Chân - Ảnh Chiếu

Thảo luận trong 'Đoản Văn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chân

      [​IMG]
      Tác giả: Ảnh Chiếu

      Edit: Sulli

      Thể loại: Cổ đại, ngôn tình

      Số chương: 1
      Ta có bí mật. bí mật mà khắp thiên hạ này chỉ có ba người biết.

      Tiểu thư nhà ta, võ lâm đệ nhất mỹ nhân vang danh thiên hạ Nhạc Chính Quần, kỳ thực là nam nhân. Hết thảy phải từ đầu.

      Chuyện kể rằng Nhạc Chính thế gia nổi danh giang hồ, mà nguyên nhân Nhạc Chính gia nổi danh, chính là cứ cách ba mươi năm sinh ra đứa trẻ đặc biệt – cực chi tử [1] trong truyền thuyết.

      [1] Đứa con đạt đến đỉnh cao.

      Giả như người ấy là nữ, nương này sau khi lớn lên thành hiền thê mà toàn bộ nhân sĩ võ lâm mong muốn —— nàng thanh cao thoát tục, tính tình ôn nhu, dung mạo vô cùng xinh đẹp.

      Nếu người ấy là nam, như vậy hậu quả rất lớn —— nam tử này cần tốn nhiều sức tu luyện võ lâm chí tôn bảo điển 《Lạc Nguyệt tịch》, cũng có thể trở thành người có võ công đệ nhất thiên hạ.

      Ngoài ra, còn có truyền thuyết, cực chi tử nếu như thông thạo Lạc Nguyệt tịch, cũng có nghĩa là vô cùng xuất sắc, có thể thông qua con đường nào đó xin quỷ binh của diêm vương.

      Hai truyền thuyết đó, được nghiệm chứng trong vòng mấy trăm năm trước giang hồ —— Nhạc Chính gia tổng cộng có tám vị cực chi tử, năm vị là nữ, gả cho hoàng thân quốc thích gả cho minh chủ võ lâm, cuộc sống về sau hạnh phúc, mà ba vị nam tử khác, cũng đều tu luyện thần công cái thế, làm minh chủ võ lâm.

      Đáng tiếc, ba vị minh chủ cuối cùng đều chết trong lúc phồn thịnh, bọn họ bị người gian kẻ xấu làm hại, rơi vào cảnh chết toàn thây. Rút kinh nghiệm xương máu, Nhạc Chính gia phát thệ, về sau nếu sinh cực chi tử, chỉ chừa nữ lưu nam tử. Cho đến khi cực chi tử thứ chín của Nhạc Chính gia – Nhạc Chính Quần được sinh ra.

      Bởi vì sợ rằng con trai độc nhất đoản mệnh, Nhạc Chính Quần vừa sinh ra, liền bị gia chủ ôm , gia chủ xử lý bà mụ, đối với người bên ngoài rằng đó là thiên kim.

      thể , Nhạc Chính gia chủ là người vô cùng cẩn thận, giấu mọi người, thậm chí giấu cả thê tử của chính mình.

      Nhạc Chính Quần lúc ấy vẫn còn rất , lấy lý do dưỡng bệnh đưa vào biệt viện.

      Mà năm ta sáu tuổi, bị dưỡng phụ bán vào biệt việt làm nha hoàn với giá hai lạng bạc.

      Lúc đầu ta chỉ là nha hoàn giặt quần áo, đại nha hoàn bên người thiếu nữ xinh đẹp khéo léo.

      lâu sau thiếu nữ kia chết lý do.

      Sau đó Nhạc Chính gia lại tuyển người khác, so với người trước càng thông minh xinh đẹp.

      quá năm, thiếu nữ kia cũng bệnh mà chết.

      Nhạc Chính gia tiếp tục đưa người tới, diện mạo càng ngày càng đẹp, càng ngày càng dịu dàng.

      Sau cùng đến khi Nhạc Chính Quần mười hai tuổi, có nha hoàn muốn trấn mua hoa, từ đó thấy trở về.

      Năm ấy ta vừa tròn mười bốn, gia chủ đến biệt viện xử lý án tỳ nữ mất tích, nhìn thấy ta rồi :

      “Có thể giặt quần áo sáu năm ở Nhạc Chính gia, chính là nhân tài.”

      Vì thế, ta bị điều làm nha hoàn thiếp thân của Nhạc Chính Quần.

      nên coi thường việc giặt quần áo, quần áo cũng ra bí mật của người.

      Ta luôn làm cực kỳ tốt, cái gì cũng nhìn thấy, cái gì cũng phát .

      Còn nhớ ngày ta gặp Nhạc Chính Quần, ta mặc bộ quần áo đẹp nhất, muốn làm cho khuôn mặt gầy gò vàng vọt của mình nhìn đẹp lên chút. Lại nghĩ tới, tất cả những gì tươi đẹp tới trước mặt Nhạc Chính Quần, đều biến thành tro bụi.

      sạp là mỹ nhân nằm nghiêng, mặc áo khoác trắng như tuyết, khuôn mặt rung động lòng người, trong phút chốc cả thế giới giống như chỉ còn lại đôi mắt như hắc diệu thạch [2], ánh sáng lưu chuyển.

      [2] Là loại đá có màu đen, nằm trong nhóm đá thủy tinh thiên nhiên.

      “Lần này đổi ngươi tới hầu hạ sao?” Người nằm sạp mặt biểu cảm nhìn ta.

      “Đúng vậy, tiểu thư.” Ta sớm biết quy củ của Nhạc Chính gia, ngoan ngoãn quỳ gối hướng dập đầu, “Nô tỳ tên là Trương Chân.”

      “Ngươi là người xấu nhất.” nhìn ta, ánh mắt lạnh lẽo như sông băng.

      “Nô tỳ sợ hãi.” Ta co người.

      “Chỉ mong ngươi cũng phải là kẻ ngu nhất.” thở dài.

      “Nô tỳ cố gắng.” Ta vẫn nằm rạp xuống, dám ngẩng đầu.

      Cứ như vậy, ta làm nha hoàn thiếp thân của Nhạc Chính Quần, từ đó đến giờ bốn năm.

      Ta dung mạo bình thường, tài nghệ bình thường, tính cách bình thường, ngoại trừ tay chân có chút nhanh nhẹn, cơ bản cũng có gì đặc biệt.

      Thỉnh thoảng các nha hoàn khác chế nhạo ta, Tiểu Chân nương đến tột cùng có bản lĩnh gì, vì sao tiểu thư lại bằng lòng lưu ngươi bên người?

      Ta cười cười, .

      Các nàng biết, năm ta mười sáu tuổi bị người nhốt vào địa lao, bị người áo đen bịt mặt cầm kiếm áp vào cổ.

      Lúc đó, con chuột vô cùng lớn cắn cắn cổ tay ta, cái lưỡi của rắn hổ mang chúa tê tê ở vai ta.

      “Nhạc Chính Quần là nam hay nữ?” Người che mặt hỏi ta.

      “Tiểu thư là nữ nhân.” Ta cả người thương tích, vô cùng yếu ớt.

      “Hỏi lại lần nữa! Nhạc Chính Quần là nam hay nữ?!” Người che mặt nghiêng tay, trường kiếm đâm vào ngực ta, phốc tiếng.

      “Ngươi hỏi ta vạn lần, tiểu thư vẫn là nữ nhân. . . . .” Ta đau đến mức nước mắt cũng chảy được, nghiêng người sắp ngất.

      Trước khi mất ý thức, ta thấy bóng dáng cao lớn đứng ở cửa phòng giam.

      “Gia chủ.” Người bịt mặt kính cẩn lên tiếng.

      người ta từ đấy lưu lại vết sẹo dài thể biến mất.

      Mà thù lao cho vết sẹo này, đó là ta có thể tiếp tục ở vị trí như tại.

      Đời này luôn công bằng.

      “Tiểu Chân, ngươi làm gì?” đôi tay lạnh lẽo che mắt ta.

      “Nô tỳ sắp xếp lại thư tình mà các vị công tử đưa cho tiểu thư.” Ta cười khổ, xoay người đối diện với người vừa đến.

      Trước mặt là đôi mắt hắc diệu thạch sáng lấp lánh, lẳng lặng nhìn ta.

      tại Nhạc Chính Quần mười sáu tuổi, bởi vì gia chủ hàng năm đều cho dùng loại thuốc đặc biệt, hầu kết của nhìn , thanh cũng vẫn trong trẻo. càng ngày càng đẹp, đẹp khiến người ta dám nhìn gần.

      mỹ nhân xinh đẹp như vậy, có khả năng là nam nhân, cho nên giang hồ ai nghi ngờ , cho nên mỗi ngày ta đều phải hoa mắt canh giờ, xử lý thư tình mà các hùng hào kiệt đưa tới.

      Nhạc Chính Quần mặc dù chưa từng để ý các xú hán tử kia, nhưng Nhạc Chính gia muốn đắc tội với quá nhiều môn phái, cho nên ta phải thay thế , chọn lọc từ ngữ khéo léo trả lời.

      “Chẳng lẽ Tiểu Chân cũng thấy ta nên chọn người để gả?” Nhạc Chính Quần nhìn thư tình màu sắc sặc sỡ đầy bàn, nghiêng đầu nhìn ta cái —— đòi mạng! động tác đơn giản như vậy cũng khiến tim ta đập nhanh, tiểu thư quả là hồng nhan họa thủy!

      “Vô luận tiểu thư muốn tuyển chọn hay , nô tỳ vẫn cảm thấy đúng.” Ta cố gắng che dấu thẹn thùng của mình.

      “Cho dù ta gả cho nam nhân, ngươi cũng thấy đúng sao?” Nhạc Chính Quần mắt híp thành đường .

      “Chỉ cần gia chủ đại nhân đồng ý, nhất định là đúng.” Ta gật đầu, vẻ mặt hết sức thành .

      Nhạc Chính Quần nhìn ta lúc lâu, chợt nhếch môi cười, quả nhiên là gió xuân thổi trong đêm.

      “Tiểu Chân.” gọi tên ta, tay vòng qua eo ta, đầu cọ vào người ta, “Nếu ta gả, ngươi có cùng ?”

      “Nô tỳ vĩnh viễn ở cạnh tiểu thư.” Ta trả lời như đinh đóng cột.

      “A!” Nhạc Chính Quần vùi vào cổ ta thở dài, “Tiểu Chân, ngươi mười tám tuổi rồi? Sao còn chưa lập gia đình?”

      “Nô tỳ còn chưa gặp được người trong lòng.” Ta bị thổi đến tê dại, giọng như nhũn ra.

      “Tiểu Chân, thích người, là như thế nào?” Nhạc Chính Quần rầu rĩ hỏi ta.

      “Việc này sao, nô tỳ cũng biết thế nào.” Ta cười dịu dàng, “Có lẽ là vĩnh viễn muốn ở cùng người kia.”

      Nhạc Chính Quần gì, chỉ ngửi vạt áo của ta, giống như ngủ.

      Vài ngày sau khi ta dọn giường cho Nhạc Chính Quần, phát khăn trải có vết ướt.

      Trong nháy mắt, ta liền hiểu.

      “Tiểu thư tối qua có mộng đẹp?” Ta cười tủm tỉm nhìn —— tiểu thư nhà ta, cuối cùng trưởng thành.

      Nhạc Chính Quần dùng ánh mắt phức tạp, oán hận trợn to nhìn ta.

      “Đều tại ngươi, hôm qua mang ta Ngưng Hương lâu. . . . .” Lông mi cụp xuống, nghiêm khắc lên án ta.

      “Tiểu thư làm nô tỳ ngại chết rồi.” Ta cười khanh khách hai tiếng, “ ràng là tiểu thư tò mò, năn nỉ nô tỳ mang tiểu thư thanh lâu học tập cử chỉ thần thái của nữ nhân, thế nào, tiểu thư vừa lòng với thiên kiều bách mị [3] ở đó?

      [3] Ngàn kiều diễm, trăm mê người.

      “Sao lại vừa lòng! Chính là quá vừa lòng mới. . . . . .” đến đây liền im bặt, Nhạc Chính Quần lườm ta, bỗng nhiên gì nữa.

      “Ai nha, tiểu thư với ta, trong mộng rốt cuộc là nương nào? Hải Đường? Xuân Lộ? Liên Tâm?” Ta cười hì hì tới, khó có dịp bát quái chút, “Có thể khiến mỹ nhân như tiểu thư động tâm, là ai có bản lĩnh lớn như vậy đây?”

      “Là, là Mẫu Đan!” Nhạc Chính Quần đẩy ta ra, mặt đỏ tai hồng, hết sức chật vật.

      “Thực là Mẫu Đan sao?” Ta bỗng chốc nghiêm mặt, trong đầu nhanh chóng lên nữ tử hơn nửa bộ ngực đều lòi ra ngoài. Chậc chậc, nam nhân quả nhiên là động vật thị giác a.

      “Tiểu Chân, ngươi thích nam tử như thế nào?”

      Lúc này tiểu thư như nâng quai hàm xem hoa, lại đột nhiên giọng đặt câu hỏi.

      “Tất nhiên là dáng người cường tráng tướng mạo đường đường khí vũ hiên ngang.” Ta ngồi bên thêu hoa, cười tủm tỉm tràn ngập xuân ý, “Tiểu thư nếu giúp nô tỳ tìm chồng, dù sao cũng phải nhớ tiêu chuẩn a.”

      Nhạc Chính Quần quay đầu hung hăng lườm ta, trong mắt tràn ngập oán khí.

      “Lạc Hà sơn trang La trang chủ, gần đây làm việc có chút siêng năng.” lúc lâu sau, nhàm chán , “ hình như là kiểu ngươi thích?”

      Tay run lên, kim châm vào ngón trỏ, giọt máu to chảy ra.

      “La trang chủ ràng tìm đến tiểu thư nha.” Ta cười khanh khách, vẻ mặt vô tội, “ đưa chi phí ăn mặc tới, còn phải vì có lòng với tiểu thư?”

      “Trợn mắt lời bịa đặt!” Nhạc Chính Quần phiền chán nhìn ta xoa xoa mí mắt, “Váy đỏ kia vì theo ý ta? Bánh sen ngọt vì hợp ý ta? Diều bươm bướm cũng hợp ý ta?”

      Ta lè lưỡi, dám tiếp lời.

      —— Đúng, tiểu thư thích váy, thích đồ ngọt, lại càng thích con diều, những thứ đó đều là ta thích, mà ta cũng thể chạy tới với La trang chủ, tiểu thư thích đao kiếm côn bổng cùng trang phục gọn gàng.

      “Ngươi thấy La trang chủ thế nào?” Tiểu thư lại bắt đầu hỏi.

      “Hoàn mỹ.” Ta nghĩ chút, nghiêm túc , “Có tiền, có thế, có khí phách nam nhân.”

      “Ngươi sao có thể thích kẻ to con hôi hám kia?” Tiểu thư đối với thẩm mỹ của ta cười nhạt, “Toàn thân cao thấp nào có mỹ cảm để ?”

      “Nô tỳ phải tiểu thư.” Ta cười ha ha, “Nô tỳ cần mỹ cảm, chỉ cần cảm giác an toàn.”

      Tiểu thư nhíu mày.

      Ba ngày sau khi ngang qua phòng khách, ta thấy hai người đứng sau núi giả ôm nhau, đen trắng, to gầy, giống như mãnh hổ và hoa tường vi.

      Ta trong nháy mắt dại ra, lập tức xoay người rời .

      Buổi tối hầu hạ tiểu thư thay quần áo, mặt đỏ bừng nhìn ta cười, sóng mắt mênh mông.

      “Tiểu Chân, ngươi La trang chủ tốt, tại ta hiểu .”

      Tay của ta ngừng lại chút.

      “Như vậy có người tán tụng cũng sai.” Tiểu thư nhếch miệng, thập phần hạnh phúc, “ đối với ta quả cầu gì được nấy.”

      Ta giúp cởi áo khoác, tiếng.

      “Làm sao vậy, thương tâm rồi hả?” Tiểu thư cúi đầu nhìn ta, tươi cười đắc ý, “Hay là ngươi muốn tranh với ta?”

      Ý của là nam nhân chỉ nhìn bề ngoài.

      “Nô tỳ dám.” Lời của ta vô cùng thuận theo.

      có ai coi trọng ngươi, ngươi xấu như vậy, nghĩ tới cũng muốn.” cười giễu.

      “Nô tỳ nghĩ tới.” Ta rút trâm ngọc đầu , tóc đen mượt như nước tản vai, “Nô tỳ vĩnh viễn ở bên người tiểu thư.”

      Tiểu thư đắc ý cười.

      Ta nghĩ La trang chủ lại là nam nhân mãnh liệt như vậy.

      Chẳng qua chỉ ôm eo của tiểu thư, sờ sờ tay ngọc của tiểu thư, liền phái người gióng trống khua chiêng tới cửa cầu hôn.

      Lúc gia chủ đến biệt viện, sắc mặt tốt.

      “Ngươi hầu hạ như vậy?” đạp ta cước, đạp đến mức ta thiếu chút nữa thổ ra lục phủ ngũ tạng.

      Tiểu thư ngồi ngay ngắn ghế, ngón tay khẽ động.

      Ta biết muốn giúp ta, ở trong lòng ta cầu khẩn ngàn vạn lần nên, bởi vì gia chủ đánh ta thảm hại hơn.

      liên quan tới nàng.” Tiểu thư vén tóc ra sau tai, khí định thần nhàn, “Ta rất thích La Hạo Phong.”

      Biểu cảm mặt gia chủ trong nháy mắt ngưng kết.

      Tiểu thư ngẩng đầu, có chút khiêu khích nhìn .

      Ta đột nhiên cảm thấy bi ai.

      “Có thể lập gia đình.” lúc lâu sau, thanh nặng nề của gia chủ vang lên, “Chỉ cần ngươi cam đoan phát bí mật của ngươi.”

      Đây là thỏa hiệp, cũng là uy hiếp.

      La Hạo Phong giang hồ là người cực kỳ có tiền có thế, nếu cự tuyệt hôn nhân, chỉ sợ Nhạc Chính gia ít phiền toái, mà nếu hôn nhân thành, tiểu thư về sau phải che dấu, đương nhiên cũng tốt hơn. Làm vợ của nam nhân, sớm chiều cùng giường cùng gối, đối phương sao có thể biết giới tính của ngươi?

      Ta cho rằng tiểu thư cười ha ha, câu “Ta sao có thể gả cho !”

      Nhưng tiểu thư lại trầm mặc, hơi nhếch môi mỏng.

      cần lo lắng về việc viên phòng.” Gia chủ nhìn nhìn tiểu thư, vẻ mặt ôn hòa, “Có thể tắt nến cho tỳ nữ thay thế.”

      Khẩu khí của bình thản thờ ơ, giống như sai đầu bếp hầm con gà.

      Buổi tối theo thường lệ hầu hạ thay quần áo, tiểu thư nhìn ta trải giường, đột nhiên hỏi, “Ngươi cảm thấy ta nên gả sao?”

      Ta ngừng động tác, xoay người nhìn về phía tiểu thư.

      Đương nhiên thể gả, ta rất muốn như vậy —— nhưng thoái thác La Hạo Phong, cũng có hàng vạn Trần Hạo Phong Lý Hạo Phong tìm tới cửa, tiểu thư đến tuổi gả cưới, chẳng lẽ vì bí mật mà cả đời sống mình sao?

      Nhất định phải là La Hạo Phong, trong mắt mọi người đều là như vậy. “Nếu, nếu La trang chủ có thể hảo hảo thương tiểu thư. . . . .” Ta vâng dạ xong, có chút bất đắc dĩ. Tiểu thư hé răng. “Kỳ thực muốn làm vợ chồng với La trang chủ, cũng phải còn cách khác.” Ta nghĩ chút, giọng trấn an. “Từ xưa đến nay, trong lịch sử thiếu đế vương thích. . . . .” Hai chữ nam sủng này, ta nuốt vào trong bụng .

      phải ngươi nghĩ muốn theo ta gả ?!”

      Ánh mắt như hắc diệu thạch của tiểu thư chứa đựng tức giận.

      “Ngươi lòng ái mộ La Hạo Phong kia, cho nên ước gì theo ta để làm thiếp, thậm chí thay ta động phòng?!”

      Tay bóp chặt cổ ta, từng chữ rét lạnh như từ răng cắn ra. “Tiểu thư tha mạng!” Ta sợ hãi, nước mắt chảy theo hai gò má, “Nô tỳ lẻ loi mình hơn mười năm, tuổi già cũng hi vọng có nam tử hán để dựa vào!” Bàn tay to rời khỏi cổ họng ta.

      Tiểu thư nhìn ta, ngực phập phồng lên xuống, tâm tình.

      được.”

      ấn đầu ta vào trong ngực mình, ôm chặt lấy, bả vai run run.

      “Tiểu Chân, ngươi chỉ có thể ở bên ta, ngươi thể dựa vào người khác, ngươi thể.”

      Đảo mắt ba năm qua.

      Ta già, hai hai tuổi, tiểu thư vừa khéo tròn hai mươi.

      trưởng thành ngày càng đẹp, giống như cây túc (cây thuốc phiện), khuynh quốc khuynh thành.

      đẹp giống như giấc mộng dễ vỡ.

      Vì thế bí mật của ta lại nhiều thêm cái.

      Năm mười sáu tuổi cuối cùng tiểu thư cũng khéo léo từ chối hôn với Lạc Hà sơn trang, nếu phải chọn người sống cùng suốt đời, chỉ chọn ta.

      Nhưng chúng ta thể quang minh chính đại ở cùng nhau, hơn nữa nô tỳ thích nam tử hán khí vũ hiên ngang.

      Ta vậy với tiểu thư.

      Tiểu thư tức giận, xé vạt áo của ta, cắn vào cổ ta cái, máu liền chảy ra.

      “Ngươi là đồ lang tâm cẩu phế!” chôn ở vai ta, phẫn uất oán hận.

      “Là tim phổi.” Ta sửa lại, cố gắng trấn định kêu đau.

      “Phải làm thế nào, phải làm thế nào ngươi mới thích ta?” thào tự , thanh bất lực. “Tiểu thư, ngươi hãy cường đại lên, cường đại đủ để bảo vệ ta.” Ta vuốt tóc , giọng .

      Từ đó về sau tiểu thư mải mê sắm vai đệ nhất mỹ nhân nữa, bắt đầu vụng trộm tập võ.

      Mỗi ngày luyện võ xong, tiểu thư đều gối đùi ta, để ta xoa cho bớt căng thẳng đầu óc.

      “Tiểu Chân, ngươi phải chờ ta thành nam tử hán chân chính.”

      Đây là câu mà tiểu thư nhiều nhất.

      Đừng để ta thất vọng a, ta sờ sờ mặt , trong lòng thầm .

      Cứ như vậy ba năm lại qua, Nhạc Chính Quần rốt cuộc có được võ công tuyệt thế, vì nghiệm chứng thực lực của mình, thậm chí dùng tên “Hùng Bá Thiên” gây chiến khắp nơi.

      Tháng tư, làm chưởng môn Côn Luân bị thương, tháng năm, làm trụ trì Thiếu Lâm thương nặng, tháng sáu, ngay cả bang chủ Cái Bang cũng bị đè bẹp dưới chân.

      Cơ hồ tháng nào cũng ra ngoài khiêu chiến lần, sau đó người đầy máu trở về, mang chiến lợi phẩm đến trước mặt ta.

      —— Ỷ Thiên kiếm, niệm châu gỗ tử đàn, đả cẩu bổng ngọc bích, mỗi món đều là bảo vật làm dấy lên gió tanh mưa máu giang hồ, Nhạc Chính Quần dùng chúng trang trí phòng của ta, bài biện khắp nơi đều có thể thấy .

      Rốt cuộc có ngày, mang theo khối ngọc bội tới cho ta.

      “Tiểu Chân, thứ này ta vừa thắng.” nhìn ta, trong mắt lóe tinh quang.

      Tay ta sờ sờ ngọc bội phía khắc rồng trắng giương nanh múa vuốt, khỏi líu lưỡi —— đây là lệnh bài minh chủ võ lâm! “Ngươi. . . . . Làm minh chủ võ lâm?” Trong nháy mắt tim ta đập mạnh và loạn nhịp.

      Nhạc Chính Quần cười ha ha.

      “Ngươi sợ rồi hả?” Ta nghĩ rằng ngươi vĩnh viễn có vẻ mặt này.” vô cùng vui vẻ.

      “Bé ngốc, ta làm sao có thể làm minh chủ võ lâm?” kéo vai ta qua, ôm ta vào lòng, cằm tựa vào đầu ta.

      “Ta đánh thắng minh chủ võ lâm, cho ta mượn thứ này chơi vài ngày.” nhàng cọ mặt ta, ánh mắt mang theo sương mù, “Tiểu Chân, bí kíp võ công ta luyện xong toàn bộ, về sau có ai là đối thủ của ta, ta có thể bảo hộ nàng rồi.” “. . . . . Đúng vậy a.” Ta vỗ vỗ vai , “Tiểu thư còn muốn bí kíp mới gì, nô tỳ. . . . .” Chữ “tìm” còn chưa ra, môi bị lấp kín. Tiểu thư , là nam nhân, muốn ta.

      Buổi tối hôm đó, ta liền trao thân cho .

      Tối hôm đó đau là ta, nhưng rơi lệ lại là tiểu thư. “Tiểu Chân, nàng rốt cuộc cũng là của ta, mình ta.”

      Hai cánh tay ôm lấy eo ta, Nhạc Chính Quần giam ta trong lòng, ngừng lặp lại những lời này.

      Ta nhìn ánh mắt so với sao còn long lanh hơn của tiểu thư, bỗng nhiên cảm thấy ánh trăng ban đêm lạnh lẽo, thể làm thế giới đen tối này ấm áp chút.

      Nếu có thể thổi tắt ánh trăng, để thế giới mãi mãi là đêm, tốt biết bao.

      Ta muốn đối mặt với hừng đông.

      ***

      “Có ý gì?”

      Nhạc Chính Quần lẳng lặng nhìn ta, sắc mặt lạnh băng.

      “Như ngươi chứng kiến, chúng ta muốn thỉnh 'tiểu thư' của Nhạc Chính bang giúp chút việc .” La Hạo Phong lên phía trước, che trước mặt ta.

      “Ta cùng Trương Chân chuyện!” Nhạc Chính Quần nổi giận, cuồng loạn vùng dậy.

      Bị trói bởi dải lụa làm từ 100 gốc thiên tàm cùng khóa sắt, chớ phàm nhân, ngay cả thần tiên cũng động đậy được. Cho nên dù khí lực mạnh đến đâu, cũng chỉ có thể tốn nước bọt kêu gào.

      “La đại ca, ta đến.”

      Ta hướng La Phong Hạo cười, chậm rãi đến trước mặt Nhạc Chính Quần.

      “Tiểu thư.”

      Ta nhàng gọi tiếng.

      “. . . . . Tiểu Chân, có chuyện gì vậy? Nàng chơi đùa thôi, đúng ?”

      Nhạc Chính Quần nhìn ta chăm chú, giọng bởi vì khẩn trương mà hơi run.

      “Đùa tốt, nên đùa.”

      Trong thanh sốt ruột của chút cầu xin.

      “Thực xin lỗi, tiểu thư.”

      Ta thở dài, nghiêm túc nhìn : “Tiểu Chân thể lại chờ.” “Chờ? Chờ cái gì?”. trừng lớn mắt phượng nhìn ta, vẻ mặt mê mang. Ta nhìn khuôn mặt gần như hoàn mỹ tỳ vết chuẩn bị biến mất của , nhưng trong phút chốc lại biết mở miệng thế nào.

      Muốn gì sao?

      Còn phải giải thích sao?

      15 năm, ta chờ suốt 15 năm, chấp niệm sớm dung nhập vào cốt nhục, thể thay đổi nữa rồi.

      “Thực xin lỗi, tiểu thư.”

      Cho nên ta chỉ khẽ câu, nắm cổ tay , rút đoản kiếm cắt đao.

      Máu đỏ bừng theo da thịt tuyết trắng rơi xuống.

      La Hạo Phong nhanh chóng đưa cổ chung (cốc có sâu độc) chuẩn bị trước qua, ta nhìn chằm chằm máu chảy vào trong chung, tham lam mà vội vã, cho đến khi đầy chén.

      Từ đầu tới cuối, Nhạc Chính Quần vẫn luôn dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn ta chăm chú, giống như con thú bị người ta giẫm lên vết sẹo, khát máu, dữ tợn.

      “Ngươi là ma quỷ.” bỗng nhiên .

      Ta cẩn thận ôm lấy cổ chung, cười mỉm.

      “Bây giờ còn chưa hẳn, rất nhanh như vậy.”

      Dọn xong dụng cụ, theo chỉ dẫn của sách cổ, ta đặt cổ chung vào vào giữa trận pháp, miệng bắt đầu lẩm bẩm, bốn phía liền xuất tiếng gió gào thét.

      Niệm xong tất cả chú ngữ, lốc xoáy liền xuất trong cổ chung, lốc xoáy càng cuốn càng lớn, dần dần bay lên trung, màu máu đỏ thẫm tràn ngập.

      “Quỷ môn mở, diêm vương đến.” Mắt La Hạo Phong vì hưng phấn mà mở to, “Truyền thuyết là ! Cực chi tử luyện Lạc Nguyệt tịch, quả thực có thể mượn được quỷ binh!”

      “Đúng vậy, đương nhiên là .” Ta nhìn lốc xoáy kia cười, “Bằng vì sao ta phải vất vả núp 15 năm? Bằng vì sao ta phải trăm phương nghìn kế dụ tiểu thư luyện võ?” cần nhìn ta cũng biết, sắc mặc của Nhạc Chính Quần bây giờ còn tái nhợt hơn người chết.

      “Bước tiếp theo là gì? Bước tiếp theo phải làm như thế nào?” La Hạo Phong nhìn ta, vẻ mặt nôn nóng, “Bước tiếp theo?” Ta quay đầu nhìn , nhếch miệng, “Bước tiếp theo là hiến tế trái tim của người sống.”

      La Hạo Phong còn chưa phản ứng kịp, đoản kiếm của ta cắm vào ngực . “Ngươi. . . . . .” trừng to mắt nhìn ta, giống như nuốt phải ruồi bọ.

      Ta thuần thục xé ngực ra, ném trái tim vào trong lốc xoáy. Lốc xoáy lập tức càng ngày càng lớn, cuối cùng ở giữa ra cửa đồng, đầu trâu mặt ngựa trấn thủ hai bên trái phải. Ta bỗng nhiên có loại cảm xúc chân như nằm mơ, nước mắt nóng chảy ra.

      15 năm a, suốt 15 năm, ta đánh cuộc cả thanh xuân, đánh cược tôn nghiêm, đánh cược thân thể, thậm chí. . . . . . đánh cược cả tình cảm.

      Hít sâu hơi, ta nhấc chân về phía lốc xoáy.

      “Tiểu Chân!” Phía sau truyền đến tiếng hô kinh hoảng của Nhạc Chính Quần.

      Ta quay đầu nhìn lại, liều mạng xé rách dây trói, hoàn toàn để ý cổ tay vẫn đổ máu, lụa thiên tàm tuyết trắng nhiễm rất nhiều hoa đỏ thắm.

      Hai mắt đẫm lệ, ta bỗng nhiên cảm thấy tiểu thư chật vật như vậy, đáng .

      “Tiểu thư, thực xin lỗi.” Ta chân thành với , “Ta có cách nào báo đáp ngươi, ta nợ ngươi, cả đời.”

      Đây là vĩnh biệt.

      Bởi vì vào cánh cửa này, linh hồn ta bị cầm tù vĩnh viễn.

      Điều kiện mượn quỷ binh của diêm vương, trừ bỏ hiến trái tim người sống, còn có điều kiện là phải dâng ra linh hồn của chính mình.

      Ta bao giờ có thể trở lại dương gian nữa.

      Tiểu thư vĩnh viễn biết, nha đầu tầm thường làm bạn với suốt 15 năm, kỳ thực là công chúa nghèo túng đến từ biên giới Nam Cương.

      Năm bốn tuổi cả nhà công chúa bị kẻ phản bội diệt môn, chỉ còn bản thân lẻ loi mình, phiêu bạt khắp nơi chạy tới Trung Nguyên. Nàng muốn trở nên cường đại, nàng muốn báo thù cho phụ mẫu huynh đệ. Nhưng nàng có gì cả, chỉ có hai bàn tay trắng. Rốt cuộc có ngày, khi nàng xin cơm nghe thấy truyền thuyết cực chi tử mượn quỷ binh của Nhạc Chính gia, công chúa liền lặng lẽ hạ chú chính bản thân.

      Chú ngữ ngày lớn, nàng cũng từng bước tiếp cận ma quỷ. tại, nàng rốt cuộc cũng trở thành ma quỷ hoàn toàn.

      Ta từng bước vào trong lốc xoáy, gió bên tai sắc bén gào thét, từng chút gọt sạch da thịt người ta. Khoảng cách càng gần, cuối cùng ta cũng biến thành bộ xương khô đáng sợ.

      Tiểu thư hận ta vĩnh viễn. bao giờ tha thứ cho ta.

      Kỳ thực nếu dâng lên trái tim của cực chi tử, ta vốn phải chịu nỗi khổ lóc thịt này, nhưng ta nỡ. Bởi vì ta thực có lỗi với , ta hi vọng có thể sống tốt, sống thay cả phần ta.

      Gió lạnh thổi trước mặt ta, mũi của ta mất, miệng mất, cuối cùng mắt cũng mất. còn nhìn thấy vẻ đẹp của tiểu thư, còn đuợc ngửi hơi thở thơm mát của , còn được vụng trộm hôn nữa.

      “Tiểu Chân quay lại!”

      Đây là thanh cuối cùng mà ta được nghe từ nhân gian, tê tâm liệt phế, bi thương dục tuyệt [4]. Ta hạnh phúc nở nụ cười.

      [4] Bi thương muốn chết.

      Trong đầu ta bỗng nhiên lên hình ảnh của ngày thanh minh, sương cỏ cây, hương thơm sau cơn mưa xông vào mũi ta, tiểu thư cùng ta nắm tay nhau ngồi cây.

      hái quả hồng, ta nhạt lên từng quả, cất vào trong túi áo cho .

      Đó là lần đầu tiên với ta: “Muốn vĩnh viễn theo ta.”

      === ====== ====== =========END==== ====== ====== =========

    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :