1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[cổ đại, NP, H+] MỘT NỮ HAI BA NAM - 124 chương - HOÀN

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Lamhang

      Lamhang New Member

      Bài viết:
      16
      Được thích:
      17
      3 sư huynh đệ tần vũ hàng,lý vỹ thần,song vương, mạc kỳ thêm diệp tuệ nữa là 8p

    2. MaiAnhSF

      MaiAnhSF Active Member

      Bài viết:
      190
      Được thích:
      246
      Nàng ơi, 3 sư huynh đệ là TVH, HPTD với ai nữa vậy?

    3. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137
      Vậy chắc ta đếm lộn quá. Có lẽ maximum là 7p rồi:p. DT chưa dừng lại ở 6 chàng này. Ta cũng coi loáng thoáng à... biết còn nữa nhưng có mấy chi tiết cũng lắm...:yoyo69:
      lk ngân thích bài này.

    4. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137
      Editor: Trong chương này có đoạn H rất ấn tượng. Đọc cảm thấy căng như dây đàn...
      CHƯƠNG 101

      Sau khi nghỉ ngơi, Hoàng Phủ Trạch Đoan ngự thư phòng phê duyệt tấu chương.

      Diệp Tuệ tắm xong, ôm lấy đại lão công ngủ giấc. Tỉnh lại là trời tối, Tần Vũ Hàng thấy nàng tỉnh ngủ, sai người đem đồ ăn đưa vào, hai người mới ăn được nửa, Lão Thập cùng Lão Thập Nhất tới.

      “Nương tử, chúng ta đón nàng trở về.” Lão Thập ấm áp cười, tròng mắt hề chớp chăm chú nhìn thê tử.

      “Nương tử theo bọn họ phù dung hiên ! Các ngươi nhớ chú ý quý thân thể nương tử, đừng làm lâu lắm, ngày mai ta còn muốn mang nàng hồi Tần gia.”

      “Chúng ta biết.”

      Tần Vũ Hàng bưng chén cháo tổ yến uống xong, đứng dậy hồi vân mộng trai của mình.

      Còn phải hiến lương cho hai vị này! Diệp Tuệ thấy thân ảnh đại lão công rời , đứng lên có chút đau đầu.

      Nàng thề về sau bao giờ muốn thu thêm nam nhân, về sau cho dù có nam nhân có đưa tới tận cửa, ai người đó tự lấy, dù sao nàng là từ bỏ.

      Diệp Tuệ qua phía bọn họ, dựa ở trong lòng ngực Lão Thập, đặc biệt tâm tình lập tức bị phong thái tuấn lãng bức người của áp đảo.

      Mỹ nam nếu đúng là đẹp mắt, có thể khiến tâm tình người khác biến chuyển nhanh.

      Lão Thập ăn mặc phục trang tương đối tùy ý, bình thường là thân băng màu xanh hoặc là áo dài màu nguyệt bạch, khiến dáng người càng cao ráo thẳng tắp, tựa như tiểu thuyết của lương vũ sinh miêu tả bạch mã công tử.

      Lão Thập Nhất tương đối ăn diện, ăn mặc hoa lệ nhất, dường như sợ người khác biết là Vương gia, thông thường là thân vân cẩm thượng đẳng, kiện áo khoác mông lung như sương khói tím mỏng. Những cây trâm vấn tóc trước giờ cũng thấy giống nhau, mỗi cây trâm đều khảm đá quý mỹ ngọc, là trân phẩm khó được.

      Diệp Tuệ có lần giễu cợt là người sưu tầm trâm.

      Lão Thập ôm ngang Diệp Tuệ trở lại phù dung hiên của mình, Lão Thập Nhất cũng cùng lại đây, hai huynh đệ này có cái ăn ý, đến phiên trong hai người bồi thê tử hành phòng, người kia liền đồng thời tới, như vậy thời gian ngày liền biến thành hai ngày, chiếm ít tiện nghi.

      Diệp Tuệ có khi nhịn được phun ra, hai người này tâm cũng thực đen, người khác đều là ngày, bọn họ biến thành hai ngày.

      Nhưng đôi khi cũng thích kích thích mới mẻ, cảm giác 3P cũng kém.

      Lão Thập mới vừa đến trong vườn phù dung hiên liền nhẫn nại được, hôn xuống cánh tay nữ tử trong lòng ngực, mới vừa tiến vào nhà liền đem nàng đặt thảm, mất vài giây liền cởi quần áo hai bên, đè nặng lên nàng, từ hôn xuống dưới, hung hăng mút hút thịt mềm giữa hai chân ngừng, hương vị hàm chứa u hương kích thích đại não, toàn thân đều bùng lên dục vọng, đầu lưỡi hôn càng sâu.

      Lão Thập Nhất tự cởi toàn thân quần áo, quỳ gối bên cạnh thê tử, vùi đầu ngậm lấy bên đẫy đà run rẫy ngừng, bên kia cũng dùng tay bắt lấy mà xoa nắn.

      “Ưm a a…… được…… Muốn……” Diệp Tuệ run run kêu rên, thân thể càng ngày càng khẩn trương căng thẳng.

      Lão Thập đầu lưỡi xoay tròn vòng, cảm thấy bên trong vừa co rút lại, vừa run rẩy, từ giữa hai chân nàng ngẩng đầu.

      “Đừng rời ta …… Thập ca……” Diệp Tuệ khó chịu thân mình uốn éo, nhịn được đưa tay cào …… Còn kém điểm, nàng chỉ cần cái điểm kia, lúc này lại cố tình buông ra, thân mình nàng cực độ khát cầu, bụng đoàn ngọn lửa vọt tới dũng đạo, hoa huyệt được đến phát tiết.

      Lão Thập nằm ở thảm: “Nương tử, đến cưỡi người ta.”

      làm nhiều lần như vậy, Diệp Tuệ đương nhiên hiểu dụng ý , đẩy ra cái đầu gặm cắn bộ ngực, bò đến bên cạnh Lão Thập, cưỡi cơ bụng sáu múi, đỡ vật tượng trưng cho mị lực nam nhân, chậm rãi ngồi xuống.

      “Bên trong vẫn là hẹp như vậy, nương tử của ta.” Lão Thập nâng cánh mông nàng, eo bụng hướng lên đâm vào, đột nhiên truyền đến tiếng nàng thét chói tai, thân mình kiều mềm run run ghé vào trong lòng ngực .

      “Nhanh như vậy liền đến?” Lão Thập ôm lấy đầu thê tử, thấp giọng hỏi.

      “Ừm!” Bị hôn thời gian lâu như vậy, đến mới là lạ?

      “Lại đến lần, nghe lời, động động cái thân, đúng…… ngoan…… Bảo bối…… Ta nàng……”

      Mỗi người đàn bà đều thích nghe nam nhân lời , Diệp Tuệ cũng thích, thầm nghĩ chỉ cần các lão công vui vẻ, cho dù mình vất vả chút cũng sao. Hai tay vỗ về ngực , qua lại đong đưa thân mình, phía sau chợt truyền đến hơi thở hồn hậu thô cát, là Lão Thập Nhất hôn nàng, hôn dọc theo sống lưng xuống, vừa hôn, vừa dùng đôi bàn tay to của người luyện võ xoa nắn thân mình nàng, xâm chiếm những nơi mẫn cảm.

      “A…… Nương tử chật khít quá……” Lão Thập Nhất gắt gao ôm chặt sau lưng nàng, đột nhiên dùng cường thế của chiếm hữu nàng.

      Thân thể ta có hai cự vật nhúc nhích! Diệp Tuệ khó nhịn thấp giọng hừ ngâm, lại bị Lão Thập Nhất vặn đầu qua hôn môi, dùng hàm răng cắn đầu lưỡi nàng, hơi nóng phun vào trong miệng nàng, kèm theo tiếng thở dốc và gào rống của .

      Nàng da thịt toàn thân trở nên ửng hồng, trước ngực hai đóa đẫy đà bởi vì hai nam nhân công kích lay động ngừng, bên bị Lão Thập Nhất phía sau sờ mó, bên kia bị nam nhân dưới thân rờ rẫm, từng người dùng thủ pháp lực đạo giống nhau cùng xoa nắn.

      Diệp Tuệ bị hai nam nhân gắt gao kẹp ở bên trong, bước vào chùm tia sáng lạn nhiều màu lên đỉnh.

      Lần này biết nàng ngày mai phải cùng nhau thăm Tần gia sớm, bọn họ thể làm quá nhiều trò. Bao nhiêu thứ đồ chơi được chuẩn bị trước cho đêm nay phải từ bỏ. Nhưng làm nhiều có nghĩa là thể tung chiêu. Vì vậy bọn họ lựa chọn trong số đồ chuẩn bị sẵn cái kén bằng lưới giống như lưới đánh cá nhưng có lỗ thưa hơn, cột cái kén lên xà nhà, cái kén thòng xuống ngang tầm eo bọn họ.

      Lão Thập ôm nàng đặt ngồi vào trong cái kén, chân nàng bị dơ lên phía , tay nàng ôm chặt lấy hai đùi. Cánh hoa nàng lộ ra ngoài cửa kén bị Lão Thập Nhất quỳ xuống sàn nhà vùi đầu hôn lấy. Môi lưỡi thập phần kỹ xảo, liếm mút cho Diệp Tuệ thẳng lên cơn động tình đến cực điểm, nỉ non rên rĩ, cầu hai lão công nhanh chóng lấp đầy.

      Lão Thập Nhất chậm rãi đứng lên trước mặt nàng, hai chân mở hơi lớn, tay đỡ lấy nam căn to lớn tự vuốt ve, bôi dịch lỏng moi được từ hoa huyệt nàng trước đó. Cử chỉ của cực kỳ chậm chạm, giống như muốn trêu chọc cho nàng thêm ngứa ngáy cái gì.

      Diệp Tuệ các lỗ đều hư , đôi mắt mê mang nhìn chằm chằm cự vật , mắt ánh lên tia thèm khát đến cực điểm, hoa huyệt mấp máy, chảy ra lượng nước rất nhiều, mà cứ đứng yên bất động.

      Bỗng cái kén được Lão Thập kéo mạnh về phía sau, buông tay, bay nhanh về phía Lão Thập Nhất. Hoa huyệt lao tới như tên bắn, “phập” cự vật lập tức xỏ xuyên qua. “A!” Diệp Tuệ thét lên to chưa từng thấy, sảng đến cực điểm, chưa từng sung sướng đến như vậy qua.

      Chưa kịp hưởng thụ hết, lại bị Lão Thập kéo kén ra, hoa huyệt lại hư , khát cầu, chờ đợi… Lão Thập buông tay, kén lần nữa lao tới. Mới được vài lần, Diệp Tuệ lập tức phát ra dấu hiệu muốn lên đỉnh. Lão Thập Nhất nhận ra được nàng sắp bước vào cao trào, vội ôm chặt lấy toàn bộ cái kén, tận lực ấn ấn đầu căn vào tận cùng, cọ xát liên tục, nghiền nát hoa tâm. Diệp Tuệ bị đầu căn ấn trúng ngay điểm mẫn cảm, tê rần trong hoa huyệt, lan ra khắp hạ thân, đại não cũng tê dại, lý trí sụp đổ, trời đất tối sầm, thét lên chói tai mà lên đỉnh.

      Lão Thập Nhất là người rất lão luyện, muốn nhịn liền có thể nhịn, nhưng ở tình cảnh này, cũng bất ngờ gầm lên phóng xuất ra, cảm giác giống như là bùng nổ mãnh liệt. Trước mặt huynh trưởng lại ra sớm như vậy, còn mất mặt. Cũng may có buông vũ khí trước cả nàng.

      Diệp Tuệ nằm trong kén, mơ màng thở hổn hển, chưa hoàn hồn, chợt hoa huyệt lại bị lấp đầy bởi cự vật vô cùng to lớn, chính là của Lão Thập. Nàng nhanh chóng có lại cảm giác, do lần chơi vừa rồi kết thúc sớm, nàng kỳ chưa tận hứng, còn chưa kịp cảm nhận hết tư vị cái gì, vì quá thích thú mà bất ngờ lên đỉnh, Lão Thập Nhất cũng vào vết xe đổ của nàng, trò vui phải dừng trong nuối tiếc của cả hai.

      Lão Thập trước đó chứng kiến màng của đệ đệ và nương tử, vừa tò mò vừa sốt ruột. Lúc trước ở trong cung học kỹ thuật hành phòng được mô tả chiêu thức này vô cùng lợi hại, đoạt hồn, nhưng chưa từng thử qua. ngờ khiến người hành phòng lịch duyệt như thê tử, lão luyện như Lão đệ cũng bị làm cho sững sờ, ngây ngốc.

      Lão Thập đợi được, đẩy đệ đệ ra, thế chỗ đâm cự vật vào hoa huyệt. Lão Thập Nhất như người mất hồn, ra phía sau, làm nhiệm vụ kéo kén.

      “Phập… phập… phập”, thanh của cự vật liên tiếp xỏ xuyên vào trong hoa huyệt vang lên lẫn với tiếng thở gấp gáp hổn hển, nghe thôi đoạt hồn người.

      Lão Thập Nhất là người nóng nảy, kéo kén rất gấp, Diệp Tuệ theo đó cũng sung sướng đến thở ra hơi. Cự vật của Lão Thập quá to và dài, mỗi lần “Phập” đều kéo nàng lên mây, khoái lạc khiến thần trí nàng dần mờ mịt, cả cơ thể cũng như tan biến vào hư , cả linh hồn cũng giống như là tồn tại, thể suy nghĩ, biết mình là ai, ở đâu nữa.

      Chỉ được hơn mười hạ, Diệp Tuệ lại quá phấn khích mà muốn tới. Lão Thập trước đó rất muốn phóng xuất nhưng cố nhịn, tại thấy tín hiệu nàng, vội vàng ôm lấy kén mà đâm mạnh nam căn vô. Lão Thập Nhất phía sau cũng tận lực đẩy đáy kén về phía trước, làm điểm tựa để cố định hạ thân nàng, khiến cho hoa huyệt nàng trùm kín chặt chẽ toàn bộ căn huynh trưởng. Cả hai đồng thời gầm rống lên đỉnh. Thanh cao thấp của hai người lúc cao triều chọc cho nam căn Lão Thập Nhất to thêm vòng, nhịn nỗi vội vàng vài bước ra phía trước, đẩy huynh trưởng ra đâm ngay cự vật vào.

      Lần này Lão Thập Nhất cần huynh trưởng trợ thủ, tay vịn hai bên cố định phần kén, dập mông liên tục ra phía trước, lực đạo rất mạnh, khiến đáy kén mang theo hạ thân Diệp Tuệ đong đưa trước sau, hai bộ phận liên tục xuyên mạnh vào nhau, thể tả. Cả hai thở hổn hển, cảm giác tiêu hồn thực cốt chiếm lấy thần trí. phiêu phiêu bay bổng, Diệp Tuệ lại cảm thấy lỗ sau cũng được lấp đầy.

      Lão Thập biết từ lúc nào, đứng sau lưng nàng, tìm được hoa cúc nàng dưới đáy kén, chen cự vật xuyên qua lưới mà vào. Tư thế này kỳ thực tiện cho người có nam căn bình thường, nhưng với độ khủng bố của nam căn Lão Thập gì làm khó được .

      Huynh đệ trước sau chơi trong hai lỗ của nàng, lại là tư thế ưa thích của Diệp Tuệ, khoái lạc muốn phát điên, ép cho nàng lên đỉnh thêm hai lần, mỗi người tới thêm lần, mới ôm nàng lên giường ngủ.

      Trước khi giấc ngủ kéo đến, Lão Thập Nhất cảm thấy mỹ mãn ôm thê tử: “Nương tử ngày mai còn về ta.”

      Diệp Tuệ oa ở trong ngực giọng : “Ngày mai ta về nhà chuyến, thể cùng các chàng.”

      Phía sau Lão Thập xoay người sang chỗ khác, thấp giọng cười : “Nương tử làm sao lại quên, chúng ta là thị vệ bên người nàng, nàng về nhà, chúng ta nào có đạo lý theo?”

      “Được rồi!” Diệp Tuệ vốn định cùng đại lão công đơn độc cùng nhau, nghe lời này đành phải thỏa hiệp: “Các chàng đừng quá rêu rao, ta muốn làm cho ai ai cũng biết.” Sau khi về nhà, nàng chỉ muốn làm bá tánh bình thường.

      “Ta ăn mặc luôn luôn đơn giản, nhưng là Lão Thập đừng quá ăn diện là được, cả ngày ăn mặc loè loẹt, mỗi lần lên phố những đại nương tiểu tức phụ đó đôi mắt đều theo đảo quanh , nương tử phải để tâm , ngày nào đó mang đến cho nàng ảnh hưởng bất lợi.”

      Lão Thập Nhất tay trái vòng qua thê tử đấm huynh trưởng quyền, bực bội : “Đó là phẩm vị, loại người thấp kém như huynh đương nhiên hiểu.”

      Ngày hôm sau, Diệp Tuệ mặc kiện quần áo sai biệt lắm với nhân gia giàu có bình thường, váy dài màu sắc thuần trắng, vây quanh sam hơi mỏng màu xanh nhạt cánh ve, đai lưng dùng dải lụa xanh biếc tương đối đậm màu cuốn lấy, khiến cho lộ ra vòng eo tay có thể ôm hết, nhàng bước vài bước, váy dài tản ra, dáng điệu uyển chuyển, như gió thổi qua nhành dương liễu thướt tha nhiều vẻ.

      Hôm qua vẫn là thân cung trang cao quý hoa lệ, dung nhan kiều diễm, hôm nay trở nên thanh nhã đoan chính, thanh đạm như đóa bách hợp.

      Mấy vị phu quân quay chung quanh nàng đều lộ ra thần sắc cảnh đẹp ý vui.

      Tần Vũ Hàng khoác kiện áo choàng màu trắng thêu hoa lan lục đế cho nàng, dắt tay ra khỏi Đông Cung.

      ngự đạo ngoài cửa Đông Cung, sớm chuẩn bị cỗ kiệu.

      Diệp Tuệ lên cỗ kiệu, các lão công theo ở phía sau, cùng nhau ra cửa cung, lại đổi qua xe ngựa.

      Lão Thập cùng Lão Thập Nhất cưỡi ngựa theo hai bên xe, Tiểu Lộ Tử ngồi ở vị trí điều khiển, tay cầm roi ngựa, nhàng huy động, xe ngựa vững vàng chạy ở đường chính Chu Tước.

      Mặc Kỳ chiếc xe phía sau, bên trong chứa đầy lễ vật đưa cho Tần gia.

      Diệp gia ở thành tây, Tần gia ở thành đông.

      Con gả chồng như nước đổ , trở lại đế đô, có đạo lý bỏ qua nhà chồng mà về nhà mẹ đẻ trước.

      Cho dù nàng để bụng, nhưng bị lan truyền ra ngoài, thế nhân đều nữ nhân này được dạy dỗ.

      đường người rất nhiều, xe ngược xe xuôi, cảnh tượng phi thường phồn hoa hưng thịnh, bởi vì con đường thực rộng, nên cũng gặp kẹt xe chút nào.

      Thành đông là địa giới nhân sĩ hạ tầng cư trú, lúc trước Tần gia mua nhà ở đây là bởi vì nơi này giá nhà dễ chịu, nhưng sau lại phát tài chút, gia cảnh so với người bình thường dư dả hơn rất nhiều.

      Có thể được về nhà, tâm tình Tần Vũ Hàng thực tốt, rất nhiều đề tài trước đây cho thê tử nghe.

      “Lúc ấy Tần gia còn ở đào hoa thôn, cha trước đây chỉ là người chăn ngưu, bởi vì lớn lên đẹp đẽ, được mẫu thân coi trọng, cho vào của.” Tần Vũ Hàng cười cười, ôm Diệp Tuệ đặt đùi mình ngồi xuống, tiếp tục : “Cho vào cửa thanh danh tốt, chỉ phải bái biệt tổ tông dòng họ, ngày lễ ngày tết cũng được cùng người nhà ăn bữa cơm đoàn viên. Cha cảm giác uất ức sâu sắc, thương lượng cùng nương ra ngoài làm ăn buôn bán, sau khi nương đồng ý, lấy chút tiền của hồi môn của nương theo thương đội Tây Vực ra . Mấy năm sau trở về, mang về ít tiền, đến trong thành mua nhà cửa, cũng đủ tự tin, tuyên bố nhận tổ quy tông, họ hồi dòng họ lão Tần gia.”

      Diệp Tuệ thời gian xuyên tới lâu, hiểu cảm tình cổ nhân đối với tổ tông, cả đời phải bái biệt gia phả nhân gia, đích xác dễ chịu.

      “Nhưng trước kia ta vẫn luôn ở thiên ưng sơn, lúc phụ thân Tây Vực làm ăn buôn bán, ta gặp Đại sư huynh, do đó thay đổi vận mệnh cả đời. Đối với Đại sư huynh ta là thành thực cảm kích, huynh ấy để cho ta trở thành bá tánh bình thường, cho nên nương tử, ta muốn đem lễ vật tốt đẹp nhất thế gian chia sẻ cùng huynh ấy, chính là nàng, ái thê của ta.”

      Diệp Tuệ lẳng lặng nghe, cũng ngắt lời, chia sẻ thê tử cùng nam nhân khác, nếu là xã hội kiếp trước thể tưởng tượng, nhưng ở cái quốc gia này là thiên kinh địa nghĩa.

      “Cho nên ta mãi đến hơn hai mươi, còn chưa có cưới vợ, nguyên nhân chính là muốn tìm nữ nhân tốt nhất, có thể cảm động ta nhất.” Tần Vũ Hàng thanh chuyển thấp, ôn nhu hôn lên gương mặt thê tử cái: “Mãi đến nàng vào bên người ta.”

      “Nhưng là ngay từ đầu chàng thích ta mà, đêm tân hôn để ta phòng gối chiếc.” Diệp Tuệ giọng , tựa như hàm chứa khiển trách, lại có ý vị tức giận.

      “Ta đâu biết trời cao lại an bài chú định vận mệnh cho ta thực tốt, lúc ấy cha mẹ làm chủ cưới nàng. Ta hỏi thăm qua người làm của nàng, trước khi thành thân chúng ta cũng có gặp qua lần, nàng khi đó sợ hãi nhu nhược, cho ta ấn tượng cũng tốt, nhưng ngày ấy hồi Diệp gia, biểu của nàng lại vượt quá tưởng tượng của ta.”

      Diệp Tuệ lại có cái nghi vấn khác: “Vì sao Hoàng Phủ Trạch Đoan đều ba mươi còn chưa có cưới vợ?” Muốn hỏi đến quá khứ gian nan, nhưng nàng muốn Hoàng Phủ Trạch Đoan khổ sở, liền vẫn luôn hỏi.

      Tần Vũ Hàng đắm chìm trong hồi ức: “Khi đó huynh ấy bị phế Thái tử đuổi giết, thân trúng kịch độc, dọc theo đường rất nhiều khổ sở, đến khi trở lại sư môn rốt cuộc chống đỡ nỗi, hôn mê thời gian dài đến tháng, may mắn sư phụ nghiên cứu thiên nhân, đem huynh ấy từ quỷ môn quan kéo trở về, nhưng mà lúc sau có thời gian năm sáu năm đứng tốt. Sau khi dần dần khỏi hẳn lại sốt ruột báo thù, căn bản nghĩ tới cưới vợ. Có lần Hoàng Thượng gửi thư chuẩn bị nghị hôn cho huynh ấy, ta cùng Đại sư huynh nhắc tới bằng cùng cưới thê tử !”

      “Cám ơn tướng công, cho ta cuộc hôn nhân tốt đẹp như vậy.” Diệp Tuệ báo đáp, hôn lên môi . Tần Vũ Hàng ôm chặt thân mình nàng hôn hồi lâu, mới buông ra, thấy nàng thân mình hơi hơi run rẩy, chóp mũi thấy chút mồ hôi, thấp giọng : “Nương tử phải là muốn đó chứ?”

      “Ở xe ngựa cũng phải chưa làm qua, phu quân muốn sao?” Nàng cảm thấy vật dưới mông cứng rắn, đành lòng để khó chịu, nếu là Lý Vĩ Thần hoặc là nhị vương, nàng lười quan tâm đến, chỉ có đại lão công khác, nàng chính là muốn cho sung sướng vui vẻ.

      Editor: Các nàng có thấy đoạt H ấn tượng mà ta nhắc tới từ đầu ? Món đồ chơi nào ấn tượng?
      VUI LÒNG NHẤN LIKE TRƯỚC KHI ĐỌC TIẾP.

    5. Halley24

      Halley24 Member

      Bài viết:
      13
      Được thích:
      25
      tần vũ hàng, HPTD,Sở du, trong thân thể sở du là 2 hồn: 1 hồn của sở du, 1 hồn của đại ca diệp tuệ ở đại, mỗi hồn dùng thân xác 15 ngày.
      Hale205, Emily Tran, Elise Tuyen2 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :