1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cổ Vương - Mạc Nhan (10c)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 10

      Vị nam tử đứng ở trước mặt Sở Tuyền tuấn lãnh, thân cao ngất, mặc áo bào trắng, gương mặt xinh đẹp so với nữ nhân còn muốn hại nước hại dân, toàn thân tản ra cỗ nho nhã phong phạm, nhưng ánh mắt lợi hại pha lẫn chút tà khí lạnh lùng trừng mắt nàng…

      “Đại… đại… đại ca.” Nàng mới vừa bị sâu dọa cho hồn bay phách tán, còn chưa kịp hít thở thông trở lại bị xuất trước mắt của đại ca khiến cho sợ run đến cả đều lắp bắp, trái tim cơ hồ muốn nhảy cả ra ngoài…

      Nàng nằm mơ cũng nghĩ đến, đại ca rốt cục vẫn tìm thấy nàng…

      Sở n trầm mở miệng: “Hừ, muội nghĩ là trốn đến nơi này huynh tìm được muội hay sao?”

      Thôi rồi! Đại ca tìm được đến đây! Mà nàng lại chưa tìm được Cổ Vương, bây giờ nên làm gì đây?

      lúc nàng sợ đến mức sắc mặt xanh mét, sau lưng Sở n bỗng nhiên hé ra gương mặt thanh tú và xinh đẹp, mở đôi mắt to đẹp chớp chớp nhìn Sở Tuyền cách tò mò.

      “Nàng chính là tiểu muội Sở Tuyền của huynh?”

      Sở n hừ lạnh: “Nàng chính là nha đầu chuyên môn chế tạo phiền toái.”

      “A, làm sao lại như vậy chứ, nếu so sánh huynh mới là người chế tạo phiền toái lớn hơn a.”

      Hừ, biết là do ai mà bọn họ bị cả đám người Hán truy nã đuổi giết, bởi vì cái đầu có gương mặt tuấn tú kia được triều đình treo giải thưởng đến cả vạn lượng hoàng kim, hại nàng – Thùy Linh Nhi phải suốt ngày vì lo lắng đề phòng, may mắn có đại sư tỷ truyền dạy cho thuật dịch dung nên mới có thể tránh được ánh mắt của mọi người.

      Sở Tuyền nghẹn họng nhìn trân trối nàng thiếu nữ đứng phía sau đại ca, biết từ đâu lại toát ra vị nương xinh đẹp như vậy?

      Nàng cư nhiên có thể cùng đại ca chuyện, đùa giỡn cách tự nhiên, chẳng những thế còn có thể chỉ trích nữa…

      Quở trách Sở n xong, Thủy Linh Nhi cười hì hì quay lại nhìn Sở Tuyền chào hỏi.

      “Xin chào, tỷ tên là Thủy Linh Nhi là thê tử của Sở n, cũng chính là tẩu tử của muội, xin chỉ giáo nhiều hơn.”

      Hai chữ thê tử khiến cho miệng của Sở Tuyền trương to hơn nữa.

      Đại ca cưới vợ???

      Nhìn vị nữ tử trước mặt này cười đến vẻ mặt bướng bỉnh, Sở Tuyền kinh ngạc đến mức quên mất những con sâu đáng sợ lúc nãy, từ từ theo sợ hãi biến thành kinh hỉ.

      “Muội tên Sở Tuyền, tẩu tử có thể gọi muội là Tuyền Nhi.” Chỉ mới gặp mặt chút nhưng nàng liền đối với vị tẩu tử này tràn ngập tò mò cùng cảm tình tốt…

      Hai nữ nhân mặt đều lộ vẻ tươi cười, mở to đôi mắt tò mò, đánh giá đối phương lẫn nhau, vừa gặp mặt chưa đến khắc, hai người bọn họ liền thân thiết.

      Thủy Linh Nhi thực ngoài ý muốn, thể ngờ được tính tình Sở n lạnh lẽo như vậy mà lại có muội muội dễ thương như vậy, Thủy Linh Nhi nhìn ra được Tuyền nhi là nương tính tình sảng khoái.

      Sở Tuyền mâu quang chợp lóe, lập tức trốn phía sau Thủy Linh Nhi tìm kiếm bỏa hộ.

      “Tẩu tử cứu muội với, xin đừng để cho đại ca mang muội trở về.”

      Sở n trợn mắt nhìn qua, giọng tràn ngập cảnh cáo: “Đừng tưởng rằng cầu xin tẩu tử mà ta tính toán chuyện muội tự tiện bỏ nhà ra .”

      Đầu Sở Tuyền rụt lại thành rùa, nhưng vẫn cố gắng lấy dũng khí biện hộ: “Nếu phải là do huynh bức muội, muội làm sao có thể rời nhà trốn .”

      “Hừ, đừng già mồm át lẽ phải! Tiểu nha đầu trưởng thành nên lá gan cũng bắt đầu lớn ra đúng ? Đừng nhiều, lập tức theo huynh trở về.”

      “Muội…”

      “Muội dám cái từ “” cho ta nghe thử xem.”

      Khi ánh mắt dọa người giống hệt thanh kiếm sắc bén quét đến, đầu của nàng lại rụt về sau lưng Thủy Linh Nhi thêm lần nữa, ngay cả dũng khí đối mặt với đại ca cũng còn…

      Thủy Linh Nhi cũng khuyên nhủ: “Muội muội cũng theo chúng ta trở về trước , đại ca của muội cùng tẩu phải trèo đèo lội suối rất vất vả mới tìm được đến nơi này đấy.” Trong lòng Linh Nhi phi thường ràng, Sở n quả rất lo lắng cho vị muội muội duy nhất này.

      Làm sao bây giờ? Ngay cả tẩu tử cũng đều đứng về phía phe của đại ca…

      Sở Tuyền cắn răng, tâm tư nhanh chóng suy nghĩ, cố ý : “Nơi này là địa bàn của Cổ Vương, huynh đừng xằng bậy.”

      “Hừ, Cổ Vương là con rệp, ta căn bản coi ở trong mắt.” Coi ngươi đen khuôn mặt tuấn mỹ lên tia lạnh lẽo hướng về phía sau Sở Tuyền nhìn lại, đó chính là hướng từ phía rừng trúc, bây giờ bóng người vô thanh vô tức từ từ xuất .

      Hai nữ nhân lúc này mới phát được Sa Vô Kỵ, nếu phải do có Sở n, tại bây giờ các nàng cũng biết được Sa Vô Kỵ đến rất gần.

      “Vô Kỵ?” xuất làm cho Sở Tuyền bị dọa trắng cả gương mặt, nếu để cho đại ca biết Sa Vô Kỵ làm theo mệnh lệnh của là đem nàng mang về Miêu Cương nguy mất, khi đại ca nổi giận rất đáng sợ, gãy chân, nặng mất mạng…

      Hai gã nam tử đứng cách nhau khoảng hai mươi bước chân cũng đồng thời đưa mắt đánh giá đối phương…

      Sở n nho nhã thanh linh với áo bào trắng, còn Sa Vô Kỵ lại là thân phong trần với phong cách hôi sam cổ xưa, hai trường phái đối lập, nhưng khí thế mãnh liệt trầm phát ra từ hai người lại vô cùng tương xứng…

      “Có ta ở đây ai có thể mang nàng .” Sa Vô Kỵ thản nhiên mở miệng.

      “Ngươi muốn ngăn cản ta?”

      “Đúng vậy.”

      “Ngươi có ý gì?”

      Khóe miệng Sở n khẽ nhếch lên nụ cười tà nịnh, ngay sau đó con rắn đen lòe lòe tỏa sáng đến bờ vai của , cái lưỡi màu tím ngừng khè ra ngoài…

      !” Sắc mặt Sở Tuyền tái nhợt, nàng chạy đến chỗ Sa Vô Kỵ, dang ra hai tay che chở phía trước của : “Đại ca, huynh đừng giết , Vô Kỵ, ngươi mau chạy , ngươi đấu lại đại ca của ta đâu.”

      Nàng vừa lo lắng nhìn Sa Vô Kỵ, bên lại sợ hãi nhìn đại ca.

      “Đừng sợ, ta bảo vệ cho nàng.”

      Đừng sợ? giỡn sao? Nàng sợ muốn chết! Và càng sợ hãi hơn nếu bị thương tổn.

      “Ngươi cũng phải biết độc xà của đại ca vô cùng lợi hại, ngươi chết mất!” Miêu xà của Tà Vương chính là thiên hạ cực độc, trừ bỏ Cổ Vương ai có thể chống đỡ được.

      “Ta chết.”

      ma quỷ cái gì vậy, tại phải là thời điểm cậy mạnh nha!”

      Sở n cười lạnh: “ đương nhiên sợ, Cổ Vương mang thân tà độc làm sao lại e ngại Miêu xà?”

      Sở Tuyền giật mình, ngơ ngác nhìn đại ca: “Cổ Vương?”

      “Như thế nào? Muội lặn lội thiên sơn vạn thủy đến tìm Cổ Vương nhưng lại biết thân phận của người này sao?”

      Nàng kinh ngạc nhìn trừng về hướng Sa Vô Kỵ, ánh mắt biểu lộ dám tin.

      “Ngươi chính là Cổ Vương?”

      “…… Đúng vậy.”

      “Ngươi chính là Cổ Vương? Ngươi… ngươi là Cổ Vương?” m thanh của nàng từ từ đề cao, khi biết được chân tướng thân phận của , nàng quả khó nén kích động.

      Sở Tuyền kinh ngạc nhìn trừng về hướng Sa Vô Kỵ, ánh mắt biểu lộ dám tin.

      “Ngươi chính là Cổ Vương?”

      “…… Đúng vậy.”

      “Ngươi chính là Cổ Vương? Ngươi… ngươi chính là Cổ Vương?” m thanh của nàng từ từ đề cao, khi biết được chân tướng thân phận của , nàng quả khó nén kích động.

      “……” Sa Vô Kỵ trầm mặc , con ngươi đen ngóng nhìn nàng, đôi mắt lên tia áy náy như muốn lời xin lỗi…

      ra bấy lâu nay ngươi vẫn luôn gạt ta!” Sở Tuyền tức giận dậm chân, nghĩ đến chính mình vì muốn tìm Cổ Vương, còn hi sinh sắc tướng đối với dụ dỗ, vậy mà người này thế nhưng lại gạt nàng!

      “Ta lừa nàng.”

      “Ngươi còn dám lừa ta? Bấy lâu nay ngươi vẫn cứ giả bộ làm thủ hạ của đại ca ta!”

      .” Sa Vô Kỵ lắc đầu: “Là nàng tự nghĩ ta là thủ hạ của đại ca nàng.”

      “Ngươi chiếm tiện nghi của ta!”

      .” Sa Vô Kỵ lại sửa chữa: “Đó là trao đổi điều kiện.”

      Cái gì? Đáng giận! đáng giận mà!

      Sở Tuyền tức giận đến cả khuôn mặt nhắn đều hồng, nhớ lại mấy ngày nay, nàng cứ thế mà bị ăn, ban ngày ăn bữa , ban đêm ăn đại tiệc, từ đầu đến chân cứ vậy mà bị ăn cái sạch

      “Được, vậy ta đây hỏi ngươi, tại sao lại cho ta biết ngươi chính là Cổ Vương!”

      nha, ngươi được coi như là hết đường chối cãi, đúng hay ?”

      Trầm mặc lát, rốt cục mở miệng.

      “Vì ta sợ mất nàng.”

      Sở Tuyền khỏi sửng sốt, rồi kinh ngạc nhìn .

      sợ mất nàng? Những lời này quả lay động sâu lòng của nàng, trong khoảng thời gian ngắn, Sở Tuyền biết nên điều gì, chỉ cảm thấy trong lòng là mảnh hỗn loạn, giống như là vui mừng lại pha lẫn lo sợ, vừa cảm động, lại vừa như mê võng, lồng ngực giống như có cỗ nhiệt cực nóng muốn thoát phá ra ngoài cơ thể…

      Nàng muốn điều gì đó, nhưng còn chưa kịp mở miệng ngữ khí lạnh như băng của Sở n vang lên.

      “Ngươi chạm vào nó?”

      Sa Vô Kỵ ngước mặt, ánh mắt chút trốn tránh, trả lời: “Đúng vậy.”

      Lời vừa xong, hơn mười con rắn người Sở n lập tức bay thẳng về phía Sa Vô Kỵ, Sa Vô Kỵ bóng người hệt như quỷ thần lóe lên, lập tức bay về nơi khác, mà đám xà vừa vồ hụt lúc này quỷ dị nhấp nháy thân mình…

      “Dừng tay!” Sở Tuyền hét lên, vội vàng chạy đến che ở giữa hai người, nàng nhìn đại ca : “Là muội tự nguyện, huynh đừng thương tổn !”

      “Tránh ra!”

      Nghe đại ca gầm lên, nàng tuy rằng rất sợ hãi, nhưng mọi việc đến nước này, vì tránh cho hai bên đều lưỡng bại câu thương, nàng bắt buộc chính bản thân mình dũng cảm đối mặt với đại ca, phải cùng đại ca chuyện ràng.

      “Huynh có thể vì chính bản thân mình lựa chọn thê tử, vì sao muội lại thể chính mình tìm trượng phu? công bằng!”

      “Đúng vậy, những lời này có lý nha.” Thủy Linh Nhi ở bên xem náo nhiệt cũng gật đầu phụ họa.

      Khi ánh mắt dọa người của trượng phu trừng đến, nàng giả bộ như nhìn thấy rồi quay mặt sang nơi khác vụng trộm thè lưỡi…

      Sau khi tức giận trừng mắt thê tử cái, Sở n quay mặt lại, lạnh lùng nhìn Sở Tuyền : “Huynh trưởng như cha, hôn của muội do ta quyết định!”

      Sở Tuyền tức giận kháng nghị: “Buồn cười! Bởi vì như vậy nên huynh mới đem muội quăng đến Bắc Thái sao?”

      “Các em có nghe thấy ?”

      “May mắn là sư phụ của ta chưa bao giờ quản chung thân đại của ba tỷ muội chúng ta, cũng bắt ép chúng ta phải gả cho ai, chỉ dặn dò chúng ta phải thận trọng mà tuyển trượng phu thôi, sư phụ quả sư phụ tốt có đúng ?”

      Thủy Linh Nhi bên vừa đùa với Miêu xà, bên cùng chuyện với chúng, nàng làm bộ như có phát ánh mắt hung hăng của trượng phu lại bắn đến mà tiếp tục chuyện phiếm…

      “Nếu hôn của ta cũng do sư phụ tác chủ ta đây cùng người nào đó liền vô duyên a! May mắn sư phụ sáng suốt, cho nên ta mới có thể được gả cho người mình thích, các em có đúng ?”

      Nhìn Thủy Linh Nhi giống như chuyện với nhóm Miêu xà, nhưng thực tế là nàng cố tình nhắc nhở cho cái người trượng phu cố chấp kia nghe.

      “Nhớ ngày nào đó vẫn còn chưa có bái đường thành thân, người nào đó cũng ăn ta trước a, đúng, là ta ăn trước, tuy rằng người ta phải cố ý mà là cẩn thận bị trúng thất hiệp lan độc, nghiêm túc mà , người thụ hại vẫn chính là ta nha, nhưng sau đó ta cũng có trách a…”

      Thái dương Sở n co rúm, sắc mặt trầm lên tia xấu hổ. vốn là Tà Vương nhân nghĩa ràng, nhưng đối với vị thê tử mang tính cách tinh quái này, quả thực có cách, mắng cũng được, mắng cũng xong…

      Sở Tuyền biết tẩu tử giúp nàng, ỷ có núi lớn dựa vào, cho nên lá gan cũng càng thêm lớn.

      “Tóm lại, trượng phu của muội, muội chính mình tuyển, huynh thể bức muội!”

      Sở n nheo lại ánh mắt, lạnh lùng hỏi: “Muội muốn gả cho ?”

      Lời này của huynh trưởng khiến cho Sở Tuyền do dự, nàng nhìn liếc mắt Sa Vô Kỵ cái: “Muội…”

      “Muội phải ghét nhất là nhện sao?”

      Lòng của nàng thắt lại, quả bị đại ca trúng chỗ yếu.

      “Cũng rất ghét sâu độc?”

      Hô hấp của nàng trất trất.

      “Thạch sùng huyết, cá cóc độc, đỉa hút máu…”

      Theo những lời đại ca kể liên tiếp, lòng của nàng cũng càng ngày càng thắt lại, thân mình run rẩy…

      “Muội quên cái lúc bị đám sâu đó chui vào tóc, chăn bông, xiêm y và thậm chí là chạy cả vào cả đôi mắt, lỗ tai, vào mũi, vào miệng của muội rồi sao…”

      “Đủ! Làm ơn đừng nữa!” Sở Tuyền lấy tay bịt chặt tai, cự tuyệt nghe tiếp những lời của đại ca, ký ức đáng sợ thời thơ ấu lại ùa về, nhất nghĩ đến lũ sâu ghê tởm này là toàn thân của nàng tự chủ được run lên phảng phất như chúng lại quấn lấy chung quanh cơ thể nàng, cắn nuốt nàng, làm cho nàng ứa ra mồ hôi lạnh…

      bao giờ có chuyện như vậy nữa!”

      Sở Tuyền giật mình, lấy lại tinh thần, nàng ngước mặt, kinh ngạc nhìn về phía Sa Vô Kỵ.

      Sa Vô Kỵ về hướng nàng, ngữ khi mềm , nhìn nàng cam đoan: “Ta để cho sâu tiếp cận nàng, và cũng để cho nàng phải nhìn thấy bọn chúng.” Ánh mắt của tràn ngập mong chờ, giống như thỉnh cầu nàng.

      Dưới ánh nhìn chăm chú mà thâm tình kia, trái tim vốn khiếp sợ lặng lẽ bình tâm lại, khôi phục lại chút hi vọng, lòng của nàng cơ hồ vì mà dao động.

      “A? Có khách sao?”

      Ngọc Như Yến vừa lúc tới, tay còn cầm theo giỏ hoa quả để tặng cho Sa đại ca cùng với Sở nương.

      Nàng tò mò nhìn Sở n cùng Thủy Linh Nhi, cảm thấy kinh ngạc, chưa bao giờ nàng nhìn thấy vị công tử tuấn cùng với vị nương xinh đẹp như vậy.

      “Sa đại ca, hai vị này là…”

      Hai tròng mắt Sở n lên ánh gian tà, hai bàn tay vung lên, vô số miêu xà bắn ra tấn công Ngọc Như Yến…

      “Á!” Ngọc Như Yến hét lên tiếng sợ hãi, hoa quả trong giỏ cũng rơi hết tất cả xuống đất.

      Mắt nhìn thấy độc xà sắp sửa cắn về phía Ngọc Như Yến, Sa Vô Kỵ vội vàng đánh chưởng gió đánh văng ra đám độc xà, rồi trong nháy mắt đem Ngọc Như Yến cuốn nhanh vào trong khuỷu tay.

      “Sa đại ca?”

      “Muội sao chứ?”

      Ngọc Như Yến lắc đầu, nhưng hiển nhiên bản thân bị ít kinh hoàng, bàn tay gắt gao ôm gáy của Sa Vô Kỵ, hoảng sợ nhìn trừng trừng đám độc xà, lúc này đây, con văng nóc nhà, con bị đánh bay dính vào cột chống, người bám đầy sâu độc cùng nhện đen, xà cùng sâu ngừng mấp máy thân mình công kích lẫn nhau, máu chảy đầm đìa, cảnh huyết tinh nhìn tàn nhẫn…

      Nếu có Sa đại ca đúng lúc cứu nàng, chắc bây giờ mạng của nàng cũng còn.

      Nhìn thấy cảnh này, cả trái tim của Sở Tuyền đều lạnh.

      cần giải thích nàng cũng hiểu, dụng ý của đại ca là để cho nàng nhìn thấy được .

      Nhìn đám sâu máu chảy đầm đìa mặt đất cùng với Vô Kỵ vì cứu Yến Nhi nương mà tiết lộ ra quan tâm khiến cho tia hi vọng mỏng manh còn tồn đọng trong lòng nàng bị phá hủy.

      Nàng và … là có khả năng chung sống cùng chỗ.

      Sa Vô Kỵ thân thể cứng ngắc quay người nhìn nàng câu, bởi vì ánh mắt thất vọng cùng đau lòng của nàng khiến cho còn biết phải điều gì.

      Cuối cùng, Sở Tuyền quay người, đưa lưng về phía , đưa ra quyết định cuối cùng.

      “Muội cùng huynh trở về.”

      Rời thôn tiêu dao, ba người bọn họ lên chiếc xe ngựa hướng phương Bắc mà

      Dọc theo đường , Sở Tuyền thực trầm mặc, tuy rằng đôi khi cũng vài lần cười, nhưng Thủy Linh Nhi đều nhìn ra được, Sở Tuyền cười rất miễn cưỡng…

      Nàng biết vị nam nhân gọi là Sa Vô Kỵ kia là người như thế nào, nhưng nàng có thể biết được Sở Tuyền cực kỳ quan tâm đến , đến nỗi trà uống, cơm ăn, thường thường ngồi ngẩn người mình, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ xe ngựa mà thất thần…

      Thậm chí khi bọn họ nghỉ trọ tại khách điếm, khi Thủy Linh Nhi thức dậy vào buổi sáng nhìn thấy Sở Tuyền ngồi mình ở lan can hành lang mà ngẩn người, nàng tiến lên hỏi Sở Tuyền lại cười, có việc gì, nhưng gương mặt lại lại mỏi mệt của cả đêm ngủ…

      Thủy Linh Nhi lo lắng chuyện này với Sở n lại coi như sao cả, rồi còn bảo nàng là thích xen vào chuyện người khác, khiến cho Thủy Linh Nhi tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

      Thủy Linh Nhi quả nhịn nổi nữa, ràng lang hữu tình, muội có ý, vì sao phải khiến cho mọi chuyện trở nên thống khổ như vậy? Sở n bảo nàng cần nhiều chuyện nàng lại càng muốn quan tâm, hừ!

      Lòng của phụ nữ chỉ có phụ nữ mới hiểu , nếu nàng là tẩu tử của người ta đương nhiên phải quan tâm đến chuyện của muội muội có đúng ? Vì thế cho nên, đêm nay, sau khi ăn xong bữa tối, Thủy Linh Nhi chạy mạch đến phòng của Sở Tuyền, quyết định đem mọi chuyện hỏi cho ràng…

      “Muội rốt cuộc có thích hay ?”

      Đối mặt với câu hỏi dứt khoát, ràng của Thủy Linh Nhi, Sở Tuyền lại ngây người, do dự rồi lắc đầu.

      “Muội biết.”

      “Sao lại có thể biết? Thích chính là thích, thích chính là thích, làm sao lại biết.”

      “Muội… rất ghét sâu.”

      “Ừ, tẩu cũng rất ghét xà, bất quá ở chung lâu ngày lại phát , kỳ diện mạo của chúng nó tuy làm cho người ta thích, nhưng đôi khi cũng rất đáng , nhưng trở về chuyện chính, chúng ta thảo luận phải là chuyện xà hoặc sâu, tạm thời mặc kệ mấy con sâu ấy , muội có thích Sa Vô Kỵ hay ?”

      “……”

      Xem bộ dáng thất thần của Sở Tuyền, Thủy Linh Nhi chỉ cảm thấy bất đắc dĩ, nếu cứ hỏi như vậy trăm lần, chỉ sợ cũng là vô dụng…

      “Bằng tẩu hỏi như vầy, là loại người như thế nào?”

      …” Khuôn mặt vốn có tinh thần của Sở Tuyền cuối cùng tia sinh động, trí nhớ của nàng bắt đầu nhớ lại những ngày tháng khi còn ở cùng với .

      Sa Vô Kỵ là người như thế nào?

      thích cười, cũng có nhiều biểu tình, bất luận là kẻ nào chuyện với đều có cảm giác giống như bản thân mình chuyện với đầu gỗ.

      Biểu tình duy nhất của chính là nhíu mày, mỗi khi nàng cố ý chọc ghẹo , hoặc là khiến cho khó xử nhíu mày, hành động đó của luôn luôn làm cho nàng bật cười và dào dạt đắc ý vô cùng…

      cũng bao giờ đối với nàng tức giận, luôn luôn làm theo ý của nàng, nàng thích chỉ ngựa trâu, chỉ bò heo, cũng tùy theo nàng, cùng nàng tranh cãi…

      tuy rằng trầm mặc ít lời, nhưng lại rất chịu khó làm việc, nàng kêu đói liền thu xếp đồ ăn, nàng kêu mệt, lập tức tìm địa phương cho nàng nghỉ ngơi…

      giỏi biểu đạt nhưng dùng hành động để biểu ra ôn nhu cùng săn sóc, hay dùng hai bàn tay to lớn của mình để sưởi ấm cho bàn tay bé lạnh như băng của nàng, dùng bờ ngực rộng lớn để giúp nàng chắn gió che mưa…

      Có đồ ăn, đưa nàng trước.

      Có đồ uống, cũng đưa nàng trước.

      Chờ nàng ăn uống no đủ, lúc ấy mới quan tâm đến chính bản thân mình.

      Thậm chí, cần cả tôn nghiêm của nam nhân, tự bản thân mình lấy nước tắm cho nàng, vì nàng nấu cơm, vì nàng giặt quần áo, chuẩn bị giường ngủ…

      Những việc vì nàng mà làm, cho dù cả đêm cũng chưa hết, trong đầu lên, tất cả đều là tốt, quan tâm, thâm tình,

      Khi nàng ý thức được, nước mắt ẩm ướt hai gò má, từng giọt nước mắt thi nhau mà rơi xuống…

      …” Thốt được vài tiếng nức nở nghẹn ngào, Sở tuyền rốt cục được nữa…

      Thủy Linh Nhi thở dài: “ ra tốt như vậy a, muội nhớ , có đúng ?”

      Sở Tuyền rốt cục áp chế được tình cảm trong lòng, nàng ôm Thủy Linh Nhi mà khóc, khóc đau lòng…

      “Muội nhớ , rất nhớ …”

      Thẳng đến giờ phút này, nàng rốt cục hiểu được, nỗi mất mát từ trong đáy lòng chính là do đâu mà có… đó là do nàng nhớ

      Những chuyện làm đều vượt qua tình ý của nam nữ bình thường, đó là hành động sủng ái của trượng phu đối với thê tử.

      Tại sao nàng lại ngu ngốc như vậy, để cho đến mãi bây giờ mới tỉnh ngộ, ra, đối với nàng có bao nhiêu là tốt…

      rất ràng và hề quanh co lòng vòng che giấu, thế mà nàng lại vô tâm nhìn thấy…

      ở cạnh, nàng cỡ nào là hạnh phúc, phải lo lắng về bất cứ điều gì, luôn cười đến vui vẻ, khi còn bên người, nàng lại là cỡ nào uể oải, thống khổ đến muốn chết…

      Nàng sớm thói quen có làm bạn, thói quen hướng làm nũng, bởi vì nàng sớm , vậy mà mãi cho đến bây giờ mới hiểu được…

      Thủy Linh Nhi đau lòng ôm Sở Tuyền, cho nàng biết đáp án: “Đây chính là cảm giác , muội .”

      “Đúng, muội , rất , rất , muội… muội muốn rời , quản cái gì mấy con nhện, mấy con sâu, mấy con trùng kỳ quái… muội cũng để ý, muội chỉ muốn có ở bên cạnh, dù cho mỗi bữa chỉ có cơm rau dưa cũng được, nhà có bốn bức tường cũng sao, toàn bộ muội đều cần!”

      Sở Tuyền nghẹn ngào khóc thút thít, gương mặt tràn đầy nước mũi cùng nước mắt, kiên định ra quyết tâm của chính mình…

      “Muội muốn trở về tìm , muội muốn gả cho , làm thê tử của , cùng chung sống cả đời! Tẩu tử, xin tẩu nhất định phải giúp muội, muội muốn trở về Miêu thành!”

      Thủy Linh Nhi cũng cao hứng gật đầu, nhìn nàng hứa hẹn.

      “Điều đó là đương nhiên, nam nhân tốt như vậy, ngay cả tẩu nghe xong cũng đều cảm động. Yên tâm, những cái khác tẩu giỏi, nhưng công phu chạy trốn lại là đệ nhất thiên hạ, có tẩu giúp muội cứ yên tâm, tuyệt đối thành vấn đề.”

      “Cám ơn tẩu!”

      Hai nữ nhân vui vẻ ôm nhau, cả hai vốn đều là người thích bên vực kẻ yếu, tấm lòng tràn ngập nhiệt huyết, luôn nhiệt tình giúp đỡ mọi người, nhìn thấy đối phương tựa như chính bản thân mình, nhân sinh khó gặp được tri kỷ, làm sao lại cao hứng? Chính vì thế, hai nàng bắt đầu kề sát vào lỗ tai của nhau mà bí mật mưu đồ kế hoạch lớn…

      Các nàng quyết định, thừa dịp nửa đêm hôm nay chạy trốn… he he

      ………….

      Trong đêm tối, hai bóng đen lặng lẽ trốn ra khỏi khách điếm…

      Thủy Linh Nhi mang theo Sở Tuyền thi triển khinh công, đường chỉ biết cắm cổ chạy dám quay đầu lại, chân cũng dám ngừng, bởi vì nàng biết được, khi phu quân biết bọn họ dám chuồn êm, chắc chắn đuổi theo rất nhanh…

      Nếu là mình nàng trốn, có thể nắm chắc bị đuổi kịp, nhưng nếu mang thêm người rất khó

      Hai nữ nhân thần biết quỷ hay, chạy xa được khoảng dặm đường rồi đột nhiên giật mình, kinh hoàng như bị sét đánh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng nhìn chằm chằm nam tử đứng trước mặt cách đó xa…

      Sở n nhàn nhã đứng con đường trước mặt các nàng, hai tay chắp ở sau lưng, phản phất như sớm chờ ở nơi này từ rất lâu rồi, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm hai nữ nhân, khiến cho hai nàng sợ hãi đến lạnh cả sống lưng…

      trễ thế này rồi mà hai người còn tính toán đâu vậy?”

      Thủy Linh Nhi nuốt nước miếng, chột dạ hỏi: “Phu quân… làm sao mà chàng lại ở nơi này?”

      Sở n hừ tiếng: “Trong lòng nương tử có chủ ý gì, vi phu làm sao mà biết được chứ?” Từ lúc Linh Nhi đêm nay muốn cùng với Sở Tuyền ngủ, biết trong lòng nàng có quỷ, quả nhiên đoán trúng, hai cái nha đầu này thừa dịp nửa đêm trốn đào tẩu, vì thế cho nên mới ung dung ở đây đứng chờ các nàng chui đầu vào lưới…

      Thủy Linh Nhi xấu hổ cười, ra trong hồ lô của nàng bán loại dược nào, phu quân đều như lòng bàn tay, hic, lần này thảm… !!!

      “Phu quân, chàng hãy nghe thiếp …”

      “Có chuyện gì về Miêu Cương sau.”

      Vừa nghe đến Miêu Cương, Sở Tuyền liền nóng nảy: “Muội quay về, muội muốn đến thôn Tiêu Dao.”

      Sắc mặt Sở n lập tức trầm: “Lúc đó là do chính muội đồng ý theo ta trở về.”

      “Bây giờ muội hối hận rồi, muội muốn trở lại thôn Tiêu Dao, muội muốn trở lại tìm Sa Vô Kỵ.”

      được.”

      “Mặc kệ, cho dù huynh đồng ý, nhưng muội quyết định rồi, tối hôm nay huynh cho muội , vậy tối mai muội trốn, ngày mai nếu vẫn thành công ngày kia lại trốn, cho dù là bị nắm về đến Miêu Cương muội cũng vẫn trốn cho đến khi thành công mới thôi.”

      “Hỗn xược!”

      “Đại ca… huynh mắng muội cũng được, đánh muội cũng sao, tóm lại, muội chính là quay về.”

      “Chỉ sợ quyết định này phải do muội.”

      Sở n từng bước đến, hai nữ nhân cả kinh lui về phía sau, trong lòng Thủy Linh Nhi biết, phu quân là muốn mạnh bạo đưa Sở Tuyền trở về, nàng cảm thấy sốt ruột thôi, biết phải làm thế nào mới có thể khuyên được vị trượng phu cố chấp này…

      lúc hai nữ nhân gấp đến độ biết phải làm sao, đột nhiên thân ảnh từ phía xa đến gần, chậm rãi hướng bọn họ đến…

      Tuy rằng ánh trăng mờ ảo, nhưng Sở Tuyền vẫn nhận ra được mạt thân ảnh quen thuộc, dáng , dáng người kia… cho dù có hóa thành tro nàng vẫn nhận ra được.

      ! Là nam nhân mà nàng ngày đêm mong nhớ – Sa Vô Kỵ.

      Tuy rằng ánh trăng mờ ảo, nhưng Sở Tuyền vẫn nhận ra được mạt thân ảnh quen thuộc, dáng , dáng người kia… cho dù có hóa thành tro nàng vẫn nhận ra được.

      ! Là nam nhân mà nàng ngày đêm mong nhớ – Sa Vô Kỵ.

      “Vô Kỵ!”

      Sở Tuyền lao về phía trước, muốn nhào vào vòng ôm ấp của , cho nàng có bao nhiêu mong nhớ , nhớ đến tâm đều đau, nhưng nàng lại có cơ hội, bởi vì Sở n nhảy đến trước mặt nàng, ngăn cản đường của nàng, ánh mắt sắc bén trừng về phía Sa Vô Kỵ.

      “Ngươi đến đây làm gì?”

      Vành nón thấp chậm rãi ngước lên, đôi mắt của trong đêm đen sáng rực như đuốc…

      “Ta đến để đưa nàng trở về.”

      “Dựa vào cái gì?”

      “Ta đáp ứng nàng, tuyệt đối để cho bất kỳ ai mang nàng , trừ phi ta chết.”

      Sở n chẳng những hề tức giận, trái lại, đôi môi lại còn gợn lên nụ cười đầy thâm ý…

      “Ta nghe cha , người thừa kế của Cổ tộc tuyệt đối được để nợ ân tình của người khác, nếu như nợ người ta ân tình, phải làm chuyện khác để hoàn trả, lời ta có đúng hay ?”

      có câu trả lời, đó chính là cam chịu, ý cười trong ánh mắt của Sở n ngày càng sâu…

      “Ngươi muốn mang nàng cũng phải là được, nhưng ta chỉ có muội muội duy nhất, đem nàng giao cho ngươi cũng tương đương là đem cả cuộc đời của nàng giao cho nam nhân khác, ta là đại ca nên phải có trách nhiệm đối với muội muội của mình, ngươi cứ tùy tiện như vậy đem nàng mang , muốn ta hướng cha mẹ linh thiêng ở trời mà công đạo như thế nào đây? đến chút, khi còn sống, lệnh tôn cùng cha ta cũng coi như là có giao tình, nếu ngươi mang nàng chính là thiếu ta cái nhân tình.”

      Thủy Linh Nhi đứng ở bên nhịn được nhíu lại đôi lông mày thanh tú, nàng phu quân đánh cái chủ ý gì?

      Sa Vô Kỵ trầm ngâm lát liền trực tiếp hỏi: “Ngươi có điều kiện gì?”

      “Ta muốn ngươi tiếp chiêu của ta.”

      “Được.” hề do dự, Sa Vô Kỵ lập tức đáp ứng.

      Cơ hồ khi vừa mới mở miệng, Sở n liền lập tức ra tay, hai nữ nhân ngay cả mở miệng ngăn cản cũng đều kịp, chỉ thấy hơn mười con Miêu xà, dưới ánh trăng bay vọt đến, quỷ dị cuốn lấy Sa Vô Kỵ…

      trốn tránh cũng chống cự, cứ như vậy tùy ý để cho hơn mười con Miêu xà cắn, cắn đến độ máu chảy ướt đỏ cả quần áo…

      !” Sở Tuyền kinh hãi thét chói tai, nếu phải có Thủy Linh Nhi đúng lúc giữ chặt lấy, nàng muốn xúc động chạy qua…

      Ở dưới ánh trăng, hơn mười thân rắn lóe ra ngân quang, Sa Vô Kỵ lại thờ ơ, trong khí truyền đến nồng đậm hương vị của máu, nếu còn cứ như vậy xuống, cho dù sợ chất độc của xà, nhưng cũng vì mất máu mà chết…

      sợ chết sao?

      Sở n hừ lạnh, cầm lấy mảnh lá cây đặt ở miệng huýt tiếng còi, hơn mười con rắn đen lập tức ngoan ngoãn rời thân thể của Sa Vô Kỵ…

      “Vô Kỵ! Vô Kỵ!”

      Sở Tuyền rơi lệ đầy mặt hướng mà chạy đến, thấy đầy người toàn là vết thương, toàn thân máu là máu, nàng đau lòng đến khóc thành tiếng…

      “Huynh tại sao lại thi cổ?”

      Câu trả lời của quả ngoài ý tưởng tượng của nàng.

      “Bởi vì nàng sợ sâu.”

      “Muội… muội là sợ! Nhưng mạng của huynh quan trọng hơn!”

      kiên quyết lắc đầu: “Nhưng nàng chán ghét ta.”

      “Muội chán ghét huynh.”

      “Nàng có, cho nên nàng mới có thể rời ta mà .”

      muốn nàng chán ghét , hy vọng nàng thích , yên tâm ở bên cạnh

      Thẳng cho đến giờ phút này, Sở Tuyền rốt cục mới thấy cảm xúc trong ánh mắt của Sa Vô Kỵ, đó là ánh mắt mang theo bi thương đau đớn, ra chính mình bất cáo nhi biệt lại có thể gây thương tổn cho sâu sắc như vậy…

      giỏi biểu lộ cảm xúc, nhưng nàng hiểu được, lòng của nhất định cũng rất đau, nỗi đau của giờ đây cũng xả đau lòng của nàng… Hốc mắt của Sở Tuyền nóng lên, nước mắt như vỡ đê tuôn rơi ào ạt…

      “Huynh ngốc, muội phải vì chán ghét huynh mà rời , muội rời là vì…”

      “Vì cái gì?” Những lời cuối cùng thanh quá , nghe được ràng.

      “Ghen!”

      Chiêu bài biểu tình nhíu mày của lại bắt đầu xuất : “Ghen? Ghen với ai chứ?”

      “Huynh giả ngu a, đương nhiên là với Yến Nhi!”

      “Sao lại ghen với Yến Nhi?”

      “Huynh… huynh phải là thích Yến Nhi sao?”

      Lúc này, Sa Vô Kỵ chỉ nhăn mày, ngay cả khóe miệng của cũng đều suy sụp xuống: “Ai ?”

      “Người sáng suốt vừa nhìn qua cũng biết a, các người thân thiết với nhau như vậy, giày của huynh cũng là do nàng làm, áo của huynh cũng do nàng may, khi nàng gặp nguy hiểm huynh cũng liền quên mình phấn đấu mà cứu, trong lòng của huynh còn có muội sao?”

      “Nàng hiểu lầm, Yến Nhi là nghĩa muội của ta.”

      Sở Tuyền ngây người, chớp chớp đôi mắt đẹp khóc đến ửng hồng.

      “Nghĩa muội?”

      “Yến Nhi là nghĩa nữ mà cha ta thu dưỡng từ lúc ông còn sống, nàng vốn có vị hôn phu tên là Lưu Điền ở cùng trong thôn, đến giờ lành mùa xuân năm sau nàng thành thân.”

      Sở Tuyền giương miệng, nên lời cả lúc lâu. cả nửa ngày, hóa ra là nàng ăn nhầm dấm chua với Yến Nhi, bởi vì Yến Nhi là nghĩa muội của Sa Vô Kỵ, cho nên nàng ấy mới giúp may y phục, khâu hài, giúp làm gia trong nhà…

      Sau khi biết được mọi chuyện ràng, Sở Tuyền rốt cục nín khóc mỉm cười, trong lòng cũng còn khúc mắc…

      Nâng Sa Vô Kỵ ngồi dậy, nàng nhìn về phía Sở n: “Đại ca, muội… muội muốn theo .”

      Sở n nhìn hai người, sau đó liếc mắt quay người , trước khi còn bỏ lại câu.

      “Đối xử tốt với muội ấy.”

      Tuy rằng chỉ có câu, nhưng đối với Sở Tuyền mà , có gì so với những lời này khiến cho nàng mừng như điên.

      Những lời này chứng tỏ đại ca chấp nhận Sa Vô Kỵ, bao giờ ép nàng trở về, nàng có thể vĩnh viễn cùng nam nhân âu yếm của mình sống cùng chỗ, đại ca thành toàn cho bọn họ…

      “Đại ca, muội cám ơn huynh!”

      Nhìn theo bóng dáng của đại ca và tẩu tử, tầm mắt của nàng dần dần mơ hồ, lần này phải vì thương tâm khóc, mà là do quá vui mừng nên trào nước mắt. Từ đáy lòng nàng hiểu được, đại ca nếu chấp nhận việc của nàng cùng Sa Vô Kỵ, lưng phải đeo rất lớn phiêu lưu, nhưng khi đồng ý tuyệt đối ướt át bẩn thỉu.

      Sở Tuyền lại hồi phục trở thành nữ nhân hay thích làm nũng tựa vào trong lòng của Sa Vô Kỵ.

      “Vô Kỵ, muội muốn cùng chung sống với huynh cả đời, muội muốn làm thê tử của huynh.”

      Nàng nhìn , phát ra rằng, nam nhân này tuy biết lời ngon tiếng ngọt, nhưng trong ánh mắt của , nàng thấy được rất ràng niềm thâm tình cùng kích động…

      Nàng hiểu , nam nhân này lòng nàng, rất nàng, nghe được những lời của nàng, khóe miệng của giương lên thành nụ cười ràng, nếu phải là lòng, làm sao người biết cười như bây giờ lại có biểu tình như vậy? ^

      hồi báo của , vẫn như cũ gọn gàng dứt khoát, dùng nụ hôn nồng nhiệt để bày tỏ tấm lòng của mình, và cũng để thông báo với nàng rằng, trái tim của , chỉ vì riêng nàng mà động tấm chân tình…

      Kết thúc

      Sau khi tạm biệt Sở Tuyền cùng Sa Vô Kỵ trở về khách sạn, Thủy Linh Nhi nhịn được giữ chặt tay phu quân mà hỏi.

      “Huynh đồng ý đem Tuyền Nhi giao cho Sa Vô Kỵ ư?” Nàng thực hoài nghi, bởi vì nàng vốn hiểu biết tính nết của phu quân, nàng cảm thấy như tình chỉ có đơn giản như vậy.

      “Đúng vậy.” Sở n ràng trả lời.

      “Vì sao? Vậy bên Bắc Thái chúng ta phải làm gì bây giờ?” phải nàng tin, mà bởi vì nàng biết, Sở n phải loại người dễ dàng quên mọi chuyện.

      Sở n vươn tay, ý muốn bảo nàng hầu hạ thay quần áo, Thủy Linh Nhi đàng phải nghe theo, bằng cũng đừng mong người này cho nàng biết đáp án.

      “Ta có đáp ứng đại vương ở Bắc Thái cầu hôn.”

      “A?” Thủy Linh Nhi nghe xong kinh ngạc: “Huynh đáp ứng? Nhưng là…”

      “Ta trở về cách ngày khi sính lễ được đưa đến, và cự tuyệt.” Phát bàn tay giúp thay quần áo dừng lại, Sở n quay đầu, mệnh lệnh: “Tiếp tục.”

      Hai bàn tay bé lại tiếp tục động tác, trong lòng Thủy Linh Nhi khó nén kinh ngạc, nhưng ngẫm lại, quả có điều đúng.

      “Nhưng khi như vậy, tại sao huynh lại trăm phương ngàn kế muốn đem Tuyền Nhi trở về? Còn gạt cả Tuyền Nhi, cả muội và tất cả mọi người?”

      “Hừ, cách ngày trước khi ta về muội ấy rời nhà trốn , ta nào có cơ hội ? Càng chưa đến nàng còn dám lừa gạt cả ta, hại ta chạy khắp đại giang nam bắc tìm họ Đoàn để tính toán sổ sách.”

      Ngữ khí này là quen thuộc a, chẳng lẽ…

      “Huynh làm như vậy, chẳng lẽ… là vì muốn trả thù Tuyền Nhi sao?”

      “Lừa gạt huynh trưởng, nên phạt.”

      … …

      Thủy Linh Nhi liếc phu quân nhà mình cái ràng, hừ, nàng chỉ biết, Tà Vương Sở n có ân báo ân, có oán báo oán, cho dù ngay cả muội muội của nhà mình cũng chịu buông tha.

      “Huynh… thôi, quên .” -___- là, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, cái nết đánh chết chừa, tên nam nhân này quả là cố chấp mà, so với tảng đá còn cứng hơn, phu quân nhà nàng cố chấp quả đến trình độ cỏn thuốc nào cứu chữa được rồi…

      Ngẫm lại lúc, nàng lại phát giác còn có chuyện kỳ quái.

      “Được rồi, muội muội của huynh lừa gạt huynh, cho nên huynh trừng phạt nàng, điều này còn có thể hiểu được, nhưng Sa Vô Kỵ sao? với huynh có thù có oán, tại sao huynh lại chỉnh như thế?”

      Gương mặt tuấn mỹ kia phút chốc trầm xuống.

      “Ai có thù oán.”

      “Sao? Chẳng lẽ cũng chọc tới huynh?”

      Sở n cởi trường bào, người chỉ còn kiện áo đơn, nhấc tay chỉ vào vết thương cũ mà bây giờ biến thành vết sẹo trắng.

      “Vết sẹo này chính là kiệt tác của , ta vĩnh viễn cũng quên.”

      Thủy Linh Nhi nhìn chằm chằm vào vết sẹo khá nặng vai trái của , nàng mới tỉnh ngộ, ra phu quân cùng Cổ Vương từng có va chạm a.

      “Khi nào bị thương?” Nàng ôn nhu hỏi, bắt đầu cảm thấy vì mà đau lòng, trong lòng cũng thầm oán Cổ Vương, cư nhiên dám thương tổn phu quân của nàng, đáng đánh.

      “Mười ba tuổi.”

      Thủy Linh Nhi ngây người ~~~

      Nàng chậm rãi ngẩng đầu, mở to ánh mắt gặp quỷ trừng vị phu quân của nàng lãnh nghiêm mặt và oán hận mắng Sa Vô Kỵ.

      “Khi mười ba tuổi, tên kia phóng cổ cắn ta bị thương, tuy rằng cũng trúng xà độc của ta, nhưng ta hôn mê nhiều hơn ngày, thù này báo là được.”

      “Huynh…vừa rồi huynh phóng rắn độc cắn , là vì báo thù lúc mười ba tuổi?”

      Khóe môi tuấn dật lên nụ cười gian tà, chẳng những cam chịu mà còn rất đắc ý…

      Thái dương Thủy Linh Nhi hơi co rúm, vẻ mặt xấu hổ, tuy là Tà Vương có thù báo thù, nhưng thù này phải là nhớ dai quá ?

      Nàng xoa cái đầu hơi phiến đau, thôi quên , nhiều lời vô ích, có vài người là cho dù sơn cùng thủy tận, sông cạn đá mòn, tính nết vẫn cũng như thế, qua hơn nữa đêm, vẫn là ngủ tốt hơn, hừ…

      Nằm giường, thân mình chui vào trong chăn, nàng nhắm mắt lại, bỗng dưng cảm thấy người cỗ trầm trọng…

      Thủy Linh Nhi mở to mắt, nhìn chằm chằm phía , hai cánh tay Sở n lúc này để ở bên trái và phải người của nàng, lồng ngực rộng lớn đặt thân thể mềm mại của nàng, còn đôi mắt phát ra tà khí nhìn nàng chăm chăm, gương mặt tuấn mỹ phát ra hơi thở cuồng dã…

      Bộ dạng của như vậy, quả giống hệt như mãnh thú chuẩn bị săn mồi, khiến cho tim của nàng bắt đầu đập loạn xạ…

      “Huynh muốn làm gì?”

      “Nàng cho là, ta quên chuyện đêm nay nàng trốn ta, vụng trộm Sở Tuyền đào tẩu à?”

      Bùm! Bùm! Bùm! Trái tim của nàng mãnh liệt đập, cảnh cáo nguy hiểm.

      “Có gì liên quan đến chuyện này đâu? Dù sao… dù sao tình cũng đều giải quyết xong, đúng …?”!!!

      Bàn tay to lớn kéo xuống búi tóc của nàng, tùy ý mái tóc dài của nàng xõa tung giường, bàn tay của nhàng giương lên, đặt môi của nàng nhàng mà ma sát, giống hệt bộ dáng những lúc hôn môi vào da thịt của nàng…

      “Nương tử thân ái của ta, nàng trộm vi phu bỏ thèm nhắn lại lời, vi phu nên tính như thế nào với nàng đây?”

      cứ như vậy, quả giống hệt như con báo liếm chú cừu non, cười hỏi chú cừu rằng, nên ăn tay, hay là chân của cừu trước đây?

      Hai gò má của Thủy Linh Nhi đỏ bừng, dùng đôi mắt to vô tội mà nhìn , điềm đạm, đáng trả lời: “Người ta thường , quân tử chấp tiểu nhân, phu quân là quân tử, cho nên chuyện tính toán sổ sách này… chúng ta bỏ qua .”

      Sâu thẳm con ngươi đen ám hỏa…

      “Nằm mơ.”

      Bàn tay to giật ra cái yếm của nàng, lạc hạ xuống những nụ hôn nồng nhiệt, dùng phương thức của trượng phu đối với thê tử, nhiệt liệt giữ lấy nàng, đối với nhau vẫn như ước nguyện thuở ban đầu, tình nóng vĩnh viễn giảm…

      Thủy Linh Nhi vụng trộm thè lưỡi, haizzz… nam nhân thích ghi thù này là…, ngay cả thê tử của chính mình cũng chịu buông nha a.

      HOÀN
      minhminhanhngoc thích bài này.

    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :