1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[cổ đại, NP, H+] MỘT NỮ HAI BA NAM - 124 chương - HOÀN

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137
      Cảnh báo H

      CHƯƠNG 81


      Đế đô, ngự thư phòng hoàng cung.

      Lý Vĩ Thần sau khi được thái giám thông báo, gấp hừng hực vào tới.

      Hoàng Phủ Trạch Đoan ngồi ở ngự án phê duyệt tấu chương.

      Hoàng đế tuổi già cơ thể suy yếu, từ năm trước liền ba ngày hai chứng bệnh, hơn nữa lại còn váng đầu hoa mắt, có ba tháng chưa lâm triều, vụ lớn trong nước đều giao cho Thái tử giám quốc.

      Hoàng Phủ Trạch Đoan tuy rằng còn chưa phải là hoàng đế, nhưng giờ nắm quyền, mỗi ngày lúc sau hạ triều, liền vào ngự thư phòng phê duyệt tấu chương, thực tế cùng hoàng đế cũng khác nhau.

      Lý Vĩ Thần đem phong thư từ Bình Châu gởi giao cho Hoàng Phủ Trạch Đoan ngự án, Hoàng Phủ Trạch Đoan thấy thư bị hủy niêm phong, thần sắc vui: “Ai cho phép ngươi hủy niêm phong thư nhà bổn vương , quá quy củ.”

      Lý Vĩ Thần nhún vai: “ phong thư viết tên của người, hơn nữa cũng thuộc về người nhà, là Tần công tử viết.”

      Hoàng Phủ Trạch Đoan lấy thư ra xem, càng xem càng giận, tay phải đột nhiên đập cái ngự án mạnh, phát ra tiếng vang rất lớn. Thái giám đứng hầu ven tường giật nảy mình, biết xảy ra chuyện gì, sợ gặp tai bay vạ gió, rũ đầu đến thấp thấp.

      “Có tra ra phía sau màn ai làm chủ?” Hoàng Phủ Trạch Đoan ánh mắt bắn ra sợi băng hàn, mấy chữ này là cắn răng ra.

      “Theo người mang tin tức từ Bình Châu , lúc ấy bắt được năm sáu gã thích khách, nhưng những người đó thực mau uống thuốc độc tự sát, độc dược là trước đó giấu ở kẽ răng mỗi người. Theo thần biết, rất có thể là ám vệ tử sĩ của Thái tử”

      Án vệ tử sĩ của Thái tử, chuyên môn ám sát đối thủ, rất nhiều người đều trong lòng đều biết ràng.

      Thê tử bấp bênh bên bờ sinh tử, thân là trượng phu lại ở bên người.

      Lý Vĩ Thần nửa khép đôi mắt, hàng mi hướng về phía trước nhíu lại, mí mắt có chút rung động: “Say mộng thệ ngoại trừ thổ ty Nam Cương có được bí phương, còn lại chính là hoàng cung Dĩnh đường, Nam Cương vạn dặm xa xôi, địch nhân có khả năng . Còn lại chính là hoàng cung, đối thủ chúng ta, phế Thái tử tuyệt đối có năng lực có được bí dược này.”

      Có Tần Vũ Hàng làm bạn trước mặt Diệp Tuệ, độc dược bình thường căn bản trốn qua nỗi đôi mắt , cho nên địch nhân liền dùng say mộng thệ.

      “Phế Thái tử!” Hoàng Phủ Trạch Đoan ngồi long ỷ, trong mắt lóe lửa giận, giống như đầu sư tử phẫn nộ, bình ổn cảm xúc chút, trầm giọng : “Người tới, tuyên Tể tướng Lý đại nhân, Cửu Môn Đề Đốc Bùi đại nhân, Binh Bộ thượng thư Hoàng đại nhân tiến cung, bổn vương có chuyện quan trọng cần trao đổi.”

      “Thái Tử điện hạ muốn giăng lưới?” Lý Vĩ Thần mặt lộ vẻ vui mừng.

      “Đêm dài lắm mộng, là lúc nên giăng lưới.” Hoàng Phủ Trạch Đoan ra muốn chờ sau khi phụ hoàng quy thiên mới động thủ, nhưng nghĩ đến phế Thái tử thiếu chút nữa hại chết người thân nhất. trong mắt lên tia khát máu, lần này nhất định hồi báo gấp mười lần vì thê tử cùng nhi tử lấy lại công bằng.

      “Giải quyết xong đám người phế Thái tử kia, liền đón nương tử về đế đô !” Lý Vĩ Thần bùi ngùi thở dài, xa cách hơn nửa năm, nàng ở bên người, trong lòng giống như cỏ dại mọc đầy.

      Lời trúng tâm Hoàng Phủ Trạch Đoan, làm sao muốn đem thê tử cùng nhi tử mau chóng tiếp trở về, nhưng ở Bình Châu cách xa vạn dặm đều có thể gặp đủ nạn, đế đô thay đổi bất ngờ, có thể nào vạn phần để tâm?

      Sau nửa canh giờ, các thủ phụ đại thần vào ngự thư phòng, mỗi người phát biểu ý kiến của mình, mật đàm hết buổi trưa cùng Thái tử.

      Lúc chạng vạng, Lý Vĩ Thần theo phía sau phụ thân là Tể tướng ra khỏi hoàng cung.

      Lý đại nhân đối với nhi tử trốn gia đình tự mình cưới vợ, còn thành sườn phu rất là bực bội, nhưng Hoàng Phủ Trạch Đoan hồi kinh làm Thái tử, con dâu thuận lý thành chương trở thành thái tử phi, chắc bao lâu chính là Hoàng Hậu Dĩnh Đường Quốc phía vạn người.

      Lão nhân gia rất là vui vẻ, sườn phu liền làm sườn phu , rốt cuộc về sau cũng sinh tôn tử kế thừa Lý gia gia phả, hơn nữa huyết thống tôn quý.

      “Thái tử phi rốt cuộc là người như thế nào?” Lão nhân gia khá tò mò, con dâu chế ra mãnh dầu hỏa, quân đội có được như hổ thêm cánh, bắt sống Đột Quyết Thiền Vu Oa Oa Nại, tiêu diệt toàn bộ binh mã Đột Quyết phạm phía tây biên giới. Phát minh bảng biểu ghi sổ, tại thịnh hành toàn bộ đế đô, bất kể là nha môn hay dân gian đều sử dụng, trước đó lâu còn bị sứ thần ngoại quốc tới triều cống lén mang về bổn quốc sử dụng.

      “Cha, chờ nàng trở về người biết, nhi tử của cha tìm được thê tử tốt nhất đời này, tuyệt để cho lão Lý gia ta mất mặt.”

      Phụ tử hai người vừa mới ra ngọ môn, xe ngựa bảo hoa trưởng công chúa từ cửa cung ra tới, mùa hạ trời nóng, cửa sổ xe đều là rộng mở. Ả ôm hai trai lơ ở trong xe chơi cỡi đồ, thình lình nhìn ra bên ngoài, thấy được Lý gia thiếu công tử tuấn mỹ tuyệt luân, đẩy ra hai trai lơ, lệnh mã phu đem xe đuổi theo.

      Hơn năm mươi tuổi nhưng bảo hoa trưởng công chúa bảo dưỡng thoả đáng, nhìn kỹ căn bản nhìn ra nếp nhăn nơi khoé mắt, hơn nữa khí độ cao quý, đều có cổ phong thái.

      “Lý công tử, khó được xảo ngộ tại đây, bằng lên xe chuyện.” Bảo hoa trưởng công chúa đối với tân nhiệm Tể tướng chỉ gật đầu thay cho chào hỏi, lại đối với Lý Vĩ Thần triển lộ ý cười.

      “Thực xin lỗi trưởng công chúa điện hạ, nam nữ có khác, thần có thê thất, thể vượt qua, cáo từ.” Lý Vĩ Thần đối với công chúa sắp thất thế có quá mức tôn kính, chỉ là chắp tay.

      “Chậm .” Bảo hoa trưởng công chúa sắc mặt đổi đổi, khóe mắt phát ra lạnh lẽo: “Bổn cung tin đời này có đồ chơi nào chiếm được, khoan ngươi có thê tử, cho dù có hài tử như thế nào, ngày mai ta liền cầu phụ hoàng hạ chỉ chấp thuận các ngươi hòa li.”

      Lý Vĩ Thần đạm nhiên cười: “Công chúa điện hạ, thần quên kiện, thê tử thần kỳ chính là Dĩnh Đường Quốc thái tử phi nương nương, người muốn cho ta hòa li, nhớ đừng quên cửa Thái tử kia, có ngài cho phép, ta tư cách hòa li.”

      Lý Vĩ Thần tựa hồ quên, chính phu của thê tử kỳ phải Hoàng Phủ Trạch Đoan.

      Bảo hoa trưởng công chúa sắc mặt xanh mét, nếu là từ trước lúc phụ hoàng cầm quyền ai dám đối với nàng bất kính?

      Oán hận nhìn phụ tử Lý gia rời ! Nàng biết phụ hoàng sống được lâu dài, Hoàng Phủ Trạch Đoan khi thượng vị, ngày lành của mình xem như kết thúc, nhưng vài thập niên qua dưỡng thành bản tính kiêu ngạo cao cao tại thượng, phải sửa là có thể sửa.

      Bảo hoa trưởng công chúa lấy lại tinh thần, thấy hai gã trai lơ thò đầu ra tới chờ lượt chơi, giận sôi máu, bạch bạch! Đưa tay tát cho mỗi người cái tát.

      Hai trai lơ biết làm sai chuyện gì, đều bụm mặt ô ô khóc lên.

      ………………

      ngày buổi chiều mùa hè, mới vừa có trận mưa to, cây cối Sở Vương Cung trải qua nước mưa gột rửa càng thêm cảnh đẹp ý vui, hoa tử vi, hoa sơn chi, bạch lan…… Tất cả thi nhau ra khoe sắc tươi thắm, hàm chứa vài giọt nước mưa làm hoa lá thập phần đáng .

      Diệp Tuệ ở trong phòng dưỡng bệnh hơn tháng, cho dù xuống giường, các lão công cho nàng lâu lắm. Mãi đến hôm qua, Chu Thái Y tuyên bố thân thể nàng ổn khác trước lắm, có thể ra ngoài giải sầu. Nàng mới được cho phép ra, nhưng bên người cũng tránh được có người theo.

      Nhị thị vệ bước rời theo bên cạnh chăm sóc, Lão Thập lo sợ nàng mệt, dùng tay ôm lấy eo nàng, còn yên tâm: “ thời gian dài rồi, nương nương có mệt hay , muốn ta ôm nàng hay ?”

      cần ôm, có thể hoạt động chút tinh thần mới khá lên được.” Diệp Tuệ được đỡ, bước chậm bờ đê phủ kín lá sen, lại tới phía trước chính là nhà thuỷ tạ đinh lan, chu vi mấy trăm mét hồ nước, từ nam đến bắc có cái thủy thượng bình đài nổi lên mặt nước, chính giữa sừng sững tòa lầu gác mái cong châu báu.

      “Thời tiết có chút nóng, lên gác mái tránh nóng !” Lão Thập thấy mặt nàng lấm tấm đầy mồ hôi, biết là mệt hay là nóng, đỡ nàng thêm đoạn đường. Lão Thập Nhất theo ở phía sau chung quy đành lòng, tiến lên vài bước bế ngang lên: “Nương nương, ta ôm nàng , đừng để mệt muốn chết rồi.”

      “Ai, các chàng luôn như vậy, thời gian lâu dài, ta sợ mất công năng đường.”

      “Ta đây liền ôm nàng cả đời.” Lão Thập Nhất sa vào tình mãnh liệt, tựa như kỵ sĩ phóng ngựa chạy băng băng thảo nguyên, sải bước vào gác mái, trực tiếp lên thang lầu, tới tầng thứ hai, mới đem Diệp Tuệ để xuống sập gụ ngồi. Diệp Tuệ nghiêng đầu thấy Lão Thập từ phía sau đuổi kịp, trong mắt lộ ra thương tiếc: “Thập ca lại đây ngồi ngồi, chàng nội thương còn chưa có nhanh nhẹn được, để mệt mới tốt.”

      Lão Thập cười : “Ta nào có mảnh mai như vậy, điểm bị thương coi là cái gì, đừng đường, cho dù là chạy quanh trại nuôi ngựa mười vòng cũng thành vấn đề.”

      Diệp Tuệ nghe được nhắc tới trại nuôi ngựa, nhớ tới cảnh tượng khi cùng lần đầu tiên hành phòng, mặt quẫn bách: “Tần đại ca tối hôm qua chờ thêm mấy ngày, chờ thương thế của chàng tốt lên rồi, liền chủ trì công việc thành thân cho chúng ta ba người, ai, để các chàng chờ lâu rồi.”

      Lời vừa ra, hai cái nam nhân đều hưng phấn thôi.

      “Nương nương, chờ đến chúng ta thành thân, lại qua mấy năm sinh cho ta hài tử.” Lão Thập ngồi xuống ở bên cạnh nàng, cánh tay choàng qua, ôm nàng vào trong ngực, mắt lóe lên thương tha thiết, ánh mắt đưa xuống, hôn lên gáy nàng: “ bao lâu cảm thụ tư vị như vậy, nương nương, muốn làm nàng trận.”

      Diệp Tuệ bị hôn lỗ tai phát ngứa: “Chàng thương thế còn chưa có khỏi hẳn, bị thương nguyên khí tốt đâu?” Nàng chỉ là thân mình hư nhược, ngược lại có ảnh hưởng gì.

      “Nương nương, kỳ ta sợ làm nàng bị thương!” Lão Thập chỉ hôn vài cái, trong lòng tràn ngập men say, ngừng thở, cật lực nhịn xuống giữa bụng xôn xao, từ bên gáy nàng ngẩng đầu.

      Diệp Tuệ lại cảm nhận được cứng rắn đỉnh ở cái mông mình, dời chút, bàn tay vói vào trong quần , cầm nam căn sưng to, cởi bỏ lưng quần, đem nó móc ra.

      Mới như vậy chút, đầu tròn liền tràn ra giọt chất lỏng trong suốt …… Diệp Tuệ lui ra khỏi người , quỳ gối đầu khác sập gụ, để xoay người đối diện với nàng, hai tay vòng lấy mông rắn chắc của , cúi đầu ở giữa hai chân, đầu tiên là liếm chất lỏng, nuốt vào, lại há mồm ngậm lấy……

      Lão Thập ngồi ở sập gụ, ôm lấy đầu nàng, cái mông hơi đĩnh động phía trước, cảm thấy yết hầu bị chính mình căng ra, bên trong thực ấm áp, thực mất hồn, cái mông đĩnh cái, tiếp tục tham nhập vào trong.

      Lão Thập Nhất xem đến huyết mạch căng phồng, từ phía sau ôm lấy Diệp Tuệ, cởi ra kiện áo khoác sa mỏng của nàng, phen kéo xuống cái yếm bên trong, hai tay chia ra bao phủ hai đóa mềm mại…… Vùi đầu nhàng hôn sống lưng trắng nõn, cảm giác lâu bùng lên, càng hôn càng xuống, tình thế càng cấp bách, cởi toàn thân quần áo nàng, cũng cởi cho mình, cảm thấy tư thế khác biệt, liền quỳ gối sàng nhà phía dưới sập gụ, hai tay vuốt ve ngực nàng thay đổi vị trí, bắt lấy tuyết đồn, sau đó đưa môi mình áp lên lưng, vươn lưỡi, dọc theo xương cùng đường liếm xuống, gặp được lỗ huyệt thứ nhất dừng lại, hai tay vạch ra hai cánh mông thịt mềm, đầu lưỡi vói vào trong trêu đùa.

      “Ô ô……” Chưa từng có người hôn nàng chỗ đó ngoại trừ ! Diệp Tuệ mơ hồ kêu lên, kích thích quá lớn, đem đồ vật trong miệng ngậm càng sâu.

      Lão Thập Nhất liếm nhiệt tình trận, chọc ngón tay vào đùa bỡn, ngón, hai ngón, ba ngón…… Sau đó rút ngón tay ra ngoài, lúc cánh mông hơi hoảng loạn cầu xin, cự vật của mạnh mẽ đâm vào lổ sau chật khít của nữ tử…… Bóp chặt như vậy, hẹp như vậy, quyến rũ đến thể kháng cự, hung hăng tiến vào, so với phía trước nàng nuốt được nhiều hơn chút, chỉ để lại có đoạn rất ngắn.

      là lần thứ hai tiến vào vị trí này của nàng, lần đầu tiên cũng ở nhà thuỷ tạ, nhưng là cách nơi này cái vườn, thanh chỉ tạ.

      “A!” Diệp Tuệ phun ra đồ vật trong miệng, cong người, đón ý hùa theo nam tử phía sau, nhưng là trong cơ thể vẫn thực hư , nàng vẫn muốn!

      Lão Thập Nhất bàn tay sờ đến cánh hoa giữa hai chân nàng, dính chất lỏng ra tay, biết nàng thừa nhận bị dục hỏa dày vò, thấp giọng hỏi: “Nương nương còn muốn sao?”

      “Ừ!” Diệp Tuệ thống khổ hô: “Cởi quần áo, ta muốn nhìn đến thân mình tinh tráng của chàng.” Mỗi lần thấy thân mình bọn họ rắn chắc tinh tráng đè ở người nàng, toàn thân nàng liền tràn ra biết bao nhiêu dục niệm, đem lại cho nàng ý niệm muốn đốt cháy thành tro.

      Lão Thập cởi hết y phục mình, nửa nằm nửa ngồi, ôm nàng để đùi mình, xuyên cự vật vào trong cho cưỡi.

      Đây là lần thứ hai, cả hai cự vật ở trong cơ thể nàng cùng rong ruổi! Diệp Tuệ tay trái sờ sờ cánh mông phía sau, tay phải sờ sờ bụng phía trước, bên trong có hai cự vật ngừng đâm thọc, thành ruột dần dần bị căng ra, tựa hồ để tay lên bụng là có thể cảm nhận được cử động của nam căn, cách nào hình dung loại cảm giác này, là muốn điên lên rồi.

      “Có thể lại nhanh lên chút, ta chịu được.” Nàng hô lên, vừa hưng phấn lại vừa thỏa mãn. hơn tháng cấm dục, khi thổi bùng lên, rất muốn bọn họ hung hăng muốn mình, cho dù đâm xuyên qua cũng được, đến chết cũng được.

      Năm phút đồng hồ qua , Diệp Tuệ kêu tiếng, ôm chặt Lão Thập phía trước, đưa lưỡi vào trong miệng của , thét chói tai đầy người sung sướng.

      Lão Thập hôn nàng trong chốc lát, với huynh đệ: “Thập Nhất, nương nương tới rồi, có thể thả chậm động tác.”

      Hành lang của nữ tử sau khi cao triều bóp chặt vô cùng, khiến cho thân thể hai nam nhân bị lửa thiêu đốt càng ngày càng mãnh liệt, cắn chặt răng chịu đựng, thể quá mức dùng sức sợ nàng đau đớn.

      “Nương nương, nhẫn lát liền đau, thuộc hạ xoa xoa ngực, dễ chịu hơn chút.” Lão Thập Nhất cái mông hơi hơi đĩnh động, dùng nam căn lớn của mình ở trong cơ thể nàng chậm rãi cọ xát, hai tay vòng đến phía trước bắt lấy đôi phong mềm dùng sức xoa nắn, đầu ngón tay nắm hồng mai ngừng vuốt ve, lôi kéo.

      “Nương nương, ta cũng xoa xoa cho nàng.” Lão Thập tư thế nửa nằm ngồi dậy, tay phải đưa vào giữa hai chân nàng, ngón cái cùng ngón trỏ bóp chặt điểm mẫn cảm, nhàng vuốt ve.

      A! Diệp Tuệ kêu nho , rũ mắt nhìn bàn tay to đùa bỡn điểm mẫn cảm của nàng, ở chính giữa hai chân mình cùng giữa hai chân cây trụ cứng màu đỏ tím đâm sâu vào trong chính cơ thể mình, ra ra vào vào cọ xát. Nàng nhịn được đưa tay cầm đoạn lộ ra bên ngoài, cái tay khác đưa ra phía sau, cầm bộ phận của nam căn khác lộ ra bên ngoài.

      “Thập ca, Thập Nhất, ta ổn rồi, muốn……”

      “Được, lấy tay ra .”

      …… Để ta nắm trong chốc lát……” Bọn họ đều lớn như vậy, vào chỉ phần lớn kia cũng lăn lộn nàng chết khiếp.

      Hai nam nhân bị nàng cầm hưng phấn đến run rẩy ngừng, đồng thời thẳng tiến vào bên trong …… “A!” Diệp Tuệ cái mông đột nhiên co rút, hai tay cầm đến càng chặt.

      Các nam nhân ngừng trừu động, lần lại lần cọ xát, xoay tròn…… Diệp Tuệ ngửa thân mình về phía sau, vịn lấy hông nam nhân phía sau, Lão Thập Nhất gắt gao ôm sát cánh mông nàng, thân mình giống như lò xo dập liên tục vào trong.

      Lão Thập ngồi ở phía trước, đôi tay vòng qua sống lưng nàng, ôm tất cả thân mình xinh của nàng ở trong ngực mình.

      Diệp Tuệ bị hai cự vật cùng hung hăng đâm vào trong cơ thể mình, tiến vào chỗ sâu nhất, làm nàng sung sướng lên đỉnh, cả hai huyệt đồng thời run rẩy, ôm Lão Thập miệng cắn viên hồng nơi ngực trái . Lão Thập bị nàng cắn ngụm lại bất ngờ lên đỉnh theo, ở trong cơ thể nàng phun ra dục lưu tích góp từ tháng.

      Lúc này, Lão Thập Nhất lại vặn đầu nàng qua, hung hăng hôn lấy đôi môi đỏ kia, dùng sức mút mạnh cái, hút cái lưỡi nàng vào miệng mình. Cái mông nhanh chóng đâm thọc vào trong cơ thể nàng, cho đến khi cả nguyên cây hoàn toàn ngập bên trong, bỗng nhiên điên cuồng gầm rống lên, phun toàn bộ nóng ấm vào trong hoa cúc nàng.

      Diệp Tuệ thần trí đều bay lâng lâng, giống đám mây, mở mí mắt, thấy mình bị hai nam nhân kẹp ở chính giữa, nàng mệt thể động, muốn cho bọn họ rời khỏi, nhưng khi cảm thấy cự vật hãm sâu trong cơ thể chậm rãi rút ra ra ngoài, lại có chút luyến tiếc.

      Hai nam nhân rửa sạch cho nàng, mặc quần áo xong, để nàng nằm ở sập gụ nghỉ ngơi, lúc tới giờ cơm chiều, mới mang nàng trở lại Cẩm Hoa Đường dùng cơm, lại thấy bóng dáng Tần Vũ Hàng.

      Mặc Kỳ dỗ Hằng Đình ngủ xong, lại đây chăm sóc, Tần gia nhận được phong thư từ bồ câu, là tin tức sư phụ từ xa về tới sư môn, muốn trở về núi.

      Lão Thập Nhất thấy vẻ mặt nàng héo hon, biết vừa mới hành phòng mệt mỏi, trước đây nàng mỗi đêm đều phải tắm rửa, đêm nay lại có tâm tư. “Nương nương, thuộc hạ ôm người tắm!” Lão Thập Nhất vô cùng thản nhiên, mấy ngày nàng bệnh, tắm cho nàng nhiều lần rồi.

      Tắm rửa xong, Diệp Tuệ nằm ở giường nhưng hề buồn ngủ.

      Tác giả có lời muốn : Sập gụ: Có loại cách là mùa xuân tới, có thể dọn đến bên ngoài ngồi, cho nên kêu sập gụ.

      Còn có loại cách , nó qua cùng đông cung họa có rất nhiều khó hiểu quan hệ, cho nên kêu sập gụ.

      《 Hồng Lâu Mộng 》 hồi 33, bảo ngọc bị đánh về sau, phượng tỷ liền chỉ huy tiểu nha đầu : “Các ngươi còn sam đâu, đều đánh thành như vậy, được sao? Chạy nhanh đem mang đằng thế sập gụ nâng ra tới, nâng bảo ngọc .” Có thể thấy được sập gụ khá lớn, có thể nằm xuống người


      Cầu 25 likes lên chương 82

    2. MaiAnhSF

      MaiAnhSF Active Member

      Bài viết:
      190
      Được thích:
      246
      Hihi bóc tem
      Có ai thấy thương Tần Vũ Hàng như mình ? Cứ cảm thấy hơi bất công với ảnh?
      Diệp Tuệ giờ khẩu vị nặng quá cơ, phải 2 cái cùng lúc mới đủ
      :yoyo60::yoyo60::yoyo60:
      Có vẻ là Diệp Tuệ chuộng hàng khủng, Số 10 với 11 còn đc ăn nhiều hơn cả Lý Vỹ Thần và Mặc Kỳ rất nhiều ấy.

    3. keodang133

      keodang133 Member

      Bài viết:
      63
      Được thích:
      93
      Nàng ơi 30 like rồiiiiijii s nàng còn chưa la chương mới ??????? Ngày nào ta cũng vào để coi truyện mà k thấy :yoyo65::yoyo65::yoyo65: bắt đền nàng đấy :yoyo53::yoyo53::yoyo53:
      Vũ Hương Hải ViCandice110194 thích bài này.

    4. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137

      CHƯƠNG 82


      Mặc Kỳ bưng chén thuốc tiến vào, Diệp Tuệ lười nhác từ giường ngồi dậy, nhìn chén thuốc phát sầu, liên tục uống hơn tháng, vẫn luôn ngán ngẩm, phiền chán : “Đêm nay cần uống thuốc bổ, vừa ngửi thấy hương vị này trong miệng ta liền đắng ngắt.”

      “Tiểu thư người thân mình chưa khỏe, uống thuốc sao có thể lại, hơn nữa hôm nay còn hành phòng, điều trị cho tốt chỉ sợ muốn sinh bệnh.”

      Đúng lúc này, Lão Thập Nhất ở trong phòng khách lau trường kiếm của , A Kiếm này cùng Chiết Thiết kiếm của Lão Thập đều là trước khi rời kinh thánh thượng ban tặng, thập phần trân quý, người học võ chú tâm đến kiếm, còn người thường có lẽ có chút qua loa, nhưng bởi vậy mới chứng minh ‘hết lòng kiếm’.

      Lão Thập tắm rửa xong, ra khỏi phòng tắm, phía dưới mặc cái quần dài tơ lụa trắng, thân khoác kiện áo ngắn, lộ ra ngực rắn chắc.

      Các nam nhân Sở Vương Cung đều hiểu được nương nương thích nam nhân tràn ngập dương cương kiện mỹ, vì vậy đa số thời điểm bọn họ nguyện ý trưng bày ưu thế của mình.

      “Nghe lời, hồi chiều nàng dùng ít sức lực, bổ bổ sao được?” Lão Thập ngồi ở đầu giường, ôm Diệp Tuệ ngồi xuống đùi mình, từ trong tay Mặc Kỳ tiếp nhận, tự mình ngậm mồm to, miệng đối miệng đút cho Diệp Tuệ uống.

      Diệp Tuệ ngụm tiếp theo ngụm uống chén thuốc từ trong miệng đút, phương pháp uống như vậy tựa hồ đắng nữa.

      Lão Thập đút ngụm dược cuối cùng vào trong miệng nàng, đầu lưỡi liếm cái miệng hoạt nộn, hút mút chất lỏng bên dưới lưỡi chảy ra ăn, khẩu dịch của nàng lộ ra mùi vị ngọt lành, luôn nhấm nháp đủ.

      Diệp Tuệ bị hôn đến thở hổn hển, cảm thấy tay phải đẫy đà mình vuốt ve, nhớ tới cảnh tượng buổi chiều ở nhà thuỷ tạ đinh lan 3P, hơi hơi mê hoặc. Lúc này Lão Thập lại buông nàng ra, đem nàng đặt ở giường nằm ngay ngắn, kéo chăn gấm lên, hòa nhã : “Sắc trời còn sớm, nương nương ngủ.”

      Diệp Tuệ hiểu thương tiếc chính mình, hướng trong xê dịch: “Chàng ngủ ở bên ngoài.” với Mặc Kỳ thu thập chén thuốc ra ngoài: “Những cái đó để cho hạ nhân làm , ngươi cũng coi như là nửa chủ tử, đừng làm việc của hạ nhân, A Kim, kêu hai người tiến vào thu thập. Chút việc này còn đợi , Mặc Kỳ công tử phải người các ngươi có thể so sánh.”

      Diệp Tuệ bực mình, cả đám nô tài đều là người trong kinh tới, mắt cao hơn đầu, rất ít xem trọng người bình thường.

      “Nô tài biết sai rồi.” A Kim cảm thấy ủy khuất, Mặc Kỳ công tử từ trước đến nay thích làm việc hạ nhân, thời gian dài, tất cả mọi người đều tùy ý làm. Nhưng chủ tử ra lời giáo huấn với nô tài, làm nô tài phải nghe theo, trăm triệu cũng dám lý .

      Lão Thập lạnh lùng nhìn A Kim liếc mắt cái: “Đợi lát nữa đến lâm tổng quản lãnh hai mươi bản tử.”

      A Kim sắc mặt xám trắng, cung cung kính kính thi lễ: “Bồ Vương gia, nô tài tuân mệnh.”

      Thu thập xong, mang theo hạ nhân đều lui ra, phòng ngủ chỉ còn lại có Diệp Tuệ cùng hai gã nam tử.

      Lão Thập với Diệp Tuệ: “Đối với nô tài biết sâu cạn cần nương tay, nên đánh liền đánh, bồ vương phủ ở đế đô mỗi tháng đều chết mấy đứa, năm đánh chết mấy chục nô tài cũng có.”

      Cổ đại hạ nhân mệnh như con kiến! Diệp Tuệ cảm thán lát, kiếp trước trong TV xem qua Hồng Lâu Mộng, so sánh với nơi này còn muốn văn minh hơn nhiều! Mặc Kỳ xoay tay kéo màn xuống, : “Tiểu nhân làm chút công việc có gì, dù sao trước kia cũng thường làm, có đạo lý nào khi tiểu thư làm thái tử phi, nô tài liền trở nên có quy củ.”

      “Đứa ngốc, đám hạ nhân Sở Vương Cung đều từ dưới chân thiên tử tới, bọn chúng như rồng leo, làm như mèo mửa, ngươi muốn làm công việc là sai, nhưng thời gian dài bị người ta coi khinh.” Diệp Tuệ tay vòng qua người Lão Thập, giữ chặt Mặc Kỳ đứng ở đầu giường: “Đêm nay ngủ ở Cẩm Hoa Đường, lên giường , nằm ở bên người ta.”

      “Nhưng tiểu nhân còn muốn linh tuyết hiên nhìn xem tiểu thế tử?” Mặc Kỳ đứng bất động, chỉ vì coi Hằng Đình là chủ tử, càng quan trọng đó là hài tử của tiểu thư.

      “Hằng Đình có hạ nhân chăm sóc, lúc này chắc ngủ, ngươi sáng mai hẳn , lại đây , đêm nay ngủ ở bên cạnh ta.” Đối với người hầu tận tâm này, Diệp Tuệ cảm kích từ đáy lòng, muốn tận lực bồi thường.

      Lão Thập từ đầu giường đứng dậy: “Nương nương phân phó cần cự tuyệt, lên giường thôi!”

      Mặc Kỳ đành phải bò lên giường, cởi quần áo, sát bên Diệp Tuệ nằm xuống.

      Lão Thập định thổi đèn, Lão Thập Nhất từ gian ngoài bước vô, cau mày nhìn nam nhân nhiều ra thêm: “Đây là có chuyện gì, ta chỉ lúc ở trong phòng, bị người chiếm đoạt vị trí?”

      Mặc Kỳ bị nhìn đến da đầu tê dại, muốn đứng dậy, bị Diệp Tuệ kéo lại: “Thập Nhất, là thứ tự đến trước và sau, chàng nếu tới chậm, đêm nay liền trở về tĩnh tuyết hiên chàng ở , dù sao ra khỏi Cẩm Hoa Đường qua cái cua là có thể đến, rất gần.”

      Lão Thập Nhất ánh mắt có chút phức tạp, mang theo chút khát vọng, nhìn thấy sắc mặt nàng, chỉ chỉ giường mỹ nhân này phía trước cửa sổ: “Tạ ý tốt nương nương, thuộc hạ đêm nay ở giường này ngủ là được.”

      Diệp Tuệ ngáp hơi: “Vậy ngươi công đạo hạ nhân đến nhà kho mang tới bộ đệm chăn.” xong, với Lão Thập: “Tắt đèn thập ca, ta mệt rồi.” Vừa mệt vừa vây, chuyển cái thân, oa ở Mặc Kỳ trong khuỷu tay.

      Lão Thập mang theo điểm vui sướng khi người gặp họa liếc mắt huynh đệ cái, nghiêng đầu thổi tắt đèn án, nằm xuống bên cạnh Diệp Tuệ, kéo chăn qua, đắp lên ba người giường.

      Lão Thập Nhất đứng ở trong bóng tối buồn bực trận, sờ soạng bò đến giường mỹ nhân, giữ nguyên y phục mà nằm! Trước đây học võ, chịu qua đủ loại huấn luyện, ngủ phản cứng coi là vấn đề gì, lâu sau liền tiến vào mộng đẹp.

      Trong bóng đêm, chỉ có Mặc Kỳ mở to đôi con ngươi đen như diệu thạch, tràn ngập tình nồng nàn nhìn nữ chủ tử, chờ nàng hoàn toàn ngủ say, mới sát lại gần lặng lẽ hôn, dùng bờ môi mình nhàng cọ xát nàng, bàn tay mò vào trong áo ngủ nàng, vuốt ve đóa mềm mại, qua thời gian dài, mới luyến tiếc dời tay, đêm này lại là mất ngủ.

      Tần Vũ Hàng vài ngày, còn chưa có trở lại Sở Vương Cung.

      ngày này, Diệp Tuệ dỗ hài tử ngủ, cùng nhị thị vệ tản bộ, nhìn hoa sen nơi nhà thuỷ tạ đinh lan đều nở, sai người chuẩn bị con thuyền hoa, mang theo Mặc Kỳ cùng người tri kỷ bước lên thuyền.

      Lão Thập Nhất đuổi người chèo thuyền , tự mình dùng mái chèo chèo .

      Thuyền hoa chậm rãi rời bờ, lướt trong nước, sau đó dừng lại, nhìn thấy trong nước có cá bơi qua bơi lại, thập phần dày đặc, Lão Thập cùng Lão Thập Nhất có hứng thú, vào trong khoang lấy đồ câu, ngồi ở đầu thuyền thả câu.

      Diệp Tuệ ngồi ở trong khoang, chống cằm nhìn ra thấy hoa sen phủ kín mặt nước, nghĩ thầm cổ đại sinh hoạt ngoại trừ ăn là ngủ, sau đó nữa là hiến lương cho các nam nhân, nữ nhân đều nghiệp riêng mình. Ai, kiếp trước của mình có thể là chết mệt, dù sao làm con sâu gạo chân chính là đúng đắn hơn, nhàn rỗi khó chịu lại cùng các nam nhân OOXX.

      Mặc Kỳ thấy mặt hồ có gió, tới, đưa tay khoác ở lưng Diệp Tuệ kiện áo choàng.

      Diệp Tuệ gỡ kiện áo choàng kia xuống: “Tháng bảy ngày nóng như lửa, ngươi còn cho ta mặc nhiều như vậy, có thể thấy được là ta mấy ngày này đối với ngươi sơ sót, thế cho nên đưa tới trả thù.”

      Mặc Kỳ ngượng ngùng: “Tiểu nhân dám.”

      Diệp Tuệ nhìn khuôn mặt tuấn tú của Mặc Kỳ, cảm thấy giống như quên cái gì? Nghĩ nghĩ, gõ gõ cái trán, ra từ sau lúc nàng bệnh nặng vẫn luôn hiến lương cho , cũng mới chỉ có hôm kia ở lầu hai thủy tạ đinh lan sập gụ, giao qua lần với nhị thị vệ, mấy ngày sau bọn họ thương tiếc thân mình nàng, liền vẫn luôn đòi hỏi thêm.

      Đáng thương Mặc Kỳ nhất định nhịn vô cùng vất vả! Nàng liếc nhìn hai người bên ngoài thả câu, rồi làm động tác im tiếng với Mặc Kỳ, lôi kéo tay tiến vào gian trong, sau đó cởi quần áo người ra, cởi xong đồ , để cởi cho mình thân váy hồng nhạt.

      “Tiểu thư!” Mặc Kỳ vừa thẹn vừa mừng, bỏ cái quần lót cuối cùng của nàng, thân mình lõa thể, hai tay biết để ở nơi nào.

      Diệp Tuệ bắt lấy hai tay đặt ở mềm mại của mình, đôi tay kia chậm rãi vuốt ve, giống với vài vị lão công khác bởi vì nhiều năm luyện võ nên bàn tay to quá mức thô ráp, tay rất mềm, sờ vào mềm mại nàng có phen cảm thụ khác.

      Diệp Tuệ để ngồi ở giường, còn mình đứng, đưa đóa phong mềm vào trong miệng của . mở lớn miệng ngậm lấy viên, gặm lộng trong chốc lát, lại ngậm bên kia, nhàng cắn vài cái, miệng : “Tiểu nhân nhớ có lần hôn nơi này, là lúc tiểu thư cùng Lý công tử chế tạo đạn dầu hỏa bị thương, thể cho tiểu thế tử bú, bởi vì bị sưng lên cầu phải hút ra. Lần đó tiểu nhân đều nhớ mãi ký ức lần đầu tiên ăn sữa mẹ, lại là thân thể tiểu thư.”

      Mặc Kỳ nghĩ đến tình hình lúc ấy, mặt mày hứng khởi, bất giác hơi chút dùng sức cắn cắn: “Đáng tiếc tại có, nhưng mà ……” từ giường xuống dưới, quỳ gối bên chân nàng, ngửa đầu, hai tay đặt ở cánh hoa giữa hai chân nàng, nhàng vạch ra, thấy bên trong lộ ra màu phấn hồng tươi sáng, tròng mắt lập tức nóng bỏng, thở hổn hển hơi, vùi đầu hôn lên .

      Mặc Kỳ hút trong chốc lát, từ dưới háng nàng bò ra phía sau, hai tay vạch ra tuyết đồn xem xét, lại thấy mật dịch trong suốt, diễm dị thường, trong lòng run chút: “Tiểu thư, nơi này có thể vào ?” nghe qua nàng cùng nhị thị vệ chuyện, đây là nơi bọn họ hay tiến vào, nổi lên khát vọng mãnh liệt cùng tâm ý tò mò.

      “Ngươi muốn ?” Diệp Tuệ cong thân, hai tay đỡ giường, tuyết đồn vểnh rất cao, cảm thấy ngón tay sờ soạn bên ngoài, ngứa cực kỳ, khỏi thúc giục : “Sờ vào bên trong …… Ưm…… Lại thêm hai ngón tay…… Cứ như vậy……”

      Mặc Kỳ ngón tay thọc vào rất sâu, nhìn cảnh đẹp trước mắt, trong đầu nổi lên khát vọng mãnh liệt, cổ lửa tình trong bụng quay quanh, hơi thở dồn dập nặng nề: “Tiểu thư, ta muốn nơi này của nàng, nàng kiên nhẫn chút……”

      “Nhanh lên.” Diệp Tuệ đưa đẩy mông, muốn xỏ xuyên qua mình, trước kia vẫn luôn biết làm như vậy là thoải mái, mãi đến khi bị Lão Thập Nhất muốn qua, mới hiểu được ra có phen tư vị tình dục khác.

      Mặc Kỳ đâm tới phía trước, chậm rãi chọc vào, cúi đầu nhìn bộ dáng khi tiến vào, xem đến huyết mạch căng lên. Bắt lấy cánh mông mềm nhẵn xoa nắn vài cái, sau đó vỗ vài cái, sở dĩ làm như vậy, là thấy vài vị công tử trong phủ thường làm như vậy, mà nàng giống như thực hưởng thụ.

      “Thích ? Tiểu thư?” Mặc Kỳ vừa vỗ, vừa thấp giọng hỏi.

      “Ưm…… Còn muốn……”

      Mặc Kỳ lại vung lên tay ở cánh mông “Bạch bạch” liền vỗ thêm vài cái, mỗi lần vỗ cái, nàng đều phối hợp kiều rên rỉ tiếng, kích thích toàn thân phát run, cái mông vễnh càng cao.

      Đúng lúc này, Lão Thập cùng Lão Thập Nhất nghe được thanh , ném ngư cụ, từ bên ngoài khoang thuyền tiến vào, nhìn đến hình ảnh hoạt sắc sinh hương, nháy mắt xem chớp mắt, cùng nhau cởi quần áo, vào giường, đối mặt Diệp Tuệ ngồi xuống, bắt lấy tay nàng vuốt ve nam căn mình……

      Nơi đó chuẩn bị dựng lên cho nàng.

      Diệp Tuệ chậm rãi quỳ sàn nhà, phía sau Mặc Kỳ cũng theo động tác nàng quỳ xuống, dán chặt ở sống lưng nàng, hai bộ phận dính chặt vào nhau tựa như cùng nàng biến thành người liền thể. Trong lúc cử động theo nàng, Mặc Kỳ còn cố tình ấn ấn vào sâu bên trong nàng, cự vật đâm thọc khai mở chỗ hẹp, ma sát làm nàng sung sướng nhắm mắt hừ ngâm ra tiếng.

      Editor: nơi rất tiện đăng bài. Nhưng vẫn cố gắng lên 2 chương liên tiếp đền cho các nàng. Vì sợ khó quay lại nên cầu 30 likes mỗi chương để kéo dài thêm thời gian nhé. Thank all.


    5. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137
      Siêu H. Thỉnh cân nhắc...

      CHƯƠNG 83


      Thiếu nữ mười bảy tuổi thân mình tuy rằng làm mẹ người, nhưng vẫn như thiếu nữ khuê trung thuần tịnh, chỉ có khác dáng người trổ mã càng lồi lõm cân đối, phong vận quyến rũ. Ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ rộng mở chiếu vào làn da tuyết trắng của nàng, thân mình manh áo che thân nổi lên ánh sáng nhàn nhạt, chọc người thích vô hạn.

      Các nam nhân đều say mê, vây quanh nàng vòng.

      Diệp Tuệ hơi nhìn phía sau, thấy Mặc Kỳ mở lớn miệng, lộ ra sắc mặt vui sướng, tốc độ tiến công thập phần mau lẹ. Nàng xoa xoa cánh mông mình, thở dài bên trong tư vị tuyệt diệu, trong lòng nổi lên loại cảm thụ: Trời ạ, ở trong cơ thể ta, căng ra thành ruột ta cọ xát qua lại, bên trong xuất từng luồng điện lưu đáng sợ, đại não ta tất cả đều là bóng dáng các nam nhân tinh tráng ta .

      “Muốn nhanh lên nữa hay , tiểu thư?”

      “Ưm…… Mặc Kỳ…… quá……” Diệp Tuệ kẹp chặt mông, nhắm mắt rên rĩ.

      “Nương nương, nắm chặt vào……” Ngồi ở giường hai nam nhân rộng mở hai chân, nghênh hướng nữ tử dấu, mỗi người bắt lấy bàn tay của nàng dí vào ngọn nguồn của mình, ngẩng cao đứng sừng sững là minh chứng tình với nàng.

      Nàng giúp bọn vỗ về chơi đùa trong chốc lát, liền buông Lão Thập Nhất ra, chuyên chú động tác với Lão Thập, từ bộ phận đến toàn bộ, từ phần bên trong đùi sờ lên đến mặt cỏ bên , trọng điểm vẫn là cự vật của thị vệ, chút phiền chán mà ngược lại thưởng thức, dùng miệng ngậm lộng, tựa như làm vệ sinh răng miệng, làm xong toàn bộ để lại góc chết.

      Lão Thập Nhất bị nàng bỏ qua, gấp đến độ kìm nỗi, hai tay bắt lấy bộ ngực nàng, đem khó nhịn cùng nôn nóng của mình toàn bộ dùng ở tay, chỉ chốc lát sau, đôi đẫy đà tuyết trắng bị xoa đỏ lên.

      Diệp Tuệ cúi đầu xem, xoa nắn làm nàng đau đớn, ngược lại thổi bùng lên điện lưu càng mãnh liệt, thân mình run run rẩy rẩy, đôi tay tăng thêm lực vỗ về chơi đùa với Lão Thập …… Lửa tình trong lòng Lão Thập như đốm lửa thảo nguyên bị đốt lên thể kiềm chế, trong miệng phát ra trận hừ hừ giống như mớ, thể nhẫn nại được nữa: “Mặc Kỳ, ngươi theo động tác nương nương chậm rãi đứng lên.” xong, ôm thân mình Diệp Tuệ: “Nương nương, cưỡi ở đùi thuộc hạ.”

      Mặc Kỳ ôm chặt sống lưng Diệp Tuệ, theo động tác nàng chậm rãi đứng dậy, cái mông vẫn ngừng mấp máy, quá sung sướng nên thể dừng cử động được.

      Diệp Tuệ chất lỏng giữa hai chân tràn ra từng giọt rơi đầy ở đôi đùi thô tráng của Lão Thập, nhắm ngay vị trí, dùng nam căn lấp đầy hư của mình, khoảnh khắc tiến vào, nàng hét lên tiếng, thân mình căng chặt, thế nhưng giờ khắc này đột nhiên đạt tới đỉnh.

      Lão Thập cảm thấy vách hoa huyệt của nàng ngừng run rẩy, thở dốc hỏi: “Nương nương, tới rồi sao?” Diệp Tuệ ôm lấy hông cường tráng của , cả người mồ hôi thơm đầm đìa, nhắm mắt lại, gian nan gật gật đầu.

      “Lại đến thêm lần !” Lão Thập nâng mông nàng, hướng trong đâm tới, cảm thấy phải chút lời gì có tác dụng kích thích, bám vào bên tai nàng: “Nương nương, ở trong cơ thể nàng có mấy cây dương cụ nam nhân?”

      Diệp Tuệ mí mắt run rẩy: “Hai cây.”

      “Sung sướng ? Muốn càng nhiều hay ?” tay phải chuyển qua chỗ cùng nàng giao hợp, từ bụng dưới của mình lần theo đám cỏ tìm được điểm mẫn cảm hồng nhạt của nàng nhàng vuốt ve, trong lòng có chút kỳ quái, trước kia từ trong sách xem, nữ nhân nơi này cũng là có cỏ, nàng lại có, trắng trẻo sáng ngời, tựa như làn da tuyết trắng trơn bóng của nàng.

      “Ưm…… Muốn càng nhiều……” Nhưng là ngay lập tức lời còn chưa xong, trong miệng nàng bị cây cự vật lấp kín, là Lão Thập Nhất, giờ phút này đứng tư thế đứng tấn ở giường, hai tay vòng lấy đầu nàng, trong mắt lóe tình mãnh liệt cùng khẩn cầu.

      “Nương nương, tại có mấy cây?” Lão Thập bám vào bên tai nàng hỏi. Diệp Tuệ trong miệng phát ra thanh ô ô, căn bản thể trả lời.

      Ba nam nhân gắt gao vây quanh nàng, lưu chút khe hở.

      Mặc Kỳ là người thứ nhất đạt tới đỉnh điểm, cúi đầu hôn sau cổ mỹ lệ của nàng, giương mắt hơi hơi thoáng nhìn, hai nam nhân khác ánh mắt như lửa, còn phấn đấu, cúi đầu nhìn bộ ngực nàng, tầm mắt rơi xuống đôi đẫy đà đung đưa, lùi ra mà tiến tới, tiếp tục động tác vừa rồi.

      Nam căn nhanh chóng cứng lên trở lại, cảm giác sung sướng hơn cả vòng đầu. Thành ruột nàng càng lúc càng trơn trượt ấm áp, hấp dẫn thể rời ra. khép mắt mở miệng thở gấp, hưởng thụ khoái nhạc tiêu hồn thực cốt, đột nhiên nghe thanh trầm khàn của Lão Thập Nhất: “Mặc Kỳ, ngươi qua đây , ta muốn làm nương nương chỗ đó.” Mặc Kỳ luyến tiếc rời , nhưng sau đó nhanh chóng quên cảm giác mất mát, vì cái lưỡi của nàng ngày càng linh hoạt, cướp toàn bộ thần trí .

      Diệp Tuệ bị cự vật to thô của Lão Thập Nhất tiến vào, sung sướng rên ra tiếng. giống cảm giác êm đềm khi nam căn Mặc Kỳ tinh tế đâm chọc, cự vật khổng lồ của hùng hổ tiến vào, mạnh mẽ công thành đoạt đất, lùng sục cọ sát mỗi chỗ trong thành ruột, mang lại khoái cảm trời long đất lỡ. Hơn nữa cả hai cự vật thô to nhất ra sức tranh đoạt mà ra vào trong hai lỗ huyệt, vách tường càng căng ra càng thêm nhạy cảm. Diệp Tuệ có cảm giác vách ngăn cũng biến mất, tất cả chỉ còn cảm giác như ba bộ phận nhập làm , sung sướng mãnh liệt như thủy triều cuồn cuộn dâng lên. Sau vài hạ Diệp Tuệ thể kìm chế mà lần nữa lên đỉnh. Cơn cực hạn còn mất hồn và kéo dài hơn lần trước, nàng căng chặt thân mình, hai lỗ huyệt run rẩy, cái lưỡi phía trước cuốn lấy nam căn xinh đẹp của Mặc Kỳ. Cả ba nam nhân bị kích thích của nàng mang lại, cũng thể kìm giữ được lâu, thay phiên liên tiếp phóng xuất nóng ấm vào cơ thể nàng, tiếng gầm rống lẫn tiếng thở mạnh tạo thành mãnh thanh mê hoặc.

      Nửa canh giờ qua , Diệp Tuệ cả người bị mồ hôi tẩm ướt, mái tóc đẹp giống mới từ trong nước vớt ra. Các nam nhân liên tiếp muốn lần thứ hai, được đến thỏa mãn lớn, nàng hơn họ lần bắt đầu, liên tiếp thêm bốn lần nữa, mệt đến liền sức lực xốc lên mí mắt đều có, mềm mại ghé vào trong lòng ngực Lão Thập, ngoại trừ thở dốc, cái gì cũng làm được.

      Lão Thập nhàng hôn gò má nàng, da thịt khắp thân thể của nàng, cho an ủi, cho thương tiếc, cho thương.

      Các nam nhân từ người nàng lui ra ngoài, ôm nhau nằm ở giường nghỉ ngơi, quay chung quanh bên người nàng an ủi, ai cũng muốn rời .

      Diệp Tuệ tay trước sau vẫn vòng lấy hông của Lão Thập, đáy lòng có cảm giác: Người nam nhân này là ổn trọng nhất trong ba người, ta mệt mỏi quá, ta cầu ở bên người ta, được hai cánh tay cường tráng này của ôm tốt.

      “Nương nương, lên giường nghỉ ngơi.” Lão Thập thấy nàng suy yếu như thế, tâm đều đau, ôm nàng chặt thêm, tự mình lên giường, nằm ở bên cạnh, nam nhân cao lớn khí lực cương mãnh ôm thiếu nữ nhu nhược xinh, tựa như phụ thân ôm nữ nhi mình.

      Mặc Kỳ đắp người hai người cái chăn, cùng Lão Thập Nhất mặc xong quần áo, tay chân nhàng ra khoang thuyền bên ngoài, nhường gian thuyền hoa cho hai người giường.

      Diệp Tuệ mệt đến chút đều muốn động, lúc cơm chiều là được Lão Thập ôm vào trong ngực, đút ăn, sau đó vẫn luôn ngủ say, lúc buổi trưa ngày hôm sau, mới có tinh thần lại chút. Được Mặc Kỳ hầu hạ, rửa mặt chải đầu xong, ăn mặc váy dài mỏng hồng nhạt, tới linh tuyết hiên vấn an Hằng Đình, ôm thân mình nho , mới nhớ lại hai ngày nữa là sinh nhật nhi tử tuổi.

      Lúc này, thân ảnh đĩnh bạt vào trong linh tuyết hiên, ánh mắt dừng ở người mẫu thân tuổi thanh xuân ôm hài tử, Lão Thập cùng Lão Thập Nhất canh giữ ở bên muốn thông báo, bị nam tử ra hiệu ngừng.

      Diệp Tuệ ôm Hằng Đình nho ca hát, bị đôi cánh tay kiên cố từ sau lưng nàng vòng qua, đem nàng và cả hài tử cùng ôm lấy, người nọ ngồi vào giường, cúi đầu hôn hôn môi nàng, tròng mắt sáng như sao trời nổi lên vô số thương nhớ: “Nương tử, có nhớ ta ?”

      Nam tử ôm lấy nàng, tự nhiên lại rời gia môn mấy ngày nay Tần Vũ Hàng.

      “Chàng trở lại?” Diệp Tuệ mừng đến khóe mắt rưng rưng, liên tục gật đầu: “Ta nghe sư phụ chàng về tới thiên ưng sơn, lão nhân gia khỏe ?”

      “Lão nhân gia là người chịu ngồi yên, chỉ ở trong môn hai ngày, liền vân du tiếp.” Tần Vũ Hàng sắc mặt hàm chứa nhàn nhạt tươi cười: “Cũng biết đâu nữa, dùng từ của thanh Điền Sư thúc là ta cũng vớt được thi thể ông.”

      Tần Vũ Hàng cười, ngược lại phải bất kính với thiên kỳ đạo nhân, lão nhân gia tính tình hiền hoà, thường cùng các đệ tử ít đề tài ảnh hưởng toàn cục.

      người nếu là xa, rất khó có biện pháp dừng lại bước chân, lão nhân gia cao hứng là tốt rồi.” Diệp Tuệ mỉm cười , giống nhớ tới cái gì: “Đúng rồi, chàng tháng giêng phải chuyến Nepal, lão nhân gia muốn leo châu phong, rồi có bước lên đỉnh núi chưa?”

      “Châu phong?” Tần Vũ Hàng đôi mắt lộ ra nghi hoặc?

      “A, phải……” Diệp Tuệ nhanh nhanh lắc đầu, giải thích : “Ta là tát già mã tháp phong.”

      “May mắn có nàng chỉ dẫn, được ít ý kiến hay, sư phụ leo hai ngày, mắt thấy được đỉnh núi, nhìn ra khoảng cách đại khái cũng khoảng sáu bảy trăm mét, nhưng gặp đường dốc, cơ hồ là cái loại dóc đứng thẳng từ xuống.” Tần Vũ Hàng cười cười, vẫy tay ra hiệu Lão Thập, sai ôm Hằng Đình vào trong vườn chơi.

      Lão Thập Nhất muốn quấy rầy hảo tâm tình Diệp Tuệ, theo ở phía sau ra linh tuyết hiên.

      Tần Vũ Hàng ôm Diệp Tuệ lên giường nằm xuống, đè ở người nàng hôn trong chốc lát: “Sư phụ nếu là ở đất bình nguyên, đừng đường dốc, cho dù là trăm mét huyền nhai cũng làm khó được ông. Nhưng càng trèo lên tát già mã tháp phong, hô hấp càng khó khăn, trước ngực như đè ép vài toà núi lớn rất khó chịu, giống tùy lúc đều có thể bị ngộp thở, mỗi vài bước đều so với được mấy chục đường núi ở thiên ưng sơn còn muốn gian nan hơn. Cái loại đường dốc này là rất khó , tất cả rơi vào đường cùng, đành phải quay đầu lại xuống núi.”

      Đỉnh núi khí loãng! Diệp Tuệ muốn ra cái từ này, nhưng lại sợ , đành phải giải thích gì. Nhưng dựa theo cách này, khoảng cách với đỉnh núi còn có sáu bảy trăm mét, Thiên kỳ đạo nhân tới được khoảng từ 8050 mét đến 8150 mét.

      Châu phong ở phía sườn núi Tây Nam giáp Nepal, cũng ở vị trí này, là có vách đá cao trăm mét dựng đứng, bình quân độ dốc đạt tới 75 độ, loại này độ dốc còn gọi là lên núi, mà là leo núi, mãi đến năm 1975 mới có người từ quốc lần đầu tiên đột phá.

      Thiên kỳ đạo nhân tuy rằng có thành công tới đỉnh, nhưng độ cao tám cây số, ở cổ đại mà cũng có thể ghi vào sử sách, chỉ tiếc có người ý thức được đây là hành động vĩ đại cỡ nào, vĩ đại nhất. Chờ nàng làm Dĩnh đường Hoàng Hậu, nhất định cho sử quan ghi vào sử sách, chứng thực người Hoa Hạ là người thứ nhất thế giới lên châu phong, tuy rằng thành công.

      Tần Vũ Hàng cởi áo thê tử, đùa bỡn đôi phong mềm của nàng, thấp giọng : “Bộ ngực nữ nhân là khối bảo vật, hai luồng mềm mại như vậy, nam nhân nhìn vào là có thể kích khởi dục hỏa hừng hực.”

      Diệp Tuệ mặt mày tình: “Đây là giường Hằng Đình, đừng làm dơ, trở về Cẩm Hoa Đường chàng có thể muốn đầy đủ.” Nàng cảm thấy độ cứng giữa háng , cũng cảm thấy bụng của nàng ép chặt vào nam nhân đoàn ngọn lửa chiếm cứ. Ngày hôm qua thuyền hoa triền miên bốn P điên cuồng còn chưa có thiếu thốn quá mức, nhưng chỉ cần muốn, nàng liền cho, cho bao nhiêu lần đều được.

      Tần Vũ Hàng cười lắc đầu, đem thê tử vạt áo sửa sáng lại ngay ngắn, đỡ nàng đứng dậy: “Ta lúc về gặp Mặc Kỳ, hỏi ít tình hình gần đây, ngày hôm qua ở thuyền hoa các ngươi làm lâu, nhất định nương tử thực vất vả, nghỉ ngơi cho tốt hai ngày, ngày sau cho ta ba lần.”

      “Ba lần à!” Diệp Tuệ ra vẻ mày ủ mặt ê: “Có thể quá nhiều hay , hai lần được ?”

      được.” Tần Vũ Hàng xụ mặt: “Ta hối hận, chắc là muốn bốn lần.”

      “Được rồi, nghe chàng liền ba lần.”

      “Lúc này lời mới giống.”

      Hai ngày sau đến, Tần Vũ Hàng được như nguyện, bởi vì nghênh đón sinh nhật Hằng Đình, xét thấy lần trước ở lên phố gặp phải thích khách, Sở Vương Cung thể xử lý chuyện quá lớn, lo lắng người của phế Thái tử trà trộn vào, chỉ mời trong thành mấy quan viên biết gia cảnh cùng người nhà, còn có vài lão nhân trong quân đội trung thành với Hoàng Phủ Trạch Đoan.

      Ngự trù làm yến hội đến từ đế đô, tay nghề cao siêu, đãi các khách nhân vui tươi hớn hở.

      Mỗi ngày chầm chậm lướt qua.

      Hai tháng sau vào ngày tốt, Diệp Tuệ cùng hai thị vệ chính thức thành thân, thành danh xứng thê tử của bọn họ. Trường hợp thành thân dị thường long trọng, Thiên Ưng Môn từ xuống dưới đều tới chúc mừng, Hoàng Phủ Trạch Đoan được tin tức, cho người cưỡi khoái mã sáu trăm dặm từ đế đô mang lễ vật tới, vì thê tử tăng thêm sáng rọi.

      Bồ vương phủ cùng nghi vương phủ cũng đều có lễ vật đưa tới, Dĩnh Đường Quốc thái tử phi xuất thân thấp hèn, nhưng giờ Hoàng Phủ Trạch Đoan nắm quyền, ai cũng dám coi thường. Đế đô đại thần tự nhiên cam lòng lạc hậu, đem châu báu đáng giá, đồ trang sức đều giao quản lý đưa tới.

      Thành thân ngày ấy, Tần Vũ Hàng nhường cho nhị thị vệ năm ngày, để cho bọn họ chuyên tâm bồi thê tử, thể hội cảm thụ tân hôn yến nhĩ, cho dù hai người sớm nếm trái cấm rồi, nhưng chuyện tốt như vậy ai chê ít.

      Hai nam nhân ôm lấy Diệp Tuệ cùng lúc vui vẻ năm ngày với nhau, có thể do còn chỗ nào cố kỵ, đem chiêu số trước kia học qua trong chương trình huấn luyện sinh lý, cơ hồ chơi đến biến thái, rất nhiều lần đều làm Diệp Tuệ thể tưởng tượng, biết thế là đủ rồi.

      Ví như tại, Diệp Tuệ thực bực bội nhìn bụng mình phồng lên, chứa đầy rất nhiều đồ ăn, nào dấm lưu thịt viên cũng nhét vào trong, nào là dầu mỡ nào là nước canh, muốn mệnh, quát hai người: “Nhanh nhanh lấy ra, dây dưa là xong?”

      “Chờ lát, còn chưa tới lúc.” Lão Thập Nhất quỳ ghé vào nàng giữa hai chân, vùi đầu hôn xuống, Lão Thập ở sau lưng nàng, tựa như động tác ôm hài tử tiểu, đem nàng trình lên cho Lão Thập Nhất.

      Ai, là muốn mệnh ta, hai người nam nhân này chơi muốn điên rồi!

      Diệp Tuệ nắm chặt khăn trải giường, trong miệng liên tục thở dồn, theo hôn, phát ra tiếng rên lúc cao lúc thấp.

      Lão Thập Nhất dùng lưỡi lùng sục trong hoa huyệt kéo ra các loại thức ăn trộn lẫn ái dịch thơm ngọt của nàng, say mê nuốt vào trong bụng. Lão Thập cũng đòi quyền lợi, hai tân lão công đổi chỗ cho nhau, cái lưỡi Lão Thập êm diệu, âu yếm nhàng liếm mút. Hai cách hoa sau đó hơi sưng đỏ, được Lão Thập thoa chút dược mát lạnh bên ngoài. Dược lực chứa rất ít xuân dược, nhàng chảy ngược thấm vào trong gây nên cảm giác thích thú, sau có cảm thấy hư mà uốn éo thân mình. Diệp Tuệ khát cầu hai lão công mau mau đoạt lấy. Nhưng hai lão công muốn nàng dùng miệng liếm mút hai nam căn. Diệp Tuệ gấp đến độ quỳ giữa hai người vừa liếm mút hai nam căn, vừa tay sờ sờ phía dưới chính mình. Hai lão công tân nhiệm nhìn hình ảnh kích thích này cũng chịu nỗi mà thỏa mãn cho nàng. Lão Thập bế nàng theo tư thế cho hài nhi tiểu, nam căn chôn chặt lỗ phía sau, Lão Thập Nhất đứng giữa hai chân nàng, mình làm chủ ra sức đâm lổ phía trước. Hai lổ huyệt đều được lấp đầy là phương pháp hành phòng Diệp Tuệ thích nhất. Hơn nữa lại là hai nam căn thô to nhất, vẫn luôn làm vách tường căng ra như biến mất, khiến cho ba bộ phận như ôm khít vào nhau, cảm giác cực kỳ thỏa mãn. Nàng ngừng rên la ra tiếng, cùng tác dụng của xuân dược, tận lực hưởng thụ cảm giác sung sướng ngập trời cùng hai nam nhân trình độ chơi đẳng cấp cao.

      Cũng có lúc hai lão công cột tay treo nàng từ trần nhà, khiến chân nàng thể chạm đất nên phải liều mạng vòng ôm lấy hông nam nhân, hoa huyệt bị nam căn xỏ xuyên vào. Nam nhân khác ở phía sau ngừng động tác trừu cắm. Cả ba chơi đến là khoái hoạt, rên la to đến nỗi bên ngoài Cẩm Hoa Đường cũng nghe thấy.

      Đôi khi hai lão công còn sử dụng thêm dương cụ bằng ngọc cực kỳ thô to và giống như , đâm thọc vào lổ huyệt, làm cho lổ huyệt kia khát cầu tiết ra nhiều ái dịch để mút hút lấy. Kéo dài thời gian tra tấn dục cầu của nàng, sau đó mới dùng cự vật mình lấp đầy cho nàng. Ngay lúc cự vật tiến vào làm nàng thỏa mãn đến nỗi lập tức lên đỉnh. Trong khi đó nam nhân khác lại đút cự vật vào miệng nàng khiến nàng như nghẹt thở, ngừng dùng lưỡi đẩy ra, làm mở ra lỗ đầu nam căn, cả hai nam nhân gầm lên phóng xuất.

      Hai lão công lại dùng dây đỏ mềm quấn lấy thân mình nàng, dây cột chặt quanh hai đóa mềm mại, khiến chúng nó căn phồng lên hồng rực. Dây đỏ còn cột lấy hai chân thon dài, như con thú vừa săn bẫy được. lão công quỳ xuống vát nàng lên vai, đầu nàng chúi xuống dưới, miệng ngậm mút nam căn , toàn bộ tuyết đồn của nàng được vai nâng lên vừa tầm đứng của lão công kia. Lão công kia bị hai lỗ huyệt ướt át hồng hào bại lộ trước mắt mời gọi . Cự vật trực tiếp đường đâm vào, khi hoa huyệt, lúc cúc huyệt, khoái cảm cuồn cuộn tuôn trào khiến Diệp Tuệ mờ mịt còn phân biệt nỗi hai lão công.

      Có những đêm nàng liên tục lên đỉnh biết bao nhiêu lần, đối với hai tân lão công cũng đều là chưa đủ.

      Vẫn luôn trước sau hết đứng nằm lại ngồi, từ giường xuống đất, ghế, án, bên cửa sổ. Lại làm kể giờ giấc, dù là giữa đêm hay là giữa trưa, khi ăn cơm bên dưới cũng là ăn cự vật. Khi tắm cự vật cũng thay nhau chà lau bên trong cho nàng.Diệp Tuệ bị vắt kiệt sức, lại cho ăn thức ăn bồi bổ, uống dược tăng lực, thoa xuân dược loại , lại tiếp tục hưng phấn mà bồi hai tân lão công.

      Lần này đúng là tân hôn đáng nhớ trong đời nàng. Diệp Tuệ mệt mỏi nhưng trái lại rất là vui thích. Nàng cũng phải thừa nhận hành phòng với hai tân lão công cực kỳ thích thú chứ hề miễn cưỡng. Cả hai luôn biết cách làm nàng ngừng khao khát van xin, khơi dậy dục vọng sâu xa nhất chứa trong cơ thể nàng. Thổi bùng lên ngọn lửa sâu thẳm của cơ thể, làm cho lý trí thối lui, tình cũng mờ nhạt, chỉ còn bản năng nguyên thủy nhất của dục niệm thiêu đốt ngừng. Hai lão công tân nhiệm thể hết các tuyệt kỷ hành phòng học để phục vụ Diệp Tuệ, khiến nàng hiểu hơn lợi hại của các phương pháp hành phòng bài bản, có thể mang lại cho nàng những khoái cảm tuyệt đỉnh, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

      Vì vậy năm ngày tân hôn yến nhĩ trôi qua trong tiếc nuối của cả ba người.


      Editor: cầu 30 likes cho mỗi chương H quá xuất sắc 82 và 83 nhé...

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :