1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cạm bẫy hôn nhân: Sự trả thù của tổng giám đốc - Lưu Lãng Hồng Tường ( 247C )

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.2 - Chương 59: Chương Kết (3) - Em rất đẹp!



      Nhưng Cố Thịnh lại thấu hiểu cho tâm trạng của lúc này, nghe thấy rốt cuộc cũng đồng ý, khuôn mặt lo lắng suy tư vừa nãy lập tức trở lên tươi roi rói, kiềm chế được ôm Duyệt Duyệt vào lòng.


      “Tốt quá, biết mà, em là người có tấm lòng thiện lương nhất!” Cố Thịnh thở hắt ra khoan khoái, cược thắng rồi. tiếp tục động não, bản thân nhất định phải tận dụng cơ hội này, dập tắt ý định muốn rời xa của Duyệt Duyệt. Tóm lại suốt cuộc đời này có ý định để người phụ nữ của rời xa , dù là bước.


      Hành động đột ngột của khiến nhíu mày, đúng lúc muốn thoát khỏi lồng ngực của , bên tai lại nghe thấy .


      “Tiểu Ngữ có thai rồi!”


      Câu này làm cho hành động muốn đẩy ra đột ngột sững lại.


      ?“ Có thai rồi ư? Đây là chuyện rất đáng mừng, Cận Hạo Nhiên sắp làm cha rồi sao?


      mặt lên vui mừng, lòng vui mừng thay cho hai người họ. Giây phút này như quên suy tư lúc nãy, quên luôn cả việc Cố Thịnh ôm , hai người cứ như vậy ôm nhau. Trong mắt Cố Thịnh lóe lên tia xảo quyệt, ra Duyệt Duyệt của khi vui mừng đắm chìm trong tâm trạng của . Như vậy lợi dụng điểm này của để tạo cơ hội ình.


      Tuy rằng có chút tiểu nhân, nhưng vì có thể theo đuổi được Duyệt Duyệt, để trước mặt con trai mình có chút mặt mũi, cho dù là tiểu nhân hơn nữa, cũng ngại.


      Chỉ cần làm tổn thương là được!


      Ánh mắt nhìn về hướng hai con chơi, vừa đúng lúc bắt gặp ánh nhìn của Hạo Hạo, Cố Thịnh lộ ra tia đắc ý, giống như khoe khoang thành quả thắng lợi của mình. Vốn nghĩ con trai lộ ra thần sắc khuất phục, ai ngờ lại thấy cậu nhóc nhếch mày, vẫn có vài phần xem thường, đáy mắt như lộ : Chỉ là cái ôm thôi, quan trọng gì chứ? Ôm kiểu như thế, con chả mất tí sức lực nào cũng có được!


      Sắc mặt Cố Thịnh lập tức trầm xuống, đứa con trai này, sinh ra là để làm khắc tinh của !


      ………………


      Những ngày sau đó của Cố Thịnh, giống như phân thân làm ba người, mỗi sáng đều đúng giờ đem bữa sáng đến trình diện ba mẹ con, sau đó đến công ty giải quyết công việc, còn sắp xếp thời gian chuẩn bị hôn lễ cho em , nhưng vẫn hề thấy mệt. Tuy rằng thời gian năm năm qua, chưa bước vào công ty bước, nhưng dựa vào đầu óc sinh ra để làm kinh doanh như , lại chỉ cần vài ba ngày là có thể hiểu đại khái công việc, cả tập toàn dưới lãnh đạo của hoạt động bình thường.


      Hôn lễ của em , nhất quyết phải tổ chức long trọng nhất. Cố Thịnh quay trở về lãnh đạo tập đoàn Cố Thị, tin tức này liên lục vài ngày luôn đăng trang bìa các tờ báo lớn. Giới thương nhân của thành phố A đều thầm tìm cơ hội nịnh nọt lấy lòng . Vì bọn họ đều hiểu , Cố Thịnh lần nữa nắm quyền, nhất định gây ra sóng gió lớn thương trường giống như năm năm trước.


      Giá cổ phiếu của tập đoàn Cố Thị liên tục tăng, Cố Tâm Ngữ vốn có chút lo lắng, lúc này yên tâm cùng chồng chưa cưới thử áo cưới, đợi nửa tháng sau cử hành hôn lễ!


      Cận Hạo Nhiên đưa đến Studio áo cưới xong, đúng lúc nhìn thấy người đứng chờ là Duyệt Duyệt.


      “Chị dâu….” Cố Tâm Ngữ thoát khỏi hình ảnh người phụ nữ thương trường, nghiễm nhiên trở thành khiến người ta chiều, nép mình bên cạnh Hạo Nhiên, khuôn mặt ngập tràn hạnh phúc.


      Tiếng xưng hô đó khiến Duyệt Duyệt có chút ngại ngần, gượng cười “Mau thử áo cưới! trai em nhờ nhà thiết kế bên Pháp thiết kế vài bộ cho em , vừa được đưa đến, chỉ đợi em lựa chọn bộ em thích nhất thôi!”


      Duyệt Duyệt thể thừa nhận, đối với Cố Tâm Ngữ quá tốt còn gì để , năm năm trước cũng vậy! Năm năm sau cũng vậy!


      “Chị dâu thử với em ” Cố Tâm Ngữ buông tay Cận Hạo Nhiên, vui vẻ khoác tay , làm cho Duyệt Duyệt nhất thời biết từ chối sao.


      Tả Tình Duyệt gật đầu với Hạo Nhiên, rồi cùng Tiểu Ngữ bước vào, Cận Hạo Nhìn hai người phụ nữ đó, khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc, sắp kết hôn rồi, nhưng còn Duyệt Duyệt và Cố Thịnh sao?


      Ở bên trong …..


      Cố Tâm Ngữ thay xong áo cưới, cái thai mới có vài tuần ảnh hưởng đến vòng eo của , Tả Tình Duyệt nhìn thấy Tiểu Ngữ mặc áo cưới, đẹp tựa thiên thần, trong đầu xuất hình ảnh bản thân mình mặc áo cưới trước đây. Lúc đó cho rằng mình là người hạnh phúc nhất thế gian, nhưng…..nghĩ tới gì đó khiến nụ cười nét mặt vụt tắt.


      Từ trong gương nhìn thấy khác lạ của Duyệt Duyệt, Cố Tâm Ngữ nhíu mày quay đầu lại, thân mật kéo tay “Chị dâu, chị cũng thử bộ ?”


      Cố Tâm Ngữ đề nghị khiến có thời gian suy nghĩ về chuyện đau lòng trước đây, ngạc nhiên nhìn Tiểu Ngữ, lắc đầu liên tục.”! Em mới là dâu mà! Chị thử làm gì?”


      “Ai được? hai chuẩn bị nhiều váy cưới thế mà, với lại vóc dáng chị với em gần gần nhau, nhất định vừa vặn, thử chị, được ?” Cố Tâm Ngữ nhất quyết muốn phải thử, đương nhiên dễ bỏ cuộc, nhõng nhẽo hết sức như trẻ con thuyết phục , đạt mục đích chịu buông.


      Cuối cùng Tả Tình Duyệt cũng thoát khỏi được miệng lưỡi ngọt ngào của Tiểu Ngữ đành phải gật đầu, được đồng ý của Duyệt Duyệt, Cố Tâm Ngữ như giành được món đồ chơi của mình, vui mừng khôn xiết kéo tay Duyệt Duyệt thử đồ. Cuối cùng cả hai người đều thích bộ áo cưới vô cùng lộng lẫy hoa lệ, bao lâu đợi Tả Tình Duyệt thay xong áo cưới bước ra. Tiểu Ngữ nhìn người phụ nữ trước mắt, há hốc miệng, đôi mặt dường như bám chặt thân thể sao dời mắt được.


      “Chị dâu, chị đẹp quá !” Cố Tấm Ngữ ra cảm nhận trong lòng, phát , bản thân đứng trước Duyệt Duyệt, dung mạo như kém vài phần, hèn chi trước đây Hạo Nhiên lại chị dâu, nếu là đàn ông, cũng !


      “Em mới là người đẹp nhất.” Duyệt Duyệt được khen xấu hổ dám nhìn Tiểu Ngữ, chuyển ánh mắt nhìn vào trong gương, dường như dám tin, trong gương chính là .


      Năm năm trước dâu cùng bước vào lễ đường với Cố Thịnh mang vẻ tinh khiết trong sáng, nhưng hình dáng tại trong tinh khiết đó có thêm vài phần trưởng thành. Giống như thiên sứ và ác quỷ dung hòa vào nhau, mê hoặc ánh mắt người nhìn, cam tâm tình nguyện trầm luân trong cảm giác bị mê hoặc đó, ngay cả khi biết nó là địa ngục cũng cam tâm tình nguyện bước vào.


      “Em rất đẹp!” Cố Thịnh nghĩ tới vừa bước vào được nhìn bức tranh như vậy, chiêm ngưỡng chớp mắt, kìm được mà cất lời khen, nhưng lại khiến Duyệt Duyệt mắc cỡ biết phải làm sao.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.2 - Chương 61: Chương Kết (5) - Ác giả ác báo



      Trong phòng nhiệt tình dần dần dâng cao, bên ngoài Cận Hạo Nhiên giúp Tiểu Ngữ chọn áo cưới.


      “Bọn họ sao vẫn chưa ra?” Cận Hạo Nhiên mấy lần nhìn về phía cánh cửa đóng chặt kia, khẽ nhíu mày, ngay cả cũng nghĩ đến Cố Thịnh đột ngột đến đây. có nghe ta dạo gần đây người phải làm công việc của ba người, phải rất bận rộn sao?


      “Sao lại trở nên ngốc đột xuất thế?” Cố Tâm Ngữ nhìn người đàn ông hàng ngày rất thông minh của mình. trai vào đó lâu như vậy xảy ra chuyện gì rồi? cần suy nghĩ cũng hiểu mà!


      ấy cũng sắp làm cha rồi, việc như vậy cũng nhìn ra!


      Ánh mắt của Cố Tâm Ngữ có chút mờ ám khiến chững lại, lập tức hiểu ra ngay, gượng gạo cười, xem ra lo lắng cho Cố Thịnh là thừa rồi!


      Đợi Cố Thịnh và Duyệt Duyệt ra là chuyện của 2 giờ sau đó. Cố Tâm Ngữ nhìn họ bước từ phòng ra, ánh mắt lóe lên dí dỏm chọc ghẹo, thân mật bước đến khoác tay trai “ hai thèm nhìn đến em mặc áo cưới nha!”


      Giọng điệu rất ganh tỵ, nhìn thấy trai khuôn mặt rực rỡ như mùa xuân biết, chị dâu và trai ở chung phòng, nghi nghờ gì con thỏ trắng rơi vào hang ổ của sói, khẳng định là bị nuốt chửng đến xương cốt cũng chừa.


      Lời của Tiểu Ngữ làm khuôn mặt đỏ vì mắc cỡ càng trở nên đỏ au, như muốn tìm lỗ chui xuống, nghĩ đến hai người họ vừa làm ở trong phòng, thời gian lâu như vậy, đủ khiến cho người ta suy nghĩ liên tưởng, điều này làm sao khiến ngẩng mặt lên được trước Tiểu Ngữ.


      , bảo chồng chưa cưới ngắm em mặc!” Cố Thịnh nhăn mày, nhìn thấy khuôn mặt mắc cỡ đỏ au của Duyệt Duyệt, nhìn Tiểu Ngữ trách lấy, ràng biết Duyệt Duyệt xấu hổ, Tiểu Ngữ nghịch ngợm!


      “Được, người em như em đây tự giác chút, tự biến ngay.” Tâm Ngữ hấp háy mắt, tâm tình cực tốt, xem ra trong lòng trai, chị dâu vẫn quan trọng nhất. vốn cho rằng bản thân rất ganh tỵ, nhưng bây giờ lại hy vọng trai có thể lòng đối tốt với chị dâu, đem em quên cũng sao. Suy cho cùng hạnh phúc của trai là quan trọng nhất, huống hồ bản thân cũng có người thương, đúng sao?


      sà vào lòng chồng chưa cưới “Chúng ta dạo phố chút !”


      “Muốn cùng ? Nếu muốn , đưa em về.” Cố Thịnh cúi người ghé sát bên tai , lo sợ quá mệt mỏi.


      chứ, em muốn .” Tả Tình Duyệt cũng suy nghĩ trả lời, nếu để đưa về bọn họ lại có cơ hội ở riêng, điều này lại càng bị Tiêu Ngữ trêu chọc!


      “Vậy được cùng em.” Cố Thịnh đương nhiên là bỏ qua cơ hội được ở bên , lúc này đem tất cả việc ở công ty vất sang bên, đằng nào cũng có các giám đốc bộ phận ở đó, chỉ cần phụ trách quyết định sách lược là ổn. Nghĩ đến mối quan hệ của hai người tiến thêm bước, việc hôm nay chớ để ngày mai, đạo lý này hiểu!


      Cận Hạo Nhiên và Tiểu Ngữ đối với hành động của hiểu như lòng bàn tay, 4 người đến khu mua sắm. Đây là sản nghiệp của họ Cố, giám đốc thấy Cố Thịnh tới, mình vội vàng tiến đến nghênh đón. Cố Tâm Ngữ tâm tình rất tốt tùy ý lựa chọn đồ, ngược lại Duyệt Duyệt chỉ chú ý bước , ngay cả mặt cũng dám ngẩng lên.


      Cố Thịnh ở bên cạnh , tự nhiên như có gì khoác vai , muốn giãy ra, nhưng nghĩ đến khung cảnh nơi công cộng như vậy, nếu gây ra chú ý, càng thêm khó xử, chi bằng để ôm vai như vậy .


      Cố Thịnh đoán chắc như vậy, trong mắt lộ ra tia đắc ý, nhưng đối với việc cứ cúi mặt xuống, điều này khiến hài lòng, nhìn thấy Tiểu Ngữ mua sắm, giống như phát cuồng, hy vọng cũng tham gia “ cùng chọn mua cho các con vài món đồ được ?”


      Cố Thịnh biết chỉ cần nhắc đến các con, thả lỏng bản thân ra. Quả nhiên, Tả Tình Duyệt có lí do từ chối, dù sao cũng là cha tụi , mua đồ cho các con là tấm lòng của . biết các con nhận được quà của rất vui sướng!


      muốn các con thất vọng, gật đầu, hai người hướng về phía đồ dùng cho trẻ con, đột ngột nhìn thấy khuôn mặt rất quen thuộc, bỗng sững người, đúng lúc ánh mắt người đó cũng nhìn .


      Trần Nhân Như ngờ tại đây có thể gặp Cố Thịnh và Tả Tình Duyệt. đố kỵ ganh ghét của năm năm trước lại trỗi dậy trong , nghĩ rằng bản thân mình tính lên tính xuống, cuối cùng cũng có bất kì hồi đáp nào, Cố Thịnh vẫn là của Duyệt Duyệt!


      “Xin chào Tổng giám đốc Cố, rất vui gặp tại đây, dạo với vợ ư? Cố phu nhân đẹp quá…” Người đàn ông bên cạnh Trần Nhân Như là ông chủ của công ty , từ lâu rất thần tượng Cố Thịnh, có thể gặp được ở đây, ông ta đương nhiên phải tiếp cận thần tượng của mình, đồng thời cũng kỳ vọng có cơ hội được hợp tác làm ăn với Cố Thịnh.


      Cố Thịnh khẽ nhăn mặt, đối với người đàn ông trung niên béo phì trước mặt thấy có chút phiền, lại nhìn qua người bên cạnh là Trần Nhân Như, ánh mắt tỏ vẻ khó chịu “Tôi hình như quen ông!”


      Gương mặt người đàn ông đó có chút ngượng ngùng, nhìn thấy ánh mắt của nhìn Trần Nhân Như, khỏi cau mày, lẽ nào Tổng giám đốc Cố lại có ý với tình nhân của ông?


      “Xin chào thư kí cũ của tôi.” Cố Thịnh nhếch nhếch lông mày, năm năm trước, ta bỗng dưng biến mất, sau đó mới biết, người phụ nữ này có làm vài chuyện ám muội, đồng thời cũng biết Kiều Nam thay , thay Duyệt Duyệt cho ta bài học rồi.


      Bị ánh mắt như thế của nhìn, Trần Nhân Như có cảm giác giống như bị khinh thường.


      ngờ là hai người có quen biết…..” ông cứ nghĩ có thể dựa vào Trần Nhân Như để có chút quan hệ, nhưng lại nghe đến thanh trong trẻo của Cố Thịnh lần nữa cất lên, dập tắt toàn bộ hy vọng của ông ta.


      chỉ là người quen cũ, này từng làm hại vợ tôi. Món nợ lúc đó vẫn chưa tính! Này ông, ta là gì của ông?” Cố Thịnh nhếch nhếch lông mày, đáy mắt phát ra tia sắc bén, chứa đựng lạnh lùng khiến cho người khác rét mà run.


      Người đàn ông đó vừa nghe lập tức đẩy tay ta khoác cánh tay mình ra, lập tức vạch quan hệ “, là gì của tôi cả, tôi với ta hề có bất cứ mối quan hệ nào!”


      Vốn muốn nghĩ dựa vào Trần Nhân Như kết thân với vị vua của giới thương gia này, ai ngờ ta lại là kẻ thù của Cố phu nhân, ông muốn vì tình nhân bé mà liên lụy đến nghiệp của bản thân.


      “Tổng giám đốc Cố, tôi làm phiền và vợ dạo nữa, tôi trước!” ông ta vội vã chạy , vứt lại Trần Nhân Như với khuôn mặt xám xịt.


      ngờ con mắt chọn đàn ông của càng ngày càng tệ!” Cố Thịnh coi thường , thản nhiên liếc ta cái. Người phụ nữ này luôn ình là thanh cao, bây giờ lại rơi vào cảnh làm nhân tình của loại người đó. Đây chính là do ta tự chuốc lấy!


      “Duyệt Duyệt, chúng ta qua bên đó xem .” Cố Thịnh thân mật khoác vai vợ, thèm đoái hoài đến ta

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.2 - Chương 62: Chương Kết (6) - Tả Tình Yên báo thù



      Nhìn bóng dáng bọn họ dời , giọt nước mắt lăn dài . Lời châm biếm của Cố Thịnh như mũi dao nhọn đâm xuyên tim, khiến đau đớn chịu được. Năm năm trước Kiều Nam đem vứt vào vũ trường nơi địa bàn ta quản lý. Đêm đó 10 người đàn ông thay phiên nhau làm nhục, hành hạ thân thể , đến cả phản kháng lại cũng có sức, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.


      Từ đó trở phải chịu đựng cuộc sống làm trò mua vui cho đám đàn ông, năm năm qua bị bán cho vô số đàn ông làm nhân tình, loại hạng trung. vô cùng căm ghét cuộc sống như vậy. hối hận, nhưng hối hận có tác dụng gì chứ? thể thay đổi được những chuyện phát sinh trong quá khứ!


      Nhìn dòng người qua lại, đến trốn cũng trốn được, bởi vì dù cho trốn đâu, cũng đều bị bắt lại, ý nghĩ bỏ trốn chỉ làm cho cuộc sống tiếp sau đó của thêm tệ hại mà thôi.


      Trong lòng nổi lên tia đau xót, người đàn ông đó vứt bỏ , nhưng biết, lát nữa lại được sắp xếp cho người đàn ông khác. chỉ có thể làm tình nhân của họ, đồng thời cũng có tư cách chọn lựa.


      Tả Tình Duyệt bị khoác vai vào khu mua sắm của trẻ con, nhưng tâm trạng vẫn còn suy nghĩ đến Trần Nhân Như, người đàn ông đó cũng vô tình!


      ấy hình như rất tội nghiệp!” mở lời, nét mặt đau đớn của Trần Nhân Như vừa rồi vẫn quẩn quanh trong đầu , tuy rằng năm năm trước ấy từng làm hại , nhưng việc qua lâu lắm rồi mà?


      Cố Thịnh thầm hiểu, người phụ nữ của nhất định lại mềm lòng, “Em chính là quá hiền lành! Mặc kệ ta, chúng ta lựa đồ cho các con!”


      vẫn là mong muốn mềm lòng của áp dụng trong trường hợp của nhiều chút, thương hại đồng tình với nhiều hơn nữa!


      …………………………


      Thời gian nửa tháng rất nhanh trôi qua, Cố Thịnh chuẩn bị hôn lễ rất long trọng hoành tráng. Sáng sớm, tự mình lái xe đến trước căn hộ của Duyệt Duyệt, vội vã gõ cửa, lúc mở cửa cho , nhìn thấy xuất ánh mắt phút chốc tràn ngập ánh sáng rạng ngời.


      “Em đẹp quá!” Cố Thịnh kìm chế được bước lên hôn lên trán . Thời gian gần đây luôn có những hành động thân mật với . Tả Tình Duyệt từ lúc đầu là bài xích , bây giờ quen với hành động đó, lại còn muốn phản kháng nữa.


      Được khen Tả Tình Duyệt trong lòng như được uống mật ngọt, con tim như muốn bay lên, giống như quay trở về những ngày đầu được tán tỉnh.


      Ngước mắt đánh giá Cố Thịnh, hôm nay vẫn đẹp trai như xưa, ngoài vóc dáng ngày xưa của bây giờ khuôn mặt còn có thêm nụ cười tươi sáng, khắp người mất vẻ u ám, lại có thêm nét ấm áp, khiến người nhìn sao dời mắt. Thời gian gần đây, mỗi đêm trong đầu luôn xuất khuôn mặt của . Mỗi lần nghĩ đến Cố Thịnh, bớt rất nhiều hình ảnh bị tổn thương của năm năm trước, có nhiều hơn hình ảnh của năm năm sau, hình ảnh lòng thương các con.


      Hoặc là…. …….


      “Daddy đẹp trai ghê á!” Ninh Ninh đứng cạnh sấn đến, nở nụ cười rạng ngời, giống như cực kì bất mãn việc Daddy từ lúc bước vào cửa đến giờ chỉ chú ý đến mẹ thôi. nhóc thừa nhận là mẹ rất đẹp, nhưng nhóc cũng là xinh đẹp đó thôi, Daddy cũng phải khen nhóc mới đúng chứ?


      Cố Thịnh nhún vai, cúi người xuống bế con lên, hôn lên trán nhóc y như làm với Duyệt Duyệt “Con cưng của cha cũng rất đẹp!”


      Cố Thịnh cảm thấy bản thân hạnh phúc vô cùng, có người phụ nữ bên cạnh, có con trai con cưng, cuộc đời có ba mẹ con, còn có điều gì khát khao nữa đâu?


      “Ninh Ninh lớn lên đẹp hơn cả mẹ!” Ninh Ninh nghênh mặt, chú Kiều , nhóc có di truyền rất tốt từ mẹ, chuyện lớn lên đẹp hơn mẹ phải là việc thể!


      Tả Tình Duyệt dở khóc dở cười, Cố Thịnh nựng chóp mũi nhóc, muốn với con rằng, bất luận là thế nào nữa, trong tim , mẹ nhóc luôn đẹp nhất!


      Cả nhà bốn người rất nhanh xuất phát, Cố Thịnh và Duyệt Duyệt ngồi lên chiếc xe phía trước. Cảnh Hạo và Ninh Ninh ngồi lên chiếc xe phía sau, hai chiếc xe lộng lẫy hướng về phía lễ đường chạy .


      “Các con ở phía sau liệu có ổn ?” hiểu sao có loại dự cảm tốt, có chút hội hận vừa rồi để các con ngồi xe khác.


      “Yên tâm , có gì đâu.” Cố Thịnh nhàng đặt tay lên tay , khẽ khàng nắn bóp “Kĩ thuật lái xe của tài xế rất tốt, dặn dò rồi, có thể lái chậm chút.”


      Cố Thịnh thế cũng làm Duyệt Duyệt dứt hẳn lo lắng, nhưng lại muốn làm ảnh hưởng đến việc lái xe, thỉnh thoảng vẫn nhìn qua kính chiếu hậu, xác định xe phía sau ở rất sát, mới yên lòng chút.


      chiếc xe chạy phía sau xe Duyệt Duyệt.


      Ninh Ninh đùa nghịch chiếc váy sa tanh của mình, lần đầu làm dâu phụ , trong lòng rất phấn khích, ngược lại Cảnh Hạo lại yên tĩnh ngồi bên cạnh em , ánh mắt lúc đó rất chững chạc ra dáng người lớn!


      Đột nhiên cậu phát xe dường như theo kịp xe của Daddy ở phía trước, Cảnh Hạo khẽ nhíu mày “Chú ơi, chú lái nhanh chút nữa , Ba mẹ cháu thấy xe chúng ta chạy phía sau lo lắng.”


      Cậu từ trước đến nay rất hiểu mẹ, mẹ nhất định là đường luôn dõi theo xe của bọn họ ngồi.


      “Cháu yên tâm, chú chở các cháu đến nơi an toàn mà” tài xế nhàng , thanh có chút cố ý trầm xuống, dưới mũ lưỡi trai lại lộ ra khuôn mặt của phụ nữ. Tài xế này ngờ chính là Tả Tình Yên, ta luôn mai phục trước căn hộ của Duyệt Duyệt chờ đợi cơ hội ra tay. Lại ngờ hôm nay có thể bắt được cơ hội tốt như vậy, nhân lúc tài xế vệ sinh, dùng tiền thuê vài tên lưu manh, đánh ngất tài xế tại chỗ vắng, tự mình lái xe thế vào.


      ta đưa đám trẻ đến đúng nơi, nhưng lại phải là nơi mà bọn chúng muốn đến. Dạo gần đây, trong quá trình nấp, ta phát ra hai đứa bé này chính là mạng sống của Tả Tình Duyệt, mà Tả Tình Duyệt lại là mạng sống của Cố Thịnh, chỉ cần có hai đứa nhãi này nằm trong tay, tin mình lại trừ khử được Cố Thịnh và Tả Tình Duyệt!


      Đáy mắt phun ra tia đáng sợ. Từ trước tới nay luôn thông minh nhanh nhạy, Cảnh Hạo như cảm thấy bầu khí xe có chút kì quái, kiềm được nhìn kĩ tài xế trước mắt.


      ra là dì à! Dì tại sao lại bắt chước giọng đàn ông?” Cảnh Hạo khẽ cau mày, cậu nhóc tinh ranh vặn hỏi người đội mũ lưỡi trai ngồi phía trước lái xe kia, nó chỉ có thể phân biệt được giới tính của người đó, lại nhìn được dung mạo cố ý che giấu của ta.


      Tả Tình Yên ngờ được con mắt của đứa nhóc này sắc bén như vậy. Quả nhiên hổ là con trai Cố Thịnh, nhưng lúc này vẫn trấn tĩnh y như cũ “Dì có bắt chước, tại giọng của Dì vốn trầm thấp như vậy.”


      Trong lòng nghĩ đối phó với hai đứa nhóc này dễ như trở bàn tay, chỉ là đánh giá quá thấp hai đứa trẻ này!

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.2 - Chương 63: Chương Kết (7) - Dùng các con để uy hiếp



      Đôi lông mày của Cảnh Hạo nhíu càng chặt hơn, người phụ nữ này dối quá kém. Lúc này Cảnh Hạo lập tức cảnh giác, quan sát thấy xe của mình bị rớt lại phía sau cách xe của ba mẹ quá xa rồi, Cảnh Hạo nhắc nhở: “Dì ơi, dì mau lái nhanh chút !”


      Tả Tình Yên nhận thấy được đề phòng của Cảnh Hạo, trong bụng bất giác rủa thầm, nhìn thấy trước mặt có lối rẽ, dứt khoát cho xe rẽ hướng đó, tăng tốc độ hướng về phía đó lái .


      “Dì định làm gì hả?” Cảnh Hạo quát lên, lập tức hiểu ra người phụ nữ này có ý tốt, cảnh giác che chắn trước mặt Ninh Ninh.


      “Ha…haha ,thằng nhóc, mày im miệng cho tao, đợi đến lúc đó mày biết tao định làm gì!” Cảnh Hạo xem kĩ tình thế lúc này, bọn chúng thể liên lạc với ba mẹ được, bọn chúng chỉ là trẻ con, thể đối phó với người lớn như ta. lựa chọn sáng suốt nhất lúc này là lặng lẽ quan sát tình hình. ta dẫn bọn chúng , chừng chỉ muốn bắt cóc bọn chúng, đòi Daddy tiền chuộc mà thôi. Dù sao Daddy cũng là tổng giám đốc của tập đoàn Cố Thị, cái loại bắt cóc đe dọa đòi tiền chuộc này cũng xa lạ gì.


      Cậu hy vọng cha mẹ mau phát khác lạ, nhanh chóng đến cứu chúng!


      chiếc xe khác, trong lòng Duyệt Duyệt đột nhiên nhói lên, vô thức nắm lấy cánh tay Cố Thịnh “Thịnh, em cảm thấy có chút ổn, lái chậm nữa , em nhìn thấy xe của các con rồi.”


      mặt tràn ngập lo lắng, trái tim đập loạn xạ ngừng, trong lòng có loại dự cảm bất an vô cùng.


      “Được… được, em bình tĩnh, lái chậm lại rồi.” Cố Thịnh cho rằng có chuyện phát sinh, chỉ là thả tốc độ chậm lại rồi mà lúc sau mãi vẫn thấy bóng dáng xe của bọn trẻ theo sau, nháy mắt trong lòng cũng trở lên lo lắng.


      “Làm sao đây? Sao vẫn chưa nhìn thấy xe của các con?” thanh của Duyệt Duyệt lộ ra nghẹn ngào, vừa rồi nên cho phép các con ngồi ở xe khác.


      “Duyệt Duyệt đừng mất bình tĩnh, có chuyện gì đâu.” Cố Thịnh nhíu chặt lông mày, cũng muốn biểu lộ quá nhiều lo lắng. Vì muốn lo lắng hơn nữa, lấy điện thoại ra gọi cho tài xế, gọi rất lâu đều có người nghe máy. Giờ phút này trái tim như thắt lại, ý thức được tính nghiêm trọng của việc, lập tức quay đầu xe.


      Duyệt Duyệt theo bản năng cấu chặt vào đùi mình, móng tay gần như đâm vào thịt, cắn chặt môi, cần hỏi gì cả, vừa rồi nhìn hành động của biết nhất định là xảy ra chuyện rồi. Cả người như bị buộc chặt cứng ngắc lại, cho phép hai con xảy ra bất kì chuyện gì!


      “Duyệt Duyệt, đừng làm thương bản thân, yên tâm nhất định để các con có chuyện gì hết.” nhìn thấy hành động tự hành hạ bản thân của , thương tiếc , càng tăng tốc độ, bao lâu sau, chuông điện thoại reo, nhấc máy ngay lập tức.


      “Alo!” mơ hồ cảm thấy cuộc điện thoại này có liên quan đến các con. Quả nhiên như vậy, thanh của người phụ nữ vang lên trong điện thoại làm sững sờ.


      muốn gì?” Giọng lạnh lùng hỏi, vừa nghe giọng ta, đoán được là ai, ngờ trừng phạt của mình dành cho ta năm năm trước chưa đủ để ta chịu ngoan ngoãn, bây giờ lại tiếp tục làm loạn!


      Muốn làm hại các con phải xem có đồng ý !


      “Thịnh, trí nhớ tốt, qua nhiều năm như vậy rồi vẫn nhận ra giọng của em, thay em hỏi thăm người ngồi bên cạnh Duyệt Duyệt, rằng……hai đứa của ta vẫn bình an vô !” giọng điệu của có vài phần tà ác, giống như cực kì hài lòng với tất cả những chuyện gây ra. chính là muốn nhìn thấy bộ dạng hoảng loạn của Cố Thịnh, bộ dạng đau lòng của Tả Tình Duyệt. , tất cả đều đủ, còn muốn hủy diệt Tả Tình Duyệt, Cố Thịnh, đồng thời cũng muốn hủy diệt hai nghiệt chủng này!


      liếc Duyệt Duyệt cái, càng nhíu chặt lông mày hơn nữa: “ , muốn gì? Tiền sao? muốn bao nhiêu tôi cũng đưa!”


      Tả Thị năm năm trước phá sản rồi, vị đại thiên kim tiểu thư của nhà họ Tả này đến hôm nay sớm mất cuộc sống giàu sang đó rồi.


      “Haha…tiền ư? , tôi cần những đồng tiền thối tha của , các con của rất đáng nha, xem bọn chúng khóc lóc cầu cứu ra sao, giọng ngây thơ như vậy nghe hay lắm đúng ?” Tả Tình Yên cười như điên, nhìn thấy hai đứa nhóc bị buộc ghế, ánh mắt của thằng nhóc còn trừng mắt với , ánh mắt đó cực giống Cố Thịnh, đồng thời gương mặt của con nhóc kia càng khiến điên tiết!


      “Cấm làm thế, nếu hối hận!” giọng lạnh lẽo, trong lòng cũng dám chắc chắn, vì bên cảm nhận được giọng của người đàn bà đó trong điện thoại nổi cơn điên.


      “Hối hận? giỏi thử , xem tôi có hối hận hay !” Tả Tình Yên dám làm thế này cho dù có chết cũng muốn gia đình bốn người họ chết cùng !


      Ngồi bên cạnh Duyệt Duyệt nghe thấy chuyện điện thoại, trong lòng càng đoán già đoán non như ngồi đống lửa, cướp điện thoại tay “Đừng làm hại chúng, xin , muốn gì tôi đều đáp ứng, nhưng cầu xin đừng làm hại hai đứa bé!”


      Tả Tình Yên nghe thấy giọng của Duyệt Duyệt, ý niệm muốn báo thù càng đậm nét trong mắt, trong lòng cũng chầm chậm tăng lên sư hưng phấn, em của dường như rất thương hai đứa nhóc này!


      “Được, tôi làm hại bọn nó, nhưng có phải là nên đến đây rước hai đứa cháu ruột của tôi về hay ?” Tả Tình Yên mở miệng, lắc ly rượu cầm trong tay, mặc cho ly rượu vang đỏ óng ánh trong tay sóng sánh trong ly, vốn động tác này rất gợi cảm, nhưng lại phối hợp cùng khuôn mặt bị hủy hoại, lại đặc biệt quỷ dị.


      “Tôi lập tức đến ngay, các người ở đâu?” Duyệt Duyệt vội vàng hỏi, rảnh nghĩ qua nhiều nữa, thậm chí là có liều cái mạng này, đều phải bảo vệ an nguy cho các con.


      Tả Tình Yên cho bọn họ địa chỉ, lập tức dập điện thoại. bây giờ chỉ cần đợi hai người bọn họ tới, nhất định là còn khối chuyện để làm. Nhiều năm chưa gặp, đương nhiên phải tặng cho em mình món quà cực lớn chứ, đồng thời cũng tặng luôn cho gia đình bọn họ món!


      Túy ý quăng điện thoại xuống đất, Tả Tình Yên ngửa cổ uống hơi hết ly rượu còn dở trong ly, “xoảng” tiếng, cái ly bị đập vỡ tan tành dưới đất, nhìn những mảnh vỡ thủy tinh sàn, đáy mắt Tả Tình Yên lộ tia tàn nhẫn.


      Cúi xuống nhặt lên miếng vỡ thủy tinh, từng bước từng bước đến gần trước mặt Cảnh Hạo và Ninh Ninh, ánh mắt di chuyển hai khuôn mặt xinh đẹp bé , “ cặp song sinh xinh đẹp, nhưng…… biết khuôn mặt này mà có thêm hai vết sẹo, liệu có còn xinh đẹp nữa nhỉ!”


      Khóe miệng nhếch lên lộ ra tia ác độc, cầm mảnh vỡ thủy tinh trong tay tiến sát tới Cảnh Hạo, đối diện trực tiếp với ánh mắt sắc như dao của cậu nhóc, trong lòng khỏi ngẩn ra, lập tức chuyển qua phía Ninh Ninh.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Q.2 - Chương 64: Chương Kết (8-) - Vì các con, chấp nhận hủy dung



      “Huhu….” Ninh Ninh nhìn thấy vật sắc nhọn liền khóc lớn, tuy còn nhưng nghe thấy lời bà ta vừa rồi cũng biết bà ta định làm gì mình, đừng mà, nhóc muốn mặt vạch hai đường, nếu vậy lớn lên xinh đẹp nữa.


      sợ hãi của Ninh Ninh đúng như ý muốn của Tả Tình Yên, bi thống cất tiếng cười, trong mắt càng bốc cháy ngọn lửa báo thù, trong lòng quyết, cầm miếng thủy tinh vỡ tiến về phía Ninh Ninh càng ngày càng gần.


      “Chậm !” Cảnh Hạo đột nhiên , khiến động tác của Tả Tình Yên chững lại, chuyển sang nhìn cậu bé có đôi mắt lanh lẹ kia。


      “Mày định giở trò gì?” Tả Tình Yên híp mắt nhìn nó, trong lòng có chút đề phòng.


      “Cháu chỉ là đứa trẻ con, đứng trước dì có thể giở được trò gì chứ? Cháu chỉ muốn , thay vì lúc này đây rạch nát khuôn mặt của tụi cháu, chi bằng đợi cha mẹ cháu tới, ở ngay trước mặt họ làm điều này, cháu bảo đảm bọn họ rất đau đớn. Mẹ cháu rất tụi cháu!” Cảnh Hạo dường như rất thành ý cho ta lời khuyên, cậu bé nhìn ra, người phụ nữ này tuy dùng khăn che hết nửa khuôn mặt bên dưới, nhưng nó dựa vào nửa khuôn mặt bị che nhận ra người phụ nữ này khá giống mẹ.


      Bà ta rốt cuộc là ai? Điểm này, nó cần truy cứu, lúc này điều quan trọng hơn cả là trước khi cha mẹ tới phải bảo vệ an toàn cho em , đây là trách nhiệm làm trai của nó!


      “Haha…tên nhóc, lời đề nghị của mày tệ, đứng trước mặt bọn họ….ha…ha” Tả Tình Yên dường như tưởng tượng đến cảnh đó, nhất định là rất phấn khích “Được, coi như tao nể mặt chúng ta có chút quan hệ máu mủ, tao đứng trước mặt cha mẹ chúng mày rạch nát khuôn mặt xinh đẹp này!”


      Cho dù bất kì giá nào cả nhà bọn mày đừng hy vọng có thể rời khỏi nơi này, trước đó muốn tận hưởng ngồi nhìn bộ dáng đau khổ của bọn chúng.


      Cảnh Hạo cau mày, nó đạt được mục đích cuối cùng cũng nhàng thở hắt ra, nhưng trong lòng vẫn thầm cảnh giác như cũ. Ninh Ninh nghe thấy tạm thời bị rạch mặt, lập tức ngừng khóc, nhóc biết có trai ở bên, trai nhất định bảo vệ mình.


      Tả Tình Yên mặc kệ hai đứa nhóc bị buộc ghế, tự mình bước ra khỏi phòng, lâu sau quay lại xách theo cái thùng, trong đó có chứa xăng. Đây chính là món quà dành cho gia đình bọn họ, trận hỏa hoạn, đủ để khiến cho gia đình chúng có thể đoàn tụ cùng nhau dưới địa phủ rồi.


      Mùi khó ngửi đó khiến Cảnh Hạo thầm hiểu ra, người đàn bà này điên rồi, giây phút này nó chỉ mong muốn cha có thể bảo vệ được mẹ và em , đừng đề bà ta toại nguyện!


      Khoảng nửa giờ sau, Cố Thịnh lái xe với tốc độ cao nhất dừng trước cửa địa chỉ Tả Tình Yên đưa cho. Đây là vùng ngoại ô của thành phố A, xung quanh rất vắng vẻ, ngoài cái kho phế liệu, nhìn thấy bất cứ ngôi nhà nào gần đây, bọn họ rất dễ tìm được.


      Xe dừng trược cửa kho, Tả Tình Duyệt vội vàng xuống xe, chạy về hướng kho.


      “Ninh Ninh, Hạo Hạo….” Tả Tình Duyệt kêu lớn gọi tên các con, lúc đướng tới đây muốn phát điên, trái tim như muốn thoát khỏi lồng ngực, chỉ cần nghĩ đến cảnh hai con bị nguy hiểm, trái tim như bị bàn tay nào đó bóp chặt, hô hấp như tắc nghẽn.


      Cố Thịnh đuổi kịp , cũng lo lắng kém , lại biểu lộ ra ngoài, sợ nhìn thấy càng lo hơn.


      Hai người bước vào kho, quả nhiên nhìn thấy các con bị trói ghế, nhìn thấy cha mẹ tới, trái tim như bị buộc chặt của bé lập tức được giải thoát.


      “Mẹ, Daddy…” Ninh Ninh muốn bay qua đó, nhào vào lòng mẹ ngay tức khắc, nhưng bị trói chặt, dây thừng thô ráp trói tay khiến nhóc thấy rất đau.


      “Ninh Ninh….” Duyệt Duyệt nghe thấy thanh chịu ủy khuất của con , trái tim như xoắn lại, cả người tức tốc lao lên phía trước, nhưng từ trong kho vang lên tiếng lạnh lẽo lại làm cho bước chân của lập tức chững lại.


      “Đứng yên đó! Chỉ cần mày bước thêm bước nữa, cẩn thận hai cái mạng của tụi nó còn!” Tả Tình Yên nhếch mép lộ ra tia tàn nhẫn.


      “Chị, đừng làm hại bọn , chị muốn gì cứ nhắm vào em, bọn trẻ vô tội mà!” Duyệt Duyệt với người phụ nữ đứng bậc cao kia, năm năm gặp, hôm nay mới biết, năm năm trước bản thân rời , chị đóng vai .


      luôn biết ba mẹ đối xử với mình thương gì, cũng hoang tưởng có thể chiếm được tình của họ, nhưng người thân của nhau lại đối nghịch như vậy, lại khiến đau khổ vô cùng.


      “Vô tội? Hừ, có trách trách bọn chúng là con của mày!” Tả Tình Yên hứ giọng lạnh lùng, vô tội? vô tội ư? Khuôn mặt bị Cố Thịnh hủy rồi, vô tội à? Giây phút này Tả Tình Yên chỉ nghĩ đến tất cả uất ức mình phải chịu, mà hoàn toàn quên rằng tất cả mọi chuyện đều là do bản thân tự làm tự chịu!


      rốt cuộc muốn gì?” Cố Thịnh lạnh lẽo , ánh mắt bén nhọn bắn về phía Tả Tình Yên, người phụ nữ này nếu dám động vào các con , tuyệt đối tha cho ta!


      thấy sao?” Tả Tình Yên tháo chiếc khăn dùng để che vết sẹo xuống, nửa khuôn mặt là những vết sẹo rất đáng sợ, chằng chịt giao nhau, khiến cho người khác có cảm giác lợm giọng mắc ói khi nhìn vào.


      Vết sẹo đó khiến cho Duyệt Duyệt nghẹn họng, ngay cả Ninh Ninh và Hạo Hạo cũng nhăn mày nhăn mặt, nếu như bà ta có vết sẹo đó khuôn mặt giống hệt mẹ, chỉ là đẹp bằng mẹ, hèn chi vừa rồi mẹ gọi ta là chị!


      Tất cả mọi người ở đây chỉ có Cố Thịnh vẫn trấn tĩnh. ra ta muốn báo thù sao?


      Năm năm trước chỉ là muốn cho ta bài học, những vết sẹo này đối với ta mà , vẫn còn quá , nếu như sớm biết hôm nay ta dám bắt cóc các con , lúc đó do dự làm cho ta tàn phế luôn.


      “Được, nếu hỏi tôi muốn gì, vậy tôi cho biết, ở đây có con dao, bây giờ…..Tả Tình Duyệt tao muốn mày giống như tao, mặt cũng có vài vết sẹo, tao muốn mày tự mình ra tay, ở mặt rạch vài nhát dao, nếu …..” Tả Tình Yên nhảy xuống bậc cao, ném con dao xuống đất trước mắt Duyệt Duyệt, theo đó về hướng Ninh Ninh, Cảnh Hạo, đoạn tiếp sau cần phải ra, cũng đoán được, trong miệng ta uy hiếp là gì?!


      “Được, tôi làm, chỉ cần chị đừng làm hại con tôi!” Duyệt Duyệt đắn đo suy nghĩ lập tức nhặt con dao lên, nắm chặt trong tay. Nhắm mắt lại, hướng về khuôn mặt mình rạch nhát…..


      “Đừng , Mẹ….” Ninh Ninh và Cảnh Hạo đồng thời hét lớn, Ninh Ninh thậm chí khóc rống lên, muốn, nhóc muốn mẹ bị thương!

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :