1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Chỉ là chuyện thường tình - Tâm Văn(c46)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      [​IMG]
      Chỉ Là Chuyện Thường Tình
      Tác giả: Tâm Văn
      Dịch giả: Lê Thanh Quỳnh


      Số trang: 324

      Ngày xuất bản: 20-03-2012

      Công ty phát hành: NXB Tổng Hợp

      Nhà xuất bản: NXB Tổng hợp TP.HCM
      Giới thiệu:


      bé lọ lem cũng có hoàng tử thương, đóa hoa dại xuân sang cũng nở.

      Lần đầu gặp gỡ, nữ sinh gày gò xanh xao, chẳng ai chú ý tới, bị người ta lãng quên. Tô Hàng, 14 tuổi, như vầng thái dương, xuất trong cái thế giới ảm đạm của , mang đến cho những hơi ấm đầu tiên.

      Rồi cuối cùng mới nhận ra rằng, phải là người thuộc về , mà chỉ là người khách qua đường.

      Lần đầu gặp gỡ, là cậu thiếu niên ngỗ ngược lầm lì ít , với bảng thành tích gây lộn, trốn học lẫy lừng. Là nắm lấy tay , đem đến cho tình bạn và niềm an ủi. Từ đó, hình bóng bé và yếu ớt đó nhàng xâm chiếm tâm tư , kéo dài tới tận 18 năm.

      Có biết bao mối tình khắc cốt ghi tâm, biết bao thâm tình sâu nặng, lúc đó cũng chỉ là chuyện thường tình.

      Vận mệnh xoay vòng, trải qua bao thăng trầm, ai mới là người có thể khiến sống chết buông tay?

      Dẫn nhập

      Suốt cuộc đời này,

      gặp được là nỗi đơn lớn nhất

      Tháng Năm là khoảng thời gian Đỗ Tịch Nhan thích nhất trong năm, đặc biệt là tháng Năm ở thành phố C.

      Mùa hè chỉ vừa mới bắt đầu, ánh nắng hiền hòa, kèm theo làn gió hiu hiu thổi. Hương hoa lan tỏa, cỏ cây xanh ngát màu. Thiên nhiên thơ mộng như vậy thường khiến con người ta lâng lâng, thả hồn nghĩ tới tình .

      Hết giờ dạy buổi chiều, Tịch Nhan tay bưng cốc trà nóng, đứng trước cửa sổ nhìn ra bên ngoài. làn sương mờ mịt bao bọc xung quanh ánh nắng, như dòng ký ức muốn xua sao xua nổi.

      sống trong ký túc giáo vụ, đối diện với sân bóng rổ của trường. Đám nam sinh trong ánh nắng le lói của buổi chiều tà, chạy qua chạy lại, mồ hôi đầm đìa như tắm. Ở bãi cỏ cạnh đó, đám nữ sinh vây quanh reo hò cổ vũ.

      Sau khi tốt nghiệp đại học, Tịch Nhan trở về thành phố C, làm giáo dạy ngữ văn cấp hai. Ngày ngày khoác lên mình bộ đồng phục giản dị, buộc gọn túm tóc đuôi ngựa, dáng vẻ nghiêm trang mà lại dè dặt. Mặc dù vậy, vẫn có những học sinh bình luận sau lưng, rằng giáo trẻ đẹp nhất trường. Tịch Nhan hẳn là mỹ nhân có vẻ đẹp tiêu chuẩn, dáng dong dỏng cao, nước da trắng ngọc, đôi mày thanh tú, đôi môi xinh, nhãn thần lạnh lùng, mang vẻ bé yếu ớt nhưng cứng đầu.

      chưa từng nghĩ là mình đẹp, nhất là khi đứng bên chị Triều Nhan.

      Mặc dù là chị em sinh đôi, song từ dung mạo đến tính cách hai người đều khác xa nhau. Triều Nhan khỏe mạnh, còn Tịch Nhan từ yếu ớt, lại hay ốm đau. Khi Tịch Nhan mới vừa đầy tuổi, mẹ đưa về với ông nội ở quê.

      Ông nội là thầy lang có tiếng ở địa phương, để chữa bệnh cho Tịch Nhan, ông ngày ngày lên núi hái thuốc, sắc thuốc lá cho uống.

      Buổi sáng mùa hè, hai ông cháu thường cùng nhau leo lên sườn núi sau làng. Ông vác cuốc, cháu đeo gùi thuốc lưng, tung tăng theo sau. Nước đọng lá cỏ làm ướt đôi giầy vải của bé, bước chân dẫm lá khô nghe sột soạt. Ông dạy cho bé, đâu là kim ngân hoa, đâu là xa tiền thảo, đâu là đỗ trọng… Chưa đầy sáu tuổi mà nhận biết được rất nhiều loại thảo dược rồi.

      Sau này trở về thành phố, Tịch Nhan vẫn thường nhớ lại cái bóng lom khom của ông nội, hương thảo dược nồng nồng, và cả tiếng kêu râm ran của những con chim trong rừng….

      Dạo ấy, cứ cách thời gian, bố lại cưỡi chiếc xe đạp cà tàng về làng thăm , mang cho kẹo que và sôcôla. Còn mẹ lần cũng đặt chân tới.

      Năm sáu tuổi, đến lúc phải học, bố mẹ cùng tới đón . Đó là lần đầu tiên gặp mẹ đẻ của mình, người phụ nữ ăn vận quần áo sang trọng, dung mạo đẹp đẽ.

      Mẹ là tiểu thư lớn lên trong thành phố, có khí chất hơn người, tính cách ngang ngược kiêu ngạo, ông nội từ đầu vừa lòng. Còn mẹ lại chê ông cổ hủ quê mùa. Chỉ khổ cho người bố trung hậu thà, bên nghĩa vụ làm con, bên trách nhiệm làm chồng, cũng rất khó xử.

      “Cháu tôi giờ giao cho chị, sau này… phải đối tốt với nó nhé”. Ông nội nghiêm nghị, vẻ mặt lạnh như băng.

      “Bố, bố thế nghe có được , cứ làm như con là mẹ kế bằng” mẹ bĩu môi, lộ vẻ xem thường.

      “Tiểu Tịch, mau gọi mẹ con!”, bố đẩy đẩy Tịch Nhan, bé chậm rãi bước lên phía trước, ngước mắt nhìn người phụ nữa xa lạ xinh đẹp mà kiêu ngạo kia, miệng mở ra rồi khép lại mấy lần, sau cùng ra được tiếng nào.

      “Thôi thôi cho qua!” mẹ mất hết kiên nhẫn xua tay, “Nó lớn lên ở làng quê, chưa tiếp xúc nhiều, nhát gan là phải!”

      Ông nội ôm Tịch Nhan, nựng: “Tiểu Tịch của chúng ta còn lâu mới nhát gan nhỉ. Cháu biết bơi, biết trèo tường leo cây này, lại còn dám mình chăn bò núi nữa, lũ trẻ trong làng chẳng đứa nào bạo dạn mà lại cẩn thận hơn cháu cả!”

      “Xem bố dạy nó những gì kìa, đúng là con bé nông thôn đặc sệt rồi!”. rồi mẹ liếc mắt nhìn Tịch Nhan trong lòng ông, quần áo nhăn nhúm, đầu tóc như tổ quạ, nước da phơi nắng đen sạm, mặt lấm lem như chưa từng rửa bao giờ, còn vương nguyên hai hàng nước mũi thế kia – người ta chẳng sai, trẻ con mà có mẹ chăm sóc chả khác gì cỏ dại.

      Lần gặp đầu tiên ấy, mẹ mong gặp nó. Nhiều năm sau này, tình cảm mẹ con cũng có gì cải thiện. Trong mắt mẹ, chị Triều Nhan mới là bộ mặt, mới là niềm tự hào của mẹ.

      Cũng khó trách mẹ, bởi Triều Nhan chỉ xinh đẹp, mà còn thông minh ngoan ngoãn. Triều Nhan từ bộc lộ tài năng, thành tích học tập năm nào cũng đứng đầu lớp, lại còn có năng khiếu hát, nhảy và đánh đàn. Các bậc phụ huynh biết Triều Nhan đều đem ra làm tấm gương, nhắc nhở con mình học tập. Câu cửa miệng của họ thường là: “Đỗ Triều Nhan thế này, Đỗ Triều Nhan thế kia…”

      Có bố mẹ nào lại mong có đứa con như thế? tồn tại của Triều Nhan, dường như để chứng tỏ cái gọi là hoàn mỹ là hoàn toàn có .

      Suốt những năm tháng ấy, Tịch Nhan chỉ là hạt bụi khuất sau vầng hào quang của Triều Nhan. Mẹ ưa , bạn bè thân thích cũng chú ý tới . Cả khi chơi đùa với lũ trẻ hàng xóm, lúc nào Triều Nhan cũng là trung tâm, còn – chỉ là em của Đỗ Triều Nhan, hơn.

      Mỗi lần chơi trò trốn tìm, dù có trốn ở đâu, lũ bạn ai tìm thấy. Bọn chúng chơi hết mấy lượt rồi, mà vẫn ở chỗ trốn ban đầu. Chỉ tới khi lũ trẻ tan cuộc về nhà, bố đứng đầu ngõ gọi: “Tiểu Tịch, mau về ăn cơm!”, mới phủi bụi đất quần áo, từ chỗ trốn chui ra. Qua thời gian, Tịch Nhan mới biết rằng, phải do trốn kỹ quá, mà bởi khi tìm, có ai để ý tìm cả.

      Chỉ tới khi Tô Hàng xuất . Kể từ ngày đầy tiên quen nhau, mới có luôn để tâm chăm sóc, lo lắng cho .

      Tô Hàng…

      Tay thoáng run rẩy, nước trà nóng trong cốc trào ra, nóng quá. Đặt lại cốc trà xuống bàn, bước đến bên bể, mở vòi nước, để dòng nước mát làm dịu vết bỏng ở tay.

      Cơn bỏng rát ngoài da qua rất mau, Tịch Nhan lấy khăn lau khô tay, tiếp tục trông ra ngoài cửa sổ.

      Ánh nắng vẫn rực rỡ, bóng cây rung rinh, những bóng người chạy qua chạy lại sân bóng, sức xuân phơi phới, áo trắng bay bay.

      Tưởng chừng như quay trở lại ngày hè năm ấy, tiếng ve râm ran, tiếng cây ngô đồng xào xạc trong gió. Từng mảnh, từng mảnh nắng xuyên qua kẽ lá đậu vai người đường.

      Trong ánh nắng ấy, dưới bóng cây này, còn cả nụ cười của cậu thiếu niên áo trắng.

      Suốt cuộc đời này, gặp được là nỗi đơn lớn nhất. Mà gặp rồi, vẫn cứ đơn…

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1: Ngày chi tử nở hoa

      Trước tòa giảng đường trường trung học cơ sở thành phố C có trồng hai cây chi tử (dành dành). Bước vào tháng Sáu, hương bay ngào ngạt, tưởng như có ai đó vô tình làm đổ lọ nước hoa, cả ngôi trường như chìm đắm trong hương thơm ngây ngất.

      vài nữ sinh đem giấu những bông hoa chi tử trong hộc bàn, khiến mỗi lần bước qua, hương hoa cũng len lén quyện theo chân người.

      Tịch Nhan bất giác nhớ lại thuở , trong làng của ông nội cũng có mấy cây chi tử. Mỗi năm đến mùa hoa nở, các bé trong làng lại hái những bông chi tử trắng tinh, gài lên tóc, cài lên áo hay bỏ trong cặp sách. Dẫu chỉ là những bé nông thôn quê mùa, mặt mũi lấm lem, áo quần cũ mèm, nhờ có hương hoa bỗng trở nên dịu dàng, đáng biết bao.

      Những ngày chi tử nở hoa ấy, những niềm vui cũng đầy ắp như hoa nở trắng cành, rực rỡ, tươi đẹp.

      “Bài học của chúng ta hôm nay tạm dừng tại đây”. Tịch Nhan đứng bục giảng, mỉm cười nhìn học trò, “Mời cả lớp nghỉ”.

      “Các bạn, đứng!”, tiếng hô dõng dạc của lớp trưởng Liêu Khải cất lên, cả lớp đồng loạt đứng nghiêm, cúi chào.

      chào các em!”

      “Chúng em chào ạ!”

      ……

      Tịch Nhan ôm chồng dầy những vở tập làm văn của học trò, bước xuống bục giảng, hướng ra phía cửa.

      Lớp học vốn yên ắng là thế bỗng xôn xao.

      giáo Đỗ!”, sau lưng có tiếng gọi ngập ngừng, Tịch Nhan quay đầu lại, ra là lớp phó học tập môn ngữ văn Tiết Đình Chi.

      “Sao vậy em?”. Tịch Nhan nhìn học trò , bé gầy xanh xao, tướng mạo bình thường, dù mấy nổi bật trong lớp nhưng lại viết văn rất hay.

      “Cái này… em tặng !”. khuôn mặt Tiết Đình Chi dần ửng hồng, chìa tay phải về phía Tịch Nhan. Trong lòng bàn tay nhắn, trắng trẻo là chuỗi những bông hoa chi tử được xâu lại thành vòng.

      Tịch Nhan đón lấy vòng hoa trong tay bé, đưa lên mũi hít hà, “Uhm, thơm quá!”

      “Là bà ngoại em mới xâu sáng nay đấy ạ, bà bảo em mang tặng giáo Đỗ”. Tiết Đình Chi áy náy , cúi đầu, hai tay nắm chặt vạt váy trắng.

      “Vậy cho gửi lời cảm ơn bà ngoại của em nhé”. Tịch Nhan vuốt lên mái tóc trò . bé có hoàn cảnh đáng thương, bố mẹ li hôn, ai chịu nuôi con, bé chỉ còn biết nương tựa vào người bà gần bảy mươi tuổi. đơn lại sống nội tâm, lớp bé hầu như có bạn.

      hiểu vì sao, mỗi lần nhìn thấy Tiết Đình Chi, Tịch Nhan lại nhớ tới thời ấu thơ của chính mình mà lòng xót thương bé. chỉ cho bé là lớp phó học tập môn ngữ văn, mà còn nộp giúp học phí cho em lúc khai giảng.

      Tịch Nhan đeo vòng hoa vào cổ tay trái, bước ra khỏi lớp học, hướng về phía tòa nhà giáo vụ.

      Hoa chi tử là ký ức ngát hương suốt thời ấu thơ của . Những cánh hoa dày dặn, trắng tinh, đeo cành cây, trốn trong kẽ lá, như chú chim câu trắng vừa rời tổ. Mùi hương ngào ngạt như có sức nặng, phảng phất khắp nơi.

      Đưa tay lên ngắm nhìn từng cánh hoa trắng muốt, hình ảnh cánh đồng làng năm nào chợt ra trước mắt, bầy trẻ chạy nhảy con đường mòn, mái tóc đen rối bù, cài mấy bông hoa chi tử trắng xinh, hương bay trong gió…

      Tịch Nhan cúi đầu bước, lên đến tầng ba, tại chỗ quẹo hành lang, đâm vào người.

      Những cuốn tập trong tay rơi cả xuống sàn.

      “Xin lỗi”, Tịch Nhan cất lời, cúi xuống nhặt những cuốn tập rơi dưới sàn. Người kia cũng cúi xuống, và bằng phong thái ung dung tự tại, giúp nhặt lên từng cuốn, từng cuốn .

      Tịch Nhan bất giác ngước lên nhìn, mắt gặp mắt, tim bỗng đập loạn nhịp.

      Đó là chàng trai khôi ngô tuấn tú khiến người ta nghẹt thở, các đường nét khuôn mặt đều rất hài hòa, hàng lông mày rậm và thẳng, đôi mắt dài và sâu, lông mi dày, sống mũi cao thẳng, đôi môi gợi cảm, từng góc cạnh đâu ra đấy.

      Kỳ lạ nhất là đôi đồng tử, ràng là màu nâu đậm, nhưng lại trong sáng và long lanh như hổ phách, tưởng như có thể nhìn thấu tâm can người đối diện chỉ qua ánh nhìn. Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt lạnh lùng mà sâu thẳm ấy khiến ngừng thở trong tích tắc.

      Trong lúc Tịch Nhan vẫn chưa kịp hoàn hồn người kia đứng dậy, đưa tập vở trong tay về phía .

      “Cám ơn ”. Tịch Nhan ấp úng câu cảm ơn trong miệng, đón lấy tập vở, ôm lại vào lòng. Người kia lời nào, ánh mắt thoáng vẻ mơ hồ, chăm chú nhìn .

      có chút nghi hoặc, chớp chớp mắt, mình đâu có quen ta. chàng trai kiệt xuất như thế, nếu có từng gặp, nhất định phải có ấn tượng sâu sắc lắm chứ.

      Ánh mắt ta chút bối rối, cũng phải thôi, chàng khôi ngô như thế, có người đẹp nào mà chưa từng gặp, làm sao lại phải kinh ngạc trước tướng mạo bình thường quá đỗi thế này, cũng chẳng phải hiếu kỳ, chẳng qua là mải nghĩ suy điều gì mà nhìn vậy thôi.

      Tịch Nhan trước nay vốn là người điềm tĩnh nhã nhặn, làm việc gì cũng hết sức đúng mực, tính toán hơn thua, nhưng đối diện với ánh mắt thế này, nhất thời trong lòng cũng có chút bất an.

      Có gì đâu, chỉ là người lạ mặt thôi mà.

      Nghĩ vậy, ôm chặt tập vở trong tay, nhanh chân bước qua ta, bước thẳng tới phòng giáo vụ mà hề quay đầu lại.

      Vừa bước vào cửa tổ giảng dạy lớp 6, bóng người nhắn từ trong chạy vụt ra.

      Tịch Nhan bất ngờ, nhanh chóng tránh sang bên. Vừa mới đụng độ với người ta xong, muốn lại tiếp tục va chạm lần nữa.

      Người vừa chạy lướt qua là Trác Thanh Y, giáo dạy tiếng mới được phân về trường, nghe gia cảnh rất khá, phục sức đều rất hợp thời, dạy luôn có xe ô tô đưa đón, nhìn qua cũng đủ biết tiểu thư con nhà danh giá.

      Tịch Nhan hiếu kỳ ngoảnh mặt lại nhìn, Trác Thanh Y chạy theo chàng kia, biết với nhau những gì, rồi khoác lấy tay ta bước .

      Tịch Nhan bước vào phòng giáo vụ, còn chưa kịp ngồi xuống giáo Trần dạy toán bên cạnh sáp lại gần: “Ban nãy có nhìn thấy chàng đó ? Liệu có phải bạn trai giáo Trác đó nhỉ?”

      “Có lẽ là vậy”. Tịch Nhan thuận miệng tiếp lời, hai người họ xem chừng có vẻ thân thiết, trai tài sắc chẳng phải rất xứng đôi hay sao.

      giáo Tống ngồi phía đối diện tham gia: “Theo tôi phải, cái người lần trước lái con BMW tới đón ấy mới là bạn trai”.

      “Ôi dào, con vừa xinh đẹp, gia đình lại có điều kiện như ấy, thay đổi bạn trai có gì là lạ? Ai như chúng ta, sống chết mãi nơi chốn”.

      giáo Trần, chị quên là tháng sau chị kết hôn sao, đến giờ vẫn còn những lời như vậy, sợ ông xã tương lai mà nghe thấy …”

      “Nghe nghe chứ sợ gì, đàn ông vừa có sắc vừa có tiền, câu kéo được đành, kêu ca tí cũng được sao?”

      “Làm sao chị biết ta lắm tiền?”, giáo Tống tỏ vẻ hiếu kỳ.

      thấy sao, dưới nhà đậu con Mercedes bóng loáng đó thôi”.

      . . .

      Câu chuyện này mà để học sinh nghe được biết giấu mặt vào đâu nữa, hóa ra các giáo của chúng cũng toàn là các “bà tám” cả.

      Tịch Nhan hứng thú gì với những chàng đẹp trai lắm tiền. người lạ mặt, người bạn đồng nghiệp, nó cách xa cái thế giới của cả vạn dặm.

      tháo vòng hoa tay ra, đặt lên bàn, tiện tay giở cuốn tập, chuyên tâm chấm bài.

      Nhân sinh hà xứ bất tương phùng.[1]

      Tịch Nhan dù có trí tưởng tượng phong phú thế nào cũng thể nghĩ được rằng, “người lạ mặt” ấy lại có thể làm thay đổi cả cuộc sống của .

      ——-

      [1] Là 1 vế của 2 câu thơ nổi tiếng Trung Quốc: “Hữu duyên thiên lý lai tương hội, nhân sinh hà xứ bất tương phùng”, có nghĩa là chỉ cần có duyên với nhau gặp được nhau, cuộc đời nào thiếu chỗ gặp mặt.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 2: là ánh sáng của đời em

      Cuối tuần này là sinh nhật giáo Tống. Hết giờ học, hô hào mời mọi người ăn cơm, rồi hát, lời mời được hưởng ứng nhiệt tình, công việc bộn bề căng thẳng, mấy khi có dịp xả stress thế này.

      Trong khi mọi người í ới gọi hẹn nhau, Tịch Nhan vẫn cắm cúi đọc sách, cả buổi lên tiếng.

      Từ từ gấp cuốn sách lại, Tịch Nhan lắc đầu: “Thôi, lát nữa mình có chút việc, các bạn ”.

      “Hẹn hò với bạn trai à?”, giáo Trần nháy nháy mắt, hỏi bằng giọng hết sức mờ ám.

      Tịch Nhan thoáng ngẩn người, rồi nhún vai: “Mình đâu có bạn trai?”.

      Ai ai cũng biết, thầy giáo thể dục của lớp 7/3 Trình Uyên theo đuổi Tịch Nhan, lúc nào cũng đặc biệt để ý, quan tâm tới .

      “Vậy tụi mình đây, mai gặp nhé!”

      “Bye bye!”

      Tiếng bước chân dần mất hút nơi hành lang. Văn phòng trở lại vẻ tĩnh lặng. Sợi nắng cuối cùng của ngày hè lọt qua khung cửa sổ hợp kim nhôm rọi vào phòng, hơi chói mắt.

      Phòng mở điều hòa. Trong cái khí khô ráo ấy, có hương thơm dìu dịu lan tỏa, dần thấm vào lòng người.

      Vòng hoa chi tử bàn, hai ngày trôi qua, những cánh hoa trắng ngần khi trước dần chuyển sang màu vàng. Sau vài ngày nữa thành vàng sậm, rồi héo khô. Nhưng hương hoa hề thay đổi, vẫn ngào ngạt ngất ngây. Cái mùi hương thanh thanh nền nã ấy, chỉ cần đặt chân tới cửa phòng là ngửi thấy.

      Đúng là hoa chi tử, thơm là thơm đến tận cùng, dẫu cho thân thể úa tàn hồn hoa vẫn cứ ngát hương, đọng mãi trong tâm trí người ta.

      Cũng giống như chàng trai của mối tình đầu. Năm tháng qua , như dòng nước trôi chảy ngừng, khi bạn tưởng như từ bỏ. Nhưng , dù ở bất cứ nơi đâu, chỉ cần nghĩ tới ấy, góc sâu kín trong trái tim lại nhói lên, vết thương như mới chỉ hôm qua.

      Hóa ra hình bóng ấy chưa khi nào rời xa. Hạt giống ta trồng thuở thiếu thời, nay đâm rễ nảy mầm, ăn sâu vào trong từng tế bào cơ thể, cành lá quấn quít, mọc thành mụn ruồi nơi chân mày, thành đường vân trong lòng bàn tay, muốn lúc nhổ sạch gốc rễ, đâu có dễ dàng?

      Dẫu rằng người đó biến mất trong biển người, mà nhắn lại lời.

      Muộn phiền và bi thương nhạt nhòa, tự do lan tỏa bao trùm bầu khí.

      , tự an ủi trong tim mình, Tô Hàng, em nhớ , đó chỉ là hoài niệm về quá khứ, hoài niệm về thời tươi đẹp nhưng thuần khiết mà thôi.

      Tịch Nhan đứng dậy, với tay tắt điều hòa, hốt sạch đống vỏ dưa hấu đổ vào thùng rác. Lúc chiều, Trình Uyên mua dưa hấu đem tới, bảo để giải khát mùa hè cho chị em, nhưng kỳ thực là mang cho .

      Trình Uyên cao lớn, ưa nhìn, tính tình cởi mở thân thiện, thường thích mặc bộ quần áo thể thao màu trắng. Tâm ý của , phải hiểu, chỉ là làm sao đón nhận được mà thôi.

      Bước ra khỏi tòa nhà giáo vụ. Ngôi trường sao mà trống trải, những ồn ào náo nhiệt của ban ngày lùi sau. Ngoài những học sinh có nhiệm vụ trực nhật quét dọn, ngôi trường gần như bóng người.

      Tịch Nhan rảo bước con đường thẳng tắp rợp bóng cây, trở về ký túc xá. Hai bên đường là những cây ngô đồng rợp mát, cành lá đan xen như ngăn cho ánh nắng lọt qua. Bên tai nghe tiếng kêu râm ran của những chú ve, những tán lá ngô đồng cao cùng gió hòa tấu bản nhạc xạc xào.

      qua sân bóng rổ, có vài nam sinh thi nhau ném phạt, xem xem ai ném trúng nhiều hơn. Đều là những nam sinh nội trú cuối tuần về quê, mới ăn cơm xong, thi nhau tìm người thua cuộc lãnh trách nhiệm rửa bát.

      Riêng với ném phạt trong bóng rổ, nữ sinh thường có tỷ lệ ném chính xác cao hơn nam sinh. Bởi con thường cẩn thận, chỉ ném khi nắm chắc phần trúng, tùy tiện ném cho xong; còn con trai khác, cần quan tâm thành công hay , chỉ cần ném bóng ra , trúng hay tính sau.

      Cũng giống như thái độ của con và con trai đối với tình vậy.

      Hôm qua trong lúc chấm bài, khi mở tập vở của Tiết Đình Chi, Tịch Nhan vô tình phát phía sau vở viết: Liêu Khải, Liêu Khải, Liêu Khải, … bằng nét bút rất mảnh màu xanh nhạt, chi chít, kín đặc cả trang vở.

      Liêu Khải là lớp trưởng lớp 7/3, đồng thời là cán bộ phụ trách học tập của lớp, tất cả các thầy giáo đều hết mực cưng chiều cậu trò cưng này. Ăn lưu loát, có năng khiếu thể dục thể thao, tuy mới chỉ mười ba tuổi nhưng ra dáng cậu thanh niên cao ráo, mặt mũi khôi ngô, sáng sủa, khi cười còn để lộ hàm răng trắng bóng.

      nam sinh ưu tú nhường vậy, các bé nữ sinh đem lòng mến cũng là điều dễ hiểu.

      Tiết Đình Chi thầm thương trộm nhớ cậu cũng có gì là lạ. Cũng như có đặc điểm gì nổi bật là năm xưa, đem lòng thương nhớ nam sinh ưu tú Tô Hàng.

      Lần đầu tiên gặp Tô Hàng, là mùa hè năm mười bốn tuổi.

      Chiều hè năm ấy, ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ, ve sầu ra rả kéo đàn ngọn cây ngô đồng. Bụi phấn hòa cùng nước bọt của giáo dạy sinh vật bay lượn trong trung, học sinh trong lớp đều trong trạng thái gà gật. Tịch Nhan nằm bò ra bàn, hai mắt nhắm nghiền, khóe miệng còn vương cả nước miếng.

      Chỗ ngồi của Tịch Nhan ở hàng ghế cuối cùng sát góc tường, vị trí quá ư là thích hợp để đánh giấc mà sợ bị phát . Chỗ ngồi bên cạnh trước nay vẫn trống, bởi chẳng có ai muốn ngồi cùng bàn với cả.

      Tịch Nhan khi đó hứng thú gì với học hành, thích chơi với các bạn đồng trang lứa, thứ duy nhất ưa thích là khu vườn phía sau trường. thường mình trốn vào vườn chơi, quên hết mọi thứ xung quanh, thậm chí cả giờ lên lớp.

      Thành tích học tập lẹt đẹt, ngoại trừ môn thể dục, các môn học khác chưa khi nào đạt mức trung bình. Mỗi lần trả bài kiểm tra, cầm bài kiểm tra đầy những dấu gạch chéo đỏ chót, mình trốn vào vườn trèo lên cây, giấu mình trong đám cây lá rậm rạp, cảm giác an toàn.

      Nhưng dù có trốn kỹ thế nào, cuối cùng vẫn phải trở về nhà. Những lời trách móc của mẹ những giảm bớt, mà ngày càng thậm tệ hơn. Người mẹ với bản tính hiếu thắng, nhìn thấy bảng thành tích của , rằng cho ngay cái bạt tai, rồi còn phạt quỳ bàn giặt quần áo[1]. Người cha hiền lành dường như cũng bó tay với , ông mắng cũng đánh, chỉ thở dài an ủi mẹ : “Cha mẹ sinh con trời sinh tính, có đứa thế này đứa thế kia, âu cũng là số mệnh”.

      [1] Dụng cụ giặt đồ ngày xưa, làm bằng gỗ, có các rãnh.

      “Đứa kia” ai khác là chị Triều Nhan, học Tịch Nhan lớp, là học trò cưng trường điểm của thành phố, là “tài năng thiên bẩm” trong mắt thầy , đại diện cho trường tham gia nhiều cuộc thi khác nhau, được xưng là “hoa khôi khối trung học cơ sở thành phố C”, tài mạo song toàn.

      Đối với chị Triều Nhan, Tịch Nhan chưa bao giờ cảm thấy đố kị. Bởi thứ khi hoàn mỹ tới đỉnh điểm của nó, lúc đó cảm giác nó đem lại cho người khác, chỉ là ngưỡng mộ, chứ phải là đố kị.

      Nếu Triều Nhan là người ai ai cũng mến, là đóa mẫu đơn xinh đẹp kiều diễm, Tịch Nhan, như chính cái tên của , là bông hoa hồ lô chút bắt mắt, sống đơn độc trong góc tối u, cằn cỗi.

      Tô Hàng mười bốn tuổi, như chùm ánh sáng, chiếu rọi vào thế giới tối tăm u ám của , đem đến cho những hơi ấm đầu tiên của cuộc sống.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 3: Cuộc đời nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ

      Cuộc đời nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ.

      Rất nhiều năm sau này, Tịch Nhan vẫn nhớ như in cái buổi chiều tháng Năm năm ấy.

      Cơn gió ấm áp đầu hạ hiu hiu thổi, ánh nắng chói chang chiếu qua kính cửa sổ lóa cả mắt, óng ánh như mật ong, nhưng tất cả những thứ tưởng chừng như đẹp đẽ ấy lại phá hoại giấc ngủ ngon lành của .

      Tịch Nhan nhoài người sang chỗ trống bên cạnh, chậm rãi nằm bò ra bàn, thả hồn theo gió mây.

      giáo Lưu… tôi xin phép làm phiền cả lớp chút!”

      giáo Đường chủ nhiệm lớp xuất trước cửa lớp, nét mặt hớn hở.

      sao”, giảng xa xả cả buổi mà học trò bên dưới chẳng có mấy người chăm chú lắng nghe, giáo sinh vật ngại ngùng đứng sang bên.

      giáo Đường tinh thần phấn chấn bước vào lớp, khác hẳn với vẻ nghiêm khắc thường ngày, miệng cười tươi như hoa:

      “Chào các em, hôm nay đến giới thiệu với cả lớp thành viên mới của lớp…”. ngừng chút, hướng ra phía cửa lớp, “Em có thể vào được rồi”.

      Còn chìm đắm trong giấc mộng chưa biết chuyện gì xảy ra, cả lớp bỗng xôn xao. dưng bị đánh thức, Tịch Nhan bực bội cau mày, hai mắt vẫn nhắm nghiền.

      chủ nhiệm lớp mở volume to hết cỡ, tiếp tục cái giọng oang oang phá vỡ giấc ngủ người khác:

      “Bạn theo bố mẹ chuyển từ Sơn Đông về thành phố C, bắt đầu từ hôm nay, bạn thành viên của tập thể lớp chúng ta, cả lớp hoan nghênh bạn nào!”

      tràng pháo tay “bôm bốp” giòn giã vang lên, phá tan tành ý định ngủ nghê của Tịch Nhan.

      Đúng là cái đồ đáng ghét, sớm chuyển, muộn chuyển, lại nhằm đúng lúc người ta ngon giấc…

      Dù chẳng hứng thú gì với cậu bạn mới chuyển tới này, Tịch Nhan vẫn ngẩng đầu mở mắt nghía qua cái, vừa hay bắt gặp cái dáng cao cao gầy gầy từ phía cửa bước vào, ung dung tự tại đứng bục.

      “Chào các bạn, mình tên là Tô Hàng, chữ Tô trong Tô Châu, chữ Hàng trong hàng hải, rất mong nhận được ủng hộ và giúp đỡ của các bạn!”, giọng nam với phổ thông chuẩn vang lên, tròn vành chữ, rồi khom lưng góc 90 độ cúi chào.

      Từ chỗ ngồi của Tịch Nhan chỉ nhìn thấy bóng bên cạnh, đường nét ràng, tóc cắt ngắn, áo sơ mi trắng. Sống lưng gầy gầy cong thành đường cung lớn, lộ ra những khớp xương gồ ghề.

      “Woah, người Nhật Bản!”, biết ai ở dưới bỗng thốt ra câu, khiến cả lớp cười nghiêng ngả.

      lâu sau, cùng với cử động từ từ đứng thẳng lưng lên của nam sinh đứng bục, lớp học im ắng trở lại, tiếng ồn.

      tia nắng vàng óng từ cửa rọi vào, chiếu chênh chếch lên bục giảng.

      Trong ánh nắng lung linh, cậu từ từ ngẩng đầu lên, đôi mày tuấn tú, sống mũi cao thẳng, nét môi dịu dàng mềm mại, lại thêm nước da trắng trẻo, cần bàn cãi gì nữa đúng là tiểu mỹ nam, như nhân vật trong manga[1] Nhật bước ra.

      [1] Manga: truyện tranh

      Ngoại trừ Tịch Nhan, nhãn cầu của toàn bộ nữ sinh trong lớp hẹn mà cùng giãn nở hết cỡ, mặt giấu nổi vẻ si mê.

      Chúng nín thở chờ đợi, dỏng tai chờ nghe giáo sắp xếp chỗ ngồi - nếu may mắn được trở thành bạn cùng bàn với cậu bạn mới này, nhất định nhảy múa reo mừng, khéo lại còn xúc động đến mất ngủ cả tháng cũng nên.

      chủ nhiệm lớp đảo mắt vòng quanh lớp: “Tô Hàng, em tới ngồi hàng ghế số 7 tổ 5”.

      “Ôi…”, loạt tiếng kêu thất vọng, Tịch Nhan lại cau mày. “Sao lại để cậu ta ngồi cùng bàn với mình?”

      giáo cũng còn cách nào khác, cả lớp chỉ có mỗi Tịch Nhan ngồi mình bàn. Vả lại, với chiều cao của Tô Hàng, cũng chỉ có thể ngồi dãy cuối mà thôi.

      Đúng lúc đó, tiếng chuông báo hết giờ vang lên.

      “Tô Hàng, em tạm thời ngồi ở đó, nếu cần xem xét đổi chỗ sau”. chủ nhiệm nhàng căn dặn, rồi cùng giáo sinh vật rời .

      Các bạn trong lớp vẫn ngồi nguyên tại chỗ, mắt rời cậu bạn mới chuyển tới. Cậu gật đầu mỉm cười với mọi người, bước xuống, băng qua từng dãy bàn ghế, tới chỗ trống bên cạnh Tịch Nhan.

      Kỳ thực, chỗ ngồi của Tịch Nhan ở hàng ghế số 7 tổ 6 phía sát cửa sổ, nhưng vì nắng chiếu rọi vào mắt, mới dời sang ngồi chỗ hàng ghế số 7, tổ 5.

      Tô Hàng dừng lại trước mặt Tịch Nhan, thoáng ngập ngừng, rồi nhàng: “Cảm phiền bạn nhường chỗ cho mình chút”.

      Thanh ngắn gọn mà ràng như chính người phát ra thanh ấy vậy.

      Tịch Nhan bộ dạng uể oải tiếp tục nằm bò ra bàn, vờ như hề nghe thấy.

      “Bạn à, bạn nhường chỗ cho mình được ?”.

      Lần này, Tô Hàng cao giọng hơn. Nhưng vẫn chẳng thèm đoái hoài, thể ràng ý đồ muốn khiêu chiến, “ra oai phủ đầu” với cậu.

      Cả lớp lặng như tờ.

      Đám nữ sinh mắt chữ O miệng chữ A, còn hội nam sinh mở cờ trong bụng. “Tiểu ma nữ” Đỗ Tịch Nhan danh tiếng lẫy lừng này, học hành lẹt đẹt, thường xuyên đứng đội sổ, tính khí kỳ quái, đến thầy giáo còn chẳng quản nổi, để mặc cho muốn làm gì làm.

      “Đỗ Tịch Nhan, cậu quá đáng quá rồi đấy”.

      Cuối cùng cũng có người lên tiếng rồi, hùng đến cứu mỹ… mà , phải là mỹ nhân xuống cứu hùng mới đúng!

      Ánh mắt của mọi người đổ dồn về hướng vừa phát ra tiếng – ra là lớp trưởng Diệp Quân. bạn học giỏi đa tài, trượng nghĩa nghiêm nghị, là cánh tay phải đắc lực của chủ nhiệm, là bảo bối tổng quản lớp 7/3.

      “Lớp trưởng có gì mà ghê gớm? Cậu có giỏi mà mách giáo!”. Tịch Nhan ngẩng đầu lên khỏi bàn, hừ mũi vẻ coi thường, dù sao điếc rồi cũng đâu biết sợ súng nữa.

      Diệp Quân tức khí, buột miệng: “Tô Hàng, tớ đổi chỗ cho cậu!”

      Cả lớp lại được phen xôn xao.

      lớp trưởng, học sinh bét lớp, nước sông vốn phạm nước giếng, nay lại khiêu chiến với nhau vì nam sinh mới chuyển tới lớp!

      Mọi người gần như nín thở, hồi hộp chờ đợi màn tiếp theo của vở kịch.

      Diệp Quân bước lên phía trước, thẳng thắn với Tô Hàng: “Cậu qua chỗ mình ngồi ”.

      Tịch Nhan tay chống cằm, dửng dưng liếc xéo theo dõi màn kịch. Hóa ra đẹp trai lại có lợi như thế, ngày đầu tiên chuyển đến, ngay lập tức có nữ đại hiệp đứng ra hành hiệp trượng nghĩa, thấy chuyện bất bình chẳng tha rồi!

      Tô Hàng quay qua Diệp Quân, tiếng “cám ơn”, rồi hướng con mắt về phía Tịch Nhan. Đôi đồng tử đen sâu hun hút ấy, thuần khiết chút tạp chất, như biển đêm thăm thẳm nhấn chìm mọi thứ

      “Đây là chỗ ngồi của mình, Đỗ Tịch Nhan, bạn trả lại chỗ cho mình được ?”

      Lần thứ ba cậu câu này với Tịch Nhan, ngữ điệu vẫn hề thay đổi, miệng vẫn mỉm cười thân thiện.

      Đối diện với khiêu khích ngang nhiên của , cậu thiếu niên tuấn tú này những tức giận, trái lại còn mỉm cười với .

      Tịch Nhan chăm chú nhìn khuôn mặt đẹp trai đến mơ hồ kia, ngẩn ra trong giây lát, rồi từ từ đứng lên khỏi ghế, trả lại chỗ ngồi cho cậu.

      Mọi chuyện ngã ngũ, cả lớp thở phào nhõm.

      Nhất là đám nữ sinh, có cảm giác chẳng khác gì Tịch Nhan cũng vừa gây khó dễ cho họ trước đám đông vậy.

      Tô Hàng ngồi xuống chỗ trống cạnh Tịch Nhan, nhét cặp sách vào hộc bàn “thình” cái.

      Quay qua phía : “Rất vui được quen bạn, Đỗ Tịch Nhan”.

      Đôi mắt sáng, phong thái điềm đạm, đôi môi mỉm cười, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy.

      Tịch Nhan trợn mắt nhìn cậu, xấu hổ biết chui vào cái lỗ nẻ nào, trong thâm tâm thề cả đời bao giờ thèm để ý tới cái con người này.

      cầm cục phấn, vạch ra đường “ranh giới” giữa bàn – từ nay, Hán Sở[2] phân minh, bất cứ ai cũng được quyền xâm phạm.

      [2] Hán, Sở: tên hai nước của Trung Hoa thời Xuân Thu, bên do Lưu Bang (Hán), bên do Hạng Vũ (Sở) đứng đầu, có cuộc chiến đấu tranh giành nổi tiếng trong lịch sử.

      Đó chính là bối cảnh lần đầu gặp gỡ của Tịch Nhan và Tô Hàng.

      Phải chăng số mệnh định, giữa hai người họ vẫn luôn có hố sâu ngăn cách, dù có nỗ lực thế nào, cũng thể vượt qua được?

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 4: Ban đầu, liên quan tới tình

      Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.

      Tịch Nhan được là làm được. Mặc dù Tô Hàng là bạn cùng bàn với , nhưng chẳng thèm ngó ngàng tới cậu, coi cậu có cũng như .

      Cả tháng trời kể từ ngày Tô Hàng chuyển tới trường trung học cơ sở C, hai người chưa với nhau câu nào.

      Nhưng cũng trong tháng ngắn ngủi đó, cũng đủ để mọi người nhận ra ưu tú của cậu. Bài kiểm tra chất lượng đầu tiên, văn học, số học, văn, vật lý điểm thành phần từng môn cũng như tổng điểm bốn môn, Tô Hàng đều xếp thứ nhất, đồng thời nhanh chóng trở thành thành phần chủ lực trong đội bóng rổ của trường.

      Giờ mọi người hiểu, vì sao cái ngày đầu tiên cậu chuyển tới, giáo Đường lại vui mừng đến vậy.

      học sinh ưu tú như vậy, chủ nhiệm cũng thể cứ để cậu ngồi bàn cuối mãi, nhưng khi đặt vấn đề đổi chổ cho cậu, liền bị từ chối.

      Theo nguồn tin tiết lộ, lý do Tô Hàng muốn chuyển chỗ ngồi, là để giúp đỡ Tịch Nhan học hành tiến bộ, từ học sinh bét lớp trở thành trò khá giỏi. Nghe vậy giáo Đường lại càng ca tụng Tô Hàng, khen cậu nhiệt tình và có tinh thần trách nhiệm, dũng cảm đứng ra giải quyết vấn đề lớn của lớp.

      Nguồn tin tiết lộ bắt nguồn từ Diệp Quân, chức lớp trưởng của cũng nhanh chóng bị Tô Hàng thay thế, đành ngậm ngùi làm ủy viên học tập kiêm lớp phó học tập môn tiếng .

      lớp Tịch Nhan có bạn, nên thay đổi này cũng chẳng ai báo cho . vẫn đến muộn, về sớm, ngủ gật lớp như trước, chẳng vì bên cạnh có thêm người mà có chút thay đổi.

      Sáng hôm đó, tiết học cuối cùng là tiết toán. giáo chép đề kiểm tra lên bảng, Tịch Nhan như thường lệ nằm bò ra bàn ngủ gà ngủ gật.

      Bên phải là cánh cửa sổ mở toang, ánh nắng giữa trưa chiếu thẳng vào mắt nhức nhối. đành quay mặt về phía bên trái, cũng chính là phía bên Tô Hàng ngồi. Đúng lúc chuẩn bị chìm vào giấc mộng, chợt bị ai đó gõ lên đầu hai cái.

      Cứ tưởng bị giáo bắt quả tang ngủ gật trong giờ, Tịch Nhan giật nảy mình, vội vàng ngẩng đầu lên, giáo toán vẫn đứng nguyên bục giảng.

      Kẻ đầu têu ai khác chính là Tô Hàng, bạn cùng bàn với . “Cảm phiền cậu, Đỗ Tịch Nhan”, đối phương điềm đạm, “Cậu ngủ như vậy làm ảnh hưởng đến tớ”.

      cũng chẳng có hứng chuyện với cậu, dùng ánh mắt thiếu thiện cảm liếc xéo cậu phát, rồi định nằm ra bàn tiếp tục giấc ngủ dở dang.

      “Cậu ở bên cạnh ngủ say tít thò lò, lại rớt cả nước miếng ra, mình biết học kiểu gì đây?”, cậu bạn cùng bàn ý kiến ý cò.

      Rớt nước miếng ư? Tịch Nhan đưa tay vuốt lên mặt, quả nhiên, tay còn nguyên cả nước bọt vẫn dinh dính. Được thôi, thế ta quay bên phải vậy. Nhưng ánh nắng vẫn ngừng nhảy nhót khung cửa sổ, chói hết cả mắt thế kia.

      đành lấy khuỷu tay làm gối, giấu mặt vào trong khuỷu tay mà ngủ. ngờ, hai mắt vừa khép lại, đầu lại bị cốc hai cái.

      “Lớp trưởng đại nhân!”. Tịch Nhan cuối cùng nhượng bộ nổi nữa, trừng mắt nhìn khuôn mặt đẹp trai mà vô cùng đáng ghét bên cạnh, “Cậu năm lần bảy lượt phá hỏng giấc ngủ của tớ, rốt cục là cậu có ý gì?”.

      Tiết ngữ văn hồi nãy, vừa học văn ngôn văn[1] xong, nên lời của Tịch Nhan cũng bị ảnh hưởng chút xíu.

      [1] Ngôn ngữ dùng trong sách vở cổ của Trung Quốc.

      Khóe môi Tô Hàng khẽ cử động vẻ như muốn cười nhưng cố nín lại: “Cậu có thể ngủ gật lớp, chăm chú nghe giảng được ?”

      trợn mắt nhìn sang phía cậu, vẻ khiêu khích: “Tớ thích học đấy, liên quan gì tới cậu?”.

      Tịch Nhan bực bội, muốn ngủ thôi mà cũng được yên thân! Nhưng trong mấy phút sau đó, đầu ngừng bị cốc, hết cái này tới cái khác.

      Cái gì mà học sinh ưu tú, cái gì mà lớp trưởng gương mẫu, có mà tên lưu manh chuyên bắt nạt phụ nữ yếu đuối có!

      tức tối nghĩ, ngẩng đẩu lên, nộ khí bừng bừng: “Đừng có động vào tôi!Nam nữ thụ thụ bất thân, Do you know?”

      “I don’t know”. Tô Hàng ghé mắt liếc cái, nửa cười nửa : “Cậu thi tiếng qua, hóa ra cũng vẫn biết mấy câu tiếng đấy chứ nhỉ”.

      Cơn tức giận của Tịch Nhan lên đến đỉnh điểm. Nhìn về phía giáo bục giảng, nén giận trừng mắt nhìn cậu ta, tay nắm chặt nắm đấm: “Tô Hàng, cậu đừng có mà quá đáng quá thể! Tôi nhịn cậu lâu lắm rồi.”

      Tô Hàng nhếch mép cười lớn, điệu cười phô trương kiểu trong phim của Châu Tinh Trì.

      Tiếng cười của cậu ta làm chấn động cả lớp, và cả giáo toán cắm cúi viết bảng.

      “Có chuyện gì vậy?”, giáo quay người lại, ánh mắt nghi hoặc hướng về phía họ.

      Cũng ngay lúc ấy, Tô Hàng làm việc mà đến nằm mơ Tịch Nhan cũng bao giờ mơ tới…

      Cậu chủ động đứng dậy, cách rành mạch ràng: “Dạ thưa , bạn Đỗ Tịch Nhan lo làm bài, mà toàn quay đầu sang nhìn em thôi ạ!”

      giáo ngớ người ra mất lúc, giáo trẻ mới ra trường, đương nhiên thể ngờ có ngày lại nhận được lời báo cáo như vậy. lúng túng nghiêm mặt lại: “Đỗ Tịch Nhan, lên lớp phải chú ý vào bài học chứ!”. Cả lớp lắng nghe câu chuyện lạ kỳ, rồi ồ lên cười. Hai nữ sinh bàn thào: “Đúng là cái đồ mặt dày! Tưởng mình là ai cơ chứ, ngoại hình tầm thường, học hành lẹt đẹt, bạn ấy dựa vào cái gì mà đòi thích Tô Hàng cơ chứ?”. những câu khó nghe cứ thế lọt đến tai Tịch Nhan, thực nỗi sỉ nhục nào bằng.

      cúi gằm mặt, nhìn xuống ngăn bàn, nghiến răng ken két: “Tô Hàng, sao cậu chết cho rồi?”.

      Từ hôm đó trở , mỗi lần Tịch Nhan bước chân vào cửa lớp, đều thấy mọi người nhìn mình rồi đưa mắt nhìn nhau, cười chê biết liêm sỉ”. từ “người vô hình” mọi người nhìn thấy cũng như , bỗng chốc trở thành “kẻ thù chung” của toàn bộ nữ sinh trong lớp.

      Tất cả đều tại Tô Hàng. Cậu là người vốn sinh ra là để nổi bật, chỉ tướng mạo hơn người, thành tích ưu tú, mà còn rất được lòng mọi người. Sau giờ học, cậu cùng với các nam sinh trong lớp chơi bóng rổ, biết từ khi nào trở thành người lãnh đạo của cả đội. Còn hội nữ sinh trong lớp vây quanh, ríu rít thảo luận về chủ đề “Tô Hàng”.

      Nụ cười ấm áp, tính cách phóng khoáng cởi mở, bảng thành tích học tập cao ngất ngưởng, cộng thêm phong thái mạnh mẽ, nhanh nhẹn sân bóng của cậu con trai miền Bắc… khiến hơn nửa số nữ sinh trong lớp đều mê mệt chàng thư sinh tuấn tú này.

      Ngày thứ ba Tô Hàng chuyển tới, nhận được thư tình của nữ sinh trong lớp. Sau này, lại tiếp tục có ít nữ sinh, hoặc công khai hoặc ngấm ngầm thể tình cảm với cậu. Cậu vẫn mỉm cười đón nhận tất cả, và đối xử với tất cả mọi người như nhau, duy chỉ trừ có Tịch Nhan.

      Tô Hàng dường như coi việc trêu chọc Tịch Nhan làm thú vui, cậu hay đem chuyện của thưa với thầy , cố ý làm tức điên lên, buộc phải chuyện với mình, mặc cho lườm nguýt, mắng nhiếc, căm ghét, coi thường cậu.

      giống những nàng ái mộ Tô Hàng, Tịch Nhan đối với cậu chút thiện cảm, chỉ cần cậu để cánh tay vượt qua “đường ranh giới”, liền dùng khuỷu tay huých cho vài chưởng, song cậu vẫn nhơn nhơn như chẳng có chuyện gì xảy ra.

      Sau thời gian bị cậu làm phiền đến mức chịu nổi, Tịch Nhan rút ra kết luận: tên tiểu nhân của tiểu nhân!

      Kỳ thực, Tô Hàng từ lâu để ý đến .

      Ngày đầu tiên chuyển đến, vừa bước vào lớp, cậu để ý tới bạn ngồi bàn cuối, từ đầu đến cuối nằm bò ra bàn ngủ gật là . Rồi lại được xếp ngồi cùng bàn với , cậu phát ra rằng, Tịch Nhan trong lớp rất đơn, có ai là bạn thân thiết.

      Phải mất tháng sau đó, Tô Hàng mới hiểu được Tịch Nhan là người như thế nào – học hành lẹt đẹt bét lớp, được thầy và bạn bè chú ý tới, lầm lì, hòa nhập.

      Cậu ngầm quan sát, cả tháng trời, Tịch Nhan chỉ chuyện với bạn cùng lớp đúng ba câu. Mọi người cũng thích chuyện về , căn bản quan tâm tới tồn tại của . Khi lớp tổ chức các hoạt động tập thể, thường có tên trong danh sách, mình lặng lẽ đứng góc.

      Nhưng cậu cũng phát ra rằng, viết chữ rất đẹp. Chạy bộ, nhảy xa, ném bi sắt, môn nào cũng rất xuất sắc. nữ sinh như vậy, thực nên bị loại trừ ra khỏi tập thể.

      Trong giờ học toán, cậu nhàng quay sang, nhìn về phía bạn nằm bò ra bàn ngủ ngon lành. Ánh nắng chói lóa xuyên qua kính cửa sổ, chiếu lên mặt , dung mạo thanh tú, nước da trắng ngần, nét mặt khi ngủ thuần khiết như trẻ thơ.

      Tô Hàng cố tình năm lần bảy lượt gây rối giấc ngủ của , ngắm cái cách nổi cáu, phùng mang trợn má, bướng bỉnh trừng mắt nhìn cậu, như đứa trẻ, nhưng lại rất đáng .

      Tan học, trong khi các bạn khác có bè có đôi rủ nhau cùng về, riêng đơn độc lẻ loi, mình bóng. Nhìn cái bóng áo trắng váy xanh gầy gầy, có chút hiu quạnh ấy dần mất hút con đường dài rợp bóng cây, lòng cậu khỏi xót thương.

      Tô Hàng thích xem tiểu thuyết kiếm hiệp Kim Dung – Cổ Long[1], trong huyết quản lại mang dòng máu hiệp nghĩa của người Sơn Đông. Cậu quyết định phải giúp đỡ Tịch Nhan, đưa thoát ra khỏi chốn bùn lầy tối tăm.

      [1] Kim Dung, Cổ Long: tên hai tác giả viết truyện kiếm hiệp nổi tiếng của Trung Quốc.

      Mới đầu, những tình cảm tốt đẹp Tô Hàng dành cho , hoàn toàn liên quan tới tình .

      Rất lâu, rất lâu sau đó, Tịch Nhan mới hiểu điều này. Có điều, tới khi hiểu ra được, quá muộn rồi.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :