[Cổ đại - trùng sinh] Trùng sinh chi hiền thê - Tử Ngọc

Thảo luận trong 'Truyện Sáng Tác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Boianh92

      Boianh92 New Member

      Bài viết:
      3
      Được thích:
      5
      [​IMG]
      Tên truyện: Trùng sinh chi hiền thê
      Tác giả: Tử Ngọc
      Số chương: chưa
      Thể loại: Trùng sinh, điền văn, gia đấu
      Rating: suy nghĩ có nên viết hot nên mình tạm để 16+ nha
      Nguồn:
      https://namethyst.wordpress.com/

      Văn án:

      Trần Thái Vân đời sống thực thẹn với lòng.

      Làm con nàng trọn chữ hiếu, làm chị nàng đủ bao dung, làm vợ nàng tròn bổn phận, làm người nàng đủ khiêm nhường.

      Hoàng thượng tứ hôn, nàng kháng chỉ, nhất mực xin phụ mẫu tác thành cho nàng và cả đời làm đôi uyên ương chia lìa. ngờ cõng rắn cắn gà nhà, hại cả Trần gia chết thảm.

      Sống lại nàng thề trân trọng mọi thứ mình có, bảo vệ cả gia tộc, trọn đạo tâm, mở to mắt nhìn thấu lòng người.

      Nàng phải mạnh mẽ, thề tin bất cứ nam nhân chết tiệt nào nữa.

      ---------------------
      P/S: Truyện này do ta viết, bắt đầu từ cách đây 2 năm, giờ mới có cảm hứng viết tiếp. Mong các nàng góp ý và ủng hộ nha ^^
      TamaP, Tôm Thỏlevuong thích bài này.

    2. Boianh92

      Boianh92 New Member

      Bài viết:
      3
      Được thích:
      5
      MỞ ĐẦU

      “Lưu Quý An ruốt cuộc người có từng tâm với ta?” Trần Thải Vân đầu tóc xoã xượi, tay nắm lấy chấn song nhà tù, ngước đôi mắt vằn đỏ nhìn chăm chăm vào kẻ nàng từng nhất trần đời…

      hơi lùi ra xa, ánh mắt tránh né nhưng vẫn “Nể tình phu thê năm năm ta đến thăm ngươi lần cuối. ngươi còn tâm nguyện gì chưa làm, hay muốn ăn món gì trước khi ra pháp trường ta đều có thể đáp ứng.”

      “Ha ha. Hay cho tình phu thê năm năm. Lúc ta mới gặp ngươi chỉ là tên thư sinh chết đói, là ai đem ngươi về cứu chữa cưu mang? Lại vì ngươi kháng chỉ ban hôn hại cha ta giáng chức. Vì ngươi, ta chống đối lại cha mẹ, tuyệt thực ba ngày để mong người tác thành cho nhân duyên chúng ta, rồi lại cầu xin cho ngươi ở rể. Ta đem hết chân tình của mình cùng của cải gia đình chu cấp cho ngươi ăn học đỗ đạt. Vậy mà ngươi làm cái gì? Tố cáo Trần gia ta tư thông với địch bán nước. Gia tộc nhà ta đời đời trung quân ái quốc. Cha ta khẳng khái thanh liêm đời, sống hổ thẹn với đất trời. Chưa đến nhà ta có ân với ngươi, tại sao ngươi có thể vu oan giáng hoạ như vậy? bằng loài cầm thú.”

      Nàng mạch, ánh mắt căm giận vẫn rời khỏi kẻ ấy, nàng vẫn thể tin được người phu quân đầu ấp tay kề bao nhiêu năm lại độc ác đến mức này. Người rung lên, tay nắm chặt sóng sắt đến trắng bệch, răng cắn chặt đến bật máu, nàng chờ , chờ thanh minh. Rằng bị hoàng đế ép buộc, rằng đây chỉ là kế tạm thời chứ Trần gia sao cả, rằng chỉ mai tất cả ác mộng này chấm dứt, rằng vẫn nàng…

      Lưu Quý An lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt nàng “Vân nương, có trách trách ngươi sinh nhầm vào Trần gia!”

      Nàng quỳ sụp xuống, lần đầu tiên trong đời nàng nhìn thấy vô tình trong . “Tại sao?” Nàng lẩm bẩm hỏi bất nhân bất nghĩa hay hỏi chính mình có mắt như mù? Nàng cũng biết nữa.

      “Có còn quan trọng ? Thôi, nếu ngươi có nguyện vọng gì ta đây. Thăm ngươi lần cuối coi như cũng cố hết sức trọn tình với ngươi rồi.” nhàn nhạt buông lời phất tay áo quay đầu thẳng.

      Đúng thế, có còn quan trọng ? Nàng chỉ hận mình ngu ngốc trao hết tình cho tên cặn bã. Từ trước đến giờ có lẽ chỉ lợi dụng nàng để tiếp cận gia tộc nàng, phụ thân nàng, để giăng cái bẫy khiến cho cả nhà nàng phải chết oan ức. Tự dưng nàng bỗng thấy mệt mỏi, chứng cứ đủ, muốn kêu oan cũng chẳng ai nghe. Tình cạn, dù có ở lại hay nàng cũng chẳng quan tâm nữa. Cuộc đời này, là nàng sai, là nàng ương bướng nghe lời phụ mẫu. Nàng toàn tâm toàn ý vì dửng dưng với người trong gia đình để đổi lại là cái gì? Cười chua xót, nỗi thống hận cùng căm hờn khôn nguôi dâng trào trong ngực làm nàng ộc ra ngụm máu.

      “Tỷ tỷ, người sao chứ?” Trần Khải Thiện từ nãy giờ im lặng đằng sau chợt bật tiếng la hoảng bổ nhào vuốt ngực cho nàng.

      Nhìn muội muội nước mắt chảy dài má, nàng gắng gượng “Muội lo lắng cho ta làm gì? Là ta hại cha mẹ, hại muội, hại cả Trần gia. Ta…ta… còn mặt mũi nào là tỷ tỷ của muội nữa.” Lại khụ ngụm máu, nàng tiếp “Muội hận ta lắm phải ?”

      Trần Khải Thiện vừa đỡ nàng vừa “Muội hận tỷ, chỉ trách tỷ đúng người. Từ bé đến lớn, dù biết tỷ thích muội nhưng muội vẫn luôn quý tỷ” ngừng lại lúc lại tiếp “vì tỷ là tỷ tỷ của muội mà.”

      Hai hàng lệ chảy ngừng khuôn mặt nàng. Lúc đối diện với quan binh bắt vào ngục nàng khóc, lúc đối diện với tên phu quân mặt người dạ thú nàng cũng gắng gượng khóc. Nhưng chỉ cần câu này của Thiện nhi làm nàng rơi lệ xúc động đến tận tâm can. Tỷ muội thâm tình giờ nàng mới thấm thía.

      lúc sau, Thiện nhi ngủ ngoan đùi nàng sau khi an ủi nàng đây chắc chỉ là hiểu nhầm, rồi Trần gia trung lương mấy đời như thế sau khi hoàng thượng cân nhắc điều tra kỹ càng được trả lại trong sạch. Nàng biết chuyện này tuy khó nhưng phải thể. Những bức thư liên lạc với địch tuy được viết với nét chữ và con dấu của cha nhưng gì có thể giả hoàn toàn, chỉ cần điều tra kỹ…chắc chắn…chắc chắn…vẫn còn có thể minh oan. Nghĩ liên miên, cả ngày chưa ăn uống gì cộng với những đả kích vừa mới gặp, nàng cũng dần chìm vào cơn mộng mị với niềm hy vọng mong manh… biết cha mẹ, tổ mẫu, cùng mọi người dưới Trần gia giờ bị nhốt ở tận đâu? được ăn uống gì chưa? giờ như thế nào? Con bất hiếu, xin lỗi cha mẹ….tất cả là tại con…tại con…

      Trong mơ nàng thấy mình ngồi với gia đình ăn cơm tối. lâu lắm mẹ hiền từ nhìn nàng như thế, cha cũng thương xoa đầu mình, Thiện nhi lanh lợi xoa bóp vai cho tổ mẫu. Cả nhà vui vẻ đầm ấm bên nhau tràn ngập hạnh phúc.



      Sáng hôm sau, hoàng thượng hạ chỉ Trần gia tư thông bán nước cho địch, tru di tam tộc. Toàn bộ người Trần gia chém đầu thị chúng. Thám hoa Lưu Quý An, tuy là con rể Trần gia nhưng có công cáo trạng nên được miễn tội, ban hôn với công chúa Lạc Tuyết, thăng lên làm Đông các đại học sĩ.

      Năm ấy nàng 25 tuổi.
      Tiểu Ưu Nhi thích bài này.

    3. Tiểu Ưu Nhi

      Tiểu Ưu Nhi Active Member

      Bài viết:
      119
      Được thích:
      96
      lọt hố, đọc văn án vs chương đầu cũng ko tệ, ta thích mấy thể loại trùng sinh xuyên sách... ủng hộ nàng tiếp tục

    4. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :