1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Chỉ là chuyện thường tình - Tâm Văn(c46)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 30: Ngày kỉ niệm tháng

      Trác Thanh Y trở về nước sau tuần trăng mật, phát ra Trác Thanh Liên hoàn toàn khác.

      của trước đây, vầng trán lúc nào cũng có chút gì u ám, cả vẻ đơn sao xóa hết. nay sắc mặt hồng hào, chân mày, ánh mắt sáng lên niềm vui thể che giấu.

      Sau bữa tối, Thanh Y đứng rửa bát trong bếp, thầm với dì Kiều: “Dì có nhận ra ? con khác trước nhiều lắm”.

      “Chẳng phải vì Tiểu Tịch đó hay sao”. Dì Kiều mủm mỉm cười, “Hai đứa nó đến được với nhau, tất cả là nhờ con đó”.

      Kỳ thực, Thanh Y cũng thay đổi rất nhiều. Trước đây rất hiếm khi vào bếp, đặc biệt căm thù thứ công việc tẻ nhạt là rửa bát. Sau khi kết hôn, ra sức thay đổi những thói quen tốt, quán xá đêm hôm, ra sức học làm người vợ hiền thục, dịu dàng.

      Tình , có những lúc thực làm thay đổi cả con người.

      Hôm sau, Trác Thanh Y về trường trả phép. Người khác thông thường nhiều nhất được nghỉ cưới hai tuần, riêng với thân phận đại tiểu thư nhà họ Trác, được nghỉ hẳn tháng trời, còn phải có người lên lớp thay. số giáo viên trong lòng phục, khó tránh khỏi mặt nặng mày với .

      Thanh Y lại hoàn toàn chẳng để tâm, coi như gió thoảng bên tai, bước thẳng tới chỗ Tịch Nhan, đưa cho túi : “Tịch Nhan, đây là nước hoa em mua từ Pháp về tặng chị”.

      Tịch Nhan đón lấy, điềm đạm: “Cảm ơn em, giáo Trác”.

      “Với em có cần phải khách sáo như thế ?”. Thanh Y cười, mắt cong thành hình lưỡi liềm, “Chẳng bao lâu nữa, chúng ta đều là người nhà cả rồi”.

      Tiếng to, nhưng cũng đủ cho mọi người trong văn phòng nghe thấy.

      Tịch Nhan ngây người, ngẩng đầu lên, thấy Thanh Y chớp chớp mắt nhìn mình, trong mắt lóe lên tia nhìn ranh mãnh.

      “Hay là, nên gọi là Tịch Nhan, mà phải gọi là chị dâu mới đúng”. cố ý cao giọng.

      Đúng lúc ấy tiếng chuông báo giờ học bắt đầu vang lên. Giữa ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Tịch Nhan vơ vội tập giáo án bàn, nhanh chóng tìm đường thoát thân.

      Chưa được mấy bước, liền nhận được điện thoại của Trác Thanh Liên. đợi mở lời, Tịch Nhan kìm nổi oán trách: “Rốt cuộc em định giở trò gì vậy hả?”

      Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Trác Thanh Liên cười : “Con này là vây, vẫn thích đùa dai, em đừng chấp nó làm gì”.

      phải là mưu của đấy chứ”. Tịch Nhan nhớ lại vụ “phù dâu” lần trước, “Ai mà biết, em nhà là cùng giuộc, vào hùa với nhau!”.

      Trác Thanh Liên do dự lúc, rồi : “Tịch Nhan, em muốn công khai mối quan hệ của chúng ta sao?”

      phải”. Tịch Nhan lập tức phủ nhận, “Em chỉ muốn rêu rao khắp nơi, rồi câu chuyện tình vốn đẹp là thế, lại trở thành đề tài bàn tán, thành chuyện phiếm cho người ta truyền tai nhau”.

      hiểu suy nghĩ của em”, giọng trầm trầm, “Nhưng chuyện em và qua lại với nhau, thiên hạ quan tâm để ý, dường như là chuyện thể tránh khỏi”.

      “Rắc rối vậy sao?”, đầu dây bên kia vọng lại tiếng khẽ thở dài, có thể tưởng tượng ra vẻ cau mày đăm chiêu của lúc này. Tim Trác Thanh Liên chợt rộn lên.

      “Haizz, đúng là rắc rối vậy đấy”. nhại theo giọng điệu của .

      “Nhưng mà, có cách gì giấu được?”. tự hỏi, sau cùng, thở dài thườn thượt, “Hừ, ai bảo em lại tự dưng thích làm gì”.

      Trác Thanh Liên ngớ ra: “Em vừa cái gì?”

      “Em em thích , ngốc ạ!” Tịch Nhan khẽ cười, gác máy.

      Trác Thanh Liên lưu luyến muốn gập điện thoại lại, trợ lý Phương Quỳnh nhìn đăm đăm.

      Bắt gặp đôi mắt , lập tức nở nụ cười ngọt lịm, nhàng: “Giám đốc Trác, tôi muốn hỏi chút, vé máy bay Thượng Hải ngày kia, xuất vé được chưa ạ?”

      suýt nữa quên mất, ngày kia phải công tác Thượng Hải, tuần sau mới về.

      “Trước mắt có gì thay đổi”. Suy nghĩ chút, tiếp, “ ra cửa hàng hoa giúp tôi đặt bó hoa, gửi tặng giáo Đỗ Tịch Nhan, chủ nhiệm lớp 7/3 trung học cơ sở C”.

      Phương Quỳnh biến sắc. Gần đây nghe đồng nghiệp trong công ty kháo nhau rằng giám đốc Trác , hóa ra là .

      Từ ngày đầu tiên bước vào Trác thị, lập tức ngưỡng mộ , dần dần thành ra thương thầm nhớ trộm, tận tâm dồn hết sức cho công việc. Chưa đầy năm sau, từ nhân viên văn phòng, được thăng chức thành trợ lý đặc biệt của giám đốc.

      Phương Quỳnh thể ngăn được lòng mình Trác Thanh Liên, trong mắt nữ sinh vừa bước chân ra khỏi cánh cửa trường đại học, tuýp đàn ông thành đạt, ưu tú, gần như hoàn mỹ như Trác Thanh Liên, khiến vô cùng tôn sùng. Khác với những chàng trai tuổi trẻ, nông nổi trong trường đại học, Trác Thanh Liên lúc ma mị kỳ quái, lúc lại kiêu ngạo lạnh lùng, khi hài hước, ôn hòa, khi lại cứng rắn, độc tài, ánh mắt sâu thẳm, ngữ điệu biến ảo, từng cái cúi đầu, khẽ chau mày, cười nhạt, ánh mắt linh hoạt, nhanh chóng chinh phục tâm hồn thiếu nữ.

      Người đàn ông bí ấy, như thỏi nam châm hút chặt lấy Phương Quỳnh. chủ động tìm cơ hội tiếp cận với . Sáng nào cũng vậy, đều cẩn thận giúp rửa cốc uống nước, tưới bồn cảnh; lúc đặt cơm trưa, để ý chọn những món thích, mặc dù trước nay phát ra…

      Khôi ngô phong độ, lại giàu có nhất nhì thành phố, song Trác Thanh Liên hề nhiễm những thói hư tật xấu thường thấy ở các đại gia. xốc nổi ngạo mạn, chẳng phong lưu đa tình, trước nay chưa từng bước chân vào chốn tình trường, cách ly với thị phi.

      Đàn ông như thế, hoặc bẩm sinh lạnh lùng, vô cùng khắt khe với phụ nữ; hoặc trái tim có chủ, còn quan tâm đến những đối tượng khác nữa, Trác Thanh Liên chắc chắn thuộc vế sau.

      Nhìn chuyện điện thoại, ánh mắt đắm đuối, giọng ấm áp, Phương Quỳnh vốn quen với vẻ lạnh lùng xa cách, trầm mặc điềm tĩnh của , khỏi ngạc nhiên, hóa ra người đàn ông này cũng có những lúc dịu dàng như thế!

      Qua giọng điệu ân cần, dịu dàng của , Phương Quỳnh thấy tình chứa chan.

      phải vô tình, mà là quá đa tình. Chỉ có điều, tất cả tình cảm của , chỉ dành cho người duy nhất.

      giáo Đỗ Tịch Nhan” kia, có điểm gì khác người, mà có thể khiến si mê đắm say đến vậy?

      Trước giờ tan lớp, Tịch Nhan nhận được điện thoại của Tống , hẹn cùng ăn tối.

      Chỉ câu “Đỗ Tịch Nhan, nếu cậu giám chữ “”, tớ tuyện giao với cậu” dễ dàng chặn đứng họng Tịch Nhan, còn cách nào khác, đành nhắn tin cho Trác Thanh Liên: “Tối nay em có hẹn với Tống , cần phải qua đón em nữa”.

      Lúc Tịch Nhan bước ra khỏi cổng trường, Tống ngồi trong xe đợi sẵn từ bao giờ.

      “Cậu mua xe từ bao giờ vậy hả?” mở cửa xe, ngạc nhiên hỏi.

      “Tớ vừa được thăng chức, giờ làm trưởng phòng tài vụ, từ nay về sau có thể sử dụng xe của công ty”. Tống xinh đẹp, tươi trẻ từ đầu tới chân, mái tóc xoăn mới nhuộm buông xõa xuống bờ vai, kiều diễm bội phần.

      “Thảo nào hôm nay hào phóng đòi mời cơm tớ, hóa ra là có tin vui”, Tịch Nhan liếng thoắng, “Chúc mừng, chúc mừng”.

      Trưởng phòng tài vụ, điều đó có nghĩa là từ nay Tống nắm trong tay địa vị mà bao người thèm muốn, và cả mức lương mà khối người ước ao.

      “Người nên câu chúc mừng, là tớ mới phải chứ?”. Tống cười châm chọc, “Nghe chuyện của cậu với chàng Trác Thanh Liên kia tiến triển thuận lợi, chẳng bao lâu lấy được chồng giàu”.

      “Lấy chồng giàu?”, Tịch Nhan hề đếm xỉa đến câu đùa của bạn, “Tớ đâu phải Quách Tinh Tinh[1]!”

      [1] Quách Tinh Tinh: vận động viên nhảy cầu của Trung Quốc, lấy chồng là Hoắc Khởi Cương, con trai gia đình giàu có, chuyên kinh doanh bất động sản ở Hồng Kông.

      Tống quay mặt sang phía Tịch Nhan, hôm nay mặc áo len mỏng màu hồng, quần ống côn, toàn thân ngập trong ánh sáng, đôi má ánh lên sắc hồng rực rỡ.

      Thực ra mà , dung mạo Tịch Nhan cũng phải là quá xuất sắc, nhưng lại khiến người ta chú ý bởi nét đẹp dịu dàng, nhất là đôi mắt đen láy, trong veo như nước hồ thu.

      “Chúng ta quen nhau cũng phải chục năm rồi ấy nhỉ? Thời gian qua nhanh”. nhìn Tịch Nhan, bùi ngùi, “Tớ vẫn nhớ lần đầu tiên gặp cậu. Cậu buộc tóc đuôi ngựa cao cao, để lộ vầng trán trắng trẻo và đôi mắt đen trong sáng, nước da trắng mịn, khuôn mặt lạnh như băng. Lúc ấy tim tớ rộn lên, sao lại có người con thanh tú mà mộc mạc như thế…Lúc ấy, tớ để ý đến cậu, muốn tiếp cận cậu. Con người cậu thoạt nhìn có vẻ thờ ơ, lạnh nhạt, chả để tâm điều gì, nhưng thực ra lại rất cố chấp, bảo thủ, nhận định thế nào đố ai thay đổi được, đặc biệt là trong chuyện tình cảm, khi nảy sinh tình cảm, nhất quyết chịu bỏ cuộc. Trong thời buổi người ta coi tình như là đồ ăn nhanh bây giờ, ràng tính cách ấy phù hợp chút nào, nhưng cõ lẽ, đó chính là điểm hấp dẫn người khác của cậu”.

      Tịch Nhan lộ vẻ kinh ngạc xen lẫn cảm động, cười ngượng ngạo: “Tống , cậu vẫn chưa già mà bắt đầu viết hồi kí rồi. Thăng chức là chuyện đáng chúc mừng mà, sao tự nhiên lại học theo Lâm muội muội đa sầu đa cảm thế này?”

      nghiệp có thành công thế nào chăng nữa cũng có ích gì?”, Tống buồn buồn, “Tớ sẵn sàng đánh đổi chức vị nay và cả cái xe này, để đổi lấy người đàn ông mình tha thiết, là chỗ dựa đáng tin cậy cho mình”.

      Tịch Nhan căng thẳng nhìn lom lom: “Hay là xem mặt lại thành?”

      “Haizz, chuyện đau lòng ấy đừng nhắc lại nữa”. Tống miễn cưỡng nặn ra nụ cười, đánh trống lảng, “Lỗi phần cũng là ở mình, trẻ tuổi chẳng biết gì, cứ đương lung tung, chú ý giữ mình. Đợi đến tuổi nên , cần phải , lại chẳng có ai mà . Tịch Nhan, tớ ngưỡng mộ cậu, giản dị mà thuần khiết, trong trắng, trao thân gửi phận cho người đàn ông xứng đáng”.

      Tịch Nhan đoán chuyện tình cảm của bạn lại gặp phải trắc trở gì rồi, nếu chẳng ra những lời chán chường, suy sụp như thế. Lúc ăn cơm, phải hết lời khuyên giải, Tống mới dần bình tâm trở lại.

      Cách đây lâu, thông qua lời đồng nghiệp giới thiệu, Tống có quen với chàng tên Lý Trác, năm nay ba mươi lăm tuổi, phó giáo sư trường đại học X, tướng mạo nho nhã, lịch , nghiệp cũng có chút ít thành tựu, có nhà, có xe, có thể xem là khá khẩm nhất trong số những người Tống xem mặt.

      bỏ lỡ cơ hội, Tống mừng vui khôn xiết, như người chết đuối vớ được cọc lim. Biết Lý Trác thích kiểu con trong trắng, thuần khiết, thay đổi hoàn toàn, gạt bỏ những diêm dúa lòe loẹt khi xưa, tóc dài chấm vai, để mặt mộc, đúng mực ngọc nữ đoan trang. Sau hai lần hẹn hò, Lý Trác mời Tống về nhà chơi, hai người chuyện trò hết sức tâm đầu ý hợp, thoắt cái tới nửa đêm. Lý Trác hỏi : “Đêm nay em ở lại được ?”

      Kết cục của việc ở lại đêm đó là chia tay. Lý Trác tức tối với : “ thể tưởng tượng được người con thuần khiết, trong trắng như thế, hóa ra chỉ là đồ giả tạo”. Tống câu nào, lặng lẽ mặc quần áo, rời .

      “Lý Trác, ta…” Tịch Nhan nhìn gương mặt xinh xắn nhưng u ám của bạn, bối rối biết sao cho phải, “ ta phát cậu còn là trinh nữ?”. Tống cười đau khổ gật đầu.

      “Vì thế mà ta bỏ rơi cậu?” Tịch Nhan kiềm chế nổi phẫn nộ, “Sao đời lại có lại đàn ông vô sỉ như thế?”

      đời này, đàn ông tốt vốn nhiều”. Trong quá trình dốc bầu tâm , Tống uống cạn cả chai rượu vang. tay cầm chai rượu rỗng , giọng đầy bất mãn, “Đàn ông chất lượng cao như Trác Thanh Liên, phải ai cũng gặp được đâu”.

      Câu cuối cùng, khiến Tịch Nhan vô cùng đau xót. bước đến, vòng tay ôm Tống vào lòng, cũng như ôm Tô Hàng, khi thất tình mượn rượu giải sầu năm ấy.

      Ánh mắt Tịch Nhan lang thang bên ngoài cửa sổ, trông thấy mảnh trăng lạnh lẽo, lơ lửng bầu trời trống trải. Bốn phía xung quanh ánh sao.

      Rồi sực nhớ ra, hôm nay là ngày kỉ niệm đầu tiên của hai người.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 31: Em phải cảm ơn cho em thời gian để

      Tống đưa Tịch Nhan về, lái xe đến tận cổng khu nhà. Tịch Nhan xuống xe, vẫn chưa yên tâm, dặn dặn lại: “Đường phải cẩn thận, cậu uống nhiểu rồi, được vượt đèn đỏ đấy”.

      “Mình biết rồi… Còn chưa về làm vợ người ta, mà lắm điều như bà già thế này”. Tống sốt ruột vẫy tay tạm biệt, rồi cả người và xe nhanh chóng biến mất khỏi tầm nhìn của .

      Ngẫm lại những lời Tống ban nãy, kỳ thực, sai chút nào. Nếu phải trong tim có hình bóng Tô Hàng, rất có thể cũng đương lăng nhăng. Hết lần này đến lần khác tích lũy đống kinh nghiệm thất tình, thương tích đầy mình, hoặc giả kết hôn qua loa đại khái cho xong, sống lay lắt chịu đựng cuộc hôn nhân tình , sao có thể gặp được Trác Thanh Liên?

      Tô Hàng, là số mệnh của , cũng là điểm đông, đóng băng tất cả tình cảm của , và định hướng những bước sơ khai nhất, trong sáng nhất của tình . Xét phương diện này, nên cảm ơn Tô Hàng – Cảm ơn , tặng em những niềm vui trống rỗng.

      Lần đầu tiên, bằng tâm thái cực kì bình thản, nhìn nhận lại Tô Hàng, nhìn nhận lại tình thời thiếu niên nông nổi. oán giận, đau khổ, thù hận, chỉ có tri ân và hoài niệm.

      Những chuyện khi ấy tưởng như đau đớn vực dậy nổi, chỉ cần vượt qua được giới hạn ấy, nhìn lại cũng chỉ là chuyện thường tình. Tiểu Vương Tử có câu: “Thời gian là liều thuốc hữu hiệu nhất”. Đúng thế, sống sót là thắng lợi, vết thương nào rồi cũng có sớm có ngày lành miệng.

      Rồi ở ngã rẽ tiếp theo, chúng ta đều gặp được người khiến cho tâm hồn ta cảm thấy yên bình khi ở bên, người cùng ta chia sẻ khổ đau, giúp ta vượt qua nỗi sợ hãi, đơn khi mình độc bước, chốn nương thân.

      Như có thần giao cách cảm, Tịch Nhan ngẩng đầu lên, có chiếc ô tô đậu trong bóng tối phía dưới tòa nhà ở.

      chầm chậm bước đến cạnh xe, gõ gõ vào cửa sổ phía sau, là khuôn mặt nhìn nghiêng có chút tiu nghỉu của Trác Thanh Liên.

      “Hi!”, Tịch Nhan khẽ cất tiếng chào.

      Trác Thanh Liên quay đầu lại, đúng vào khoảnh khắc nhìn thấy , đôi đồng tử ánh lên ánh sáng rực rỡ.

      “Em nhận được hoa của chưa?”

      “Em nhận được rồi”. thà trả lời, hai tay để sau lưng, hơi cúi đầu, như đứa trẻ biết mình làm sai chuyện gì.

      “Thế em có biết hôm nay là ngày gì ?”

      “Em xin lỗi, là em sai rồi”. ngừng lại chút, rồi tiếp, “ phạt em thế nào cũng được”.

      Trong màn đêm đen kịt, khuôn mặt Trác Thanh Liên lóe lên nụ cười “gian xảo”.

      “Lên xe !”

      “Tuân lệnh!”. Tịch Nhan lách qua bên, giúp mở cửa, khởi động xe.

      Trác Thanh Liên cho xe chạy nhanh như bay, Tịch Nhan cũng hỏi xem muốn đâu.

      Bóng cây hai bên đường và đèn đường sáng rực vụt qua phía ngoài cửa xe, như chuyện cũ trong sâu thẳm kí ức, mơ hồ và sao chạm tới được.

      Ô tô dừng lại bên bờ sông. Đêm khuya, bãi cát bóng người, mặt song yên ả, từng lớp sóng bạc lăn tăn, hát mãi bài ca dạt dào muôn thuở.

      Trác Thanh Liên quay đầu lại, nhìn mỉm cười: “Là em đấy nhé, phạt em thế nào cũng được”.

      tắt đèn xe, trong bóng tối, đôi mắt sáng ngời khác thường.

      “Khoan ,” hỏi mà bồi hồi lo lắng yên, “Cho em rút lại câu đó được ?”

      được, lời như mũi tên bắn ra khỏi cung, làm sao lấy lại được!”. Trác Thanh Liên nghiêng người lại, tay luồn qua ghế tựa, đôi môi áp chặt lên môi , cho bất cứ cơ hội kháng cự nào.

      Tịch Nhan thoáng kinh ngạc, định vùng ra, nhưng lại như người bị rơi xuống nước, càng vùng vẫy lại càng chìm xuống nhanh hơn, cuối cùng chỉ có thể ôm lấy cùng chìm xuống…

      Hai người ôm chặt lấy nhau, trong gian hẹp, nụ hôn nóng bỏng, nuốt trọn toàn bộ hơi thở.

      cảm nhận được, bàn tay ấm nóng của , trượt da thịt của mình, từng chút từng chút , tới đâu là dấy lên cơn run rẩy tới đó, như có thứ gì đó bị ngón tay điểm huyệt, nóng rực như thiêu như đốt.

      Ánh mắt Trác Thanh Liên nóng bỏng, hơi thở ấm nóng trầm đục, phả vào vành tai : “ muốn em, có được ?”

      Có được ? Có được ?

      Tịch Nhan bị thứ dục vọng lạ lẫm nhưng mãnh liệt giày vò, mê hoặc, đẩy tới ranh giới giữa thiên đàng và địa ngục.

      26 năm qua, chỉ có duy nhất mối tình trong sáng với Tô Hàng, có nắm tay, có hôn môi, nhưng chưa bao giờ vượt qua phòng tuyết cuối cùng. Tống là người phổ cập giáo dục giới tính với , hay miêu tả khi nam nữ nhau thường có những cảm xúc mãnh liệt ra sao, những đụng chạm gần gũi thế nào. Tịch Nhan nghe mà tim thình thịch, mặt đỏ bừng, nhưng tất cả chỉ dừng lại ở tưởng tượng, chưa bao giờ dám thử nghiệm.

      như nàng công chúa ngủ trong lâu đài, cần người, bằng nụ hôn có sức mạnh cải tử hoàn sinh, đánh thức dậy, cùng nhau mở ra cánh cửa mới của cuộc đời.

      Người đó, chính là Trác Thanh Liên sao? có thể trao gửi thân mình cho , hoàn toàn trọn vẹn, chút đắn đo hay ?

      Hai người mới qua lại được tháng ngắn ngủi, còn chưa tới lúc bàn chuyện cưới hỏi. Hơn nữa, kinh nghiệm xương máu của Tống dạy cho , con phải hiểu giữ gìn bản thân quan trọng đến thế nào.

      từ tiếp nhận nền giáo dục truyền thống, được dung túng bản thân đắm chìm trong niềm vui thể xác, mà xô đổ ranh giới cuối cùng đó.

      Tịch Nhan lấy lại tỉnh táo, đẩy tay ra, cách bình tĩnh mà ràng: “Xin lỗi , em vẫn chưa chuẩn bị cho chuyện này”.

      Như có gáo nước lạnh, ào ào từ đầu trút xuống, tất cả mê loạn, cuồng nhiệt đều lụi tắt chỉ trong chớp mắt.

      thận trọng và dè dặt của , Trác Thanh Liên có thể thông cảm, nhưng cũng tránh khỏi cảm giác mất mát thẫn thờ.

      chầm chậm buông ra, giúp chỉnh lại áo quần, khẽ : “Tịch Nhan, em phải xin lỗi . Chuyện này cần tình nguyện của từ cả hai phía. tuyệt đối ép em!”

      Nam nữ nhau, nên để thuận theo tự nhiên, nước chảy rồi thành sông, là hơi nóng vội mà thôi.

      Trác Thanh Liên quay trở lại con đường ban nãy, lái xe đưa Tịch Nhan về tới chân tòa nhà ở.

      tắt máy xe, ngồi ghế lái, toàn thân chìm trong lặng im sâu lắng.

      “Em lên nhà đây, cũng về nghỉ sớm ”. Tịch Nhan tháo dây an toàn, chuẩn bị mở cửa xe, Trác Thanh Liên đột nhiên chồm người qua, giữ chặt lấy tay .

      hơi bất ngờ, ngẩng đầu nhìn , đôi đồng tử như nước hồ sâu thẳm, có chút trống trải, xen lẫn chút đau thương.

      “Tịch Nhan, em nhất định phải ghi nhớ buổi tối hôm nay đấy”.

      “Nhất định là thế”. Tịch Nhan khẽ xao động, nhàng đáp. “Chúng ta còn rất nhiều những ngày kỉ niệm nữa mà”.

      Trác Thanh Liên nhìn , vẻ muộn sầu trong mắt dần dần tan biến, chuyển thành nụ cười ấm áp.

      xuống xe bước về phía , giúp mở cửa xe.

      Tịch Nhan xuống xe, hai người mặt đối mặt. Trác Thanh Liên : “Tối mai phải Thượng Hải công tác trong vòng tuần, em nhớ chứ?”

      “Đương nhiên rồi”, mỉm cười đáp, “Em ngày nào cũng nhớ , cho tới khi quay trở về!”

      Trác Thanh Liên nâng khuôn mặt Tịch Nhan lên, nhìn ngắm hồi lâu, rồi nhàng phủ lên đó nụ hôn.

      Nụ hôn này, mãnh liệt, cuồng nhiệt như nụ hôn khi nãy, mảy may chứa dục vọng nào, chỉ có ấm áp và dịu dàng, như hôn vào tận tâm hồn .

      Trái tim Tịch Nhan gần như tan chảy. Nghĩ tới những ngày xa cách sắp tới, chỉ thấy trong lòng đau xót nỡ rời xa.

      Người đàn ông này, rất , sẵn sàng cho đòi đáp lại, chiều chuộng thậm chí tới mức dung túng. chỉ là người con bình thường, xinh đẹp, có tài cán gì nổi trội, cũng chẳng phải con nhà danh gia vọng tộc.

      Vậy mà có thể suốt thời gian dài như thế, Đỗ Tịch Nhan rốt cuộc có bản lĩnh gì ghê gớm?

      ban công tầng ba, Triều Nhan đứng lặng im, mắt rời hai người đắm đuối trong nụ hôn quên trời đất dưới lầu, toàn bộ sức lực dồn cả vào hai bàn tay bóp chặt lấy nhau, móng tay đâm vào da thịt đau nhói.

      vẫn luôn thể hiểu nổi vì sao Trác Thanh Liên lại lạnh nhạt, coi thường và miễn cưỡng với mình, cuối cùng nay cũng tìm được lời giải.

      Triều Nhan có thể chịu đựng việc Trác Thanh Liên đón nhận , nhưng thể chịu đựng nổi việc mình phải chịu thua em Tịch Nhan.

      Khung cảnh hai người họ hạnh phúc ôm hôn thắm thiết trước mắt, thực vượt quá sức chịu đựng của Triều Nhan – Tịch Nhan dựa vào cái gì mà có được người đàn ông ưu tú như thế?

      Từ thuở , đến thiếu niên, rồi thanh niên, Tịch Nhan đều phải là đối thủ của , sao lần này lại để nó chiếm thế thượng phong?

      Đố kị, suy sụp, phẫn nộ, thất vọng, căm ghét, oán hận, … ngần ấy tâm trạng giày vò tâm can Triều Nhan, duy có chút ý thức là tỉnh táo lạ thường: Ván cờ này, nhất định phải thắng, cam tâm làm kẻ đại bại dưới tay Tịch Nhan!

      Ánh đèn đường vàng lù mù, phản chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp nhưng trống rỗng của , để lại những vệt sáng loang lổ, trông u ám đến kì dị.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 32: Chỉ cần người ấy xuất , chỉ nhận phần thua

      Tịch Nhan bước lên nhà, khẽ khàng mở khóa, rồi rón rén bước vào.

      Trong phòng tối đen màu, tưởng mọi người trong nhà đều ngủ. đưa tay, lần tìm công tắc tường, “tách” tiếng, đèn phòng khách bật lên sáng rực.

      giật mình vỗ vỗ ngực, nén giọng hỏi: “Chị chưa ngủ sao? Sao bật điện lên?”

      “Chị đợi em về”. Triều Nhan nhìn chòng chọc, vẻ mặt nửa cười, nửa như , “Mùi vị đương với giám đốc Trác Thị thế nào? Chắc là phải hạnh phúc, ngọt ngào lắm nhỉ?”

      Tịch Nhan hề ngạc nhiên, chuyện này, chị sớm muộn rồi cũng biết, thờ ơ đáp: “Em mệt rồi, có chuyện gì để mai ”, rồi quay lưng bước vào nhà tắm. Triều Nhan nhanh chân bước tới, chắn trước mặt .

      “Đỗ Tịch Nhan, em biết chị theo đuổi Trác Thanh Liên, mà vẫn qua lại với ta. Lẽ nào đây chính là thủ đoạn báo thù của em?”

      Báo thù? Tịch Nhan khẽ chau mày: “Em sao phải báo thù chị?”

      “Đừng có giả bộ ngớ ngẩn nữa!”. Triều Nhan dứt khoát chọc thủng giấy dán cửa sổ, “Em vì chuyện của Tô Hàng năm ấy, vẫn nuôi hận trong lòng, rắp tâm chờ cơ hội báo thù...”

      “Chị”, Tịch Nhan thể nhẫn nhịn thêm nữa lên tiếng ngắt lời, “Lúc em và Tô Hàng qua lại với nhau, hai người chia tay rồi, chuyện ta ra nước ngoài cũng chẳng can hệ gì tới chị, là vấn đề giữa em và ta. Cơn cớ gì mà em phải giận cá chém thớt sang chị?”

      Tịch Nhan bình thường chẳng bao giờ to tiếng, nhưng lên tiếng từng câu từng lời nhất định chịu thua kém. Triều Nhan hậm hực tru tréo lên: “Tao lại chẳng tin bụng dạ mày rộng lượng đến thế. Lúc nào cũng làm ra vẻ là ta đây tranh với đời, bon chen này nọ, mày lừa được người khác, chứ đừng hòng qua được mắt tao! Nếu quả thực mày trong trắng thanh bạch như thế, sao còn bám lấy người quyền cao chức trọng như Trác Thanh Liên?”

      “Có thể trong mắt chị Trác Thanh Liên là người quyền cao chức trọng, nhưng đối với em, ta cũng chỉ là người đàn ông bình thường, hơn kém”. Tịch Nhan hít hơi sâu, “Em phải là hạng người vì tiền tài, địa vị của người ta mà quấn lấy!’

      “Phải đấy, tình là vô giá mà!”. Triều Nhan cười mỉa mai, “Em tôi mới thanh cao, mới thi vị, mới lãng mạn làm sao. Ai mà biết, Trác Thanh Liên ngoài tình , còn dâng hiến cho mày nào nhà lầu xe hơi, nào kim cương châu báu. Mày chẳng qua là mượn danh nghĩa tình , để giành lấy hưởng thụ vật chất…”

      “Đỗ Triều Nhan, phải ai cũng hám của như chị đâu!”, Tịch Nhan lần nữa ngắt lời chị.

      Triều Nhan trợn tròn mắt nhìn , đôi mắt vốn trong sáng đẹp đẽ là thế, nay ngầu lên tức giận: “Mày có giỏi nhắc lại lần nữa!”

      người con mà phải dựa vào hôn nhân hay tình để mưu cầu lợi ích, chị thấy, là rất đáng thương hại hay sao?”. Tịch Nhan hờ hững mà lạnh lùng , “Chị, Tô Hàng thực rất chị. Chị bỏ rơi ta năm ấy, có lẽ là sai lầm lớn nhất của cuộc đời chị”.

      Triều Nhan lạnh lùng: “Chuyện của tao, khiến mày phải lo, Tô Hàng trở thành dĩ vãng rồi, người bây giờ tao muốn là Trác Thanh Liên!”

      đời này, chuyện gì cũng đều có nhân quả. Có rất nhiều thứ, phải dựa vào cố gắng của bản thân mình mới có được”. Tịch Nhan khẽ , “Nếu chỉ chăm chăm nghĩ đến cái lợi trước mắt, chưa biết chừng được lại mất những mười”.

      xong, thẳng vào nhà tắm, tiện tay chốt luôn cửa lại.

      Đỗ Tịch Nhan, mày lấy tư cách gì mà đòi dạy dỗ tao?

      Triều Nhan siết chặt nắm tay, nghiến răng: “Thứ mà tao có được, mày cũng đừng hòng mà dễ dàng lấy được!”

      Trằn trọc suốt cả đêm. Sáng hôm sau, Triều Nhan đứng hồi lâu trong nhà tắm, ngắm nghía khuôn mặt mình trong gương, dung nhan kiều diễm khiến bao người hồn xiêu phách lạc thế này, cớ sao Trác Thanh Liên có mắt mà như mù thấy?

      nhất định phải gặp Trác Thanh Liên! Cho ta thấy xuất sắc thế nào. Để biết phải là bình hoa di động như mọi người vẫn tưởng, mà là tự tin, trang nhã, thông minh, lanh lợi. Chỉ có người phụ nữ thông minh xinh đẹp như , mới xứng đáng đứng bên cạnh .

      Buổi chiều, Triều Nhan với quyết tâm được ăn cả ngã về , xông thẳng vào tập đoàn Trác Thị. Bước vào đại sảnh tầng , với thư ký ngồi bàn lễ tân: “Tôi muốn gặp Trác Thanh Liên”.

      Trước nay chưa có ai dám gọi thẳng tên cúng cơm của giám đốc như thế. thư ký thấy lạ ngẩng đầu nhìn, ánh mắt chợt sáng lên. này là xinh đẹp, da trắng như tuyết, đường nét hài hòa, gương mặt trong sáng, thân hình cân đối, vòng nào ra vòng đấy… Hơn nữa, trông lại có nét quen quen.

      “Xin hỏi có hẹn trước ?”, lễ phép hỏi.

      ”. Triều Nhan chút nao núng, “Phiền nhắn lại với ta, tôi họ Đỗ”.

      “Xin đợi cho lát”. thư ký gọi điện thông báo lên , là Phương Quỳnh nhấc máy. nghe họ Đỗ muốn gặp Trác Thanh Liên, cứ tưởng là Đỗ Tịch Nhan, liền báo: “ dẫn ta lên đây”.

      thư ký hiểu ý, đặt điện thoại xuống quay qua Triều Nhan: “ Đỗ, mời theo tôi”.

      Suốt dọc đường, Triều Nhan thu hút ít ánh nhìn tán thưởng. Đâu đó có tiếng người bình phẩm, hình như là tấm tắc khen ngợi vẻ kiều diễm của mình, khóe môi bất giác khẽ nhướn lên.

      Càng những lúc có đông người, Triều Nhan càng đầu ngẩng cao, ngực ưỡn thẳng, hăng hái, phấn chấn. Nếu có ngày thu hút được chú ý nữa, nghĩ, chắc mình sao chịu nổi.

      Phương Quỳnh vừa trông thấy Triều Nhan, biết ngay là mình nhầm. biết Triều Nhan, nữ MC có tiếng nhất nhì đài truyền hình thành phố C này, và trước đó còn nhận được vô số cuộc điện thoại hẹn phỏng vấn của nàng này.

      Khá khen cho nàng thông minh này, chỉ mình họ Đỗ, mà xưng mình là Đỗ Triều Nhan. Phương Quỳnh chán nản về cái râu ông nọ cắm cằm bà kia của mình, nhưng vẫn tươi cười dẫn ta vào phòng làm việc của Trác Thanh Liên: “Giám đốc Trác họp ở phòng bên cạnh, chị vui lòng đợi lát”.

      Phương Quỳnh quay người bước vào phòng họp bốn phía đều là kính trong suốt, khẽ vào tai Trác Thanh Liên. hơi sững lại, bảo: “ giúp tôi tiếp đón ta trước, lát nữa họp xong tôi qua”.

      đoán ra lý do Triều Nhan tới đây. Nhưng khách tới, chủ cũng nên tiếp đón nhiệt tình, trốn tránh phải là tính cách của .

      Cuộc họp hôm nay kéo dài khá lâu. Triều Nhan cố chịu đựng con mắt hiếu kỳ của mọi người xung quanh, uống hết ba cốc cà phê, đọc xong bốn cuốn tạp chí, đúng lúc sốt ruột nhấp nhổm yên, Trác Thanh Liên bước vào.

      Cuốn tạp chí vừa xem có , đàn ông lúc hấp dẫn nhất vào khoảng 3 – 4 giờ chiều. Câu này như thể dành riêng cho người đàn ông đứng trước mặt vậy, mặc bộ âu phục màu ghi nhạt, cổ áo mở rộng, vừa lịch vừa phong độ, hấp dẫn chết người.

      “Rất xin lỗi vì để đợi lâu quá”. Trác Thanh Liên vừa , vừa ngồi xuống ghế sofa trước mặt .

      “Giám đốc Trác, gặp được quả là khó quá”. Triều Nhan cười điệu đà, vẻ trách móc lên trong mắt, “ nhất định tưởng lầm tôi là Tịch Nhan, mới chịu gặp tôi phải ?”

      “Xem ra đều biết cả rồi”. Trác Thanh Liên nhìn , thần sắc có gì thay đổi.

      “Biết cái gì cơ? Chuyện qua lại với em tôi á?”, Triều Nhan cười lạnh lùng. “Tôi vài lần trông thấy đưa nó về nhà, nhưng chưa bao giờ lên nhà, ràng là chuyện tình ba lăng nhăng của lũ trẻ mới lớn, giấu giấu giếm giếm, chỉ dám trốn dưới chân cầu thang nhà người ”.

      Mặt Trác Thanh Liên biến sắc. Câu cuối cùng của đánh trúng vào điểm yếu của .

      “Là bởi Tịch Nhan căn bản muốn công khai mối quan hệ của hai người”, Triều Nhan nhìn thấu yếu điểm của đối phương, thừa thắng xông lên, “Nó là người cố chấp hoài cổ, hay khó nghe chút, là đứa bảo thủ. Đến tận bây giờ vẫn sao quên được mối tình đầu của nó”.

      “Thế sao?”, Trác Thanh Liên hạ giọng, vẻ mặt sâu xa khó hiểu, “Họ dù sao cũng chia tay rồi”.

      Hóa ra, ta đều biết cả! Triều Nhan thầm kinh ngạc, nhưng cố gắng để lộ ra ngoài: “Thế có biết, Tịch Nhan suốt bao nhiêu năm trời ai, là đợi ta quay trở về hay ?”

      Trái tim Trác Thanh Liêm thắt lại, ánh mắt tối sầm.

      ta chỉ ra nước ngoài, học thạc sỹ, rồi tiến sỹ, năm năm thôi. Trước khi , Tịch Nhan hứa đợi ta quay lại”. Triều Nhan cười càng lúc càng đong đưa hơn, thả từng từ chậm rãi, mờ ám có vẻ gì là tử tế, “Năm năm dài lắm, nhất là với người con , đơn, trống vắng, cũng khó tránh những lúc ngã lòng…”

      “Đây chính là mục đích đến đây hôm nay của ư?”. Trác Thanh Liên chau mày, bằng giọng điệu lạnh lùng nhất có thể, “Đỗ Triều Nhan, tôi dám tin, có thể dùng những lời lẽ như vậy để xấu em mình!”

      Triều Nhan ngớ người, nụ cười môi tắt lịm, thay vào đó là lúng túng, ê chề.

      Ánh mắt Trác Thanh Liên lạnh như băng, vẻ vui lộ khuôn mặt: “Tôi biết giữa chị và Tịch Nhan từng có hiềm khích gì, có điều, tôi cho phép chị bôi nhọ ấy”.

      Giọng điệu của còn khách khí gì nữa, thay vào đó là cảnh cáo và bực bội. Triều Nhan chưa bao giờ phải chịu vố mất mặt trước đàn ông như thế này, Triều Nhan “miệng có gang có thép” trước nay vẫn lấn át người khác nay chỉ biết đứng đó thở dốc, thốt nên lời.

      “Tịch Nhan là người thế nào, tôi hiểu hơn chị”. Trác Thanh Liên mặt lạnh như băng, nhưng ánh mắt lại bừng bừng, như ngọn lửa bao giờ lụi tắt, “Cho nên, tôi ấy, và chỉ duy nhất người là ấy!”

      Khuôn mặt Triều Nhan tràn ngập kinh ngạc và hoang mang.

      Cánh cửa phòng làm việc khép hờ, nghe tiếng bước chân qua lại hành lang, tiếng gõ bàn phím lạch cạch từ phòng bên vọng lại, và cả tiếng người xì xầm to .

      Thế nhưng, những thanh đó sao mà mơ hồ, hư ảo, chỉ có câu “Cho nên, tôi ấy, vẫn mãi ấy, và chỉ duy nhất người là ấy” lượn lờ trong trung, từng hồi từng hồi dội vào màng nhĩ , nhói buốt từng cơn.

      Triều Nhan nghĩ rằng, lại có thể bộc lộ tình cảm với Tịch Nhan ngay trước mặt mình; càng thể tưởng tượng được, tình cảm của đối với Tịch Nhan lại sâu sắc đến vậy…

      “Xin lỗi, tôi rất bận, nếu có việc gì, mời rời cho”. Trác Thanh Liên đứng dậy, bước về phía bàn làm việc.

      ta đuổi mình! Mặt Triều Nhan chốc đỏ ửng chốc lại trắng bệch, nhục nhã, buồn bực, oán giận, nhưng hơn hết là nỗi chua xót và mất mát.

      Người đàn ông trước mặt, ta có gương mặt tuyệt vời nhất thế gian, có tiền bạc và địa vị mà bao người ao ước, và có cả niềm tin và che chở vô hạn đối với người phụ nữ mình . người đàn ông như thế, ai mà thèm muốn?

      hận Trác Thanh Liên vô tình lạnh lùng, nhưng lại mê mẩn mạnh mẽ và nhạy bén của . như thứ thuốc độc đầy ma lực, ràng biết là có độc, nhưng vẫn sao dừng lại được.

      Khoảnh khắc đó, Triều Nhan thấy mình tỉnh táo hơn lúc nào hết, hiểu rằng - nếu để vuột mất người đàn ông này, đời này còn gì ngoài nỗi đơn!

      Nhìn theo bóng dáng cao lớn mà lạnh lùng của , tự trấn tĩnh lại, từng câu từng lời, ràng, thẳng thắn, như lời thề báo thù: “Trác Thanh Liên, ngày hiểu ra, kẻ thù vô hình mới là kẻ thù thực . Chỉ cần người đó xuất , nhận lấy phần thua mà thôi!”

      Trác Thanh Liên đứng im như cái máy, quay đầu lại, cũng đáp lời.

      Triều Nhan trông thấy vẻ mặt , chờ lúc, vẫn có bất cứ phản ứng nào.

      Chợt thấy mình mới đáng thương làm sao, ưỡn thẳng lưng, tiếng “Tạm biệt!” rồi ngẩng cao đầu bước ra khỏi phòng làm việc của .

      Trác Thanh Liên đợi xa, mới quay lại thả mình ngồi xuống ghế tựa, gương mặt lộ vẻ mệt mỏi, ngẩn ngơ như mất mát điều gì.

      Tịch Nhan, hy vọng em có thể đứng trước mặt rằng, những điều chị em đều là bịa đặt!

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 33: Hóa ra cũng ở đây

      Từ hôm Trác Thanh Liên Thượng Hải, hẹn hò, từng ngày của trôi qua trong nhàn rỗi.

      Tịch Nhan ngoài những lúc cùng Tống dạo phố cho khuây khỏa, đa số thời gian đều là ở nhà. Nhưng thể nào được yên bình như trước, nỗi nhớ cứ quẩn quanh, vương vấn trong lòng.

      Mỗi tối nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, lại tự hỏi lúc này làm gì? Trác Thanh Liên dù công việc ngập đầu, nhưng vẫn dành thời gian gọi điện cho . Có những lúc, chỉ câu hỏi thăm rất đỗi bình thường, cũng đem lại cho niềm vui ấm áp. Thường sau khi gác máy rồi, vẫn ngồi mình cười ngây ngô.

      Người con , rất dễ bị người xung quanh nhận ra. Tối hôm đó, chỉ có Tịch Nhan và bố ở nhà. Đỗ Diệu Hoa nén nỗi tò mò hỏi con : “Tiểu Tịch, con đúng ?”

      Tịch Nhan phủ nhận, mỉm cười gật đầu.

      “Cậu ta bao nhiêu tuổi? Làm nghề gì? Nhân phẩm ra làm sao? Tính cách thế nào?” Đỗ Diệu Hoa hỏi luôn tràng, vẻ tha thiết, quan tâm. đúng là tấm lòng cha mẹ thương con vô bờ bến!

      Tịch Nhan cúi đầu, nghĩ ngợi lúc, rồi lại ngẩng lên: “Bố có nghe đến tập đoàn Trác Thị ?”

      “Đây là tập đoàn tư nhân lớn nhất thành phố ta, bố sao mà biết được?”. Đỗ Diệu Hoa hỏi lại, “Thế cậu ta làm ở đó à?”

      ấy tên là Trác Thanh Liên, là giám đốc ở đó”. khéo léo ra thân phận của bạn trai mình, nhưng bố vẫn được phen giật nảy mình. “Chính là cái cậu quý công tử có gia sản tiền tỷ mà mẹ con gần đây cứ lải nhải suốt ấy sao?”

      Tịch Nhan lần nữa gật đầu.

      “Con làm sao mà quen được cậu ta?”. Đỗ Diệu Hoa có chút nghi hoặc, Tịch Nhan vốn giao tiếp rộng, thường ngày cũng ít ra ngoài, lấy đâu ra cơ hội để gặp gỡ quen biết người đàn ông có thân phận như thế? Nếu là Triều Nhan nghe còn được.

      “Bố, bố cũng quen ấy mà. ấy trước đây tên là Kiều Dật, cũng từng ở trong ngõ Tử Trúc”.

      “Kiều Dật?”, Đỗ Diệu Hoa lục tung ký ức tìm cái tên này, rồi bỗng nhiên nhớ ra: “À, nhớ ra rồi! Mẹ cậu ta tên là Kiều Quyên, lúc trẻ rất xinh đẹp, phải ?”

      ấy bây giờ vẫn rất xinh đẹp”. Tịch Nhan cười, “Có điều, thân phận nay khác trước, là phu nhân chủ tịch HĐQT tập đoàn Trác Thị”.

      vậy tức là, ta lấy Trác Diệp Phong rồi sao?”

      Đỗ Diệu Hoa nhớ lại chuyện năm xưa, khỏi xúc động. Năm ấy, trong ngõ Tử Trúc, vì đứa con cha của mình, Kiều Quyên phải chịu biết bao ánh mắt ghẻ lạnh và khinh miệt của người đời. Ai biết được thế xoay vần, chỉ trong mười mấy năm trời đảo ngược càn khôn, bước trở thành phu nhân quyền quý khiến bao người ngưỡng mộ.

      “Lúc ấy, bố rất thích cậu bé Kiều Dật này, tuy rằng tính tình có đôi chút bướng bỉnh, hay đánh lộn, bề ngoài trông thờ ơ, cứng đầu, nhưng thực ra lại là cậu bé có tấm lòng lương thiện, nhiệt tình, hết lòng hiếu thuận mẹ và bà ngoại”.

      “Bố, ấy giờ thay đổi nhiều rồi”, gương mặt Tịch Nhan ngời lên hạnh phúc, thẽ thọt, “Bố giờ có gặp lại ấy, chắc chắn nhận ra nổi đâu”.

      “Tuy rằng các con hồi rất thân thiết”. Đỗ Diệu Hoa chăm chú nhìn con , lòng khỏi lo âu, “Nhưng cậu ta nay khác xưa, thân phận thay đổi, mọi thứ khác cũng thay đổi theo. Con phải suy nghĩ cho kỹ”.

      “Con biết”. Tịch Nhan nghiêm túc , “Con cũng suy nghĩ rất lâu, mới quyết định qua lại với ấy”.

      “Trong hai chị em con, người khiến bố lo lắng nhất là con, yên tâm nhất cũng là con. Lo lắng cho con, bởi con bản tính trong sáng lương thiện, sợ con bị người ta làm tổn thương; còn yên tâm là bởi bố biết, con bề ngoài tưởng yếu đuối nhưng nội tâm lại rất kiên cường, rất có chủ kiến, về số phương diện còn trưởng thành hơn chị con. Đối với chuyện đương và hôn nhân của con, bố can thiệp, bố chỉ mong con suốt đời này bình an, sống vui vẻ hạnh phúc, đó cũng là di nguyện của ông con trước lúc lâm chung”.

      Tịch Nhan nhìn bố hồi lâu, khóe mắt ươn ướt, đây là cuộc trò chuyện tri kỷ nhất, thân tình nhất của hai cha con, kể từ khi ra đời. nắm tay ông, chậm rãi mà kiên định: “Bố yên tâm, con bố lớn khôn rồi! Con biết mình muốn gì, cũng biết mình phải làm gì để có được điều đó. Bố hãy tin tưởng ở con, chứ đừng vì con mà lo lắng!”

      Đỗ Diệu Hoa lúc này mới nở nụ cười, ông buông tay ra, vỗ vỗ vào vai con , vui vẻ : “Tiểu Tịch, bố tin ở con”.

      rồi ông đứng dậy, vừa bước được hai bước, Tịch Nhan gọi ông lại: “Bố, chuyện này có thể khoan hãy cho mẹ biết được ?”

      Đỗ Diệu Hoa nghe con nhắc nhở, cũng gật đầu tán đồng: “Uhm, hai bố con ta tạm thời giữ bí mật, mẹ con biết lại ầm ĩ, rêu rao khắp nơi cho mà xem”.

      “Con biết mà, con với bố là cùng phe mà!”

      “Đừng có nịnh bố làm gì, giờ con với cái cậu họ Trác kia mới là phe!”. Đỗ Diệu Hoa cười ha ha, Tịch Nhan hờn dỗi kêu lên “Bố này”, điệu bộ vừa ngượng nghịu, vừa vui sướng.

      Tịch Nhan trước nay sống lặng lẽ, lạnh nhạt với xung quanh, thậm chí khi cười, trong nụ cười vẫn có nét buồn. Đỗ Diệu Hoa rất hiếm khi thấy vẻ vui mừng lộ khuôn mặt thế này. Chỉ mong, cái chàng Trác Thanh Liên kia có thể đem lại hạnh phúc cho con của ông!

      Chiều thứ bảy, Tịch Nhan sửa bài cho học trò xong, lại ra ban công thu quần áo khô vào, gấp từng chiếc ngay ngắn, xếp vào tủ áo. Thực còn việc gì để làm nữa, nhìn đồng hồ, mới hơn 5 giờ.

      Nhẩm nhẩm lại, hôm nay đúng là ngày Trác Thanh Liên công tác về. gọi điện cho , gọi cho cũng được. Chắc xảy ra chuyện gì đấy chứ?

      Bậy nào! Tịch Nhan lập tức xua ý nghĩ đó ra ngay khỏi đầu. đứng dậy, vòng quanh phòng, cuối tuần có ai chơi cùng, là vô vị. đâm ra thắc mắc hiểu trước đây mình sống thế nào.

      muốn giam mình trong phòng nghĩ ngợi lung tung, với tay lấy chiếc áo khoác, ra ngoài đổ rác. Tịch Nhan xuống nhà, còn chưa đặt túi rác xuống, vừa ngước lên, đập ngay vào mắt , khoảng trống trước nhà, đứng thân mình, là .

      Trác Thanh Liên hai tay đút túi quần, như cây cổ thụ cao lớn thẳng tắp, tư thái tĩnh lặng, cả thế giới như lặng im tiếng động.

      Cảnh tượng trước mắt, khiến Tịch Nhan nhớ tới câu của Trương Ái Linh[1]: “Hóa ra cũng ở đây!”

      [1] Trương Ái Linh: nhà văn nữ nổi tiếng của Trung Quốc, tác giả của các cuốn tiểu thuyết: Sắc giới, Tình khuynh thành…

      Gặp người từng gặp, giữa hàng biển người mênh mông, trong hàng trăm hàng ngàu năm, giữa hoang vu, vô hạn của thời gian, sớm bước, cũng chẳng chậm bước, vừa đúng lúc gặp nhau, cũng chẳng biết gì hơn, chỉ duy nhất câu hỏi: “Ồ, cũng ở đây sao?”

      Gần như là cùng lúc, Trác Thanh Liên cũng trông thấy . Chân mày chau lại bỗng giãn ra, hai mắt nhìn Tịch Nhan sáng rực, gương mặt xinh tươi thuần khiết ấy, chính là dấu ấn đẹp đẽ duy nhất lưu lại trong thời niên thiếu tối tăm ảm đạm của .

      Trác Thanh Liên bước lên, mà đứng nguyên tại chỗ, đợi bước tới.

      Em có biết? vẫn luôn ở đây, đợi em tìm tới!

      Tịch Nhan quẳng túi rác xuống, bước hai bước tới trước mặt , nét mặt vừa phấn chấn vừa ngạc nhiên.

      về rồi à?”. ngước nhìn , do quá nhạy cảm hay ảo giác, nét mặt vừa phấn chấn vừa ngạc nhiên.

      vừa xuống máy bay, điện thoại hết pin rồi. chưa về công ty, gọi taxi đến dưới sân nhà em luôn đây”.

      “Thế sao lên?”, Tịch Nhan hỏi.

      Sắc mặt Trác Thanh Liên từ từ xịu lại: “Hình như em chưa từng với , nhà em ở là phòng bao nhiêu”.

      Giọng và vẻ mặt của , như đứa trẻ bị tủi thân ghê gớm. Tịch Nhan cười xí xóa: “Bây giờ em cho đây, ừm, tầng ba của khu nhà này…”

      còn chưa hết, nén được giày vò của nỗi nhớ nhung, ôm chặt vào lòng.

      Tịch Nhan có chút lo lắng, sợ bị hàng xóm xung quanh bắt gặp, lại thành đề tài chuyện phiếm của họ, nhưng lại kìm chế được niềm vui chứa chan trong lòng.

      “Có trời mới biết nhớ em đến thế nào!”. siết chặt lấy , lời thầm nghe sao dịu dàng quá đỗi.

      “Em cũng vậy”. Tịch Nhan vòng tay ôm lấy , cách qua mấy tầng quần áo, nghe tiếng tim đập đều đều, con tim trước nay trống trải ấy, cuối cùng cũng được lấp đầy.

      Trác Thanh Liên xe, hai người bước chầm chậm dưới những mái hiên, bắt đầu cuộc dạo chơi mục đích.

      Giữa dòng người ồn ào náo nhiệt, họ tay nắm tay, hòa vào đám đông tấp nập.

      Phía ngoài hàng hiên kia, cao là bầu trời xanh thẳm gợn chút tạp chất, gió hiu hiu thổi, ánh nắng dịu dàng. Tịch Nhan chưa bao giờ tưởng tượng lại có những phút giây như thế này, yên bình, hạnh phúc!

      “Tối nay muốn ăn gì? Hôm nay để em chủ chi”.

      “Mỳ kéo thịt bò”.

      thích ăn thịt bò mà”. Tịch Nhan liếc xéo cái: “Kiều Dật, phải lo tiết kiệm cho em đâu”.

      “Thời gian ở Thượng Hải, bỗng thấy thèm món mỳ kéo da diết, đến món thịt bò trước nay chẳng hứng thú gì, cũng đâm nhớ lây rồi”.

      Tịch Nhan lập tức dịu dàng trở lại, “Chúng ta tìm tiệm mỳ”.

      Hai người khó khăn lắm mới tìm được tiệm mỳ, nằm trong con ngõ , sung sướng ngồi xuống.

      Hai bát mỳ kéo thịt bò nghi ngút khói được bưng lên, Trác Thanh Liên lấy đũa đưa cho , Tịch Nhan đón lấy, chuyên tâm ăn mỳ.

      “Tịch Nhan, mai em có rảnh ?”. hỏi.

      “Em có”. rồi ngẩng đầu nhìn , thấy đối phương vẻ mặt nghiêm trọng, dường như còn có chút lo lắng.

      “Mẹ muốn mời em ngày mai đến nhà chơi”. Trác Thanh Liên nhìn chớp, cẩn thận quan sát từng biểu khuôn mặt , “Được em?”

      Tịch Nhan cười mím chi, thế là biết lo lắng vì chuyện gì rồi nhé.

      “Gặp bố mẹ á?”. cố ý chau mày vẻ khổ sở, “Hình như hơi bị nhanh quá!”

      “Em muốn sao?”, Trác Thanh Liên hồi hộp hỏi.

      Trầm tư trong giây lát, Tịch Nhan chầm chậm trả lời, nét môi nở nụ cười dịu dàng: “Ai bảo thế? Em đương nhiên là muốn chứ!”

      Trác Thanh Liên giờ mới tỉnh ngộ, hóa ra nãy giờ trêu đùa mình! làm ra vẻ như muốn bóp cổ , cười hi hi chạy trốn.

      Bây giờ hiểu, Tịch Nhan là khắc tinh của cuộc đời .

      trông có vẻ dịu dàng, yếu đuối, nhưng thực ra trong con người ấy bao hàm chút trẻ con, chút cố chấp, chút dí dỏm, chút buông thả, lại cực kỳ kiêu ngạo. Thế nhưng, là Đỗ Tịch Nhan, là Đỗ Tịch Nhan duy nhất trái đất này.

      Tịch Nhan hoàn toàn giống với Triều Nhan xinh đẹp lộng lẫy, sức hấp dẫn lan tỏa bốn phương, những ưu điểm của , phải dốc công thể nghiệm mới có thể cảm nhận được.

      Nghĩ tới Triều Nhan, tâm trạng Trác Thanh Liên lại trùng xuống. Có người chị cậy thế và ích kỷ như thế, cảm thấy lo lắng thay cho Tịch Nhan.

      Nhân lúc còn ngồi ngẩn ngơ ra đó, Tịch Nhan chạy tới quầy hàng thanh toán rồi. quay lại cười với : “Hôm nay em mời!”

      Trác Thanh Liên biết làm thế nào khác đành nhún vai, đưa tay với áo khoác ngoài để quên.

      Hoàng hôn chiều mùa thu, hơi se lạnh. giúp khoác áo ngoài, đưa tay cho : “ thôi”.

      Tịch Nhan trao tay mình cho bàn tay ấm nóng của . tự nhủ với mình, thứ nắm trong tay, đó chính là hạnh phúc .

      biết , nhưng tình có nồng nhiệt, sâu sắc đến đâu, cũng thể mực đòi hỏi vô lối, mà cần đáp lại.

      Lần xa cách ngắn ngủi này, khiến nhận thức được tình ngày nảy nở trong mình, và cũng lờ mờ cảm nhận được, thấp thỏm yên và lo âu phiền muộn trong lòng Trác Thanh Liên, dẫu ra.

      hy vọng, tình của họ có thể lớn lên khỏe mạnh từ cảm thông và thấu hiểu lẫn nhau, chứ phải dần dần nhạt phai bởi chuỗi những hiểu lầm nối tiếp.

      Dù cho con đường phía trước mịt mùng, đầy rẫy chông gai, khấp khểnh, tim mình có đủ dũng khí để đối đầu, cùng đồng tâm hiệp lực, kề vai chiến đấu.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 34: Nỗi sợ hãi ngọt ngào

      Nam nữ trưởng thành, qua lại thời gian nhất định, phải gặp mặt bố mẹ đôi bên, rồi bàn chuyện cưới hỏi.

      Tịch Nhan hiểu ý nghĩa quan trọng của việc gặp bố mẹ Trác Thanh Liên lần này, mặc dù cảm thấy có chút đường đột, bởi dẫu sao hai người cũng mới qua lại được tháng, nhưng nếu làm thế có thể giúp Trác Thanh Liên an tâm, sẵn lòng thỏa hiệp.

      Hai người sống chung với nhau, thể chuyện gì cũng theo ý mình được, cần ngừng điều chỉnh nhịp của mình, cho phù hợp với bước chân của người kia.

      Để thể tôn trọng của mình, Tịch Nhan thay đổi thói quen thường ngày, để ý làm dáng, bới tóc gọn gàng, mặc lễ phục kiểu tây màu hồng tía, trang điểm nhàng, môi tô son bóng màu hồng nhạt, trông càng trẻ trung xinh tươi.

      Trác Thanh Liên lái xe đến đón , lập tức phát ra khác lạ ở , liền cười trêu: “Nàng dâu xấu xí sắp phải gặp bố mẹ chồng rồi nhá!”

      Tịch Nhan lên xe, thắt dây an toàn: “Lần đầu đến nhà chơi, nên mua chút quà mới phải, nhưng mà nhà dường như chẳng thiếu thứ gì, khiến người ta đau đầu…”

      “Ai bảo thiếu thứ gì?”. mỉm cười nhìn , “Nhà chúng tôi còn thiếu con dâu xinh đẹp nữa đây!”

      “Kiều Dật!”. trợn mắt nhìn , “Em chuyện nghiêm túc với đấy, đừng cười đùa cợt nhả như thế”.

      Trác Thanh Liên nắm lấy tay , an ủi: “ cần quá câu nệ mấy chuyện hình thức đó, em đồng ý gặp bố mẹ , đối với họ mà , là món quà tuyệt vời nhất rồi!”

      Trong đôi mắt màu hổ phách của , chứa chan vô cùng thâm tình, biết, đem hạnh phúc của đời mình đặt cả vào đây rồi.

      cắn môi, cúi đầu: “Kiều Dật, em được tốt như vẫn nghĩ đâu. Em từng người con trai, khi đó rất rất ta, đến tận bây giờ vẫn sao quên được…”

      “Chuyện qua rồi, cần nhắc lại nữa”. thả lỏng bàn tay, “Ai mà có quá khứ? chỉ muốn biết, ở bên , em có hạnh phúc ?”

      Tịch Nhan tươi tắn hẳn lên, hai mắt long lanh, đôi má ửng hồng.

      “Em rất hạnh phúc”.

      “Có hạnh phúc hơn khi bên người ấy ?”. nhìn bằng ánh mắt thiết tha.

      vẫn tiếp tục gật đầu, trả lời thành : “Chưa bao giờ hạnh phúc thế này”.

      Trác Thanh Liên nín thở chờ đợi giây phút này, cúi xuống, hôn lên đầu ngón tay .

      “Cám ơn em, Tịch Nhan”.

      Tịch Nhan nghe thấy tiếng thầm, mỉm cười lắc đầu, ngón tay khẽ lướt đôi môi mềm mại của :

      “Thực ra, người cảm ơn phải là em mới đúng, chính giúp em hiểu được thế nào là tình chân chính. Hai người thương nhau, so với tình đơn phương, đúng là trời vực!”.

      Đến nhà họ Trác, trước mặt trưởng bối, Tịch Nhan cư xử hết sức đúng mực, mặc dù có chút ngại ngùng, nhưng vì thế mà luống cuống, trái lại rất lễ độ, chừng mực. Kiều Quyên trông thấy , tỏ vẻ vui mừng ra mặt, rồi tất bật cơm nước trong bếp với thím Trương.

      Tịch Nhan muốn cùng giúp tay, nhưng Thanh Y ấn ngồi xuống ghế sofa, cười hi hi: “Có người làm rồi, chị cần phải động tay đâu!” vừa vừa quay sang nháy mắt với Trác Thanh Liên, “Nếu để chị làm mệt ra đấy, em xót xa lắm!”

      Trác Thanh Liên lại vờ như hiểu ý tốt của , nhân cơ hội chế giễu: “Tịch Nhan lên lớp đứng giảng đường, về nhà lo bếp lúc, đâu có được làm đại tiểu thư như em, được hôm về nhà bố đẻ chẳng chịu mó tay vào việc gì, chỉ chăm ăn là giỏi thôi!”

      “Này, Trác Than Liên, cũng phải có chút lương tâm chứ!”, Thanh Y từ sofa nhảy phắt lên, “Ai bảo là em về nhà ăn ngồi rồi? Bố, bố phải lấy lại công bằng cho con, ít nhất bát cũng do tay con rửa đấy chứ?”

      “Thanh Liên, lần này con oan cho em rồi”. Trác Diệp Phong đứng ra phân định trắng đen, “Em nó từ sau khi lấy chồng chăm chỉ lên nhiều rồi”.

      “Xem ra em mình vẫn còn dạy bảo được”. Trác Thanh Liên đem hết công trạng trao hết cho Phó Viêm, Thanh Y tỏ ý phục, quay qua xúi giục Tịch Nhan: “ em là người rất kiêu căng, lại tôn thờ chủ nghĩa gia trưởng, chị mà lấy ấy, sau này nhất định hối hận!”

      Phó Viêm thấy tình hình có vẻ căng thẳng, hắng giọng giải vây: “Bà xã ạ, môi hở răng lạnh, đều là em trong nhà cả. Mà thấy trai đối xử với em cũng đâu có tệ, còn tặng xe hơi thể thao làm quà cưới cho chúng ta…”

      “Tặng cái gì mà tặng, đều là em đáng được hưởng mà!”. Thanh Y thầm vào tai Tịch Nhan, “ em rất chi là gian xảo, vì muốn theo đuổi chị, mà tính toán kỹ càng từng đường nước bước, từ thủ đoạn nào hết. Em cho chị biết, ta là cao thủ tình trường, hồi cấp ba còn thay người như thay áo, lần này cũng phải khó khăn lắm mới hồi tâm chuyển ý được thế này đấy”.

      Trác Thanh Liên khỏi lo lắng, lung túng, tuy rằng chỉ là chuyện cũ thời nông nổi, nhưng trước mặt Tịch Nhan vẫn chưa hay biết gì, vẫn cảm thấy hổ thẹn, khó xử.

      Ai ngờ Tịch Nhan chỉ thờ ơ câu: “Thế à?”, ánh mắt vẫn trong veo, “Ai mà có quá khứ? Có ai trải qua tuổi trẻ mà chưa từng bồng bột dại dột đâu? Chính bởi có những ngông cuồng, nông nổi thời tuổi trẻ ấy, chúng ta mới càng biết trân trọng những gì có được hôm nay”.

      Lịch sử ăn chơi hoành tráng của Trác Thanh Liên hồi trung học, nghe Tống kể từ lâu. hoàn toàn để tâm. Bởi Kiều Dật mà biết, đối với chuyện tình cảm, dễ dàng mở lòng, nhưng khi mở lòng, nhất định là toàn tâm toàn ý.

      Sở dĩ Thanh Y ngang nhiên kể xấu trai mình trước mặt Tịch Nhan, là bởi muốn “tiêm” trước cho Tịch Nhan liều “vắc-xin”, để bị quá khứ của Trác Thanh Liên làm cho sợ hãi mà bỏ chạy.

      tuy ước mơ tình trọn vẹn, đẹp như trong truyện cổ tích, nhưng cũng đòi hỏi hoàn thiện tuyệt đối, tự dựng lên cho mình người hoàn mỹ, tỳ vết.

      Nghe Tịch Nhan vậy, Trác Thanh Liên nãy giờ thấp thỏm lo lắng bỗng thở phào nhõm. Trác Diệp Phong đứng bên cạnh gật đầu, vẻ hài lòng: “Con trai, con quả là có con mắt tinh tường. này vẻ bề ngoài thuần khiết, nội tâm sâu sắc, so đo thiệt hơn, rất hợp làm vợ tương lai của con”.

      Đúng lúc ấy, Kiều Quyên tươi cười mang trà lên, gọi mời: “Tiểu Tịch, uống trà nào”.

      Tịch Nhan bưng cốc trà lên, khẽ nếm ngụm. Thanh Y bên cạnh cực kỳ đắc ý: “Chị uống trà nhà em, thể làm con dâu nhà họ Trác rồi”.

      Bất luận dưới con mắt người ngoài, thân phận của giáo cấp hai bình thường so với giám đốc tập đoàn Trác thị có tương xứng đến đâu, Trác gia giàu có vùng so với nhà họ Đỗ gia cảnh bình thường có môn đăng hộ đối thế nào, nhưng tình cảm giữa hai người, lại được nhà họ Trác dưới lòng ủng hộ.

      Đến tối, Trác Thanh Liên đưa Tịch Nhan về nhà. muốn xe buýt, chiều theo ý , hai người tay nắm tay, suốt dọc con đường tới bến xe buýt. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, hai bóng người in đậm nền đất, ngắn rồi lại dài.

      Trác Thanh Liên bỗng nhiên dừng lại, mặt hơi nghiêng về phía Tịch Nhan: “Em để tâm tới quá khứ của sao?”

      “Câu hỏi này, phải vừa rồi em trả lời rồi sao”. Tịch Nhan bình thản nhìn .

      “Thực ra, trong lòng rất mâu thuẫn, vừa sợ em để tâm, lại càng lo em để tâm”.

      Trong mắt Tịch Nhan, ánh lên nét dịu dàng trong sáng: “ người đàn ông chín chắn, lý trí như , đều biết suy tính thiệt hơn, có thể thấy ràng cuộc tình này hành hạ con người ta như thế nào ”.

      Khóe mắt Trác Thanh Liên khắc khoải mong chờ: “Nếu em đồng ý lấy , còn phải lo suy tính thiệt hơn thế này nữa”.

      “Mới qua lại có tháng, muốn kết hôn rồi sao?”. Tịch Nhan thẹn thùng quẹt mũi , “Thế có gọi là hôn nhân sét đánh hả?”

      kéo vào lòng, tựa cằm lên trán , thong thả : “Tịch Nhan, muốn sớm lấy em làm vợ”.

      “Nếu giờ mà cưới, vội vàng quá, mọi người tưởng là chúng ta vì “bác sỹ bảo cưới”, hay là mình tổ chức đính hôn trước”. Tịch Nhan tính cách sao cho vẹn cả đôi đường, “Em cũng là đính hôn trước, rồi mới cưới mà”.

      Trác Thanh Liên trầm tư hồi lâu, khẽ gật đầu: “Cũng được. Em về thưa chuyện với bố mẹ, rồi hai nhà hẹn buổi gặp nhau, cùng chọn ngày lành tháng tốt”.

      Mặt Tịch Nhan thoáng biến sắc, do dự lúc, : “Kiều Dật, có thể giúp em tìm căn phòng để ở được , em muốn dọn ra ngoài”.

      Chuyện tình giữa và Trác Thanh Liên ngày càng phát triển công khai hơn, nếu cứ tiếp tục ở cùng phòng với Triều Nhan, hiềm khích ngày lớn, khó mà vui vẻ với nhau được.

      Trác Thanh Liên đoán được tám chín phần nguyên do, đáp: “Vừa hay có sẵn căn hộ, cách trường em xa lắm. Em cứ dọn về đó trước, sau này thành phòng tân hôn cho hai đứa mình”.

      Nghe phòng tân hôn cứ tự nhiên như , hai má Tịch Nhan đỏ lại càng đỏ thêm, dùng sức đẩy ra: “Cái gì mà phòng tân hôn? Người ta còn chưa đồng ý lấy mà!”

      chuyến xe buýt trở về, Tịch Nhan dựa vào vai Trác Thanh Liên ngủ ngon lành. Ánh trăng bàng bạc, chiếu qua cửa kính xe, phản chiếu lên khuôn mặt , trong sáng đến thánh thiện.

      chăm chú ngắm nhìn gương mặt bầu bĩnh đáng như trẻ con của , muốn chạm vào, nhưng chỉ sợ động tới, mới phát tất cả chỉ là ảo giác.

      Trong thế giới của những người , ngập tràn nỗi sợ hãi ngọt ngào, đó là niềm hạnh phúc bé nhưng mãnh liệt của chúng ta.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :