1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Canh Một Trèo Tường, Canh Hai Bò Vào Phòng - Hân Linh (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      CANH TRÈO TƯỜNG, CANH HAI BÒ VÀO PHÒNG
      [​IMG]
      Tác giả: Hân Linh
      Editor: Băng ngàn năm, toilatoi94

      Thể loại: Xuyên , hài, sủng

      Poster: MeOw


      Nguồn convert:

      Giới thiệu truyện:
      Nguồn edit: Sưu Tầm

      Nguồn eBook: cungquanghang.com


      Thần y công tử là phách lối, ban đêm rình coi trộm giường người ta trong phòng hảo hạng.

      Công tử đó còn tiếp tục xem...

      Tiểu tử gõ mõ cầm canh, nhìn thấy ta...

      Hắng giọng tiếng: thời tiết hanh khô, cẩn thận củi lửa!

      Đoạn ngắn 1:

      " ra là đứa gõ mõ cầm canh, ngươi bị đụng ngã à!" Công tử cười tà, "Lão gia thỏa mãn ngươi, cảm tạ lão gia ta sao đây?"

      ". . . . . ." Đúng là đen như chó.

      "Ca hát tệ, nhưng lão gia ta chưa từng nghe qua bài hát đó!"

      ". . . . . ." Mẹ, ta là người điếc ta là người mù! Ta cái gì cũng nhìn thấy!

      Công tử đặt hai tay trước tim Mật Nhi, con ngươi đen như mực, trong nháy mắt trông đáng ah.

      Mẹ nó, lại còn vô sỉ mà làm nũng! Trong lòng Mật Nhi thầm mắng! Nhịn được nữa tiếng, " đường cái cũng có quỷ ép giường sao? Hay nhỉ. . . . . ."

      Đoạn ngắn 2:

      Che khuôn mặt bị hôn của mình lại, khuôn mặt nhắn của nàng đỏ lên "Phượng Cảnh Duệ, ngươi dám chiếm tiện nghi của ta, ta muốn tính tiền!"

      Phượng Cảnh Duệ nghe xong mừng rỡ, "Được, bao nhiêu tiền nụ hôn?Trừ hôn có thể làm cái khác hay ?"

      Lưu Mật Nhi: ". . . . . . Ngươi có thể biết xấu hổ như vậy sao?"

      Phượng Cảnh Duệ trả lời nhưng bàn tay còn lại cầm mặt của nàng, cúi đầu hung hăng hôn môi của nàng. Nghiêm túc hỏi, "Cái này có tính tiền hay ?"

      Lưu Mật Nhi: ". . . . . . Đưa tiền đây ! cái hôn vạn lượng"

      Phượng Cảnh Duệ đưa tay ôm hông của nàng, hỏi, "Ôm eo sao?"

      "Ba vạn!"

      Phượng Cảnh Duệ, "Ôm lâu sao?"

      Lưu Mật Nhi lặng yên. Ôm lâu khác chỗ nào sao?

      Càng lâu Phượng Cảnh Duệ càng những lời kinh người hơn, "Ngủ chung sao?"

      "Ngươi cho là ta bán thân! Cút ngay!" Lưu Mật Nhi tức chết.​

      Các file đính kèm:

      Last edited: 19/4/16
      hikari2088, myuyen, Broken Crystal6 others thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 1 :
      Editor: Băng ngàn năm

      "Thời tiết hanh khô, cẩn thận củi lửa!" Trong đêm tối, hai cây gậy gỗ gõ kèm theo giọng than thở còn hơi sức. Lưu A Đại còn hơi sức nhìn dưới chân mình.

      tay cái cồng(cồng chiêng), chiếc đèn, cộng thêm tay cầm khúc gỗ. người trong đêm tối bất ngờ ra.

      "Trời ơi, tại sao… tại sao ta lại là gõ mõ cầm canh?" Mặt Lưu A Đại tối tăm. Trong đêm tối thấy mặt lộ vẻ cam lòng.

      Khác những người gõ mõ cầm canh bình thường, da Lưu A Đại trắng noãn khác thường, mặc dù là người gõ mõ cầm canh , nhưng bởi vì bị mặt trời chiếu vào nên da vô cùng trắng.

      Gương mặt lúc này, cam lòng, hỏi bản thân vấn đề này bao nhiêu lần rồi.

      "Tên bị mất , còn chưa tính. Nghề nghiệp thấp hèn , cũng có thể sống tạm. Nhưng là vì nam nhân, nam nhân nha" lần nữa Lưu A Đại tự hỏi trong lòng.

      là Lưu A Đại, cũng là Lưu Mật Nhi. sai, cần hoài nghi, Lưu A Đại chính là nữ nhân! nữ nhân thứ thiệt!

      Lưu Mật Nhi nhịn được liếc mắt cúi đầu nhìn quần áo thô kệch người mình. Trong lòng thầm nghĩ: ông trời, người công bằng. Người ta xuyên qua gặp trai đẹp, ta cần trai đẹp, người cũng đừng đổi giới tính của ta chứ. Ta là nữ nhân, nữ nhân nha…

      Lưu Mật Nhi, mười tám tuổi bắt đầu làm, lần đầu tiên theo đồng nghiệp du lịch, rơi xuống vách núi rồi đến cái nơi quỷ quái này. Chủ nhân thân thể này thân phận còn là nam nhân. Giấu giếm tất cả mọi người làm ‘nam nhân’

      Lại lần nữa liếc mắt lên trời, bỗng bóng đen chợt lóe lên. Nàng hơi run sợ chốc lát, nhanh chóng cúi đầu.

      Nhiều chuyện bằng bớt chuyện! Nàng có thân phận có địa vị, vẫn là gây chuyện tốt hơn!

      Hắng giọng, tiếp tục gõ khúc gỗ trong tay mình, cất giọng hô, "Thời tiết hanh khô, cẩn thận củi lửa" Ai, nàng cảm thấy, mình chút cũng giống nữ nhân.

      Ban đêm ở cổ đại rất tối, Lưu Mật Nhi nhếch môi cười, xách đèn lồng chậm rãi , hai bên đường nhà người ta sớm tắt đèn ngủ. Đem cuộc sống về đêm của xã hội đại so sánh, nơi này cõi cực lạc đấy.

      Bỗng chốc, thanh rên rỉ khó nhịn được truyền đến, bước chân của Lưu Mật Nhi hơi ngừng lại, dừng bước lắng nghe.

      "A. . . . . . Ân. . . . . . Ưhm. . . . . ." tiếng phụ nữ nhàng rên xuyên thấu qua vách tường bùn đất hề có chức năng cách truyền đến. Lưu Mật Nhi bước chân hơi ngừng lại, lúc biết đó là tiếng gì, nhanh chóng xoay người rời .

      Hả?

      Nàng hồ nghi xoay người lại, xác định mình có nhìn lầm. thanh đó phát ra nóc nhà, nam nhân tay cầm bình rượu nằm ngửa uống ở nóc nhà.

      Mặc dù thấy , nhưng nàng cũng có thể xác định đó là nam nhân. Dù sao cũng có nữ nhân nào đêm hôm khuya khoắt ngồi nóc nhà, hơn nữa còn uống rượu. Chỉ là, nam nhân ngồi ở nóc phòng của người ta… ‘ làm việc ’ . . . . . . Éc. . . . . . Theo dõi. Đây là cái gì? Biến thái ?

      "Éc. . . . . ." Chợt, tầm mắt nam nhân nhìn qua đây, Lưu Mật Nhi bỗng chốc xoay người, nắm chặt lồng đèn. Sau đó, bắt đầu ngân nga hát.

      "Mặt trời chiếu , Hoa nhi nhìn ta cười, chim , chào buổi sáng, ngươi tại sao ở lưng túi sách ."*** Vừa ngâm nga bài hát vừa bước nhanh rời . Lưu Mật Nhi cũng quay đầu lại, cố gắng nhanh.

      Lúc này, nam nhân cầm bình rượu ngồi nóc nhà, con mắt đen láy lơ đãng nhìn lướt qua bầu trời đêm tối đen. Môi mỏng khẽ nhếch lên.

      Mặt trời chiếu ?

      Ánh mắt của rơi xuống, hắng giọng la lên nghề nghiệp của người ở nơi xa. Nụ cười chợt tiến vào trong mắt của . Trong phòng dưới chân tiếng rên rỉ liên tiếp ngừng. Nam nhân nghe mà hề lo lắng.

      Bên trong nhà kịch chiến lúc rồi dừng. nóc phòng, nam nhân đứng dậy muốn . Trong nháy mắt tung người bay lên, nam nhân lại lần nữa nhìn lướt qua đường phố có bóng người, nhếch môi mà cười.

      Ta muốn kiếm tiền mua cây đu đủ…

      *** Đó là bài hát nào? Ai biết cmt cho Băng nhé...thanks
      Chương 2 :
      Editor: Băng ngàn năm

      Buổi tối gõ mõ cầm canh, ban ngày ngủ.

      Nghe đây là thời gian cố định Lưu A Đại sắp xếp. Mặc dù nghe có chút lôi thôi lếch thếch, nhưng đây cũng là lao động kết hợp vui chơi. Dù sao, Lưu A Đại là người chỉ cần đói bụng, cần suy tính chuyện cưới vợ.

      Lưu Mật Nhi cảm thấy vô cùng may mắn vì mình là nữ nhân, mặc dù biết tại sao Lưu A Đại lại bị nuôi như nam nhân, người nhà của ‘’ tại sao lại nhìn ra là nữ nhân. Nhưng, Lưu Mật Nhi vẫn rất vui vẻ.

      Chuyện duy nhất để cho nàng nhức đầu chỉ có , chính là A Hoa nương , A Đại và A Hoa nương là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên. Cái này là từ trong miệng nương đó cho nàng biết, chỗ này là gọi Minh Cốc. Cốc chủ là vị đại phu quái dị. A Hoa làm việc trong nhà Cốc chủ, bởi vì có ký khế ước bán thân, nên A Hoa có thể tháng về nhà ngày.

      Từ A Đại mất cha mẹ. Là cha A Hoa nhận A Đại làm con nuôi rồi nuôi A Đại lớn đến bây giờ. Tên cũng là do cha A Hoa đặt, ngay cả công việc gõ mõ cầm canh bây giờ, cũng là công việc cha A Hoa làm, sau này vì sức khỏe tốt, mới để A Đại làm thay.

      Chỉ gặp qua A Hoa ba lần, Lưu Mật Nhi biết. A Hoa đối xử với Lưu A Đại như nam nhân.

      Nhưng nương A Hoa này lại đường hoàng vào gian phòng của nàng, giờ tay kéo chăn của nàng, kêu to:

      "A Đại, A Đại, ngươi mau tỉnh lại!"

      Dùng sức nắm lấy góc chăn, Lưu Mật Nhi lộ ra cặp mắt thanh minh, lấy lòng mở miệng."A Hoa, chuyện gì vậy?" Nàng dùng sức cả tay với chân để giữ chăn. Nhất định chịu buông tay.

      giỡn, bây giờ toàn thân nàng đều mặc gì, bị nàng ta lôi kéo như vậy, phải là lộ hết sao. Nàng quên bây giờ mình là nam nhân!

      "Ngươi mau dậy khỏi giường nha! Lần trước ngươi nhờ ta giúp ngươi có việc làm bên trong cốc, ta hỏi người ta, người ta đồng ý rồi, dẫn người xem chút!" Đôi tay xù xì của A Hoa dùng sức nắm cái chăn của Lưu Mật Nhi gương mặt tỏ vẻ vui.

      "A Đại, ngươi tại sao lại buông tay?" nương A Hoa uất ức mếu máo, "Tay A Hoa rất đau đó nha"

      Ngươi đau mặc kệ ngươi nha. Lưu Mật Nhi liếc nàng cái. Trong lòng thầm nghĩ.

      Nhưng ngoài miệng cũng dỗ dành nàng, "A Hoa, ta là nam nhân, ngươi là nữ nhân. Chuyện này mà truyền ra ngoài, ngươi sao có thể lập gia đình?"

      "A Hoa có A Đại rồi mà!" đôi mắt nương A Hoa ti hí nháy nháy, xoay người giống như ngượng ngùng, cúi đầu vân vê mấy đầu ngón tay. Tuy ngày thường nàng hay qua loa đại khái, nhưng lúc này, khuôn mặt nhắn của A Hoa mắc cở đỏ bừng.

      Đúng lúc này.

      Lưu Mật Nhi chui đầu vào trong chăn, tay chân nhanh nhẹn hoạt động ở trong chăn.

      vất vả mới mặc xong áo lót với quần vào. Lúc này mới ló đầu ra, miệng mở to thở hổn hển.

      Đột nhiên nhìn thấy đôi mắt tò mò, Mật Nhi cười ha hả, "Cái đó. . . . . . A Hoa. . . . . . Ngươi nhìn cái gì?"

      "A Đại, ngươi mới vừa rồi làm gì?"

      "Mặc quần áo nha."

      "Tại sao lại chui vào chăn mặc?"

      "Ta. . . . . . Ta đây là luyện công. . . . . . Luyện công. . . . . ." Mật Nhi cười ha ha, dối qua loa đại khái nhằm qua cửa trót lọt.

      "Luyện cái gì công?" A Hoa phát huy bản chất tốt đẹp ngại học hỏi của mình, hỏi.

      "Éc. . . . . . A Hoa, ngươi cái gì ? Ngươi chuyện xong với người ta, tìm cho ta được chỗ làm tốt rồi sao?" Mật Nhi giương đông kích tây ý đồ dời lực chú ý của A Hoa.

      nương A Hoa gật đầu cái, nghiêm túc, "Đúng vậy nha, quản gia đồng ý rồi, dẫn ngươi xem chút. Chỉ là A Đại xinh đẹp như vậy. Quản gia nhất định thích." Khuôn mặt nhắn của A Hoa đỏ bừng nhìn Mật Nhi.

      Lúng túng cười tiếng, Mật Nhi ưỡn ngực, miệng "A Hoa, A Đại là nam nhân, thể xinh đẹp"

      "Hả? Nhưng mà, A Đại rất xinh đẹp. So với A Hoa còn xinh đẹp hơn. A Hoa sau này muốn A Đại làm người đàn ông của A Hoa. Mẹ ta rồi, A Đại là người trong nhà, nên ngươi cứ yên tâm"

      ". . . . . ." Ta yên lòng hả ?

      A Hoa, nữ nhân tội gì làm khó nữ nhân!

      Mật Nhi cúi đầu nhìn ngực bằng phẳng như phi trường của mình, nàng uất ức quyết định.

      Ta muốn kiếm tiền mua cây đu đủ. Mua nhiều cây đu đủ…

      Ai nha, mẹ…
      Phong nguyet, ly sắc, 10123 others thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 3 :
      Editor: Băng ngàn năm

      theo A Hoa gặp quản gia nào đó, Mật Nhi cũng biết người ta khó có thể nhận mình. Bởi vì nàng quá ốm yếu, cũng giống như người giúp việc, ai nhận nàng?

      miệng quản gia về nhà chờ tin tức. ra là được nhận. Điều này Mật Nhi rất ràng.

      May mắn, nàng cũng vì công việc mới mà từ bỏ chuyện gõ mõ cầm canh.

      Như những đêm khác, cái cồng, chiếc đèn, hai cây gậy gỗ. Nàng càng ngày càng cảm giác mình thích hợp với công việc thấp hèn này. ai tranh, ai giành.

      "Thời tiết hanh khô, cẩn thận củi lửa!" Hắng giọng kêu tiếng, nàng chậm rãi tiến lên vài bước.

      Chợt, mái hiên phía bên phải nàng lóe lên bóng trắng, đối với người bình thường như Mật Nhi mà , ai chú ý đến nàng!

      Chợt nghe câu nàng thốt lên, thân hình màu trắng bỗng dừng lại, chậm rãi xoay người.

      Con ngươi gợn sóng bỗng có chút ý cười, dừng lát, chậm rãi đứng lại mái hiên, liếc nhìn ngọn đèn dần dần xa.

      Trầm ngâm chốc lát, nhún bàn chân chút thân hình đột nhiên đáp xuống trước mặt của Mật Nhi.

      "Éc. . . . . ." Nháy mắt mấy cái xác định trước mắt mình có người. Động tác kế tiếp của Lưu Mật Nhi là khom người thổi tắt ngọn đèn dầu, mở miệng nghi ngờ "Hôm nay gió lớn nha! Ai…về nhà thắp lại đèn rồi mới tiếp vậy!"

      Bạch y nam nhân nghe vậy, cười yếu ớt, nhàng "Ta có!"

      Lưu Mật Nhi ngoáy ngoáy lỗ tai, "Lỗ tai là nhột nha, phải là bị ù tai chứ? !" Nàng mặt mày ủ ê .

      "Ta có thể giúp ngươi!" Có người .

      " cần, ta đây là cố ý. . . . . . Éc. . . . . ." gương mặt tuấn tú ở cách khuôn mặt nhắn của mình trong gang tấc. Mật Nhi che miệng .

      "Đứa gõ mõ cầm canh? Còn nhớ ta ?" Bạch y nam nhân nhếch môi cười.

      Lưu Mật Nhi nháy nháy mắt, nàng nháy thêm cái nữa. . . . . . Đột nhiên, quát to tiếng, "A. . . . . . Đĩa bay!"

      Nam nhân đó nghi ngờ xoay người nhìn, lúc xoay đầu lại thấy bóng dáng của đứa gõ mõ cầm canh.

      Chân của bạch y nam nhân đứng ngay bên cạnh, Lưu Mật Nhi cẩn thận từng li từng tí di chuyển bước chân của mình, nín thở chậm rãi nhích chân. vất vả mới cách xa chân của nam nhân mặc đồ trắng. Nàng nhúc nhích nhìn Bạch Ảnh.

      Bạch y nam nhân ngẩn người, chợt lắc đầu bật cười, "Chạy thực vui vẻ!"

      Đó là nhất định. . . . . . Người khôn giữ mình, chính là thấy gì cả! Lưu Mật Nhi gật đầu liên tục.

      "Ưmh. . . . . . Tối nay hình như hơi trễ rồi ! Chỉ là, đuổi thượng kết vĩ!" Bạch y nam nhân khẽ ngân tiếng, rồi lắc thân cái, bóng người biến mất thấy gì nữa.

      "Hô, ha ha. . . . . . ngộp chết ta mất!" Lưu Mật Nhi mở to miệng thở từng ngụm từng ngụm. Thế mới biết nín thở phải là người nào làm cũng được, ngực cũng đau nha.

      Vuốt vuốt bộ ngực bằng phẳng của mình, nàng nhặt công cụ làm việc của mình mình, móc ra hộp quẹt thổi mấy cái, đèn lồng giấy màu trắng lại được thắp sáng, nàng nhếch môi cười, nhặt đồ đạc của mình lên, hắng giọng hô: "Thời tiết hanh khô, cẩn thận củi lửa!"

      Cứ như vậy kêu liên tiếp mấy lần, cuối cùng hết ngõ hẻm, nàng có thể về nhà lên giường ngủ. Nghĩ đến đây, bước chân của Lưu Mật Nhi cũng thay đổi, nhàng chậm rãi hơn.

      "Ghét, ngươi gấp gáp như vậy làm gì? Người ta mãi mới chờ đến lúc tiểu quỷ kia ngủ thiếp mới ra ngoài được, ai nha, đừng gấp như vậy, ai u. . . . . . Tử Tương, ngươi muốn giết chết ta sao!"

      thanh rên rỉ của nữ nhân truyền đến. đầu Lưu Mật Nhi đầy vạch đen. Ai, người cổ đại vụng trộm cũng khác người đại sao?

      Lập tức, gót chân nàng xoay cái, cũng quay đầu, hướng khác trở về nhà.

      Nhưng ngay lúc nàng xoay người, ở cây bên cạnh nàng lộ ra vạt áo màu trắng trong đêm đen.

      Nuốt nước miếng cái, Lưu Mật Nhi nghĩ thầm. Số mình tại sao lại xui xẻo như vậy ? Lập tức hừ hai tiếng, lấy biện pháp cũ ra.

      "Ai nha, mẹ, ngươi đoán xem ta nhìn thấy gì nha? Ai nha, mẹ, ta nghĩ muốn mau về nhà á!" Giọng ngâm nga buông lỏng giống như người khác hiểu, nàng lo lắng lo lắng ở dưới cây đại thụ xoay mặt .

      thanh quen thuộc khiến cho nam nhân ngồi ở cây rình coi người ta vụng trộm khẽ nhếch miệng, rồi khẽ cười thành tiếng. Đứa gõ mõ cầm canh sợ rằng bản thân cũng biết, tiếng hát của , cho người khác biết, cái gì cũng thấy được sao? !

      Đứa gõ mõ cầm canh thú vị!

      Chương 4 : Bị đụng ngã
      Editor: Băng ngàn năm
      Nguồn:

      Thời điểm làm, Mật Nhi ở trong nhà ngủ. qua được tháng, nàng sớm quen với công việc này. Nhưng khi ngồi ngẫm lại, nàng cảm thấy nhàm chán.

      Nhìn lướt qua nhà chỉ có bốn bức tường, Mật Nhi lắc đầu cái. Nàng nghĩ, mình có nên thay đổi ngôi nhà này chút nhỉ ?
      ddlqd

      Việc gõ mõ cầm canh này, ra cũng phải mình nàng làm, công việc này có ba người thay phiên nhau làm. Cho nên lúc rãnh rỗi, nàng hoàn toàn có thời gian làm việc khác.

      Nhưng là, làm cái gì bây giờ?

      Cúi đầu nhìn mình cái, sờ sờ người cũng có nhiều tiền, nếu như có tiền ngay cả muốn đổi y phục khác cũng được.
      ddlqd

      "A Đại, A Đại. . . . . ." Lúc này, ngoài cửa truyền đến thanh rất lớn.

      Chỉnh sửa lại y phục, Mật Nhi đứng dậy ra cửa, hạ thấp giọng trả lời, "Ở đây ở đây!" Định thần nhìn lại, ra là trong ba người làm gõ mõ cầm canh cùng nàng , hình như tên là Xuyên Trụ .

      Xuyên Trụ vào nhà, nhìn nàng lát, chợt mở miệng, "A Đại, ta có việc cầu xin ngươi!"
      ddlqd

      "Hả? Chuyện gì?" Đều là những đứa bé nhà nghèo với nhau, còn có việc cầu xin nàng? Mật Nhi nháy nháy mắt.

      Mật Nhi nhìn chằm chằm, Xuyên Trụ bị nàng nhìn như vậy, mặt bỗng ngượng ngùng đỏ cả lên.

      Đột nhiên cảm thấy A Đại là xinh đẹp nha. Trong lòng Xuyên Trụ chợt rộ lên.
      ddlqd

      "Xuyên Trụ, ngươi rốt cuộc có chuyện gì hả?" Mật Nhi đưa tay khẽ đẩy đẩy , lúc này nam nhân này mới hồi hồn lại.

      "A, cái đó. . . . . . Cha ta mấy ngày nay té gảy chân rồi, ta thể làm việc được, ngươi có thể làm thay ta hay ?" Xuyên Trụ lúc này mới nhớ tới chính của mình.
      ddlqd

      Phát Mật Nhi do dự, vội vàng tiếp, "Tiền công mấy ngày này ngươi lấy. Ta chỉ muốn bị người khác đoạt công việc nay thôi" Xuyên Trụ vuốt vuốt mái tóc của mình.

      Có tiền? Hai mắt Mật Nhi tỏa sáng, chút suy nghĩ vỗ ngực gật đầu cái, " thành vấn đề, cứ để ta lo! Ha ha. . . . . ." Có tiền là tốt rồi, dĩ nhiên là đồng ý rồi.
      ddlqd

      "Vậy. . . . . . Cám ơn ngươi! Ta phải về!" Cảm thấy A Đại có gì đó đúng, nhưng Xuyên Trụ lại biết là cái gì, thể làm gì khác hơn là xoay người rời khỏi.

      Đưa mắt nhìn Xuyên Trụ rời , Mật Nhi đột nhiên nghĩ đến mình từng nhìn thấy hai lần ‘vụng trộm’, nàng nhịn được cất giọng kêu Xuyên Trụ.
      ddlqd

      "Đợi chút. . . . . ." Ánh mắt của nàng khác thường nhìn Xuyên Trụ.

      Xuyên Trụ quay đầu lại khó hiểu nhìn sắc mặt tỏa sáng của A Đại, cảm thấy da đầu tê dại, "Chuyện gì?"
      ddlqd

      Cầm tay Xuyên Trụ vào trong nhà, rồi Mật Nhi nhìn ngoài cửa lát, xác định có ai ở ngoài rồi mới đóng cửa. Thần thần bí bí tới bên cạnh Xuyên Trụ, " Xuyên Trụ, ta hỏi ngươi chuyện này?" Nàng hạ thấp giọng .

      "Chuyện gì à?" Có thể là do bị ảnh hưởng của nàng, cái Xuyên Trụ cũng tự giác hạ thấp giọng.
      ddlqd

      Há hốc mồm, Mật Nhi phát nàng tìm được từ nào thích hợp, cuối cùng chỉ có thể hỏi thẳng, "Thời điểm ngươi làm, có gặp qua. . . . . . Éc. . . . . . Cái đó hay ?" Nàng ám chỉ người vụng trộm.

      Cái đó? Cái Xuyên Trụ nghe vậy sắc mặt trắng nhợt, "A Đại, ngươi thấy được?" A Đại nghĩ đến thấy quỷ
      ddlqd

      "Đúng a! Thấy qua hai lần!" Mật Nhi gật đầu cái, nét mặt Xuyên Trụ nàng biết. Cho nên, nàng hỏi tiếp, "Ngươi cũng thấy qua?"

      Cái Xuyên Trụ lắc đầu lập tức, "Ta chưa từng thấy qua, ta chưa từng thấy qua!"

      Mật Nhi lôi kéo cái Xuyên Trụ giọng hỏi, "Vậy làm sao ngươi biết ta là cái gì?"
      ddlqd

      ". . . . . . phải. . . . . . Quỷ sao?" Cái Xuyên Trụ run rẩy thanh hỏi.

      Nghe vậy, Mật Nhi liếc cái, " phải! Ấy là . . . . . ." Nàng đến gần cái Xuyên Trụ bên tai mấy chữ!
      ddlqd

      Xuyên Trụ nghe vậy thở ra hơi dài, rồi tê liệt ghế ngồi, còn hơi sức xong, "Cái này hả ?"

      "Ngươi biết?"

      "Biết"

      "Ngươi biết là ai ?"

      " biết!"

      "Vậy ngươi. . . . . ."

      "Làm như thấy là tốt. Còn nữa, A Đại ngươi nhìn? Như thế nào? Kích thích sao? Có học được tuyệt chiêu. . . . . ." Cái Xuyên Trụ đột nhiên trợn to hai mắt nhìn nàng.
      ddlqd

      Hết cách rồi, ai bảo Mật Nhi bây giờ là nam nhân. Nam nhân phải đều thích việc này sao?

      được tự nhiên chà xát mặt, Mật Nhi hắng giọng, "Khụ. . . . . . có. Loại chuyện như vậy, ta thế nào. . . . . ."

      " có hả, tốt nhưng đáng tiếc!" Cái Xuyên Trụ cảm khái.

      Mật Nhi nghe vậy liếc mắt.
      ddlqd

      Tiếp tục hỏi, "Trừ cái đó ở ngoài, ngươi có thấy những người khác hay ?" Cái đó nóc phòng nhìn lén . Cái đó cành cây trong rình coi!

      "Những người khác? có a! Loại chuyện như vậy ngươi cũng chớ lung tung ra ngoài. bị phiền toái đó" Xuyên Trụ giọng . Ngừng lại, chợt bổ sung, "Chỉ là ngươi lần sau thấy, có thể dừng lại nhìn lén chút, trở lại dạy ta chút"
      ddlqd

      Nhìn bộ dạng khiêm tốn muốn học hỏi, vẻ mặt lúng túng của Xuyên Trụ, Mật Nhi qua loa , "Được…được. Ta biết rồi!" Hỏi nửa ngày cũng biết được chuyện cần biết.

      " sao chứ. Ta đây! Cha ta vẫn còn ở giường !" Xuyên Trụ lần nữa ra cửa.

      Mật Nhi khoát khoát tay, bày tỏ vẻ đồng ý.

      Người khác cũng thấy qua sao? Hay là mình gặp quỷ? Mật Nhi trong lòng thầm nghĩ.
      ddlqd

      Nghĩ tới đây lại nghĩ tới sắc trời hơi tối, ăn đơn giản cái gì chút để no bụng, rồi Mật Nhi bắt đầu bắt đầu làm việc.

      Vì phòng ngừa có thanh khác truyền vào trong tai của mình, lần này Mật Nhi nghĩ ra cách riêng cho bản thân mình. Chỉ cần miệng mình ở , nàng bắt đầu ca hát. Hát biết bao nhiêu đoạt giải nhất. Trước kia lúc còn học bài hát mới nào vô đầu nàng đều có thể “chế biến”, vì vậy. . . . . .
      ddlqd

      "Nho nương, đường. theo phía sau 1 con sói. qua đường cái, xuyên qua hẻm . nương quay đầu lại đem ta ngắm. Ta nương, ngươi xinh đẹp. Kết giao bằng hữu như thế nào? nương xoay người tát ta, ta giở trò lưu manh. Ta là lưu manh, ta là sắc lang, ngươi có thể làm gì ta, ta đem nương đè xuống đất, nương hai mắt lưng tròng… A. . . . . ." ( * bài hát )

      điệu hơi rơi, chỉ nghe phịch tiếng. Mật Nhi mở to hai mắt nhìn gương mặt tuấn tú đột nhiên xuất ở trước mắt. lâu cũng tìm được giọng của mình.
      ddlqd

      "Gõ mõ cầm canh lang, ra là, ngươi nghĩ bị đụng ngã a" Chủ nhân gương mặt tuấn tú bỗng chốc truyền ra thanh chế nhạo chứa đựng nụ cười nhạt"Gia thỏa mãn ngươi, cảm tạ gia sao?"

      ". . . . . ." *** xui xẻo. Làm thay cũng có thể gặp phải ? Mật Nhi cắn răng lên tiếng.
      ddlqd

      "Ca hát cũng tệ, nhưng ta chưa từng nghe qua bài hát này" chủ nhân gương mặt tuấn tú tiếp tục nhạo báng .

      ". . . . . ." Mẹ, ta là người điếc ta là người mù. Ta cái gì cũng đều thấy.

      Chủ nhân gương mặt tuấn tú hình như thèm để ý. Thậm chí cử động thân thể ở người của Mật Nhi, tìm vị trí thoải mái nằm sấp xuống. Đôi tay đặt ở trong lòng Mật Nhi con mắt đen nháy trong nháy mắt trông đáng .
      ddlqd

      Mẹ nó, làm nũng đáng xấu hổ. Mật Nhi trong lòng thầm mắng. Cũng nhịn được nữa tiếng, " đường cái cũng có quỷ áp giường sao? Nặng nề quá . . . . . ."

      "Ha ha… Đứa gõ mõ cầm canh, ngươi biết vì chờ ngươi đến mà gia đến mấy lần rồi ? Gia ta, dụng tâm như vậy, ngươi cảm tạ ta sao đây ?" chủ nhân gương mặt tuấn tú thở dài. Tràn đầy mong đợi nhìn Mật Nhi bị mình áp đảo đất.
      ddlqd

      Dụng tâm mẹ ngươi ấy, lão tử có muốn ngươi sao?

      "Đứa gõ mõ cầm canh, ngươi cảm thấy ở đường bị quỷ áp giường, thoải mái sao? Đáng tiếc, có chút lạnh" Chủ nhân gương mặt tuấn tú khẽ cau mày, có chút vui .

      "Vậy ngươi vẫn chưa chịu đứng dậy?" Lời vừa ra khỏi miệng, Mật Nhi liền hối hận. Quyết định mở miệng , bây giờ phải để lộ rồi sao?
      ddlqd

      "Đứa gõ mõ cầm canh, ra là ngươi thấy gia. Nếu ngươi mỗi lần đều như thấy gia. Gia còn tưởng rằng mình là quỷ đó nha" Giọng của nam nhân lo lắng . nhích người, cằm đặt ở hõm vai cánh tay Mật Nhi, dù bận vẫn ung dung liếc nhìn Mật Nhi.

      Dựa vào . . . . . . Mật Nhi cũng nhịn được nữa nhấc chân đạp tới, "Tránh ra lão tử đứng lên"

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 5: Lão tử là trực nam
      Editor: Băng ngàn năm

      Ba chân bốn cẳng đứng lên, Mật Nhi nhanh chóng sờ tới thứ gì đó của mình. giây kế tiếp, xoay người rời .

      Răng rắc phanh, trong đêm tối tĩnh mịch phát ra thanh chói tai. Đồng thời kèm theo tiếng mắng.
      ddlqd

      "Khốn kiếp. . . . . ." Mật Nhi thét lên tiếng . Lần nữa nằm lại mặt đất lạnh lẽo. Mà gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc, cười rất vui vẻ.

      "Đứa gõ mõ cầm canh, trò chơi đụng ngã chơi rất khá, hả?" chữ cuối cùng, ngậm trong chỗ cổ họng , chút để ý gạt gạt, có đôi mắt đẹp mày kiếm.

      Dùng sức hít sâu hơi, Mật Nhi nhắm mắt lại, cuối cùng cắn răng nghiến lợi gằn từng chữ xong, "Biến thái, đứng lên!"
      ddlqd

      "Đứng lên đè lên ngươi sao? ra là, ngươi thích kịch liệt." Nam nhân gật đầu.

      Lúc Mật Nhi cho là muốn đứng dậy, tiếp, "Nhưng là, tới tới lui lui như vậy, rất vất vả" khổ não .

      Dùng sức từ chối mấy cái, Mật Nhi mệt mỏi thở nặng tức tối, "Vị công tử này, nam nhân đè nam nhân, thú vị sao?"
      ddlqd

      "Lần đầu tiên đè nam nhân, tươi mới nha" Người đó cảm thấy rất vô sỉ nhưng cũng là .

      "Lần đầu tiên? thuần thục nha." Mật Nhi nhịn được châm chọc.

      Nam nhân cũng trả lời châm chọc của nàng, nghiêng đầu nghiêm túc hỏi, "Ngươi có lạnh ?"
      ddlqd

      " lạnh" chút suy nghĩ Mật Nhi trả lời ngay.

      "Vậy ngươi tiếp tục nằm . Cái đệm thịt người ấm áp!" Nam nhân bỗng cười rất vui vẻ lộ ra hàng hàm răng trắng noãn.

      ". . . . . ." XX ngươi OO .
      ddlqd

      Trong lúc nhất thời, giữa hai người hô hấp thổi lất phất mặt của nhau. Bởi vì cự ly hai người, hoàn toàn có thể nghe được tiếng tim đập của nhau, nằm đất lạnh nhưng Mật Nhi bắt đầu cảm thấy toàn thân nóng lên.

      "Khụ. . . . . . Ngươi hôm nay nhìn nữa hả ? Bỏ lỡ rất đáng tiếc nha" Nàng đột nhiên quyến rũ , cổ họng được tự nhiên.
      ddlqd

      Mình có quá vội vàng ? Vụng trộm cũng phải là ngày nào cũng có. Mật Nhi trong lòng tha thiết hi vọng.

      Nghe vậy, nam nhân giống như suy tư chốc lát, chợt gật đầu cái, " cũng phải, hôm nay hãy bỏ qua đứa gõ mõ cầm canh ngươi. Gia còn có thể tìm đến ngươi đấy"
      ddlqd

      Tiếng nhàng rơi xuống, người Mật Nhi chợt hẳn, nam nhân biến mất thấy.

      Tức giận đứng lên, Mật Nhi nhìn về phía bầu trời rống to tiếng, "Choáng nha, lão tử là trực nam, mới cần bị ngươi bẻ cong queo"
      ddlqd

      Chợt, trong trung truyền đến tiếng cười to sảng khoái.

      "Ha ha, đứa gõ mõ cầm canh. Gia càng ngày càng thích ngươi rồi đó nha"
      ddlqd

      "Ai muốn ngươi thích, ngươi là tiểu thụ bị người ta đè" Tay Mật Nhi chống nạnh, tức giận vọng qua.

      Trả lời lửa giận của nàng chỉ là tiếng gió hô hô.
      ddlqd

      lâu sau cũng nghe hồi , lúc này Mật Nhi mới nhặt lên công cụ làm việc của mình. Đốt đèn lên, nàng nắm chặt vật trong tay, hít sâu hơi, rồi mới tiếp tục công việc bị cắt đứt của mình.

      Mật Nhi cầm ngọn đèn dầu chậm rãi bước , nàng vừa rời , lúc này có bóng dáng cao to chắp tay đứng ngay nơi nàng mới rời .
      ddlqd

      Bóng dáng đó nhìn chằm chằm bàn tay của mình, chậm rãi di động ngón tay đến chóp mũi, môi mỏng ưu nhã chậm rãi nhếch lên, ngón tay chậm rãi vuốt cằm, đôi mắt trông rất bình tĩnh nhưng vẫn lộ vẻ hứng thú.

      Chẳng biết lúc nào, phía sau nam nhân lặng lẽ đứng có thêm mộ người, người tới khẽ gật đầu với , chợt mở miệng "Lão gia, đến giờ"
      ddlqd

      Quyến luyến nhìn lướt qua ngọn đèn dầu xa, nam nhân đứng chắp tay khẽ phẩy vạt áo xoay người "Trở về thôi!"

      Sau đó, trong khí truyền đến mấy câu đối thoại.
      ddlqd

      "Vô Trần, cái đứa gõ mõ cầm canh là người như thế nào?"

      "Thú vị!"

      "Ngươi đối với có hứng thú sao?"

      "Vô Trần thích nữ nhân!"

      "Ưmh. . . . . . Như vậy a. Ngươi là, gia thích nam nhân sao?" Nam nhân nghi hoặc hỏi.

      "Lão gia. . . . . ."

      "Hả? Cái gì?"

      "Ngài có phải là xử nam ?"

      Qua lâu, giọng nam lần nữa truyền đến.

      "Vô Trần, tối nay cho ngươi ba nữ nhân, đủ chưa?"

      ". . . . . ."
      Chương 6 : Nửa đường gặp mĩ nam
      Editor: Băng ngàn năm

      Mật Nhi biết xoạc chân đạp đạp cái nào đấy lần thứ mấy. . . . . . sinh vật.

      Cái sinh vật này hình như, là nam nhân.
      ddlqd

      Y phục trắng như tuyết bởi vì lý do nào đó mà bị thương, phía điểm chút gì đó màu đỏ, có thể thấy đó là máu.

      Vốn nàng có thể bỏ qua người này, nhưng là. . . . . . Lại lần nữa nhìn lướt qua bị đôi bàn tay thon dài trắng nõn nắm chặt ống quần của mình ở lòng bàn tay. Nàng nhịn được mắt trợn trắng kích động. Muốn tránh xa những chuyện như vậy…nhưng là khó thực nha…
      ddlqd

      Nhanh chóng nhìn bốn phía, xác định có bất kỳ người nào con đường thưa thớt, Mật Nhi mới khom người cúi đầu dùng ngón tay chọc chọc nam nhân máu me đầy người.
      ddlqd

      "Này, Này!"

      "Khụ"

      Người đất buồn bực ho tiếng, ngụm máu tươi phun lên mặt đất khi nàng cúi đầu quan sát .
      ddlqd

      Mùi vị gay mũi trong nháy mắt truyền vào trong hơi thở, Mật Nhi bình tĩnh nhìn nam nhân mặc y phục màu trắng nắm vạt áo của nàng xoa xoa máu mặt. Đồng thời mở miệng, "Buông y phục ta ra" Nàng rất nghiêm túc mở miệng với .

      Nam nhân từ từ mở mắt, thấy ràng người trước mặt, có chút trố mắt.
      ddlqd

      Nhanh chóng giơ tay lên che mặt, Mật Nhi xoay người đưa lưng về phía nam nhân, "Ta thấy ngươi...ngươi cũng thấy ta. Ngươi ngay , ta còn có chuyện."

      là đủ loại xui xẻo, chờ mãi mới đến lúc phát tiền công, giữ lại chút để dùng, còn lại nàng định mua ít y phục nữ, định ban ngày tìm công việc làm thêm, công việc còn chưa có tìm được, làm sao lại gặp phải người như vậy chứ…
      ddlqd

      "Khụ. . . . . . nương… Làm phiền ngươi đỡ ta đứng lên, được ?" Nam nhân còn hơi sức .

      "Ngộ nhỡ ngươi quấn ta sao ?" Chuyện này có thể tốt. Người tốt phải mỗi lần đều có thể được báo đáp. Nếu thế làm gì có chuyện họa do miệng mà ra nha?
      ddlqd

      Nam nhân trầm ngâm: "Vậy xin nương rời "

      "Ta rất muốn làm điều đó nha" Mật Nhi chỉ về phía chân của nàng, bất mãn : "Cái người này ngươi phúc hậu. Nắm y phục người ta, còn người ta rời . Như thế này làm sao ?"
      ddlqd

      Nam nhân nghe vậy, nhếch miệng lên máu lại chảy ra, "Vậy mời nương , ta vịn ở dưới đứng lên"

      "Tại sao ngươi ta phải làm?" Hỏi như vậy, nhưng nàng lại gắng sức đỡ nam nhân đó dậy, ngoài miệng lại : "Ta phải là nghe lời ngươi, chẳng qua là cảm thấy… thỉnh thoảng mỗi ngày làm việc thiện cũng tốt" Điều này phải ràng.
      ddlqd

      "Tạ ơn nương" Nam nhân gắng sức tựa vào người của nàng thở dốc.

      Lúc này, Mật Nhi mới có cơ hội cẩn thận nhìn nam nhân này. như thế nào đây, lông mày ra lông mày, mắt ra mắt, sóng mũi cao, nhưng kết hợp với miệng đào nhắn của
      ddlqd

      Mật Nhi trợn to hai mắt, xác định mình có nhìn lầm, miệng người đàn ông này, rất .

      Nhìn đến đây, nàng nhịn được nở nụ cười ngốc nghếch. đôi mắt sáng trong nháy mắt vẽ ra đường cong.
      ddlqd

      " biết tại hạ có chỗ nào khiến nương vui vẻ như vậy?" Nam nhân gắng sức ngồi dậy, nam nhân kiêu ngạo cố gắng tiếp tục dựa vào Mật Nhi nữa.

      Phát nam nhân ngồi lúc sau cũng có ngã. Mật Nhi đếm xỉa đến câu hỏi của , cất bước rời . Tốc độ nhanh đến nỗi khiến nam nhân phía sau cảm thấy khó hiểu.
      ddlqd

      Liếc nhìn bước chân của Mật Nhi bước nhanh rời , nhịn được bật cười. Thái độ của nàng để cho nhớ tới người.

      Nhưng vui vẻ lâu, tia máu theo khóe miệng chảy ra.
      ddlqd

      "Lão gia. . . . . ." tiếng hét vang đến, phía sau lưng nam nhân ngồi bỗng có nam nhân xuất .

      "Vô Trần, ngươi đến rồi?" Nam nhân chậm rãi cười, nhưng trong đôi mắt có mỉm cười.
      ddlqd

      "Lão gia, ngài lại tìm , sao?" Tên nam nhân gọi là Vô Trần, trong giọng lộ ra lo lắng.

      "Ừ. . . . . ."

      "Lại thất bại sao?"

      "Ừ. . . . . ."

      "Lão gia, tại sao tâm ngài còn chết ?" Vô Trần vô lực thở dài.
      ddlqd

      biết trải qua bao lâu, thanh kiên trì của nam nhân truyền đến, " thấy được nàng, ta tuyệt đối bỏ qua" Trong ánh mắt của lóe kiên quyết.

      "Lão gia, lần này ngài thiếu chút nữa. . . . . . Lão gia?" Vô Trần kêu lên tiếng, cảm thấy thân thể người bên cạnh mềm nhũn xuống. nhanh chóng xoay người, cõng nam nhân đó lên, biến mất như ở đó chưa từng xuất người.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 7 : Lấy tiền đổi tên
      Editor: Băng ngàn năm

      trải qua ba lần làm thử, Mật Nhi rốt cuộc tìm được công việc làm thêm vừa ý. Giúp việc ở trong phòng bếp, mỗi ngày chỉ làm việc ba canh giờ, tiền công trả trong ngày.

      Công việc này ở đại Mật Nhi cũng làm, dĩ nhiên là rất thuận tay, đối với thời gian làm việc, nàng cũng tương đối hài lòng, vì vậy, vui vẻ bắt đầu làm việc.
      ddlqd

      Nhắc tới cũng kỳ quái, kể từ khi tìm được việc này, mỗi đêm lúc Mật Nhi bắt đầu làm việc, cũng có gặp phải người rình coi…cái đó, điều này làm cho nàng cảm thấy, rất tiếc nuối. Dù sao cảnh sắc như vậy, phải mỗi người đều có thể nhìn thấy.

      "Ai. . . . . ." là đáng giận, Mật Nhi cảm thấy mình nhàm chán, thế nhưng lại nhớ tới người kia.
      ddlqd

      "Đứa gõ mõ cầm canh, nhớ đến gia sao?"

      Bên tai đột nhiên truyền đến giọng , trong nháy mắt hai tay Mật Nhi khoanh ở trước ngực, tạo tư thế muốn đánh nhau, rồi mới xoay người lại.
      ddlqd

      Tay áo bồng bềnh, dưới ánh trăng, Mật Nhi lần đầu nhìn ràng người đến. Chợt, nàng kinh ngạc trợn to hai mắt.

      "Là ngươi?" Nàng theo bản năng bật thốt lên, chợt hối hận che miệng.
      ddlqd

      "Ừ, là gia. Hôm nay, còn muốn chơi trò chơi đụng ngã sao? Gia chuẩn bị xong." Người vừa tới xắn tay áo, chuẩn bị ổn thỏa xong.

      Mật Nhi biết mình nên dùng vẻ mặt gì để nhìn vị nam nhân này. Cuối cùng, nàng hơi mím môi, "Ta cũng vậy, chuẩn bị xong!"

      "Có ? Đến đây " Nam nhân hưng phấn nhếch môi.
      ddlqd

      "Được, ta đếm hai ba" Mật Nhi cười mỉa tiếng. Giật giật hai chân, làm ra tư thế chuẩn bị chạy trốn.

      Truyện được đăng tải duy nhất tại

      " cần, quá phiền toái. Xem ai. . . . . . Ách?" Nam nhân đó lời còn chưa xong chứng kiến Mật Nhi quay người bỏ chạy, chợt cười yếu ớt.
      ddlqd

      Nhún nhún bàn chân lấy chút. Thoáng cái đứng ngay trước mặt Mật Nhi.

      "A. . . . . . Ngươi là quỷ hả ?" Mật Nhi hô to tiếng, vỗ ngực, mở miệng cách giận dữ.
      ddlqd

      Nam nhân nghe cúi đầu liếc nhìn Mật Nhi chỉ cao đến bả vai , nhếch môi cười: "Đứa gõ mõ cầm canh, ngươi tên là gì?"

      "Hỏi tên người khác, đồng thời biết nên lên tên của mình trước sao ?" Mật Nhi mắt lạnh hỏi ngược lại.
      ddlqd

      "Ta hỏi ngươi, cũng phải muốn lấy được hỏi ngược lại. Có lẽ, gia đụng ngã ngươi xong, ngươi mới có thể trả lời?" Nam nhân ác ý . Bộ dáng như muốn ngã xuống ngay lập tức.

      biết xấu hổ. . . . . . Mật Nhi mắng tiếng, "Muốn biết sao? Lấy tiền đổi"
      ddlqd

      Sau khắc, thỏi bạc xuất tại trước mắt của nàng. Nam nhân giương môi "Tên"

      Nổi giận đẩy nam nhân đó ra, cầm bạc tay. Mật Nhi vòng qua phía sau nam nhân, "Lưu A Đại" Nàng tiền, nhưng cũng lừa gạt người khác. Đây là ranh giới làm người cuối cùng của nàng.
      ddlqd

      Bóng dáng đơn độc của nam nhân kéo ra dài ở dưới ánh trăng, đứng tại chỗ động chút nào, lặp lại cái tên này, lâu lâu. . . . . .

      Lúc Mật Nhi rời , trong lòng cực kỳ hối hận, "Tại sao cần? Tại sao cần? ràng rất thiếu mà" Nàng cúi đầu nhìn tay trái của mình, nhịn được dùng tay phải đánh cái vào tay trái, "Ngươi tại sao thông minh ra chứ, tại sao nhận được? Đó là tiền a, tiền a. . . . . ." Nàng hối hận a.
      ddlqd

      Bước chân qua cửa nhà tối đen như mực, lúc muốn thắp đèn, chợt nhớ tới dầu thắp dùng hết. Buổi chiều bởi vì phải giúp việc bếp núc, chưa kịp mua.

      Yên lặng thở dài, nàng bây giờ vô cùng nhớ nhung đèn điện ở đại.
      ddlqd

      Trong bóng tối cố gắng tìm vị trí của giường, cũng may nàng sớm thích ứng trong bóng tối.

      Chậm rãi cởi đai lưng ra, cởi ra quần áo rộng rãi, bên trong chỉ mặc áo lót của nam nhân, thân thể ở dưới ánh trăng khẽ lộ ra. Cởi y phục ra, liếc mắt nhìn bộ ngực của mình. Mật Nhi nhịn được nguyền rủa ra tiếng, "Bộ ngực của ta tại sao mãi vẫn …tiến bộ tý nào?" Hối tiếc, buồn bã chỉ chốc lát, rồi mới cởi ra y phục còn lại.
      ddlqd

      có phơi ánh mặt trời nên da trắng nõn khác thường, cởi toàn bộ y phục người ra, thứ nổi lên trước ngực có thể rất ràng, đây là nữ nhân thân thể mềm mại.

      Truyện được đăng tải duy nhất tại

      Nhanh chóng nằm vào giường, Mật Nhi thở dài, lại lần nhớ tới chính mình đẩy bạc ra, nàng ảo não nhíu mày lại.
      ddlqd

      Bỗng có cơn gió mạnh, cửa sổ bị thổi ra, Mật Nhi ngồi dậy, nguyền rủa tiếng, lấy chăn quấn cơ thể lại rồi đóng cửa sổ. Quay trở lại giường nằm xuống.

      Cho đến khi bên trong nhà truyền đến tiếng hít thở đều đặn, bóng dáng thân ngoài phòng lúc này mới từ từ bước ra. ràng là lúc trước cùng Mật Nhi chuyện là nam nhân.
      ddlqd

      Giơ tay lên vỗ vỗ gò má nóng lên của mình, dám tin mình lại phát giác thân thế khác thường.

      Lại lần nữa nhìn lướt qua bên trong nhà, nam nhân tung người nhảy cái, nhanh chóng biến mất ở trong bóng tối.
      ddlqd

      Mật Nhi ngây ngốc vẫn còn ở trong mộng, tưởng mình quyết định dùng bạc vừa nhận được mua chân giò lợn. Trong mơ hồ, còn phát ra câu cảm khái "Thơm quá!"
      Chương 8: Mẹ nó, kêu thiếu dưỡng khí
      Editor: Băng ngàn năm

      "A Đại… A Đại …A Đại. . . . . . xong, A Đại. . . . . ."

      Sáng sớm, Mật Nhi trong mộng đẹp bị tiếng la hét kêu tỉnh, kèm theo cửa phòng bị người nào đó đá văng, người đạp cửa cũng tới trước mặt Mật Nhi.
      ddlqd

      Người này… là lần thứ hai nên Mật Nhi tuyệt đối suy tính. Cho nên, ngay từ lúc nghe được có người gọi, nàng liền mặc thêm áo trong, lúc này vừa thắt xong đai lưng.

      "Cái gì xong?" Nàng sửa sang quần áo chút, nhìn A Hoa hỏi.
      ddlqd

      Bàn tay A Hoa trong nháy mắt bắt được bả vai của Mật Nhi, khiến cho Mật Nhi ngẩng đầu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng.

      "A Đại, ngươi có phải gặp qua Cốc chủ hay ?" A Hoa .
      ddlqd

      Mật Nhi lắc đầu: " có"

      "A Đại" A Hoa hét lớn tiếng, dọa Mật Nhi giật mình.
      ddlqd

      "A Hoa, ngươi hôm nay là kỳ quái, rốt cuộc là thế nào?" Mật Nhi kỳ quái hỏi.

      Mặt A Hoa nghiêm túc, bắt lấy tay của Mật Nhi xoay người rời , "A Đại, chúng ta gặp cha mẹ chuyện, chúng ta lập tức thành thân"

      Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại

      Mật Nhi vừa nghe lập tức phát có điều ổn, vội vàng lôi kéo A Hoa lại, hỏi "Thế nào… thế nào? A Hoa, ngươi ràng xem."
      ddlqd

      Hoàn toàn để ý tới lời của nàng..., A Hoa lôi kéo Mật Nhi ra khỏi cửa. . . . . .

      có chút nào ngoài ý muốn, là kéo.
      ddlqd

      "Xin hỏi, Lưu A Đại có phải ở đây ?"

      Thoát khỏi tay A Hoa, Mật Nhi lúc này mới thấy người tới.
      ddlqd

      nam nhân lạ mặt nhưng rất đẹp, lúc này đứng ở cửa ghé đầu vào.

      Mật Nhi đẩy cửa ra ngoài, đáp "Là ta. Ngươi là. . . . . ."
      ddlqd

      "Tiểu nhân đến thỉnh ngài vào trong cốc" Nam nhân đẹp trai trả lời.

      Giật mình, Mật Nhi lại hỏi "Cái gì trong cốc?"
      ddlqd

      "Minh cốc." Nam nhân trả lời.

      " ." Mật Nhi trả lời rất dứt khoát.
      ddlqd

      Ai ngờ, nam nhân cúi đầu, "Công tử, xin mời." Mặc dù ngoài miệng khách khí, thực tế thái độ rất ràng.

      Mật Nhi lắc đầu "Ta ta ."
      ddlqd

      "Vậy… đắc tội." Nam nhân cười tiếng.

      Đợi đến khi Mật Nhi hồi hồn lần nữa, hai chân nàng đứng bên trong cái sân nào đó rồi. Nhìn bốn phía khắp nơi đều là rừng trúc, Mật Nhi nhịn được oán thầm.
      ddlqd

      Người này coi mình là gấu trúc à? Còn xây cái rừng trúc?

      "Đứa gõ mõ cầm canh, vào "
      ddlqd

      thanh quen thuộc truyền vào trong tai. Mật Nhi suy tư chốc lát, nhanh chóng chạy về phía cửa viện.

      "Ha ha… đứa gõ mõ cầm canh, vì sao mỗi lần ngươi đều biểu làm cho ta bất ngờ vậy?"

      Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại

      Mật Nhi xoay người định thần nhìn lại. Phát người tới ràng là nam nhân hôm đó nắm ống quần của bản thân. Nàng chợt phát ra mấu chốt quan trọng, người này cùng nam nhân trước đó rình coi người ta làm chuyện phòng the là cùng người. Người này chính là Cốc chủ?
      ddlqd

      Ngay sau đó, nàng muốn ngửa mặt lên trời hét to.

      Ông trời, ngươi đùa với ta ư?

      Nam nhân chậm rãi bước lên, thân mật nắm cả đầu vai của Mật Nhi, khom người liếc nhìn nàng "Đứa gõ mõ cầm canh, lại biết gia rồi hả ?"
      ddlqd

      Xoay cổ qua, Mật Nhi đưa ngón tay chỉ bàn tay ở đầu vai mình, "Uy. . . ."

      Nam nhân nhìn lướt qua, giả bộ nhìn thấy. Cánh tay dài khẽ dùng sức, kéo Mật Nhi vào trong ngực cúi đầu chống lại nàng. Khóe môi đỏ thắm nhếch lên.
      ddlqd

      "Đứa gõ mõ cầm canh, nhớ gia sao?"

      Mật Nhi nghiêm túc "Ta là nam nhân."

      "Ta cũng vậy." Nam nhân nghiêm túc trả lời. Chợt nháy mắt mấy cái hỏi "Ngươi cần ta chứng minh sao?" tay vung y phục lên, làm bộ muốn chứng minh.
      ddlqd

      nắm quần áo tay trêu chọc, Mật Nhi hít sâu hơi.

      " vui mừng, ngươi cũng cho là như thế. Như vậy. . . . . . tay của ngươi cùng đầu của ngươi, có thể cút xa chút hay " Câu sau cùng là Mật Nhi dùng hết hơi sức toàn thân mình rống to ra tiếng.
      ddlqd

      Gào xong rồi, trước mặt bỗng tối sầm, thôi rồi…

      Mẹ nó, gào to thiếu dưỡng khí rồi…
      Phong nguyet, HaYen, ly sắc3 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :