1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[cổ đại, NP, H+] MỘT NỮ HAI BA NAM - 124 chương - HOÀN

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137
      CHƯƠNG 51


      Tần Vũ Hàng ánh mắt tràn ngập thành kính, ái mộ, điềm tĩnh, cùng với hết thảy cảm xúc kích động, ôm chặt thê tử, ở môi nàng tinh tế nghiền mút, mắt nhìn qua, thấy tên nam tử kia phía sau nàng, hơi thả lỏng cánh tay ôm nàng, hỏi: “Lý Vĩ Thần, như thế nào ở chỗ này?”

      đương nhiên nhận ra người này, ở phù dung trấn kia từng có đoạn tụ hội thoải mái.

      Diệp Tuệ lộ ra xấu hổ, cứ theo thiên hướng thời đại pháp tắc nàng bên này, vẫn là biểu giống đương vụng trộm bị chính lão công bắt được quả tang.

      Lý Vĩ Thần đến cạnh cửa, vén rèm cửa liếc mắt ra ngoài xem xét cái, bởi vì tới giờ ăn cơm, mấy tên Đột Quyết đứng gác đều chạy tới mấy chục thước bên ngoài, cạnh đống lửa ăn chân dê nướng, hơi lo lắng chuyện bị nghe trộm.

      “Ta là Tuệ nhi sườn phu mới nạp……” Lý Vĩ Thần dùng ngôn ngữ ngắn gọn nhất nhất thuật lại quá trình ở chung cùng Diệp Tuệ, đến kiện tinh luyện xăng cùng bị thương, tận lực kỹ càng tỉ mỉ, là người thực thông minh, cái gì nên , cái gì nên , chủ yếu và thứ yếu ràng, trật tự đầu đuôi, đến chỗ có làm chuyện phu thê , chỉ là câu sơ qua.

      Lúc Tần Vũ Hàng nghe được lửa lớn thiêu cháy, khỏi nhăn mặt, tâm đều nhói lên.

      như vậy phương pháp hỏa cầu nổ mạnh là nàng làm ra?” Tần Vũ Hàng hỏi, ở Bình Châu, nhưng từ khi vô địch doanh, thấy đại quân Đột Quyết bị đạn xăng tấn công chịu nhiều thương vong, có thể trận chiến tranh này có thể đánh đến thuận lợi như vậy, cùng phát minh sáng tạo của Diệp Tuệ hoàn toàn có quan hệ.

      Diệp Tuệ gật gật đầu: “Khi còn trong lúc vô ý nghe được mấy đạo sĩ luyện đan, về quá trình tinh luyện thạch chi thủy, nhớ chút, quả nhiên sau này thí nghiệm thành công.”

      “Nương tử của ta đúng là biết được ít chuyện đâu!” Tần Vũ Hàng trong mắt hàm chứa ý, tay vỗ về tóc ngắn của nàng, thương tiếc : “Lúc ấy chịu bỏng nhất định rất đau ?”

      “Chỉ là bỏng , nổi lên chút vết bỏng rộp lên, thoa dược, qua mấy ngày tốt rồi, ngay cả vết sẹo cũng lưu lại.”

      Ai cũng biết, bỏng độ thấp chỉ ở tầng ngoài da nổi lên vết bỏng rộp lên, độ nặng chính là từ ngoài vô trong đều là chín thịt, nếu là như vậy hoàn toàn xong đời. May mắn có ngự y cùng rất nhiều dược liệu trân quý cứu trị, người mới có để lại vết sẹo.

      “Tướng công, ta đem kỹ thuật tinh luyện xăng cho người Đột Quyết.” Diệp Tuệ đối với chuyện này thực bất đắc dĩ, nhưng nếu bởi vậy đem mệnh hi sinh lại là thể làm. Tần Vũ Hàng mỉm cười : “Chỉ cần nàng an toàn là được, lại Oa Oa Nại cũng có mấy ngày tiêu dao nữa, ta bố cục xong, chỉ chờ đợi thời cơ đến.”

      “Tướng công, chàng tính làm như thế nào?”

      Tần Vũ Hàng nội lực thâm hậu, ngưng thần chút, nghe được tên Đột Quyết đứng gác ăn xong cơm lại nơi này, : “Về sau ta giải thích cùng nàng, tránh cho địch nhân hoài nghi, ta thể ở chỗ này lâu, nương tử, nàng phải bảo trọng mình cho tốt, ta lại đến.”

      từ túi thuốc tùy thân móc ra cái bình sứ đưa cho Lý Vĩ Thần: “Đây là thuốc trị thương hay của Thiên Ưng Môn, ngươi cầm dùng , nhớ chăm sóc nương tử, ngàn vạn thể để nàng có việc.”

      “Tuệ nhi cũng là nương tử ta, chăm sóc nàng là trách nhiệm của ta.” Lý Vĩ Thần tiếp nhận bình sứ, khó nén vui mừng trong lòng, Tần Vũ Hàng ra muốn chăm sóc Diệp Tuệ, chính là ngầm đồng ý địa vị sườn phu của , có gì so với việc này càng làm vui vẻ hơn.

      “Tần đại ca, chàng phải sao?” Diệp Tuệ vuốt ve gò má , khuôn mặt này bị đắp tầng nước thuốc màu vàng đất, màu da có vẻ ảm đạm, có sáng bóng, cằm dán râu giả kéo đến mang tai, xảo diệu che dấu tướng mạo sẵn có, nhưng nàng ở trong đại trướng Oa Oa Nại liếc mắt cái liền nhận ra .

      “Ta ở tại tòa quân doanh này, tuy rằng nàng nhìn thấy, nhưng ta vẫn luôn trong yên lặng chú ý nàng.” Tần Vũ Hàng ôm lấy nàng vào trong lòng ngực chặt, ánh mắt nghiêm khắc: “Về sau cần lại làm những việc nguy hiểm đó, hôm nay cứu hơn ngàn bá tánh nhà Hán ta có thể , nhưng loại việc như tinh luyện xăng được lại làm.”

      “Ta…… Ta biết, chàng cũng ngàn vạn phải để tâm.” Nàng hiểu rằng hôm nay hành động cứu bá tánh nhà Hán càng nguy hiểm hơn, hơi vô ý, chết đơn giản chỉ là mình nàng, Tần Vũ Hàng cùng đệ tử Thiên Ưng Môn đều có khả năng gặp nạn, nếu là như vậy trăm cái chết của mình cũng chuộc được.

      “Nương tử nhẫn nại mấy ngày, vi phu nhất định mang nàng trở về trong thành Bình Châu.”

      Tần Vũ Hàng vén lên vạt áo chỗ bộ ngực nàng, tay đặt ở đẫy đà bóp hai cái, vùi đầu lên, từng bên khẽ cắn cái, chịu đựng thân thể xôn xao, : “Nương tử, chờ cùng nhau trở lại trong thành về nhà, bồi ta ba ngày ba đêm.”

      Diệp Tuệ muốn , lại sửa sang vạt áo nàng ngay ngắn, nhặt lên túi y dược bên cạnh, rời khỏi lều chiên.

      Diệp Tuệ nhìn người rời , nổi lên cổ thống khổ, hồi lâu gì.

      Lý Vĩ Thần suy tư : “Bằng độ quen thuộc của Tần công tử với người Đột Quyết, nhất định là sớm lẻn tiến vào, nghĩ là muốn cùng quân đội Dĩnh đường trong ngoài liên hợp, lấy được thắng lợi trọng đại.”

      Diệp Tuệ sao lại biết, chính vì nguyên nhân như vậy mới lo lắng, sợ lúc đào vong liên lụy . Mắt đẹp vừa nhìn, thấy bình dược trong tay Lý Vĩ Thần, nhận lấy, tự mình thoa dược miệng vết thương đầu vai cho , trách : “Nếu phải chàng mỗi ngày quấy rối sớm kết vảy, đêm nay cho chạm vào ta, đêm mai cũng cho, chờ đến khỏi hẳn mới .”

      Lý Vĩ Thần bị nàng cởi áo , ngón tay mềm mại chạm đến da thịt mình, tâm viên ý mã, nghe như thế sắc mặt xụ xuống: “Qua mấy ngày chúng ta trở lại Bình Châu thành, liền có phần ta. Tần công tử cùng Hoàng Phủ công tử, Mặc Kỳ, còn có Lão Thập cùng Lão Thập Nhất hai tên thị vệ như hổ rình mồi, cơ hội ta cùng nàng ở bên nhau hiếm đến đáng thương.”

      “Hai tên thị vệ?” Diệp Tuệ nghi hoặc lấp lóe con ngươi, nâng lên ngón trỏ, điểm điểm cái trán , trách mắng: “Chàng điên à, sao cả thị vệ cũng tính vào?”

      “Ta chút cũng ngốc, hai thị vệ kia nhìn nàng bằng ánh mắt tràn ngập chiếm hữu, giống như đồ ăn đến miệng.” Cảm tình Lão Thập cùng Lão Thập Nhất đối với nàng sớm khiến cho trong lòng cảnh giác, thầm quyết định, chờ hồi về Bình Châu thành liền đứng vững địa vị tiểu tam của mình, cho Lão Thập cùng Lão Thập Nhất làm tiểu tứ tiểu ngũ là được, Mặc Kỳ là thông phòng, hoàn toàn có thể xem cần kể đến.

      “Đồ ăn đến miệng?” Diệp Tuệ cảm xúc tràn ngập nỗi buồn ly biệt đối với Tần Vũ Hàng, tâm buồn buồn, lúc này bị chọc cười: “Chàng so sánh ngược ngạo, ta đây đối với chàng là cái dạng gì, chỉ sợ là đồ ăn đến bụng ?”

      “Phải, thức ăn Tuệ nhi này hương vị độc đáo, sau khi ăn xong dư vị dài lâu, tuyệt thể tả!” Lý Vĩ Thần thấy vết thương được nàng bôi dược, băng bó xong, đưa tay ôm lấy nàng. Nàng vội vàng ngăn cản: “Đừng dùng sức, nếu là lại chảy ra máu, ta mới phụ trách đâu.”

      “Trách nhiệm Tuệ nhi là loại bỏ nhiệt hỏa trong thân thể ta ra ngoài.” phủ ở bên tai nàng, hôn vành tai tinh xảo, trong đầu lên tình cảnh Tần Vũ Hàng vén vạt áo nàng lên vừa rồi, thân thể lập tức nhịn được xuân tình nhộn nhạo, hai tay vói vào vạt áo nàng, tay cầm bên, lập tức vuốt ve lên.

      Diệp Tuệ nghiêng mặt, hướng về phía cằm cắn ngụm: “Chàng xuống tay thể chút sao, rất đau.”

      Lý Vĩ Thần động tác ngừng, cúi đầu, ngăn chặn môi nàng, ngay khi tưởng có thể gần thêm bước động tác, bên ngoài lều chiên truyền đến thanh Ô Thiên Cách đối thoại cùng tên Đột Quyết đứng gác …… Diệp Tuệ ngược chiều Lý Vĩ Thần, thấp giọng : “Ô Thiên Cách đưa cơm tới, ả rất vừa lòng đối với hành vi cứu giúp bá tánh nhà Hán hôm nay của ta, chàng đừng gây thêm phiền toái cho ta.”

      Diệp Tuệ lời này là có đạo lý, Ô Thiên Cách đối với mỹ nam thực ưa thích, mỗi lần vào lều chiên đều động tay động chân cọ quẹt Lý Vĩ Thần. Ngay như hôm qua, Lý Vĩ Thần quá sức giận dữ nên đem Ô Thiên Cách ném qua vai quăng ngã, thiếu chút nữa gây ra tai họa.

      Lý Vĩ Thần sắc mặt tốt, hừ tiếng: “Nàng còn dám hạnh kiểm xấu, xem ta bẻ cánh tay nàng?”

      hiểu được thương hương tiếc ngọc.”

      “Còn phải coi đối với ai.”

      Diệp Tuệ hứ tiếng, đôi mắt lại lộ ra ý cười, dù là ai đều thích nghe lời hay.

      Màng lông dê treo cửa lều chiên bị đẩy ra, Ô Thiên Cách vào tới, trong tay ôm vẫn là thịt dê nướng cùng trà sữa ngựa đồ ăn thảo nguyên linh tinh. Mấy ngày qua, Diệp Tuệ ăn từng bửa từng bữa này, liền đầu lưỡi cũng mất cảm giác, vẻ mặt đưa đám thầm nghĩ: Chỉ cần có chén gì hỗn độn nóng hôi hổi cũng ngon hơn so với thịt dê nướng!

      Ô Thiên Cách tâm tình thực tốt, có đùa giỡn Lý Vĩ Thần, mà là bắt đầu chỉ trích Diệp Tuệ chút: “Ta đem ngươi trở thành bằng hữu, vì cái gì ngươi muốn cứu những tên hán heo đó, ngươi có biết người nam nhân của ta hôm qua lúc công thành bị giết chết ở trong tay hán heo, bây giờ giết vài hán heo trả nợ máu có cái gì đúng?”

      Diệp Tuệ nổi giận: “Ngươi mỗi tiếng mỗi gọi hán heo, còn đem ta trở thành bằng hữu, có bằng hữu đối đãi như ngươi sao?”

      Ô Thiên Cách giật mình: “Ta phải ý tứ này.”

      “Ngươi chính là ý tứ này.” Diệp Tuệ thanh lạnh như băng: “Ngươi người nam nhân ngươi hôm qua chết, nhưng ta xem ngươi chút nào khổ sở, bởi vì, tâm tư của ngươi căn bản là ở người Oa Oa Nại, đừng cho là ta nghe hiểu tiếng Đột Quyết, nhưng ta có thể từ ánh mắt ngươi biết tình cảm ngươi.”

      Kỳ Diệp Tuệ có lòng quá hiếu kỳ như vậy, nhàn rỗi có việc gì nhìn soi mói đôi mắt nữ nhân liên quan. Nàng là nghe Lý Vĩ Thần nhắc tới, hiểu được tiếng Đột Quyết, Ô Thiên Cách mỗi lần đưa cơm rồi , cũng có thể nghe được tên Đột Quyết đứng gác xấu.

      Ô Thiên Cách ngồi bệt thảm, giống như kẻ thất bại, dùng tay ôm đầu, hồi lâu mới giương mắt : “ nhiều năm trước đây, ngạch nương ta mang ta gả cho Oa Oa Nại cùng các huynh đệ , phong tục thảo nguyên cùng Trung Nguyên giống nhau, quả phụ mang nữ nhi gả vào gia đình nhà trai, cũng có thể mẹ con cộng phu, nhưng chỉ có ngạch nương là thê tử chính quy, nữ nhi có bất kỳ danh phận gì.”

      Diệp Tuệ thể tưởng tượng mở to hai mắt, phải nam nhân bị chết thê tử, mà muốn cưới lại, có thể phụ tử cộng thê, như thế nào còn có tượng mẹ con cộng phu?

      “Ngạch nương bắt đầu đối ta thực tốt, nhưng thực mau bà có nhi nữ khác, đối với nữ nhân thời khắc cùng bà chia sẻ trượng phu, bà tràn ngập lòng ghen ghét, có ngày dùng tuyệt dục vật chặt đứt năng lực sinh dục của ta, các trượng phu thấy ta thể sinh sản, đều đối với ta chết tâm. quá mấy năm, ngạch nương đem ta bán cho nhà sáu huynh đệ, chính là gia đình ta tại. Nhưng là các nam nhân của ta đều ghét bỏ ta thể sinh hài tử, luôn đánh ta. Ta hận ngạch nương, hận bà huỷ hoại cả đời ta. Nên năm trước, ta thừa dịp mừng thọ cho bà, hạ độc vào cái chén bà, đêm hôm đó bà độc phát mà chết, ha ha, ai biết là ta làm. Kỳ ta cần lo lắng, Oa Oa Nại sớm ghét bỏ bà, hận thể giết bà, bà cùng Oa Oa Nại sinh nhi tử, khoảng thời gian trước ở dưới thành Sa Châu bị đạn đá bắn trúng chết, tại ta càng có thể hả dạ.”

      Người Đột Quyết kế thừa chế độ mẫu hệ của viễn cổ đặc biệt ràng, nữ nhân địa vị cao quý, trong đại gia đình thê tử mới là chúa tể. Đột Quyết quốc trong lịch sử còn có vài Hoàng Hậu đương quyền, hoàng đế có quyền lợi gì.

      Diệp Tuệ cùng Ô Thiên Cách còn có tốt đến nông nỗi kể ra tâm , khó hiểu hỏi: “Ngươi vì sao cùng ta chuyện này, có mục đích gì?”

      Ô Thiên Cách đôi mắt chợt lộ ra hận ý: “Xem biểu hôm nay của Khả Hãn, là thích ngươi, mới bỏ được bắn chết ngươi, nếu đổi làm người khác dám chống đối như vậy, chỉ sợ sớm biến thành thi thể.”

      Diệp Tuệ nhàn nhạt : “Ta xem ngươi hiểu lầm, Khả Hãn nhà ngươi coi trọng chính là tài học trong đầu ta, bởi vì ta có thể giúp làm ra vũ khí chiến tranh.”

      Ô Thiên Cách trong mắt hận ý càng sâu: “Ta tin, nếu ngươi dám lại tiếp cận Khả Hãn, đừng trách ta thủ hạ lưu tình, ta có thể giết chết ngạch nương mình, cũng có thể giết chết nữ nhân liên quan.”

      Diệp Tuệ trong mắt lộ ra trào phúng: “Ngươi cho rằng Khả Hãn nhà ngươi là hương bánh bao hả? Phàm là nữ nhân đều thích , cho ngươi tiếng, ở trong mắt ta cái gì cũng phải, liền……” Nàng chỉ vào Lý Vĩ Thần bên cạnh, với Ô Thiên Cách: “So ra còn bằng đầu ngón chân .”

      “Ngươi to gan, dám bậy Khả Hãn nhà ta.” Ô Thiên Cách mắt lộ ra hung quang, dơ tay đánh Diệp Tuệ, mắt thấy gò má non mịn sắp ăn bạt tai, bỗng nhiên lại thấy Lý Vĩ Thần nhấc chân đá vào bụng Ô Thiên Cách.

      Trong tiếng kêu của Ô Thiên Cách, thân mình khổng lồ bay ra khỏi lều chiên, màng lông dê cũng bị liên lụy mà rớt nửa bên.

      Diệp Tuệ ra trước cửa xem xét, mấy thủ vệ nhìn qua ánh mắt tuy rằng tốt, nhưng ai cũng dám bới móc.

      Nàng treo lại rèm cửa, trở lại vị trí ban đầu ngồi xuống, Lý Vĩ Thần đưa qua miếng chân dê nướng, nàng cầm trong tay thất thần ăn, trong lòng suy nghĩ, tình nếu là giống Ô Thiên Cách như vậy, Oa Oa Nại có tình ý với nàng, liền dễ làm rồi.

      Lý Vĩ Thần đưa trà sữa ngựa cho nàng, thấp giọng : “Nàng cần quá lo lắng, Tần công tử phải mấy ngày nữa là có thể thoát khỏi đại doanh Đột Quyết, mấy ngày nay nàng phải làm chỉ cần lá mặt lá trái là được.”

      Diệp Tuệ nghĩ đến năng lực đại lão công, khóe miệng lộ ra tươi cười, đem hết thảy thoải mái vứt ra sau đầu.

      Nào biết buổi chiều ngày hôm sau, nhận được lệnh Oa Oa Nại triệu kiến, nàng bị quân sĩ Đột Quyết đưa tới lều lớn Khả Hãn.

      Vẫn giống như hôm qua, lều chiên của Oa Oa Nại đứng hai hàng hộ vệ cầm đao, giống chính là hai bên ngồi hai gã nam tử cường tráng ăn mặc cẩm y da thú, xem dung mạo này cùng Oa Oa Nại vô cùng giống nhau.

      Sau khi Diệp Tuệ ngồi xong, vừa thấy mặt bàn đồ ăn thực phong phú, tất nhiên là thức ăn nhà Hán khó được, tiểu kê hầm nấm, dấm thiêu cá chép, phú quý đậu hủ, dầu chiên cây hương thung mầm, tuy rằng bình thường, nhưng đối với nàng mà tiếp cận đồ ăn nỗi danh tề lỗ rồi.

      Nàng biết người Đột Quyết có tập tục khiêm nhượng, sau khi ngồi xuống, cầm lấy chiếc đũa gắp thịt cá bỏ vào trong miệng, hương vị so với ngự trù làm tất nhiên là kém chút, nhưng cũng coi như tồi.

      Oa Oa Nại thấy nàng thích ăn, cảm thấy vừa lòng: “Đây là trẫm sai tên người Khương A Tần làm đồ ăn, A Tần là tên có bản lĩnh, y thuật giỏi, làm đầu bếp cũng thực xuất sắc.”

      A Tần, Tần đại ca! Diệp Tuệ ngẩn ra, ra là chàng ấy.

      “Diệp nương, trẫm có việc muốn cùng nàng.”

      Diệp Tuệ buông đũa, nghiêm mặt : “Khả Hãn, ngài hẳn là xưng hô ta Sở Vương phi, chẳng lẽ quên, ngày hôm qua ngài cũng kêu ta như vậy.”

      “Cái gì Sở Vương phi?” Oa Oa Nại cười to: “Làm Vương phi có cái gì hay, bằng làm Hoàng Hậu của trẫm.”

      Oa Oa Nại bỗng nhiên phát ngôn kinh người, Diệp Tuệ nhất thời biến sắc, nhưng tâm trí nàng giống với tuổi tác của thân thể này, sớm trở nên thành thục, nghĩ đến Lý Vĩ Thần nhắc nhở lá mặt lá trái, cười cười: “Khả Hãn đùa, Diệp Tuệ có tài đức gì mà làm Hoàng Hậu của Đột Quyết?”

      Oa Oa Nại chút hoang mang, chỉ vào hai tên nam tử ngồi bên, : “Trẫm còn chưa có giới thiệu với nàng, nhị vị này là huynh đệ trẫm, Ha Ngõa, Đạt Lai, bọn họ cũng đồng ý cùng trẫm cưới nàng làm vợ.”

      Ha ngõa cùng Đạt Lai đều vừa lòng cười cười, đối với vị thê tử này vô cùng vừa lòng.

      Diệp Tuệ muốn hôn mê hồi, đành phải : “Ta nhớ các người đều có thê tử, hơn nữa còn có hài tử đúng ?” Nàng thích nam tử kết hôn, thích dùng thừa nam nhân của nữ nhân khác.

      “Thê tử chúng ta năm trước ngay ngày sinh thần biết bị cái tên hỗn trướng nào hại chết, hài tử là có, nhưng ngại chúng ta lại cưới vợ.” Oa Oa Nại có vẻ ân cần, lời cũng hồn nhiên giống cái khí phách ban ngày muốn bắn chết nàng.

      “Khả Hãn, ta tại thể trả lời ngài, cho ta thời gian ba ngày, chờ ta suy xét thấu triệt lại .” Diệp Tuệ nhớ tới Tần Vũ Hàng qua mấy ngày có hành động, cho nàng làm Hoàng Hậu Đột Quyết đánh chết nàng cũng làm, quá mức khó giải quyết, vẫn là có thể kéo dài kéo !

      “Được, trẫm cho nàng thời gian ba ngày.” Oa Oa Nại cho rằng nàng đáp ứng rồi, lời này là hành động thẹn thùng, nữ nhân Dĩnh đường phải đều thẹn thùng hay sao?

      Diệp Tuệ từ lều lớn Oa Oa Nại ra, chỉ cảm thấy chân nặng giống như đeo chì, đúng là sợ cái gì cái đó xảy ra.

      Ánh mắt xoay chuyển qua, thấy người Khương A Tần đứng ở cách đó xa, nàng làm như tản bộ, từ bên người ngang qua, bên tai truyền đến giọng trầm thấp: “ cần sợ……”



      Tác giả có lời muốn :

      Tra được giới thiệu dân tộc Tạng tư liệu, có mẹ con cộng phu, phụ tử cộng thê giới thiệu, loại tình huống này đại tương đối thiếu, nhưng huynh đệ cộng thê, bằng hữu cộng thê rất nhiều

      ngừng dân tộc Tạng, dân tộc Uy-cu chờ mấy cái nam bộ dân tộc thiểu số cũng là

      Phương bắc rất nhiều bộ lạc cũng là như thế này, đương nhiên phải toàn bộ, An Lộc Sơn hướng Đường Minh Hoàng biết có phụ, chỉ biết có mẫu, là có nguyên nhân

      Phương bắc rất nhiều dân tộc thiểu số bởi vì sức sản xuất thấp hèn, noi theo mẫu hệ xã hội truyền thống, ngay cả sau lại xưng bá Trung Nguyên mỗ tộc cũng là như thế, bất quá đối với bọn họ tốt tư liệu đều bị hoàng đế hạ lệnh thiêu hủy, ở hôm nay đại lục tra đến, nhưng theo nào đó tay bút bằng hữu hải ngoại, Nhật Bản hoặc Singapore còn có thể tìm được tương quan tư liệu lịch sử.



      Anastasia Nguyen, amandatruc, CandyTN27 others thích bài này.

    2. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137
      CHƯƠNG 52


      Diệp Tuệ nghe được lời quan tâm của người , trong lòng trào lên gợn sóng cuồn cuộn, đôi mắt lóe sáng chớp chớp mi đầy tình ý chỉ có mới có thể hiểu được, lúc ngang qua , để lại làn gió thơm, sau đó càng lúc càng xa.

      Quân sĩ Đột Quyết nang nàng tới được Oa Oa Nại mệnh lệnh, đưa nàng trở về.

      Địch nhân gần trong gang tấc, nàng dám chú ý âu yếm nam nhân quá nhiều, vẫn luôn hướng phía trước tới, Oa Oa Nại có lẽ ra lệnh cho tộc nhân, ven đường gặp phải số người Đột Quyết mới hôm qua còn coi thường nàng, nay trở nên đều cung kính, đôi tay giao nhau ở trước ngực hành nghi lễ bổn tộc.

      Diệp Tuệ nhớ tới lời của Oa Oa Nại, càng thêm buồn lòng, về tới lều chiên, khỏi sửng sốt, trong phòng bày mấy cái rương lớn, mở ra liền thấy tất cả đều là các loại trang sức trân quý, gấm vóc lông chồn.

      Nàng đưa tay vào bên trong khua vài cái, lại thấy có mấy thứ trang sức còn dính đầy vết máu, nghĩ đến người Đột Quyết đánh chiếm Sa Châu, giết chết bá tánh toàn thành, cướp bảo vật chồng chất như núi, chỉ sợ trong rương này đựng chính là bộ phận trong đó.

      Ánh mắt vừa chuyển, nhìn thấy dưới đất trong góc phòng còn có ít trang sức sáng long lanh, tính chất càng thượng đẳng.

      Lý Vĩ Thần lười biếng : “Mấy cái đồ rách nát này cùng mấy cái rương lớn đều là Oa Oa Nại cho người đưa tới, ta ngại bày ở bàn vướng bận, cầm cái chổi quét hết dồn vào trong góc.”

      thân là nhi tử quan to triều đình, tuy phụ thân có tiết kiệm, nhưng hoàng đế ban thưởng, thân thích lễ vật, từ thấy nhiều đồ quý, châu báu, khơi dậy nổi hứng thú.

      Nàng đậy cái rương lại, lập tức vào màn, nằm ở thảm lông, nghĩ ngợi.

      Lý Vĩ Thần thấy sắc trời muộn, châm lửa đèn dầu án, vào bên cạnh nằm xuống, hỏi: “Nàng từ bên ngoài bước vào liền sắc mặt tốt, có chuyện gì?”

      Diệp Tuệ kể cho nghe chuyện mình lều lớn, Oa Oa Nại cầu hôn, nhíu mày : “ là kỳ quái, người Đột Quyết phải đều thích nữ nhân cường tráng có thể sinh dưỡng mập mạp sao? Chàng xem ta có điểm nào dính dáng, giống như Ô Thiên Cách , ngoại trừ khuôn mặt có trở ngại, còn chẳng được tí nào.”

      Lý Vĩ Thần thầm lắc đầu, sao có thể chẳng được tí nào, nàng biết bản thân mình có bao nhiêu xuất sắc, Oa Oa Nại nhìn quen nữ nhân Đột Quyết thô tay to chân, vừa thấy đến Diệp Tuệ nữ tử linh tú như vậy sao có thể động tâm, huống chi đồ vật trong đầu nàng đối với người quân chủ là dụ hoặc mãnh liệt cỡ nào.

      “Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, đừng nghĩ nhiều, thời gian còn sớm, nên nghỉ ngơi .”

      Lý Vĩ Thần cởi y phục cả hai, đem nàng ôm hôn hồi, thấy nàng tâm tình ủ rủ cách nào có hứng thú, đành phải nhịn xuống dục niệm len lỏi, từ bỏ động tác kế tiếp. Diệp Tuệ nghiêng đầu liếc mắt nhìn cái, cười cười, lên nằm vào người , đôi tay mềm mại xương tinh tế lướt qua ngực , đầu ngón tay mân mê điểm hồng tròn, nhàng véo cái. Lý Vĩ Thần nhíu mày : “Móng tay quá dài.”

      Nàng mắt chứa đựng hài hước: “ ra chàng cũng biết đau?”

      “Ta có kinh nghiệm thôi!” Lý Vĩ Thần bị mắng đỏ mặt, nhìn bộ ngực nàng đôi đẫy đà rung động, đôi tay vòng qua sống lưng nàng, ngực nàng đối diện khuôn mặt , há miệng ngậm lấy đóa, mơ hồ lẩm bẩm: “Ta cũng biết nữ nhân có thể mỹ vị như vậy, đầu óc ta hôn mê còn được sao?”

      là váng đầu rồi, mỗi lần ôm khối thân thể mặc gì cả này, chỉ còn lại có khát vọng đối với nàng.

      “Đáng tiếc có chất lỏng rồi.” nghĩ đến lần đầu tiên nhấm nháp nơi này hút đến chất lỏng, khỏi mong chờ, hai tay nâng lên mông nàng, để lên sát mặt mình, nhìn giữa hai chân nàng mảnh ướt át, có giọt chất lỏng chảy ra, há miệng ngậm lấy, chỉ cảm thấy vô cùng kích thích, tay lần xuống đáng cái vào cánh mông nàng, hung hăng hấp thụ.

      Diệp Tuệ cứ như vậy hai tay chống thảm, quỳ bò, vật giữa hai chân đè chặt môi , cái vật thể ướt hoạt tiến vào trong cơ thể…… Nàng rên to lên tiếng, cánh mông tê rần, càng nhiều chất lỏng chảy vào trong miệng của , quá chút liền toàn thân hư thoát.

      Lý Vĩ Thần từ dưới thân nàng trở dậy, để nàng vẫn quỳ bò, kiều mông vểnh cao, đỡ cự vật lớn giữa háng mình, chậm rãi tiến vào.

      Vách hoa huyệt chật khít, bị nam căn lớn căng ra, chút chút đẩy mạnh vào trong, nàng nắm lấy thảm, cắn chặt răng, thừa nhận vòng ân ái tiếp theo ……


      Sáng sớm ngày hôm sau, Diệp Tuệ mới từ mông lung tỉnh lại bao lâu, mặc quần áo, chuẩn bị rửa mặt chải đầu, lại thấy hai võ sĩ khí lực cường tráng nâng cái thau tắm cực lớn tiến vào lều chiên, bên trong là nước tắm ấm áp, mặt nước nỗi tầng hoa hồng màu đỏ rực.

      Là cho nàng tắm rửa sao? Diệp Tuệ kinh ngạc, sau khi bị bắt vào địch doanh, tắm rửa thực có phương tiện, mỗi lần đều là dùng khăn lông ướt chà lau, nên vừa nhìn thấy nước tắm lượn lờ nhiệt khí, nàng khỏi vừa mừng vừa sợ, để Lý Vĩ Thần canh cửa phòng ngừa người ngoài tiến vào, nàng cởi quần áo tắm cái đời.

      Nhưng phát sinh kế tiếp làm nàng trợn tròn mắt, ở các dân tộc du mục sa mạc cả đời có hai lần tắm gội trọng đại, lần là khi sinh ra, lần là trước ngày kết hôn.

      Nàng mới tắm xong, mấy thiếu niên tuấn tú tiến vào trang điểm chải chuốt lên cho nàng. Cũng giống như nữ tử quý tộc Dĩnh Đường Quốc, nữ tử quý tộc Đột Quyết cũng cần mỹ thiếu niên hầu hạ, thấy hình ảnh trong gương, nàng phát mình bị trang điểm thành tân nương tử.

      Oa Oa Nại thế mà chờ nỗi!

      Hôn lễ cử hành theo nghi thức Đột Quyết, diễn ra lộ thiên quảng trường, mọi người ngồi vây quanh vòng, giữa sân mọi người vừa múa vừa hát, biểu diễn tiết mục sở trường của dân tộc.

      Diệp Tuệ ngồi xếp bằng ở mềm đệm, trái phải có ba gã tân lang ngồi, Oa Oa Nại cùng các huynh đệ !

      Quý tộc thượng tầng của Đột Quyết, gia đình nhà trai càng thích huynh đệ hoặc là thúc cháu cùng cưới người thê tử, sinh hài tử là đại gia đình, cùng đại gia đình làm ăn, mấy ngàn năm nay vẫn luôn như thế, trong huynh đệ có ghen ghét, lẫn nhau mà chỉ biết càng đoàn kết.

      Cả ngày lăn lộn nhiều, tới ban đêm, Diệp Tuệ dường như mệt đến toàn thân tan rã, ngồi trong lều chiên rộng rãi của Oa Oa Nại, chút cảm giác của người sắp làm thê đều có, trong lòng ngoại trừ hoảng loạn, chính là trước khi tham gia hôn lễ Lý Vĩ Thần bí mật dặn dò, muốn nàng bắt Oa Oa Nại, làm cho chiến tranh nhanh chóng kết thúc.

      Màng lều chiên bị đẩy ra, “Để Hoàng Hậu đợi lâu.” Oa Oa Nại ha hả cười, mang hai huynh đệ vào.

      Ai là Hoàng Hậu ngươi? Diệp Tuệ liếc mắt đẹp, từ thảm đứng lên, Oa Oa Nại lại nắm lấy cổ tay tinh tế, mà người huynh đệ cũng từ mặt trái ôm lấy eo nàng.

      “Đừng vội.” Cái loại cảm giác này giống mỗi cái lỗ chân lông bị châm kích thích, nàng bản năng giãy giụa, dùng sức rút tay về, đồng thời phát ra thanh kiều mị cầu xin.

      “Diệp Tuệ, từ sau này nàng là Hoàng Hậu Đột Quyết.” Oa Oa Nại dùng chút sức ôm thân mình kiều mềm vào thân mình cường tráng, : “Ta biết nàng đơn giản như bề ngoài, nhưng quan trọng, Đột Quyết chính là cần Hoàng Hậu có đầu óc, giúp ta làm ra xăng cùng cải tiến vũ khí, ta làm nàng trở thành nữ nhân cao quý nhất thảo nguyên.”

      “Cái này vội, các chàng trước buông ta ra, bộ dáng này ta thực thoải mái.” Diệp Tuệ bị ấn vào trong ngực, cái hơi thở hỗn hợp tanh nồng này là nàng bao giờ thích, nhưng là việc này cũng phải trọng điểm, quan trọng là bị bọn họ lộng hôn.

      “Khả Hãn, thỉnh uống chén rượu giao bôi.” người hộ vệ thân tín của Oa Oa Nại vào lều chiên, trong tay nâng rượu sữa ngựa, đặt khay, cung kính lui ra ngoài.

      “Nhà Hán chúng ta có câu , uống xong ly rượu mới gọi là phu thê chân chính.” Diệp Tuệ từ trong lòng ngực Oa Oa Nại thoát ra, bưng khay lên, dưới ánh đèn tối mờ ai cũng để ý tới móng tay nàng bắn tia bột vào rượu, lập tức hòa vào trong nước.

      Oa Oa Nại cùng huynh đệ lần lượt cùng cánh tay Diệp Tuệ giao hội, uống xong rượu sữa ngựa, ai cũng nếm ra mùi lạ, nhưng mà chỉ mấy chục giây sau, liên tiếp mềm oặt ngã xuống mặt đất, hôn mê .

      Bột mà Diệp Tuệ dùng là mê điệt hương lợi hại nhất Thiên Ưng Môn, từ thiên kỳ đạo nhân bí chế ra, chỉ cần lượng rất ít là có thể gây hôn mê thần trí người, nàng là sớm ăn giải dược, bị hôn mê. Sáng nay Lý Vĩ Thần lấy từ trong tay đệ tử Thiên Ưng Môn hóa trang, được nàng giấu ở trong móng tay, rốt cuộc có tác dụng, thần biết, quỷ hay giải quyết vấn đề.

      Lúc này, đại doanh Đột Quyết mảnh yên tĩnh, náo loạn ngày mọi người đều trở lại lều chiên ngủ, chung quanh lều lớn Khả Hãn các quân sĩ gác đêm thần sắc uy lẫm, vẫn nhúc nhích nghiêm nghị đứng thẳng, mí mắt đều nháy mắt cái, ai nhìn ra những người này kỳ bị điểm huyệt đạo, ngoại trừ đồng tử phẫn nộ cùng kinh hoảng, cái gì cũng nhìn ra tới.

      Bị bóng đêm bao phủ trước cửa doanh, xuất hai cổ xe ngựa, nối gót theo sau là đội ngũ mấy chục người, cầm đầu là người có ngoại hình là người Khương, dùng tiếng Đột Quyết cứng nhắt bắt tay chào hỏi quân sĩ canh cửa doanh, lấy ra lệnh bài Khả Hãn chế từ sừng tê giác.

      Quân sĩ trông coi doanh môn kiểm nghiệm lệnh bài có sai, cung kính cho .

      Đội nhân mã này ra khỏi đại doanh vẫn nhanh chậm mà , mãi đến qua cái khe núi, phía sau người nhìn thấy, lập tức đổi phương hướng, dùng tốc độ cao nhất tiến lên hướng Bình Châu thành.

      Trong xe, Diệp Tuệ bỏ thân trang phục binh lính Đột Quyết đáng ghét, thay áo váy màu tím nhạt tề ngực Tần Vũ Hàng mang đến, từ cửa sổ quay đầu nhìn lại, theo sát phía sau là xe ngựa nhốt Đột Quyết Khả Hãn cùng các huynh đệ , bắt được cá lớn như vậy, trận chiến tranh này có lý nào thắng. Đôi mắt vừa chuyển, thấy Lý Vĩ Thần dẫn đầu, trong bóng đêm, ánh mắt có thể so với tinh tú bầu trời, làm nàng hơi hơi mỉm cười, nên lời lộng lẫy.

      Tần Vũ Hàng đóng cửa sổ lại, đưa tay phủ thêm áo choàng mao nhung cho nàng, xoa xoa mái đầu tóc ngắn: “Đêm cuối thu thực lạnh, đừng để lạnh cóng.”

      Diệp Tuệ cười với lão công, nhào vào trong lòng ngực , thương ôm lấy nàng.

      nghĩ tới bắt được Thiền Vu hôn mê dễ dàng như vậy, tên kia bản lĩnh tệ, đấu tay đôi tuy rằng phải đối thủ của ta, nhưng kinh động đại quân Đột Quyết liền phiền toái, lại tất cả đều là công lao nương tử.”

      “Chờ đến ngày mai chiến dịch khai hỏa, người Đột Quyết phát Khả Hãn bọn họ còn, biết kinh hoảng như thế nào?” Đem vô số người nơi đây chân chính giết chết , mình chính là đao phủ tàn sát bọn họ, nhưng như vậy sao, ta giết địch nhân, chẳng lẽ đưa cổ chờ địch nhân đến chém đầu ta hay sao?

      Tần Vũ Hàng quỷ dị cười: “ cần chờ đến ngày mai, Sở Vương suất lĩnh đại quân chuẩn bị sẵn sàng, trùng trùng điệp điệp tới rồi, thừa dịp địch nhân hề phòng bị tới cái đột kích.”

      Hoàng Phủ Trạch Đoan tới sao?

      Diệp Tuệ đẩy ra góc cửa xe, quả nhiên phía trước đường chân trời, có tầng giống như mây đen nhân mã chậm rãi ùn ùn kéo đến, tốc độ đội ngũ thực mau, tới gần, nàng mới phát , những người này cưỡi ngựa, bốn vó đều bọc vải nỉ lông, khó trách nghe được thanh .

      Phía trước là tướng lãnh thân hình cao lớn, đám hắc y thị vệ theo sau, biểu ra khí chất tôn quý gì so sánh nỗi, xoay người xuống ngựa, vài bước đến trước xe Diệp Tuệ, giơ tay xốc lên cửa xe, đem giai nhân xe ôm vào trong ngực, cánh tay hơi hơi rung động, hồi cũng muốn buông ra.

      “Hoàng Phủ đại ca.” Diệp Tuệ lẩm bẩm gọi tên, tuy rằng là đệ nhị lão công của nàng, nhưng cùng nhi tử, cùng ở bên nhau, càng có cái loại cảm thụ huyết mạch tương liên này. Vuốt ve khuôn mặt kia, phát mặt thế nhưng chảy xuống dòng nước mắt.

      “Nương tử, chúc mừng bình an trở về.” Hoàng Phủ Trạch Đoan buông Diệp Tuệ ra, hỏi Tần Vũ Hàng : “Ta vừa được bồ câu đưa thư, đệ bắt được Oa Oa Nại?”

      “Chẳng những là bắt được Oa Oa Nại, còn có hai cái huynh đệ , Nam Uyển Đại vương cùng Bắc uyển Đại vương, ở xe phía sau.” Tần Vũ Hàng chỉ ra phía sau, ánh mắt lộ ra đắc ý. Hoàng Phủ Trạch Đoan đến trước chiếc xe kia, thị vệ tiến lên mở cửa ra, bên trong ba nam nhân bị mê điệt hương hôn mê ngủ sâu, hồn nhiên biết vận mệnh là trong tay người khác nắm giữ.

      Hoàng Phủ Trạch Đoan vừa lòng gật đầu, quay lại, đem Diệp Tuệ giao cho Tần Vũ Hàng: “Đệ mang nương tử trở về thành, ta muốn đích thân chỉ huy trận chiến dịch này.”

      Tần Vũ Hàng trong con ngươi đen nhánh xẹt qua tia lạnh lùng: “Bảo vệ quốc gia ta cũng có phần, để Lý Vĩ Thần đưa nương tử trở về thành .”

      Lý Vĩ Thần từ cổ xe ngựa khác tới, nhìn nhìn Diệp Tuệ, trong mắt nhu tình chợt lóe rồi biến mất, nhàn nhạt : “Để Lão Thập cùng Lão Thập Nhất đưa nương tử trở về , ta cũng muốn ra trận giết địch.” Thân là hôn phu của Diệp Tuệ, há có thể để người khác xem , muốn từ tối nay trong trận chiến này để tất cả mọi người hiểu rằng Lý Vĩ Thần phải ăn cơm mềm.

      Mẹ nó, đây là cái gì trạng huống gì, nàng thành tình cảnh khoai lang phỏng tay, các nam nhân này e sợ lo tránh còn kịp?

      cần, ta có thể tự mình trở về.” Diệp Tuệ nổi giận .

      “Nương tử đừng tùy hứng, chờ ta trở lại, muộn nhất buổi tối ngày mai.” Hoàng Phủ Trạch Đoan bế thê tử lên bỏ vào trong thùng xe, nắm chặt áo choàng nàng khoác người, trầm giọng mệnh lệnh với Lão Thập cùng Lão Thập Nhất phía sau: “Ngươi đừng cưỡi ngựa, đều lên thùng xe , bồi nương nương cho tốt, thể lại rời bước.” thể chấp nhận lần nữa nàng bị địch nhân đột nhiên bắt .

      Diệp Tuệ muốn cái gì nữa: “Tần đại ca, Hoàng Phủ đại ca, Lý đại ca, các chàng phải để ý.”

      Trả lời nàng là thanh tràn ngập tự tin.

      Hai tên thị vệ được lệnh, nhảy lên xe ngựa Diệp Tuệ, cùng đội hai ngàn quân sĩ hộ tống, thẳng tiến Bình Châu.

      Mấy chục dặm lộ trình, tương đối thong thả, Diệp Tuệ đêm được nghỉ ngơi, vất vả chịu nỗi, tựa vai Lão Thập Nhất ngủ đến mê mang.

      thấy nàng mắt đẹp nhíu lại, tất nhiên do tư thế ngủ thực thoải mái, liền đem nàng ôm ngang đặt ở đùi mình, để nàng tựa đầu vào ngực mình, cánh tay vòng sau eo nàng.

      Lão Thập ngồi ở đối diện, nhìn nét mặt giai nhân ngủ, đôi mắt mảnh nhu tình, sợ quấy nhiễu nàng, thấp giọng : “Thập Nhất đệ, nương nương đầu tiên là làm ra đạn xăng, tại lại thành công bắt được Đột Quyết Thiền Vu, từ đây về sau Tây Bắc còn chiến , lập đại công, chừng chẳng bao lâu, triều đình sắc phong ý chỉ liền tới Bình Châu, ngày lành của chúng ta hẳn là xa.”

      Chờ đến lúc Diệp Tuệ được chính thức sắc phong làm Sở phi, hai người bọn họ danh phận cũng theo đó định ra, tiền cảnh xem trọng.

      “Thập ca, chúng ta từ theo tông tộc luận ra là nhân tuyển làm sườn phu thái tử phi, việc học tập cũng phần lớn có quan hệ đến chuyện này, may mắn phải đem chúng ta sớm cho vị thái tử phi sắp bị phế bỏ ở đế đô kia, thực may mắn quá!”

      “Đúng vậy!” Lão Thập cũng cảm thấy may mắn.

      Hoàng đế Dĩnh Đường Quốc lo lắng loãng con nối dõi, mỗi khi Thái tử đại hôn, đều phải từ tông tộc tuyển ra hai gã nam tử phẩm mạo xuất sắc cho làm sườn phu Hoàng Hậu, vì con cháu hoàng thất thịnh vượng mà sinh sản nhiều, vạn nhất cốt nhục hoàng đế có gì bất trắc, liền từ con thứ của sườn phu cùng Hoàng Hậu bên trong chọn lựa người thừa kế.

      trắng ra nam tử như vậy chính là ngựa giống, lấy sắc nên , các phương diện cần thiết đều xuất sắc mới được, có địa vị cao quý, huyết thống hoàng tộc, bảo đảm con nối dõi hoàng gia thuần tịnh.

      Lão Thập cùng Lão Thập Nhất mang theo đội ngũ, trực tiếp vào địa hạt Sở Vương Cung thần thánh, mà phải vào phủ trước đây ở phố tây, xe ngựa vào trong sân lớn, Lão Thập Nhất ôm Diệp Tuệ xuống xe, hướng Cẩm Hoa Đường sớm chuẩn bị hoàn hải đến.
      Anastasia Nguyen, amandatruc, CandyTN33 others thích bài này.

    3. sabera.tran

      sabera.tran Member

      Bài viết:
      33
      Được thích:
      52
      mong là các mau thắng trận để còn chiêu đãi thịt cho chúng sắc nữ nữa
      Có Nắng Có Gió, HangVO9Emily Tran thích bài này.

    4. hanlee

      hanlee New Member

      Bài viết:
      5
      Được thích:
      4
      Sau trân này là màm xôi thịt bốc lửa đây
      HangVO9sabera.tran thích bài này.

    5. Nhiuuuu

      Nhiuuuu Member

      Bài viết:
      20
      Được thích:
      38
      Mong chờ màn kết thúc chiến tranh :))) biết bao nhiêu trong trận chiến đẫm nước
      sabera.tran thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :