1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cạm bẫy hôn nhân: Sự trả thù của tổng giám đốc - Lưu Lãng Hồng Tường ( 247C )

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 20 : gian tình



      Tôn Tuệ San đột nhiên thổ lộ, khiến Cố Thịnh khẽ cau mày, trong mắt vui, mới vừa rồi ở phòng khách, cũng phát hiệnánh mắtngười phụ nữ này nhìn tầm thường, nhưng nghĩ đến, ra là chị họ của Tả Tình Duyệt cũng rất hám trai


      Màu đen trong con ngươi ngưng tụ lại chút trầm, là chị họ của Tả Tình Duyệt làm cho vốn muốn đẩy ra, lại đột nhiên cứng đờ, khóe miệng nâng lên tia châm chọc, "Chị đừng quên, tôi là chồng của em họ chị đó!"


      "Em bất kể! Em bất kể là ai, em chỉ biết em thích , em từ rất lâu rồi, em muốn trở thành người phụ nữ của , . . . . Cho dù là đêm thôi cũng được!" Tôn Tuệ San bằng bất cứ giá nào, cho dù là trở thành tình nhân của người đàn ông này, cũng cam tâm tình nguyện.


      "A? Vậy chẳng phải là chị em nhà chị muốn chung chồng?" Cố Thịnh trong mắt khinh bỉ càng đậm, xoay thân thể lại, che giấu tốt cảm xúc trong mắt, nâng lên cằm của Tôn Tuệ San, người phụ nữ này cũng có thể là xinh đẹp, thế nhưng lại càng thích nét đẹp ngây thơ của Tả Tình Duyệt. . . . . . Nhưngnếu như có thể lợi dụng người phụ nữ này để trả thù Tả Tình Duyệt, cũng để ý mình lên giường với người nào!


      Dù sao trừ Tả Tình Duyệt, những người phụ nữ khác chỉ là công cụ phát tiết mà thôi!


      "Nếu như muốn cho em họ biết, em có thể len lén phục vụ , em để ý danh phận đâu! Em chỉ là thích , muốn cùng ở đây!" Tôn Tuệ San cởi ra y phục của mình, bộ ngực ngạo nghễ nhất thời ra trước mắt Cố Thịnh, người đàn ông nào có thể chống cự được lại thân thể trần truồng hấp dẫn như vậy.


      Nhưng Cố Thịnh cũng giống những người đàn ông bình thường khác, với anhcó dạng phụ nữ nào mà chưatừng thấy qua! Huống chi người phụ nữ này có ý đồ gì, rất ràng!


      Đột nhiên, tầm mắt của rơi vào khẽ hở cửa, khóe miệng nâng lên chút tà ác, bàn tay khoác lên bộ ngực mềm mại của , cúi người ở bên tai của , "Em mê người, làm cho kịp chờ đợi muốn em!"


      xong, thân hình cao lớn ôm ngang Tôn Tuệ San lên, ném vào tấm nệm màu hồng giường.


      Tôn Tuệ San trong lòng vô cùng vui sướng, muốn ! thành công rồi! Thành công dẫn dụ người đàn ông này rồi!


      Nhưng khi phát mình giường Tả Tình Duyệt, y phục người bị cởi dần, ngăn trở động tác của người đàn ông lại, "Đợi chút, nơi này là phòng của em họ, là giường của em ấy! Chúng ta. . . . . ."


      Ngộ nhỡ lát em họ lên phát ra làm sao bây giờ?


      "Thế nào? Em sợ? có gan ở chỗ này câu dẫn , còn sợ làm ở chỗ này?" Cố Thịnh cố ý đem thanh đề cao, thay vì mơ hồ ra tia vui, ánh mắt lại như có như liếc về phía cánh cửa, hình như là cố ý cho người khác nghe….


      ". . . . . . Em sợ!" Tôn Tuệ San quyết bất cứ giá nào, phòng của em họ thế nào? Hoặc ở chỗ này càng thêm kích thích! Huống chi, để cho Tả Tình Duyệt phát phải tốt hơn sao? Để cho ta nhận thực tế, chồng của ta giường côcùng chị họ mình hoan ái!


      Trong đầu lại lên tư thế bộ của Tình Duyệt, trong mắt của Tôn Tuệ San chợt lóe sáng, ngược lại muốn xem đến phản ứng của Tả Tình Duyệt sau khi biết tất cả những chuyện này!


      Nghĩ tới đây, Tôn Tuệ San càng tiến gần sát thân thể của người đàn ông. . . . . .


      Trong phòng, thanh mập mờ của hai người hồi lại truyền ra ngoài, mà ở ngoài cửa, tay Tả Tình Duyệt gắt gao nắm chặt, bên tai quanh quẩn đối thoại của bọn họ, sắc mặt nhất thời tái nhợt, giống như lúc nào cũng có thể quỵ xuống!

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 21 : Lời cảm ơn hoang đường



      Tả Tình Duyệt nghĩ tới mình thấy màn như vậy, nghĩ đến bọn họ ở giường của lăn lộn, trong lòng mặc dù hết sức muốn vào đem hai người từ giường của kéo xuống, nhưng bước chân vẫn dừng lại, khuôn mặt đầy khổ sở, chậm rãi kéo cửa đóng lại.


      Đây là Cố Thịnh cố ý trả thù !


      Nhưng ngờ, chị họ ngày thường vẫn đối tốt với mình lại làm ra chuyện như vậy!


      Trong lòng cảm thấy đau đớn, đôi tay Tả Tình Duyệt ôm chặt mình, thân thể trượt xuống dọc theo cánh cửa, cả người ngồi luôn xuống đó, nhắm mắt lại, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống. cho là đem mình đưa cho người đàn ông khác chà đạp làm cho thống khổ nhất rồi, nhưng vừa rồi mới phát , nhìn cùng người phụ nữ khác lên giường mới làm ình đau đớn quặn thắt!


      "Cố Thịnh. . . . . . có biết hay , rất tàn nhẫn!" Tả Tình Duyệt thấp giọng nghẹn ngào, giờ phút này, chỉ muốn ở mình gặm nhấm vết thương, nhưng ba mẹ vẫn còn ở trong phòng khách, nếu hai người biết chân tướng tình, nhất định lo lắng cho tình trạng của !


      Cố nén đau trong lòng, Tả Tình Duyệt lau khô nước mắt, hít sâu mấy cái, "Mộng sớm tan tành, cần gì phải để ý ta và người đàn bà nào ở cùng nhau? Tả Tình Duyệt, mày nên quá ngu ngốc!"


      tự an ủi mình xong, phải trở nên lãnh đạm thôi. biết, con đường của mình sau này rất khó , nếu như quá mức để ý, bị cuộc hôn nhân này hành hạ bản thân, cuối cùng chắc hoá điên mất!


      Thời gian dần trôi, Tả Tình Duyệt biết đợi bao lâu, rốt cuộc, người ở bên trong mở cửa phòng ra. Cố Thịnh thấy Tả Tình Duyệt ở bên ngoài cũng có gì bất ngờ, khóe miệng nhếch lên cười, tới bên cạnh , ôm chầm lấy người , "Vợ à, đây là lần đầu tiên thăm phòng của em đó, còn cám ơn chị họ thay thế em dẫn thăm phòng của em!"


      Giọng kia, làm như vừa rồi bọn họ ở bên trong có xảy ra chuyện gì ấy!


      Tả Tình Duyệt đột nhiên ngẩn ra, nhất thời cảm thấy tay đặt ở bên hông mình mang lại cho cảm giác ghê tởm, ghét dùng tay sờ qua người phụ nữ khác lại chạm vào , theo bản năng muốn tránh ra, lại bị ôm càng chặt hơn, biết cố ý!


      "Em , thế nào? Em phải cao hứng vì vào phòng của em sao?" Cố Thịnh nhếch miệng, hết sức hài lòng thấy được đả kích từ gương mặt ! Trong lòng sinh ra tia khoái cảm vì trả được thù. Nhưng bởi vì sắc mặt tái nhợt của , từ trong đáy lòng lại có chút thương tiếc nhóm lên, điều này làm cho cực kỳ vui, như muốn chứng minh đối với có thương xót, nhất thời càng thêm hung ác, muốn ép trả lời, bàn tay đặt ở hông của ngừng dùng sức.


      Tả Tình Duyệt bị đau, hung hăng chống lại đôi mắt của , nụ cười mặt cho phép làm trái ý, tại sao lại có thể có người đàn ông ác ma như vậy!


      Cố Thịnh thân mật tiến tới bên tai , "Đây là nhà ba mẹ !"


      Cảnh cáo vừa ra, quả nhiên cảm giác được người phụ nữ trong lòng run rẩy, mắt thoáng qua tia như ý, qua, Tả Tình Duyệt muốn cùng đấu, còn quá non !


      Tả Tình Duyệt nắm chặt đôi tay, rất muốn đem nụ cười của đánh tan nhưng uy hiếp của cùng với ý nghĩ trong đầu lên, thể để cho ba mẹ biết, muốn họ vì lo lắng!


      "Làm sao lại mất hứng như thế? Cám ơn chị họ!" Tả Tình Duyệt trong nội tâm cười khổ, là chuyện đáng châm chọc, chồng cùng người phụ nữ khác ở giường của làm loạn, mà lại phải mở miệng cám ơn người phụ nữ kia! tiếng cám ơn này tựa như nhát dao cắt vào lòng , đau đớn dứt!


      "Đừng khách sáo, chăm sóc Thịnh là việc chị nên làm mà!" Tôn Tuệ San mới ra đến cửa, nhìn thấy Tả Tình Duyệt, trong lòng có chút giật mình, nhưng nhìn côsắc mặt tái nhợt, ta cũng hiểu, mới vừa rồi tất cả những gì xảy ra bên trong côđã nghe được, nếu biết, ta cũng dối trá che giấu làm gì, vừa đúng có thể quang minh chính đại giành lấy người đàn ông này từ tay em họ!


      Trong mắt thoáng qua tia đắc ý, Tôn Tuệ San ngay trước mặt Tả Tình Duyệt, đá lông nheo với Cố Thịnh, để ý chút nào cảm thụ của Tả Tình Duyệt, giọng mang theo vài phần mập mờ, "Thịnh, tôi chờ điện thoại của !"


      Khiêu khích nhìn Tả Tình Duyệt, ngày nào đó, - Tôn Tuệ San muốn thay vị trí Cố phu nhân của ta!

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 22 : bạt tai



      Nhìn Tôn Tuệ San rời , thân thể Tả Tình Duyệt trong nháy mắt lạnh như băng, bọn họ công khai ở trước mặt như vậy. Tôn Tuệ San tùy thời chờ điện thoại của , thế mà lại có bất kỳ trả lời nào, cần trả lời, cũng biết đáp án của là gì!


      Mới vừa rồi bọn họ vậy! cần gì phải để ý có thêm người phụ nữ ấm giường!


      "Lần này hài lòng chứ?" Tả Tình Duyệt tránh ra khỏi tay của , biết muốn nhục nhã , mục đích của đạt tới, từ khi vào lễ đường, số mệnh định phải bị làm thương tích đầy mình!


      "Biểu của . . . tệ!" khóe miệng Cố Thịnh nhếch lên vẻ tàn nhẫn, đưa tay nâng cằm của lên, ép nhìn vào đôi mắt sắc bén của mình. Từ trong mắt của , thành công thấy được bi thương, nhưng, việc này vẫn chưa đủ, so với thù hận của , những thứ nhận được đều là tảng băng ngầm, trong ánh mắt ngưng tụ lại trầm, " xem tôi nên thưởng cho như thế nào?"


      Giọng lạnh lùng khiến cả người Tả Tình Duyệt run rẩy, trong lòng theo bản năng co rụt lại, thưởng? Ác ma này có thể cho phần thưởng gì chứ? Chỉ tiến thêm bước nhục nhã mà thôi! Quật cường mở to mắt, muốn nhìn thấy gương mặt mình trước kia dùng vẻ mặt tàn khốc đối mặt với .


      Hành động như vậy khiến Cố Thịnh có chút vui, chút nào thương tiếc kéo mặt qua, nghĩ đến quật cường của lại hết sức hấp dẫn người!


      Vội vàng kịp chuẩn bị bắt lấy môi của , cuồng bạo giày xéo môi đào kiều diễm kia, hơi thở bá đạo khiến Tả Tình Duyệt cảm thấy sợ hãi, giữa mơ hồ, lại ngửi thấy mùi hương của người phụ nữ khác người . Đầu oanh tiếng, theo bản năng muốn tránh thoát, nhưng là, lồng ngực giống như bằng tường đồng vách sắt, cố gắng thế nào cũng rung chuyển được!


      Dưới tình thế cấp bách, tay bé của Tả Tình Duyệt vung lên, chát tiếng, thanh thanh thúy nhưng vui tai vang lên, mặt truyền tới đau đớn khiến Cố Thịnh bỗng chốc buông môi ra.


      "Con đàn bà ghê tởm!" Cố Thịnh hung hăng cầm cổ tay của , cắn răng nghiến lợi , phụ nữ dám đánh , Tả Tình Duyệt chính là người đầu tiên!


      Được lắm! Nếu dám đánh , đương nhiên phải có năng lực chịu đựng cái giá cao của việc đánh !


      Tả Tình Duyệt cũng dám tin tưởng mình đánh , nhưng cũng có hối hận. Cái tát này, quả làm cho trong lòng của thoải mái rất nhiều! Chỉ là, nhìn sắc mặt trầm xuống của , biết, nghênh đón mình, là quẫn cảnh càng tàn khốc hơn.


      Khi cho là mình bị ác ma này hủy còn miếng da, hồi chuông điện thoại di động vang lên nhất thời hóa giải khí đè nén giờ phút này. Trong mắt Cố Thịnh thoáng qua vẻ tối tăm, hung hăng trợn mắt nhìn Tả Tình Duyệt cái, nổi giận tiếp điện thoại, "Tốt nhất là có chuyện quan trọng!"


      Lời vừa dứt, Tả Tình Duyệt lại nhìn đến sắc mặt của càng thêm trầm xuống, cả người tản mát ra lạnh lẽo làm lòng người sợ hãi, trong mơ hồ mang theo vài phần ân cần, với đầu kia điện thoại, "Tôi biết rồi, tôi lập tức tới ngay!"


      xong vội vàng cúp điện thoại. Cố Thịnh vội vã muốn rời , lại nghĩ đến Tả Tình Duyệt, thân hình cao lớn lập tức dừng lại, quay đầu lại nhìn người phụ nữ nhìn , ý hận trong mắt tựa hồ càng thêm nồng đậm.


      "Tả Tình Duyệt, nhớ tát hôm nay của . Tôi đòi lại từng chút từng chút trong cuộc sống sau này của !" Thanh như ác ma của Cố Thịnh vang vọng bên tai Tả Tình Duyệt, khi Tả Tình Duyệt phản ứng, sớm biến mất ở hành lang giống như cơn gió lốc.


      Nhìn hành lang trống rỗng, thân thể Tả Tình Duyệt lập tức xụi lơ xuống, giống như thở phào nhõm, nếu phải Cố Thịnh có việc gấp, bây giờ có phải mình chịu đựng trả thù của hay ?


      Khóe miệng nhếch lên nụ cười khổ, biết mình trốn thoát, nhưng, cũng hi vọng ở trong nhà cha mẹ, khiến cho bọn họ phát tình cảnh của !


      Đồng thời, cũng biết, cuối cùng mình vẫn phải về biệt thự sang trọng kia, chịu đựng trả thù của ! Bởi vì có lựa chọn nào khác!

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 23 : Người đàn ông dịu dàng



      Sau khi Cố Thịnh rời , Tả Tình Duyệt cũng tìm cớ rời biệt thự Tả gia. Tài xế chở Cố Thịnh rời , Tả Tình Duyệt uyển chuyển cự tuyệt ý tốt muốn chở về của vợ chồng họ Tả, muốn tìm chỗ yên tĩnh chút.


      Gọi chiếc xe taxi, Tả Tình Duyệt tới căn cứ bí mật của , đó là phòng nhạc, mỗi khi vui vẻ, đều muốn tới nơi này chữa thương.


      Đẩy cửa ra, nhân viên quen thuộc trong tiệm dẫn đến vị trí thích, ngồi trước đàn dương cầm, đôi tay đặt nút trắng đen, chậm rãi nhắm mắt lại, giống như tất cả thống khổ đều biến mất trong nháy mắt sau khi đàn ra khúc dễ nghe.


      "Ba ba. . . . . ." Tiếng đàn kết thúc, hồi tiếng vỗ tay thanh thúy vang lên, khiến Tả Tình Duyệt giật mình, quay đầu. Đột nhiên nhìn thấy người đàn ông cao lớn tuấn, mặc trang phục bình thường về phía mình, nụ cười mặt ta khiến như đặt mình trong ánh mặt trời, làm cho người ta ấm áp như tắm gió xuân.


      "Tiểu thư đàn dương cầm hay, có đồng ý đàn với tôi bài ?" ánh mắt dịu dàng của Cận Hạo Nhiên khóa chặt ngồi ở trước dương cầm, chỉ với cái nhìn, nhận ra là ai!


      Nụ cười của ta khiến Tả Tình Duyệt nhất thời hôn mê, căn bản nghe ta cái gì, đợi phản ứng kịp, người đàn ông kia ngồi ở bên cạnh mình.


      "Có thể bắt đầu rồi! Duyệt Duyệt." Cận Hạo Nhiên cười, thanh như nước chảy, trong suốt dễ nghe, khiến Tả Tình Duyệt bỗng chốc thức tỉnh.


      "Đợi chút, bắt đầu cái gì?" mặt Tả Tình Duyệt thoáng qua vẻ lúng túng, chút nào chú ý ta gọi mình thế nào, giật mình vì hành động vừa rồi của mình, trong lòng ảo não. Sao dễ dàng bị nụ cười của người xa lạ mê hoặc như vậy? kinh dị phát , mình đối với người đàn ông này có chút phòng bị nào, ngược lại cảm thấy cực kỳ thân thiết.


      "Bắt đầu đánh đàn!" khóe miệng Cận Hạo Nhiên nâng lên đường cong rực rỡ, nha đầu này vẫn giống mười năm trước, tật xấu dễ dàng rơi vào mơ hồ cũng có thay đổi.


      "Tiên sinh, ngại quá, tôi. . . ."


      "Em thế nào? Vừa rồi em đồng ý với tôi, chẳng lẽ em muốn đổi ý?" trong mắt Cận Hạo Nhiên thoáng qua ánh sáng giảo hoạt, đôi mắt kia còn mang theo vài phần chỉ trích, chớp chớp với .


      "Tôi. . . . Tôi đồng ý với lúc nào? !" Tả Tình Duyệt có chút cà lăm, thể thừa nhận trong dịu dàng của người đàn ông này còn có mấy phần nghiệt, làm cho người ta cẩn thận liền đắm chìm trong đó.


      "Em chấp nhận!" nụ cười trong mắt Cận Hạo Nhiên càng lúc càng lớn.


      ". . . . . ." Tả Tình Duyệt nhất thời im lặng, nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh. Lúc này, ngón tay thon dài của ta nhảy phím đàn, khúc nhạc đẹp đẽ kia khiến thân thể Tả Tình Duyệt đột nhiên ngẩn ra. Đây là bài nhạc thường đàn khi còn bé, quen thuộc đến khiến Tả Tình Duyệt thư giãn hoàn toàn, tay cũng đàn theo.


      Từ , mơ ướcvới dương cầm, ảo tưởng có ngày, có thể thực hội diễn tấu ở Viên. thực tế, trước khi biết Cố Thịnh, chuẩn bị Viên học thêm Piano, nhưng, thế công tình nồng tình mật ý của khiến bỏ qua ước mơ mình theo đuổi, dứt khoát phấn đấu quên mình gả cho , nhưng nghĩ đến là kết quả như vậy.


      Hôm nay, tựa hồ cách mơ ước của mình càng ngày càng xa rồi!


      Tay Cận Hạo Nhiên ở phím đàn, nhưng ánh mắt vẫn dừng lại mặt Tả Tình Duyệt. Lâu rồi gặp, càng đẹp hơn, càng hấp dẫn ánh mắt người khác hơn, trong lòng Cận Hạo Nhiên chảy ra ấm áp, Duyệt Duyệt, em biết , trở về rồi!


      Người trong cả đại sảnh đều chăm chú xem bọn họ trình diễn, trong mắt đều có kinh ngạc, bọn họ trai đẹp đẹp, nghiễm nhiên là đôi kim đồng ngọc nữ, mà trong đám người đó, lại có người phụ nữ tròn mắt kinh ngạc.


      " này phải vợ mới cưới của Cố Thịnh sao?" Người phụ nữ xinh đẹp khẽ cau mày, khỏi nhìn Tả Tình Duyệt thêm mấy lần, rốt cuộc xác định là ai, trong mắt thoáng qua tính toán, ngay sau đó lấy điện thoại ra, bấm dãy số.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 24 : Cho cú đá



      Tại ngôi biệt thự hào hoa, trong thư phòng, nổi lên cơn bão tố, nghĩ đến cuộc điện thoại vừa nhận được, trong mắt Cố Thịnh thoáng qua vẻ hung ác. bởi vì chuyện của Tiểu Vũ, vội vã chạy tới bệnh viện, cho là Tả Tình Duyệt thấy mình rời , ngoan ngoãn trở lại biệt thự, nhưng, trong điện thoại cái gì?


      Người phụ nữ kia cư nhiên cùng đánh đàn với người đàn ông khác?


      Là đánh đàn, hay là tư tình?


      Bốp tiếng, hung hăng ném cái điện thoại cầm trong tay ra ngoài, lấy tấm hình từ trong ngực ra, ánh mắt quỷ mị như tu la, cực kỳ kinh người, "Tả Tình Duyệt, quả nhiên là người phụ nữ lẳng lơ! chịu nổi đơn sao? Tôi mới rời bao lâu, ở chung với thằng khác!"


      Nghĩ đến cảm thấy thiệt thòi muốn tìm chết sau khi biết mình bị cường bạo, xem ra tất cả quả nhiên đều là diễn trò!


      "Con đàn bà ghê tởm!" thân hình cao lớn của Cố Thịnh đứng lên, mang theo phong thái bén nhọn, phải xem chút, người phụ nữ này rốt cuộc đánh đàn với ai?


      Cầm nhạc phổ, Tả Tình Duyệt hoàn toàn lọt vào trong tiếng đàn, phát mình và người đàn ông này rất ăn ý trong khúc nhạc này. đảo mắt nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, lại phát tầm mắt nhu hòa của ta cũng nhìn mình, trong lòng đột nhiên ngẩn ra, theo bản năng mở to mắt, ánh mắt của người đàn ông này rất. . . . Câu hồn!


      Hành động của khiến trong mắt của Cận Hạo Nhiên thoáng qua ý cười, Duyệt Duyệt trưởng thành nhiều hơn lúc mấy phần kiều, càng thêm đáng !


      khúc xong, Tả Tình Duyệt theo bản năng muốn chạy khỏi nơi này, nhưng người đàn ông xa lạ này cho cảm giác áp bách vô hình.


      "Duyệt. . . . Tiểu thư, tôi có thể mời em uống ly trà chiều ?" Khi đứng dậy, Cận Hạo Nhiên nhạy cảm kéo cổ tay . muốn chạy trốn, nhưng, nhưng lại muốn ở chung với thêm lát.


      " xin lỗi, tôi còn có việc, có thời gian!" Tả Tình Duyệt dám nhìn mắtanh ta, xem đồng hồ, rời nhà ba mẹ rất lâu rồi, lúc này, dù muốn trở lại biệt thự đó nữa, cũng thể về!


      Nghĩ đến Cố Thịnh, mi tâm của hơi nhíu, người lại bắt đầu phát ra đau đớn.


      "Có chuyện gì sao? Vừa đúng rãnh rỗi, tôi đưa em về, em muốn đâu, tôi đều có thể tiễn em!" Cận Hạo Nhiên cười, cũng có buông tha.


      Ân cần mặt ta khiến nghĩ tới thời điểm Cố Thịnh từng theo đuổi , chính là ánh mắt nóng bỏng như vậy lừa trái tim , trong lòng đột nhiên đau xót, sắc mặt nhất thời trầm xuống, "Tiên sinh, xin buông tay, nếu như buông tay, tôi la lên đó!"


      Cận Hạo Nhiên liền giật mình, mới vừa rồi còn cảm thấy Duyệt Duyệt càng thêm đáng , sao đột nhiên lại đáng rồi!


      Chỉ là, ngược lại thêm mấy phần cá tính! thích!


      "Tôi phải người xấu!" Cận Hạo Nhiên nghiêm túc .


      phải người xấu? Người xấu đều mình phải là người xấu!


      Trong lòng Tả Tình Duyệt vui, nhưng giây kế tiếp, khóe miệng của nâng lên nụ cười, "Tôi biết tiên sinh phải người xấu!"


      Nụ cười của khiến Cận Hạo Nhiên phòng bị chút nào, khi Cận Hạo Nhiên cho là đồng ý với mình, lại chỉ thấy giơ chân lên, hung hăng đá vào chân của cái, tốc độ nhanh, khiến có đường sống tránh ra.


      "A. . . . . ." Cận Hạo Nhiên ôm chân đau kêu thành tiếng, giương mắt nhìn về phía Tả Tình Duyệt, phát chạy ra khỏi quán. Trong mắt thoáng qua vẻ bất đắc dĩ, có thể xuống chân, chút cũng lưu tình!


      "Haiz, tôi đó, tôi thừa nhận vừa rồi rất xinh đẹp, nhưng theo đuổi con cũng phải xem đối tượng! Người ta có chồng rồi, cũng khó trách xem người đàn ông hoàng kim độc thân thành tên háo sắc!" Sở Phàm vào, vừa đúng bắt gặp màn vừa rồi.


      "Có chồng?" Cận Hạo Nhiên quên mất đau đớn, nhìn về phía người tới, mi tâm nhíu chặt, sao biết Duyệt Duyệt kết hôn?

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :