1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[cổ đại, NP, H+] MỘT NỮ HAI BA NAM - 124 chương - HOÀN

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Elise Tuyen

      Elise Tuyen Well-Known Member

      Bài viết:
      665
      Được thích:
      445
      có thịt là mừng r~ :038:

    2. Có Nắng Có Gió

      Có Nắng Có Gió New Member

      Bài viết:
      19
      Được thích:
      11
      Tưởng tượng cảnh tỷ bị ăn ko còn mảnh xương, thật...hắc hắc

    3. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137
      CHƯƠNG 55


      Rất nhanh hồng loan diễn ra trong màn lụa, lại thêm phen điên loan đảo phượng, tiếng thở dốc trầm khàn quyện cùng tiếng rên sung sướng tràn ngập khoái cảm, Lão Thập cùng Lão Thập Nhất bên ngoài đứng gác nghe xong đều đầy mặt ửng đỏ, thân thể nóng lên, làm bộ xem thanh nghe được, rồi lại nén nỗi tâm thần hoảng hốt.

      Đặc biệt là Lão Thập Nhất từng có vài lần da thịt tiếp xúc nên rễ tình sớm đâm sâu, trong lòng như nghẹn cục đá, hô hấp khó khăn.

      Diệp Tuệ bị Hoàng Phủ Trạch Đoan lăn lộn thời gian dài, thân thể mềm nhũn, giống như hóa thành bãi nước, ghé vào giường, liếc xéo : “Chàng khi dễ ta như vậy, chờ Tần đại ca trở về ta liền để ý tới chàng.”

      Hoàng Phủ Trạch Đoan lúc này tâm tình giống sao trời vạn dặm vòng quanh trăng sáng, có thể nhìn hết thảy đời, cảm thấy cái gì cũng là tốt đẹp, khóe miệng cười đến thể khép được: “Nhị sư đệ có trở lại cũng vô dụng, ta là Đại sư huynh, ta mới tính.”

      Diệp Tuệ mắt như hồ thu: “Ta nhớ chàng là sườn phu, Tần đại ca mới là chính phu, chàng phải phục tòng chàng ấy vô điều kiện mới đúng, nhất thiết thể phạm thượng nha.” Hoàng Phủ Trạch Đoan khinh thường : “Ta rồi, bằng địa vị của ta, ai có lá gan xem ta như sườn phu, ai lại dám can đảm ra mặt ra lời này?”

      Diệp Tuệ thấy đả kích cũng ngã được , trách mắng: “Tránh sang bên , ta muốn ngủ.” Mặc kệ thế diễn biến như thế nào, Tần Vũ Hàng ở trong lòng nàng vị trí vĩnh viễn thể thay đổi.

      “Đợi lát nữa ngủ tiếp, còn chưa có ăn cơm đâu.” Hoàng Phủ Trạch Đoan tìm tới kiện váy ngủ tròng lên cho thê tử, nhíu mày : “Nàng mấy ngày này ở quân doanh Đột Quyết nhất định ăn rất kém, người gầy nhiều, ta sai phòng bếp làm nhiều thức ăn hơn, nàng có việc gì bồi bổ cho tốt, đem thịt bị tiêu mất đều dưỡng trở về cho ta.”

      Diệp Tuệ nhiều ngày ăn thịt dê nướng cùng trà sữa ngựa, sớm bắt đầu buồn nôn, vội vàng : “Ta muốn thịt viên, rau trộn măng ti, trứng muối đậu hủ, rau hẹ trứng gà bánh, tạc tương cà tím quấy cơm……”

      Hoàng Phủ Trạch Đoan mặc quần áo cho nàng, lại mặc cho mình, khinh thường : “Xem nàng có chút tiền đồ nào , tốt xấu cũng là Sở Vương phi, tại sao chỉ biết ăn mấy thức ăn vô đó, thái sắc hạ đẳng?”

      Diệp Tuệ mí mắt vừa trừng, cả giận: “Ta chính là ‘ăn vô’ thế nào, chàng muốn ‘ăn vô’ chớ cùng ta ăn cơm bàn, ta thèm đâu.” Hướng về phía ngoài cửa hô: “Lão Thập Nhất ngươi công đạo xuống, đợi lát nữa ở trong noãn các này bày bàn đồ ăn ta tự mình ăn, phần Vương gia nhà ngươi bày ở ngoại thính để hưởng thụ mình.”

      Lão Thập Nhất biết hai vợ chồng này làm sao vậy, nhưng Vương phi phân phó, đành phải đáp ứng.

      Hoàng Phủ Trạch Đoan câu đều , nhưng tới lúc ăn cơm, chính là da mặt dày chen vào noãn các, đoạt phân ăn kia của Diệp Tuệ. Ngoại thính tràn đầy bàn món ngon đều nhường cho Lão Thập, Lão Thập Nhất cùng Mặc Kỳ ba người tiêu hóa.

      Ngày hôm sau, Hoàng Phủ Trạch Đoan thể rời khỏi Sở Vương Cung, vội chính vụ, Đột Quyết đại bại, rất nhiều vấn đề giải quyết hậu quả đều cầu tự mình xử lý.

      Liên tiếp ba ngày, các nam nhân đều ở bên người.

      Diệp Tuệ mỗi ngày đều vô cùng tiêu dao, rảnh rỗi ngoại trừ dỗ dỗ Hằng Đình, chính là được hạ nhân bồi tản bộ ở Sở Vương Cung, hậu hoa viên chiếm diện tích rộng lớn, là nơi nàng thích nhất, tuy thời tiết cuối mùa thu, lá cây đều khô vàng, nhưng có rất nhiều thực vật quý còn khoe sắc hương thơm.

      Bầu trời trưa, Diệp Tuệ cho người ở nhà thuỷ tạ đinh lan, bên cạnh đất trống kê cái bếp lò, thả than hỏa, A Kim chỉ huy đám tiểu thái giám đem con nai làm sạch tẩm ướp xong đặt hỏa lò nướng.

      Lão Thập cùng Lão Thập Nhất đem nướng chín thịt nai, cắt thành miếng đặt ở mâm, Diệp Tuệ cùng mấy hạ nhân tri kỷ ngồi ở thảm lông, vừa ăn thịt nai nướng,vừa kể tình lớn gần nhất ở Bình Châu.

      Lão Thập : “Đột Quyết chết rất nhiều, tính lều chiên cùng dê bò ngựa cũng đủ nuôi sống dân chạy nạn lúc trước trốn vào thành, lo mùa đông đến bị chết rét.”

      Diệp Tuệ hỏi: “Những bá tánh Đột Quyết đó đâu?”

      Lão Thập nghĩ nghĩ, cảm thấy vẫn là cho nàng, hoàng hậu nước như Dĩnh đường thể cái gì cũng đều hiểu, : “Có bộ phận áp trong núi lấy quặng, bộ phận phái sửa đường, nữ nhân tuổi trẻ phân cho các lão binh làm bà nương, già yếu bệnh tật chỉ có thể mặc cho số phận, có đạo lý nào để chúng ta nuôi sống bọn họ.”

      Mặc Kỳ bỏ thêm hoa nhài trộn với lá trà bỏ vào trong nước pha ra loại hương trà thơm, rót ly đưa cho chủ tử: “Ăn thịt nai trước uống ly trà nóng ấm áp dạ dày.”

      Diệp Tuệ tiếp nhận uống ngụm: “Hoa lài thực tươi, là mới hái sao?”

      “Tiểu thư còn nhớ trước đây vài ngày bắc thành tinh luyện xăng, cấp cho Lý công tử nhà Trịnh Hắc để trợ thủ ?”

      “Sao lại nhớ ?”

      nhà Trịnh hắc bây giờ rất lợi hại, cùng hai nhi tử nay là sư phụ toàn bộ xưởng tinh luyện lớn. nghe Lý công tử tiểu thư thích hoa lài, liền đem lượng lớn hoa lài sai tiểu nhi tử tặng qua đây, đáng tiếc lúc ấy tiểu thư cùng Lý công tử đều bị người Đột Quyết bắt , tại tiểu thư cuối cùng trở về, biết Lý công tử như thế nào?”

      Mặc Kỳ tâm nhãn , ai nếu đối xử tốt với , liền trả lại gấp bội, năm trước dạo phố ngoài ý muốn xông vào kỹ viện được Lý Vĩ Thần cứu trợ, lần trước tinh luyện xăng ngoài ý muốn cháy, may mắn được Lý Vĩ Thần xả thân cứu giúp. Tuy rằng lúc ấy người được cứu phải , nhưng cứu chủ tử càng có thể khiến cho hảo cảm.

      “Lý công tử là người khôn ngoan, chàng ấy có việc gì, ngươi yên tâm, hơn nữa chàng ấy thực mau trở lại.” Diệp Tuệ biết Lý Vĩ Thần tính kiếm chút quân công, muốn làm nam nhân cơm mềm,

      “Vậy nô tài an tâm rồi.” Mặc Kỳ vui vẻ .

      Diệp Tuệ cùng mấy người tri kỷ cũng làm dáng nữa, lấy hai cái chén cho Mặc Kỳ rót đầy hoa lài trà, để đến trước mặt Lão Thập cùng Lão Thập Nhất, cười : “Ta nghe Mặc Kỳ ta sau khi bị bắt , các ngươi bị Vương gia đánh trận bản tử đến , ly trà này là ta nhận lỗi với các ngươi, tranh thủ lúc còn nóng uống , đừng khách khí cùng ta.”

      Lão Thập ít lời, tạ ân rồi tiếp nhận, Lão Thập Nhất cười : “Chúng ta là người tập võ thân thể khỏe mạnh, chịu trận bản tử là gì, chỉ cần nương nương ổn là được.” lời thiệt tình, những ngày Diệp Tuệ bị bắt , mỗi ngày đều tự trách.

      “Nương nương, Tần công tử trở lại.” A Kim lại đây bẩm báo.

      Diệp Tuệ ngẩn ra, suy nghĩ Tần công tử là vị nào, lại thấy cuối hành lang gấp khúc xuất nam tử dáng người vĩ ngạn, là Tần Vũ Hàng, ngũ quan tuấn dật miệng mỉm cười, tới phía nàng.

      Nàng khóe môi khoe ra độ cong hoàn mỹ, từ thảm chậm rãi đứng dậy, chạy ra nghênh đón đệ nhất lão công của mình từ khi xuyên tới.

      Hai người gặp nhau cây cầu đá ôm chặt lấy nhau.

      “Chàng mới tắm xong.” Hơi thở hồn hậu quanh quẩn ở chung quanh nàng, nàng ngửi được thanh tân thoải mái người , từ chiến trường trở về, có khả năng chút mùi mồ hôi cùng mùi khí huyết cũng có.

      “Ở quân doanh có tắm qua.” Tần Vũ Hàng nghĩ đến từ đêm qua đến sáng nay trận đại chiến, khi đó chỉ biết có giết địch, kiếm giết tên, giết đến cuối cùng cũng còn cảm giác, chiến kết thúc, trước hết nghĩ ngay đến thê tử, lòng tràn đầy kích động cùng thương nhớ, muốn nhanh chóng nhìn thấy nàng.

      “Vì sao giờ mới trở về?” Nàng hỏi, chiến kết thúc vài ngày. Tần Vũ Hàng cười khổ, có thể Đại sư huynh lấy việc công làm việc tư, đem mọi việc trong quân đều giao cho xử lý ? Bám vào bên tai nàng giọng : “Nương tử, ta rồi, chờ trở lại Bình Châu, bồi ta ba ngày ba đêm, nàng còn nhớ ?”

      Nàng gật đầu: “Đến nơi an tĩnh, chỉ có hai chúng ta.”

      đôi mắt lên tia sáng lấp lánh, bỗng nhiên bế ngang nàng lên, về phía trước, ngờ lại bị nam tử từ xa hừng hực chạy tới chặn đường. Tần Vũ Hàng mày cũng nhăn cái, xoay người chuyển hướng, ôm thê tử, mũi chân nhấn mặt đất chút, nhảy lướt qua bức tường, đào tẩu qua hướng khác.

      “Ối, ngươi mang nàng đâu, nhanh dừng lại cho ta.” Lý Vĩ Thần đuổi kịp, tức giận đến dậm chân.

      Mặc Kỳ trợn mắt há hốc mồm, sau lúc lâu : “Lý công tử cần lo lắng, Tần gia chăm sóc thích đáng cho tiểu thư nhà ta.”

      Lý Vĩ Thần mặt đều tái rồi, đâu phải là bởi vì vấn đề này, đáng thương mới được nàng quá mấy ngày, tân hôn yến nhĩ, ngay cả khăn trải giường cũng chưa ấm, mà phải trơ mắt nhìn nàng bị nam tử khác bắt như vậy.

      Diệp Tuệ nghĩ tới đại lão công lại quyết tuyệt như vậy, thản nhiên mang nàng sư môn, từ Bình Châu thành thiên ưng sơn lộ trình quá xa, phần lớn thời điểm đều là cõng nàng , công phu lợi hại, chỉ cần nửa ngày là đến. Nếu là đổi làm người thường có lẽ mất ngày đêm mới có thể tới.

      Nhưng còn chưa đến được Thiên Ưng Môn, ở ngay chân núi, lúc buông nàng xuống nghỉ tạm, hai người liền ôm nhau hôn nồng nhiệt.

      Diệp Tuệ cảm thấy nam nhân này đôi bàn tay to thô ráp, là hữu lực như vậy, nóng bỏng, mà cũng cảm nhận được thân mình kiều mềm của nàng, trơn trượt, cánh tay mềm mại, dòng nước ấm mãnh liệt thông qua toàn thân hai người.

      Tần Vũ Hàng ôm thê tử vào chỗ trong rừng rậm, chung quanh khắp nơi hoa nở, mọc đầy cỏ non mềm. Chung quanh Thiên ưng sơn suối nước nóng vô số, nơi này khí cũng rất ấm, và nàng đều cởi bỏ quần áo lõa thể. Khi đối diện nhau, vừa nhìn thấy trước ngực nàng đôi đẫy đà, thấp giọng : “Nương tử, nơi này tựa hồ so với trước đây lớn hơn chút, cũng thực no đủ.”

      Ở quân doanh Đột Quyết lần đó, cởi bỏ qua vạt áo nàng, nhưng thời gian cấp bách, chưa kịp nhìn kỹ.

      Diệp Tuệ nâng hai bàn tay to của đặt ở ngực mình, thấp giọng : “Bởi vì liên quan tới việc sinh hài tử, liên quan đến nhu cầu bú sữa, lại sang năm nữa ta được mười bảy tuổi.”

      Thân mình phát dục, từ thiếu nữ phát dục đến thiếu phụ, dáng người cùng thân thể thay đổi, ban đầu khuyết thiếu đường cong thân mình, tại càng vì nồng độ kết hợp, trở nên có hương vị nữ nhân.

      hai bàn tay to nâng đôi nhũ, nhàng nắm chặt, lại xoa nắn vài cái, đôi mắt nóng rực nhìn chằm chằm: “Nhớ tân hôn lúc ấy, nương tử nơi này hai luồng nho , hai cái điểm đỏ cũng là nho .” dùng ngón tay nhéo nhéo hai đóa hồng mai, thở gấp : “ tại giống hai viên dâu tây chín muồi.”

      Diệp Tuệ đôi mắt lấp lánh như sóng nước, càng thêm kiều diễm, thấp giọng : “Dâu tây, hình như ăn rất ngon ……” giây tiếp theo, môi cắn viên, lẩm bẩm : “Đúng là ăn rất ngon.” Nàng thẳng eo, đôi tay ôm chặt cổ, muốn đem mình dung nhập vào hết trong miệng , biết là khao khát càng nhiều, hay là chịu đựng được, tê dại mãnh liệt, điện lưu giống như chạy vòng toàn thân.

      Thân thể của nàng trải qua vài nam nhân âu yếm, trở nên thực mẫn cảm, luân phiên dùng tay và miệng thương song nhũ nàng, song châu kiều nộn diễm lệ kia thê thê thảm thảm mà sưng đỏ lên, lại hết sức chọc người trìu mến.

      Tần Vũ Hàng trải trường bào của mình mặt cỏ xanh tươi, ôm thê tử đặt lên , tách ra hai chân dài thon thả, ngắm nhìn, trước đây bọn họ đều thích như vậy, thường xuyên nghiên cứu cấu tạo của nàng như vậy, nhưng là lần này càng muốn dùng chính nam căn mình nghiên cứu.

      thấy giữa hai chân nàng vô cùng ướt, vùi đầu dùng lưỡi liếm trong chốc lát, lại đem ngón tay vói vào trong cái miệng nóng rực.

      "Ha a......" Nàng lập tức sung sướng rên ra tiếng. Vách hoa huyệt mềm mịn hơn nhung hấp thụ ngón tay , cơ hồ có thể cảm nhận được bên trong rung động, ngón tay đụng tới chỗ nào, chỗ đó liền kịch liệt co rút lại chút, chất lỏng trong suốt ngừng tràn ra.

      “Thấy thế nào, nương tử, dễ chịu ?” muốn hung hăng muốn nàng, nhưng là càng để ý cảm thụ của nàng.

      “Muốn…… Ta muốn của chàng……” Nàng ngại ngón tay kia quá , muốn cự vật to lớn của .

      đúng là muốn nàng trả lời như vậy, nâng cự vật mình hưng phấn trướng đến nỗi gân xanh dũng mãnh lộ vòng quanh, chậm rãi đẩy mạnh vào trong cơ thể nàng.

      Con đường tinh tế của nữ tử trong nháy mắt bị căng ra, chặt khít hút lấy cự vật, mà cự vật vẫn còn cố gắng từng chút đẩy vào trong

      Đại lão công nàng trước sau vẫn ôn nhu như vậy, trước sau cố gắng vì cảm thụ của nàng, nàng có chút cảm động, đem hai chân mở đến càng rộng, dễ bề cho đẩy vào.

      “Ưm……” Hai người đều phát ra tiếng kêu sung sướng giây phút cự vật đâm ngập lút vào trong hoa huyệt. quá sức đê mê tê dại.

      Kế tiếp đó, ý thức Tần Vũ Hàng hoàn toàn điên cuồng, chỉ còn biết ngừng trừu động ra vào ở trong cơ thể nàng. Trong cơ thể nàng tốt đẹp mất hồn như thế, bao lâu thống khoái tiến vào như vậy, hình như từ khi nàng bắt đầu mang thai ?

      Giống như thế nào cũng đủ, động tác càng ngày càng mãnh liệt, cơ hồ muốn đem chính mình dung nhập trong cơ thể nàng, hợp thành thể, biến thành bộ phận trong thân thể nàng.

      bao lâu cả hai nhanh chóng tiến vào cao triều đầu tiên. Kỳ là do cơ thể quá khao khát nàng, nàng cũng lâu được gặp , mọi nhớ nhung thương phát tiết trong lúc này. Cả hai ngừng ôm chặt lấy nhau rên rỉ cùng lên đỉnh. vẫn nằm người nàng, hơi cảm thấy tự trách vì thiếu kiềm chế khiến thể kéo dài. hôn như mưa mặt nàng, nam căn vẫn ngâm trong cơ thể nàng lần nữa lại cứng rắn lên. ôm nàng chuyển cái tư thế, lật nàng ngồi lên người .

      Diệp Tuệ có chút ngại ngùng vì ở tư thế giống như lõa thể cưỡi ngựa ngoài trời quang, muốn động. Tần Vũ Hàng nhiều lần dùng tay đẩy đẩy mông nàng vẫn kết quả, đành ngồi dậy ôm lấy nàng. hôn lên đôi môi đỏ mọng ướt át, lưỡi ngừng mút lấy cái lưỡi mềm mại của nàng. Nàng lúc này cảm thấy được thương che chở, nên còn ngại ngùng mà bắt đầu động thân. Cơ thể nàng quá mềm mại xương, mỗi chuyển động lại như muốn mệnh . bàn tay to vòng ra sau lưng nàng đặt lên kiều mông cảm thụ từng động tác uyển chuyển tinh tế của nàng, bàn tay khác ngừng xoa nắn đóa đẫy đà, phía môi gắn chặt miệng nàng ra sức mút hút mật dịch. Hai cơ thể giao hòa giống như còn khe hở, hồi này do nàng làm chủ, nhàng nhưng vô cùng tinh tế đam mê, khiến đắm chìm trong khoái lạc thể thoát ra.

      Nam căn theo cử động của nàng sục sạo mọi nơi trong hoa huyệt, mỗi chỗ nam căn cọ qua là tầng tê dại. Được hồi nàng lại lâm vào cao trào thể kiềm chế, hai chân nàng liều mạng khóa chặt thắt lưng nam nhân, mười ngón tay bấu vào vai , cơ thể gồng lên trong khi hoa huyệt vỗ về liên tục vào nam căn. Nhận thức nàng bước vào cao trào, bỗng nhiên hai tay ôm lấy mông nàng đứng lên, khiến nam căn vì vậy xuyên sâu nào cơ thể nàng. vừa bước vài bước, vừa nâng hạ mông nàng. Diệp Tuệ rên to, cơn cực hạn kéo dài chưa từng có, linh hồn nàng như bay theo mỗi bước chân của . Khoái lạc tuôn trào như dòng thác, cuốn bay tâm trí nàng.

      Sau đó, còn tiếp tục ôm nàng di chuyển vài vòng thảm cỏ hoa, khí trong lành thơm ngát, Diệp Tuệ ngã đầu tựa vào vai nghỉ tạm, bên dưới vẫn ngừng được nam căn xỏ xuyên qua. Giây phút này cả hai dường như muốn kéo dài đến vĩnh viễn.

      “Nương tử, Lý Vỹ Thần chiếu cố nàng tốt sao?” Tần Vũ Hàng đột nhiên lên tiếng hỏi. Kỳ , Lý Vỹ Thần đuổi theo lúc trước khiến Tầng Vũ Hàn nhất thời nhớ lại tình cảnh gặp nhau trong quân doanh Đột Quyết. Lúc đó vì an nguy của nàng để ý đến chuyện nàng và ta hành phòng trong lều chiên của địch nhân. Nhưng tại nàng trở về, Lý Vỹ Thần lại cư nhiên chặng đường đòi người, có chút quen.

      “Ưm… tốt…”

      Diệp Tuệ mệt đến mức muốn mở miệng trả lời qua loa.

      “ Ý ta là phục vụ nàng có tốt ? So với ta và Đại sư huynh thế nào?”

      Diệp Tuệ mở to mắt kinh ngạc, ra là chuyện này. Đại lão công cũng là… Lẽ nào ghen. Nàng lại nhắm mắt trả lời vờ cho qua.

      Tần Vũ Hàng tưởng tượng đến cảnh nàng rên rĩ dưới thân Lý Vỹ Thần, biết làm bao nhiêu lần, làm ra những tư thế nào, nàng cũng hài lòng thỏa mãn sao? Lý Vỹ Thần là sườn phu của nàng, nương tử cùng ta hành phòng là thiên kinh địa nghĩa, biết có đạo lý nào nhưng khỏi hờn ghen trong lòng. Khác với Hoàng Phủ Trạch Đoan là người do chọn cho nương tử, lại là Đại sư huynh của , nàng thể nhận, cũng vui lòng cộng thê với Đại sư huynh. Nhưng Lý Vỹ Thần lại là người nàng tự chọn, theo lý có thể nhận, nhưng về tình khỏi có chút hờn ghen...



      Tần Vũ Hàng bỗng di chuyển đến chỗ cây cổ thụ cành lá xum xuê, để nàng đứng xuống, vịn chặt hai tay nàng vào cây, đưa lưng cho . từ đằng sau muốn nàng, hung hăng muốn nàng… Mọi hờn ghen trút xuống trong lần này, dập hạ thân mạnh tới trước liên tục, trong lòng vừa đau, vừa kích thích lại vừa tận hứng… Diệp Tuệ hiểu được tâm trạng của , mặc dù bị lăn lộn nhưng ngược lại cảm thấy thương hơn, lại cố tình đẩy mông ra sau tiếp . Tình niệm lần nữa khơi dậy trong cơ thể, theo nhịp đâm kịch liệt của mà dâng cao, khoái cảm vì vậy cũng mãnh liệt hơn trước rất nhiều… Nàng cực kỳ thỏa mãn với động tác mạnh mẽ của , nên khi gầm lên phóng xuất nồng ấm vào cơ thể, nàng lại lần nữa lên đỉnh… Sau đó mềm nhũn tựa vào trong lòng . hôn hôn sống lưng nàng, rồi bế bổng nàng lên theo tư thế như ôm hài nhi tiểu, nam căn vẫn ở trong nàng theo bước chân từ từ cứng lên. quay trở về để nàng quỳ bò lên áo choàng. Diệp Tuệ lúc này chống đỡ nỗi nằm bẹp xuống đất, chỉ có hạ thân được nâng cao để tiếp nhận cự vật của . Tầng Vũ Hàng chưa thỏa mãn nên lại vào vòng ân ái tiếp theo, ngừng lật qua lật lại muốn nàng.


      biết rốt cuộc muốn bao nhiêu lần, mãi đến thấy nàng chịu nổi hôn mê bất tỉnh, mới dừng lại.

      Diệp Tuệ hôn mê, chờ đến khi hoàn toàn thanh tỉnh, phát về tới Thiên Ưng Môn.

      Còn ở tại nhà gỗ nàng từ trước ở qua, lần đó là lần đầu tiên nàng cùng Tần Vũ Hàng trở về, ngay tại gian phòng này, nàng cùng hai vị lão công cùng nhau soạn ra bản nhạc chặng đường ân ái. Sau đó, thực mau nhị lão công liền chờ kịp muốn cùng nàng thành thân, lại sau đó tứ sư muội ở hỉ đường gây rối, ha ha, đến vị tứ sư muội cũng thú vị, sau đó ả dạo nhà thổ, tìm ca nhi ở kỹ viện làm ấm giường, bị lão bản ở kỹ viện xem thành nam nhân chửi ầm lên.

      Tần Vũ Hàng sai phòng bếp đem đặc sản Thiên Ưng Môn làm bàn ăn ngon, bày lên.

      “Nương tử tại sao lời nào, chắc là lo lắng Hằng Đình?” Tần Vũ Hàng gắp toàn thức ăn ngon bỏ vào chén để trước mặt nàng, vừa gắp vừa : “Đừng nóng vội, Hằng Đình có việc gì, chờ qua mấy ngày ta liền mang nàng trở về.”

      Diệp Tuệ lắc lắc đầu, Hằng Đình là thịt đầu quả tim của Hoàng Phủ Trạch Đoan, sao có thể có việc, nàng là nhớ hài tử, nhưng lo lắng.

      “Làm nhiều thức ăn ngon như vậy, tại sao cũng gọi ta tới, nhị sư huynh quá keo kiệt?”

      thanh tục tằng vang lên, cửa bị đẩy ra, phải người khác, đúng là tứ sư muội Mã Đề Liên, vừa thấy ả vào, đại mã kim đao hùng hổ ngồi xuống đệm mềm, đem dĩa gà hấp muối để trước mặt mình, cũng mặc kệ tay còn có nước bùn đen như mực, xé xuống cái đùi con gà há to mồm cắn lên.

      Có người ăn cơm là loại nghệ thuật, càng thông tục càng lưu hành, Diệp Tuệ mãi xem đến trố mắt, liền ăn cơm cũng quên.

      Tần Vũ Hàng vỗ vào vai thê tử, chỉ chỉ trong chén đồ ăn của nàng, : “Nhanh nhanh ăn .”

      Diệp Tuệ ừ tiếng, gắp lên cái sủi cảo bí đao từ từ ăn, suy nghĩ nên như thế nào chào hỏi cùng tứ sư muội.

      Tần Vũ Hàng hỏi: “Tứ sư muội, muội mấy ngày nay làm gì?”

      Từ cùng nhau lớn lên, vẫn luôn xem nàng thành nam hài tử, hỏi như vậy bất quá xuất phát từ tình hữu nghị huynh đệ.

      Mã Đề Liên ăn ngấu nghiến, bao lâu ăn xong toàn bộ con gà, bưng lên ly nước trái cây ướp lạnh để bên cạnh chuẩn bị cho Diệp Tuệ, uống ngụm cảm giác tồi, rồ lại uống toàn bộ, ghiền, thấy trong bình còn có nữa, muốn rót thêm, Tần Vũ Hàng phen đoạt lại, đẩy cái khác ấm trà qua, : “Uống trà.”

      Đây là suối nước nóng thiên ưng sơn pha đặc sản lá trà, hương vị tính là tồi, nhưng từ uống quen, nào có nước trái cây ướp lạnh để uống, Mã Đề Liên ném cái chén xuống, bĩu môi : “Keo kiệt.” Ăn uống no nê, hướng ngoài cửa ra, tới cửa, giống nhớ ra cái gì quay đầu lại : “Nhị sư huynh, ta biết các huynh đều thích ta, quan trọng, nhưng còn có tam sư huynh, cho người đưa tin sắp trở về núi, khi còn qua muốn cưới ta. Hừ, huynh đừng cho là ta gả được, luận về dung mạo, nhị sư huynh còn có đẹp bằng nửa tam sư huynh.”

      Tần Vũ Hàng chút nào tức giận, mỉm cười : “Chúc mừng tứ sư muội, chờ ngày muội cùng Tam sư đệ đại hỉ, ta nhất định đưa lên phần hậu lễ.”

      Mã Đề Liên lại hừ tiếng, nhìn Diệp Tuệ nhưng Diệp Tuệ nhìn, ra ngoài.

      Diệp Tuệ chu miệng : “Sư muội này của chàng cũng quái, giống như ta đắc tội nàng, chỉ mong vị Tam sư đệ kia của chàng nhanh chóng sau khi trở về, cưới nàng gấp, cũng giảm bớt cho ta khỏi làm phiền, chọc nàng vừa mắt.”

      Tần Vũ Hàng lại cười khổ: “Lời khi còn vui đùa sao có thể , vị Tam sư đệ kia nàng là chưa thấy qua, chính xác là……” Chính xác là cái gì, càng ngày càng thay đổi, tính tình cao ngạo đời khó tìm.

    4. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137
      CHƯƠNG 56


      “Tuy rằng lời là khi còn vui đùa, nhưng nếu có hảo cảm, cũng bậy đâu?” Diệp Tuệ xoa xoa huyệt Thái Dương, nhìn đến Tần Vũ Hàng trong mắt bất đắc dĩ, : “Hoàng Phủ đại ca cùng chàng người là Đại sư huynh, người là nhị sư huynh, còn quản được nhân duyên của môn hạ đệ tử ư, chờ cái người Tam sư đệ gì đó trở về liền lập tức đem cùng tứ sư muội đóng gói ép làm đôi.”

      “Nếu là dễ dàng giống như lời , đời liền có nhiều si nam oán nữ như vậy.”

      Diệp Tuệ còn muốn nữa, Tần Vũ Hàng dùng đũa gắp lên miếng thịt vịt nướng lu đưa vào trong miệng nàng, : “Có câu là ăn , ngủ , vì thân thể khỏe mạnh, nương tử ngoan ngoãn ăn cơm. Tứ sư muội cho dù gả Tam sư đệ, cũng phải theo sống thực tốt, cần nàng phải nhọc lòng.”

      Diệp Tuệ vừa ăn, vừa bĩu môi: “Mệt chàng vẫn là nhị sư huynh bọn họ, chút cũng quan tâm cảm tình sinh hoạt của sư đệ sư muội, làm sư huynh như thế là thất bại.”

      Tần Vũ Hàng dùng chiếc đũa gõ chóp mũi nàng, nhíu mày : “Nàng lấy từ đâu ra nhiều lý luận kỳ quá như vậy?”

      Diệp Tuệ cảm thấy chóp mũi bị ướt dầm dề, giơ tay muốn lau , Tần Vũ Hàng lại cúi đầu xuống, đưa lưỡi liếm chóp mũi nàng chút, chép chép miệng, lại hôn xuống môi nàng, trong miệng thịt vịt còn chưa có nuốt xuống hết, bị đầu lưỡi cuốn toàn bộ.

      Diệp Tuệ cười cười, lại từ mâm gắp lên miếng thịt vịt đút ăn, nhìn cặp mắt lóe lên ánh sáng tên là tình , nàng thích loại cảm giác này khi ngọt ngào, khi cãi nhau.

      ………………

      giống thế giới bên ngoài, cho dù là mùa đông, chung quanh thiên ưng sơn cũng là khí hậu hợp lòng người, phong cảnh ở đây tuyệt đẹp.

      Diệp Tuệ từ khi mang thai đến khi sinh con, lại đến ở cữ, vẫn luôn có bên cạnh Tần Vũ Hàng nhiều, nàng nghĩ tranh thủ lúc nam nhân khác ở đây, cùng qua thời gian sinh hoạt chỉ có hai người trong thế giới riêng.

      Nàng thường đến suối nước nóng ngọc canh tử sau núi bơi lội, kiếp trước học qua nhiều kiểu bơi lội, có thể ở trong nước tận tình vũ đạo.

      Tần Vũ Hàng lạc thú lớn nhất chính là xem thê tử ở trong nước vũ đạo, thấy nàng mềm mại dáng người giống như cử động của rắn, trong lòng tràn ngập say mê nồng nàn.

      Đại quảng trường phía bắc lão quân được xem là đạo quan vô cùng nổi danh, xây xong mới vài thập niên, quy mô phải lớn. Nhưng bởi vì quan chủ kiêm chưởng môn Thiên Kỳ Đạo Nhân là bằng hữu khi còn của lão hoàng đế, sau khi hoàng đế đăng cơ hạ lệnh từ quốc khố chi ra ngân sách, đối với lão quân cải tạo phen, dẫn tới bá tánh địa phương rất xa đều tới tham quan, hương khói ngày càng tràn đầy.

      Trong đại điện gồm Tam Thanh, tứ ngự, Từ Hàng, Dược Vương, lão quân, bát tiên, thần tài, Tống Tử Nương Nương, nên có đều có, pho tượng đất, pho tượng đồng đều phải chỉ có .

      Bởi vì thời kỳ Thái Tổ kiến quốc dùng đạo giáo là quốc giáo, tín đồ Dĩnh đường nhiều, hơn nữa đạo giáo ngày hội cũng nhiều, mỗi tháng luôn có sinh nhật hơn mười vị thần tiên, bá tánh tới dâng hương nối liền dứt, có cầu tài, có cầu quan, có cầu bình an, cũng có cầu sinh nhi tử.

      Lão quân xem ra lừng danh xa gần.

      Nhưng mà trải qua năm kia trận đại nạn hạn hán hoành hành, thêm năm nay chiến tranh kéo dài đến hơn nửa năm, bá tánh sinh hoạt khó khăn, tình trạng xem ra có chút quạnh quẽ.

      Nhưng bây giờ chiến tranh kết thúc, các bá tánh lại bắt đầu sinh hoạt bình thường, khách nhân dâng hương dần dần tăng nhiều.

      Tần Vũ Hàng thường xuyên xử lý việc trong môn, Diệp Tuệ nhàm chán cùng đệ tử trong môn làm chút công tác ghi sổ. Người Đột Quyết chiến bại, các đệ tử được Tần Vũ Hàng mang trong quân tác chiến đều trở lại, Phát Tài với bởi vì có thói quen bị quản thúc, báo cái dối với sư phụ Chu Tầm, chạy về từ mấy ngày trước.

      Hôm nay, Tần Vũ Hàng dạy các đệ tử giáo thụ tri thức võ học, tới khi mặt trời sắp xuống núi cũng trở về.

      Diệp Tuệ buồn bực chờ, cùng Phát Tài tìm nơi dạo, Lão Quân tọa lạc phía Bắc nhìn về phía nam, mặt sau là thiên ưng sơn cao ngất trong mây, nghe đỉnh núi chính yến chu sơn, biết cao bao nhiêu, lúc này khoa học còn chưa đủ để đo lường.

      Nhưng nàng đánh giá thế nào cũng cỡ năm ngàn mét trở lên !

      Đứng ở trong sơn cốc nhìn lên, giữa ở sườn núi hướng lên liền lấy cảnh tượng tuyết trắng xóa cùng với trời xanh cân bằng độ cao, hướng thế nhân tỏ cái lá chắn thể vượt qua.

      Phát Tài chỉ vào ngọn núi cao ngất, : “Dân bản xứ quan tâm thiên ưng sơn gọi thánh sơn, có ít tín đồ gan lớn chạy tới triều bái. Sư tổ mẫu đừng nhìn thiên ưng sơn giống như rất gần, nhưng chúng ta nếu là đến dưới chân ngọn núi, còn phải rất nhiều ngày, rất nhiều sư thúc đều qua, là vô cùng khó , căn bản có đường để .”

      Diệp Tuệ đối với độ cao ngọn núi phải hiếu kỳ, kiếp trước qua nhiều địa phương, so với châu phong, ngọn núi trước mắt chỉ có thể tính là tiểu nhi khoa.

      Ở trong Lão quân xem đại viện tử vài vòng, có gì nhiều để xem, tiến vào đại điện đạo quan hùng hồn mà tráng lệ, tượng Tam Thanh tổ sư dựng ở chính bắc, đầu đội kim quan, mặc áo bào bát quái, thần thái uy nghiêm, lấy tư thế ngạo nghễ nhìn xuống thiên hạ mà đứng.

      Diệp Tuệ kiếp trước đặc biệt xem trọng thần tiên này nọ, chỉ biết tiếp nhận cung phụng của thế nhân, mà ra lực trợ giúp nhân gian giải quyết nguy nan. Có lẽ có trợ giúp qua, nhưng nàng thấy được, nếu tại sao 911 tùy ý phát sinh, sóng thần Ấn Độ Dương dìm chết mấy chục vạn người, động đất Vấn Xuyên nạn nhân tới sáu bảy vạn, cố tai nạn xe cùng khí ô nhiễm càng ngày càng nghiêm trọng?

      “Lão quan khỏe .” Diệp Tuệ đứng bên trái tượng Thái Thượng Lão Quân chào hỏi, cảm thấy nên chút gì: “Lão quan người bất quá là cái tượng gỗ, vì sao luôn có nhiều người đối với ngươi bái tới bái như vậy, ta cảm thấy bái ngươi cùng bái đống bùn khác gì nhau, ít nhất bùn còn có thể xây nhà, ngươi ngươi có thể làm gì?”

      Nàng càng càng cảm thấy thú vị, hi hi ha ha cười : “Nhưng ngươi cũng có ưu điểm, ngươi có thể mê hoặc thế nhân đúng , đừng ngượng ngùng, ha ha lão quan…… Người khác đem ngươi trở thành thần tiên, nhưng gốc gác ngươi như thế nào ta còn ràng sao, Tây Du Ký chính là viết đến ràng, đừng nhìn lão nhân gia ngươi cao lớn uy vũ, uy phong bát diện, kỳ ở nhà ta trong mắt tiểu mao ca ca liền bằng sợi lông tơ của .”

      Tiểu mao ca ca đương nhiên là Tôn Đại Thánh, gọi tiểu mao ca ca cho có vẻ thân mật.

      “Còn tuổi mà miệng ra vọng ngôn, quả thực biết sống chết.” thanh lạnh băng từ sau bức tượng vang lên, lời vừa dứt, nam tử mang mặt nạ ngân lang ra, tóc dài tùy ý hất ra sau đầu, bộ trường bào màu đen bước chậm, bên hông buộc dây lưng cùng sắc, chân mang giày bó da hưu màu xanh đen.

      Nam tử trang phục vô cùng ngắn gọn, nhưng quanh thân tản ra khí chất đẹp đẽ quý giá đoạt nhân khí, mặt nạ ngân lang dữ tợn đáng sợ, ánh mắt lãnh khốc nhảy vô tình, làm cho người khác mất tự chủ, từ đáy lòng dậy lên từng trận hàn ý.

      Diệp Tuệ vừa thấy người này, ngẩn ra, chỉ có giây sau, liền khôi phục tự nhiên.

      Nam tử dù giống người thường, cũng đối với nàng cũng cảm thấy kinh hoảng, kiếp trước gặp qua nhiều nhân vật có ảnh hưởng như vậy, thân là nhân viên quan trọng trong công ty lớn, ứng đối qua đủ loại trường hợp, tâm tư sớm trở nên bình tĩnh.

      Nàng thản nhiên ngưng mắt : “Vị công tử này là có ý muốn ta dùng đại lễ chào hỏi tượng gỗ này, tất cung tất kính mới tính là đúng, phải ?”

      Cổ nhân tin thần đạt tới độ si cuồng, bất kính giống như nàng đối với thần minh thực trái với tự nhiên ? Kiếp trước vẫn luôn tin thần, nhưng chuyện xuyên qua lần này đến tay nàng, muốn đời có thần tiên tựa hồ thể nào nổi, nhưng mà tin là chuyện, muốn nàng dập đầu trước tượng gỗ vô tri vô giác là chuyện khác.

      Nam tử mang mặt nạ ngân lang hừ lạnh : “Ngươi sống hay chết cùng ta có cái quan hệ gì, nhàm chán.”

      xong, muốn ra bên ngoài đại điện.

      Diệp Tuệ bị nghẹn nên lời, nam tử này hành vi có thể lý giải thành khốc liệt, chỉ là để tránh lí lẽ, có lẽ tiểu nữ sinh thông thế bị mê muội, nhưng nàng kiếp trước cộng kiếp này lên hai mươi bảy hai tám, tư tưởng sớm có xu hướng thành thục.

      Nàng đợi nam tử rời , lạnh lùng : “Nếu ta đúng, các hạ ngại hỏi tượng gỗ này chút, tượng gỗ nếu ngươi có lý, ta liền mất mặt nhận lỗi với các hạ?”

      Nam tử nghe vậy quay đầu lại, mặt nạ là đôi mắt xanh lam, trong trẻo như hàn tinh, đối mặt với nữ tử biết tốt xấu này, chợt lóe ra tia kinh ngạc lướt qua, lập tức lại khôi phục coi thường.

      “Vị công tử này, ngươi lời nào chính là đáp ứng rồi.” Diệp Tuệ đúng lý buông tha người, trong mắt lóe lên tia mỉa mai: “Nếu ngươi tôn kính tượng mộc như vậy, để ngươi hỏi trước như thế nào?”

      “Tùy ngươi.”

      Nam tử hừ lạnh tiếng, quay đầu liền , ra cửa điện, thân ảnh cao thẳng thực mau trong bóng chiều biến mất.

      Người này quả thực thể hiểu được!

      Diệp Tuệ tâm tình trở nên buồn bực, muốn rời , Phát Tài vào đại điện, ánh mắt hoang mang nhìn lại đây: “Sư tổ mẫu, người đoán tôn nhi vừa rồi thấy ai, người thể tưởng được đâu, ta thế mà lại thấy Tam sư thúc.”

      Diệp Tuệ vô cùng sửng sốt: “Ngươi nhìn thấy ai?”

      “Tam sư thúc tổ á, người rời sư môn hơn hai năm, biết là trở về lúc nào, tôn nhi vừa thấy người rời đại điện.”

      Tam sư thúc tổ! Tam sư đệ lão công, vừa rồi nam tử mang mặt nạ lang tính, sao khéo như vậy?

      Tính tình lạnh băng, quái dị, cùng Mã Đề Liên đúng là trời sinh đôi, đem bọn họ đóng gói đưa làm đôi là đúng!

      Diệp Tuệ cảm thấy ý nghĩ của mình quá chính xác.

      Rời đại điện đạo quan, lúc trở về, Phát Tài thấp giọng với Diệp Tuệ: “Sư tổ mẫu, tôn nhi trước cho người thấu hiểu sơ về Tam sư thúc tổ, ngài ấy tên là Sở Du, Sở Quốc sở, Chu Du du. Tam sư thúc tổ tính tình có chút kỳ quái, để mắt người có thể vài câu, khinh thường liền chỉ nhìn liếc mắt cái cũng cảm giác ngại mệt đến phát hoảng.”

      Coi trọng mới có thể vài câu, như vậy để mắt ta, đúng là gặp quỷ! Diệp Tuệ châm chọc thầm nghĩ.

      “Bất quá Sư tổ mẫu cần sợ hãi, Tam sư thúc tổ tuy tính tình kỳ quái, cũng chưa bao giờ nổi giận với người của sư môn, nhưng mà…… Nhưng mà Sư tổ mẫu nếu là chạm trán cùng , nhớ đừng tức giận là được rồi.”

      trễ rồi, ta vừa gặp qua ! Diệp Tuệ trong óc lên nam nhân kia cả người tràn ngập hơi thở lạnh băng, chút hảo cảm cũng có.

      Nhà gỗ của Tần Vũ Hàng tọa lạc đối diện lão quân điện, xuyên qua Thiên Ưng Môn đại quảng trường, trở lại chỗ ở, đại lão công nhà mình ở cùng người hắc y nam tử chuyện phiếm, từ đối phương người lộ ra hơi thở lạnh băng, cần đoán, nàng liền biết là người gọi là Tam sư đệ, nam tử mang mặt nạ hình sói thể nghi ngờ.

      “Nương tử, nương tử trở về vừa đúng lúc, ta giới thiệu cho nàng, đây là Sở Du, ta nhớ có qua với nàng về Tam sư đệ.” Tần Vũ Hàng vui mừng giới thiệu: “Sư đệ, đây là nhị sư tẩu ngươi, cũng là đại sư tẩu ngươi, ta cùng Đại sư huynh hợp cưới cùng thê tử.”

      Sở Du nhìn Diệp Tuệ liếc mắt cái, nhàn nhạt câu: “Chào sư tẩu.”

      Diệp Tuệ ánh mắt dừng ở khuôn mặt , đôi mắt đen nhánh xẹt qua tia kinh ngạc, nhanh chóng lướt qua, rồi lãnh đạm gật gật đầu: “ cần khách khí, Tam sư đệ mời ngồi.”

      Sở Du lộ ra biểu tình kinh ngạc, kỳ quái biểu sao lại bình tĩnh.

      Cho tới nay, dung mạo thế nhân siêu việt của luôn là rước lấy vô số ngạc nhiên. Sư phụ vì để tránh phiền toái, chế tạo cho cái mặt nạ ngân lang, lúc ra ngoài mang lên, sau khi trở về liền tháo xuống.

      Nàng sao có thể thực bình tĩnh đối mặt khuôn mặt này của ?

      nghĩ tới Diệp Tuệ bề ngoài phong khinh vân đạm, trong lòng lại chịu chấn động lớn, nhịn xuống xúc động phát hoa si, biểu thờ ơ.

      Nàng nghĩ tới tháo mặt nạ ngân lang kia lại là khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt luân, đôi mi dài rậm, mũi cao thẳng, viền môi tuyệt mỹ, đường hoàng cao quý cùng ưu nhã, phong thái thần kỳ giống như Zeus, như Thần Mặt Trời Apollo trong truyền thuyết siêu phàm thoát tục.

      Cặp mắt màu xanh quả thực giống như tẩm ở trong nước thủy tinh xanh trong suốt, phát ra hào quang lộng lẫy, đúng vậy, cư nhiên có đôi mắt xanh, tuy rằng hiếm thấy, nhưng đều phải là có, chư quốc Tây Vực có rất nhiều cư dân có đôi mắt xanh.

      Diệp Tuệ cho rằng Lý Vĩ Thần liền đủ đẹp, nhưng Sở Du tuấn mỹ còn hơn cả Lý Vĩ Thần này, đơn thuần chỉ là tuấn mỹ, còn có cổ khí chất nên lời, phảng phất như hoa sen ngạo nghễ đỉnh tuyết sơn, hương thơm khiết tịnh, cao quý đoạt người.

      Nam tử tuyệt mỹ như vậy đừng ở Bình Châu, cho dù ở kiếp trước cũng cực hiếm thấy, cùng Bảo Liên Đăng Nhị Lang Thần có lẽ vài phần tương tự, nhưng tuyệt đối có dung mạo tôn quý thoát tục cùng tuyệt thế gì sánh nỗi của .

      Diệp Tuệ chỉ nhìn cái, liền dời ánh mắt , phải muốn xem, là tự tôn cho phép.

      Nàng sớm vượt qua tuổi mười bảy mười tám tuổi, nàng có tư tưởng trầm ổn và sinh hoạt cơ bản phong phú, bất luận cái gì đối với mình quân bình tốt đều phải dập tắt trước khi nảy sinh. Điềm đạm xoay người, hướng ngoài cửa : “Tiểu Lộ Tử, ngươi gặp đại sư phụ phòng bếp phân phó chút, chuẩn bị nhiều thức ăn ngon bưng lên, để Sở công tử tẩy trần.”

      Tiểu Lộ Tử là thư đồng của Tần Vũ Hàng, từ đế đô vẫn luôn theo vào Bình Châu, cùng Tần Vũ Hàng vào trong quân tác chiến, mấy ngày trước nghe chủ nhân trở lại sư môn, liền trở về phụng dưỡng. Nghe được phân phó, đến cạnh cửa cười : “Nhị gia sớm phân phó xuống, lúc này đồ ăn chắc chuẩn bị xong, nô tài liền bưng tới.”

      Chưa đầy mười phút, Tiểu Lộ Tử mang theo bốn gã đệ tử tôi tớ đem thức ăn bày đầy bàn, Diệp Tuệ bên lão công ngồi ở chủ vị, Sở Du ngồi ở đầu kia.

      Lúc ăn cơm, hai người im lặng nhắc tới màn thoải mái phát sinh trong quan điện lão quân, biểu giống mới vừa biết nhau.

      Tần Vũ Hàng đối với biểu của thê tử thực vừa lòng, trong mắt lóe lên tự đắc.

      “Sư tẩu đệ là người đế đô, xuất thân dòng dõi thư hương, phụ thân cùng ông ngoại đều là học giả đọc đủ thứ thi thư, sư tẩu chịu gia học sâu xa, từ tri thư đạt lễ, tinh thông rất nhiều kỹ thuật kỳ lạ mà chúng ta biết, lần này người Đột Quyết chiến bại ít nhiều vì nàng, đến còn dài, chờ có thời gian ta từ từ cùng đệ.”

      “Nương tử, ta cho nàng xem cái này.” Tần Vũ Hàng đem án trường kiếm hình dạng đặc dị đưa cho nàng xem, hơi hơi rút ra vỏ kiếm, lập tức hàn quang ra, liền da thịt đều nhiễm hàn khí, : “Cây đao này vô cùng sắc bén, là Tam sư đệ từ Bái Chiếm Đình mang đến.”

      Diệp Tuệ lắp bắp kinh hãi, Bái Chiếm Đình còn phải là đế quốc đông La Mã?

      Lại xem thanh kiếm này, tuy rằng đặc dị, lại là kiếp trước gặp qua, ràng là thanh kiếm nổi danh Đại Mã Sĩ, kiếp trước Âu Châu công tác chung, đồng nàng còn mang thanh về nước trân quý.

      Diệp Tuệ nhướng mắt, : “Tam sư đệ hai năm ở Bình Châu, là Bái Chiếm Đình sao?”

      “Tam sư đệ phụ thân là người Bái Chiếm Đình, nhưng là nương tử nàng làm sao biết tên Bái Chiếm Đình này?” Tần Vũ Hàng buông kiếm, vừa chia thức ăn trong chén thê tử, vừa hỏi.

      ra Sở Du có huyết thống người Âu Châu, trách được màu da thực trắng, nét mặt dáng người giống với người Trung Nguyên, có đặc điểm con lai! Diệp Tuệ hướng về phía lão công xinh đẹp cười: “Ta nghe .”

      Sở Du có nghĩ nhiều, Bình Châu là giao thông trọng yếu từ Tây Vực Trung Nguyên, người đại thực, người Ba Tư đều thông qua con đường này tới làm ăn buôn bán.

      “Phụ thân đệ vốn là người Bái Chiếm Đình, ba mươi năm trước, kinh thương ở Ba Tư, sau lại theo thương nhân vào Dĩnh Đường Quốc, bởi vì thích thổ vực này, cưới nữ tử người Hán, thường trú lại đây, lần ở chính là mấy chục năm, trước khi phụ thân qua đời, muốn đệ vô luận như thế nào phải về cố quốc chuyến. Đệ Bái Chiếm Đình, là vì làm tròn di nguyện lão nhân gia người.”

      Diệp Tuệ gật gật đầu: “Phụ thân Tam sư đệ vạn dặm xa xôi qua nước khác, thực cho người khâm phục.” Sở Du biểu giống trong quan điện lão quân chán ghét như vậy.

      “Gia phụ là quý tộc xuống dốc của ‘quân sĩ thản đinh bảo’ (**tên của cung điện La Mã, có thể chính là quảng trường La Mã roman forum ngày nay**), có huyết thống cao quý, nhưng trong sinh hoạt cũng giàu có, lúc tuổi trẻ cùng mấy người Ba Tư tới lui các nơi kinh thương.” Sở Du nhìn nàng cái, cố ý đem bốn chữ ‘quân sĩ thản đinh bảo’ nhấn tương đối mạnh.

      Đây là thử sao? Diệp Tuệ nhíu mi.

      Cổ đại trong giao thông giới hạn tiện, nhân dân bổn quốc rất ít biết tình ngoại bang, càng đừng đến đế quốc La Mã ở ngoài vạn dặm.

      Người Dĩnh đường cho rằng Trung Nguyên là trung tâm thế giới, vật hoa Thiên Bảo, địa linh nhân kiệt, ở ngoài Trung Nguyên toàn man di, người man di xăm mình, thông nhân văn, sinh hoạt quá ngu muội đến cực điểm. thực tế sai biệt lắm, thời kỳ này xã hội toàn cảnh, trừ bỏ Dĩnh đường, Âu Châu cùng số ít quốc gia vùng Trung Đông, những nơi khác thế giới xác lạc hậu giống như bộ lạc nguyên thủy. Nhưng mà Âu Châu cũng nơi nơi tràn ngập đói khát, bần cùng, bá tánh ăn đủ no. Gieo trồng hoa màu cũng giống với người Hoa Hạ nông cày văn minh, mà là mặt đất đào cái hố, trực tiếp đem hạt giống bỏ vào, lấp đất lên xong mặc kệ, lương thực sản lượng chỉ có người Dĩnh đường là mười lăm phần có .

      Diệp Tuệ gắp miếng gà đặt ở trong chén lão công, tay phải cầm bầu rượu rót đầy chén rượu cho Sở Du, giơ lên cái chén của mình, nhìn Sở Du làm động tác thỉnh. Nàng uống chính là rượu hoa quế sư môn tự ủ, giống rượu mạnh bọn họ uống, kỳ nàng có thể uống vài chung rượu mạnh, nhưng Tần Vũ Hàng cho.

      Diệp Tuệ nhàng nhấm nháp, buông cái chén, chậm rãi : “Ta nghe hoàng cung Bái Chiếm Đình xây dựng quả đồi, đình cũ ban đầu xây đồi là đại hoàng cung đế quốc, tường thành của Bái Chiếm Đình cổ thành được cải biến thành tường ngoài hoàng cung. Đại hoàng cung lại được xưng là “Thánh cung”, tọa lạc điểm cao nhất toàn thành, phía nam giáp biển mã nhĩ mã lạp (**chắc là biển Địa Trung Hải**), diện tích hơn 60 vạn mét vuông, là khu kiến trúc xa hoa nhất trong toàn bộ ‘quân sĩ thản đinh bảo’. Trong hoàng cung là nơi cư trú của hoàng tộc, ngoài ra còn có hàng đàn cung nga, thái giám, cấm quân, giáo sĩ cùng quan viên cung đình, nhân khẩu nhiều hơn hai vạn, cơ hồ tương đương với tòa thành thị.”

      Nàng ngẩng đầu trông thấy ánh mắt Sở Du càng biểu khác thường, tiếp: “Nó là từ vài toà cung viện láng giềng tạo thành, bao gồm nơi chính phủ chuyên môn dùng làm nơi cử hành chính thức đại điển ‘kéo mã ni ái nhĩ’ cung, nơi hoàng thất cư trú ‘đạt phu nạp’ cung, kiêm làm nơi trưng bày ‘quán sa nhĩ khắc’ cung. Các nơi cung điện đều nối liền với nhà thờ, cung điện ở giữa đình viện được mở mang thành Ngự hoa viên……”

      Sở Du rất là kinh ngạc, về thánh cung, nghe qua, nhưng chưa qua.

      Diệp Tuệ lại rất nhiều, bao gồm chính trị Bái Chiếm Đình cùng số nhân vật trứ danh trong lịch sử, rất nhiều người Sở Du chưa từng nghe qua, mãi đến khi đem hai nam tử trong phòng nghe trợn mắt há hốc mồm.

      “Kỳ hoàng cung Bái Chiếm Đình so với hoàng cung chúng ta ở đế đô hơn vài lần, tuy rằng ta chưa thấy qua cảnh sắc, nhưng ta nghĩ hai nơi mỗi nơi mỗi vẻ ! Tiền triều Đại Minh Cung còn lại là lớn hơn hoàng cung Bái Chiếm Đình gấp sáu lần. Người La Mã đem ‘quân sĩ thản đinh bảo’ thành thiên hạ đệ nhất thành, đó là bọn họ chưa thấy qua thành Dĩnh đường chúng ta, nếu tới mạnh miệng như vậy, biết Tam sư đệ cảm thấy lời này ta đúng hay ?”

      Sở Du đứng lên thi lễ: “Sư tẩu những lời có lý, có chút thất lễ, xin thứ lỗi.” Cái này tính xin lỗi tình ở lão quân điện đây.

      dám.” Diệp Tuệ hơi hơi nghiêng người, xem như đáp lễ. Trong lòng nổi lên tia vui vẻ. Nếu đó là loại hiệu quả, cùng chiêu đối địch còn muốn xuất kỳ bất ý chiến thắng, cũng là do nàng ở kiếp trước có phương pháp quan hệ xã hội tốt, mới có thể được thủ trưởng cùng các bằng hữu coi trọng.

      Nàng hoàn toàn tin tưởng chân lý, bất luận thời điểm nào, bất luận hoàn cảnh gì, đều phải phân tích tình huống, tìm được mặt mạnh làm cho mình có lợi nhất, thắng được được tôn trọng.

      Ăn cơm xong, Sở Du cáo từ mà rời khỏi.

      Tần Vũ Hàng hung hăng ôm thê tử vào trong ngực hôn: “Nương tử, nàng lúc này cấp cho vi phu sĩ diện, nàng có biết sư đệ ta này từ trước đến nay lạnh lùng, người chướng mắt liền nửa câu lời đều lười phản ứng.”

      Diệp Tuệ còn hơi tiếc nuối: “Tứ sư muội sao lại ở đây, ta còn muốn làm người mai mối, đem bọn họ hai người cột thành uyên ương!”

      Tần Vũ Hàng vuốt chóp mũi thê tử, cười : “Nàng nghĩ rằng Tam sư đệ thích tứ sư muội?”

      “Khó lắm, ai xấu nữ thể gả chồng, Tề Tuyên Vương phải còn cưới nữ Vô Diệm sao?” Diệp Tuệ rúc vào trong lòng ngực lão công, thần sắc nghiêm trang: “Lại tứ sư muội bề ngoài cũng xấu, mày rậm mắt to, cao hơn cái đầu có làm sao, thân thể cao khỏe mạnh, có thể sinh oa là được.” Nàng dùng câu cửa miệng của người đương đại.

      Các nương đánh bóng rổ cái đầu càng cao, thấy ai gả được.

      Tần Vũ Hàng nhìn đồng hồ cát góc tường, canh hai mau tới rồi, đứng dậy cài then cửa, ôm thê tử trở lại phòng ngủ.

      “Nương tử, đừng nghĩ mấy chuyện vô dụng, chúng ta ngủ mới quan trọng.”

      Sáng nay nhận được bồ câu đưa thư từ Bình Châu thành, Hoàng Phủ Trạch Đoan mang theo cả gia đình lên thiên ưng sơn rồi, muốn tranh thủ lúc bọn họ chưa tới tận lực cầu quyền lợi trượng phu trước, để sau khi bọn họ tới còn cơ hội.

      Diệp Tuệ cười cởi toàn bộ quần áo của lão công, dùng tay vuốt ve vật giữa háng , mới vừa sờ soạng vài cái, liền đứng thẳng lên, nàng quỳ gối sàn nhà, hai tay trước sau nắm lên, ngửa đầu cười trêu : “Chàng sao lại như dục cầu bất mãn vậy, tướng công?”

      Mấy ngày nay ngoại trừ nguyệt vài ngày, cơ hồ ngày nào cũng muốn nàng, may mắn là ăn viên tránh thai. Mới vừa sinh Hằng Đình, nàng muốn mang thai quá sớm, đem thân thể dưỡng tốt hai năm lại .
      atulaasari, amandatruc, CandyTN43 others thích bài này.

    5. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137
      Mỗi chương 20 likes ta lên chương 57 nha. Màng 3p đẫm nước huyền thoại trở lại trong tập này... Các nàng cố like nhanh nhanh ...
      atulaasari, Trantranmia, Nhiuuuu2 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :