1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cạm bẫy hôn nhân: Sự trả thù của tổng giám đốc - Lưu Lãng Hồng Tường ( 247C )

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.1 - Chương 145: Xúc động ôm vào lòng



      Tả Tình Duyệt bỗng dừng lại, trái tim run rẩy, trong mắt đầy sợ hãi, giống như phía sau lưng có thú dữ nhìn chằm chằm .


      "Em đâu vậy?" Cố Thịnh chậm rãi đến gần Tả Tình Duyệt, đôi mắt sắc bén híp lại, biết sợ! Trong lòng trào dâng cảm giác khoái cảm trả thù, tràn ngập khinh thường, người đàn bà đáng chết! Sao ta dám để ý tới nhiều đàn ông đến vậy?


      Nghĩ tới đây, thái độ Cố Thịnh càng thêm lạnh lùng.


      "Em. . . . . Em cảm thấy khỏe, muốn. . . . . em muốn về phòng nghỉ ngơi" cơ thể Tả Tình Duyệt run rẩy, giọng vừa rồi bên tai khiến sợ hãi, khiến nhớ về đêm tân hôn nhục nhã đó.


      "Có khách tới nhà, em là chủ của nhà này, đúng ra nên ở đây tiếp khách mới phải phép chứ" Cố Thịnh ôm lấy Tả Tình Duyệt vào lòng, ép nhìn thẳng vào mặt những người đàn ông kia.


      chủ? Tả Tình Duyệt trong lòng cười khổ, còn là chủ sao?


      Hay đúng hơn từ trước tới giờ đâu phải thành viên của cái gia đình này!


      biết, Cố Thịnh cố ý muốn ép ở lại, để nếm trải đau khổ, nhục nhã, nhớ tới lần Tiết Lâm Phong đưa say khướt trở về nhà, cũng sợ hãi như vậy. Nhưng chính dịu dàng cùng thương của Cố Thinh lúc ấy xua tan hết sợ hãi trong .


      Nhưng giờ đây, cố tình tạo đau khổ cho , cho tình , xứng đáng được tôn trọng đến vậy sao? Thậm chí còn chẳng xứng để thương tiếc.


      Cố Thịnh! có ý thức được rằng mình quá tàn nhẫn rồi ?


      "Tổng giám đốc Cố, Duyệt Duyệt mệt rồi, nên để ấy. . . . ." giọng ôn hòa truyền vào tai Tả Tình Duyệt, chợt giật mình, vội nhìn về phía phát ra tiếng , đáp lại đôi mắt đầy quan tâm , là ! Cận Hạo Nhiên!


      Sao ấy cũng ở đây?


      "Vợ tôi yếu đến vậy đâu, đúng rồi, phải em !" Cố Thịnh cắt đứt câu của Cận Hạo Nhiên, đôi mắt sắc bén bắn ra ánh sáng khác thường, biết Cận Hạo Nhiên chắc chắn tới với mục đích là gặp người đàn bà này.


      Tốt thôi, cho Cận Hạo Nhiên sáng mắt ra!


      Nghĩ tới trước đây Cận Hạo Nhiên cũng từng có quan hệ mập mờ với Tả Tình Duyệt, ánh mắt Cố Thịnh càng thêm đen tối. Cố Thịnh tự hỏi nếu Cận Hạo Nhiên biết người mà ta và quan tâm kia mang thai con của kẻ khác liệu Cận Hạo Nhiên có đau đớn như mình ? Có cảm giác muốn hủy diệt tất cả như Cố Thịnh ?


      Sắc mặt Cận Hạo Nhiên tái xanh, lo lắng nhìn Tả Tình Duyệt, sắc mặt trắng bệch, ràng là khỏe?


      Nhìn còn yếu hơn lúc trước khi ở bệnh viện!


      Có chuyện gì xảy ra với ? Tại sao trong mắt , còn thấy ánh sáng nữa, bao phủ nơi đó chỉ còn là tuyệt vọng, chán nản?


      Kiều Nam đâu? Cận Hạo Nhiên trong lòng có nhiều câu hỏi muốn được giải đáp, thời gian này dành hết tâm trí chữa trị cho Cố Tâm Ngữ, nên quan tâm đến Duyệt Duyệt, điều này khiếnanh tự trách bản thân.


      "Em cảm thấy khỏe hơn rồi" Cảm thấy trong lời của Cố Thịnh chứa tức giận, Tả Tình Duyệt miễn cưỡng tươi cười, nếu cố ý khiến khổ sở vậy để toại nguyện!


      Cũng tốt thôi!


      "Ăn tối trước ! Hãy thử tay nghề nấu nướng của vợ tôi , ấy nấu nướng rất ngon đấy!" Cố Thịnh khóe miệng cười yếu ớt, bày ra bộ dạng hiếu khách, nắm tay Tả Tình Duyệt tới phòng ăn tự mình kéo ghế cho ngồi xuống, săn sóc Tình Duyệt nhưng trong mắt là bóng tối như ác ma, cảm thấy mình như ngồi ăn bên cạnh đống lửa vậy, vô cùng khó chịu.


      Từ đầu đến kết thúc bữa ăn, cảm thấy có vài ánh mắt dõi theo mình khiến dám động đậy.


      Sau khi ăn xong, Cố Thịnh cùng mọi người tới thư phòng, Tả Tình Duyệt mới thở phào nhõm, cảm thấy được giải thoát khỏi áp lực, Tả Tình Duyệt nhân lúc trời tối, ra ngoài ngồi xích đu ở trong vườn, đối mặt với tương lai, lại chìm vào những suy nghĩ miên man.


      muốn rời khỏi đây, nhưng biết, mình trốn thoát khỏi lòng bàn tay Cố Thịnh, người duy nhất có thể giúp là Kiều Nam vẫn bặt vô tín, thời gian cứ trôi , Tả Tình Duyệt biết mình phải làm sao.


      "Duyệt Duyệt. . . . ." Giọng dịu dàng từ phía sau truyền đến, Tả Tình Duyệt phản ứng, cố gắng trấn tĩnh, biết, Cố Thịnh cho phép mình làm ấy mất mặt trước mọi người.


      "Duyệt Duyệt, em. . . . ." Cận Hạo Nhiên đến trước mặt Tả Tình Duyệt, nhìn , trong tràn đầy thương tiếc, "Duyệt Duyệt, em gầy quá."


      trông tiều tụy như vậy khiến đau lòng.


      "Cận tiên sinh, đùa phải , tôi rất khỏe mà." Tả Tình Duyệt cố bày ra khuôn mặt tươi cười, đối với người đàn ông này, cảm giác rất quen thuộc. còn nhớ giới thiệu bạn bè cho biết. Kể từ khi rời khỏi nhà bà ngoại, đó là lần đầu tiên Tả Tình Duyệt cảm thấy gần gũi với biển như vậy, nhưng sau đó chẳng còn cơ hội trở về nơi ấy nữa.


      "Duyệt Duyệt, em giận sao, nên mới lạnh nhạt với như vậy!" Cận Hạo Nhiên mi mắt hơi nhíu, biết vì sao, cảm thấy khoảng cách giữa hai người dường như càng ngày càng xa. Lúc , thường dùng giọng ngây thơ ngọt ngào gọi ‘Tiểu Bối’, mấy tháng trước, dùng giọng dịu dàng gọi Hạo Nhiên, mà bây giờ, chỉ lạnh nhạt Cận tiên sinh!


      "Hạo. . . . . Hạo Nhiên, có khỏe ?" Nhìn khuôn mặt bị tổn thương của , đành lòng, lâu nhìn thấy , lẽ ra nên ở bên cạnh chữa trị cho Cố Tâm Ngữ mới đúng chứ!


      ". . . . ." Cận Hạo Nhiên trầm mặc lúc lâu, có khỏe ? Ngay cả cũng biết mình có khỏe hay nữa!


      Từ lần ở bệnh viện thấy khóc trong ngực Kiều Nam, trong lòng luôn mâu thuẫn, mình có còn đủ tư cách để che chở, thương nữa hay ?


      Trong đầu lên khuôn mặt tươi cười cách hồn nhiên, Cận Hạo Nhiên khỏi khẽ cau mày, bàn tay vô thức xiết chặt.


      "Em còn Cố Thịnh sao?" Cận Hạo Nhiên nhìn thẳng vào Tả Tình Duyệt, muốn thấy chút tâm tình trong đôi mắt , gương mặt rất bình tĩnh, trả lời, nhưng vẫn hiểu.


      "Duyệt Duyệt, Kiều Nam là người đàn ông tệ!" Cận Hạo Nhiên đột nhiên , trong lòng trào dâng khổ sở. Kiều Nam là người dám dám hận, khi , buông tay! Nếu ấy cảm thấy Duyệt Duyệt hạnh phúc, cho dù ra, mình Cố Thịnh hay chỉ là chán ghét cuộc sống như thế này, ấy cũng bất chấp tất cả giúp rời khỏi Cố Thịnh!


      Trong mắt chứa kiên định!


      Hay là nên đáp ứng cầu của Cố Thịnh, nhưng cũng muốn thu xếp ổn thỏa cho Duyệt Duyệt!


      Nhìn Tả Tình Duyệt, Cận Hạo Nhiên có cảm giác muốn ôm vào lòng. Và làm vậy, kích động ôm vào lòng, cảm nhận ở bên mình, trong lòng trào dâng khổ sở "Hãy chăm sóc tốt cho bản thân mình, Duyệt Duyệt, em phải luôn hạnh phúc đấy!"


      Cận Hạo Nhiên mặc dù muốn buông, nhưng vẫn buông Tả Tình Duyệt ra, dịu dàng cười nhìn .


    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.1 - Chương 146: Vì , ngại giở thủ đoạn hèn hạ



      còn Cố Thịnh sao?


      Trong màn đêm nơi vườn hoa, Tả Tình Duyệt nhìn theo bóng lưng Cận Hạo Nhiên. từng vô số lần tự hỏi chính mình, sao có thể thương đây? cũng hi vọng mình , như vậy dễ dàng buông bỏ, phải sao?


      Cúi đầu, ánh mắt nhìn vào bụng của mình “Bảo Bối, con xem mẹ có nên tiếp tục tình này ?"


      Trả lời tĩnh lặng, thở dài, Tả Tình Duyệt quyết định suy nghĩ đến những vấn đề khiến mình phiền não nữa, dù cố nghĩ cũng chẳng thay đổi được gì phải sao?


      Thư phòng của Cố Thịnh.


      Sở Phàm cùng Tiết Lâm Phong ra ngoài cho Cận Hạo Nhiên cùng Cố Thịnh có gian riêng để trò chuyện, phòng trầm mặc, gương mặt hai người đàn ông này cũng trầm, khí như bị dồn nén.


      "Tôi chấp nhận đề nghị của !" biết qua bao lâu, Cận Hạo Nhiên đột nhiên lên tiếng, đôi mắt sắc bén chứa kiên định nhìn thẳng Cố Thịnh, cho ta câu trả lời của mình.


      Cố Thịnh nhàng lắc lắc ly rượu vang đỏ, để cho chất lỏng đỏ đẹp mắt ấy vẽ lên thành li những đường cong hoàn hảo, nghe , Cố Thịnh thoáng trong mắt lên ý vui, lạnh lùng “vì vợ tôi?"


      Vừa rồi, nhìn thấy cảnh hai người ôm nhau trong vườn, vô thức nắm chặt tay, lời càng thêm lạnh lùng, “Tiểu Ngữ thích , nếu vì để cho con bé vui vẻ, cho rằng tôi để ở bên cạnh con bé sao? Tôi cho kẻ nào làm tổn thương Tiểu Ngữ, dám làm con bé tổn thương phải trả giá rất đắt, hiểu chứ?"


      Nếu như vì Tả Tình Duyệt mà tổn thương Tiểu Ngữ, vậy càng thể tha thứ!


      Cận Hạo Nhiên cười khẽ, giọng ôn hòa “Tổng giám đốc Cố, tôi làm bất cứ ai tổn thương cả, nhưng tôi lại có người cần nhờ bảo vệ và che chở!"


      Cần nhờ che chở và bảo vệ? Cố Thịnh trong lòng dâng lên châm chọc, cần suy nghĩ, cũng biết, người mà Cận Hạo Nhiên muốn nhờ bảo vệ và che chở là ai!


      " chỉ cần bảo vệ tốt Tiểu Ngữ là đủ rồi, về phần người kia, cần quan tâm!" Cố Thịnh lạnh lùng mở to mắt, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, từ nơi này nhìn xuống, có thể thấy vườn hoa, xích đu, Tả Tình Duyệt vẫn ngồi ở đó.


      Tả Tình Duyệt ơi Tả Tình Duyệt! rốt cuộc có sức hấp dẫn thế nào, mà khiến mấy người đàn ông này tất cả đều mê muội hết rồi?


      Người đàn bà đáng chết!


      "Tổng giám đốc Cố, tôi cho biết quyết định của mình rồi, tôi đối tốt với Tiểu Ngữ, nhưng tôi vẫn có điều kiện của mình!" Cận Hạo Nhiên cố tình bỏ qua địch ý trong lời của Cố Thịnh, hôm nay, nhìn Duyệt Duyệt vui, muốn làm cái gì đó cho .


      "Điều kiện?" Cố Thịnh đôi mắt sắc bén híp lại, có linh cảm, điều kiện này cùng Tả Tình Duyệt có liên quan tới nhau.


      Quả nhiên, khi Cận Hạo Nhiên mở miệng, là ba chữ, “Tả Tình Duyệt!"


      Cận Hạo Nhiên giọng vang vang có lực, hướng Cố Thịnh tỏ quyết tâm của mình, “Tôi muốn buông tha cho Duyệt Duyệt, để cho ấy tự do!"


      Cố Thịnh ngớ người, nghĩ Cận Hạo Nhiên có điều kiện được gặp Tả Tình Duyệt nhiều hơn, nhưng ngờ. . . . .


      "Ha ha. . . . . ấy là vợ của tôi! có tư cách gì, lại dám bảo tôi buông tha cho ấy? Tự do? ấy được tự do sao? ấy kể khổ với ?" Cố Thịnh cười to, trong tay li rượu bị ném mạnh xuống đất, những giọt rượu đỏ thẫm văng tung tóe, thủy tinh vỡ rơi đầy đất.


      " ấy ở cùng có hạnh phúc và niềm vui!" Trong đôi mắt ấy là bi thương nồng đậm, khiến muốn bỏ cũng khó khăn biết bao. Trước kia Duyệt Duyệt vui vẻ như vậy! có biển rộng, có nhạc, còn có ‘Tiểu Bối’ làm bạn. Còn bây giờ. . . . . bây giờ giống như con chim , thoát khỏi chiếc lồng vàng.


      " hạnh phúc? có biết chúng tôi ở giường rất hợp nhau ?" Cố Thịnh trong mắt bùng phát khí lạnh, ghét người đàn ông khác quan tâm , giống như trút giận, Cố Thịnh cố ý mập mờ, kích động người đàn ông trước mặt, hơn nữa muốn cho ta biết, Tả Tình Duyệt là của !


      " câm miệng!"


      "Tại sao phải câm miệng ? ghen tỵ? bảo tôi để cho ta tự do! Sau đó sao? Hai người cùng nhau bay nhảy sao?" Cố Thịnh lửa giận rực đỏ, chỉ cần vừa nghĩ tới Tả Tình Duyệt dây dưa với nhiều đàn ông như vậy, kìm nén được cảm giác muốn giết người! " đừng để bề ngoài của ta đánh lừa!"


      Cận Hạo Nhiên còn chưa biết việc Tả Tình Duyệt mang thai con của Kiều Nam! xúc động muốn ra điều đó, muốn kích động người đàn ông này, nhưng liền bỏ cái ý định này. Chính miệng cho người khác biết, vợ mình mang thai, nhưng lại phải con của mình, đây đúng là sỉ nhục lớn!


      Nghĩ tới đây, trán Cố Thịnh nổi gân xanh, cố gắng đè nén lửa giận trong lòng, muốn buông tha ? Đừng mơ!


      " đúng là bị ghen tuông làm mờ mắt!" Cận Hạo Nhiên khóe miệng nâng lên giễu cợt, người đàn ông này biết trân trọng Duyệt Duyệt đúng là mất mát lớn của ta. Duyệt Duyệt là tốt đẹp như vậy, ấy xứng đáng nhận được tình thương, che chở!


      Hai người đàn ông nhìn thẳng vào mắt nhau, sắc bén bá đạo, khinh thường nồng đậm.


      "Tiểu Ngữ bệnh tình tốt hơn trước rồi, tôi nghĩ đến lúc mình phải quay về Mỹ" Sau hồi trầm lặng, Cận Hạo Nhiên lên tiếng, khóe miệng nâng lên nụ cười ôn hòa, quả nhiên nhìn thấy sắc mặt Cố Thịnh thay đổi.


      " được, Tiểu Ngữ thể tách rời khỏi được!" Cố Thịnh lập tức phủ quyết, nhìn đến nụ cười mặt ta, hiểu ra, người đàn ông này muốn dùng Tiểu Ngữ uy hiếp mình sao?


      " xin lỗi, nếu điều kiện của chúng ta thể thỏa thuận, tôi vẫn chưa có trách nhiệm và nghĩa vụ đối tốt với Tiểu Ngữ." Cận Hạo Nhiên giọng lạnh như băng, biết Cố Tâm Ngữ là điểm yếu chí mạng của Cố Thịnh. Vì Duyệt Duyệt, ngại giở thủ đoạn hèn hạ, lợi dụng đáng thương ấy.


      ". . . . ." Cố Thịnh đôi tay nắm chặt, hung hăng trừng mắt nhìn Cận Hạo Nhiên, biết ý đồ của ta, nhưng lại thể nào để Tiểu Ngữ gặp nguy hiểm, bây giờ trong mắt Tiểu Ngữ chỉ có Cận Hạo Nhiên, nếu Cận Hạo Nhiên đột nhiên bỏ , rất khó bảo đảm bệnh tình con bé tái phát.


      Hừ! Cận Hạo Nhiên quả nhiên là người thông minh, muốn phá hủy thông minh ấy!


      Hít thở sâu, Cố Thịnh bình tĩnh dần, khóe miệng nâng lên nhàn nhạt cười, “Tôi có thể buông tha cho Tả Tình Duyệt, nhưng phải cùng Tiểu Ngữ kết hôn, cả đời chăm sóc, thương con bé!"


      Trong đầu Cố Thịnh lên mong ước vào ngày sinh nhật của Cố Tâm Ngữ ‘muốn cùng Hạo Nhiên vĩnh viễn ở bên cạnh nhau!’


      Trước kia mong ước của con bé chỉ là hi vọng cả sớm trở về, hi vọng thường tới thăm, nhưng lúc này con bé lại mong ở chung với người đàn ông khác, biết, Tiểu Ngữ trưởng thành!


      "Tiểu Ngữ còn !"


      "Tiểu Ngữ còn nữa, hai người trước tiên có thể đính hôn!" Cố Thịnh hạ mi mắt, che toan tính của mình “Nếu đồng ý, điều kiện vừa rồi chúng ta thoả thuận coi như tồn tại! có thể suy nghĩ kỹ, chỉ là, tôi rồi, tôi cho phép kẻ nào làm Tiểu Ngữ tổn thương!"


      Về phần Tả Tình Duyệt. . . . .


      Nhìn bóng dáng xích đu, Cố Thịnh trong mắt càng thêm trầm. . . . .

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.1 - Chương 147: Cái giá của việc dối, chịu nổi đâu!



      Đính hôn? Lông mày Cận Hạo Nhiên nhíu chặt, nghĩ rằng Cố Thịnh cầu như thế. Trong đầu ra bóng dáng của Tả Tình Duyệt và Cố Tâm Ngữ, đành lòng nhìn hai người họ thương tâm, nhưng giờ phút này, nên vì Duyệt Duyệt mà đáp ứng đính hôn cùng Tiểu Ngữ sao?


      biết Tiểu Ngữ lệ thuộc vào , nhưng người là Duyệt Duyệt.


      có thể lấy thân phận trai ở bên người Tiểu Ngữ làm bạn, chăm sóc , nhưng, muốn kết hôn. . . . .


      bắt đầu do dự, biết, nếu mà cưới ấy, đến cuối cùng, cho ấy chỉ có thương hại, nhưng tại. . . . .


      lại muốn nhìn thấy Duyệt Duyệt tiếp tục thống khổ như vậy nữa!


      Ngoài mặt Cận Hạo Nhiên rất bình tĩnh, nhưng trong lòng cực kỳ mâu thẫn, nên làm gì bây giờ?


      "Tôi cần thời gian suy nghĩ!". Cận Hạo Nhiên im lặng xoay người, nếu như có thể đổi lại tự do cho Duyệt Duyệt, có thể vứt bỏ tình đối với Duyệt Duyệt để người con khác sao?


      dám khẳng định! Từ lúc bắt đầu biết Duyệt Duyệt, trong lòng cũng chỉ có . Ở nước ngoài nhiều năm như vậy, vẫn là động lực của . thể thừa nhận, sau khi thấy Cố Tâm Ngữ, tỏ ra quan tâm ấy, nhưng phần lớn là bởi vì dịu dàng của ấy có nét giống Duyệt Duyệt.


      Giống nhau ở đôi mắt trong veo, giống nhau đều cần người thương tiếc!


      Cố Thịnh nhìn bóng lưng Cận Hạo Nhiên rời , trong mắt lên tia sáng lạnh lùng, người đàn ông này hy sinh hôn nhân của mình vì Tả Tình Duyệt sao?


      Nhưng riêng hết sức chắc chắn, bất luận đáp án của Cận Hạo Nhiên là gì, cũng cho phép Cận Hạo Nhiên tổn thương Tiểu Ngữ, cũng như dễ dàng bỏ qua cho Tả Tình Duyệt!


      Thân hình cao lớn đột nhiên đứng dậy, mang theo mạnh mẽ ra khỏi thư phòng. Khi qua phòng khách mà Tả Tình Duyệt ở, bước chân đột nhiên dừng lại, cửa phòng hé mở, biết tại sao, như bị kích thích, đẩy cửa ra, bước chân vào. Trong phòng mảnh hắc ám, Tả Tình Duyệt vẫn chưa về, nhưng trong khí đều là mùi thơm nhàn nhạt thuộc về , khóe miệng giương lên.


      Nhắm mắt lại, hít thở sâu, nhớ lại lúc ở Mĩ, thô bạo chiếm lấy , thân thể đột nhiên căng thẳng, đáng chết, nhớ thân thể của !


      Khẽ nguyền rủa ra tiếng, Cố Thịnh mở mắt ra, trong mắt thoáng qua tia tối tăm, giờ phút này, có nửa điểm muốn rời khỏi ý niệm trong đầu.


      là người vợ danh chính ngôn thuận của , phải sao?


      Hưởng thụ thân thể của là việc hết sức bình thường, cần gì phải bắt buộc bản thân chịu đựng?


      Khóe miệng nâng lên nụ cười tà, Cố Thịnh ngồi ghế sa lon, lẳng lặng chờ đợi người chủ của gian phòng trở về. . . . .


      chút lạnh lẽo thoáng qua thân thể Tả Tình Duyệt khiến cho thoát khỏi mạch suy nghĩ của mình, ngồi ở chỗ này bao lâu rồi?


      Nghĩ đến đứa trong bụng, bây giờ thân thể giống trước đây, thể để ình chịu rét, ngã bệnh được.


      Tả Tình Duyệt vội vàng vào trong nhà chính, khi ngang qua cầu thang lầu hai, theo bản năng, liếc mắt nhìn sang phòng Cố Thịnh, ngủ chưa? Tối hôm nay Tôn Tuệ San chưa trở về!


      Gạt bỏ những suy nghĩ nên có, Tả Tình Duyệt tới gian phòng của mình.


      Đẩy cửa ra, Tả Tình Duyệt mở đèn mà trực tiếp về phía phòng tắm, nhanh chóng rửa mặt xong, vào lúc trở lại giường, nhờ ánh sáng yếu ớt, đột nhiên nhìn thấy Cố Thịnh nằm giường, trận địa sẵn sàng đón địch nhìn .


      Tả Tình Duyệt thở hốc vì kinh ngạc, theo bản năng lui về phía sau, tại sao lại ở chỗ này?


      "Tới đây!". Trong mắt Cố Thịnh lên chút vui, muốn nhìn thấy đến vậy sao?


      Trong lòng Tả Tình Duyệt ngẩn ra, theo bản năng lắc đầu, hành động như vậy càng kích thích Cố Thịnh tức giận, "Đừng chọc giận tôi, cái giá đó thể chịu đựng nổi đâu!".


      Lông mày Tả Tình Duyệt nhíu chặt, sai, chọc giận phải là lựa chọn sáng suốt, nhưng đột nhiên xuất ở trong phòng , ánh mắt nhìn hoàn toàn trần trụi. Dục vọng trắng trợn, những gì chịu đựng trong quá khứ còn chưa đủ sao?


      Bây giờ, nhớ tới hành hạ thô bạo của , lòng vẫn còn sợ hãi, ngay cả thân thể cũng đau đớn theo.


      "Tôi muốn !". Cố Thịnh e dè mà ra mục đích cùng ý tưởng của mình, nhìn Tả Tình Duyệt chớp mắt, đồng thời cho lý do tốt nhất, "Chúng ta là vợ chồng, đây cũng là nghĩa vụ của , phải sao?"


      "Hôm nay em tiện, cái đó. . . . . tới. . . . . Có thể . . . . .". Tả Tình Duyệt theo bản năng lắc đầu, cố gắng nghĩ ra cái cớ thích hợp, nhưng cái cớ này vừa ra khỏi miệng, liền chột dạ, biết Cố Thịnh dễ dàng buông tha cho người khác như vậy!


      Quả nhiên, dưới ánh đèn nhu hòa, Cố Thịnh nhíu mày, "Cái đó tới?"


      Giọng kia càng làm cho lòng Tả Tình Duyệt cả kinh, cẩn thận chống lại đôi mắt sắc bén của , có cảm giác như bị người khác nhìn thấu sai lầm của mình.


      Cố Thịnh hơi híp mắt, cái đó tới? Cái cớ cũ rích, sao biết, người phụ nữ mang thai mà bạn tốt còn có thể viếng thăm đúng hạn chứ! Cho dù mang thai, cũng biết thể nào, bởi vì đối với thân thể của , như lòng bàn tay.


      Trong mắt thoáng qua ánh sáng lạnh lùng, duỗi bàn tay, cầm cánh tay mảnh khảnh của , lôi về phía mình, bàn tay chút do dự dò xuống giữa hai chân .


      "! Thịnh, em . . . . .". Trong lòng Tả Tình Duyệt cuồng loạn ngừng, cách nào tưởng tượng được hậu quả của việc lừa dối Cố Thịnh.


      " thế sao? tiện?". Khóe miệng Cố Thịnh nâng lên nụ cười tà, cúi người, phả ra hơi thở bên tai , ánh mắt trở nên châm chọc, bàn tay dừng lại mà xuống thăm dò, “ tiện, tôi tự mình xem chút biết chứ gì!".


      Dứt lời, Tả Tình Duyệt cảm thấy quần lót của mình bị kéo xuống, cỗ lạnh lẽo từ giữa hai chân thoáng qua thân thể của , bất an trong lòng càng ngày càng mãnh liệt, lỗ tai truyền đến hồi đau đớn, ngay sau đó thanh lạnh lùng của Cố Thịnh vang lên ở bên tai.


      " phải là được hay ? Thực tế là trong lòng muốn hay thân thể tiện?". Cố Thịnh trừng phạt cắn cái lên vành tai , giọng vui, trong nháy mắt, phần ác trong con người lại nổi lên. Lúc này, giống như ác ma, muốn từng miếng từng miếng nuốt xuống.


      " xin lỗi. . . . . Em phải. . . . .". Lời của Cố Thịnh khiến lòng Tả Tình Duyệt tràn đầy sợ hãi, phải cố ý muốn gạt , nhưng còn cách nào khác. . . . .


      "Phụ nữ đừng nên dối trước mặt tôi!". Cố Thịnh ổn định môi của , khi nếm đến vị ngọt của , dường như, đầu óc đóa pháo hoa nở rộ ra, so với trong tưởng tượng, còn khát vọng hôn môi hơn, mà thân thể của cũng sôi trào, muốn lập tức vọt vào người .


      thể thừa nhận, bị thu hút, bị người phụ nữ này mê hoặc!


      ghét cảm giác nội tâm bị khống chế, năm ngón tay hung hăng bóp da thịt trắng như tuyết của , mượn việc đối xử thô bạo với để chứng minh mình chỉ mê muội thân thể của , mà trái tim thực hận !


      Đau đớn khiến Tả Tình Duyệt cau mày, nhưng cố nén, biết, biểu của mình càng thống khổ nhận được càng nhiều đãi ngộ thảm hại hơn!


      "Duyệt Duyệt. . . . .". Cố Thịnh giọng lẩm bẩm tên của , ngữ điệu dịu dàng kia khiến Tả Tình Duyệt ngẩn ra, cảm giác trở lại thời điểm trăm bề che chở cho , nhưng giây sau, lời ra lại lôi quay về thực tế.


      " phải là cái đó. . . . . Tới sao? Tôi muốn xem máu chảy, nhất định rất kích thích!".

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.1 - Chương 148: Cho dù hận , vẫn muốn cùng tiếp tục dây dưa



      ", thể!". Theo bản năng, Tả Tình Duyệt đẩy thân thể ra, chảy máu? nghĩ như vậy sao?


      Cả người bị luồng khí lạnh như băng bao vây, Tả Tình Duyệt nhìn người đàn ông trước mắt, bây giờ trông như ác ma, khiến cho có cảm giác đùa!


      "Thế nào? sợ hãi chuyện gì?". Lông mày Cố Thịnh hơi nhíu, đương nhiên biết sợ cái gì, cũng chính vì như thế, mới dùng phương pháp này mà hành hạ !


      Sợ? muốn sống trong sợ hãi. Vì , Cận Hạo Nhiên có thể dùng hôn nhân của mình để đổi lấy tự do cho . Vì , Kiều Nam sợ đối nghịch với khắp nơi. nên cảm thấy may mắn vì mình có người vợ được nhiều người thích như vậy ?


      là châm chọc!


      Trong mắt mang theo tức giận, nhưng động tác của lại trở nên cực kỳ dịu dàng, biết hôn bao nhiêu lần lên đôi môi của , lên cổ , hôn bầu ngực lộ ra trong khí của , mỗi nơi chạm đến đều làm sợ hãi run rẩy.


      " cho tôi biết, sợ hãi cái gì?". Cố Thịnh khẽ cắn vành tai của , ở bên tai nỉ non.


      "Em. . . . . Em sợ hãi, em sợ hãi!". Tả Tình Duyệt theo bản năng lắc đầu, tự với mình, Cố Thịnh biết mình mang thai, nhất định biết, cho nên cần sợ , khi luống cuống, dễ dàng lộ ra, mà khi lộ ra, cái giá phải trả thể nào chấp nhận nổi!


      " sợ sao? sợ?". Cố Thịnh đột nhiên tiến vào thân thể của , thích thú khi thấy thích ứng nổi mà nhíu chặt lông mày, nhưng đáng chết ở chỗ, khi ở trong thân thể của , cũng thoải mái cực kỳ. Ở giường, Tả Tình Duyệt là người phụ nữ kết hợp với hoàn hảo nhất, dường như, sinh ra là để dành cho , ở người của , luôn có thể tìm thấy khoái cảm trước nay chưa từng có.


      Chỉ bằng điểm này, cũng muốn cầm tù cả đời, khiến trở thành nữ đầy tớ dành riêng cho !


      Nhưng. . . . . Nghiệt chủng trong bụng chướng mắt. . . . .


      Trong mắt thoáng qua ánh sáng tàn nhẫn, bỗng nhiên, Cố Thịnh gia tăng sức lực, trong đầu xuất hình ảnh máu tươi đầm đìa, màu đỏ chói mắt kích thích thần kinh của , dường như, ác ma trong hoàn toàn thức tỉnh, động tác vốn dịu dàng trở nên thô bạo, mỗi lần đều muốn đem bóp nát!


      ". . . . . Cố Thịnh. . . . . Cầu xin chút. . . . .". chịu nổi va chạm điên cuồng của , Tả Tình Duyệt thống khổ cầu khẩn, đột nhiên, cảm giác đau đớn từ bụng truyền đến, trong nháy mắt, sắc mặt của tái nhợt, bất an trong lòng càng ngày càng mãnh liệt, nỗ lực muốn tránh thoát khỏi trói buộc của , biết lấy sức từ đâu, Tả Tình Duyệt ra sức đẩy người đàn ông người ra.


      Vẻ mặt Cố Thịnh trầm, hung hăng nhìn chằm chằm người phụ nữ cuộn tròn lại, dám đẩy ra!


      Đau đớn từ bụng truyền tới khiến Tả Tình Duyệt ngẩn ra, dường như cảm thấy có thứ gì đó chảy ra từ trong cơ thể mình.


      ". . . . . đừng. . . . .". Tả Tình Duyệt nắm chặt khăn trải giường, giống như cố gắng giữ lại cái gì đó, gương mặt nhăn nhó đau đớn, giờ phút này, ai có thể hình dung nổi thống khổ mà phải chịu đựng.


      Nhìn thấy tình trạng của , Cố Thịnh khẽ cau mày, ánh mắt rơi vào giường đơn, màu máu đỏ tươi đập vào mắt giống hệt hình ảnh tưởng tượng ban nãy, nhưng nhìn diện tích màu đỏ càng lúc càng lớn, đột nhiên tim đau nhói.


      Đây là điều muốn sao?


      "Cứu em. . . . .". Tả Tình Duyệt còn quan tâm chuyện Cố Thịnh biết tồn tại của đứa nguy hiểm đến cỡ nào nữa, đột nhiên có loại ảo giác, mình sắp mất đứa bé này rồi!


      Tâm bị đau đớn bao quanh, mặt, mồ hôi ngừng tuôn ra, cầu khẩn nhìn người đàn ông trước mắt, nhưng cảm thấy vô dụng, trong lòng lên tia khổ sở, hận còn kịp, muốn nhìn thấy thống khổ kia mà?


      để cho sinh hạ đứa của , chỉ vì có tư cách!


      cầu xin có tác dụng sao? thương hại !


      Lúc này, thấy bản thân mình đáng thương biết bao, đôi tay đặt lên bụng, dường như muốn lời tạm biệt cuối cùng với đứa .


      xin lỗi! Mẹ bảo vệ con tốt!


      xin lỗi! Để cho con lấy phương thức này rời !


      hối hận, ngây thơ cỡ nào khi muốn sinh con nối dõi cho , nhưng điều làm đau lòng nhất là đứa còn chưa kịp nhìn thấy thế giới tốt đẹp này liền yên lặng biến mất ở trong bụng .


      "Tôi. . . . . . hận !". Thanh Tả Tình Duyệt nghẹn ngào, hận cho dù là cơ hội hèn mọn nhất. hận vô tình cho tổn thương đau đớn nhất. hận dẫn vào trong thế giới của rồi tùy ý chà đạp!


      "Tôi. . . . . hy vọng, chưa bao giờ gặp gỡ !". Khóe miệng Tả Tình Duyệt lên nụ cười khổ, là đau! Bụng của là đau!


      Oanh tiếng, lòng Cố Thịnh đột nhiên chấn động, hận ! Còn hối hận vì gặp !


      hiểu vì sao, vừa rồi lòng còn vô cùng tàn nhẫn nhưng khi đối mặt với khuôn mặt bi thương của , chứng kiến máu tươi ngừng chảy ra từ thân thể , thể chịu đựng nổi!


      Trong mắt lên vẻ bối rối, biết làm sao.


      "Duyệt Duyệt. . . . .". Nhìn thấy yếu đuối ngất , sắc mặt Cố Thịnh tái nhợt, nhanh chóng mặc quần áo tử tế cho , ôm chạy ra khỏi phòng.


      "Mau, lái xe, lái xe đến bệnh viện!". Cố Thịnh lớn tiếng kêu, đột ngột xuất biến cố khiến mọi người trong biệt thự cũng kinh hoàng, tài xế lập tức chạy lấy xe, người hầu nhìn thấy sắc mặt tái nhợt như tờ giấy của chủ, trong lòng cũng có chút lo lắng.


      Cố Thịnh ôm Tả Tình Duyệt lên xe, dọc theo đường , Cố Thịnh phân phó tài xế chạy với tốc độ nhanh nhất, trong lòng càng thêm hoảng loạn, trong đầu chỉ có ý niệm.


      Tả Tình Duyệt thể có chuyện!


      cho phép xảy ra bất cứ chuyện gì!


      "Lái nhanh chút !". Cố Thịnh ra lệnh lần nữa, thanh vội vàng trước nay chưa từng có, ôm chặt Tả Tình Duyệt vào trong ngực, mặt có chút huyết sắc nào khiến lòng nhói đau, làm gì thế này?


      "Tả Tình Duyệt, em mở mắt ra cho tôi, tôi lệnh cho em mở mắt ra!". Cố Thịnh chợt phát ra rằng, càng hận bao nhiêu lại càng bấy nhiêu!


      Người phụ nữ đáng chết này sớm chiếm lấy tim của , khống chế thân thể của !


      "Em tỉnh lại cho tôi!". cho phép của , thể có chuyện. còn có thù chưa báo, còn phải bắt chịu đựng trả thù của , phải cầm tù cả đời, trước khi chán, phải sống cho tốt!


      Nhưng mặc cho kêu thế nào, nổi giận thế nào, ra lệnh thế nào, đôi mắt Tả Tình Duyệt đều đóng chặt, khuôn mặt tái nhợt còn lưu lại nước mắt, nếu có hơi thở yếu ớt kia, người ta nghĩ rằng chết!


      Trong đầu ra lời vừa rồi của , trong mắt Cố Thịnh thoáng qua chút tàn nhẫn, "Nếu như đối với tôi chỉ có hận em cũng phải giữ lại mạng của mình, đời này chúng ta cứ tiếp tục dây dưa như vậy !"

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.1 - Chương 149: chạy thoát ác mộng tàn khốc



      Trong bệnh viện tràn đầy mùi thuốc sát trùng, mặc dù là đêm khuya, nhưng cũng yên tĩnh.


      Đèn trong phòng cấp cứu vẫn sáng, người đàn ông ngừng bước hành lang, mỗi khi nhìn thấy đèn chỉ thị màu đỏ kia, trong óc của liền ra màn máu đỏ tươi giường, đau lòng như nước thủy triều bình thường đánh úp về phía , bỏ được.


      "Tả Tình Duyệt, em thể có chuyện, ngàn vạn lần thể có chuyện!" Cố Thịnh nắm chặt đôi tay thành quyền, vô lực nhắm mắt lại, sai lầm rồi sao? nên dùng phương thức này để thổ lộ nỗi hận của !


      Lúc này chính cũng chật vật chịu nổi, mặt tiều tụy lo lắng còn oai hùng bàn đàm phán, cũng còn thong dong tự nhiên như ngày thường. cho là hận có thể thay thế được , nhưng bây giờ mới phát , khi hận, tình chỉ tăng chứ giảm!


      Cửa phòng cứu cấp được mở ra, Cố Thịnh lập tức nghênh đón, " ấy thế nào rồi?"


      Cả người đều dính máu khẩn trương chờ đáp án của bác sĩ, trong lòng ngừng cầu nguyện, có việc gì, có việc gì, người phụ nữ kia mặc dù mảnh mai, nhưng nội tâm lại vô cùng mạnh mẽ!


      "Cố tiên sinh, sinh mệnh đứa này tương đối ương ngạnh, cho dù chảy nhiều máu như vậy, nó vẫn bám vào cơ thể mẹ, là kỳ tích!" Gương mặt bác sĩ cũng là cao hứng, đây chính là đứa bé đầu tiên của tổng giám đốc tập đoàn Cố thị, nếu giữ được, chỉ sợ chén cơm của thể bảo vệ!


      "Người lớn sao? ấy. . ." quan tâm phải đứa bé, mà là an nguy của Tả Tình Duyệt!


      Nhưng khắc nghe được đứa bé có chuyện gì, trong lòng lại mâu thuẫn, sinh mạng ngoan cường! Nhưng cũng là châm chọc thể xóa.


      " ấy còn hôn mê, nhưng thoát khỏi nguy hiểm." Bác sĩ thấy quan tâm và chân thành mặt Cố Thịnh, thiết tha hồi đáp.


      có sao, có việc gì là tốt rồi!


      Cố Thịnh rốt cuộc thở dài hơi, cả người bởi vì buông lỏng mà sụp đổ xuống. Khi thấy Tả Tình Duyệt lần nữa, bác sĩ an bài ở phòng bệnh cao cấp, đứng ở mép giường, nhìn sắc mặt tái nhợt của , trong lòng Cố Thịnh như bị thứ gì đâm, theo bản năng đưa tay vuốt ve gương mặt tinh xảo của , trong mắt ngưng tụ thâm thúy.


      "Tại sao mỗi khi tôi muốn em, em đều khiến tôi thất vọng?" Cố Thịnh giọng nỉ non, vốn muốn thương , nhưng, lấy được lại là gièm pha về việc lên giường với người khác!


      Trời mới biết, khắc kia đau lòng đến cỡ nào!


      muốn để ý đêm hôm đó, chỉ cần hồi tâm chuyển ý, tiếp tục làm người phụ nữ là được, nhưng, lại làm cho cách nào tiếp nhận!


      "Em biết dáng vẻ này của em làm người khác rất đau lòng ?" tay Cố Thịnh tới đôi môi có chút máu của , nhàng vuốt ve, giờ phút này muốn lần nữa.


      "Em muốn diễn trò cũng được, nhưng sao em tiếp tục diễn vai người phụ nữ tôi?"


      Con người mâu thuẫn, thống hận bị lừa gạt, nhưng có lúc lại hi vọng mình chưa bao giờ biết , coi như là sống ở trong dối trá, chỉ cần vui vẻ, có thương tổn là tốt rồi!


      Ngay cả chính cũng hiểu mình, tình cảm của mình dành cho Tả Tình Duyệt rốt cuộc là gì?


      biết về sau nên xử lý quan hệ giữa bọn họ như thế nào, điều duy nhất biết chính là thể mất !


      khắc vừa rồi, cảm nhận được thống khổ khi bỏ lỡ, giờ phút này, cảm ơn trời xanh còn thương hại , có mang !


      Nhưng lại để lại thứ thống hận, tay từ từ xuống, dừng lại ở bụng , sinh mạng này ương ngạnh như vậy sao? Hay là tỏ với tình cảm của và Kiều Nam làkhông gì phá nổi?


      Ánh mắt bỗng chốc trầm xuống, tay Cố Thịnh chậm rãi dời , hít thở sâu, xoay người hờ hững rời phòng bệnh.


      Duyệt Duyệt, tôi nên làm gì với em đây?


      Trong phòng bệnh, người phụ nữ bất an cau mày, tựa hồ ở trong mộng, trải qua chuyện kinh khủng gì đó.


      "Cứu tôi. . . Cứu con tôi!" giọt nước mắt từ khóe mắt chảy xuống, dính vào gối màu trắng, biến mất thấy gì nữa, nhưng vệt nước mắt lại tỏ đau đớn trong lòng .


      "Máu. . . là nhiều máu. . ." Người phụ nữ vô ý thức nỉ non, trong lòng Tả Tình Duyệt rất sợ hãi, dưới thân thể của là nhiều máu, ngừng cầu khẩn Cố Thịnh cứu , nhưng, nhưng lại nhìn nằm trong vũng máu, thờ ơ ơ hờ như ác ma.


      Máu ở dưới càng ngày càng nhiều, cơ hồ sắp bị thứ đỏ tươi này bao phủ, đột nhiên, tay Cố Thịnh chậm rãi đưa về phía . khắc đến gần , tựa hồ nhìn thấy đôi tay kia biến thành cây đao, phá vỡ bụng của .


      nghe tiếng trẻ nít khóc, giống như cầu khẩn cứu nó, nhưng, thân thể của lại thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn đôi tay kia từ trong bụng mình lấy ra thứ gì đó máu thịt mơ hồ. . .


      "Đừng. . . Đừng tổn thương nó. . . Nó là con của . . . Sao lại độc ác. . . ." Tả Tình Duyệt ngừng xin người đàn ông ở trước mắt. Nhưng, để ý cầu khẩn của , lời của vang lên bên tai.


      có tư cách sinh con của tôi!’


      Những lời này như cơn ác mộng bao phủ chặt, xua được, cũng thể trốn thoát!


      "Đừng. . . Đừng làm hại con tôi. . ."


      "Cố phu nhân. . .Cố phu nhân. . ." Y tá vào kiểm tra, thấy người phụ nữ thống khổ rối rắm giường, trong lòng khỏi nổi lên thương tiếc, biết ấy mới rồi thiếu chút là sinh non, nhưng nhìn bộ dáng bây giờ của Cố phu nhân, chỉ sợ là gặp ác mộng!


      "Cố phu nhân. . . . ." Y tá tiếp tục nhàng lắc lắc thân thể Tả Tình Duyệt, cố gắng lay tỉnh .


      Tả Tình Duyệt khẽ cau mày, theo bản năng mở mắt ra, như bắt được cây cỏ cứu mạng, nắm chặt cánh tay y tá, "Cứu con tôi. . . Cứu con tôi!"


      đáng thương, nhìn thấy con bị ném mặt đất, muốn ôm nó, nhưng thể nào chạm vào thân thể nho của nó.


      "Cố phu nhân, sao đâu, con của sao, vừa rồi nằm mơ thôi, đó phải là !" Y tá nhìn thẳng hai mắt của , nỗ lực an ủi tâm tình của , trạng huống như vậy gặp rất nhiều, nhưng Cố phu nhân trước mắt làm xúc động.


      "Nằm mơ. . . . . Nhưng, rất chân , tôi nhìn thấy nó. . . ."


      "Cố phu nhân, là nằm mơ thôi, xem, nơi này là bệnh viện, giờ ở trong phòng bệnh, em bé trong bụng sao cả, còn nằm ở trong thân thể của !" Y tá ra hiệu nhìn hoàn cảnh chung quanh, khi Tả Tình Duyệt chú ý tới cả phòng trắng noãn, cũng xa lạ.


      Chỉ trong thời gian ngắn, cũng nhiều lần ra vào bệnh viện.


      Vén chăn người lên, ánh mắt ngốc trệ rơi vào bụng của mình, nơi đó vẫn bình thản, em bé của còn nằm ở bên trong sao?


      Mới vừa rồi đều là mộng?


      "Cố tiên sinh rất khẩn trương về ! mực ở bên ngoài phòng cứu cấp coi chừng, cho đến khi xác định và em bé đều việc gì mới thở dài hơi." Y tá cười , nhưng biết câu này lại như sét đánh bên tai Tả Tình Duyệt.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :