1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[cổ đại, NP, H+] MỘT NỮ HAI BA NAM - 124 chương - HOÀN

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Cao Hang

      Cao Hang New Member

      Bài viết:
      15
      Được thích:
      23
      phải m thích mà phải là dạo này hơi bị biến thái nên rất thích kiểu như vậy, chung càng biến thái càng thích :xitmau::xitmau: Nhiệt tình ủng hộ các chương sau ^^
      HangVO9 thích bài này.

    2. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137

      CHƯƠNG 91

      Diệp Tuệ trở lại Thiên Ưng Môn trời khuya, ở thư phòng gặp được Tần Vũ Hàng sửa sang lại sổ sách.

      “Ta cho rằng chuyện này có thể kết thúc, tân nương tử kia tuy rằng đáng thương, chỉ cần tìm hộ nhân gia gả cho là được, nào biết là người hiếu thắng, nàng ta lúc rời trong mắt đều có sát ý, quả nhiên về nhà bao lâu, liền dẫn thân thích trong tộc đến nhà Phát Tài, tính tới hành hung.”

      Tần Vũ Hàng di chuyển ghế dựa ngồi quay ra bên ngoài, ôm thê tử để đùi mình: “Sau đó thế nào, Phát Tài có cam tâm ?” Đổi lại là gặp phải chuyện này tuyệt đối thỏa hiệp, nếu Phát Tài ngậm bồ hòn làm ngọt, thỏa hiệp quá là có tiền đồ, xứng đáng làm đệ tử Thiên ưng môn.

      “Phát Tài mấy năm nay bản lĩnh tăng cao, cần ta phải gọi người hỗ trợ, quá vài chiêu liền đánh ngã đám người kia.”

      Diệp Tuệ cưỡi ở đùi đại lão công, nghe mùi thanh tân mới vừa tắm rửa xong thoải mái, đều nữ nhân có mùi thơm của cơ thể, kỳ nam nhân cũng có, nàng vẫn luôn thích hương vị người : “Nhưng sau kịch bản lại phát triển tốt hơn chút so với ta nghĩ, Phát Tài cùng biểu muội bái đường rồi, thấy tình nhân cũ lần nữa tới cửa lại hối hận, ném xuống câu hưu thê tàn nhẫn, rồi cùng tình nhân cũ bỏ trốn.”

      Bỏ trốn! Tần Vũ Hàng buồn cười: “Cũng coi như tồi, còn giống nam nhân.”

      Diệp Tuệ gật đầu: “Ban đầu ta thấy thỏa hiệp, còn thực đồng tình cùng khinh bỉ, nhưng lựa chọn bỏ trốn làm ta rất bất ngờ, bởi vì bội phục, sai Thập Nhất đuổi theo, ném cho hai trăm lượng ngân phiếu, cho mang theo người trong lòng đế đô.”

      “Cũng chỉ có thể đế đô, sư phụ ở đâu, về sau tiền đồ cũng ở đó.” Tần Vũ Hàng ôm lấy eo nàng, tay phải vói vào vạt áo thê tử đùa bỡn đóa hương mềm, rà qua rà lại nhũ thịt ở trong tay, cả người nổi lên khoái ý tê dại.

      “Tình nhân của Phát Tài gọi là Thúy Hoa, ta rất thưởng thức nàng, có can đảm, dũng cảm tranh thủ hạnh phúc chính mình, hôm nay nếu phải nàng mang theo thân thích náo loạn như vậy, chừng Phát Tài liền cùng biểu muội làm vợ chồng.”

      Thúy Hoa là nữ nhi thôn trưởng sai, nhưng thâm sơn cùng cốc hoang vắng như vậy cũng chỉ có thể là mệnh thôn phụ, nấu cơm, nuôi heo, chăm sóc việc nhà. Gả cho Phát Tài giống, về sau là cáo mệnh triều đình, cái nào nặng cái nào người có đầu óc đều có thể nghĩ đến.

      “Bên này cũng muốn.” Diệp Tuệ bắt lấy tay trái bao trùm ở bên kia hương mềm của mình: “Nếu như là ta ở hỉ yến bị nhà trai vứt bỏ, đúng là làm được như Thúy Hoa vậy, ta tình nguyện dùng phương pháp của ta để trở thành người muôn người, làm cho người nhà tân lang hối hận đến Thái Bình Dương luôn.”

      Tần Vũ Hàng quen việc thê tử thỉnh thoảng ra lời kỳ quái, bị nàng cưỡi giống như cưỡi ngựa như vậy ở đùi, toàn thân đều nóng lên, đặc biệt là nam căn giữa háng sưng to đỉnh giữa hai chân nàng, toàn thân đều bị đoàn nhiệt khí vây quanh, tự giữ được, đưa tay cỡi toàn bộ quần áo người nàng.

      “Tướng công, nơi này phải phòng ngủ, ta sợ bọn họ tùy thời tiến vào.” Nhất cử nhất động của mình, Lão Thập Lão Thập Nhất thân là thị vệ như lòng bàn tay, chỉ sợ lúc này đứng gác ở ngoài cửa đó.

      “Nhưng ta nhịn được đâu!” Lần hành phòng gần nhất qua vài ngày, lại khao khát muốn nàng, tay quơ cái, đẩy sổ sách án thư sang bên, để nàng nằm thẳng lên án, vạch hai chân ra, tham nhập hai ngón tay vào trêu chọc, mới lát liền bị ướt nhẹp nước dính đầy tay.

      “Nương tử, nàng có cảm giác chưa, muốn hay ?”

      “Ưm…… Muốn……” Vô nghĩa, bị phen như vậy, thân thể đều khó chịu vô cùng, cần mới là lạ, nhìn bên ngoài cửa sổ có bóng người chớp động, cất cao thanh : “Các chàng được phép tiến vào, từ giờ trở , mỗi ngày chia phiên, đồng ý về sau liền vĩnh viễn cần muốn nữa.”

      thể cứ bốn P, năm P, nàng là người, phải động vật, lâu dài như vậy eo cơ vất vả mà sinh bệnh.

      Ngoài cửa sổ nam nhân bị tiếng động tình kiều rên rỉ trong thư phòng khiến cho thân mình như lửa nóng, vừa nghe lời này đều buồn bực lên, đành phải liều mạng nhẫn nại đè nén dục vọng.

      “Lớn có thứ tự, ngày mai về ta.” Lão Thập nhẫn đến vất vả, từ phía trước cửa sổ rời .

      Lão Thập Nhất càng thêm buồn bực, phòng ngừa dục vọng cháy hỏng thân mình, cũng theo rời sau đó.

      Tần Vũ Hàng tự cởi quần ra, khiêng hai chân thon dài lên vai, đỡ nam tính mình để đối diện với cánh hoa ướt nhẹp tham nhập vào, nháy mắt bị bên trong ấm áp gắt gao hấp thụ, làm thoải mái mà rên rỉ ra tiếng, cái mông săn chắc đâm phía trước, đường hẹp căng ra chút, lại dùng lực đỉnh đầu.

      Nàng khoái cảm càng ngày càng cường liệt, lại ngừng uốn éo mông.

      “Tướng công, muốn mạnh hơn chút…… Ưm…… Hung hăng muốn ta……”

      “Muốn thô lỗ?”

      “Ừ…ưm…”

      Tần Vũ Hàng nắm chặt kiều mông thê tử, hung hăng đâm vào bên trong đỉnh.

      “A……” Theo tiếng thét chói tai của nàng, dòng nước ấm từ sâu trong cơ thể trào ra, ướt át trơn trượt, thậm chí chảy ra bên ngoài thân thể, ướt đẫm hạ thể cùng toàn bộ kẽ mông……

      Tần Vũ Hàng đem thê tử đổi cái tư thế, để nàng quỳ gối ghế , vỗ vỗ cánh mông: “Kiều cao chút, nương tử.” Chờ nàng kiều cao, lại đâm vào hoa cúc, cúi đầu nhìn chỗ cùng nàng kết hợp, hoa cúc tròn xoe phun ra nuốt vào cây gậy của mình càng thêm hưng phấn.

      Tần Vũ Hàng càng đâm Diệp Tuệ càng tê dại thân mình. Tình triều lại cuồn cuộn dâng lên, nàng kiều rên rĩ, cái mông uốn éo như muốn ăn nhiều hơn. Tần Vũ Hàng tay vòng ở phía trước, hơi dùng sức lôi kéo điểm mẫn cảm của cánh hoa, sau lại chọc vài ngón vào hoa huyệt, đằng sau ngừng ra sức đâm vào hoa cúc.

      “Nương tử… hừ...nàng chặt quá… Ép ta thực thích… hừ…” Tần Vũ Hàng vừa thở hổn hển bên tai vừa .

      Chơi trong hoa cúc ta chặt mới là lạ. Diệp Tuệ trong lòng hò hét nhưng cất nỗi nên lời. Gần đây mỗi khi hành phòng mình với nàng, Đại lão công đều quên rong ruổi thêm vài lần trong cúc huyệt. ngày càng thuần thục với hoa cúc hơn, nhưng kỹ thuật còn xa mới bằng Lão Thập và Lão Thập Nhất. Dù sao Diệp Tuệ vẫn cao hứng mà đáp ứng cho Đại lão công.

      …….

      Mãi cho đến nửa khuya, muốn nàng đủ rồi, Tần Vũ Hàng mới ôm nàng trở lại phòng ngủ.

      Mỗi ngày ở Thiên ưng sơn thực thanh bình, Diệp Tuệ có việc gì trêu chọc hài tử, tắm suối nước nóng, giao hiến lương cho các lão công, là quá thư thái.

      Qua hết năm, tháng ba xuân về hoa nở, đợi nàng chuẩn bị sẵn sàng, liền nhận được tin Hoàng Phủ Trạch Đoan từ đế đô phái tới ba ngàn Ngự lâm quân, cầm đầu là hai người quen biết, là Chu Tầm, Thương Hồng, sau khi tới liền cung cung kính kính hành lễ, miệng xưng liên tiếp thái tử phi nương nương hồi đế đô cùng Thái Tử điện hạ đoàn tụ.

      Hoàng Phủ Trạch Đoan chuẩn bị đáp ứng tốt mọi nhu cầu dọc theo đường , căn bản cần nàng mang theo cái gì, nhưng Diệp Tuệ có truyền thống lo liệu lãng phí từng đường kim mũi chỉ nào, trở lại Sở Vương Cung, cho người lấy hết trân bảo cất trong kho ra, chất lên xe mang .

      ngày này trời trong nắng ấm, Diệp Tuệ ôm Hằng Đình lên xe, các phu quân cưỡi tọa kỵ của mình, hộ vệ ở hai bên thùng xe, đại đội nhân mã mênh mông rời Bình Châu, theo hướng đông mà .

      Thời tiết ấm áp, dọc theo đường gặp được phong cảnh đẹp liền dừng lại, chơi năm ba ngày lại lên đường.

      Ven đường quan viên châu huyện lớn sớm nhận được công báo của triều đình, đem viện tốt nhất của phủ mình nhường ra cho thái tử phi, cẩn thận tiếp đãi, khom lưng uốn gối các loại, a dua nịnh hót, phải trường hợp cá biệt. Vừa mới bắt đầu Diệp Tuệ thực có thói quen, thời gian lâu rồi thấy nhiều lạ.

      Ngày này tới lệ huyện, là tiểu thành thực giàu có và đông đúc.

      Tần Vũ Hàng ôm thê tử vừa tắm rửa xong vào giường, nghe thấy tiếng đập cửa, khoác kiện quần áo ra cửa, tiến vào chính là Lão Thập Nhất, lúc này mới nhớ tới đêm nay đến phiên , cười khổ tiếng, định rời , bị Diệp Tuệ gọi lại: “Đừng , đêm nay cùng nhau.”

      Cùng nhau liền cùng nhau, Lão Thập Nhất để tâm, chỉ cần ở bên người thê tử là được. Hơn nữa là đệ nhất chơi trong cúc huyệt, có ai kỹ thuật tốt hơn , còn lo lắng gì.

      Thoát y lên giường, thê tử mới vừa tắm gội qua thân mình vừa mượt nhẵn vừa hương mềm, ôm vào trong ngực hôn từ xuống dưới, từ trước đến sau, hôn mỗi tấc da thịt, cuối cùng để nàng bày ra tư thế quỳ bò, vạch ra hai cánh mông nàng, vươn lưỡi liếm hôn, càng thọc càng sâu, càng hôn càng mãnh liệt,……

      Diệp Tuệ sợ nhất chơi kiểu như vậy, bị hôn đến nỗi thân mình loạn run, theo liếm hôn thỉnh thoảng phát ra tiếng rên rỉ kiều, cái mông uốn éo, hy vọng có thể vào sâu thêm. Lúc này đầu lưỡi của lại rời …… Nàng cảm thấy hư ngón tay lại duỗi thẳng tiến vào, cực kỳ phong phú kỹ xảo đùa bỡn vách trong, bàn tay từ dưới háng vòng đến phía trước chỗ lỗ kia, thâm nhập vào, hai lỗ đồng thời bị đùa bỡn.

      “Ưm ưm……”

      Nàng toàn thân run run, vừa nhấc đầu, đại lão công liền quỳ gối phía trước, quái vật khổng lồ giữa háng lộ ra từng đường gân xanh, chịu đủ tình dục tra tấn. Nàng hai tay vòng ôm mông , chui đầu vào giữa háng , há mồm ngậm lấy……

      Hai ngón tay hãm sâu bên trong nàng càng thêm kịch liệt, cọ sát gây ra điện lưu, toàn thân nàng đều đột nhiên nổi lên ngọn lửa tình đáng sợ, như là con cá bị bắt vứt lên bờ giãy giụa vận động toàn thân thể, nàng muốn cái sáng lạn kia, muốn bay lên tới cái đỉnh kia…… Nhưng ngón tay từ trong cơ thể đột nhiên rút ra, thân mình bị ôm để ở bộ vị giữa háng , hai nam nhân quỳ giường, đem nàng kẹp ở giữa.

      Đầu tiên là Lão Thập Nhất ở phía sau tiến vào, cự vật to lớn từng chút nhét vào hành lang hẹp, nhờ mật dịch trước đó tiết ra nhiều khiến cũng quá khó khăn. Đâm vào được nửa căn, đầu tròn tìm được nếp gấp mẫn cảm ở giữa hành lang, bắt đầu cọ sát. Diệp Tuệ rên lên từng trận, hơi thở gấp gáp mị hoặc, tình triều cuồn cuộn dâng lên, nàng kiều mông ra phía sau muốn nuốt thêm . Thành ruột lúc này thêm mượt mà, hơi co giãn mời gọi , biết thời cơ tới Lão Thập Nhất chỉ hơi dùng sức, đâm cái, cự vật lưu loát xuyên sâu vào trong, ngập toàn bộ căn, khai mở hành lang hẹp. Diệp Tuệ “A!” tiếng, vừa đau vừa , thở hổn hển, nhưng nàng cảm thấy lơ lững thể bay lên đỉnh, bên dưới hoa huyệt trống rỗng khát cầu được lấp đầy, hai cánh hoa ngừng mấp máy.

      ra Tần Vũ Hàng áp sát phía trước, sợ nàng đau nên chỉ xoa nắn gặm cắn hai đóa phong mềm, để cho Lão Thập Nhất mình tùy ý kích thích cảm giác từ lỗ sau cho nàng. Sau khi thấy hoa huyệt mấp máy, biết nàng sắp chịu nỗi liền mãnh liệt thọc ngay toàn bộ cự vật vào hoa huyệt ấm áp. Cả ba lập tức gầm lên, sung sướng nên lời. Diệp Tuệ khát cầu được nam căn phía trước đúng lúc lấp đầy, lập tức đạt cực hạn, hai lỗ huyệt cùng lúc run rẫy lên, ép cho hai cự vật muốn phóng xuất. Hai cự vật to lớn chỉ cách vách tường căng mỏng, cảm giác như chạm vào nhau, tăng thêm ít sướng khoái.

      Chờ qua dư , hai lão công ôm lấy nàng ở giữa, cả ba cùng xuống giường đứng thảm, bắt đầu tiền hậu giáp kích trong tư thế đứng, điên cuồng triền miên. Tần Vũ Hàng nhấc bổng thê tử đôi cánh tay, nam căn đâm trong hoa huyệt, mông nàng lộ hết ra phía sau, Lão Thập Nhất đứng hiên ngang ngừng ra vào trong cúc huyệt. Tư thế này quá kích thích, nên lâu sau hai lão công đồng thời phóng xuất, Diệp Tuệ cũng lần nữa bước vào trong chùm ánh sáng sáng lạn mà lên đỉnh.

      Sau cao triều, Tần Vũ Hàng buông Diệp Tuệ hai chân chạm đất, nam căn cũng rời cơ thể nàng, hai tay nàng vòng ôm cổ , hai người quấn quýt cùng nhau trận hôn môi, thể tình cảm phu thê nồng đậm. chìm đắm trong nụ hôn mãnh liệt với nương tử, cảm giác thân mình nàng bị tác động, Tần Vũ Hàng hơi mở lên mi mắt, liền thấy Lão Thập Nhất đôi mắt sắc lạnh ánh lên tia đố kỵ che dấu nỗi, bên dưới cự vật khổng lồ của từ từ tiến vào trong cúc huyệt nàng.

      Sau cao triều, Lão Thập Nhất cảm thấy bị nương tử bỏ quên, giận dữ hung hăng đâm cự vật từng hồi vô cùng đoạt mệnh, giống như cố tình gây chú ý với nàng.

      Diệp Tuệ triền miên ôm hôn Đại lão công, hưởng thụ dư sau cao triều của phu thê ân ái, bất ngờ bị tập kích từ phía sau, phải buông môi ra, hai tay ôm chặt lấy Đại lão công chống đỡ cho cơ thể mình.

      Tần Vũ Hàng đôi mắt ngầu lên tia giận dữ, lớn giọng hỏi: “Lão Thập Nhất, ngươi muốn làm gì?” xong muốn ôm nàng rời khỏi .

      ngờ Lão Thập Nhất hai tay ôm ngang hông nàng vịn chặt, cự vật cố tình ấn ấn mạnh hơn, ngập lút vào trong người nàng, ánh mắt tà mị thách thức nhìn lại . Bàn tay to vỗ “bang” mông nàng.

      Tần Vũ Hàng trong lòng dậy sóng, nhưng dám tranh dành, sợ đau đến nàng, chưa kịp làm gì nghe tiếng nàng rên rỉ, hơi thở dồn dập, lời đứt quảng bên tai: “Ưm… Tướng công… cần… cần... lo cho ta… ư… Ta muốn… .” Tần Vũ Hàng thở dài hơi, thầm nghĩ nương tử cũng là… Sao có thể dung túng cho ta như vậy.

      Nhưng nghĩ lại cũng nên trách nàng, Lão Thập Nhất là đệ nhất chơi trong cúc huyệt, tùy thời đều có thể khiến nàng quên hết lý trí, chìm đắm trong khoái lạc thể phản kháng. Nếu nàng thích, cũng có đạo lý nào phản đối, muốn có đối sách liền chờ sau này hãy , tại phải phối hợp với ta tận tình lo đáp ứng cho dục vọng của nàng. Huống chi hôm nay kỳ thực cũng là ngày đến phiên của Lão Thập Nhất.

      Diệp Tuệ vừa bị đánh, vừa bị chơi cho thực tàn nhẫn, ngược lại thực hưởng thụ, tình triều cuồn cuộn đến, mất hết lý trí, ôm lấy Đại lão công, đôi bàn tay cào cấu , đôi môi ngừng tìm môi , cái lưỡi cuốn quýt, trong yết hầu phát ra tiếng rên mị hoặc như tiếng mèo kêu đến nỗi ai nghe cũng biết nàng cao triều.

      Tần Vũ Hàng thế nhưng cũng bị hành động của nàng quá kích thích, cự vật trướng đau, quên hết tức giận trong lòng, lần nữa kìm chế nỗi đút ngay vào hoa huyệt, tận lực đâm sâu vào hoa tâm. Diệp Tuệ chưa dứt cơn cực hạn trong cúc huyệt, hoa huyệt lại thêm nam căn Tần Vũ Hàng làm cho lên đỉnh, hai cao triều tại hai nơi liên tiếp xảy ra khiến cơn cực hạn của nàng kéo dài chưa từng có, sướng khoái ngây ngất đến dục tiên dục tử.

      Diệp Tuệ gần đây chỉ hành phòng từng người, hôm nay mới quay lại chơi 3P, cảm xúc mới mẻ, hưng phấn đến đầy mặt hồng hồng, xinh đẹp đáng vô hạn. Bị kẹp giữa hai lão công ngừng phô trương kỹ thuật hành phòng, toàn bộ cơ thể nàng như bị treo hai nam căn khổng lồ, dễ dàng lên đỉnh liên tục vài lần. Hai lão công bày đủ tư thế khi đơn giãn lúc biến thái, thi nhau lăn lộn, khiến nàng thể phản kháng, chỉ biết chiều theo họ mà hưởng thụ.

      đêm 3P này, các nam nhân muốn rất nhiều lần, chơi thực tận hứng.

      Diệp Tuệ rất mệt, nhưng thực thỏa mãn, nằm ở giữa bọn họ. tay bắt lấy cái, muốn vào giấc ngủ, lại nghe thanh A Kim, là huyện lệnh phu nhân mang theo hai vị công tử tới bái phỏng.

      Nàng có chút tức giận, trễ thế này, còn tới bái phỏng, có dùng đầu óc hay .

      “Bảo bà ta ngày mai lại đến.”

      Dọc theo đường thấy nhiều loại nhân gia xu nịnh nịnh bợ kiểu này, các loại hoa chiêu ùn ùn dứt.

      Diệp Tuệ trở mình, mặt hướng đại lão công, nhắm mắt ngủ.

      Ngày thứ hai, ăn cơm nửa chừng, A Kim lại báo huyện lệnh phu nhân mang theo công tử tới bái phỏng.

      Diệp Tuệ nhíu mày nhìn , từ trước xem phim truyền hình thái giám đều thu nhận hối lộ đảm đương chức vị ma đưa mỹ nữ hướng giường hoàng đế, A Kim phải thấy tiền liền mê muội đầu !

      Lạnh lùng nhìn chằm chằm cái: “Để cho bọn họ chờ.”

      A Kim mồ hôi chảy ròng ròng, chỉ thu của huyện lệnh phu nhân kim phật tôn tượng bằng bàn tay, bị thái tử phi trừng như vậy, hối hận ngừng.

      “Nương tử tức giận dư thừa, quan trường đều như vậy, ta ở đế đô thấy được nhiều.” Lão Thập gắp miếng lựu gan tiềm đút vào trong miệng nàng: “Nếu thích kéo phạt đánh trượng là được, tội gì tự tìm phiền phức cho chính mình.”

      Lão Thập Nhất phụ họa : “Đối với cái đồ biết sâu cạn này liền thể nương tay, nếu nương tử thể nhẫn tâm, giao cho ta xử lý.”

      Diệp Tuệ gắp miếng xương sườn đưa vào trong miệng của , trách mắng: “ đến chàng.” Nàng muốn nhiều năm về sau bị các sử học gia gieo cho cái ác danh Hoàng Hậu.

      Tần Vũ Hàng tay vươn tới, ôm thê tử để đùi mình ngồi, cười cười: “Dù sao huyện lệnh phu nhân cũng rãnh, để cho chờ đợi cũng tốt.”

      “Phụ thân, ta cũng muốn ôm cái.” Hằng Đình trước đó bị Mặc Kỳ ôm đút cơm, lúc này từ đầu gối giãy giụa xuống dưới: “Nương, kéo lên.” tay níu mẫu thân, muốn tự mình trèo lên .

      kéo!” Diệp Tuệ tính trẻ con nổi lên, cười hì hì ôm cổ lão công: “Tướng công là của ta.”

      Tần Vũ Hàng cười ha hả vỗ vỗ sống lưng thê tử, nháy mắt ra hiệu với Lão Thập.

      “Lại đây, thúc thúc đút ngươi ăn cơm.” Lão Thập nhận được ánh mắt, khom người bế Hằng Đình lên.

      Editor: xem xong nho

    3. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137

      CHƯƠNG 92


      Ăn cơm xong, Hằng Đình bị Mặc Kỳ mang , Lão Thập cùng Lão Thập Nhất lúc có việc gì rất bổn phận sắm trọn vai sườn phu kiêm nhân vật thị vệ, người tản bộ trong viện, người khác trở lại phòng mình đả tọa.

      Diệp Tuệ trở lại phòng ngủ, nằm ở giường, tùy tay lấy bản truyện ký nhân vật lật xem.

      Tần Vũ Hàng ngồi ở bên người thê tử, vén lọn tóc của nàng rũ ở thái dương ra sau tai, cầm cầm vành tai mượt mà, mỉm cười : “Vành tai nương tử tinh xảo đáng , kết hợp với khuyên tai ngọc bích càng đẹp, bị sợi tóc che lại đáng tiếc, lộ ra ngoài mới xinh.”

      “Ở trong mắt chàng ta đâu có lúc nào khó coi?” Diệp Tuệ đem sách buông xuống, dùng tay khoanh lại cổ : “Mấy ngày liền lên đường thực vất vả, ta vốn dĩ định ở lại thêm mấy ngày, nhưng cái lệ huyện này thú vị, bằng sáng mai khởi hành !”

      “Nghe theo nương tử, như thế nào đều được.” Tần Vũ Hàng cười cười, dìu già dắt trẻ lặn lội đường xa, đến phi thường thong thả, nếu mình cưỡi khoái mã chừng tháng là đến kinh đô. Ôm nàng để bàn trang điểm, đưa tay vuốt ve mái tóc đen tú lệ, từ hộp trang sức lấy ra cây trâm san hô thất bảo cắm búi tóc, lại cởi bộ y phục ở nhà người nàng, từ trong rương tìm ra bộ váy áo tơ lụa màu cầu vồng bảy sắc thêu ‘yên hà lăng la’ thay cho nàng.

      Diệp Tuệ đứng mặt đất xoay vài vòng, nguyên liệu mỏng mềm mại, thướt tha như nước, thanh thoát muốn bay, tung ra giống như cánh chim bảy màu, vạt áo kéo dài uốn lượn đất, lúc chuyển động như mây bay phiêu bồng.

      Tần Vũ Hàng mặt ra vừa lòng: “Rất đẹp, tiếp kiến huyện lệnh phu nhân , phạt bà ta đợi lâu như vậy xem như là giáo huấn.”

      “Chàng đây là làm gì, lệ huyện huyện lệnh cũng phải là địa vị cao cả gì?” Diệp Tuệ nhíu mày, từ bàn rót ly trà đưa tới tay : “Trời quá nóng uống nhiều nước mới tốt.” Ngừng chút, : “Ta phiền nhất là nam nhân đưa tới cửa, vì ích lợi hận thể bò lên giường nữ nhân lăn lộn, nam nhân tự tôn tự trọng, luôn luôn làm ta khinh thường.”

      “Nương tử!” Tần Vũ Hàng lắc đầu, đem ly nước vừa nhận ngụm uống sạch, : “Ta vừa mới hỏi thăm lai lịch huyện lệnh, thúc thúc trong tộc Lý Vĩ Thần, bởi vì học hành thất bại, năm kia ra tiền mua cái chức vụ huyện lệnh, bị phái đến nơi đây làm quan.”

      Diệp Tuệ xoa xoa huyệt Thái Dương: “Quan lại bao che cho nhau.” Xã hội phong kiến có điểm này tốt, cái gì đều có thể dùng tiền mua tới, về sau nàng làm Hoàng Hậu, nhất định giúp Hoàng Phủ Trạch Đoan loại bỏ tệ nạn.

      Tần Vũ Hàng đáp cái trường bào sa trắng cánh ve ở lưng nàng: “Ta phải là muốn nàng thu công tử huyện lệnh gia, nam nhân vô dụng lộng tới bên cạnh nàng, đừng nàng chướng mắt, ngay cả ta cũng ghê tởm, nhưng mà gặp mặt lần, đối với mặt mũi Lý Vĩ Thần cũng đẹp phải ?”

      “Vậy nghe chàng.” Diệp Tuệ ra phòng ngủ, đối diện A Kim đứng hầu : “Tuyên lệ huyện huyện lệnh phu nhân tiến vào.”

      A Kim mặt ra vui mừng, đáp ứng dạ tiếng, ra ngoài mang hứa gia mẫu tử tiến cử tới.

      Diệp Tuệ đánh giá hứa phu nhân, ba mươi mấy tuổi, dung mạo cũng còn được quá , mang theo hai thiếu niên hơn mười tuổi tuấn tú, vào phòng khách, quy quy củ củ quỳ xuống dập đầu. Nàng sai A Kim ban tọa, huyện lệnh phu nhân cảm tạ ngồi, dám ngồi thực, hai thiếu niên đứng ở phía sau mẫu thân tuy rằng cúi đầu xuống, nhưng dư quang khóe mắt vẫn luôn nhìn lén quý nhân ngồi ở chủ vị.

      Muốn nhìn thoải mái hào phóng nhìn, giống mấy lão công thẳng thắn trực tiếp như vậy tốt.

      Diệp Tuệ thích ngượng ngùng xoắn xít, ‘dục cự còn nghênh’ (**muốn còn làm bộ**) có cốt khí nam nhân.

      “Phu nhân tới có việc gì?” Diệp Tuệ chỉ liếc mắt hai thiếu niên cái, nửa điểm hứng thú có, dùng ngữ điệu đạm nhiên hỏi.

      “Là chuyện này, hàn xá đơn sơ, thiếp thân lo lắng nương nương có thói quen ở……” Huyện lệnh phu nhân , đưa tay ra phía sau kéo hai thiếu niên qua tới: “Bọn họ đều là hài nhi thiếp thân, từ hiểu lễ nghi, thượng hiền hạ hiếu, có thể đánh đàn, có thể làm thơ, nương nương nếu là thích bọn họ, ngại thu , để bên người làm hạ nhân pha trà đổ nước hầu hạ.”

      Diệp Tuệ ánh mắt nhàn nhạt: “Hạ nhân làm thơ đánh đàn ta thiếu, nhưng mà hôm qua nghe hứa sư phó chăm ngựa thiếu đồ đệ làm việc nặng, biết quý công tử có tâm tính chịu khổ nhọc?”

      Hai nhi tử huyện lệnh gia từ tiên y nộ mã, được người cao cao đội ở đầu, chịu được nửa điểm ủy khuất, bị Diệp Tuệ câu xấu hổ đến đỏ mặt tía tai.

      Huyện lệnh phu nhân sắc mặt xấu hổ: “Nương nương đùa, chuồng ngựa việc đều là……” Ngập ngừng, khó mà ra là tiện dân làm, sửa lời : “Thiếp thân nghe phu nhân có nạp vị sườn phu là Lý tướng gia gia công tử?”

      Diệp Tuệ từ chỗ ngồi đứng lên: “Ngươi có việc gì có thể rời .” Việc riêng tư của nàng còn dám đề cập nghi vấn, cái huyện lệnh phu nhân này đúng là có đầu óc.

      Cho rằng nàng phẩm vị thực tệ sao?

      Chỉ cần là trai ai đến cũng cự tuyệt?

      Nàng lại phải nuôi dạy trẻ chuyên môn dỗ tiểu hài tử cho mọi nhà, dạy xếp gỗ, chơi trốn miêu miêu, chỉ có lúc đối mặt với Hằng Đình nàng mới có hứng thú.

      “Lý công tử tới.”

      Diệp Tuệ muốn về phòng ngủ, nghe thấy thanh giật mình, suy nghĩ Lý công tử là người nào? Liền thấy người thái giám vội vàng chạy lại đây: “Nương nương, Lý công tử tới, ở phòng khách, muốn hay tuyên tiến vào?”

      Lý Vĩ Thần, Diệp Tuệ trong lòng lộp bộp chút, chạy mạch ra phòng, tới ngoài sân.

      Nơi cửa phòng khách là nam tử hơn người, mi trường nhập tấn, hình dáng khuôn mặt soái khí mê người, mũi thẳng, phía dưới mũi lại là râu ria xồm xàm, tóc đen buộc dải lụa trắng dơ dáy, thân tơ lụa màu trắng nhuộm đầy bụi đất.

      Tuấn lãng cực kỳ tuấn lãng, nhưng là thân phong trần, biết chạy đường bao xa.

      “Sao chàng lại tới đây?”

      Lý Vĩ Thần kịp trả lời, vài bước lại đây, ôm chặt lấy nàng, đầu chôn ở vai nàng, cổ họng nghẹn ngào chút, vạn phần kích động, dù là câu cũng nên lời.

      Diệp Tuệ hiểu tính tình si cuồng của người nam nhân này, mặc cho ôm.

      Qua hồi lâu, mới : “Ta xin Thái Tử điện hạ chỉ thị, tới đón nàng trở về.”

      tương tư chịu nổi, chạy đến trước cửa đại điện Đông Cung quỳ đến dậy nổi, cầu được đón thê tử, được cho phép, ra tây thành phi ngựa chạy mười ngày, mỗi ngày đều có mấy trăm dặm trở lên, đến trạm dịch ven đường thay đổi rất nhiều ngựa.

      Ngựa nghỉ, người nghỉ đếm số lần rất có hạn, chỉ là mong sớm chút nhìn thấy nàng.

      “Thái tử khỏe ?”

      Lý Vĩ Thần ừ tiếng, muốn ôm ngang thê tử vào nhà, lại bị nàng cự tuyệt, nghiêng đầu về phía sau sườn: “Có người ngoài ở đây, chàng chừa cho ta chút mặt mũi.”

      theo ánh mắt nhìn lại, sắc mặt trầm xuống: “Ngũ thẩm, thẩm mang theo nhị vị đệ đệ lại đây làm chi?”

      Huyện lệnh phu nhân có chút ngượng ngùng, ấp úng : “Thần ca nhi, cháu đến vừa lúc, có câu người đắc đạo gà chó lên trời, nhân phẩm hai đệ đệ cháu chắc cháu biết đến, tuyệt đối gánh được việc hầu hạ thái tử phi nương nương, ta liền nghĩ……”

      Lý Vĩ Thần ánh mắt lộ ra lạnh lẽo: “Thỉnh ngũ thẩm mang theo đệ đệ rời nơi này, trước khi làm gì nên nghĩ cho kỹ, đừng để ích lợi làm mê muội.”

      Huyện lệnh phu nhân sắc mặt đổi đổi, ngượng ngùng mang theo hai nhi tử hành lễ với Diệp Tuệ, rời khỏi sân.

      Diệp Tuệ nhìn bóng dáng ba người, lắc đầu : “Dọc theo đường thấy nhiều người như vậy, phải đưa nam nhân, là châu báu.” Châu báu nàng còn có thể tiếp thu, dù sao nàng cũng có thể dùng đến lúc chết, nhưng là nam nhân tiêu thụ nổi.

      “Nương tử thích nam nhân?”

      “Vậy cũng phải xem cái dạng nam nhân gì, giống chàng như vậy càng nhiều càng tốt.” Diệp Tuệ trêu ghẹo, thân mình đột nhiên bỗng, bị Lý Vĩ Thần bế ngang lên.

      Nàng dùng tay ôm , người nam nhân này chờ kịp.

      Vào phòng khách, Lý Vĩ Thần liền mạnh mẽ hôn lên đôi môi nàng, đợi nàng hé miệng, đầu lưỡi khai mở hàm răng nàng, ngang tàng liếm mỗi cái ngóc ngách, hút nước bọt thơm tho vào trong miệng của , chợt ngậm lấy lưỡi nàng, đôi môi mấp máy, miệng ngừng cuồng hút.

      Lý Vĩ Thần thân mồ hôi hôi thối, bốc mùi đến Diệp Tuệ cảm thấy choáng váng, dùng tay gõ vai : “Buông ra, nhanh nhanh buông ra !” Khó khăn lắm mới ngăn cản được, cảm thấy đầu lưỡi bị hút đến sinh đau, bực bội trừng mắt .

      “Đầu lưỡi đau sao?” Lý Vĩ Thần chép chép lưỡi, chưa thèm dư vị thanh hương trong miệng nàng, trời biết nằm mơ đều nghĩ đến hương vị người nàng.

      “Chàng ?” Diệp Tuệ nhìn nam tử trước mắt đầy người bụi đất, cằm râu có khả năng rất nhiều ngày cạo, mồ hôi mang theo bụi bặm chảy xuống mặt, hình thành từng đường vệt nước, hương vị hôi thối nhất có thể!

      Đau lòng : “Chàng xem chàng kìa, cũng có gì gấp, qua mấy ngày gặp mặt cũng có chết, liều mạng muốn chết sao?”

      “Đối với ta mà , chậm mấy ngày gặp mặt có thể chết.”

      Nàng hiểu cái loại cảm thụ lòng nóng như lửa đốt này, được tin nàng vừa khởi hành truyền tới đế đô, tim liền treo ngược ở cổ họng, trông mòn con mắt, khát vọng thấy nàng mỗi ngày mãnh liệt hơn.

      “Ta phái hạ nhân chuẩn bị nước tắm, nương tử chờ lát là ổn rồi.”

      Thanh Tần Vũ Hàng vang lên, thân ảnh cao lớn vào, lại thấy thê tử thân váy áo tơ lụa bảy màu thêu ‘yên hà lăng la’ giá cả xa xỉ trở thành da trâu, nhiễm ít bụi đất cùng mồ hôi, hương vị thập phần khó ngửi.

      Hiểu được nàng là người ái khiết, cởi quần áo dơ từ người nàng ra.

      Lý Vĩ Thần cũng ở bên hỗ trợ, nhưng là càng giúp càng hỏng, bao lâu liền đem tuyết da in ít dấu tay đen.

      Diệp Tuệ liền đứng ở giữa như vậy, chấp nhận để hai lão công lột trần truồng.

      Nam nhân của nàng đều biết cởi quần áo, cởi thành thói quen, động tác đặc biệt lanh lợi.

      Tần Vũ Hàng cởi áo dài mình ra, phủ lại người cho thê tử, ôm đến ngồi ghế dựa.

      thân hương vị này tốt, ngàn vạn đừng để nhiễm chứng bệnh gì, Lý công tử thân thể cường tráng chắc có việc gì, nương tử vạn nhất cảm mạo được, đợi lát nữa cùng Lý công tử đều vào tắm rửa lần.”

      “Còn phải tại chàng ấy, giống như biết mấy trăm năm gần nữ nhân?” Diệp Tuệ đặc biệt buồn bực, với Lý Vĩ Thần: “Trời ngày càng nắng nóng, chàng nhiều ngày tắm rửa?”

      “Từ lúc ra khỏi đế đô có tắm.”

      phải chứ đại ca?” Diệp Tuệ vừa quát lớn, vừa ngăn cản vươn tay lại đây.

      Đường cổ đại thể so với đường xi măng kiếp trước nàng, cưỡi ngựa dưới ánh nắng hè chói chang chạy như bay, bụi đất bay lên, biết chảy bao nhiêu mồ hôi bốc mùi, người chỉ sợ đều có thể kỳ cọ ra dưới hàng trăm viên bi đất.

      Lý Vĩ Thần lột kiện áo dài bọc người nàng xuống: “Để ta nhìn xem nàng, ta cam đoan cái gì cũng làm.” Phân ly tới nay, mỗi lần nhớ tới thê tử băng cơ ngọc cốt thủy thân, liền miệng khô lưỡi khô, dục hỏa đốt người, trắng đêm khó ngủ, chịu nổi nửa đêm, chạy đến trong viện hạ nhiệt.

      hai tay chụp cái, đôi tuyết doanh doanh đẫy đà của nàng ấn hai dấu bàn tay to đen như mực.

      Diệp Tuệ hôn mê: “Chàng nhẫn trong chốc lát được sao?” Từ ghế đứng dậy, từ người Tần Vũ Hàng trốn .

      Lý Vĩ Thần lại ôm lấy nàng từ phía sau: “Miệng ta sạch , ta dùng miệng hôn nàng.” Đem nàng kéo qua tới, bị đẫy đà lay động kích thích đôi mắt phát si dại, vùi đầu cắn viên.

      Nàng đẩy đầu của : “Miệng cũng được, thấy râu dài hơn sao, đâm vào ta đau quá.”

      “Ta cam đoan nhàng.” , nửa điểm cũng hề , ở người nàng lại xoa lại cắn.

      Tần Vũ Hàng thể ngại: “Các người đợi lát nữa hành phòng làm ít vài lần.” Cảm thấy thể chờ đợi, ra ngoài cửa, nhưng lại yên tâm, tới cửa lại phân phó câu: “Nương tử tối hôm qua làm thực vất vả, Lý công tử hôm nay muốn lần thứ hai cũng được, ta có thể cho ngươi bồi nương tử nhiều hơn vài ngày.”

      Lý Vĩ Thần căn bản chú ý cái gì, trong lòng chỉ có thê tử, tim đập cũng càng lúc càng nhanh, quanh thân dường như đốt ngọn lửa, ngậm khối to nhũ thịt nhấm nuốt. Lẩm bẩm câu: Thơm quá! Tay chộp vào bên kia xoa nắn. Chỉ chốc lát sau liền bóp đỏ lên, cúi đầu, ngậm vào viên hồng mai.

      “Chàng chút……” Diệp Tuệ bị lực đạo khiến cho nhíu mày.

      “Ta lắm.” mồm miệng đáp, đôi bàn tay to di động ra sau nàng, bắt lấy hai cánh mông thịt, cũng mạnh mẽ xoa nắn như ở bộ ngực nàng như vậy, trong mắt lộ ra cuồng loạn, hận thể đem nàng khắc sâu vào trong thân thể mình.

      là dùng miệng hôn, kỳ là tay cùng miệng cùng sử dụng.


      Editor: xem xong nhớ like nhé
      chitran.2407, lonkon95, CandyTN39 others thích bài này.

    4. MaiAnhSF

      MaiAnhSF Active Member

      Bài viết:
      190
      Được thích:
      246
      Tội thân, Lý Vỹ Thần thèm đến điên rồi. Cơ mà người bẩn như vậy cũng nên tắm ơi, mất hình tượng quá.
      Vũ Hương Hải Vi, hazjkHangVO9 thích bài này.

    5. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137
      Lý Vĩ Thần là con ghẻ của tác giả. Còn nhị Vương là con riêng của pả hay sao á. Pả cưng quá trời à...

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :