1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cạm bẫy hôn nhân: Sự trả thù của tổng giám đốc - Lưu Lãng Hồng Tường ( 247C )

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.2 - Chương 5: thấy Cố Thịnh



      Thành phố A, tại văn phòng của tổng giám đốc tập đoàn Cố thị, người phụ nữ xử lý văn kiện đâu vào đấy, khuôn mặt có vẻ non nớt, đôi mắt lại ánh lên vẻ thành thục, chứng tỏ là người phụ nữ mạnh mẽ.


      Đột nhiên, cửa mở ra, chậm rãi ngẩng đầu, khi thấy người tới, liền nở nụ cười hạnh phúc môi, " đến rồi!"


      Thanh dịu dàng vô cùng, ánh mắt nhìn vào người đàn ông tràn đầy thương.


      "Ừ, đến, em lại quên ăn cơm!" Cận Hạo Nhiên tới bàn làm việc, đem cơm hộp đặt lên bàn, khẽ vuốt ve mái tóc , trong mắt tràn đầy cưng chiều.


      "Nghe , cứ như em biết tự lo ình vậy" Cố Tâm Ngữ quệt mồm, mở hộp cơm ra, bên trong tất cả đều là đồ ăn thích.


      " sai sao? Nếu đến, em lại để bụng đói? Phòng làm việc nhiều người như vậy, nhờ ai đó giúp em gọi phần ăn cũng tốn thời gian sao? thấy em là cố ý để cho lo lắng!" Cận Hạo Nhiên thở dài, biết từ lúc nào, này trở thành khắc tinh của , , cơ hội làm việc tại phòng thí nghiệm ở nước ngoài cũng bỏ qua.


      "Có biện pháp gì chứ, cũng phải biết tình trạng giờ." Trong mắt Cố Tâm Ngữ nổi lên ưu thương, ở tuổi của bây giờ, vốn nên bận rộn như thế, nhưng tại tập đoàn Cố thị nhất định phải có chống đỡ qua ngày.


      Sắc mặt Cận Hạo Nhiên hơi trầm xuống, " hai của em bây giờ vẫn còn như vậy sao?"


      "Ừ, vẫn như vậy, em nghĩ, có thể vĩnh viễn cũng như vậy rồi!" thanh Cố Tâm Ngữ có chút nghẹn ngào, mỗi lần nghĩ tới hai, đều nhịn được muốn khóc, người đàn ông đầy chí khí trước kia, bây giờ lại. . . . . .


      Gian nan nuốt cơm vào trong miệng, chiếc đũa nắm trong tay cũng muốn gắp cái gì nữa, hai bây giờ, nếu ai phục vụ, cơm cũng ăn, giống như biết đói là gì.


      "Hạo Nhiên, xem tại sao thành ra như vậy? hai của em cường tráng như thế, làm sao lại biến thành bộ dạng này?" Cố Tâm Ngữ cũng nhịn được nữa khóc thành tiếng, nước mắt từng giọt rơi xuống, trong đầu, bóng dáng của hai mất được.


      Cận Hạo Nhiên ôm , để cho dựa vào trong ngực mình, giọng an ủi, "Đừng khóc, rồi cũng tốt thôi, thời gian lâu dài, chờ ấy quên hết mọi chuyện, ấy khá hơn!"


      Dứt lời, ngay cả chính cũng cảm thấy buồn cười, quên ? qua năm năm rồi, ngay cả cũng cách nào quên Duyệt Duyệt, Cố Thịnh làm sao có thể quên?


      Cố Thịnh thống khổ, sợ rằng so với còn nhiều hơn gấp trăm lần! Nếu cũng biến thành bộ dáng như tại!


      Năm năm trước, khi Hạo Nhiên biết được mọi chuyện, cả người cũng sa sút thời gian dài, làm cách nào cũng dám tin, xinh đẹp linh hoạt ấy ra mãi mãi rồi, nhưng vẫn là , có cách nào thay đổi được!


      Từ sau đó, Cố Thịnh liền hoàn toàn thay đổi, con người hào hoa ấy, thương trường mánh khoé xảo quyệt là thế, mọi việc đều thuận lợi như thế, lại giống như theo Duyệt Duyệt mất, hoàn toàn như cái xác hồn!


      Cả tập đoàn Cố thị nếu phải lúc ấy có An Điền lòng trung thành chống đỡ, sợ rằng tập đoàn Cố thị sớm trở thành lịch sử!


      "Hạo Nhiên, biết ? Mỗi lần em về nhà, thấy hai nhìn em đều như biết, lòng em đau đau!" Cố Tâm Ngữ khóc thành tiếng, hoàn toàn khác với hình ảnh người phụ nữ cứng cỏi xử lý văn kiện lúc nãy, như tìm được nơi phát tiết, nóng lòng đem buồn khổ trong lòng thổ lộ ra ngoài.


      cách nào làm cho hai tốt hơn được, điều duy nhất có thể làm chính là thay hai gìn giữ tập đoàn Cố thị. Những năm này, cố gắng kiên trì, cố gắng dùng hai vai của mình chống đỡ tất cả. chờ có ngày hai tốt hơn lên, có thể đem tập đoàn Cố thị hoàn hảo hao tổn giao lại cho ấy.


      " biết, Tiểu Ngữ, biết em rất khó chịu, hôm nay cùng em về nhà, thăm hai." Cận Hạo Nhiên thương vuốt ve sống lưng của , cố gắng giúp bình tĩnh lại, những năm này, khổ cho Tiểu Ngữ rồi!


      Kể từ khi biết Cố Thịnh đối với Duyệt Duyệt sâu đậm, cũng còn oán hận Cố Thịnh từng tàn nhẫn đối với Duyệt Duyệt nữa!


      So với Duyệt Duyệt, những nỗi khổ Cố Thịnh gánh chịu, càng thêm mãnh liệt.


      "Ừ, có thể cùng hai nhớ đến chị ấy." .


      Sau khi hồi phục lại, nghe người giúp việc trong nhà về chị dâu của mình, biết tất cả rốt cuộc là nhân duyên hay nghiệt duyên. hai từng hành hạ chị dâu, khiến chị dâu thống khổ như vậy, mà bây giờ, là chị dâu hành hạ ấy, hơn nữa kiểu hành hạ này có thể vĩnh viễn dừng lại.


      ………………………………………………


      Ngôi biệt thự sang trọng so với năm năm trước có gì khác, ngay cả hoa cỏ trong vườn cũng có chút thay đổi nào.


      Xe dừng lại trước biệt thự, Cận Hạo Nhiên xuống xe, mở cửa xe cho Cố Tâm Ngữ, thận trọng che chở , giở tay nhấc chân đều biểu lộ đầy thương .


      "Chúng ta gặp hai trước." Cố Tâm Ngữ , chỉ là, bọn họ còn chưa kịp đến cửa chính, nhìn thấy người giúp việc hốt hoảng chạy tới.


      "Chuyện gì hốt hoảng như vậy?" Cố Tâm Ngữ trong lòng mơ hồ nổi lên bất an, theo bản năng nắm chặt cánh tay người làm, "Cậu chủ đâu?"


      "Cậu chủ, thấy cậu chủ đâu cả."


      "Làm sao lại thấy? Mọi người chăm sóc ấy như thế nào, biết tình trạng giờ của ấy như thế, sao có thể để cho đâu mất?" Cố Tâm Ngữ vừa nghe, lập tức kích động, đôi mắt tràn đầy lo lắng, thấy? nơi nào?


      "Tiểu Ngữ, em đừng nóng vội, tìm được hai thôi!" Cận Hạo Nhiên vội vàng trấn an, đem Cố Tâm Ngữ kéo lại, biết tình cảm của em bọn họ, Cố Thịnh rất thương em này, mà Tiểu Ngữ cũng vậy, lo lắng nhất, vĩnh viễn đều là Cố Thịnh.


      "Mọi người nhanh tìm !" Cố Tâm Ngữ kêu to, nếu phải là Cận Hạo Nhiên đỡ , giờ phút này sớm xụi lơ mặt đất.


      " ba. . . . . . Chúng tôi tìm, nhưng . . . . . Đều có tìm được cậu chủ." Người làm lo sợ tự trách, công việc ở trong biệt thự này, tiền lương cũng cao gấp mấy lần những nơi khác, lần này, bọn họ lại để mất dấu cậu chủ!


      "Phòng khách tìm chưa?" Nghe , đó là nơi khi chị dâu còn sống, hai vẫn thường đợi chị dâu ở đấy, lần này đợi là lâu.


      " tìm rồi, ngay cả phòng trẻ cũng tìm!"


      Tìm rồi? Ở phòng trẻ cũng tìm được sao? hai nơi nào? “Tiếp tục tìm, nhất định phải tìm ấy nhanh lên chút!" Cố Tâm Ngữ trong lòng càng thêm bất an, cố gượng, đẩy Cận Hạo Nhiên ra, chạy , ngừng tự với mình, hai có việc gì, tìm được ấy thôi! Nhưng tình trạng của hai bây giờ, lại làm cho cách nào thuyết phục được mình!

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.2 - Chương 6: Duyệt Duyệt, đừng !



      Nơi vắng vẻ nhất trong biệt thự chính là căn phòng kia, năm năm trước, nơi này từng là phòng Tả Tình Duyệt chơi đàn, hôm nay, là trống rỗng, có gì!


      xe lăn, người đàn ông ngồi lẳng lặng, đôi mắt vô hồn, ánh mắt đờ đẫn nhìn về nơi nào đó, giống như mất linh hồn, nhúc nhích!


      Nhưng mặt dần dần nổi lên nụ cười thản nhiên, giống như nhìn thấy gì, vươn tay, trong miệng lẩm bẩm, "Duyệt Duyệt. . . . . . Duyệt Duyệt!"


      lâu có mở miệng , lần này mở miệng có chút khó khăn, có vẻ có chút lưu loát, nhìn thấy người phụ nữ mặc bộ dạ phục màu lam từ trong góc dịu dàng hướng về phía cười, nụ cười kia rực rỡ, vạn vật thế gian đều có chút kém sắc.


      "Duyệt Duyệt. . . . . ." thử đứng lên, thân thể nghiêng tới trước, nhưng trong nháy mắt mất thăng bằng, phịch tiếng, cả người ngã mặt đất, tựa hồ cảm thấy đau. Mặc cho cả người nằm đất, nhưng vẫn ngẩng đầu, hướng về phía người phụ nữ vươn tay, giống như muốn đem giữ lại.


      Đột nhiên, nụ cười của người phụ nữ dần dần biến mất, ngừng rơi lệ, nước mắt từng giọt rơi xuống đất, như in dấu vào trong lòng , mỗi giọt lệ cũng làm cho tiếc nuối vô cùng.


      "Đừng. . . . . . Đừng khóc. . . . . . Duyệt Duyệt, đừng khóc!" ôm ngực, gian nan hướng về phía người phụ nữ bò , nhưng ngừng lui về phía sau, càng lùi càng xa, trong mắt của dần dần nổi lên sợ hãi, muốn rời khỏi sao?


      Lại muốn rời sao?


      Tại sao lại giống như trong mơ của , cũng rời , để lại mình!


      "Duyệt Duyệt. . . . . . Đừng , trở lại. . . . . . Trở lại!" Người đàn ông kêu lên, trong thanh lộ ra nghẹn ngào, nhìn người phụ nữ càng ngày càng xa, tim của như bị thanh dao sắc bén đâm vào.


      "Tại sao? Trở lại. . . . . . Duyệt Duyệt!" Đột nhiên, biết sức lực từ đâu tới, từ mặt đất đứng lên, hướng về phía sắp biến mất chạy tới, muốn ôm , để cho rời , nhưng trong ngực lại có gì!


      giật mình nhìn quanh, thấy! Lại lần nữa thấy!


      Cả người xụi lơ mặt đất, trong miệng ngừng nỉ non tên Tả Tình Duyệt, ánh mắt lại lần nữa trở nên ngây ngốc, giống như đắm mình trong thế giới khác!


      Cố Tâm Ngữ lo lắng tới căn phòng này, thấy Cố Thịnh ngã đất, trong lòng khỏi đau xót.


      " hai. . . . . . Sao ngồi dưới đất?" Cố Tâm Ngữ cố gắng làm ình khóc, nhưng thấy người đàn ông kiêu hùng trong quá khứ giờ lại trở thành bộ dáng này, nước mắt của liền ngừng được rơi xuống!


      Năm năm rồi, ấy vẫn như vậy, năm năm trước, chị dâu chết làm cho đau đến muốn sống, mất ý chí muốn sống tiếp, giống như cái xác hồn!


      "Duyệt Duyệt. . . . . . Duyệt Duyệt, đừng . . . . . . Đừng . . . . . ." Cố Thịnh cũng nhìn Cố Tâm Ngữ cái, ngừng lẩm bẩm.


      " hai, Tiểu Ngữ đỡ ." trong lòng Cố Tâm Ngữ phát ra cỗ ghen tuông, thử đem Cố Thịnh đỡ dậy, nhưng thân thể nhắn như , ngay cả Cố Thịnh gầy nhom trước mặt cũng nhấc nổi dậy.


      " hai. . . . . . tỉnh lại ! Đừng đối xử với bản thân như vậy! Chị dâu, chị ấy rồi!" Cố Tâm Ngữ cũng chịu nổi nữa, lần đầu tiên hướng Cố Thịnh rống to, tại lại hi vọng, năm năm trước người gặp chuyện may chính là , mà phải chị dâu, nếu như vậy, hai cũng thống khổ như bây giờ!


      Cố Thịnh như nghe được chút, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm Cố Tâm Ngữ, ? Người nào rồi chứ? , Duyệt Duyệt ! , ấy vẫn còn ở trong lòng , vĩnh viễn ở trong lòng của !


      " hai, quên chị ấy ! còn có em, Tiểu Ngữ cả đời ở bên cạnh hai, cũng từng , cả đời chăm sóc cho Tiểu Ngữ, sao lại có thể đem mình hành hạ thành như vậy, hai. . . . . . tỉnh lại mà!" Cố Tâm Ngữ lay lay thân thể Cố Thịnh, cố gắng đem lay tỉnh, hai năm qua, thân thể của càng ngày càng tệ, rất sợ, đó là người thân duy nhất của , ngộ nhỡ. . . . . . dám suy nghĩ tiếp!


      Nhưng cho dù lay đến thế nào, Cố Thịnh vẫn có phản ứng!


      Cận Hạo Nhiên theo Cố Tâm Ngữ đến, thấy màn như vậy, ngay cả , trong lòng cũng nổi lên đồng tình!


      Duyệt Duyệt chết , Cố Thinh hoàn toàn thay đổi!


      "Tiểu Ngữ, em đừng kích động như vậy, em làm ấy bị thương!" Cận Hạo Nhiên tới bên cạnh hai người, ngồi xổm xuống, kéo tay Cố Tâm Ngữ.


      Cố Tâm Ngữ ngẩn ra, hai mắt mơ hồ đẫm lệ, nhìn hai trước mắt, trong lòng nổi lên tự trách, đến cùng làm cái gì? tại sao có thể đối với hai như vậy?


      " xin lỗi. . . . . . xin lỗi. . . . . ." Cố Tâm Ngữ đau lòng, cầu khẩn nhìn Cận Hạo Nhiên, "Hạo Nhiên, mau, mau giúp em đỡ hai lên xe lăn !"


      Cận Hạo Nhiên đỡ Cố Thịnh dậy, còn nhớ, năm năm trước người đàn ông này thân thể to lớn, vậy mà bây giờ, ta ràng gầy rất nhiều, nếu có dịch dinh dưỡng duy trì, có thể so với tại càng hỏng bét. Cố Thịnh để ý bọn họ, đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước, trong miệng như cũ nỉ non tên Tả Tình Duyệt.


      Cố Tâm Ngữ tự mình đẩy xe lăn, đem Cố Thịnh mang về đại sảnh của biệt thự, phân phó người làm mang lên cháo dinh dưỡng, đút cho ăn từng miếng từng miếng , từ đầu đến cuối, Cố Thịnh cũng cứ ngồi im như vậy.


      Tại phòng khách nơi Tả Tình Duyệt từng ở qua, Cố Tâm Ngữ nhìn Cố Thịnh ngủ, nhìn mặt của , trong lòng càng khổ sở. Cận Hạo Nhiên biết từ lúc nào đứng ở bên cạnh , khẽ vuốt ve đầu của , để cho tựa vào trong ngực mình.


      Bộ dáng này của Cố Thịnh, người thương tâm nhất chính là Cố Tâm Ngữ!


      thân thể nhắn, phải chống đỡ cả tập đoàn Cố thị, còn phải chăm sóc Cố Thịnh, ấy làm sao chịu đựng nổi!


      "Tiểu Ngữ, đến công ty giúp em nhé" Cận Hạo Nhiên đột nhiên mở miệng, ở trong ngực ngẩn ra.


      Đến công ty giúp ? trong lòng Cố Tâm Ngữ cảm thấy ấm áp, khóe miệng nở nụ cười .


      "Em còn kiên trì được, hai là động lực của em mà!" Cố Tâm Ngữ chậm rãi mở miệng. biết Cận Hạo Nhiên thương , nhưng lại muốn mình làm khó cho Hạo Nhiên, biết Cận Hạo Nhiên si mê y học, đôi tay của chỉ thích hợp với y thuật!


      "Tiểu Ngữ, là chồng sắp cưới của em, em nên dựa vào mới phải!" lông mày Cận Hạo Nhiên nhăn lại, Tiểu Ngữ trước kia, cái gì cũng dựa vào người khác, mà trải qua năm tháng, Tiểu Ngữ cũng kiên cường lên rất nhiều, biết, sai, Cố Thịnh là động lực của !


      biết, ở trong lòng Tiểu Ngữ, hai vĩnh viễn quan trọng hơn so với , nhưng cũng ghen, ngược lại càng thêm quý trọng này!


      Nhìn Cố Thịnh ngủ, Cận Hạo Nhiên khỏi cảm thán, Cố Thịnh ơi Cố Thịnh, sao mà may mắn, năm năm trước, có được tình sâu đậm của Duyệt Duyệt, năm năm sau, em của cam tâm tình nguyện chống đỡ lấy tất cả cho !

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.2 - Chương 7: Trở lại quê hương



      Sân bay thành phố A.


      Lại lần nữa bước lên mảnh đất này, trong lòng Tả Tình Duyệt tràn đầy khổ sở, biết vì sao mới vừa rồi ở máy bay, những gì xảy ra năm năm trước thoáng lại trong đầu của . Đêm tân hôn, đẩy vào lòng người đàn ông khác, sau khi trở thành Cố phu nhân, đem tất cả những giấc mộng của phá tan, hành hạ, tổn thương hết lần này đến lần khác.


      Đau, mặc dù đau, nhưng vẫn biết, trong lòng mình người đàn ông kia sâu, tin tưởng dựa vào tấm lòng chân của mình có thể động lòng người đàn ông như đế vương ấy, nhưng có lẽ còn quá trẻ, quá ngây thơ rồi, người hận như thế, làm sao thương đây?


      Mặc dù hận sai người rồi, nhưng vẫn luôn biết, phải sao?


      tại có khỏe ?


      Trong đầu ra bóng dáng của Cố Thịnh, đường đường là tổng giám đốc của tập đoàn Cố thị, làm sao tốt chứ?


      suy nghĩ gì vậy? Tất cả đều qua rồi. nên lưu luyến nữa!


      "Mẹ, ánh mắt và màu tóc của bọn họ giống chúng ta!" Ninh Ninh vừa xuống máy bay, thấy người người nhộn nhịp ở sân bay, nhịn được cao hứng kêu lên. Ở nước ngoài, nhìn thấy toàn người tóc vàng mắt xanh, hôm nay thấy nhiều người giống màu tóc, màu mắt của mình, trong lòng tràn đầy tò mò.


      "Ngu ngốc!" Cảnh Hạo liếc Ninh Ninh được Kiều Nam bế, nó hoài nghi, em nó có phải cùng chung mẹ ruột với nó hay , luôn ầm ĩ, ấu trĩ như thế!


      Ninh Ninh gì, hướng Cảnh Hạo làm cái mặt quỷ, ngay sau đó lại tiếp tục bắt đầu thăm dò chung quanh.


      Tả Tình Duyệt cười nhìn hai đứa trẻ, theo bản năng nắm chặt bàn tay bé của Cảnh Hạo, cảm thụ đôi tay bé ấm áp, trong lòng cảm thấy rất vui.


      Mẹ con ba người tiến vào nhà trọ Kiều Nam sắp đặt, cái gì cần có đều có, nhiều chỗ còn đặc biệt thiết kế giống như ngôi nhà ở Viên của bọn họ, Tả Tình Duyệt nhìn tất cả, trong lòng đầy ấm áp.


      "Kiều đại ca, cuộc họp hằng năm lúc nào tiến hành? Có cầu gì đặc biệt , em biết trước để em còn chuẩn bị!" Tả Tình Duyệt thừa dịp hai đứa bé chạy xem phòng mới của mình, hỏi Kiều Nam. Nhiều năm như vậy cũng cảm động và nhớ nhung chăm sóc, tại, có thể làm ít chuyện cho , hi vọng mình có thể làm cách hoàn hảo, để cho thất vọng.


      Đôi mắt xanh của Kiều Nam lóe lên, “Cuộc họp hằng năm cũng là tuỳ ý, lúc đó em tùy tiện trình diễn là tốt rồi, thành tích của em, so với những người biểu diễn chuyên nghiệp trong nước cũng hề thua kém mà.”


      thể , Tả Tình Duyệt rất có thiên phú, chỉ trong mấy năm, kỹ thuật đánh đàn liền tiến bộ vượt bậc, nếu phải bởi vì muốn chăm sóc hai đứa bé, thể bôn ba nhiều, phải chỉ là giáo viên dạy piano ở học viện nhạc Viên đâu!


      "Vậy. . . . ." Tả Tình Duyệt nghe như vậy, ngược lại có chút xấu hổ.


      "Được rồi, đừng đề cập tới những việc này, hai đứa bé vất vả về tới đây, chúng ta phải nên dẫn bọn trẻ ra ngoài nhìn xung quanh chút?" Kiều Nam ánh mắt chớp động, hăng hái đề nghị, Ninh Ninh mới từ trong phòng ra vừa nghe thấy chơi, hăng hái càng cao.


      "Chú Kiều, Ninh Ninh muốn ra ngoài xem chút, mẹ, mau đồng ý !" Ninh Ninh tiến lên ôm Tả Tình Duyệt làm nũng, nó biết, mẹ rất thương nó, chỉ cần nó mè nheo chút, mẹ đáp ứng nó!


      Quả nhiên, Tả Tình Duyệt bắt đầu có chút khó xử, cuối cùng chịu thua Ninh Ninh, gật đầu đáp ứng.


      "Em muốn công viên Hải Dương xem chút." Tả Tình Duyệt nhớ ra năm năm trước Cận Hạo Nhiên từng dẫn tới đó, trong lòng có chút hoài niệm, trong năm năm, thông qua Kiều Nam biết bà ngoại qua đời, nhớ tới cuộc sống bên bờ biển lúc , mới thấy bình yên làm sao!


      "Được, nghe mẹ các cháu, công viên Hải Dương! " Kiều Nam nở nụ cười, rất ít khi nghe thấy Duyệt Duyệt chủ động muốn đâu, bình thường cũng là đến nơi hai đứa thích, hôm nay ngược lại rất đặc biệt, phỏng đoán, công viên Hải Dương đối với , nhất định hết sức quan trọng!


      "Dạ, mẹ nơi nào, Ninh Ninh liền nơi đó!" xong, hôn cái lên mặt Kiều Nam cùng Tả Tình Duyệt, hai người liếc mắt nhìn nhau, cười tiếng, có hai đứa con này, quá hạnh phúc rồi.


      . . . . .


      Tập đoàn Cố thị.


      Cố Tâm Ngữ mới vừa chủ trì xong hội nghị quan trọng, tối hôm qua chăm sóc Cố Thịnh đến rất khuya mới ngủ, hôm nay tinh thần có chút mệt mỏi.


      Vỗ cái trán, Cố Tâm Ngữ nằm ở bàn làm việc, chuẩn bị nghỉ ngơi chút rồi tiếp tục xử lý văn kiện.


      Cận Hạo Nhiên đẩy cửa ra vào, nghe thư ký về tình trạng Cố Tâm Ngữ hôm nay, trong lòng đầy thương tiếc, thận trọng tới gần .


      " đến rồi à?" Cố Tâm Ngữ vẫn nằm ở bàn, có ngẩng đầu lên, hai người quen nhau, chỉ nghe hơi thở của , cũng có thể nhận ra .


      Cận Hạo Nhiên có chút bất đắc dĩ, này. . . . . Haiz, làm sao có thể đây!


      Cận Hạo Nhiên tới bên người , ôm lên, ở trong ngực kêu lên.


      "Hạo Nhiên. . . . ." Đột nhiên xuất hành động khiến Cố Tâm Ngữ có chút kinh ngạc, hai người là vợ chồng sắp cưới, chuyện thân mật cũng làm, nhưng tại…."Em mệt quá!"


      " biết, biết em mệt chết , cho nên. . . . ." Cận Hạo Nhiên ôn tồn nho nhã có chút trêu cợt, ôm vào phòng nghỉ ngơi ở phía sau phòng làm việc, động tác êm ái đặt lên giường, nhìn , mặt tràn đầy cưng chiều, “cho nên, ngủ giấc ."


      Cố Tâm Ngữ thở phào nhõm, đấm lồng ngực của , mang theo chút oán giận, nhưng nghĩ đến công việc hôm nay còn dở dang, sắc mặt Cố Tâm Ngữ hơi trầm xuống, “ được, em thể ngủ, chuyện ngày hôm nay em phải xử lý hết đấy!"


      "Đừng động tới công việc nữa, Tiểu Ngữ, thân thể của em chịu nổi đâu!" Cận Hạo Nhiên êm ái vuốt ve gương mặt của .


      "Haiz! Nếu là hai, những công việc kia lập tức được xử lý xong, Hạo Nhiên, xem, em có phải vụng về lắm , là rất vô dụng!" Cố Tâm Ngữ thở dài, từng nghe An Điền , hai là nhà buôn bán kỳ tài, rất dễ dàng có thể hoàn thành tất cả, nhưng những chuyện này rơi vào trong tay , lại phải phí sức lực lớn mới có thể làm tốt.


      " lung tung! Em vụng về, vô dụng ở chỗ nào? Sau này cho em tự trách như vậy!" cố gắng hết sức rồi mà?


      Cảm nhận được thương , trong lòng Cố Tâm Ngữ tràn đầy ấm áp, hồi mệt mỏi ập tới, nằm ở giường, theo bản năng ôm eo người đàn ông bên cạnh, ngủ say!


      "Ngủ giấc , chờ em tỉnh lại, dẫn em công viên Hải Dương!"


      Trong ánh trăng mờ, Cố Tâm Ngữ nghe được ở bên tai , công viên Hải Dương? Đúng rồi, lâu cũng , rất nhớ!


      Ngủ giấc, tỉnh lại, Hạo Nhiên dẫn , tốt!

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.2 - Chương 8: Phiên bản của Cố Thịnh



      Tả Tình Duyệt tới nơi này lần nữa, nhìn cá lội chung quanh, trong lòng cảm thấy ấm áp.


      Năm năm qua, du khách so với trước kia như nhiều hơn lên, Ninh Ninh thấy nhiều sinh vật biển như vậy, lòng tràn đầy tò mò, quấn Kiều Nam dẫn nó nhìn khắp nơi.


      Cảnh Hạo theo Tả Tình Duyệt, thỉnh thoảng nhìn thấy trong mắt Tả Tình Duyệt thoáng ánh sáng, nó biết, mẹ nhất định vô cùng thích nơi này!


      "Mẹ, mẹ mau tới đây!" Ninh Ninh như thấy cái gì rất hay, ngừng hướng Tả Tình Duyệt ngoắc tay, Tả Tình Duyệt cũng như bị cái gì hấp dẫn, trong mắt đầy cưng chiều.


      muốn dẫn theo Cảnh Hạo nhưng nó vẫn đứng đó, bất động.


      "Sao vậy?" Tả Tình Duyệt ngồi chồm hổm xuống, khẽ vuốt đầu Cảnh Hạo, từ khi ra cửa đến giờ, nó vẫn trầm mặc. Đứa bé này vốn là như vậy, giống Ninh Ninh, chỉ cần trong lòng có chuyện, nhất định vui, nhưng Cảnh Hạo hoàn toàn ngược lại, thích đem chuyện để ở trong lòng, lúc có tâm , bộ dạng giống Cố Thịnh như đúc, cũng cau mày như vậy. Tình Duyệt đưa tay lên vuốt lông mày của con, "Cảnh Hạo, con nít nên có quá nhiều tâm , con còn có mẹ mà, có chuyện gì, con có thể ẹ được ?"


      Cảnh Hạo lắc đầu, nó nghĩ rằng có ra cũng chỉ làm mẹ thêm buồn thôi!


      "Con muốn toilet!" Cảnh Hạo chớp mắt, "Mẹ, con biết toilet ở đâu, con tự được rồi, Ninh Ninh gọi mẹ kìa!"


      Theo tay Cảnh Hạo chỉ chỉ hướng Ninh Ninh, thấy tay của Ninh Ninh hướng về phía quơ múa, lúc quay đầu lại thấy Cảnh Hạo rời khỏi mình rồi. biết Cảnh Hạo từ trước đến giờ độc lập, ở nước ngoài, mỗi lúc , Cảnh Hạo đều tự mình làm những chuyện này, cho nên, cũng lo lắng!


      Cận Hạo Nhiên nắm chặt tay Cố Tâm Ngữ, hai người lâu có hẹn hò, mà cũng chưa từng có việc Cố Tâm Ngữ trốn việc chơi, cưng chiều nhìn khuôn mặt tràn đầy hưng phấn của , dịu dàng nở nụ cười.


      " xem, nếu chúng ta đưa hai đến đây, ấy có thể thích nơi này ?" Cố Tâm Ngữ rúc vào trong ngực Cận Hạo Nhiên, nhớ Hạo Nhiên có qua, từng mang chị dâu tới nơi này, chị dâu từ lớn lên bên bờ biển nên thích tất cả nơi này. Nếu hai biết chị dâu thích, ấy nhất định cũng thích!


      "Tiểu Ngữ, vui vẻ lên chút, lúc nào có thời gian, chúng ta đưa hai cùng , còn bây giờ em phải đồng ý với , hôm nay em nhất định phải vui vẻ, suy nghĩ gì hết, hôm nay, em chỉ là Tiểu Ngữ của !" Cận Hạo Nhiên hôn cái trán của , trong mắt thoáng qua ghen tức, biết, muốn hoàn toàn có là rất khó khăn, cho dù Cố Thịnh khỏe mạnh, cũng thể hoàn toàn có , trừ phi. . . . . . Trừ phi có Duyệt Duyệt có thể làm cho Cố Thịnh vui vẻ, thay thế được vị trí của Duyệt Duyệt ở trong mắt ta.


      " này. . . . . . Nhiều người nhìn như vậy !" mặt Cố Tâm Ngữ ửng hồng, nghĩ đến cái gì, Cố Tâm Ngữ nắm chặt tay Cận Hạo Nhiên, "Hạo Nhiên, xin lỗi, mấy năm này làm khó , bằng . . . . . . Chúng ta. . . . . . đợi hai em khá hơn chút, chúng mình liền kết hôn!"


      biết Hạo Nhiên , cũng người đàn ông này, những năm này vì quá nhiều, nhưng biết, hai tốt hơn, phải chuyện ngày ngày hai, mà bọn họ. . . . . .


      "Muốn lập gia đình vậy sao?" Cận Hạo Nhiên thoáng cười, "Vừa đúng lúc cũng muốn kết hôn rồi!"


      Cố Tâm Ngữ vốn cho là bị trêu cợt, nghe câu sau của , trong lòng cảm thấy ấm áp!


      Hai người nhìn nhau cười, khi ánh mắt Cố Tâm Ngữ vô tình nhìn thấy đứa bé trai, nụ cười trong nháy mắt cứng đờ.


      "Thế nào?" Cận Hạo Nhiên nhận thấy là lạ, theo tầm mắt của nhìn sang, cũng khỏi ngẩn ra, đứa bé này. . . . . .


      còn chưa kịp phản ứng, cũng hướng về phía cậu bé chạy . . . . . .


      Cảnh Hạo nhìn dì xinh đẹp trước mắt, dì ấy tại sao lại nhìn mình như vậy? Sao lại khóc?


      "Dì à, dì đừng khóc!" Cảnh Hạo theo bản năng giơ tay lên, muốn lau nước mắt cho dì ấy, rất nhiều đêm nó tỉnh lại, cũng thấy mẹ rơi lệ, đau đớn trong mắt kia cùng dì này rất giống nhau.


      Cố Tâm Ngữ cầm tay cậu bé, nhìn cậu bé như là phiên bản thu của hai, cả người đều run rẩy, nghe nó gọi mình đừng khóc, trong lòng khổ sở càng nhiều. biết, lúc chị dâu chết là mang thai con của hai, nếu có xảy ra chuyện kia, đứa bé kia có phải cũng lớn cỡ này rồi?


      Nhìn cậu bé, cho rằng đây mới là con của hai!


      "Là ai rời bỏ dì sao?" Cảnh Hạo đột nhiên mở miệng, giọng già dặn khiến Cố Tâm Ngữ cứng lại, ai rời bỏ? Mấy năm trước, cả ở trước mặt bỏ lại , từ đó, giam mình, mà bây giờ, hai cũng chìm đắm trong thế giới riêng, cũng coi là rời bỏ sao?


      Trong lòng đột nhiên đau nhói, "Có thể cho biết tên của con ?"


      biết vì sao, đối với cậu bé này, cảm thấy có cảm giác khác lạ .


      "Cảnh Hạo, con tên Tả Cảnh Hạo!" Cảnh Hạo nở nụ cười, tựa hồ muốn dùng nụ cười của mình làm dì thích khóc này vui lây.


      Tả Cảnh Hạo?


      "Cha con đâu?" Cố Tâm Ngữ hỏi lần nữa, họ Tả? Cùng họ với chị dâu, liệu có liên quan gì ? khuôn mặt Cảnh Hạo trầm xuống, nó có cha, nhưng nó muốn cho dì này biết, hồi trầm mặc.


      "Con cho biết, cha mẹ của con là ai?" Cố Tâm Ngữ nóng lòng muốn biết, kích động lay mạnh thân thể bé của Cảnh Hạo ngay cả chính cũng biết mình kiên trì cái gì.


      "Tiểu Ngữ, đừng làm nó sợ!" Cận Hạo Nhiên kéo tay Cố Tâm Ngữ, cũng thừa nhận cậu bé này rất giống Cố Thịnh. . . . . . con của Duyệt Duyệt chưa kịp sinh ra cũng . . . . . .


      "Hạo Nhiên, cũng nhận ra, đúng ? cho em biết , có phải rất giống?" Cố Tâm Ngữ khó nén tâm tình kích động, chỉ cần là liên qua đến Cố Thịnh, mất lý trí.


      Cận Hạo Nhiên biết nên làm thế nào khiến Cố Tâm Ngữ bình tĩnh lại, Tiểu Ngữ quá quan tâm Cố Thịnh rồi!


      Cảnh Hạo nghe đối thoại của bọn họ, rất giống? Cái đầu thông minh chuyển động, ánh mắt lóe lên, nghĩ đến cái gì, chậm rãi mở miệng, "Hai người dáng dấp của con rất giống ai sao?"

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.2 - Chương 9: Có thể dẫn con gặp chú đó ?



      Bỗng dưng xuất giọng khiến Cố Tâm Ngữ đột nhiên cứng đờ, cúi đầu nhìn cậu bé trước mắt, "Đúng vậy, rất giống, con giống như là phiên bản thu của ấy!"


      Mắt Cảnh Hạo bỗng chốc sáng lên, theo bản năng kéo tay Cố Tâm Ngữ, "Vậy dì dẫn con gặp chú đó được ?"


      Cận Hạo Nhiên cùng Cố Tâm Ngữ nhìn nhau, cậu nhóc này sao lại có cầu này?


      "Cha mẹ của con. . . . ." Cận Hạo Nhiên cũng đầy kinh ngạc, cậu nhóc như vậy, cũng sợ bị bán? Nhưng từ trong đôi mắt kia lại nhìn ra chút sợ hãi nào, kiên quyết cùng can đảm giống y hệt Cố Thịnh của năm năm trước!


      Cảnh Hạo sắc mặt dừng lại, biết chuyện này vẫn chưa thể ẹ, nghĩ đến cái gì, trong nháy mắt lại nở nụ cười, "Chúng ta ngày mai tới nơi này gặp nhau được ? Hai người dẫn con tới gặp chú đó!"


      Thanh mặc dù non nớt lại hàm chứa mấy phần khí phách, xong, chờ bọn họ hồi đáp, liền , "Đây là bí mật của chúng ta, ngày mai giờ này, gặp về!"


      Nó trừng mắt nhìn, xoay người chạy nơi khác, lưu lại Cận Hạo Nhiên cùng Cố Tâm Ngữ khiếp sợ nhìn nhau.


      "Ngày mai có muốn tới ?" Cận Hạo Nhiên khỏi bóp cổ tay, cùng đứa con nít hứa hẹn? biết cậu bé kia có phải đùa ?


      "Dĩ nhiên!" Cố Tâm Ngữ cười cười, đứa bé trai kia. . . . . . làm cho người ta mềm lòng xúc động! " . . . . . ." Cố Tâm Ngữ rúc vào trong ngực Cận Hạo Nhiên, trong đầu thoáng qua phỏng đoán, chỉ là còn chưa hết, liền bị Cận Hạo Nhiên cắt đứt.


      " thể nào!" Duyệt Duyệt chết, nếu như cậu bé kia là con của Cố Thịnh, vậy chứng minh Cố Thịnh ở bên ngoài có người phụ nữ khác, cậu bé kia là do người phụ nữ khác vì Cố Thịnh sinh ra, nghĩ tới khả năng này, trong lòng liền nổi lên phiền muộn. Từ trong tiềm thức, hy vọng có tình huống như vậy, "Chỉ là dáng dấp rất giống thôi!"


      an ủi mình như vậy!


      Trong lòng Cố Tâm Ngữ có chút mất mát, ngược lại hi vọng cậu bé kia là con của hai, nghĩ đến hai mỗi ngày đều ở phòng trẻ nghỉ ngơi hồi lâu, lặng lẽ nhìn đồ chơi đầy phòng rồi ngẩn người. biết, hai thích con nít, hoặc là, chỉ là thích chị dâu sinh con cho ấy. Nếu cậu bé kia là con do chị dâu sinh cho , là tốt biết bao, vậy chứng minh tai nạn xe năm năm trước có tình khác?


      Bên kia, Cảnh Hạo nhanh chóng tìm được Tả Tình Duyệt cùng Kiều Nam, thân mật lôi kéo tay Tả Tình Duyệt, ngước mặt lên, ý cười đầy mặt nhìn , "Mẹ. . . . . ."


      "Thế nào? Sao toilet lâu như vậy?" Tả Tình Duyệt muốn bế con lên, lại bị con mau tránh ra, biết, cậu nhóc này sợ mình quá nặng, thành gánh nặng cho , làm cho đau lòng! Ngồi xổm người xuống nhìn nó, "Gặp phải chuyện gì vui lắm sao?"


      " có!" Cảnh Hạo đột nhiên xuất hôn lên mặt Tình Duyệt, tạm thời thể ẹ biết, có khả năng nó tìm được cha rồi!


      Nó còn biết cha mẹ tại sao phải tách ra, cho nên, nó muốn làm ẹ thương tâm!


      Hoặc là, đợi đến ngày mai, nó mới có thể xác định bước kế tiếp, nguyện vọng duy nhất của nó chính là khiến mẹ vui vẻ hạnh phúc!


      Tả Tình Duyệt có chút kinh ngạc nhìn con, nhưng cũng có hỏi nhiều, đem con ôm ở trong ngực, muốn cho nó ấm áp. . . . . .

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :