1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[cổ đại, NP, H+] MỘT NỮ HAI BA NAM - 124 chương - HOÀN

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,212
      MDL dù ngang ngược như vậy nhưng DT cũng thông cảm và lòng thương cổ chứ k có ghét bỏ. DT lúc nào cũng canh cánh trong lòng cái việc tìm chồng cho cổ. MDL k làm khó DT thêm nữa. Nhưng sau này hình như có nhân vật nữ đáng ghét khác xuất ...

    2. keodang133

      keodang133 Member

      Bài viết:
      63
      Được thích:
      93
      18 like rồi còn ai nữa vô like dùm cái :yoyo44::yoyo44::yoyo44::yoyo44: tui mún tới miu miu nhà tui :yoyo25::yoyo25::yoyo25::yoyo25:
      Emily Tran, HangVO9MaiAnhSF thích bài này.

    3. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,212
      CHƯƠNG 65


      Ô Cổ Lực thân là quốc chủ lòng tự trọng rất cao, tộc nhân dám can đảm bất kính với chỉ sợ mấy người còn sống đời, nhưng từ ngày hôm trước đụng phải Mã Đề Liên, sức chịu đựng cũng trở nên siêu cấp, phải dám chọc, mà là thể trêu vào, căm giận phản bác câu: “Bổn quốc chủ tấm lòng nhân hậu, cùng nữ nhân chấp nhặt.”

      Mã Đề Liên lại nâng chân lên: “Tiểu tử, có muốn bị đánh hay là ?”

      Ô Cổ Lực thấy vị thế tốt, vội vàng trốn ra sau Tần Vũ Hàng, mạnh miệng : “Ta phải là sợ ngươi, ta là muốn lỗ mãng vô tri giống ngươi, bị mọi người cười nhạo.”

      Mã Đề Liên xông lên , phải cho xanh mặt, Tần Vũ Hàng ống tay áo cuốn ra cổ nội lực, quét ả văng ra, quét mắt cương nghị, trách mắng: “ quy củ, còn lùi xuống.”

      Mã Đề Liên từ đối với hai vị sư huynh có sợ hãi trong lòng, thấy phát giận, lập tức thành .

      Ra khỏi sơn thần miếu, Ô Cổ Lực đem thông quan văn điệp chứng minh thân phận đưa cho Diệp Tuệ, lúc này biết nàng là Sở Vương phi, là quân chủ tiểu quốc, đối với Dĩnh đường vẫn luôn giữ tâm lý sùng bái, ở trước mặt Diệp Tuệ biểu vô cùng kính cẩn.

      Diệp Tuệ mở văn kiện ra, nhìn đến bên có chỉ thị của Hoàng Phủ Trạch Đoan phê, biết giả, quay lại, : “Có lẽ cũng bao lâu, ta có thể hồi đế đô, đến lúc đó ngươi theo đội ngũ ta cùng nhau , đường cũng coi như có người chiếu cố.”

      “Đa tạ nương nương.” Ô Cổ Lực đại hỉ.

      Lúc xuống núi, Diệp Tuệ vẫn cứ cho lão công cõng, Ô Cổ Lực dắt con ngựa , đường núi khó , cưỡi ngựa thực mất sức, tọa kỵ của đệ tử Thiên Ưng Môn trước nay đều là nuôi ở trong nhà nông hộ dưới chân núi. Nhưng Ô Cổ Lực chịu làm như vậy, có vất vả cũng muốn dắt theo mình.

      Đoàn người đến chân núi, là chạng vạng, ở bên đường là khu khách điếm dừng chân, ngày thứ hai, Sở Vương Cung sớm nhận được bồ câu đưa thư, lâm tổng quản phái xe ngựa tới nghênh đón.

      Xe ngựa chỉ có hai cái, hai tên thị vệ vô luận như thế nào cũng muốn cùng Mã Đề Liên cùng xe, Lão Thập Nhất , tình nguyện thà bộ đến Bình Châu, ngựa của Ô Cổ Lực lúc đường xuống núi đau chân, cưỡi được, cũng là cực kỳ muốn cùng Mã Đề Liên chung xe.

      Diệp Tuệ nổi lên tâm lý bênh vực người mình, hai tay xoa xoa huyệt Thái Dương, với Ô Cổ Lực: “Thỉnh Tây Uyển quốc chủ cùng tứ sư muội nhà ta cùng xe , thập ca, Thập nhất ca, ta và Tần đại ca cùng xe.” đợi Ô Cổ Lực cự tuyệt, vội : “Cứ như vậy làm, thập ca, Thập nhất ca mau lên xe.”

      Nàng xong, được đại lão công đỡ chui vào trong thùng xe.

      Trong xe có ghế dựa, chỉ trải thảm lót mềm mại, là chuyên dùng cho người lặn lội đường xa nằm nghỉ ngơi.

      Bởi vì hôm nay rời giường sớm, Diệp Tuệ ngủ đủ, dựa trong lòng ngực đại lão công, nửa nằm, bao lâu tiến vào mộng đẹp.

      Lão Thập cùng Lão Thập Nhất ngồi ở đối diện, cửa sổ xe mở ra, xem xét cảnh sắc bên ngoài lúc, thỉnh thoảng đưa đôi mắt tràn ngập nhu tình đảo qua, nhìn thấy mỹ nhân lười biếng, như hải đường ngủ xuân, phen phong tình có khác, trong lòng càng là tràn đầy tình cảm.

      Tần Vũ Hàng ngón tay thô ráp lướt qua gò má tinh tế của thê tử, nhịn được cúi người khẽ hôn lên đôi môi đào hồng nhuận. Diệp Tuệ trong mơ màng cũng vươn cái lưỡi hôn lại, tựa hồ quên đây là trong xe ngựa, tay vói vào trong quần sờ soạng, đồ vật bên trong chỉ khoảng nửa khắc nổi to lên, chống lên tầng vải quần hình thành cái lều trại .

      Lão Thập cùng Lão Thập Nhất chớp mắt nhìn màn này, hô hấp gấp gáp, đáy lòng nổi lên cảm xúc khát vọng được tiến lên hôn môi vị hôn thê, bởi vì có can đảm, hai tay nắm chặt, trong lòng bàn tay tất cả đều là mồ hôi.

      Tần Vũ Hàng hít vào sâu hơi, lấy tay thê tử từ trong quần ra, sợ tiếp tục làm, nhịn được hung hăng muốn nàng.

      Diệp Tuệ ưm tiếng, nằm ở đùi tiếp tục ngủ say, đến nỗi làm cái gì cũng ràng lắm.

      Tần Vũ Hàng trong nháy mắt vừa nhấc đầu, nhìn thấy ngoài cửa sổ xe đội buôn phong trần mệt mỏi, hướng trong thành Bình Châu lên đường, nhận ra người cầm đầu, đúng là lão hữu của sư phụ, hơn ba tháng trước có gặp sư phụ ở Nepal. quay đầu lại thấp giọng với Lão Thập: “Ngươi hộ tống nương tử về Sở Vương Cung, ta có chuyện muốn xử lý, muộn nhất đêm nay trở về.”

      muốn hỏi thăm chút về tin tức sư phụ, bước lên đỉnh núi Tát Già Mã Tháp phong hay .

      Ra lệnh xa phu dừng xe, Tần Vũ Hàng xuống xe.

      Xe khởi động, Lão Thập Nhất ôm thân mình hương mềm của người trong lòng, trong lòng nổi lên cảm động nồng nàn, để nàng gối đầu lên chân mình, cúi người, vùi đầu, gò má nhàng cọ xát vào làn da mịn màng mặt nàng, tiếp xúc chút, tê dại nhè lan tỏa khắp toàn thân.

      Diệp Tuệ trong mơ màng ngửi được hơi thở nam tử hồn hậu, nâng lên tay vuốt ve lồng ngực nam tử người, sờ đến viên đậu tròn , dùng đầu ngón tay nhéo chút, làm cho Lão Thập Nhất hút khí. Lúc nàng cùng các lão công ngủ, cho dù là khi ý thức cũng thường làm như vậy. Nhưng Lão Thập Nhất là lần đầu tiên bị ăn đậu hủ, lần đầu tiên thể nghiệm loại nhiệt tình này, lập tức toàn thân phát run, nhịn được cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ.

      “Thập nhất đệ, đừng đánh thức nương tử.” Lão Thập dịch chuyển xuống vị trí phía dưới, ôm hai chân Diệp Tuệ vào trong ngực, giơ tay phải lên, giống dỗ hài tử ngủ, vỗ nhàng sống lưng nàng, cái tay khác kéo cửa sổ xe lại.

      Lão Thập Nhất nâng lên ánh mắt tràn ngập dục vọng, nhưng mà bàn tay của nàng lại vói vào trong quần , cầm nam căn …… a tiếng, toàn thân run rẩy, cúi đầu nhìn nàng, vẫn còn ngủ say.

      Lại Diệp Tuệ ở trong mộng, gặp được Hoàng Phủ Trạch Đoan, cùng hưởng thụ phong cảnh kiều diễm, hết triền miên, lại lần nữa vuốt ve nam căn kích cỡ lớn kia, bởi vì quá to, bàn tay căn bản nắm hết, nàng đem cự vật từ trong quần móc ra, nhìn nam căn kia lớn, chỉ cảm thấy cổ họng khát khô, chui đầu vào bên , ngậm lấy nó, sau đó nhàng gặm cắn.

      Lão Thập Nhất hoàn toàn nghĩ tới người trong lòng làm như vậy, là có ý thức, hay là ý thức, cũng biết, nhưng cảm thụ mất hồn đục cốt tra tấn, cái đầu giữa háng kia thế nhưng còn thỏa mãn, càng ngậm càng sâu.

      Khuôn mặt kia giống như hoa, mị hoặc động lòng người ngậm hôn, kiều mềm mê người, quả thực chính là vưu vật nhân gian a.

      Lão Thập Nhất kiềm chế được, tay phải vói vào bộ ngực trong vạt áo nàng, bắt lấy đóa đẫy đà xoa nắn, nghiêng mắt nhìn lên, đóa khác bị thập ca dùng con bàn tay to bao lấy.

      Lão Thập cảm thấy ánh mắt của huynh đệ , cắn răng : “Ta chỉ là sờ sờ, làm ra chuyện gì.”

      Nhưng Lão Thập Nhất lúc này nghe được huynh trưởng cái gì, toàn thân máu sôi trào, tròng mắt sung huyết, bộ mặt đỏ hồng, đột nhiên phủ vùi đầu, dùng miệng ngậm lấy viên hồng mai của nàng, rên lên trận mơ hồ, thân mình vẫn luôn đâm về phía trước, kịch liệt run rẩy.

      Diệp Tuệ tựa hồ bị lộng thực thoải mái, dời đầu , đem tay vỗ về bên , nhưng lập tức, lượng lớn nhiệt lưu nóng bỏng bỗng nhiên như mũi tên phun ra tới, dính đầy tay của nàng.

      Lão Thập Nhất từng ngụm từng ngụm thở gấp, viên hồng mai kia bị hôn đỏ bừng, dính nước ướt át trơn bóng, vươn đầu lưỡi liếm liếm, đem vạt áo nàng khép lại. Nhưng là tay nàng còn ở giữa háng, phải xử lý tinh dịch , bế nàng lên, đặt ở trong lòng ngực Lão Thập.

      Diệp Tuệ lúc này tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên đó là tay phải ướt nhẹp, nghi hoặc nhìn hai huynh đệ, ánh mắt dừng ở mặt Lão Thập Nhất, cái loại vui sướng này là sau khi trải qua phóng thích, nàng thường xuyên bắt gặp mặt vài vị lão công khác, mắt lại nhìn chính tay mình, nhất thời ngượng ngùng thôi, mình sắc nữ, như thế nào giữa lúc ngủ say phi lễ hai em này.

      “Đối…… Thực xin lỗi……” Nàng giọng xin lỗi, nhưng Lão Thập Nhất đôi mắt sáng rực sóng nước, tràn ngập tình ý vô hạn: “…… Ta thực vui vẻ…… Nương nương……”

      Diệp Tuệ hiểu vui vẻ là cái gì, trong lòng cảm thấy có lỗi đối với bọn họ, trải qua thời gian ở chung dài như vậy, nàng biết bọn họ đối với mình có tình ý, đôi mắt vừa chuyển, thấy trong mắt Lão Thập dục hỏa nồng đậm. Nàng dời ánh mắt , vừa rồi tình huống quá xấu hổ, nếu nàng tiếp tục làm chuyện đó, có dũng khí, đáng tiếc đại lão công ở bên trong xe, nếu có , nàng còn có thể thấy thoải mái.

      “Tần đại ca đâu.” Diệp Tuệ ngồi dậy, nhặt lên trong góc cái khăn tay.

      gặp được lão bằng hữu, qua hỏi chuyện, là buổi tối Sở Vương Cung tìm chúng ta.” Lão Thập Nhất đoạt lấy khăn tay từ trong tay nàng: “Để ta lau.” tay trái nâng lên cổ tay nàng, tay phải cầm khăn chùi sạch sạch tinh dịch dính bên .

      Diệp Tuệ nghĩ tới tự mình dễ dàng đem Lão Thập Nhất ăn đến sạch như vậy, chứng cứ tay cho thấy là vui sướng ! Nàng dùng đôi mắt lấp lánh liếc , hỏi: “Cái loại cảm giác này, thích ?”

      Lão Thập Nhất nghĩ đến tình vừa rồi, trong lòng lúng túng, lại vô cùng ngọt ngào, gật gật đầu: “Thực thích, nương nương……” Đôi mắt dừng ở bộ ngực nàng, vạt áo chưa khép kỹ, khe rãnh lộ ra, tức khắc con ngươi nóng bừng.

      Diệp Tuệ cảm thấy ánh mắt , phải tự mình làm ra vẻ, là địa điểm cùng thời gian đều hợp lý, nàng khép vạt áo lại.

      “Còn muốn ngủ tiếp lát sao?” Lão Thập Nhất hỏi.

      đâu, ngủ đủ rồi.” Diệp Tuệ nhớ tới trong lúc ngủ mơ phi lễ, sắc mặt đỏ bừng, đôi mắt vừa chuyển, cùng Lão Thập đối diện, lại nghe trầm thấp thanh : “Nương nương, ta muốn hôn hôn nàng, có thể chứ?”

      Diệp Tuệ suy nghĩ lát, cười, con ngươi liễm diễm như sóng xuân: “Ngươi đem đầu lưỡi vươn tới.”

      Lão Thập khó hiểu, nhưng theo lời nàng mà làm, nhưng là giây tiếp theo, đầu nàng ở trong lòng ngực , cái miệng hương hoạt ngậm lấy lưỡi mình, đầu của ong tiếng, đầu lưỡi dùng sức tham nhập trong miệng nàng, hung hăng thu lấy mật ngọt bên trong, hút vào trong miệng mình, nuốt xuống.

      Diệp Tuệ bị hôn thở dốc khó khăn, đầu choáng váng mông lung, vòng eo bỗng căng thẳng, ra bị Lão Thập Nhất từ phía sau ôm lấy, sau cổ truyền đến hơi thở nóng bỏng, bộ ngực bị hai bàn tay to bao lại, mò vào vạt áo, hung hăng xoa nắn hai đóa hương mềm.

      Ba người ôm chặt lấy nhau, biết hôn bao lâu, xe ngựa tới cửa thành rồi, truyền đến thanh quân sĩ thủ thành cầu kiểm tra giấy chứng nhận thực hư, mới từ tình ý mê mang hoàn hồn.

      Lão Thập Nhất sửa sang lại quần áo chút, đem cửa sổ mở cái khe, đưa lệnh bài chứng minh thân phận qua, quân sĩ nhìn lúc rồi lập tức cho .

      Xe ngựa vào thành, lâu sau liền vào Sở Vương Cung.

      Phía sau Mã Đề Liên cùng Ô Cổ Lực trong xe ngựa bước xuống, hai người đều thèm nhìn lẫn nhau, càng nhìn càng ghét



      Lời editor: mấy nay beta, đọc lại trước khi up luôn, chỉ edit xong là để đó chờ đăng, được cái nhanh nhưng tránh khỏi có nhiều lỗi. Các nàng đọc có thấy sạn quá nhiều ? Có thể chấp nhận hay thể chấp nhận? Hán việt nhiều có đoán nghĩa được hết ? Có gì ổn nhớ cho ta biết.
      Lần nữa nhắc các nàng 20 likes lên chương 66 nhé.

    4. A fang

      A fang Well-Known Member

      Bài viết:
      560
      Được thích:
      555
      mặc dù còn nhiều lỗi nhưng đọc cũng hiểu em à
      HangVO9Emily Tran thích bài này.

    5. keodang133

      keodang133 Member

      Bài viết:
      63
      Được thích:
      93
      Lỗi k thể tránh khỏi rồi bạn ơi. Nhưg đọc vẫn hiểu và có thể bỏ qua. K đến mức vạch lá tìm sâu đâu. Mong bộ này hoàn trc tết để mình còn đọc Miu của mình nữa. Tks bạn edit :yoyo45::yoyo45::yoyo45::yoyo45:
      huyen1604HangVO9 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :