1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cứ quyết định vậy nhé - Tiểu Bố thích ăn bánh trứng (hoàn+eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 30

      Edit: Blue

      “Đẹp trai như vậy à? Muốn sinh khỉ con cho sao?”


      Sáng sớm thức dậy, Kim Đa Bảo cảm thấy toàn thân mỏi mệt, vùi trong chăn chẳng muốn đâu, nhưng vẫn bị mẹ Kim lôi khỏi ổ chăn cách vô tình, thậm chí còn bị ném mạnh cái. Kim Đa Bảo sờ sờ áo khoác bằng vải nỉ màu hồng, có chút bằng lòng, “Hôm nay lạnh lắm, con muốn ra ngoài.”

      Mẹ Kim chỉ bỏ lại câu: “Mau thay quần áo”, sau đó quan tâm đóng cửa lại.

      Lúc Kim Đa Bảo thay đồ xong ra ngoài ăn sáng, thấy ba Kim ngồi sa lon xem báo, lón nhón qua, than phiền, “Ba, sao con phải xem mắt sớm như vậy?”

      Ba Kim lén liếc mắt nhìn mẹ Kim, cũng phàn nàn đôi câu, “Lúc ngồi đề cử, của con tung hô chàng kia lên tận trời, mẹ con sợ bị người khác cướp mất, cho nên mới vội vàng bắt con gặp.”

      Cha con hai người đều thích đợt xem mắt này, nhưng mọi chuyện trong nhà đều do mẹ Kim quyết định, bọn họ chỉ được ngoan ngoãn vâng lời.

      ràng là hẹn ăn cơm tối, nhưng Kim Đa Bảo lại bị mẹ Kim kéo ra ngoài trang điểm rất sớm, làm đầu, làm móng tay, giống như hôm nay gả gấp ra ngoài chừng.

      Ngửi cái mùi nồng nặc thuộc về tiệm uốn tóc đầu, cảm giác chán ngán của Kim Đa Bảo bỗng biến mất, ngược lại thấy khá may mắn, đàn ông ưu tú xem mắt mà ngửi cái mùi này, chừng chủ động kết thúc cuộc hẹn!

      Đáng tiếc như mong muốn, người đàn ông xem mắt hình như rất có hứng thú với , bữa cơm ăn hơn tiếng, sau khi ăn xong lượt bánh ngọt thứ ba, ta vẫn ngừng bốc phét về lịch sử gây dựng nghiệp của mình, đại khái tổng kết lại là sau khi ta tốt nghiệp học viện cao đẳng, từng buôn bán sách báo, từng làm trong quầy ở cao ốc, từng bán dụng cụ y tế, từng viết sách, từng nuôi bò, chung là cái gì cũng từng làm qua, nhịn ăn nhịn mặc suốt ba năm, cuối cùng dành dụm được mười vạn đồng, sau lại nhờ ba ta kiếm từ đâu được hai trăm vạn bản sách, mới có công ty sách báo như bây giờ.

      Ngồi nghe, Kim Đa Bảo chẳng gì, cố gắng giữ thái độ đúng mực mới để lộ biểu cảm giễu cợt.

      Có lẽ người đàn ông xem mắt nghĩ tính cách yên tĩnh này của Kim Đa Bảo rất hợp để lắng nghe, rất có thể thỏa mãn mong muốn giãi bày của ta, nên bắt đầu gọi thức uống lần thứ tư, định bụng tiếp tục câu chuyện gây dựng nghiệp gian khổ với .

      Kim Đa Bảo lặng lẽ thở dài, nghe nổi nữa, nhìn đồng hồ sắp chín giờ, ra vẻ khéo léo, cắt ngang ta, “Mẹ tôi cho ở ngoài quá chín giờ rưỡi, tôi phải về nhà rồi.”

      tốt cũng nên ra ngoài chơi khuya, thời buổi hỗn loạn, vậy mới phải.” Người đàn ông gọi nhân viên phục vụ tính tiền, tỏ ý muốn đưa Kim Đa Bỏa về nhà, “Tôi nghĩ chúng ta rất hợp nhau, sau này có thể tiếp tục liên lạc.”

      Kim Đa Bảo nghĩ nên từ chối quá tuyệt tình, nhưng tiếp tục liên lạc hay gì đó được, úp mở hồi, chỉ nghĩ ra cách từ chối tế nhị nhất, “Cũng tiện đường, tôi tự đón xe về được rồi.”

      “Tiện đường hay phải xem tâm trạng, tâm trạng tốt chạy đến nước Mỹ cũng tiện đường.” Người đàn ông mở cửa bên ghế lái phụ, cho phép từ chối, bảo lên xe.

      Chạy đến nước Mỹ… Lấy năng lực của ta… bay qua sao…

      Kiểu lấy lòng ngây ngấy của ta làm Kim Đa Bảo chịu nổi, luôn cảm thấy hình như ta tán tỉnh rất nhiều trẻ bên ngoài. Dáng dấp quả tệ, nhưng so với bạn trai kém xa… Kim Đa Bảo ngập ngừng, biết có nên chuyện mình có bạn trai hay , nếu ra, biết đâu chừng ta thẹn quá hóa giận, sau đó lại liên lụy đến hai của .

      “Bình thường thích những gì?”

      “Hả?” Vẫn luôn trầm mặc mở miệng, Kim Đa Bảo bị hỏi đột ngột nên hơi ngẩn ra, nghĩ đến chuyện tối về xem trận đấu của Khâu Thiên, nên buột miệng , “Xem đá banh.”

      “Ồ?” Người đàn ông cảm thấy rất hứng thú, “Xem Giải vô địch Đức hay Giải vô địch Tây Ban Nha? Tôi xem Giải Ngoại hạng nhiều hơn.”

      “Ừm… Xem Giải Ngoại hạng Trung Quốc…”

      “…” Người đàn ông có vẻ khó tin, “Chỉ xem Giải Ngoại hạng Trung Quốc à?”

      Có lẽ sau này cũng xem cả đội tuyển quốc gia Trung Quốc.

      trầm mặc của Kim Đa Bảo làm người đàn ông có chút xấu hổ, “Tôi cười nhạo sở thích của , chỉ, chỉ là, Giải Ngoại hạng Trung Quốc có gì hay?”

      “Xem Khâu Thiên.”

      “Phụt, ha ha.” Đại khái người đàn ông hiểu lầm là Kim Đa Bảo muốn theo đuổi các ngôi sao, ta lại bắt đầu ba hoa, đếm từng ngôi sao bóng đá nước ngoài vừa đẹp trai vừa đá bóng tốt, Kim Đa Bảo nghe chẳng hiểu gì.

      chuyện hợp ý, người đàn ông vừa đưa về đến nhà, Kim Đa Bảo liền hốt hoảng chạy vào, sau đó với mẹ Kim câu mà với ta: “ ta quá ưu tú, con ở cùng chỗ với ta rất áp lực, hay là thôi .”

      Chặn tin nhắn cũng đến nổi nào, dù sao nếu hồi , người đàn ông đó kiêu ngạo như vậy, hẳn là cũng làm phiền nữa.

      Nếu trong cuộc hẹn cả tối nay chẳng có cảm giác gì, lúc người đàn ông chở về, những lời khinh thường Quốc Túc của ta lại làm Kim Đa Bảo đau nhói. Hừ, bọn họ vốn đâu biết Khâu Thiên nỗ lực thế nào, quanh năm suốt tháng còn chẳng gặp được bạn mấy lần!

      Vì chỉ là thi đấu giao hữu, nên đài truyền hình phát sóng trực tiếp, Kim Đa Bảo chỉ có thể chờ đến nửa đêm, ôm máy tính xem phát sóng inernet. Ánh sáng chói mắt chiếu xuống từ bốn phía, Kim Đa Bảo tập trung nhìn cầu thủ hai bên vào sân, thấy gương mặt mà ngày nhớ đêm mong chợt lóe lên màn ảnh, máu trong người sôi trào đến mức muốn hét to.

      Đáng tiếc chỉ thấy được lần, làm cầu thủ dự bị, nên Khâu Thiên phải ngồi vào khu nghỉ ngơi, sau đó được quay đến nữa.

      Kim Đa Bảo chỉ có thể biết sơ sơ về quy tắc thi đấu, hơn mười hai giờ, nhìn trái bóng bị tốp người chuyền qua chuyền lại là chuyện hết sức chóng mặt, nhất là khi người muốn nhìn lại thấy được, hoàn toàn lên được tinh thần.

      lúc sắp ngủ thiếp , hiệp đầu tiên kết thúc, đội Trung Quốc và đội Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất hòa 0:0.

      Kim Đa Bảo ngáp cái, hay là ngủ , rất mệt. Nhưng lại nghĩ đến chuyện đây là trận đấu chính thức đầu tiên của Khâu Thiên khi là đội viên Quốc Túc, dù chỉ là cầu thủ dự bị, nhưng có ý nghĩ rất lớn, phải tiếp tục dõi theo , chừng có thể được thay vào sân đá lúc!

      Kim Đa Bảo xem thi đấu hiểu gì, nhưng thỉnh cầu lại rất linh.

      Lý Lập Quần dùng chiến thuật thương hiệu, so với việc để tiền đạo liều lĩnh đá lung tung, ta chú ý đến sách lược hơn, cho nên có cầu rất cao với vị trí giữa sân. Thể lực của cầu thủ lão luyện như Tùy Mẫn tiêu hao quá nhiều, hiệp thứ hai vừa bắt đầu xuống, thay Khâu Thiên vào.

      Lúc thấy trợ lý trọng tài giơ bảng thay cầu thủ, Kim Đa Bảo gần như phát khóc, cảm động rất khó tả. màn ảnh, Khâu Thiên mặc áo số 17 màu trắng, giơ tay ra hiệu, sau đó nhanh chóng chạy vào sân thay thế vị trí của Tùy Mẫn. Bình luận viên bắt đầu giới thiệu thành viên mới của đội tuyển quốc gia, nhân tiện đến bàn thắng đẳng cấp thế giới mà tạo ra mấy tháng trước, vô cùng kì vọng biểu sau này của .

      biết có phải do đối thủ quá lơ là hay , đối với người mới như Khâu Thiên, lại hoàn toàn thiết lập phòng ngự. vừa thay vào sân mười phút, cướp được bóng dưới chân tiền đạo đối phương, xoay người dắt bóng phản công, vượt qua ba người rồi chuyền bóng ra sau, vị trí quá tốt, tiền đạo liền sút mạnh, quá bóng phá tan lưới!

      khán đài reo hò trận, các đội viên đều ôm tiền đạo, màn ảnh chiếu lại cảnh vừa rồi, Khâu Thiên dẫn bóng vượt qua ba người, mỗi góc độ đều được phóng lớn, chiếu lại ba lần, cuối cùng cắt đến cảnh đội viên xoa đầu Khâu Thiên, Kim Đa Bảo nhịn được, cùng nhoẻn miệng cười với Khâu Thiên trong màn ảnh.

      Đội Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất bắt đầu lên tinh thần, năm phút sau đổi liên tiếp hai cầu thủ trong đội hình tấn công, đồng thời phản công hiệu quả, nhanh chóng ghi bàn. Cục diện lại rơi vào trạng thái căng thẳng, thời gian giữ bóng của đối phương ràng nhiều hơn đội Trung Quốc, ngừng hăng hái tấn công.

      Mãi đến khi hiệp hai kết thúc, hai bên vẫn tiếp tục hòa nhau, trận đấu có ba phút bù giờ, đội Trung Quốc phát động đợt tấn công cuối cùng, thành công khiến đối thủ phạm quy, giành được vị trí đá phạt rất tốt.

      Kim Đa Bảo nín thở, mở to mắt nhìn Khâu Thiên đứng vào vị trí sút phạt, tay chân lạnh toát, dường như máu cũng ngừng lưu thông.

      Khâu Thiên ngẩng đầu nhìn khung thành, sau đó liếc mắt nhìn bức tường người chen chúc, thở ra hơi. Tiếng còi rơi xuống, chạy lấy đà, sút bóng, quả bóng lướt qua giữa chân của cầu thủ đối phương, đập xuống thảm cỏ, thoát khỏi phán đoán sai lầm của thủ môn, sau đó lướt qua vạch trắng khung thành, lập bàn thắng tiếp theo cho đội tuyển Trung Quốc.

      khí vui sướng vì bàn thắng được ghi còn chưa bùng nổ, trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu. Lông tơ người Kim Đa Bảo đều dựng lên, cảm thấy Khâu Thiên đẹp trai đến mức phá tan chân trời, nếu bây giờ ở bên cạnh , nhất định có tiền đồ mà gào khóc dữ dội, hoàn toàn đánh mất hình tượng.

      Thắng trận đấu, cầu thủ toàn đội hết sức phấn khởi, khi buổi họp báo kết thúc, Lý Lập Quần và các đội viên đều quay về khách sạn như thường lệ, tối đó còn trả thiết bị điện tử cho bọn họ.

      Những tối sau khi trận đấu kết thúc luôn là thời gian để thả lỏng, các đồng đội ra ngoài uống rượu, Khâu Thiên lại về phòng trước, kết nối mạng, ánh mắt tỏa sáng, muốn gọi video cho Kim Đa Bảo. Nhưng vừa gửi đề nghị mới nhận ra, bây giờ trong nước hơn ba giờ sáng, vẫn ngủ.

      ngờ còn chưa xóa đề nghị, cuộc gọi video được nhận.

      Trong màn hình tối đen, mặt Kim Đa Bảo được ánh sáng từ điện thoại chiếu vào, thấy mờ mờ. Nhìn có vẻ mơ màng, Khâu Thiên đắc ý hỏi, “Mới xem thi đấu đúng ?”

      “Ừ ừ ừ!” Kim Đa Bảo đứng dậy mở đèn, huơ huơ tay, trông rất phấn khởi, “Khâu Thiên, đẹp trai quá !”

      “Ừm.” Khâu Thiên giả vờ cao lãnh, “Đẹp trai thế nào?”

      “Giống như mang theo vòng sáng ấy! Tỏa sáng lấp lánh!” Kim Đa Bảo còn lí trí ca ngợi .

      “Đẹp trai như vậy à? Muốn sinh khỉ con* cho sao?”

      (Có nhiều thông tin khác nhau về câu này, như:

      • “Khỉ” trong tiếng Hán là “hầu tử”, gần trùng với chữ “con cái” là “hài tử”, nên “sinh khỉ con” được dân mạng Trung Quốc dùng rộng rãi, thay cho “sinh con cái”
      • Còn có người câu này xuất phát từ phim Tề Thiên đại thánh Tôn Ngộ năm 2002, Bạch Cốt Tinh sinh nhiều khỉ con cho Tôn Ngộ , từ đó câu này mới phổ biến)
      “Ha ha ha…” Kim Đa Bảo biết ngượng đáp, thấy hơi lạnh nên kéo chắn đắp, nằm nghiêng gọi video với .

      Ở góc độ này, mắt vừa đen vừa lớn, gương mặt tròn tròn, cằm , môi hơi vểnh lên.

      Khâu Thiên thấy hơi nhớ .

      “Kì nghỉ của em sắp kết thúc đúng ? Ở nhà làm gì thế?”

      Kim Đa Bảo trả lời thà, “Ở lì trong nhà thôi, mà hôm nay mẹ sắp xếp cho em xem mắt… Em em có bạn trai rồi, mẹ vẫn tin… Em từ chối được…”

      Khâu Thiên nhếch miệng, “Diễn biến thế nào?”

      “Diễn biến rất tốt…” Kim Đa Bảo cũng biết miêu tả thế nào, dù sao chỉ muốn bày tỏ lòng trung thành, “Người kia thấy em rất tốt, muốn giữ liên lạc, nhưng mà em từ chối rồi!”

      “Ừm.” Khâu Tên hờ hững đáp.

      Kim Đa Bảo nhanh chóng ngẫm lại, “Em cũng thấy mình quá nhát, chẳng thể từ chối mẹ em được, sau này em như vậy nữa đâu! Sau này em dán đầy ảnh của lên đầu giường, chứng tỏ lập trường kiên định với mẹ em!”

      “Xùy.” Khâu Thiên nở nụ cười, chợt với Kim Đa Bảo, “Lúc từng đá ở vị trí tiền đạo, trung vệ, hậu vệ, tiền đạo dũng cảm tiến lên, hậu vệ tích cực phòng bị, trung vệ phụ trách phối hợp tổ chức, còn nhớ huấn luyện viên từng khen với ba , có thể đảm nhiệm bất kì vị trí nào sân, ngoài thủ môn ra.”

      Kim Đa Bảo gật mạnh đầu, “ rất lợi hại mà!”

      phải.” Khâu Thiên lắc đầu, “ nghĩ bây giờ phải luyện làm thủ môn chút.”

      “Hả?”

      Khâu Thiên rất nghiêm túc, tỏ vẻ phiền não, “ phải bảo vệ đất đai của mình mới được, ngăn mấy quả bóng lăn lốc bên ngoài khỏi địa bàn. Vừa tặng bánh, vừa xem mắt còn muốn liên lạc, từng tên , xong đâu.”

    2. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 31

      Edit: Blue

      Mặt Khâu Thiên nghiêm lại, “Rốt cuộc là bị sao?”

      Lý luận làm thủ môn của Khâu Thiên khiến trái tim Kim Đa Bảo như con hươu chạy loạn, cảm xúc dâng trào, máu trong toàn thân vọt lên, cuối cùng giống như tìm được cửa cống tháo nước, phá vòng vây trào ra ngoài… Kinh nguyệt của tới.

      Khâu Thiên thấy ngồi bật dậy, sau đó có chút yên dịch dịch người, màn hình điện thoại có hạn, tò mò hỏi, “Em làm gì thế?”

      “Em, em, có gì!” Mặt Kim Đa Bảo đỏ lên, “Cái đó, em muốn ngủ, tắt trước nhé!”

      “Này!” Làm gì vừa chuyện chút đột ngột buồn ngủ, mặt Khâu Thiên nghiêm lại, “Rốt cuộc là bị sao?”

      “Em mắc vệ sinh…”

      chờ em quay lại.” Khâu Thiên vẫn cảm thấy có gì đó đúng, “Mau .”

      Kim Đa Bảo có thời gian rề rà với , ném điện thoại lên giường rồi chạy vọt vào nhà vệ sinh. Khâu Thiên nhìn ánh xanh mờ nhạt hắt ra từ chiếc gối màn hình, mặt đờ ra, cố nghĩ xem Kim Đa Bảo có chuyện gì.

      Qua lúc lâu, Kim Đa Bảo mới quay lại, nằm sấp chui vào ổ chăn, nhưng mặt hồng hào như lúc đầu, thần sắc trông có vẻ hơi uể oải. hỏi lần nữa, “Tiêu chảy?”

      phải…” Kim Đa Bảo lắc đầu, giọng đáp, “Đau sinh lí.”

      “À.” Khâu Thiên cố nhớ lại những từ ngữ mà mình được biết về chuyện này, “Uống nước nóng chưa?”

      “Còn phải xuống dưới nấu nước, nhưng mà ngủ dậy hết đau.” Kim Đa Bảo cảm thấy phản ứng của mình rất sát phong cảnh, cố gắng bù đắp, “Khung thành mà … là em đúng ?”

      phải à?” Khâu Thiên nhíu mày, “Chẳng lẽ trông chừng vợ của Tùy Mẫn?”

      Kim Đa Bảo úp mặt vào gối, cố nén nụ cười, làm mặt có chút mất tự nhiên, “ cần trông chừng em, em là khung thành chạy bằng điện, banh tới tự chạy.”

      hiểu sao trong đầu Khâu Thiên chợt lên cảnh tượng Kim Đa Bảo quấn tầng tầng lớp lớp áo bông, đứng phía sau chạy tới chạy lui như con cua. bật cười khúc khích, sau đó sờ sờ gương mặt màn hình của , “Cục cưng .”

      Cách gọi này ngọt quá mất… rất thích, hì hì…

      Hai người màn hình đều cười, cười hồi Kim Đa Bảo lại cảm thấy đau bụng, nhíu mày, “Em phải ngủ đây, cũng nghỉ ngơi sớm chút.”

      “Ừ, ngủ , nhìn em ngủ.” Khâu Thiên dựa vào đầu giường, đặt máy tính đùi, tuy hơi mệt nhưng rất thoải mái, “Nhắm mắt.”

      Kim Đa Bảo nghe lời nhắm mắt lại, nhắm hồi lại mở hi hí, thấy Khâu Thiên vẫn nhìn như trước, bèn oán trách, “ nhìn em như vậy làm em ngủ được.”

      “Vậy em ráng chịu đựng .” Vẻ lạnh lùng nghiêm nghị lúc đá bóng của Khâu Thiên được dịu dàng thay thế, “Nửa tháng nay ngủ ngon, mỗi ngày đều nhớ em.”

      “Ừm.” Kim Đa Bảo thành nhắm mắt chịu đựng, chịu đựng lúc lại mở mắt nhìn , sau đó lại tiếp tục chịu đựng, mơ màng ngủ thiếp .

      Ngủ giấc đến sáng sớm, cầm điện thoại lên xem, quả nhiên hết pin. Bụng vẫn hơi khó chịu, gương mặt trắng bệch, chậm chạp mặc quần áo, mặc xong thấy điện thoại sạc được chút pin, bèn khởi động nguồn, nhắn tin cho Khâu Thiên, “Em vừa thức dậy nghĩ đến .”

      Nhưng có hồi .

      Cũng đúng, có lẽ ngủ. Chậc, lúc ngủ trông cũng rất đẹp trai.

      Ngày cuối cùng ở nhà, mẹ Kim và Kim Đa Bảo bỗng cảm thấy hơi luyến tiếc nhau, chuyện cãi vã vui vì lần xem mắt trước đều được quét sạch. Ở nhà có chuyện gì làm, mẹ Kim định bụng làm chút bánh quy cho Kim Đa Bảo mang về ăn, loay hoay dưới bếp chuẩn bị nguyên liệu. Kim Đa Bảo vào, muốn giúp tay.

      Mẹ Kim buồn bực, “ phải con thích vào nhà bếp sao?”

      “Học để biết thêm này nọ tốt hơn…” Học xong có thể làm cho Khâu Thiên ăn!

      Mẹ Kim lùi ra, nhường chỗ cho làm, còn mình đứng phía sau chỉ huy. Nhưng nhìn động tác vụng về của , đến máy đánh trứng còn biết dùng, khuấy bột có sức, nặn bột càng được, bà hết nhịn nổi, thay tự vào sân.

      Làm bánh quy vị gừng đường, món này có thể giữ được lâu, hơn nữa Kim Đa Bảo kì hành kinh, ăn cái này uống chút nước nóng rất dễ chịu.

      Kim Đa Bảo nhìn mẹ Kim nhào nặn rồi cán bột cách thành thạo, xấu hổ nghĩ, hay là bây giờ làm nhiều chút, sau đó mang cho Khâu Thiên ăn là được, vốn chẳng làm được những món phức tạp như vậy… Nhưng tốt xấu gì cũng có tham gia, dùng khuôn ép bột thành hình miếng gừng, cảm thấy mình cũng làm được rất nhiều thành phẩm, nhất là sau khi lấy bánh quy từ lò nướng ra, nhiệm vụ phủ đường và vẽ sô la đều giao hết cho .

      dùng toàn tâm vẽ hình nam nữ nho trước, sau đó cẩn thận bỏ vào bao , rồi đóng trong túi lớn để giữ lâu.

      Vừa khai trương năm mới, công ty hạ xuống ít chính sách, điều thứ nhất là phải thành lập tổ hạng mục, mở vốn phát triển tập san mới. Kim Đa Bảo được phân đến tổ hạng mục mới này, sách đảm nhiệm trong tay vốn sắp kết thúc, nhưng còn chưa bắt đầu làm bị chuyển giao cho biên tập viên khác. Sau đó phải quay lại từ đầu, tìm bản thảo xuất bản sách phù hợp với phong cách của tập san mới.

      Vừa kịp quen với bộ sách trước, bây giờ phải bắt đầu công việc mới lần nữa, Kim Đa Bảo có chút thích ứng được. phồng má, nhìn màn hình máy tính, lúc đầu thấy hơi ão não, sau đó lại cấp tốc lên tinh thần. thế nào cũng là người mới, được thách thức chuyện mới cũng khá thú vị đấy chứ!

      Nâng cao tinh thần xong cố gắng phấn đấu, dù sao để chuẩn bị hạng mục, việc đầu tiên cần làm là tiến hành khảo sát thị trường, và tổ viên phân công công việc, mỗi người tự lên đường đến đô thị sách để khảo sát các bộ sách bán chạy, loại nào hợp xu hướng nhất.

      Mà chẳng biết khéo thế nào, tất cả mọi người đều nghĩ Kim Đa Bảo rất thân thiết với cao ốc sách hợp tác lần trước, quyết định giao địa điểm này cho . Kim Đa Bảo khóc ra nước mắt, nhớ lại cơn giông tố của phần trà bánh chiều lúc trước, có lẽ tránh khỏi chuyện gặp phải Thẩm Tùng Nguyên, nhưng trong công việc thể lén mang tình cảm cá nhân vào, lãnh đạo phân phó như vậy, cũng dám , chỉ thầm cầu khẩn, Thẩm tổng quý nhân bận rộn nhiều việc, đừng đụng phải ta là được.

      Nhưng sợ chuyện gì gặp ngay chuyện đó, hàng sách bán chạy còn chưa xem được phân nửa, nhận được điện thoại của Thẩm Tùng Nguyên, ta chắc lắm, hỏi, “Hình như tôi thấy ?”

      Kim Đa Bảo nhìn bốn phía, “Tôi thấy ngài.”

      “Ở lầu.” Thẩm Tùng Nguyên tò mò hỏi, “Tới mua sách à?”

      “Làm khảo sát ạ, công ty chúng tôi mở hạng mục mới.” Kim Đa Bảo về công việc chính đáng.

      “Ồ, là “Hạt Cổ” đúng ?” Hình như Thẩm Tùng Nguyên có vẻ hiểu rất , “ đến phòng làm việc của tôi , tôi gọi người đem toa trong kho cho xem.”

      Có thể như vậy sao?

      Kim Đa Bảo rất hoảng sợ, đấu tranh trong lòng, cuối cùng đành thỏa hiệp, “Được, tôi qua ngay.”

      Lúc lên thang máy, Kim Đa Bảo bỗng có cảm giác hổ thẹn như bán quốc cầu vinh, nếu Thẩm tổng vì thích nên mới giúp đỡ như thế, lại thể đáp lại được gì, còn hưởng thụ giúp đỡ của ta, vậy có phải hơi quá đáng ?

      Bước vào phòng làm việc, Thẩm Tùng Nguyên dựa ghế chủ tọa, bảo ngồi xuống, trong phòng có người khác, nhưng ta vẫn mặc tây trang rất nghiêm chỉnh, lần này là màu xám bạc. ta tháo kính xuống, “Lát nữa toa được gửi lên. Tôi cũng biết hạng mục đó của các , là hạng mục trọng điểm trong năm nay, công ty mượn khu vực bên này của Hữu Đồ để làm phòng khách văn hóa trong thời gian dài, dự tính cho những thành viên cấp cao con đường hợp tác.”

      Kim Đa Bảo chỉ biết đầu năm nay công ty bắt đầu hợp tác toàn diện với Hữu Đồ, nhưng chỉ nghĩ là hợp tác ở mảng thị trường kia, bên bán sách với giá thấp, bên tiêu thụ với số lượng lớn. Nhưng ngờ ngay cả chuyện công ty các muốn mở hạng mục gì ta cũng biết.

      Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, thư kí Giang mang toa hàng mà Thẩm Tùng Nguyên muốn tới, Thẩm Tủng Nguyền hất đầu về phía Kim Đa Bảo, thư kí Giang liền đưa trực tiếp cho .

      “Cảm ơn giúp tôi đặt trà bánh.” Dù hơi xấu hổ, Kim Đa Bảo vẫn vội cảm ơn.

      có gì, dù sao cũng tính bằng tiền của Thẩm tổng.” Thư kí Giang nháy nháy mắt với Kim Đa Bảo, lúc ông chủ bảo tặng phiếu mua sách cho bé uống say lần trước, cảm thấy ông chủ quá khô khan, nào có ai theo đuổi con lại tặng quà như vậy. Dù bận suy nghĩ, nhưng cũng nán lại làm phiềm hai người, tinh ý rời khỏi phòng làm việc nhanh.

      “Xem năm trang trước là được, những trang phân loại phía sau liên quan đến tổ hạng mục của các .” Thấy Kim Đa Bảo lật các trang phía sau, Thẩm Tùng Nguyên nhắc nhở, “Đừng chụp ảnh, lấy bút ghi lại cũng sao.”

      “Cảm ơn Thẩm tổng!” Kim Đa Bảo lấy vở ghi lại nhanh, vui vẻ như nhặt được vàng đường. Chuyện quan trọng được đơn giản hóa, Thẩm Tùng Nguyên tiếp tục thảo luận về gu đọc sách gần đây của độc giả, về vài ngôi sao đóng vai chính trong các phim điện ảnh và truyền hình với , dự đoán về xu hướng thị trường năm nay chút, lời ít mà ý nhiều, nhưng từng điểm đều có thể lấy về để nghiên cứu tỉ mỉ.

      Kim Đa Bảo bỗng nhớ tới ông chủ công ty sách báo mà xem mắt lúc về nhà, lại nhìn người đàn ông lịch trước mặt, cảm thấy khác nhau trời vực. Người so với người, đúng là tức chết người khác, cho dù Thẩm Tùng Nguyên có hỏi xin người nhà hơn hai trăm vạn, vẫn cảm thấy Thẩm Tùng Nguyên rất lợi hại.

      Cũng chỉ giới hạn ở chuyện nghĩ ta lợi hại mà thôi, cũng muốn gì khác, cũng muốn so sánh ta với bạn trai mình. Lúc thỉnh giáo cảm thấy rất tự nhiên, nhưng xong công việc lại có chút xấu hổ.

      Thẩm Tùng Nguyên thấy để lộ vẻ mặt biết gì thêm cách lộ liễu, nên làm khó nữa, “ tới đây thế nào?”

      “Lái xe tới.” Kim Đa Bảo dối.

      “Ồ, lấy được bằng lái rồi à?” Thẩm Tùng Nguyên nhớ mang máng, hình như thi thực hành qua.

      “Thi đậu rồi…” Kim Đa Bảo nghĩ, nếu như ta muốn cùng dùng cơm hay gì đó, cho dù đột ngột thế nào, cũng phải mình có bạn trai.

      Thẩm Tùng Nguyên đeo kính, “Vậy về sớm chút, mau tan ca, tôi ở đây cũng còn nhiều việc bận.”

      Hả? Chỉ như vậy sao?

      Kim Đa Bảo vội đứng lên, cúi chào cảm ơn Thẩm Tùng Nguyên, sau đó dùng dáng vẻ tự cho là ung dung nhất, đẩy cửa ra ngoài.

      Thẩm Tùng Nguyên nhìn bóng lưng lên vẻ hoảng hốt ràng của , cười bất đắc dĩ, thư kí Giang tự quyết định chuyện đặt trà bánh buổi chiều, làm nương nhà người ta bị dọa sợ phen.

      Vì được Thẩm Tùng Nguyên giúp đỡ, nên cuộc khảo sát vốn dự tính trong cả buổi chiều thuận lợi trôi qua trong hai tiếng. Ở thời điểm bây giờ, qua lại đường, về tới được công ty cũng đến giờ tan ca, bằng cứ về thẳng nhà. Nhưng nghĩ lại chút, như vậy có tính là về sớm bỏ bê công việc nhỉ? Cuối cùng bấm bụng quyết định, dù phải tới lui, cũng nên về công ty chuyến.

      Chặng đường buồn chán, bèn dùng để suy nghĩ vài chuyện, chuyến của Khâu Thiên sắp kết thúc, tối hai ngày nay Khâu Thiên đều gọi video cho , còn biết internet bảo đau bụng kinh là do quá gầy, phải ăn nhiều chút. gì, cũng “được được được”, cảm giác như nhai miếng kẹo dẻo mềm mềm ngọt ngọt, lúc tan ra ngọt lịm, khi nhớ lại, trong miệng dường như vẫn mang theo xúc cảm mềm mại.

      Lúc đến được công ty, quả nhiên sắp tới giờ tan ca. Ở tổ hạng mục mới chỉ còn lại biên tập viên, thấy đến liền kéo qua để than thở, “ xem chút , sao đầu năm nay loại người gửi bản thảo nào cũng có, loại hình mà chúng ta cần viết đầu hộp thư, vậy mà vẫn có người mù quáng thế này.”

      Kim Đa Bảo vừa mở máy tính tra thư điện tử, vừa nghe đồng nghiệp , “Truyện bắt đầu tại trang web dài kì, còn 130 vạn chữ, dự tính 200 vạn kết thúc. Tôi cứ tưởng là khoa học viễn tưởng đồ sộ này nọ, kết quả toàn là chiến tranh của mẹ chồng nàng dâu, trận đánh hơn trăm hiệp, còn bao gồm các trận đấu với tiểu tam, tình tiết tranh gia tài máu chó, suýt chút nữa tôi phun búng máu lên màn hình.”

      “A haha…” Kim Đa Bảo cười hùa gượng gạo, tra thư điện tử, có thông báo của công ty. tiện tay mở bản thảo, nhìn đồng nghiệp an ủi, “Bên của tôi cũng chỉ có bản thảo hợp cầu thôi, xem cái này , giọng văn thanh xuân đau đớn. Số từ kết thúc: chưa biết. Tiêu đề: Tạm thời có. Chà, bản quyền lại thuộc cả về tác giả này.”

      Kim Đa Bảo dùng bộ dạng lúc đọc bản thảo, đọc to lên: “Thời gian trôi vĩnh viễn thể trở lại, chuyện cũ cũng chỉ có thể trở về chốn cũ. Ôi, vẫn còn những lời ca cho khúc dạo đầu.”

      “Có vài kí ức, nếu tôi đề cập tới, em chẳng nhớ được gì. Tôi muốn , nhưng lại sợ thể diễn tả hoàn toàn những điều tốt đẹp năm đó.

      Đôi lúc muốn em nhớ lại, đôi lúc lại cảm thấy bằng cứ dứt khoát quên , để tất cả đều là mới mẻ, tôi là mới mẻ đó, bây giờ em thích tôi.

      Có phải nên nhắc lại lần với em ?

      Tôi vẫn chưa muốn.

      Từng lần đều làm tôi bối rối, cố chấp để bản thân vờ như tràn ngập trong cuộc sống của em rất nhiều năm, để tôi như tham dự vào cuộc sống ấy quá nhiều.

      Trong đêm mưa đầu thu hôm đó, vẻ mặt em hốt hoảng, đôi mắt rưng rưng, dáng vẻ vừa bất lực vừa đáng thương, hỏi tôi có thể giúp em gọi cú điện thoại?

      Lúc đó tôi nghe nhạc, nội dung lời ca là gì nhớ , chỉ còn nhớ lúc gặp em, tim bỗng đập liên hồi, thế giới đều trở nên yên tĩnh. Tôi tháo tai nghe, nghe thấy em gì, nhưng vẫn đưa điện thoại cho em.

      Sau đó rất nhiều năm, tôi còn nhớ dáng vẻ của em nữa, nhưng vẫn còn nhớ, trong cơn mưa phùn, dưới ánh đèn đường, em bung chiếc dù đen, đơn trước mặt tôi, con đường kia chỉ còn lại mình em, còn có thiếu niên thầm thương trộm nhớ.”

      Đồng nghiệp đuổi kịp, cùng đọc với , “Tạm được, dù hơi màu mè chút, sau đó truyện này viết thế nào… Hả? Tới đó là kết thúc? đầu đuôi, câu đề từ quái quỷ gì đây? ‘Ngày mai gặp nha, Chó Bảo’? Chó Bảo là cái gì?”

      Chó Bảo vội vàng tắt trang web, gương mặt chôn trong tay dở khóc dở cười. Cái tên điên này! Viết thư tình gửi vào hộp bản thảo làm gì!

    3. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 32

      Edit: Blue

      Kim Đa Bảo dám lớn tiếng, “ về rồi sao?”

      Kim Đa Bảo suy nghĩ rất nhiều lần, rốt cuộc và Khâu Thiên từng gặp nhau ở đâu, cuối cùng, khi gần như ám chỉ ràng mới có thể nhớ lại. Lúc đó là năm thứ hai đại học, mang đồ đến cơ sở chính, dưới mưa phùn đầu mùa thu. Ban đầu bị mắc mưa, người ẩm ẩm khó chịu, sau đó lên xe buýt lại bị trộm mất điện thoại di động —— đó là chiếc điện thoại mà dùng toàn bộ tiền làm thêm trong hè mới mua được, hôm bị mất cũng là ngày mới mua vỏ điện thoại rất đẹp.

      Nếu đặt việc này ở tại, có lẽ chỉ bứt rứt hồi, sau đó lập hồ sơ làm thủ tục báo cảnh sát, bực bội đấm gối nửa ngày, bớt ăn bớt mặc để mua điện thoại mới mà thôi. Nhưng lúc đó chỉ là học sinh vừa bước vào môi trường mới, làm mất thứ có giá trị nhất mà mình tự kiếm được, cảm giác như thế giới sụp đổ, suy nghĩ đầu tiên là phải mau gọi về nhà, ba mẹ biết nếu nhận được điện thoại bảo bị tai nạn phải đem tiền tới đừng tin.

      đứng ngẩn người dưới mái hiên nhà ga, tìm bác thoạt nhìn khá dễ chuyện, hỏi bà có thể cho mượn điện thoại gọi , kết quả bị người nọ nghi ngờ nhìn cái, sau đó né . Cảm giác lúc đó dễ chịu tí nào, nhưng vẫn kiềm nén tủi thân, hỏi nam sinh đứng bên cạnh, cậu nam sinh kia đeo tai nghe, nhìn , tháo bên xuống, “Gì thế?”

      “Điện thoại di động của tôi bị trộm, phải gọi điện về cho nhà, cậu có thể cho tôi mượn điện thoại chút ?” Đây là lần thứ ba Kim Đa Bảo câu này, khóe mắt hơi đỏ lên.

      Nam sinh lấy điện thoại trong túi quần ra, đưa cho , “Này.”

      Kim Đa Bảo muốn tìm góc vắng người để gọi điện, nhưng sợ nam sinh nghĩ là mình muốn trộm điện thoại, nên đành đứng trước mặt cậu ta gọi về nhà. Ba Kim vừa a lô tiếng, nhịn được nữa, rớt nước mắt, sau đó vội giơ tay lau, tóm tắt chuyện bị trộm mất điện thoại. cúp điện thoại, trả cho nam sinh kia, “Cảm ơn cậu.”

      Nam sinh nhìn vài giây, đột nhiên câu an ủi, “Đừng khóc.”

      Khi đó trời tối, Kim Đa Bảo chỉ muốn về kí túc xá cho nhanh, nên liền xoay người, đội mưa chạy , nghe thấy lời an ủi của nam sinh, cũng phát cậu nam sinh kia theo sau lúc lâu.

      Kim Đa Bảo chẳng biết sao, lăn lộn giường, lúc đó chỉ bận đau lòng cho chiếc điện thoại, ai lại chú ý người cho mượn điện thoại có dáng dấp thế nào… Hơn nữa bốn năm trước Khâu Thiên mới mười sáu, còn là học sinh trung học, sao có thể gặp “sắc nảy lòng tham” với học sinh trung học chứ… Chà chà, bức thư kia của , cái gì mà “thiếu niên thầm thương trộm nhớ”, vậy từ lúc lên trung học thích sao, ha ha…

      Sôi trào hồi, tóc đều bị vò lộn xộn, bỗng nhận được điện thoại của Khâu Thiên.

      “Vào trong nước rồi, lát nữa ăn cơm, sau đó lên máy bay, chắc hai giờ mới về tới nhà. Em mau ngủ , ngày mai tới tìm.” báo cáo đơn giản lộ trình của mình.

      “Ừ, chừng nào thức dậy qua tìm em, cũng may thứ bảy em có thể ngủ nướng chút.” Giọng Kim Đa Bảo kiềm lại, bình tĩnh vô cùng.

      “Công việc xử lí xong chưa? Bản thảo gì đó cũng xem luôn rồi à?”

      “Ồ, hôm nay ra ngoài khảo sát thị trường, xem bản thảo, đợi làm xem là được, em phải dành cuối tuần để chơi với chứ!” Kim Đa Bảo nhịn cười, nghiêm chỉnh phát huy đức tính tốt của người bạn .

      “Khụ khụ.” Hình như Khâu Thiên bị sặc nước bọt, mấy giây sau mới , “Công việc cũng rất quan trọng, nhân lúc chưa về, em lo xử lí công việc trước , để lúc về có thể chơi cho thoải mái, như xem thư điện tử hay gì đó chẳng hạn.”

      “Mệt chết được, em chỉ muốn nằm thôi, muốn làm việc…”

      “…” Khâu Thiên trầm mặc, “Được rồi.”

      Kim Đa Bảo cười khe khẽ, “Hóa ra vừa gặp em, chà, lúc đó còn như vậy, có phải em là người mở ra thế giới tình cảm cho , khiến lần đầu biết cảm giác động tâm là thế nào?”

      Khâu Thiên biết xem, thở phào nhõm, “Bộ dạng biết xấu hổ của em quả rất đáng .”

      “Hứ.” Kim Đa Bảo mới kiêu ngạo được lúc chịu thua , “Cái đó phải do viết đúng ?”

      “Ừ, copy, đâu phải em biết số sách đọc được trong mấy năm nay của , mấy lời như vậy có viết nổi đâu.” Khâu Thiên thà phủ nhận bản quyền bài viết.

      “Đạo văn đạo văn! Copy là phải chặn!” Tuy Kim Đa Bảo sớm đoán được thể viết loại văn chương này, nhưng khi thừa nhận cách trắng trợn như vậy, trong lòng vẫn có chút vui.

      , cũng có sửa lại mấy chỗ.” Khâu Thiên vội .

      “Hả?”

      “Trong bản gốc là tuyết rơi, đổi thành mưa rơi.”

      “Đạo văn đạo văn.”

      Khâu Thiên cúi đầu cười, “Được rồi, để xóa, xóa xong viết cái khác, tuyên ngôn kết hôn này nọ, chắc chắn tự mình viết. Được chưa?”

      Cái gì mà tuyên ngôn kết hôn! Ai bảo muốn kết hôn với chứ!

      Kim Đa Bảo nghĩ đường nẻo, “Em có làm ít bánh quy cho …”

      Tuy trả lời lạc quẻ, nhưng Khâu Thiên vẫn nể tình cho qua, mãi đến khi trưởng đoàn gọi mọi người ăn, Khâu Thiên mới cúp điện thoại.

      Có lẽ do trước khi ngủ nghĩ về quá nhiều chuyện qua, hoặc có lẽ do quá kích động vì mong đợi cuộc hẹn sáng hôm sau, mà cả đêm Kim Đa Bảo đều ngủ thẳng giấc, lúc gần sáng lại nằm mơ, trong mơ có những cảnh hoang đường, mà là cảnh thường ngày rất , mơ thấy trộm lẻn vào nhà, tên trộm lấy mất đồ đạc, sau đó qua bịt miệng , đổ những hạt màu trắng như muối vào mũi . Cuối cùng bị giấc mơ này dọa tỉnh, phát trời vẫn còn tối, trong phòng im phăng phắc.

      vội nhắm mắt lại, nhưng rốt cuộc vẫn ngủ được, nhớ lại hai ngày trước, có tác giả biết nhà mình bị trộm lẻn vào. Tác giả đó cũng mướn chung nhà với bạn, kể là sáng sớm tên trộm lẻn vào trộm đồ, bị bạn cùng nhà của phát , la lên dọa chạy mất, sau đó tác giả ấy nhắc rất nhiều lần, buổi tối ngủ phải khóa trái cửa, nếu phát có trộm vào được mở mắt, vì tên trộm nhìn thấy diệt khẩu.

      Càng nghĩ càng sợ, đến nỗi Kim Đa Bảo cảm thấy tên trộm ấy nấp đâu đó, chỉ cần mở mắt lập tức giết . chẳng dám nhúc nhích, ngay cả xoay người cũng sợ tạo ra tiếng động, trông đầu lên tên của Khâu Thiên hết lần này tới lần khác, giống như được thôi miên, làm nửa tỉnh nửa mê kiên trì tới lúc hửng sáng.

      Chút ánh sáng chiếu vào phòng, Kim Đa Bảo mở mắt, nhìn quanh phòng vòng, hình như có bóng người nào. thở phào nhõm, chưa nhìn đồng hồ vội gọi điện cho Khâu Thiên, tiếng chuông vang nửa ngày, bên kia mới nhận máy, Khâu Thiên tỉnh táo lắm, “Sao?” tiếng.

      “Khâu Thiên Khâu Thiên.” Kim Đa Bảo dám lớn tiếng, “ về rồi sao?”

      “Ừm…”

      “Em nghĩ trong nhà em có trộm… A phải, có thể là em gặp ác mộng, nhưng em sợ quá…” Kim Đa Bảo năng lộn xộn.

      Đầu bên kia lên tiếng, Kim Đa Bảo ngập ngừng hỏi, “Khâu Thiên? ngủ hả?”

      .” lúc sau Khâu Thiên mới trả lời, “ mặc quần áo. Đợi chút…”

      Kim Đa Bảo cầm điện thoại, nghe cẩn thận, quả có thể nghe thấy tiếng quần áo sột soạt, sau đó Khâu Thiên với , “Ra mở cửa .”

      vén chăn nhảy xuống giường, lê dép bông ra mở cửa. Sáng tinh mơ, tiếng chìa mở khóa kêu leng keng rất to. Cửa mở ra, mái tóc dài hơn chút của Khâu Thiên hơi rối, khoanh tay, dậm chân chờ bên ngoài, đứng cách cửa chống trộm bảo mở nhanh.

      Vào nhà, Khâu Thiên liền quơ tay cầm bót giày* bên cạnh kệ giày dép, nhanh chóng tìm trong phòng khách vòng, lại nhìn phòng Kim Đa Bảo chút, sau đó bảo vào phòng Tiểu Vân xem thử. Thấy tất cả đều bình yên vô , mới trả bót giày về chỗ cũ, sau đó kéo Kim Đa Bảo vào phòng, cởi áo khoác chui thẳng vào ổ chăn của , tỏ vẻ bất mãn, dạy bảo, “Lần sau đừng gợi ý súc tích như vậy, phải là muốn ngủ chung với thôi sao, trộm lẻn vào nhà làm gì, doạ sợ muốn chết.”

      (Bót giày: dụng cụ có lưỡi cong được dùng để giúp đưa gót chân vào trong giày dễ dàng.

      Hình xem bên dưới)

      Lúc này Kim Đa Bảo mới phát còn chưa mang vớ, trong áo khoác cũng chỉ mặc áo thun ngắn tay và chiếc quần thể thao. Kim Đa Bảo chỉ mặc quần áo ngủ nên vội bò lên giường, kéo chăn co người chui vào lòng , “Tên trộm còn đổ muối vào mũi em nữa.”

      “Tên trộm này rảnh rỗi .” Khâu Thiên choàng tay qua gáy , kéo vào, cúi đầu nhìn cái, sau đó tiến lại gần miệng .

      “Đừng!” Kim Đa Bảo lấy hai tay che miệng, giọng rầu rĩ vang qua kẽ tay, “Chưa đánh răng.”

      Khâu Thiên hôn lên mu bàn tay cái, bắt ép thêm, vỗ vỗ lưng , “Ngủ thêm chút .”

      Dựa vào người mình thích, còn có hơi thở ấm áp, thần kinh Kim Đa Bảo dần thả lỏng, lát sau ngủ thiếp . Mãi đến khi đồng hồ sinh học trong người reo lên, mơ mơ màng màng, mới cảm giác được người bên cạnh hôn môi và mặt mình, hình như ngực cũng bị xoa nhè

      mặc áo ngủ, bên trong có gì, lúc này cảm nhận được bàn tay dán hoàn toàn lên người mình. chẳng dám mở mắt, lừa mình dối người, nghĩ rằng nhất định còn ngủ mơ. Nhưng suy nghĩ này vừa lên, cảm thấy ngực bị nhéo cái, Khâu Thiên thả tay xuống, dịch ra chút nhìn , “Dậy rồi giả bộ ngủ làm gì?”

      Kim Đa Bảo có tiền đồ, xoay người đưa lưng về phía , lên tiếng, làm bộ nghe thấy.

      Cảm giác lệch múi giờ của Khâu Thiên vẫn chưa trở lại bình thường, hơi nhức đầu, ôm lấy từ phía sau, “Hôm nay em muốn đâu chơi?”

      “Đâu cũng được, chúng ta có thể cưỡi xe đạp chơi xuân…”

      “Vào ngày này hả? sợ gió thổi em bay luôn à.” Khâu Thiên cười nhạo, “Hôm qua về trễ lắm, em cứ nghĩ , ngủ lát.”

      “Ừm! Vậy ngủ ! Chúng ta ở nhà luôn cũng được, trước đây cuối tuần nào em cũng nằm ở nhà cả ngày.”

      “Nằm ngày luôn sao?” Khâu Thiên siết chặt cánh tay, “Em nghĩ với em nằm đây ngày đêm ngủ được à?”

      Giọng trầm trầm, mặt Kim Đa Bảo vốn đỏ, bây giờ càng đỏ hơn, lấy chăn che nửa mặt lại, “Vậy về nhà ngủ .”

      cảm thấy nếu về nhà làm em mất hứng.” Khâu Thiên buông ra, xoay người đưa lưng về phía , “Được rồi, mỗi người ngủ bên, ngủ thôi.”

      Đưa lưng vào nhau như thế, hơi thở xâm lược xa lạ biến mất hoàn toàn. Qủa như vậy có thể ngủ thoải mái hơn, nhưng Kim Đa Bảo vẫn còn khá hưng phấn, nhìn Khâu Thiên ngủ ngon, nhịn được muốn thử làm bạn hiền lành lần, bò khỏi giường, thay đồ làm thức ăn sáng cho .

      Gọi là làm bữa sáng, nhưng ra cũng chỉ là hâm nóng chút sữa, chiên quả trứng gà, lấy bánh quy trong tủ lạnh bày lên bàn.

      Đối với bữa ăn đủ để lấp bụng này, Khâu Thiên cũng chẳng oán trách câu, nể tình ăn hết. Với món bánh quy gừng mà Kim Đa Bảo lấy ra khoe, vì cứng đến mức có thể làm gãy răng, nên nhúng bánh vào sữa trước, nào ngờ gương mặt vẽ bằng sô la bên lại bị nóng chảy, kéo thành đường dài. nhìn cẩn thận, trêu , “Lần đầu gặp em, em cũng khóc giống như vầy, thảm vô cùng.”

      Kim Đa Bảo cướp lấy miếng bánh quy gừng, cắn mấy cái, cho tiếp tục chế nhạo mình.

      Khâu Thiên tốt bụng lấy miếng bánh khác chấm vào sữa. Trong nắng sớm, dáng vẻ yên tĩnh của đẹp trai thể tả, Kim Đa Bảo nhịn được, hỏi vấn đề mà rất muốn biết, “Lần đầu gặp em, khi đó thích em sao?”

      ra vấn đề này cũng có ý nghĩa lắm, ngay cả dáng dấp thế nào còn nhớ, vậy dựa vào cái gì mà bắt cứ phải thích . Nhưng khi con đương, nhìn chung đều trở nên kì lạ như vậy, cứ mâu thuẫn rồi lại mong chờ.

      Khâu Thiên suy nghĩ chút, “Khi đó à… biết.” xong, thấy mặt dường như có chút thất vọng, bèn nhéo nhéo quai hàm bạnh ra của , “Nhưng mà bây giờ thích quá chừng.”

      A~~~

      Kim Đa Bảo hài lòng, tiếp tục ăn miếng bánh quy gừng có gương mặt bị nhúng sữa kia.
      ————————-

      Bót giày:

      [​IMG]

    4. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 33

      Edit: Blue

      được, vận động viên ăn gì vào miệng cũng phải kiểm định nghiêm ngặt.”

      Sau khi giải quyết qua loa bữa sáng, mẹ Khâu gọi điện hỏi Khâu Thiên đâu, Khâu Thiên đưa mắt nhìn Kim Đa Bảo, thấy dùng khẩu hình miệng, huơ tay múa chân bảo đừng , Khâu Thiên suy nghĩ chút, “Ở ngoài ạ.”.

      “Mới sáng sớm chạy ra ngoài? Ăn gì chưa?”

      “Ăn rồi.” Khâu Thiên lại đối phó vài câu, cuối cùng , “Tối con mới về.”

      Cúp điện thoại, ngúc ngắc bàn chân mang vớ, “Em tìm đôi vớ cho . À, còn quần áo mùa thu nữa.”

      mặc đồ của em được ?”

      phải chứ? Hay là về nhà mặc?” Khâu Thiên trêu , “ sao, nhân tiện em có thể làm quen với mẹ chút.”

      cần đâu…” chưa chuẩn bị đủ tinh thần để gặp phụ huynh sớm như vậy, “Để em tìm legging cho mặc tạm, a, nếu chúng ta đến siêu thị mua quần áo .”

      “Được, lái xe , em nên luyện chạy đường lớn chút.” Khâu Thiên cầm ly sữa vào nhà bếp rửa, “Em thay đồ rồi mình .”

      Lúc ra thấy Kim Đa Bảo chuẩn bị bàn chải mới cho mình, mặt còn bôi sẵn kem đánh răng, xin lỗi, đưa khăn mặt của mình cho , “ có khăn mới, dùng tạm của em .”

      đưa cái gì dùng cái đó, lau mặt xong lấy khăn đắp lên mặt , “Thơm thơm.”

      “Ây da, đừng đụng em!” Kim Đa Bảo quơ quào, đẩy và cái khăn ra, “ chùi sạch phấn của em rồi!”

      “Ồ? Em trang điểm hả?” sờ sờ bàn tay bị đánh của mình, nghiêng đầu, nghiêm túc nhìn chút, “Hèn chi đột nhiên xinh quá trời.”

      trang điểm cũng xinh!” trẻ con nhấn mạnh.

      “Phải đó.” Khâu Thiên giơ ngón tay chà môi , mặc giãy giụa, rút vài tờ giấy chùi son môi của .

      điên hả! Đừng chùi!”

      được, vận động viên ăn gì vào miệng cũng phải kiểm định nghiêm ngặt.” Khâu Thiên cười, giữ chặt bả vai , thô bạo lau sạch son môi đó, ngay cả đường viền quanh môi cũng được lau cẩn thẩn, sau đó cúi đầu hôn cái, “Ừm, kiểm định đạt tiêu chuẩn rồi.”

      Trong mắt , gương mặt đỏ bừng vì giãy giụa của Kim Đa Bảo lại trông rất thú vị, “Nếu hôm nay ở nhà ngủ cả ngày cũng được.”

      “Đừng! Em lỡ trang điểm rồi, em muốn ra ngoài.”

      “Được thôi.” Khâu Thiên cướp lấy cây son mà cầm từ bồn rửa tay lên, “ được tô.”

      “Son bóng mà!”

      được tô.” Khâu Thiên quan tâm, giữ lại rồi ra ngoài, “Chìa khóa xe đâu.”

      “Trong ngăn kéo.” Kim Đa Bảo yếu đuối, lay chuyển được , đành chịu thua, cắn đôi môi trông như nhả ra son của mình, quay về nhà tìm chìa khóa.

      Khâu Thiên mang giày ra cửa đứng chờ trước, đúng lúc chạm mặt ba Khâu mở cửa để ra sân tập huấn luyện, hai cha con ngơ ngác nhìn nhau, nghe thấy Kim Đa Bảo hỏi câu: “Điện thoại của em ở chỗ à?”

      Ba Khâu tò mò đưa mắt nhìn vào trong cánh cửa đối diện, Khâu Thiên dựng ngón trỏ lên trước miệng, ra hiệu bảo ba mình đừng lên tiếng, ba Khâu liền nể tình lùi về sau bước, nhàng đóng cửa lại.

      “Điện thoại của em ở chỗ đúng ?” Kim Đa Bảo đứng trước cửa thay giày, vừa đóng cửa vừa hỏi .

      “Ừ, ở đây.” Khâu Thiên lấy điện thoại của hai người từ trong túi, “Này.”

      “Để chỗ , em lái xe cũng giữ được.” Nhắc tới chuyện phải ra đường lớn tập lái xe, vẫn có chút căng thẳng, nên chú ý khác lạ của Khâu Thiên, đóng cửa xong liền bước xuống dưới lầu.

      Khâu Thiên đưa mắt nhìn cửa nhà mình, cũng nối đuôi xuống lầu.

      Đứng phía sau cánh cửa lớn, ba Khâu ghé vào mắt mèo nhìn bóng lưng của chuyện với con trai mình, dù thấy mặt mũi thế nào, nhưng cũng biết chắc là bé nhà đối diện.

      “Ông làm gì thế?” Giọng mẹ Khâu bỗng vang lên từ phía sau lưng, “Sao còn chưa ?”

      “À, vừa nãy thắt lưng đột nhiên hơi đau.” Ba Khâu vội vã dùng tay đỡ lưng, tay đè lên cánh cửa, kéo dài thời gian cho con trai kịp đưa người .

      “Hôm nay nhà máy xẻ thịt tới giao hàng, tôi muốn ra mua đuôi bò, ông cũng ăn chút để bồi bổ . Haizz, cái thằng nhóc Khâu Thiên thối tha này, mới sáng sớm chạy ra khỏi nhà, tôi còn chẳng nghe thấy tiếng nó từ lúc nào nữa.”

      “Thanh niên mà, bọn nó có cuộc sống riêng, chắc là ra ngoài chơi với bạn bè thôi”

      quản được nó nữa. À đúng rồi, hôm nay Viên Viên làm, tới ăn cơm tối. Tối nay ông nhớ về ăn đó, gọi cho con trai ông tiếng, bảo nó về luôn, lời tôi nó chẳng nghe nữa rồi…”

      Kim Đa Bảo lái xe rất ổn định, tốc độ cao nhất toàn bộ hành trình đều vượt quá bốn mươi dặm, tốc độ xe để ngắm cảnh, chủ yếu chỉ tầm ba mươi dặm, ngay cả chiếc xe lam xíu cũng dễ dàng vượt qua, hoàn thoàn coi thường danh dự của chiếc xe thể thao này.

      Khâu Thiên nâng má, buồn chán nhìn ngoài cửa sổ, đầu óc rơi vào trạng thái mơ mơ màng màng, hướng dẫn rất nhiều lần, nhưng bắt tăng tốc lại hoảng sợ như con chuột bị mèo quào, tay chân biết để đâu, cuối cùng đành để lái với tốc độ mà quen nhất.

      Lộ trình chỉ hơn mười phút bị Kim Đa Bảo kéo thành nửa tiếng, lúc đỗ xe đỗ ngay ngắn, lại tới tới lui lui gần mười phút. Đợi đến lúc xe rốt cuộc tắt máy, Kim Đa Bảo cởi dây an toàn, vỗ vỗ vai Khâu Thiên, “Xuống xe thôi.”

      Khâu Thiên ấn “pặc” nút dây an toàn, thở dài hơi, “Xe này chạy kích thích quá, em phải vỗ về trái tim bé bị hoảng sợ của chút.”

      xong liền kéo Kim Đa Bảo tới trước người mình, hôn cái lâu, giống như trút giận, “Lần sau mang thẳng em lên cao tốc mới được.”

      “Lái xe phải cẩn thận, được đua xe…” Nửa người Kim Đa Bảo bị ép chặt, rất khó chịu, “ thôi, mua vớ.”

      “Mua xong em giúp mang nhé?” Khâu Thiên ngả người như quan lớn.

      “Được được, mang giúp , mau xuống xe.”

      “Vậy muốn mua thêm quần lót.”

      “…”

      “Em đỏ mặt làm gì, cái này cũng để em mặc giúp đâu.”

      “…” Kim Đa Bảo dẩu môi, dùng sức đẩy xuống xe, sử dụng vũ lực với tên thối này chuyện được, quá lắm rồi!

      Đến cửa hàng quần áo nam vắng khách nhất, Khâu Thiên chê áo len mặc ngứa, nên tìm áo bằng vải nhung để thay, còn Kim Đa Bảo chọn vớ và quần mùa thu cho . Thảo nào chỗ này vắng người, giá tiền như thế, quả chẳng khách khí gì cả… Kim Đa Bảo lấy điện thoại tra ngân sách của mình. Nhìn hàng số còn lại trong thẻ, cố nhịn đau, tự thanh toán sổ sách, dù sao cũng vì sáng sớm phải tới giúp nên Khâu Thiên mới kịp mặc quần áo…

      còn ngẩn người ôm đồ chờ, hai người bán hàng bên kia bắt đầu khen Khâu Thiên là “Giá treo quần áo”, “Mặc cái gì cũng đẹp”. Kim Đa Bảo mau chóng qua đó, đưa những thứ mua cho , “Thay .”

      Khâu Thiên cầm vớ, nhìn cười sâu xa.

      để mang giúp sao?

      im lặng theo đến phòng thay quần áo, nhưng bị nhân viên cửa hàng ngăn lại, Kim Đa Bảo nhìn nhân viên cửa hàng hoài nghi, so với , hình như nhân viên cửa hàng còn xấu hổ hơn, “Thưa , bên này là phòng thay đồ nam, thể vào.”

      Kim Đa Bảo chỉ chỉ Khâu Thiên, “Tôi và ấy… có gì có gì.” mở miệng mới phát chuyện này quá quái gở, chừng trong lòng nhân viên bắt đầu nghĩ đến tình tiết phim truyền hình gì đó! cúi đầu, xoay người bước nhanh , thể biết mắc cỡ mà tiếp tục phát ngốc trong cửa hàng này nữa. chạy ra ngoài cửa, đứng trong góc mà nhân viên cửa hàng thấy để chờ .

      Khâu Thiên vừa thay quần áo vừa gửi tin nhắn cho , “Chạy chi vậy?”

      “Ra đây nhanh lên!”

      Đợi hồi, Khâu Thiên cầm túi giấy ra ngoài, nhìn xung quanh tìm , Kim Đa Bảo vẫy tay, đợi tới đó mới giậm chân, “Chắc chắn trong đầu nhân viên đó đầy chuyện quái gở rồi! Đều tại …”

      “Quan tâm bọn họ làm gì.” Khâu Thiên mở túi cho xem, bên trong còn đôi vớ xám trắng mới mở bao, “Mang cho .”

      tự mang được sao?”

      “Em mang giúp mà.”

      “…” Bộ dạng cố tình gây của rất đẹp trai… “Về nhà em mang cho .”

      “Vậy phải để chân trần hết đường luôn sao, lạnh quá.” giả vờ đáng thương, người run run.

      Kim Đa Bảo nhếch miệng, “ , tới đâu mang?”

      Khâu Thiên chỉ bóng đèn hình người to lớn phía trước.

      “WC nam?” Kim Đa Bảo vỗ vỗ ngực mình, “ được.”

      “Nhà vệ sinh nữ cũng được.” Khâu Thiên tỏ vẻ mình rất dễ thương lượng.

      “A a a!” Cho dù tính tình Kim Đa Bảo có tốt đến đâu cũng bị làm tức điên, nhón chân, muốn nhéo mặt , nhưng bị dễ dàng tránh thoát, thở phì phò bỏ , “ được được, lạnh chết luôn .”

      Khâu Thiên cười đuổi theo, nắm tay , bị hất ra, tiếp tục nắm, lại bị hất ra.

      đụng vào nữa, vẫn hất ra, hất xong mới phát vốn nắm tay mình, “Sao nắm?”

      “Ừm.” Khâu Thiên bàn điều kiện, “Em hất nữa nắm.”

      “…” Kim Đa Bảo đưa tay ra, “Được rồi.”

      Sau đó hai người như bệnh nhân tâm thần kia lại hòa thuận như lúc đầu, nắm tay nhau tiếp tục dạo phố.

      Cuối cùng ngang qua KTV, chủ tiệm vừa mở rèm che, ngọn đèn màu bỗng sáng bật lên, những người dạo xung quanh đều nhịn được nhìn sang. Rốt cuộc Khâu Thiên tìm được nơi có thể mang vớ, kéo Kim Đa Bảo thuê phòng , vì vào buổi trưa nên rất lời, mua tiếng còn được tặng thêm hai tiếng, hai người cũng chẳng biết tại sao, ôm thức uống và đồ ăn vặt vào hát.

      Vừa vào phòng, Khâu Thiên an tọa, đá giày ra, lắc lắc chân, “Tới đây.”

      Trong phòng tối om, Kim Đa Bảo mở hết đèn lên, bấy giờ mới tháo mác vớ ngồi xuống cạnh , lấy chân đặt lên đùi mình, giúp mang vớ.

      “Chà~” Khâu Thiên khoa trương thốt tiếng, “ ngờ lúc sống còn có thể gặp được chuyện tốt thế này.”

      Kim Đa Bảo mang xong chiếc, nhấc cái chân còn lại, “Bộ lúc mẹ mang vớ cho à…”

      “Có thể bàn tới mẹ chứ?” Khâu Thiên nhíu mày, “Em như vậy, lát nữa hôn em rất kì quái.”

      Kim Đa Bảo đẩy hai cái chân mang vớ của ra, “Plêu plêu plêu.”

      “Plêu” xong, trầm mặc kì lạ bỗng rơi xuống, Khâu Thiên hắng hắng giọng, “Em muốn hát hay muốn hôn?”

      Đây là đề tài lựa chọn quái gở gì thế? Kim Đa Bảo dựa nguyên tắc dè dặc, đáp, “Hát.”

      “Vậy em hát .” Khâu Thiên đưa micro tới trước mặt .

      Kim Đa Bảo đẩy lại, “ hát trước.”

      “Em hối hận.”

      đâu đâu!”

      Khâu Thiên do dự hồi, chọn vài bài hẳn là mới lắm, rất có dáng, vỗ vỗ micro, sau đó bắt đầu hành trình thoát khỏi giai điệu, tập trung hát hò. rất nghiêm túc, mỗi câu mỗi chữ đều hát rất khớp, nhưng bài hát nghe cứ như được remix, khác hoàn toàn bản gốc trong trí nhớ của Kim Đa Bảo.

      Có lẽ mỗi người đều có sức chịu ngược rất bền bĩ, Kim Đa Bảo kiên trì nghe hát hết bài, dĩ nhiên lúc nghe cũng sinh ra chút cảm giác thoát điệu, thoát khỏi cảnh giới rất mới mẻ. Thử hỏi xem, ai có thể hát câu nào cũng đúng cao độ được như vậy chứ! Đây cũng xem là loại bản lĩnh, đúng !

      Đến khi list bài hát được chọn gần hết, Khâu Thiên hát rất có cảm xúc, dự định chọn thêm list khác, Kim Đa Bảo tiến lên ôm lấy cánh tay , “Em hối hận rồi, em muốn hôn!”

      Khâu Thiên đẩy ra, “Chờ hát xong năm bài này hôn em.”

      Kim Đa Bảo: “QAQ…”

    5. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 34

      Edit: Blue

      Khâu Thiên đánh vào ót , “ thôi, đạp xe.”

      Kim Đa Bảo co rúc trong sô pha ở góc phòng hơn tiếng, tiếng trước Khâu Thiên hỏi thấy hát có hay , trái lương tâm khen câu: “Rất hay”, sau đó Khâu Thiên liền ngỏ lời: “Hay thế hát cho em mấy bài nữa”. Nửa tiếng sau, lại hỏi câu giống như vậy, Kim Đa Bảo kiên định lắc đầu: “ hay”, Khâu Thiên lại tỏ vẻ: “Hát chưa đủ đô, biểu thiếu toàn diện, nghe thêm chút thấy hay thôi.”

      Ma xuyên qua tai, đắp áo khoác của Khâu Thiên lên người, lúc bắt đầu hơi mơ màng, cuối cùng Khâu Thiên cũng hát đủ. lại gần, đưa micro cho , “Em muốn hát ?”

      tiếp tục …” Kim Đa Bảo nhẫn nhục chịu đựng, dũng cảm bước qua cái hố có tên: “Kỹ năng ca hát vô cùng đặc sắc, gì sánh bằng của bạn trai”, cảm giác cuộc sống đều thăng hoa hơn rất nhiều.

      “Cổ họng hơi đau.” Khâu Thiên cầm lấy chai nước suối uống nửa của Kim Đa Bảo, hớp vài ngụm, “ muốn hát mình , em muốn đạp xe chơi xuân đúng ? Vậy ra bờ hồ giữa công viên , bên kia có cho thuê xe đạp phải?”

      có thể tiếp tục, đừng ngại.”

      Khâu Thiên quăng bình vào thùng rác, dùng hai tay kéo tay áo khoác về phía mình, tiện thể kéo cả Kim Đa Bảo ngồi xếp bằng sô pha tới trước mặt, sau đó ôm lấy hai chân cong lại của , đặt ngồi lên đùi, “Vừa nãy em muốn hôn đúng ?”

      Kim Đa Bảo chỉ mới ngả người ngồi đùi xấu hổ, lúng túng muốn chết, “ có, nhớ lộn rồi.”

      “Ồ.” Khâu Thiên làm như muốn ném xuống đất, “Vậy quên .”

      Kim Đa Bảo hoảng hồn, dùng tay túm lấy vai , tay kia lôi cổ áo của , vùi đầu trong ngực lên án, “ còn trêu chọc em, em tuyệt giao với !”

      Khâu Thiên im lặng bế lúc, nhìn qua tấm thủy tinh cửa phòng, có nhân viên phục vụ tới tới lui lui, còn có thể nghe thấy tiếng trong bộ đàm. cầm remote chỉnh lượng, cắt ngang bài hát trước để thiết bị ngừng phát, ôm Kim Đa Bảo vào lòng, lay nhè .

      đừng lắc, em ngủ…” lại ngẩng mặt, giọng phản đối.

      “Này, Kim Đa Bảo.” Khâu Thiên tắc lưỡi, “ phải em có rất nhiều việc à?”

      “Em, em thế nào? Quên , cứ lắc tiếp …”

      Khâu Thiên đánh vào ót , “ thôi, đạp xe.”

      Vì trới nắng, nên người tản bộ quanh bờ hồ giữa công viên cũng ít. Khâu Thiên nộp tiền thế chân, lấy xe, sau đó mua nón che nắng cho Kim Đa Bảo, đội giúp , còn cột cái nơ dưới cằm để tránh bị gió thổi bay.

      Kim Đa Bảo đẩy chiếc xe dành cho người, nhìn mấy chiếc xe đạp đôi trong bãi đỗ, đành nuốt lời muốn trở lại. Tiền cũng đưa rồi, chạy vòng rồi hẵng tiếp.

      Tuy là mùa xuân, nhưng trong cơn gió thổi vù vù, se lạnh của tiết trời mùa xuân, hai người đạp xe quanh hồ quả mệt muốn đứt hơi. Kim Đa Bảo dốc hết sức lực của toàn thân, đạp xe tiến lên trước, nhớ lại câu “ bị gió thổi bay” của Khâu Thiên, chắc chắn phải chơi.

      Khâu Thiên đạp ở trước hồi mới phát bạn biến mất, quay đầu lại tìm, suýt chút nữa nhịn cười được. Áo khoác màu kem của bị gió thổi phồng lên như bao tải, phân nửa tóc bay lên, phân nửa còn lại táp vào mặt, chiếc mũ bằng vải nĩ màu đỏ thẫm mua cho cũng thoát khỏi đầu , bay lên , nhờ sợi dây được thắt cằm liều chết giữ lại. Bộ dạng vật vã như vậy, nếu nhìn quá đáng tiếc, Khâu Thiên nhanh chóng gạc chống xe, cầm điện thoại chụp lại dáng vẻ như nữ quỷ của , chờ đến lúc tới được đứng từ xa giơ cho xem.

      Qủa nhiên phản ứng đầu tiên của Kim Đa Bảo chính là chạy tới cướp điện thoại, xóa ảnh chụp, nhưng bị Khâu Thiên tránh được. bẽ mặt, dừng xe lại, bỏ qua bên kia giận dỗi trận.

      Khâu Thiên thấy thế bèn bỏ điện thoại vào trong túi, tới với , “ đạp hả?”

      vẫn chỉnh tóc, nghe vậy bực bội lắc đầu, “ đạp nữa.”

      “Được rồi, đằng trước có bãi đỗ xe, đem xe trả.” Khâu Thiên giúp chỉnh lại mũ, “Chờ chút.”

      đạp xe của mình, dùng tay nắm lấy tay vịn của chiếc xe kia, kéo nó theo, đạp đến bãi đỗ xe kí tên lấy lại tiền thế chân, sau đó chạy nhanh về chỗ hai người dừng xe khi nãy, lúc thấy Kim Đa Bảo ngồi ghế đá ven đường, mới bước chậm lại.

      Kim Đa Bảo phải là người thích giận dỗi lâu, cũng vì nên Khâu Thiên mới tới đây đạp xe, thấy hành động vừa rồi của mình hình như hơi kích động, nên muốn mấy câu để giảng hòa, “Em muốn đạp loại xe này, cái em nghĩ đến là loại xe để đạp, em ngồi yên sau, còn có thể ôm eo ấy…”

      Lúc lên trung học thường thấy các bạn nam đạp xe chở bạn về nhà, bạn ôm lấy eo nam sinh, cười cười, bọn họ đều mặc đồng phục học sinh rất quê mùa, nhưng hình ảnh kia lại đẹp đẽ muốn chết.

      “Yên sau xe đạp được chở người.” Khâu Thiên phá vỡ huyễn tưởng tốt đẹp trong lòng , “Trái luật giao thông.”

      “…” Kim Đa Bảo khóc ra nước mắt, người như thế làm sao tìm được bạn ?! À đúng, phải nên hỏi là tại sao có thể tìm được bạn trai như vậy!

      Khâu Thiên nhìn vẻ mặt chán chường của , nắm tay , đan mười ngón vào nhau, “Chúng ta cũng có thể ra quảng trường cho bồ câu ăn, ngắm bồ câu bay quanh người chẳng hạn, cũng lãng mạn lắm đúng ?”

      dỗ dành như vậy, khiến Kim Đa Bảo dễ chịu hơn chút. Ừm, đó là cách đương của học sinh trung học, còn người trưởng thành bọn họ, lãng mạn là phải cho chim bồ câu ăn!

      Nhưng mà…

      “Các em, bay cái được ?” Khâu Thiên ném bánh mì khô mua trong quầy thức ăn cho chim bồ câu. Giọng điệu thương lượng của làm Kim Đa Bảo đứng bên cạnh muốn khóc òa.

      Sống qua mùa đông giá rét, đàn chim bồ câu này bị du khách cho ăn đến mức béo ị, muốn bay cũng nổi, cho dù có người đột nhiên xông tới, chúng cũng chỉ có thể nảy nảy tránh qua bên.

      Nhìn đàn chim bồ câu được bao phủ bởi sắc màu ảm đạm bi thương trong quảng trường, phối hợp với vẻ mặt cũng ảm đạm bi thương của bạn , Khâu Thiên vội vẩy tất cả bánh mì khô vào giữa sân, kéo Kim Đa Bảo rời khỏi đây, cố nghĩ xem có thể làm gì khác để giúp mau phấn chấn hơn.

      hồi, gặp người xách thùng nước bán hoa, Khâu Thiên buông Kim Đa Bảo ra, bước tới mua bó hoa hồng trắng, tuy gói hoa hơi xấu, nhưng cả bó đặt chung chỗ như thế cũng khá đẹp. Kim Đa Bảo ôm hoa, tâm trạng tốt hơn chút, bỗng cảm thấy hình như đầu hoa hơi lệch, muốn chỉnh lại cho thẳng, nào ngờ mới dùng sức chút, đóa hoa trực tiếp rớt khỏi cành, phía dưới đóa hoa còn cắm cây tăm, nhìn kĩ cành hoa cứ tưởng là kia, hoá ra đều làm từ nhựa.

      phát sớm, người bán hàng rong còn chưa xa, liền la lên: “Chờ chút”, người bán hoa quay đầu nhìn cái, sau đó vội bỏ chạy.

      Kim Đa Bảo ngẩn người, nhìn hoa rồi nhìn Khâu Thiên, “Đuổi theo ta.”

      Khâu Thiên được huấn luyện chạy mỗi ngày, Kim Đa Bảo vừa phát lệnh liền phóng lên trước, bình thường người bán hàng rong cũng luyện được bộ pháp để trốn dân phòng, ta nhanh nhẹn xách thùng nước, rẽ bảy quẹo tám vào các con đường , đuổi theo như thế gần mười phút, người bán hàng chạy hết nổi, ngồi dưới đất thở hổn hển, móc ví trả lại tiền cho Khâu Thiên theo tới, “Này, cậu lấy , chạy nữa, chạy nữa.”

      Khâu Thiên nhận lại tiền, tốt bụng ném bó hoa rớt hết đầu vào thùng cho người bán hàng, gì, xoay người tìm Kim Đa Bảo.

      Kim Đa Bảo có sức chịu đựng tốt như , chạy chút rồi chút, cuối cùng mệt đến mức muốn ói ra mới chạm mặt Khâu Thiên trở về, vịn tay , thở hổn hển, “ động thủ chứ?”

      .” Khâu Thiên lấy đóa hoa hồng trắng từ trong túi áo khoác ra, lúc trở về thấy nó rớt dưới đất, đặt lên vành nón của Kim Đa Bảo, vành nón phía trước cong tròn ra, hoa đặt bên cũng sợ rớt.

      liếc mắt nhìn nhau, nhịn được bật cười, cười xong, Kim Đa Bảo sờ sờ bông hoa nón của mình, “Đẹp ?”

      “Ừ, đẹp.” Khâu Thiên ngắm rất nghiêm túc, xoa xoa mặt , “Còn muốn làm chuyện gì ?”

      Suy nghĩ cẩn thận, Kim Đa Bảo nghĩ đến hoạt động ít xảy ra cố nhất, “Xem phim .”

      Mua vé bộ phim chiếu gần đây nhất, nhìn thời gian mới phát kịp ăn trưa, hai người mua hai trái bắp nướng ngay bãi đỗ xe, chỗ đó còn bán cả mía nướng, Kim Đa Bảo tò mò, muốn ăn thử phần.

      Ngồi xe chờ phim bắt đầu, ăn bữa trưa giản dị này, Kim Đa Bảo mới biết món mía nướng kia lừa bịp thế nào, thực chất chỉ là mía thường được làm nóng lên chút, hơn nữa cũng biết là mía để bao lâu, già đến mức chẳng còn tí nước nào cả.

      liếm liếm mặt bên cây mía, sau đó cắn cắn mặt trước, tự hỏi nên bỏ vào miệng thế nào, lại cảm thấy ăn mía xong mà nhổ ra rất mất lịch , nên do dự chưa chịu ăn.

      Khâu Thiên ở bên cạnh nhìn hồi, cuối cùng nhịn được nữa, mở miệng, “Em tập chiêu thức mới à? Tướng ăn mía của em làm nhớ tới vài cảnh trong đĩa phim Vàng mấy G.”

      “Hả?” Kim Đa Bảo thả khúc mía trong tay xuống, sau khi hiểu được ý của liền đỏ mặt, bỏ khúc mía vẫn chưa ăn vào túi, chuyển sang gặm bắp.

      Gặm hồi, quay đầu nhìn Khâu Thiên, “ cũng xem phim Vàng* mấy G à?

      (Vàng: trong tiếng Hán là “Hoàng”, từ này có rất nhiều nghĩa, ngoài chỉ màu sắc, nó còn có nghĩa là “đồi trụy”)

      “…” Khâu Thiên hắng hắng giọng, “Mau gặm bắp nướng của em .”

      Phim chiếu xong trời sẩm tối, rặng mây đỏ phía tây loan trời, trông rất đẹp, Ba Khâu gọi điện bảo Khâu Thiên về nhà ăn cơm, nghe xong đồng ý, với Kim Đa Bảo là tối nay thể ở cùng .

      Kim Đa Bảo gật đầu, “Nhà có khách hả?”

      “Ừm, cậu út của tới ăn cơm.” cười cười, “Cũng phải người ngoài, em muốn tới nhà ăn bữa cơm ?”

      Kim Đa Bảo liên tục xua tay, “Đừng, căng thẳng lắm, em hơi sợ, để em chuẩn bị thêm chút.”

      Khâu Thiên cũng muốn ép , chuyện gặp gia trưởng hay gì đó, vốn là cũng thấy khá xa xăm, chẳng qua hai người ở gần quá mà thôi. vẫn chưa gì với mẹ, chờ đến lúc gặp lại cũng muộn.

      Lái xe vào cổng phụ của trường học, Kim Đa Bảo bỗng nghĩ đến gì đó, bèn lái xe tới dưới lầu kí túc xá nữ, đeo khẩu trang, sau đó bảo Khâu Thiên đeo theo.

      “Chi vậy?”

      “Đeo đeo .” Kim Đa Bảo lắc lắc người.

      Khâu Thiên lấy chiếc khẩu trang trong hộp đựng đồ, đeo vào, sau đó cùng Kim Đa Bảo có vẻ hưng phấn xuống xe.

      Bây giờ là giờ cơm, người ra vào trước lầu kí túc xá ít, hai người vừa đứng trước cửa hết sức nổi bật. Kim Đa Bảo xấu hổ, ngẩng đầu nhìn , “ hôn em .”

      “Hả?” Khâu Thiên chỉ khẩu trang của hai người, “Cứ để vậy hôn à?”

      “Ừ!” Kim Đa Bảo gật mạnh đầu. Trước đây, lúc còn ở kí túc xá này tận mắt nhìn thấy đôi “Cẩu nam nữ” đeo khẩu trang hôn tạm biết trước cửa kí túc xá, tuy lúc đó thấy bọn họ rất thần kinh, nhưng khi bản thân đương, lại thể sến sẩm trước cửa kí túc xá lần, vẫn cảm thấy có chút tiếc nuối.

      Đeo khẩu trang như thế, người khác cũng nhận ra được, tốt quá đấy chứ.

      Dường như Khâu Thiên rất bất đắc dĩ với ý tưởng “tuyệt diệu” của , cúi đầu hôn lên khẩu trang cái, “Được chưa?”

      Kim Đa Bảo diễn hết vở kịch, vẫy vẫy tay với , “Tạm biệt”, sau đó hào hứng chạy vào kí túc xá. lát sau lại chạy ra, kéo cánh tay Khâu Thiên, mắt cười thành hình trăng khuyết, “Được rồi, về thôi!”

      “…”

      “Sao thế?”

      “…” Khâu Thiên nhìn Kim Đa Bảo vui sướng, ném quả bom, “Vừa nãy mới thấy mẹ .”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :