1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cạm bẫy hôn nhân: Sự trả thù của tổng giám đốc - Lưu Lãng Hồng Tường ( 247C )

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.2 - Chương 25: Nặng nề gặp mặt



      "Cảnh Hạo, sao lại chạy ra ngoài? Con chuyện với ai vậy?" Tả Tình Duyệt nhìn bóng lưng, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, bóng lưng. Người này . . . . Quá mỏng manh!


      Sao có cảm giác cực kỳ giống Cố Thịnh, nhưng lại nhớ , Cố Thịnh to lớn, cùng bóng lưng người đàn ông trước mắt này chênh lệch rất nhiều.


      "Mẹ, chúng ta mau vào ..., Ninh Ninh ở mình rất sợ." Cảnh Hạo nhạy bén chạy lên trước, lôi kéo tay Tả Tình Duyệt, cố gắng đem chú ý của Tả Tình Duyệt dời , nhưng cái cảm giác quen thuộc ấy vẫn quanh quẩn trong đầu Tình Duyệt, nhìn chớp mắt bóng lưng trước mắt, chuyện xảy ra hôm nay càng làm cho thêm kinh ngạc, thậm chí cảm thấy là Cố Thịnh ở xa quan sát mình và hai đứa .


      "Tiên sinh… Chúng ta….” chúng ta quen biết sao?


      Nhưng Tả Tình Duyệt còn chưa hết, liền nghe thấy giọng vội vàng của người đàn ông


      "Xin lỗi, chúng ta biết nhau!" trong lòng Cố Thịnh cuồng loạn ngừng, muốn quay đầu lại, đem người phụ nữ thương nhớ nhiều năm kéo vào trong ngực, cảm thụ tồn tại của , nhưng lại muốn làm cho nhìn thấy bộ dáng chật vật của mình lúc này!


      Tả Tình Duyệt chau mày, giọng vội vàng của làm cho càng muốn biết người đàn ông này rốt cuộc là ai!


      Từng bước từng bước hướng đến cái bóng lưng kia, biết vì sao, cảm giác đó trong lòng càng ngày càng mãnh liệt, là Cố Thịnh sao? sao?


      Cố Thịnh nghe tiếng Tả Tình Duyệt về phía mình, trong lúc bối rối, chống gậy chạy về phía trước, nhưng hai chân vẫn thể bước nhanh được, lại thêm cẩn thận, cả người té nhào xuống đất.


      Trong lòng Tả Tình Duyệt đột nhiên đau xót, ta trốn tránh mình!


      Biết được điều này, Tả Tình Duyệt càng bước nhanh hơn.


      Cố Thịnh để ý cơn đau, gian nan đứng dậy, giờ phút này, chỉ nghĩ cố gắng nhanh thoát khỏi tầm mắt của Duyệt Duyệt, tưởng tượng nổi bộ dạng này của mình nếu bị Duyệt Duyệt nhìn thấy như thế nào, ấy ghét mình sao?


      nhớ, năm năm trước, ngẩn người nhìn gương mặt tuấn của , nhưng tại gương mặt vẫn như cũ, nhưng có vẻ nhiều tang thương.


      thích sao?


      Nhiều chữ ra trong đầu, Cố Thịnh càng thêm muốn trốn tránh.


      Nhưng đôi tay lại đỡ cánh tay của , Cố Thịnh đột nhiên ngẩn ra, hơi thở quen thuộc truyền đến, rất gần, rất chân .


      " sao chứ?" Tả Tình Duyệt quan tâm hỏi, muốn xem diện mạo của người đàn ông trước mắt nhưng ta vẫn cố ý tránh né


      " sao. . . . ." Cố Thịnh có chút nghẹn ngào, quan tâm ! Nhưng nếu ấy nhìn thấy mình, còn có thể quan tâm sao? cũng có quên, bản thân tổn thương như thế nào!


      Càng đến gần , cảm giác quen thuộc càng mãnh liệt, chưa từ bỏ ý định thừa dịp đỡ , tới trước mặt, cố ý nhìn thẳng vào mặt của .


      Khi thấy ràng gương mặt đó, ngẩn người, ánh mắt hai người giao nhau, thời gian như ngưng đọng lại.


      !


      Là Cố Thịnh!


      Nhưng . . . . Nhìn Cố Thịnh từ xuống dưới, tại sao lại mỏng manh, khác xa với Cố Thịnh trong trí nhớ của !


      "Duyệt Duyệt. . . . ." cách nào trốn tránh, Cố Thịnh nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mắt, nhàng kêu tên , giọng có chút nghẹn ngào, muốn cười với , nhưng nước mắt lại nhịn được chảy ra.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.2 - Chương 26: Cha có thể ôm con chút ?



      "Duyệt Duyệt. . . . ." Cố Thịnh nhìn người trước mắt, bóng hình ngày nhớ đêm mong ở trước mắt mình. biết bao nhiêu đêm rồi, mơ thấy trở lại bên cạnh mình, nhưng mỗi lần tỉnh lại, mộng vẫn là mộng, phải là !.


      tiếng gọi giống như bày tỏ năm năm tơ vương cùng thống khổ của khiến trong lòng Tả Tình Duyệt giống như bị cái gì níu lấy.


      ". . . . ." ánh mắt Tả Tình Duyệt dao động ở người Cố Thịnh, cuối cùng dừng ở mặt của , theo bản năng giơ tay lên, muốn đụng vào khuôn mặt mình từng mê luyến vô hạn. gầy, phấn chấn của năm năm trước, khỏi làm cho tò mò, năm năm này xảy ra chuyện gì.


      Ở trong trí nhớ của , Cố Thịnh luôn cao cao tại thượng, ai bì nổi!


      Khuôn mặt lúc nào cũng trầm, đặc biệt là khi hành hạ , trong mắt của hận ý nồng đậm, còn bây giờ. . . . . trong đôi mắt vì sao bị thương đau lấp đầy?


      chỉ nâng tay lên dám đụng vào, cứ như vậy dừng ở trung, khí giống như bị ngưng kết lại, trong lòng Tả Tình Duyệt đầy đau đớn, lần này gặp lại, chỉ nhìn thấy bộ dáng của lúc này, biết năm năm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì.


      "Chị. . . . . Có khỏe ?" Tả Tình Duyệt đột nhiên hỏi, nhưng khi hỏi xong, mới phát mình phạm vào cái sai lầm lớn. Cảnh Hạo ra đời, mưu năm năm trước, Cố Thịnh nhất định biết rồi, chỉ muốn cho Ninh Ninh trông thấy cha mình, nhưng lại quên mất, chắc là cha của con bé có con cái khác!


      Năm năm trước, khinh thường mình sinh con cho !


      Cố Thịnh ngẩn ra, chị? Lúc nghĩ đến người phụ nữ ghê tởm đó, theo bản năng nắm cổ tay Tả Tình Duyệt, trong ánh mắt ánh lên vẻ vội vàng, giống như sợ hiểu lầm.


      " có chị nào hết, cho tới bây giờ cũng có!" Năm năm trước, kể từ lúc vạch trần mưu của Tả Tình Yên, cũng đuổi ta ra khỏi biệt thự, mặc dù có khuôn mặt giống nhau như đúc, nhưng cuối cùng cũng phải là !


      Duyệt Duyệt của là độc nhất vô nhị, ai cũng thay thế được!


      Đột nhiên xuất hành động khiến Tả Tình Duyệt có chút bài xích, sức lực như vậy làm cho nhớ lại những lúc bị hành hạ, trong mắt sinh ra sợ hãi, theo bản năng muốn thoát khỏi !


      Trong lòng của rất mâu thuẫn, mình người đàn ông này, nhưng lại sợ đến gần !


      Trong lòng dù đau đớn vẫn thể quên được , nhưng chống cự đó như phản xạ tự nhiên, muốn bài xích!


      "À. . . . . xin lỗi!" Cho là Tả Tình Duyệt bài xích mình vì thích bộ dáng này, tránh ánh mắt của , trong lòng đầy tự ti, khổ sở.


      vẫn xinh đẹp động lòng người, nhưng mình lại đẹp trai như năm năm trước, ấy thích mình!


      Đột nhiên, nghĩ muốn chạy trốn, muốn thoát khỏi tầm mắt của Duyệt Duyệt, muốn để nhìn thấy mình như vậy. hối hận, chỉ vì nhất thời muốn thỏa mãn nhớ nhung, cuối cùng lại để ình lên cách xấu xí trước mặt .


      Nghĩ chán ghét mình, tim càng thêm đau nhói!


      " xin lỗi. . . . ." Cố Thịnh ngừng nỉ non, trừ xin lỗi, biết nên với cái gì, nước mắt như ngừng được, ngừng rơi xuống. Đây là trời cao trừng phạt , năm năm trước làm cho chảy nước mắt nhiều như vậy, tại đến phiên !


      Nhưng rất hi vọng, có thể tha thứ cho , nếu như có thể tha thứ, bất kể chịu bao nhiêu trừng phạt cũng cam tâm, chỉ là, tại biết xin lỗi như thế nào, làm sao cầu xin tha thứ, sợ nhắc lại vết sẹo năm năm trước, làm cho càng thêm hận !


      Nước mắt của làm lòng đau đớn, lấy ra tờ khăn giấy, đưa tới trước mặt , nhớ năm năm trước Cố Thịnh dễ dàng rơi lệ như vậy!


      Cố Thịnh ngẩn ra, nhận lấy khăn giấy, lau nước mắt mặt, trong lòng thầm oán giận mình tại sao lại vô dụng như vậy!


      Ở trước mặt Duyệt Duyệt, tại hình tượng của rất nhếch nhác rồi, lại còn để cho nhìn thấy rơi lệ!


      "Là theo dõi chúng tôi?" Trầm mặc trong chốc lát, cố gắng thở bình ổn tâm tình, Tả Tình Duyệt hỏi, cảm giác ánh mắt quen thuộc dõi theo kia cũng phải là ảo giác của , chỉ là, muốn biết tại sao lại theo dõi mình?


      " chỉ là muốn xem em. . . . ." Cố Thịnh kích động giải thích, nhưng khi bắt gặp đôi con ngươi trong suốt kia, càng tự ti ở trong lòng, tránh tầm mắt của , "Xem em cùng Ninh Ninh."


      Tả Tình Duyệt khẽ cau mày, hoá ra là vậy!


      Nhất định là Cố Tâm Ngữ trở về với Cố Thịnh chuyện gặp mặt của bọn họ ở trước cửa tòa nhà tập đoàn Cố thị!


      Nếu vì Ninh Ninh tới, vừa đúng lúc cũng muốn để cho Ninh Ninh gặp cha chút!


      "Ninh Ninh ăn Kem, muốn vào ngồi chút ?" Tả Tình Duyệt chủ động mở miệng, cố gắng để cho tâm trạng của mình bình ổn đối mặt người đàn ông trước mắt này. Bất kể có hạnh phúc, bất kể năm năm rồi trải qua chuyện gì, chỉ biết, là cha của Ninh Ninh cùng Cảnh Hạo, thấy đối với Cảnh Hạo, xem ra cũng phải giống như năm năm trước bài xích chuyện sinh con cho !


      "Được. . . . . được!" trong lòng Cố Thịnh đầy kích động, mời ! Cố gắng đè xuống tự ti trong lòng, có thể ở gần nhiều chút, cũng quá tốt rồi. tự với mình phải cố gắng quý trọng!


      Cố Thịnh chống gậy, bởi vì lúc nãy mới bị té, lại càng cố hết sức, nhưng kiên trì, muốn làm cho Duyệt Duyệt thấy càng thêm nhếch nhác. Nhìn cố hết sức, Tả Tình Duyệt lại thấy thương!


      Rốt cuộc thể bỏ mặc , chủ động tiến lên đỡ , Cảnh Hạo ở phía sau, nhìn cha mẹ ở trước mặt, trong đôi mắt thông minh như có điều suy nghĩ!


      Ninh Ninh chớp động đôi mắt sáng, nhìn người trước mắt, "Chú rất giống trai! Nhưng . . . . . chú đẹp như !"


      Chú này nếu khỏe mạnh chút là tốt rồi, tốt nhất là cường tráng như chú Kiều!


      Tả Tình Duyệt liền giật mình, mặt tỏ vẻ lúng túng, " xin lỗi, con nít chuyện, đừng để ý!"


      Ninh Ninh từ trước đến giờ nhanh mồm nhanh miệng, nghĩ cái gì cái đó, nhưng hiểu Cố Thịnh của năm năm trước, lúc nào cũng là nhân vật được mọi người ca ngợi cùng ngưỡng mộ, bị như vậy, nhất định là hết sức mất hứng


      Nhưng Cố Thịnh thèm để ý, trong mắt , tiểu thiên sứ trước mắt gì cũng đều thấy cảm động!


      Bé chính là phiên bản của Duyệt Duyệt, từng ảo tưởng qua nếu Duyệt Duyệt có thể sinh cho , nhất định là xinh đẹp giống như , làm cho người ta thích đấy!


      "Cha. . . . . Cha có thể ôm con ?" Cố Thịnh quá kích động, để ý bé trước mắt cự tuyệt, to gan mở miệng, nhìn Tiểu Duyệt, biết, mình cách nào ôm vào lòng, cũng chỉ có thể ôm phiên bản của Duyệt Duyệt là Ninh Ninh, cũng thỏa mãn rồi !

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.2 - Chương 27: Cám ơn em vì sinh hạ hai đứa bé



      "Cha có thể ôm con chút ?" trong mắt của Cố Thịnh tràn đầy mong đợi, nhìn chằm chằm bé trước mắt, khoảng cách nhìn gần, càng thêm làm cho người ta thương .


      Ninh Ninh ngẩng đầu nhìn Tả Tình Duyệt, như muốn hỏi ý kiến của .


      Tả Tình Duyệt gật đầu cái, biết, mặc dù cho Ninh Ninh người đàn ông ở trước mắt là ai, nhưng nhìn ra được, trong mắt của Ninh Ninh cũng có mong đợi.


      Thấy mẹ gật đầu, Ninh Ninh trong nháy mắt nở nụ cười sáng lạn, giang hai cánh tay, chờ chú rất giống hai này tới ôm mình!


      Cố Thịnh Kích động thận trọng đem Ninh Ninh ôm vào trong ngực, nhìn đôi mắt chớp động kia, nước mắt tựa hồ lại muốn chảy ra, nhưng cố nén, thể để cho con nhìn thấy mình khóc!


      "Chú là cha sao? Chú rất giống trai!" Ninh Ninh đột nhiên mở miệng, đưa tay chạm tới gò má của .


      Cố Thịnh ngẩn ra, ở trong lòng ngừng kêu gào, là cha! Nhưng lại xác định Duyệt Duyệt có đồng ý cho con biết hay , cầu cứu nhìn Tả Tình Duyệt, như muốn hỏi ý kiến của .


      "Đúng, chú ấy là cha con." Thừa nhận tầm mắt Cố Thịnh, Tả Tình Duyệt có chút sợ sệt, thực tế, ngờ để ý đến ý nghĩ của , năm năm trước để ý cảm thụ của bao giờ đâu!


      "Cha. . . . ." Ninh Ninh vừa nghe, lập tức dùng giọng non nớt kêu lên, tiếng cha, cũng khiến Cố Thịnh kềm được nước mắt rơi xuống, con của , vẫn mong đợi nó!


      Ninh Ninh nhìn thấy Cố Thịnh khóc, ánh mắt lóe lóe, thân thiết thay lau nước mắt, “cha nhìn thấy Ninh Ninh vui sao?"


      ". . . . . Cha vui, cha rất vui!" Cũng bởi vì là vui, cho nên mới thể khống chế tâm tình kích động, có gì so với việc có thể nhìn thấy bọn họ lần nữa, làm cho vui vẻ!


      "Vậy cha có thể ôm Ninh Ninh xoay cái ?" Ninh Ninh thích nhất chính là chú Kiều nâng lên đỉnh đầu xoay vòng vòng, tại có cha, cha cũng nhất định có thể ôm xoay như vậy, nhưng bộ dáng của cha hình như rất yếu ớt.


      Cố Thịnh trong nháy mắt cứng người, ôm con xoay quanh? Thân thể của mình bây giờ. . . . . muốn nhưng lại sợ cẩn thận làm tổn thương Ninh Ninh!


      Nhưng. . . . . biết làm thế nào cự tuyệt cầu của con?


      biết nên làm sao, Tả Tình Duyệt qua ôm Ninh Ninh về trong tay mình, “Ninh Ninh, cha khoẻ, thể ôm con xoay quanh, nghe lời, nhanh ăn kem!"


      xong, đem Ninh Ninh đặt vào ghế ngồi.


      Ninh Ninh quệt mồm, ràng vui, nhưng giây kế tiếp, bé lại cười sáng lạn, “ sao, cha làm được cũng sao, chú Kiều ôm Ninh Ninh xoay vòng!"


      Câu vừa dứt, trong lòng Cố Thịnh đột nhiên chấn động, chú Kiều? Trong lòng tự ti nổi lên, thân thể của bây giờ, cầu của Ninh Ninh cũng thỏa mãn được, làm sao làm cha đây?


      Trong lòng thầm hạ quyết tâm, dù gian nan đến đâu, đều muốn khôi phục thể trạng như năm năm trước, để cho Ninh Ninh thất vọng!


      Thấy vẻ mặt Cố Thịnh cứng đờ, Tả Tình Duyệt cảm thấy có chút áy náy, “ xin lỗi, con nít chuyện. . . . ."


      "Cám ơn em. . . . ." Cố Thịnh đột nhiên ngắt lời , nhìn thẳng hai mắt của , trong mắt mang theo vô tận quyến luyến cùng thương, “Cám ơn em vì sinh ra bọn trẻ!"

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.2 - Chương 28: Đuổi theo con còn kịp, thế nào đuổi theo mẹ?



      Tả Tình Duyệt ngẩn ra, thể tưởng tượng nổi nhìn , giống như nghe được chuyện gì đáng sợ.


      . . . . . Cám ơn sinh ra Ninh Ninh cùng Cảnh Hạo cho ?


      nhìn người đàn ông trước mặt chớp mắt, trong đầu ra chuyện năm năm trước, hề muốn mình sinh con cho , ba lần bốn lượt muốn làm cho sảy thai, mà bây giờ chính lại cảm ơn sinh ra hai đứa con cho !


      Thông qua phản ứng của Cảnh Hạo, mơ hồ biết Cố Thịnh để ý hai đứa con này, nhưng lại ngờ rằng cảm tạ !


      ". . . . . Sinh hạ bọn trẻ chỉ là vì em thôi!" Tả Tình Duyệt nhìn xuống, năm năm này, có hai đứa bé, chỉ sợ sớm sụp đổ.


      Cố Thịnh trong lòng cả kinh, cho là muốn cùng mình phủi sạch quan hệ, kích động bắt được tay của , "Bọn trẻ cũng là máu thịt của !"


      biết trong lòng rốt cuộc nghĩ như thế nào nhưng có thể dùng con để ràng buộc cũng tốt, hai đứa bé là lợi thế duy nhất của .


      Lông mày Tả Tình Duyệt nhíu lại, nhìn chằm chằm , cùng mình giành hai đứa bé sao?


      Ánh mắt bỗng chốc trở nên phòng bị, , cho phép hai đứa bé gặp , nhưng cũng cho phép đem con cướp . tại, có chút hối hận, với thủ đoạn của Cố Thịnh, muốn cướp hai đứa bé là quá dễ dàng, mà . . . . .


      Trong lòng trồi lên chút sợ hãi, nhìn đôi mắt Cố Thịnh cũng nhu hòa nữa, tránh thoát tay của , Tả Tình Duyệt tay ôm Ninh Ninh vào trong ngực, "Cảnh Hạo, mau đứng lên!"


      "Mẹ, cha xém chút ngã xuống." Bị Tả Tình Duyệt ôm, Ninh Ninh đột nhiên sợ hãi kêu ra tiếng, khiến Tả Tình Duyệt đột nhiên cứng đờ, quay đầu lại nhìn bởi vì giãy giụa, Cố Thịnh lảo đảo xém ngã xuống, trong mắt có chút thương tiếc, nhưng cũng phản ứng gì, ôm Ninh Ninh tông cửa ra, lúc vẫn quên kêu Cảnh Hạo lần nữa.


      Cảnh Hạo có lập tức đuổi theo, mà cười như cười nhìn cha có vẻ hơi nhếch nhác, ra vẻ người lớn.


      "Con cha nên dưỡng tốt thân thể mới có thể gặp mẹ, bây giờ nhìn xem, lúc đầu con đề nghị sai mà, cha cảm thấy thế nào? Cha. . . . ." Cảnh Hạo thêm nhíu mày, có chút hả hê, bởi vì Cố Thịnh tuân theo ước định, len lén tới gặp mẹ mà cảm thấy vui.


      Cố Thịnh nhìn bộ dạng tiểu ác ma của con, khẽ cau mày, so với Ninh Ninh, Cảnh Hạo đòi cha ôm ấp, nghĩ thêm chút nữa, trong nội tâm lại có chút khổ sở, Ninh Ninh giống như Duyệt Duyệt, mà Cảnh Hạo lại rất giống nha!


      "Cha, con nghĩ cha vẫn là nên trở về chăm sóc thân thể cho tốt, như cha vậy, ngay cả con cũng đuổi kịp, thế nào đuổi kịp mẹ?" Hướng làm cái mặt quỷ, nhún vai cái, cười ra khỏi cửa tiệm, đuổi theo Tả Tình Duyệt.


      Nhìn theo bóng lưng bọn họ rời , trong lòng Cố Thịnh cứng lại. Đúng rồi! Cảnh Hạo sai, quả nên dưỡng tốt thân thể, bây giờ, ngay cả đứa bé cũng đuổi kịp, sao có thể đuổi theo Duyệt Duyệt?


      Nhưng mà nếu mình dưỡng tốt thân thể, là có thể đuổi kịp Duyệt Duyệt sao?


      Nghĩ đến phản ứng của Duyệt Duyệtvừa rồi, nhất định cho là mình muốn cướp con


      cười khổ, có biết, trong lòng của , chỉ có - Tả Tình Duyệt mới là quan trọng nhất!

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.2 - Chương 29: Tình địch gặp mặt



      Về đến nhà, Tả Tình Duyệt lòng tràn đầy lo lắng, mấy lần thử dò xét hai đứa bé, hỏi nếu như cha muốn bọn chúng ở với cha, bọn chúng chọn mẹ hay cha. Ninh Ninh đương nhiên là dùng giọng ngọt ngào cho biết, vĩnh viễn muốn ở cùng mẹ. Cảnh Hạo lại trầm xuống, nắm chặt tay , nhưng trong nội tâm lại bởi vì Tả Tình Duyệt lo lắng lung tung mà buồn cười.


      Mẹ biết cha là muốn mẹ, chứ phải là hai em nó?


      Nhớ lại lúc đầu gặp cha, nhưng ông ấy chỉ luôn miệng gọi tên mẹ!


      Nếu mẹ biết cha năm năm nay nhớ mẹ như thế nào, cũng tự hành hạ mình như thế nào, mẹ nghĩ gì?


      Nghĩ đến bộ dáng mẹ rơi lệ đầy mặt, trong lòng hồi thương tiếc, nó vẫn cảm thấy mình quyết định đúng!


      để ẹ thương tâm!


      Nghĩ đến bộ dáng nhếch nhác của cha hôm nay, nó biết mặc dù cha xác định mẹ rốt cuộc có còn cha hay , nhưng nó biết, cha chắc chắn buông tha mẹ, bởi vì người bọn họ cùng chảy chung dòng máu mà!


      Mà về phần cha rốt cuộc làm thế nào để đem mẹ quay về, nó cũng muốn chờ xem kịch vui!


      Kể từ hôm gặp Tả Tình Duyệt, Cố Thịnh trở lại biệt thự, mỗi ngày tăng cường tập luyện, nhưng vẫn như cũ nhớ thương Duyệt Duyệt, hay nhờ tài xế chở mình len lén theo sau lưng Duyệt Duyệt. Nhìn mang theo hai đứa bé trung tâm thương mại, nhà ba người bộ dáng thân mật làm cho hâm mộ. Có lần, thấy Kiều Nam ôm Ninh Ninh đứng ở bên người Duyệt Duyệt, lúc này, trong lòng tràn đầy ghen tỵ, hận thể tiến lên đem Ninh Ninh từ trong tay Kiều Nam đoạt lấy, cái vị trí kia là của đấy!


      Nhưng biết, nếu làm vậy Duyệt Duyệt ghét mình!


      nhờ người tra xét cuộc sống của Duyệt Duyệt ở Viên năm năm qua, Kiều Nam vẫn luôn chắn giữ ở bên cạnh , về phần mục đích của Kiều Nam, rất ràng, Kiều Nam Duyệt Duyệt, so với có lẽ cũng ít, cũng cảm kích người đàn ông này, chăm sóc cho vợ và con !


      Chỉ là, cảm kích là cảm kích, về phần Duyệt Duyệt cùng hai đứa bé, là quả quyết nhường cho Kiều Nam!


      Biệt thự Cố Gia.


      Cố Thịnh nghĩ tới hôm nay nghênh đón người khách, nhìn người đàn ông trước mắt, trong mắt đầy bén nhọn.


      Đôi mắt xanh của Kiều Nam lóe sáng, hài hước nhíu mày, đối mặt với địch ý của Cố Thịnh, chỉ cười tiếng.


      "Mấy năm thấy, tưởng tượng được sống như vậy đấy!" Kiều Nam mở miệng trước, phá vỡ trầm mặc giữa hai người.


      Địch ý? ngược lại cho là mình nên căm thù Cố Thịnh mới đúng, bốn năm bảo vệ ở bên người Duyệt Duyệt, nhưng trong lòng Duyệt Duyệt vẫn bị người đàn ông này chiếm cứ lấy, làm cho thấy mình thất bại, nhìn Cố Thịnh từ xuống dưới, Cố Thịnh bây giờ so với năm năm trước khác xa trời vực.


      " tới làm gì?" Cố Thịnh lạnh lùng nhìn ta cái, mặc dù cảm tạ Kiều Nam chăm sóc Duyệt Duyệt, nhưng vẫn quên ta là tình địch của mình.


      Kiều Nam cố ý mình tới đón Cảnh Hạo về nhà, thoáng ác ý, cười khẽ, "Tôi tới muốn xem chút, Cố Thịnh ngày xưa, hôm nay lại thảm như vậy, thuận tiện cho biết, bốn năm nay là tôi ở bên cạnh Duyệt Duyệt!"


      Dứt lời, quả nhiên nhìn thấy Cố Thịnh càng thêm trầm, Kiều Nam cũng có hạ thủ lưu tình, tiếp tục , "Tôi suy nghĩ, Duyệt Duyệt nhìn thấy như vầy, trong lòng nhất định hết sức ghét bỏ, Cố Thịnh, cảm thấy thế nào?"

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :