1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Chủ tử xấu xa

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954


      nhân vật đơn giản, chỉ cần cho y số tiền cùng với nữ nhân hơi có tí sắc đẹp, y do dự mà đáp ứng ngay rằng dây dưa với Hồng Liên nữa.

      Nguyệt Hiên Hoa lại nhàng hôn lên chóp mũi xinh xắn của nàng, trong lòng khỏi thầm nghĩ, tiểu nữ nhân đáng thương này tưởng rằng có thể cả đời theo vị hôn phu được ước định hôn ước kia, nhưng ngờ rằng nàng bị vận mệnh vô tình đùa cợt, rồi bị từ bỏ cách tàn nhẫn.

      Hồng Liên à, ra nàng nên sớm nhận mệnh thôi, nàng theo ta bởi chúng ta cùng dạng người, đều là những kẻ bị vứt bỏ.

      nằm xuống, dùng thân thể và bàn tay to lớn của mình mềm kéo nàng ôm vào lòng, đây là hành động mà chưa từng biểu ra với nàng hoặc là ở trước mặt những người khác. Nhìn mái tóc đen rối tung của nàng xõa dài cánh tay , như là dây tơ cột chặt vào mê võng......

      Nguyệt Hiên Hoa lẳng lặng trầm tư trong chốc lát, rồi mới cầm lên túm tóc bạc của cùng chút tóc đen của nàng, kết lại thành mối, sau đó mới thỏa mãn nhắm mắt lại, chìm vào trong mộng đẹp vô cùng ngọt ngào.

      Ta thề, bao giờ có người nào vứt bỏ chúng ta nữa. Nguyệt Hiên Hoa lập lời thề sâu sắc.

      --------------------

      Sáng sớm hôm sau, Hồng Liên vừa thở hổn hển vừa chạy đến hậu hoa viên, phát mặt khóm hoa lục bách hợp* trân quý ở trong vườn còn đọng bọt nước lung linh, chứng minh chúng nó vừa mới được người ta tưới nước. (*lục bách hợp: dạng hoa loa kèn, hoa lily)

      Vậy người đâu rồi?

      Lúc nàng nhìn quanh quất tìm kiếm, phía sau lưng truyền đến thanh trầm thấp, “Ta biết muội đến.”

      Hồng Liên lập tức quay đầu nhìn sang hướng truyền đến tiếng , nhìn thấy người mà nàng muốn gặp tựa người vào thân cây, quan sát cách chăm chú cây kiếm cầm trong tay, giống như cây kiếm này là người bạn vô cùng thân thiết với rất cần che chở cẩn thận.

      “Lôi đại ca, muội sợ rằng huynh mất rồi.”

      “Ta biết muội muốn gặp ta, cho nên trước khi rời , ta nhất định phải ngoan ngoãn chờ muội chứ.”

      Hồng Liên thập phần vui vẻ. khó có thể hình dung Lôi đại ca có thể biểu săn sóc như vậy, nếu nhìn bề ngoài lạnh lùng, hình tượng nam nhân khó tiếp cận của , tuyệt giống chút nào.

      “Lôi đại ca, cám ơn huynh. Bọn họ tốt ?”

      “Đều tốt lắm.”

      Lúc nàng bị bắt cóc, những người xấu bụng tuy hiểu được nguồn cơn việc, cũng hiểu chuyện Nguyệt Hiên Hoa cầu dùng thân để báo ân cứu mạng nên đồn thổi lung tung, cha mẹ của nàng bởi luôn coi trọng gia thế môn phong nên chịu nổi những lời đồn đãi chuyện nhảm đó, liền họp toàn gia tuyên bố rằng Hồng Liên bỏ xứ biệt biết nơi nào, cũng tuyên bố từ bỏ cần nữ nhi như nàng.

      Nhưng bởi vì Hồng Liên vốn hiếu thuận nên vẫn khỏi lo lắng cho cuộc sống của cha mẹ cùng tiểu muội, tiểu đệ. Nhưng Nguyệt Hiên Hoa cũng thích nàng dây dưa dứt với những người vứt bỏ nàng, bèn nghiêm khắc ngăn cấm nàng hỏi hoặc là nhắc tới người nhà.

      Nhưng mà dù sao cũng là người nhà, cho dù bọn họ có đối xử tàn nhẫn với nàng như vậy, chẳng những đứng bên nàng lúc nàng khó khăn nhất, ngược lại khi nghe được nàng bị Nguyệt Hiên Hoa mạnh mẽ bắt mang , liền bỏ nàng mà chạy trốn mất tăm mất tích, thế mà bảo sao nàng lại hận?

      Thậm chí, chính miệng Nguyệt Hiên Hoa còn cam đoan với nàng rằng, chỉ cần để cho tìm được người nhà của nàng, giết bọn họ để thay nàng trả mối hận trong lòng.

      Nghe thấy lời như thế, Hồng Liên phát nỗi oán hận bị vứt bỏ của nàng lập tức biến mất ít, bởi vì nàng hiểu được rằng được làm được, bởi thống hận của đối với những kẻ dễ dàng vứt bỏ người khác to lớn hơn rất nhiều so với bất luận kẻ nào.

      Đối với , hành động này còn muốn tàn nhẫn hơn so với việc giết người.

      Cho nên ở trước mặt , nàng hề đề cập tới việc thương nhớ gia đình cùng nỗi sầu muộn vì được gặp người thân, nhưng ở trong lòng nàng lại mang đầy hoài niệm về người cha nghiêm túc, nương ôn nhu, còn có tiểu đệ, tiểu muội đáng .

      Hết thảy những tình cảm này đều bị Lôi đại ca thấy được trong mắt nàng, thế là có ngày, liền chủ động rằng khi ra ngoài làm nhiệm vụ, thuận tiện thay nàng tìm hiểu chút tin tức của người nhà.

      Hồi mới đầu, Hồng Liên còn tự nhủ rằng chỉ cần biết bọn họ bình an vô là tốt rồi. Nhưng mà dạo gần đây, chắc có lẽ bởi vì Nguyệt Hiên Hoa đặt lên nàng áp lực ngày càng lớn, nên càng làm nàng thêm nhớ tới gia đình ấm áp, hình ảnh những người thân, cùng những chuyện vui mà họ từng xẻ chia.

      Nhất là tiểu muội đáng , thân hình beo béo phúng phính tròn ôn nhu mềm mại ôm lấy nàng, để tiếp thêm cho nàng sức lực và cũng để an ủi nàng.

      Mỗi buổi tối lúc ngủ, bởi vì nàng tưởng nhớ người thân mà nước mắt thấm ướt gối nằm. Cũng may là Nguyệt Hiên Hoa khi ngủ thích có người nằm cạnh chung chăn, cho nên mới cho phép nàng có riêng phòng cho mình, có thể mình theo đuổi những cảm xúc riêng tư.

      “Tiểu muội có lớn lên chút nào ? Tiểu đệ bắt đầu được học bài chưa? Nương còn thường đau đầu ? Chân của Cha đỡ nhiều rồi chứ? Muội nhờ huynh mang lễ vật tới, họ có nhận ? Họ có vui vẻ ? Họ có......” Hồng Liên liên tiếp đặt ra đống lớn câu hỏi, rồi bởi vì nhìn thấy ánh thương hại trong mắt Lôi mà thanh mỏng manh dần, “có nhớ muội ?”

      Nước mắt nhịn được mà đảo quanh. ra bọn họ căn bản là nhớ đến nàng.

      “Tiểu Liên, hãy coi như muội xuất giá !”

      Giọng của Lôi đại ca càng ôn nhu lại càng đả thương người.

      Nàng cố gắng hít sâu vào để cho nước mắt trào ra, nhưng càng cố gắng muốn áp chế lại càng ngăn cản được, chúng vẫn rơi xuống dưới, từng giọt từng giọt dính vào quần áo của nàng.

      Lôi đành lòng để mặc nàng, nên buông kiếm trong tay ra, đến trước mặt rồi nhàng vỗ vỗ bả vai của nàng, tỏ vẻ an ủi, “Đừng khóc, có đôi khi con người ngu xuẩn như vậy đấy, chỉ vì tin theo ý tưởng của người khác, mà nhìn thấy mình mất cái gì.”

      “Nhưng mà...... Bọn họ...... cần muội...... Muội...... Muội.....” Hồng Liên tựa cả người vào bờ vai cường tráng của Lôi đại ca mà khóc nức nở.

      Lôi nhàng ôm nàng, trong lòng cảm thấy cảm thông vô hạn đối với nữ nhân nhắn này. Nhìn nàng lại khiến cho nhớ tới muội muội của mình, tuy thân thể suy nhược nhiều bệnh tật nhưng vẫn sống rất vui vẻ so với bất luận người nào khác, cứ việc mặc kệ thân thể đau đớn mà cố gắng kể chuyện cười cho nghe, bởi vì hy vọng khuôn mặt lúc nào cũng thay đổi của đại ca mình có thể thêm nhiều nụ cười hơn chút.

      Nhưng làm sao mà cười được, thiếu niên mười lăm tuổi cùng tiểu nương chỉ mới tám tuổi, nội việc kiếm sống đủ để sinh tồn cũng vất vả, huống chi tiền thuốc men cho muội muội lại là con số chi trả khổng lồ.

      Khi đại phu của cửa hiệu thuốc bắc tiếp tục bán thuốc bởi đủ tiền, giống như là bị người ta nhốt vào vực sâu tuyệt vọng, nhưng vì bệnh tình của muội muội thể cứ buông tay để cho xuống dốc, nên bắt đầu trộm này trộm nọ, rồi bị người bắt được.

      Ngay tại thời điểm bị người ta đánh đến thiếu chút nữa là chết tươi, Nguyệt Hiên Hoa xuất .
      Bạch Phụng thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954


      vĩnh viễn cũng quên được khoảnh khắc mà Nguyệt Hiên Hoa xuất ấy làm cho biết bao nhiêu người sợ hãi, cần phải cũng bị dọa sợ hãi, chỉ là còn khí lực đâu mà đào tẩu thôi.

      Khi gương mặt nửa người nửa quỷ kia kề sát vào , Lôi có cảm giác giống như là mình bị tử thần lạnh lùng chăm chú nhìn ngó, và nghĩ rằng mình sắp chết đến nơi rồi.

      “Vì sao ngươi ngu như vậy?”

      thiếu niên thân hắc y đầu ánh bạc lẳng lặng trách cứ, làm Lôi sửng sốt chút rồi mới từ xấu hổ chuyển thành giận dữ.

      “Nếu ngươi thích mắng ta vì sao chịu học hành cho giỏi, vậy ngươi tiết kiệm nước miếng ! Ngươi căn bản đâu có biết là ta muốn cùng đường rồi.” Khuôn mặt của Lôi lúc này bầm dập đầy máu y như cái đầu heo, chuyện cũng động đến vết thương ở miệng mà đau đến nhíu mày nhăn mặt.

      nửa khuôn mặt xinh đẹp lộ ra nụ cười đầy huyễn hoặc dụ người, nửa khác lại ra nét trào phúng tàn nhẫn, Nguyệt Hiên Hoa thào : “Cùng đường? Cùng đường? Cùng đường......”

      “Ngươi bị bệnh thần kinh à?” Cứ lặp lặp lại hai chữ này mấy lần, cứ như là nhấm nháp thưởng thức cảnh đẹp ý vui trong đó vậy, lại càng giống như là nhạo báng , nên cơn tức của Lôi nhịn được mà bùng phát.

      “Ta chửi ngu là bởi vì ngay cả làm chuyện xấu mà còn để cho bị bắt.”

      “Hừ!” Lôi khinh thường quay đầu chỗ khác.

      “Nếu...... Ta có thể giúp ngươi giải quyết tình cảnh khốn khổ này của ngươi, ngươi tính hồi báo ta như thế nào?”

      Lôi thể tin rằng mình nghe được điều này.

      Có điều thần kỳ như vậy sao? Nhưng ràng cầu xin Ông Trời cứu mạng, chỉ cần có thể cứu muội muội của , muốn cả đời làm trâu làm ngựa đều cam tâm tình nguyện, nhưng mà vì sao kẻ đáp ứng lại lời khẩn cầu của lại trông giống như là la sát đến từ địa ngục?

      “Nếu ngươi có thể giúp ta, muốn linh hồn của ta cũng được.”

      Cứ như vậy, dùng tự do cuộc sống của mình để đổi lấy sinh mệnh của muội muội, mà những bệnh tật xưa nay của muội muội cũng được đại ca của Nguyệt Hiên Hoa phục thuốc trị liệu cho đến khi khỏi hẳn.

      Mãi cho đến năm kia, bởi vì muốn thay hái những trái mơ ngon lành cao để làm mứt mơ hoa quả, muội muội leo lên cây mơ cổ thụ, nhưng lại cẩn thận tuột tay rơi xuống, tử vong tại chỗ.

      ôm chặt lấy thân hình dần dần lạnh như băng của muội muội, khuôn mặt của muội muội lại mang đầy vẻ tươi cười vui vẻ đến khó có thể quên được, giống như còn gì tiếc nuối thế giới này.

      Muội muội còn gì tiếc nuối, nhưng lại có.

      Cho nên có thể cảm nhận được nỗi thống khổ khi mất người thân của Hồng Liên.

      “Tiểu Liên, nếu muội muốn quay về nhà để ở bên cạnh người thân, ta có thể thay muội cầu tình thử xem sao.”

      “Có thể chứ?” Hồng Liên nâng khuôn mặt nhắn lã chã nước mắt lên, khát vọng nhìn , “nhưng tha cho muội.”

      thương tổn muội đâu, là người hiểu muội nhất đó.”

      Hồng Liên lắc đầu, nghẹn ngào lẩm bẩm, “ thả muội ra đâu, rồi, mà luôn luôn được làm được, thả cho muội trở về sống bên cạnh người thân đâu.”

      Xem ra, nàng rất sợ hãi. Cũng khó trách nàng được, bởi vì chủ tử từ khi gặp được nàng liền thay đổi thành người hoàn toàn khác, có chút gì bình tĩnh như trước kia, ngược lại, lại giống như là tiểu hài tử bốc đồng, phát tiết bừa bãi thân thể của nàng những tình cảm của chính mình.

      Điều này càng thêm thể vị trí trân quý của Tiểu Liên, chỉ sợ đời này chỉ có mình nàng là có thể có lực tác động sinh tử lên chủ tử luôn luôn phong bế chính mình kia mà thôi!

      “Đừng khóc, Lôi đại ca thay muội xin thử xem. Nhưng mà muội phải đáp ứng Lôi đại ca việc, trong thời gian này, muội đừng tiếp tục chọc cho chủ tử phát giận nữa, đối xử với tốt chút, ...... rất xem trọng muội đó.”

      Nhớ tới nhiệm vụ mà chủ nhân giao phó cho là có thể biết được rằng chủ nhân cho phép bất kỳ người nào được thương tổn Tiểu Liên. Nhưng thực hành động tuyệt đối như vậy có đúng là vì Tiểu Liên hay ? cũng ràng cho lắm.

      căn bản là đem muội biến thành đối tượng để bắt nạt, lúc nào cũng thấy muội vừa mắt, hết xét nét bên đông rồi lại quản bên tây. Muội rất ghét .” Nàng giống như là tiểu nương làm nũng với đại ca, mách cho nghe chuyện thằng bé tinh quái nào đó chọc ghẹo nàng. Nhưng nàng cũng ghét Nguyệt Hiên Hoa như những lời nàng vừa thốt ra, nàng thế chỉ là hy vọng đừng tiếp tục bắt nạt nàng như vậy nữa, đừng những lời làm cho nàng rất khó chịu hoặc là đừng gây ra chuyện gì làm cho nàng khó khăn nữa mà thôi.

      Bàn tay to của Lôi nhàng ôm lấy khuôn mặt nhắn long lanh giọt lệ của nàng, ôn nhu : “ nam nhân thẹn thùng đó thôi. Ta biết lâu như vậy, tuy rằng cũng thường thấy những lời hay hành vi mất tự nhiên của , nhưng cũng có thể rằng phải là người xấu. Nếu muội đừng sợ , kiên nhẫn tìm hiểu thêm về , biết người ôn nhu tốt đẹp cỡ nào.”

      Nước mắt Hồng Liên chỉ còn ầng ậng, thanh có chút khàn khàn : “Muội biết là ân nhân cứu mạng của huynh.”

      riêng gì ta mà còn có muội muội của ta nữa, cho nên cho dù có là ác ma muốn tới để đàm phán điều kiện chăng nữa, ta cũng vĩnh viễn cảm kích việc vươn tay ra giúp đỡ lúc xưa.”

      Tình huống của Lôi đại ca với của nàng là giống nhau, nếu lúc đó phải là , chỉ sợ giờ đây nàng trở thành đồ chơi cho nam nhân, rước nhiều nhục nhã vào người rồi tự sát mà chết, còn sống thế giới này nữa.

      tại, tuy rằng đổi từ khả năng bị rất nhiều nam nhân đùa bỡn thành phục vụ duy nhất cho , nhưng ít nhất cũng giữ lại được tôn nghiêm của nàng, trong loại việc này, dù chỉ giữ được tia tôn nghiêm mà thôi cũng đủ chống đỡ cho mưu cầu sống sót của nàng.

      “Muội biết lòng của muột rất biết ơn, nhưng mà......”

      “Đừng chấp nhất những gì mà mắt muội thấy, mà hãy dùng tâm của muội để cảm thụ, muội hiểu được là đừng nhìn bề ngoài có vẻ xấu xa hư hỏng của người nào đó, hay là từ lãnh khốc vô tình mà cố ý khoác lên vỏ ngoài của mình, mà hãy nhìn kỹ trong từng thời điểm xem làm những gì? Hoặc là...... vẻ mặt của như thế nào.”

      “Vẻ mặt?”

      “Đúng! Sau khi dỡ bỏ hết thảy những ngụy trang mà khoác lên người khi đối mặt với mọi người kia, cái này mới là thể chân nhất.”

      Ngay tức thời Hồng Liên thể nào hiểu hết những lời mà Lôi đại ca , mà cũng chẳng còn thời gian để nàng tìm hiểu thêm, bởi vì cái ân nhân cứu mạng mà hai người thảo luận với nhau kia lẳng lặng xuất phía sau hai người......

       
      Bạch Phụng thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954


      Chương 5

      “Ta nhớ người mà ngươi ôm trong lòng kia là nữ nhân của ta.”

      Thanh lạnh như băng mang đầy vẻ trào phúng đột ngột vang lên ở phía sau hai người. Hồng Liên và Lôi cùng đồng loạt quay đầu lại mới phát Nguyệt Hiên Hoa mặt chút thay đổi đứng ở nơi đó, đôi mắt xinh đẹp lại mang ánh lạnh lùng trừng mắt nhìn đôi bàn tay của Lôi ôm lấy mặt cùa Hồng Liên.

      phải ngươi có nhiệm vụ quan trọng cần chấp hành sao?” Nguyệt Hiên Hoa chậm rãi tiêu sái gần, rồi vươn tay cầm lấy tay phải của Hồng Liên kéo mạnh về phía mình, cũng chẳng thèm để ý rằng như vậy có làm nàng đau hay , mà chỉ tuân theo ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ, ôm lấy bả vai của nàng.

      Nhìn thấy động tác vô thức tự chủ được này của chủ nhân, chỉ sợ rằng ngay chính bản thân chủ nhân cũng nhận thức được rằng mình thích Hồng Liên đến độ nào, vượt qua cả tri thức nhận biết mà sở hữu, đây là kiểu cách của Vua Sư tử muốn bảo hộ con sư tử cái xinh đáng .

      Lôi nhàng nhún vai, rồi mới nhìn sang khuôn mặt nhắn biểu lộ ra vẻ áy náy sâu sắc, mỉm nụ cười vốn khó thấy khuôn mặt , “Ta thấy sắc mặt Tiểu Liên tốt lắm, sợ là sinh bệnh, cho nên mới muốn quan tâm hỏi thăm nàng chút, xem nàng có ăn ngon ngủ tốt hay .”

      “Có ta ở đây, cần ngươi quản nhiều việc.”

      “Vậy sao?”

      “Nếu ngươi có nhiều thời gian rảnh rỗi để quan tâm nữ nhân của ta như vậy, sao nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ mà ngươi nên hoàn thành .” Nguyệt Hiên Hoa lạnh lùng ra lệnh.

      Lôi vẫn mỉm cười, lại quay sang thêm với Hồng Liên, “Chờ ta trở lại, ta nhớ mang muội ăn món điểm tâm mà muội thích nhất.”

      “Cám ơn Lôi đại ca.” Hồng Liên giọng trả lời, lại bị cái bàn tay to cầm tay phải của nàng nhéo mạnh cái, làm nàng tuy đau nhưng lại dám kêu ra tiếng.

      Nhìn bóng dáng của Lôi đại ca nhanh chóng biến mất, Hồng Liên phát hóa ra mình cũng muốn huynh ấy rời , bởi vì điều này có nghĩa là nàng lại phải mình yếu ớt mặt đối mặt với Nguyệt Hiên Hoa.

      Hồng Liên hít hơi sâu, rồi dùng giọng khách khí xa cách với : “Ta chuẩn bị cơm trưa.”

      “Đây là cái gì?”

      nắm tóc sợi trắng sợi đen đan xen kết chặt vào nhau lẳng lặng nằm ở trong lòng bàn tay , nàng đột nhiên giật thót trong lòng.

      phải ta cố ý cắt tóc của ngươi, chẳng qua chúng nó cứ xoắn xuýt cùng chỗ, ta cách nào tháo ra được, mà lại sợ động đến giấc ngủ của ngươi, cho nên......” Hồng Liên vội vàng giải thích, “Đừng lo, ta có cắt quá nhiều tóc của ngươi đâu, nhìn kỹ căn bản cũng nhìn ra đâu.”

      Nàng mới vừa xong cả người bị kéo đến trước mặt , cánh tay cứng như sắt ôm chặt lấy nàng, làm nàng gần như thể hô hấp.

      “Ngươi vì muốn mau chóng chạy tới gặp tình nhân của mình, ngang nhiên dám cắt cụt tóc của ta, phải chăng ngươi muốn sống nữa?”

      “Ta có.” Nàng phải như vậy.

      “Đừng mơ tưởng hão huyền, nếu ngươi tưởng rằng lợi dụng đến phản kháng ta, ta cho ngươi thực được ý định đó đâu.”

      “Ta có, thực chỉ đem ta trở thành muội muội chết, ta cũng chỉ xem giống như đại ca của mình, ngươi nên suy nghĩ bậy bạ.” Hồng Liên lo lắng sợ suy đoán lung tung rồi lại ảnh hưởng đến an toàn sinh mệnh của Lôi đại ca.

      Nam nhân này, nếu có cái gì mà thuận tâm của , cũng khó đoán là làm ra những chuyện gì.

      “Bộ ngươi biết có triệu chứng ‘luyến muội tình kết’ (= em ) sao?”

      Hồng Liên hơi hơi mở to hai mắt, “Cái gì?”

      “Ta lo chuyện liệu có phản bội ta hay , nhưng ra người nên lo là ngươi. Nếu ngươi muốn dụ dỗ , ràng nên tự lo lắng chút , bởi vì ta bỏ qua cho ngươi đâu, hơn nữa cũng tuyệt đối có cơ hội giữ lại mạng sống.”

      “Ngươi cần hươu vượn.”

      trả lời, chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn chăm chú vào nàng, giống như nàng là nữ nhân hạ lưu đến cùng cực, chỉ cần có nam nhân nào đó là liều lĩnh dán sát vào mà chàng chàng thiếp thiếp.

      là rất đáng giận!

      Nàng dùng sức đẩy ra, rồi quay đầu chỗ khác.

      Nguyệt Hiên Hoa ngăn cản nàng, vẫn lẳng lặng nhìn nàng như cũ, dường như vui vẻ khi nhìn thấy nàng tức giận đến phát run cả người.

      “Ngươi cần lo lắng, nếu ta đáp ứng lấy thân báo đáp, thân thể của ta cũng chỉ phục vụ cho mình ngươi.”

      “Tốt nhất là như vậy.” tàn nhẫn trả lời.

      Hồng Liên câu xoay người rời . Nàng thể tiếp tục ở cùng chỗ với nam nhân này, nếu nàng nhất định chịu nổi mà phát tiết giận dữ.

      Nàng cố gắng chạy mạch đến phòng bếp, dùng sức đóng mạnh cửa lại, sau đó cả người như mất hết sức lực mà xụi lơ tựa vào cánh cửa, có cảm giác rằng mình sắp thở nổi.

      Đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy nàng thích bị chú ý sát sao như vậy, bị người ta cần như vậy, bị chiếm hữu như vậy, nhưng người kia cũng đâu phải tình thích nàng, chẳng qua là đem nàng trở thành đối tượng xuất dục mà thôi.

      Lúc trước buộc nàng lấy thân báo đáp, ra là bởi vì vừa vặn cần có cái kia, hết thảy trùng hợp như vậy, liệu có thể là vận mệnh an bài ?

      Hay lại là do nàng thiếu nợ ?

      Hồng Liên cảm giác được đầu mình như muốn nổ tung, lần đầu tiên trong đời nàng cảm giác được bất lực và mất tự do của mình.

      hề trói chặt nàng lại hoặc giam giữ nàng, ngược lại, để cho nàng được hoàn toàn tự do, nhưng vì sao mà bản thân nàng thể tự rời khỏi ?

      Nhớ tới lời nguyền mà từng nhắc tới......

      Có lẽ, lời nguyền này chỉ ảnh hưởng đến riêng mình , mà chỉ sợ là ngay cả những người bên cạnh cũng khó thoát khỏi kiếp.

      Hồng Liên đưa tay cầm lấy mớ cải trắng tươi mới, chuẩn bị nấu cơm trưa cho Nguyệt Hiên Hoa, giống như tiểu thê tử ngọt ngào muốn tự mình nấu ăn cho chồng, chỉ tiếc là phải là trượng phu ôn nhu của nàng.

      có thể chiếm giữ thân thể của nàng, mà nàng cũng từng đồng ý lấy thân để báo đáp ân cứu mạng của , nhưng điều đó có nghĩa là ngay cả trái tim của nàng cũng dâng tặng luôn cho .

      Nàng đây là chờ đợi thời cơ, chỉ cần có cơ hội, nàng nhất định cố gắng tìm con đường để lấy lại tự do cho bản thân.

      Nhưng mà, nàng chắc chắn lắm là mình có thể kháng cự được bao lâu, bởi vì mẫu người làm cho người ta khó có thể kháng cự được lâu dài, cũng là đại nam nhân cho phép người khác kháng cự.

      ------------------------

      Tuy rằng Nguyệt Hiên Hoa là môn chủ duy nhất, nhưng hôm nay có ở tại bản doanh, mang theo Hồng Liên vào chỗ u tĩnh bên cạnh dòng suối chảy róc rách, bên cạnh dòng suối là gian phòng tao nhã, hề bày biện xa hoa lộng lẫy mà lại có vẻ thanh nhã thoát tục.

      Hồi lúc nàng vừa thấy nơi đây đẹp như đào nguyên tiên cảnh thế này, liền nghĩ sao mà nó giống như là khung cảnh căn nhà trong mơ ước của nàng.

      Hồng Liên vì thích thú chuyên tâm vào hết loại hoa này đến loại cỏ kia nên bàn tay bé trắng nõn biến thành bẩn nhem nhuốc, nhưng mà nàng lại cảm thấy vui đến quên đất quên trời.

      Đột nhiên cảm giác được ánh mắt nóng rực chiếu vào mình, nàng hơi hơi ngẩng đầu thấy ngay bộ mặt đen xì nhìn nàng lườm cái, vẻ mặt như tuyên bố tuyệt đối thích nàng vọc bùn đất.

      Nàng vốn nghĩ ‘đại bạo quân chắc bắt đầu nóng giận rồi đây’, nhưng mà sau đó lại ngạc nhiên hiểu nguyên nhân vì sao, khi thấy chỉ lạnh lùng trừng mắt liếc nàng cái, rồi tìm nơi râm mát gần đó có thể nhìn thấy chỗ nàng vầy vọc kia, liền ngồi xuống rồi sa ngay vào trong thế giới thư sách.

      đại ác ma giết người chớp mắt thế mà lại là con mọt sách nha!

      ra cũng ai tin !
      Bạch Phụng thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Hồi lúc đầu, nàng còn tưởng rằng thói quen đọc sách này là bởi vì cần thiết để phục vụ cho những công tác của thể làm như vậy. Nhưng sau khi ở chung thời gian nàng mới phát , chỉ cần khoảng thời gian rảnh rang nhàn rỗi trong tay liền cầm lấy quyển sách thích buông, hơn nữa thái độ của trong những lúc như vậy lại giống như tiểu hài tử, luôn muốn tìm nơi có thể nhìn thấy nàng mà ngồi đọc sách.

      Cho nên mặc kệ nàng làm cái gì, chỉ cần ngửng đầu lên nhất định có thể nhìn thấy , mặt chút thay đổi, ngồi ở cách đó xa mà đọc sách.

      Hồng Liên đem những cây mai con nho cho vào hố đất, rồi lại nhàng lấy bao vải trùm kỹ, rồi tưới chút nước, sau cùng dùng mu bàn tay dính đầy bùn đất đưa lên lau mồ hôi lấm tấm trán.

      Nàng luôn luôn thích các loại hoa này lá nọ, trong nhà bốn mùa nở đầy hoa các loại đều là do nàng tự tay vun trồng, chỉ có khi nàng đắm chìm giữa phong cảnh tươi mát xinh đẹp của cỏ cây nàng mới có thể cảm giác được loại thỏa mãn bình an hạnh phúc.

      Nàng vụng trộm liếc nhìn nam tử chăm chú xem thư sách đằng kia, thân hình thon dài ngồi dựa vào tảng đá lớn, tay cầm sách, tay khác nhàng lật trang, ngay như ánh mắt bình thường luôn lạnh băng lúc này cũng bởi vì chìm trong thế giới thư sách mà tỏa sáng, làn gió thổi phất qua những sợi tóc trắng đầu , bướng bỉnh phe phẩy chúng ở bên mặt mang vẻ tuấn mỹ lời nào tả xiết của .

      Nếu có chỗ thiếu hụt mang đầy vẻ dọa người ở nửa bên kia của khuôn mặt, mỹ nam tử toàn vẹn đến nỗi nữ nhân chỉ cần nhìn thấy liền muốn thét lên chói tai, lúc đó chỉ sợ nữ nhân bám sát bên người nhiều đến mức muốn đếm cũng đếm được.

      Nhưng nghe thích nữ nhân, đừng thích......

      Cũng đúng, nghĩ đến dáng vẻ tác hoan vô độ của đối với chính nàng, chả giống là nam nhân thích nữ nhân chút nào.

      Vẻ mặt của khi cầu hoan với nàng quá mức xinh đẹp, quá mức làm người ta mê muội.

      biết thời điểm mà nữ nhân của cùng giường với cũng có cảm giấc giống nàng hay , cũng bị hấp dẫn sâu sắc cưỡng được?

      Hồng Liên đột nhiên có loại cảm giác là lạ, ánh mắt dừng ở mái tóc dài buông thả cách rất tùy tiện của .

      Kiểu tóc của hoàn toàn giống với những kiểu tóc tỉ mỉ tẩn mẩn của những nam tử mà nàng từng gặp qua, thế nhưng lại bất tri bất giác càng làm tăng thêm cảm giác nguy hiểm tỏa ra từ con người .

      Cho nên, nam nhân như vậy là dạng người hấp dẫn nhất đối với những nữ nhân, nếu phải mặt bên hoàn mỹ, chỉ sợ rằng cũng coi trọng kẻ thể bình thường hơn như nàng! Trái tim Hồng Liên giống như bị cái gì đó hung hăng đánh mạnh, tự nhiên lại có thôi thúc muốn nghĩ đến việc phải cùng nữ nhân khác chia xẻ tình cảm và chú ý của !

      “Ngươi làm cái gì đó?”

      “A?”

      Vừa nghe đến câu hỏi lãnh đạm quen thuộc, nàng lập tức đứng lên, rồi cảm giác giống như trời đất xung quanh bỗng dưng tối sầm, mắt thấy tưởng lập tức ngã lăn ra mặt đất đầy bùn, đem toàn thân biến thành cái tượng đất , thế mà hóa ra lại tiến vào trong lồng ngực mang đầy vẻ nam tính, hơi thở nam tính đặc trưng xộc thẳng vào trong mũi của nàng.

      Cái cảm giác mê man cùng hỗn loạn lại ập tới chiếm lĩnh lấy nàng lần nữa, như là khi uống ít rượu men say vẫn vây quanh nàng sau đó lúc lâu, làm cho khuôn mặt nhắn, thậm chí cả thân mình của nàng đều hồng hồng nóng nóng.

      “Ta...... có việc gì......” nàng giọng trả lời, rồi giãy dụa muốn đứng dậy, thế là lại càng bị ôm lại càng nhanh, nhanh đến nỗi làm cho tim của nàng như sắp nhảy ra ngoài.

      “Sau này cho phép ngươi ở dưới ánh nắng mặt trời quá canh giờ.” hạ mệnh lệnh, vừa ôm nàng đem đến dưới bóng mát của cây đại thụ, rồi mới cẩn thận buông nàng xuống.

      “Chỉ tại ta đứng dậy quá đột ngột, chứ ta có ở dưới ánh mặt trời bao lâu cũng sao. Trước kia lúc ta còn ở nhà......”

      cho phép nhắc đến nhà của ngươi, quên rồi sao?” Đôi mắt xinh đẹp của lóe ra ánh cảnh cáo lạnh như băng hàn.

      cần......”

      vươn tay muốn nới rộng cổ áo của nàng để cho nàng có thể thuận tiện hít thở khí tốt, thế mà hành động này lại làm dấy lên bản năng cự tuyệt của nàng. sửng sốt chút, rồi lãnh ý càng sâu lập tức lan tràn thay thế mọi cảm xúc mặt .

      Hồng Liên khẽ cắn môi dưới, “Để ta tự làm là được rồi.”

      gì, chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng nhàng dùng bàn tay bé cởi cái nút thắt chỗ cổ áo.

      Quả nhiên sau khi cởi ra hô hấp có dễ dàng hơn chút, nàng cũng cảm thấy tốt hơn chút.

      “Tốt hơn nhiều ?” cúi đầu hỏi, thanh trầm nặng mang theo ngữ điệu dễ khiến cho người khác mềm lòng.

      “Tốt hơn nhiều.”

      “Cởi toàn bộ nút thắt ra.” ra lệnh, ánh mắt nóng rực chớp lấy cái nhìn chằm chằm vào nàng, ánh mắt tràn ngập tính xâm chiếm như vậy làm cho người ta trở nên tâm hoảng ý loạn.

      Hồng Liên khỏi cảm thấy bây giờ biết làm sao cho phải.

      “Ta muốn nhìn ngươi.”

      Nghe được thanh khàn khàn của , Hồng Liên cảm giác được mặt của nàng nóng đỏ lên như muốn bốc cháy, thân mình theo bản năng lại muốn lùi về phía sau, thế nhưng bàn tay bé của nàng lại bị bàn tay to của dùng sức bắt lấy.

      “Nếu ngươi còn muốn phản kháng ta, ta liền......” lúc nghĩ rằng thốt ra những lời uy hiếp khủng bố mà vẫn thưòng dùng, nhìn thấy cặp mắt tròn to xinh đẹp của nàng đầu tiên là chớp chớp, rồi mới lóe ra chút ánh kinh ngạc, mặt cũng chậm rãi lộ ra nụ cười mỉm lay động lòng người.

      Trong lòng nảy lên cái.

      Cứ tưởng rằng cuối cùng nàng cũng hiểu được ai là lão đại nắm quyền sinh sát trong tay, cho nên mới quyết định tiếp tục phản kháng nữa mà ngoan ngoan ngoãn ngoãn nghe theo lời , nhưng ngờ rằng nàng lại kêu to lên cứ như là phát được chuyện gì đại nghiêm trọng lắm bằng.

      “Oa! Đáng ghê!”

      Nguyệt Hiên Hoa sửng sốt chút, lúc này mới cảm giác được hình như phía sau mình giống như có cái gì đó rình rập muốn tập kích, liền xoay phắt người lại, phát con mèo hoang gầy nhom được mấy thịt đánh đu như tập xà đơn nhánh cây, bộ dạng như hoảng loạn nhìn là nguy hiểm.

      Sắc mặt liền tái nhợt , lập tức dời chân rời xa con mèo hoang đánh đu giữa trung kia vài bước.

      “Nguyệt, nó giống như sợ lắm đó!”

      hừ lạnh chút, tỏ vẻ chuyện này chả liên quan gì đến cả.

      Tốt nhất là nó lập tức rơi đập đầu xuống đất rồi biến thành con mèo ngốc hay biết mấy.

      Hồng Liên liếc mắt nhìn cái, phát hình như thích mèo cho lắm. Mà con mèo đu ở cây kia lại nức nở meo meo trông rất đáng thương, đôi mắt mèo tròn vo nhìn Hồng Liên cầu xin làm cho nàng cầm lòng đậu mà liều lĩnh vọt tới dưới tán cây, vươn hai tay như muốn đón nó xuống.

      Chỉ tiếc tay nàng quá ngắn nên với tới, nếu con mèo nhảy xuống cũng chỉ có thể chờ đến lúc nó chịu hết nổi buông chân rơi xuống mới có thể đón được nó.

      cần lo cho nó, chúng ta còn có chuyện phải làm.”

      “Nhưng mà......” Hồng Liên cưỡng lại chịu để cho lôi , tại sao lại bày ra dáng vẻ vội vội vã vã phải tức khắc rời khỏi nơi này như vậy, cứ như là con mèo đáng này chỉ sau khắc biến thành con hổ lớn hung mãnh vậy.

      Sợ là chỉ có nguyên nhân có thể giải thích cho phản ứng như vậy, đó là......

       
      Bạch Phụng thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954


      Chương 6

      “Đừng là ngươi sợ mèo nha?” Hồng Liên thốt ra.

      “Ai ?” Cái cách trả lời quá mức vội vàng, phản ứng lại quá mức kích động, nên từ đó tiết lộ ra bí mật nội tâm của .

      Câu trả lời đích thực, đúng là có chút sợ mèo, nhưng đây chính là điểm yếu mà bao giờ thừa nhận nỗi sợ hãi của mình, bởi vì ngay cả lão hổ mà còn sợ, lẽ nào lại có thể sợ mèo sao?

      “Nhưng mà biểu mặt ngươi lại cho cảm giác giống như là ngươi rất, rất sợ đó nha!”

      Hồng Liên lập tức nhận được ngay ánh mắt tràn ngập sát khí, nhưng nàng cũng lơ đễnh chả chú tâm lắm, ngược lại, cái làm nàng để ý lại là chút ánh đỏ ửng kỳ lạ mặt .

      Phát hóa ra là muốn người ta biết bộ mặt khác của mình, nên những bất an trong lòng nàng nhanh chóng biến mất, thay thế vào đó là loại cảm giác ấm áp lan tràn.

      “Vậy ngươi có thể rủ lòng từ bi ? Cứu nó xuống, chứ nó mà cẩn thận buông tay rơi xuống nhất định bị thương, nó xíu như vậy......”

      “Ai bảo nó leo cao như vậy.” chú ý câu trả lời của mình mang đầy vẻ phụng phịu ngây thơ, y như tiểu nam hài mất hứng.

      “Nguyệt, nhất định phải nó cố ý đâu mà, ngươi nghe nó phát ra thanh cầu cứu đáng thương đó sao?” Đây là lần đầu tiên Hồng Liên xuất ra tuyệt chiêu của nữ nhân, đó là dùng thứ giọng nũng nịu đáng thương mà cầu xin trước .

      Lôi đại ca Nguyệt là người tốt, nếu là như vậy... có lẽ xiêu lòng trước cách ăn này của nàng.

      Nguyệt Hiên Hoa vốn muốn cự tuyệt lời cầu xin của nàng, nhưng đột nhiên ngửi được người nàng chút hương thơm tự nhiên, hình như là hương hoa lài thoang thoảng mê hoặc lòng người, rồi còn thấy khuôn mặt nhắn dính đông dính tây toàn bùn đất, y như là chú chó con vừa lăn lộn vọc đất xong, cũng chả khác mấy so với con mèo ốm đói bị vướng cây kia.

      Chỉ cần tưởng tượng như vậy chuyện bắt lại cái con gì đó lông xù cây hình như cũng khó có thể tiếp nhận rồi.

      Chẳng qua, nàng đúng là nằm mơ nếu tưởng là đáp ứng cách đơn giản như vậy.

      “Muốn ta ra tay, cũng có thể.”

      Nàng vừa nghe vậy ánh mắt như mở lớn hơn nữa.

      “Hôn ta chút.”

      “Hôn...... cần a!” Nàng chưa từng chủ động thân cận đối với nam nhân nào, bây giờ lại bị cầu như vậy nên có chút ngại ngùng quen.

      lạnh lùng trừng mắt nhìn nàng lúc rồi xoay người lại muốn bỏ . Nàng vội vàng bắt lấy tay , “Được rồi, được rồi!”

      Hồng Liên hít sâu hơi, rồi mới nhàng kiễng mũi chân, ngẩng khuôn mặt nhắn lên nhanh nhanh chóng chóng hôn phớt mặt cái như chuồn chuồn đớp nước.

      “Cái này mà ngươi gọi là hôn sao?”

      “Chứ thế nào?”

      “Ta lớn như vậy rồi, phải dùng loại hôn bốc lửa kia mới đúng, chứ ai lại hôn cái kiểu ngây thơ này.”

      “Ngươi!” Nàng muốn la lên rằng đừng có quá đáng, nhưng lại nghe thấy thanh nức nở của con mèo dường như càng lớn hơn, như là kêu nàng ‘nên nhanh nhanh nghe theo lời , muốn hôn như thế nào cứ hôn theo kiểu ấy, đừng có mà chần chờ nữa, mạng của mèo sắp lâm nguy tới nơi rồi a’!

      Thế là khi thấy vừa muốn xoay người rời , Hồng Liên dưới tình thế cấp bách này bèn nhảy lên ôm cổ , rồi đặt nụ hôn lên đôi môi khêu gợi của .

      Nhất thời, chuyển động của thế giới phảng phất như dừng hẳn lại, chỉ có hai người bọn họ gắt gao ôm lấy nhau chỗ hôn nồng nàn. Nàng cảm giác được tim mình đập nhanh mạnh, ràng là nàng cũng từng có tiếp xúc thân thể thân mật tuyệt đối với nam nhân này rồi, vì sao mà tim nàng còn có thể đập như trống trận thôi chỉ vì nụ hôn?

      Đột nhiên giữa lúc này, nàng lại cảm nhận thấy có thứ gì đó nóng như lửa động đậy liếm môi nàng, nàng kinh ngạc muốn mở miệng ra kêu lại bị lưỡi của thừa cơ hội này mà xâm nhập vào, ngang nhiên bá đạo chiếm cứ hết cả khoang miệng nàng, cuồng vọng hấp thu hết những ngọt ngào chỉ nàng mới có.

      Có lẽ là do chờ kịp, hay cũng có lẽ là do nhìn thuận mắt, nên con mèo vốn hốt hoảng đánh đu đầu hai người cuối cùng cũng chịu nổi mà buông tay rơi vù xuống, cùng với tiếng kêu thê thảm của con mèo là tiếng thét chói tai của Hồng Liên.

      “A......” Hồng Liên lấy hai tay gắt gao che mặt lại, sợ rằng nếu mình mở mắt nhìn thấy hình ảnh vô cùng bi thảm.

      “Chết tiệt, mi an phận cho ta.”

      Thanh này......

      Hồng Liên chậm rãi buông tay ra, phát con mèo mà nàng vốn tưởng chắc là nằm đứ đừ mặt đất, hóa ra giờ lại giãy dụa trượt tới trượt lui người Nguyệt Hiên Hoa, nhưng chắc là tại vì kinh hách quá độ nên nó thà chết cũng chịu để cho bắt nó ôm xuống.

      Mắt nhìn thấy con mèo sắp sửa quá vòng người Nguyệt Hiên Hoa, những móng vuốt bén nhọn quào loạn xạ chỗ nào người liền làm cho chỗ ấy có vài vết màu đỏ lưu lại.

      Nhất định là rất đau.

      Hồng Liên vội vàng vọt tới trước mặt , muốn đưa tay bắt lấy mèo con bị kinh hách quá thể, kết quả là, bởi vì có thêm nàng gia nhập chiến trường hỗn loạn này càng làm cho con mèo càng thêm khẩn trương, bấu víu chạy nhanh hơn.

      “Mèo con đừng chạy loạn a!” Hồng Liên giọng khuyên bảo.

      Cả người Nguyệt Hiên Hoa bị cái con khỉ gió lông xù này cứ nhào tới lộn lui, da thịt vốn cũng mẫn cảm bắt đầu muốn nổi da gà, cái mũi cũng bắt đầu có cảm giác ngứa làm rất chi là thoải mái, áp lực cơn tức dần dần lên cao.

      “Ta muốn giết tên tiểu súc sinh này.”

      “Đừng, đừng, ta bắt được nó.” Nàng xem cho chính xác phương hướng của chú mèo, rồi quyết định dao sắc chặt đay rối, dùng sức cái, phóng tay chộp mạnh tới nó.

      “Meo meo......” Chú mèo con bị dọa sợ hãi liền hô lên tiếng, rồi quyết định trốn trước sau cái . Cho nên nhìn thấy mặt cỏ có chỗ an toàn, nó liền nhàng nhảy dựng lên, nhanh chóng chạy thoát còn bóng dáng.

      Ánh mắt của Hồng Liên và Nguyệt Hiên Hoa đồng thời đều nhìn về hướng mà con mèo vừa biến mất, rồi lại chậm rãi quay trở lại nhìn vào mặt nhau, rồi nàng chợt nghe thấy giọng tuy lạnh như băng nhưng lại như có áp lực đau đớn lớn, hỏi: “Ngươi chắc chắn bắt được rồi sao?”

      “Ta......” Nếu phải là bắt được chú mèo con kia, vậy rốt cuộc nàng bắt được cái gì?

      Cúi đầu nhìn, vừa thấy tay mình Hồng Liên lập tức rụt mạnh tay lại như phải bỏng, mặt lập tức đỏ bừng lên vội vàng ú ớ giải thích, “ xin lỗi, ta...... ta......”

      “Nữ nhân chết tiệt kia, ngươi muốn đâu?”

      “Ta chạy tìm đại phu cho ngươi.” Hồng Liên vừa co giò chạy vừa bỏ lại phía sau những lời này, giống như là cần cứu hoả khẩn cấp vậy, trong lòng ngừng hò hét tự mắng mình, ‘Trời ạ! Mình vừa mới xuống tay mạnh như vậy, biết có ảnh hưởng gì đến chuyện nối dõi tông đường của sau này hay ?’

      Hy vọng có việc gì mới tốt.

      ------------------------

      “Cười cái gì?”

      “Có đâu?”

      “Ngươi ràng là cười.”

      có a! là oan uổng cho ta nha, ta còn chú tâm giúp ngươi bôi thuốc cho da! đúng là lương tâm.” Tuy rằng Phượng Lãnh Điệp như vậy, nhưng nét cười đầy mặt môi, ngay cả che cũng muốn che, chỉ thiếu nước cười ha ha ra mà thôi.

      Khuôn mặt tuấn tú của Nguyệt Hiên Hoa xanh mét, tựa như muốn giết chết tươi nam nhân trước mặt mà mắt cũng chớp cái, chỉ tiếc là lại làm được.

      Bởi vì kẻ đại phu vừa giúp trị liệu vừa cười kia đúng là đại ca cùng sinh lượt với , thần y Phượng Lãnh Điệp.
      Bạch Phụng thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :