1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cực phẩm thái tử phi- Viên Bất Phá (Hoàn - Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 75: Mối tình đầu của Hoàng Thái tử

      Edit + Beta: Ha Phuong

      "Có vấn đề?" Lâm Hi Nguyệt liếc nhìn về hướng Ninh Tuyết hiên, "Hai người đó sao?"

      "Đúng." Phó Du Nhiên kéo tay Hi Nguyệt trở về, " về, trước nghe ngóng tình huống rồi sau."

      Hai người trở lại tẩm điện, giống như Tề Diệc Bắc tìm được họ tương tự họ cũng tìm được Tề Diệc Bắc và Mặc Vĩ Thiên. Hỏi Tiểu An Tử, Tiểu An Tử chỉ Thái tử đuổi theo họ ra khỏi cửa, rồi sau đó lại bị Hoàng hậu gọi mất.

      Hoàng hậu vội vã cho gọi Tề Diệc Bắc để làm gì? Phó Du Nhiên biết, nhưng đến gần chạng vạng lại có tin tức truyền khắp hoàng cung, đó là Cố Khuynh Thành. . . . . . trở lại.

      Cái gì? Ngươi biết Cố Khuynh Thành là ai à? Phó Du Nhiên cũng hơi buồn bực, như vậy, mấy người mới tiến cung mấy năm gần đây cũng hiểu ra sao, chỉ có người vào cung bảy tám năm trở lên mới biết chuyện gì xảy ra.

      Chuyện này phải đến mười sáu năm trước đây, lúc ấy Tề Diệc Bắc mới vừa bốn tuổi, cữu cữu của , cũng chính là huynh trưởng của Hoàng hậu, Quốc cữu đại nhân đương triều đưa vào cung bé hai tuổi. bé này là con của người bạn của Quốc cựu, người nọ phó thác con của mình cho ông ta trước khi lâm chung, Quốc cữu gia liền thu nhận bé này làm nghĩa nữ, đây chính là Cố Khuynh Thành.

      Tại sao lại đưa vào cung? Nghe phu nhân của Quốc cựu, cũng chính là mợ của Tề Diệc Bắc là con cọp mẹ, mà bạn tốt qua đời của Quốc cữu gia lại là nữ nhân, chính vì vậy Quốc cữu phu nhân mới ăn phải dấm chua, Quốc cữu gia còn dám để Cố Khuynh Thành sống ở nhà mình sao? Gửi ở nhà người ta lại yên lòng, cuối cùng dứt khoát đưa vào trong cung gửi muội muội của mình.

      Sau khi Cố Khuynh Thành được đưa vào cung, liền hấp dẫn chú ý của Tề Diệc Bắc. Bởi vì Tề Diệc Bắc là Thái tử, sau khi sinh ra giống với những hoàng tử khác, vì vậy khó tránh khỏi có lúc bị những huynh đệ khác chèn ép, khi đó còn tuổi, cũng biết cái gì gọi là điều chỉnh tâm tình nên mỗi ngày đều uất ức, đột nhiên có ngày rất uất ức từ ngoài cung đưa vào vật đáng yên, còn vừa vặn đưa đến trong cung của Hoàng hậu, có thể có hứng thú sao?

      Cái bé Cố Khuynh Thành này cũng rất thông tuệ, tuy tuổi còn nhưng dường như nàng cũng biết từ giờ trở mình phải ăn nhờ ở đậu nên cũng kêu khóc loạn, rất nhanh chóng học được quy củ trong cung, cái miệng ngọt giống như quét mật, rất nhanh lấy được thích của Chiêu Thái đế và Hoàng hậu, hai người phá lệ đối xử với nàng giống như Công chúa, nàng trụ ở trong hoàng cung đến mười năm, cho nên thay vì Cố Khuynh Thành là nghĩa nữ của Quốc cữu, bằng nàng là nghĩa nữ của Hoàng hậu. Mà nàng và Tề Diệc Bắc có cảm tình rất sâu, thanh mai trúc mã chân chính, so với huynh muội ruột thịt còn thân thiết hơn ba phần.

      Lúc còn chỉ là tình cảm huynh muội đơn thuần nhưng lúc trưởng thành cũng khó tránh khỏi có những ý nghĩ khác biệt. Mà khi đó Tề Diệc Bắc vừa được mười ba mười bốn tuổi, chính là cái tuổi ổn định, hơn nữa cả ngày sống trong nơi oanh yến như Hoàng cung, sinh lý cộng thêm nhân tố tâm lý, làm sao khiến nội tâm thiếu niên thanh khiết như bắt đầu rạo rực đây? Cố Khuynh Thành đương nhiên cũng cảm nhận được Thái tử ca ca đối xử với mình càng ngày càng tốt, nhưng dù sao tuổi nàng còn quá , có cảm giác gì cũng thể hiểu được.

      Hai người vẫn cứ mập mờ như vậy, bình thường đều cùng cùng về nên càng thêm thân mật, lúc ấy ít người chắc chắn, Thái tử phi tương lai nhất định là Cố Khuynh Thành thể nghi ngờ, Hoàng hậu và Chiêu Thái đế cũng vui mừng tác thành. Đáng tiếc trời cho người toại nguyện, vào năm Cố Khuynh Thành mười hai tuổi đột nhiên phát bệnh nặng, thiếu chút nữa là tắt thở, Quốc cữu gia biết từ đâu tìm được đạo nhân du phương (Vân du bốn phương), đạo nhân kia liền mang theo nàng xuất cung, lên núi chữa bệnh.

      Mối tình đầu của Tề Diệc Bắc cứ như vậy mà trôi qua, mọi người cứ tưởng tượng , đối với thiếu niên mười bốn tuổi việc này tạo thành đả kích lớn đến thế nào, nghe trong khoảng thời gian đó, mỗi khi Thái tử điện hạ gặp ai, bất luận nam nữ già trẻ đều chỉ hai chữ: Khuynh Thành. . . . . .

      Rồi sau đó mấy năm, cái tên Cố Khuynh Thành tựa như đá chìm xuống biển, còn chút tin tức, đến giờ cũng sáu năm trôi qua rồi.

      Hôm nay, nàng ấy trở lại.

      Nghe Yến Bội Nhược liên tục, cuối cùng Phó Du Nhiên cũng hiểu chuyện gì xảy ra, khó trách người trong cung đều ngạc nhiên, mối tình đầu của Thái tử dĩ nhiên là thể khinh thường.

      Yến Bội Nhược. . . . . . Mọi người nhìn lầm đâu, chính là nàng ta. Có lẽ nàng ta tới để quy hàng.

      Bên này mặt trời vừa xuống núi, Yến Bội Nhược liền tới, vốn là còn hơi do dự nhưng vừa thấy Lâm Hi Nguyệt khuôn mặt Yến mỹ nhân lập tức xanh mét. Xem ra Thái tử phi đơn giản, nàng vừa ở cung Tiết Huyên Ninh đạt thành hiệp nghị, Thái tử phi liền đưa vị đại tỷ sơn tặc bắt cóc nàng tiến cung, lần này nàng nào dám hành động thiếu suy nghĩ, lập tức đem giao dịch lén lút với Tiết Huyên Ninh hết ra.

      ra cũng đơn giản, sáng sớm hôm nay Yến Bội Nhược đến thỉnh an Hoàng hậu đúng lúc đụng phải Cố Khuynh Thành vừa hồi cung. Thời gian nàng cùng Tề Diệc Bắc lén lút lui tới cũng ngắn nên tất nhiên cũng biết địa vị của Cố Khuynh Thành ở trong lòng Tề Diệc Bắc. Sau khi trở lại Đông cung liền vội vàng đến ngay Ninh Tuyết Hiên. Tiết Huyên Ninh cũng biết được tin tức thông qua cung nhân của Nguyên phi, vì vậy liền cùng Yến Bội Nhược ăn nhịp với nhau, hai người đạt được hiệp nghị, chuyện lúc trước tạm thời xóa bỏ, bất luận trước đây hai người có ân oán gì cũng phải để qua bên, đoàn kết nhất trí, cùng nhau đối kháng ngoại địch.

      đến đây, cái hiệp định này còn có bất kỳ quan hệ gì với Phó Du Nhiên, tự nhiên Phó Du Nhiên cũng để ở trong lòng, nhưng lời tiếp theo của Yến Bội Nhược lại có liên quan chặt chẽ đến nàng.

      Điều thứ hai của hiệp định là, khiến “ Tân Hoan” đối kháng với “ Cựu ái”, trai cò tranh nhau, ngư ông được lợi.

      cần phải , “ Cựu ái” là Cố Khuynh Thành, “ Tân hoan” phải là Phó Du Nhiên còn là ai.

      Phó Du Nhiên thấy khó hiểu, nàng trêu ai chọc ai, chỉ ở trong phòng nhàm chán đến mốc meo cũng có thể bị người ta nhớ tới khi muốn tiêu khiển sao?

      Nhìn Yến Bội Nhược khóc như hoa lê trong mưa, Phó Du Nhiên cũng hơi đành lòng, nàng đỡ Yến Bội Nhược dậy lời tốt đẹp hồi, lại hẹn ngày mai cùng thỉnh an Hoàng hậu, lúc này Yến Bội Nhược mới bình ổn lại.

      “ Cố Khuynh Thành….” Sau khi Yến Bội Nhược rời , Phó Du Nhiên mới nghĩ tới cái tên này, trong lòng dâng lên hiếu kỳ mãnh liệt.

      Lâm Hi Nguyệt vui sướng khi người gặp họa : “ Ha ha! Tân hoan, mi tính toán như thế nào để đối kháng với cựu ái?”

      Phó Du Nhiên liếc mắt đầy xem thường, “ Đối gì kháng gì hả? tại lão Tề có ba người tiểu thiếp, ta quan tâm có thêm người nữa đâu, ta chính là Thái tử phi, còn phải sợ nàng ta sao?”

      “ Lúc này xem mình là Thái tử phi rồi hả?” Lâm Hi Nguyệt cười tủm tỉm: “ Mi ở lại Đông cung làm Thái tử phi, vậy còn huynh đệ của mi sao?”

      Phó Du Nhiên ngẩn ra hồi lâu, ngơ ngác gật đầu, “ Đó là vấn đề, aiz! Xem ra hay là ta xuất cung để cho nàng ta thượng vị, vậy là vẹn cả đôi đường.”

      “ Cắt ~” Lâm Hi Nguyệt nể mặt bật cười ra tiếng, “ Sao? Cái nàng họ Cố kia ra là Thái tử phi mà mọi người nhận định, hơn nữa lão Tề còn chưa dứt tình với nàng ta, tại nàng ta trỡ lại còn cần mi phải nhường sao? Trực tiếp đá mi ra ngoài là xong, điều này cũng tốt, tiết kiệm được bao nhiêu phiền toái, gần đây có rãnh rỗi thu thập đồ đạc, lúc xuất cung đừng quên mang theo .”

      “ Đá ta ra ngoài sao?” Phó Du Nhiên chỉ vào chóp mũi mình, giống như nghe được câu chuyện hài.

      Quả thực là vũ nhục! Cho tới bay giờ chỉ có Phó Đại trại chủ nàng cướp đồ, trừ phi nàng tự nguyện buông tay, chứ chưa từng có kẻ nào có thể đoạt được đồ từ trong tay nàng cả. Vị trí Thái tử phi này cũng như vậy.

      “ Nàng ta có giỏi cứ thử xem!” Trong lòng Phó Du Nhiên dấy lên ngọn lửa chiến đấu hừng hực, lâu tắt.

      “ Du Nhiên!” Lâm Hi Nguyệt cầm tay nàng, gương mặt nghiêm nghị: “ Cứ yên tâm to gan lớn mật , ta ủng hộ mi vô điều kiện!”

      Có bằng hữu là tốt! Phó Du Nhiên đắm chìm trong cảm động vô biên nên bỏ qua tia giảo hoạt lóe lên trong mắt Lâm Hi Nguyệt.

      Đúng vậy, Lâm Hi Nguyệt nên ũng hộ Phó Du Nhiên, bởi vì chỉ khi Phó Du Nhiên còn là Thái tử phi, nàng mới có thể thường xuyên lẫn vào trong cung, mới có nhiều cơ hội tiếp xúc với Hoài vương và Đức phi, như vậy nàng mới có hi vọng hoàn thành giấc mộng làm “ Nhị tẩu” của mình.

      “ Mi cười cái gì?” Phó Du Nhiên cau mày nhìn chằm chằm khóe miệng Lâm Hi Nguyệt.

      “ À?” Lâm Hi Nguyệt sờ sờ miệng, “ Ha ha, đâu có cười.”

      “ Cười đến chảy cả nước miếng mà còn giảo biện sao?”

      “ Mặt … Rút gân, lại, lại tới nữa…”

      ………….

      Buổi tối hôm đó Tề Diệc Bắc cũng trở về Đồng cung, từng ý chí chiến đấu mà Phó Du Nhiên tích góp chỉ tiêu tán mà còn mạnh mẽ hơn.

      Sáng sớm hôm sau, người đầu tiên chạy tới tẩm cung cùa Phó Du Nhiên phải Yến Bội Nhược như hẹn mà là Tiết Huyên Ninh, mục đích của nàng ta cùng Yến Bội Nhược là như nhay, cũng là đến “ Quy hàng”. Lựa chọn báo cáo điều lệ sống chung hòa bình với Yến Bội Nhược, đương nhiên nàng ta che giấu điều khoản để người mới và người cũ đấu đá, Phó Du Nhiên cũng lười vạch trần nàng ta. Đến khi Yến Bội Nhược đến, hai đồng minh gặp mặt tại nơi của kẻ thứ ba tự nhiên cũng hơi xấu hổ, nhưng cũng nhanh chóng bình thường trở lại, thân mật thắm thiết như có bất cứ chuyện gì xảy ra làm Phó Du Nhiên và Lâm Hi Nguyệt cực kỳ kính nể,

      Vì vậy đội ngũ vấn an tăng thêm người, trong đó bao gồm: Thái tử phi Phó Du Nhiên, Lượng đệ Yến Bội Nhược, Lương đệ Tiết Huyên Hinh, cung nữ Lâm Hi Nguyệt, thái giám Tiểu An Tử, và số cung nhân khác. nhóm hơn mưới người ra khỏi phạm vi tẩm cung, lại ra khỏi phạm vi Đông cung tiến về hậu cung rộng lớn.

      thực tế, phải ra khỏi cửa chính Đông cung là ở trong phạm vi hậu cung, Đông cung của Thái tử va hậu cung của Hoàng đế là hai khái niệm độc lập, cùng nhau tồn tại trong hoàng cung nhưng cũng có liên quan chặt chẽ, mà là độc lập lẫn nhau, từ đồng nghĩa là độc môn độc viên, chỉ khác biệt là “ Viện” Của hậu cung lớn hơn chút, Đông cung hơn N lần mà thôi. Từ đông cung ra ngoài, cần phải qua “ Vĩnh An môn.” đoạn dài mới đến “ Hậu cung” Chân chính.

      Bảy phải, tám trái, quẹo hồi khiến Lâm Hi Nguyệt hoa cả mắt, mới xem như đến cung Tử Hòe. Tối ngày hôm qua,nàng và Phó Du Nhiên thỏa thuận cặn kẽ kế hoạch chôm chỉa, cho nên vừa qua cung Tử Hòe, Lâm Hi Nguyệt liền nháy mắt với Phó Du Nhiên ý bảo nàng bước chậm lại, cuối cùng thoát ly khỏi đội ngũ thỉnh an, biển rộng trời cao tha hồ mà vẫy vùng.

      Phó Du Nhiên cùng hai tiểu thiếp đến chính điện cung Tử Hòe, Hoàng hậu ngồi đỉnh đạc ngay chính giữa, trò chuyện câu được câu cùng mấy phi tử.

      “ Nhi thần tham kiến mẫu hậu.” Phó Du Nhiên từ trước đến giờ đều biết lúc nào nên quy củ.

      Hoàng hậu cười : “ Mau tới đây, ngày hôm qua bản cung muốn giới thiệu với con người,ai ngờ bọn Diệc nhi ở trong cung sốt ruột, nhất định xuất cung nên chưa kịp gọi con, có lẽ bọn nó cũng sắp hồi cung rồi, con hãy ở lại đây , gặp mặt biểu muội của Diệc nhi luôn.

      Kinh nghiệm cho chúng ta biết, biểu ca biểu muội dễ dàng có quan hệ mờ ám nhất, huống chi còn là biểu muội “kết nghĩa”. Nhưng Hoàng hậu cũng là, chẳng lẽ muốn cho con dâu đương nhiệm là nàng biết đó là mối tình đầu của phu quân nàng hay sao?

      hiếu kì của Phó Du Nhiên với Cố Khuynh Thành lên đến cực điểm, dĩ nhiên, kèm với đó là ý chí chiến đấu nồng đậm.

      Sau khi ngồi xuống chỗ của mình bao lâu liền có cung nhân vào bẩm báo, đám người Tề Diệc Bắc trở lại.

      rãnh để ý tới Tề Diệc Bắc và Mặc Vĩ Thiên bước vào điện, ánh mắt của Phó Du Nhiên mực gắn chặt vào bóng người màu xanh nước biển vững vàng theo sau lưng hai người bọn họ, đợi thấy nữ tử kia sau thoáng kinh ngạc, trong lòng Phó Du Nhiên chỉ có ý nghĩ: ra là như vậy.
      Last edited by a moderator: 13/10/15
      song ngư, Trâutrạch nữ thích bài này.

    2. Trâu

      Trâu Active Member

      Bài viết:
      177
      Được thích:
      159
      ra là sao sao sao.... cắt đúng lúc quá zậy nàng :-(

    3. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 76:

      Edit + Beta: Ha Phuong

      Người mà Diệc Bắc xem trọng đương nhiên cũng cực kỳ xuất sắc, nhưng Phó Du Nhiên ngờ còn ngoài dự liệu của nàng.

      Cố Khuynh Thành người này nếu về sắc đẹp, tất nhiên cực kỳ đẹp. Từ xưa phàm là mỹ nhân đều có người làm thơ ca tụng, ở chỗ này xin tự động lược bớt ngàn chữ miêu tả mỹ nữ, Phó Đại trại chủ của chúng ta cũng phí tâm suy nghĩ nữa. Nhưng nổi bật nhất của Cố Khuynh Thành lại phải ở dung mạo vô song của nàng, có câu :

      Kỳ vi chất tắc kim ngọc bất túc dụ kì quý,

      Kỳ vi tính tắc băng tuyết bất túc dụ kì khiết ,

      Kỳ vi thần tắc tinh nhật bất túc dụ kì tinh ,

      Kỳ vi mạo tắc hoa nguyệt bất túc dụ kì sắc.

      (*) Dịch nghĩa:

      Chất cao quý, vàng ngọc cũng thua;

      Thân lại trắng trong, tuyết băng khôn sánh.

      Tinh thần sáng suốt, át cả mặt trời, ngôi sao,

      Nét mặt vui tươi, hơn hẳn giăng soi, hoa nở.


      (Bản dịch của nhóm Nhóm Vũ Bội Hoàng (trong Vietnamthuquan)

      (*) Đoạn thơ được trích trong tác phẩm Hồng Lâu Mộng của nhà văn Tào Tuyết Cần, nằm trong hồi 78, Bảo Ngọc làm văn tế và chiêu hồn Tình Văn, người được Ngọc hoàng Thượng đế cho lên Thượng giới làm chúa loài hoa Phù dung. Tình Văn là người hầu tâm đắc của Giả Bảo Ngọc, nhân vật chính trong Hồng lâu mộng của Tào Tuyết Cần. Do bị dèm pha nên Tình Văn bị đuổi rồi chết trong đói khát, bệnh tật.


      Cố Khuynh Thành giống như đóa hoa sen mới nở, khí chất này bất kỳ kẻ nào cũng thể làm lu mờ. Hơn nữa hôm nay nàng mặc bộ xiêm áo màu xanh nhạt, thanh thoát nhiễm hạt bụi trần, càng giống như tiên nữ lạc xuống phàm trần. Chỉ là, Phó Du Nhiên " ra là như vậy" cũng phải cảm thán nàng ta xuất sắc, mà vì khuôn mặt của Cố Khuynh Thành lại có mấy phần giống với Yến Bội Nhược. Hay đúng hơn phải là Yến Bội Nhược có mấy phần giống Cố Khuynh Thành. ra lúc trước Tề Diệc Bắc có vài phần kính trọng với Yến Bội Nhược, phải vì bản thân Yến mỹ nhân mà là vì lam y tiên tử trước mắt này, khó trách có thể sảng khoái quyết định buông tay Yến Bội Nhược như vậy.

      Nhưng cũng chỉ giống vài phần mà thôi, phong cách của hai người khác nhau rất lớn, khuôn mặt Yến Bội Nhược đẹp tất nhiên cần phải , nhưng vẻ đẹp của Bội Nhược là vẻ đẹp mong manh cần được người che chở, tựa như đóa phong lan trong nhà kính, mà Cố Khuynh Thành lại hoàn toàn khác biệt.

      Phó Du Nhiên chợt hiểu ra vì sao qua nhiều năm, Tề Diệc Bắc vẫn còn khắc sâu Cố Khuynh Thành trong ký ức như vậy, nữ tử như nàng ta chắc chắn khiến người khác rất khó quên.

      Khi Tề Diệc Bắc nhìn thấy Phó Du Nhiên ít nhiều gì cũng ra mấy phần lúng túng. tin tưởng Phó Du Nhiên biết tất cả mọi chuyện có liên quan đến Cố Khuynh Thành, mặc kệ và Phó Du Nhiên là bất đắc dĩ bị buộc ở chung với nhau cũng được, hữu danh vô thực cũng tốt, nhưng rốt cục Phó Du Nhiên vẫn là Thái tử phi đương nhiệm của , luận về công hay tư đều nên chào hỏi trước, mà phải giống như bây giờ bị Phó Du Nhiên "Ép" nhìn thấy.

      "Khuynh Thành, mau tới đây." Hoàng hậu đương nhiên nhìn ra mất tự nhiên của Tề Diệc Bắc nên vội vàng bỏ qua lễ ra mắt. Bảo Cố Khuynh Thành đến ngồi cạnh mình, "Vị này chính là biểu tẩu của con." Dứt lời lại hướng Phó Du Nhiên : "Du Nhiên, đây là nghĩa nữ của cữu cữu con, Cố Khuynh Thành."

      Vì vậy hai người đứng dậy chào hỏi lẫn nhau, sau khi ngồi xuống, các cung phi có thâm niên trong cung liền lôi kéo Cố Khuynh Thành hỏi cái này hỏi cái kia. Mới đầu Cố Khuynh Thành còn để ý Phó Du Nhiên, thỉnh thoảng trò chuyện đôi câu, nhưng sau đó trong điện hình thành mấy nhóm . Mấy phi tử mới tiến cung nhóm, Tiết Huyên Ninh và Yến Bội Nhược nhóm, Hoàng hậu đứng đầu nhóm Cố Khuynh Thành và các cung phi có thâm niên.

      Phó Du Nhiên? Ừm. . . . . . Cùng Tiểu An Tử nhóm.

      phải do các nàng đoàn kết nhất trí, là các thành viên trong nhóm của Hoàng hậu đều hồi tưởng lại ký ức những năm đó, mấy người mới vào cung biết gì đâu mà chen vào. Mấy nhóm người đều ăn ý tán gẫu riêng, liên quan tới nhau, cũng đỡ mấy phần phần lúng túng.

      Thục phi trong nhóm Hoàng hậu che miệng cười : "Nhớ năm đó Thái tử luôn muốn lập Khuynh Thành làm phi tử. Ai mà ức hiếp Khuynh Thành, Thái tử nhất định tha cho."

      Thục phi là mẫu thân của Bát công chúa, bà có chút thân thích với Hoàng hậu, cũng coi như là trưởng bối của Tề Diệc Bắc. Cho nên lúc chuyện cũng tùy tiện hơn rất nhiều.

      Hai gò má của Cố Khuynh Thành ửng đỏ lên, cười : "Chỉ là chuyện lúc còn thôi, Thục phi nương nương cũng đừng nhắc lại nữa ạ."

      "Cái gì là chuyện lúc ?" Thục phi đồng ý : "Cũng chỉ mới có mấy năm? Cháu hỏi thử Thái tử xem có còn nhớ lời ban đầu ?"

      Cố Khuynh Thành đỏ mặt cúi đầu xuống, Tề Diệc Bắc : "Mọi người đừng trêu chọc muội ấy nữa."

      "Nhìn xem." Thục phi cười : "Bây giờ vẫn còn che chở đấy."

      Lời này khiến Tần phi uy tín lâu năm ngồi yên cũng che miệng cười lên, Tề Diệc Bắc kềm chế được cũng nhếch khóe miệng, thâm ý sâu xa nhìn Cố Khuynh Thành, nhưng Cố Khuynh Thành vẫn chỉ cúi đầu. biết trong đầu suy nghĩ gì.

      Tình cảnh này càng làm cho mọi người cảm thấy chàng có tình, thiếp cũng có ý, càng ngừng trêu chọc. Ngay cả Hoàng hậu cũng nhịn được trêu chọc đôi câu, xem ra bà cũng rất vui vẻ tác thành mối hôn này. Có điều Cố Khuynh Thành được làm Thái tử phi, đúng là rất đáng tiếc phải ? Trong lòng mọi người đại khái. . . . . . Đều nghĩ như vậy.

      "Nghĩ gì mà ngẩn người vậy?"

      Phó Du Nhiên thình lình bị dọa giật mình, nghiêng đầu qua, chẳng biết từ lúc nào Mặc Vĩ Thiên đến bên cạnh nàng, nàng nhún nhún vai, nhìn về hướng của Tề Diệc Bắc : "Lão Tề có tài”. Chỉ cần nhìn ánh mắt của mực rời khỏi Cố Khuynh Thành, biết địa vị của Cố Khuynh Thành ở trong lòng .

      Mặc Vĩ Thiên khẽ cười :” Ngay cả ta cũng ngờ, nhiều năm như vậy mà vẫn còn nhớ đến Khuynh Thành”

      “Vậy sao?” Phó Du Nhiên câu có cũng được có cũng được, ánh mắt lại nhìn Tề Diệc Bắc, nhìn nụ cười và cặp mắt sáng hơn bất kỳ ai mặt , trái tim nàng bỗng dâng lên cảm giác buồn bã.

      Mặc Vĩ Thiên quan sát Phó Du Nhiên, sau đó đột nhiên hỏi, “Lâm Đại nương đâu rồi?”

      Lực chú ý của Phó Du Nhiên bị thu hồi, bật cười :” là khác thường, ta cho rằng huynh muốn tránh nàng ấy còn kịp”

      “Chính xác là như vậy” Mặc Vĩ Thiên gật đầu ,” Vì vậy mới muốn chú ý hành tung của nàng ấy”

      Phó Du Nhiên cố nín cười” phải là đối với nàng…..”

      “Dừng lại” Mặc Vĩ Thiên khoa trương khoanh tay lại, “Ta cảm thấy nàng ấy còn đáng sợ hơn cả muội”

      “Hà…” Phó Du Nhiên cười hạ thấp giọng:” Làm cái lựa chọn . , nhả ra mười vạn lượng của Hoài vương, hai, cưới Lâm Hi Nguyệt. chọn cái nào?”

      Sắc mặt Mặc Vĩ Thiên lập tức trắng nhợt, vẻ mặt đau khổ giọng :” Vì Hoài vương….Muội cũng nhẫn tâm. Mười vạn lượng, ta phải mất khoảng thời gian mới kiếm được đó”

      “Đây cũng phải là chủ ý của ta” Phó Du Nhiên vội vàng phủi sạch quan hệ, “Nếu như huynh muốn Lâm Hi Nguyệt chủ động xuất kích hãy mau ngoan ngoãn nhả bạc ra, tranh thủ để được xử lý khoan hồng”

      “Ta phải suy nghĩ chút” Mặc Vĩ Thiên hối hận muốn chết, nên vì nhất thời đồng tình mà chủ động tới đây chuyện phiếm với Phó Du Nhiên, trò chuyện mới có mấy câu mà bay mất mười vạn lượng, quả nhiên là xuất thân từ sơn tặc!” chuyện này nữa, muội và cái nàng họ Lâm kia vì sao lại mê luyến Hoài vương như vậy?”

      Phó Du Nhiên suy nghĩ chút,” là người tốt”

      “Ta cũng tốt vậy” Mặc Vĩ Thiên chỉ tay vào chính mình.

      “Ta buồn nôn quá” Phó Du Nhiên nể mặt liếc cái, “Nhưng tốt nhất là bây giờ huynh nên tìm Lâm Hi Nguyệt , nàng ấy ở bên ngoài đạp cái mâm đấy”

      “Đạp…..Cái mâm?” Mặc Vĩ Thiên mù mịt hỏi:” Là xiếc ảo thuật sao?”

      Phó Du Nhiên dùng ánh mắt đồng tình nhìn nhân sĩ tối dạ mà nhìn chòng chọc hồi lâu sau mới xích lại gần giọng giải thích ý nghĩa của cụm từ “Đạp cái mâm”. Mặc Vĩ Thiên nghe xong chân mày nhíu chặt lại, cắn răng :” Lá gan của các muội cũng lớn

      Phó Du Nhiên đắc ý :” Đúng vậy, chỉ có gan lớn, chúng ta còn thỏa thuận với nhau, nếu như nàng ấy bị bắt gặp là cùng theo huynh vào đây đấy,nghĩa huynh ạ”

      Khuôn mặt Mặc Vĩ Thiên tái mét, ông trời ơi rốt cuộc tạo nghiệt gì hả?

      “Muội….các muội chèn ép người quá đáng!” Mặc Vĩ Thiên mang theo bộ mặt như đưa đám ra khỏi điện, Phó Du Nhiên được như ý bèn cười gian hồi, đưa mắt nhìn theo bóng dáng Mặc Vĩ Thiên biến mất sau cánh cửa, nàng liền thu hồi ánh mắt, ngay lúc ấy liền chạm phải ánh mắt của Tề Diệc Bắc, Tề Diệc Bắc hơi hạ tầm mắt, nhanh nghiêng đầu sang chỗ khác nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào Cố Khuynh Thành.

      Tề Diệc Bắc hơi buồn bực. Kể từ lúc vô tình nhìn thấy Phó Du Nhiên cười đến thiếu chút nữa mất cả hình tượng, ánh mắt của liền thỉnh thoảng rời khỏi người Cố Khuynh Thành mà liếc qua Phó Du Nhiên. Chuyện gì vậy? Ngay trước mặt Cố Khuynh Thành, bộ mặt của Thái tử phi cũng bị nàng làm cho mất hết! Lại còn……….lại còn gần gũi với nam nhân khác như vậy nữa! Mặc dù danh nghĩa quan hệ của Mặc Vĩ Thiên và Phó Du Nhiên là huynh muội, nhưng nàng cũng nên biết rằng…..hoàn toàn nên làm chuyện như vậy. Có điều…… Tể Diệc Bắc lại biết, trừ ra, những người khác hề chú ý tới cuộc trò chuyện của Mặc Vĩ Thiên và Phó Du Nhiên.

      “………..thái tử ca ca, huynh có phải hay ?”

      “À?” Bất ngờ bị điểm tên nên Tề Diệc Bắc hơi thất thần, vẻ mặt mờ mịt nhìn Cố Khuynh Thành.

      Cố Khuynh Thành cũng lặp lại lời của mình, hai người cứ đơ ra như vậy, nhất thời khí có chút xấu hổ. Tần phi ở bên cạnh chợt cười :” Còn cái gì tình huynh muội, Khuynh Thành, lần này trở về chắc cháu cũng biết tâm ý thực của Thái tử rồi chứ?”

      Thục phi trêu ghẹo :” Vấn đề này Thái tử lúc nào cũng giả bộ ngu muội, nếu cháu nghe câu trả lời của

      Tề Diệc Bắc hiểu vấn đề, xua tay cười :” Đừng chuyện của chúng ta nữa, ta sao nhưng Khuynh Thành là nương, muội ấy xấu hổ đấy!”

      Nghe lời này, mọi người lại cười ầm lên.

      Có gì buồn cười sao? Phó Du Nhiên ngơ ngác nhìn họ, lại chỉ loay hoay nghịch ngón tay lên tiếng, phát vết chai hằn lên do luyện công mà thành trong lòng bàn tay biến mất. Xem ra nàng quả lười biếng rồi.

      “Biểu tẩu nhìn cái gì vậy?” Cố Khuynh Thành nghiêng đầu nhìn nàng, bộ dáng kia khiến cho người ta động lòng, “nghe Biểu tẩu và Thái tử ca ca trải qua rất nhiều chuyện lý thú, có thời gian biểu tẩu nhất định phải kể cho muội nghe với đó”

      “Nhất định nhất định” Phó Du Nhiên cười gượng ”Nếu quay về sớm hơn hai tháng chuyện lý thú nhiều còn hơn đấy!”

      “Hả?” Cố Khuynh Thành đầu tiên là tò mò, rồi sao đó vẻ mặt tiếc rẻ :” Cũng tính quay về sớm chút nhưng lại phải trì hoãn. Trong lòng cũng rất tiếc nuối”

      sao, thời gian còn nhiều mà” Phó Du Nhiên cười cười, chần chừ chút vẫn hỏi:” Có quay về đây luôn ?” Trước tiên nàng cần phải xác định được mục đích trở về lần này của Cố Khuynh Thành.

      “Có lẽ ở lại khoảng thời gian” khi những lời này Cố Khuynh Thành hơi do dự, ánh mắt lơ đãng quét về phía Tề Diệc Bắc, lại nhanh chóng thu hồi. Thản nhiên : ”Lần này vốn là trở về thăm nghĩa phụ cùng mẫu và trượng, chúc mừng niềm vui tân hôn của Thái tử ca ca và biểu tẩu, thêm nữa là cùng sư huynh tới kinh thành làm việc, chờ công việc của sư huynh xong, bọn muội phải trở về núi, tiếp tục lắng nghe sư phụ dạy bảo”

      Nghe xong mấy lời này, hoàng hậu liền nhíu mày : “Khuynh Thành, thế nào? Con còn phải sao?”

      Cố Khuynh Thành cúi đầu giọng , “ Lệnh của sư phụ khó vi phạm ạ”

      Cứ như vậy, những phi tần mới rồi trêu ghẹo hai người cũng ai lên tiếng nữa, đại điện lập tức an tĩnh hẳn.

      Tề Diệc Bắc đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo mặt giấu nổi vẻ thất vọng, Phó Du Nhiên thấy vậy cười thầm. ra tiểu tử này cũng biết Cố Khuynh Thành có thể rời . Sư huynh, Hà…! Chức danh này cũng nhạy cảm chẳng khác danh xưng biểu ca bao nhiêu. Sư huynh sư muội cũng là cụm từ vô cùng dễ dàng truyền ra xì căng đan. Thanh mai trúc mã thế nào hả? Mấu chốt nhất là rung động đầu đời kìa, lúc ấy huynh có ở bên cạnh, lại vẫn muốn nghĩ đến mấy thứ kia được rồi. Xem ra đại khái là Tương vương hữu mộng, thần nữ vô tâm (*). Dễ hiểu hơn chính là bốn chữ: tự mình đa tình.

      (*) Có nghĩa tương tự như câu hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình. Thực ra câu ày là mượn ý trong tích Thần nữ hữu tâm, Tương vương vô mộng.

      Thời chiến quốc, Vu Sơn Thần Nữ thương thầm Sở Tương vương, lén trốn xuống trần gian mong được tương ngộ. Tương vương vừa nhìn thấy Vu Sơn Thần Nữ liền tới kinh thiên động địa, nguyện kết duyên vợ chồng, bách niên giai lão, nhựng lại bị luật Tiên- Phàm ngăn cản, thể như nguyện. Tương vương hồi cung vẫn ngày ngày thương nhớ tới Vu Sơn Thần Nữ, Thần Nữ cảm động tấm chân tình của Tương Vương, lưu lại ngọc bội rồi biệt ly. Tương vương vội đặt chân tới Vu Sơn, lòng muốn gặp người con trong tim, Thần Nữ tái , với Tương vương tiền duyên hết, khuyên ngài nên thu lại tâm tình, chuyên tâm cai trị xã tắc, đừng tới quấy nhiễu thiên đình nữa.

      lúc Phó Du Nhiên thầm cảm thấy dễ chịu chợt thấy Mặc Vĩ Thiên vội vã vào, liếc nhìn Phó Du Nhiên nháy mắt lia lại, Phó Du Nhiên khẽ chau mày, phải là…..Lâm Hi Nguyệt bị gì rồi chứ?

      Tề Diệc Bắc thấy Mặc Vĩ Thiên, khỏi đứng dậy tức giận : “Khuynh Thành chỉ ở lại có mấy ngày, huynh rảnh rỗi cũng chịu chơi với muội ấy nhiều chút. Còn lung tung đâu vậy?”

      Mặc Vĩ Thiên sững sờ, nhìn Cố Khuynh Thành :” Muội còn phải à?”

      Cố Khuynh Thành khẽ gật đầu, lại cười :” Nhưng lần này muội lưu lại khoảng thời gian”

      Mặc Vĩ Thiên liếc nhìn Tề Diệc Bắc, lại nghĩ tới chuyện của mình liền vội vàng cúi người ở bên tai Tề Diệc Bắc mấy câu, Tề Diệc Bắc nhăn mày, tức giận dứt nhìn Phó Du Nhiên, lại nhìn Hoàng hậu : “ Mẫu hậu, nhi thần còn có việc nên xin cáo lui trước, buổi tối đến dùng bữa cùng người và Khuynh Thành”

      Hoàng hậu gật đầu, “Có chuyện gấp , chớ trì hoãn”

      Tề Diệc Bắc làm lễ cáo lui đơn giản, lại nháy mắt với Phó Du Nhiên, Phó Du Nhiên cũng vội vàng đứng dậy cáo từ, theo Tề Diệc Bắc và Mặc Vĩ Thiên rời khỏi cung Tử Hòe trong ánh mắt suy đoán của mọi người.

      “Các nàng làm cái gì?” Mới ra khỏi cung Tử Hòe, Tề Diệc Bắc liền nhịn được lớn tiếng :” Nguyên cái Đông cung còn chưa đủ cho nàng giày vò hay sao? Lại dám đến cung Tử hòe làm chuyện hồ đồ!”

      Phó Du Nhiên liếc cái, xoay người liếc Mặc Vĩ Thiên:” Lâm Hi Nguyệt đâu?”

      Mặc Vĩ thiên đau đầu :” Ta tìm khắp cung Tử Hòe cũng thấy bóng dáng nàng ấy đâu cả, các muội thỏa thuận cái gì? Chẳng lẽ là bị bắt rồi?”

      Phó Du Nhiên lắc đầu, “Nếu nàng ấy bị bắt nhất định huyên náo kinh thiên động địa, yên tĩnh như vậy phải là phong cách của nàng ấy”

      “Nàng còn biết xấu hổ mà ra nữa!” Tề diệc Bắc tức giận :” Nàng thể yên tĩnh hai ngày sao?”

      Trong lòng Phó Du Nhiên vốn lo lắng, lại nghe như vậy khỏi giận tái mặt : “Là người trong lòng huynh muốn rời , quan hệ gì với ta, tâm tình tốt muốn phát tiết thỉnh tìm người khác, tính khí của ta tốt, đừng có ép ta phải động thủ”

      Tề Diệc Bắc giận đến sôi gang: “động thủ? Ta mà lại sợ sao? Tới !” Dứt lời chuyển khai tư thế.

      Phó Du Nhiên châm chọc :” Ủa? giả bộ yếu đuối nữa à? Vừa rồi người ta kêu phải ngay cả cái rắm cũng dám thả, bây giờ muốn thể gì đây!”

      Tề Diệc Bắc chưa từng phải nghe qua lời như vậy, giận tái mặt cắn răng nghiến lợi :” Phó Du Nhiên, ta cho cơ hội nhẫn lỗi với ta”

      Phó Du Nhiên hừ tiếng, “ xin lỗi á? Đùa gì vậy hả?”

      Tề Diệc Bắc hai mắt phóng hỏa, “ đừng có được voi đòi tiên!”

      “Rốt cuộc là ai được voi đòi tiên!” Phó Du Nhiên mạnh mẽ đẩy Tề Diệc Bắc cái khiến Tề Diệc Bắc hề phòng bị phải lảo đảo, “Xiêu xiêu vẹo vẹo, chả giống nam nhân tí nào!”

      Tiểu An Tử và Vinh Thăng theo phía sau họ cúi đầu thấp, trong lòng thầm mặc niệm,” Đừng có trâu bò đánh nhau ruồi mũi chết” ngàn lần.

      Phó Du Nhiên tức giận đến bên cạnh Mặc Vĩ Thiên, nhấc chân đá phát, “Huynh còn đứng đó xem náo nhiệt gì hả?”

      Mặc Vĩ Thiên hú lên tiếng quái dị rồi té nhào xuống đất, cái này có thể xem là……Năm hạn bất lợi .

      “Lâm Hi Nguyệt………” Phó Du Nhiên hít hơi sâu, sờ lên cằm suy nghĩ hồi lâu, ánh mắt đột nhiên sáng lên, “Mẹ nó chứ, ta biết nàng ấy đâu rồi.”

      Tên Lâm tặc nhân này nhất định là thực hành kế hoạch “ Nhị tẩu” của mình rồi! là hận được gả luôn được hay sao ấy, là …….. biết xấu hổ! Phó Du Nhiên nổi trận lôi đình về hướng cung Ngân Hà, trong lòng cầu nguyện Lâm Hi Nguyệt đừng có lạc đường, hoàng cung lớn như vậy, nếu bị lạc rất khó tìm được.
      Last edited: 13/10/15
      trạch nữTrâu thích bài này.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 77: Ngoài ý muốn

      Edit + Beta: Ha Phuong

      Lại đến Lâm Hi Nguyệt, nàng làm sao biết được cung Ngân Hà ở chỗ nào? Sau khi rời khỏi cung Tử Hòe nàng cũng chỉ muốn thử vận khí chút, xem thử có thể nhìn thấy mẹ chồng tương lại để còn cửa sau. Nàng ném đá để quyết định phương hướng, đại khái mất thời gian nén hương nhưng người gặp đường phải cung nữ là thái giám, nhân vật quan trọng thấy ai, lại sợ khiến người khác hoài nghi nên dám tùy tiện hỏi đành dứt khoát quay trở về để tránh cho Phó Du Nhiên biết được lại giận dữ.

      Mới chưa được hai bước liền nghe được sau lưng có giọng thanh thúy vang lên, "Này!"

      Lâm Hi Nguyệt nhìn chung quanh lần, phát ra chỗ này chỉ có mình nàng, có vài thái giám đứng canh gác, cách mỗi mấy trượng đều có người đứng, cho nên nàng kết luận là phải gọi mình. Yên tâm tiếp tục tiến lên lại chợt thấy sau lưng vang lên tiếng gió, muốn né tránh cũng kịp, chỉ thấy bả vai bị người ta giữ chặt lại.

      "Tai điếc rồi sao? Kêu ngươi đó!"

      Lâm Hi Nguyệt lắc mình tránh khỏi tay của người kia, quay đầu lại quát: " chuyện cứ , làm gì mà táy máy tay chân!" Lúc này mới nhìn người tới, ra là nương khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, mặc bộ xiêm áo màu tím, dáng dấp rất xinh đẹp nhưng khuôn mặt lại phủ lớp hàn sương, phá hỏng xinh đẹp vốn có.

      nương kia khinh miệt liếc Lâm Hi Nguyệt cái, "Chỉ là hạ nhân lại dám vô lễ như vậy. Mau cho ta biết, Hoài vương ngụ ở đâu?"

      Lâm Hi Nguyệt khinh thường : " ra chỉ là đứa con nhà quê. Ngay cả những điều cơ bản nhất cũng biết, sợ làm trò cười cho người khác à?"

      Thông thường các Hoàng tử sau khi trưởng thành xuất cung lập phủ, ngay cả Thái tử cũng phải dời xa hậu cung, huống chi là Hoài vương.

      nương kia nghe vậy liền biến sắc, "Ngươi mới là đứa quê mùa!" xong tiến lên tung chưởng.

      Lâm Hi Nguyệt chưa kịp phòng bị nên chật vật né qua bên, trong lòng giận dữ, "Lại dám đánh lén? Hôm nay cho ngươi nếm thử lợi hại của lão nương!"

      Trong nháy mắt, hai người lao vào nhau chiến tại chỗ. nương kia tuổi lớn lắm nhưng công phu lại yếu, từng chiêu thức hết sức tuyệt diệu, có điều vẫn thiếu chút kinh nghiệm. Lại nhìn Lâm Hi Nguyệt, tuy đánh tới đánh lui cũng chỉ có mấy chiêu nhưng năng lực ứng biến khá nhanh, vì vậy hai người coi như là đánh ngang tay.

      Thái giám cũng biết nương áo tím này là ai, nhìn cách ăn mặc này, nếu phải Công chúa cũng là khách nhân được mời tới, tất nhiên tiện ngăn cản, nhìn lại phục sức cung nữ người Lâm Hi Nguyệt lá gan liền lớn, có hai thái giám tiến lên, trái phải chống chọi với Lâm hi Nguyệt.

      Phần lớn thái giám trực trong hậu cung đều phải là loại quá gầy yếu, vì vậy Lâm Hi Nguyệt cố gắng giãy giụa hai lần đều tránh thoát được, cái này gọi là song quyền nan địch tứ thủ (hai nắm đấm thể đấu lại bốn tay). nương kia thấy Lâm Hi Nguyệt thể động đậy cũng có ý định thu tay, tung ra quyền, mạnh mẽ đánh vào bụng Lâm Hi Nguyệt. Lâm Hi Nguyệt bị quyền đau đớn cuộn cả người lại nhưng nương kia vẫn bỏ qua, lại đánh thêm chưởng vào ngực nàng.

      Phó Du Nhiên hầm hầm chạy tới cung Ngân hà, nhưng mới tới nửa đường nhìn thấy màn như vậy.

      "Dừng tay!"

      "Dừng tay!"

      Hai giọng , phát ra từ Phó Du Nhiên, còn lại vang lên từ hướng bên kia, nương kia ràng nghe được thanh nhưng hề có ý định dừng tay, Phó Du Nhiên tung người chạy tới kịp, mắt thấy Lâm Hi Nguyệt phải hứng chịu thêm chưởng nữa, nàng liền nhanh chóng bay ra sau lưng nương kia chế trụ bả vai nàng ta, cánh tay nàng nhàng bẻ quặt cái, cánh tay phải nương kia bị vặn ra sau lưng.

      nương kia kêu khẽ tiếng, sắc mặt chợt trắng bệch có vẻ rất khổ sở, cánh tay đánh ra bất giác rũ xuống.

      Trong lúc điện quang hỏa thạch ( khoảnh khắc cực kì ngắn ngủi, tựa như chớp điện, tựa như tia lửa phát ra từ đá đánh lửa) này, Phó Du Nhiên vọt tới bên cạnh Lâm Hi Nguyệt, chân trái móc quyền, chân phải móc quyền, đánh bay hai thái giám kiềm giữ Lâm Hi Nguyệt, vội vàng kiểm tra thương thế của Lâm Hi Nguyệt, nàng kiềm được giận dữ quay đầu lại, hùng hổ đến trước mặt tiểu mỹ nữ nhăn nhó khổ sở vung tay lên, định bụng cho nàng ta cái tát.

      Nhưng lại được thuận lợi, bàn tay hạ xuống của nàng nhanh chóng bị kẻ thứ ba bắt được, Phó Du Nhiên cũng nổi giận, có tay chẳng phải còn có chân sao? Nhấc chân lên chính là cước!

      Lần này ai cũng ngăn được rồi, nương áo tím kia bị đạp cước, mặt kìm nén đến đỏ bừng, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt. Nhưng Phó Du Nhiên cũng rảnh thưởng thức hoa lê trong mưa, ngẩng đầu lên : "Hoài vương điện hạ, đa tạ."

      Người vừa mới phi thân đến ngăn cản cái tát của Phó Du Nhiên chính là Tề Thụy Nam, bất đắc dĩ nhìn Phó Du Nhiên, trong lòng tất nhiên vô cùng tán thành hành động hành hung người khác trước mặt mọi người nhưng cũng gì, chỉ buông lỏng Phó Du Nhiên và nương áo tím kia ra.

      Ở cách đó xa là Tề Diệc Bắc và Mặc Vĩ Thiên theo sau Phó Du Nhiên, lúc này hai người mới chạy tới trường, nhìn thấy hai thái giám nằm dưới đất, Tề Diệc Bắc để ý ở đây còn có Hoài vương, tức giận : "Rốt cuộc các muốn gây ra bao nhiêu chuyện nữa mới cam tâm! Lại còn đánh người nữa?"

      Phó Du Nhiên trầm mặt : "Ta chuyện với mấy tên ẻo lả!"

      Tề Diệc Bắc nổi trận lôi đình, Mặc Vĩ Thiên vội vàng ngăn cản lại, "Có lời gì trở về rồi hãy ."

      Tề Diệc Bắc liếc mắt nhìn Hoài vương, chỉ chắp tay cái đơn giản rồi tức giận quay đầu bước nhanh mất.

      Sau khi Lâm Hi Nguyệt hiểu tình huống cảm thấy hơi thất bại, " xin lỗi... liên lụy mi cũng bị mắng theo."

      " cần để ý đến ! Bị người trong lòng vứt bỏ, mất thăng bằng nên cắn người khắp nơi." Phó Du Nhiên chứa bụng hỏa, lôi kéo Lâm Hi Nguyệt theo phía sau bọn Tề Diệt Bắc, nhưng nghĩ nương áo tím vẫn ngã ngồi trong lòng Hoài vương đột nhiên nhảy lên, vận hết mười phần công lực đập thẳng vào vai Phó Du Nhiên.

      "Cẩn thận!" Hoài vương muốn ngăn cản nhưng còn kịp, chỉ đành phải lên tiếng nhắc nhở.

      Phó Du Nhiên nghe được thanh nhưng cuối cùng vẫn chậm bước, "Bịch" tiếng, bàn tay của nương kia in lên bả vai nàng, Phó Du Nhiên cảm thấy vai trái vô cùng đau, lảo đảo hai bước, ngay thời điểm sắp ngã xuống được Hoài vương kịp thời chạy đến đỡ.

      Tề Diệt Bắc phía trước cực kì hoảng sợ chạy lại, đoạt lấy Phó Du Nhiên từ trong lòng Hoài vương, nhanh chóng nhăn chặn tầm nhìn của những kẻ khác, quát lên với nương kia:" Lại dám ở trong cung làm càn!"

      Hoài vương cũng :" Còn tuổi mà ra tay độc ác như vậy, ngươi rốt cuộc là ai?"

      Tề Diệt Bắc và Mặc Vĩ Thiên đều sững sờ, vốn tương rằng nương kia và Hoài vương có liên quan, nhưng giờ nghe giọng điệu này lại thấy lai lịch của nàng ta hết sức khả nghi.

      Tề Diệt Bắc nhìn Phó Du Nhiên sắc mặt trắng bệch trong lòng mình, trái tim chợt đau xót, ngẩng đầu quát lên:" Mặc kệ nàng ta là ai, bắt lại rồi !"

      nương kia ngẩng đầu, lạnh lùng :" Tà là vương phi tương lai của Hoài vương, ta xem ai dám động đến ta!"

      Chuyện này....... Ngược lại ai dám động đến nàng ta, tất cả mọi người đều cứng đờ người nhìn về phía Hoài vương, Hoài vương cũng sững sờ lát, sau đó vẻ mặt mờ mịt :" Ngươi nhăng cuội gì đó? Ta hoàn toàn quen biết ngươi."

      nương kia biến sắc, "Huynh? Huynh chính là Hoài vương Tề Thụy Nam?"

      Ồn ào nửa ngày, căn bản nàng ta cũng biết Hoài vương là người nào.

      Lâm Hi Nguyệt hừ tiếng, " những có kiến thức mà còn biết xấu hổ nữa."

      Nàng kia tức giận dứt, tiến lên bước định vung chưởng đánh người lại bị Hoài vương bắt được cánh tay, Lâm Hi Nguyệt mặt mày hả hê nhìn nàng ta : "Ta từng gặp qua nhiều người biết xấu hổ, ngươi là người xếp hàng thứ nhất. Vương phi của Hoài vương mà cũng tùy tiện giả mạo sao? cho ngươi biết tin tức, ứng cử cho vị trí Vương phi của Hoài vương chính là bản nương ta, ngươi cũng đừng nên vọng tưởng nữa." Dứt lời liền nhìn Tề Thụy Nam chớt mắt liên hồi.

      trán Tề Thụy Nam giăng đầy mồ hôi lạnh, cũng chỉ theo thói quen vào cung thỉnh an mẫu phi, hiểu vì sao được xem tiết mục "Nhị nữ tranh phu" đây?

      nương kia tin : " bậy, ngươi chỉ là cung nữ, thân phận hạ tiện, Hoài vương lập ngươi làm phi sao?"

      "Cái này kêu là việc đời khó đoán." Lâm Hi Nguyệt kề sát Tề Thụy Nam, "Ta cũng với ngài ấy sớm chiều chung đụng, lâu ngày sinh tình........"

      "Này........" tiếng kêu yếu đuối phát ra từ lồng ngực Tề Diệc Bắc, "Ta sắp chết đến nơi rồi, các ngươi còn ở đó xem náo nhiệt....."

      Ừm..... Tò mò là bản tính của con người mà!

      Tề Diệc Bắc vội vàng ôm lấy Phó Du Nhiên, nhắm hướng cung Tử Hòe bước , vừa vừa : "Nhị ca, nương này lai lịch, vẫn nên đưa tới chỗ mẫu hậu để thẩm vấn nàng ta xem."

      "Ai dám!" nương kia quát to tiếng, "Ta là sư muội của Cố Khuynh Thành, Cố Khuynh Thành đó các ngươi có biết hả?"

      Nhưng........ Lần này có ai thèm quan tâm đến nàng ta, Tề Thụy Nam giữ chặt mạch môn của nàng ta, bình tĩnh theo sau lưng Tề Diệc Bắc, đoàn người đường im lặng bước , chờ đến cung Tử Hòe hầu hết các phi tần tản , chỉ còn lại Cố Khuynh Thành hầu ở bên cạnh Hoàng hậu, thấy Phó Du Nhiên lúc ra còn hiên ngang đứng thẳng, lúc vào lại được người ta ôm lấy đều sợ hết hồn, Tề Diệc Bắc đề cập tới chuyện của Lâm Hi Nguyệt, chỉ có thích khách hành thích Phó Du Nhiên, sau khi Hoàng hậu nghe xong liền giận dữ, vừa phái người truyền thái y, vừa phân phó cho người dẫn "Nữ thích khách" vào điện.

      Khi Tề Thụy Nam mang theo nương kia bước vào trong điện, sắc mặt của Cố Khuynh Thành lập tức đại biến, đứng dậy kinh hô: "Tử Yên, sao muội lại ở đây?"

      Đám người Tề Diệc Bắc rối rít liếc mắt qua, Mặc Vĩ Thiên : "Khuynh Thành, muội biết nàng ta sao?"

      Vẻ mặt Cố Khuynh Thành lên nôn nóng, gật đầu với Mạc Vĩ Thiên cái, lại hướng Hoàng hậu quỳ xuống, " mẫu thứ tội, muội ấy là sư muội của con, lần này cùng con và sư huynh vào kinh, nhưng chẳng biết tại sao lại xuất ở trong cung."

      Hoàng hậu khẽ nhíu mày, Tề Thụy Nam nghe vậy cũng buông nàng kia ra, vẻ mặt Tử Yên rất uất ức, nàng tay chạy đến bên cạnh Cố Khuynh Thành hờn dỗi : "Sư tỷ, họ đều ức hiếp muội, đáng ghét nhất chính là !" Nàng chỉ vào Hoài vương : "Còn đánh muội nữa!"

      Cố Khuynh Thành hơi nhíu mày, kéo Tử Yên : "Đừng càn quấy nữa, còn mau bái kiến Hoàng hậu nương nương."

      Tử Yên quan sát Hoàng hậu hồi mới quỳ xuống : "Tử Yên tham kiến Hoàng hậu nương nương."

      Hoàng hậu cũng muốn làm khó nàng ta, nếu nàng ta là sư muội của Cố Khuynh Thành mặc kệ nàng ta vào bằng cách nào, chắc chắn phải là thích khách, nhưng nàng ta lại đả thương Phó Du Nhiên, chuyện này..........

      lúc ấy Thái y tới, Hoàng hậu vội vàng gạt chuyện tình khó xử qua bên, sai Thái y mau chóng xem thương thế của Phó Du Nhiên.

      "Phủ tạng Thái tử phi chịu chấn động chút, có gì đáng ngại, nhưng vết thương bả vai xem ra tốt........" Thái y vừa vân vê râu vừa dùng ngón tay đè lên bả vai Phó Du Nhiên, Phó Du Nhiên bị đau đến nhe răng trợn mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng.

      Cố Khuynh Thành thấy thế kinh hãi, lạnh lùng nhìn Tử Yên : "Muội lại dám dùng 'Liệt bi thủ' sao?"

      "Ai bảo nàng ta dám đánh muội trước!" Tử Yên hừ tiếng, "Đáng tiếc còn chưa đánh hết lực, nếu ......."

      "Câm miệng!" Cố Khuynh Thành hét lên với nàng ta, gương mặt nặng nề thay thế vị trí của Thái y, vừa dùng thủ pháp đặc biệt dò theo bả vai Phó Du Nhiên, vừa : "Thái tử ca ca, chúng ta lập tức đưa biểu tẩu trở về Đông cung ."

      Tô Diệc Bắc gật đầu, tiến lên muốn ôm lấy Phó Du Nhiên, ai ngờ cánh tay phải của Phó Du Nhiên vung lên, cố nén đau đớn : "Đừng mơ tưởng!"

      "Nàng làm gì!" Tề Diệc Bắc hơi phiền não.

      " làm gì cả." Phó Du Nhiên nhìn chằm chằm vào mắt Tề Diệc Bắc rồi : "Cũng chỉ muốn xem náo nhiệt mà thôi, mới vừa rồi phải la mắng ta và Lâm Hi Nguyệt rất to sao? tại sao rống lên nữa?"

      "Nàng muốn gì?"

      Phó Du Nhiên đứng dậy lướt qua Tề Diệc Bắc, giọng đùa cợt: "Sư muội của tình cũ, quả nhiên khác nhau." xong bỉu môi lắc đầu cái, để ý tới kinh ngạc của Tề Diệc Bắc và Cố Khuynh Thành, đỡ lấy bả vai của mình từng bước về phía cửa điện.
      Last edited by a moderator: 13/10/15
      song ngư, trạch nữTrâu thích bài này.

    5. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 78: Bắt đầu phản kích

      Edit+Beta: Ha Phuong

      "Đứng lại!" Ngay lúc Phó Du Nhiên sắp bước ra khỏi đại điện, Tề Diệc Bắc bước nhanh đến bên cạnh nàng, "Trước tiên hãy chữa thương , những chuyện khác sau này hãy ."

      " phải về Đông cung chữa thương hay sao?" Phó Du Nhiên : "Ta tự trở về được, để cho các người có thời gian chuyện lớn hóa , chuyện hóa ."

      "Biểu tẩu," Cố Khuynh Thành vội kêu lên: "Ta có ý đó."

      Phó Du Nhiên quay đầu lại nhìn nàng, cười : "Vậy là có ý gì?"

      Cố Khuynh Thành trách cứ liếc mắt nhìn Tử Yên vẫn ung dung như chuyện chẳng liên quan gì đến mình, "Mau xin lỗi biểu tẩu!"

      "Muội thèm!" Tử Yên gạt phắt , nàng ta trầm mặt nhìn chằm chằm Phó Du Nhiên, : "Nếu phải ngươi nhanh chân trốn thoát, ta chưởng đập chết ngươi."

      "Tử Yên!" Sắc mặt của Cố Khuynh Thành trở nên hết sức khó coi, "Nơi này là hoàng cung, có ai chiều theo ý của muội đâu, mau nghe lời."

      Phó Du Nhiên hừ lạnh tiếng, " cần! xin lỗi sao? Chờ ngày nào đó ta đâm nàng ta đao, đến lúc đó ta xin lỗi ngược lại nàng ta."

      "Du Nhiên." Hoàng hậu nãy giờ vẫn im lặng giống như vừa hạ quyết tâm, bà : "Con cứ về cung dưỡng thương trước , chuyện này mẫu hậu chắc chắn trả lại công bằng cho con."

      "Mẫu hậu nghiêm trọng rồi." Phó Du Nhiên quay đầu lại thờ ơ : "Nàng ta là su muội của Khuynh Thành, con cũng muốn truy cứu, nhưng nàng ta còn ít tuổi mà có thể ra tay độc ác như vậy, đây cũng chẳng phải chuyện tốt gì cả."

      Hoàng hậu gật gật đầu : " rất có lý, thôi con cứ , chuyện này cứ giao cho Bổn cung xử lý."

      Hoàng hậu cũng có chỗ khó xử, nhưng suy nghĩ lại, chuyện Thái tử phi bị thương thể giấu diếm, nếu bà ra tay xử lý đợi đến lúc Chiêu Thái đế biết chắc chắn lớn chuyện. Mặc dù Chiêu Thái đế thích Cố Khuynh Thành nhưng thời gian nàng rời cũng sáu năm, mà Phó Du Nhiên vẫn là con dâu mà Chiêu Thái đế lấy làm kiêu ngạo. sư muội lai lịch dám đả thương nghĩa nữ của hảo hữu kiêm con dâu của ông, luận cả công lẫn tư, Chiêu Thái đế dễ dàng bỏ qua, thay vì đợi đến lúc ông đến trách cứ bản thân Hoàng hậu thống trị hậu cung nghiêm, bằng tại xử lý công bằng, làm gương cho kẻ khác.

      "Hoài vương, cũng vất vả cho ngươi rồi."

      Tề Thụy Nam khẽ khom người, "Nhi thần cũng tận chút sức lực bé, nhưng vẫn giữ được cho Thái tử phi được chu toàn." xong bèn cúi đầu, mặt ra hai phần áy náy.

      Phó Du Nhiên từ từ tới trước người Hoài vương, cười : "Nếu như phải do Hoài vương kịp thời lên tiếng nhắc nhở, có thể ta bị nha đầu kia đánh chết rồi."

      Nhìn thấy Phó Du Nhiên và Tề Thụy Nam mắt mày lại trước mặt mọi người, Tề Diệc Bắc cảm thấy rất mất mặt, trầm mặt tới bên cạnh Phó Du Nhiên, "Vai đau nữa sao? Chỉ lo chuyện phiếm!"

      Sắc mặt Phó Du Nhiên tối sầm lại, cẩn thận suy nghĩ chút trong đầu liền nảy ra chủ ý. Nàng nhếch khóe miệng nhìn Hoàng hậu : "Mẫu hậu, nhi thần cũng biết chuyện này làm khó cho người, bằng người để chúng con tự giải quyết ."

      "Giải quyết như thế nào ?"

      "Giao nha đầu này cho Thái tử xử lý ạ."

      "Thái tử?" Có thể sang tay chuyện khó khăn này còn gì bằng, nhưng giao việc này cho Thái tử Hoàng hậu vẫn hơi do dự, vì khi xử lý tốt, Thái tử bị Chiêu Thái đế trách tội xuống cũng ổn.

      "Đúng ạ." Phó Du Nhiên thân thiện cười : "Mẫu hậu yên tâm, lại chúng ta đều là người nhà, sau khi trở về Đông cung, có số việc cũng dễ chuyện hơn, về phần phụ hoàng bên kia. . . . . . Làm sao nhi thần có thể để Thái tử bị khiển trách được ạ?"

      Hoàng hậu cẩn thận suy ngẫm thấy cũng đúng, cho cùng cũng là mâu thuẫn trong nội bộ gia đình, đến Tử Yên kia rốt cuộc là người như thế nào, chỉ cái thân phận sư muội của Cố Khuynh Thành thôi cũng khiến mọi chuyện khó xử rồi, suy cho cùng Hoàng hậu vẫn rất có cảm tình với Cố Khuynh Thành, Cố Khuynh Thành lại là nghĩa nữ của Quốc cữu, cân nhắc mức độ nặng cũng rất đắn đo. Cho nên chuyện này mấu chốt vẫn là Phó Du Nhiên, nếu như nàng chịu giúp tay, mọi tự nhiên êm xuôi.

      Nghĩ tới đây, Hoàng hậu liền xua tay, lạnh lùng liếc mắt nhìn Tử Yên, trong lòng dâng lên nỗi chán ghét.

      Lúc này Cố Khuynh Thành vô cũng lo lắng, người sư muội này từ núi ương ngạnh quen, lần xuống núi này là lén lút theo họ trốn ra ngoài, hôm nay lại biết như thế nào đột nhập vào cung, còn đả thương Thái tử phi, tội danh này cũng phải chuyện đùa.

      Tề Diệc Bắc nghe Phó Du Nhiên như vậy sững sờ, để xử lý? phải cho cơ hội lấy việc công làm việc tư sao? Chẳng lẽ có mưu gì khác?

      cẩn thận quan sát Phó Du Nhiên, muốn từ mặt nàng nhìn ra chút đầu mối, lại phát sắc mặt Phó Du Nhiên trắng bệch, thái dương rỉ ra tầng mồ hôi mỏng, trong lòng như bị cái gì kiềm hãm, giọng cũng mềm lại: " về rồi hãy ."

      Phó Du Nhiên cười nhạt, lại gật đầu với Hoài vương cái rồi xoay người ra đại điện.

      Mặc Vĩ Thiên vội vàng đuổi theo, Cố Khuynh Thành cũng kéo Tử Yên bước nhanh rời , chỉ để lại Hoài vương nhanh chậm : "Nếu mẫu hậu có gì phân phó, nhi thần cũng xin cáo lui."

      Hoàng hậu phiền lòng gật đầu cái, bà cần suy nghĩ xem nên với Chiêu Thái đế về việc lần này như thế nào mới chọc cho long nhan giận dữ.

      Vì để tránh phiền phức nên Lâm Hi Nguyệt vẫn núp ở bên ngoài, thấy Phó Du Nhiên ra khỏi đại điện liền vội vàng tiến lên đỡ Phó Du Nhiên, : "Đại phu thế nào?"

      Phó Du Nhiên nhìn lại vai trái của mình, lại nhìn qua Cố Khuynh Thành, "Có lẽ tương đối nghiêm trọng phải?"

      Cố Khuynh Thành : "Liệt bi thủ vốn là chưởng pháp chí cương chí mãnh, có thể đánh vỡ nát cả tấm bia, may mà công lực của Tử Yên còn thấp nên gây ảnh hưởng đến lục phủ ngũ tạng, ta nhanh chóng xuất cung đến chỗ sư huynh lấy sáng dược độc môn, sau đó thoa lên vết thương rồi xoa bóp mỗi ngày, nhất định rất nhanh khỏi."

      " như vậy Du Nhiên vẫn còn may mắn nhỉ?" mặt Lâm Hi Nguyệt toàn vẻ châm chọc, cặp mắt híp lại khinh thường liếc nhìn Tử Yên.

      "Hi Nguyệt," Phó Du Nhiên vừa liếc mắt cũng biết ý đồ của Lâm Hi Nguyệt, đưa tay kéo nàng, "Tự ta có tính toán." Phó Du Nhiên vừa cử động cánh tay cái lại chạm vào vết thương vai, nàng khẽ nhíu mày rồi tiếp tục bước lên, chưa được hai bước bị Tề Diệc Bắc từ phía sau nhấc lên, ôm vào trong lòng.

      "Vĩ Thiên, huynh đưa Khuynh Thành xuất cung. nhanh về nhanh." Tề Diệc Bắc xong lại liếc nhìn Tử Yên, "Tử Yên ở lại."

      "Ta muốn!" Tử Yên lớn tiếng : "Ta muốn cùng sư tỷ."

      "Tử Yên!" Cố Khuynh Thành tức giận, " phạm sai lầm phải ngoan ngoãn nhận lỗi, muội bây giờ trông chẳng khác đứa trẻ hư là bao!"

      "Do nàng ta đánh muội trước!"

      "Còn dám !"

      tiếng hét này cũng có tác dụng, tiểu nha đầu lập tức ngậm miệng, im lặng lên tiếng nữa. Cố Khuynh Thành lạnh lùng : "Ngoan ngoãn theo Thái tử ca ca trở về, nếu đợi ta hồi sơn bẩm báo lại với sư phụ, sau này cả đời muội cũng đừng mong được hạ sơn!" Dứt lời ra tay nhanh như chớp phong bế mấy huyệt đạo người Tử Yên, "Nơi này thể so với bên ngoài cung, tạm thời ta phong bế nội lực của muội, tránh cho muội lại gây thêm họa."

      "Sư tỷ!" Tử Yên dám tin nhìn Cố Khuynh Thành, "Sư tỷ làm vậy là muốn bọn họ ức hiếp muội sao?"

      Lâm Hi Nguyệt cười : "Ngươi tưởng ai cũng đạo lý giống như ngươi chắc?"

      Cố Khuynh Thành nhìn lại Tử Yên rồi thở dài cái, nhiều nữa theo Mặc Vĩ Thiên xuất cung. Tề Diệc Bắc cũng ôm Phó Du Nhiên trở về Đông cung, Lâm Hi Nguyệt quan tâm tìm kiếm gian phòng trống rồi khóa trái cửa nhốt Tử Yên ở bên trong, sau đó trở lại tẩm cung, đuổi Tề Diệc Bắc ra ngoài điện.

      "A--" Phó Du Nhiên hít sâu hơi, "Mi tay chút!"

      Lâm Hi Nguyệt cẩn thận cởi xiêm áo của Phó Du Nhiên ra, nhìn vai nàng bầm đen mảng lớn, vành mắt liền đỏ lên, "Lần này quả thực xin lỗi mi."

      "Nhìn nghiêm trọng nhưng ra cũng đau lắm đâu." Phó Du Nhiên tựa vào đầu giường, "Nha đầu kia ra tay hung ác, Cố Khuynh Thành sai, may mà công lực nàng ta còn thấp nếu cánh tay ta có thể bị phế."

      Lâm Hi Nguyệt cắn răng nghiến lợi : "Cái con nha đầu chết tiệt kia, ta tha cho nàng ta!"

      "Cái này để sau , ta trông thấy nàng ta ra tay, nhìn chiêu thức cũng biết công phu của nàng ta đều mạnh hơn ta và mi mấy phần, cũng may bây giờ quyền chủ động ở trong tay chúng ta." Phó Du Nhiên xong liền kể tất cả những chuyện xảy ra trong điện cho Lâm Hi Nguyệt nghe, Lâm Hi Nguyệt cau mày : "Ý kiến này có gì hay chứ? Giao nàng ta cho lão Tề còn báo thù thế nào nữa?"

      "Mi rồi, vào cung lâu như vậy nên ta cũng coi như có chút hiểu biết, chuyện ở trong cung mi thể dùng lòng dạ chính trực để suy nghĩ đâu, bình thường chuyện đều quanh co vòng vèo. Nếu như lúc ấy ta làm lớn chuyện này lên mới chính là sai lầm đấy. Đương Kim Hoàng Thượng đối xử với ta còn muốn tốt hơn cả Công chúa của ông ấy, Hoàng hậu vì để cho Hoàng thượng tức giận nên chắc chắn thiện vị, ban đầu ta cũng muốn cho nha đầu kia nếm thử chút đau khổ xác thịt là coi như xong chuyện, nhưng với tính tình của lão Tề làm vậy khiến bất bình với ta, cho nên ta mới giao nha đầu kia cho ."

      "Hàaa...!" Lâm Hi Nguyệt vỗ tay cái, cười to : "Mi là xấu! Cứ như vậy, vì để bảo vệ sư muội của người trong lòng, lại thể để Hoàng thượng biết thiên vị, lão Tề cũng chỉ có thể nhìn sắc mặt của mi thôi!"

      " sai." Phó Du Nhiên cười : " ở trong cung phải hành xử như người trong cung, cái này gọi là nhập gia tùy tục."

      Lâm Hi Nguyệt vừa nghĩ vừa gật đầu, "Nhưng vẫn thể bỏ qua cho nha đầu kia!"

      "Đó là đương nhiên!" Phó Du Nhiên híp mắt : " Nhưng tạm thời chúng ta cứ án binh bất động, bỏ nàng ta qua bên , đợi hai ngày nữa ta khá hơn chút, chúng ta tiến hành phản kích!"

      *********************************************************

      "Ta muốn ăn." Phó Du Nhiên rảnh rỗi nằm ở giường hạ lệnh.

      Tề Diệc Bắc để quyển sách tay xuống đến trước giường, nhàng ôm nàng lên rồi đặt xuống cạnh bàn ăn, đợi Tề Diệc Bắc mở miệng truyền lệnh cho Tiểu An Tử, Phó Du Nhiên lại : "Lại muốn ăn nữa, muốn đến bên cửa sổ ngồi lát."

      Vì vậy, lại ôm lấy nàng, dời đến bên cửa sổ.

      "Ta lại muốn ăn cơm."

      "Nàng. . . . . ."

      " muốn sao?" Phó Du Nhiên thờ ơ : "Dù sao tự ta cũng có thể được, ta sao cả." xong muốn đứng lên, trong miệng càng ngừng : "Ta lại có được tiểu sư muội biết đánh người, chậc chậc, tình cảm giữa hai sư tỷ muội nhất định rất tốt, đúng ?"

      Tề Diệc Bắc giận đến sôi gan, bất đắc dĩ lại ôm lấy Phó Du Nhiên trở lại bên cạnh bàn.

      Cái việc làm công cụ lại thay Phó Du Nhiên này làm được hai ngày.

      Phó Du Nhiên như vậy, nếu làm như có việc gì xảy ra. . . . . . Đó là thể nào, vậy phải xem biểu của Thái tử điện hạ như thế nào . Tội danh đả thương Thái tử phi nếu nặng là nặng, , kẻ cho rằng là tội nặng bị mất đầu cũng đủ, kẻ cho là đó chỉ là tỷ thí võ nghệ, lỡ tay ngộ thương. Nếu nhìn vào quan hệ với Cố Khuynh Thành, Tử Yên tuyệt đối bị mất đầu, cùng lắm là bị đánh mười mấy đại bản, chịu chút đau khổ da thịt, chỉ là. . . . . . Có Thái tử bảo bọc mà còn bị đánh, điều này khiến Tề Diệc Bắc thể ngẩng cao đầu trước mặt Cố Khuynh Thành được, huống chi Phó Du Nhiên là loại người làm việc quan tâm đến hậu quả, ngày nào đó thuận theo tâm ý của nàng, nàng chạy đến trước mặt Chiêu Thái đế thêm mắm dặm muối kiện cáo, đến lúc đó chắc chắn hết cứu nổi nữa.

      " có khẩu vị, vẫn nên trở về giường nghỉ ngơi."

      Tề Diệc Bắc nắm chặt hai tay đứng đó hồi lâu mới lại ôm Phó Du Nhiên trở về giường.

      Lâm Hi Nguyệt ngồi ở bên vừa đọc sách vừa : "Thay ra rót đầy bình trà, lấy thêm dĩa trái cây lên đây."

      Tề Diệc Bắc giận đến hai mắt bốc hỏa, chỉ vào Lâm Hi Nguyệt quát: " dựa vào cái gì mà dám sai bảo ta!"

      "Chẳng dựa vào cái gì cả." Lâm Hi Nguyệt cười híp mắt : "Chỉ bốn chữ, cáo mượn oai hùm (*), có được hay ?"

      (*) Câu thành ngữ "Cáo mượn oai hùm" nhằm chỉ những kẻ ranh ma dựa vào thế lực người khác để uy hiếp, lòe bịp mọi người.

      " được! Ta !" Tề Diệc Bắc tức muốn hộc máu..

      "Hi Nguyệt, " Phó Du Nhiên ngáp cái : "Sáng sớm hôm nay Tần công công cái gì ấy nhỉ?"

      " buổi tối nay Hoàng thượng đến thăm con dâu đáng thương của ông ấy."
      Last edited: 13/10/15
      song ngư, Trâutrạch nữ thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :