1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Chủ tử xấu xa

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 9

      đứng ở cửa phòng của nàng chờ nàng.

      Khi Hồng Liên vừa nhìn thấy thấp thoáng thân ảnh quen thuộc, nàng còn dám tin tưởng vào hai mắt mình, đôi mắt xinh đẹp chớp chớp mấy cái, rồi lúc này mới tin rằng bỏ rơi vị hôn thê cao nhã xinh đẹp mà đứng mình trong gió đêm lạnh lẽo ở cái góc u ám này mà chờ nàng.

      Chân Hồng Liên bước nhanh hơn, muốn lướt qua , nhưng vẫn bị nhanh hơn bước bắt lấy cánh tay của nàng ghì lại.

      “Đứng lại.”

      “Thiếu gia còn có cái gì căn dặn sao?”

      “Tối nay ta muốn ngủ với nàng.”

      lộ chân tướng y như đứa bé trai bốc đồng, đưa ra cầu ngây thơ như vậy, bộ sợ nàng cự tuyệt hay sao?

      Nhưng rồi nàng vẫn để cho vào cửa.

      vào phòng rồi, liền giống như ở trong chính phòng của vậy, lập tức nghênh ngang ngồi ở giường, vẫn nhìn nàng chăm chú.

      Hồng Liên gì, đến bàn bên cạnh rót cho ly trà, rồi đưa cho .

      Nguyệt Hiên Hoa đưa tay ra tiếp được, hớp ngụm, “Ta cũng thích cách nàng pha trà.”

      “Ta nhớ , đem phương pháp pha trà dạy cho Ngải nương, như vậy đợi đến sau khi các người kết hôn, nàng có thể pha cho ngươi uống.”

      “Nàng ấy pha cho ta uống?” ép hỏi, “vậy còn nàng đâu?”

      “Ta chuẩn bị tốt để vận động người.”

      “Người vận cái gì động?”

      “Chuẩn bị tới nơi mà ngươi an bài ta đến.”

      Đột nhiên ném mạnh chén trà cầm trong tay xuống đất, cũng may là nàng nhanh chân tránh mới bị mấy mảnh vỡ bắn vào người.

      “Nàng làm sao cũng được !” vươn tay cầm lấy cánh tay mảnh khảnh của này, kéo nàng vào ngực .

      Hồng Liên đột nhiên vòng tay ôm lấy đầu của , cho cái hôn sâu nồng nhiệt.

      Vốn tưởng rằng phải qua hồi cãi nhau nảy lửa, chứ nghĩ rằng nàng có phản ứng như vậy, nhưng vẫn phản ứng rất nhanh liền vòng tay ôm lại nàng, khát khao cháy bỏng đáp lại cái hôn của nàng.

      biết nụ hôn kéo dài bao lâu, nàng mới lưu luyến rời ôm ấp nồng nhiệt của , “Nguyệt, tối nay chúng ta đừng cãi nhau được ?”

      lẳng lặng nhìn nàng chăm chú, đương nhiên vô cùng hoan nghênh đề nghị của nàng, “Tốt.”

      “Tối hôm nay ta cố hết sức chiều lòng chàng, cho chàng vừa lòng thỏa mãn, nhưng ta van cầu chàng đừng dùng lại cái loại khẩu khí hung ác đối với ta nữa.”

      “Ta cũng phải cố ý.” có chút được tự nhiên.

      “Chỉ cần đối với ta ôn nhu chút, ta cam đoan ngoan ngoãn chiều theo.”

      “Hồng Liên, nàng......”

      Nàng dùng nụ hôn càng ôn nhu càng dịu dàng hơn để che lại lời hoang mang của .

      Nàng tâm muốn đêm nay lại cãi nhau nữa, nếu nàng hạ quyết tâm, như vậy nàng làm cho đêm nay trở thành đêm quan trọng đáng nhớ nhất trong cuộc đời nàng.

      Nàng tuyệt muốn nó bị bất cứ điều gì phá hỏng.

      Nguyệt Hiên Hoa cho dù có cảm giác được có cái gì đó kỳ dị lạ thường trong hành động của nàng, cũng có cách nào tự vấn hay hỏi nàng, bởi vì lúc này Hồng Liên thể vẻ kiều mềm mại động lòng người mà tưởng chỉ có thể thấy được trong những giấc mộng của -- toàn tâm toàn ý chấp nhận , có chút nào vẻ miễn cưỡng muốn.

      nên tỉnh táo lại để hỏi cho ràng vì sao nàng lại như vậy? Vì ghen tuông tức giận? Hay là vì muốn đầu hàng ?

      Nhưng nàng giữ chặt tay đặt lên bộ ngực sữa mềm mại, dục vọng nóng rực lập tức bốc cháy phừng phừng làm gần như muốn phát cuồng.

      Mặc dù thân thể của nàng đối với quen thuộc như vậy, nhưng so với trước đây dáng vẻ xinh đẹp trước mắt của nàng bây giờ càng làm thêm hưng phấn vô cùng, dục vọng nơi hạ phúc cũng nhanh chóng thức tỉnh.

      Nàng giống như là nữ vô cùng khêu gợi chủ động khiêu khích thân thể , bàn tay to của âu yếm mân mê bộ ngực mê người của nàng, nàng chỉ có thể vô lực xương vặn vẹo thân thể mềm mại, trong miệng phát ra tiếng rên kiều khe khẽ mê người.

      dùng hai tay chà xát chơi đùa với cặp vú mềm mại co dãn kia, còn tà tứ dùng trứ ngón tay chà xát miết lên hai nhũ tiêm như hạt đậu đỏ.

      Nàng cảm nhận bộ ngực của mình sau khi bị khiêu khích nhanh chóng bành trướng, nhũ tiêm se chặt lại, toàn bộ các dây thần kinh tình dục đều bị kích thích, toàn thân trở nên mềm nhũn. Khi cúi đầu mở miệng ngậm lấy nhũ tiêm xinh đẹp của nàng, nàng chỉ có thể vươn tay gắt gao đè lại đầu của , thân mình nàng càng ưỡn về phía như mời gọi tận tình hưởng dụng.

      “Tại sao hôm nay nàng nhiệt tình vậy?” tay tùy ý sờ loạn nhưng vẫn mang tính chiếm hữu lướt qua cái bụng bằng phẳng của nàng.

      “Chẳng phải chàng vẫn thường chê ta đủ nhiệt tình hay sao? Bây giờ ta cải tiến, thế mà chàng còn ngại!” Nàng đẩy bờ vai của ra chút.

      vội vàng đặt môi hôn lên mặt của nàng, trấn an : “ , ngược lại, ta làm cho nàng đạt tới thỏa mãn trước nay chưa từng có.”

      Môi mang thứ khát vọng cháy bỏng, nhưng lại hết sức ôn nhu mà hôn lên môi nàng, dùng đầu lưỡi linh hoạt ướt át khiêu khích, liếm qua đôi môi cánh hoa đỏ mọng của nàng, đánh tan những khó chịu thoải mái của nàng, mãi cho đến khi cánh tay của nàng lại lần nữa vươn ra vòng qua cổ .

      “Hé miệng.” khàn khàn ra lệnh cho nàng.

      Nàng xuôi thuận theo theo bản năng, khẽ mở môi xinh nghênh đón tiến vào, để cho hết lần này đến lần sau liên tiếp xâm nhập cách bá đạo, nhấm nháp những ngọt ngào trong miệng nàng, mãi cho đến khi hai người như muốn thở nổi mới thôi.

      Tay vội vàng vuốt ve mỗi tấc da thịt của nàng, thi triển thân thể của nàng loại ma lực kỳ diệu nhất tốt đẹp nhất, bàn tay to lúc này cũng âu yếm nơi mềm mại nữ tính bên trong đùi của nàng.

      “A......” thân mình kiều của nàng liên tục run run, thẹn thùng muốn kẹp chặt hai chân lại, nhưng thể nào ngăn cản ngón tay của xâm nhập vào.

      Nguyệt Hiên Hoa cảm thấy ngón tay mình được nàng gắt gao bao chặt lấy, trải qua những âu yếm vừa rồi của , tiểu huyệt của nàng muốn tràn ngập dịch.

      Tay ở trong cơ thể của nàng chậm rãi đong đưa ra vào, Hồng Liên bất tri bất giác ôm chặt lấy , khuôn mặt mồ hôi tuôn đầm đìa phiếm hồng, đầu ngừng lắc lư, hiển nhiên là thể kháng cự khoái cảm mãnh liệt đến thế mà đem lại cho mình.

      Miệng vẫn rên rỉ, nàng nâng mông mình lên, phối hợp với những luật động của .

      “Nguyệt, đừng như vậy, ta muốn chàng...... Đừng tra tấn ta như vậy......” nàng thở gấp gáp, sợ mình bởi vì quá mức sung sướng vui thích mà thiếu dưỡng khí rồi ngất .
      stella2412Bạch Phụng thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Thân mình nàng rung động thẹn thùng thôi càng lúc càng đón ý hùa theo những động tác của , lực dục tình cường đại ùa đến khiến cho nàng hồn nhiên quên mất hết thảy mà toàn tâm toàn ý khuất phục ở trong lòng của .

      Nàng kìm lòng được đưa tay âu yếm mỗi bộ phận cơ thể của , còn dùng môi hoa nhàng dừng ngực , nàng vừa tò mò lại mê luyến cảm thụ từng tấc từng tấc da thịt ấm áp của .

      Nàng chuyên chú hôn , cái miệng nhắn đỏ mọng chậm rãi tiến đến nơi căng đầy dục vọng nam tính, nàng nghe được tiếng đột nhiên hít mạnh vào, liền lấy lòng mở ra cái miệng , ngậm dục vọng kiêu ngạo kia vào.

      “Hồng Liên!”

      Trước đây nàng hề chủ động cũng cam tâm tình nguyện làm như vậy, hôm nay nàng tuyệt nhiên miễn cưỡng chút nào đem dục vọng của bao vây trong cái miệng mọng đỏ của mình, nàng hiểu được đây chính là biểu cho việc tâm tình của nàng chuyển biến.

      Bởi vì là nam nhân nàng , chỉ cần chuyện gì có thể làm cho có cảm giác khoái hoạt, nàng đều nguyện ý làm.

      Trong miệng phát ra tiếng thở dốc, Hồng Liên có thể biết được tại thích đến cỡ nào khoái cảm do nàng mang lại, đồng thời nàng cũng bị chi phối bởi cảm giác về thỏa mãn ưu việt.

      Cái miệng hồng nộn chậm rãi nuốt vào dục vọng sưng to của , rồi lại chậm rãi phun ra, động tác vừa phun lại mút này làm cho nam nhân sung sướng đến mất hồn.

      Nguyệt Hiên Hoa hô hấp càng lúc càng dồn dập, dục vọng bị mút liếm trở nên sung huyết mà nhanh chóng bành trướng, ngay đầu mút cũng tràn ra chất lỏng trong suốt, khoái cảm chạy tán loạn toàn thân đồng thời đánh sâu vào thân thể .

      Cuối cùng thể tiếp tục nhận chịu tra tấn ngọt ngào mà nàng gây ra, dục vọng cuồng vọng trong cơ thể muốn lên tới đỉnh, quyết định thụ động nữa.

      dùng đầu gối tách hai chân của nàng ra, đem hạ phúc từ nãy giờ kiên đĩnh phình trướng đặt ở trước tiểu huyệt ướt át của nàng, khi dùng sức đẩy cái lập tức đem nàng cùng hợp lại thành thể, nàng phát ra tiếng rên rỉ mất hồn, vừa lòng hạ xuống mặt của nàng vô số nụ hôn nồng nhiệt.

      Khi bắt đầu luật động, nàng có thể cảm thấy di động trong cơ thể chính mình, từng trận khoái cảm làm nàng muốn kêu to lên dẫn dắt nàng càng bay càng cao, khiến cho cả người nàng hoàn toàn như bị lạc trong sương mù, trở thành tù binh của dục vọng, sa vào sức hút mãnh liệt của thể tự kềm chế.

      “A...... Ưm...... Nguyệt...... Nguyệt......”

      Nghe được tiếng kêu uyển chuyển của nàng, trong lòng tràn ngập loại cảm giác đắc ý cùng thỏa mãn vô cùng, rất thích trạng thái này của nàng, thẹn thùng, nhiệt tình lại ngọt ngào, lại mãnh liệt cần đến như vậy.

      Nàng mở đôi mắt đẹp long lanh ánh nước ra nhìn chăm chú vào , thân mình vẫn mãnh liệt chiếm cứ nàng, lần lại lần, nàng cảm thấy từng cơn sóng triều ầm ì mừng rỡ điên cuồng ngừng đánh úp về phía nàng.

      “A......”

      Khi cao trào tiến đến rồi trào dâng, nàng vong tình hò hét, mà cũng lộ ra vẻ tươi cười thỏa mãn, ôm chặt lấy nàng, rồi càng thêm mãnh liệt rong ruổi ở trong cơ thể nàng tấu khúc giai điệu ngọt ngào rằng mãi mãi trọn đời thương nàng.

      Hồng Liên nhàng rúc vào giữa khuỷu tay rộng lớn của , hô hấp cũng dần bình ổn sau trận kích tình quá mãnh liệt, thân thể nữ tính trần trụi xinh đẹp của nàng kề sát vào thân thể rắn chắc thon gầy nhưng đầy nam tính của , bàn tay to của vẫn bá đạo như cũ vòng lấy thắt lưng của nàng, bất tri bất giác thể dục vọng chiếm giữ nàng mãnh liệt.

      Kích tình làm cho mệt muốn chết rồi nên rất nhanh liền chu du vào cảnh trong mơ tuyệt vời, nhưng Hồng Liên lại chút buồn ngủ nào.

      Nàng lẳng lặng nhìn chăm chú, bàn tay nhàng xẹt qua khuôn mặt tuấn mỹ của , muốn thông qua đầu ngón tay mà đặt trọn vào trí nhớ hết thảy những nét mặt của .

      Nàng thích đôi môi của , tuy rằng luôn thích tuôn ra những lời khẩu thị tâm phi (= miệng đằng tâm nẻo), nhưng lúc hôn nàng cũng rất tuyệt vời lưu luyến.

      Còn thích ngũ quan hoàn mỹ của , có lẽ chính bởi vì vẻ tuấn mỹ đến làm cho người ta nín thở này, khiến cho nữ nhân có dục vọng muốn xâm phạm, cho nên mới làm cho khuôn mặt bên kia của có chút chỗ thiếu hụt chăng!

      Bất quá, nàng lại phát hóa ra mình ưa phần khuôn mặt hoàn mỹ bên kia của hơn, tuy rằng bởi vì tình hình đặc biệt khi lần đầu tiên nhìn thấy hình xăm mặt quỷ đó nàng sốc vì bị dọa chút, nhưng mà nhìn lâu còn cảm thấy cảm giác mãn nhãn đặc biệt.

      Nếu nàng ra với ý nghĩ nội tâm của mình, nhất định rất tức giận rồi mắng nàng là hươu vượn cho xem!

      Nhưng mặc kệ nàng có nghĩ gì chăng nữa cũng sao cả, bởi vì muốn kết hôn với Ngải nương xinh đẹp rồi quan tâm để ý mà thương thê tử, nghe Ngải nương xuất thân từ danh gia vọng tộc, khí chất cao nhã, nam nhân nào mà động tâm trước mỹ nhân như vậy.

      Nàng muốn cầu xin , van cầu đừng cưới nữ nhân nào khác, nhưng mà nàng trước sau cũng thể tự khuyến khích mình để có dũng khí mở miệng ra những lời như vậy, bởi vì nàng lấy tư cách gì mà cầu đây?

      Cho dù nàng toàn tâm toàn ý lấy thân báo đáp, cho dù nàng kính dâng ra hết thảy, thân thể của nàng, linh hồn của nàng, nhưng thương nàng, rất ràng như vậy, nàng đối , bất quá chỉ là phương tiện làm ấm giường mà thôi.

      tại có nữ chủ nhân, bên cạnh hề có vị trí nào dành cho nàng, cho dù muốn lưu lại nàng, nhưng còn Ngải nương sao?

      nữ nhân nào có đủ khoan hồng độ lượng mà chấp nhận trượng phu của mình còn giữ lại bạn đồng giường kề cận cả!

      Nàng có thể chịu đựng được nỗi thống khổ đau đớn nếu phải rời mà ra , nhưng nàng hoàn toàn có cách nào có thể ngồi yên đó mà trơ mắt nhìn ôm ấp trong lòng nữ nhân của .

      để ý tới hơi lạnh xộc vào người khi rời khỏi người , Hồng Liên lẳng lặng mặc xong quần áo, rồi mới từ tủ quần áo lấy ra tay nải được chuẩn bị kỹ từ trước, ngoại trừ vài món quần áo để tắm rửa thay đổi, nàng cũng muốn mang cái gì khác.

      Hồng Liên lưu luyến ngoái đầu nhìn nam nhân ngủ say giường, cố gắng tự động viên mình rằng rời mới là phương pháp tốt nhất để cứu vớt bản thân, hơn nữa, nhanh chóng quên nàng mà cùng với Ngải nương xây tổ ấm hạnh phúc và gia đình mỹ mãn.

      Đúng! Mọi chuyện nên là như thế này, nàng thể lại tham luyến ôm ấp ấm áp của thêm nữa.

      Hồng Liên xoay người lặng lẽ đẩy cửa rời , thống khổ cưỡng bức mình đóng cửa lại, ngọn gió lạnh thổi thốc vào từ cửa, thổi bay trang giấy trắng được nàng đặt ở bàn trang điểm, mặt trang giấy tràn ngập ba chữ --

      Nguyệt Hiên Hoa.

       
      stella2412Bạch Phụng thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 10

      “Hồng Liên!”

      Sáng sớm hôm sau, tiếng thét gọi đau triệt nội tâm quanh quẩn trong phòng, sau đó thoáng thân ảnh lao nhanh ra khỏi phòng ở, điên cuồng tìm kiếm thiên hạ trong lòng chỉ để lại ba chữ liền rời .

      “Hồng Liên! Ta cho phép, ta cho phép nàng rời ta .”

      Bầu trời vốn mang nặng trĩu mây sầu đột nhiên lúc này lại rền vang tiếng sấm từ xa kia truyền xuống, rồi lập tức mưa tầm tã trút xuống như thác.

      Nhưng cho dù như vậy cũng ngăn cản được quyết tâm của Nguyệt Hiên Hoa muốn lập tức tìm được Hồng Liên mang về.

      Khi nhìn thấy trang giấy bị gió thổi bay xuống trước mặt , đó tràn ngập tên , liền tỉnh ngộ hiểu ra tâm ý của từ trước tới nay là gì.

      Mà ba chữ cuối cùng trang giấy này cũng đồng cảm như vậy --

      Ta chàng.

      Ba chữ rực rỡ đến chói mắt như vậy, là ba chữ màu đỏ thắm, nằm giữa những chữ tên của được viết bằng mực nước đen, rất khó mà chú ý đến.

      biết những chữ này được Hồng Liên dùng máu tươi của nàng viết thành.

      Nguyệt Hiên Hoa để ý đến những hạt mưa như roi quất vào người, cho dù mưa có to có cuồng nộ đổ xuống như vậy, cũng có là gì so với hỗn loạn giày xé trong lòng .

      Nàng làm sao? Nàng có thể nơi nào? Những câu hỏi này ngừng quanh quẩn trong đầu , nhưng lại tìm ra những nơi nào mà nàng có khả năng trốn ở đó.

      như phát điên, ngừng chạy vội tìm kiếm xung quanh, những giọt mưa vẫn cứ vô cảm đâm vào thân thể như những cây kim châm băng lạnh, nhưng chú ý, chỉ biết là thể mất Hồng Liên.

      phẫn nộ, nàng vì sao phải rời khỏi ? Lại giải thích câu nào.

      ! Nàng có , nàng nàng thương .

      Nếu như vậy, vì sao lại còn muốn rời ? Vì cái gì?

      như là mãnh sư nóng vội muốn tìm thấy tiểu mẫu sư của mình suốt dọc đường , mưa dù có điên cuồng che lấp ánh mắt , nhưng lại che lấp được cảm giác đau lòng xâu xé trái tim .

      Lúc trước thề, tuyệt đối cho phép lại có người nào vứt bỏ nữa, nhưng bây giờ lại bị từ bỏ bởi chính tiểu nữ nhân mà nghĩ bị khống chế hoàn toàn.

      Cho dù nàng nàng thương , sao chứ?

      Chẳng phải nàng lựa chọn hình thức ly khai hay sao?

      Giả, giả, hết thảy đều là giả, ra những ôn thuần cùng đáng trước đó đều là giả, vì nàng muốn tranh thủ cơ hội đào tẩu, vì muốn làm cho buông lơi cảnh giác mà thôi.

      Nguyệt Hiên Hoa đột nhiên ngừng cước bộ, đứng lặng ở giữa mưa, mặc kệ cho nước mưa quất rát người, mặt chút thay đổi trừng mắt nhìn thân ảnh bé run run cố gắng thu người lại tránh mưa.

      Nữ nhân muốn tìm ngồi xổm dưới cây to nhúc nhích, người ướt đẫm, mưa cũng lưu tình đánh vào thân thể nàng, khiến nàng giống y như là cún con lạc đường giữa giông tố.

      Như cảm giác được ánh mắt nóng rực của , thiên hạ ngồi bất động kia chậm rãi ngẩng đầu, mặt như còn chút máu nào, tái nhợt như quỷ mị, nhưng mà ánh mắt vẫn thẳng tắp đón nhận ánh mắt .

      biết là nước mắt hay là nước mưa chảy xuống gương mặt xinh đẹp của nàng, làm tim như bị cứa sâu đau, nhưng càng đau lòng lại càng làm thêm tức giận.

      “Hồng Liên!”

      “Nguyệt......”

      Nàng mới muốn mở miệng gì đó, bị giữ chặt. Lúc này, như là dã thú hung mãnh, dùng sức bóp chặt bả vai mảnh khảnh của nàng, để ý rằng chính lúc này nửa khuôn mặt kia của mình lên vẻ hung ác giống y như là la sát tái thế.

      “Hồng Liên, nàng, nữ nhân chết tiệt này, rốt cuộc nàng muốn ta như thế nào? Nàng cho rằng đùa như vậy là vui lắm sao? Nàng cho là nàng có thể chạy trốn mà thoát được sao? Nàng quên là nàng bị ác quỷ nguyền rủa, nàng giống mẫu thân bất hạnh của ta, cho dù có chạy tới chân trời góc biển cũng trốn thoát, chẳng phải ta từng với nàng như vậy sao? Hay là nàng chưa từ bỏ ý định, muốn trốn để quay về với người trong lòng, cái tên hán tử phụ lòng nàng kia? Giờ ta có thể cho nàng biết, ngươi đừng có si tâm vọng tưởng.”

      áp nàng xuống mạnh mặt đất cứng rắn, mưa to vẫn đánh vào lưng cách vô cảm, trong cặp mắt phẫn nộ của phủ đầy tơ máu, ánh mắt hung ác lại sắc bén, như là chỉ lát sau là giết chết nàng ngay lập tức.

      Nhưng hiểu vì sao nàng lại tuyệt đối cảm thấy sợ hãi.

      “Ta chuyện với nàng đó!”

      Hồng Liên muốn cái gì đó, cái miệng khẽ mở ra, nhưng rồi lại ngậm lại.

      Nhìn thấy nàng trầm mặc , càng làm dấy lên ngọn lửa bất an trong ngực .

      “Tại sao lời nào? Hay là người mà nàng muốn bỏ chạy tới để ôm ấp là Lôi?” trừng mắt như muốn ép chết nàng, miên man suy nghĩ xem nên chất vấn nàng cái gì.

      nên ép ta......”

      “Ta bức nàng? Là ta bức nàng sao? Hay là nàng bức ta? Nàng theo ta trở về, lập tức theo ta trở về.”

      “Đừng! Chàng muốn lấy Ngải nương xinh đẹp làm vợ, nếu chàng còn có chút lương tâm, đừng nên đối đãi tàn nhẫn như vậy với Ngải nương, ấy vô tội.”

      “Vậy sao?”

      “Ta hy vọng chàng tha cho ta ! Thả ta !”

      “Mơ tưởng, mơ tưởng, nàng phải theo ta trở về. Lúc trước nàng đáp ứng là theo giúp ta cả đời cả kiếp, đây là lời nàng hứa hẹn, cho dù nàng chết, ta cũng muốn đem nàng bắt trở về.”

      “Vậy tốt nhất là chàng giết chết ta.”

      rùng mình biến sắc, như thể tin được lời mà nàng vừa thốt ra, “Nàng lại lần nữa xem.”

      “Tốt nhất chàng giết ta.” Nàng chậm rãi nhắm mắt lại, những giọt nước mắt to thầm chảy xuống từ khóe mắt, như là động vật còn muốn kháng cự giãy giụa gì nữa, dù có giết nàng cũng sao cả.

      “Nàng cho rằng ta dám sao?”

      Nàng vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ, nước mắt cũng chảy càng nhanh càng nhiều.

      Nguyệt Hiên Hoa giơ tay lên giữa trung, chưởng khí trắng bạc quần vũ trong cơn mưa hóa thành khối cầu sáng chói mắt.

      Võ công cao cường mà mọi người đều thừa nhận là ai địch lại được tập trung thành lực cường đại, mà nàng là thân nữ nhân nhắn mảnh mai lại càng miễn bàn, thế nhưng nàng lại chút sợ hãi, bởi vì chuyện làm nàng sợ nhất xảy ra.

      Nàng thương , nhưng nàng, chỉ đem nàng trở thành món đồ chơi mà thôi.

      Cho nên nàng lẳng lặng chờ đợi, chờ hạ xuống chưởng để chấm dứt dùm nàng tất cả những thống khổ này.

      Nếu kêu nàng trơ mắt nhìn cưới người khác, bằng cho nàng chưởng để chấm dứt sinh mệnh còn sung sướng hơn rất nhiều.

      Nhưng đợi hồi lâu, chưởng này cuối cùng thấy hạ xuống.

      Vì sao?

      Nàng từ từ mở mắt ra, lại thấy được vẻ mặt chua xót của , ngọn lửa phẫn nộ trong mắt nhanh chóng bị thay thế bởi tuyệt vọng khi bừng tỉnh đại ngộ.

      buông lỏng nàng ra, ngồi phịch ở bên, ánh mắt ngước nhìn lên bầu trời ngừng mưa.

      “Ta hiểu rồi, tại sao ta có thể xuẩn ngốc như vậy? Thế nhưng lại quên mình mang bộ dáng nửa người nửa quỷ mà cũng đòi vọng tưởng có được tình chân chính? kẻ trọn vẹn như ta căn bản là xứng có được mà!”

      Nghe ra như vậy, Hồng Liên hề để yên, nàng lập tức ngồi bật dậy giống như bị hỏa thiêu đến nơi, bàn tay bé gắt gao cầm lấy khuỷu tay của , vội vàng : “ phải như thế, chàng thể nghĩ như vậy được.”

      “Nàng bảo ta thế nào lại nghĩ như vậy bây giờ?” bây giờ như là dã thú bị đụng chạm đến chỗ đau, thét vào mặt nàng, “Chẳng phải nàng vẫn tìm tất cả mọi biện pháp để chạy trốn khỏi ta? Nếu phải ta lúc nào cũng nhanh tay bắt nàng lại để nàng chạy , chừng bây giờ nàng biết chạy trốn tới nơi nảo nơi nào khiến cho ta muốn tìm cũng tìm thấy. Đáng ra ta phải sớm tự mình hiểu lấy điều ấy......”
      stella2412Bạch Phụng thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      đột nhiên dừng lại những lời mang tính chiếm hữu như vậy, lẳng lặng quay đầu nhìn nàng nữa, ánh mắt mờ mịt dừng ở nơi xa xăm.

      Bầu trời dần hé ra những đốm xanh thiên thanh tươi sáng rạng rỡ, nhưng vẻ xinh đẹp của trời xanh lúc này lại rung động được trái tim thương tâm của .

      Hồng Liên lẳng lặng nhìn bóng dáng , phát giác đau đớn trong lòng đột nhiên lại tĩnh lặng đau nữa, bởi vì nàng thương , thương sâu nặng.

      Nhưng là cái gì?

      Chẳng lẽ chỉ bởi vì muốn kết hôn với nữ nhân khác, nàng thương nữa sao?

      Chẳng lẽ bởi vì đối với nàng lãnh khốc vô tình, nàng thương nữa sao?

      Chẳng lẽ bởi vì chính nàng yếu đuối trốn tránh, chỉ nghĩ đến việc cần phải chạy trốn tới chân trời góc biển, nàng thương nữa sao?

      Đáp án ở trong lòng rất ràng mạch lạc.

      phải!

      Nàng vĩnh viễn cũng thể dừng lại được phần thương này.

      “Nàng !”

      Thân mình Hồng Liên run rẩy chút, “Muốn ta ?”

      chậm rãi quay đầu lại, vẻ mặt lại biến trở về dáng vẻ đầy quen thuộc trước kia, nam nhân luôn trốn tránh sau cái mặt nạ lạnh lùng vô cảm mà đeo lên mặt, ánh mắt trở nên sắc bén, lãnh khốc, làm cho người ta khó có thể nắm bắt, khó có thể thân cận.

      Giống như là ở ngày nào đó lần đầu tiên nàng nhìn thấy , vẻ mặt la sát.

      Tại nàng, là nàng lại đem biến trở về thành kẻ la sát.

      ! Nàng muốn như vậy, muốn!

      Cố nghĩ nhiều nữa, nàng dùng sức ôm chặt lấy , mặt dán lại lưng , mặc kệ cả hai đều vẫn ướt đẫm toàn thân, nhưng bởi vì nhiệt độ cơ thể vẫn có thể làm nàng ấm áp, khiến nàng muốn rời bỏ lần nữa.

      “Ta .”

      Đột nhiên cả người nàng bị nắm đẩy cách xa ra khỏi người , gương mặt dữ tợn lại đáng sợ của phản chiếu trong mắt của nàng, “Nàng rốt cuộc muốn như thế nào? Nàng muốn đào tẩu, ta đồng ý cho nàng , giờ nàng lại nàng muốn ...... Nàng rốt cuộc làm cái gì? Muốn đùa bỡn tình cảm của ta sao? Nàng cho là nàng có khả năng đó sao?”

      “Nguyệt...... Đừng như vậy, ta...... ta chàng.”

      Nếu ở tình huống bình thường, những lời này có thể cảm động , nhưng vào lúc này giờ phút này, lại thành thứ vũ khí tối thượng kích thích phát điên.

      đẩy mạnh nàng ra, tàn nhẫn vô tình : “Thực đáng tiếc, ta tuyệt nàng.”

      “Gạt người.”

      “Ta có lừa nàng, ta tuyệt nàng.” cứ lặp lặp lại như muốn thôi miên cả chính mình, “Ta tuyệt nàng, cho nên nàng cút ! Cách xa ta càng xa càng tốt.”

      “Đừng.”

      Nàng muốn lại tiếp tục ôm , vô cảm xoay người , thi triển khinh công, biến mất trong gió sớm lạnh lẽo thê lương, lập tức thấy bóng dáng đâu nữa.

      Hồng Liên thể tin được mình bị vứt bỏ ở nơi hoang vu thâm sơn cùng cốc như thế này, nước mắt nàng ngừng tuôn trào, cứ nhìn theo hướng biến mất mà điên cuồng gào thét, “Nguyệt Hiên Hoa, chàng là người nhu nhược, chàng thể kết thúc kiểu này được, nếu chàng bỏ ta lại, ta chết cho chàng xem, cho chàng nhìn xem thử ta có phải là chàng, vẫn tiếp tục lừa chàng hay .”

      Tuy rằng hai mắt mờ mịt đẫm lệ, nhưng nàng biết cách đó xa chính là vực sâu.

      Nàng hoảng loạn đến cạnh vách đá, gió lạnh như băng vù vù thổi qua thân thể như chết lặng của nàng, như là những ngọn đao sắc lạnh cắt ngang cắt dọc vào da thịt non mịn của nàng.

      Đứng ở vách đá, thân ảnh xinh lung lay như sắp đổ, nước mắt ngừng rơi gương mặt xinh đẹp.

      Nàng cảm thấy cái chết bây giờ giống như ước mộng xinh đẹp nhất, nếu phần tình cảm sâu nặng này của mình nhất định phải bị lời ngu xuẩn của chính mình tự tay hủy diệt, vậy nàng sống còn có ý nghĩa gì nữa!

      Mất người nhà, nàng còn tình thân, mất Nguyệt, nàng mất luôn tình , từ nay về sau, nàng còn dũng khí để tiếp tục sống kéo dài như vậy nữa.

      “Ta có lừa chàng, ta chàng, nhưng chính ta lại làm cho tất cả mọi việc trở nên phức tạp lộn xộn, nếu ngay cả chàng cũng muốn ta, ta muốn sống, ta cần sống nữa......” Nàng nghẹn ngào vừa khóc vừa , cảm giác tim mình như bị voi giày ngựa xéo.

      nghĩ rằng mình đời này cũng có thể có tình cảm sâu nặng như vậy, cũng có thể đến bi thảm như vậy.

      Nhưng lại tuyệt nhiên nàng, còn nàng gạt !

      Hồng Liên chậm rãi cúi đầu, nhìn xuống vực sâu thấy đáy dưới chân, nước mắt hóa thành những hạt trân châu bị thổi tứ tán trong gió, như những giọt máu trong lòng nàng, muốn dừng cũng dừng được.

      Đau đớn đến tan nát cõi lòng làm cho nàng mất lý trí, vực sâu khôn lường như truyền lên tiếng kêu gọi đầy mị hoặc, ngừng dụ dỗ nàng nhảy xuống.

      Chỉ cần nhảy xuống, mọi thứ coi như xong, thống khổ trong lòng còn tồn tại nữa.

      Chỉ cần nhảy xuống là mọi thứ......

      Kết thúc.

      “Nàng dám!”

      Thanh này......

      Hồng Liên chậm rãi ngẩng đầu, tầm mắt nhạt nhòa lệ nhìn thấy nam nhân vừa rồi phẫn nộ rời giờ đứng ở cách đó xa, mặt tràn ngập vẻ tái nhợt sợ hãi.

      Đôi mắt to của Hồng Liên thẳng tắp xem xét , dường như thể tin được là lại xuất nơi đây.

      “Nàng dám!”

      Ngay cả ngăn cản mà nam nhân này cũng biết dùng lời ôn nhu chút, chỉ biết dùng loại khẩu khí ra lệnh như thế này.

      Hồng Liên chậm rãi quay đầu nhìn đến nữa, ánh mắt lẳng lặng nhìn xuống vực, “Ta muốn chứng minh rằng ta có lừa chàng, mà ta chàng.”

      “Hồng Liên, nàng thử dám bước bước nữa mà xem.”

      cần lại ra lệnh cho ta, ta muốn tiếp tục làm nô lệ của chàng nữa.” Nàng kêu khóc lớn tiếng, thân mình bởi vì quá kích động mà lung lay như sắp ngã.

      Cái dạng lung lay sắp đổ này vô cùng khủng bố khiến cho sắc mặt càng thêm trắng bệch.

      ngừng thở, ánh mắt dám rời nàng giây nào.

      biết qua bao lâu, mới nghe được thống khổ mở miệng, “Vậy để ta làm nô lệ của nàng !”

      Hồng Liên trả lời, nhưng hơi hơi quay đầu nhìn lại, chứng minh vừa rồi nàng có nghe được lời .

      “Ta đầu hàng, xin cho ta làm nô lệ của nàng ! Chỉ cần nàng lần nữa khẳng định rằng nàng ta.” nặng nề thốt ra hơi, trong giọng của lúc này cuối cùng cũng như thoát khỏi bóng ma do dự cùng bất an của dĩ vãng, bất cứ giá nào cũng phải xong tình cảm trong lòng mình.

      “Nếu những lời này chính là muốn dụ dỗ ta rời khỏi vách núi đen này, vậy chàng cũng đừng uổng phí tâm cơ, ta hóa thành quỷ khóc than mà đến quấy rầy hạnh phúc mỹ mãn của chàng cùng Ngải nương đâu.”

      “Ta cần nữ nhân của người khác, ta chỉ nàng.”

      “Vừa rồi chàng đâu phải như vậy.”

      Nữ nhân này nhất định phải tính toán nhen từng chút như vậy sao? Nguyệt Hiên Hoa phát hóa ra mình hiểu hết nàng, nhưng vẫn cố tình nàng đến thê thảm như vậy.

      “Vừa rồi ta nhất thời mất lý trí mới có thể ra những lời như vậy, bởi ta tưởng là nàng thấy rằng ta trọn vẹn mới có thể sợ ta, muốn rời ta, ta cảm thấy rất tự ti!”

      “Chàng cần tự ti, ta căn bản để ý chuyện đó.” Nàng giọng trả lời, nước mắt có vẻ dịu , nhưng vẫn tính chuyện rời khỏi vách đá.

      “Nàng biết ? Chính bởi vì ta quá nàng, nhưng hình như nàng cố tình có biện pháp gì đó làm cho ta có cảm giác nắm bắt được nàng, làm cho ta quá mức bất an, nên ta mới tin vào lời của tên đáng ghét kia, dùng bên thứ ba để làm cho nàng ghen tị, hy vọng có thể từ đó mà nàng phát ra rằng nàng ta, nhưng sau đó lại làm cho ta phát được rằng hóa ra ta nàng sâu.”

      Hồng Liên thể tin mình nghe được những lời này, có là từ trong miệng ra ?
      stella2412Bạch Phụng thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

       “Ta nghĩ đến việc muốn cầu thân với nàng, ta biết ta luôn luôn bá đạo đối với nàng, có lẽ nàng nhất định phải cùng ý nghĩ với ta, nhưng cuối cùng ta lại quyết định dùng phương thức ra lệnh, bởi vì......” hít hơi sâu, rồi mới tiếp tục : “bởi vì ta chỉ có thể gắt gao nắm lấy chặt lời hứa hẹn ‘lấy thân báo đáp’ của nàng để ép buộc nàng theo ta cùng chỗ, trừ cái đó ra, ta biết liệu mình có năng lực gì để có thể giữ lại nàng?”

      “Ý chàng là...... trước giờ chàng bá đạo như vậy, phân phải trái mà bắt nạt ta, tất cả đều là vì chàng ta?”

      “Đúng! Chết tiệt, ta càng mãnh liệt có nghĩa là ta càng nàng.”

      Nàng giật mình, nhàng lau nước mắt mặt, rồi mới lẳng lặng thầm , “Nào có người nào như vậy đâu?”

      Hình như có chút ngượng ngùng, chật vật gầm lên, “Ta biết biện pháp nào đâu? Trước kia ta chưa từng ai mà.”

      “Ta là người đầu tiên?”

      gật gật đầu.

      “Cũng là người cuối cùng?”

      mặc dù có điểm tình nguyện cho lắm, bởi vì biểu tình cảm ra cách trắng trợn như vậy là làm khó cho , nhưng vẫn dùng sức gật gật đầu.

      là người duy nhất chứ?”

      “Vô nghĩa!”

      xong, nàng liền liều lĩnh chạy vội qua hướng , cũng vội vàng giang hai tay đem nàng ôm vào trong lòng, gắt gao chặt chẽ như thể muốn đem nàng dung nhập sâu vào thân thể của chính .

      “Đáp ứng ta, vĩnh viễn cũng để ta rời khỏi chàng.”

      “Ta đáp ứng, ta vĩnh viễn cũng để nàng lại rời khỏi ta.” biểu thị công khai thâm tình chân thành của mình, rồi cúi đầu hôn nàng sâu.

      Hồng Liên cũng nhiệt tình đáp lại, hai người như là hai người xa cách lâu ngày gặp lại nên hôn nhau say mê đến quên cả đất trời.

      Cũng trong lúc này, ở góc sáng sủa xa có vài người ngồi, mọi người đều bị màn cảm động này mà nước mắt sụt sùi -- ra chỉ có người trong đó khóc thôi.

      “Ngải nương, đừng khóc.”

      màn cảm động như vậy, khóc phải là người.” Mộ Quân hít hít cái mũi, dùng cánh tay xinh đẹp bậc nhất kia mà lau nước mắt của mình.

      Lời vừa ra khỏi miệng, lập tức nghênh đón ba đôi mắt liếc xéo nàng. Nhưng mà bên cạnh nàng cũng có đôi mắt cam lòng yếu thế trừng ngược lại, như kiểu sư tử đực bảo hộ sư tử cái của mình vậy, hung ác vô cùng.

      “Bất quá ngươi cũng đúng! Chúng ta quá lắm được xem như phân nửa là người thôi.” Phượng Lãnh Điệp chậm rãi , tỏ vẻ cam chịu, hai người này, đừng có quá đáng nha.

      Bởi vì Mộ Quân lo lắng Nguyệt Hiên Hoa bị kích động, sợ thiếu suy nghĩ mà làm ra chuyện gì khủng bố, cho nên nàng khẩn cấp dùng bồ câu đưa tin thông tri cho Phi Ngọc, vừa may với nhị ca đến làm khách ở dược thần cốc, nên ngay khi nhận được tin tức liền lập tức chạy lại đây.

      “Các ngươi cũng nghĩa khí đầy mình nha, vừa nghe đến tiểu đệ gặp nạn, liền lập tức chạy tới.” Mộ Quân hâm mộ loại huynh đệ tình thâm này, giống với hai muội muội kia của nàng, cả hai đều là nha đầu ngu ngốc “ăn cây táo, rào cây sung” à, có thế mới có thể đem hành tung của nàng mà tiết lộ cho tên nam nhân thối ngồi bên cạnh nàng đây biết.

      “Chả phải.” Phi Ngọc lạnh lùng mở miệng phản bác.

      “Chúng ta chờ để được xem tên tiểu tử thối kia bị tình tra tấn, cũng chờ muốn đủ lâu rồi a.” Đan Thanh tức giận đến nghiến răng giương vuốt. Cứ hễ nhớ tới tên tiểu tử thối kia cư nhiên muốn bỏ độc chết người mà nhất, liền hận thể chộp lấy tên kia mà dần cho trận.

      Chỉ tiếc là võ công lại bằng tên kia, biết tay.

      ra các ngươi phải đến để quan tâm .” Mộ Quân trừng mắt nhìn ba người.

      “Đương nhiên phải, chúng ta tới để xem kịch vui.” Phượng Lãnh Điệp vui vẻ , “Đúng rồi, có mang cái gì đến ?”

      Chỉ thấy hai người kia mỗi người đều lôi ra mỹ thực tự mình mang đến, có rượu ngon và điểm tâm, còn có con gà nướng bốc hương thơm ngào ngạt, tất cả ngay tại chỗ chuẩn bị soạn bàn nâng ly.

      “Nào!”

      “Ngải nương, với nam nhân của cũng cùng ngồi xuống ăn ! Chờ chút tuyệt đối đảm bảo có thêm hình ảnh đẹp mắt cho chúng ta xem đó.”

      Xem tiểu đệ thân thiết của mình diễn, hơi quá đáng à nha! Ba vị đại ca.

      Phượng Lãnh Điệp cùng hai vị đệ đệ của mỗi người bưng lên cái chén, kính mời đối phương chút, rồi cùng nhau nhấm nháp rượu tốt món ngon, ánh mắt đều dừng lại hai người còn ôm nhau ở cách đó xa, trong lòng vẫn còn cảm thấy cao hứng dùm cho tiểu đệ của mình.

      Tuy rằng thường thường vẫn hay bị tiểu đệ này ‘chỉnh đốn’ đến nỗi sống dở chết dở, nhưng bởi vì họ đều là huyết mạch tương liên, mà lại là đệ đệ nhất, cho nên họ nhẫn nại chờ đợi, tuyệt đối thừa nhận là tại vì võ công bằng .

      Mộ Quân còn muốn mở miệng gì đó, bàn tay bé lại bị ấn cái đùi gà vào, nàng trừng mắt nhìn nam nhân vừa nhét đồ cho nàng liếc trắng mắt cái, “Ngay cả ngươi cũng muốn vô giúp vui?”

      Còn cướp cái đùi gà, là.

      “Đương nhiên, ta cho ngươi thứ tốt nhất khắp thiên hạ.”

      Lời này vừa ra, lập tức được ba nam nhân kia chú mục (= đưa mắt nhìn chăm chú), rồi bọn họ cười hề hề đến vô cùng thần bí, cùng nhau nâng chén hướng đến nam nhân bên người Mộ Quân, trong mắt lóe ra ánh đồng cảm của những kẻ lưu lạc chân trời góc biển.

      Tuy rằng tình thứ vô chừng rất khó nắm bắt, nhưng nếu gặp được tiểu nữ nhân đáng , góc ngọt ngào này cũng có thể kéo dài cả đời.

      Huynh đệ bọn họ trải qua trăm cay ngàn đắng, cuối cùng mỗi người cũng tìm được người mà mình nhất, tiếp theo, nam nhân tuấn tú trước mặt này cũng phải chăm chỉ cố lên.

      Dù sao thương nữ nhân ham làm giàu, so ra vất vả hơn nhiều với thương nữ nhân bình thường, tội nghiệp nhất là túi tiền nha!

       

       
      Bá chà bứ, stella2412Bạch Phụng thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :