1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Chọc phải thủ lĩnh tổng tài : Hắc đạo công chúa

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chánh văn chapter 127: Lão bà đại nhân





      Chết! Mất hết mặt mũi rồi còn đâu! Đồng Thiên Ái đưa tay che mặt, vội vã muốn chạy khỏi nơi này. đường lớn tự nhiên lại hét lên câu như vậy nha! Trời đất! Đây quả là sỉ nhục lớn nhất đời này của . Đồng Thiên Ái vội vàng xoay người, dợm bước bỏ chạy, ngay lập tức cánh tay bị ai đó bắt được, cả người liền bị kéo lại. Quay đầu nhìn, lại nhìn thấy Tần Tấn Dương mỉm cười. người đàn ông dung nhan tuấn lãng như đứng trong đám đông huyên náo thế này có vẻ gì đó đúng cho lắm. Giống như thiên nga xinh đẹp giữa đàn vịt vậy.

      Trước mặt bao người, Tần Tấn Dương ôm vào trong lòng, hai cánh tay buộc chặt lấy thân người .

      “Chết….” Đồng Thiên Ái cắn răng, bỏ qua tên gọi của muốn thế nào đây? Ở đây có rất nhiều người, buông tôi ra nhanh lên!”

      “Đừng lộn xộn! muốn mất mặt, ở yên đó cho tôi!” Tần Tấn Dương bên tai . Đồng Thiên Ái quả nhiên hề lộn xộn nữa, thân thể cứng ngắc, mặc cho ôm. Tên biến thái chết tiệt biết lại muốn làm gi đây? Tốt nhất đừng có lợi dụng thời cơ ăn đậu hũ của , nếu lát nữa xong với . nhất định bỏ qua cho .

      Đám đông vẫn chưa tản , vẫn nhìn chăm chú vào hai người. Dường như mọi người chờ đợi có kịch hay phía sau, hoặc là muốn biết ngọn ngành là như thế nào, tóm lại thành phần tham gia cho nháo nhiệt tương đối nhiều.

      “Vợ à! sai rồi! Em đừng giân nữa! Lần sau vậy nữa!” Tần Tấn Dương đột nhiên áy náy, thành khẩn . Thanh của lớn nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe được.

      Đồng Thiên Ái buồn bực đứng yên tại chỗ, nghe được mấy câu này, đầu giống như bị ai đó lấy đá đập mạnh vào, trong nháy mắt hoàn toàn trống . Ngay cả năng lực suy tư cũng hạ xuống bằng ‘’ luôn rồi.

      Vợ ? Vợ ! Vợ ….

      Giọng dịu dàng của Tần Tấn Dương lại tiếp tục vang lên “Vợ ! biết lỗi rồi! từ nay về sau dám nhìn người phụ nữ khác nữa! Về sau trong mắt chỉ có người là em thôi!”

      Oanh ——

      Cái gì vậy? cái gì vậy? Đồng Thiên Ái ái quát “Tần Tấn Dương! đùa trò gì thế này?”

      “Nếu muốn an toàn rời nơi này chớ có lộn xộn, lung tung” giọng của cũng , nỉ non vào tai .

      “Vợ à! Tha lỗi cho được ? Về sau dám nữa! cam đoan với em!”. Giờ phút này ôm Đồng Thiên Ái trong lòng, Tần Tấn Dương tựa như người chồng năn nỉ xin lỗi vợ đáng của mình ăn dấm chua.

      Trong đám người, rốt cuộc có người lên tiếng “ ! Tha lỗi cho chồng mình thôi!”. Trong đám đông còn có người chê cười, liếc nhìn về phía bạn trai của mình, hờn dỗi “Thấy ! Người ta đều là vợ chồng còn ngọt như mật vậy đó! Bắt đầu từ giờ, cho phép nhìn khác lần nào cả!”

      “Nửa lần sao nhỉ?” người bạn trai đùa giỡn, . bạn nghênh ngang đưa tay nhéo lấy lỗ tai người bạn trai mình “ dám!”

      Vài phụ nữ lớn tuổi tốt bụng khuyên “ ! chồng này đối với vợ mình rất tốt nha, lại còn đẹp trai nữa chứ! nên tiếp tục giận dỗi nữa đâu!”

      “Đúng thế!Đúng thế! Tha thứ thôi! Nhìn lén khác cũng phải là chuyện gỉ lớn!” ông chú tham gia náo nhiệt đáp lời.

      Tần Tấn Dương cúi đầu nhìn Đồng Thiên Ái trong ngực, nở ra nụ cười động lòng người “Thôi mà! Vợ tha lỗi cho !”

      ". . . . . ." Đồng Thiên Ái trợn to hai mắt nhìn , quả thể tin được mọi chuyện trước mắt. Chồng? Vợ? Bọn họ là vợ chồng sao? Đừng có đùa nha! Những người xung quanh này có mắt hay sao? Hay là thị lực bọn họ có vấn đề! Bọn họ giống vợ chồng chỗ nào chứ! Từ đầu đến chân, có bất cứ chỗ nào xứng đôi nha.

      “Vợ à!” tên biến thái lại tiếp tục nỉ non. Tiếng ầm ỹ thiết tha lại vang lên từ bốn phía “Tha lỗi cho ! Tha lỗi! Đúng rồi! Tha lỗi !”

      Tại trước mặt nhiều người như thế này, mặt Đồng Thiên Ái lại lên đầy tơ hồng. Đối diện với ánh mắt của , Đồng Thiên Ái phát khuôn mặt kia cực kỳ tuấn mê người. Cả bản thân từ từ, bất tri bất giác đắm chìm trong đó.

      “Tôi… tha lỗi… cho ….” Giọng vô cùng , đến mức tựa như lẩm bẩm với chính mình. Tiếng kêu gào vang lên khắp nơi, khoa trương hơn còn có người vỗ tay chúc mừng. Đồng Thiên Ái ảo não, biết chính mình là cảm động với thỉnh cầu của Tần Tấn Dương hay là buồn cười vì nguyên nhân bọn họ cãi nhau.

      Tần Tấn Dương hướng mọi người cúi chào, rồi dắt tay ra khỏi đám đông. Đồng Thiên Ái cúi gằm mặt xuống đất, dám ngẩng đàu lên.

      Trường hợp này sao mà có thể đối mặt được chứ! Tên biến thái ghẹ tởm! Ăn đậu hũ của rồi còn dám trước mặt mọi người công bố là ‘Vợ ’ của nữa chứ!. Tên này quả nhiên là đồ mặt dày rồi còn thêm vô sỉ nữa chứ.

      Cuối cùng cũng thoát khỏi đám đông đường, đến khúc quanh, Đồng Thiên Ái ra sức hất tay, gạt tay ra khỏi tay mình. Tần Tấn Dương cũng tiếp tục năm lấy tay , nhìn bộ dáng buồn bực nhưng cách nào phát tiết được, nhất thời trong lòng cảm thấy này rất là đáng . Vừa rồi được gọi hai tiếng ‘Vợ ’ cảm giác tuyệt nha! tại bắt đầu mong đợi đến ngày đem được về nhà, ngày ngày được gọi hai tiếng ‘vợ ’.

      "Đồng Thiên Ái! Em!” Tần Tấn Dương phát giác lượng của mình quá cao, vội vàng hạ giọng xuống, tựa như ăn trộm, nhàng thào “Em lại muốn thế nào nữa?”. cúi nhìn khuôn mặt trong sáng phía dưới. Ánh mắt hề có tia tạp chất nào cả. Là như thế tinh khiết nhưng mơ hồ lại phảng phất chút cơ đơn. Tuy được giấu diếm rất kỹ càng nhưng vẫn là bị phát ra được.

      “Lần trước…. việc kia….” Tần Tấn Dương ho tiếng ấp úng, biết tiếp theo nên như thế nào.

      Đồng Thiên Ái hồ nghi, ánh mắt quét về phía , lại phát vả mặt có chút ngưng trọng “Chuyên gì! Có chuyện gì nhanh ! Tôi ghét nhất kiểu đàn ông lề mề, dài dòng.”

      “Chuyện lần trước ở hỏa oa điếm hi vọng em có thể tha thứ cho tôi!” Tần Tấn Dương nghe thấy nó từ ‘Ghét’ liền vội vàng đem lời trong lòng hơi ra ngoài.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chánh văn chapter128:Đuổi theo bước chân của em

      Edit: Mai Hương





      Bực mình… sao mà vẫn còn nhớ chuyện này chứ! Ngay cả đây cũng sớm quên mất rồi thế mà vẫn nhớ. Đúng là kỳ quái.

      Đồng Thiên Ái cẩn thận nhìn thẳng vào mặt , nhìn thẳng vào đáy mắt, lại tìm thấy chút xíu ý tứ đùa giỡn nào cả. Trong đầu chợt dâng lên ý nghĩ mà ngay cả cũng cảm thấy kinh ngạc.

      Chẳng lẽ tất cả mọi thứ vừa rồi, là dùng phương thức đó để nhận lỗi với , cầu xin tha thứ của sao? là như thế sao? Cái loại giả thiết tưởng này khiến trong lòng hết sức cả kinh. Ngẩng đầu nhìn lại, Đồng Thiên Ái phát vẻ mặt tên biến thái lúc này rất kiên nhẫn mong đợi từ trong miệng thoát ra mấy chữ “Tôi tha thứ ”. Đường đường là đại tổng tài của tập đoàn Tần thị như mà lại để ý tha thứ hay tha thứ à? Đây đúng là chuyện khôi hài.

      “Tần Tấn Dương!” Đồng Thiên Ái tận lực bình tĩnh ra cũng cần thiết phải như thế! Chuyện đó qua lâu rồi, tôi cũng quên mất! sao lại chấp nhất như thế chứ?”

      Đột nhiên lại nhớ đến những con thiêu thân…. Mà giờ phút này lại giống những con thiêu thân đó… ngu ngốc đến mức khiến cảm thấy có chút đáng .

      “Cần thiết!” Tần Tấn Dương khẳng định trả lời “Như vậy, em tại tha thứ cho tôi sao?”

      Trận chiến này có lẽ là trận chiến khó giành chiến thắng nhất trong sinh mệnh , nhưng vì muốn lấy được làm vợ, giá cao thế nào cũng nguyện ý chịu đựng. Chuyện tối thiểu nhất chính là muốn để ghét bỏ . Đồng Thiên Ái xoay người, trả lời lại, cũng để ý đến mong muốn của , cắm đầu cắm cổ về trước.

      “Thiên Ái!” Tần Tấn Dương thấy như thế, cả người nóng nảy, vội theo phía sau , ngừng lải nhải “Sao nào? Em tha thứ cho tôi chưa Đồng Thiên Ái? Đồng Thiên Ái!”

      “Ngừng!” hỏi như thế mãi câu làm phát phiền lên được, nhưng trong lòng lại khẽ cảm thấy tia ngọt ngào. Dừng lại bước chân, Đồng Thiên Ái ngẩng đầu nhìn chăm chú vào , bộ mặt sa sầm “Tần Tấn Dương! Tôi cho biết chuyện lần trước, tôi…..”

      Tần Tấn Dương hết sức chăm chú nhìn, trong lòng trận cuồng loạn. ổn rồi! Tự dưng sao laị trở nên luống cuống, khẩn trương thế này? có điểm nào giống người đàn ông Tần Tấn Dương cả. Ngược lại giống như chàng trai trẻ đối mặt với tình đầu đời của chính mình vậy, vội vàng, gấp gáp muốn nghe câu trả lời của đối phương.

      Đồng Thiên Ái nheo nheo mắt, cảm giác như quỷ kế của chính mình cuối cùng cũng thực được. Tên Tần Tấn Dương biến thái chết tiệt, cuối cùng lần này thế thượng phong ở trong tay .

      “Thiên Ái!” Tần Tấn Dương ảo não, rên rỉ gọi .

      “Nha….” Đồng Thiên Ái cổ họng tiếng (chỗ nãy mình pó tay ), chu chu cái miệng xinh xắn “Tôi căn bản đem chuyện kia để ở trong lòng! Tôi phải loại người mọn mà!”

      “…..” Tần Tấn Dương khựng người, có cảm giác chính mình bị này đùa bỡn.

      Đồng Thiên Ái sờ sờ bụng, cảm thấy có chút đói bụng. theo sau lưng là tên tên biến thái, tốt nhất nên ăn cơm cùng chỗ với . Thôi! Tốt hơn hết là vầ mà ăn mì gói vậy

      “Tôi muốn về nhà!” Đồng Thiên Ái ngiêng đầu, rống lên tiếng với Tần Tấn Dương. Tần Tấn Dương vội cầm lấy tay , quan tâm hỏi, “Em ăn cơm sao?”

      Đồng Thiên Ái định bụng “Nhìn thấy tôi ăn vào” rồi, nhưng tính toán hồi vội sửa lại lời “Tôi gạt đó! Tôi ăn cơm từ lúc sớm rồi!”

      “Ăn rồi sao?” Tần Tấn Dương cho là . Đồng Thiên Ái háy cái, lời nào. Dùng đầu óc suy nghĩ chút cũng biết là dối nha. Tan ca xong liền cùng mua quần áo, rồi dạo Đông dạo Tây, lấy đâu ra thời gian mà ăn cơm chứ! lúc nào trở nên ngu ngốc vậy? Đài Loan thủ lĩnh tổng tài gì chứ! Là thủ lĩnh kẻ ngu mới đúng!

      “Đợi !” Tần Tấn Dương dùng sức bắt lấy cánh tay “Em ở chỗ nay đợi tôi! Xe tôi để cách tay khá xa. Đợi tôi lấy xe, đưa em về nhà!”

      cần!” Đồng Thiên Ái chút nghĩ ngợi, mực từ chối “ cần làm phiền Tần tổng đưa tiễn! Phía trước chính là trạm xe, tôi ngồi xe buýt là có thể về đến nhà!”

      “Tôi đưa em về nhà!”

      Đồng Thiên Ái nâng lên nụ cười khách khí, như đinh đóng cột trả lời tiếng “ cần!”

      “Em…” Tần Tấn Dương trong lòng buồn bực.

      “Tôi rất tốt, cám ơn quan tâm!”

      “Đồng Thiên Ái!” Tần Tấn Dương có chút tức giận. này sao lúc nào cũng làm trái ý là sao “Em nhất quyết ngồi xe buýt về nhà đúng ? Em xác định sao?”

      Đồng Thiên Ái cao cổ, thẳng lưng sai!”. Dù có chết cũng ngồi xe của .

      “Được rồi! Em như thế vậy tôi cùng em ngồi xe buýt về nhà!” lần này, Tần Tấn Dương quyết định cùng chung đến cùng. Dốc lòng, kiên quyết muốn đưa về nhà an toàn.

      “Hả? Cái gì?” Đồng Thiên Ái tức giận dâm chân “Nè! có phải hay nổi điên vậy?”

      Tần đại tổng tài thực rảnh rỗi đến mức phát bệnh rồi sao? Chiếc xe MB số lượng có hạn chịu , tự dưng bay giờ còn muốn theo ngồi xe buýt. Trời ạ!

      "Cái gì à?" Đồng Thiên Ái tức bực dậm chân, "Uy! Ngươi có phải hay nổi điên à?"

      “Tần đại tổng tài! Kiểu người cao cao tại thượng như , từ đến lớn từng ngồi qua xe buýt lần nào chưa?”

      Lời của ràng vang lên bên tai nhắc điều. Đúng là từ đến lớn, chưa từng ngồi qua xe buýt lần nào. Đối với những thứ như vậy có lẽ bao giờ xuất trong cuộc sống chính mình. Nhưng mà bắt đầu từ bây giờ, những thứ được xem là bình thường như vậy lần lượt từng cái thưởng thức qua.

      Tần Tấn Dương cúi đầu, giống như là lời thề, hoặc giả là tự với chính mình “Đồng Thiên Ái! Tôi có cách nào sao xa! Tôi cũng phải là người cao cao tại thượng như lời em . Tôi cũng chỉ là người đàn ông bình thường mà thôi! Bởi vì thích em, cho nên tôi nguyện ý đuổi theo bước chân của em” xong, còn nở ra nụ cười thản nhiên, thân thiện.

      Đúng thế! Đuổi theo bước chân của ! Hiểu được cuộc sống của tiếp diễn như thế nào? Nếu như Tiêu Bạch Minh là cùng giai cấp với , vậy cũng muốn chính mình là người sóng vai vời . Ít nhất cách quá xa.

      Đồng Thiên Ái mím mím môi, trong lòng cách nào phủ nhận, chính mình bị những lời này của tác động đến. cũng chỉ là người bình thường, cũng có hỉ nộ ái ố của riêng mình. Khi nghe những lời này làm sao có thể động lòng được chứ.

      Nhưng là. . . . . .

      “Tần Tấn Dương! Tất cả đều là vô dụng mà thôi! Tôi và căn bản là thể. Chẳng lẽ hiểu sao? Để tôi nêu ví dụ cho ‘con mèo có thể cùng con chuột kết hôn sao?’”

      Đồng Thiên Ái cúi đầu, buồn buồn trả lời “ thể…. Hoàn toàn thể…”

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chánh văn chapter 129: thể bỏ rơi

      Edit : Quảng Hằng



      Tần Tấn Dương có loại cảm giác khóc ra nước mắt, nêu ví dụ sao lại kỳ quái như thế! Trời ạ! Dám đem họ so sánh ngang với chuột và mèo? Trong cái đầu bé của chứa gì trong đó!

      "Đồng Thiên Ái!" là nhịn được, đưa tay nhàng gõ cái đầu của , " phải mèo, mà em, càng phải là chuột! Nghe chưa?"

      Đồng Thiên Ái cúi đầu, gì.

      Nhưng là bên tai của mình, lại có hai thanh đồng thời vang lên.

      thanh giựt giây: Đồng Thiên Ái! Thừa nhận ! Mi đối với gã biến thái này, phải có chút cảm giác nào! ra dù ghét , đồng thời mình cũng bị hấp dẫn!

      thanh khác lại rất ràng cảnh cáo mình: Đồng Thiên Ái! Đừng dây dưa với gã biến thái này! Cho dù bây giờ là ta thích mi, đó cũng là tạm thời! chừng qua hai ngày, nhiệt tình của ta liền tiêu mất !

      Lưỡng lự phân vân, cho dù nghiêng về phía nào, cũng sụp đổ. . . . . .

      . . . . . .

      Ngẩng đầu lên, trấn định nhìn về phía .

      Mới vừa rồi xao động thôi, lòng của chợt trở nên bình tĩnh. Đúng Đồng Thiên Ái! Mi chỉ là bé con bình thường, bình thường đến mức thể bình thường hơn nữa! Có tài đức gì chứ?

      có bất kỳ lý do gì. . . . . . Có thể làm cho . . . . . . Thích mình dài lâu. . . . . .

      Lạnh gương mặt, mặt thay đổi , "Nếu Tần Đại tổng tài có rãnh rỗi như vậy, vậy cứ tiếp tục giày vò ! Chẳng qua tôi thanh minh trước, kết quả trận trò chơi này, nhất định thất vọng!"

      Tần phu nhân sao? Phải là thiên kim chủ tịch tập đoàn mới có thể sắm được vai diễn này!

      bé mồ côi, chỉ sợ là tiếp thụ nổi!

      "Vậy sao? có sao! rất có lòng tin! Bởi vì tin tưởng tình cảm của mình!" Ngay cả thổ lộ, đều là tự phụ như vậy.

      Đồng Thiên Ái sửng sốt chút, chu mỏ, tối nghĩa khạc ra mấy cái chữ, "Vậy —— tùy —— ——"

      Tần Tấn Dương nhìn thấy trong đôi mắt lóe lên chút gì đó, trong lòng mơ hồ cảm giác hiểu được. Con nhím này, sợ những gì, lo lắng những gì?

      Lòng của phụ nữ, sao lại khó khăn đoán như vậy?

      ". . . . . ." Chăm chú nhìn lát, dắt tay của , tới trạm xe buýt cách đó xa.

      Lần này, Đồng Thiên Ái phản kháng , cũng biết điều, rất nghe lời để cho dắt . Ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng cao ngất của .

      Có lẽ là bóng đêm Đài Bắc quá mức tối mịt mù rồi, hoặc có lẽ là ánh đèn dưới bóng đêm quá mức mê ly rồi, trong lúc nhất thời làm choáng váng mắt , bằng , sao lại cảm thấy có chút xao xuyến thế này……

      Mạnh mẽ bá đạo tỏ tình với , chỉ có thể bất đắc dĩ. . . . . .

      Trạm xe buýt.

      Các hành khách chờ sớm hơn chút, khuôn mặt hiển lộ thần sắc lo âu. Đám đông nhốn nháo, mắt thấy Tần Tấn Dương cùng Đồng Thiên Ái đến, rối rít quay đầu lại nhìn chăm chú.

      Đồng Thiên Ái cảm thán trong lòng lần nữa, đưa ra bàn tay còn trống đưa lên che mặt của mình.

      Ghét nhất trở thành tiêu điểm, nhưng cùng gã biến thái này ở chung chỗ, đoán chừng có cách nào mà trở thành tiêu điểm! ta quá hiểu được cách hấp dẫn ánh mắt người khác mà!

      Chẳng lẽ dáng dấp thực rất tuấn tú sao?

      Tay khẽ hé , để lại dấu vết quan sát ở bên cạnh.

      Áo khoác bị cởi ra, khoác ở người của mình. Đưa tay lên nhìn, dường như còn lưu lại nhiệt độ của . Đèn xe nơi xa, theo xe lái vào, ánh sáng chói mắt, khúc xạ mặt .

      Trong giây lát phát , ngũ quan của lại khí thế bức người như thế. Đôi môi mỏng, dường như là nhất định vì để cho người phụ nữ thương tâm. Mà ánh mắt của , phần ánh sáng hội tụ ở đáy mắt kia lại quyến rũ chết người đến như vậy.

      Cũng giống như nửa năm trước, lần đầu tiên ngồi ở trong xe Benz của .

      thể phủ nhận, quả thể phủ nhận, Tần Tấn Dương, xác thực có tố chất khiến người phụ nữ khuynh đảo. Huống chi, còn mang ánh sang rực rỡ dưới danh tiếng của " Tập đoàn Tần thị "!

      Suy nghĩ chút ! Giấc mộng của bao nhiêu người phụ nữ Đài Loan, nằm mộng cũng muốn gả cho !

      Nhưng bây giờ, lại còn cự tuyệt , hơn nữa, còn chỉ lần thứ nhất! Sợ rằng chuyện này nếu như cho người khác biết, người tin tưởng!

      Thậm chí ngay cả mình cũng bắt đầu tin, lại có thể cùng loại người cao cao tại thượng này nhấc lên quan hệ! Bây giờ còn càng ngày càng phức tạp!

      Kiếp trước nhất định lỡ làm gì có lỗi với , cho nên kiếp này bắt đầu triển khai"Trả thù"! Chẳng lẽ đây chính là"Nhân quả" như người ta ?

      Cách đó xa, đồng thời có hai chiếc xe buýt chậm rãi lái tới.

      Tần Tấn Dương trực giác nhận thức trước khi xe buýt dừng sát ở sân ga, nắm lấy tay của Đồng Thiên Ái, bất chấp tất cả, sải chân, muốn bước lên xe.

      " phải rồi! Gã ngốc này!" Đồng Thiên Ái mắt tinh liếc thấy số xe, kéo kéo đến chiếc xe phía sau, "Là chiếc này! Là chiếc phía sau này á!"

      ". . . . . ." Tần Tấn Dương buồn buồn , trong thanh có chút bất đắc dĩ, " lại từng ngồi qua xe buýt. . . . . ."

      Trái tim thoáng động tâm mới vừa rồi, khi vừa nghe những lời này lập tức tan thành mây khói. Đồng Thiên Ái! Mi phải thanh tỉnh! Mới vừa rồi sao lại có thể động lòng như vậy chứ?

      Nhất định phải kiên định lập trường mới được ! Đúng! Như vậy mới đúng!

      Hất tay của ra, lên xe. Đưa tay mở ra túi đeo lưng, móc ra mấy tiền xu, nhét vào máy bán vé tự động."Đông đông đông ——" thanh , tiền xu lăn vào.

      để ý tới người phía sau, vào trong chen lấn vị trí đứng vững.

      Cửa xe bị đóng lại, xe buýt vững vàng khởi động.

      Tần Tấn Dương nhìn chằm chằm máy bán vé tự động, nghiêng đầu liếc nhìn tài xế, cau mày, có chút ảo não, trầm giọng hỏi, "Có thể quet thẻ ?"

      Tài xế nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn lướt qua, " mang tiền xu à? Người có tiền? mang xuống xe !"

      ". . . . . ." Sao lại mất thể diện như vậy! Nhưng trong lòng từ từ dâng lên cơn tức giận, thế nào bị người khi dễ như vậy á! Dầu gì cũng là người mà dẫn tới a!

      Đồng Thiên Ái cắn răng, chen trở về bên cạnh , móc ra mấy tiền xu, nhét vào trong máy bán vé.

      "Tới đây cho tôi! Đừng giống tên môn thần cản trở cửa!" Lại gần bên cạnh , thấp giọng mà .

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chánh văn chapter 130: Văng ra ba mét

      Edit:Minoz2611

      beta: yunafr



      Xe buýt vững vàng chạy, tất cả phía trước đều chậm rãi lắc tại sau xe. Giống như bộ tranh màu nước rất nhạt rất nhạt, mơ hồ di tản điệu, xa hoa như vậy.

      Đồng Thiên Ái liếc nhìn người bên cạnh cái, cẩn thận từng li từng tí dịch sang chỗ trống bên cạnh mấy cm. Cố gắng cách xa chút, tuy chỉ có chút khe hở.

      “…….” Tần Tấn Dương chú ý cử chỉ mờ ám của , trong lòng chợt dâng lên ý nghĩ. Con nhím ghê gớm này, nghĩ như vậy là có thể cùng giữ được khoảng cách sao? đúng là ngây thơ có chút ít buồn cười!

      Lặng lẽ vươn tay, vững vàng ôm lấy hông . Đem lấy cả người hướng vào trong ngực mình ôm. Cảm thấy thân thể mềm mại, mâu thuẫn với thân thể mình.

      Chợt, tất cả các dục vọng của đàn ông đều bị đốt cho thức tỉnh.

      Đồng Thiên Ái ngờ được đột nhiên có cử chỉ như vậy, đợi đến khi phục hồi tinh thần lại, chỉ có thể nhịn. Nếu giống như lúc trước kêu to “Biến thái”, sợ rằng lại muốn trình diễn tiết mục “lão bà đại nhân” diễn ra vừa rồi.

      Vừa nghĩ tới kêu buồn nôn “Lão bà đại nhân”, đúng làm cho người ta rợn cả tóc gáy…….

      “Cảnh cáo ! Đem móng vuốt của lấy ra nhanh lên chút!” mặt vẫn duy trì mỉm cười, thanh là từ trong kẽ răng ép ra ngoài.

      Tần Tấn Dương hiển nhiên từ sáng sớm quyết tâm muốn nhìn , cái tay ôm eo còn cố ý nhàng nắm lại. Nghe được tiếng bên cạnh nín thở rên rỉ, lộ ra khuôn mặt cười tà.

      “Em bây giờ chỉ có lựa chọn, đó chính là ngoan ngoãn yên trong lòng của tôi!”

      Đồng Thiên Ái cắn răng, thể làm gì khác hơn là hấy cái.

      Hơn mười phút đường xe, cũng tính là dài. Nhưng mà đối với Tần Tấn Dương mà , cũng là vô cùng gian nan. Phải biết rằng người đàn ông nào có thể nhịn được khi ôm người phụ nữ mình thích ở trong lòng, lại vẫn có thể trình diễn “Chính Nhân Quân Tử”!

      Huống chi, đụng đến những tình nhân kia thời gian rất lâu rồi.

      Ai! Nhất định phải trong thời gian ngắn nhất đem mang về nhà! Nếu , có khả năng ở tương lai lâu nổi điên.

      Muốn hôn , uốn ôm , nghĩ ôm ngủ…….

      Khẽ cúi đầu, lại phát trong ngực biết từ lúc nào nhắm hai mắt lại.

      Hiển nhiên là quá mệt mỏi, dĩ nhiên cũng như vậy mà đứng ngủ thiếp .

      Cho dù là ngủ cũng quật cường để cho mình dựa vào lồng ngực . Thân xe thỉnh thoảng cũng lắc lư, cả người cũng lung la lung lay theo.

      Trong lòng thở dài, vô cùng êm ái đem đầu hướng vào lồng ngực mình.

      Còn phải qua bao lâu, cần bao nhiêu thời gian, rốt cuộc là vào thời điểm nào mới có thể làm cho thích mình đây…..

      Tần Tấn Dương………ngươi “Đường lấy vợ” như thế nào lại khá dài……

      “Ngô……..” Đồng Thiên Ái nỉ non tiếng, sâu kín thức tỉnh.

      Dạ ~ là ấm áp ~ thoải mái ~ tựa như Con Rối Kitty Miêu Miêu nhà ~ cững cùng dạng như vậy ~

      Đột nhiên, lập tức trợn to hai mắt, chợt lắc đầu cái, đợi nào…! Con rối rất lớn? vẫn còn xe buýt nha…! Con Rối từ đâu đến? phải đâu!

      Nghiêng đầu sang chỗ khác, thấy đôi mắt mang theo nụ cười.

      Đáy mắt , cùng với tầm mắt giao nhau trong nháy mắt, lóe ra tia dịu dàng. Trong mũi ngửi thấy được mùi nước hoa quen, cũng nồn đậm, mùi thơm rất nhạt.

      Cái loại hơi thở đó giống như là loại thực vật xinh đẹp, làm cho đáy lòng người ta nở hoa.

      “Tỉnh ngủ?........Ngủ tiếp lát !.......” Thanh trầm thấp sau tay vang lên.

      Chợt cảm thấy lỗ tai nóng lên, đúng vậy! chính là có bao nhiêu bản lãnh kia chứ! Chỉ là câu khiến mặt đỏ đến tận mang tai! Đợi nào…! Chờ chút! đúng!

      Tại sao có thể như vậy…… Đồng Thiên Ái …... Làm sao mi có thể như vậy……

      Nội tâm ngừng giãy dụa cùng rối rắm, ảo não liếc về phía ngoài cửa xe.

      “A………………” quát to lên, có chút ngại ngùng hướng tài xế hô: “Sư phụ! Có thể dừng xe trước mặt được ? Xin lỗi! Tôi qua đó đứng!”

      “Trạm tới mới được xuống!” thanh tài xế xuyên qua đám người nhàng tới đây.

      Đồng Thiên Ái thở phào cái, tức giận nhìn Tần Tấn Dương.

      lại có thể xui như vậy? (?????) Này! Lát nữa còn phải trở về! Cái tên biến thái đáng chết này! Nếu phải vì , hôm nay liên tiếp hai ba lần xui xẻo như vậy!

      là tức chết !

      “………” Tần Tấn Dương gì, tuyệt đối trầm mặt. Nhận được ánh mắt oán giận của , lộ ra nụ cười vô tội.

      Xe buýt rốt cuộc cũng dừng lại ở sân ga, Đồng Thiên Ái hất cánh tay vòng qua eo, sải bước xuống xe.

      Tấn Tấn Dương mắt mang theo ý cười, rất an phận buông lỏng tay ra, có lại dây dưa với , theo sau xuống xe. Thời điểm nên “buông tay” nên “buông tay”, quy tắc này rất hiểu!

      Từng dãy cửa hàng, nhìn lại đường chỉ thấy vài cửa hàng tiện lợi vẫn còn sang đèn. Suốt đêm buôn bán, giống như là đèn đường chiếu sáng Đài Bắc ban đêm.

      Hai người trước sau, người phía trước bước chân rất gấp lại rất , phía sau bước chân lớn lại rất chậm.

      Đồng Thiên Ái nín thở, quay đầu: “Này! có thể về! Đừng theo tôi nữa! Trước mặt chính là nhà tôi! nhanh !”

      “……..” Tần Tấn Dương nhìn về phía trước, tầm mắt lại chuyển tới mặt : “ phải còn chưa tới Cao Ốc em ở sao?”

      “Con người này sao có thể ‘tính toán chi li’ như vậy!” Như vậy “Khu môn” người đàn ông này cách Cao Ốc ở 100m!

      Tần Tấn Dương gật đầu cái, tới trước người , kiên quyết : “Tôi muốn nhìn thấy em lên lầu, sau đó tôi trở về!”

      Muốn chết! Cái gã biến thái này thế nào lại cùng dạng với bò?”

      “Hừ! muốn cứ ! Chỉ là cách xa tôi ba mét!” Trừng mắt liếc cái, xoay người bước đến phía trước.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 131: Trừng phạt chỉ là cái cớ mà thôi!

      Edit: Minoz2611





      Cuối cùng, dọc theo con đường đó cũng về tới nhà.

      đứng nguyên tại chỗ, xoay người mỉm cười với tên biến thái phía sau:" Tổng giám đốc Tần, tôi về tới nhà. biết có thể quay về được chưa?"

      " À! Đúng rồi, có cần tiền xu ? Có cần tôi cho mượn mấy đồng ?" Dù là lúc nào chăng nữa cũng quên châm biếm .

      Tần Tấn Dương nhún vai cái, hất mặt như trẻ con:" cần. Cùng lắm là tôi gọi Quan Nghị tới đón!"

      Quả nhiên là người có tiền! Nhìn xem! Nhìn xem! Dù thế nào cũng có xe đưa xe đón. Đồng Thiên Ái, người đàn ông trước mặt mày tuyệt đối phải là người cùng đẳng cấp với mày.

      biết phải làm sao nữa, đối với thực tế bày ra ngay trước mắt, khỏi cảm thấy có chút mất mác.

      "..." Tần Tấn Dương quay đầu lại, nhìn thấy cúi đầu, bộ dáng trầm mặc, gì.

      sao? Vừa nãy còn rất hứng thú mà ngay lập tức lại buồn bực vui? Sao lại có thể thay đổi nhanh như chong chóng vậy cơ chứ! Cơ bản là muốn hiểu được chăng!

      " Mau lên ! Vửa nãy em ngủ gật xe đó, về nhà tắm rồi ngủ 1 giấc ngon !"

      Giọng của , gần với .

      Đồng Thiên Ái ngẩng đầu lên, thấy gương mặt tuấn tú của tràn ngập quan tâm. biết Tần Tấn Dương tới bên cạnh từ lúc nào mà cúi đầu nhìn .

      " Tôi biết rồi, cần phải nhắc! Giờ này ai chẳng buồn ngủ!" Trong lòng tuy có chút rung động nhưng lại ra những lời lòng.

      Đối phó với kiểu " vui buồn thất thường' này, giám đốc phong tình cũng nên thông mình thêm 1 chút, nên lựa chọn tỉnh táo mà đối đãi với bé con. Bổ sung thêm chút, này, bỏ mấy phần của các nàng mê trai!

      nhìn , nở nụ cười 3 chấm, trấn định xoay người, về phía khu trung cư.

      " Thiên Ái!" Tần Tấn Dương bỗng nhiên gọi to.

      Đồng Thiên Ái quay đầu lại, bước nhanh hơn, quyết tâm thèm để ý tới lời của .

      Con nhím này ghê gớm!

      " Tôi gọi em..... Em nghe thấy à...?" bước bước dài lên, đưa tay giữ lấy tay , lại lần nữa ôm trọn trong lòng mình.

      Đột nhiên, muốn ôm . Cảm giác đó mãnh liệt, như là muốn ăn vậy.

      Đồng Thiên Ái thể tiếp tục giả bộ lạnh lùng, bắt đầu phản kháng:" Cái tên biến thái chết tiệt này, sao lần nào cũng chỉ xài chiêu này thế hả! Buông tôi ra mau. hiểu được tiếng người sao?"

      Nơi này là khu trung cư, bị nhiều người thấy hay! ta biết giữ tiết lễ trước mặt mọi người sao? Đúng là giám đốc lắm tiền có khác, liền tập tính cũng Tây Dương hóa!( cái chỗ này e hiểu)

      Ôm ôm ấp ấp ta biết xấu hổ!

      " Em đừng lôn xộn! Tôi chỉ ôm phút thôi!" Tần Tấn Dương tựa đầu vào cổ .

      Ngửi mùi hương tóc , thào :" Ngày mai tôi bay sang Canada, tuần nữa mới có thể gặp em. Hôm nay cho tôi ôm chút thôi, nếu tôi điên mất!"

      Quả nhiên, sau khi nghe xong, giãy giụa của có xu hướng ngừng lại.

      Lại lần nữa run động, mềm lòng rồi.... người phụ nữ nào có thể cự tuyệt lời đề nghị của , càng có được dịu dàng này.

      Nhưng, cũng phải là những tình nhân trước kia của !

      " Chuyện phát điên liên quan gì tới tôi?" Đồng Thiên Ái hét lên, " Tốt nhất nên điên , tới bệnh viện tâm thần . Về sau đừng tới làm phiền tôi nữa."

      Tiếng thở dài rất , hàm chứa cảm giác bất đắc dĩ.

      Tần Tấn Dương rốt cục cũng nới lỏng vòng tay, nhìn :" Lời này của em làm tôi thấy vô cùng khó chịu. Nên tôi trừng phạt em cái."

      " nghĩ cái gì đấy?" cảm thấy có gì đó nguy hiểm...

      Vừa mới dứt lời, Tần Tấn Dương chợt chúi đầu, hôn lên môi . Nụ hôn dịu dàng triền miên, có trời mới biết, khát vọng từ lâu là muốn hôn tới mức nào.

      Trừng phạt à, đó chỉ là 1 cái cớ mà thôi! Vì hành động của mình, phải tìm lí do danh chính ngôn thuận!

      "...." Bị hôn, có chút choáng vang, đầu óc bỗng trở nên trống rỗng...

      Đôi mắt có chút mê ly kia chợt trợn to. Trong nháy mắt, dùng toàn bộ sức mình, hung hăng đẩy Tần Tấn Dương sang sang bên.

      Bởi vì, nhìn thấy người đứng nghiêm trang ở phía trước ------- Tiêu Bạch Minh.

      Tần Tấn Dương kinh ngạc vì sức lực trong chốc lát kia của . Nhưng khi nhìn vào mắt . thấy chăm chú nhìn về phía sau lưng mình trực giác chuyển ra phía sau, cặp mắt chứa tức giận.

      Dường như cố ý, đưa tay ôm lấy bả vai Đồng Thiên Ái, công khai biểu thị quyền sở hữu của mình.

      Mà ánh mắt của , bắn thẳng về phía Tiêu Bạch Minh.

      " Ang buông tôi ra! Nhanh lên! Bạch Minh hiểu lầm bây giờ." Đồng Thiên Ái gấp gáp, dùng sức mà tay mà đem tay để vai mình đẩy ra.

      Trời a! Làm sao bây giờ! Trường hợp này, sao lại có thể xuất cơ chứ?

      Nay, nên mua miếng đậu phụ để đạp đầu chết mới đúng! Trường hợp này...!

      Thậm chí, Bạch Minh có thể nhìn thấy cảnh cùng gã biến thái này hôn nhau, bảo phải đối mặt với ấy thế nào đây? Nghĩ nghĩ lại, trong đáy lòng tỏa ra áy này vô cùng.

      Tiêu Bạch Minh đứng lẳng lặng tại chỗ, nhìn hai người lôi lôi kéo kéo. Trong ánh mắt, tức giận biến mất, trong lòng đột nhiên xuất ưu thương.

      Chắc là bị chấn hám, trong lòng cảm thấy chút mất mác.

      Thiên Ái, chưa bao giờ biểu như thế trước mặt .

      vĩnh viễn chỉ biết nghe lời, lâu cũng làm cho sinh ra ảo giác. ra có hay , đều tốt cả.

      Tại sao mỗi lần đụng tới Tần Tấn Dương, ấy liền thay đổi tới mức tinh thần phấn chấn, còn là bé rụt rè kia. Giống như bình thường khi bé ấy vui cười, nghịch ngợm.

      Tiêu Bạch Minh. chẳng lẽ mày tình nguyện đứng bên à....

      "..." như thế được, người đàn ông này mang tới hạnh phúc cho Thiên Ái được.

      Sau khi trấn tĩnh lại, rốt cục ta cũng bước tới chỗ bọn họ.

      Ngẩng đầu lên, nghênh đón ánh mắt dọa người kia. Mặc dù nội tâm hiểu rằng mình thể đối đầu với ta, nhưng vẫn muốn tranh thủ cơ hội duy nhất này...

      Chỉ là, Đồng Thiên Ái...

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :