ngư dương. Lúc này nghe thám tử báo tin, trầm tư lát, biết hai vị tướng quân, lão tướng tính toán thâm sâu, lấy được chiến công rồi tiến lại thủ, người là hậu nhân của danh môn, coi ai vào mắt. Nếu lúc này mình chỉ bảo vệ Ngư Dương Thành, như vậy cũng được cho là chiến công.

      Nhưng đường tới, mắt thấy Nam Man đến chỗ nào là máu chảy thành sông, bao nhiêu người dân chịu khổ bị hại, bao nhiêu nhà cửa bị đốt cháy hầu như còn, lê dân trôi giạt khấp nơi, kinh hoàng chạy trối chết. Lần này xuống nam, hưng sư động chúng, sáu vạn kỵ binh ngày đêm hơn mười ngày mới tới, chẳng lẽ đến nơi, chỉ vì đoạt lại mấy thành trì, ghi chút công lao như vậy sao?

      Diệp Tiềm đứng ở thành, đưa mắt nhìn, chỉ thấy mảnh đất đai khắp nơi khói lửa. Lúc này đột nhiên nhớ tới từng thề nguyện. Bao nhiêu máu tươi quân sĩ, bao nhiêu đầu nam nhi Đại Viêm, hết thảy vì cái gì?

      nhắm hai mắt, lại cảm thấy trường kiếm bên hông như động, tay phải nắm lấy chuôi kiếm.

      Hít sâu hơi, lần nữa mở hai mắt, cảm thấy tại trong lòng vô cùng thanh minh.

      Nếu thể đánh tan Nam Man xâm nhập, chiếm lấy thành trì, như vậy mảnh biên cương vẫn được an bình.

      ==================

      Tháng mười năm đó, nam chinh tướng quân Diệp Tiềm suất thủ hạ hai vạn kỵ binh truy kích man nhân, đường mấy lần gặp man nhân, đều đánh cho chạy tơi bời, vì thế sĩ khí Nam Cương được cổ vũ. Rốt cục từ bị vây, Sử Trấn thu thập tàn quân, mang theo bảy ngàn nhân mã còn lại theo sát Diệp Tiềm, cũng đường nam hạ. Nam Cương cuộc sống xưa nay như thế, thường xuyên bị Nam Man xâm lược, nhiều năm khổ nổi, bất đắc dĩ triều đình rất ít phái binh đến, ngẫu nhiên phái binh cũng là vội đánh mấy trận ứng phó cho xong. đến cùng, người Nam Man quỷ kế đa đoan, lại dũng mãnh thiện chiến, khi bỏ chạy, chạy đến phía nam trong núi rừng ẩm ướt, rất khó truy tìm. Đợi đến lúc triều đình triệt binh, bọn họ liền ngóc đầu trở lại, các tướng quân đám trở về thỉnh công, lưu lại dân chúng tiếp tục bị tàn sát xâm lược.

      Lúc những người này nghe triều đình phái tới ba vị tướng quân, có vị là cữu tử của Hoàng thượng, lần này muốn phái binh bức lui Nam Man, ban đầu tin, sau này thấy quân đội nhắm thẳng biên giới tiến lên, đường chém giết biết bao nhiêu người, mới bắt đầu tin. Vì thế có dũng sĩ địa phương, dân chạy nạn ào ào tiến đến gia nhập, bọn họ ngày xưa thể bảo hộ nhà cửa, nhưng nay gặp cơ hội, rốt cục tâm nguyện được đền bù, theo đại quân cùng nhau chinh phạt Nam Man.

      Diệp Tiềm mặt tiếp nhận hương dân, mặt cho thuộc hạ cẩn thận tra xét, để bọn đạo chích ăn bám lẫn vào, để lẫn gian tế Nam Man, đồng thời còn phải chú ý sắp xếp hương dân vào quân chính quy, lấy kỷ luật nghiêm minh của quân chính quy tiến hành dạy dỗ.

      ngày, Diệp Tiềm nghiên cứu bản đồ địa hình Nam Man, bỗng nhiên thủ hạ báo lại, là trong đám nghĩa sĩ có vị là có quen biết , muốn gặp . Diệp Tiềm hiểu, mình chưa bao giờ đến nơi đây, sao có thể có dân chúng địa phương quen biết? Mặc dù nghi ngờ, vẫn cho người mời đến.

      Ai ngờ người này vừa vào trướng, Diệp Tiềm nhất thời sửng sốt, kẻ này tiêu sái phong lưu, mi thanh mục tú như họa, đúng là Lưu Phong năm đó hầu hạ bên người Bích La phu nhân, lại bị Diệp Tiềm giận dữ đâm bị thương.

      Lưu phong thấy Diệp Tiềm, cũng bái, chỉ đạm thanh : "Diệp tướng quân, ta đến lính."

      Diệp Tiềm nhíu mày: "Lưu Phong công tử, Nam Man đều là hạng người hung ác, hành quân đánh giặc rất khác, ngươi xác định muốn ?"

      Lưu phong biết Diệp Tiềm tin mình, tức thời cười lạnh tiếng, châm chọc : "Diệp Tiềm ngươi có thể phong quan bái tướng lãnh binh nam chinh, chẳng lẽ ta thể lính giết địch bảo vệ quốc gia?"

      Diệp Tiềm nhìn kỹ Lưu phong nửa ngày, chỉ thấy mặt mày mặc dù vẫn mang theo vẻ phong lưu, nhưng trong mắt nhiệt thành cũng thể gạt người, tức thời gật đầu: "Đương nhiên có thể."

      Lưu Phong cười: "Nhưng thủ hạ của ngươi lại muốn ta."

      Diệp Tiềm nghe vậy nhíu mày, trầm giọng : "Ngươi muốn tòng quân, tự nhiên có thể lưu lại."

      Lưu Phong nghe xong, gật đầu : "Được, ta đây cám ơn ngươi."

      Diệp Tiềm đạm : "Vậy cần, ngươi có chí nguyện bảo vệ quốc gia, ra trận giết nhiều Nam Man là được."

      Lưu Phong nhìn Diệp Tiềm, trầm mặc đáp: "Ta phải Lưu Phong, ta gọi là Mạnh Tông Bảo."

      Diệp Tiềm gật đầu: "Được, Mạnh Tông Bảo, ta nhớ kỹ."

      Lưu Phong do dự, rốt cục lại : "Mảnh đất dưới chân ngươi, là gia hương ta. Cám ơn ngươi."

      ========================

      Diệp Tiềm suất lĩnh kỵ binh đường nam hạ, gì địch nổi, đến đâu quân Nam Man ào ào trốn về nam. đường tới, hành quân đến biên cảnh Đại Viêm quốc, kiểm kê nhân sổ, lúc này trừ kỵ binh xuất phát từ Đôn Dương Thành, gia tăng thêm hơn vạn bộ binh, đây đều là nghĩa sĩ địa phương tự nguyện tòng quân.

      Lúc này Vệ Tương quân Sử Trấn suất lĩnh quân đội là kỵ binh còn sót lại rốt cục đuổi theo kịp Diệp Tiềm, hai quân cùng chỗ, tạm nghỉ ngơi, lại lần nữa xuất phát. ngày, bọn họ chỉnh đốn quân đội, đến buổi trưa, tới thôn xóm. Diệp Tiềm đưa mắt nhìn, chỉ thấy thôn xóm này nhà cửa đổ sụp, bị lửa chậm rãi thiêu đốt, trong thôn trang vết máu khắp nơi, tử thi ngang dọc.

      Diệp Tiềm nhíu mày, sai người khám xét, đợi thám tử trở về báo, quả nhiên như dự đoán. Chỗ này là thôn trang ở biên cảnh thuộc Đại Viêm triều, nhưng bị tàn quân Nam Man cướp sạch còn, trong thôn nam nữ già trẻ, cơ hồ ai sống sót.

      Diệp Tiềm nắm chặt kiếm trong tay, hai mắt đau kịch liệt.

      lại lần nữa cảm thấy, quyết định của mình sai, Diệp Tiềm phụng mệnh xuất chinh truy kích Nam Man, phải triệt để đuổi bọn họ ra khỏi cảnh nội Đại Viêm triều, làm cho bọn họ trong vài thập niên cũng dám dễ dàng xâm phạm nữa, làm cho bọn họ vĩnh viễn có lực hoàn thủ.

      Hồi vì muốn sống, mới lớn lên cơ hồ đem toàn bộ tâm trút xuống người nữ nhân kia, nhưng thời, nhìn lê dân tao ương, dân chúng nơi sống yên, xem tang thương trước mắt, chiến hỏa lửa cháy lan ra đồng cỏ, mới biết thiên hạ to lớn, hùng ưng hẳn là nên tung cánh bầu trời cao, sao có thể luôn trong bi thương.

      Sử Trấn cưỡi ngựa chạy lên, đứng cùng Diệp Tiềm, xem thôn xóm kia chìm trong ngọn lửa thiêu đốt, thống hận mắng: "Đám Nam Man này, quá đáng giận!"

      Nhưng vào lúc này, bỗng có thám tử trở về : "Khởi bẩm Diệp tướng quân, trong thôn này phát có người."

      Diệp Tiềm nghe vậy nhíu mày: "A?"

      Thám tử ngữ khí trầm trọng, hồi đáp: "Là ba tiểu hài tử, nhất chỉ ba bốn tuổi, lớn hơn thoạt nhìn bốn năm tuổi. Bọn họ được người nhà giấu trong hầm mới tránh được kiếp, đều sợ ngây người."

      Diệp Tiềm vung roi ruổi ngựa tiến lên, với Sử Trấn: ", xem ."

      đến thôn xóm, bay vào mũi là huyết tinh cùng mùi khét làm cho người ta đau lòng, hài cốt trong đống lửa chưa cháy hết, vài đứa quần áo tả tơi dùng hai mắt sạch lại kinh hoàng ngẩng đầu nhìn những người này.

      Diệp Tiềm nhíu mày nhìn mấy đứa trẻ, xoay người xuống ngựa, đến chỗ đứa nhất cũng gầy yếu nhất, ngồi xuống ôn thanh hỏi: "Ngươi mấy tuổi?"

      Đứa trẻ co rúm lại, bắt đầu sợ hãi, sau này cảm giác Diệp Tiềm cũng ác ý, có gan trả lời : "Ta ba tuổi."

      Ba tuổi? Diệp Tiềm nhớ A Ly con trai của Triêu Dương công chúa cũng bất quá mới hơn hai tuổi, nhưng A Ly bộ dạng so với đứa bé trai trước mắt còn cao hơn ít, cũng béo hơn, nào giống đứa bé này khô vàng gầy yếu.

      Ánh mắt dừng môi nam hài, chỉ thấy môi trắng bệch phảng phất có huyết sắc, khỏi thở dài tiếng trong lòng, muốn vươn tay an ủi, nhưng tay vừa duỗi ra, phát trong mắt nó nhất thời toát ra hoảng sợ, đến cùng lại thu tay về.

      tận lực để ngữ khí ôn hòa hơn: "Ngươi tên là gì?"

      Nam hài do dự hạ, co rúm lại : "Ta gọi là A Mục."

      Diệp Tiềm lại ôn nhu hỏi: "Cha mẹ ngươi đâu?"

      Nam hài nghe thế, bỗng ngây dại, cúi đầu cắn môi , nước mắt lại đọng trong con ngươi trong suốt.

      nam hài cao gầy hơn dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Tiềm, đanh giọng đáp: "Cha mẹ bị man nhân giết chết."

      Diệp Tiềm ngẩng đầu nhìn nam hài kia, thấy vẻ mặt lãnh, trong mắt có thống hận.

      Nam hài thấy Diệp Tiềm nhìn mình, lại : "Ba chúng ta, cha mẹ đều chết, chúng ta nhi! có thân nhân gì."

      thanh vang dội, như lên án và thống hận, vang trong thôn xóm trống trải thảm đạm vẫn cháy.

      hết lời, hai nam hài bên cạnh nhịn được khóc lên.

      Diệp Tiềm chăm chú nhìn bọn họ nửa ngày, giờ khắc này, thấy bọn họ xanh xao vàng vọt, quần áo rách nát, phảng phất nhớ lại bản thân mình khi còn bé.

      trầm mặc nửa ngày, rốt cục trịnh trọng vươn tay, ôn thanh : "Ta là Diệp Tiềm, là nam chinh tướng quân Đại Viêm triều, ta có thê nhi." ngừng lại, cúi xuống, rốt cục chậm rãi tiếp tục : "Về sau, cũng có thê nhi."

      Mấy đứa bé nghe như thế, hiểu nhìn Diệp Tiềm.

      Diệp Tiềm nhớ lại ngày nào đó ở ngoài điện Thừa quang nhìn nhà Triêu Dương công chúa thân mật, trầm mặc lát, rốt cục vẫn tiếp tục : "cuộc đời ta nhất định lẻ loi mình, các ngươi có nguyện ý làm con ta?"

      Hai nam hài kinh ngạc há to miệng, nam hài lớn nhất hoài nghi nhìn chằm chằm Diệp Tiềm, cười lạnh : "Ngươi phải giỡn với chúng ta?"

      Diệp Tiềm lắc đầu, kiên định hứa hẹn: "Ta đối đãi các ngươi như con ta."

      Nam hài nhìn Diệp Tiềm nửa ngày, thấy mặt mày kiên nghị nghiêm cẩn, cũng giống giỡn, rốt cục ngữ khí mềm xuống: "Ngươi sao? Chúng ta chẳng qua là nhi trong chiến loạn chỗ dựa thôi."

      Diệp Tiềm nghiêm cẩn gật đầu: "Tuyệt đùa."

      Nam hài thấy vậy, lui ra phía sau bước, lôi kéo hai nam hài quỳ mặt đất, miệng nức nở : "Phụ thân ở , xin nhận chúng con lạy."

      ==================

      Đội kỵ binh của Diệp Tiềm lại hành quân, trước tiên sai người đem ba nghĩa tử về cảnh nội Đại Viêm triều, cũng cho người trực tiếp đưa về Đôn Dương Thành. Nội tâm biết, kỳ thực nhi giống ba nghĩa tử này, ở Nam Cương chỉ trăm ngàn, nhưng tính sao, lấy sức lực liệu có thể cứu được bao nhiêu đây?

      Đại quân dừng lại nửa ngày, lần nữa chỉnh quân xuất phát, lúc này mục tiêu bọn họ là đường hành quân xâm nhập vào Nam Man, đánh Nam Man, đánh tan quân chủ lực bọn họ.

      Diệp Tiềm có cách nào lo cho ngàn vạn nhi, nhưng lại có thể làm cho trai Đại Viêm triều mất phụ mẫu thân nhân.

      nhìn chằm chằm biên giới bát ngát nơi Nam Man trốn ở phương xa, thầm thề, bao giờ cho bọn họ cơ hội như vậy nữa.

      Tác giả có chuyện muốn : Truyện này là HE, đánh xong trận này, Diệp Tiềm chịu khổ nữa, các vị cần gấp. Cuối cùng kết cục là nam nữ chủ cùng với các Tiểu Bao Tử cuộc sống hạnh phúc vui vẻ cùng nhau.
      amandatruc, HangVO9, Tô Đát Kỷ23 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :