1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[cổ đại, NP, H+] MỘT NỮ HAI BA NAM - 124 chương - HOÀN

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. MaiAnhSF

      MaiAnhSF Active Member

      Bài viết:
      190
      Được thích:
      246
      Ôi ngất với ông Thanh Điền sư thúc, người ta lo quắn lên mà cứ từ từ chậm chậm, may HPTD có ở đây chứ sợ rằng thúc thúc này còn lành lặn đâu ạ.
      Vũ Hương Hải Vi, Emily TranHangVO9 thích bài này.

    2. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137
      CHƯƠNG 79


      Trước mắt sương mù mênh mông, nhìn thấy giới hạn, nhưng cảm giác phía trước có ánh sáng, nàng tiếp tục tới, chính xác mà phải , mà là bay, hơi hơi dùng sức là có thể bay được khoảng cách rất xa.

      Nàng cảm thấy mình nhàng chưa từng có, giống án mây, giống trận gió.

      Bay lâu, đắm chìm trong đường hầm ngũ sắc tươi đẹp, chung quanh ánh sáng nhè từng đợt từng đợt, lúc tụ lại lúc tan ra, ngừng xẹt qua bên cạnh.

      Nàng cứ bay như vậy, biết qua bao nhiêu thời gian, có lẽ ngày, có lẽ hai ngày, ngay lúc tinh thần gần như hỏng mất, nơi rất xa phía trước xuất cảnh quan kỳ lạ.

      Nàng cảm thấy thực quen mắt, liều lĩnh bay qua, trong phút chốc, ánh sáng năm màu biến mất. Nàng thấy mình trong ở thế giới xe cộ đông đúc, đường rộng trăm mét dày đặc các loại xe có động cơ, giống như đàn kiến nối đuôi nhau chạy qua, bảo mã (BMW), Audi, Benz, cát lợi…… Trừ loại đó ra, còn có xe máy, xe đạp, xe đẩy ba bánh.

      lối bộ đủ loại người qua lại, đại khái là sáng sớm thời gian cao điểm, làm, học người rất nhiều, ba lô, giỏ xách, mạnh ai nấy , các đường này ảnh hưởng lẫn nhau. Ngã tư đường gặp đèn đỏ dừng lại, đèn xanh sáng lên, những người chờ ở đường ngang sắp hết kiên nhẫn vội vàng lên.

      Diệp Tuệ bất giác tự theo ở phía sau đám người qua đường, phía sau nàng còn có ba bốn học sinh tiểu học, lúc này đèn xanh tắt, đèn đỏ sáng lên, chiếc bảo mã (BMW) đột nhiên nghênh ngang xông tới, mắt thấy học sinh tiểu học sắp bị tông…… Diệp Tuệ muốn kéo hài tử kia lại, nhưng cánh tay xuyên qua thân thể , ngây người ngẩn ngơ, ngay sau đó bay theo chiếc xe bảo mã (BMW), thân mình vèo cái vào trong xe, chút nghĩ ngợi thổi hơi vào cổ tài xế.

      Tài xế bỗng nhiên khắp cả người phát lạnh, đôi mắt trừng lớn, tay lái mất khống chế, xe bay lên ven đường, đụng phải cây đại thụ, đeo đai an toàn, túi khí an toàn lại trùng hợp nhạy, thẳng tắp đụng vào kính chắn gió phía trước, sức đâm quá mạnh, kính trước đều bể nát.

      Diệp Tuệ nhìn tên kia đầu rơi máu chảy, ngừng ho ra máu, chút cũng đồng cảm, dùng chút lực nhàng, từ trong xe bay ra.

      lối bộ mà chạy xe loạn lên, ngươi có ba ba là Lý Cương, hay là Lý Song Giang?

      Diệp Tuệ đứng ở bên đường, biết con đường nào, thành phố này thực quen mắt, ven đường có quán ăn MacDonald, công ty bách hóa, hết thảy đều thấy quen thuộc. Suy nghĩ kỹ hồi, mới từ trong trí nhớ tìm được, thành phố N, còn phải là thành phố mình từ lớn lên, như thế nào quên mất?

      Nàng vừa bay vừa nhìn, vị trí này là trung tâm thành phố, đối diện đường lớn là Trung Quốc bưu chính, cao ốc phía sau là cửa hàng công thương, đón xe buýt đường số hai mươi bảy chỉ cần mất mười phút là có thể về nhà, trong nhà có ba mẹ, có đại ca nghiệp thành công, mỗi lần từ công ty tan tầm, mụ mụ đều làm xong đồ ăn thơm nức, ngồi ở trong phòng khách chờ.

      chiếc xe buýt màu xanh nhạt chạy tới đường 27 ngừng ở trạm cách nàng mười mét, hành khách chờ lâu lục tục lên xe, Diệp Tuệ nhấn mũi chân chút mặt đất, trực tiếp bay vào cửa xe.

      cảnh tượng ngoài xe ngừng lao , vừa quen thuộc lại xa lạ, bao lâu rồi chưa trở lại? Nàng cố gắng suy nghĩ mình vì sao rời thành phố này , nhưng đầu óc giống bị sương mù mông lung mờ mịt, cái gì cũng nghĩ ra.

      Xe buýt dừng lại ở ven đường số 120, nàng đợi cửa xe mở ra, trực tiếp từ khe cửa bay ra ngoài.

      Rất nhiều cao ốc xung quanh, nàng tra số hiệu từng dãy nhà, rốt cuộc dừng lại ở trước dãy nhà có số 117, đứng ở trước hai cánh cửa, dâng lên cảm xúc ly biệt nhớ nhà, ngẩng đầu nhìn lên nhà số 601, ban công cửa sổ rộng mở có chậu hoa trà nở rộ màu hồng nhạt đẹp, nước mắt chỉ thoáng tràn ra mi.

      Ba ba, mụ mụ, đại ca, ta trở về!

      Phảng phất như rời nhà nhiều năm xa, cảm xúc trong lòng mênh mông, vừa là nhớ thương, vừa là chua xót.

      Diệp Tuệ bay thẳng lên cái ban công kia, trực tiếp xuyên qua cửa sổ rộng mở, nhàng dừng ở sàn nhà vàng nhạt, đánh giá gian phòng khách này, tựa hồ giống trong trí nhớ, trang hoàng theo trường phái châu Âu pha chút ý vị cổ điển. vách thấy bức tranh sơn dầu hoa hướng dương mô phỏng Van Gogh, bị cái giá đồ cổ khắc hoa thay thế, sô pha châu Âu biến thành bàn ghế mô phỏng thời đại minh thanh, bàn trà gỗ đỏ bày bộ trà cụ tinh xảo Cảnh Đức trấn.

      Diệp Tuệ nghi hoặc nhìn, ba mẹ thời trẻ du học ở nước Pháp, đại ca từng nhận học bổng quốc du học, trong nhà trước nay đều là rất dương phái (**theo kiểu tây**), bình thường thức uống ngoại trừ cà phê, nhà mình dùng nước trái cây, khi nào lại đổi uống trà?

      “Mẹ, mẹ xem này váy có phải quá ngắn hay , đùi đều lộ ra tới, cổ áo cũng quá thấp.”

      nữ tử dáng người yểu điệu từ phòng ngủ ra, nàng lập tức ngây người.

      “Tiểu Nam.” nữ nhân gần năm hoa giáp (**gần 60 tuổi**) bưng cái rỗ đựng phân nửa là đậu que từ phòng bếp ra, nhìn nữ tử tươi cười vừa lòng: “Mặc như vậy rất đẹp, ngày hôm qua mẹ lên phố chọn lâu, mới nhìn trúng cái váy này, chào giá đến vài ngàn, nhưng nghĩ Tiểu Nam nhà ta mặc vào nhất định rất đẹp liền mua. Đợi lát nữa gặp gở, cũng để cho người ta nhìn xem con có bao nhiêu xinh đẹp, đều ba mươi tuổi rồi tái giá nỗi, ngày mai ta liền đem con đưa đến đài truyền hình rao bán.”

      cần đâu, nữ nhi của mẹ cũng phải ai muốn, con mới mấy cái chỗ này đâu, rất mất mặt.”

      “Vậy nhanh nhanh đem mình gả ra ngoài .” Mẫu thân vừa đến phòng bếp, vừa lải nhải: “Hai năm trước bệnh nặng hồi liền cái gì đều nhớ , may mắn thành đồ ngốc, tuy có giỏi giang làm việc như trước kia, nhưng lại biết nghỉ ngơi tốt xấu. Ai, như thế nào cũng được, chỉ cần đừng lại mệt đến bị bệnh là được.”

      “Mẹ, mẹ cái gì vậy!” Nữ tử yểu điệu cười hì hì theo tới phòng bếp, đỡ mẫu thân ra, lại là châm trà, lại là quạt mát: “mẹ mau nghỉ ngơi, đợi lát nữa để con nấu cơm.”

      phải có điều hòa sao?” Mẫu thân đoạt lấy cây quạt, mắng: “Có điều hòa dùng, dùng hồi mấy cái quạt, có ấm đun nước tự động nhao nhao là có tiện, cả ngày dùng bếp lò nấu nước sôi pha trà. Lúc mới từ bệnh viện trở về nấu cơm, thiếu chút nữa thiêu hủy phòng bếp ta, mẹ và ba ba con minh đời, như thế nào lại sinh ra bổn nữ nhi giống con?”

      Mẫu thân tuy mắng, nhưng trong mắt tất cả đều là thương. Diệp Tuệ nhìn ràng, đột nhiên rất muốn khóc, ra thiếu nàng, trong nhà vẫn hạnh phúc như cũ, nữ nhi này ngây thơ lại nhận được người thương, hiếu thuận săn sóc, so với nàng làm càng tốt hơn.

      Lúc này, trong đầu bỗng bừng sáng, bỗng nhiên nhớ ra cái gì, nhớ tới cái gia đình cổ đại kia, Diệp gia mẫu thân…… còn nghi ngờ gì nữa, nữ nhi trước mắt tính cách ngoan ngoãn là từ cổ đại Diệp gia xuyên tới, chính mình kế thừa hết thảy của nàng, bao gồm tên. Nàng cũng kế thừa hết thảy của mình, dùng thói quen cổ đại, lặng lẽ thay đổi cái gia đình này.

      Diệp Tuệ trong lòng chảy đầy nước mắt đau khổ, nhưng là ở trạng thái có cơ thể , giọt nước mắt cũng nặn ra. Đứng ở bên cạnh mẫu thân, nâng lên cánh tay, muốn vuốt ve nàng, lại vô lực buông ra.

      Đinh …… Chuông cửa vang lên, mẫu thân mở cửa, phụ thân mái tóc hoa râm dẫn thanh niên ăn mặc kiểu tây, mang giày da tiến vào, mẫu thân đưa dép lê qua. Nữ nhi tư thái ưu nhã từ ghế dựa gỗ đỏ cổ điển đứng lên, kêu tiếng ba ba.

      Phụ thân vui vẻ giới thiệu nữ nhi, hồn nhiên biết khối thân thể kia thay đổi linh hồn.

      “Ngài khỏe , chu tiên sinh.” Nữ nhi tự nhiên hào phóng chào hỏi, thực tự giác đổ nước pha trà, khoản đãi khách nhân.

      Nữ nhân Dĩnh Đường Quốc có thói quen thẹn thùng, các nàng từ được dạy dỗ theo hoàn cảnh nơi đó, khiến cho sớm hiểu cùng nam nhân ở chung như thế nào.

      Kế tiếp là xem mắt bắt đầu.

      Diệp Tuệ muốn xem tiếp, bay vào phòng mình trước đây, trang hoàng kiểu Âu toàn bộ bị phong cách cổ điển thay thế, nệm cao su đổi thành cái giá giường, tủ quần áo là kiểu dáng có hoa văn chim cá lập thể, Chuột Mickey trước đây trưng bày đầu giường, búp bê Barbie kiểu Tây, tại bày loạt oa oa hán phục.

      Diệp Tuệ đứng ở trước giường, phát ngốc hồi lâu, phòng khách truyền đến tiếng mẫu thân lải nhải: “ cho đại ca con trở về ăn cơm, lại gọi điện thoại có việc đột xuất cần họp. Việc của có gì mà vội, nam nhân đều hơn ba mươi, cũng thành gia thất được rồi, hai hài tử của ông cái gì cũng tốt, nhưng chỉ có kết hôn đại là làm ba mẹ nhọc lòng.”

      Đại ca, nam tử kia ôn tồn lễ độ, từ đến lớn ôm muội muội ở đầu quả tim! Diệp Tuệ trong lòng lướt qua cổ ấm áp.

      Nàng muốn lưu lại trong cái nhà thuộc về mình này, từ ban công bay ra, bay thẳng đến công ty nơi đại ca ở, cho dù đại ca hề nhớ nàng, nhưng huynh muội cảm tình nhiều năm như vậy máu mủ tình thâm, nàng cũng muốn được gặp mặt lần.

      Nhưng sau đó thấy ở đâu, chính mình muốn chỗ nào?

      Diệp Tuệ lại mờ mịt.

      Lòng rơi lệ, thấy chiếc xe buýt chạy hướng cầu cầu vòng, công ty cổ phần hữu hạn đằng hoa tọa lạc ở ngay bên cạnh cầu cầu vồng.

      Hai mươi phút qua , nàng dừng lại ở cửa lớn công ty, thấy bảo vệ trước cửa liếc mắt cái, nhàng bay vào trong.

      Làm nàng giật mình chính là từ lầu đến tầng bảy toàn bộ thuộc về đằng hoa, hai năm trước vẫn là công ty bình thường, tại tự nhiên đại quy mô như vậy, đại ca rốt cuộc trả giá bao nhiêu mồ hôi?

      Diệp Tuệ vào văn phòng rất lớn, đánh giá trong chốc lát, liền thấy đại ca cùng phó tổng công ty trước sau vào.

      Đại ca ba mươi lăm tuổi vẫn như cũ thể trạng to lớn, tuấn lãng đĩnh bạt, người đàn ông độc thân hoàng kim giống như vậy hẳn là có rất nhiều người theo đuổi mới đúng, vì sao có thành gia?

      Diệp Tuệ qua, muốn kéo cánh tay , dùng phương thức lôi kéo khi còn quen làm, mỗi khi có khó xử, cần , nàng đều kéo cánh tay vòi vĩnh. Nhưng mới vừa nâng lên, sờ đến , liền xuyên qua cánh tay kia, ra là quên mất, tại mình chỉ là linh hồn, có hình thể.

      Phó tổng cùng đại ca đàm luận chút hạng mục kinh doanh, sau đó cười trêu ghẹo: “Ngày hôm qua lại có nữ hài tử công ty vì cậu mà tim vỡ nát như pha lê, mắt thấy em năm đó cùng nhau phấn đấu, đều thành gia thất, sinh hài tử cũng đều biết mua nước tương. Cậu lại độc thân hoài, phải muốn làm vương lão Ngũ cả đời chứ?”

      Đại ca cười: “Làm vương lão Ngũ cả đời cũng mất mặt.”

      Phó tổng lắc đầu : “Nếu phải biết ràng cậu là nam nhân hết sức bình thường, còn đúng là cho rằng cậu thể giao hợp. Ha ha chơi thôi đừng giận, hôm nay là muội muội cậu ngày lành xem mắt, vừa rồi bá mẫu gọi điện thoại hối, bảo cậu trở về ăn cơm sớm chút.”

      Phó tổng xong, chào tạm biệt, xoay người rời văn phòng .

      Đại ca đến phía trước cửa sổ, nhìn xe cộ chen chúc mặt đường, từ vạt áo móc ra tượng Quan lục phỉ thúy.

      Nàng nhớ tượng Quan kia, là nàng tặng làm quà sinh nhật hai mươi lăm tuổi. Là loại pha lê rất đáng giá, ước chừng dùng hết năm học bổng của nàng, vì việc này ngừng bị lão mẹ lải nhải, nàng sao lại mua mấy đồ chơi vô dụng rẻ tiền.

      Đại ca nhìn lâu tượng Quan , thào : “Tiểu Nam, ta biết người nọ phải muội, nhưng muội ở nơi nào, vì sao còn xuất , muội có biết, đại ca vẫn luôn đợi muội ?”

      Diệp Tuệ đột nhiên nổi lên cổ chua xót đến xương, đồng thời lại có chút kinh ngạc khó tin, lời đại ca giống như có ý tứ khác! Nàng muốn đại ca đừng khổ sở, huynh liếc mắt cái xem muội , Tiểu Nam trở lại, ở ngay bên cạnh huynh.

      Nhưng đại ca ôn nhu nhìn chăm chú ngọc bài trong tay: “Tiểu Nam, có việc muội biết, huynh phải thân đại ca của muội, huynh là ba mẹ nhiều năm trước nhặt được dã hài tử ai muốn từ đường ……”

      Diệp Tuệ nháy mắt ngây người, đại ca phải ruột thịt, phải ruột thịt!

      Từ đến lớn, luôn đối tốt với nàng, phù quang lược ảnh ở trước mắt nhất nhất lên, khi còn đưa nàng học, trời mưa dầm lo lắng nàng làm dơ giày, luôn luôn cõng nàng. Từ mua cho nàng món đồ chơi, đến đối với nàng từng giọt từng giọt quý. Trong thiên hạ, có ca ca nào đối đãi với muội muội siêu việt thương như vậy, nhưng đại ca đối với nàng còn hơn thế.

      Nàng tức khắc vô cùng lo lắng, khổ sở tột đỉnh, thống khổ đến thở nổi, đưa tay ra ôm , rồi lại lần hư .

      “Huynh cho rằng có thể yên lặng nhìn muội lớn lên, nhìn muội có bạn trai, chỉ cần muội có thể hạnh phúc, ta liền cao hứng, bây giờ nhớ tới là ngu ai bằng.” giọt nước mắt từ khóe mắt đại ca xuống, theo khuôn mặt tuấn chảy xuống: “Tiểu Nam, nếu có kiếp sau ngàn vạn nhớ huynh, chờ ta phụng dưỡng xong ba mẹ rồi, đại ca liền tìm muội, cùng muội cùng nhau……” Đại ca đột nhiên đem ngọc bài dán ở môi, mơ hồ dường như hôn môi.

      Diệp Tuệ cảm thấy tim như bị đao cắt, đau đến mức tận cùng.

      Đại ca đem ngọc bài cất vào vạt áo, nằm xuống sô pha, nhắm chặt hai mắt, yên lặng chảy nước mắt. Ở trong trí nhớ Diệp Tuệ, đại ca là nam nhân vô cùng kiên cường, cho dù vừa khổ vừa mệt, chưa từng thấy chảy qua giọt nước mắt, tại lại thương tâm giống đứa trẻ lưu lạc nhà để về.

      Tiếng chuông di động vang lên, đại ca từ trong túi lấy ra nhìn nhìn, ấn tắt máy.

      “Tiểu Nam, người nọ lại phải muội, huynh tiệc ra mắt của nàng.”

      Nằm hồi lâu, đại ca từ ghế đứng lên, lau nước mắt, đến trước bàn làm việt, ngồi ở ghế giám đốc, bắt đầu làm công tác, gọi các quản lý bước vào.

      Diệp Tuệ tới trước người , ngồi ở đùi , rất nhiều năm trước như vậy, hai đứa trẻ vô tư như vậy.

      Cả ngày thời gian bất giác qua , công nhân viên công ty lục tục tan tầm về nhà, đại ca còn ở trước máy tính bận rộn.

      “Dụ an, đều tan tầm lâu, sao còn quay về?” Cửa văn phòng bị đẩy ra, thân ảnh phụ thân già nua vào, trong tay cầm cái ô che, giày cùng ống quần đều ướt, ra bất giác bên ngoài chuyển mưa xuống.

      “Ba, qua bao nhiêu lần cần tới đón con, ba sao lại nghe lời, trời mưa như thế mà còn tới?” Đại ca từ ghế dựa đứng lên, xuyên qua bóng dáng nàng trong suốt, về phía phụ thân.

      “Ha ha, trong nhà có xe, xài nhiều cũng uổng.”

      Đại ca thu dọn chút, lấy bọc đựng văn kiện, cùng phụ thân rời khỏi văn phòng.

      Diệp Tuệ nhìn hai người thân nhất, đột nhiên cảm thấy rất hư . muốn theo chân bọn họ trở về, cái nhà kia còn thuộc về nàng, nữ hài kia thay thế nàng làm càng tốt, sau cùng làm nữ nhi có trách nhiệm.

      Diệp Tuệ từ cửa sổ bay ra ngoài, vào đường, mưa biết khi nào tạnh, trong khí ngưng tụ hương vị tươi mát.

      Nàng bay lên chạc cây ngồi xuống, quan sát đèn nê ông lập loè đường, vài đôi tình nhân tuổi trẻ có đôi có cặp dắt tay nhau. Dần dần, nàng lâm vào suy tư, ở người mình rốt cuộc xảy ra chuyện gì, hai năm trước bệnh chết, xuyên vào cổ đại, trước hết bắt đầu là ở gian tân hôn động phòng, nàng linh hồn nhập vào thân thể tân nương, sau khi tỉnh lại, người đĩnh bạt tuấn nam tử tiến vào……

      Tên nam tử kia có chút quen thuộc, gọi là gì nhỉ? Nàng ngưng mi nghĩ, nhưng là như thế nào cũng nghĩ ra.

      Xuy! tinh linh ngồi dây điện cách nàng thước, chắc gọi là tinh linh ! Bởi vì nàng biết nó thuộc về giống loài gì, là loài người lại giống, là động vật cũng gượng ép.

      Tinh linh hé miệng phát ra cười nhạo. Diệp Tuệ suy nghĩ bị quấy rầy, bực bội nhìn về phía nó: “Ngươi cười cái gì?”

      “Ta cười ngươi vì sao nhanh chóng trở lại gia đình cổ đại của mình, phu quân của ngươi cùng bằng hữu đều nôn nóng chờ ngươi trở về, ngươi lại ngồi ở chỗ này phát ngốc, dùng từ của loài người các ngươi gọi là, ngươi chính là não tàn.”

      “Cổ đại?” Diệp Tuệ trong đầu lóe lên, giống như là nhớ tới, nhưng ngay sau đó lại mơ hồ, trừng mắt nhìn nó: “Ta hiểu ngươi cái gì?”

      “Ta đây mấy cái tên cho ngươi nghe, Tần Vũ Hàng, Hoàng Phủ Trạch Đoan, Lý Vĩ Thần, Mặc Kỳ, bồ vương Hoàng Phủ duệ, nghi vương Hoàng Phủ giản, còn trẻ con cùng có huyết mạch tương liên, kêu Hoàng Phủ Hằng Đình.” Tinh linh kia cười lạnh, nhưng con ngươi xám lại có loại ý vị thương tiếc.

      Diệp Tuệ hoàn toàn ngây người, Dĩnh Đường Quốc hết thảy đột nhiên như thủy triều ùa vào trong óc, Tần Vũ Hàng sủng ái, Hoàng Phủ Trạch Đoan bá đạo ái, Lý Vĩ Thần ôn nhu, Mặc Kỳ rời bỏ, hai tên thị vệ trung thành bảo hộ, nhi tử dấu thuần tịnh khuôn mặt , tất cả đều giống máy chiếu phim tái .

      Tinh linh kia lại : “Ngươi trúng mê dược say mộng thệ, ta là tới đánh thức ngươi, trông cậy vào gia hỏa trong Sở Vương Cung kia còn làm cho đầu óc lung tung lăn lộn, cho dù có mang được ngươi trở về, cũng chỉ thừa nửa cái mạng.”

      “Ngươi là ai?” Diệp Tuệ nâng lên đôi mắt nghi hoặc: “Ta nhớ có biết ngươi, nếu ngươi là từ thời đại kia tới, vì sao ta có ấn tượng?”

      “Ngươi cứu mệnh ta.” Tinh linh từ dây điện đứng lên, tựa hồ là hình thể động vật, lại có chút ảnh tử giống quỷ, thân hình vừa động nhảy đến bên cây cọ nơi nàng ngồi.

      “Ta nhớ cứu ngươi, ta tuy rằng trí nhớ thế nào tốt, nhưng trước giờ cứu đến giống loài ngoài loài người.” Diệp Tuệ né tránh qua bên cạnh, kỳ quái, nàng vậy mà sợ nó.

      “Sao có thể, ngươi phải cứu con Hắc Lang sao?” Tinh linh kéo cái cánh tay nàng, hướng cuối chân trời đêm bay , liếc mắt nhìn nàng cái: “Bây giờ cùng ta về Dĩnh Đường Quốc, chậm nhất hồi phải trở về nếu bao lâu nữa, chỉ sợ những kẻ ngu dốt đó lại làm ra án mạng.”

      “Vì sao làm ra án mạng?” Diệp Tuệ tự chủ được bị lôi kéo bay theo: “Uy, ngươi với ta, ngươi là Hắc Lang bị trúng bẫy rập giam giữ kia chứ!”

      Tinh linh đáp, vẫn luôn lôi kéo nàng bay.

      “Làm sao lời nào, ngươi lấy hình thái xuất như vậy, là chết, hay là linh hồn xuất khiếu?”

      Dọc theo đường , vô luận nàng lời khách sáo như thế nào, nó đều hờ hững, bao lâu, liền vào đường hầm ngũ sắc ……



      Tác giả có lời muốn :

      Có vài cái đoạn viết quá đầu nhập, cư nhiên bất tri bất giác dùng ngôi thứ nhất, đành phải lại sửa đổi tới


      Chúc mừng năm mới các nàng, vui xuân quên nhiệm vụ like nhé. 25 likes lên chương 80. Hai ngày nữa ta hành hương 15 ngày mới về. Ở nơi đó biết có wifi để up chương hay ... Nhưng ta cố hết sức phục vụ...

    3. sabera.tran

      sabera.tran Member

      Bài viết:
      33
      Được thích:
      52
      chúc nàng năm mới vui vẻ nha!!!!!!!@
      Vũ Hương Hải ViHangVO9 thích bài này.

    4. nước mắt của quỷ

      nước mắt của quỷ Well-Known Member

      Bài viết:
      216
      Được thích:
      323
      Theo suy đoán của mình chẳng nhẽ phu quân tiếp theo của DT mà nàng @HangVO9 nhắc đến là cũng quan trọng và chiếm đc tình cảm của DT ngang vs TVH và HPTĐ là trai Dụ An xuyên đến ư. Ư ư...

    5. Linh_lung_co_nuong

      Linh_lung_co_nuong Active Member

      Bài viết:
      113
      Được thích:
      164
      Hóng vụ trai nuôi của Diệp Tuệ, vụ này có vẻ hấp dẫn đây:th_41::th_41::th_41:

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :