1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Cửu Kiếp Hồ Tình - Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chúc (126/147) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 119.Sóng nữ đãng nam(18+)


      Thanh Liên muốn , Mân Nương lại liếc mắt ra hiệu cho , Thanh Liên bèn mở miệng nữa.

      Thanh Liên xách hộp đựng thức ăn, Mân Nương theo , hai người cùng về phía tòa lầu phía Đông.

      Từ Đông lâu của A Na đến Tây lâu nơi Cốc tiên sinh giảng bài cho Loan Thăng Vũ cần qua vườn hoa, lúc này là cuối thu, lá hoa hồng tàn tạ, cảnh tượng khô xác tiêu điều.

      Mân Nương thầm nghĩ tâm .

      Nàng còn chưa tìm được Hồ Lân, tuy tìm được Kiến Tú nhưng vẫn chưa thấy Hồ Lân đâu. Cứ nghĩ đến Hồ Lân mất pháp lực và ký ức, có khả năng phải chịu khổ ở chỗ nào đó, lòng nàng liền đau như cắt.

      Dựa theo ước định lúc trước với Kiến Tú, Hồ Lân nhất định là nhân vật từng xuất trong ‘Si Bà Truyền’, vì vậy cho dù A Na bảo nàng nhìn, nàng cũng muốn xem thử Cốc Sinh này có phải Hồ Lân hay .

      Đương nhiên, nếu dựa theo ngoại hình, Cốc tiên sinh và Hồ Lân giống nhau chút nào.

      Vừa rồi ở cửa sổ lầu hai, nàng nhìn thấy dung mạo Cốc tiên sinh. Cốc Sinh năm nay dưới ba mươi tuổi, cao lớn tráng kiện, tướng mạo tuấn.

      Còn hình người của Hồ Lân lại thuộc kiểu thiếu niên thanh thoát tu mỹ…

      Mân Nương ngẩng đầu nhìn đóa hoa phấn hồng co rúm trong gió rét, dáng vẻ Hồ Lân lập tức lên trong đầu nàng — thân hình cao cao, thích mặc áo tơ trắng rộng thùng thình, mái tóc đen dài buông xõa áo trắng, màu da trắng nõn, khuôn mặt thon thả, tuấn mỹ dị thường, đôi mắt xanh ngọc, khóe mắt hẹp dài nhếch lên…

      Mũi nàng cay cay, nước mắt gần như tràn mi.

      Thanh Liên trước, hồi lâu nghe thấy tiếng Mân Nương, quay đầu nhìn phát biết Mân Nương nhìn cái gì mà trong mắt nổi sương mù, dáng vẻ khiến người ta thương tiếc.

      quay lại, dắt tay Mân Nương cùng bước về phía trước: “Phi Đào, có ta ở đây.”

      Mân Nương xoa mắt, lên tiếng trả lời.

      Thực ra nàng sợ Cốc tiên sinh kia giở trò lưu manh, bởi vì còn có Hương Thiềm ở đó.

      Cứ nghĩ đến cặp chân dài nhanh như chớp của thiếu niên Hương Thiềm, Mân Nương tự chủ được nhếch miệng cười — nàng và Hương Thiềm dường như rất có thiên duyên, nàng cứ nghĩ đến Hương Thiềm lại cảm thấy Hương Thiềm dễ thương và đáng

      Nàng bỗng nhớ đến miêu tả về Hương Thiềm trong ‘Si Bà Truyền’ : A Na rốt cuộc cũng quyến rũ được thiếu niên Hương Thiềm đẹp kém gì mình, sau khi vui vẻ nhiều lần giường có “Người đẹp như vậy, hoàng tử Tấn lại là ai, Phan An cũng đáng là gì?” , quả là nàng ta cực thích sắc đẹp của Hương Thiềm.

      Lúc đó Mân Nương mới nhận ra, dựa theo nội dung truyện, A Na muốn nhúng chàm Hương Thiềm. Nàng nhẩm tính tuổi chênh lệch giữa A Na và Hương Thiềm, cuối cùng phải thầm ói mửa vì khẩu vị nặng của A Na, đến tiểu chính thái kém mình gần mười tuổi cũng muốn vươn ma trảo…

      Thanh Liên và Mân Nương đến lầu Tây, Hương Thiềm ra đón.

      vừa trải qua thời kỳ vỡ giọng, thân hình cũng cao lên ít. Mân Nương quan sát, cảm thấy cao hơn mình.

      Khuôn mặt Hương Thiềm vốn khốc lạnh, trong mắt cũng để lộ hàn ý, nhưng vừa thấy Mân Nương, tuy mặt để lộ cảm xúc nhưng đôi mắt trong suốt lập tức trở nên mềm mại, nhìn Mân Nương: “Tiểu công tử mang theo nô tài thỉnh an lão thái gia rồi, các ngươi vào .”

      Cốc tiên sinh quả nhiên là loại người có vẻ ngoài đường hoàng, cử chỉ cũng rất bình thường. Nhưng sau khi nhìn thấy Mân Nương, đôi mắt liền sáng lên, trong mắt giống như mang móc câu, khoét đục Mân Nương đến vài lần.

      Mân Nương cũng chú ý đến ánh mắt của , trong lòng nàng nghĩ: đó là ngươi còn chưa nhìn thấy A Na, nếu thấy A Na rồi mà ngươi còn chú ý ta như vậy, như vậy ngươi có khả năng là Hồ Lân.

      Thanh Liên dọn xong cơm canh, liếc mắt ra hiệu với Mân Nương.

      Mân Nương biết nàng ta muốn mở miệng dẫn mối cho A Na, bèn với Hương Thiềm: “Hương Thiềm, phải ngươi muốn ta giúp ngươi giặt quần áo sao, ta và ngươi cùng nhau thôi.”

      Hương Thiềm nghe vậy, đôi mi thanh tú như vẽ khẽ nhíu lại, cùng ra ngoài với Mân Nương.

      Hai người tới rừng cây tùng trước lầu, sóng vai ngồi xuống tảng đá lớn.

      Lúc này sắc trời tối, cành cây khẽ lay động trong gió thu, trông có chút rợn người.

      Mân Nương cảm thấy hơi lạnh, nàng cảm nhận được hơi ấm phát ra từ người Hương Thiềm, nàng rất muốn tới gần, nhưng cứ nghĩ đến Hồ Lân chưa tung tích, nàng bèn nhịn xuống.

      Khoảng cách giữa Hương Thiềm và Mân Nương rất gần.

      lén liếc nhìn Mân Nương.

      Đôi mắt Mân Nương rất đẹp, ngũ quan tính là hoàn hảo, nhưng lại luôn muốn nhìn thấy nàng, nghĩ muốn tiếp cận nàng, biết vì sao.

      Hương Thiềm vốn có dung mạo xinh đẹp, khi còn ở trong gánh hát, lúc đến nhà khách nhân để hát kịch thường bị đám nam nữ đó trêu ghẹo, bởi vậy tính khí trở nên táo bạo, tính cách cũng dần trở nên quái dị, chẳng những ghét nam nhân, còn ghét cả nữ nhân… Cho đến khi gặp Mân Nương.

      tiếp tục ngây ngốc nhìn Mân Nương, trong lòng nghĩ: chẳng lẽ nụ tình của ta sớm nở, thích Mân Nương? Nhưng Mân Nương hai mươi, còn ta mới mười lăm a…

      lâu sau, Thanh Liên xách hộp đựng thức ăn rỗng ra ngoài.

      Mân Nương và Hương Thiềm lời tạm biệt, nàng tới nghênh đón.

      làm xong chưa?” – Mân Nương thấp giọng hỏi Thanh Liên.

      “Xong rồi” – Thanh Liên liếc nàng, : “Sau khi ngươi trở về với nhị tiểu quân, rằng Cốc tiên sinh rất thích nàng.”

      Mân Nương: “…”

      Nàng kết luận Cốc tiên sinh đạo đức như thế nhất định thể là Hồ Lân. phải là Hồ Lân, vậy đối với nàng có hứng thú.

      Đến lúc ngủ, Mân Nương muốn trở về phòng mình bị Thanh Liên giữ lại: “Đêm nay ngươi ngủ cùng ta!”

      Mân Nương: “…Để làm chi?”

      Vẻ mặt Thanh Liên nghiêm túc: “Giờ Tý đêm nay Cốc tiên sinh tới, ta sợ và tiểu quân…”

      Mân Nương nghĩ đến sở thích ngủ cùng nhiều người của A Na, vội : “Được a!”

      Thanh Liên và Mân Nương nằm ngủ cạnh nhau.

      Ngủ đến nửa đêm, Mân Nương tỉnh vì nóng, nàng phát mình bị Thanh Liên ôm vào ngực, người Thanh Liên nóng, khiến nàng ra thân đầy mồ hôi.

      Mân Nương vừa đẩy tay Thanh Liên ra nghe thấy tiếng đập cửa ‘Thùng thùng thùng’ truyền tới từ bên ngoài.

      Nàng muốn ngồi dậy Thanh Liên ngủ bên ngoài giường mở to mắt: “Ta !”

      Thanh Liên khoác thêm áo rồi ra ngoài.

      bao lâu sau, Thanh Liên trở về.

      cẩn thận cài then cửa, nằm xuống bên cạnh Mân Nương.

      Mân Nương nghiêng người nhìn Thanh Liên: “Thanh Liên, vừa nãy có chuyện gì chứ?”

      Thanh Liên nằm xuống, kéo chăn che người: “Có chuyện.”

      Mân Nương cả kinh: “Sao vậy?”

      Thanh Liên ngẫm nghĩ, tìm từ thích hợp: “Họ Cốc sờ… meo meo của ta và… mông…”

      Mân Nương: “Á…” Họ Cốc kia đáng ghét!

      Thanh Liên rất bình tĩnh: “Ta thụi quyền vào bụng .”

      Mân Nương: “Cái này tệ!”

      Đêm nay Mân Nương và Thanh Liên định trước ngủ được.

      Sát với phòng Thanh Liên, chỉ cách nhau bức tường gỗ ván mỏng chính là phòng A Na. bao lâu sau, tiếng náo nhiệt bắt đầu.

      Khi bắt đầu, A Na và Cốc Sinh hình như là làm việc bộ sàng trúc, bởi vì có tiếng sàng trúc ‘kẽo kẹt’ phát ra, pha lẫn với tiếng nước bì bõm, giống như tiếng lợn ăn máng.

      Đêm quá yên tĩnh, Mân Nương thậm chí có thể căn cứ độ nặng của tiếng động để phán đoán động tác nhanh chậm của A Na và Cốc Sinh.

      Tiếng khúc kha khúc khích chậm dần, sau đó nhanh chóng lại vang lên, giọng mềm mại của A Na cũng truyền đến: “, hai, ba, bốn, năm… năm mươi…”

      Bỗng tiếng ‘Ka ta” , A Na khúc khích cười, tiếng đếm ngừng lại.

      Ngay sau đó là trận tiếng bước chân, tiếp đó là tiếng ‘chi nha’ như khi phẩy quạt ngừng, bên trong pha lẫn tiếng A Na cao giọng rên rỉ.

      Hơi thở của Cốc tiên sinh càng lúc càng vang, sau trận tiếng cười lại bắt đầu tiếng ‘Ba ba ba ba’ giống như đánh đòn…

      Mân Nương vô cùng buồn bực, nàng ngồi dậy nhìn Thanh Liên, phát Thanh Liên cuộn tròn người, tựa như ngủ mê mệt, nàng đành phải nằm xuống lần nữa.

      Sau khi nàng nằm xuống, Thanh Liên vốn vẫn đưa lưng về phía nàng bỗng mở to mắt.

      A Na và Cốc tiên sinh quả là cao thủ giường chiếu hội ngộ, nhanh chóng trải qua phen suôn sẻ cao hứng.

      Còn đối với Mân Nương, phiền não duy nhất chính là dù Cốc Sinh có được A Na, nhưng cặp mắt gian tà kia vẫn cứ nhìn nàng liên tục, khiến nàng chỉ hận thể bảo Hương Thiềm dùng cước biến họ Cốc kia thành thái giám.

      Đến ngày, A Na uống canh gà kêu Mân Nương tới, nàng ta chỉ vào chén canh gà, : “Mân Nương, trời lạnh, uống chén canh phòng cảm .”

      Canh gà là do Thanh Liên nấu, Mân Nương hề nghi ngờ, bưng lên uống.

      Canh gà rất thơm, có lẽ vì cho thêm vài vị thuốc nên mùi vị có chút khác lạ.

      Sau khi nàng đặt bát xuống, A Na cười : “Thanh Liên đưa Thăng Vũ tới thỉnh an lão gia rồi, ngươi cùng ta thăm Cốc tiên sinh.”

      Hai chủ tớ trước sau tới lầu Tây.

      Hương Thiềm có mặt, hình như ra ngoài mua sách cho Cốc tiên sinh.

      A Na vào trong phòng ngủ Cốc Sinh, lúc gần bước vào có dặn Mân Nương: “Ngươi đứng canh ngoài cửa, khi ta gọi ngươi vào đưa nước cho ta.”

      Tuy Mân Nương hơi lúng túng nhưng vẫn vâng dạ.

      Thân hình Cốc tiên sinh cao tráng, khí lực cũng rất lớn, ôm bổng A Na tiến vào phòng ngủ.

      Trong phòng ngủ truyền ra tiếng trêu đùa như trước, sau đó nhanh chóng biến thành tiếng giường kêu kẽo kẹt.

      Mân Nương cảm thấy hai người này là lớn gan, cửa phòng ngủ chưa đóng bắt đầu làm.

      Nàng cúi đầu nhìn bọn , đứng dậy tới đóng cửa lại.

      Sau khi đóng cửa, Mân Nương biết Cốc tiên sinh có thiên phú dị bẩm, thời gian làm rất dài nên ở lại canh cửa mà chuẩn bị nước cho bọn họ.

      Lấy nước xong, nàng ngồi xuống ghế, canh chừng bên ngoài phòng ngủ.

      Lúc này, tiếng động trong phòng ngủ ngày càng lớn hơn.

      Mân Nương nghe hồi, bỗng cảm thấy thân thể có chút khác thường, thân thể nàng nóng nóng, phía dưới trào ra từng đợt sóng nhiệt, hơn nữa trong người trống khó nhịn…
      windlove_9693 thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 120.Hòa hợp(18+)


      Nàng nhận ra chuyện này khác thường, cố gắng muốn rời khỏi nhưng thân thể lại mỏi nhừ uể oải, căn bản có cách nào cử động.

      Cốc tiên sinh trần truồng ra mở cửa, mặt mang ý cười dâm, nhìn Mân Nương giãy dụa mặt đất.

      Cửa phòng ngủ mở ra, giọng A Na truyền tới từ bên trong: “Ta cũng đồng ý đưa Phi Đào cho ngươi chơi rồi, sao còn do dự như vậy?”

      Cốc Sinh cúi người, quyết định ôm Mân Nương dậy.

      Mân Nương cực lực giãy dụa.

      Cốc Sinh cười lớn: “Ngươi uống xuân dược có dược tính rất mạnh, có nam nhân giao hợp cùng ngươi, sợ là …”

      ‘ha ha’ cười vang.

      ************


      Thanh Liên vâng theo lệnh của A Na, đưa tiểu công tử Thăng Vũ tới thỉnh an lão gia.

      Sau khi đưa Thăng Vũ tới chính viện, Thanh Liên bỗng cảm thấy trái tim nhảy lên càng lúc càng nhanh, trong lòng hoang mang, giống như có chuyện gì sắp xảy ra.

      Nàng nghĩ đến A Na bảo mình hầm canh gà, nghĩ đến ánh mắt đói khát của Cốc Sinh đối với Phi Đào, nghĩ đến nụ cười thần bí của A Na… Thanh Liên bỗng nhiên hiểu ra — Phi Đào ! Phi Đào sắp có chuyện !

      Thanh Liên mặc kệ hết thảy, nàng gấp gáp chạy về hướng hoa viên.

      Nàng cũng nhớ xuất thân của mình trước khi đến phủ họ Loan, chỉ có nhị công tử Loan Khắc Thung biết, luôn lấy người nhà ra uy hiếp, muốn nàng trợ giúp chiếm hữu Phi Đào, nhưng cho dù trong tình huống bản thân là nữ nhân, Thanh Liên cũng bất tri bất giác thích Phi Đào.

      Nàng tình nguyện bản thân bị Loan Khắc Thung đánh cũng nhất định bảo vệ Phi Đào bị nhúng chàm!

      Thanh Liên chạy rất nhanh, Đông lâu của A Na có người, nàng lại chạy về phía Tây lâu.

      Sau tiếng ‘Cạch rầm’, Thanh Liên phá mở cửa lầu.

      Y phục người Mân Nương bị Cốc tiên sinh xé rách mỗi nơi mảnh, người nàng chỉ còn lại cái yếm, váy vẫn còn, nhưng quần lót bị xé rách hết.

      Nàng nhắm mắt, khuôn mặt đỏ bừng, liên tục giãy dụa.

      Cốc Sinh cưỡng ép Mân Nương ngẩng đầu lên nhìn Thanh Liên, mặt treo vẻ khinh thường: “Thanh Liên? Ngươi tới đây làm gì? Gia chướng mắt ngươi, cút ra ngoài cho ta!”

      Thanh Liên đứng tại chỗ, đôi mắt hẹp dài nheo lại, vẫn nhúc nhích.

      Cốc Sinh muốn mở miệng đuổi nàng, A Na đợi trong phòng ngủ sốt ruột bèn tiện tay quấn chăn mỏng quanh người, đong đưa ra ngoài.

      Nàng ta thấy Thanh Liên đứng ở cửa lâu cũng chỉ cười duyên: “ bằng, để Thanh Liên cũng gia nhập .”

      A Na bước tới gần hơn, ngó Cốc Sinh: “Ba nữ chúng ta chiến nam, là quá tiện nghi cho ngươi.”

      Cốc Sinh vươn tay sờ ngực nàng ta chút, sau đó cũng mặc kệ Thanh Liên, cúi người muốn ôm lấy Phi Đào nửa hôn mê.

      Thanh Liên mở to mắt , thấy muốn ôm lấy Phi Đào, trong lòng bỗng dấy lên lửa giận ngập trời, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng.

      cảm thấy thân thể mình tựa hồ xảy ra biến hóa cực lớn, sức mạnh bỗng tràn đầy tứ chi bách huyệt.

      Ở tích tắc khi tay Cốc Sinh gần chạm vào Phi Đào, Thanh Liên rốt cuộc cũng ra tay.

      vọt tới như tia chớp, hai tay bóp chặt cổ họng Cốc Sinh. “Rắc” tiếng, đầu Cốc Sinh mềm oặt, nghẹo sang bên.

      Thi thể ‘Uỳnh’ tiếng, ngã xuống trước mặt A Na.

      A Na ngờ xảy ra chuyện như vậy, nàng ta nhìn Cốc Sinh bị vặn gãy cổ, tiếp đó nhìn Thanh Liên bỗng biến thân thành mỹ nam tử sắc mặt dữ tợn, nàng ta muốn chạy trốn, nhưng chân mềm nhũn.

      Thanh Liên đứng tại chỗ, biết tại sao mình lại biến thành nam tử, đầu óc hỗn độn, trong đầu chỉ có duy nhất ý niệm — giết chết A Na! Giết chết người làm hại Phi Đào!

      tuân theo ý niệm của mình, xoay người lôi A Na lên, tay phải chuyển động, vặn gãy cổ của A Na.

      Thanh Liên bế Phi Đào lên, chạy khỏi nơi dâm loạn vẩn đục này.

      Mưa to xối xả, tưới ướt thân .

      biết phải đâu.

      Đối với biến hóa bất ngờ của cơ thể và năng lực đột ngột thức tỉnh, biết làm sao để khống chế, chỉ biết bản thân muốn bảo hộ nữ nhân trong lòng này – người con luôn ở bên .

      Mân Nương nằm trong ngực Thanh Liên, nàng bị dược lực tra tấn, liên tục vặn vẹo giãy dụa.

      Mưa to xối xả cũng thể dập tắt dục vọng của nàng, trái lại khiến dục niệm càng thêm rực cháy. Nàng vặn vẹo thân thể mềm mại đầy đặn, cố gắng áp sát cơ thể mình với cơ thể nam nhân cứng rắn mát lạnh kia.

      Nàng nhắm mắt, sau đó ngửa đầu, nước mưa thuận theo mặt nàng chảy xuống dưới. Nàng dán người mình vào cơ thể người nọ, hai đùi quấn quanh vòng eo thon mạnh mẽ của đối phương, nàng thậm chí đụng đến nơi ngẩng cao đầu, chọt vào bụng nàng của

      Thanh Liên đột nhiên từ nữ biến thành nam, biết Phi Đào muốn làm cái gì, nhưng biết mình phải phản ứng ra sao.

      ôm Phi Đào trong làn mưa trắng xóa, rốt cuộc chạy về phía phòng mình ở lầu Đông.

      Vừa mới thả Phi Đào xuống giường, Thanh Liên muốn rời khỏi thân thể che đậy của Phi Đào áp sát, hai cánh tay mềm mại cuốn lấy .

      Mân Nương bị dược lực tra tấn, nàng cảm thấy như ở trong giấc mộng xuân, bên trong thân thể nàng trống rỗng, khẩn thiết cần được lấp đầy, mà Hồ Lân dấu của nàng lại ở trước mắt nàng…

      Sợi dây lí trí trong đầu Thanh Liên lập tức bị chặt đứt, bị Phi Đào đẩy ngã xuống giường…

      Mân Nương bị xuân dược điều khiển, hóa thành sắc ma, nàng cởi bỏ quần của Thanh Liên, sau đó ngồi lên…

      Từ khi Thanh Liên bắt đầu có ký ức, chính là nữ nhân, tuy rằng nhìn quen A Na làm chuyện giường chiếu, nhưng đối với việc nam nhân phải làm thế nào với nữ nhân, lại rất mơ hồ.

      hiểu phải làm sao, lại nhẫn tâm thương tổn Phi Đào thần chí , chỉ có thể nhịn xuống, để nàng cưỡi lên người mình ngừng sờ soạng.

      Mân Nương cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao Hồ Lân vẫn nhúc nhích. Cuối cùng nàng cũng tìm được nơi đó của Hồ Lân, nàng nâng người, nhắm ngay vị trí đó, chậm rãi ngồi xuống.

      Thanh Liên cảm thấy đồ vật mới có kia của mình bị bao chặt trong nơi ấm áp ẩm ướt. ngẩng đầu nhìn qua, phát đồ vật kia của mình tiến vào trong cơ thể Phi Đào.

      biết mình phải làm gì, nhưng thân thể có bản năng của chính nó, bắt đầu di động lên xuống.

      Trong đầu hỗn loạn, hoàn toàn thể suy nghĩ, chỉ có thể hoạt động theo bản năng, cảm nhận xúc cảm xa lạ.

      Tiếng rên rỉ “Ừ a a” của Mân Nương đánh tỉnh , vội dừng động tác rút cắm, thân thể lại cứng đờ.

      Khi dừng lại, Mân Nương gấp đến độ nhịn được, đành phải tự mình động: “Hồ Lân, nhanh động a! Nhanh a!”

      Thanh Liên biết tại sao nàng gọi là ‘Hồ Lân’, đành lòng nhìn nàng cuống quít như vậy, đành chậm rãi thăm dò, chậm rãi di chuyển…

      Trong trận ánh sáng trắng rực rỡ, Thanh Liên đạt tới cao trào, rốt cuộc khôi phục toàn bộ ký ức ——– ra, ta chính là Hồ Lân…

      Hồ Lân mở to mắt, phát và Mân Nương rời khỏi ‘Si Bà Truyền’, tại ở trong tiểu viện tràn ngập hoa đào nở rộ.

      Sân viện hề lớn, nhưng hoa đào nở rộ khắp nơi, quanh cảnh nhuốm màu phấn hồng, hương hoa thanh nhã, khiến người ta phải mơ mộng.

      Hồ Lân ôm chặt Mân Nương hôn mê, cước đá văng cửa phòng.

      gian trong phòng thoáng đãng, đồ đạc đơn sơ, phủ đầy tro bụi.

      tay Hồ Lân ôm Mân Nương, tay nhàng quơ, niệm xuất thần chú.

      Gian phòng phủ đầy bụi được làn ánh sáng trắng nhu hòa lướt qua, lập tức trở nên trơn bóng như mới.

      Hồ Lân đặt Mân Nương chiếc giường sạch , cúi đầu nhìn nàng.

      Trong lòng dập dờn nhấp nhô —- ra, Mân Nương của như thế, dũng cảm như thế, vì mà cũng vào trong ‘Si Bà Truyền’.

      *************


      Mộng này là dài, kết thúc cũng tốt đẹp như thế, cuối cùng nàng có thể ở bên Hồ Lân dấu của mình.

      Mân Nương thậm chí muốn tỉnh cơn mơ, nhưng lại bị nụ hôn khiến cho tỉnh lại.

      Nàng mở mắt, nhìn thấy Hồ Lân gần trong gang tấc, có cảm giác như vẫn còn trong mộng.

      Hồ Lân nhìn bộ dạng hồ đồ của nàng, cười : “Mân Nương ngốc, chúng ta ra ngoài.”

      Mân Nương sững sờ hồi, nàng đột nhiên bò dậy, ôm lấy Hồ Lân, nhắm ngay môi mọng của , gắng sức hôn lên.

      Hương vị trong veo như vậy, mềm mại như vậy —- là Hồ Lân!

      Nàng buông Hồ Lân ra, nhìn , cười ngọt ngào.

      Hồ Lân cũng nhìn nàng cười.

      lấy ra từ trong túi gian bộ quần áo, đưa cho Mân Nương.

      Khi Mân Nương mặc quần áo, nhàng : “Đào tinh Kiến Tú kia hóa thành Đại Đồ, sen tinh Hồng Cừ hóa thành Loan Khắc Thung, tại bọn chúng đều ra khỏi ‘Si Bà Truyền’, chúng ta chỉ cần đợi.”

      Trong ánh mắt lo lắng của Mân Nương, Hồ Lân khe khẽ mỉm cười, nụ cười này giống như trăng rẽ mây, hoa quỳnh nở rộ, quả là tĩnh mỹ vô cùng: “Mân Nương, nàng yên tâm. Ta bảo hộ nàng.”

      buông Mân Nương ra, xoay người : “Thanh Hòe, vào .”

      Thanh Hòe mặc đồ đen cười ‘hì hì’ bước vào, cũng bị Kiến Tú hút vào trong ‘Si Bà Truyền’, cũng đánh mất ký ức, bây giờ được Hồ Lân cứu ra, khôi phục trí nhớ.

      Hồ Lân ra ngoài, bố trí cái kết giới bảo hộ Mân Nương.

      Thanh Hòe ở lại để trông chừng Mân Nương, cười bảo Mân Nương đoán xem là ai trong ‘Si Bà Truyền’.

      Mân Nương liếc , thản nhiên : “ phải chính là Hương Thiềm sao?”

      Thanh Hòe gãi gãi đầu: “…Ngươi đoán đúng rồi…”

      Mân Nương: “Ta biết ngay mà!”

      bao lâu sau, Hồ Lân trở về.

      mặc áo tơ trắng, áo ngoài tối màu, nhàn nhã bước vào.

      Mân Nương: “Kiến Tú đâu?”

      Hồ Lân: “Đào tinh kia bị ta đánh về nguyên hình, bị thiên binh mang rồi.”

      Mân Nương: “Còn Hồng Cừ?”

      Hồ Lân: “Bị ta giam cầm trong cái ao thúi hoắc, qua mấy trăm năm là thể thoát thân.”

      Lúc đó Mân Nương mới thở dài hơi nhõm.

      Từ đó, bọn họ liền ở lại trong tiểu viện của Kiến Tú.

      Hôm sau, khi Mân Nương muốn thăm phụ thân phát vẻ mặt Hồ Lân khác thường, nàng vội hỏi: “Hồ Lân, sao vậy? Có chuyện gì sao?”

      Lúc này Hồ Lân mới : “Mân Nương, bây giờ là ba trăm năm sau…”

      Mân Nương ngây người.

      lâu sau, nàng mới : “Hồ Lân, chàng đưa ta nhìn nhà của ta .”

      Hồ Lân mang theo Mân Nương, dịch chuyển tức thời tới quê hương của Mân Nương – trấn Tiệm Thủy.

      Ba trăm năm trôi qua, thôn trấn phồn hoa năm xưa còn, phố xá cũng hóa thành gạch vụn, sông lớn phía Tây trấn năm đó hóa thành con sông , các tuyến đường cũng thay đổi…

      Phụ thân của Mân Nương đương nhiên còn, ngay cả phần mộ ở đâu cũng thể tìm được.

      ra, ba trăm năm cứ như vậy trôi qua.

      Quê hương Tiệm Thủy của nàng sớm biến mất trong khói lửa chiến tranh, thay vào đó là ruộng lúa mênh mông, chỉ có cây hòe cổ thụ xiêu vẹo ở đầu trấn là vẫn kiên cường tồn tại.

      Bọn họ cùng nhau vào Lưu gia trang.

      Lưu phủ thời huy hoàng, bởi vì chuyện phân chia của cải của lão Đại và lão Tam mà trở nên hỗn loạn, chẳng mấy chốc liền suy tàn.

      Đại quân Mông Cổ xâm nhập, trang viện xuống dốc của Lưu phủ bị quân Mông cổ cướp sạch, sau đó cho mồi lửa, sớm biến thành đống đổ nát…

      Cảnh chiều hôm mênh mông, con quạ bay ngang qua, kêu lên tiếng ‘Quác’.

      Mân Nương và Hồ Lân từ đó ở lại am Đào Hoa.

      Hồ Lân luôn ở bên nàng, mãi cho đến khi nàng chết già.

      Hồ Lân và Thanh Hòe chôn Mân Nương trong sân của am Đào Hoa.

      Khi mai táng Mân Nương, Hồ Lân nay biến thành ông lão vì Mân Nương hề khóc.

      Sau đó, biến trở về hình hài thiếu niên, thân áo trắng đứng trước mộ phần của Mân Nương, cặp mắt hồ ly hơi nheo lại, khóe môi đỏ tươi thoáng nét cười: “Mân Nương, phải đợi ta đến tìm nàng đó. Nếu nàng dám gả cho người khác trước khi ta tìm đến, trước hết ta lóc từng miếng thịt của kẻ kia, sau đó cướp nàng .”

      Mân Nương nhất định chuyển thế, cũng nhất định tìm nàng.

      Trải qua nhiều kiếp như vậy, Mân Nương trở thành lý do sống duy nhất của .

      Hồ Lân nhắm mắt, nước mắt nhịn nửa ngày rốt cuộc cũng chảy ra.

      giang hai tay, niệm thần chú, am Đào Hoa lập tức bị vây bọc trong làn ánh sáng trắng nhu hòa, chỉ nháy mắt biến mất tại nhân gian.

      ***HẾT QUYỂN 7***
      windlove_9693 thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Quyển 8 : Vũ Lăng Xuân

      Chương 121.Lần đầu gặp trong mưa


      Triều Đại Thanh, năm Càn Long thứ bốn mươi lăm, ngoại ô phía Tây huyện Nam Dương, gần kề phủ Nam Dương là thôn Gia Cát nổi tiếng. Khu vực đồi núi phía Tây của thôn Gia Cát mọc đầy cây bạch liên, dân gian gọi là đồi Bạch Liên. Tại đồi Bạch Liên có thôn nho , vì ngoài cửa thôn có đặt hai tấm bia đá lớn nên thôn được gọi là thôn Nhị Thạch Văn.

      Hầu hết người trong thôn Nhị Thạch Văn đều mang họ Trương, chỉ có nhà là khác — nhà họ Lý ở phía Đông thôn.

      Gia chủ của nhà họ Lý – Lý lão đại vốn là người ở rể. Ông là thợ thủ công, lấy việc chạm khắc để kiếm sống, cũng là nghệ nhân chạm khắc nổi tiếng xa gần trong phạm vi phía Tây thành Nam Dương, chuyên chạm khắc hoa văn các loại đồ gỗ.

      Ông vốn là người Sơn Đông, đất vườn của gia đình bị người Mãn chiếm mất, cha mẹ đều chết, đành phải lưu lạc khắp nơi, trong quá trình lưu lạc học được tay nghề khắc gỗ.

      Sau khi lưu lạc đến thôn Nhị Thạch Văn ở ngoại ô phía Tây phủ Nam Dương, ông nhất kiến chung tình với con đầu của Trương lão phía Tây thôn, vì tình mà ở rể nhà họ Trương.

      Sau khi mẹ vợ chết, Lý lão đại thành chủ gia đình, và thê tử Trương thị sinh được trai — con trai Trương Nghị và con Mân Nương.

      Con trai Trương Nghị theo họ mẹ, nối tiếp hương khói nhà họ Trương.

      Lý lão đại luôn muốn sinh thêm đứa con trai để theo họ của mình, nhưng luôn phải thất vọng. Cho đến năm bốn mươi tuổi, ông cảm thấy mình có khả năng sinh được con trai cho nhà họ Lý nữa, vì vậy đành để con Mân Nương lấy họ Lý, nuôi nàng như con trai, còn để nàng và Trương Nghị cùng theo mình học nghề khắc gỗ, ý định tương lai tìm đứa con rể tốt, tiếp nối hương khói nhà họ Lý.

      Tướng mạo Trương Nghị giống cha, mày rậm mắt to, thân hình cao lớn, tính cách lại giống mẹ, rất trầm ổn; còn dung mạo Lý Mân giống mẹ, mày lá liễu mắt như nước hồ thu, vô cùng mỹ lệ, nhưng tính cách lại giống cha, hơi nóng tính.

      Đối với con trai Trương Nghị năm nay mười sáu tuổi, Lý lão đại yên lòng vạn lần ; đối với con Lý Mân năm nay mười bốn tuổi, Lý lão đại phiền lòng vạn lần — Lý Mân mới mười bốn tuổi rất giống ông lúc còn trẻ: đa tình xen lẫn nhiệt tình.

      Đó là ngày cuối tháng tư, lá liễu bay múa trong ánh dương, lúa trong ruộng màu vàng lấm tấm giữa màu xanh non, mười ngày nữa đến độ gặt, nhưng ông trời lại chiều lòng người, ngờ lại nổi cơn mưa phùn.

      Do nhà Lý lão đại có tay nghề đặc biệt nên được coi là nhà bậc trung trong thôn, trải qua nhiều năm tích góp từng chút cũng mua được vài mẫu ruộng ở phía Tây thôn. Lúc này lúa trong ruộng cũng sắp gặt được, ấy vậy mà trời lại nổi cơn mưa đáng chết này.

      Lý lão đại ngồi trong chiếc lán lợp trong sân, vừa cầm đục điêu khắc tấm ván gỗ, vừa cao giọng mắng ông trời.

      Trương Nghị ngồi bên cạnh, dường như nghe thấy lời phụ thân chửi mắng, chỉ nghiêm chỉnh tuần tự làm việc của mình.

      Lý Mân ngồi phía ngoài cùng, chỉ hơi ngước đầu có thể nhìn thấy cửa chính ở hướng Bắc. Dường như nàng có chút tập trung, tay cầm đục khắc vài nhát lại ngẩng đầu liếc ra ngoài lần.

      Lý lão đại mắng ông trời xong bắt đầu mắng Trương Cường ở thôn Tây. Trương Cường là nhà giàu trong thôn Nhị Thạch Văn, khi con lấy chồng có thuê Lý lão đại tới chạm khắc đồ gỗ, có cho Lý lão đại bộ dụng cụ chạm khắc, sau đó viện dẫn tới cái này để quịt tiền công.

      Thê tử của Trương Cường lại sắp sinh, ngoài con xuất giá có tổng cộng bốn con trai – Trương Tiểu Nhất, Trương Tiểu Nhị, Trương Tiểu Tam, Trương Tiểu Tứ.

      Lý lão đại là người từ bên ngoài tới định cư, hơn nữa sợ hãi đứa con trai vạm vỡ kia của Trương Cường nên dám tới cửa đòi tiền, chỉ đành ngồi nhà chửi mắng đỡ nghiền.

      Trong tiếng chửi mắng của Lý lão đại, Lý Mân có đôi tai thính vẫn có thể nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài cửa nhà mình hướng về phía Đông, bên trong pha lẫn giọng nam sáng sủa quen thuộc.

      Lý Mân vội nhìn sang Lý lão đại, thấp giọng : “Cha, Trương Tiểu Tứ tới đây!”

      Lý lão đại nghe vậy lập tức ngậm miệng, cúi đầu ra bộ nghiêm túc làm việc.

      Trương Nghị hé miệng, cúi đầu cười.

      Lý Mân lặng lẽ ngước đầu, nhìn cửa chính mở rộng chớp mắt.

      Lúc này, thanh niên có thân hình cao gầy và lão nhân mập lùn vừa chuyện vừa ngang qua cửa chính. Lý Mân mở to mắt, chuyên chú nhìn bóng lưng người thanh niên kia, quên cả hô hấp.

      Khi người thanh niên kia sắp rời khỏi tầm mắt của nàng bỗng quay lại nhìn nàng, đôi mắt to hai mí của nhìn sâu vào Lý Mân trong thoáng, sau đó tiếp tục về phía trước.

      Thanh niên kia rời khỏi được lúc, tim Lý Mân vẫn ‘thình thịch’ nhảy loạn ngừng. Nàng ngây ngốc nhìn cửa lớn trống của nhà mình, trái tim thiếu nữ sớm rời khỏi cùng thanh niên tuấn kia…

      Lý lão đại mắng chửi hồi lâu, cảm thấy hơi khô miệng bèn vào nhà chính, muốn tìm vợ uống nước.

      Thấy phụ thân rời khỏi, Trương Nghị mới mở miệng khuyên muội muội: “Mân Nương, muội và Trương Tiểu Tứ là thể, thứ nhất là năm nay Trương Tiểu Tứ hai mươi tuổi, muội mới mười bốn tuổi. Muộn nhất cuối năm nay Trương Tiểu Tứ thành hôn, có thể chờ muội sao? Thứ hai là nhà Trương Tiểu Tứ kia có tiền hơn nhà chúng ta, e là cha đồng ý hôn này đâu.”

      Nghe ca ca có lý, Lý Mân vẫn bĩu môi: “Ta chỉ đơn phương thích thôi, bản thân Trương Tiểu Tứ còn biết, bát tự còn chưa xem, ca nhiều như vậy, hừ, đều là lời vô ích.”

      Trương Nghị nữa, yên lặng làm tiếp việc của mình.

      cũng là nam tử, sao có thể nhận ra ánh mắt Trương Tiểu Tứ nhìn muội muội của mình? Nhưng là chuyện có khả năng tốt nhất cần cho muội muội biết, miễn để trái tim nàng càng nhộn nhạo.

      Lý Mân vừa làm việc vừa nghĩ ngợi.

      Nhà của Trương Tiểu Tứ ở phía Tây, và cha lại cùng về phía Đông. Trước giữa trưa, hai cha con họ chắc chắn lại ngang qua nhà mình để về nhà…

      Khi đến trưa, Lý Mân bỏ mặc ca ca, đứng dậy trở về phòng mình.

      Nàng đóng cửa rồi dùng nước giếng rửa mặt — đêm qua vừa mới tắm xong, sáng cũng lau sạch , nàng cũng cần rửa lâu.

      Lý Mân ngồi trước cửa sổ, đối diện với cái gương mạ đồng to cỡ bàn tay. Nàng dùng bột đen tô lại lông mày, dùng bột son tô môi, vốn nàng còn định thoa chút phấn, nhưng khi nhìn sang da thịt trắng nõn của mình, nàng lại để hộp phấn bột xuống. Phấn bột rất đắt rất quý, chờ đến tháng năm, sau khi cắt xong lúa, da dẻ nàng nhất định lại đen như than vì phơi nắng, tốt nhất vẫn nên tiết kiệm phấn đến lúc đó hẵng dùng!

      Lý Mân lại nhúng lược gỗ đào vào dầu hoa quế, chải mái tóc dài đen bóng lần nữa. Nàng dùng dây đỏ mới mua để buộc hai bím tóc tết, tiếp theo thay bộ áo màu phấn hồng ngắn tay cùng váy dài màu đen.

      Nghĩ đến con đường lầy lội bên ngoài, Lý Mân đổi giày thành guốc gỗ đế cao.

      Chuẩn bị xong xuôi, Lý Mân lấy ra chiếc dù lợp giấy dầu vẽ hoa ngọc lan trân quý mà cha mẹ và ca ca cũng nỡ mượn của nàng, nàng lắc lư bước khỏi cửa, bung dù ra ngoài.

      Lý lão đại ngồi dưới hiên phòng khách uống bát trà, thấy con trang điểm lung linh muốn ra ngoài vội quát hỏi: “Mân Nương, trang điểm thành thế kia để đâu đấy?”

      Lý Mân cũng quay đầu lại, : “Con tới tiệm tạp hóa phía Đông thôn mua dây đỏ buộc tóc!”

      Đợi đến khi bóng lưng Lý Mân biến mất, Lý lão đại mới lầm bầm: “Tiểu nha đầu này hình như nhìn trúng Trương Tiểu Tứ nhà lão Trương Cường.”

      Trương thị cười: “Bộ dạng Trương Tiểu Tứ rất khá, mắt to hai mí, mắt đen sẫm giống như biết , môi mỏng mỏng, lại biết ăn biết , Mân Nương thích cũng là chuyện bình thường thôi.”

      Lý lão đại trầm ngâm chút rồi mới : “Ta sợ tiểu tử Trương Tiểu Tứ kia vừa ý nó…”

      Trương thị cười: “Ông cứ lo việc nhà , ông suy nghĩ quá nhiều rồi, ai thời niên thiếu a? Tình cảm thời niên thiếu, bắt đầu há có thể dừng lại, cũng lại thành cái gì đâu?”

      Lý lão đại liếc bà cái: “Hai chúng ta phải thành đó thôi?”

      Trương thị cúi đầu cười: “Đó là vì lúc đó trông ông cũng thanh tú…”

      Lý Mân ra khỏi cửa chính, nàng phát Trương Tiểu Tứ còn chưa đến, bèn tiện tay véo lấy đóa hoa mân côi màu phấn hồng tường nhà, cầm trong tay, vừa chơi vừa bung dù về hướng Đông, ngóng trông có thể gặp Trương Tiểu Tứ trong mưa.

      tại là đầu hè, hai bên đường thôn mọc đầy rau dền xanh mơn mởn, cao đến sắp quá đùi người. Từ xa, Lý Mân nhìn thấy nơi ngã tư đường hướng Đông, Trương Tiểu Tứ mang dù, mình người về phía đối diện. Đường thôn cong vẹo, vì vậy trông như vạch cỏ dại tới.

      Tim nàng bắt đầu đập nhanh hơn, bước chân chậm lại, chậm rãi bước tới.

      biết qua bao lâu, rốt cuộc Trương Tiểu Tứ cũng tới gần, Lý Mân ngẩng đầu nhìn .

      Đúng lúc đó, Trương Tiểu Tứ cũng nhìn nàng.

      Bốn mắt nhìn nhau, tim Mân Nương lại đập loạn hơn, mặt như phát sốt, nàng vội vàng cúi đầu. Nàng chuẩn bị kỹ càng, muốn mở miệng đưa dù trong tay cho Trương Tiểu Tứ.

      Khi cơn nóng mặt tan bớt, Mân Nương mới vừa cúi đầu, vừa mở miệng : “Ngươi mang dù, người bị ướt, ta cho ngươi mượn dù đấy, nhà ta ở gần đây, tới nhà ta rồi trả dù cũng muộn.”

      “…Được thôi” – giọng nam thanh linh dễ nghe đứng đối diện hồi đáp.

      Lý Mân cảm thấy có chút đúng, nàng ngẩng đầu nhìn, phát trước mắt là thiếu niên cực kỳ tuấn mỹ cạo nửa đầu —- mặc thân đồ trắng, mái tóc dài xõa bay, đuôi mắt xếch lên, cặp mắt đen thẳm như bảo thạch, đôi môi đỏ tươi oánh nhuận…

      Mân Nương ngây người: đây là thần tiên sống từ đâu tới? Vì sao cứ nhìn ta chớp?

      Nàng còn phát ngốc, thiếu niên tuấn mỹ kia vươn tay tiếp lấy dù của nàng, thuận miệng hỏi: “Nhà nàng có xa ? Ở chỗ nào?”

      Mân Nương bị sắc đẹp làm mờ mắt, nàng quay người, chỉ tay về phía nhà mình.

      Mưa phùn như tơ vẫn bay lả tả, mặt Lý Mân bị nước mưa tưới ướt khiến cho hơi lạnh, nàng lập tức tỉnh lại: “Trương Tiểu Tứ đâu?”

      “Là vị đại thúc lúc nãy sao?” — thiếu niên tuấn mỹ tiện tay chỉ về hướng Tây – “Nàng cứ luôn cúi đầu , đại thúc liền bỏ rồi.”

      Mặt Lý Mân đỏ bừng: “ phải đại thúc!”

      “Ai, để ý ngươi nữa!” – nàng dậm chân cái muốn rời nhưng lại quên dưới đất toàn là bùn nhão, vì vậy lập tức khiến váy và áo trắng của thiếu niên bị vẩy lên lớp bùn dơ.

      Vẻ mặt thiếu niên bình tĩnh, nhìn nàng: “Nàng khiến y phục ta bị dơ, phải bồi thường cho ta.”

      Lý Mân hoang mang lo sợ, nàng đành phải : “Vậy ngươi về nhà với ta, ta giặt sạch cho ngươi.”

      “Ừ” – thiếu niên cùng nàng về hướng Tây, liếc nàng cái rồi : “ ra nàng trang điểm thành ra dáng vẻ này cũng rất đẹp.”

      Mân Nương ngẩng đầu nhìn : “…” Ta đây là mỹ nhân đệ nhất trong thôn đấy, được sao!

      ***************


      Tác giả có lời muốn : Cảm tạ mọi người ủng hộ.

      Ai, thực, trong hình tượng Trương Tiểu Tứ có bóng dáng người thanh niên tuấn cùng thôn ta thầm mến thời thiếu nữ, cho tới bây giờ ta vẫn nghĩ, nếu là ta học lên đại học, gả cho cũng tệ, quả nhiên là cuộc sống nông điền…
      windlove_9693 thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 122.Từng bước


      Thiếu niên cao gầy, tay phải trắng nõn thon dài cầm ô lợp giấy dầu có vẽ hoa của Mân Nương, thay nàng che mưa.

      Mân Nương nghiêng đầu dò xét thiếu niên, phát chất liệu bộ áo trắng của hình như khá quý giá, trong lòng nàng có chút hoảng: đừng có giặt sạch lại bắt ta bồi thường đó! Trông ta thế này chứ bồi thường nổi đâu!

      Từ khi nàng bắt đầu hiểu chuyện, lúc theo phụ thân làm việc, lúc giúp mẫu thân làm việc nhà, hoặc là theo ca ca và phụ thân làm việc ở nơi khác, tóm lại là có lúc nào rảnh rỗi. Ấy vậy nhưng mỗi tháng phụ thân chỉ cho nàng mười đồng để tiêu vặt, nàng dành dụm mấy tháng mới đủ tiền mua dầu bôi tóc, bột son, bột phấn, nàng như vậy sao bồi thường nổi bộ y phục có chất liệu quý giá của ?

      Thiếu niên nhận ra Mân Nương lén nhìn , trong mắt hồ ly có ánh sáng lưu chuyển, điềm tĩnh nhìn Mân Nương, tiếp tục về phía trước.

      Mân Nương thấy mái tóc dài của thiếu niên bị mưa phùn làm cho ướt nhẹp, nước mưa men theo khuôn mặt trơn mịn như ngọc của , chảy xuống dưới. Lúc đó nàng mới nhận ra chiếc ô lợp giấy dầu của mình tuy đẹp nhưng rất , mà tuy thiếu niên giơ cao ô trong tay, nhưng toàn bộ ô đều che đầu nàng, đầu của được che đậy, lộ ra toàn bộ dưới làn mưa.

      Mân Nương nhìn thân hình cao cao của thiếu niên và khuôn mặt tuấn mỹ của , trong lòng nảy sinh chút thương hương tiếc ngọc, nàng bèn vươn tay, cố gắng đẩy ô về phía thiếu niên: “Này, vị tiểu ca này, thân thể ta khỏe mạnh ngại, ngươi đừng để bị ướt.”

      Nhìn thiếu niên có vẻ mảnh khảnh, khí lực chắc cũng lớn, Mân Nương vốn tự xưng là mạnh mẽ nên nàng đẩy mạnh, chỉ thoải mái liếc thiếu niên, sau đó xoay người cởi guốc gỗ chân, mỗi tay nàng xách chiếc guốc, cũng ngại mưa, chân trần về phía nhà.

      Đất vàng đường bị mưa dầm thấm ướt từ lâu, vừa ẩm vừa dính. Mân Nương chân trần bùn, nàng cẩn thận co ngón chân lại, so ra nàng nhanh hơn thiếu niên kia chút.

      Về đến nhà, Mân Nương kéo thiếu niên vào cửa chính, muốn kể lại tình hình cho ca ca Trương Nghị, để ca ca đưa thiếu niên thay quần áo lại thấy bước lên bước, hành lễ hỏi Trương Nghị: “Xin hỏi, đây có phải nhà của Lý Đại Lang, người của Lý gia phủ Hà Trạch, huyện Vận Thành hay ?”

      Trương Nghị và Mân Nương cùng sửng sốt, Trương Nghị nhìn thiếu niên, có chút chần chờ : “Đây đúng là nhà của Lý Đại Lang phủ Hà Trạch huyện Vận Thành, dám hỏi ngài là…”

      Thiếu niên tuấn mỹ khẽ mỉm cười.

      Trương Nghị vẫn còn hoang mang, trong lòng Mân Nương chấn động, nàng thầm nghĩ: tiểu tử này cũng quá xinh đẹp a…

      Thiếu niên lấy ra từ trong bọc đồ người phong thư, vái thêm cái rồi : “Ta tên Hồ Lân, tổ phụ ta trước khi lâm chung muốn ta đưa phong thư tới cho Lý đại thúc.”

      Trương Nghị cúi đầu nhìn bắp chân trắng nõn của muội muội và bùn dính đó, : “Mân Nương, muội ở lại trông cửa, ta đưa vị tiểu ca này tới gặp phụ thân.”

      Mân Nương nhìn ánh mắt ca ca, liền biết đây là ca ca ám chỉ nàng mau rửa chân.

      Nàng cầm guốc gỗ tay, mắt cười nheo lại, sau khi thấy ca ca đưa thiếu niên tên Hồ Lân kia tới tiền viện mới bước ra cửa chính.

      Nhà Lý Mân nằm ở góc phía Nam, cửa chính trông về hướng Bắc. Mân Nương ra khỏi cửa chính, nàng cẩn thận băng qua đường lớn, chỉ sợ giẫm lên cục đá hòn sỏi gì đó làm đau chân.

      Sau khi băng qua đường lớn tới nhánh sông . Lý Mân vịn tay vào thân cây bạch dương, nàng ngồi xổm xuống rửa sạch guốc gỗ, sau đó mới nhúng chân vào trong nước rửa sạch , cuối cùng guốc, chậm rãi trở về nhà.

      Lý Mân cảm thấy chẳng qua nàng chỉ rửa chân lát mà thôi, thế nhưng lúc về nhà, trời đất thay đổi —- đột nhiên nàng có vị hôn phu!

      Thấy bộ mặt nhăn nhó như cha chết mẹ chết của Lý Mân, Lý Đại Lang lại rất vui vẻ, ông dùng sức vỗ lên vai con cái: “Lý Mân, Hồ tiểu ca tới từ chỗ ông trẻ con, hôn do tổ phụ con định ra lúc còn sống, lúc đó còn chưa có con và ca ca con đâu. Nhiều năm nhận được tin tức gì, ngờ vẫn có thể tìm tới đây. là quá tốt rồi!”

      Lý Đại Lang cười đến nỗi miệng cũng sắp méo.

      Vợ của ông – Trương thị và con trai Trương Nghị đều gọi Lý Mân là “Mân Nương”, chỉ khi ông muốn chuyện nghiêm túc mới gọi con là “Lý Mân”. Ông vốn nghĩ tới chuyện tìm đứa con rể tốt cho con , kế thừa hương khói của gia đình mình, ngờ đúng là ‘ buồn ngủ được tặng gối đầu’, hỏi sao lại vui mừng? Hơn nữa, có được Hồ tiểu ca tuấn tú như vậy làm con rể, nhất định cháu ngoại tương lai cũng rất xinh xắn!

      Ông vốn là hán tử phóng khoáng, chuyện rất thẳng thắn, trước nay giấu diếm, trong lòng nghĩ thế nào như thế, hề kiêng dè, do vậy ra chuyện này ngay trước mặt Lý Mân.

      Mân Nương nhìn người trong nhà ai nấy đều cười toe toét, nàng là cười nổi — dù Hồ tiểu ca có tốt thế nào chăng nữa, người nàng thích vẫn là Trương Tiểu Tứ!

      Lý lão đại rất vui vẻ, kéo con rể tương lai Hồ tiểu ca tham quan nơi làm việc của mình. Đối với ông mà , bản thân từ kẻ tha hương cho tới tại là người có chút của cải, thể khoe với đứa cháu mới đến này phen.

      Trương thị nấu cơm trong bếp, Lý Mân nghe thấy tiếng mẫu thân kêu nàng dọn phòng cho vị Hồ tiểu ca từ trời rơi xuống — phụ thân nàng để Hồ tiểu ca ở trong phòng phía Tây.

      Lý Mân cảm thấy hồ đồ, dù sao cũng là người lạ gặp lần đầu tiên, chỉ dựa vào phong thư mà phụ thân lại tin tưởng ?

      Bất mãn vẫn bất mãn, nhưng nàng vẫn nghe lời dọn phòng phía Tây, khiến nó trở nên sạch bóng loáng, còn lấy chiếu trúc và đệm sạch trải giường gỗ, sau đó mới ra.

      Tài nấu nướng của Trương thị khá tốt, trong nhà có khách, tuy rằng đến mức phải lên chợ mua thịt — hơn nữa trời mưa nên chợ cũng họp, bà vẫn có thể làm được bữa cơm trưa đầy đủ.

      Hồ Lân nhìn thức ăn chiếc bàn bát tiên cũ nát: trứng xào rau hẹ, cá rán giòn, đậu hũ tẩm hành, gà xào ớt xanh, sau đó nhìn sang Mân Nương ăn cách ngon lành, xác định, nàng trải qua kiếp này thực khổ.

      Nhìn thấy Mân Nương dùng đũa gắp cái cánh gà, ăn sạch , còn hạnh phúc đến nỗi mắt híp lại, trong lòng Hồ Lân chua xót, có chút co rút đau đớn.

      Sau khi mơ hồ cảm nhận được nguyên đan dao động trong cơ thể Lý Mân bèn rời khỏi núi Thanh Khâu, xuất quan tìm kiếm nàng, ngờ lần này nhanh chóng thuận lợi tìm được.

      Thấy Hồ tiểu ca quên cả dùng cơm, chỉ lo nhìn Mân Nương, Lý lão đại và thê tử nhìn nhau, trong lòng đều rất vừa ý.

      Dùng xong cơm trưa, Trương thị rửa chén bát, Lý đại lang muốn mang Trương Nghị và Lý Mân làm việc. Thấy Hồ Lân cũng muốn theo, Lý lão đại vui vẻ đồng ý, cao giọng cười : “Hà hà, khắc gỗ là nghề rất tinh tế tỉ mỉ, chỉ những nhà giàu có và địa chủ mới được dùng những đồ gỗ chạm trổ này. Chỉ cần tay nghề tốt, kiếm tiền nuôi sống gia đình thành vấn đề, ngươi cũng theo học , về sau mở cửa hàng với Lý Mân.”

      Nghe thấy những lời chất phác của phụ thân, Trương Nghị mười sáu tuổi đứng cạnh đỏ mặt, nhưng Hồ Lân lại đỏ mặt, Lý Mân nam tính hơn cả ca ca cũng đỏ mặt, ba người theo Lý lão đại vào trong lán.

      Hồ Lân thấy Lý Mân tuy là con nhưng cũng ngồi xuống ghế. đùi nàng trải tấm vải rách, tay cầm miếng gỗ chưa khắc xong, nàng dùng đầu đục cẩn thận chạm khắc, vụn gỗ nhanh chóng bay lả tả xuống dưới, có ít rơi xuống tấm vải đùi nàng, ít rơi xuống mặt đất.

      Lúc này hiểu tại sao Lý lão đại gọi con mình là Lý Mân mà phải Mân Nương, ra nhạc phụ đại nhân của coi nàng như con trai để nuôi a!

      Hồ Lân rất thông minh, chỉ nhìn nửa buổi có thể mò mẫm ra tay.

      Lý lão đại vui mừng vô cùng: “Tốt! Rất tốt! Ngày mai ta cũng chuẩn bị cho cháu bộ dụng cụ chạm khắc!”

      Hồ Lân sáng dạ, nhanh chóng đáp: “Cám ơn nhạc phụ.”

      Lý lão đại càng vui vẻ hơn, cả buổi chiều ngừng cười toe toét.

      Đến lúc chiều tối, mưa ngớt dần, Lý lão đại sai con : “Lý Mân, con đưa Hồ tiểu ca cạo đầu, miễn để người ta lên huyện nha tố cáo.” (Kui: Ta hận nhà Thanh T.T)

      Lý Mân ngẩng đầu đánh giá mái tóc dài đen nhánh như tỏa sáng của Hồ Lân chút, than thở câu: “Tóc đẹp a, cạo đỉnh đầu rồi, khó coi muốn chết.” (Kui: T^T)

      Lỹ lão đại vươn tay đập lên vai con cái: “Còn mau !”

      Lý Mân bị phụ thân đánh cái lảo đảo người, nàng thèm để ý, trợn mắt với cha.

      Hồ Lân đứng bên cạnh nhíu mày: Có kiếp nào Mân Nương phải chịu đối xử thế này?

      nhàng kéo Lý Mân qua, cười : “Nhạc phụ, con với Mân Nương.”

      Lý Mân giãy khỏi tay , xoay người xòe tay trước mặt phụ thân: “Cha, tiền cạo đầu đâu?”

      Lý lão đại tuyệt đối keo kiệt với con rể tương lai, bèn lấy ra năm đồng tiền, cẩn thận đếm hai lần, sau đó đưa cho Lý Mân từng đồng : “Tóc cạo rụng ta cần lấy về, như vậy tiết kiệm được đồng tiền cạo đầu, cạo xong tiện đường tới tiệm tạp hóa, mua ít muối ăn về.”

      Mân Nương thuận miệng vâng dạ, dẫn đầu ra ngoài.

      Hồ Lân vội theo, sóng vai với Lý Mân.

      Tuy mưa ngừng, nhưng đường vẫn lầy lội như trước, Lý Mân cất đôi guốc gỗ làm dáng kia , thay bằng đôi giầy rơm cũ.

      Hồ Lân cũng thay quần áo thôn dã — áo trắng vải thô đuôi ngắn và quần dài, eo thắt đai lưng vải tối màu giống Trương Nghị, cũng có xà cạp, bên dưới quần dài bằng vải thô màu trắng là đôi giày rơm mới, dù vậy trông vẫn lanh lợi, tuấn mỹ như trước.

      Lý Mân mang theo , chuẩn bị ra khỏi cửa, bỗng nhiên nàng nhớ tới cái gì, lập tức với Hồ Lân: “Chờ ta chút!”, sau đó xoay người chạy về.

      Hồ Lân cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng cũng gì, chỉ thản nhiên đứng cạnh cây bạch dương gần cửa chính để đợi Lý Mân.

      Bên trong lán, Trương Nghị chạm khắc hình con phượng hoàng tấm ván gỗ.

      “Đại ca, đây là cái gì?” – Hồ Lân hỏi.

      Trương Nghị cười: “Hộp trang sức. nhà giàu trong thôn có đứa con lớn bị sứt môi sắp xuất giá, muốn đặt làm vật này.”

      Lúc này Lý Mân vội vàng chạy ra, giục Hồ Lân: “ thôi!”

      Khi nàng chạy ngang qua Hồ Lân, ngửi được mùi hoa quế nhàn nhạt ngòn ngọt. bước nhanh đuổi theo nàng, giả bộ vô ý liếc nhìn Mân Nương, phát chỉ sau thoáng, Mân Nương chải dầu hoa quế lên tóc, tô lại lông mày, môi hồng nõn nà tô thêm lớp son đỏ hoa đào.

      Lý Mân vừa vừa cau mày sờ vành tai —- lúc nãy nàng vội, quên đeo đôi vòng tai bạc.

      Hai người cùng nhau về hướng Tây thôn.

      Vì sợ bùn đất bắn lên người, cả hai đều rất chậm, chẳng Hồ Lân cầm tay Lý Mân từ lúc nào.

      Tay Lý Mân làm lụng quanh năm, trong lòng bàn tay có tầng vết chai, sờ có chút thô ráp.

      Hồ Lân rất muốn dùng pháp thuật khiến vết chai trong tay nàng biến mất, nhưng lại sợ có vết chai, khi Lý Mân làm việc lại mài ra vết chai lần nữa, lúc đó càng đau hơn.

      sử dụng thuật Nhiếp Hồn với cha mẹ và ca ca của Lý Mân, khiến bọn họ tin đúng là vị hôn phu nghìn dặm xa xôi tới tìm Lý Mân, nhưng đối với nàng, khinh thường sử dụng những pháp thuật ảo giác đó…

      Hai người cùng tới cuối đường, cũng là phía Tây của thôn. Lý Mân dắt Hồ Lân rẽ trái, quẹo vào con đường , sau đó về hướng Nam.

      Phía Tây đường có nhiều cây hòe, lá hòe đầu mùa hạ vẫn chưa có màu xanh đậm, vẫn còn sắc xanh non nớt.

      Hồ Lân nắm tay Lý Mân, trong mắt ngập sắc xanh biếc, tâm tình nhàng mà thỏa mãn — bế quan tại núi Thanh Khâu hai trăm năm, sau đó tìm Mân Nương trong hai năm, có thể tìm được nàng, nắm tay nàng, chuyện này giống như giấc mơ hạnh phúc.

      Lúc này trời hơi tối, các hộ gia đình ở phía Đông con đường bắt đầu làm cơm chiều. Tuy mỗi nhà đều xây bằng gạch mộc kín kẽ, nhưng khói bếp vẫn lượn lờ, mùi rau xào, ớt xào, khoai tây xào ngừng truyền tới theo gió , tạo thành bức tranh thôn dã trong ráng chiều.

      được bao lâu, Lý Mân bỗng buông tay ra, nàng bắt đầu vuốt tóc, vuốt môi, chỉnh trang y phục, hấp tấp ngừng.

      Hồ Lân nhìn nàng mà cảm thấy kỳ lạ, hiểu rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.

      ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy căn nhà xây bằng gạch xanh nổi bật giữa loạt các căn nhà xây bằng gạch mộc giống như hạc giữa bầy gà, cũng rất dễ nhận ra trong cảnh chiều hôm mênh mông.

      nhìn sang Mân Nương, phát Lý Mân có dáng đường thoải mái oai dũng bỗng trở nên khẽ khàng uyển chuyển.

      Trong lòng Hồ Lân lập tức chua lè chua loét.
      windlove_9693 thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 123.Mâu thuẫn lớn dần


      Trong lòng Hồ Lân chua lè chua loét, nhìn Mân Nương, cảm thấy nhìn kiểu gì cũng thuận mắt.

      Đôi mắt như nước hồ thu của Mân Nương giống như có gắn móc, nhìn lần lại thêm lần, cứ dính chặt vào ngôi nhà gạch xanh kia rời, Hồ Lân thấy mà đầy bụng lửa giận.

      Chính vào lúc này, trận tiếng bước chân truyền tới từ bên trong ngôi nhà gạch xanh. thanh niên dong dỏng cao, mặc áo màu lam sẫm đuôi ngắn, thắt lưng màu tối, quần dài màu đen bước ra. nhìn thấy Mân Nương, tựa hồ cũng ngẩn người, mắt nhìn nàng chớp.

      Hồ Lân nhận ra người thanh niên này chính là người trao đổi ánh mắt với Mân Nương dưới mưa lúc ban ngày, khỏi tức giận, hai tay nắm lại thành quả đấm trong ống tay áo, mắt hồ ly hẹp dài u ám khó dò.

      Vừa mới nãy Mân Nương còn nhìn nhà của Trương Tiểu Tứ chớp mắt, nhưng đến khi người xuất , nàng lại ngượng ngùng, cúi đầu đỏ mặt, chậm rãi bước .

      biết vì sao, Trương Tiểu Tứ đứng dưới hiên nhà cũng chuyện, chỉ mải nhìn Mân Nương.

      Tuy rằng cảnh chiều hôm mênh mông đến vậy, Hồ Lân vẫn có thể nhìn thấy mặt Mân Nương đỏ bừng. nhìn chòng chọc Mân Nương mải nhìn Trương Tiểu Tứ, vươn tay trái cầm tay nàng, giọng thanh linh phá vỡ tĩnh mịch của buổi chiều: “Mân Nương, về nhà thôi!”

      Mân Nương bất chấp việc đỏ mặt thẹn thùng, nàng ngẩng đầu nhìn , lông mày nhíu lại: “ cạo đầu sao?”

      Hồ Lân “Ừ” tiếng: “ muốn cạo!”

      đợi Mân Nương trả lời, kéo tay nàng xoay người về.

      Mân Nương muốn giãy dụa, nhưng tay Hồ Lân mạnh mẽ giam cầm nàng, nàng thể theo Hồ Lân.

      Khi ngang qua Trương Tiểu Tứ, Mân Nương nhịn được, ngẩng đầu nhìn .

      Trương Tiểu Tứ cũng nhìn lại nàng, bốn mắt giao nhau, Mân Nương có chút tham lam nhìn khuôn mặt tuấn tú mà mình ngày nhớ đêm mong của Trương Tiểu Tứ thêm chút: mắt to hai mí, sống mũi cao thẳng, môi mỏng, làn da đồng cổ. Trái tim nàng đập ‘bịch bịch’, sắp nhảy ra khỏi lồng ngực đến nơi!

      đợi cho nàng nhìn đủ, Hồ Lân kéo nàng băng qua Trương Tiểu Tứ.

      Trương Tiểu Tứ thấy thiếu niên tuấn mỹ xa lạ kéo tay Mân Nương, môi mấp máy, muốn mở miệng hỏi thăm nghe thấy cha – Trương Cường kêu cắt cỏ cho trâu bò: “Tiểu Tứ nhi, mau cắt cỏ cho trâu bò!”

      Nam Dương là nơi chăn nuôi trâu bò từ xưa, giống trâu vàng Ngưu Thiên của phủ Nam Dương rất nổi tiếng, mà nhà họ Trương làm giàu chính từ việc chăn nuôi trâu bò. Trương Tiểu Tứ nghe thấy lời của phụ thân, dám lơ là việc chăm sóc trâu bò nhà mình, hỏi thăm Mân Nương nữa, xoay người vào trong nhà.

      Trước mặt Trương Tiểu Tứ, Mân Nương muốn ra vẻ dịu dàng của tiểu nương nên phản kháng Hồ Lân. Thấy Trương Tiểu Tứ vào nhà rồi, nàng bắt đầu hành động.

      Nàng bước nhanh hơn Hồ Lân, giầy rơm cũ dẫm ‘lạch bạch’ bùn đất nhão, bắn tóe lên ít bùn, váy của nàng và quần vải thô màu trắng của Hồ Lân đều bị bắn lên lớp bùn khá dày.

      Hồ Lân nắm tay nàng buông, bị nàng kéo về phía trước.

      Mân Nương cắm đầu về phía trước, đến khi áng chừng ra khỏi phạm vi Trương Tiểu Tứ có thể nghe thấy, nàng mới dừng bước.

      Mặt nàng đỏ bừng, ngửa mặt trừng Hồ Lân, đôi mắt như nước hồ thu ngập tràn phẫn nộ: “Ngươi dựa vào cái gì mà quản ta? Ngươi cũng phải cha ta a!”

      Hồ Lân cũng tức giận, Mân Nương là của , đời đời kiếp kiếp đều là của , làm sao có thể thích người khác?

      nheo mắt nhìn Mân Nương chớp, lạnh lùng : “Nàng là nữ nhân của ta, ta đương nhiên có thể quản nàng! Ta chỉ quản nàng tại, ta còn muốn quản nàng suốt đời! Đến kiếp sau ta cũng còn quản nàng!”

      Mân Nương giận đến nỗi mắt sáng long lanh, vành mắt đỏ. tên biết chui ra từ chỗ nào, tự nhiên biến thành vị hôn phu của mình, nàng thực tiếp thu nổi.

      Nàng há miệng thở hổn hển, sắp bị tức chết, nhưng miệng lưỡi nàng vụng về, căn bản biết phải làm sao để cãi nhau với Hồ Lân. Nàng tức đến nỗi phát cuống, đột ngột nâng tay Hồ Lân lên, há mồm cắn xuống.

      Hồ Lân lập tức ngây người.

      Trước tiên cảm giác được làn môi mềm mại ấm áp của Mân Nương dán lên mu bàn tay , sau đó là đau — Mân Nương cắn tay !

      Mân Nương tức giận bèn cắn Hồ Lân, ngờ Hồ Lân lại phản kháng, mà răng nàng quả là nhọn, đến lúc nếm được vị mặn mặn, nàng mới ý thức được chẳng những nàng ngoạm tay Hồ Lân mà còn nếm được vị máu của .

      Nàng vừa nóng giận vừa sợ hãi, ngẩng đầu nhìn Hồ Lân cao hơn nàng cái đầu, làn môi mềm mại nhè run.

      Hồ Lân nâng tay mình lên nhìn.

      Lúc này trời tối, nhưng vẫn có thể thấy ràng — mu bàn tay trắng nõn của bị Mân Nương để lại dấu môi son hồng hồng, giữa dấu son là bốn dấu răng , trong đó có hai dấu thấm máu…

      liếc Mân Nương, gì.

      Mân Nương giỏi nhất là đánh trống lảng, lúc này trong lòng nàng rất sợ hãi, nhưng để chiếm thế thượng phong, nàng vẫn làm con vịt đến chết còn cứng mỏ: “Ngươi… ngươi tiểu xong rửa tay chưa?”

      Nàng nhớ trước khi nàng và Hồ Lân ra khỏi cửa, Hồ Lân từng tới nhà xí tiểu lần.

      Hồ Lân nheo cặp mắt hồ ly sáng ngời, cười như cười với Mân Nương, thành đáp: “ có.”

      Thực có, nước để dùng trong nhà Mân Nương đều phải lấy từ giếng lên, dùng rất bất tiện.

      đỡ cằm, lặng lẽ nhớ lại lúc mình nhà xí làm cái gì, cuối cùng cũng nhớ ra, lúc tiểu có dùng tay phải đỡ gà . nâng tay ngửi ngửi, ngửi thấy có mùi gì kỳ quái ngoài hương vị son phấn do Mân Nương lưu lại sau khi cắn.

      Mân Nương nhìn bộ mặt hiểm của Hồ Lân, thêm cả động tác ngửi ngón tay của , còn cái gì hiểu nữa?

      Nàng tưởng tượng đến việc mình vừa gặm cái tay từng sờ cái ấy của Hồ Lân, lập tức cảm thấy chán ghét, làm bộ nôn khan tiếng, sau đó cắm đầu chạy mất.

      Lần này Hồ Lân vội đuổi theo, ngửi lại tay phải của mình, cảm thấy mùi son môi Mân Nương để lại dễ chịu.

      Hồ Lân chưa cạo tóc về nhà, nhưng Lý lão đại, Trương thị và Trương Nghị lại dường như nhìn thấy, đều gì.

      Hôm sau, khi dùng bữa sáng, dựa theo những quy củ ghi hai tấm bia đá ngoài cửa thôn, Mân Nương và Trương thị là nữ quyến được dùng cơm bàn, chỉ có Lý lão đại, Trương Nghị và Hồ Lân là ngồi ăn bên bàn.

      Mân Nương bưng thức ăn từ trong bếp ra, đặt bàn vuông trong phòng.

      Buổi sáng nàng cắt cỏ, bữa sáng là do mẫu thân nàng làm, các món rất đơn giản, chỉ có năm quả trứng vịt muối, ba quả trứng ngỗng kho, thêm ba cái bánh bao trắng, hai cái bánh bột ngô, cuối cùng là nồi cháo ngô mà thôi.

      Khi Hồ Lân ăn sáng, Mân Nương xới đồ ăn cho cha, lúc đó mới chú ý tới tóc Hồ Lân — cạo phần tóc trán giống như các nam tử khác mà chỉ bới cao mái tóc dài đen mượt thành búi, dùng chiếc trâm ngọc trắng để cố định, trông rất đẹp… Khoan , đẹp cái gì mà đẹp?!

      Nàng cảm thấy rất nghi ngờ, sao Hồ Lân cạo đầu mà phụ thân mình vẫn nhắc nhở?

      Hồ Lân, nhạc phụ đại nhân và vợ ngồi cạnh bàn ăn bữa sáng, nhìn sang Mân Nương bận rộn cả buổi sáng lại chỉ có thể ngồi ghế ngoài cửa gặm bánh ngô, trong lòng đau xót, thầm so sánh.

      Mân Nương ăn sáng rất nhanh, xử lý hết bánh ngô, uống hết cháo như gió cuốn mây tan, sau khi cầm bát tới nhà bếp rửa sạch tới chỗ chuồng gà.

      Chuồng gà nhà nàng khá lớn, vị trí ở góc Tây Nam của viện, bên trong những có đàn gà mà có cả vịt và ngỗng.

      Mưa ngừng từ chiều hôm qua, xem ra hôm nay ngày nắng, Mân Nương vội vàng cho đám gà vịt ngỗng ăn, tiếp theo còn phải xua chúng tới bờ con sông .

      Nàng ngồi bên ngoài chuồng gà, đặt cỏ non mới cắt thớt gỗ, dùng dao thái thái băm băm, hất vào trong chuồng.

      Đáng lẽ lúc này nên cho đám gà vịt ngỗng ăn hạt thóc hoặc ngô, nhưng lương thực nhà nàng người ăn còn đủ, nào còn dư thừa đem nuôi gia cầm?

      May mà đám gà vịt ngỗng nhà nàng khổ quen, vừa thấy nàng rắc cỏ lập tức xông tới, mổ gõ dừng.

      Cho gia cầm ăn xong, Mân Nương mở chuồng gà, dùng cây gậy trúc dài xua chúng nó tới bờ sông.

      đùi gà vịt ngỗng nhà Mân Nương đều được nàng buộc sợi chỉ đỏ, khá dễ phân biệt.

      Đám gà được thả bãi cỏ cạnh bờ sông, chúng cúi đầu bới tới lui, tìm kiếm giun đất; đám vịt và ngỗng lao xuống nước, nhàn nhã bơi qua bơi lại.

      Mân Nương cúi đầu, chậm rãi bãi cỏ — nàng sợ nhất là tối hôm qua lượm sót trứng vịt trứng ngỗng, bởi vậy mỗi sáng đều tìm lại lần.

      Nàng tìm trứng, nhưng trong lòng lại tìm chuyện khác.

      Nhà Trương Tiểu Tứ có nuôi mười mấy con trâu, số cỏ mà đám trâu bò đó ăn mỗi ngày quả là khó có thể tưởng tượng ra, do vậy ngày nào Trương Tiểu Tứ và Trương Tiểu Tam cũng mang giỏ to cắt cỏ.

      Mân Nương biết bờ phía Tây của sông có loại cỏ non mà trâu bò thích ăn nhất, Trương Tiểu Tứ nhất định tới đó cắt cỏ.

      Trong lòng nàng tính toán, lặng lẽ lập kế hoạch.

      Hồ Lân ăn bánh bao trắng và trứng ngỗng kho mà gói lại để dành cho Mân Nương ăn. Khi ăn sáng, quan sát Mân Nương rất lâu, nàng chỉ uống chén cháo ngô, ăn cái bánh ngô, ngoài ra ăn gì khác.

      đứng dưới gốc cây bạch dương bên bờ sông, đúng lúc thấy khuôn mặt nhìn nghiêng của Mân Nương, thấy Mân Nương mỉm cười, đôi mắt như nước hồ thu gợn sóng, tinh mỹ giống như bức họa.
      windlove_9693 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :