1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Chỉ Vì Yêu - Sói Xám Mọc Cánh

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
       Bảo bối của

      1. em
      “ Chúc mừng cả nhà! Cả mẹ lẫn con đều bình an!” Vừa chạy ra khỏi phòng phẫu thuật, y tá liền với toàn thể gia đình nhà họ Dung đứng chờ ngoài phòng phẫu thuật từ rất lâu rồi. Theo sau y tá khác, tay ẵm đứa trẻ vừa mới chào đời.

      Người lớn trong nhà tức đứng bật dậy, nhoáng cái xúm lại xem đứa trẻ bé tí xíu nhăn nhó mặt mày, nằm gọn lỏn trong vòng tay y tá, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi. Hai bà mẹ kích động đến nỗi nắm chặt tay nhau mà nước mắt lưng tròng.

      Dung Lỗi đứng đằng xa nhìn đứa là tâm điểm của chú ý. kéo tay bác sĩ sản khoa vừa mới ra khỏi phòng mổ, nôn nóng hỏi: “ Vợ tôi đâu ?”

      quá quen với cảnh này, vị bác sĩ luống tuổi mỉm cười trấn an : “Bà Dung vẫn ngấm thuốc tê, chưa tỉnh. Chúng tôi đưa cháu tắm rửa sạch rồi trao lại cho gia đình. Lát nữa chúng tôi đưa cháu vào phòng bệnh với mẹ cháu. đừng sốt ruột, cả mẹ lẫn con đều bình an”.

      Mới đến đó, cánh cửa phòng mổ bật mở, sản phụ được đẩy ra ngoài, Dung Lỗi vội rảo bước chạy lại. thấy khuôn mặt trắng bệch lẫn vào màu ga giường của Cố Minh Châu chiếc giường đẩy. Khóe môi run lên vì xót xa. Lòng bàn tay ấm áp của áp lên gương mặt , se gọi: “Vợ ơi…”

      Nghe tiếng gọi, mở mắt, nhoẻn miệng cười yếu ớt.

      Bắt gặp nụ cười ấy, suýt nước mắt Dung Lỗi cũng tuôn ra theo nụ cười.

      Hai ý tá đưa mắt nhìn nhau, bụng bảo dạ chưa từng gặp đôi nào như vợ chồng nhà này, vợ từ đầu chí cuối hé răng than đau lấy nữa lời, còn ông chồng cũng chẳng cho được câu an ủi, bốn mắt nhìn nhau đăm đăm thể dứt ra được, chẳng biết nhìn cái gì?

      “Mẹ!” Dung Nham đón Dung Dịch tan học, giờ mới về tới nơi. Thằng bé đeo nguyên cái cặp to sụ, chạy bổ nhào về phía Cố Minh Châu. đứng bên giường bệnh, Dung Lỗi giật mình, vội đưa thằng bé ra xa.

      “ Mẹ ơi mẹ ơi mẹ ơi!” Dung Dịch bị bố ôm trong lòng, nó chỉ có thể rướn cổ réo gọi mẹ.

      Dung Lỗi dặn con trai, “ Khẽ nào, mẹ mới làm phẫu thuật xong, để mẹ nghỉ ngơi ”.

      Bác sĩ đẩy Cố Minh Châu vào phòng bệnh, Dung Lỗi tháo cặp sách của Dung Dịch xuống đưa cho Dung Nham đứng cạnh bên. bế con, chạy theo vợ.

      “Trai hay thế ?” Dung Nham xách cặp đuổi theo, đoạn hỏi ông cả.

      Dung Dịch hớn hở cướp lời: ”Là con ! Là em !” Từ lâu lắm rồi ông bà nội bật mí với nó rằng mẹ sinh cho nhà mình nàng công chúa.

      “Là con trai”. Dung Lỗi cười bảo Dung Nham, rồi lại quay sang tì vào bờ trán đầm đìa mồ hôi của con trai, “ phải là em mà là em trai. Dung Dịch được làm rồi, con thích ?”

      “Á? Là con trai ạ?” Dung Dịch ra chiều thất vọng, nó thở dài như ông cụ non, “Con thích em trai đâu! Bố nhìn Lương Việt mà xem, nó ăn khủng lắm, lần nào ngồi ăn với nó, con cũng gặp áp lực! Còn Cố Dương thâm chết được…Con muốn có em xinh xắn như Lương Tĩnh cơ, con sẻ bảo vệ em, để thằng khác tán em!”

      Ánh mắt Dung Lỗi vẫn dõi theo Cố Minh Châu nằm chiếc xe đẩy ở phía trước. Trong khi thằng bé vẫn lẩm bẩm tràng chỉ kịp nghe câu sau cùng, sau đó cười hỏi: “Dung Dịch nhà mình lớn rồi, cũng biết tán tỉnh bạn rồi cơ đấy!”

      Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Cố Minh Châu nghe thấy đoạn hội thoại đáng giữa hai bố con, mở mắt, nghiêng đầu nhìn sang. Dung Lỗi vội vàng ẳm Đá tiến lên mấy bước, đứng cạnh giường .

      Cứ nghĩ đến hai gương mặt, lớn giống nhau như đúc nhìn mỉm cười, và cả hòn Đá con sắp quay về nằm bên , là Cố Minh Châu lại thấy cơ thể mình dần lấy lại sức lực vừa mới mất.

      Bị bố trêu câu, Dung Dịch liền vặn vẹo người tụt khỏi lòng bố, chạy nhào về phái Dung Nham.

      Dung Lỗi hơi cúi người, luồn tay vào tấm chăn đắp người , siết chặt những ngón tay ướt sũng mồ hôi lạnh của .

      Cố Minh Châu khẽ khàng gập tay lại, từng ngón tay đan vào ngón tay. Dung Lỗi chợt nghe mắt mình cay xè, trìu mến nhìn vào mắt , miệng cất lên ba từ trong câm lặng.

      Giọt nước mắt ứa ra nơi khóe mắt Cố Minh Châu.

      Nghe người phụ nữ trong quá trình sinh nở, khớp xương thường bị lỏng lẻo. vậy tức là phải nhiều thế nào mới tình nguyện hy sinh vì hết lần này đến lần khác như vậy chứ?

      Cố Minh Châu biết người khác thế nào, nhưng với , chỉ cần ba từ thành tiếng mới rồi của thôi, thế là đủ.



      2.
      Ngày bé cưng đầy tháng, nhà họ Dung mở tiệc thết khách.

      Cố Yên là thành phần bắt buộc phải có mặt nên Lương Phi Phàm dám sơ suất, hai vợ chồng dắt theo ba nhóc tì sinh ba, tưng bừng khí thế đến dự tiệc.

      Chú Sáu của Lương Thị là Lý Vi Nhiên, bình thường khá thân quen với Cố Minh Châu, đương nhiên bữa nay ắt phải bồng bế vợ con đến tham gia cho đúng giờ.

      Thiệp mời cũng đến tay Trần Ngộ Bạch, nhưng bình thường cậu ta ưa mấy trò xã giao, định bụng , khổ nỗi An Tiểu Ly lại lấy thằng nhóc đẹp trai nhà Tần Tang ra để nhử con mình, làm con bé trót dại trai, bù lu bù loa đòi bằng được, Trần Ngộ Bạch cũng đành bó tay chiều theo.

      Đúng bảy giờ tối, ba nhóc tì nhà Lương Phi Phàm, Lý Mộ nhà Ly Vi Nhiên và bé con ngây thơ  nhà Trần Ngộ Bạch tề tưu đông đủ ở nhà họ Dung.

      Với tư cách là cả của lũ lít nhít, bữa nay Dung Dịch diện bộ lễ phục đuôi tôm màu đen để đón tiếp khách khứa. Cao Hạnh và Chung Tiềm đưa Duệ Duệ theo, vừa đến cái, hai đứa bám dính lấy nhau, chịu đứng yên chỗ.

      Khách khứa đến đông đủ, Dung Lỗi và Cố Minh Châu ẵm đứa trẻ ra, mọi người liền xúm lại, râm ran cười , rộn ràng hàn huyên. Mấy chị lớn hơn vốn chẳng lấy làm hứng thú với em bé mặt còn đương dúm dó kia, Dung Dịch bèn dắt chúng sang phòng bên, cho chúng ăn uống và thỏa sức quậy phá.

      Với tư cách là người cao tuổi nhất, Dung Dịch nhiệt tình đặt câu hỏi cho lũ : “ đố các em câu này để thử trí thông minh của mấy đứa nhé, ở đây có cái bánh ga tô và con dao, cả lũ có năm đứa, câu hỏi là: làm sao để cắt chiếc bánh thành năm miếng chia đều cho mỗi đữa mà chỉ với ba lần cắt”

      Bảo Bảo nhanh nhảu giơ tay đầu tiên: “ Dung Dịch ơi! Ba nhát dao chia thành sáu miếng! Em ăn hai miếng! mỗi người còn lại miếng!”

      Cố Dương và Lý Mộ phá lên cười. Tinh Tinh bé thấy Lý Mộ cười với Bảo Bảo, con bé liền dẩu môi tỏ vẻ   vui.

      Lương Việt cầm đĩa bánh bích quy đánh chén ngon lành. Sau khi Bảo Bảo phát động phong trào, nó cũng giơ tay: “Hãy để em ăn cái bánh đó cho! Khỏi cần chia nữa”.

      Dung Dịch thở dài: “Mấy đứa đúng là lũ ấu trĩ!”

      Duệ Duệ gì mà chỉ khẽ cười.

      “Tinh Tinh, em thử xem?” Dung Dịch hỏi công chúa nhà Lương Phi Phàm.

      Lương Tinh chu môi, nghếch cằm, vênh vang đáp: “ Em bảo bố em mua thêm bốn cái bánh nữa! Mỗi người cái! Tiện thể mua thêm nhiều dao! Thích chia thế nào chia!”

      Cái thể loại gì thế này… Dung Dịch chỉ còn nước chuyển hy vọng sang đứa bình thường nhất trong cả đám, “ Mộ  Mộ, em sao?”

      Lý Mộ lịch lãm đáp, “ Chia thành bốn phần là được rồi, em thích ăn bánh ga tô, để mấy đứa ăn hết !”

      Nghe thấy thế, cặp mắt của Bảo Bảo liền tóe sao màu hồng.

      Dung Dịch như điên lên, “Nghe cho đây! Chỉ ba lần cắt thôi mà!”

      Bảo Bảo dại trai liền toe toét cười, toan giải vây cho hoàng tử của lòng mình: “ Vậy chia thành sáu miếng ! Mộ Mộ ăn, em cũng ăn, ba người mỗi người hai miếng!”

      Dung Dịch đành bó tay, ánh mắt đổ dồn vào Cố Dương, nghe đâu Cố Dương thông minh ngang ngửa với thiên tài Duệ Duệ.

      Hiển nhiên cái dáng vẻ si mê mới rồi của Bảo Bảo chỉ chọc giận mình Tinh Tinh, mà nó còn khiến ánh mắt lạnh lùng của Cố Dương ngừng soi mói người Lý Mộ, thằng bé cười nham hiểm: “Ờ ba nhát dao… nhát đâm chết đứa nào đó, hai nhát còn lại chia bánh, vừa khéo...”

      Ngay tức khắc, trường chỉ còn lại những tiếng loảng xoảng.

      Ở góc phòng, đôi mắt mí xinh xắn của Duệ Duệ hấp ha hấp háy, tay cầm chiếc đĩa bạc “hạ gục nhanh, tiêu diệt gọn” chiếc bánh ga tô nọ bằng động tác tao nhã lịch lãm.














    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :