1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[cổ đại, NP, H+] MỘT NỮ HAI BA NAM - 124 chương - HOÀN

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. A fang

      A fang Well-Known Member

      Bài viết:
      558
      Được thích:
      553

    2. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137
      gửi, các nàng check mail
      A fang thích bài này.

    3. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137
      CHƯƠNG 114


      Dao Quang điện trong noãn các sương phòng phía tây, Hắc Lang nằm sấp giường, thần sắc u buồn nhìn ra cửa, tựa như chờ đợi người nào, bên cạnh là tiểu thái giám, bưng chén thuốc định đút nó ăn, Hắc Lang nghiêng đầu, tránh chén thuốc.

      Hạ nhân hầu hạ Đông Cung đều biết Hắc Lang biết nhân tính, dám dùng sức mạnh, lấy chén thuốc ra.

      Lúc đó Diệp Tuệ sai người Thái Y Viện triệu kiến thái y, gặp mặt dò hỏi tình huống Hắc Lang trước, từ thái y bẩm báo biết được Hắc Lang số tuổi thọ đến, tâm tình nặng nề vào Dao Quang điện, thấy Hắc Lang trước sau thần thái giống như an tĩnh, nhưng suy yếu, lại lộ ra hơi thở tử vong.

      Nàng câu cũng chưa , ngồi xuống giường, dường như trấn an vỗ vỗ sống lưng nó.

      Hắc Lang quay đầu, mang theo quyến luyến cùng nuối tiếc, vươn đầu lưỡi tới liếm liếm mu bàn tay nàng, sau đó phát ra than gần như nức nở, gần như tiếng khóc thút thít của con người, con ngươi xanh biếc chảy xuống giọt nước mắt.

      Diệp Tuệ đem đau thương của nó lý giải thành loại ý tứ khác, vỗ vỗ sống lưng nó, : “Mỗi cái sinh mệnh đều trải qua sinh lão bệnh tử, tương lai ta cũng giống ngươi rời thế giới này. Đối mặt với sinh mệnh kết thúc, chúng ta đều thể chối từ, coi như thành loại trọng sinh . chừng chẳng được bao lâu, ta nghĩ ngươi lại xuất bên người ta, ta hy vọng lần nữa gặp lại ngươi, ngươi có được thể xác con người.”

      Lúc Diệp Tuệ lời này, có chú ý, Hắc Lang cặp mắt xanh biếc lên đạo quang, lại lập tức khôi phục bình thường.

      “Nương nương, muốn đút thuốc cho Hắc Lang uống hay , đây là thái y cho thuốc, là có thể trì hoãn thời gian tử vong.”

      Thái giám bưng chén thuốc đặt lên bàn lên.

      cần, ngươi ra ngoài, đừng cho những người khác tiến vào.” Sinh mệnh nếu tới cuối, nàng cho rằng nhọc thân là chuyện tốt.

      Thái giám rời , Hằng Đình lại tiến vào, đứng ở đầu giường rơi lệ: “Mẫu hậu, ta muốn cho Hắc Lang chết, có biện pháp sao??

      Diệp Tuệ lắc lắc đầu: “Con ra ngoài , đêm nay ở Trường Nhạc Cung ngủ , ta phải ở lại chỗ này bồi nó.”

      “Mẫu hậu, con cũng muốn bồi Hắc Lang.”

      “Nghe lời, Hằng Đình, ta nghĩ Hắc Lang cần ta hơn, con muốn nó mang theo tiếc nuối rời đúng ?”

      “Con biết, mẫu hậu.” Hằng Đình yên lặng ra khỏi noãn các.

      Diệp Tuệ ôm đầu Hắc Lang, muốn buông, cho tới nay, nàng cảm giác được nó đối với nàng rất là muốn xa rời, có vượt quá tình nghĩa tự nhiên, như vậy nếu phải rời khỏi, vậy để cho nàng đưa nó lên đường !

      “Tuy rằng ta biết ngươi lai lịch thế nào, nhưng mà ngươi có thể ly hồn, lúc trước có thể đem sợi du hồn ta từ thế giới kia cứu vớt trở về, ngươi nhất định phải sói bình thường.” Nàng nhịn được dán đầu mình lên sống lưng nó, ma xát lông tóc mềm mại của nó, trầm thấp thở dài: “Ngươi ở thời đại này là duy nhất biết lai lịch ta, ngươi làm ta cảm thấy với thế giới trước còn có chút liên hệ, tuy rằng ngươi là động vật, nếu ngươi còn nữa, xã hội này với ta mà là quá đơn.”

      Hắc Lang lại quay đầu liếm liếm ở mu bàn tay nàng.

      Diệp Tuệ lên giường, bồi ở bên cạnh nằm: “Tử vong có gì sợ hãi, đừng sợ, về sau ta cũng phải lên con đường kia, có lẽ thế giới kia so với chúng ta trong tưởng tượng còn tốt đẹp hơn.”

      Hắc Lang gối đầu lên khuỷu tay nàng, tròng mắt xanh biếc mảnh an tường, tựa hồ trong yên lặng tiếp nhận thời khắc tử vong đến.

      Diệp Tuệ cho rằng Hắc Lang ít nhất có thể chống đỡ được tới ngày mai, ai ngờ lúc nàng ôm nó nằm giường ngủ lát, nó liền tắt thở, từ đầu chí cuối đều là trợn tròn mắt, tầm mắt nhìn phương hướng nữ tử bên người nó.

      Diệp Tuệ bị Mặc Kỳ kêu dậy ăn cơm chiều, xoa đôi mắt ngồi dậy, vỗ vỗ Hắc Lang, tứ chi cứng đờ, lại xem kỹ, chết được lúc.

      Thời gian sau đó, nàng cứ ngồi như vậy, phát ngốc hồi lâu, tự nhiên mờ mịt tựa hồ mất cái gì.

      Hằng Đình biết tin Hắc Lang chết, vội vàng chạy vào noãn các, ôm thi thể giường, ô ô khóc.

      Diệp Tuệ cảm thấy khó chịu, hai mẹ con cùng nhau khóc lâu.

      Tần Vũ Hàng biết được tin tức, lại đây thăm, thở dài ôm lấy mẫu tử hai người an ủi.

      “Hắc Lang được giải thoát, hẳn là chuyện tốt, nương tử cần quá khổ sở, nàng nên vì nó vui mừng, có lẽ nó lại lần nữa đầu thai chính là con người đó!”

      Diệp Tuệ nhào vào trong lòng ngực đại lão công khóc ngừng: “Chàng hiểu, kỳ Hắc Lang là giống.” Tuy rằng biết, nhưng nàng có cái cảm giác, Hắc Lang cùng nàng đều đến từ thế giới đại kia.

      “Ta biết, ta biết.” Tần Vũ Hàng ôm thê tử an ủi, đặt nàng ở đùi mình: “ có việc gì, ngoan, chúng ta vào miếu thắp hương, làm pháp cho Hắc Lang, để nó kiếp sau có cái kết cục tốt, đầu thai thành con người.”

      Diệp Tuệ mở to hai mắt đẫm lệ hỏi: “Như vậy có thể chứ?”

      Tần Vũ Hàng nghiêm túc : “Đương nhiên có thể, rất nhiều người đều vì thân nhân chết làm pháp cầu phúc, hy vọng bọn họ kiếp sau có cái kết cục tốt.”

      “Nếu là như vậy, ta liền thỉnh tăng lữ làm tràng pháp cho Hắc Lang !”

      Làm pháp cho động vật tự nhiên thể ở trong hoàng cung, bằng bị người lan truyền ra làm hoàng gia mất mặt, bởi vì hoàng thất dĩnh đường thờ phụng đạo giáo, hoạt động hiến tế của hoàng thất đều thỉnh đạo sĩ xử lý.

      Pháp chuyển ra ngoài thành trong khu nhà đạo quan, mười mấy tăng lữ sớm tối niệm kinh, siêu độ tháng.

      Thi thể Hắc Lang chôn ở phụ cận vị trí phong cảnh thực đẹp, tựa vào núi mặt hướng thủy, phong cảnh tuyệt đẹp.

      Liên tục hơn nửa tháng, trong hoàng cung dĩnh đường mảnh mây đen mù sương.

      Bởi vì Hoàng Hậu tâm tình tốt, vài vị nam chủ tử liên quan tâm tình cũng trở nên khó chịu, trong cung hạ nhân chuyện cũng dám lớn tiếng, đường cẩn thận, sợ hơi có sai lầm bị chủ tử thấy thành nơi trút giận cho sảng khoái, vào đương trường bị đánh chết hối hận muộn.

      Ngày này, Hoàng Phủ Trạch Đoan trong Trường Nhạc Cung, nhìn thấy thê tử tinh thần sa sút, sai thái giám bưng khai vị ăn sáng tới. Đem nàng ôm để đùi, khuyên ăn chút đồ ăn, nhưng mà Diệp Tuệ cũng có ăn uống gì.

      “Lại ăn chút !” Hoàng Phủ Trạch Đoan lấy miếng tôm đào hoa đuôi yến đưa vào trong miệng nàng: “Đây là ta kêu Ngự Thiện Phòng cố ý chuẩn bị cho nàng, đừng quá phiền lòng, chờ ngày mai ta phái người vào trong khu vực săn thú của hoàng gia bắt cho mười con Hắc Lang bồi nàng chơi.”

      Diệp Tuệ nước mắt rưng rưng: “Chàng cái người này sao lại có thể như vậy, Hắc Lang là bằng hữu ta, như thế nào có thể cùng những con động vật dơ bẩn đó mà so sánh?” Trong lòng bực tức, từ đầu gối nhảy xuống, đẩy thân mình cao ngất của ra bên ngoài: “Chàng , mau ra khỏi nơi này.”

      Lúc lời Diệp Tuệ nước mắt chảy xuống.

      Nàng bằng hữu quan trọng chết, tự nhiên đem Hắc Lang cùng bình thường lang bên ngoài so sánh.

      “Ta sai rồi, là ta sai rồi, chúng ta lại đến kiện kia nữa.” Hoàng Phủ Trạch Đoan thấy thê tử rơi lệ, trong lòng khó chịu, liền khuyên dỗ bế nàng lên: “Bây giờ ăn cơm, ăn cơm, qua mấy ngày ta mang nàng ra ngoài dạo, khu săn thú của hoàng gia, ta săn vài con nai bổ thân mình cho nàng. Nàng phải muốn ngồi thuyền bơi ra biển giải sầu sao? Chờ săn thú xong rồi, chúng ta lại thuyền dọc theo tấn hà du ngoạn ra tới biển rộng du ngoạn, cam đoan làm nàng vui vẻ.”

      Hoàng Phủ Trạch Đoan mau ba mươi tám tuổi đối mặt thê tử chỉ có hai mươi ba tuổi trẻ trung, khỏi có loại tình thương xấp xỉ của người cha quan ái, đem ôm ngang người ở trong đại điện Trường Nhạc Cung qua lại lui tới, chỉ chốc lát sau thấy thê tử được mình khẽ vuốt dỗ ngủ rồi, mới nhàng thở ra.

      Đem nàng đặt ở giường, nghĩ tại Hắc Lang chết mà khởi dậy sầu muộn, ra Trường Nhạc Cung, sai người kêu hai đồ đệ mình tới, tại là Đại tướng quân Chu Tầm cùng Thương Hồng.

      “Hoàng Thượng, tuyên vi thần có chuyện?”

      Hai người tại là trung thần trong triều, thể giống như trước kia như vậy kêu Hoàng Phủ Trạch Đoan là sư phụ.

      “Các ngươi buông việc trong tay, ngày mai vài núi sâu rừng già chọn ít loài chim tiểu thú xinh đẹp bắt ít trở về cho Hoàng Hậu chơi, còn có Hắc Lang……” Hoàng Phủ Trạch Đoan thầm nghĩ vừa rồi thê tử thương tâm, nhíu nhíu mày: “Sói hay chó liền cần lại bắt.”

      Khỏi phải nhìn thấy sói cùng chó cái gì lại nghĩ tới Hắc Lang, đến lúc đó lại muốn phát sầu theo.

      Chu Tầm giật mình, : “Hoàng Thượng muốn cho nương nương vui vẻ, bằng đưa trai lơ tốt hơn xem, đặc biệt là những nam tử dị quốc đó đều có chút cảm giác thần bí, lại biết lấy lòng nữ nhân. Cái kia nhà ta bị ta đưa ra trăm lượng bạc mua trai lơ Cao Lệ đưa đến trong phòng nàng, đều thích muốn chết, thái độ đối với ta cũng tốt hơn rất nhiều.”

      Thương Hồng vội vàng gật đầu: “Đưa hai trai lơ ngoại tộc là tốt nhất, dù sao những trai lơ đó đều là dùng để lấy lòng nữ nhân, hài lòng liền đuổi .”

      Hoàng Phủ Trạch Đoan sắc mặt trầm xuống: “Các ngươi nguyện ý cấp trai lơ cho nương tử mình chơi là chuyện các ngươi, đừng đặt chủ ý lên ta, còn mau lui xuống.”

      Chu Tầm cùng Thương Hồng đành phải làm lễ rời .

      ngự đạo, hai người bắt đầu thầm, Chu Tầm : “Ngươi xem bệ hạ có phải ghen hay ?”

      “Ai biết được?” Thương Hồng có chút phục: “Bệ hạ muốn nạp quá nhiều sườn quân cho Hoàng Hậu, mấy đời nay rất ít thấy.”

      “Đúng rồi, đúng rồi.” Chu Tầm thực dẫn giải chấp nhận gật đầu: “Năm trước tuần tra dân cư cả nước, là nhân số nữ tử lại giảm lại, hơn tháng trước ở tân châu có mấy ngàn vương lão Ngũ độc thân tụ lại tạo phản, kháng nghị luật pháp triều đình bất công. Tháng trước ở lân châu đám đạo tặc chiếm núi làm vua, chuyên môn cưỡng đoạt nữ tử tuổi trẻ mĩ mạo lên núi. Nếu hoàng đế làm gương tốt, đầu nạp sườn quân cho Hoàng Hậu, làm cho nhiều nam nhân độc thân có hi vọng, vậy nam nhân dưới bầu trời này phải vô pháp vô thiên.”

      “Chúng ta trở về nghĩ phần tấu chương ngày mai lúc lâm triều đệ trình lên , tận tâm khuyên nhủ bệ hạ chút mới được.”

      “Sớm nên như thế.”

      Diệp Tuệ ngủ giấc, cảm giác đỡ hơn rất nhiều, nhưng là đỡ được bao lâu nhìn thấy Hằng Đình sắc mặt héo héo, trong lòng lại buồn bực, sai thái giám tìm chiếc xe đạp gỗ do chính mình thiết kế trước kia mang ra, bồi đến Ngự Hoa Viên lối cưỡi giải buồn.

      Đáng tiếc nàng học máy móc, chiếc xe này nguyên lý thiết kế đúng, chung quy tìm ra phương hướng điều khiển, phanh lại cũng ăn.

      Lúc này nàng bắt đầu cảm thán, nếu có đại ca kiếp trước ở đây tốt rồi, đại ca là tốt nghiệp học viện khoa học kỹ thuật, đối với nghiên cứu máy móc rất có năng lực.

      Kiếp trước ở cái gia đình kia, nàng lâu thèm nhớ tới, phảng phất dường như là giấc mộng, rất nhiều hình ảnh đều xa lạ thêm, chỉ có đối với thân nhân vẫn nhớ nhung, thời gian càng lâu càng thân thiết.

      Mùa thu đến làm cho toàn bộ sân vườn thêm nhiều sắc điệu, nồng đậm rực rỡ, dưới tường hoa là vạt cúc tơ vàng đều trở nên phá lệ sáng lạn.

      Hoa lay ơn, mộc phù dung, cây thục quỳ, hoa thược dược, hoa sen, hoa súng, cúc vạn thọ, hoa phấn, ngọc trâm…… dưới trăm loại hoa cỏ đua nhau khoe sắc, nhìn cảnh đẹp trước mắt, tâm tình hậm hực cũng tốt lên rất nhiều.

      “Nương tử khỏe lên chút nào chưa?”

      Lão Thập Nhất đến Ngự Hoa Viên, rất xa thấy mẫu tử hai người đạp xe chơi đùa, mặt lơ đãng toát ra quan tâm.

      “Thập Nhất, chàng hôm nay đâu?” Diệp Tuệ tới, nhìn khuôn mặt tuấn kia vẫn như lúc trước.

      Mấy năm nay, Diệp Tuệ đều sinh hài tử cho mấy sườn phu, chỉ có Lão Thập Nhất muốn, có đôi khi nàng cảm thấy rất có lỗi với . Nhưng ý tưởng giống người khác, ở trong mắt thê tử mới là đáng giá để thương nhất, hài tử có vẻ dư thừa.

      “Huy nhi cùng huyễn nhi hôm nay vào học đường đọc sách, thập ca rũ ta đến Hàn Lâm Viện tuyển phu tử, bồi hài tử, ta nhớ nàng, liền trở lại.”

      “Ta thấy huy nhi cùng huyễn nhi đáng thương, hài tử mới bao lớn, bị đầu độc như vậy?” Diệp Tuệ vô cùng đau đớn, cổ đại đối với giáo dục hài tử quá tàn khốc, huy nhi của nàng mới có bốn tuổi, huyễn nhi mới ba tuổi mà thôi, còn đều là tính tuổi mụ.

      phải đọc sách, chỉ là làm cho bọn nó thu bớt tính tình, nương tử thể cưng chiều, đối với hài tử khi trưởng thành bất lợi, chờ đến lúc này sang năm ta còn chuẩn bị dạy bọn nó võ công, nam hài tử phải bị tôi luyện mới có thể thành châu báu, hài tử hoàng thất tương lai càng phải làm nhiều, ta khi còn đều là làm như vậy.”

      Ở trong chuyện giáo dục bọn , các vị lão công đạt thành nhất trí, hoàn toàn làm lơ ý kiến thê tử.

      “Được rồi, ta , may mắn khanh nhi ta còn , phải chịu các chàng chà đạp.”

      Khanh nhi là hài tử nàng sinh cho Lý Vĩ Thần, mới tuổi, còn theo bà vú. Lý Vĩ Thần từ năm trước sứ đông Đột Quyết còn chưa có trở về, bởi vì la sát quốc ở phương bắc làm loạn, đông Đột Quyết muốn mượn dĩnh đường súng ống đạn dược cùng trợ chiến với la sát quỷ.

      Lý Vĩ Thần đại diện dĩnh đường sứ đông Đột Quyết, mang rất nhiều súng ống đạn dược, nghe mãnh dầu hỏa ở chiến trường làm địch nhân bị đả kích nặng.

      Hoàng Phủ Trạch Đoan thường xuyên tán thưởng thê tử: May mắn gặp Hoàng Hậu, dĩnh Đường Quốc mới trở nên cường đại

      Diệp Tuệ nghe xong, cũng khách khí, thường thường thập phần đắc ý : Chàng hẳn là cảm tạ ta.

      “Nương tử, bồi ta trong chốc lát được ?” tại nàng tuy rằng là Hoàng Hậu cao cao tại thượng, nhưng Lão Thập Nhất vẫn có thói quen xưng hô từ trước, chỉ có lúc này nàng mới là của , cùng nàng giống đôi phu thê bình thường.

      Diệp Tuệ gọi thái giám qua chiếu cố Hằng Đình, đầu chôn trong lòng ngực Thập Nhất, mĩm cười : “Tìm nơi kín đáo, ta cho chàng làm lần.”

      Nàng nhiều ngày xem cảm thụ các lão công, cảm thấy có để ý. Bởi vì Thập Nhất muốn có hài tử, nàng đỡ phần sinh đẻ khổ sở, mới càng đau lòng , nên ở giường tận lực làm thỏa mãn cho .

      Lão Thập Nhất bỗng nhiên nhớ tới cái gì, ánh mắt sáng lên: “Chúng ta cưỡi ngựa được ?”

      Từ năm ấy đề nghị, vẫn luôn có dịp chờ đến.

      “Nghe chàng tướng công, liền cưỡi ngựa.” Diệp Tuệ trong mắt chứa đầy ý cười, trại nuôi ngựa hoàng cung so với trại nuôi ngựa Bình Châu Sở Vương Cung còn muốn lớn hơn gấp mười lần.

      Trường đua ngựa ở phía bắc cung thành, thực rộng rải, ngoại trừ chủ tử thực trong cung, ai dám ở chỗ này phi ngựa, bọn đều tuổi còn .

      Diệp Tuệ mấy sườn quân đều có nghiệp riêng mình, thể suốt ngày tới nơi này.

      Sai người dắt tái tuyết ra, lấy yên ngựa hai người cố định lên .

      Lão Thập Nhất cho những hạ nhân làm việc ở trại nuôi ngựa nghỉ hai canh giờ, chờ đến khi mọi người rời còn ai, ôm thê tử xoay người lên lưng ngựa, hai chân thúc vào bụng ngựa, hướng về phía thượng lưu của trại nuôi ngựa phi tới.

      Còn đợi nàng chuẩn bị xong, xé mở toàn bộ quần dưới mông nàng, để nàng nằm sấp lưng ngựa.

      “Nương tử ôm lấy cổ ngựa, đừng sợ, ta để nàng ngã xuống, bảo bối, hoa cúc là đẹp mắt.”

      Lão Thập Nhất vuốt ve cánh mông tuyết nộn, trong lòng khơi dậy dục hỏa nồng đậm, cúi người xuống, đôi tay nâng tuyết đồn lên hôn, hàm răng nhàng cắn lên da thịt, nàng mặc y phục được huân qua hương hoa hồng, da thịt luôn luôn tỏa ra mùi hoa nhàn nhạt,

      Mùi hương rất dễ ngửi, kích thích đại não , càng hôn càng sâu, đầu lưỡi thăm tiến sâu vào trong cơ thể nàng đùa bỡn.

      “Ưm……” Diệp Tuệ nằm úp lưng ngựa, hai tay túm chặt lấy bờm ngựa, khe hở giữa cánh mông truyền đến tê dại, toàn thân đều nóng lên…… Nhịn được phát ra tiếng rên rỉ kiều mị, vặn vẹo cái mông, muốn khát cầu tăng thêm trêu chọc kích thích.

      Lão Thập Nhất vạch lớn cánh mông nàng, bên trong màu sắc kiều nộn làm run rẩy lên, thanh nghèn nghẹn : “Nương tử xinh đẹp.”

    4. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137
      CHƯƠNG 115:


      Phiên ngoại Hoàng Phủ Trạch Đoan


      Ta tên Hoàng Phủ Trạch Đoan, là nhi tử nhất của phụ hoàng.

      Ta từ khi có trí nhớ bị phụ hoàng bồi dưỡng để trở thành quốc trữ, người thừa kế. Có năm, trong cung có người tới thăm tên là thiên kỳ đạo nhân, nghe thời niên thiếu phụ hoàng được ông trợ lực, mới đoạt được ngôi vị hoàng đế từ trong tay huynh đệ.

      Phụ hoàng đối với ông ấy thực tôn kính, muốn ta bái ông ấy làm thầy, ta thích sư phụ này, bởi vì ông muốn mang ta rời xa phụ hoàng cùng mẫu hậu.

      Ta cho rằng thiên kỳ đạo nhân có thể giống thần tiên bay lên trời, nhưng từ khi ra khỏi hoàng cung, ông chung quy quên bỏ ta lên xe ngựa, bộ hành tẩu, là muốn rèn luyện tinh thần ý chí của ta.

      Ta hận đến muốn đem ông chặt thành tám khối, nhưng là ta đánh lại.

      Ông nhàng cử động tay áo, là có thể cuốn lên cổ gió lốc, đem ta vứt ra xa.

      Ta khóc, phụ hoàng nam tử hán khóc là biểu có tiền đồ,

      Đạo sĩ thúi, ta đánh lại ngươi, có nghĩa là cả đời đánh lại ngươi, ngày nào đó bổn vương học được bản lĩnh của ngươi lột da của ngươi ra.

      năm kia vào tháng ba, ta theo đạo sĩ thúi lên đường, chín tháng trời mới vừa tới thiên ưng sơn.

      Từ nay về sau ta liền sống ở núi, vừa cùng đạo sĩ thúi học võ, vừa học tập tứ thư ngũ kinh, binh thư chiến sách.

      Ta nghĩ tới đạo sĩ thúi thế nhưng đầy bụng kinh luân, văn thơ thua kém so với bất luận đại thần trong triều nào, dần dà ta đối với ông tôn trọng thêm, khắc khổ học tập bản lĩnh.

      Mười tám tuổi năm ấy ta lần đầu tiên xuống núi, trở lại đế đô, lớn lên ở núi sâu ta biết nhân gian hiểm ác, hiểu được huynh đệ thủ túc thân cận nhất thỉnh thoảng vẫn có thể muốn mạng ngươi như địch nhân.

      ngày, ta được đại ca mời uống trà, cẩn thận thân trúng kịch độc, may mắn sư phụ có cho ta thanh kiếm thất tinh Long Uyên là thanh danh kiếm chém vàng chặt thiếc tuyệt thế.

      Nhờ vào bảo kiếm sắc bén, ta mở đường máu.

      Ta thể hồi cung, các giao lộ đều bị phong bế, hồi cung tương đương với chui đầu vô lưới.

      Thời khắc nguy cấp, ta nhảy vào sông hộ thành, dùng phương pháp bế khí đáy nước lặn thoát rất xa, đường chạy trốn tới đào hoa thôn, gặp Nhị sư đệ chăn trâu.

      Khi đó còn phải Nhị sư đệ của ta, ra có tên rất khó nghe, Tần Vũ Hàng ba chữ là ta đặt cho .

      Ta bị thương cần cứu trị, căn bản thể tự , ta càng lo lắng gặp phải mật thám của đại ca.

      Tần Vũ Hàng mười hai tuổi thực khờ khạo, cũng thực thuần lương, cư nhiên chịu đưa ta thiên ưng sơn.

      căn bản biết dọc theo đường có bao nhiêu hung hiểm, có bao nhiêu gian khổ, có lẽ sau khi lên đường có hối hận qua, nhưng trước sau vứt bỏ ta.

      Điều này làm cho ta cảm thấy cảm động, ta thầm tự mình thề, ngày sau có năng lực, nhất định chỉ mình có khả năng hồi báo .

      Lên đường là khổ nhất, đặc biệt là tình trạng có cái ăn.

      Nhị sư đệ luôn đem đồ ăn để lại cho ta, lúc sau vào sa mạc càng thêm khó , vài lần ta đều ngất xỉu.

      cư nhiên lấy thân mình gầy cõng ta trước, thực tế xem như kéo ta .

      Tới trong thành Bình Châu, ta dùng phương thức truyền tin của sư môn, báo cho thanh Điền Sư thúc xuống núi tiếp ta, lúc sau lâm vào hôn mê dài đến tháng, sau khi tỉnh lại hai chân ta vô tri vô giác, cừu hận chôn dấu dưới đáy lòng, làm ta tỉnh táo thêm.

      Ta dùng thời gian 5 năm khôi phục thành người bình thường, lại dùng thời gian hai năm khôi phục võ công sẵn có.

      Ta bắt đầu liên hệ phụ hoàng ở đế đô, mới biết được ông sau khi ta mất tích lập đại ca làm Thái tử.

      Ta vạch trần gương mặt của đại ca, nhưng lúc này đại ca khí thế thành, nắm binh quyền, cho dù là phụ hoàng cũng dám dễ dàng động .

      Ta ở Bình Châu lấy thân phận Sở Vương núp, có được quyền chỉ huy hai mươi vạn đại quân biên cương.

      Vùng Bình Châu, Sở Vương là thần bí, chỉ có số ít người biết bí mật của ta.

      ngày, ta đường giữa sa mạc, tắm rửa trong hồ nước, gặp được tình chân thành cả đời ta. Nàng tựa như tiên nữ vào nhầm thế gian, mang lại cho ta ánh mặt trời, ta mới biết được ra nhân thế gian còn có những thứ tốt đẹp tồn tại.

      ra ta cũng có thể có hạnh phúc, cũng có thể có vui sướng.

      Ái thê của, đáng giá để ta dùng cả sinh mệnh mà quý trọng.

    5. HangVO9

      HangVO9 Well-Known Member

      Bài viết:
      410
      Được thích:
      8,137
      CHƯƠNG 116

      Xúc cảm ướt hoạt từ kẽ mông nàng lan tràn mở ra, hơi lạnh trong gió, thân mình lại trở nên khô nóng, thở hổn hển, hai tay ôm chặt cổ ngựa, bởi vì sợ mình run rẩy mà ngã xuống.

      bàn tay to vòng đến phía trước nàng, nhàng vỗ về chơi đùa phía dưới bụng mịn như tơ lụa, sau đó tiến vào trong hoa huyệt gây xích mích, “Ưm ưm……” Nàng nho hừ ngâm dần dần cất cao, trở nên bén nhọn, kiềm chế được tình ý trong cơ thể, vểnh cái mông cao cao lên, đưa đến bên miệng .

      gia tăng đùa bỡn, tay miệng cùng sử dụng, ở người nàng bùng lên luồng sóng ái tình.

      Hai nơi cùng đùa bỡn khiến cho tiếng kêu nữ tử càng thêm cao vút, thổi qua nơi sân trống trải, tra tấn lý trí nam nhân.

      Lão Thập Nhất nhịn được, hàm răng khẽ cắn chút kiều nộn của nàng, đột nhiên truyền đến tiếng nàng thét lớn chói tai, thân mình bé trong phút chốc căng thẳng, kẹp lấy lưỡi và ngón tay , phát ra trận ép chặt run rẩy.

      “Thoải mái sao? Nương tử?” Lão Thập Nhất xoay thân mình nàng, để sống lưng nàng nằm ở lưng ngựa, vỗ về thân mình kiều mềm, phát toàn thân đều là mồ hôi.

      Thân mình nàng còn run rẩy, suy yếu gật đầu, thở dốc : “Ta thực thích thú, tướng công, như vậy tốt.”

      Các lão công nghĩ nàng tâm tình tốt, nửa tháng hành phòng. Nhiệt tình tích lũy nhiều ngày khi bộc phát, liền linh hồn đều khoái ý vô cùng.

      “Ta tại giống nằm ở trong đám mây.” Nàng lại câu.

      phải đám mây, là lưng ngựa, nương tử.” Lão Thập Nhất ôn nhu nhéo bộ ngực sữa của nàng, càng miết càng bùng lên lửa tình khó có thể chống đỡ, đè ở người nàng, cắn viên hương mềm đùa bỡn, bên kia dùng tay hung hăng xoa, giờ khắc này muốn đem nàng toàn bộ khảm tiến vào thân thể của mình.

      “Ưm a……” Chỉ lát sau, Diệp Tuệ liền thở hồng hộc, đôi con ngươi nhìn đầy cầu.

      “Nương tử muốn sao?”

      “Ừm…… Lúc này cần miệng cùng ngón tay, phu quân, ta muốn chàng.” Nàng lúc này muốn cái lớn của , muốn cùng kết hợp, muốn cùng hô hấp kịch liệt, cùng nhau hò hét.

      “Ta muốn từ sau lưng nương tử tiến vào.”

      Lão Thập lại đem nàng úp sấp, móc ra cự vật dưới thân, hai tay nâng cánh mông, thân mình đâm phía trước …… Diệp Tuệ “A” kêu ra tiếng, vỗ về bụng phẳng lì, cảm thụ trình độ khác thường bên trong, cái mông vểnh ra sau, như sợ rút ra ngoài.

      Lão Thập Nhất đôi tay gắt gao bắt lấy hai bên hông thê tử, để cho nàng chặt chẽ tương hợp cùng chính mình, thân mật giao điệp. Hai chân dẫm bàn đạp đột nhiên thúc bụng ngựa.

      Tái tuyết giật mình, bốn vó nhảy lên, vòng vòng sân chạy vội.

      Loại chạy nước đại cấp tốc này mang đến xóc nảy, tựa như ô tô chạy ở đường núi dã ngoại gập ghềnh.

      Cự vật đáng sợ hãm sâu ở trong cơ thể nàng bão táp lên thêm, dùng hai tay ấn bụng , cự vật phô trương vừa mau vừa mạnh, nhịn được lớn tiếng hô lên tới.

      “A a a……”

      Thanh nàng vang lên ngừng, trộn lẫn với nam kích cuồng càng thêm cao vút.

      Lão Thập Nhất hoàn toàn để ý, vung tay hung hăng tung chưởng ở lưng ngựa, tái tuyết ăn đau, giơ lên hai vó trước, sau đó nhanh như chớp giật chạy như điên.

      “Quá nhanh, tướng công, ta sợ quá.” Diệp Tuệ nhìn thấy cảnh vật chung quanh nhanh chóng lao về phía sau, nghênh đón nàng chỉ còn tiếng gió thổi vù vù.

      “Đừng sợ bảo bối, ta bảo hộ nàng.” Lão Thập Nhất ôm chặt thê tử, cần làm bất luận động tác gì, các động tác phải làm đều được con ngựa dưới thân thay thế làm. Lại qua trận, lúc đó cổ dục lưu nồng đậm bắn vào trong cơ thể nàng, rống to lên, toàn thân đều tràn ngập sướng khoái.

      Nhưng mà còn chưa có chơi đủ, muốn ôm lấy nàng mãi cho đến ngày địa lão thiên hoang.

      Mặt trời chậm rãi rơi xuống phía sau tường thành nơi xa, có thể nhìn thấy chỉ là vạt ửng đỏ, u, trong trung bắt đầu lộ ra vòng trăng rằm, làm cho trại nuôi ngựa yên tĩnh thêm vài phần lạnh lẽo.

      Diệp Tuệ bị Lão Thập Nhất ôm ở lưng ngựa muốn nhiều lần, mệt đến mơ mơ màng màng, bên tai ngừng vang lên tiếng thở dốc xen với tiếng gào thét vui sướng, bị hung hăng ôm, nhưng đáp lại đều làm được. Cuối cùng lần bị ôm chặt cùng bay lên đám mây, điện lưu ở trong cơ thể giống pháo hoa nở rộ, hai chân vừa tê vừa dại.

      Giờ khắc này, nàng muốn hôn mê.

      Lúc Lão Thập Nhất ôm thê tử từ lưng ngựa xuống dưới, trong mắt còn mang theo vui thích, vén lên sợi tóc dính ở mặt nàng, hôn đôi môi đỏ bừng: “Nương tử giỏi quá.”

      Diệp Tuệ hơi hơi hé lên mí mắt, phát ra ngữ điệu bé yếu ớt: “Nếu tướng công thích, chờ ngày nào đó ta còn lại cùng chàng cùng nhau cưỡi ngựa.”

      Lão Thập Nhất đáy lòng tràn ngập men say nồng đậm: “Lần tới chúng ta vùng ngoại ô, ta muốn cùng nương tử ở cánh đồng bát ngát hưởng thụ lạc thú đương vụng trộm.”

      Diệp Tuệ mỉm cười gật đầu, cùng nam nhân đương vụng trộm, nàng cũng thích.

      Lão Thập Nhất sửa sang lại quần áo tán loạn của nàng lần, lấy váy dài che lại quần bị xé, ôm ngang nàng ra khỏi trại nuôi ngựa, tới ngay cổng trại, thấy Mặc Kỳ chờ lâu, dường như nhớ tới cái gì, :

      “Mặc Kỳ, ngươi đem tái tuyết dắt vào chuồng ngựa, đừng quên rửa sạch chút.”

      Đến nỗi rửa sạch cái gì, cần nhiều lời, Mặc Kỳ cũng hiểu, có mấy lời cần phải quá trực tiếp, miễn cho tiểu thê tử ngượng ngùng.

      Mặc Kỳ dư quang từ gương mặt mang theo mị thái của nữ chủ tử dời , vừa thấy thần sắc khuôn mặt, liền biết bọn họ vừa mới cùng nhau hành phòng dị thường kịch liệt xong, đáp ứng tiếng rồi hướng trại nuôi ngựa .

      Diệp Tuệ cảm thấy cặp mắt kia u buồn, khỏi ra tiếng: “Mặc Kỳ, đêm nay đến trong phòng ta .”

      Mặc Kỳ bỗng nhiên xoay người, trong mắt lộ ra kích động: “Được, tiểu thư.”

      Đứa này, nàng thế nhưng xem thời gian rất lâu, trong lòng thực băn khoăn, nhưng nàng thích nam nhân chủ động, cố tình Mặc Kỳ lại là người bị động, nam nhân biết tranh thủ phải là tình nhân tốt, chẳng thể trách nàng a.

      Trở lại Trường Nhạc Cung, Tần Vũ Hàng đợi.

      Tiếp nhận thê tử từ trong lòng ngực Lão Thập Nhất, đặt ở giường nằm xuống, tiếp đón A Kim múc nước tiến vào, lúc cởi quần áo cho nàng, bỏ cái quần bị xé rách, bên trong cánh hoa có chút sưng đỏ. nhàng khảy qua lại, trong lòng run run, hỏi : “Có đau hay ?”

      Diệp Tuệ đỏ mặt, nhìn nhìn Lão Thập Nhất đứng ở đầu giường tròng mắt tràn đầy quan tâm, giọng đáp: “Thực thoải mái.”

      thực thoải mái, thực kích thích.

      Tần Vũ Hàng dùng khăn lông ướt lau khô toàn thân nàng, sau đó lại dùng lưỡi liếm lau cánh hoa, thanh thực ôn nhu: “Nếu nương tử thích, ta cũng có thể bồi nàng làm như vậy.”

      Các Lão công áp lực rất nhiều ngày, cảm xúc đều thể bình tĩnh nữa đâu!

      Nàng bất cứ giá nào cũng gượng đứng dậy, quỳ gối bên giường, từ trong quần móc ra Tấn Giang, hai tay vòng lấy đôi đùi cường tráng, chui đầu vào bụng dưới …… “A!” Tần Vũ Hàng vội vàng ôm lấy đầu thê tử ấn ấn vào hạ thân. Cảm giác phi thường sung sướng. chủ động ấn đầu nàng lúc nhanh lúc chậm, được hồi lại đổi, cố định đầu nàng, còn bản thân tự thúc cự vật vào. Như thế nào cũng là quá sâu, mở ra tận yết hầu.

      Diệp Tuệ thận trọng bám dính vào thân mình , chờ đến lúc rời khỏi, miệng mỏi còn cảm giác.

      Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, Mặc Kỳ trở lại.

      “Mặc Kỳ, lại đây ta nhanh, ta cầu ngươi.”

      rất mệt, nhưng nàng muốn thất vọng, đối với đại hài tử này, nàng chỉ có thể làm người chủ động.

      Mặc Kỳ trong mắt lóe lên dục vọng nồng liệt, cởi bỏ quần áo, lên giường, dùng nam căn ngăn chận cánh hoa kiều mị phía dưới, thẳng hông đút cự vật vào, cùng nàng thân mật kết hợp. Nàng nằm ngửa giường, Tần Vũ Hàng cùng Lão Thập Nhất quỳ gối hai bên tả hữu đùa bỡn thân thể thê tử, xoa nắn bộ ngực đẫy đà, trêu chọc làm cho luồng tê dại đánh úp. Nàng lúc ngậm nam căn Tần Vũ Hàng, khi mút cự vật Lão Thập Nhất. Khiến hai lão công ngừng hừ ngâm.

      “Náo nhiệt như vậy, xem ra ta tới chậm.”

      Cửa đại điện xuất thân ảnh Hoàng Phủ Trạch Đoan, bị cảnh tượng mị hoặc giường kích thích đôi mắt nóng lên, bước đến phía trước cửa sổ, đẩy Lão Thập Nhất ra “Đến phiên ta.” Vùi đầu người thê tử, cắn ngụm rung động đẫy đà.

      “A!” Diệp Tuệ đau hô tiếng, lập tức tới đỉnh điểm, gắt gao cầm Tấn Giang bọn họ.

      Mặc Kỳ đột nhiên đôi mắt đỏ đậm, liều chết tiến lên. Vách hoa huyệt nàng cũng mạnh mẽ xoắn chặt lấy nam căn , lại giống như có nhiều cái miệng mút lấy đầu căn, khiến cho sung sướng đến tâm thần chấn động, vận sức đâm mạnh đầu căn vào hoa tâm nàng. Va chạm kịch liệt, miệng phát ra từng trận thanh khàn đặc, lại ngừng gọi lên: “Tiểu thư… tiểu thư… ta thích quá… sướng chết ta… Tiểu thư… mau mút chặt ta, mút chặt ta… Ta tới…”. trong chốc lát rùng mình liên tiếp mấy cái, phun bạch dịch tích tụ lâu vào ngập trong hoa huyệt nàng. Lời của Mặc Kỳ cùng hành động phát tiết của phi thường kích thích, làm cho ba nam nhân trong phòng thể khống chế nỗi bản thân, buông ra môi và ngực nàng, cùng lúc bước xuống phía dưới tác cầu quyền lợi.

      Mặc Kỳ rút nam căn ra, về phía trước, quỳ thấp cạnh đầu nàng, để nam căn kề bên miệng nàng. Nam căn ướt nhẹp của vẫn còn tỏa ra hương vị thơm tho đặc biệt chỉ riêng bạch dịch của mới có. Diệp Tuệ thích vươn đầu lưỡi liếm lau sạch . Sau đó cũng cầm lòng được lại ngậm hết vào trong miệng, cảm nhận nó chậm rãi cứng lên, nàng thích ý ngậm chơi.

      Bên dưới nàng lại bị long căn thô to của Nhị Lão Công bất chấp đâm vào. Hai lão công còn lại mỗi người giữ đùi ngọc, mở hai chân nàng lớn. Long căn Hoàng Phủ Trạch Đoan thuận lợi đường tiến vào. Bên trong vách hoa huyệt quá ướt hoạt siết chặt lấy , khiến khỏi thở ra hơi khoan khoái, sau đó lập tức động thân, rút ra đâm vào như vũ bão. thở hổn hển, mị mắt quan sát thấy hai nam nhân sắc mặt đỏ bừng, nhìn chằm chằm vào chỗ và nương tử kết hợp. Biết hai người hứng tình đến mức khó nhịn, lại dám hối thúc , chỉ bắt lấy hai tay nàng hai bên vuốt ve nam căn cho bọn họ, lại càng bùng lên hưng phấn, càng cố ý muốn kéo dài tra tấn.

      Diệp Tuệ luôn biết Nhị lão công rất bá đạo, cũng ngờ thích trêu chọc đến trình độ này, cảm thấy có chút đúng. Phát muốn chơi xấu, độc chiếm nàng, liền phải khéo léo phân xử, với Lão Thập Nhất: “Chàng đến nằm dưới ta.” xong ôm cổ Hoàng Phủ Trạch Đoan khiến đỡ dậy, hai bộ phận vẫn kết hợp rất sâu. Nhị Lão Công còn tranh thủ vòng tay ra sau vỗ mông nàng vài cái, nghe thanh nàng rên lên thích thú. Lão Thập Nhất nhanh chóng nằm xuống giường, cự vật to lớn thẳng đứng lên trời dọa người, Hoàng Phủ Trạch Đoan ôm mông nàng để lên . Nhưng cúc huyệt còn khô ráo khiến nàng nhắn nhíu mày vì đau. Tần Vũ Hàng ngồi bên nhìn thấy đành lòng, dùng tay dính ít dịch lỏng từ hoa huyệt nương tử chảy ra, bôi lên nam căn cho Lão Thập Nhất. Lại vùi đầu dùng lưỡi liếm hoa cúc nàng, đôi khi ngậm cả cự vật Lão Thập Nhất, khiến cho hai bộ phận ướt nhẹp, mới ra hiệu cho Đại sư huynh thả mông nàng cho ngồi xuống nam căn Lão Thập Nhất. Lần này hoa cúc nàng thuận lợi nuốt trọn nam căn Lão Thập Nhất.

      Hoàng Phủ Trạch Đoan để nàng nằm ngửa người Lão Thập Nhất, bên dưới hoa huyệt vẫn xuyên long căn của . Hai nam nhân cường tráng kẹp nữ nhân bé vào giữa, ra sức động thân.

      Diệp Tuệ nhìn thấy Đại lão công thương nhất của nàng vẫn còn ngây ngốc ở bên cạnh mà nhìn, liền nỉ non: “Đại lão công, chàng mau vào , muốn chàng…”

      “Ta sợ làm đau nàng...”

      “Trước đây phải từng sao… Mau vào … ta thích chàng…”

      “Được… Ta làm cho nương tử… Chỉ cần nàng thích… Ưm…”

      vừa vừa chen nam căn vào hoa huyệt cùng Đại sư huynh, sung sướng mà động thân. Hình ảnh huynh đệ làm nàng bên suối nước nóng lại lên, khiến khỏi cảm động. Cảm giác cùng đại sư huynh vào huyệt của nàng tốt. Đây là kết hợp thân mật nhất mà ba người bọn họ có được. Bao nhiêu thương tràn đầy trong lòng ngực, khiến chủ động mạnh mẽ động thân. Đầu căn miết lên thân căn Đại sư huynh rệt, từ từ tiến sâu vào trong, hai căn nằm song song cạnh nhau, được vách huyệt bao bọc kín kẻ, lại thêm cự vật Lão Thập Nhất từ bên dưới ép lên chật khít.

      Hai huyệt dung chứa được cả ba lão công, Diệp Tuệ vui mừng thở hắt ra, chuyên tâm dùng miệng chăm sóc cho Mặc Kỳ. Bốn nam nhân vô cùng khoái hoạt, cảm nhận cơ thể nương tử thực mềm mại như vũng nước, nhưng lại kiên cường dung chứa tất cả bọn . Nàng đúng là vưu vật hiếm có, quý giá mà bọn may mắn có được.

      Năm người hưởng thụ thời khắc khoái hoạt lâu mới có lại, Lão Thập bỗng nhiên xuất , từ cửa đại điện vừa bước vào vừa cởi bỏ quần áo. Tới giường lớn còn mặc gì, tay cầm lọ dược. lời nào, dính ít thuốc mỡ ra ngón tay, thừa dịp bôi dược vào các nam căn khi chúng lui ra, để chúng mang dược vào trong hai huyệt của nàng. Đợi chút nghe tiếng nàng rên lên lạc giọng, thân hình hơi uốn éo đòi hỏi, mới đẩy cho Tần Vũ Hàng nằm sát lên người Hoàng Phủ Trạch Đoan, đứng sau cùng, tay đỡ cự vật chậm rãi nhét vào trong hoa cúc cùng Lão Thập Nhất. Do tác dụng của dược cũng như tập tập trước đó, Diệp Tuệ cảm thấy da thịt căng ra, nhưng chỉ hơi đau, còn lại là cảm giác sung sướng, rung động đến từng giây thần kinh.

      Bốn lão công đồng thời vây công trong hai lỗ huyệt của mình. Trước đây có nằm mơ nàng cũng chưa từng nghĩ đến. Nhưng tại diễn ra, cũng có đau đớn nhưng được đến nhiều. Được nhiều nhất chính là tình cảm các lão công dành cho nàng, gì có thể đo đếm được.

      Mặc Kỳ thấy nàng chốc lát hơi xao lãng ngậm mút của mình, bính nam căn chạm vào mặt nàng, Diệp Tuệ trở lại tiếp tục chăm sóc nam căn .

      Hai huyệt bên dưới ngày càng thông thuận trơn trượt hơn, bốn nam nhân kịch liệt ra vào. Tần Vũ Hàng do nhịn từ lâu, nên hồi sau gầm lên phát tiết. rút ra nam căn, lên đổi chỗ với Mặc Kỳ, nam căn được nàng ngậm mút bao lâu cũng cứng trở lại. Mặc Kỳ vào cùng Hoàng Phủ Trạch Đoan, hơi e ngại, nhưng sau khi vào lại sinh long hoạt hổ, đâm từng trận mãng liệt, cọ sát vào thân căn Hoàng Phủ Trạch Đoan, ép cho ta chịu nỗi phóng xuất. Chờ Hoàng Phủ Trạch Đoan phát tiết xong đổi lên miệng nàng. Tần Vũ Hàng lại xuống cùng Mặc Kỳ trong hoa huyệt. Sau đó Hoàng Phủ Trạch Đoan lại đổi chỗ cho Lão Thập Nhất...

      Diệp Tuệ căn bản kêu thành tiếng nỗi, chỉ có thể tận lực hút khí. Năm nam nhân cứ thay nhau như vậy, ép nàng lên đỉnh nhiều lần mà bọn vẫn cương dương mạnh mẽ, có biểu dừng lại. May là có dược, nàng chống đỡ được đến nửa đêm.

      Sau cùng ánh đèn Trường Nhạc Cung vẫn luôn sáng tới sau nửa đêm cũng tắt.

      Thể lực chống đỡ hết nổi Diệp Tuệ vẫn bị năm lão công trận điên cuồng tác muốn, thay nhau ôm nàng tiến vào đám mây, kịch liệt kích thích thế nên hôn mê bất tỉnh, sau đó vẫn luôn ngủ say.

      Tới ngày hôm sau, các nam nhân lo lắng nàng đói, ôm lên đút chút cháo, nàng ăn xong, lại bắt đầu ngủ.

      “Về sau thể lại muốn như vậy, nương tử chịu nổi.”

      Tần Vũ Hàng kéo chăn lên đắp cho thê tử, thập phần đau lòng đối mặt mấy nam nhân khác .

      “Các ngươi đều ra ngoài, trẫm ở chỗ này bồi nương tử.”

      Hoàng Phủ Trạch Đoan cau mày, sở dĩ khống chế được, do toàn thân ức chế nhiều ngày, chợt vừa nhìn thấy thân mình nàng dụ hoặc liền nhịn được.

      “Đại sư huynh, tuy ngày mai là ngày nghỉ tắm gội, huynh cần tới triều, nhưng đệ nhớ ngự thư phòng còn có đống lớn tấu chương cần phê duyệt, bằng để đệ bồi nương tử, huynh phê tấu chương.”

      “Chậm ngày phê tấu chương cũng quan trọng.” Hoàng Phủ Trạch Đoan ánh mắt lạnh lùng: “Nếu đệ thích có thể thế trẫm phê duyệt.”

      “Đệ dám.”

      Tần Vũ Hàng đạm đạm cười, tấu chương của hoàng đế, cho dù là huynh đệ cũng phải kiêng kỵ, theo chân mấy khác nam nhân đều ra ngoài.

      Diệp Tuệ giấc ngủ này mãi cho đến buổi chiều mới tỉnh lại, mở to mắt, nằm ở giường, vẫn muốn đứng dậy.

      Nàng từ trước đến nay có thói quen lười giường, trừ phi nằm đủ rồi, nằm nướng, mới bỏ được rời cái giường .

      “Tiểu mèo lười, còn đứng dậy ăn cơm?” Hoàng Phủ Trạch Đoan ôm thê tử ngồi vào đùi chính mình, đem chén cháo tổ yến nóng hổi đút đến miệng nàng.

      Diệp Tuệ ăn xong cháo, tay đặt ở phía dưới vuốt ve, săn sóc hỏi: “Tối hôm qua thỏa mãn sao?”

      Vẫn luôn bị bọn họ muốn tới nửa đêm về sáng, nam nhân mạnh mẽ, thầm nhớ đêm qua điên cuồng, tay nàng hơi hơi dùng sức nắm.

      Hoàng Phủ Trạch Đoan khép hờ đôi mắt, đẩy ra tay nàng quấy rối.

      “Lại làm bậy như vậy, ta nhịn được muốn nàng.”

      Diệp Tuệ dám lại quậy phá, trải qua màng điên cuồng ân ái kia, đủ mệt, tại eo chân còn mềm, bản thân sức lực lại làm lần.

      Nàng ngồi dậy, tiếp nhận Mặc Kỳ tiến vào thay quần áo cho mình.

      Ở trong cung của mình, nàng trước nay đều là thân váy dài mỏng , cái loại thực phiêu dật này, tóc dài tùy ý búi cái búi tóc, cắm nghiêng cây trâm vàng, hai tay kéo trường sa chấm đất, thoạt nhìn thơm mát tự nhiên.

      “Hôm nay lâm triều……” Hoàng Phủ Trạch Đoan nhìn thê tử mỹ lệ muốn lại thôi.

      “Tính tình của chàng khi nào trở nên ấp a ấp úng, có chuyện gì liền thẳng ra xem.” Nhìn nhìn ánh mắt ôn nhu của Mặc Kỳ, nhón chân hôn lên môi : “Tối hôm qua vui vẻ ?”

      “Vui vẻ.” Mặc Kỳ đôi mắt lấp lánh, mỉm cười đáp.

      “Đứa ngốc, về sau nếu là muốn liền trực tiếp tiến lại đây, ta thích các ngươi chủ động muốn ta, phải ta ngược lại đuổi theo cầu ngươi muốn, ài, tốt nhất là cường bạo ta, biết bị nam nhân cường bạo là cái tư vị gì, ta còn trước nay chưa từng chơi đâu?”

      “Tiểu thư thích để nam nhân cường bạo?” Mặc Kỳ kinh ngạc hỏi.

      “Cũng phải cường bạo, chính là thực thô lỗ muốn ta, phi lễ ta, có thể sử dụng chút bạo lực, nhưng nhất định làm ta thoải mái.” Diệp Tuệ e lệ vấn đề mình mong đợi, kiếp trước trong công ty các nữ đồng khi nhàn rỗi chuyện phiếm liền đến cái từ cường bạo này, còn hình dung phi thường tốt đẹp.

      Nhưng là như thế nào mới xem như cường bạo đây?

      Diệp Tuệ có chút suy nghĩ, trông cậy vào Mặc Kỳ cường bạo mình là có khả năng, có cái lá gan đánh nàng, đại lão công hận thể đem giữ ở lòng bàn tay che chở, đừng hy vọng bị cường bạo.

      Lão Thập cũng đủ tư cách, Hoàng Phủ Trạch Đoan miễn cưỡng cũng được !

      Lão Thập Nhất hẳn là có thể làm được, nếu có Lý Vĩ Thần ở nhà tốt rồi, tên kia điên lên thực khủng bố, đáng tiếc sứ đông Đột Quyết, biết khi nào trở về.

      Hoàng Phủ Trạch Đoan cái trán chảy xuống giọt mồ hôi, giơ tay làm hiệu cho Mặc Kỳ ra ngoài, phất tay đánh cái vào mông thê tử, mắng: “Trẫm với nàng, Hoàng Hậu liền làm lơ trẫm cái quốc gia chi chủ như vậy sao?”

      Diệp Tuệ dùng tay che lại vị trí bị đánh đau, đôi mắt ướt át: “Chàng quá đáng, ta căn bản chuẩn bị, chàng như thế nào liền ra tay, chàng như vậy dọa đến ta có biết hay ?”

      Vốn dĩ muốn cho cường bạo mình, hừ hừ, lập tức bị loại.



      Xem chương 117 ở trang 91
      Last edited: 9/3/19

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :