1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Chân mệnh thiên nữ - Kiều Hiên(10c)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chân mệnh Thiên Nữ
      Tác giả : Kiều Hiên
      Edit : Hạ Tử Tình
      Nguồn :http://keoduong.wordpress.com
      [​IMG]
      Chương 9.1


      Lang Gia Tĩnh thề, nàng tuyệt đối nghĩ tới mưu kế của nàng lại hiệu quả tới như vậy đâu! Trời, nàng ngờ chỉ như vậy khiến Toàn Hải Đường mau chóng tìm tới cửa.

      có thông báo, có thỉnh an, Toàn Hải Đường như cơn cuồng phong tiến vào cửa điện.

      đột nhiên tới làm cho Lang Gia Tĩnh có chút trở tay kịp.

      Đôi mắt hơi tức giận của Toàn Hải Đường nhìn chằm chằm vào nàng, bạc môi khẽ nhếch, áo bào màu đen có chữ “Trấn quốc vương” của hơi xốc xếch, có lẽ là do giục ngựa chạy nhanh nên thành ra vậy, có cẩn thận tỉ mỉ như mọi ngày, vạt áo lộ ra phần xương quai xanh nhưng vẫn đầy đủ khí chất trước kia, càng làm người ta thêm động tâm.

      A! vẫn là Toàn Hải Đường, là Toàn Hải Đường mà nàng mong ngóng ngày đêm.

      Dưới áp lực mừng như điên kia, nàng chậm rãi từ ghế đứng dậy, dùng đôi mắt vô tội ướt át kiều mị mà nghênh đón , từng bước từng bước đến bên .

      “Trấn quốc Vương đêm khuya tới chơi, là vinh hạnh!”

      nén tức giận, cắn răng : “Ta phải gặp được ngươi!”

      “Vì cái gì?” Vì cái gì phải câu “Ta nhớ ngươi”? khiến cho người ta đau lòng.

      “Bởi vì bọn họ!” Toàn Hải Đường chỉ vào bọn nam tử trẻ tuổi đứng hai bên, trong mắt dần dần chồng chất gió lốc, “Ngươi rốt cuộc suy nghĩ cái gì? Cư nhiên muốn nuôi dưỡng nam sủng!”

      Lang Gia Tĩnh kinh ngạc,“Chỉ ‘Sắp’ mà thôi, còn chưa có ‘Chính thức’ mà, ngươi vì chuyện này mà đến đây chất vấn ta?”

      Toàn Hải Đường chính xác từng chữ hỏi lại: “Chờ ngươi khâm điểm bọn nam nhân này bước vào đây mất rồi, ngươi dám đây là chuyện bình thường?”

      Chuyện thực xảy ra trước mắt, quả thực thể khống chế.

      “Ta là nữ hoàng, cho dù ta muốn dưỡng , hai tên nam sủng, thậm chí giữ lại vài người để hậu cung càng thêm phong phú, có vấn đề gì? Đừng cản trở ta, ta muốn chọn vài nam nhân, chuẩn bị bồi tẩm.” ( thị dành cho nữ nên kẹo tự ý đổi nha =__:)

      Bồi — tẩm!

      Nhất định là nàng cố ý trêu chọc ! Toàn Hải Đường kìm nén lửa giận, quay đầu nhìn vào đám nam tử kia, quát khẽ : “Toàn bộ lui xuống!”

      Bị lời nghiêm nghị của Toàn Hải Đường quát, đám nam tử kia giật mình cái, nhanh chóng lui xuống hết, đợi Lang Gia Tĩnh cho phép vội tới trước cửa.

      Lang Gia Tĩnh quả thực biết nên khóc hay nên cười, hô: “Quay lại đây! Ai chuẩn cho các ngươi lui xuống?”

      đám người thế này mới lấy lại tinh thần, đám vội liền vội trở về.

      Thấy thế, Toàn Hải Đường hỏi gầm , “Bệ hạ!”

      “Ngươi còn biết ta là bệ hạ ?” Nàng đôi mắt ướt át lạnh thấu xương nhìn Toàn Hải Đường, biết sống chết vuốt râu hùm, “Ở đây, lời ta chính là thánh chỉ, ngươi còn là Nhiếp chính vương, khẩu dụ của ngươi còn hiệu lực ngang với ta…… A! Ngươi làm cái gì?!”

      Toàn Hải Đường vươn tay kéo nàng vào trong lòng, gắt gao ôm chặt nàng.

      Ánh mắt sắc bén uy nghiêm của khoá chặt đôi mắt kinh hoàng của nàng, miệng mở ra những lời cực đoan nguy hiểm, từng chữ từng chữ : “Như vậy , bệ hạ, mời người hạ thánh chỉ, cầu bọn họ lui ra ngoài, thần có việc cần bẩm tấu.”

      Này…… Này làm sao mà tấu? Kêu thiên tử hạ thánh chỉ, hình như hơi bị quá! ( chém … )

      Bất quá, những lời này nàng dám trước mặt .

      Lang Gia Tĩnh đương nhiên biết đây là điềm báo khi tức giận, nếu nàng còn dám khiêu khích , Toàn Hải Đường cực kỳ giận này có hay đem nàng phát bóp chết?

      Lang Gia Tĩnh đnahf phải phất phất tay, “Lui…… Lui ra.”

      Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, ngoan ngoãn làm theo vẫn là kẻ sáng suốt, nàng cũng muốn bị đau. sau cùng, nàng cùng cũng ở cùng nhau.

      “Chúng thần cáo lui.”

      Các nam nhân chờ khâm điểm ở phía sau cũng tông cửa mà xông ra, Toàn Hải Đường lúc này mới buông lỏng nàng, sau đó đến bên cửa.

      “Phanh!” tiếng nổ lớn khiến Lang Gia Tĩnh giật mình hoảng sợ, thực hiển nhiên, phẫn nộ trong người bị nàng bức đến cực hạn rồi, Toàn Hải Đường luôn luôn bình tĩnh phá lệ trút giận lên cánh cửa.

      từ cao nhìn vào mắt nàng, “Tĩnh nhi, ngươi tốt nhất nên tìm lý do tốt để thuyết phục ta!”

      Nàng nâng khuôn mặt nhắn, “Ta có nghĩa vụ phải giải thích với ngươi.”

      “Chỉ bằng ta là đại thần mà tiên hoàng trước khi lâm chung uỷ thác, nên ta vẫn có tư cách để chất vấn việc làm của ngươi!” nắm cái cằm của nàng, bức nàng nhìn thẳng vào mắt , “! Vì sao lại làm như vậy?”

      vì lý do gì hết, chỉ là vì tịch mịch, muốn người khác bồi ta mà thôi!” Nàng chỉ trích, “Ngươi căn bản là biết tư vị ta mình người đơn trong cung, mỗi ngày đều lẻ loi ngồi phê duyệt tấu chương! Ta chỉ là muốn vài người có thể lấy lòng ta, hùa theo ta ở bên người, làm cho lòng ta vui vẻ chút, chẳng lẽ như vậy cũng được?”

      Ánh mắt bi thương của nàng khiến tim Toàn Hải Đường như co rút.

      Cho tới bây giờ chưa từng lo lắng tới tâm tình của nàng…… ! Có lẽ mơ hồ biết được, nhưng vẫn theo bản năng mà cự tuyệt, dám đối mặt với vấn đề này, nếu có dũng khí đối mặt, giờ này hẳn ở bên cạnh nàng, để nàng rời khỏi rồi.

      Nhưng, bất quá cũng chỉ là lừa mình dối người mà thôi.

      như thế nào có thể hy vọng sau khi phản bội tình của nàng, còn mong nàng đừng động tâm với nam nhân khác?

      Toàn Hải Đường hít sâu hơi : “Ngày ngươi đến tuổi thành hôn, ta để ý tìm cho ngươi nam nhân có gia thế đàng hoàng làm phò mã cho ngươi……”

      Lang Gia Tĩnh phút chốc đánh gãy lời , “Ta muốn thành thân!”

      thế nhưng muốn đem mình giao cho nam nhân khác?! Rất đáng giận!

      “Vì sao?”

      “Ta cần hôn nhân có tình cảm!” Nàng hít sâu hơi, cố gắng bình tĩnh, “Tình cảm giả dối, cả đời nếm qua lần cũng đủ lắm rồi!”

      thể lãnh cái hàm oan mà nàng lên án được!

      “Tĩnh nhi, tình cảm ta dành cho ngươi toàn bộ đều là !” cắn răng gầm .

      Nàng cố ý vặn vẹo câu của , “A – đôi nha! Ngươi còn dám hét lên với ta. Lừa gạt ta rồi, còn muốn chơi trò chơi tình cảm với ta!”

      Tim Toàn Hải Đường đau đớn co rút lại, thể tin nàng phủ nhận toàn bộ việc trước kia. “Tình ta đối với ngươi hoàn toàn phải trò chơi, việc này ngươi hiểu mà!”

      Nàng liều mình lắc đầu, “Ta biết, ta như thế nào biết?” Nặn ra hai giọt nước mắt, nàng giả bộ giọng nghẹn ngào, đau buồn mà , “ cũng tốt, giả cũng tốt, dù sao ngươi cũng chọn ta, việc này cũng quá ràng!”

      “Cho nên ngươi liền trả thù ta sao?” khống chế được bình tĩnh nữa rồi, “Tìm đám nam sủng a dua nịnh hót đến hầu hạ ngươi, như vậy ngươi vui vẻ sao?”

      Lang Gia Tĩnh rưng rưng mắt rống lên, “Ta đương nhiên vui vẻ! Bởi vì, ta có thể lợi dụng bọn họ để xoa dịu vết thương tình của ta, cũng có thể nhân cơ hội này mà quên ngươi !”

      Toàn Hải Đường chấn động!

      như thế nào cũng có nghĩ đến, chính mình dĩ nhiên là nguyên nhân thúc đẩy việc làm này của nàng!

      “Những nam nhân này là cực phẩm trong vạn người mà tuyển ra, chẳng những so với ngươi trẻ tuổi hơn rất nhiều, còn biết cách làm ta vui vẻ, mà quan trọng hơn, bọn họ tuyệt đối phản bội ta,” Nàng tránh khỏi tầm mắt của , hít sâu hơi : “Cho dù ta thương bọn họ, bọn họ vẫn ta, đây là điểm khác nhau giữa ngươi và bọn họ.”

      “Nhưng đây phải là ‘Tình ’ mà ngươi tin tưởng! Ta hiểu ngươi, ngươi hề muốn tình trống rỗng, giả dối, những nam sủng này nhất định vực ngươi dậy nổi.”

      hiểu nàng đến thế khiến mặt nàng thay đổi, nàng dùng đôi mắt đen thâm tình nhìn sâu , thẳng thắn hỏi: “Như vậy, ai mới làm ta vui?”

      Ai mới làm ngươi vui? Ai mới làm ngươi vui?

      Đón tiếp ánh mắt trong suốt của nàng, thấy được bóng dáng của mình, cũng thấy được vẻ mặt quyết tâm của mình, nhưng phải ra đáp án, là khó khắn.

      trầm mặc của làm cho Lang Gia Tĩnh thất vọng.

      có trả lời “Là ta”.

      ai khiến cho ta vui được, bao gồm cả ngươi……” Lang Gia Tĩnh cực lực nén thương tâm, cố gắng thêm sức lực mà diễn xuất cho giống , bước từng bước ra khỏi , “Ta sớm nên biết, ta nên hi vọng xa vời hai chữ ‘ lòng’, dù sao cũng tại ta suy nghĩ quá ngây thơ, nhưng cuối cùng ta cũng trưởng thành, lúc đó nhất định quên cái vọng tưởng trẻ con này, bao gờ nhớ tới nó nữa, sau này còn có đường để mà lui, để mấy nam sủng giúp ta thoả mãn, ai ủi…… A!”

      Toàn Hải Đường bỗng dưng ôm nàng vào lòng, mạnh mẽ hôn lên môi nàng.

      Lang Gia Tĩnh khiếp sợ đón nhận đôi mắt tức giận của , mấy lời kịch chuẩn bị từ trước văng đâu mất, sót mảnh.

      “Đường……”

      “Nghe, ta chỉ lần!” Mắt sáng quắc, giống như có ngọn lửa kiều diễm cháy, giọng khàn khàn của như phát ra từ trong tim,“Ta ngươi!”

      nàng? nàng? Nàng có nghe nhầm chứ? rốt cục chính mồm thừa nhận rồi!

      Lang Gia Tĩnh bỗng dưng kêu lên tiếng, vọt vào trong lòng , giống như lúc mà ôm chặt, như thế nào cũng chịu buông ra. Toàn Hải Đường cũng gắt gao ôm lấy nàng, tự chủ trước kia bị nỗi nhớ nhung cùng tư vị kích tình hôm đó đàn áp, đột nhiên bùng nổ, ngăn lại kịp.

      ai là người bắt đầu trước, mấy lời lẽ kịch liệt trước đó liền biến mất, thay vào đó là những nụ hôn cuồng nhiệt của hai người.

      Giữa cơn kích tình cuồng nhiệt, tóc dài xoã tung, xiêm y rơi vãi đất, Toàn Hải Đường ôm lấy thân thể bé mềm mại của nàng hướng vào trong phòng, đem nàng đặt chiếc giường mềm mại.

      Nhìn kỹ đôi mắt mông lung ngập hơi nước, dung nhan tuyệt mỹ e lệ mà đỏ bừng của nàng, tỉnh trong lòng bùng phát lan tràn.

      “Tĩnh nhi……” thấp giọng gọi tên của nàng, lại lần nữa cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng.

      Trước mắt đại nương đẹp nhất thiên hạ, đồng thời cũng là quốc quân của Lang Gia quốc, nàng tôn quý lại bướng bỉnh, thông minh lại tùy hứng, nàng là nữ nhân có tà niệm, cũng là nữ nhân vô cùng quyến rũ, thể kháng cự nổi dụ dỗ của nàng, càng thể chống đỡ nổi nấm mộ mê luyến.

      Đúng vậy, nàng.

      Từ lúc nàng còn , vẫn là tiểu công chúa bướng bỉnh như tinh linh, nàng rồi.

      Cho nên, vẫn tiếp tục uỷ thác của tiên hoàng, trở thành phụ tá đắc lực giúp việc triều chính cho nàng — Giam quốc Nhiếp chính vương…… Thẳng đến khi ngộ ra tình của dung túng nàng thái quá, dĩ nhiên toàn bộ thể khống chế, biết rơi vào nơi nào nữa, cũng biết đến tình của nàng, lần đầu tiên trong cuộc đời, bị cảm xúc kịch liệt này làm đau, từng roi quật vào lý trí , thể phản kháng, chỉ có thể từng bước , bước vào vực sâu.

      Hai tâm lưu luyến, trải qua triền luyến.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chân mệnh Thiên Nữ
      Tác giả : Kiều Hiên
      Edit : Hạ Tử Tình
      Nguồn :http://keoduong.wordpress.com
      [​IMG]
      Chương 9.2


      Bàn tay to lớn của Toàn Hải Đường nhàng xoa nơi trắng như tuyết của nàng, mang đến cho nàng cảm giác nóng cháy, Lang Gia Tĩnh kiều nằm trong lòng , ở trong cái ôm đó dần dần động tình, lúc sau, làn da trắng như tuyết của nàng dưới ma sát của mà dần dần ửng đỏ, giống như nụ hoa chớm nở.

      “Tĩnh nhi, Tĩnh nhi……” cúi đầu gọi người nằm trong lòng, cái tên mà khắp thiên hạ chỉ say đắm mỗi nàng, lần lại lần, như thế nào cũng chán ghét. Toàn Hải Đường biết cả cuộc đời này, có cách nào để nàng rời khỏi .

      “Ngươi có biết hay , ta rất nhớ ngươi?” Nàng tiếp nhận nụ hôn của , nhắm mắt hỏi: “Ta vẫn chờ ngươi, mỗi khi ta nghe thấy tiếng bước chân, đều hoảng hốt tưởng ngươi đến rồi, nhưng lần này đến lần khác khiến ta rất thất vọng. Mỗi ngày trong lòng ta đều kêu gào muốn ngươi đến đây, nhưng vì sao ngươi lại đến?”

      Lấy thời gian cùng khoảng cách ra mà tra tấn , đồng thời nàng cũng nếm trải luôn việc này.

      “Vài lần muốn đến, nhưng mà có cớ.” còn là Giam quốc Nhiếp chính vương, có lý do gì để tự do lại trong Hoàng cung đây?

      “Ta chỉ muốn biết, ngươi có nhớ ta? Nhớ tới ta sao?” Lang Gia Tĩnh nhìn , cảm xúc nhớ nhung nằm trong đáy mắt, có chút lã chã chực khóc, “Ta dám đánh cược, sau khi thành thân, ngươi nhất định chưa từng nghĩ tới ta.”

      “Tĩnh nhi……” thở dài, thân thiết hôn khắp người nàng, ở mặt nàng, rồi đến ngực – mỗi cái đều lưu lại ấn ký của riêng ,“Ta có thể nào nghĩ tới ngươi? đếm được có bao nhiêu lần, trong mơ ta gặp được ngươi, nhưng sau khi tỉnh lại ta lại phải đối mặt với tàn khốc, bởi vì ngươi, ta cùng với Thu Thuỷ mới trở thành phu thê đồng sàng dị mộng, ngày ngày đêm đêm thừa nhận trách móc nặng nề…… Lúc này, ngươi còn hoài nghi ta sao?”

      Mặc dù đều vân đạm phong khinh, nhưng mà nàng biết được, từng câu từng chữ của lúc đó đều mang tự trách.

      Nàng run run ôm lấy , cảm giác được tim mình kêu la đau đớn. “Thực xin lỗi, thực xin lỗi, ta…… phải cố ý làm ngươi tổn thương……”

      cần giải thích, Tĩnh nhi,” giữ khuôn mặt nhắn của nàng, lại lần nữa hôn lên môi nàng, “Người nên xin lỗi là ta, ta thiếu nợ ngươi quá nhiều, là ta phụ ngươi.”

      ! phụ nàng.

      Ở sâu trong lòng , luôn luôn có góc dành cho người , cho dù có kẻ nào ngăn trở, nàng vẫn như cũ là người trong mơ của .

      “Như vậy, ta muốn ngươi dùng bản thân ngươi trả lại cho ta, chút cũng đừng mong giữ.”

      Nàng khát cầu , đối với tình say đắm nàngcòn thứ khác, ngăn cản cả lý trí của nàng, phải thương nhung nhớ, mà là dục vọng. ( chém )

      ở trong thân thể mềm mại của nàng mà luật động, ở trong dục hoả mà trầm luân, kịch liệt vào nơi sâu nhất của nàng, cùng thân thể nàng hoà với nhau làm .

      Là cam tâm tình nguyện, hay là chuộc lỗi? Trong cơn kích tình hỗn loạn, có thời gian để hỏi.

      Cùng với người trong lòng mình thời gian, dường như chưa từng có.

      Khi Lang Gia Tĩnh chỉ là tiểu nữ hoàng nho , Toàn Hải Đường chính là bức tường che chở đằng sau nàng, vận dụng mọi lực lượng mà hắncó được để tạo uy tín cho nàng, lấy tính quyết đoán của mình mà trải sẵn đường để nàng bước , đồng thời nàng mệt mỏi, cũng là thành luỹ bảo vệ nàng, sợ nàng té ngã, sợ nàng bị thương, hai tay luôn luôn rộng mở che chắn giúp nàng.

      Mà nay, Lang Gia tĩnh quân chủ có thể đảm đương mọi việc, nhưng, nàng vẫn thể tahy đổi được thói quen ỷ lại vào

      Toàn Hải Đường sâu sắc cảm giác được — nàng đối với cố ý như gần như xa, có khi ỷ lại nhiều quá lại sợ rằng mất , có khi lại lạnh lùng giống như người xa lạ. Nhưng, ai cũng thể chặt đứt được cái quan hệ vô hình của bọn họ.

      Có lẽ, nàng sớm trở thành phần trong người , mà cũng thế. Ai mất ai, đều thể trở nên trọn vẹn.

      Lúc buổi sáng vừa lên, bầu trời lại phá lệ trầm.

      Mây đen che kín bầu trời khiến khoảng trở nên xám xịt. Lúc trời chưa sáng, trời cùng đất đều là mảng tối tăm, ngay cả khí cũng đều im lặng.

      Lúc Toàn Hải Đường thức dậy, trong đêm tối dấy lên đường ánh sáng.

      Cho dù chỉ là đạo ánh sáng mỏng manh, vẫn làm Lang Gia Tĩnh say ngủ mẫn cảm thức tỉnh.

      Nàng hoắc mắt theo giường ngồi dậy, biểu tình kinh hoảng như đứa lạc đường.

      “…..Đường! Ngươi ở đâu?” Nàng bất an gọi.

      “Ta ở đây.”

      Toàn Hải Đường bước nhanh trở về giường, thân thủ đem nàng ôm vào lòng.

      Lang Gia Tĩnh gắt gao giữ chặt , cảm giác được hơi ấm từ , cảm giác được nhịp tim cùng hơi thở của , lúc này nàng mới bình tĩnh trở lại.

      Trong khắc tối đen kia, làm cho nàng nghĩ đến rời khỏi đây, nàng sợ hãi cái loại cảm giác bắt được , lòng của nàng luôn nhấp nhô, thể kiên định.

      vỗ về nàng, dùng ngữ điệu thương, “Như thế nào ngủ thêm chút nữa? Còn nửa canh giờ là đến canh năm.”

      “Ta sợ ta ngủ quên, lúc tỉnh lại ngươi bỏ .” Nàng trẻ con thào kể lể.

      tóm lại vẫn phải rời , phải về bên cạnh thê tử của , nhưng nàng vẫn lưu luyến rời.

      “Tĩnh nhi, ngươi……” khỏi bật cười.

      được cười nhạo ta, ta tính trẻ con.” Nàng tiên phát chế nhân .

      biết nên khóc hay cười ,“Được được được, .”

      Nhìn ánh mắt mang ý cười của , tim Lang Gia Tĩnh phút chốc xuất cỗ hạnh phút ngọt ngào.

      “Nụ cười của ngươi, tới bây giờ vẫn thay đổi!” Nàng cảm khái ra.

      nhướng mày,“Phải ?”

      “Giọng của ngươi cũng vậy.” Nàng nở nụ cười, “Còn nhớ ah, cái cảnh mà ta với ngươi lần đầu gặp nhau?”

      “Như thế nào nhớ ?” sủng nịch dịu dàng vuốt mái tóc dài của nàng, “Lúc đó ngươi nháo ở Cần Chính điện, còn trốn vào thùng chứa Lang gia Cung đình bí sử, bị ta đánh vào mông.”

      Nàng trừng , “Còn nữa! Nếu phải tại ngươi ta sao có thể bị đánh.”

      “Vì ta?”

      “Đúng vậy! Nếu phải tham luyến giọng của ngươi, hành tung của ta căn bản thể bị phát , tất cả đều tại giọng của ngươi làm hại.” Càng nàng càng oán .

      “Giọng của ta?”

      “Đúng vậy! Trời biết, ta vừa nghe ngươi chuyện, giống như bị ma dẫn vậy, nín thở vểnh tai lên mà nghe. Ta nha! Bây giờ rốt cuộc cũng hiểu vì sao năm đó nữ hoàng Thánh Đức lại từ bỏ vương vị, cùng nhạc sĩ cung đình Đường Thiếu Dật bỏ trốn.” Nàng tự gật gật đầu phán cái kết luận.

      “Tĩnh nhi, việc này căn bản là hai việc khác nhau.” Trời ơi, muốn cắn nàng!

      “Giống nhau! Ta là vì giọng của ngươi, nữ hoàng thánh Đức là vì tiếng đàn! Lại tiếp, chúng ta đều là nữ hoàng của Lang Gia quốc, cùng tính tình cũng là đa tình như nhau! Ngươi đúng hay ?”

      Toàn Hải Đường cười lắc lắc đầu, vươn ngón tay dài điểm vào trán nàng,“Bướng bỉnh!”

      “Lại đánh ta!” Nàng bĩu môi, nhu nhu vết đỏ ở giữa trán, khoa trương kêu lên: “Đau quá nha! Thổi thổi ta.”

      Toàn Hải Đường vừa giận vừa buồn cười, nhưng vẫn cúi đầu thổi cái trán nàng.

      Hắc hắc! Bị lừa rồi?

      Lang Gia Tĩnh bắt lấy cơ hội ngẩng đầu lên, nhắm ngay môi dùng sức hôn!

      Toàn Hải Đuwòng đoán được nước cờ của nàng, nhưng lại cho nàng cơ hội thực được nụ hôn.

      Cái lưỡi thơm tho của Lang Gia Tĩnh tuỳ ý vui đùa môi , bên môi còn mang theo nụ cười xấu xa, nhưng mà, cái tiểu xiếc này của nàng nhanh chóng bị đoạt , Toàn Hải Đường há có thể để nàng giương oai? tay ôm lấy nàng, để cho nàng ngồi lên đùi mình, lấy đôi môi thay cho dục vọng mà chiếm lấy nàng.

      Áo bằng ti bào dường như còn như bình thường, hai người giáp lá cà chỗ kia cũng có điểm bình thường, đem lý trí hai người đốt cháy còn mảnh.

      Lang Gia Tĩnh run run thở hổn hển, Ưu thế ban đầu đều bị Toàn Hải Đường nghịch chuyển, làm nàng nếm phải tư vị bị phản kích.

      “Đây là bài học nho giành cho ngươi,” vừa cắn vừa hôn cái cổ nho mềm mại, bàn tay vỗ về chơi đùa nơi tròn tròn đẫy đà của nàng,“Về sau tuyệt đối nên khiêu khích dục vọng của nam nhân, bởi vì, ngươi vĩnh viễn thể thắng nổi.”

      Lang Gia Tĩnh vô lực dựa vào , dùng lý trí miễn cưỡng lắm mới duy trì nổi, cười duyên : “ tính sao? Ta nghĩ muốn làm người thắng, ta chỉ muốn có được ngươi mà thôi. Xem! Ta đạt được mục đích rồi, phải sao?”

      Tốn nhiều tâm cơ đùa giỡn như vậy, sử dụng tiểu xiếc lợi hại như thế, thắng hoặc thua nàng căn bản hề để ý, từ đầu tới đuôi, cái nàng muốn chỉ có mà thôi.

      “Tĩnh nhi……” thấp giọng.

      Nàng hôn , “Ta ngươi, mặc kệ ta làm bao nhiêu chuyện xấu, ta cũng muốn ngươi ở bên ta.”

      “Như vậy. Ta là của ngươi rồi.” thương ôm lấy nàng, đem dục vọng dâng trào vùi vào cơ thể nàng, xuyên thấu nàng.

      Lang Gia Tĩnh thở rút hơi, cái gì cũng thể tự hỏi, di chuyển eo phối hợp với xâm lược của .

      “Đừng rời khỏi ta, Đường, Đừng rời khỏi ta, Đừng rời khỏi ta……” Nàng hô lên, câu mà nàng luôn sợ hãi trong lòng.

      Nàng cái gì đều có thể mất , duy nhất có thể.

      Nàng cái gì đều có thể cần, duy nhất nàng cần lòng của .

      “Tĩnh nhi, ta rời khỏi ngươi, ta thề……” hôn nàng, như hôn lên bất an của nàng.

      Khắp thiên hạ người khiến ái mộ, cho tới bây giờ cũng chỉ có mình nàng.

      vậy chăng? Như vậy, Huệ Thu Thủy đâu?”

      Toàn bộ luật động phút chốc ngưng lại.

      Hết thảy miệng vết thương mà cố ý xem , nay bắt đầu khuếch tán lan tràn.

      ràng cùng niềm vui trong mơ được chắn bởi bức bình phong nay bị phá vỡ, mọi như nước thuỷ triều, mãnh mẽ khuếch đại.

      Thu Thủy. Thu Thủy, như thế nào có thể quên, chính mình thành thân rồi, là vị hôn phu của Huệ Thu Thuỷ.

      dung túng chính mình đêm xuân, kỳ hành vi phản bội người vợ cả!

      rút trở ra, đứng dậy rời khỏi nàng, bóng dáng của làm nàng đau lòng.

      Nhìn từng chút từng chút mặc xong quần áo, Lang Gia Tĩnh cảm thấy lòng mình như có hòn đá, bởi vì lùi lại mà trở thành vật cản, mất nhiệt độ cơ thể , nàng cảm thấy rét lạnh.

      phải rồi. Nàng có chút khổ sở nghĩ.

      “Tĩnh nhi,” mở miệng gọi nàng, “Ta ngươi, cho dù lưng ta có đeo tội, cũng tuyệt hối hận.”

      Phải ? Là như vậy sao?

      đến gần nàng, dừng trước đôi mắt sáng như sao, dường như cảm nhận được suy nghĩ trong đầu nàng. “Đúng vậy, ta hối hận. Nhưng tình của ta thể gạt bỏ được chuyện thực là cuộc hôn nhân kia, ta phá hỏng tuổi thanh xuân của Thu Thuỷ, tại nàng cần ta.”

      Đời này, phụ hai người nữ nhân , chỉ sợ đến hết cuộc đời này, đều phải giữ lấy nỗi ân hận cùng tiếc nuối này mãi mãi.

      “Ngươi từng dùng đôi tay ôm qua ta mà ôm nàng ấy?” Nàng bình tĩnh hỏi.

      Toàn Hải Đường nghênh đón ánh mắt của nàng, hề né tránh.

      “Đúng vậy.”

      Nàng cố nén thương tâm, hỏi lại: “Như vậy…… Ngươi cũng cùng nàng hoan ái sao?”

      “Chưa từng.” sâu nhìn thẳng nàng, “Bởi vì tình cảm ta đối với nàng ấy, phải là .”

      làm chuyện có lỗi với Lang Gia Tĩnh, đây là điều duy nhất muốn làm cho nàng.

      “Ta hiểu.” Nàng tiếp nhận chuyện thực thể cứu vãn, cũng tiếp nhận lời cam đoan của , “Ta tin ngươi, cùng nhau làm bạn với nàng ấy thời gian tốt ! Đừng làm chính mình hối hận.”

      bao dung cùng nhường nhhịn của nàng khiến động tâm.

      Nàng là nữ hoàng, có thể mệnh lệnh bức cùng Huệ Thu Thuỷ chia tay, nhưng nàng làm như vậy. Mà toàn bộ việc này, chỉ vì muốn thành toàn cho Thu Thuỷ cùng .

      ôm nàng, trịnh trọng đồng ý, “Nếu có kiếp sau, ta nhất định phụ ngươi.”

      môi nàng hôn cái, buông lỏng nàng ra, dứt khoát, kiên quyết rời khỏi Thiên Quang điện.

      Kiếp sau, cỡ nào là hư ảo mờ mịt! Nàng có chút vui vẻ suy nghĩ, nàng mới có tính nhẫn nại đợi cho kiếp sau đâu! Đời này nàng phải nắm gữ hạnh phúc cho riêng mình, mặc kệ có nguyện ý hay .

      tháng sau, Huệ Thu Thuỷ rời bỏ cuộc đời.

      Hai mươi tám tuổi, cỡ nào ngắn ngủi! Vì thế, Toàn Hải Đường ăn uống ba ngày ba đêm.

      Sau ngày nàng mất, ta ngủ nằm mơ, trong mộng là nữ tử có khuôn mặt gầy yếu, đôi mắt nàng cực kỳ ôn nhu, đứng ở nơi phương xa, hướng ta hơi hơi cười, nụ cười kia, chứa thấu hiểu cùng lời chúc phúc.

      Ta nhìn thấy miệng nàng hơi hơi mấp máy, ta biết nàng muốn gì đó với ta, nhưng mà, ta cái gì cũng nghe thấy. Sau đó, nàng lấy trong tay áo ra vật nho , mặt chỉ viết ngắn ngủn câu: “Thỉnh nữ hoàng cho Vương gia hạnh phúc.” Lúc tay ta muốn vươn ra, tỉnh lại rồi.

      Chuyện này ta vẫn giữ sâu trong lòng, sau ta hỏi cung nữ về tướng mạo nữ tử trong mơ, mới biết được người trong mộng là Trấn Quốc Vương phi – Huệ Thu Thuỷ, mà ta, cũng tin như vậy.

      Có lẽ, đây lần gặp mặt đầu tiên – cũng là lần cuối cùng giữa ta và nàng ấy.

      Chân mệnh Thiên Nữ
      Tác giả : Kiều Hiên
      Edit : Hạ Tử Tình
      Nguồn :http://keoduong.wordpress.com
      [​IMG]
      Chương 10.1


      Tang lễ của Trấn Quốc Vương phi diễn ra vô cùng long trọng, nhưng cũng thể xoa dịu được nỗi bi thương trong lòng Toàn Hải Đường.

      Bảy bảy bốn mươi chín ngày trôi qua, Toàn Hải Đường luôn luôn thẫn thờ ngồi chiếc giường mà Huệ Thu Thuỷ trước khi mất thường nằm, trầm mặc , nở nụ cười.

      Toàn bộ môn sinh của đứng ở ngoài cửa, chật cả phòng khách, tất cả ai dám bước qua cửa phòng.

      triều, các nhóm thần tử xúm lại bàn tán, ai ai cũng Trấn quốc Vương cùng Vương phi cảm tình thắm thiết, bởi vậy, khi người vợ cả vừa mất, Trấn quốc vương dường như cũng mất lẽ sống. Chỉ có Lang Gia Tĩnh biết , nguyên nhân bi thương là do tự trách chính mình, trách cứ chính mình tại sao cứu được Huệ Thu Thuỷ, chỉ có thể trơ mắt nhìn sinh mệnh nàng dần dần hao mòn, cái gì cũng thể cứu chữa được.

      Tim Lang Gia Tĩnh đau đớn, nàng thể đứng nhìn mãi được. Nàng thể mặc kệ như thế, nhìn nam nhân mình thương tiều tuỵ gầy yếu, nàng cơ hồ cơm cũng thể nuốt xuống được.

      Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ người chết đói là nàng chứ phải !

      Lập tức, Lang Gia Tĩnh kiên quyết huỷ chính bàn, bãi giá đến phủ Trấn Quốc vương.

      Phủ Trấn Quốc vương nguyên bản là ở gần với phủ Nhiếp chính vương, bên trong cũng hao hao giống nhau, nay lại vì chủ nhân buồn bực, vô tâm để cho nó biến thành nơi hoang phế, lá rụng đầy đất người dọn dẹp, gió tây thổi, làm tung bay vô số lá vàng, mùa đông chưa tới, vậy mà Trấn Quốc phủ lại phá lệ mà lạnh lẽo hiu quạnh.

      Lang Gia Tĩnh cho hai bên người lui xuống, cho bất cứ kẻ nào theo, cũng cho tổng quản vương phủ tiến lên thông báo tiếng, mình nàng đẩy cửa bước vào tẩm phòng của Toàn Hải Đường.

      Sau giờ ngọ, màu vàng của nắng khúc khuỷu len lỏi chiếu xuống. Màu vàng, nguyên bản nên sáng loá, sắc thái vô cùng tôn quý, nhưng biết vì cái gì, hào quang chiếu lên người , lại khiến cho như thế độc, như thế tịch liêu.

      Lang Gia Tĩnh cơ hồ nhịn được xúc động, muốn đem chặt chẽ ôm vào ngực.

      “……Đường.” Nàng nhìn bóng lưng rộng lớn của , giọng gọi.

      khắc đó, nàng tưởng rằng nghe thấy nàng. Nhưng Toàn Hải Đường nghe được, chậm rãi xoay người lại, đón nhận đôi mắt đen to tràn đầy lo lắng của Lang Gia Tĩnh.

      Gặp được nàng, cũng có kinh ngạc quá, dường như sớm biết là nàng tới.

      “Tĩnh nhi.”

      hướng nàng vươn tay, gì.

      Lang Gia Tĩnh bước tới, ngồi xuống bên cạnh .

      Dựa vào vai , nàng hỏi: “Đường, ngươi nhốt mình ở đây, là để suy nghĩ về việc gì?”

      “Suy nghĩ rất nhiều rất nhiều, có liên quan đến ta, đến Thu Thuỷ, còn có cả ngươi…… Chuyện của ba người chúng ta. Có đôi khi, ta suy nghĩ gì hết.”

      Tự hỏi bản thân mình là chuyện tra tấn vô cùng đau đớn, dù chỉ là ý niệm trong đầu, nhưng nó ở trong tim lại vô cùng nặng nề, khiến người ta thể thở dốc.

      “Đời này, ngươi nghĩ cũng nghĩ quá nhiều, nên trán ngươi luôn luôn như vậy.” Nàng vươn ngón trỏ, điểm vào giữa trán , “Đường, ta muốn nhìn ngươi như vậy.”

      “Như thế nào có thể suy nghĩ?” hơi hơi cười khổ, “Mở mắt ra, thấy cảnh thương tình. Nhắm mắt lại, trong đầu ta lại vô vàn giọng , hình ảnh cùng giọng thúc giục suy nghĩ của ta, làm ý niệm trong đầu ta luôn luôn di chuyển, thể ngừng lại.”

      Lang Gia Tĩnh vòng tay qua thắt lưng gầy yếu của , thấp giọng : “ cho ta biết, chuyện trước kia của ngươi.”

      “Ngươi muốn biết?”

      “Ừm!” Nàng gật gật đầu.

      Đúng vậy, nàng muốn nghe, muốn biết toàn bộ việc ngăn trở lòng .

      “Ta…… Sinh ra trong gia đình là hậu duệ của quý tộc nhiều đời, là con thứ chín trong gia tộc họ Toàn, bởi vì ta có mẹ nên ta được sủng. Tám vị ca ca của ta, có năm người xếp bút theo nghiệp binh đao, còn ba người kia say mê cầm kỳ thi hoạ, vô tâm theo chính. Nhưng tước vị của phụ thân thể có người thừa kế, bởi vậy, ta từ phải học tập cả hai thứ cùng lúc, vì tương lai ngày sau của gia tộc, ta học tập vô cùng nghiêm khắc, chưa từng được hưởng tuổi thơ chân chính.”

      Đôi mắt của , bởi vì hoài tưởng mà trở nên mông lung.

      “Từ ta biết, ta biết Huệ Thu Thuỷ là thê tử tương lai của ta. Ta thích điềm tĩnh cùng dịu dàng của nàng, nàng vĩnh viễn biết lúc nào nên chuyện với ta, lúc nào nên hiền thục nấu cho ta chén canh nóng, nàng hiểu ta, tấc cũng rời ở bên cạnh ta, có lần, ta nghĩ như vậy là hạnh phúc, thẳng đến khi ta gặp được ngươi.”

      Toàn Hải Đường vuốt đầu nàng như vuốt đoá hoa , dừng lại trước ánh mắt của nàng, cần cũng biết ánh mắt đó cỡ nào là thâm tình.

      Lang Gia Tĩnh mỉm cười hỏi: “Gặp ta…… Sau đó?”

      “Ngươi là con duy nhất của Nữ hoàng, là người được chọn là vị nữ hoàng tiếp theo của Lang Gia quốc, là viên ngọc báu được cưng lòng bàn tay, sủng ngươi còn đủ, ai dám làm ngươi đau? Nhưng ngươi lại tùy hứng nghịch ngợm, quỷ nô tinh quái, làm mọi người vô phương bắt được ngươi, lần đầu tiên khi ta thấy ngươi, ta chỉ biết ngươi tuyệt đối phải đứa biết nhu thuận nghe lời……”

      Lang Gia Tĩnh nhăn cái mũi, ai oán, “Ngươi đây là khen, hay là xỏ ta?”

      Toàn Hải Đường cười cười, có trả lời nàng, tiếp tục : “ xuất của ngươi làm khuấy động lòng ta, làm trong lòng ta vốn vô cảm nay lại có chút sắc thái kỳ lạ, ngươi có loại thẳng thắn làm cho ta nảy sinh ý định muốn thân cận ngươi, vì thế, ngay khi Nữ hoàng muốn giao ngươi cho ta, ta hai lời liền tiếp nhận việc này.”

      Lang Gia Tĩnh tươi cười rạng rỡ, “Như vậy, sau này sao? Khi nào ngươi ta?”

      “Có lẽ từ lần đầu tiên ta gặp được ngươi, tình cảm này loáng thoáng phát triển ở trong lòng, mỗi ngày lại xuất chút, giống như dây leo sống lâu năm, cuộn lại lượn lờ, cuốn lấy lòng ta, khiến ta khỏi nảy sinh lo lắng……” ngẩng đầu lên, thở dài, “Ta thừa nhận lúc ấy ta trốn tránh, ta thể dưới tình huống ta ngươi nhưng lại cùng Huệ Thu Thuỷ thành thân được, mà ích kỷ của ta lại hại Thu Thuỷ, nàng vì bảo vệ hôn ước này mà phá hỏng tuổi thanh xuân, cuối cùng, ngay cả mạng cũng phải……”

      phải! phải như thế! Việc này phải do lỗi của ngươi!” Nàng ôm lấy Toàn Hải Đường, ôm chặt nhưu vậy, giống như sợ hãi mất thứ gì đó.

      Cảnh trong mơ kia…… Đúng rồi! Nàng đột nhiên nhớ tới cảnh trong mơ kia.

      “Đường, ta nghĩ nàng ấy chưa bao giờ trách cứ ngươi, lúc nàng ấy ra , nàng chắc chắn rất hạnh phúc cùng thoã mãn!”

      cười với nàng, nhưng ý cười cũng chạm được vào đáy mắt.

      cần an ủi ta, Tĩnh nhi.”

      “Ta phải……” Nên với ra sao, lời này phải là an ủi?

      “Ngươi……nên hồi cung thôi!” nhàng đẩy nàng ra, “Ta muốn ngồi đây lát nữa.”

      Nàng nhìn bóng dáng đơn của , giống như dần dần xa cách khỏi nàng.

      “Ta !”

      “Tĩnh nhi!”

      Nàng kịch liệt : “Ta hy vọng ngươi có thể hạnh phúc! Ta thể nhìn ngươi tự đem chính mình chôn vùi trong những lời trách cứ mà chính ngươi tạo ra, đó là vũng lầy, nó kéo ngươi rơi vào vực sâu đáy……”

      nhìn nàng, ánh mắt hàm chứa đau xót, đối với Lang Gia Tĩnh mà , ánh mắt xa lạ đó nàng chưa từng thấy qua. “Ngươi phải ta, làm sao biết được cảm giác trong lòng ta?”

      Nàng phải , chẳng lẽ thể tâm linh tương thông?

      “Trở về ! Tĩnh nhi, để cho ta yên lặng chút.” mệt mỏi .

      Lang Gia lặng im rời khỏi tẩm phòng.

      Lúc nàng xoay người rời , thấy mắt nàng lệ quang, chợt lóe rồi biến mất.

      ~~~

      “Thánh Thượng bệnh tình nguy kịch!”

      Tin tức vừa truyền ra, làm chấn động toàn bộ Lang Gia quốc.

      Trong hoàng cung Lang Gia, ngự y đến rồi lại , cung nữ tới tới lui lui bưng bê khay thuốc, nhóm triều thần thay nhau canh giữ ngoài cửa điện thần sắc sầu khổ, lo lắng thôi.

      Nhiếp chính vương bị truất, nữ hoàng lại chưa đại hôn, cũng chưa có con nối dõi, nữ hoàng cứ như vậy mà ngã xuống, triều đình chính hoàn toàn lụi tàn.

      Lang Gia Tĩnh lại là bệnh nhân chịu hợp tác, nàng đánh đổ hết chén thuốc này đến chén thuốc khác, hạ lệnh đuổi toàn bộ ngự y ra ngoài, nhưng chỉ có duy nhất đại thần nàng cho phép ở bên cạnh nàng – Phượng Duẫn Thiều.

      Phượng Duẫn Thiều thể trị khỏi bệnh cho nàng, nhưng có thể giải đáp thắc mắc trong lòng nàng.

      Ngồi ở mép giường, nhìn khuôn mặt bé tái nhợt chút máu của nàng: “Ta thỉnh Trấn quốc Vương đến đây!”

      Nghe thấy tên Toàn Hải Đường, nàng lạnh giọng .

      cần.” Nàng chút lo lắng mà cự tuyệt.

      “Nhưng ngươi rất muốn gặp ?” Phượng Duẫn Thiều thản nhiên ra khát vọng trong lòng nàng.

      “Muốn có ích gì? Trong lòng còn ta nữa rồi.” Nàng tức giận : “Có lẽ ta nên bệnh đến chết, như vậy ta giống như Vương phi của , ở trong lòng chỗ đứng. chừng, còn có thể thường xuyên nhớ tới ta!”

      Phượng Duẫn Thiều nhịn được thở dài. “Bệ hạ, ngươi tuyệt đối được nghĩ như vậy……”

      “Khải tấu bệ hạ, Trấn quốc Vương cầu kiến!”

      Lang Gia Tĩnh phút chốc ngồi thẳng giường.

      đến đây?

      Phượng Duẫn Thiều như trút được gánh nặng, “ tốt quá, mau mau cho mời!”

      “Ai ta muốn cho vào?” Lang Gia Tĩnh kéo chăn che kín đầu, đem cơ thể biến thành cái kén, “Sư phụ, ngươi ra ngoài với Toàn Hải Đường, ta đây băng hà rồi, chuẩn bị tang lễ !”

      Nếu phải đề tài nàng đề ra là việc xấu, có lẽ Phượng Duẫn Thiều nhịn được bật cười!

      đứng dậy, quyết định tự mình ra ngoài giải thích với Toàn Hải Đường.

      Cửa cung đóng chặt chậm rãi mở ra, Phượng Duẫn Thiều chậm rãi bước tới, trước mặt Toàn Hải Đường hành lễ.

      “Vương gia, bệ hạ nàng…… muốn gặp bất luận là ai.”

      Ngay cả …… Cũng chịu gặp?

      Ngực Toàn Hải Đường đau xót, “Nàng như thế?”

      ! Nữ hoàng muốn vi thần chuyển lời tới ngài, nàng nàng băng hà rồi, muốn ngài chuẩn bị tang lễ.” Phượng Duẫn Thiều từng chữ lại toàn bộ.

      “Hồ nháo! Nàng sao lại dám những lời này?” Toàn Hải Đường vừa tức vừa đau lòng, “Để ta vào gặp nàng!”

      muốn vọt vào, vậy mà lại bị Phượng Duẫn Thiều luôn luôn ôn nhã vươn tay ra ngăn lại.

      Toàn Hải Đường hơi hơi tức giận, “Ngươi kiên trì muốn phụng theo chỉ làm việc?”

      Bây giờ trong lòng nóng như lửa đốt. Cho dù Phượng Duẫn Thiều là tri kỷ của , nhưng chỉ trong khắc này, chấp nhận việc huỷ bỏ giao tình.

      Phượng Duẫn Thiều lắc lắc đầu, mỉm cười : “Dù có bảo vật vô giá, cũng khó có được tấm chân tình. Ta chỉ muốn cho ngươi biết, lúc này đây, nên để hạnh phúc trong tay ngươi bỏ trốn lần nữa, thứ của ngươi, nên giữ chặt.”

      “Duẫn Thiều……” đờ người gọi.

      Phượng Duẫn Thiều tránh qua bên nhường đường, làm cái thủ thế, “Mời vào! Vương gia.”

      “Cám ơn ngươi, Duẫn Thiều.”

      Toàn Hải Đường chạy vội vào bên trong, như vậy gấp, như vậy mau, giống như gì ngăn cản được bước chân của .

      Nhìn màu áo xanh đen của , Phượng Duẫn Thiều nhàng nở nụ cười.

      Có lẽ lâu sau, Nữ hoàng cùng Vương gia cùng lúc tổ chức Đại hôn.

      Chân mệnh Thiên Nữ
      Tác giả : Kiều Hiên
      Edit : Hạ Tử Tình
      Nguồn :http://keoduong.wordpress.com
      [​IMG]

      Chương 10.2


      Toàn Hải Đường đến đây!

      Lang Gia Tĩnh “Thân thủ mạnh mẽ” nhanh như gió chạy đến bên giường, trùm chăn kín mít, bắt đầu làm bộ như bệnh nặng sắp chết, sắp cưỡi hạc về trời.

      “Ai…… Ôi…… Đau quá…… Ôi……” Vừa nghe tiếng bước chân Toàn Hải Đường tới gần, Lang Gia Tĩnh nằm ở giường càng lớn tiếng kêu gào.

      “Tĩnh nhi!” Giọng Toàn Hải Đường sầu lo vang lên, xốc chăn, gạt mấy sợi tóc rối tung mặt nàng, “ cho ta biết, ngươi thoải mái chỗ nào?”

      Bắt đầu từ rất lâu rồi, những hành động của nàng đều có liên quan tới , nàng đau cũng đau. ( oặc, câu này chả hiểu mô tê gì, chém càng =_= )

      “Đừng động ta!” Lang Gia Tĩnh hu hu nức nở, “Ôi…… Ta muốn chết……”

      “Thân thể bệ hạ luôn luôn khoẻ mạnh, sao lại có thể đột nhiên bệnh nặng như vậy?” Toàn Hải Đường nhìn cung nữ đứng bên, chất vấn: “Ngự y đến kiểm tra chưa? như thế nào?”

      Cung nữ cuống quít quỳ xuống, kinh sợ : “Hồi Vương gia, nữ hoàng nàng…… cho bất luận kẻ nào truyền ngự y, cho nên……” (chà, sao hồi nãy tả ngự y ra ra vào vào nhễ? )

      Chân mày toàn Hải Đường nhíu lại, lập tức hạ lệnh, “Người tới, truyền ngự –”

      “Đường……” Giọng nàng mỏng manh gọi, bàn tay trắng nõn xương từ trong chăn vươn ra.

      Toàn Hải Đường cầm tay nàng, trong ánh mắt thâm thuý tràn đầy lo lắng.

      “Tĩnh nhi, ta ở đây.”

      Nàng suy yếu cười, “Ta…… Ta là cao hứng, cuối cùng……trước khi chết cũng gặp được ngươi……”

      “Đừng bậy, ngươi chết đâu.” Tim hung hăng thắt lại, đó là cảm giác đau đớn khi lại gần thứ gì đó, cảm giác đau đớn sợ hãi khi ở gần cái chết.

      thể mất nàng!

      “Đường…… lâu lắm rồi……ngươi đến gặp ta.” Khữ khí nàng sầu não, giống như con vật sợ hãi bị bỏ rơi, vừa bất lực vừa lo sợ nhưng lại điềm đạm đáng .

      Lập tức, tim Toàn Hải Đường nahnh chóng bị cảm hoá. tự trách :“Thực xin lỗi……”

      cần giải thích, ta hiểu cả rồi.” Nàng ho khan hai tiếng, thanh thanh cổ họng hỏi: “Ngươi…… Còn đắm chìm trong bi thương vì cái chết của Huệ Thu Thuỷ?”

      “Tĩnh nhi, đừng nữa, ngươi cần hảo hảo dưỡng bệnh.” vì nàng đắp chăn, nhưng Lang Gia Tĩnh lại đưa tay ngăn lại.

      “Ngươi phải rồi sao?” Nàng lã chã chực khóc hỏi.

      sao lại rời ? gờ rất an tâm! “Ta , ta ở chỗ này cùng ngươi.”

      Chỉ là bồi, làm sao mà đủ? Có trời biết nàng nhớ lồng ngực to lớn của nhường nào!

      Lang Gia Tĩnh liều mạng động não. Muốn đối phó cái tên cao cao tại thượng mà nàng nhung nhớ kia.

      Nàng co rúm người lại chút, “Đường……Lạnh, ta rất lạnh.”

      lập tức đem cả người nàng ôm vào trong lòng, tiếng dễ nghe tràn ngập lo lắng của vang lên, “Như vậy khá hơn chút nào ? Tĩnh nhi.”

      Thực được rồi!

      Nàng nén cười gật gật đầu, vùi đầu sâu vào trong lòng , đôi tay gắt gao nắm chặt eo , tiếp tục giả đò bộ dạng khả ái, “Đường, nếu ta chết rồi, ngươi có thể vì ta mà khổ sở hay ? Nhớ đến ta giống như nhớ đến Huệ Thu Thuỷ?”

      Câu hoi của nàng làm hung hăng chấn động.

      thể tưởng tượng nổi, khi mất nàng, nên sống mình ra sao?

      “Ngươi nhất định có việc gì.” xong, Toàn Hải Đường phất tay gọi cung nữ, “Mau truyền ngự y.”

      “Dạ!” Cung nữ lanh lợi lên tiếng trả lời, hàm mệnh mà .

      Thảm rồi! Chết chắc rồi! Lang Gia Tĩnh bắt đầu chột dạ.

      ! cần truyền ngự y……”

      ! Nhất định phải để ngự y bắt mạch cho ngươi, bằng ta lo lắng.” kiên trì.

      Xong đời rồi! Nếu để ngự y bắt mạch phát nàng có bệnh, nhất định nàng bị Toàn Hải Đường bóp chết tại chỗ! Ai dạy nàng dùng mấy cái thủ đoạn này vậy ah, lo trước mà nghĩ sau, hoàn toàn nghĩ tới hậu quả khi bị phát .

      Cái miệng nhắn nhểnh lên, nước mắt tựa như mưa rớt xuống tí tách.

      Nàng giận chó đánh mèo :“ Truyền ngự y cái gì? Đây là tâm bệnh! Tất cả đều là ngươi làm hại! Ngươi chẳng hề quan tâm ta, bỏ quên ta thời gian dài! Nếu sống chết của ta người nào để ý, bằng ta chết cho xong! cần truyền ngự y, ngươi trực tiếp đem ta bỏ vào hòm liệm !”

      “Ngươi bậy bạ gì đó?” ôm nàng, vừa tức lại vừa đau lòng, “Ngoan ngoãn để cho ngự y bắt mạch, nghe lời, được hồ nháo.”

      “Ta cần!”

      “Ngoan, nghe lời.” kiên nhẫn mười phần dỗ nàng, làm kế hoạch giương nanh múa vuốt của nàng sử dụng được.

      Bệnh tình của nữ hoàng là tiêu điểm của toàn bộ mọi người trong cung, ngự y sớm phụng mệnh hầu ở bên ngoài, chỉ chực chờ người bên trong ra lệnh tiếng, vọt vào nhanh chẩn bệnh cho nữ hoàng.

      “Bái kiến nữ hoàng, Vương gia.”

      Toàn Hải Đường vung tay lên : “ cần giữ lễ tiết, trước tiên bắt mạch cho nữ hoàng.”

      “Dạ!” Ngự y tiến lên, hai ngón tay nhanh chóng đặt cổ tay trắng như tuyết của nàng.

      Ô ô…… Đại thế mất.

      Mặc dù nàng ỷ vào trong người Toàn Hải Đường, nhưng trong lòng lại chột dạ giao chiến, trong cuộc đời Lang Gia Tĩnh, đây là lần đầu tiên nếm trải cái gì gọi là “Như đứng đống lửa, như ngồi đống than”.

      Lang Gia Tĩnh đờ khuôn mặt nhắn ra, chờ đợi ngự Tào tuyên án, sau đó nghênh đón nhận cơn giận của Toàn Hải Đường……

      Lão ngự y ngưng thần bắt mạch lát, mặt đột nhiên lên biểu tình thập phần kinh dị, tin nổi, tiếp tục chẩn lại, kết quả vẫn như cũ giống nhau.

      Lang Gia Tĩnh bắt đầu có chút bất an. ….thực chẩn ra bệnh nan y gì chứ?

      ! Nàng còn chưa được như ý thành thân cùng Toàn Hải Đường, nàng chết nhắm mắt nha!

      “Thế nào?” Sắc mặt Toàn Hải Đường cũng tốt, ánh mắt đảo lung tung.

      Ngự y khốn quẫn, biết nên tấu như thế nào. “Hồi Vương gia…… Nữ hoàng….có hỉ mạch! Nữ hoàng có thai rồi! Tính tính toán toán, ước chừng được tháng.”

      Cái gì?!

      Có thai?!

      Lang Gia Tĩnh ra lời!

      “Ta……Ta có có thai rồi.”

      Đó là con của ! Toàn Hải Đường kích động ôm nàng, “ tốt quá……”

      Cái gì? tốt quá?

      Lão ngự y ngoáy ngoáy lỗ tai, còn tưởng rằng chính mình nghe lầm.

      “Thực xin lỗi, ta hẳn nên ở bên cạnh ngươi.” thương tiếc vỗ về khuôn mặt nhắn chỉ bé bằng bàn tay , : “Chúng ta thành thân ! Sau này ta để ngươi tiếp tục đơn nữa, ta cùng ngươi, cùng đợi đứa bé ra đời.”

      Trời ạ. Cằm lão ngự y muốn rớt xuống đất.

      Ông trời! Đứa trong bụng Nữ hoàng là của Vương gia?

      Nỗi khiếp sợ còn chưa lắng xuống, câu của nữ hoàng ở giây tiếp theo càng làm trợn mắt há hốc mồm.

      “Ta sinh!” Mắt nàng hồng hồng như giận.

      “Tĩnh nhi!”

      “Ngươi căn bản là vì đứa nên mới muốn thành thân cùng ta! Ta cần ngươi chịu trách nhiệm, cho dù đứa có phụ thân, cũng có thể sống tốt!”

      Đúng! Đúng! Chính là như vậy! Nhất định nên khoan dung với , nhất định phải làm bộ làm tịch, tốt nhất có thể làm cho Toàn Hải Đường chịu được mà quỳ xuống cầu nàng thành thân cùng !

      “Đúng vậy, ta thừa nhận là vì đứa ,” Thấy bộ dạng đau lòng muốn chết của nàng, cúi người hôn lên trán nàng, “Nhưng vì nó là con ngươi. Ta ngươi, chỉ cần cái gì thuộc về ngươi, ta đều đặt tất cả ở trong lòng mà thương.”

      Lang Gia Tĩnh lau lau nước mắt, “ ?”

      “Đúng vậy, ta thề.” dịu dàng nắm tay nàng , trịnh trọng đồng ý.

      “Nhưng…… Nếu có đứa này, ngươi nhất định muốn cùng ta thành thân?” Nàng cố ý nghi ngờ, “ đến , ngươi vẫn vì đứa trong bụng ta!”

      Toàn Hải Đuwòng thở dài hơi.

      “Ngươi tin ta lòng với ngươi?”

      Lang Gia Tĩnh cuống quít lắc đầu. “…… phải……”

      Toàn Hải Đường hỏi lại: “Như vậy, ngươi hoài nghi nhân cách của ta?”

      “Cũng, cũng phải……”

      “Tĩnh nhi, nếu ngươi hoài nghi lòng của ta, như vậy chúng ta có thể thành thân, toàn bộ đều do ngươi định đoạt.” muốn làm cho nàng khó xử, lại càng muốn lấy đứa ra uy hiếp nàng.

      Nghe Toàn Hải Đường như vậy, Lang Gia Tĩnh luống cuống tay chân.

      cùng nàng thành thân? Kia như thế nào có thể?!

      “Ta có hoài nghi ngươi……” Nàng vội vàng phủ nhận.

      “Ngươi có.” như đinh đóng cột.

      “Ta có!”

      “Ngươi có.

      có!”

      “Có.”

      Lời thoại này cứ qua qua lại lại làm Lang Gia Tĩnh tức giận gắt gỏng.“Ta có chính là có! Mặc kệ thế nào, ta nhất định phải cùng ngươi thành thân!”

      Lời vừa ra, Toàn Hải Đường nhịn được nở nụ cười.

      Lang Gia Tĩnh xấu hổ làm hai má đỏ ửng nóng như lửa, dám nhìn vào mắt .

      ôm lấy nàng, buồn cười, “Ngươi chung quy vẫn thuộc về ta, ta sớm biết.”

      Lang Gia Tĩnh cũng cười. Ai! Tuy rằng thể thấy được bộ dạng cầu xin nàng, bất quá, kết cục vẫn phát triển theo dự đoán của nàng, coi như thành công !

      Ta nguyện vì nam nhân mình mà bày mưu tính kế, đây bất quá là chuyện xưa của ta cùng Toàn Hải Đường.

      Tám tháng sau đó, đứa đầu tiên của ta cùng Toàn Hải Đường ra đời.

      Đó là nữ hài tử xinh đẹp đáng , ngũ quan cực kỳ giống ta, nhưng lại trầm tĩnh khóc nháo, ta chắc chắn trăm phần trăm cái tính đó hẳn là kế thừa từ phụ thân bình tĩnh cơ trí của nó.

      Đường đặt tên cho nàng là “Lang Gia Huyên”.

      Huyên nhi ra đời, làm cho ta tràn ngập vui sướng. Bởi vì việc này đại biểu cho việc ta vất vả mười lăm năm nữa thôi, là có thể công khai đem ngôi vị này truyền cho nữ nhi ta, lúc đó ta có thể tiêu dao mà làm Thái Thượng hoàng của ta! Bất quá, ta cần phải suy nghĩ kỹ chút, chỉ định ai làm Giam quốc Nhiếp chính vương mới tốt……

      HOÀN :))Lời tác giả :

      Lang Gia cung đình bí sử

      [ Triều Minh Đức]

      Lang Gia Tĩnh

      ps: Muốn xem truyện có liên quan đến “Thánh Đức nữ hoàng” cùng nhạc sĩ cung đình Đường Thiếu Dật, thỉnh xem [ Lộng Thần ].

      Phụ chú: Bởi vì Lang Gia quốc là quốc gia mà tác giả tự nghĩ ra, cho nên có vài chuyện về luật pháp tác giả muốn cho mọi người.

      Đầu tiên, quốc chủ Lang Gia quốc được xưng là Nữ Hoàng.

      Thứ hai, quy củ ở Lang gia quốc luôn luôn chỉ định công chúa là người thừa kế, bình thường trưởng nữ được làm Thái tử ( Thái nữ hay thái tử ta ko biết, tác giả ghi thế ), nhưng cũng có ngoại lệ.

      Thứ ba, vì ngăn chặn bi kịch ruột thịt đấu đá cùng nhau, vào năm công chúa được truyền ngôi vị Thái tử, những tỷ muội khác được quyền kế thừa. Nếu là công chúa được chọn mà xui xẻo chết trước ngày tuyên thệ, vị công chúa tiếp theo được chọn.

      Thứ tư, nếu dưới gối nữ hoàng có con nối dõi, phải chọn trong những nữ nhi trong giới quý tộc để kế thừa ngôi vị, nhưng, phải chọn người để làm Nhiếp chính vương, nhiếp chính phụ tá Nữ hoàng tiếp theo. Nhiếp chính vương tuy rằng vĩnh viễn thể thành đế vương, nhưng vẫn có thể giống như nữ nhi, có tư cách kế thừa tước vị.

      Thứ năm, ở giữa thời Đại Đường, nữ tử thành thân gọi là “Xuất giá”, nam tử thành thân gọi là “Cưới”, nhưng ở Lang Gia quốc, nam nữ lấy nhau đều gọi là “Đám hỏi”, toàn bộ con cháu Lang Gia quốc đều theo họ mẹ.

      cuối cùng cũng hoàn 1 bộ đầu tiên ( mặc dù chỉ 10 chương ), ko biết mất bao nhiu tháng nữa =__= ( lười nó thế, cả tháng chưa đc 1 chương nữa là...)

      *chấm nước mắt* trước khi khăn gói quả mướp về Đà nẵng đóng đô, bị nàng Aiki qua nhà xì pam và đạp cho mấy cước, rốt cuộc con ốc sên Kẹo cũng hoa hoa lệ lệ đóng cái dấu đỏ hỏn , liệt Chân mệnh Thiên nữ vào list Hoàn!!!

      tèn ten ten :))

      Hay *vỗ tay bộp bôp*, cơ mà đôi lúc thấy bạn nữ hoàng có chút ấu trĩ chút, hành động đôi khi lại hại người hại mình
      Cái tên của nữ chính và con nữ chính vui nhỉ?? Mẹ tùy tiện thích huyên náo, ôn ào lại tên là Tĩnh , trong khi con trầm lặng lại tên Huyên, ngược hết cả http://***************.com/images/smilies/icon_biggrin.gif

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :