1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cứ quyết định vậy nhé - Tiểu Bố thích ăn bánh trứng (hoàn+eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 25

      Edit: Blue

      “Em đừng giả ngu.” Khâu Thiên cau mày.

      [​IMG]


      Lúc ra khỏi khu trò chơi, xe buýt ngừng chạy, người đứng đón xe chật cứng vỉa hè, Khâu Thiên nắm tay Kim Đa Bảo băng qua hai con đường, đến đầu đường tìm xe.

      “Mua cho em chiếc xe nhé?” nhìn những chiếc taxi biển “chở khách”, sau lúc hết kiên nhẫn, bỗng hỏi câu.

      Bất ngờ như vậy…

      Kim Đa Bảo quay đầu nhìn , nhớ lần trước tập lái xe với , hình như từng mình cũng mua được xe, đây là muốn chứng minh với thu nhập của rất hùng hậu sao?

      “Em thích màu gì?” tiếp tục hỏi.

      “…” Sao có vẻ nghiêm túc như thế nhỉ?

      “Con lái xe dễ hơn đúng ?”

      Kim Đa Bảo giơ tay che miệng , để tiếp, “Em ngồi tàu điện cũng nhanh lắm rồi, lái xe chừng lại bị kẹt.”

      Khâu Thiên suy nghĩ chút, “Em thích màu đỏ ? Hay màu trắng?”

      “A, có xe kìa!” Kim Đa Bảo vẫy tay gọi, muốn thảo luận chuyên mua xe với Khâu Thiên nữa, mới nhau vài ngày tặng xe này nọ, chẳng phải như thế rất đáng tin sao?

      Ngồi taxi, vì Kim Đa Bảo gì, nên Khâu Thiên cũng tiếp tục đề tài nữa. Trong xe mở nhạc êm dịu, sáng thức dậy sớm, cộng thêm chơi cả đêm, Kim Đa Bảo nghe lúc thấy hơi buồn ngủ, đầu lắc lư theo xe, chỉ chốc lát sau mở mắt nổi.

      Khâu Thiên giơ tay ấn đầu xuống, để gối lên vai mình nghỉ ngơi. xấu hổ tỉnh dậy, nhưng lát sau lại thấy thở đều đều.

      Hình như thường ngủ rất nhanh.

      ngủ, Khâu Thiên cũng ngại nhìn ở khoảng cách gần, vẻ mặt chút đề phòng, cả đôi môi hơi chu lên của đều làm tim ngứa ngáy. choàng tay ra sau lưng , đặt lên cánh tay của , để dựa vào mình thoải mái hơn chút, sau đó bắt đầu tự hỏi, xe màu đỏ hay màu trắng đẹp hơn.

      Lúc về đến nhà, tay Khâu Thiên hơi tê, nhưng còn trong giới hạn chịu được, khởi động vai để Kim Đa Bảo nhận ra, cùng trước sau bước lên lầu.

      được nửa, kéo cổ áo Kim Đa Bảo để dừng lại.

      nửa đêm, đứng hành lang gì cũng nghe rất to, đành kề sát vào tai , thấp giọng khẽ, “Ngày mai em được nghỉ ?”

      “Ngày mai được, ngày mốt mới được nghỉ.” cũng kề sát tai trả lời, may nhờ bậc thang giúp đỡ, nên cần cố gắng nhón chân lên.

      “Ừm, ngày mai cũng phải làm chút thủ tục, ngày mốt có thể ở nhà cả ngày.”

      “Ồ, vậy ngày mốt gặp.” Kim Đa Bảo nghiêm túc gật đầu, tiếp thu thông báo, sau đó xoay người tiếp, nhưng bị người phía sau kéo lại.

      im lặng nhìn , đối diện với ánh mắt nghi hoặc của , bèn quay đầu nhìn tường, sau đó lại nhìn , “Lúc còn ở quê em rồi mà.”

      lúc ở quê? Khi còn ở quê Kim Đa Bảo rất nhiều chuyện với , muốn tới cái gì?

      “Em đừng giả ngu.” Khâu Thiên cau mày.

      Mặt vẫn mù mờ, hơn nữa còn có vẻ cố gắng nhớ lại.

      Khâu Thiên bực mình, lướt qua lên lầu, lúc tới bậc thềm cạnh cửa sổ, Kim Đa Bảo ở phía sau vội giơ hai tay tóm lấy áo khoác của . lạnh lùng đếm xỉa đến , tiếp tục , Kim Đa Bảo liền dùng sức kéo lại.

      “Gì hả?” cho thêm cơ hội.

      “Em nấu trà sữa cho đúng ? Ngày mai em nấu uống nhé.” Kim Đa Bảo nhìn mong chờ.

      Khâu Thiên trầm mặc, mỗi tay gỡ tay của ra.

      Hai tay Kim Đa Bảo khó xử, xuôi xuống bên hông, sau đó lại kiên nhẫn nắm lấy áo .

      Bị đeo bám như vậy, chút giận dỗi ban nãy của Khâu Thiên tan hết. bậc thềm tương đối rộng lớn, xoay người, đóng cánh cửa sổ mở, sau đó nhìn , “Kéo đủ chưa?”

      Kim Đa Bảo nhìn cách vô tội, lúc khổ não, muốn dắt lên lầu, bỗng cười nắm lấy cổ áo khoác của , khập khiễng nhón chân ngẩng lên gần mặt . trợn mắt nhìn tiến sát lại, gần từng tấc từng tấc, khi muốn hôn lên má , lại chợt đổi hướng, đặt nụ hôn nhàng lên môi.

      Hôn xong, cúi đầu lui ra sau. Khóe miệng Khâu Thiên cong đến mang tai, nhưng vẫn giả vờ thèm để ý, quay mặt sang bên kia.

      Tiếng đèn chập chờn vụt tắt trong gian yên tĩnh, ánh đèn đường lờ mờ từ ngoài cửa sổ hắt vào. Kim Đa Bảo muốn về nhà, nhưng Khâu Thiên đứng chắn trước người vẫn di chuyển. Trời tối làm con người táo bạo hơn, cúi đầu tìm đến môi , thăm dò chạm cái, dường như tất cả máu trong cơ thể đều dồn lên đầu, tựa như lúc ghi bàn thắng đầu tiên trong giải đấu. Nó kích động, chộn rộn, mà khá mơ hồ, bên tai có tiếng vù vù khe khẽ, đầu óc lại trống rỗng.

      chạm vào môi , thấy bộ dạng ngoan ngoãn đứng ngẩng đầu của Kim Đa Bảo rất đáng , nhịn được, lại hôn thêm cái, môi rất mềm, ấm áp, còn có vị ngòn ngọt như đường.

      biết tại sao còi báo động của chiếc xe dưới lầu bỗng vang lên, tham đột ngột làm đèn hành lang vụt sáng, trong nháy mắt, hai người tiếp xúc thân mật chợt thấy dáng vẻ của đối phương.

      Mặt Kim Đa Bảo đỏ bừng, “Ngày mai còn, còn phải làm, về thôi.”

      “Ừm.” Khâu Thiên đứng thẳng dậy, nhường chỗ, chờ Kim Đa Bảo lên, rất có lòng tốt nhắc nhở , “Ngày mai cũng phải hôn .”

      “…” Kim Đa Bảo biết tại sao lúc đó lại như vậy, cũng rồi, Khâu Thiên cứ nhắc lại như vậy làm gì… có da mặt dày như , làm bộ nghe thấy, thèm trả lời.

      Khâu Thiên nhéo nhéo eo , “Ngay mai cũng…”

      “Biết rồi biết rồi.” Kim Đa Bảo vội ngắt lời , gần như là chạy lên lầu.

      Cái này, chẳng biết xấu hổ gì cả!

      Hôm nay là ngày đầu năm, Kim Đa Bảo thức dậy sớm hơn bình thường chút, công ty muốn tổ chức lễ chúc mừng năm mới với bạn đọc, những nhân viên đảm nhiệm công việc như bọn đều phải tới sớm để bố trí hội trường, chuẩn bị tiếp đón.

      Chủ đề cho hoạt động của độc giả lần này là “Có rượu, có câu chuyện”, tổ chức trong quán cà phê mang phong cách cổ điển. Mỗi góc đều đặt bàn điểm tâm ngọt, giá sách là toàn bộ tác phẩm được xuất bản trong năm ngoái, chính giữa quán bày thuyền gỗ, trong thuyền gỗ là các chai rượu vang đỏ.

      Được mời đến tham dự là các độc giả tiêu biểu trong toàn quốc, còn có vài em phụ trách tuyên truyền ở tuyến , Kim Đa Bảo đều biết tên, xấu hổ đứng phía sau, mỉm cười nghe bọn họ những chuyện trời dưới đất.

      Có người thấy , mỉm cười đánh tiếng chào hỏi, vẫy vẫy tay, họ biết lầu hai còn có khu tổ chức trò chơi, có thể tham gia nhận phần thưởng. Nghe các nàng vừa vừa thảo luận “Sao thấy Cá chép ”, tim chộn rộn, muốn đuổi theo “Là tôi đây này!”

      Hoạt động chính thức bắt đầu, sau khi giám đốc và chủ biên công ty thay nhau phát biểu ngắn gọn, giám đốc liền vỗ tay, hoan nghênh khách mời hữu nghị đặc biệt, là tổng giám đốc cao ốc sách – Thẩm Tùng Nguyên lên phát biểu.

      Vốn là buổi giao lưu thoải mái, nên bài phát biểu của Thẩm Tùng Nguyên cũng quá nặng nề, sau khi giới thiệu hai hạng mục hợp tác với tòa soạn, ta liền giản dị kết thúc bài phát biểu, “Mọi người ăn uống chơi vui nhé.”

      Kim Đa Bảo cùng mọi người vỗ tay, chợt nghe người bên cạnh thầm, “Đúng là hình mẫu tiểu thuyết, ngờ có tổng giám đốc đẹp trai như vậy!”. nhịn được, nhìn kĩ Thẩm Tùng Nguyên vài lần, quả ta có sức hấp dẫn quyến rũ của đàn ông trưởng thành, cười tự nhiên, so với các chàng trẻ tuổi, loại khí chất này có phần nho nhã hơn nhiều.

      Mỗi lần gặp ta, gần như ta chỉ mặc âu phục, hôm nay cũng ngoại lệ. ta cởi áo vest, bên trong là áo sơ mi, ngồi ghế sô pha đơn đỏ thẩm, uống rượu vang đỏ, trông khá giống thương nhân lão luyện chốn Thượng Hải.

      Giữa buổi lễ, người ở đây đều chơi thân, bắt đầu ồn ào mời các ông chủ lên lầu chơi trò chơi.

      Kim Đa Bảo giơ tập giấy, cùng mọi người chơi “Ra hiệu đoán chữ”, thấy trong nhóm lãnh đạo, Thẩm Tùng Nguyên bỗng nhìn về phía mình, sau đó từ từ tới. vừa bước tới, mọi người liền tản ra nhường chỗ, mời Thẩm tổng cùng chơi trò chơi.

      Kim Đa Bảo vốn đoán được chín mười tên sách, cách biệt vượt lên dẫn đầu, thông thường, đồng đội chỉ cần gợi ý hai chữ, là có thể đoán được tên quyển sách kia. Bây giờ Thẩm Tùng Nguyên được đẩy lên trước, mọi người đều cầu Kim Đa Bảo ra hiệu cho Thẩm tổng đoán.

      Thẩm Tùng Nguyên rất nể tình, qua nhận lấy tập giấy của Kim Đa Bảo, tự nâng qua đầu lật tờ, “Bắt đầu .”

      Trang này là “Hoa Thiên Cốt”.

      Kim Đa Bảo thở phào nhõm, nhớ lại lời thoại kinh điển trong tác phẩm, mở miệng gọi, “Sư phụ…”

      “Ngộ ?” đợi xong, Thẩm Tùng Nguyên hỏi trước câu, sau đó quả quyết trả lời: “Tây Du Ký”.

      “…” Người đứng xem cười ầm.

      Kim Đa Bảo “Ôi” tiếng, dùng cách lời thoại trong sách nữa, chỉ có ba chữ, vậy huơ tay gợi ý từng chữ là được. nâng má làm hình đóa hoa, mười ngón tay run run nhè .

      “Đau răng?”

      “…” vung tay quanh mặt rộng hơn, tiếp tục run run ngón tay làm hình dạng của đóa hoa nở.

      “Đầu to?”

      “…” Người xung quanh càng cười dữ dội hơn.

      Chỉ cái tên như vậy, vì sức tưởng tượng phong phú gì bằng của Thẩm Tùng Nguyên, mà tốn hơn hai phút thi đấu, cuối cùng Kim Đa Bảo thắng được giải thưởng nào.

      Để lại sân chơi cho độc giả, Kim Đa Bảo xuống lầu ăn điểm tâm, vừa cầm ly rượu đỏ giá muốn nếm thử, Thẩm Tùng Nguyên cũng theo xuống. Dưới lầu ít người, ta tới cạnh , cầm ly rượu khác xin lỗi, “Chốc nữa tặng phiếu mua sách để bồi thường.”

      Giải cao nhất của trò chơi là phiếu mua sách trị giá ba trăm đồng, do Hữu Đồ tài trợ.

      Kim Đa Bảo cụng ly với ta, “ cần đâu Thẩm tổng, chỉ chơi cho vui thôi.”

      Ly rượu khá cạn, ta uống hơi hết sạch, nếu uống cũng khá ngại, đành cạn ly theo, uống xong mới phát loại rượu này rất ngon, rất ngọt.

      Thẩm Tùng Nguyên thấy quan sát ly rượu kia, bèn giải thích, “Đây là rượu điều vị, thay rượu đỏ bằng nhựa nho, nồng độ cao, được dùng làm thức uống thông thường.”

      ra là vậy.” Kim Đa Bảo để li xuống, cầm ly rượu nho khác, nhân tiện cầm thêm dĩa bánh ngọt, vòng qua kia tìm chỗ ngồi ăn.

      Dưới lầu rất ít người, Thẩm Tùng Nguyên lại chỉ quen biết mình , nên cũng qua kia ngồi xuống cạnh . ta tự lấy chai rượu trong thuyền gỗ, bật nút rót vào ly, trầm mặc lắc lắc chiếc ly trong tay.

      Hai người gì, Kim Đa Bảo im lặng ăn bánh ngọt uống rượu nho, thỉnh thoảng đường dính vào miệng, lại lấy giấy lau chút, hầu như có tiếng động. Thẩm Tùng Nguyên thả lỏng chân, dựa vào ghế nghe tiếng nhạc trong quán cà phê, đôi khi hớp ngụm rượu, tầm mắt lại lướt qua Kim Đa Bảo ăn này nọ, cảm giác này khiến người ta rất thoải mái.

      ta đột nhiên hỏi, “Năm nay bao nhiêu tuổi?”

      Kim Đa Bảo đáp thà, “Hai mươi hai.”

      “Ồ.” Dường như Thẩm Tùng Nguyên chỉ muốn tán gẫu đôi câu, nhận được câu trả lời lại tiếp tục uống rượu nghe nhạc, đến khi Kim Đa Bảo sắp ăn xong đĩa điểm tâm tiếp, “Tôi cũng cầm tinh con chó.”

    2. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 26

      Edit: Blue

      Trong làn gió lạnh thấu xương, Khâu Thiên chợt ngửi thấy hơi thở nóng hổi của , “Em còn uống rượu?”

      [​IMG]

      Chơi đến lúc xế chiều, ông chủ quán cà phê đem rượu nho do chính tay bà chủ cất ra mời, còn ngọt hơn rượu điều vị, nhưng nồng độ nhiều hơn chút. Kim Đa Bảo chỉ cảm thấy giống nước trái cây bỏ nhiều đường, nhịn được uống khá nhiều, ngờ lúc uống sao, nhưng nửa tiếng sau đầu bắt đầu choáng váng, nhìn ai cũng thấy hai ba lớp bóng xếp chồng.

      Rượu tự cất có tác dụng chậm nhưng mạnh, rất nhiều người trong quán uống say ngất, cũng may cạnh quán cà phê có khách sạn, hầu hết độc giả đều thành nhóm ba nhóm năm nên cũng đáng lo.

      Thẩm Tùng Nguyên cũng uống rượu nên thể tự lái xe, bèn gọi điện cho thư kí đến đón. Nhìn Kim Đa Bảo mơ màng ngồi chiếc ghế chân cao, ta qua, vỗ vỗ vai , “Tiện đường, nhờ về ?”

      Kim Đa Bảo leo xuống đất, thử hai bước, chân mềm nhũn, khom người gần chín mươi độ cảm ơn, “Làm phiền ngài!”

      Thẩm Tùng Nguyên thấy như vậy hơi buồn cười, đợi lúc đến khi thư kí tới, ta để nữ thư kí dìu lên ghế lái phụ, còn mình mở cửa sau xe ngồi vào, “Tiểu Giang, cuối tuần còn để tăng ca, vất vả rồi.”

      Thư kí Giang đưa bình thuốc giải rượu ra ghế sau, “Thẩm tổng, cần dùng ?”

      cần đâu, uống nhiều lắm.” Thẩm Tùng Nguyên xua tay, bảo cứ khởi động trước, sau đó bổ sung, “Thắt dây an toàn giúp ấy.”

      Kim Đa Bảo mơ màng nhìn phong cảnh dần dần quen thuộc ngoài cửa sổ, Mặt Trời từ từ hạ xuống, sau đó bỗng nhận được điện thoại của Khâu Thiên.

      “Chừng nào tan ca?”

      “Em về.” Kim Đa Bảo chợt nhớ lần trước Khâu Thiên từng thấy Thẩm tổng, lúc về nhà còn tỏ vẻ bực bội. giật nảy mình, tỉnh táo hơn chút, với thư kí Giang lái xe, “Phiền để tôi xuống cửa Bắc là được.”

      xong mới nhớ còn mở điện thoại, vội thông báo cho Khâu Thiên, “Sắp về tới nơi rồi.”

      “Ừm.” Khâu Thiên đáp, cúp điện thoại ra cửa Bắc.

      Đúng lúc vừa tới cửa Bắc, thấy Kim Đa Bảo bước xuống từ chiếc xe thương nhân, chính là chiếc xe thấy cách đây lâu. Trong bụng hơi nổi nóng, đút tay vào túi quần thể thao đứng chờ , lúc vui vẻ chạy tới hơi né , mất hứng hỏi, “Ai chở em về vậy?”

      “Đồng nghiệp.” Kim Đa Bảo xong, thấy chính xác lắm, “Sếp lớn!”

      Câu bổ sung của càng làm mặt Khâu Thiên thối hơn, “Nam?”

      Kim Đa Bảo nhạy cảm nhận ra Khâu Thiên vui, trả lời, nhào vào lòng , nhưng Khâu Thiên lại dùng tay đẩy đầu ra, “Nghiêm túc chút , chuyện trước .”

      Bàn tay to đầu rất ấm, Kim Đa Bảo nghiêng đầu, cọ cọ mặt mình vào tay , trẻ con đáp, “Ừm.”

      “Đừng có mà làm nũng, đứng thẳng dậy.” Khâu Thiên thu tay về, giọng điệu rất nghiêm khắc, “Em biết sai chưa?”

      Kim Đa Bảo dừng lại, mơ màng nhìn , mắt long lanh ánh nước.

      Trong làn gió lạnh thấu xương, Khâu Thiên chợt ngửi thấy hơi thở nóng hổi của , “Em còn uống rượu?”

      Hai tay Kim Đa Bảo đan vào nhau, dường như biết mình làm vậy là đúng, muốn nhào vào lòng Khâu Thiên lần nữa, nhưng lại bị Khâu Thiên đẩy ra cách vô tình.

      “Em là con , sao có thể uống rượu mình bên ngoài hả? Còn nếu lỡ uống, sao gọi điện bảo tới đón em?” Khâu Thiên nén giận dạy bảo , “Để thằng đàn ông khác chở về, còn trong tình trạng say khướt như vậy, nhỡ làm chuyện gì xấu với em sao?”

      Đầu Kim Đa Bảo vừa nóng vừa căng, chỉ muốn nằm phịch lên giường ngủ giấc, đứng trước cổng bị gió thổi khó chịu, Khâu Thiên còn liên tục giáo huấn . ấm ức nhào vào lòng Khâu Thiên lần thứ ba, lần này Khâu Thiên đẩy ra, chỉ xị mặt hỏi , “Em biết sai chưa?’

      Kim Đa Bảo ngẩng đầu hôn lên cằm cái, “Biết rồi.”

      “…” nghiêm túc lý, lại tỏ ra đáng như vậy, thử hỏi còn nghiêm mặt thế nào?

      Kim Đa Bảo hôn xong, thấy phản ứng, giơ ngón trỏ đâu ra đấy, “Nụ hôn hôm nay.”

      Khâu Thiên hoàn toàn giận dỗi được nữa, thôi vậy, chờ nàng này tỉnh rượu sau.

      Cảm giác tâm trạng khá hơn chút, Kim Đa Bảo cũng thả lỏng, nhón chân kề lại gần miệng , thấy môi hơi khô bèn liếm cái, hôn chụt rồi rời , sau đó tiếp tục đưa ngón trỏ lên trời, “Nụ hôn cho ngày mai.”

      Quên , Khâu Thiên nghĩ, đáng như vậy ai nỡ lòng mắng đây.

      Lúc về Kim Đa Bảo bắt đầu đánh loạn xạ, còn khăng khăng phải mau về ngủ, làm người nhìn cứ thấp thỏm như lúc xem xiếc dây. Khâu Thiên kéo lại, ra trước mặt ngồi xổm xuống, “Lên cõng.”

      Tuy trời tối hẳn, nhưng sinh viên xuống sân trường ăn cơm hay lên lớp vẫn ít, nếu là bình thường, có đánh chết Kim Đa Bảo cũng để cõng, nhưng bây giờ mơ màng, vừa thấy lưng Khâu Thiên liền leo tọt lên như con khỉ, cánh tay vòng qua cổ , phối hợp kẹp chân vào thắt lưng .

      Khâu Thiên cố gắng chọn những đường ít người , nhưng vẫn ngăn được ánh mắt quan sát của người ven đường.

      “Em có nặng ?” Kim Đa Bảo gục lên vai hỏi.

      nặng.”

      “Hì hì.” Kim Đa Bảo cười tự đắc, “ cũng nặng.”

      Đây có được tính là khen ngợi nhỉ, Khâu Thiên bất đắc dĩ trả lời, “Cảm ơn.”

      có gì ~” Kim Đa Bảo khách sáo kết thúc cuộc chuyện.

      dưới đất còn tạm ổn, nhưng leo sáu lầu rất mệt, Khâu Thiên đến lầu bốn thở hổn hển, thả thẳng người xuống đất, “Tự .”

      Kim Đa Bảo ôm eo Khâu Thiên từ phía sau, chịu động đậy, ăn vạ như muốn được cõng tiếp.

      “Lưng đau rồi.” Khâu Thiên lau mồ hôi trán, muốn để ý đến .

      giống như cái đuôi của , lên, cũng theo lên lầu, nhưng chủ yếu là bám vào để kéo lên.

      Từ trước đến nay Khâu Thiên nghĩ Kim Đa Bảo lại quấn người khác như vậy, dù giận chuyện uống rượu, nhưng cũng hơi thích cảm giác được dựa dẫm thế này. cúi đầu cắn mạnh lên miệng cái, sau đó cam chịu ngồi xổm xuống cõng lên lầu.

      về sớm hơn bình thường, Tiểu Vân vẫn chưa tan ca, tìm trong túi hồi mới móc được chùm chìa khóa, loay hoay thử từng chìa , mở đến chìa thứ ba mới mang được Kim Đa Bảo vào nhà.

      Về tới nhà Kim Đa Bảo lại có thể tự , lón nhón vào phòng mình, nhào lên giường, sau đó quờ quạng cởi áo khoác, kéo chăn lên ngủ.

      Khâu Thiên đứng trước cửa phòng ngủ nhìn , người mệt lã tỏa ra hơi nóng, nhưng thể lý với . rót ly nước ấm gọi dậy uống, sau đó giúp cởi quần ngoài, nhìn chiếc quần mùa thu màu xanh táo của , hiểu sao thấy hơi buồn cười, xốc áo len lên chút, chiếc áo mùa thu có hình quả bóng cũng màu xanh táo, lần này bật cười hoàn toàn.

      nâng người lên, tay đỡ lưng tay giúp cởi áo len, sau đó để mặc bộ đồ màu xanh táo kia nằm ngủ, đắp chăn kéo rèm cửa sổ. giơ tay bóp má , làm miệng nhọn như miệng gà con, tâm trạng thoải mái đôi chút, huýt sáo đóng cửa về nhà mình.

      Hôm sau trời vừa sáng, Kim Đa Bảo bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, lúc đầu cứ tưởng là đồng hồ báo thức vang lên, lúc sau mới nhớ ra hình như hôm nay là cuối tuần, vì vậy nằm xuống ngủ tiếp.

      Nhưng điện thoại di động vẫn kiên trì kêu ngừng, đành phải cầm lên nhìn thử, lúc này mới phát là Khâu Thiên gọi cho .

      “A lô… ” Kim Đa Bảo uể oải trả lời, cổ họng hơi đau.

      “Dậy .” Giọng Khâu Thiên rất trong, dĩ nhiên dậy từ rất lâu.

      “Cuối tuần mà… Em muốn ngủ… ” cáu kỉnh đổi sang tai bên kia, “Để em ngủ… Em mệt lắm… “

      “Do vận động nên mới dễ mệt đó, mau dậy .” Khâu Thiên quả quyết , “Nửa tiếng sau xuống lầu, ở dưới lầu chờ em.”

      cứ chờ , em xuống đấy… ” Kim Đa Bảo được nước, vẫn ngoan cố, hừ lạnh tiếng rồi cúp điện thoại, tiếp tục ngủ.

      Năm phút sau, buồn bực chậc khẽ tiếng, vuốt vuốt tóc, vén chăn lên bắt đầu mặc quần áo. Trong lúc rửa mặt, ý thức chậm rãi ùa về, chợt nhớ lại chuyện xảy ra hôm qua, diễn biến đầy đủ lắm, nhưng vẫn có thể nhớ chuyện Khâu Thiên cõng về.

      Hình như là lưng đau, còn vẫn mặt dày đòi cõng?

      “Khụ khụ.” Bị bọt kem đánh răng làm sặc, Kim Đa Bảo càng nhớ ra nhiều chuyện hôm qua càng thấy xấu hổ, sau này bao giờ uống rượu nữa! Qúa mất mặt!

      Xuống lầu mới biết Khâu Thiên dắt vận động, chỉ đơn giản là chạy bộ, cùng nhóm sinh viên tham gia cuộc thi chạy định hướng*, giáo viên phụ trách tổ chức cho sinh viên… chính là ba Khâu Thiên.

      (Chạy định hướng: trong tiếng là “orienteering”, gần giống như chạy việt dã, được tổ chức trong môi trường thiên nhiên như ngoại ô, đồi, núi rừng… nhưng khác ở chỗ phải tìm đủ các trạm bản đồ.)

      Khâu Thiên nhìn Kim Đa Bảo quấn dày, đưa bản đồ thi đấu và phiếu qua trạm cho , “Ăn gì chưa?”

      “Chưa.” Kim Đa Bảo tò mò nhìn những vật trong tay, lắc đầu.

      Khâu Thiên đeo chiếc ba lô giản dị, mở ra lấy túi bánh bích quy và phích nước nóng cho , “Ăn tạm hai cái bánh lót bụng .”

      vâng lời chỉ ăn hai cái, uống nước trong phích của , nghỉ ngơi xong liền cùng duỗi tay duỗi chân làm nóng người.

      Vì để đảm bảo an toàn cho sinh viên, khu vực hoạt động chạy định hướng chỉ trong khuôn viên trường, ngay cả la bàn cũng cần, chỉ cần chạy quanh các dãy lầu trong trường rồi đánh dấu qua trạm thôi.

      Khâu Thiên và Kim Đa Bảo chạy cuối đội, Kim Đa Bảo mới ăn cách đây nửa tiếng, Khâu Thiên cho chạy nhanh, lát sau hai người bị đội bỏ lại cả khoảng xa.

      “Em còn nhớ hôm qua làm chuyện tán tận lương tâm gì với ?” bỗng quay đầu nhìn , giọng hờ hững.

      “Hả?” Kim Đa Bảo suy nghĩ chút, quả quyết đáp, “Uống hơi say, nhớ .”

      “Chậc chậc ——” Khâu Thiên tặc lưỡi, “Hôm qua cho về nhà, bắt phải ngủ cùng em, còn cắn chịu nhả ra nữa, em quên hết rồi à?”

      Kim Đa Bảo nghĩ lại cẩn thận, hoàn toàn ấn tượng, ngập ngừng hỏi , “Gạt em à?”

      “Ừ, gạt em.” Khâu Thiên nhếch miệng, chân thành thừa nhận.

      “Này!” Kim Đa Bảo tức đến thở hổn hển, đuổi theo muốn cắn , chạy nhanh hai bước kéo dài khoảng cách, sau đó sau người chạy thụt lùi, chọc tức : “Đánh tới ~ Đánh tới ~”

      Kim Đa Bảo lấy hết sức lực mình dùng thi tốt nghiệp tám trăm mét trước kia để đuổi theo , thấy bỗng đột ngột dừng lại, nhét phiếu qua trạm của hai người vào hộp đánh dấu cành cây, lẩm bẩm, “Tích —— phiếu của ốc tiêu chân ngắn.”

    3. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 27

      Edit: Blue

      đấm cái, “Mau lên xe, mau lên xe!”


      Đường chạy định hướng vòng vèo cuối cùng cũng sắp kết thúc, nhét phiếu qua trạm cuối cùng vào hộp ở cửa căn tin, Kim Đa Bảo từ chạy chuyển sang , lê bước về phía sân vận động cách đó xa.

      “Chạy hết nổi rồi à?” Khâu Thiên chạy chậm bên cạnh .

      Kim Đa Bảo có thể cảm nhận được mồ hôi nóng hổi mặt, kéo mũ áo khoác lên đội, lấy hai tay bụm mặt, muốn để Khâu Thiên nhìn thấy bộ dạng chật vật của mình.

      Khâu Thiên cười nhắc nhở, “Nhìn đường kìa, đừng để bị ngã.”

      Kim Đa Bảo cúi đầu, nhanh chóng vượt qua , chỉ muốn về nhà cho mau.

      “Nè, còn chưa kết thúc mà.” Khâu Thiên kéo cổ tay , dắt đến chỗ kí tên dưới khán đài.

      “Em , em .” Kim Đa Bảo che mặt chịu , “Ba của ở bên kia, em .”

      Khâu Thiên cầm hai tấm bản đồ từ sớm, bây giờ chỉ cần chạy tới chỗ ba đánh dấu là xong, nhưng trong danh sách sinh viên có tên , vậy phải ràng cho ba Khâu biết mình và con ông có quan hệ bình thường sao?

      Khâu Thiên “À” tiếng, dùng sức kéo cổ tay ra, cho che mặt nữa, “Vậy được rồi, , về thôi.”

      Kim Đa Bảo thả tay xuống, phần tóc lộ ra ngoài mũ hơi rối, lui ra sau, theo bước chân của Khâu Thiên, vì cách khá gần, chợt khe khẽ với , “Hôm qua công ty chúng em làm tiệc rượu, có rượu nho tự cất, em thấy rất ngọt, cho nên mới uống vài ly… Sau này ra ngoài em uống rượu nữa.”

      “Mấy loại rượu nho tự cất này bên trong có rất nhiều men rượu, thậm chí uống quá nhiều còn có thể dẫn đến mù lòa. Em muốn uống cũng phải chọn nhãn hiệu lớn mà uống, đừng thấy cái gì cũng nhét vào bụng.”

      Khâu Thiên nghe là rượu tự cất, nhíu mày.

      uống nữa… “

      Kim Đa Bảo chạy nãy giờ nên hơi đói bụng, “Em siêu thị mua chút đồ ăn.”

      có bánh bích quy nén trong bịch này.”

      “Bánh nén ăn ngon… “

      “Miệng kén chọn .” Khâu Thiên nắm tay , “Để làm chút gì cho em ăn, chờ , trà sữa của em định khi nào mới làm?”

      “Bây giờ bây giờ, thôi, qua nhà em .”

      “Chủ động mời vào nhà như vậy, phải em có suy nghĩ an phận gì với chứ?” Khâu Thiên nhìn nghi ngờ, “Lại muốn cởi đồ của hay làm gì đó…”

      Mới sáng sớm lấy mấy lời này lừa gạt , Kim Đa Bảo tức đến mức nhảy lên muốn cắn , nhưng lanh trí thoát được, sau đó hai người tiếp tục cuộc truy đuổi ầm ĩ lúc sáng sớm, cơn buồn ngủ còn sót lại của Kim Đa Bảo cũng bị quét hết sạch.

      Trong nhà có canh sữa, Kim Đa Bảo bỏ sữa và gói trà vào nồi, sau đó rất chuyện nghiệp hỏi Khâu Thiên, “ muốn thêm đường hay thêm muối?”

      “Đường.” Khâu Thiên cũng muốn nếm thử mùi vị khác lạ gì.

      Múc hai muỗng đường, đậy nắp nồi lại, đun với lửa , sau đó Kim Đa Bảo còn chuyện để làm.

      Ngược lại với , Khâu Thiên bắt đầu đặt chảo lên, dùng trứng gà và hành lá thái của nhà mình đánh đều, bắt lên chiên, sau đó cũng lấy bánh mì ở nhà mình hâm nóng, cuối cùng cắt hai lát giăm bông trong tủ lạnh của Kim Đa Bảo, bỏ vào chảo rán.

      Đối với đàn ông biết nấu cơm hẳn hoi, Kim Đa Bảo cũng thiên vị hơn người khác, nhưng đàn ông vừa đẹp trai vừa có thể nấu cơm lại rất có sức hút. như miếng kim băng bị nam châm hút qua, ôm lấy Khâu Thiên từ phía sau, cọ cọ mặt vào lưng , “Chừng nào phải về?”

      “Đừng đứng gần như vậy, coi chừng dầu văng trúng.” Khâu Thiên vỗ vỗ bàn tay đặt hông , bảo ra ngoài.

      Kim Đa Bảo lại ôm chặt hơn, chịu buông tay, hỏi lại lần nữa, “Hôm nay phải về rồi sao?”

      “Sáng mai mới , nhưng phải câu lạc bộ, là đội tuyển quốc gia. Bên kia huấn luyện khá nghiêm khắc, có lẽ cả ngày cũng được dùng điện thoại.” Khâu Thiên suy nghĩ chút, bổ sung thêm, “Chắc mấy ngày nữa phải xuống phía nam huấn luyện.”

      “Vậy à.” ra Khâu Thiên đâu cũng quan trọng, dù sao rồi cũng chỉ chơi đùa mình.

      lát sau cơm làm xong, phần ăn sáng của Khâu Thiên chỉ có bánh mì và trứng gà, có thịt giăm bông, lần này Kim Đa Bảo tự ý gắp gì vào đĩa , so sánh đĩa ăn của hai người chút, “ cũng thể ăn thịt giăm bông sao?”

      phải là ăn được, đồ ăn trong đội đều được kiểm nghiệm nghiêm ngặt, ra ngoài cũng được dùng nhiều thức ăn có chất phụ gia, nhất là chế phẩm từ thịt.” Khâu Thiên giải thích xong uống hớp trà sữa, “Ừm, ngon .”

      Kim Đa Bảo nghe thế có chút lo lắng, ngẫm lại hình như luôn dẫn ra ngoài ăn này nọ, thận trọng hỏi, “Trong lá trà có độc nhỉ?”

      Khâu Thiên bỗng ho khan, cả người co giật ngã đổ ra ghế salon, gối đầu lên đùi Kim Đa Bảo, duỗi tay muốn với tới mặt , “Hình như có, có, có độc…”

      Cổ ngoẹo , tay buông thõng xuống, nhắm mắt giả chết.

      Kim Đa Bảo còn nhai, suýt chút nữa sặc ra ngoài, rút khăn giấy che miệng ho khan, nuốt xuống hoàn toàn mới lắc lắc vai , “Mau dậy , ấu trĩ muốn chết.”

      Khâu Thiên tiếp tục nhắm mắt lời nào.

      Kim Đa Bảo khom lưng cúi đầu xuống, nghiêng người vén tóc ra sau tai, nhàng hôn lên khóe miệng , sau đó nhìn đôi mắt mở lớn của , “Được rồi mỹ nhân ngủ trong rừng, mau dậy .”

      Khâu Thiên giơ tay choàng lên cổ Kim Đa Bảo, kéo người xuống. hơi ngửa đầu tới gần , đem nụ hôn lệch lúc nãy về đúng vị trí, đôi môi đan vào nhau, nhàng mút lấy đối phương.

      “Á! Tớ nhìn thấy gì hết! Hai người tiếp tục !” Tiểu Vân chỉ để lại tiếng thét kinh hãi, sau đó cửa phòng ngủ lại bị đóng chặt.

      “…”

      Kim Đa Bảo vội vàng ngồi thẳng dậy, mặt đỏ bừng, mờ mịt hỏi Khâu Thiên, “ ấy còn ở nhà à?”

      Khâu Thiên cũng ngồi dậy, giả vờ bình tĩnh dùng đũa gắp trứng ăn.

      Mỗi lần đến cuối năm, công việc đều rất nhiều, chỉ phải hoàn thành công việc thuộc bổn phận của mình, các còn phải chú ý từng phân đoạn, tích cực mời gọi để sách mình phụ trách có thể bán ra ngoài, nếu chăm chỉ qua kì nghỉ Tết, sang năm trở lại có cả núi công việc ngập đầu.

      Buổi trưa bỗng nhận được cuộc điện thoại lạ, người gọi là nhân viên giao bưu kiện, hỏi phải mang đến lầu mấy.

      “Gửi ở phòng bảo vệ trường học là được.” Kim Đa Bảo tập trung điền bảng, xong liền muốn tắt máy.

      “Trường học? Làm gì có trường học?” Bưu tá xác nhận lại địa chỉ, “ là Kim Đa Bảo đúng ?”

      “A vâng, đúng vậy, chờ chút, tôi xuống dưới ngay.” Lúc này Kim Đa Bảo mới nhận ra bưu tá ở công ty, sau đó lại nghi ngờ, trước giờ mua đồ chưa bao giờ gửi đến công ty cả, là vật gì nhỉ?

      Kí nhận xong mới phát túi giấy, lắc lắc, đoán bên trong chắc phải là thứ gì nguy hiểm, bèn lớn gan mở ra nhìn thử, chỉ thấy hai tấm thẻ.

      cái là thẻ vàng, cái là thẻ hội viên của quán cà phê mà các tổ chức hoạt động cho độc giả.

      Cố gắng nhớ lại, hình như Thẩm tổng bồi thường phiếu mua sách cho ?

      trầm tư, lại có điện thoại gọi xuống nhận món, lần này là tiểu ca của quán cà phê, ta bảo xuất thẻ hội viên, sau đó biết có thể đến tiệm của mình lúc chiều để dùng trà bánh trong vòng tháng.

      hiểu sao Kim Đa Bảo thấy hơi sợ, có phải Thẩm tổng quá khách sáo rồi , chỉ thua trò chơi mà thôi, đâu cần đưa nhiều đồ như vậy… Dù thế nào, cũng phải gọi điện cảm ơn Thẩm Tùng Nguyên tiếng, sau đó khéo léo tỏ ý các được phép ăn gì trong thời gian làm việc, trà bánh buổi chiều gì đó cũng cần.

      “Còn có trà bánh buổi chiều à?” Hình như Thẩm Tùng Nguyên còn hoang mang hơn , “Tôi chỉ bảo Tiểu Giang gửi phiếu mua sách cho thôi.”

      “…” ta như vậy, Kim Đa Bảo chỉ đành nhờ ta chuyển lời cảm ơn đến thư kí Giang.

      Sau hôm đó, mỗi ngày đều cho các đồng nghiệp mượn phiếu đến quán ăn trà bánh buổi chiều —— bởi vì hỏi tiểu ca quán cà phê, phần ăn ứng trước tháng nên thể trả lại.

      Lúc Khâu Thiên đến phía nam gọi cho cuộc điện thoại, thời gian sau đó lại giống như bốc hơi, luôn trong tình trạng liên lạc được. Kim Đa Bảo hơi nghi ngờ, biết huấn luyện viên của bọn họ có tịch thu tất cả điện thoại hay .

      Sau khi mùa đông bắt đầu, ra được vài tuyết thuyết ít ỏi, còn thời tiết chỉ trở nên lạnh hơn, lớp tuyết bám đất lại tan rất nhanh, cũng còn hơi thở lãng mạn của ngày tuyết nữa.

      Sáng sớm hôm nay gió tuyết thổi mạnh, lớn hơn các lần trước chút, tuyết rơi đất lạnh buốt, rơi vào khăn quàng cổ, lát sau đông thành đá. Lúc ra khỏi trạm xe điện, Kim Đa Bảo chỉ hận thể chạy trở lại, gió tuyết buốt thấu xương còn thổi ra tâm trạng bi quan chán đời.

      run rẩy chạy vào công ty, chuyện thứ nhất cần làm sau khi ngồi xuống là đăng trạng thái than thở: “Vẫn thích ngày thu (*) hơn, có ánh nắng có gió thoảng, có lá rụng còn có hoa, tuyết rơi đáng ghét QAQ”

      Oán giận xong cũng thấy ấm hơn chút, mở máy tính nhìn tất cả tài liệu được xếp bên thanh cuốn, thở dài, tiếp tục khuyến khích mình, “Sắp được nghỉ rồi!”

      Các có mười ngày nghỉ đông, gắn với ngày nghỉ Tết Lịch, tổng cộng có thể nghỉ nửa tháng, mọi người trong công ty đều nhờ vào nửa tháng xa này mà cố gắng sống sót.

      Đăng trạng thái xong cũng quan tâm đến nó nữa, nào ngờ qua vài ngày sau lại thấy bình luận kì quặc: “Ừm, biết rồi.” (*)

      ((*): “ngày thu” – có ai còn nhớ từ này đồng với tên bạn trẻ nào *v*)

      Biết rồi? Là ai vậy?

      Tài khoản Kim Đa Bảo dùng để đăng là tài khoản làm việc, lướt tài khoản người kia chút, thấy các bài đăng đều là video hài hước này nọ, cho rằng chỉ là độc giả phổ thông, để trong lòng, bèn quay đầu tiếp tục công việc.

      Chạng vạng hôm đó, giống mọi ngày, vẫn dùng khăn quàng cổ trùm lên đầu như thím bán gà, lúc ra trạm tàu điện, phát bên ngoài công ty có chiếc xe thể thao màu đỏ rất phong cách.

      ra chỉ là chiếc xe thể thao cũng đáng chú ý lắm, nhưng nếu trước chiếc xe còn có người đàn ông mang kính râm tay cầm hoa hồng, muốn để mắt đến cũng khó. Ai ra khỏi cửa đều trộm liếc mắt nhìn sang bên kia, Kim Đa Bảo cũng ngoại lệ, nhìn theo, nhưng chợt cảm thấy người bên kia càng nhìn càng quen mắt.

      chần chừ dừng bước, có chút dám tin, lại có chút hi vọng mơ hồ nhìn sang đó. Người đàn ông bỗng tháo kính râm xuống, hướng về phía bên này vẫy vẫy tay.

      !!! là tên gia hỏa Khâu Thiên!

      Kim Đa Bảo bị hành động khoe mẽ của dọa sợ hết hồn, kéo khăn quàng cổ cao hơn chút, che nửa khuôn mặt, thậm thụt như kẻ trộm chạy đến trước mặt , xác nhận hết lần này đến lần khác, xem đây có là Khâu Thiên hay , sau đó đấm cái, “Mau lên xe, mau lên xe!”

      Khâu Thiên cười đưa hoa cho , mở cửa lên xe.

      Kim Đa Bảo giơ hoa lên, vô tình nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của đồng nghiệp, chỉ hận thể dùng hoa che nốt nửa gương mặt còn lại của mình.

      Đến khi ngồi xuống ghế lái phụ, mới có thể thở ra hơi, kéo khăn quàng cổ ngột ngạt ra, giọng hỏi , “ diễn trò gì thế? về khi nào? Sao với em?”

      Qúa nhiều câu hỏi, chỉ có thể trả lời câu, “ phải em rất thích , còn rất nhớ sao?”

      “Hả?” Qủa rất nhớ , nhưng vậy với khi nào?

      “Còn là thích gì đó nữa chứ, nhưng mà nghĩ ôm túi lá rụng ổn lắm, nên mới đổi thành mua hoa.” Khâu Thiên tự cười mình, lúc nhìn sang gương mặt cứng đờ chẳng có chút vui sướng nào của , bóp cằm lắc lắc, “Vẻ mặt này là sao thế hả?”

      Kim Đa Bảo cúi đầu nhìn hoa, rồi ngẩng đầu nhìn , cuối cùng nhìn chiếc xe mới tinh còn chưa lột lớp bảo hộ, buồn bực đáp, “Mừng đến chảy nước mắt.”

      Khâu Thiên hài lòng thả ra, “Nếu vui như thế, vậy mau trả số nụ hôn em nợ trong suốt tháng cho .”

    4. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 28

      Edit: Blue

      thở phì phò nhìn Khâu Thiên, “ ra ngủ sô pha !”

      Kim Đa Bảo cởi khăn quàng cổ, nghe Khâu Thiên “đòi nợ” mà biết xấu hổ, liền vùi toàn bộ gương mặt vào chiếc khăn quàng cổ tay, “Van đó, mau rời khỏi chỗ này .”

      Khâu Thiên đạp ga, đưa mắt nhìn : “Xe thế nào?”

      “Hơi .” Rời khỏi lãnh địa của công ty, Kim Đa Bảo mới thoải mái chút, quay đầu nhìn xe mới, “Em thích xe lớn, như xe jeep chẳng hạn.”

      “Lái xe đó trong thành phố được đâu.” Khâu Thiên chỉnh nhiệt độ máy sưởi trong xe cao hơn chút, “Hai ngày trước dạo xem thử, thuận tiện mua chiếc.”

      Thuận tiện… Người thành phố các mua xe đều tùy ý như thế sao…

      về là mua xe liền à? Vừa về tới sao?”

      phải, chỉ thuận tiện mua thôi.” Khâu Thiên thấy chẳng có vẻ thích chiếc xe này như mong đợi, nên hơi bực bội, “Thủ tục làm lần trước có chút vấn đề, sáng hôm nay về giải quyết, sáng mai phải quay lại đội.”

      “Sáng mai …” Kim Đa Bảo giọng , “Ba ngày sau là chúng em được nghỉ rồi, trong thời gian nghỉ em phải về nhà.”

      “Vậy về , em ở đây cũng gặp được .” Khâu Thiên cũng rất tiếc nuối, “Cuối tuần bọn phải tới Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất để huấn luyện dã ngoại, chắc lúc về em cũng làm rồi.”

      xa như vậy sao?” Kim Đa Bảo trợn mắt, nghiêng đầu dựa lên vai Khâu Thiên, “Em nhớ lắm.”

      “Ừm.” Khâu Thiên giơ tay phải sờ sờ đầu , “Để báo với mẹ tối nay về nhà, em muốn đâu chơi ?”

      Tối nay về nhà…

      Kim Đa Bảo bị năm chữ này đập cho choáng váng, “Tối nay về nhà, nghĩa là trọ bên ngoài à?”

      “Hả?” Khâu Thiên thắng xe chờ đèn đỏ, “Cũng được.”

      “…” Ý của “cũng được” là vốn tính như vậy đúng , mất mặt quá.

      Lúc xe chạy , Kim Đa Bảo còn mặt mũi chuyện, càng nghĩ càng cảm thấy câu vừa rồi giống như mời gọi , mặt dần nóng lên, vội giơ tay chỉnh nhiệt độ điều hòa.

      Khâu Thiên lại có vẻ suy nghĩ gì đó, sau khi dừng xe ở đầu đường tiếp theo, gọi điện về nhà chuyến, hôm nay về ở, sáng mai mới về nhà lấy hành lý. Mẹ Khâu quen với chuyện con trai ít khi ở nhà, nhưng lần này nghe cả đêm về, do dự chút, bèn dặn dò: “Chú ý an toàn.”

      Điện thoại bật loa ngoài, giọng mẹ Khâu từ máy nghe vọng trong cả xe. biết có phải do nghĩ quá nhiều , mà Kim Đa Bảo luôn cảm thấy cái “an toàn” cần chú ý trong “chú ý an toàn” này giống với bình thường.

      “Nếu mình về nhà ăn ? cũng thể ăn tùy tiện đúng ?” Kim Đa Bảo vê tua len của khăn quàng cổ trong đầu ngón tay.

      có mang đồ ăn trong đội theo.” Khâu Thiên chỉ túi sách ở hàng ghế sau, “Em nghĩ xem muốn ăn gì .”

      Cảm thấy tiến độ của hai người giống với lẽ thường, Kim Đa Bảo giọng nhấn mạnh, “Em phải về nhà ngủ.”

      Khâu Thiên cười .

      Cuối cùng hai người đến phòng trà, Kim Đa Bảo ăn bồ câu nướng sữa, nhìn Khâu Thiên ngồi đối diện gặm bánh bích quy nén, xót ruột, súyt nữa rơi nước mắt, “ ăn cái đó có ngon ?”

      “Cũng được.” bẻ miếng bánh để nếm thử, sau đó đưa gói nước uống chức năng cho .

      Lúc đầu còn nghĩ đáng thương, nhưng khi Kim Đa Bảo nếm miếng bánh bích quy có vị thịt mặn mặn ngọt ngọt, trong chớp mắt càng muốn khóc hơn, ràng cái này còn ngon hơn phần ăn của suất trà bánh buổi chiều mà được tặng!

      Nghĩ đến suất trà bánh, liền chủ động báo cáo cho tổ chức: “Bạn trai ơi, em nghĩ có người theo đuổi em đó.”

      “Ồ?” Đồ ăn của Khâu Thiên khá ít, ăn xong khoanh tay ngồi bên cạnh nhìn , “Ai mà mắt kém như vậy?”

      “Em cũng biết có phải theo đuổi em , nhưng mà ta mua cho em suất trà bánh tháng, sau đó còn là do thư kí của ta đặt.” Kim Đa Bảo chuyện này với ai, nhưng gặp mặt Khâu Thiên nhịn được, hết ra ngoài như nã đạn.

      Khâu Thiên làm như suy xét cẩn thận, “Em đắc tội với ai chứ? Có khi nào tính hạ độc này nọ ?”

      “Này!”

      “Rồi rồi, có độc.” Khâu Thiên bịt miệng, làm bộ như mình bậy, “Vậy cứ ăn thôi, người ta mời em ăn phải rất tốt sao?”

      Kim Đa Bảo tiến tới trước mặt , nhìn kĩ biểu cảm của , “ ghen hả?”

      Khâu Thiên móc chìa khóa đặt vào tay Kim Đa Bảo, “ ngốc chứ? Người cao quý em có thể đoán được à?”

      “Em nhận đâu.” Kim Đa Bảo như cầm phải củ khoai lang nóng, trả chìa khóa lại cho Khâu Thiên.

      “Thời gian ở nhà nhiều lắm, đem ra lái, để chỗ cũng phí, em lấy làm hay ra ngoài chơi .”

      Kim Đa Bảo vẫn nhận, “Dựa vào kĩ thuật của em, sáng sớm ra khỏi nhà, tới tối biết lái đến công ty chưa.”

      Khâu Thiên bật cười, “Cũng đúng, vậy chờ lần sau về chở em ra đường lớn tập lái tiếp.”

      kiên trì nữa, Kim Đa Bảo thở phào hơi, sau đó bất an hỏi, “Chủ xe là à?”

      “Ừ, dạo tiệm mua về đó.” Khâu Thiên xoay xoay chìa khóa xe, “Muốn chuyển thành em cũng được, nhưng phải có giấy đăng kí kết hôn trước, hình như giữa vợ chồng có thể sang tên.”

      “Khụ khụ ——” Suýt chút nữa Kim Đa Bảo bị hóc xương, quay đầu dám nhìn .
      tầng của trung tâm hai người đến ăn có sân trượt băng, sau khi ăn xong, đứng giữa trung tâm nhìn xuống, có thể nghe thấy tiếng cười của người sân trượt băng.

      “Em biết trượt băng à?” Khâu Thiên thấy xem rất tập trung, nghĩ là muốn chơi.

      biết.” Kim Đa Bảo lắc đầu, hào hứng hỏi, “ biết ?”

      “Cũng tạm.” Khâu Thiên kéo tay , “Vậy chơi chút .”

      Ánh mắt Kim Đa Bảo đầy vẻ khen ngợi, “Có phải cái gì cũng biết ? lợi hại đó!”

      Khâu Thiên kiêu ngạo “hừm” tiếng, dẫn thuê đồ trang bị và mua vé, kéo hai tay từ từ vào sân.

      Lúc Kim Đa Bảo từng chơi giày trượt có bốn bánh xe, nhưng với loại giày có lưỡi dao này là lần đầu tiên, đứng hơi khó, nắm chặc tay Khâu Thiên, “ đừng buông ra đó.”

      Khâu Thiên “Ừ” có lệ, “Em chạy hai vòng, ngã hai cái là biết thôi.”

      “Đừng đừng.” Kim Đa Bảo sợ buông tay , vội nức nở đòi cam đoan, “Nhất định được buông ra.”

      Khâu Thiên trượt lùi, kiên nhẫn cho túm lấy, chờ làm quen từng chút , đến khi có thể tự trượt từ từ, “ buông ra , nhưng mà đừng xa, theo phía sau em nhé.”

      Khâu Thiên trả lời , thấy xiêu xiêu vẹo vẹo, dang hai tay giữ thăng bằng như con vịt, muốn cười nhưng sợ nghe thấy, nên mím môi, nhếch miệng trượt chậm phía sau.

      Trong sân bỗng vang lên tràng huýt sáo, hai người nhìn sang, thấy có hai chàng trai ngoại quốc trượt băng nghệ thuật trong sân có rào chắn, hai người kia chỉ có kĩ thuật tốt, dáng dấp cũng khá ưa nhìn, mọi người đứng xung quanh đều vỗ tay chụp ảnh, Kim Đa Bảo cũng đứng ngoài rìa sân vỗ tay nhìn người ta biểu diễn.

      Mãi đến khi hai người rời , khóe miệng hơi hé ra của Kim Đa Bảo mới khép lại, quay đầu, nhìn Khâu Thiên thờ ơ dựa vào hàng rào, ngốc nghếch : “Hai người kia đẹp trai .”

      “Ừ, em nhìn đến chảy nước miếng rồi.”

      biết đại khái mồm miệng gạt người của Khâu Thiên, nên chẳng bị lừa, “ có thể trượt như vậy ?”

      thể.”

      Kim Đa Bảo hơi thất vọng, thở dài, sau đó than thở, “Đẹp trai quá…”

      Khâu Thiên gõ lên đầu cái, “Đủ rồi.”

      Lúc trước có người tặng phần ăn cho , cũng có biểu gì, Kim Đa Bảo bỗng rất muốn làm ghen, cố ý tranh cãi, “Đẹp trai lắm lắm đó.”

      “Được thôi, vậy cứ tìm ai đẹp trai dạy em .” Mặt Khâu Thiên thản nhiên, bỏ lại, trượt mình. trượt rất nhanh, Kim Đa Bảo đuổi theo kịp, bị bỏ xa vòng lớn mới nghĩ ra, đại khái ghen ấy mà.

      Trong lòng có chút đắc ý, định bụng giảng hòa với , nào ngờ lúc vòng qua chỗ đứng lần thứ hai, lại lướt thẳng qua, mảy may để ý đến .

      Cái này quá đáng rồi…

      nhận ra đuổi theo mình, lại lượn qua người đánh vòng, trượt lùi hướng mặt về phía , vỗ vỗ chân mình, “Em biết chân bạn trai em quý cỡ nào , tháng sau còn có trận thi đấu quốc tế, bạn trai em chẳng sợ té gãy chân cùng em chơi trượt băng, em lại dám người khác đẹp trai?”

      Kim Đa Bảo vừa muốn mở miệng, Khâu Thiên giơ tay lên, phất phất tay với , “Em tự chơi , ốc tiêu chân ngắn.” xong lại lưu luyến bỏ lại trượt mất.

      Kim Đa Bảo nén giận muốn đuổi theo , nhưng học nghệ chưa đến nơi đến chốn, làm thế nào cũng đuổi kịp, lúc ôm ngoặt đụng phải trẻ lượn nhanh ngược chiều, hai người đều tránh được, kết quả Kim Đa Bảo ngã mạnh đập đầu gối xuống đất.

      Khâu Thiên trượt ở xa thấy ngã sấp xuống, liền băng xuyên qua sân tới cạnh , ngồi xổm xuống nhìn.

      vốn chỉ thấy hơi đau, nhưng nhìn thấy lại bỗng tủi thân, đều là tại , chạy cái gì mà chạy chứ. Nhắc tới tủi thân, nước mắt nhịn được rớt xuống, làm hai người kia giật nảy mình.

      Kim Đa Bảo hít mũi, nhanh chóng ngừng khóc, xấu hổ giọng : “Đau lắm.”

      Khâu Thiên giơ tay dùng sức vỗ vỗ lớp băng mặt , “Xấu quá , vòng về rồi đây!”

      “Hì hì.” Kim Đa Bảo bị chọc cười, sau đó lại có chút tức giận, “ chạy nhanh như vậy làm gì…”

      Khâu Thiên đứng phía sau nâng cánh tay đỡ lên, “ chạy nữa, trượt cùng với em.”

      quan sát, lúc sau Kim Đa Bảo ngã nữa, để kéo tay trượt quanh sân vòng, trượt đến khi trung tâm mua sắm phải đóng cửa mới rời .

      Sau đó lại xảy ra vấn đề, nhìn điệu bộ này của Khâu Thiên, hình như định về nhà.

      Nghĩ đến chuyện ít nhất tháng cũng gặp được, Kim Đa Bảo muốn tạm biệt ngay bây giờ, nhưng theo ở bên ngoài lại có chút kì quái. lo lắng , “Trễ lắm rồi, nếu …”

      “Ở ngoài , chuyện.” Trong xe bật đèn, xong dời mắt nhìn , sau đó dừng xe trước cửa khách sạn, im lặng chờ trả lời.

      “Vậy, trả phòng đôi …”

      Khâu Thiên cười khẽ, đỗ xe xong liền mở cửa bên ghế lái phụ kéo ra ngoài, cũng để ý cầu thuê phòng đôi của , lúc thang máy, biết xấu hổ , “Em có thể ngủ sô pha.”

      “…” Kim Đa Bảo chẳng thèm đập làm gì, “ mới ngủ sô pha.”

      mang theo đồ thay, tắm xong chỉ có thể mặc đồ cũ ra, lúc Kim Đa Bảo ngồi cuối giường sấy tóc, vẫn chưa nghĩ ra tại sao mình phải theo vào khách sạn, vì “ chuyện” sao?

      chậm chạp dùng máy sấy làm khô tóc, liếc mắt nhìn Khâu Thiên dựa vào đầu giường chơi điện thoại, tim đập thình thịch mất kiểm soát.

      Có lẽ do thời gian sấy tóc của quá lâu, Khâu Thiên nghe tiếng máy sấy “o o” nên hơi phiền, nhấc chân đạp đạp vào lưng , “Chưa xong hả?”

      Kim Đa Bảo tránh , “Chưa.”

      Khâu Thiên lại giơ chân đạp , “Nhanh lên , ồn muốn chết.”

      “Đừng đá em.” tiếp tục tránh.

      Hai người đá tránh, Khâu Thiên khống chế được lực độ, đạp cước vào mặt Kim Đa Bảo.

      “…”

      “…”

      “A a a bẩn quá !” Kim Đa Bảo ném máy sấy, điên tiết nhìn tên Khâu Thiên vừa đá vào mặt .

      Khâu Thiên vội bò xuống cuối giường, ôm lấy chỗ mình vừa đá trúng mặt Kim Đa Bảo, hôn “chụt chụt chụt” mấy cái, “ bẩn bẩn.”

      Kim Đa Bảo tức giận, khi lại gần hôn liền cắn phát lên mặt , “Làm mặt dính toàn nước bọt này.”

      Khâu Thiên giơ khuỷa tay lau mặt, “Chó con.”

      “Em cầm tinh con chó mà, hứ ~” nhăn mặt le lưỡi.

      Khâu Thiên cười vui vẻ, sau đó bỗng nghiêm mặt, “Em chỉ lớn hơn hai tuổi à, vậy mà cứ nghĩ em lớn hơn đến bốn năm tuổi.”

      “… Này!!!” Kim Đa Bảo nhặt gối đập vào đầu , tức giận bậy: “Em cắn !”

      Khâu Thiên càng vui vẻ hơn, lăn giường trốn, chờ đánh mệt rồi ngừng, mới tới gần giúp vỗ lưng thuận khí, sau đó lúc bình tĩnh lại vô cùng thân thiết gọi, “Chó Bảo!”

      Chó Bảo, cái tên quái quỷ gì thế này!

      Qủa Kim Đa Bảo khóc ra nước mắt, nằm úp xuống giường “Hu” tiếng, thở phì phò nhìn Khâu Thiên, “ ra ngủ sô pha !”

      Khâu Thiên nằm nghiêng bên cạnh , sờ sờ mái tóc dài rối tung của , lại gọi, “Chó Bảo.”

      A a a a a… , đương với chó !

    5. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 29

      Edit: Blue

      Kim Đa Bảo xấu hổ, nhìn đầy sợ hãi, “Cái tên thối tha, thân sâu quá đấy.”

      Náo loạn với Khâu Thiên trận, Kim Đa Bảo cũng còn lo lắng xấu hổ nữa. Mở TV của khách sạn, tìm vòng, cuối cùng quyết định dừng lại ở kênh kịch truyền hình nhàm chán, đây là bộ phim mà và Tiểu Vân thỉnh thoảng xem ở nhà, hơn trăm tập, bây giờ chiếu lại từ tập thứ hai thứ ba, có thể dùng để giết thời gian.

      Khâu Thiên ngồi dựa vào đầu giường, vỗ vỗ vị trí bên cạnh, gọi Kim Đa Bảo sang ngồi.

      Kim Đa Bảo vừa bò qua, Khâu Thiên liền giơ tay khoác lên vai , siết vào lòng rất tự nhiên, tự nhiên đến mức làm Kim Đa Bảo đỏ mặt.

      lén ngẩn đầu nhìn , mắt vẫn nhìn ti vi, giọng bỏ xuống câu, “ dễ nhìn như vậy sao?”

      “Ừ.” Kim Đa Bảo quay đầu sang chỗ khác, sau đó lại ngẩng đầu, nhìn cằm cười hì hì.

      để ý tới , để mặc nhìn mình trắng trợn, giữ nguyên trạng thái ung dung xem tình tiết của bộ phim.

      “Chỗ đây của hạt mụn này.” Kim Đa Bảo giơ tay sờ sờ cằm .

      “Ừm, tuổi dậy mà.”

      Giọng hờ hững, đánh ngáp cái, Kim Đa Bảo bị ám chỉ “già” hai ba lần nên rất buồn bực, thu tay về, khoanh tay trước ngực, dùng vẻ mặt nghiêm khắc như thầy chủ nhiệm để xem ti vi, chỉ là chẳng xem được diễn biến gì cả.

      Khâu Thiên có cảm giác tức giận, rủ mắt xuống nhìn , càng nhìn càng cảm thấy tức giận như vậy đáng muốn chết. cúi đầu, nhàng đặt môi lên gáy Kim Đa Bảo, mút khe khẽ, vừa như cắn lại vừa như hôn.

      Kim Đa Bảo như bị người ta dùng kim châm , sau đó dùng gậy vờn lông mèo lướt qua người, là đau hay là thoải mái.

      phản ứng gì, bàn tay khoác lên vai bỗng hạ xuống, kéo hai cánh tay khoanh chặt của ra, sau đó hai tay cùng vói vào lớp áo trước người, từ phần bụng bằng phẳng của dời lên , lúc chạm vào áo ngực dừng lại.

      ???

      Tôi là ai? Tôi đến từ đâu? Tôi phải đâu đây?

      Kim Đa Bảo ngẩn người, bắt đầu tự hỏi cuộc đời, cổ bị dùng mũi cạ chầm chậm, đồng thời cũng cảm giác được hai bàn tay phủ lên bầu áo ngực chưa bao giờ bị chạm vào của mình.

      Chiếc áo bị người ngoài xâm nhập nên căng cứng, vạt áo kéo lên làm lộ vòng eo, da lưng sởn gai ốc. Kim Đa Bảo vốn tưởng rằng mình là người rất nguyên tắc, nhưng bây giờ mới biết nguyên tắc của mình hạ đến số , đầu như động cơ chết máy, hoàn toàn thể phản ứng được gì.

      Khâu Thiên chỉ dùng bụng ngón cái vuốt chút, sau đó liền rút tay ra khỏi áo, giúp kéo áo xuống, cách lớp áo phía sau ôm lấy eo , nhàng hôn vào gáy , cười khe khẽ, “Cũng phải là hoàn toàn có gì.”

      Kim Đa Bảo còn tâm trạng để cãi nhau với , cơ thể như được đả thông hai mạch Nhâm Đốc*, cổng chính của thế giới mới mở, đứng trước cửa nhìn phong cảnh bên trong, nhưng chẳng thấy gì, còn Khâu Thiên đứng ở đó cùng thảo luận chuyện ổ khóa bảo vệ cổng chính có thể đổi màu khác, mà ai quan tâm việc ấy chứ!

      (Mạch Nhâm: ở phía trước thân người, nằm đường dọc giữa cơ thể.

      Mạch Đốc: ở phía sau cơ thể, bắt đầu từ đỉnh xương cùng và chấm dứt ở gần nướu răng .)

      đờ đẫn như thế nửa ngày, rốt cuộc Khâu Thiên nhịn được nữa, nhéo bụng dưới của , “Hoàn hồn chưa.”

      “…” Kim Đa Bảo xấu hổ, nhìn đầy sợ hãi, “Cái tên thối tha, thân sâu quá đấy.”

      Bình thường hôn chút còn giả bộ mắc cỡ, nhưng lúc sờ con nhà người ta chẳng gà mờ chút nào.

      Khâu Thiên giải thích, muốn hôn môi , sau đó phát hình như mình hơi “kích động”, hắng hắng giọng, “Ngày mai em còn phải làm, ngủ sớm chút .”

      Kim Đa Bảo thấy xoay lưng về phía mình cởi quần áo, cuối cùng chỉ mặc chiếc quần lót boxer chui vào chăn, có chút tiếp thu nổi, ngồi phía sau vỗ vỗ , “ có thể mặc quần áo mùa thu vào ?”

      “Mặc đồ ngủ được.”

      như vậy em cũng ngủ được.”

      “Vậy em ngủ sô pha .”

      “…” Đồ thối!

      Đối với bạn trai có đầu óc ổn định, thường bướng bỉnh lại hay phát điên của mình, Kim Đa Bảo cũng chẳng biết làm gì, đành cởi áo len và quần jean, mặc bộ đồ giữ ấm màu xanh nhạt chui vào chăn.

      Hai người dựa lưng vào nhau, Kim Đa Bảo tò mò muốn nhìn , bèn lặng lẽ quay đầu nhìn gáy của , càng nhìn càng muốn ngắm, xoay thẳng người ra sau, vỗ vỗ lưng , “ tắt đèn .”

      “Ừ.” Khâu Thiên vươn tay ra khỏi chăn, mò mẫm tìm công tắc đầu giường, trong phòng liền tối đen như mực, chỉ còn lại ánh sáng TV hắt lên giường, “Em để remote ở đâu?”

      “Ở tủ đầu giường.” Kim Đa Bảo nửa ngồi dậy, với qua người lấy remote, tắt ti vi xong lại với qua đặt lên tủ đầu giường.

      Lúc này phòng tối đen, đưa tay cũng thấy năm ngón, trời tối lại có vẻ yên tĩnh, tiếng thở của hai người đều vang lên ràng.

      Kim Đa Bảo vươn tay ôm lấy eo , cảm thấy hình như hơi mất tự nhiên, bèn giọng hỏi, “Có phải lúc dậy , cũng trải qua tình huống mà con trai hay có ?”

      Vấn đề bé xíu này mà cũng hiểu, Khâu Thiên trầm mặc vài giây, “Em biết nhiều đấy.”

      Kim Đa Bảo đắc ý, khiêm tốn , “Dù sao cũng lớn hơn chút, là chị lớn của mà.”

      Khâu Thiên cũng xoay người lại, đối mặt với , chóp mũi hai người gần như đụng nhau, “Thế chị lớn ơi, chầu trời chưa?”

      “…” Kim Đa Bảo đập bạn trai như thường lệ.

      Khâu Thiên cười khẽ, nằm xích lại gần hơn, chỉ cong chân cách ra chút, sau đó ôm , vỗ vỗ lưng , “Mau ngủ .”

      “Có phải sợ nếu ngủ nhanh khống chế được bản thân ?”

      có cảm giác, hình như em rất muốn “thả chim bay ra”?”

      “Ha ha ha…” Kim Đa Bảo cười khúc khích, cũng biết mình muốn làm gì, chắc cái gì cũng muốn, chỉ là cảm thấy trêu chọc rất vui, “Em muốn hôn .”

      “Ừm.” Khâu Thiên rộng lượng đáp, “Hôn .”

      có quần áo ngăn cách, nhiệt độ và hơi thở của đều hơn bình thường. Tay Kim Đa Bảo đặt nghiêm chỉnh lên mép quần của mình, hơi trịnh trọng in nụ hôn lên môi , chỉ dừng lại chút, giống như đợi bước chỉ thị tiếp theo của Khâu Thiên.

      Khâu Thiên tiếp xúc lát liền đẩy ra, biết với hay tự nhủ, “Ngày mai còn phải làm.”

      xong lại kéo về dùng sức hôn cái, sau đó lại đẩy ra, “Ngày mai phải .”

      cứ lặp lặp lại như thế, Kim Đa Bảo được hơi ấm bao quanh, nhịn được ngáp khẽ. Cảm thấy đây buổi tối an bình, chống tay lên ngực , nhắm mắt nghỉ ngơi, lát sau ngủ thiếp , ngay cả chuyện quấn quýt tới khi nào cũng biết.

      đêm ngủ ngon, cho nên sáng hôm sau, lúc Khâu Thiên gọi dậy, liền trùm chăn lên đầu ôm lấy , ai cũng thể chia cách chúng ta.

      Khâu Thiên ngồi dậy, bị ôm thắt lưng nên thể nhúc nhích, đánh vào ót , “Dậy .”

      Đánh ót cũng dậy, Kim Đa Bảo lầu bầu gì đó, Khâu Thiên nghe cái gì mà “Xin nghỉ”, “Toàn bộ chuyên cần đều thèm”… còn vài câu ràng bị nuốt vào trong. Nhưng câu cuối cùng nghe rất , “ biết lần sau gặp là khi nào.”

      nằm xuống lại, cầm lấy tay , hôn từng đầu ngón tay , sau đó vẫn chút khách khí xốc chăn kéo người lên, “Mau dậy .”

      Trong cơn oán giận, Kim Đa Bảo tỉnh táo hơn nhiều, lần này vừa kéo cái liền ngồi dậy ngay, sau đó dùng ánh mắt ai oán yếu ớt kinh điển của chốn khuê phòng cổ đại nhìn Khâu Thiên, “ về sớm chút…”

      Mắt lim dim ướt nhẹp, Khâu Thiên nặng nề gật đầu, “Về tìm em.”

      Kim Đa Bảo kéo tay đè xuống ngực mình, “Tốt như vậy, cho sờ phát luôn.”

      Khâu Thiên bóp bóp, “Tình .”

      “…”

      Ngày đầu tiên tạm biệt Khâu Thiên, Kim Đa Bảo phải trải qua loại cảm giác nỡ xa cách mà trước nay chưa từng có. Sớm biết vậy, hôm đó ra ngoài ngủ với , nếu cũng cần mới sáng sớm chạy đông chạy tây, thảm thương ôm bó hoa hồng đến công ty, cũng cần nhìn vật nhớ người nữa.

      Cảm giác luyến tiếc này kéo dài suốt kì nghỉ, ngay cả khí năm mới của Tết lịch cũng tràn ngập màu ưu buồn nhàn nhạt. Sau khi xuất ngoại, cũng lên mạng, chỉ có thể tìm chút tin tức của thông qua tin tức của Quốc Túc.

      Nhưng tin tức liên quan đến đợt huấn luyện dã ngoại của họ lại rất hiếm hoi, khỏi bàn tới chuyện có thể thấy Khâu Thiên hay .

      Lúc thăm dì chú bác trong họ hàng, mọi người bỗng quan tâm đến vấn đề kết hôn của , mẹ Kim có vẻ rất hứng thú, lén nhận lời thay Kim Đa Bảo, sau đó lúc sắp kết thúc kì nghỉ “vô tâm” , “Đừng nấp mãi ở nhà, ngày mai ra ngoài chơi chút , con trai của ông chủ hai con cũng về ăn Tết, thằng bé còn tự mở công ty sách báo, các con coi như là đồng nghiệp, ngày mai cùng ăn bữa cơm, dạo phố gì đó.”

      “Ngày mai?” Mỗi ngày Kim Đa Bảo đều đếm lịch, nên rất ngày tháng, “Ngày mai là lễ tình nhân, con đâm đầu xem náo nhiệt làm gì… Mẹ, có phải mẹ tự ý tìm đối tượng xem mắt cho con ?”

      “Đúng vậy.” Mẹ Kim tỏ vẻ dĩ nhiên, “Bạn học của con kết hôn hết rồi, ngay cả người con còn chưa có…”

      “Cao trung đại học cho con đương, vừa mới tốt nghiệp trách con có người ?”

      “Nên phải bây giờ giúp con tìm sao.” Mẹ Kim quan tâm câu oán trách của , “Ngày mai diện đồ đẹp chút, nghe dáng dấp người ta tệ lắm đâu.”

      …” Kim Đa Bảo kiên quyết lắc đầu, “Mẹ, con có bạn trai rồi.”

      “Đừng xạo nữa, có bạn trai mà con vẫn trong tình trạng thế này à? Nếu có bạn trai , vậy sao từ lúc con về chưa gọi điện lần nào, cũng có thể biến thành bạn trai cũ rồi.” Mẹ Kim thích bộ dạng lừa dối của con , “Hơn nữa cũng hẹn xong rồi, con , hai của con biết nhìn mặt ông chủ thế nào đây? Người ta có ý tốt, con đừng phá hỏng ý tốt của người ta…”

      Mẹ Kim lầu bầu chừng nửa tiếng, Kim Đa Bảo buồn phiền chịu thua, đành phải thỏa hiệp, “Biết rồi biết rồi.”

      Cùng lắm tới lúc đó tìm lý do rút lui sớm, còn phải trở về nhanh để xem trận bóng ngày mai —— là trận bóng của bạn trai nhà .

      Trong phòng thay quần áo, Lý Lập Quần hướng dẫn từng việc cho các chàng trai vừa làm quen với sân bóng, tầm mắt chợt bị vật màu hồng nhạt đất hấp dẫn, ta tưởng tượng nổi trong đội có ai lại dùng món đồ nữ tính như vậy, “Cái đó của ai?”

      Tùy Mẫn liếc mắt nhìn, “Khâu Thiên.”

      , đúng lúc Khâu Thiên vừa tắm xong đến, bình tĩnh nhặt mặt khóa hình chó con màu hồng nhạt bị đứt lên.

      “Của bạn hả?” Lý Lập Quần nắm vấn đề tình cảm của các đội viên, nhưng vẫn khích lệ vài câu, “Ngày mai phải là lễ tình nhân sao, đá cho hay vào, làm hai trái, so với quà tặng gì đó còn khiến bạn cậu vui hơn.”

      Trong đầu Khâu Thiên chợt lên cảnh tượng lúc tạm biệt hôm đó, bộ dạng ngốc nghếch cho “sờ phát ” của Kim Đa Bảo. sờ sờ chó con màu hồng nhạt, chỉ mong có thể vui vẻ .

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :