1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cạm bẫy hôn nhân: Sự trả thù của tổng giám đốc - Lưu Lãng Hồng Tường ( 247C )

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 90 : Chủ động hôn trộm



      Hơi thở đàn ông dị thường mãnh liệt, tầng tầng bao phủ , sức nặng đột ngột khiến trong lòng Tả Tình Duyệt cả kinh, vậy là tối hôm nay tránh được sao?


      Trong lòng của bài xích, hai tay đẩy đẩy lồng ngực của người đàn ông.


      Cố Thịnh khẽ cau mày, mặc dù say rượu, nhưng ràng cảm thấy kháng cự, mắt nhìn thấy vẻ bất an trong mắt , trong lòng đột nhiên rung động, nghĩ tới chuyện ngày hôm qua.


      Giống như muốn phát tiết cái gì, Cố Thịnh cố ý bỏ qua bài xích của , bá đạo hôn môi , tựa như trận cuồng phong trong sa mạc, cuốn lấy tất cả khí thế, vững vàng đem Tả Tình Duyệt khống chế lại.


      Tả Tình Duyệt cau mày, bị động chịu đựng, nhìn khuôn mặt tuấn mỹ phóng đại, trong lòng lại dấy lên chút khổ sở. Tại sao lại để ý tới nguyện vọng của , hỏi có muốn hay , chỉ biết đoạt lấy, phát tiết!


      Giống như công cụ để phát dục!


      thích mình hèn mọn như vậy, bị động như vậy!


      Người đàn ông trước mắt là chồng mình, là người đàn ông mình , muốn là vợ chồng phải ngang hàng, mà phải bên yếu bên mạnh.


      biết vì sao, ý nghĩ đó trong đầu Tả Tình Duyệt càng lúc càng mãnh liệt, muốn phát tiết ra, biết lấy hơi sức ở đâu, hung hăng đem người đàn ông quấn ở thân thể mình đẩy ra, kéo chăn đắp qua người, phòng bị nhìn .


      Trong mắt Cố Thịnh thoáng chút hài lòng, nhìn chằm chằm Tả Tình Duyệt, trong mắt tựa hồ nổi lên hồi bão tố.


      "Em. . . . . . muốn. . . . . ." Tả Tình Duyệt cúi đầu xuống, nhìn tới vẻ mặt trầm của .


      Trong lòng Cố Thịnh hồi đau đớn, lần này, kháng cự rất cứng rắn, nghĩ đến chuyện với Cận Hạo Nhiên, lại nghĩ đến Kiều Nam, hai tay Cố Thịnh theo bản năng nắm chặt, trong lòng ghen tuông lại nổi lên, nhưng so với ghen tuông, cảm giác áy náy cũng len vào trong tim .


      Giờ phút này, đem thù hận để qua bên, rất muốn xin lỗi người phụ nữ này!


      sợ đàn ông đụng vào, từ phản ứng của khi nhìn thấy Tiết Lâm Phong có thể hiểu được trong lòng sợ hãi đến mức nào.


      Thân hình cao lớn của Cố Thịnh nằm ở bên người Tả Tình Duyệt, hai mắt nhắm lại, "Ngủ !"


      Cử động của khiến Tả Tình Duyệt kịp phản ứng, nhìn nằm sát bên mình, ngủ?


      Cũng chỉ là ngủ mà thôi?


      Tả Tình Duyệt nghi hoặc nhìn gương mặt này, nhắm mắt lại, ít mấy phần lãnh, mặt mũi càng thêm lộ ra vẻ nhu hòa. Đột nhiên, đôi mắt bỗng chốc mở ra, khiến Tả Tình Duyệt nhìn chăm chú vào chợt thấy căng thẳng, nghe được giọng của lại lần nữa vang lên.


      "Chưa muốn ngủ à, vậy chúng ta liền làm những chuyện khác!" Cố Thịnh làm bộ đứng dậy.


      Tả Tình Duyệt lập tức nằm xuống bên cạnh Cố Thịnh, hai mắt nhắm nghiền, bày tỏ mình lựa chọn ngủ.


      Cố Thịnh nở nụ cười, mang theo chút khổ sở, cứ như vậy muốn cho sao?


      Trong lòng mất mát đồng thời lại sinh ra chút phản đối, cánh tay dài duỗi cái, dễ dàng đem Tả Tình Duyệt ôm vào trong ngực, cảm thụ thân thể mảnh mai mềm mại của .


      Tả Tình Duyệt thở dốc vì kinh ngạc, cho là muốn đổi ý, nhưng thấy chỉ ôm chặt mình, có động tác khác, mới thoáng yên lòng. Nghe nhịp tim của , có chút cảm thấy thể tưởng tượng nổi. Ôm an tĩnh như vậy, hình như bọn họ từ sau khi kết hôn, cũng chưa từng làm thế. chiếc giường này, cho tới bây giờ đều là cuồng phóng đoạt lấy thân thể của , biết bao nhiêu lần, nếu cũng là những ngôn từ nhục nhã, đem lấy tôn nghiêm của chà đạp từng chút từng chút . tại, làm cho có chút giật mình, hình như có chút. . . . . . Thích!


      "Ngày hôm qua. . . . . ." cằm Cố Thịnh chống đỡ đầu của , chậm rãi mở miệng, dưới ánh đèn lờ mờ, con ngươi như đôi mắt chim ưng vụt sáng, giọng trầm thấp làm lồng ngực chấn động truyền vào trong tai Tả Tình Duyệt. muốn hỏi ngày hôm qua Kiều Nam đối với như thế nào, nhưng suy nghĩ chút lại cảm thấy vấn đề này ngu ngốc, trúng xuân dược, mặc dù phải Kiều Nam cũng phải có người đàn ông khác.


      Nghĩ tới đây, tim của như bị đâm đau đớn, theo bản năng ôm càng chặt hơn, đây là người đàn bà của !


      "Cái gì?" Tả Tình Duyệt khẽ ngẩng đầu lên, lại bị bàn tay to của đè xuống.


      "Mau ngủ !" Thanh mặc dù bá đạo, nhưng nhu tình, Tả Tình Duyệt giống như bị thôi miên, mí mắt càng ngày càng nặng. phát cứ yên tĩnh như vậy ở trong ngực , cảm giác tốt, giống như bọn họ đôi vợ chồng ân ái.


      Tả Tình Duyệt dần dần ngủ, trong ánh trăng mờ, tựa hồ nghe thấy có người ở bên tai nhàng xin lỗi.”


      muốn mở mắt ra, nhưng lại càng buồn ngủ.


      Sáng sớm hôm sau, ánh nắng sớm xuyên thấu qua cửa sổ sát đất chiếu vào giường, hai người ở giường ôm nhau ngủ, mặt là nụ cười hạnh phúc.


      Hình ảnh như vậy duy mỹ đến khiến người nào muốn phá hư. Tả Tình Duyệt cũng giống như vậy, sáng sớm liền tỉnh, nhưng lại tham luyến ngực của , tham luyến hai người an tĩnh chung đụng như vậy.


      dám động, cứ như vậy nhúc nhích ở trong ngực , chỉ sợ vừa động liền làm cho tỉnh giấc.


      thể tin được tối hôm qua cùng Cố Thịnh an tĩnh ôm nhau ngủ, có tình dục, có nhục nhã, chỉ cảm thấy hơi ấm của nhau.


      Ánh mắt cẩn thận rơi vào trong vạt áo khẽ mở rộng của , lồng ngực rắn chắc làm cho ngẩn ra, giây kế tiếp, mặt nổi lên đỏ ửng. Thân thể của hai người kề nhau chặt, tư thế mập mờ như vậy càng làm cho xấu hổ.


      Đột nhiên, Cố Thịnh bỗng nhúc nhích, khoảng cách của hai người kéo ra chút, Tả Tình Duyệt cho là tỉnh, thận trọng ngó nhìn, lại phát vẫn trầm trầm ngủ, mới thấy an tâm.


      Tư thế của hai người bây giờ, vừa đúng để Tình Duyệt quan sát dung nhan của khi ngủ. Hình dáng cương nghị, lông mày đậm, mũi cao thẳng, môi khêu gợi, tất cả hợp lại khuôn mặt , đây là diện mạo của người đàn ông hoàn mỹ, khó trách nhiều nguyện ý trở thành bạn giường của !


      Nghĩ đến Lisa cùng Tôn Tuệ San, còn có những người phụ nữ khác biết, trong lòng toát ra cỗ nồng đậm ghen tuông.


      "Tại sao?" Tại sao lại hận ? Tại sao cưới rồi còn cùng những phụ nữ khác dây dưa ? Tại sao thể lòng ?


      biết dũng khí từ đâu tới, Tả Tình Duyệt nhàng hôn lên cằm của , nghĩ, tại ngủ, phát được!


      Nhưng nếu nghĩ như vậy, Tả Tình Duyệt sai lầm rồi.


      biết, Cố Thịnh từ sớm cũng tỉnh, cố ý nhắm hai mắt giả bộ ngủ.


      Nhận thấy được chủ động hôn, lòng của Cố Thịnh đột nhiên xúc động chút, muốn mở mắt ra, rồi lại sợ hù dọa , trong lòng ngược lại sinh ra ý muốn trêu cợt, muốn nhìn chút, người phụ nữ này chủ động tới trình độ nào. . . . . .

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 91 : Tùy hứng lần



      "Thịnh, em hoài niệm lúc chúng ta còn nhau, rốt cuộc vì sao lại hận em?" Tả Tình Duyệt giọng nỉ non, hôn dần dần lên, từ từ tới môi , nhàng hôn.


      Cố Thịnh ngớ ngẩn, qua lời nhắc của , thù hận lại dần dần ra trong đầu , nghĩ đến cả cùng Tiểu Ngữ, tay phía dưới chăn nắm chặt. Người đàn bà này là đầu sỏ gây nên chuyện!


      Muốn mở mắt đẩy ra vọng động của , nhưng lại có giọng khác vang lên bên tai , khí tốt như vậy, cần gì phải phá hư nó?


      Chỉ chút thôi, chỉ tham luyến chút thôi!


      "Thịnh, biết em chỉ muốn làm người phụ nữ của , muốn. . . . . ." Tả Tình Duyệt nhớ lại những chuyện chịu nổi kia, biết vì sao, ở trước mặt , cảm giác mình hề sạch , trong lòng bị tự ti khống chế, loại dự cảm, hai người bọn họ càng lúc càng xa.


      Tả Tình Duyệt tiếp nữa, hít sâu, thở ra hơi, hô hấp đến hơi thở của , nghĩ, buổi sáng như vậy về sau sợ rằng cũng rất khó có được! Đột nhiên hi vọng thời gian vào thời khắc này có thể dừng lại.


      Tâm Cố Thịnh lại mềm , mặc dù nhắm hai mắt, vẫn có thể tưởng tượng được biểu tình của Tả Tình Duyệt. Bất kể Tả Tình Duyệt cùng Cận Hạo Nhiên có tư tình gì, nhưng biết, trong lòng phải là !


      Nhận thấy được Tả Tình Duyệt hôn muốn dời , Cố Thịnh chút suy nghĩ mở mắt ra, lật người đem thân thể mềm mại của đè ở phía dưới, chính xác bắt được môi của , cạy hàm răng của ra, bàn tay cũng an phận dò vào trong áo ngủ. Trời mới biết tối hôm qua lúc ôm , cũng muốn làm như vậy rồi, nhưng sợ đánh thức , lại muốn nhìn thấy kháng cự, mới hết sức nhẫn xuống.


      "ưm. . . . . ." Đột nhiên xuất nụ hôn khiến Tả Tình Duyệt thức tỉnh, đột nhiên ý thức được, chẳng lẽ tỉnh từ lúc sáng sớm rồi? Mấy chuyện mình mới vừa làm cùng những lời đó, đều biết toàn bộ rồi sao?


      Tả Tình Duyệt hận tìm được cái lổ đễ chui xuống, nhưng có cơ hội tiếp tục suy nghĩ chuyện này, đôi tay qua lại bộ ngực của khiến khiếp sợ nhìn khuôn mặt phóng đại của Cố Thịnh.


      "Ngày đó trò chơi vợ chồng hạnh phúc còn chưa có kết thúc, chúng ta hôm nay bổ sung tiếp !" Cố Thịnh bá đạo quyết định, tìm được cớ rất tốt vì mình phóng túng. tò mò, nếu như ngày đó có chuyện của Tiểu Ngữ, có Kiều Nam, mình cùng ấy có ngày như thế nào?


      Bổ sung tiếp? Tả Tình Duyệt khẽ cau mày, dám tin vào tai mình, đây thể nghi ngờ là chuyện tốt.


      "Em có đường phản đối đâu!" Cố Thịnh nhìn chằm chằm Tả Tình Duyệt nhíu mày, lại lần nữa bá đạo mở miệng, nhưng mà trong nội tâm lại có chút lo sợ mở miệng phản đối.


      Tả Tình Duyệt nở nụ cười sáng lạn, mặc dù là trò chơi, nhưng rất ưa thích trò chơi này!


      Hiểu quyết định của , sắc mặt Cố Thịnh cũng trở nên nhu hòa, cọ xát thân thể của , chống đỡ cái trán Tả Tình Duyệt, mập mờ , "Vậy em bây giờ có phải hay nên thỏa mãn nhu cầu của chồng em? . . . . . . Muốn em. . . . . ."


      Tả Tình Duyệt ngẩn ra, nhận thấy được vật cứng của chống đỡ ở bụng , Tả Tình Duyệt nhất thời hiểu ý tứ của , mới sáng sớm như vậy. . . . . .


      Chưa kịp phản ứng, Cố Thịnh cũng tách hai chân ra, chen vào giữa hai chân , muốn ôm vồn vã, Tả Tình Duyệt lại ra sức đẩy lồng ngực của ra, thẳng tắp chống lại đôi mắt , ánh mắt mang theo vài phần. . . . . . Vô tội.


      "Sao vậy?" Cố Thịnh giận tái mặt, hài lòng lắm với phản ứng của , tại chỉ muốn cảm thụ thân thể của .


      "Hôm nay khiến em trở thành người vợ hạnh phúc nhất đời sao?" Tả Tình Duyệt tràn đầy mong đợi nhìn Cố Thịnh, trừng mắt nhìn, bộ dáng kia mang theo vài phần kiều mỵ, vài phần làm nũng, dù là ai cũng cách nào cự tuyệt, huống chi ở dưới tình huống mập mờ này.


      chút do dự, Cố Thịnh khẳng định gật đầu.


      "Ừ, em vợ hạnh phúc nhất đời!" Cố Thịnh cười cười, biết còn có mặt đáng như thế. Bàn tay trêu chọc vào áo ngủ của , khẩn cấp muốn , tuy nhiên nó lại lần nữa bị Tả Tình Duyệt cắt đứt.


      "Vậy hôm nay, toàn bộ nghe theo em, có được ?" mong đợi trong mắt Tả Tình Duyệt càng thêm nồng đậm, nắm lấy tay Cố Thịnh.


      "ừ !" Cố Thịnh lạnh lùng bỏ lại chữ, tiếp tục động tác của mình.


      Tả Tình Duyệt cao hứng cực kỳ, trong đầu lên kế hoạch cho hành trình hôm nay. Đây là trò chơi, nếu chỉ có ngày tốt đẹp này để ngày sau nhớ lại, như vậy tự an bài ình ngày đẹp!


      nơi nào đây? Tả Tình Duyệt hận thể dùng hôm nay đem tất cả những gì mình muốn làm cùng Cố Thịnh làm hết trong ngày, bởi vì sợ sau này mình có cơ hội như vậy!


      cứ mãi mê suy nghĩ, có chú ý tới người đàn ông cởi hết y phục của , lộ ra vóc người hoàn mỹ, đồng thời gạt quần lót của , chuẩn bị đoạt lấy vợ xinh đẹp mê người của .


      Chỉ là. . . . . .


      lúc muốn tiến vào thân thể , Tả Tình Duyệt đột nhiên cao hứng đẩy ra, nhanh chóng xuống giường về phía phòng thay quần áo, "Chồng à, em muốn bắt đầu hành trình hôm nay! Mau mau, chúng ta lập tức lên đường!"


      Tả Tình Duyệt ở phòng thay quần áo phía đối diện giường hưng phấn , chút nào cảm thấy nhiệt độ trong phòng chợt hạ xuống.


      Mặt của Cố Thịnh thể đen hơn được nữa, mới vừa rồi như mũi tên lắp vào cung, lại bị cắt đứt, người đàn ông nào lại có thể chịu được thống khổ như thế? Mi tâm nhíu chặt, trước giờ sao phát được sức lực của lại lớn như vậy?


      "Chồng à?" nghe tiếng đáp lại, lại lần nữa kêu lên, đột nhiên phát chỉ là gọi lên hai chữ này, trong lòng của cũng tràn đầy hạnh phúc!


      Tả Tình Duyệt muốn thay quần áo, hôm nay muốn trang điểm ình xinh đẹp!


      "Chồng ơi, chồng?" Tả Tình Duyệt hồi lâu nghe Cố Thịnh trả lời, nghi ngờ ra phòng thay đồ, lại phát Cố Thịnh trầm nhìn , làm cho cả kinh, muốn đổi ý rồi sao?


      "Em có biết em đối với chồng mình như vậy là ác độc lắm ?" Cố Thịnh hung hăng trợn mắt nhìn cái, chỉ chỉ vào cái nơi kích động dâng trào của mình, kháng nghị hành động vừa rồi của .


      Tả Tình Duyệt theo tay của nhìn lại, mặt đỏ bừng.


      . . . . . . . . . . . .


      "Tới đây!" Cố Thịnh lạnh lùng ra lệnh, quyết định trừng phạt , nhất định khiến xuống giường được.


      Tả Tình Duyệt bị ánh mắt của hù dọa, trực giác cho biết, nếu như bước qua, hôm nay cũng đừng nghĩ ra cửa, kế hoạch kia cũng bị bỏ dở.


      Hít hơi sâu, Tả Tình Duyệt lui về sau bước, cầm y phục trong tay, quyết định nhanh đến phòng thay đồ, gian phòng này quá nguy hiểm!


      " à, trong phòng tắm có nước lạnh!" Tả Tình Duyệt bỏ lại câu khiến Cố Thịnh phát điên lên, nhanh chóng chạy ra khỏi phòng.


      Phía sau lưng truyền đến tiếng đồ vật bị ném bể, Tả Tình Duyệt vỗ vỗ lồng ngực của mình, may mắn mình nhanh chân chạy trốn.


      biết cứ để phải chịu đựng như vậy tốt, nhưng hôm nay cũng muốn tùy hứng lần!

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 92 : Kích tình xe



      Sau khi Cố Thịnh phát tiết trút giận bằng tiếng thét giận dữ, sau đó hai người lên xe rời biệt thự, cần tài xế, Cố Thịnh tự lái xe. Tả Tình Duyệt ngồi cạnh , thỉnh thoảng len lén nhìn gương mắt , thầm cảm thán trong lòng đây là người đàn ông rất đẹp xét mọi góc độ.


      bắt đầu suy nghĩ nếu trước đây biết Cố Thịnh đối với mình tất cả đều là giả vờ chăm lo, chiều chuộng, thực chất muốn lấy mình về để hành hạ, liệu có thể như vậy ? Còn có thể vì mà bỏ cả mơ ước ?


      Đáp án cuối cùng vẫn chỉ là chữ , khẳng định mình vẫn .


      “Thế nào? Có phải cảm thấy chồng em rất đẹp trai?” Cố Thịnh đùa, điều này mà trong ngày thường đừng hòng nghe , lòng, cảm thấy vui vẻ khi biết nhìn mình. chung tâm tình Cố Thịnh giờ rất tốt, bỏ qua cho việc lúc nãy đáp ứng nhu cầu của .


      Tả Tình Duyệt mở to mắt, cảm thấy mình như vừa làm chuyện xấu mà bị bắt gặp có chút lúng túng.


      Cố Thịnh cười, gương mặt lạnh lùng mọi ngày cũng trở nên ôn hòa mấy phần, càng làm Tả Tình Duyệt mê mẩn, chồng rất tuấn tú.


      Hôm nay là người vợ hạnh phúc nhất, bỗng có điều gì đó lên trong đầu, Tả Tình Duyệt mỉm cười, tiến lại gần Cố Thịnh đặt nụ hôn mặt . Cố Thịnh bỗng ngẩn ra, xe đột ngột phanh gấp dừng ở ven đường.


      Người phụ nữ này vừa làm cái gì vậy? biết khi lái xe chịu được quấy rầy sao? Mới rồi suýt chút nữa tông vào xe đằng trước.


      hung hăng quay qua nhìn Tả Tình Duyệt, thấy cười vui vẻ đáp lại , thế là lời quát tháo trút giận thốt ra được nữa.


      Trong mắt thoáng lên vẻ bất đắc dĩ, nhíu mày, trong giọng tràn đầy cưng chiều: “Em muốn nữa vậy chúng ta quay về nhà.”


      Về nhà để có thể hôn thoải mái, hôn đến bao giờ cảm thấy đủ thôi.


      cần, cần” Hiểu ý tứ trong lời của Cố Thịnh, Tả Tình Duyệt lắc đầu nguầy nguậy, nếu về nhà đừng hòng hôm nay có thể ra khỏi cửa.


      “Vậy…” Trong mắt Cố Thịnh thoáng qua chút tà ý, cúi người lại sát Tả Tình Duyệt, ở bên tai thổi thổi khí nóng, ánh mắt chăm chú nhìn khuôn mặt ửng hồng của . ràng là rất xấu hổ, vậy mà lúc nãy biết lấy dũng khí ở đâu mà dám hôn ? Giờ đây trong lòng cảm giác được thích thú khi trêu đùa người con này…


      Mắt Tả Tình Duyệt chuyển động, lúng túng biết nên nhìn đâu, hô hấp của bên tai nóng bỏng khiến người nóng lên “Cái…Cái gì?”


      Tả Tình Duyệt thầm cầu nguyện, hi vọng xong câu chuyện rồi chuyên tâm vào việc lái xe như lúc trước.


      Cố Thịnh khẽ cười, ở bên tai nhàng câu, quả nhiên thấy cả người cứng đờ, khuôn mặt xinh đẹp giờ trở nên đỏ ửng.


      “…Em thấy thế nào?” Cố Thịnh nhíu mày nhìn thẳng vào hai mắt của , Tả Tình Duyệt rất nhanh né tránh, ở trong lòng thầm than, người đàn ông này là quá to gan rồi, mới vừa rồi cái gì? xe tồi? Cái gì tồi?


      giờ Tả Tình Duyệt hối hận vừa nãy kìm được cảm xúc mà hôn , để rồi tự đẩy mình vào hoàn cảnh này.


      tốt chút nào!” Tả Tình Duyệt muốn mở cửa xe xông ra ngoài, thực tế, tay chuẩn bị sẵn nhưng đây chính là đường cái sao có thể tùy tiện mà xuống xe, có rất nhiều phương tiện giao thông, người lại!


      Cố Thịnh thấy vậy nhưng có ý định buông tha cho huống chi sáng nay, còn bị chọc nổi điên. Nhân dịp này phải dạy dỗ tốt mới được.


      Bỏ qua ánh mắt tránh né của , chút do dự hôn , tay lập tức luồn vào trong áo, động vào da thịt mịn màng của Tả Tình Duyệt.


      Tả Tình Duyệt muốn đẩy ra, nhưng lại đánh giá thấp sức ảnh hưởng của người đàn ông này bởi giây phút môi hai người chạm nhau, đầu bỗng choáng váng, thân thể theo điều khiển của lí trí nữa, hoàn toàn xụi lơ, vô lực, mặc cho muốn làm gì làm.


      Cố Thịnh hôn càng mãnh liệt, vốn muốn trêu đùa chút nhưng chính lại thể dừng lại, trong lòng thoáng buồn, sức ảnh hưởng của với càng ngày càng lớn. Nếu là ngày bình thường khác nhất định hận bản thân sao có thể làm như vậy nhưng ngày hôm nay… tự tạo ình vô khối lí do để phóng túng.


      Chỉ là trò chơi, hưởng thụ niềm vui trò chơi mang đến mà thôi!


      Muốn là phải làm! Nếu dừng lại liền được, cũng muốn dừng, đây là người phụ nữ của , huống chi trước đây Cố Thịnh phải chưa từng làm chuyện ấy xe.


      Nghĩ đến đây khóe miệng nâng lên ý cười, Cố Thịnh quyết định ở đây cùng vợ mình nhớ lại những cảm giác ngọt ngào, hạnh phúc hồi tiếng gõ kính xe vang lên phá vỡ cả bầu khí mờ ám.


      Tả Tình Duyệt từ cơn mê bỗng thức tỉnh, nghe cửa xe có tiếng gõ, nhìn xuống quần áo người, mặt đỏ bừng cách nào ngẩng lên, trời ạ! vừa rồi làm sao ngăn cản mà lại còn hưởng thụ nụ hôn của .


      “Đáng chết!” Cố Thịnh khẽ nguyền rủa ra tiếng, hận thể bóp chết cái kẻ phá hư khung cảnh tốt đẹp giữa hai vợ chồng .


      Tiếng gõ cửa xe vẫn ngừng lại, trong mắt Cố Thịnh dần trở nên tối lại, sắc mặt vui, mở kính xe xuống, bắn ánh mắt bực dọc về phía người cảnh sát giao thông. Trong lòng người cảnh sát giao thông nhất thời run sợ.


      “Tiên sinh… Nơi này… thể dừng xe ở đây được” Người cảnh sát ấy lần đầu tiên gặp phải người đàn ông mang theo khí chất áp bức như vậy, vừa rồi ánh mắt ấy dường như muốn giết chết mình.


      Cố Thịnh lạnh lùng liếc ta cái, lấy tờ danh thiếp đưa cho cảnh sát giao thông: “Đem giấy phạt gửi tới địa chỉ này! Nhờ chuyển lời với cấp của hôm nào tôi cùng ông ấy uống trà”


      Đáng chết! ràng rất có khí lại vì tờ giấy phạt mà phá hỏng tất cả.


      Xem ra ven đường là nơi tốt để làm…


      Cố Thịnh ném cho người cảnh sát câu, sau đó đạp chân ga phóng vọt , lưu lại trong lòng người cảnh sát ấy kinh hãi, nhìn tờ danh thiếp trong tay. Khi thấy tên danh thiếp người cảnh sát ấy khuôn mặt tái nhợt, Cố Thịnh? Tổng giám đốc Cố thị uy danh lừng lẫy là người nên động đến, giờ chén cơm hằng ngày xem ra cũng khó giữ rồi!


      Nhìn tờ giấy phạt trong tay mình, suy nghĩ rốt cuộc gửi hay gửi?


      Tả Tình Duyệt lúc này thở phào nhõm nhưng xe vừa rồi là màn dạo đầu, càng nghĩ càng khiến khó thở, len lén nhìn Cố Thịnh, lại phát khuôn mặt hết sức lạnh lùng khiến người ta phát sợ.


      Dường như vừa bị chọc giận.


      “Em mà còn như vậy kế hoạch hôm nay hủy bỏ” Cố Thịnh làm sao lại biết len lén nhìn , nghĩ đến vừa rồi lại bị phá hư kịch tính, có chút hối hận về quyết định của mình. nên bá đạo giữ lại trong phòng rồi thực công việc của đôi vợ chồng hạnh phúc. Tả Tình Duyệt hiểu ý tứ trong lời Cố Thịnh, vội di dời tầm mắt bởi biết là người được làm được.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Quyển 1: Chương 93: Gặp Tình Địch


      Cả ngày chứng thực là chiếu theo những gì lúc đầu , tất cả đều theo ý nguyện của Tả Tình Duyệt. Cố Thịnh hoàn toàn giống người chồng thương vợ mình, đối với muốn gì được nấy, hết lòng che chở, khiến Tả Tình Duyệt vui vẻ đồng thời cũng sinh ra cảm giác đành lòng.

      ngày trôi qua rất nhanh, hi vọng nó cứ kéo dài mãi, vĩnh viễn kết thúc, nhưng…….

      Giương mắt nhìn gò má tuấn của , trong khoảng thời gian ngắn Tả Tình Duyệt có chút thất thần, “Thịnh………..”

      Cố Thịnh mới vừa rồi dưới cầu của Tả Tình Duyệt bỏ lại chiếc xe, hai người giống đôi tình nhân bình thường nắm tay nhau dạo phố. Nghe Tả Tình Duyệt khẽ gọi Cố Thịnh đem tầm mắt dừng người , khuôn mặt mang theo nụ cười làm thất thần.

      “Sao thế? Còn muốn đến chỗ nào chơi?” Cố Thịnh cưng chiều ngắt chóp mũi của , giống như động tác thân mật bình thường hay làm với Cố Tâm Ngữ vậy.

      Tả Tình Duyệt dừng bước muốn điều gì lại nên lời, nặn ra nụ cười vui vẻ, “Để em suy nghĩ chút .”

      “Thịnh, sao ở chỗ này?” giọng hưng phấn truyền đến khiến tả Tình Duyệt suy nghĩ khẽ cau mày, cảm thấy giọng này có chút quen thuộc, chính là chị họ Tôn Tuệ San của chứ phải ai khác!

      Quả nhiên Tả Tình Duyệt ngẩng đầu vừa đúng chống lại ánh mắt mang theo vài phần khinh miệt của Tôn Tuệ San.

      “Thịnh, cũng dạo khu trung tâm thương mại sao? khéo, em rất ít đến đây, ngờ lại gặp được .” Tầm mắt Tôn Tuệ San cố ý tránh khỏi Tả Thình Duyệt, tiến lên khoác ở cánh tay còn lại của Cố Thịnh, điệu bộ thân mật tựa hồ muốn tỏ với người bên ngoài là quan hệ của họ tầm thường.

      Trong lòng Tôn Tuệ San có kích động thể nghi ngờ được, kể từ hôm đó sau khi đặc biệt đến công ty quyến rũ thất bại, vẫn chưa tìm được cơ hội gặp lại Cố Thịnh. Có vài lần gọi điện thoại đến công ty đều bị người phụ nữ đáng ghét ngăn cản, hôm nay là may mắn, ngờ ở chỗ này gặp được Cố Thịnh dĩ nhiên bỏ qua cơ hội tốt như vậy.

      Chân mày tuấn lãng của Cố Thịnh nhăn thành ngọn núi , nhưng lại hất tay Tôn Tuệ San ra.

      “Chị họ cũng đến dạo trung tâm thương mại sao?” Cố Thịnh nhíu mày xa lạ mà hỏi.

      “Ừ, Thịnh, cùng dạo với em có được ?” Tôn Tuệ San cố ý như có như dùng bộ ngực mềm mại của mình cọ sát vào cánh tay của Cố Thịnh, nếu tối nay hai người có thể hẹn hò lãng mạng là tốt!

      rất nhớ Cố Thịnh, nhất là thân hình cường tráng hữu lực của !

      Lúc này cơ hồ hoàn toàn để mắt đến tồn tại của Tả Tình Duyệt.

      Mà Tả Tình Duyệt ở bên cạnh lại toàn thân cứng đờ dám nhìn vào mắt Cố Thịnh, đợi câu trả lời của Cố Thịnh, trong lòng giống như bị đôi tay nhíu lấy, rất sợ Cố Thịnh đồng ý cùng Tôn Tuệ San mà đem vứt ở bên.

      Chuyện như vậy, Cố Thịnh có thể làm ra!

      Nhớ tới Cố Thịnh và Tôn Tuệ San hai người mập mờ đầu Tả Tình Duyệt cúi càng thấp hơn!

      ngại quá, hôm nay tôi dạo với vợ tôi, e rằng……..” Cố Thịnh dĩ nhiên nhìn thấy được phản ứng của Tả Tình Duyệt, như vậy làm trong lòng trồi lên tia thương tiếc, nhưng cũng có chút vui, tại sao đem người phụ nữ bên cạnh đuổi ?

      phải thích Tôn Tuệ San cứ quấn lấy sao?

      ngược lại lại rất mong chờ phản ứng ghen tuông của chứ phải yên lặng lên tiếng, bộ dáng chấp nhận!

      Vẻ mặt Tôn Tuệ San hơi thu lại, Cố Thịnh từ chối ràng như vậy, phải nghe hiểu, nhìn lướt qua Tả Tình Duyệt trong lòng có chút thăng bằng. Ngày đó Cố Thịnh nếu có thể ngầm cho phép lên giường của vậy hẳn là tình cảm của và Tả Tình Duyệt cũng khá hơn chút nào! Hay là Cố Thịnh cố ý trước công chúng chừa lại mặt mũi cho tả Tình Duyệt mà thôi!

      Ánh mắt dao động, mặt Tôn Tuệ San lộ ra vẻ mặt tươi cười tới bên cạnh Tả Tình Duyệt, thân mật lôi kéo cánh tay của , “Em họ chúng ta lâu rồi có gặp nhau, chị dạo chung với em được ? Ý tốt của chị, em từ chối chứ!” Tôn Tuệ San vài ba lời ngăn chặn Tả Tình Duyệt từ chối.

      Chân mày Tả Tình Duyệt nhíu chặt, ý tốt của chị? Trong ấn tượng của từ trước đến nay người chị họ này đối với thân thiết cho lắm nhưng cũng chưa từng có thương tổn quá lớn, nhưng vẻ mặt của chị ta bây giờ là đạo đức giả!

      ràng là muốn cùng Cố Thịnh, lại cố thành muốn dạo phố với , Trong lòng Tả Tình Duyệt trồi lên tia khổ sở, giương mắt nhìn Cố Thịnh muốn nhìn xem ý của ra sao!

      Cố Thịnh nhàng mỉm cười nhìn thấy tất cả, muốn xem chút Tả Tình Duyệt làm như thế nào!

      Tả Tình Duyệt ngẩn người hiểu điều trong mắt biểu đạt, muốn mượn miệng ngầm cho phép Tôn Tuệ San cùng bọn họ sao?

      Nhưng nếu Tôn Tuệ San cùng họ vậy những hồi ức tốt đẹp hôm nay thay đổi hương vị rồi.

      Nghĩ đến ước định của hai người, cam kết hôm nay hoàn toàn thuộc về , như vậy cũng cho phép giữa hai người có thể có thêm con kỳ đà cản mũi.

      cần biết Cố Thịnh có giận hay , chỉ có ngày hôm nay muốn bởi vì Tôn Tuệ San mà bị phá hủy!

      Trong lòng đưa ra quyết định, Tả Tình Duyệt ngẩng lên nhìn vẻ mặt mong đợi của Tôn Tuệ San, “Chị họ, vợ chồng em dạo nếu như có chị cùng e rằng có chút thích hợp! Em sợ Thịnh vì chăm sóc em mà bỏ quên chị, như vậy chính là em có lỗi rồi, nếu chị họ đồng ý hôm khác em cùng với chị!”

      Tả Tình Duyệt ngờ rằng mình có thể bình tĩnh ra những lời như vậy, nhìn vẻ mặt cau có của Tôn tuệ san, trong lòng Tả Tình Duyệt nhất thời sinh ra loại khoái cảm, hóa ra lấy tư thái của người thắng cuộc nhìn kẻ thất bại là như vậy!

      “Mày…….” Tôn Tuệ San ngờ tới Tả Tình Duyệt từ chối, hai tay theo bản năng nhất thời nắm chặt, nụ cười mới vừa rồi mặt cũng bị vẻ mặt ghen ghét thay thế.

      ghen ghét của Tả Tình Duyệt phải thấy mà là cố ý thèm đếm xỉa tới, ai cũng đừng nghĩ phá hư hồi ức tốt đẹp của hôm nay!

      ngại quá, vợ tôi ấy muốn ở thế giới của hai người!” Cố Thịnh để ý chút nào ánh mắt của người qua đường tự nhiên má Tả Tình Duyệt in lên nụ hôn, khóe miệng nâng lên nụ cười hài lòng.

      Từ trước đến nay Tả Tình Duyệt luôn là chú mèo hiền lành, ngờ lúc chú mèo vươn ra những móng vuốt lực sát thương cũng !

      “Chúng ta thôi!” Trong lòng Tả Tình Duyệt trồi lên tia ngọt ngào, kéo cánh tay Cố Thịnh muốn tiếp tục ở lại nơi này nữa.

      Cố Thịnh đương nhiên là theo ý Tả tình Duyệt dẫn rời , bỏ lại Tôn Tuệ San nhìn bóng lưng hai người mà Cắn răng nghiến lợi, trong đôi mắt đó phụt ra vô hạn đố kị!

      Mà ở góc khác của khu mua sắm người đàn ông cao to tuấn nhìn thấy tất cả, con ngươi màu lục dao động, khóe miệng nâng lên nụ cười hứng thú!

      ấy! Tả Tình Duyệt!

      ngờ tới lại có thể gặp ở chỗ này, càng ngờ là lại cùng xuất với Cố Thịnh, hơn nữa bộ dáng hết sức thân mật, chẳng lẽ tên Cố Thịnh đó chưa từng hoài nghi xuân dược người Tả Tình Duyệt làm sao được giải sao?

      Hay Cố Thịnh có độ lượng lớn như vậy, hoặc giả là Cố Thịnh Tả Tình Duyệt đến có thể quan tâm đến chuyện đó?

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 94 : Kiều Nam Khiêu Khích

      Nam, thời gian hẹn sắp đến, chúng ta có phải……..” Người đàn ông đeo kính bên cạnh thử hỏi, mới vừa rồi bọn họ qua nơi này lão đại vẫn luôn nhìn chỗ đó, theo bên cạnh lâu như vậy, ngược lại hiếm khi thấy nhìn người chăm chú như vậy, vẻ mặt nóng bỏng như vậy cũng chưa có bao giờ.




      ta quan sát được người phụ nữ đó nhiều, nhưng cũng nhận ra cố ấy chính là người phụ nữ hôm trước. ấy đúng là người phụ nữ xinh đẹp, giống với nhưng người phụ nữ chỉ có quần áo xinh đẹp đối với lão đại ôm ấp thương, ngược lại toàn thân lộ ra hơi thở tươi mát như đóa hoa lan, làm cho hai mắt người ta tỏa sáng, cảm thấy thần thái sáng khoái.




      Nhưng người phụ nữ đó là hoa có chủ, huống chi còn là người phụ nữ của Cố Thịnh! Lão đại từ trước đến nay đều thích sạch , đặc biệt là đối với phụ nữ, đối với bất kỳ người phụ nữ nào phải là xử nữ liếc mắt cái.




      Hôm nay như vậy là sao?




      thế nhưng đối với người phụ nữ có chồng lộ ra vẻ mặt hứng thú.




      “Nếu trễ, vậy bằng tới!” Kiều Nam nhíu mày, đôi con ngươi màu lục vẫn đuổi theo bóng dáng của Tả Tình Duyệt và Cố Thịnh, hứng thú trong mắt càng thêm sâu đậm, hai người dường như rất ngọt ngào, trong lòng nhất thời sinh ra tia thăng bằng.




      nhớ từng Tả Tình Duyệt là người phụ nữ của , nếu có thể vô tình gặp được người phụ nữ của ở chỗ này đương nhiên phải đến chào hỏi chút rồi!




      “Vậy …………..” Người đàn ông đeo kính ngớ ngẩn, cũng biết khi lão đại quyết định thể cứu vãn, xem ra ta chỉ có thể gọi điện thoại hủy bỏ cuộc hẹn này!




      Hai tay Kiều Nam khoanh trước ngực, nhìn Tả Tình Duyệt và Cố Thịnh hướng bên này tới, trong lòng tựa hồ mang theo hứng thú đùa dai. Nếu Cố Thịnh ‘Quên’ chuyện đó vậy ngại nhắc nhở ta chút!




      Mới vừa rồi ở trước mặt Tôn Tuệ San thắng được trận lòng của Tả Tình Duyệt tựa hồ bay lên trời, vui chỉ vì điều đó mà là thái độ của Cố Thịnh. hôm nay đúng là cưng chiều vô điều kiện làm cho trở thành người vợ hạnh phúc.




      Năm ngón tay của hai người đan xen vào nhau, Tả Tình Duyệt tựa hồ cảm giác được có dòng nước ấm từ trong lòng bàn tay chảy vào lòng .




      ngờ lại gặp Cố tổng ở chỗ này, là khéo nha!” giọng từ tính truyền đến khiến Tả Tình Duyệt đột nhiên ngẩn người, cần ngẩng đầu nhìn xem người đến là ai cũng có thể biết được thân phận của đối phương, là ta! Người đàn ông hôm trước bắt cóc , Kiều Nam!




      Giọng của ta truyền vào tai giống như trụ băng đâm vào cơ thể , tựa hồ có khuynh hướng làm đóng băng.




      Phản ứng của Tả Tình Duyệt ra khiến Kiều Nam hết sức hài lòng, có thể nhận ra được giọng của , tệ! hổ là ‘người phụ nữ của ‘!




      Mà Cố Thịnh lại bởi vì phản ứng của Tả Tình Duyệt mà cau mày, thân thể hai người kề sát vào nhau đủ để có thể cảm nhận được cứng nhắc của , sợ cái gì đây?




      Nghĩ đến chuyện xảy ra hôm trước, trong mắt Cố Thịnh loé lên chút lệ, ánh mắt lợi hại chống lại nụ cười của Kiều Nam, nhất thời có xúc động muốn đánh rụng nụ cười mặt ta.




      “Cố tổng hình như muốn gặp tôi? Vẫn còn vì chuyện tôi mời em ngài đến chỗ của tôi làm khách mà tức giận sao?” Kiều Nam nhếch miệng tựa hồ như thưởng thức phản ứng của Cố Thịnh vào giờ phút này, xem ra ta phải để ý đến chuyện đó!




      Đúng vậy! Người nào có thể thích vợ của mình dưới thân người đàn ông khác thừa hoan?




      Mặc dù rất quân tử có thừa nước đục thả câu nhưng hi vọng Cố Thịnh hiểu lầm giữa bọn họ có cái gì đó!




      Đôi tay Cố Thịnh nắm thành quyền, nếu phải vì người đàn ông này bệnh của Tiểu Ngữ chuyển biến xấu như vậy!




      “Kiều ca phải là người bận rộn sao? Có thời gian rảnh rỗi ra ngoài dạo, sợ địa bàn dưới tay bị người khác dòm ngó sao?” Cố Thịnh cũng phải là trái hồng mềm, cũng nặn ra nụ cười khách sáo mặt, dứt lời quả nhiên thấy sắc mặt Kiều Nam chìm mấy phần.




      Từ ánh mắt của hai người nhìn nhau kiều Nam tựa hồ hiểu ra cái gì. Xem ra đánh giá thấp Cố Thịnh, chỉ mới ngày hôm qua thôi đường khẩu dưới tay quả bị người ta chiếm, thủ pháp làm cho người ta khiếp sợ. ai biết đối phương là ai, ai là kẻ chủ mưu sau lưng, nhưng bây giờ biết!




      ra tất cả đều là Cố Thịnh giở trò!




      nhọc Cố tổng bận tâm, địa bàn dưới tay của tôi còn rất nhiều, hai cái xảy ra chuyện phải là đại gì, ngược lại Cố tổng có thể gác lại lịch trình bận rộn của mình để cùng với vợ xinh đẹp mua sắm xem ra tin đồn là giả, vợ chồng Cố tổng quả nhiên là ngày càng ân ái!”




      Ánh mắt của Kiều Nam chuyển cái, ánh mắt quét qua Cố Thịnh lại rơi vào người Tả Tình Duyệt, giọng cố ý nhấn mạnh thêm mang theo vài phần châm chọc!




      Nếu ngày càng ân ái sao lại có thể dưới tình huống như thế để ý đến an nguy của vợ chứ?




      tại ngược lại tin tưởng những hành động hôm nay của Cố Thịnh là để bù đắp cho Tả Tình Duyệt mà thôi!




      Cả Cố Thịnh và Tả Tình Duyệt đều ngây ngẩn, tay đan vào nhau hẹn mà cùng nắm chặt, bởi vì những lời của Kiều Nam quả nhiên thành công khiến hai người nghĩ tới chuyện từng xảy ra là thể thay đổi.




      Giữa Tả Tình Duyệt và Cố Tâm Ngữ Cố Thịnh vẫn lựa chọn Cố Tâm Ngữ! Trong lòng Tả Tình Duyệt trồi lên tia thê lương, tại rất khó lại dùng hạnh phúc để ngụy trang chính mình.




      “Cùng vợ làm chuyện tôi nên làm, điều đó đúng sao?” mặt Cố Thịnh mặc dù mang theo nụ cười nhưng nụ cười đó xuất phát từ đáy lòng, từ chỗ sâu trong đôi con ngươi đen thâm thúy kia dường như nổi lên cơn bão tố.




      thích ánh mắt Kiều Nam nhìn Tả Tình Duyệt, dường như đối với rất có hứng thú, tựa hồ muốn ngụm đem nuốt vào bụng!




      muốn quyền đánh qua, nhưng nghĩ đến tình trạng tại của Tả Tình Duyệt, thế nhưng thể tùy tiện xung động, chuyện ngày đó đối với ấy tạo thành tổn thương. thể tiếp tục tổn thương nữa, ít nhất là hôm nay thể. đáp ứng làm cho trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất!




      Nắm chặt tay , càng ôm chặt vào ngực, ngay cả chính cũng biết, hành động tại của biểu ra có bao nhiêu tham muốn chiếm giữ!




      “Chúng ta thôi!” Cố Thịnh giọng bên tai Tả Tình Duyệt , để ý đến Kiều Nam cố ý khiêu khích.




      Tả Tình Duyệt giương mắt chống lại đôi con ngươi đen nhánh của trong lòng ấm áp, thấy được quan tâm lo lắng trong mắt , còn có chút hối hận thể kiểm tra được!




      Hối hận? hối hận ngày đó mang cùng sao?




      biết địa vị của Cố Tâm Ngữ trong lòng Cố Thịnh, tin tưởng cho dù thời gian có quay lại lúc đó lựa chọn của vẫn là bỏ lại, nhưng sau này chỉ cần có hối hận là đủ rồi, dù cảm giác hối hận đó rất ít!




      Đối với Cố Thịnh gật đầu cái, bây giờ đột nhiên muốn về nhà!




      Cố Thịnh ôm cả bả vai Tả Tình Duyệt, hai người lướt qua Kiều Nam, cố ý đếm xỉa tới làm cho trong lòng Kiều Nam rất khó chịu. Vốn hi vọng có thể khơi lên màn kịch hay nhưng ngờ Cố Thịnh thế nhưng ứng chiến!




      Điều này có thể hay!




      Trong mắt thoáng qua chút giảo hoạt, Kiều Nam bước tới phía trước, bên tai Tả Tình Duyệt câu, nhìn sắc mặt trắng bệch của Tả Tình Duyệt nụ cười khóe miệng Kiều Nam càng rộng hơn….

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :