1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cạm bẫy hôn nhân: Sự trả thù của tổng giám đốc - Lưu Lãng Hồng Tường ( 247C )

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 45 : Tấm hình mờ nhạt



      Quay trở lại nhà bà ngoại, Tả Tình Duyệt vẫn chưa phục hồi tinh thần lại từ trong khiếp sợ. ngờ, Cận Hạo Nhiên nhìn như người nho nhã lại lợi hại như vậy, khiến có cảm giác như vừa xem tiểu thuyết kiếm hiệp.


      Theo bản năng, Tả Tình Duyệt khỏi nhìn Cận Hạo Nhiên từ xuống dưới lần nữa. Thấy được dịu dàng trong mắt lần nữa, khiến khỏi nghĩ đến bóng dáng của Cố Thịnh, sắc mặt lập tức trầm xuống .


      "Em làm sao vậy?" Cận Hạo Nhiên quan tâm hỏi, trực giác cho biết hình như nghĩ tới Cố Thịnh, con ngươi sâu và đen lên chút mất mát, trong lònganh thấp thoáng sợ hãi. có thể đoạt lấy Duyệt Duyệt, nhưng nếu như Duyệt Duyệt Cố Thịnh? nên làm gì bây giờ?


      " có. . . . . . Tôi sao, cám ơn cứu tôi hôm nay." Tả Tình Duyệt thu lại cảm xúc .


      Cận Hạo Nhiên chỉ cười , mặt ôn hòa khôi phục vài phần tự nhiên, bảo vệ là phải, cần cảm ơn!


      Bà ngoại của Tả Tình Duyệt hơn 70 tuổi, bà cũng biết Duyệt Duyệt lập gia đình. Lúc Tả Tình Duyệt đưa Cận Hạo Nhiên về liền cho đây chính là bạn trai của Tả Tình Duyệt, từ ánh mắt bảo vệ khi nhìn Duyệt Duyệt, bà cũng biết trong lòng người đàn ông này có Duyệt Duyệt.


      căn gác xép , Tả Tình Duyệt chán nản ngồi ghế, trong lòng bắt đầu hồi hộp. Mặc dù biết Cận Hạo Nhiên làm sao tìm đến nơi này, nhưng nếu Cận Hạo Nhiên có thể tìm được , vậy Cố Thịnh đâu?


      có thể tìm được hay ?


      qua mấy ngày rồi, theo tính cách của Cố Thịnh ta tuyệt đối buông tha ‘Cố phu nhân’ như thế này.


      Thở dài sâu, Tả Tình Duyệt ngẩn người nhìn màn đêm vô tận, bất chợt cảm thấy cái áo khoác phủ lên vai mình, quay đầu lại nhìn chạm phải dịu dàng của Cận Hạo Nhiên


      Cận Hạo Nhiên ra bên nhìn rất lâu, vì muốn tâm trạng của tiếp tục suy sụp nên mới tới, nhún vai cái với Tả Tình Duyệt, " thấy ở đây có Piano, nếu em phiền, và em cùng đàn khúc, được ?"


      Tả Tình Duyệt mỉm cười gật đầu, nụ cười của Cận Hạo Nhiên vui sướng như vậy khiến người ta thể từ chối


      Cận Hạo Nhiên về phía cây Piano, nhàng vuốt ve phím đàn, giống như trở lại thời gian trước kia. Cây piano có tuổi, là thứ Tả Tình Duyệt dùng khi ở nơi này. Lúc rời ba năm trước, vợ chồng Tả thị chỉ phái người mang , những thứ khác đều cho mang theo, cho nên cây Piano này vẫn để ở đây, chưa từng nhúc nhích.


      Cận Hạo Nhiên ngồi trước piano, ánh mắt dừng lại ở hung hình kệ. Hình ảnh có chút mơ hồ, giống như là bị phai, nhưng mà lại thấy đôi trai , nụ cười cực kỳ rực rỡ, Cận Hạo Nhiên ngẩn ra trong lòng. cho là Duyệt Duyệt quên , nghĩ tới còn giữ tấm hình này


      "Cài này. . . . . ." Cận Hạo Nhiên kích động vạn phần trong lòng, vui mừng chỉ muốn ôm chặt Tả Tình Duyệt, nhưng ánh mắt Tả Tình Duyệt lại lộ ra chút vui, nhanh chóng vứt khung hình kia qua bên.


      Tâm trạng vốn là thiên đường của Cận Hạo Nhiên trong nháy mắt bỗng rơi xuống địa ngục, lúc Duyệt Duyệt nhìn thấy tấm ảnh, trong mắt ràng mang theo vài phần oán giậnvà đau đớn!


      "Em thích tấm hình kia?" Cận Hạo Nhiên thử hỏi, đôi mắt hề chớp nhìn Tả Tình Duyệt, trong lòng hết sức khẩn trương


      Tả Tình Duyệt trả lời, nhưng nét mặt của tiết lộ đáp án.


      Trong mắt Cận Hạo Nhiên thoáng qua chút mất mát, tại sao? " bé trong hình kia là em, còn đứa bé trai kia là . . . . ."


      " người quen biết!" Tả Tình Duyệt lạnh lùng , giống như nhớ ra chuyện đau khổ, chậm rãi nhắm nghiền hai mắt.


      Bỗng nhiên Cận Hạo Nhiên như bị cái gì đâm bị thương, người quen biết? Duyệt Duyệt xem là người quen biết!


      "Có thể . . . . . Tại sao em lại ghét cậu ta?" Cận Hạo Nhiên biết làm thế nào để thành lời, mặc dù mong đợi Duyệt Duyệt nhớ , nhưng lại hy vọng Duyệt Duyệt ghét !

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Quyển 1: Chương 46: Mâu thuẫn đan xen




      Gió biển thổi qua tóc Tả Tình Duyệt, trong đầu đan xen hai hình ảnh, nhưng, hình ảnh là bé trai và bé cười rực rỡ, mà hình ảnh khác, lại là bé đối diện biển rộng, mình cầm chặt tấm hình, ngừng rơi lệ.

      "Ghét người,làm gì cần có tại sao?!" trong thanh Tả Tình Duyệt lộ ra chút chua xót, ghét ấy sao? , cũng ghét, chỉ là muốn hồi tưởng lại chuyện lúc trước, nhưng người đàn ông này lại khiến bị trí nhớ bao vây.

      "Nếu ghét cậu ta, sao còn giữ lại tấm hình này?" Cận Hạo Nhiên nhặt lên khung hình, trong lòng trải qua tâm trạng phức tạp, nhìn chằm chằm Tả Tình Duyệt. muốn tìm đáp án, hoặc là trong lòng còn có chút mong đợi. Nếu Duyệt Duyệt giữ lại tấm hình này, cho dù là ghét trong lòng cũng vẫn có chỗcho .

      Cả người Tả Tình Duyệt đột nhiên ngẩn ra, khóe miệng nhếch lên chút đau khổ, sao muốn giữ lại tấm hình này? cũng biết tại sao!

      “Nếu em ghét, vậy giúp em vứt bỏ nó!" Cận Hạo Nhiên mất vẻ bình tĩnh thường ngày, giơ cao khung hình trong tay, hung hăng ném ra ngoài, nhìn khung hình từ trung rơi đường vòng cung, cuối cùng rơi xuống bờ cát dưới lầu.

      " làm gì vậy? Chuyện của tôi còn chưa tới lượt quan tâm đâu!" Tả Tình Duyệt nhìn Cận Hạo Nhiên la lên, theo bản năng chạy xuống lầu dưới, giống như năm đó tự tay ném tấm hình xuống biển, cuối cùng vẫn để ý nguy hiểm tính mạng nhảy xuống nước tìm, cho dù là nước biển làm mờ hình, vẫn nỡ bỏ người bạn duy nhất này của mình.

      Cận Hạo Nhiên nhất thời sững sờ, phải ghét sao? Tại sao còn để ý như vậy? Có phải. . . .

      Nhìn Tả Tình Duyệt chạy xuống lầu, tìm được cái khung hình ở giữa đống cát, tròng mắt Cận Hạo Nhiên sáng lên, trong lòng mơ hồ nổi lên vẻ mong đợi, nhưng phản ứng của Duyệt Duyệt mâu thuẫn lại làm cho càng thể đoán ra.

      Khóe miệng nhếch lên chút khổ sở, Cận Hạo Nhiên bắt đầu đấu tranh ở trong lòng. Anhcó nên cho Duyệt Duyệt biết người con trai trong tấm hình kia trở lại, hơn nữa còn đứng ngay trước mặt ?

      "Duyệt Duyệt, nên làm gì với em bây giờ?" Cận Hạo Nhiên ngồi trước đàn piano, ngón tay chạm phím đen trắng, phát ra những điệu quen thuộc nhất. Đó là bài hát và Duyệt Duyệt thường cùng nhau luyện tập, nhưng bây giờ lại dám tiếp tục đàn. Theo bản năng chuyển đổi sang bài khác, sợ Duyệt Duyệt phát gì đó!

      Càng để ý, càng phải cẩn thận, cho tới nay Duyệt Duyệt vẫn là động lực của , vất vả gạt bỏ muôn vàn khó khăn từ Mĩ quay về, muốn bởi vì mình nhất thời xúc động mà phá hủy tương lai của họ.

      đêm này, Tả Tình Duyệt lên gác, mà tiếng đàn lại vang lên cả đêm gác xép. . . . .

      Cũng vào đêm đó, trong biệt thự sang trọng, sắc mặt Cố Thịnh tối càng thêm tối, nhàng lắc lắc ly rượu đỏ trong tay, trong khí yên tĩnh lộ ra chút áp lực

      "Tả Tình Duyệt,tôi tin có thể trốn tôi được cả đời!" Thanh trầm thấp mang theo vài phần dứt khoát, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười gian xảo, đôi mắt sâu xa khiến cho người khác biết nghĩ gì.

      Ngửa đầu uống hơi cạn sạch rượu đỏ trong ly, ly rượu bị ném mặt đất xoẻng tiếng, vỡ tan tành .

      Thân hình cao lớn về phía giường lớn. Đây là phòng của Tả Tình Duyệt, trước mặt cũng là giường của Tả Tình Duyệt, phía còn lưu lại hương thơm của . thể thừa nhận, có chút nhớ mùi của

      " lâu nữa đâu, tôi muốn chủ động trở về bên cạnh tôi!" Cố Thịnh tràn đầy tự tin, có chuyện gì làm được, mà Tả Tình Duyệt cũng phải là ngoại lệ

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 47 : Chủ động tới cửa



      Tại tập đoàn Cố thị, Cố Thịnh tuổi còn trẻ liền tay tiếp quản tập đoàn. Mánh khoé cường hãn, tác phong làm việc ai bằng, kinh tế thành phố A, nhảy mũi cái, cả nền kinh tế của thành phố đều muốn bị cảm, phát dậm chân, cả kinh tế thị trường cũng chấn động.


      Trong nội bộ tập đoàn Cố thị mấy ngày nay “áp thấp nhiệt đới” liên tục đổ xuống, chỉ vậy mà còn ảnh hưởng đến cả kinh tế bên ngoài của cả thành phố. buổi sáng nọ, tin tức truyền ra có công ty kia do thiếu vốn kinh doanh, sắp phá sản, mà công ty đó phải của ai khác, chính là tập đoàn Tả thị.


      Tin tức nhanh chóng truyền khắp đầu đường cuối ngõ, tất cả mọi người suy đoán. Bọn họ cho là, Cố Thịnh thân là con rể của nhà họ Tả, đứng nhìn bàng quan đâu. Nhưng là, mấy ngày qua, lại nhìn thấy tập đoàn Cố thị có biện pháp gì trợ giúp.


      Tình trạng của tập đoàn Tả thị càng ngày càng gấp, trở thành tiêu điểm chú ý của các phương tiện truyền thông, các đài truyền thông tranh nhau báo cáo, rốt cuộc vài ngày sau truyền ra tin tức ba của Tình Duyệt bị bệnh.


      Bên trong phòng làm việc xa hoa, Cố Thịnh ngồi thoải mái xử lý công việc, con ngươi sắc bén nhìn bầu trời bao la ngoài cửa sổ, ngón tay thon dài nhàng gõ lên mặt bàn, khóe miệng nâng lên tia cười. có dự cảm, Tả Tình Duyệt sắp trở lại rồi!


      Tả Tình Duyệt là người phụ nữ thông minh, nghe được tin tức về tập đoàn Tả thị, phải hiểu là chuyện gì xảy ra!


      người sống theotình cảm, nếu cũng rơi vào cái bẫy tình ngọt ngào của , cũng chính vì nắm bắt được tính cách của , hôm nay mới có thể tự tin như vậy. Vì vợ chồng Tả thị, nhất định chủ động ra trước mặt !


      "Tổng giám đốc, dưới lầu có vị tiểu thư muốn gặp ngài!" thư kí Trần đem xấp văn kiện đặt bàn làm việc, nhìn gò má tuấn của Cố Thịnh, trong mắt nổi lên tia mê luyến, người đàn ông này giây phút nào là hấp dẫn .


      Cố Thịnh thân thể ngẩn ra, giọng lộ ra mấy phần vội vàng, "Gọi ấy lên!" ấycuối cùng trở về?


      "Vâng" thư kí Trần nhìn xuống, che chút ghen tỵ chợt lóe lên trong mắt


      "Đợi chút. . . . . ." Cố Thịnh xoay thân thể lại, con ngươi chớp động tia sáng chói mắt, "Để ấy thang máy dành riêng cho tôi lên đây!"


      "Vâng" thư kí Trần mỉm cười đáp ứng, xoay người, sắc mặt liền thay đổi. Tổng giám đốc trong khoảng thời gian này đều tìm kiếm Tả Tình Duyệt, nhìn vẻ mặt vừa rồi của , cái loại mong đợi này rất ít khi thấy. Trực giác của phụ nữ cho biết, mong đợi Tả Tình Duyệt đến.


      Nhất thời, trong lòng thư kí Trần ghen tỵ càng thêm mãnh liệt, chỉ là, khi thấy người phụ nữ kia từ trong thang máy ra, cũng phải Tả Tình Duyệt, mới thở phào hơi.


      "Tôi tới tìm Thịnh." Tôn Tuệ San cố ý nhấn mạnh chữ ‘Thịnh’, giống như muốn khoe khoang cái gì.


      Tôn Tuệ San nhìn ta từ xuống dưới đánh giá lần, y phục bó sát người để lộ ngực, nhìn thoáng qua cũng biết mục đích ta tới tìm Cố Thịnh, ta tới câu dẫn chứ gì! Khóe miệng nâng lên chút ý cười, "Tổng giám đốc ở bên trong chờ !"


      Người phụ nữ này hoàn toàn khinh thường, kẻ địch của chỉ có , đó chính là Tả Tình Duyệt, những người phụ nữ khác đều để vào mắt.


      Huống chi, tổng giám đốc tại mong đợi Tả Tình Duyệt, dựa vào hiểu biết của đối với . Nếu nhìn thấy người đến phải Tả Tình Duyệt, mà là người phụ nữ khác, vậy người phụ nữ kia cũng nên tự cầu phúc !


      Nhìn tôn Tuệ San vung vẩy vòng eo, phong tình vạn chủng đẩy cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc, thư kí Trần khóe miệng nâng lên chút ý cười, trong mắt lại lạnh như băng. . . . . .


      Mà lúc này ở lầu dưới, người phụ nữ vội vã từ xe taxi xuống. Ngước nhìn tòa nhà Cố thị, Tả Tình Duyệt trong lòng có chút khổ sở, nghĩ tới cuối cùng phải là bị Cố Thịnh tìm được, mà là chủ động tới cửa.


      biết mình nếu như bước chân vào cửa ngày hôm nay, nghĩa là lần nữa lại bước chân vào lãnh địa của ác ma. . . . .

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 48 : Ôm cây đợi thỏ

      Đại sảnh của tập đoàn Cố thị, phong cảnh xa hoa, Tả Tình Duyệt rảnh thăm cả tòa nhà Cố thị, cố gắng giữ bình tĩnh. Nhưng trong đầu chỉ cần ra khuôn mặt của Cố Thịnh, lòng liền khỏi run rẩy.


      "Xin hỏi Tổng giám đốc Cố có ở đây ?" Tả Tình Duyệt tới trước quầy tiếp tân.


      "Xin hỏi có hẹn với Cố tổng sao?" nhân viên tiếp tân nhìn lên nhìn xuống đánh giá Tả Tình Duyệt, mơ hồ cảm thấy gặp qua ở nơi nào, nhưng nhìn ăn mặc bình thường, trong mắt có chút kiên nhẫn, Tổng giám đốc phải là người nào cũng có thể gặp được!


      " có. . . . . . có." Tả Tình Duyệt ánh mắt lóe lên, " xin lỗi, hôm nay tôi nhất định phải gặp ấy!"


      vừa nghe tin tức của tập đoàn Tả thị cùng tin ba vào bệnh viện, chưa kịp chạy tới bệnh viện nhìn cha, liền tới nơi đây. biết chỉ khi tập đoàn Tả thị thoát khỏi nguy cơ, ba mới có thể mạnh khỏe, mà có thể giải trừ nguy cơ này cũng chỉ có Cố Thịnh.


      "Tổng giám đốc rảnh, nên !" Tiếp tân muốn để ý tới, tự nhiên làm chuyện của mình.


      Tả Tình Duyệt trong lòng nóng nảy vạn phần, lại thể vứt bỏ, vừa lúc nhìn thấy thang máy cách đó xa, trong lòng rét run, thừa dịp tiếp tân để ý, nhanh chóng vọt vào, trực tiếp nhấn phím lên lầu cao nhất.


      Tiếp tân phát ra đuổi theo kịp, nhưng nghĩ mình để người khác quấy rầy đến tổng giám đốc, chừng lập tức bị đuổi việc, nghĩ tới nghĩ lui, vội bấm điện thoại phòng thư kí.


      "Tôi biết rồi, chuyện này để tôi xử lý!" Thư kí Trần nhận được điện thoại, nhàn nhạt phân phó, nụ cười nơi khóe miệng càng lúc càng lớn. Tôn Tuệ San vào phòng làm việc của tổng giám đốc hơn mười phút rồi, cũng thấy tổng giám đốc đem ta đánh văng ra ngoài, tại đến gây chuyện, vừa đúng hợp ý của !


      Thang máy tới lầu cuối, Tả Tình Duyệt vừa ra khỏi thang máy, liền đối mặt với ánh mắt của thư kí Trần.


      "Tổng giám đốc phu nhân?" Thư kí Trần nghĩ tới là Tả Tình Duyệt, giật mình nhìn .


      Tả Tình Duyệt lễ phép cười, "Xin chào, tôi tới tìm Cố tổng, ấy. . . . . ."


      Thư kí Trần nhanh chóng phản ứng kịp thời, nghĩ đến người phụ nữ trong phòng làm việc của tổng giám đốc, trong lòng có chút ác ý, nhưng mặt lại lập tức làm ra vẻ lo lắng, ánh mắt tránh né, "Bà Tổng, Tổng giám đốcanh ấy. . . . . ."


      Thư kí Trần nhìn phòng làm việc của tổng giám đốc chút, mập mờ , "…Có khách!"


      Tả Tình Duyệt trong lòng ngẩn ra, lập tức hiểu là chuyện gì xảy ra, có khách? phải là phụ nữ chứ? Chóp mũi tràn vào tia chua xót, "Vậy sao? Vậy tôi ở bên chờ ấy."


      Thư kí Trần khẽ cau mày, chờ? Đây cũng phải là ý muốn của , muốn là Tả Tình Duyệt có thể đẩy cửa vào. tại ngược lại hi vọng người phụ nữ mới vào phòng kia có thể thành công câu dẫn được Cố Thịnh, vừa đúng khiến Tả Tình Duyệt vào bắt gặp màn này!


      suy tư phải làm thế nào chế tạo cơ hội cho Tả Tình Duyệt vào điện thoại nội bộ lại vang lên. Thư kí Trần cầm điện thoại lên, còn chưa kịp hỏi đối phương, chỉ nghe thấy điện thoại đầu kia truyền đến thanh Cố Thịnh.


      "Để cho ấy vào !" Cố Thịnh nhìn xuyên qua mặt tường thủy tinh thấy bóng dáng ngoài kia, khóe miệng nâng lên chút ý cười, rốt cuộc cũng chịu đến!


      "Thịnh. . . . . ." cởi áo bó sát người ra, thân thể dán chặt Cố Thịnh ngừng trêu đùa . Tôn Tuệ San trong lòng vui, còn có câu dẫn thành công, sao lại hi vọng người khác tới phá hư. Nghĩ tới đây, câu dẫn càng ngày càng kịch liệt, định cởi luôn cả áo lót quần lót.


      Cố Thịnh gác điện thoại, liếc người phụ nữ trong ngực cái, vốn muốn đem ta đuổi , nhưng tại ta lại có giá trị lợi dụng!


      Đưa tay dò hướng sau lưng , cởi ra áo lót, ánh mắt rơi vào cửa, người phụ nữ mong đợi lâu đẩy ra cánh cửa kia. . . . . .

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 49 : làm cho khó chịu



      Tả Tình Duyệt nhắm mắt lại, hít hơi sâu, sớm muộn cũng phải đối mặt, thể lùi bước!


      Tả Tình Duyệt hạ quyết tâm, mở ra hai mắt, trong con ngươi lóe lên mấy phần kiên định, dứt khoát đẩy cửa ra, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong trong lòng vẫn thấy đau đớn.


      Quả nhiên là phụ nữ!


      " rốt cuộc trở lại!" môi Cố Thịnh tuy ở cổ Tôn Tuệ San, nhưng tầm mắt lại chớp lấy cái nhìn Tả Tình Duyệt, mấy ngày gặp, hình như gầy !


      Trong lòng đột nhiên sinh ra chút quan tâm làm cho vui, ánh mắt càng thêm bén nhọn cùng lãnh tình, động tác tay cũng càng thêm mập mờ.


      "Thịnh, là em họ tới sao?" Tôn Tuệ San cũng tị hiềm, ngược lại có chút cố ý khiêu khích. Mình mới vừa rồi dụ dỗ bao lâu cũng hợp tác, mà Tả Tình Duyệt vừa tới liền chủ động với mình. phải ngu ngốc, sao lại biết Cố Thịnh chính là dùng trêu tức Tả Tình Duyệt!


      Trong lòng mặc dù ghen tỵ, nhưng cũng có mấy phần may mắn, xem ra Cố Thịnh đối với chuyện Duyệt Duyệt trốn lần này rất tức giận! Vừa có thể làm cho Tả Tình Duyệt bi thương, đồng thời lại có thể hiến thân cho người đàn ông này, sao thuận nước đẩy thuyền!


      Bây giờ nếu có lên giường cùng Cố Thịnh ở trước mặt Tả Tình Duyệt, cũng chút áy náy cùng xấu hổ.


      Lúc trước hoan ái giường của Tả Tình Duyệt cũng là lần cho hưng phấn nhất từ trước đến giờ, lần này nếu là ngay trước mặt Tả Tình Duyệt, vậy nhất định càng thêm kích thích!


      Cái thanh này khiến thân thể Tả Tình Duyệt muốn lảo đảo, quay ngược lại bước, thể tưởng tượng nổi, người phụ nữ kia là chị họ!


      Nhớ tới chuyện bọn họ ở giường làm loạn, Tả Tình Duyệt muốn chạy trốn ra ngoài, nhưng khi đụng đến tay nắm cửa, còn chưa kịp mở cửa, chỉ nghe thấy tiếng Cố Thịnh truyền đến.


      "Nghe cha vợ bệnh nặng, tập đoàn Tả thị lại gặp phải nguy cơ tài chính lớn như vậy, nếu tới, tôi e Tả thị cùng cha cũng lên đường!" Cố Thịnh tà ác nhếch miệng, quả nhiên thấy cả người Tả Tình Duyệt dừng lại, cuối cùng đóng cửa, trong mắt có chút được như ý.


      Tả Tình Duyệt sắc mặt tái nhợt, cả người giống như bị hàn băng bao vây, xoay thân thể lại, nhưng có ý định xem bọn họ, "Tôi có việc muốn tìm !"


      vẫn thể , nếu , Cố Thịnh càng bỏ qua Tả thị cùng ba!


      Cố Thịnh chỉ cười , nâng lên áo lót màu đỏ của Tôn Tuệ San, nhàng ném , giây kế tiếp, đồ lót kia liền rơi vào bên chân của Tả Tình Duyệt.


      Màu đỏ kia giống như đầu của con thú dữ, làm đau nhói đôi mắt của Tả Tình Duyệt, lòng của cũng rỉ máu.


      "A. . . . . . Thịnh, đáng ghét. . . . . ." Tôn Tuệ San kiều mềm yếu đến tận xương, bộ ngực cao thẳng mềm mại, phát Cố Thịnh mặc dù trêu chọc , nhưng toàn bộ lực chú ý đều tập trung người của Tả Tình Duyệt. Trong lòng nổi lên ghen tỵ, quyết tâm muốn Tả Tình Duyệt càng thêm khó chịu, vì vậy thân ngâm càng thêm ra sức.


      Tả Tình Duyệt cúi đầu, nắm tay chặt, "Cố Thịnh, tôi muốn chuyện với chút!"


      muốn nhanh chóng kết thúc, như vậy Cố Thịnh làm nhục có thể ít chút!


      " chuyện gì? Chẳng lẽ là chuyện giường?"


      ", phải!" Tả Tình Duyệt nghĩ tới lại như vậy.


      " đúng? Vậy muốn gì? Tôi là chồng của , muốn gì có thể tùy tiện ! ! Tôi nghe !" Cố Thịnh nhìn thân thể mảnh khảnh của , thân thể nơi nào đó đột nhiên nóng ran, lông mày nhíu chặt lại.


      biết thân thể mình phản ứng phải bởi vì Tôn Tuệ San trong ngực, mà là người phụ nữ điềm đạm đáng trước mắt này!


      Trong lòng khỏi khẽ nguyền rủa, người phụ nữ đáng chết này! lại có thể dễ dàng khơi lên dục vọng của !

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :