1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Chúng mình lấy nhau đi - Ức Cầm(62c-full)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 61: Trong vòng chưa đầy tiếng đồng hồ, con chó của nhà hàng xóm cách xa hàng kilômét cũng biết ấy sắp cưới chồng

      Vì chỗ nằm trong bệnh viện rất hạn chế lại thêm thương tích của Triệu Noãn Noãn đáng ngại, đến chiều là bác sĩ đồng ý cho về nhà. Xán Xán vốn tưởng Triệu Noãn Noãn đồng ý nên rắp tâm chuẩn bị mọi lời khuyên giải, kết quả là chưa kịp thuyết phục, đồng ý luôn.

      Vậy là 12 tiếng đồng hồ sau tai nạn xe, Triệu Noãn Noãn ra viện. Xuất viện cùng lúc còn có nam nữ bệnh nhân cùng phòng.

      - Noãn Noãn, hai người kia lạ quá nhỉ.

      Triệu Noãn Noãn tâm trạng rất thoải mái, giọng cũng vui vẻ hẳn lên:

      - Sao mà lạ?

      - Sao người đàn ông kia lại như con chim cứ theo sau người phụ nữ vậy?

      - biết. - Triệu Noãn Noãn nhún vai - Có lẽ người đàn ông làm gì đó có lỗi với người phụ nữ.

      Rất ít phụ nữ thỏa mãn được khi cơn tò mò, Xán Xán càng hiếu kỳ hơn:

      - bảo chàng ấy phạm lỗi gì với ấy?

      Triệu Noãn Noãn cau mày:

      - Xán Xán, em hỏi nhiều thế làm gì?

      - Đâu mà! - Xán Xán chớp chớp mắt vẻ vô tư - Linh cảm muốn biết thôi mà, có thể lấy làm đề tài tiểu thuyết đấy chứ.

      - Thế em viết chuyện ta bị đụng xe hóa thành phụ nữ . - Triệu Noãn Noãn cười.

      Xán Xán đổ mồ hôi:

      - Cười cái gì mà cười, có gì đáng cười đâu? Cũng vì lo cho đấy chứ! có biết hôm nay nhận được điện thoại từ bệnh viện em căng thẳng thế nào ? Em còn nghĩ rằng ... - nữa.

      - Ngốc thế chứ... - Tim mềm ra. tiến đên ôm chặt lấy , nhìn đôi môi vì khóc mà sưng mọng, cúi xuống, hôn lên.

      Nụ hôn này âu yếm gấp bội so với tôi hôm qua, mà hiệu quả cảm xúc lại càng gấp bội, khi buông ra, đôi mắt mơ màng, chân đứng vững, vẫn nép chặt vào ngực . Đạt được hiệu quả đến thế Triệu Noãn Noãn vô cùng đẹp lòng: Hai người ôm nhau đứng đó, còn muốn cúi xuống hôn nữa, bỗng nhiên cảm thấy có gì khác lạ.

      - Xán Xán? Xán Xán! Tô Xán Xán!

      - Dạ.- yếu ớt ngẩng lên. - Noãn Noãn... Em thấy.,, nóng quá...

      Triệu Noãn Noãn vội vàng áp tay lên trán . Hỏng rồi, sốt rồi!

      ------

      Mấy ngày liền ăn đủ, sức đề kháng giảm đáng kể, lại thêm đêm tối nhiễm lạnh và say rượu, Xán Xán đổ bệnh. Bệnh viện khốn khổ vừa tiễn được bệnh nhân lại đón vào bệnh nhân. Bệnh nhân này bệnh tình dễ dàng thuyên giảm như bệnh nhân bị thương ngoài da Triệu Noãn Noãn. Xán Xán nằm lèo ba ngày.

      - Xán Xán! — Cửa phòng bật mở, bà mẹ xông vào trước. — Giời ơi con ngốc này! Ai bảo con ăn hả, giờ hay chưa, ốm thế này rồi - Bà mẹ miệng trách cứ nhưng ánh mắt tỏ ra rất đau lòng.

      - Mẹ, con xin lỗi. — Xán Xán , giọng phều phào.

      - Được rồi, được rồi, mẹ trách con đâu. - Trông thấy con ra nông nỗi này, bà mẹ còn lòng dạ nào trách cứ nữa. - Con cũng là, hẹn hò kiểu gì thế. - Bà nhìn sang Triệu Noãn Noãn ngồi bên, mắt ánh lên. - ra hẹn nhau ở bệnh viện hả!

      Xán Xán đỏ mặt:

      - Mẹ„ mẹ gì thế..

      Con phản ứng thế càng khẳng định điều bà mẹ đoán thầm, bà cười ha ha nhìn sang Triệu Noãn Noãn đánh tiếng:

      - Noãn Noãn này! ngôc nhà mình lần này lại làm phiền đấy.

      Triệu Noãn Noãn cũng lúng ta lúng túng:

      - Mẹ ơi, mẹ đừng thế, chăm sóc Xán Xán... - rồi ngăn được ánh mắt nhìn sang Xán Xán. Hai mắt nhìn nhau, đều ửng đỏ lên mặt — Chăm sóc ấy là việc con nên làm mà.

      - Nên chứ! Nên chứ! - Bà mẹ nhất thời cười hết cỡ - Con cứ tiếp tục chăm sóc nó , mẹ rửa ít hoa quả cho hai đứa. - Bà rồi kịp cầm hoa quả, vội vàng chạy ra ngoài hành lang, móc điện thoại ra nhấn phím luôn.

      - A lô, bố Xán Xán à? Tôi bảo ông này, Xán Xán nhà mình rốt cuộc lại có chuyện rồi! Phải, phải, phải! Mau báo với họ hàng xa gần , nhớ gọi điện cho cả thím họ nữa nhé, con nhà mình chắc lấy chồng sớm hơn con nhà bà ấy đấy!

      Xán Xán nằm giường bệnh hay tốc độ truyền tin từ bố mẹ mình nhanh hơn tên lửa. Chưa đầy giờ sau đến cả họ hàng gần xa cùng con chó của láng giềng cách xa hàng kilômet biết là sắp lấy chồng, huống gì là người khác?

      Để đề phòng tình lại đột biến, lần hai bố mẹ hai bên dám chậm trễ, trước khi Xán Xán ra viện, mọi chuẩn bị cho hôn lễ đâu vào đó cả. Đến cả đồ uống trong tiệc cưới cũng chọn xong, chỉ đợi Xán Xán ra viện là cử hành hôn lễ.

      Xán Xán chẳng biết gì. Cho nên sau khi xuất viện, nhìn thấy xe hoa dài thượt xếp hàng ngoài cửa bệnh viện, bàng hoàng.

      chỉ xe hoa loại sang trọng, mà cả Triệu Noãn Noãn cũng ăn vận âu phục đàng hoàng, trông quá đẹp trai. Xán Xán cứ trố mắt ra nhìn:

      - Noãn Noãn... em chỉ ra viện thôi mà... cần... cần long trọng thế này đâu...

      Triệu Noãn Noãn thản nhiên:

      - Cần chứ.


      - phải! Sao xe này giống như... như kết hôn thế... - Xán Xán thấy tim đập bồm bộp. Thực ra việc này ngày thường cũng phải chưa từng tưởng tượng tới, chỉ là việc xảy ra hôm nay quá đột ngột, chưa hề chuẩn bị tâm lý.

      - Xe này chở chúng mình đón người cưới nhau, vì thế em đừng để lỡ giờ lành của mọi người.

      Thế sao? Xán Xán kinh ngạc, công ty tổ chức hôn lễ ngày nay kín quá nhỉ, đón bệnh nhân rồi đón dâu luôn, chẳng nghĩ xem rốt cuộc thế là lành hay lành nữa. Lên xe, xe vừa chạy lát, Xán Xán lại nảy sinh nghi ngờ.

      - Noãn Noãn, xe này chạy hình như đúng hướng.

      - Vậy sao? - Triệu Noãn Noãn nhìn qua cửa - Có thể chạy đến khách sạn trước để đón dâu.

      Hả! Vậy sao?

      - phải à, dâu phải ở nhà sao? Sao lại đến khách sạn đón?

      - Nhà trai nóng ruột, em sốt ruột gì chứ?

      Câu này khiến Xán Xán im bặt. Đúng là! Nhà trai người ta vội, vội gì? Thế là xe hoa chạy thẳng đến khách sạn, ngoài cửa khách sạn gắn hoa tươi, nổi bật nhất là hai cột bóng sặc sỡ cao ngất hiên ngang đón gió.

      - Oa! Noãn Noãn, làm lễ cưới ở đây tốn quá! Cầu kỳ quá, cả câu đối mừng nữa! - vừa vừa thò đầu ra ngoài nhìn, muốn nhìn xem câu đốì mừng đám cưới viết gì. - Oa! Noãn Noãn, xem kìa, chú rể nhà này giống tên !

      nhìn rất hào hứng, Triệu Noãn Noãn ngồi bên cạnh mặt thoáng nhăn nhó.

      - Oa! Mau xem kìa! Tên dâu cũng trùng với tên em nữa!

      Cuối cùng, Triệu Noãn Noãn chịu nổi:

      - Tô Xán Xán, sao em ngốc thế hả?

      - Ngốc? - Xán Xán rụt cổ vào trong xe, nhìn Triệu Noãn Noãn vẻ đầy oan uổng. - Noãn Noãn, sao bảo em ngốc? Em ngốc gì chứ?

      - Ngốc chứ còn gì! - phải Triệu Noãn Noãn trả lời, mà là người lái xe từ nãy chẳng gì. - Chưa thấy dâu nào ngốc đến thế, đến mình cưới còn biết nữa!

      Xán Xán nghe rồi, ba giây sau mới tỉnh hồn, sau đó chưng hửng.

      ------

      Quy trình hôn lễ cực kỳ phiền phức, nhất là dâu, phải trang điểm, phải mặc váy cưới, lại còn làm tóc... Triệu Noãn Noãn đợi ở ngoài đến tê dại cả chân. Người vốn luôn luôn điềm đạm như mà trong việc hôn lễ này cũng cuống cả lên. chỉ Triệu Noãn Noãn cuống quýt, lớn bé già trẻ trong nhà ngoài Tô Xán Xán ra cũng đều phát sốt lên cả.

      kể hôn lễ theo nếp cũ, đến dâu cũng thẳng từ bệnh viện tới khách sạn, xứng đáng được gọi là độc nhất vô nhị trong lịch sử lễ cưới.

      Đợi biết bao nhiêu lâu, mái tóc dâu cuối cùng cũng được làm xong.

      - Xán Xán! - Khi Triệu Noãn Noãn xông vào, nhìn thấy phía lưng dâu mặc váy trắng sững sờ.

      Nghe tiếng , Xán Xán cũng giật mình, dè dặt quay lại, từ lúc biết tin kết hôn tới giờ, lần đầu tiên có cảm giác hồi hộp này. Hai người mặt đối mặt, mắt trong mắt, nhất thời tiếng động.

      Xán Xán hôm nay... đẹp quá! Khăn voan trắng cài lên mái tóc rất hợp với khuôn mặt, váy dài ôm khéo lấy thân hình vừa độ của , hoa trắng cài rủ bên mái tóc trang nhã. Gương mặt dâu được trang điểm hai màu phấn hồng và xanh nhạt làm nổi lên đường nét thanh xuân.

      đờ người ra ngắm, tâm trạng cuống quýt dần dần bình tĩnh lại.

      bước tới, trang trọng đưa tay về phía .

      Xán Xán có chút bàng hoàng, e thẹn đặt tay vào lòng bàn tay .

      Hai bàn tay siết chặt trong nhau, bên tai vang lên lời ca ngập tràn hạnh phúc:

      Nghe ,

      Tay trong tay cùng bước với ,

      Xây đắp đời hạnh phúc,

      Hôm qua em chưa kịp

      Ngày mai tiếc gì

      Hôm nay làm vợ

      Cuối cùng, ngốc Tô Xán Xán cũng sắp lấy chồng.
      mylien1961 thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 62: Động phòng! Em muốn động phòng!

      Về phần Xán Xán, hôn lễ này quả là quá đột ngột, đột ngột đến đơn giản, cứ như giấc mộng. Khi hai người tay trong tay cùng nhau bước ra, hai bên lối rất đông họ hàng bạn bè mọi người đều ríu rít nở nụ cười chúc phúc.

      - Xán Xán! - Nhan Như Ngọc mặc áo dân tộc đỏ chóe xông đến, áo lụa đỏ thêu hoa mẫu đơn xanh, hoa nở rực rỡ cực kỳ bắt mắt.

      Nhan Như Ngọc xông tới trước mặt , lập tức vỗ vai bạn đánh bộp:

      - Xán xản, cậu quá chểnh mảng đấy!

      Cú vỗ này quá mạnh khiến Xán Xán suýt ói ra máu:

      - Như Ngọc, cậu làm gì thế?

      - Khai thực ra, chiêu này cậu thực lúc nào vậy? Cậu cứ lo tớ tìm được bạn trai, kết quả tớ phải chịu cậu còi to cho vượt rồi...

      - Hứ! - Xán Xán vội vã bịt miệng bạn - Đừng để bố mẹ nghe thấy.

      Có sao đâu! - Nhan Như Ngọc vô tư lự nhún vai - Dù sao cũng trả lại trong trắng cho cậu rồi.

      Trả lại trong trắng?

      Vừa nghe thấy từ này, Xán Xán hốt hoảng, kìm nổi quay đầu nhìn Triệu Noãn Noãn. nhìn cười mỉm trong lòng ấm áp vô cùng, ngọt ngào khôn xiế.t

      - Úi chà, lại còn lén đánh mắt cho nhau nữa! - Nhan Như Ngọc đứng bên cạnh chọc ngoáy.

      Xán Xán má ửng hổng:

      - gì cơ... - Bỗng ý thức được điều gì, ngẩng đầu nhìn Nhan Như Ngọc - Như Ngọc, hôm nay cậu tới làm gì?

      Tới làm gì? Nhan Như Ngọc sững sờ:

      - Cậu biết à? Tớ đến làm phù dâu cho cậu đấy!

      Phù dâu!

      - Thế phù rể là... — Tim Xán Xán chợt nảy lên linh cảm lành.

      - Phù rể hả? - Nhan Như Ngọc e lệ cúi đầu, nhìn Xán Xán chớp chớp mắt. Chẳng phải là... thân của nhà tớ..

      Trong vô số mối lo, Xán Xán chầm chậm đưa mắt nhìn vế phía xa...

      Quả nhiên, Dương Tiếu lẫm liệt đứng đó, trang phục thời Đường màu đỏ chóe rồng phượng giao nhau, tóc chải dầu bóng mượt cảm giác chói lóa mắt, đưa mắt, nhoẻn nụ cười phong tình với mọi người.

      Ôi trời... Xán Xán thấy toàn thân vỡ vụn.

      - Sao để ấy làm phù rể? - Xán Xán đứng ở cửa, nhân lúc vắng khách cằn nhằn với Triệu Noãn Noãn.

      Triệu Noãn Noãn có vẻ bị làm khó:

      - Mọi việc đột ngột quá, cũng nhất thời tìm được ai.

      - tìm được ai cũng tìm tới ấy chứ? - Cứ nhớ lại khúc ca hoành tá tráng hôm nọ, tim Xán Xán lại thấy thấp thỏm.

      - Thế biết làm sao?

      - Làm sao cái gì? - giọng vang lên, cắt ngang lời thầm của hai người.

      - ... Cao Vũ? — Xán Xán quay lại, kinh ngạc nhìn , bỗng nhiên nhớ đến mối quan hệ giữa và Triệu Noãn Noãn, chợt thấy lúng túng. Việc đời biến đổi, hôm trước họ còn là đôi, đến nay lại trở thành vợ mới của Triệu Noãn Noãn. Việc này... có phải là... kẻ thứ ba ?

      - Sao thế? hoan nghênh tới à? - Cao Vũ nhướn mày cười, ánh mắt dịu dàng hướng về phía .

      - Sao ạ? - vội vàng mở miệng - Em cứ nghĩ là... tới chứ...

      - Yên tâm! — Cao Vũ rồi, đột nhiên nghiêng mình tới gần , ghé vào tai khẽ - Tiền rượu lần trước vẫn ghi nợ đấy, dù gì cũng phải đòi chứ!

      - Ha ha... - Xán Xán cười gượng, trong bụng rủa thẩm, quả nhiên bọn tư bản nhớ dai !

      - Xán Xán! - cười ha ha, chợt vang lên giọng khác rất quen.

      đợi Xán Xán đáp, Triệu Noãn Noãn tiến lên bước, che trước mặt , cảnh giác nhìn Lạc Thiếu Tuấn:

      - tới đây làm gì?

      Lạc Thiếu Tuấn bị hỏi như vậy hóa lúng túng:

      - đừng hiểu nhầm, tôi...

      - ấy là tôi đưa tới đây! - Cao Vũ đột nhiên cất lời, đến bên Lạc Thiếu Tuấn, đưa tay choàng lấy cổ .

      , bọn …- Xán Xán miệng chữ o mắt chữ A, hai người họ kết thành đôi từ khi nào thế? Quá... Quá kinh dị!


      - Sao nào? Hai người lấy nhau, cho tôi dẫn theo người thân tới sao? - rồi, Cao Vũ đưa mắt nhìn Thiêú Tuấn đầy ấm áp, Lạc Thiếu Tuấn vốn lạnh lùng cũng đỏ bừng mặt!!!

      Xán Xán! Nhan Như Ngọc đứng bên cạnh bị kích động

      Bang hoàng hết cả người. Cậu đúng là chân nhân lộ chân tướng. chỉ lấy lại được trong trắng, mà lại còn bôi bẩn cả trong trắng khác nữa! Quá tài! Quá tuyệt!

      Ặc... Cớ sao điều này lại liên quan tới ?

      ------

      6 giờ 18 phút, hôn lễ chính thức bắt đầu, dâu chú rể tiến vào hội trường.

      Xán Xán níu tay Triệu Noãn Noãn, mỗi bước đều rất thận trọng.

      Người chủ hôn theo lệ mấy câu mào đầu, sau đó đến đoạn dâu chú rể mở lời.

      Tại đây trước hết tôi phải cảm tạ người phụ nữ quan trọng nhất đối với sinh mạng tôi. - Triệu Noãn Noãn rồi âu yếm nhìn Xán Xán. - có người ấy, tôi thể đứng đây, tôi muốn với người ấy tiếng…

      Xán Xán xúc động dâng trào, trông chờ nốt phần sau.

      - Mẹ ơi! Con cảm ơn mẹ!

      Wa wa wa, Xán Xán cảm thấy rắc rắc rắc

      Khi về mẹ , sao cứ nhìn em? Phí cả cảm xúc!

      - Tiếp theo đây, tôi xin cảm tạ người phụ nữ khác quan trọng trong đời tôi.

      Xán Xán vội lấy hết tinh thần, lần này chắc là đến lượt ?

      Triệu Noãn Noãn dịu dàng nhìn thêm lần nữa:

      - có người ấy, hôm nay tôi thể đứng ở đây, vì thế tôi xin với người ấy lời...

      Cảm động! Cảm động!

      - Mẹ vợ ơi, con cảm ơn mẹ!

      Sau nữa, tôi xin cảm ơn bố tôi, là người nuôi dưỡng tôi nên người...

      Tiếp nữa, Triệu Noãn Noãn kể ra lô xích xông tên, nghe mà Xán Xán quay cuồng muốn ngủ, mãi vẫn chưa đến lượt .

      Trong khí hồi hộp, cuối cùng cũng thành công trong việc xuất thần. biết bao lâu sau, bỗng dưng...

      - Xán Xán? Xán Xán!

      - Dạ? - Xán Xán định thần - Gì vậy?

      Triệu Noan Noãn mặt sa sầm, chuẩn bị lời trình bày mất bao nhiêu lâu, nghe thấy gì phải? Trong lòng thấy có chút giận dỗi:

      - vừa gì, em nghe thấy ?

      - Ặc... hình như có nghe thấy...

      Triệu Noãn Noãn mặt trầm lắng:

      - Tô Xán Xán, ! ! Em!

      xong, đợi định thần, ôm ngang lưng trước mặt mọi người hôn luôn. Nụ hôn này như vũ bão để cho có chút khe hở nào mà thở, trong tiếng hô kinh ngạc kèm theo xuýt xoa tặc lưỡi của quan khách, vẫn hôn đủ năm phút.

      Hôn xong, Triệu Noãn Noãn từ tốn buông ra, ghé vào tai :

      - Bây giờ nghe thấy chưa?

      - Nghe... nghe thấy rồi... - Xán Xán đờ đẫn gật đầu.

      Đừng là bây giờ, cả đời này muốn quên cũng quên được!

      Nụ hôn kiểu Pháp khiến chân tay tê dại, đầu óc choáng váng, khi đến lượt dâu mở lời, Xán Xán đứng tại lễ đài, nổi câu.

      Bây giờ xin mời dâu có vài lời với mọi người! Chủ hôn nhắc thêm lần nữa.

      Tôi…Xán Xán mắt nhìn ngơ ngác ra phía trước. Tôi…tôi hi vọng mọi người có thể ăn no uống say, nhất định đừng để thừa thức ăn đồ uống…



      Sau vài giây trâm lắng, tiếng vỗ tay vang lên như sấm rền.

      Phải lắm! Lễ cưới mà, phải ăn no uống say, phải ăn bằng sạch cỗ cưới chứ!


      Với khích lệ của dâu, dạ dày của quan khách vô cùng hào hứng, món này tiếp đĩa kia, chai này tiếp chai khác, khí nóng hôi hổi.

      Em uống ít thôi. - Triệu Noãn Noãn đứng bên cạnh nhắc . Lát nữa còn việc quan trọng phải làm đấy.

      Việc quan trọng? Xán Xán mơ hồ nhìn :

      - Việc gì?

      - là... - dẩu môi. - Em đợi lát nữa biết.

      Đáng ghét, thôi! Xán lẩm bẩm câu nâng ly rượu, lại mời rượu ai đó

      - Đợi ! - Triệu Noãn Noãn ngăn - , uống giúp ấy nhé?

      - Được! Chỉ thấy bóng người đỏ lựng vút qua, đón ly rượu từ tay Xán Xán uống hơi cạn sạch, rồi quên cầm ly rượu óng ánh. - Cục cưng bé thân , em xem lợi hại chưa!

      - thân , quá lợi hại! Em ngưỡng mộ quá cơ!

      - Nào, chúng mình cùng uống giúp họ !

      - Được! Hôm nay hãy xem hai chúng mình đây!

      Mọi người:

      Điều ngờ tới là nửa giờ sau.

      - Em ngồi đầu thuyền, giai bến, ân ân ái ái quyến luyến tơ vương dăng dăng...

      - Em tôi ngồi đầu thuyền, giai đây bên, mối tình chúng mình, tình chúng mình, quyến luyến dăng dăng tơ vương vương tơ...

      Lần này khúc hát Bài ca hảo hán trở thành Tình quyếên luyến, và đôi nam nữ hợp xướng kia có tiến bộ! Trong tiếng ca kinh hồn, lễ cưới rầm rĩ kết thúc, tiễn hết quan khách, lại hò hét dỗ dành để đôi tình nhân Nhan Như Ngọc chịu ra về, thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

      ------

      Giờ phút này, trong gian phòng yên tĩnh chỉ có Tô Xán Xán và Triệu Noãn Noãn.

      - Noãn Noãn, ... Lúc nãy bảo còn có việc gì quan trọng phải làm? - Tuy phần lớn rượu được Nhan Như Ngọc và thân của ấy đỡ hộ, nhung người như Xán Xán vốn có chút tửu lượng nào cũng say.

      - Em lại đây, cho em biết. - Triệu Noãn Noãn vẫy vẫy tay.

      - Ừ... - ậm ừ, chuếnh choáng bước tới, chân loạng choạng khiến đầu chúi về trước.

      Cẩn thận nào! Triệu Noãn Noãn vội tiến lên bước ôm lấy , thân thể mèm oặt ngả vào lòng ,toàn thân bỗng nhiên nóng ran. - Em vẫn ổn chứ?

      sao…Xán Xán lắc đầu, trông có vẻ ảo não. Có việc gì quan trọng

      Triệu Noãn Noãn tính, trước là Xán Xán uống được rượu, giờ thế này...chợt thấy đau lòng. mới ốm dậy mà phải chịu mệt thế này. Trong cơ thể có luồng khí nóng lan tỏa khắp nơi, phải gắng nén xuống:

      - có gì, hôm nay em mệt rồi, nghỉ sớm thôi.

      Nghỉ? Từ này in lại trong trí óc Xán Xán, bỗng nhiên mở to mắt:

      - Làm sao phải nghỉ? Em còn chưa động phòng mà!

      - Xán Xán, em gì?

      Động phòng, em muốn động phòng! - Xán Xán nắm chặt hai tay, vẻ kiên quyết lùi. Người uống rượu say là như thế, khi có hơi ruợu, ngăn cũng nổi.

      Tối nay giờ là lúc hơi rượu bốc mạnh nhất. Triệu Noãn Noãn vừa mừng vừa lo:

      - Em chứ?

      - ! Em muốn động phòng. Xán Xán rồi tự cởi quần áo mình.

      Cơi hồi lâu mà cởi nổi.

      Thôi vậy. giận dữ phun ra tiếng, nhào tới kéo quần áo của Triệu Noãn Noãn.

      Quần áo nam giới dễ cởi hơn, lâu sau bộ âu phục và áo sơ-mi của bị vứt sang bên, sau đó hai móng vuốt lại sờ xoạng, sờ đến cạp quần. Triệu Noãn Noãn bấít động, mặc cho hoành hành người mình, hồi sau, chịu nổi:

      - Em làm gì thế?

      - Cởi... cởi ra... - Xán Xán mặt mày thê thảm ngẩng đầu lên, Triệu Noãn Noãn cúi nhìn, khóa quần của và khóa váy của mắc vào nhau, kéo ra.

      - Ngốc chết được! - kìm được, ra tay giúp .

      Nhưng khóa càng kéo càng chặt, giằng co hồi lâu, cuối cùng chịu bó tay.

      - Thôi, cắt ! - Triệu Noãn Noãn .


      - Đừng! Đắt lắm đấy! - Say rượu vẫn quên tiết kiệm, đúng là vợ hiền mẹ đảm!

      - Cắt !

      - Đừng!

      - Cắt !

      - Đừng cắt!



      Giằng giữ hồi, veston rời ra khỏi khóa. Triệu Noãn Noãn mừng lắm:

      - Được rồi, bắt đầu nào!

      - Đừng, em mắc... - Hơi rượu trong người Xán Xán dần hả , đầu lăn lóc giường, thở phì phò vào giấc ngủ.

      Đêm yên tĩnh vang lên tiếng quát giận dữ.

      - Tô! Xán! Xán! Em đáng chết!

      Sau đó...

      Các bạn hỏi tôi sau đó thế nào?

      Sau đó mọi người tự nghĩ !

      Nhưng tôi bảo với mọi người việc, đời này, xu hướng giới tính có ít, nhưng tình có vô số khả năng. Cứ hối hả tìm, rốt cuộc quay đầu lại... ấy chính là người vừa vặn với bạn nhất.

      Hết.
      mylien1961 thích bài này.

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :