1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cạm bẫy hôn nhân: Sự trả thù của tổng giám đốc - Lưu Lãng Hồng Tường ( 247C )

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 85 : Kiều Nam thương tiếc



      Tả Tình Duyệt mở mắt ra, nhìn cảnh trước mắt mà sợ hãi.Máu dọc theo dao găm chảy xuống, nhưng tay của đau, mắt tràn đầy sợ hãi.


      Người đàn ông này ta… “ muốn chết sao?” Thanh Kiều Nam lạnh giá dường như có thể khiến người đối diện đông cứng, vết sẹo cổ tay làm sao mà có, chỉ nhìn qua cũng có thể biết được.


      Đó là do dao cắt, có vẻ vết thương khi đó rất sâu nên vết sẹo kia mới ngoằn ngoèo, phá mất mĩ cảm như vậy, làm cho trong lòng mọi người nhịn được thương cảm.


      Tả Tình Duyệt thân thể ngẩn ra, thanh sợ hãi vang lên “… Mau buông tay ra”


      Nhất định nắm chặt dao găm ư? cảm thấy đau sao?


      lưng chảy máu, tay cũng vậy, cảnh này khiến Tả Tình Duyệt kinh hãi, trong lòng có chút áy náy.


      lập tức buông lỏng tay nắm chuôi dao, thể tưởng tượng nổi nhìn người đàn ông này, nhìn thấy trong mắt tia thương tiếc.


      Thương tiếc… Tại sao lại có biểu cảm này? Biểu cảm này so với vẻ bề ngoài và khí chất của ta ràng tương xứng, cũng bởi vì chúng khác xa trời vực, nên càng khiến kinh sợ thốt nên lời.


      Kiều Nam đem dao găm hung hăng ném qua bên, đưa tay mình chạm vào vết sẹo ngoằn ngoèo , mi mắt nhăn lại, thần sắc trong mắt ngày càng tĩnh mịch: “Làm sao lại có vết thương này?”


      Thân thể Tả Tình Duyệt đột nhiên run rẩy, phát ra tiếng thể nghe thấy “ưm”, cố ngăn dậy sóng trong thân thể, cắn môi đến chảy máu.


      Kiều Nam với con ngươi sắc bén nhìn lướt qua gương mặt kiều của Tả Tình Duyệt, mi mắt nhíu chặt hơn, người phụ nữ này so với tưởng tượng của hoàn toàn vượt ra khỏi dự tính ban đầu.


      … Đừng xen vào” Tả Tình Duyệt gian nan thốt ra mấy chữ, tuy rằng thương tiếc khiến khiếp sợ lẫn cảm kích nhưng vẫn quên người đàn ông này mới vừa rồi còn muốn hạ nhục mình.


      Đừng xen vào? Kiều Nam tức giận nhưng giây sau cười khẽ, thân thể cao lớn lại tiến tới gần Tả Tình Duyệt mặt tràn đầy dục vọng, nhàng nhưng trong đó lại mang theo chiếm hữu rất lớn:” là người phụ nữ của tôi, ai được phép làm tổn thương cả”


      Người phụ nữ của , cho dù bị tổn thương, cũng là doanh làm tổn thương, tới phiên người khác! Ngay cả chính Tả Tình Duyệt cũng được tự làm mình thương tổn.


      Tả Tình Duyệt nghe ta tuyên bố, khóe miệng khẽ nâng lên châm chọc, chuyện này là thế nào? Nếu như ai có thể làm tổn thương


      Người đàn ông này chẳng phải làm tổn thương đấy sao?


      Nhàn nhạt mở to mắt, cảm kích trong lòng đối với Kiều Nam đột nhiên giảm xuống mấy phần.


      Phản ứng của khiến Kiều Nam thoáng vui, châm chọc sao! bỏ qua biểu châm chọc lóe lên nơi Tả Tình Duyệt.


      Cúi người, hôn cổ của Tả Tình Duyệt:” , tôi truy cứu mọi hành động và việc làm hôm nay của em nhưng có lần sau đâu, tại em cần


      bị xuân dược hành hạ thành bộ dạng này rồi, còn muốn chịu đựng sao?


      người phụ nữ bướng bỉnh và ngang ngạnh! Quật cường đến đáng , quật cường đến độ khiến người ta thương tiếc.


      Kiều Nam tiện tay kéo xuống đoạn vải giường băng bó vết thương rồi lại trở về người Tả Tình Duyệt.


      Tả Tình Duyệt trong lòng nỗi khủng hoảng ngừng gia tăng, nhưng cách nào ngăn cản động tác của ta, cảm nhận rất rõanh hôn da thịt của , cảm thấy tay của thăm dò giữa hai chân


      “Cầu xin , đừng… Cưỡng ép tôi” Tả Tình Duyệt cầu xin, cố gắng giãy dụa, mặc dù lời cầu khẩn ấy chưa chắc có hiệu quả, nhưng là cũng muốn từ bỏ bất cứ cơ hội và hy vọng nào.


      Tay Kiều Nam đột nhiên dừng lại, đầu hôn ở bụng cũng ngẩng lên, biết dục vọng của mình trào dâng nhưng cách nào tiếp tục được bởi tiếng cầu khẩn của .


      “Cưỡng ép?” Kiều Nam hạ giọng lẩm bẩm, ‘đấu tranh’ với nhau nửa ngày cuối cùng vẫn nhận được hai chữ này từ , xem ra quyết tâm quật cường muốn cùng .


      cảm thấy khó chịu sao? thấy ham muốn với tôi sao” Kiều Nam ngồi thẳng lên rất hứng thú nhìn Tả Tình Duyệt.


      Tả Tình Duyệt gật đầu, lại đột nhiên lắc đầu, vừa sợ hiểu lầm cái gì, lại gật đầu, nữa lại lắc đầu, như vậy ngừng gật đầu cùng lắc đầu.


      Kiều Nam bị hành động của Tả Tình Duyệt chọc cho cười to, người phụ nữ này thú vị, nhìn khuôn mặt chịu đựng của , ánh mắt lóe lên, vung tay kéo chăn qua che thân thể lại.


      người đàn ông lãnh khốc, đối mặt với thân thể xinh đẹp, mà còn là người phụ nữ vô cùng hấp dẫn với mình như vậy. sợ tiếp tục thể khống chế, sợ mình lại bỏ qua lời Tả Tình Duyệt mà ‘cưỡng ép’ đoạt lấy . đời uy danh lừng lẫy thể bị hủy bởi người đàn bà.


      Mặc quần áo chỉnh tề, nhanh chóng ra ngoài để Tả Tình Duyệt mình nằm giường.


      tuyrời nhưng cảm giác hành hạ vì thế mà biến mất, thậm chí lại càng ngày càng tăng lên.


      Tả Tình Duyệt ngã xuống giường, muốn tắm, cần biết mình thế nào nhưng dòng nước làm giảm nóng ran trong người mình.


      Khi Kiều Nam trở lại, thấy Tả Tình Duyệt nằm sàn nhà, gian nan bò lên phía trước, bộ dạng vô cùng thê lương làm chấn động, tim xúc động mạnh.


      Trong mắt thoáng qua lãnh, thân hình cao lớn tới bên Tả Tình Duyệt, ôm lên giường, lấy ống kim tiêm vào tĩnh mạch của . Tả Tình Duyệt biết làm gì, chỉ có thể để mặc .


      Đây là thuốc giải xuân dược, từ trước tới nay ‘đào hoa’ vô số nên xuân dược cũng được việc ít nhưng thuốc giải có nơi dùng bởi đàn ông chính là thuốc giải tốt nhất. Nhưng xem ra tình hình bây giờ cho thấy việcanh mua thuốc giải hoàn toàn thừa.


      Tiêm hết thuốc giải, Tả Tình Duyệt lặng lẽ ngủ, đúng hơn là ngất bởi xuân dược hôm nay hành hạ kiệt sức rồi.


      Kiều Nam chăm chú nhìn mặt của Tả Tình Duyệt, vẻ ửng đỏ từ từ biến mất, cảm thấy mình giống bình thường nữa.


      “Em hôm nay làm cho phá vỡ rất nhiều quy tắc, hi vọng em đáng giá để hối hận vì ngày hôm nay.” Kiều Nam khẽ vuốt đôi môi bị cắn rướm máu, đôi mắt có chút muộn phiền.


      Nếu Cố Tâm Ngữ là người Cố Thịnh quan tâm nhất vậy Tả Tình Duyệt cũng chưa có giá trị lợi dụng, cái muốn là cho Cố Thịnh đả kích trí mạng!


      Chỉ là trong quá trình này, để ý mà làm số việc kích động với Cố Thịnh, thí dụ như…


      Khóe miệng nâng lên tà ác cười, thí dụ như cướp người phụ nữ của ta. Hoặc làm ra chuyện gì khác…


      Nghĩ vậy, tâm tình của Kiều Nam khỏi tốt lên, rất ưa thích trò chơi này lại càng ưa thích kết quả này.


      Tả Tình Duyệt hôn mê biết mình trở thành mồi câu của người đàn ông này, cũng biết rằng sau này mình vì hai người đàn ông này mà thay đổi và có những biến hóa thế nào. Chính Kiều Nam trong quá trình chinh phục Tả Tình Duyệt, cũng dần dần để lạc mất trái tim mình.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 86 : Tuyên Bố Ngang Ngược





      “Em nghĩ rốt cuộc có làm gì em hay , hay là quần áo người em có phải do giúp em thay hay , đúng ?” giọng đột nhiên xuất dọa Tả Tình Duyệt giật mình, vội vàng đưa mắt nhìn khắp phòng nhưng thấy bóng dáng của bất luận kẻ nào.


      Nhưng nhận ra giọng này, là ta! Người đàn ông muốn đoạt lấy , mang theo con ngươi màu lục luẩn quẩn trong đầu .


      cần tìm, em thấy được nhưng lại thấy em rất .” Giọng đó lại lần nữa vang lên, nhiều hơn mấy phần trêu chọc. Người đàn ông có con ngươi màu lục tản ra tia sáng chói mắt ngồi trước màn ảnh lớn, phải phân tử tà ác trong lòng tác quái mà là thích dáng vẻ phòng bị của Tả Tình Duyệt, đúng là người phụ nữ đáng .


      Tả tình duyệt nhất thời hiểu ra trong căn phòng này có tồn tại thứ gọi là camera, ngồi nghiêm chỉnh giường chờ đợi người đàn ông kia tiếp.


      “Bây giờ giải trừ những nghi ngờ của em, đáp án của vấn đề thứ nhất, có làm gì em, đáp án của vấn đề thứ hai, là thay đồ giúp em!”


      Kiều Nam nhếch miệng, nhìn chằm chằm màn ảnh lớn chớp mắt cái quả nhiên thấy chân mày Tả Tình Duyệt nhăn thành ngọn núi . Kiều Nam từ trước đến giờ bao giờ bỏ qua bất cứ cơ hội kiếm món hời nào. Ngày hôm qua có lòng từ bi tha cho đương nhiên phải đòi lại chút lợi tức, huống chi giờ phút này rất hưởng thụ vẻ mặt ửng đỏ của .


      Hơi xấu hổ như vậy, là nhặt được báu vật sao?


      Lúc này nghiễm nhiên quên mất người phụ nữ trước mặt là vợ của người khác!


      Tả Tình Duyệt ngẩn ra, nghĩ tới ta trắng ra như vậy, ta thay quần áo giúp ? Lắc lắc đầu, muốn bỏ qua cái cảm giác được tự nhiên, thân thể ta cũng nhìn qua mấy lần rồi thay quần áo có là gì!


      Về phần lợi dụng lúc người gặp nạn mà chiếm tiện nghi của , chỉ điểm này thôi cũng tương đối cảm kích rồi.


      “Cám ơn.” Tả Tình Duyệt cúi đầu, nhàng ra khỏi miệng.


      Lần này đổi lại là Kiều Nam ở trước màn ảnh giật mình, tay chống cằm bỗng chốc cứng đờ, trong mấy giây thể khôi phục thái độ như cũ. Nhưng địa bàn của xảy ra chuyện như vậy cũng phải có trách nhiệm vậy mà người phụ nữ này cư nhiên cám ơn với !


      thông minh cẩn thận ngẫm lại phát cám ơn ngày hôm qua thừa nước đục thả câu, nghĩ tới đây tâm tình của tốt lên mấy phần. Nếu hôm qua ‘cường bạo’ giờ phút này có thể nhất định tự giết chết mình!


      bả vai truyền đến chút đau đớn, mở bàn tay ra, con ngươi sắc bén dao động, vẻ mặt cực kỳ quái dị.


      Dường như hôm qua mình quyết định như vậy cũng có chút may mắn, cảm giác nghe được hai chữ ‘cám ơn’ này từ trong miệng ………. tệ! Hai vết thương này tựa hồ cũng còn đau nữa, hề chướng mắt nữa.


      Nhưng giây tiếp theo, khẽ nhíu hàng chân mày thanh tú, vẫn bớt chút xinh đẹp nào, hai mắt nhìn chằm chằm Tả Tình Duyệt, “Chỉ hai chữ muốn đuổi ? Hình như dễ như vậy được, cho em lời đề nghị, em có thể suy nghĩ chút dùng hành động thực tế để bày tỏ lòng cám ơn, thí dụ như………”


      Kiều Nam dừng chút, nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Tả Tình Duyệt khóe miệng cười càng thêm tà ác, tiếp tục mở miệng , “Thí dụ như, suy nghĩ chút khi nào lấy thân báo đáp!”


      Quả nhiên, Kiều Nam vừa hết lời mặt Tả Tình Duyệt càng thêm ửng đỏ, vẻ mặt cũng còn nhu hòa như mới vừa rồi, giống như chú mèo con ngoan ngoãn rốt cuộc vươn móng vuốt sắc nhọn ra.


      đừng mơ!” Trong lòng Tả Tình Duyệt mới vừa rồi nảy sinh hảo cảm với ta nhất thời giảm mấy phần.


      “Ha ha………” Trong khí truyền đến trận tiếng cười sảng lảng, Tả Tình Duyệt mới hiểu được mình lại lần nữa bị người đàn ông này trêu cợt rồi!


      Tiếng cười của Kiều Nam mặc dù vô hại, nhưng Tả Tình Duyệt lại thấy được trong đôi con ngươi kia chứa đầy kiên định và tự tin mãnh liệt như vậy, giống như quyết tâm trong lòng của người nào đó.


      Đừng mơ sao? ! Chỉ cần muốn bất cứ chuyện gì cũng phải là mơ, ví dụ như trở lại trả thù, ví dụ như muốn cho Cố Thịnh thống khổ, lại ví dụ như ……….. lấy được người phụ nữ này!


      tin tưởng ngày nào đó người phụ nữ này cam tâm tình nguyện leo lên giường của , chủ động đối ôm ấp thương!


      người nào có thể cự tuyệt mị lực của , mặc dù Tả Tình Duyệt là ngoại lệ nhưng để cái ngoại lệ này kéo dài quá lâu!


      Có lúc, có năng lực là chuyện, tự tin là chuyện, nhưng coi thường phụ nữ cũng là sai lầm mà đàn ông thường mắc phải. Giờ phút này Kiều Nam chính là như vậy, tựa hồ đánh giá quá thấp Tả Tình Duyệt!


      Nghĩ đến Cố Thịnh ánh mắt Kiều Nam trở nên sắc bén, trong sắc bén mang theo vài phần tĩnh mịch.


      “Em có thể !” sau mấy phút trầm mặc Kiều Nam lại lần nữa mở miệng.


      Tả Tình Duyệt cả kinh, “ đồng ý thả tôi ?”


      cho là dễ dàng buông tha như vậy đâu!


      “Sao? nỡ ? Vậy ở lại được rồi, giường của bất cứ lúc nào cũng có vị trí cho em ở lại.” Giọng khôi phục mấy phần tà ác, trong khoảng thời gian ngắn làm cho người ta thể nắm bắt được người đàn ông này, có lúc như con rắn máu lạnh, có lúc lại như hồ ly giảo hoạt, mà giờ khắc này lại giống như tên côn đồ cà lơ phất phơ, nhưng cũng là thủ lĩnh băng đảng làm cho người ta vừa nghe tin sợ mất mật.


      , tôi đồng ý , tôi muốn .” Tả Tình Duyệt kích động cố ý phớt lờ những lời trêu cợt của ta, kịp chờ đợi giống như là sợ đột nhiên đổi ý.


      Phản ứng của Tả Tình Duyệt làm cho có chút vui, muốn rời khỏi như vậy sao? Muốn gặp Cố Thịnh? Hừ! Hôm qua Thịnh bỏ lại rồi, trong lòng vẫn còn nghĩ tới ta sao?


      Đột nhiên nghĩ đến ngày hôm qua kiên định thề bảo vệ trong sạch của , chẳng lẽ là vì Cố Thịnh mà thủ trinh?


      Cái ý nghĩ này càng khiến mặt Kiều Nam nổi gân xanh, trong khí đột nhiên tản mát ra cổ khí bén nhọn, được lắm! Nếu vậy người phụ nữ này càng muốn có được, chỉ là người của còn có lòng của ! đều muốn chiếm làm của riêng!


      Đây là trận đấu giữa đàn ông với đàn ông! “Em có thể lập tức khỏi đây, nhưng đừng quên em đánh cuộc thua, từ giờ em chính là người phụ nữ của , còn về phần Cố Thịnh……. Em có thể cho tabiết, Kiều Nam rất coi trọng vợ của ta!” Giọng của Kiều Nam trở nên lạnh như băng, con ngươi màu lục phiếm lên tia sáng lãnh.


      Tuyên cáo lạnh lùng bá đạo khiến thân thể Tả Tình Duyệt ngớ ngẩn. rảnh suy nghĩ quá nhiều, bây giờ có thể lập tức rời khỏi chỗ này là quan trọng nhất!


      Tả Tình Duyệt xuống giường, lúc xuất ở cửa, trong đầu khỏi ra đôi con ngươi màu lục sắc bén, thương tiếc trong đôi mắt này làm cho ngớ ngẩn, nhưng giây tiếp theo đôi con ngươi đó lại bị khuôn mặt của Cố Thịnh thay thế, bước chân đột nhiên dừng lại, trong lòng mơ hồ có cỗ bất an lan tràn.


      Chờ đợi đối đãi như thế nào của Cố Thịnh đây?

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 87 : Sốt Ruột Tìm Kiếm

      Trong ngôi Biệt thự hào hoa của Cố gia tất cả đều khôi phục lại yên tĩnh.




      Cố Thịnh đem thân thể mệt mỏi của mình ngã vào chiếc giường lớn mềm mại, trải qua suốt buổi tối lo lắng, lúc này rốt cuộc có thể an tâm.




      Bệnh tình của Cố Tâm Ngữ được khống chế, lần này bệnh của tái phát hết sức nghiêm trọng làm cho cơ hồ luống cuống tay chân vội vàng tìm tới Cận Hạo Nhiên. Hôm nay Cận Hạo Nhiên chính thức gia nhập đội ngũ bác sĩ điều trị đặc biệt vì Cố Tâm Ngữ chuẩn bị, vất vả mới để Tiểu Ngữ ổn định lại. Sáng sớm hôm nay sau khi xác định Cố Tâm Ngữ tỉnh lại tạm thời khôi phục lại ‘bình thường’ mới yên tâm rời .




      Nhớ tới sau khi Tiểu Ngữ tỉnh lại với những lời giải thích được, nhìn thấy cả?




      Trong lòng Cố Thịnh hồi đắng chát, ai có thể biết mỗi lần khi nghe Tiểu Ngữ lẩm bẩm trong miệng ‘ cả’ trong lòng đau khổ nhường nào. Những đau khổ đó kích thích những nhân tố thù hận tiềm trong lòng , ngừng sinh trưởng giống như tâm ma quanh năm khống chế!




      Tiểu Ngữ sao lại có thể nhìn thấy cả đây? Ba năm trước cả chết rồi, Cố Tâm Ngữ cũng chính vì ba năm trước tận mắt chứng kiến tất cả mới bị kích động biến thành bộ dáng như bây giờ!




      ràng là mười mấy tuổi tâm trí lại chỉ là bé mấy tuổi, chỉ vậy còn thường xuyên làm ra ít hành động điên cuồng!




      “Tổng giám đốc, hôm nay có cuộc hẹn với Trương tổng bàn về mảnh đất ở Lâm Giang, thời gian định vào lúc mười giờ, bây giờ tám giờ rồi, ngủ chút lát nữa đến giờ tôi gọi .” Trần Nhân Như theo phía sau . Khi biết Cố Tâm Ngữ phát bệnh liền đem tất cả công việc trong tay giao hết cho trợ lý khác của Cố Thịnh tên An Điền. quá Cố Tâm Ngữ chính là nhược điểm của , cũng chính lúc Cố Tâm Ngữ phát bệnh mới là lúc yếu ớt nhất.




      phụ nữ thông minh vả lại giỏi về lợi dụng thủ đoạn dĩ nhiên biết chỉ có dựa vào lúc này mới có thể dễ dàng vào lòng .




      Trần Nhân Như tới bên giường cúi người động tác êm ái giúp cởi giày, đắp chăn.




      Cố Thịnh nhàn nhạt liếc cái, đêm này lo lắng quá độ cùng mệt mỏi, giờ phút này muốn chuyện.




      Lẳng lặng nhắm lại con ngươi, che kín vẻ lạnh lùng cùng khí phách trong mắt.




      Trần Nhân Như ngồi ở mép giường, lẳng lặng nhìn khuôn mặt cương nghị tuấn của , trong mắt mang theo vài phần mê luyến, cảm giác nhìn ngủ như vậy tốt, nếu cả đời đều có thể như vậy tốt biết bao. Khi đó chẳng những hoàn toàn có được người đàn ông này, còn đại biểu cho có được toàn bộ tài phú sau lưng .




      Cố phu nhân. . . . . .




      Trong lòng biết bao nhiêu lần tự dùng cái danh xưng này gọi mình, trải qua chuyện ngày hôm qua tin mình cách vị tríCố phu nhânkia càng ngày càng gần. Tả Tình Duyệt bị thuốc khống chế lại lần nữa ‘ngoại tình’, tin Cố Thịnh chút cũng thèm để ý.




      Khi Trần Nhân Như chìm trong suy nghĩ trừu tượng của mình, Cố Thịnh nằm giường đột nhiên mở mắt ra.




      Thân hình cao lớn bỗng chốc đứng dậy, giống như nghĩ đến cái gì vội vã xông ra ngoài, trong khoảng thời gian ngắn khiến Trần Nhân Như hiểu.




      "Tổng giám đốc. . . . . . Tổng giám đốc. . . . . ." Trần Nhân Như ở phía sau đuổi theo gọi, thấy Cố Thịnh đột nhiên dừng bước mặt rốt cuộc yên tâm lại, "Tổng giám đốc, làm sao vậy? Thời gian còn chưa tới."




      " có thể rồi, hủy bỏ tất cả hành trình hôm nay!" Giọng của Cố Thịnh lạnh như hàn băng, mơ hồ lộ ra hơi thở nguy hiểm .




      "Nhưng . . . . . Cuộc hẹn vào lúc mười giờ rất quan trọng, Lâm Giang. . . . . ."




      “Tôi hủy bỏ lập tức hủy bỏ, điếc sao?” Cố Thịnh rống to ra tiếng, đôi tay nắm chặt thành quyền, mặt nhẫn tức giận, trong đầu ra bóng dáng của Tả Tình Duyệt, bây giờ thế nào rồi?




      Trong lòng đột nhiên căng thẳng, bóng dáng cao lớn tiếp tục ra ngoài, ngày hôm qua sau khi mình ôm Tiểu Ngữ ra vốn định thu xếp ổn chuyện của Tiểu Ngữ lập tức trở về cứu Tả Tình Duyệt. Nhưng bệnh tình của Tiểu Ngữ vẫn thể khống chế được, lo lắng cho an nguy của Tiểu Ngữ trong khoảng thời gian ngắn đem chuyện của Tả Tình Duyệt ném ra sau lưng.




      Có lẽ Kiều Nam giết Tả Tình Duyệt, nhưng nghĩ đến bộ dáng thiên kiều bá mị của giường xé rách quần áo của mình, sắc mặt Cố Thịnh càng thêm trầm.




      Đêm tân hôn, bỏ thuốc , dưới thân thể thừa hoan ba ngày ba đêm, dược hiệu mới tản , lần này giúp hóa giải dược hiệu, vậy là ai?




      Trong đầu đột nhiên ra người, Kiều Nam!




      "Đáng chết!" Cố Thịnh khẽ nguyền rủa ra tiếng, bây giờ có chút hối hận mình tại sao lập tức đem Tả Tình Duyệt cùng , biết rất ràng dưới tình huống như vậy cái gì chờ đợi !




      Cố Thịnh dưới ánh mắt nghi hoặc của mọi người vội vã ra biệt thự, lên xe, khởi động nhanh, xe như mũi tên bay ra ngoài, tốc độ đó lại làm cho mọi người sau lưng lần nữa chậc lưỡi hít hà.




      Tổng giám đốc của bọn họ sao thế này?




      Trừ chuyện của tiểu thư Tiểu Ngữ, ra còn có chuyện gì có thể làm cho ngài ấy sốt ruột vội vã như vậy, nhưng bệnh tình của tiểu thư lúc nãy được khống chế rồi mà!




      Đôi mắt sắc bén của quản gia mang theo vài phần tìm tòi cùng khó hiểu.




      Cố Thịnh đường cuồng tiêu, xe mới vừa ra khỏi cửa lớn biệt thự tầm mắt của rơi vào bóng dáng mảnh khảnh cách đó xa, trong lòng đột nhiên ngây ngẩn, là Tả Tình Duyệt!




      Nhanh chóng đem xe dừng ở bên cạnh , Cố Thịnh vội vã xuống xe, bất chấp tất cả tay ôm lấy làm cho mặt dán chặt vào lòng ngực của mình, lúc này thế nhưng thở phào nhõm.




      Hành động đột ngột khiến Tả Tình Duyệt kinh hãi, nhưng mùi vị quen thuộc thân người đàn ông này làm cho vốn phải giãy giụa cũng toàn bộ thu lại, là Cố Thịnh! thể giãy giụa, cũng có lý do giãy giụa.




      Giãy giụa khơi lên lửa giận của !




      Trong lòng Tả Tình Duyệt trồi lên tia khổ sở, chưa kịp bởi vì chuyện hôm qua vứt bỏ mà trách cứ, ngược lại lại lo lắng có tức giận . như vậy phải quá thất bại sao?




      “Ngô ……… Em sắp thở được." Tả Tình Duyệt ở trong ngực buồn buồn mở miệng, Cố Thịnh sao vậy? Tức giận sao? Vẫn ngừng siết chặt vòng tay, cảm giác đó giống như là muốn đem vùi vào thân thể mình.




      Cả người Cố Thịnh ngẩn ra, tay ôm cũng buông lỏng chút, nhưng vẫn ôm vào lòng, cảm thụ cảm giác chân chân trong vòng tay mình, “Cũng may em sao!”




      Giọng chậm rãi như rót vào dòng suối chảy vào lòng Tả Tình Duyệt, thể tưởng tượng nổi ngẩng đầu, nhìn cái cằm cương nghị, khuôn mặt tuấn của , “ …… Lo lắng cho em?”




      Giờ phút này Tả Tình Duyệt có loại cảm giác giống như mình trong trò chơi vợ chồng hạnh phúc với Cố Thịnh ngày hôm qua.




      Cố Thịnh khẽ cau mày có chút lúng túng như bị trúng tâm , nhưng Cố Thịnh là ai, thương nhân thông minh người đàn ông cực phẩm trong số cực phẩm. dễ dàng thu lại vẻ mặt lúng túng, đem khuôn mặt nâng lên của lần nữa vùi vào trong lòng.




      Đột nhiên ánh mắt lợi hại lại chú ý đến quần áo người , ánh mắt bỗng chốc buộc chặt, trong lòng như bị thứ gì đụng vào, đây phải quần áo của !




      chút ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, Cố Thịnh lại lần nữa khẽ nguyền rủa ra tiếng, “Đáng chết!”




      Đem từ trong ngực đẩy ra, trong mắt lóe lên ngọn lửa tức giận, Khiến Tả Tình Duyệt theo bản năng cả kinh, trong lòng mơ hồ có chút dự cảm hay!

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 88 : Mượn rượu giải sầu



      Tronng mắt Cố Thịnh ngọn lửa mỗi lúc dữ dội hơn, khi thấy áo quần mặc người Tả Tình Duyệt, có cảm giác mãnh liệt muốn giết người ngay lúc này, chẳng phải tên khốn Kiều Nam kia giở trò còn ai?


      Trong lòng lúc này cảm thấy khinh bỉ hay tức giận Tả Tình Duyệt mà ngược lại tự giận chính bản thân mình, ngày hôm qua đưa rời khỏi chỗ đó. Cho dù biết ở lại xảy ra chuyện gì…


      vung tay đấm vào ô tô muốn mượn đau đớn để trừng phạt bản thân mình.


      “Thịnh…” Tả Tình duyệt thận trọng gọi tên , Cố Thịnh bị làm sao vậy? Dáng vẻ này của Cố Thịnh giống những gì thấy trước đây, chưa bao giờ tự hành hạ thân thể mình, nhưng bây giờ lại…


      Mọi khi tức giận chẳng phải luôn phát tiết người sao?


      “Cút ngay” Cố thịnh quát to, hung hăng vung tay đúng lúc Tả Tình Duyệt muốn tới gần xem có sao , bị đẩy ngã, đau tới mức thở dốc xen lẫn cả kinh ngạc.


      Thân thể Cố Thịnh khựng lại chút, muốn đỡ dậy, nhưng chân hiểu sao chẳng thể nhấc lên được, đành cứ vậy nhìn người phụ nữ dưới đất với sắc mặt lạnh lùng, trong mắt đan xen nhiều cảm xúc phức tạp.


      Nhíu chặt lông mày kìm nén cảm xúc trong lòng mình, Cố Thịnh theo thói quen lại mở to mắt, sợ nếu nhìn lâu hơn bức tường đề phòng Tả Tình Duyệt trong lòng sụp đổ. Bỗng chốc ánh mắt trở nên lạnh lẽo, mở cửa xe, đạp chân ga, chiếc xe lần nữa lại lao vút .


      Tả Tình Duyệt nhìn theo chiếc Limousine ấy, lông mày khẽ nhíu chặt, thầm kìm nén cảm xúc khổ sở dâng lên trong lòng mình. Hờ hững đứng dậy, phủi phủi bụi bặm bám váy. Ngước nhìn bầu trời, từ trước tới nay vẫn luôn hiểu được suy nghĩ trong lòng người đàn ông ấy.


      Cũng chính vì vậy nên mới lâm vào tình cảnh hôm nay, chỉ là người vợ danh nghĩa ràng buộc với Cố Thịnh mà thôi.


      Cố Thịnh phóng xe vùn vụt đường, biết vượt qua bao nhiêu đèn đỏ hay nhận bao nhiêu giấy phạt, những điều đó quan tâm. Trong đầu giờ đây chỉ lên khuôn mặt của Tả Tình Duyệt, đau lòng, hối hận!


      Lần này Cố Thịnh cảm thấy niềm vui khi trả thù mà trong chỉ có cảm giác tự trách, hối hận bao phủ.


      Đột nhiên nghĩ muốn bù đắp cho nhưng làm thế nào để bù đắp đây?


      Nghĩ đến chuyện gì, con người thâm thúy của Cố Thịnh sáng lên, lấy điện thoại ra, nhấn hàng số:


      “Chuyện tập đoàn Tả thị tiến hành đến đâu rồi?” Thanh lạnh lùng mang theo uy nghiêm trước sau như .


      “Tất cả theo kế hoạch định mà tiến hành, phần lớn cổ đông của tập đoàn Tả thị đều nhượng cổ phần cho chúng ta, chỉ cần làm xong việc quan trọng nữa tập đoàn Tả thị chắc chắn thành tập đoàn Cố thị rồi” An Điền báo cáo chi tiết với Cố Thịnh. Tập đoàn Tả thị có quy mô hề . Tập đoàn Cố thị mà thâu tóm Tả thịvào tay, vậy Cố Thịnh như “hổ mọc thêm cánh” chẳng phải sao?


      “Đem kế hoạch đó hủy bỏ , chuyển toàn bộ cổ phần Tả thị nắm trong tay tôi sang tên Tả Tình Duyệt, làm càng sớm càng tốt.” Cố Thịnh với vẻ kiên định. Thực ra, Cố Thịnh từng đáp ứng qua loa với Tả Tình Duyệt rằng bỏ qua cho tập đoàn Tả thị nhưng người phụ nữ đơn thuần ấy lại ngây ngốc tin tưởng.


      “Thưa Tổng giám đốc, việc này…” An Điền vừa nghe những lời Cố Thịnh khỏi giật mình, kế hoạch sắp thành công sao đột nhiên lại hủy bỏ, vậy trước kia đổ bao nhêu công sức là uổng phí ư?


      “Cứ theo lời tôi mà làm” Cố Thịnh xong đợi đầu bên kia phản ứng ngắt cuộc gọi. Tả Tình Duyệt, tập đoàn Tả thị trả lại cho gia đình , có lẽ làm vậy đền bù được phần nào tổn thương.


      Chỉ là đền bù này có xứng đáng với những gì mang đến cho ?


      thể tự lừa dối bản thân, ngoài hối hận hôm qua đưa ra ngoài, trong lòng còn có ghen tuông nồng đậm, tối qua ở bên Kiều Nam cả đêm sao?


      sợ phải nghĩ đến việc này nhưng thể trốn tránh, chỉ cần vừa nghĩ tới bị xuân dược kích thích mà khống chế nổi bản thân, vừa nghĩ tới quần áo mà mặc người rất vừa vặn chắc chắn là Kiều Nam mang cho cách nào giữ nổi bình tĩnh nữa.


      chỉ có vậy, trong lòng mơ hồ có chút sợ hãi. Cố Thịnh dần dần nhận ra mình đối với Tả Tình Duyệt phải là có cảm giác. Tim rung động, điều này khiến sợ hãi nhất và nó cũng là điều được phép xảy ra.


      có thể động lòng với bất kì người phụ nữ nào nhưng riêng với Tả Tình Duyệt được.


      nghĩ muốn giải tỏa tâm trạng này, tâm trạng này phải được giải tỏa khẩn cấp.


      Trong câu lạc bộ, Cố Thịnh ngừng uống rượu, muốn mượn rượu làm tê dại bản thân nhưng trong đầu hình ảnh khuôn mặt Tả Tình Duyệt vẫn cứ quẩn quanh dời.


      “Ơ, ở nơi này có thể trông thấy Tổng giám đốc Cố hào hoa, là khó nha” Tiết Lâm Phong ánh mắt lóe sáng, bên người ôm phụ nữ vô cùng lôi cuốn tới bên cạnh Cố Thịnh, nhìn lướt qua bàn có mấy vỏ chai rượu, đôi mắt khẽ giật trợn to.


      Wow, đây chẳng phải là loại rượu thượng hạng XO, vậy mà người đàn ông này uống như nước.


      Chỉ là tửu lượng Cố Thịnh tốt.


      “Chuyện gì vậy? Dù sao chúng ta cũng là bạn tốt, có việc gì phiền lòng ra cho em cùng chia sẻ.”Mắt Tiết Lâm Phong đột nhiên sáng lên, buông người phụ nữ trong ngực ra, hăng hái tới bên cạnh Cố Thịnh “Chẳng nhẽ chị dâu thỏa mãn được nhu cầu của cậu?”


      Nhớ tới người phụ nữ xinh đẹp đó, Tiết Lâm Phong lại càng hứng thú, nhưng giây kế tiếp khỏi rụt cổ, bởi lời vừa ra gặp ngay ánh mắt lạnh lùng của Cố Thịnh. Ánh mắt ấy chứa nguy hiểm, hiểu nên sau đó rất nhanh khoát tay: “Đừng nóng giận, đừng nóng giận, mình cũng chỉ đoán lung tung thôi, hai người ân ái như vậy thể vì mấy chuyện giường chiếu mà xích mích được, phải .” Tiết Lâm Phong lùi về sau, ngoài miệng thể nào, trong lòng lại thầm nghĩ khác. Bộ dạng Cố Thịnh bây giờ ràng buồn phiền về chuyện tình cảm, cho nên mới mượn rượu giải sầu. Tiết Lâm Phong có vô số phụ nữ vây quanh, dĩ nhiên đối với chuyện tình cảm cũng có thể hiểu được đôi chút.


      “Cậu ngồi xuống cùng tôi uống rượu” Cố Thịnh tay cầm ly rượu rồi tự rót cho Tiết Lâm Phong ly. Bây giờ Cố Thịnh chỉ muốn uống say.


      Người phụ nữ cùng với Tiết Lâm Phong thấy bộ dạng Cố Thịnh lạnh lùng nhưng ta vẫn bị hấp dẫn, thể nào dời tầm mắt được.


      “Tổng giám đốc Cố để em đến uống cùng chén, thấy thế nào?” ta ưỡn bộ ngực đầy đặn, mặt mày kiều mị, dụ hoặc. ta cùng Tiết Lâm Phong cũng chỉ là có duyên gặp mặt, chơi xong đường ai nấy bước… cho nên cũng chả bận tâm Tiết Lâm Phong ở bên cạnh, ngần ngại quyến rũ Cố Thịnh.


      “Cút” Cố Thịnh lạnh lùng mở miệng, chữ ấy khiến người phụ nữ có gương mặt kiều mị kia cứng đờ, thay vào đó là khuôn mặt tức giận và xấu hổ. Nhận thấy có rất nhiều người cũng chú ý tới, giơ tay chỉ chỉ trỏ trỏ nên ta cũng thể tiếp tục ở lại, dậm chân, xoay người rời .


      Tiết Lâm Phong chứng kiến hết tất cả, khẽ nhíu mày, Cố Thịnh quá khứ đối xử với phụ nữ như vậy, xem ra phiền muộn trong lòng cậu ta .


      Tiết Lâm Phong có linh cảm, bộ dạng này của Cố Thịnh chắc chắn có liên quan tới Tả Tình Duyệt.


      Khóe miệng nâng lên nụ cười hứng thú, mắt lóe sáng, lần này phải xoa dịu Cố Thịnh tốt mới được.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 89 : Dịu dàng khó được




      Tả Tình Duyệt trở lại biệt thự, liền nhốt mình ở trong phòng, người làm đưa cơm trưa đến trong phòng, lại chút khẩu vị, trong đầu lẩn quẩn hình ảnh Cố Thịnh lái xe mất, ngừng than thở.


      Nhìn đồng hồ, Tả Tình Duyệt ra khỏi cửa phòng. Cố Thịnh sắp trở về rồi, quên thân phận của mình. chỉ là người giúp việc của , kể từ sau khi với Lisa là người giúp việc, vẫn thu xếp thức ăn của .


      muốn làm cho có bất kỳ cớ gì có thể , Tả Tình Duyệt kéo lê thân thể nặng nề, vào phòng bếp.


      Đối với món Cố Thịnh thích ăn và kiêng kị, đều nhớ thuộc làu, những người giúp việc khác nhìn thuần thục xử lý tất cả, cũng nhiều.


      Động tác lưu loát làm xong bữa ăn tối, Tả Tình Duyệt giao toàn bộ cho người giúp việc. Nhớ tới việc Cố Thịnh để lại chỗ Kiều Nam, đột nhiên biết đối mặt như thế nào, nên quyết định trở về phòng, tắm rửa, chuẩn bị ngủ sớm, cửa phòng lại mở ra lúc còn chưa chui vào chăn.


      Cạch tiếng, Tả Tình Duyệt nghe tiếng nhìn tới, đột nhiên nhìn thấy Cố Thịnh trầm đứng ở cửa, đôi con ngươi sắc bén thẳng tắp nhìn chằm chằm , khiến trái tim theo bản năng níu chặt.


      Ánh mắt hai người giao nhau trong khí, trong khoảng thời gian ngắn, tựa hồ có vài thứ nổ tung trong mắt hai người.


      "Chị dâu, chị biết chứ, hôm nay biết Thịnh thế nào ngừng uống rượu, chị xem say thành bộ dáng này." Tiết Lâm Phong đột nhiên từ sau lưng Cố Thịnh nhô ra, vịn Cố Thịnh, muốn đưa cậu ta vào. lại ân cần như thế, chính là vì muốn bỏ qua vở kịch hay này.


      Cố Thịnh vừa về tới biệt thự, liền trực tiếp xông về gian phòng này, có ngu nữa cũng nhìn hiểu, nhất định là giữa hai vợ chồng có tình khiến cho cậu ta mượn rượu giải sầu.


      Tả Tình Duyệt thấy Tiết Lâm Phong, thân thể khỏi run rẩy, đáy mắt trồi lên sợ hãi, nhớ lại đêm tân hôn, Cố Thịnh chính là đưa mình cho người đàn ông này, hai tay nắm chặt chăn, ta tới làm gì?


      Tiết Lâm Phong hiểu chị dâu xinh đẹp này vì sao nhìn đến lại giống như thấy quỷ, phải tự đại nhưng cũng là người phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong mà!


      "Chị dâu. . . ." Tiết Lâm Phong muốn tiếp tục lấy lòng, đây chính là vợ của Cố Thịnh, là bạn tốt của Cố Thịnh, đương nhiên là muốn tạo mối quan hệ tốt.


      "A. . . . Đừng!" Tả Tình Duyệt dùng chăn che kín mình, hoảng sợ kêu thành tiếng.


      Cử động như vậy khiến Tiết Lâm Phong càng thêm nghi ngờ, đồng thời cũng làm cho trong mắt Cố Thịnh say mèm thoáng qua vui.


      "Ra ngoài !" thanh của Cố Thịnh vẫn lãnh như hàn băng, giống như có khuynh hướng đông cứng người.


      Tiết Lâm Phong ngớ ngẩn, mặc dù muốn xem náo nhiệt, nhưng dưới lệnh đuổi khách của Cố Thịnh, lại thể xem như gió thoảng bên tai, nhún vai cái, xoay người ra cửa. Trước khi vẫn buông tha cơ hội nhạo báng bạn tốt ở sau lưng.


      "Được, được, mình ra ngoài, để gian lại cho hai người!" Tiết Lâm Phong mập mờ , vợ chồng đầu giường đánh nhau cuối giường hòa. cũng suy tư tại sao Tả Tình Duyệt có vẻ mặt như thế nữa, giao cho Cố Thịnh trấn an là được!


      Trong đầu thoáng qua vài hình ảnh kiều diễm, xem ra buổi tối hôm nay, trong căn phòng này cũng ngừng nghỉ rồi. . . .


      Sau khi Tiết Lâm Phong ra cửa, Cố Thịnh hung hăng đóng cửa lại, mặc dù giờ phút này say, nhưng mà cũng hiểu biết ràng, vừa rồi Tả Tình Duyệt sợ cái gì.


      Đêm hôm đó, vẫn cho người đoạt lấy là Tiết Lâm Phong!


      Xem ra đả kích đêm hôm đó cho , .


      Trong lòng ngẩn ra, thậm chí có loại xung động muốn cho , cho biết, người ba ngày liên tục ngừng muốn là mình!


      Từng bước từng bước đến gần giường, nhìn Tả Tình Duyệt bọc mình đến gió thổi lọt giường, khóe miệng nhàn nhạt ra nụ cười, mang theo vài phần nhu hòa. "Đừng che kín mình như thế!" Cố Thịnh đưa tay kéo chăn ra, này sợ hô hấp thông, tự làm hại mình sao?


      Chăn bị vén lên, Tả Tình Duyệt chỉ cảm thấy mùi rượu đập vào mặt, nhìn chằm chằm Cố Thịnh nhìn xuống mình, nghĩ đến lời của Tiết Lâm Phong, uống say rồi hả?


      Ở trong trí nhớ của , Cố Thịnh rất ít uống rượu say, nhưng nhìn bộ dáng giờ phút này, đúng là quá say!


      Tả Tình Duyệt vẫn còn xem xét kỹ lưỡng Cố Thịnh, nghĩ tới tại sao phải uống nhiều rượu như vậy, xã giao sao? Lấy địa vị trong kinh doanh của Cố Thịnh, cho dù là có xã giao, cũng có người dám rót rượu cho !


      còn chưa có suy nghĩ ràng, cảm thấy bóng dáng trước mắt càng lúc càng lớn, Cố Thịnh cứ thẳng tắp ngã xuống người của .


      "Này. . . . Cố Thịnh. . . . đứng lên !" vóc dáng Cố Thịnh ước chừng 1m9, lại chuyên cần rèn luyện, thân thể bền chắc vội vàng đè ép , khiến hơi hít thở thông.


      Tả Tình Duyệt liên tục kêu mấy lần, cũng có bất kỳ phản ứng nào, Tả Tình Duyệt ngẩn ra, phải xảy ra chuyện gì chứ?


      Nghĩ tới đây, trong lòng của hơi luống cuống, "Thịnh, làm sao vậy? tỉnh tỉnh. . . ."


      "Đừng làm ồn!" Lạnh lùng khạc ra mấy chữ, thân thể Cố Thịnh giật giật, chống thân thể lên, ngồi ở mép giường, con ngươi tĩnh mịch vẫn nhìn chằm chằm vào Tả Tình Duyệt, mặt vẻ gì , "Cởi quần áo cho !"


      Những lời này lại khiến Tả Tình Duyệt cứng lại lần nữa, nghĩ đến hành động thường làm.


      Cởi quần áo? phải muốn. . .


      "Thịnh, em. . . ." hôm nay muốn làm chuyện vợ chồng. biết vì sao, sau chuyện hôm qua, trong lòng thậm chí hơi bài xích chuyện này.


      "Câm miệng, cởi quần áo!" Cố Thịnh nhịn được lần nữa, nhìn biểu tình mặt , trong lòng bị đâm đau đớn, theo bản năng dời mắt .


      Tả Tình Duyệt hít thở cái sâu, đứng dậy xuống giường, cởi xuống áo khoác tây trang của , cởi nút cài áo sơ mi cho . Khoảng cách của hai người rất gần, gần đến Tả Tình Duyệt có thể cảm thấy hô hấp của , ngửi được mùi rượu thở ra.


      dám ngẩng đầu nhìn mặt của , bởi vì nhạy cảm cảm thấy được ánh mắt của vẫn dừng ở người mình, bị nhìn chăm chú vào như vậy, coi như hết sức trấn định, nỗ lực tập trung lực chú ý ở chuyện thay quần áo cho , tay của vẫn nhịn được run rẩy.


      Khó hiểu hồi lâu, chỉ giải quyết được hai cái nút áo, ánh mắt rơi vào ngực bền chắc hơi lộ ra của , trong lòng đột nhiên ngẩn ra, mặt nóng hừng hực.


      Tả Tình Duyệt vẫn dám ngẩng đầu nhìn Cố Thịnh, dĩ nhiên có phát trong mắt híp lại của Cố Thịnh mang theo vài nụ cười nhu hòa.


      Cố Thịnh vẫn quan sát động tác của . Tả Tình Duyệt xấu hổ, điểm này ràng hơn ai hết. thể thừa nhận, bộ dáng xấu hổ này của mê người. trước mắt khiến cho nhịn được muốn thương, trong mắt thoáng qua ánh sáng, Cố Thịnh lưu loát nắm lấy tay hơi run cởi cái nút áo thứ ba của Tả Tình Duyệt, nhàng kéo cái, giây kế tiếp, Tả Tình Duyệt liền rơi vào ngực của , cũng ngã lên giường. . . .

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :