1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cha tới rồi mẹ chạy mau - Ngũ Nguyệt Thất Nhật (361C)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 90: Bảo bối Tử Thất Thất nhà tôi, tuyệt đối cho ngươi



      Nghe vậy, Bách Vân Sơn càng thêm cau mày.

      Từ lúc ta vừa bước vào, nụ cười mặt chưa từng thay đổi, hơn nữa thái độ chuyện cũng là nhất mực giữ lễ làm cho người khác tìm ra khuyết điểm, nhưng cũng bởi vì những cử chỉ này làm cho tim của ông có chút bất an.

      ta rốt cuộc là ai? Chỉ là công nhân viên nho sao?

      “Nếu cũng phản đối bọn họ, vậy tại sao còn muốn tới nơi này? tới đây là có mục đích gì?” Ông lo lắng gặng hỏi.

      “Tôi phải rồi sao? Là Tử Thất Thất nhờ tôi tới đây hỏi thăm sức khỏe Bách Hiên, ngài cũng biết bản thân ấy ở trong nước, cho nên tôi mới có thể xuất ở đây!” Phương Lam mỉm cười trả lời.

      “Chỉ là xem thôi sao?”

      “Đương nhiên cũng vài lời, đây phải là quá trình thiết yếu sao?”

      “Vậy… muốn gì với Hiên nhi?”

      “Chủ tịch Bách, ngài cần gì phải hỏi ràng như vậy? Ngay từ đầu tôi qua là việc riêng rồi, đương nhiên là chút thể cho người khác, bất quá tôi có thể ràng cho chủ tịch Bách biết, sau khi tôi gặp Bách Hiên, con của ngài nhất định có thay đổi, có lẽ tỉnh lại, trở thành đứa con ngoan như kỳ vọng của ngài, tôi nghĩ… ngài cũng phải là muốn giam giữ ta cả đời vậy chứ? Hơn nữa, tôi cho rằng ngài rất tính tình con mình, ta mặc dù là người dịu dàng thể thiếp (quan tâm hòa nhã), nhưng khi trở nên ương ngạnh… dù có bao nhiêu con ngựa kéo cũng trở lại, cho nên vì ngài, vì ta, cũng vì tôi, còn có Tử Thất Thất ở nước xa xôi, ngài sao để tôi gặp ta, tự mình làm việc này?”

      Phương Lam có thể làm cho mọi chuyển trở nên tốt đẹp cách thao thao bất tuyệt làm cho lòng ông lại dao động.

      Bách Vân Sơn nhìn chằm chằm nụ cười nghề nghiệp của , hốc mắt khẽ nhíu chặt muốn thử nhìn thấu nội tâm của , nhưng mà khuôn mặt tươi cười của được che đậy quá hoàn mỹ, căn bản cách nào khám phá.

      “Chủ tịch Bách, ngài muốn để tôi gặp Bách Hiên sao? Nếu ngài cần thời gian suy nghĩ, vậy để ngài mai tôi quay lại!” Phương Lam theo sát nghỉ đặt câu hỏi làm cho nội tâm Bách Vân Sơn càng ngày càng dao động.

      Rốt cuộc để ta gặp Hiên nhi hay đây?

      Nếu những lời ta là , vậy có lẽ là chuyện tốt, nhưng mà ta có nắm chắc thuyết phục được Hiên nhi? Hơn nữa này làm cho ông có loại cảm giác tin được. Nhưng… nếu Hiên nhi vẫn tiếp tục đối với ông như vậy chính là việc nghiêm trọng nhất, vậy bằng thử phen?

      Hai mắt Phương Lam nhìn chằm chằm vào mặt của ông, từ biểu tình trong mắt nhìn ra ông hạ quyết tâm.

      “Chủ tịch Bách, ngài nghĩ kỹ chưa?” đột nhiên hỏi.

      Bách Vân Sơn khỏi cả kinh.

      ta vậy mà có năng lực nhìn ra tâm tư của ông, lực quan sát của này ngờ tốt như vậy.

      Người như vậy, lại chỉ làm nhân viên nho cho khách sạn nhà bọn họ?

      “Đúng vậy, tôi nghĩ kỹ, gặp nó, người ở ngoài dẫn đường cho !”

      “Cám ơn!” Phương Lam mỉm cười, hướng về phía ông khom lưng chín mươi độ, sau đó nhanh chóng đứng thẳng ra khỏi phòng.



      Vẫn là người giúp việc cũ đưa vào, lại lần nữa đưa tới phòng Bách Hiên.

      Lần này cũng có gõ cửa mà là trực tiếp mở cửa phòng ra, giống như sớm biết người ở bên trong căn bản là đáp lại.

      Phương Lam bước vào trong phòng, nụ cười nghề nghiệp mặt nháy mắt biến mất.

      nhanh tới bên giường, buông mắt nhìn Bách Hiên nhắm mắt nằm ở giường.

      Chẳng qua mới qua ngày thôi, sắc mặt tiều tụy đến trắng bệch, đôi môi nứt nẻ, vậy nhất định là tuyệt thực ? Vậy mà lại dùng phương pháp kém cỏi như vậy.

      “Này! Tổng Giám Đốc Bách, tôi tới gặp rồi!” cúi đầu, hướng về phía mặt vui vẻ .

      Bách Hiên nghe được thanh quen thuộc, lông mi dài run rẩy sau đó từ từ mở hai mắt ra, nhìn khuôn mặt rực rỡ ánh mặt trời ngàn năm của Phương Lam.

      “Sao lại tới đây?” vô lực hỏi.

      “Tôi phải rồi sao? Tôi tới gặp !”

      “Gặp tôi?” Bách Hiên lại nhắm hai mắt, giọng , “Trở về !”

      “Hả??? Làm sao vậy? Tôi là có ý tốt ghé thăm người thích tự ngược này, làm sao có thể đối đãi với tôi như vậy chứ? là làm cho người khác đau lòng!” cùng với Mặc Thiên Tân giống nhau, vừa mở miệng liền theo thói quen tổn hại người.

      Nhưng mà…

      Bách Hiên trầm mặc nhắm hai mắt, giống như người chết, chút sinh khí, trừ hô hấp…

      “Haizzzzzz…” Phương Lam thở dài sâu, lạnh lùng mở miệng , “ thích Thất Thất đến như vậy sao? Thích đến nỗi tự làm khổ mình??”

      Bách Hiên đột nhiên mở hai mắt, kiên định nhìn .

      “Nếu thích ấy, vậy đứng lên , đừng nằm ở giường nữa, dùng thực lực của mình đem ấy đoạt lại từ trong tay Mặc Tử Hàn!” ngừng kích thích .

      Chân mày Bách Hiên phút chốc nhăn lại, phẫn nộ , “Nếu tôi có thể đứng lên, tôi sớm nước rồi, nếu phải bị ba tôi tiêm thuốc, tôi sớm…”

      “Đừng có kiếm cớ!” Phương Lam cắt đứt lời , giận dữ châm chọc , “Cho dù thân thể của bị cha tiêm thuốc, cho dù toàn thân thể nhúc nhích, nhưng mà phải còn cái đầu sao? Chẳng lẽ đầu của lớn lên là để cho đẹp mắt? Là để người khác thưởng thức sao? sao dùng cái đầu tuấn này nghĩ biện pháp khác? Ví dụ như… Trước thỏa hiệp với ba, sau đó lại len lén đuổi theo… Bằng giả chết để ba mềm lòng… Nếu nữa dùng miệng lưỡi ba tấc về buôn bán của , sợ người khác làm phiền thuyết phục cha mẹ của … Những thứ này phải đều là phương pháp sao? Tôi thấy người nào so với nằm nơi này chết sống cũng mạnh hơn gấp trăm lần!”

      “Haizz…” đột nhiên than thở, lắc đầu , “Vốn tôi còn tưởng chẳng qua chỉ hơi ngốc, nhưng mà lúc này tôi mới thấy, ra Tổng Giám Đốc Bách của khách sạn Rich là máy bay chiến đấu ngu ngốc, tên lửa ngu ngốc, hàng mẫu hạm ngu ngốc!”

      Bị mắng chửi tràng, Bách Hiên vừa tức vừa giận đồng thời cũng có chút bừng tỉnh. Mặc dù phương thức chuyện của làm cho người khác khó tiếp nhận, nhưng mà trải qua việc bị như vậy, thậm chí có cảm giác mình ngu ngốc.

      Tại sao chuyên đơn giản như vậy nghĩ tới chứ? Bất kể là biện pháp gì, mặc kệ có thể thành công hay , cứ thử mới biết được phải sao?

      Tại sao lại ngây ngốc nằm ở chỗ này?

      “A…” cười khẽ, cười chính mình ngu xuẩn.

      “Xem ra, hiểu ra rồi!” Phương Lam hài lòng gật đầu.

      Bách Hiên nhìn khuôn mặt rực rỡ ánh mặt trời của , , “Cám ơn!”

      “Đừng, ngàn vạn lần đừng, ngàn vạn lần đừng cám ơn tôi, tôi chỉ là nhận ủy thác của người mà làm việc thôi!”

      “Nhận ủy thác của người khác?” Bách Hiên nghi hoặc, “Đúng vậy a, là Thất Thất gọi điện, bảo tôi tới xem thế nào, tôi thể cho ấy biết bị giam trong phòng mình, bị tiêm thuốc tê liệt, ăn uống ngủ, bộ dáng sắp chết ? Tôi muốn ấy lo lắng cho , càng muốn ấy vì mà thương tâm!” Khuôn mặt thống khổ cùng nước mắt của Thất Thất, nhìn đủ tồi, đời này muốn phải nhìn thêm lần nữa.

      “Dĩ nhiên, mặc dù ấy thích , nhưng mà nếu chết, ấy nhất định mà khóc!”

      “A…” Bách Hiên cười khẽ, “Như vậy tồi!”

      “Ngu ngốc, vậy có cái gì tốt, cho dù ấy khóc, cũng nhìn thấy vì chết!” Phương Lam tức giận oán trách.

      cũng đúng!”

      “Chính thế, cũng nhìn xem Phương Lam là ai, bất quá…” ngừng lại, sau đó nghiêm túc , “ cũng ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, mặc dù tôi tới thăm , khuyên bảo , dỗ dành nhưng lập trường cá nhân tôi rất ràng, tôi kiên quyết, kiên định, mãnh liệt đồng ý cho Thất Thất ở cùng chỗ với , cho nên bảo bối Thất Thất nhà tôi, tuyệt đối cho , tôi tuyệt đối cho ấy ở cùng với !”

      Bách Hiên nhìn , khỏi có chút kinh ngạc!!!

      Lời như vậy, từng nghe qua, Mặc Thiên Tân cũng như vậy.

      “Vì sao?” bỗng nhiên hỏi.

      “Nguyên nhân… thể cho biết, bởi vì đó là bí mật!”

      “A… giống hệt Thiên Tân, rốt cuộc hai người có kế hoạch gì? Các người muốn giao Thất Thất cho Mặc Tử Hàn sao?”

      “Đây là chuyện của chúng tôi, đừng hỏi nhiều, tóm lại phải mau chóng khỏe lại, nếu muốn đoạt Thất Thất về, phải có thân thể khỏe mạnh, ít nhất phải nằm ở nơi này giương mắt nhìn, như vậy… Hôm nay tới đây, tôi muốn về báo cáo với Thất Thất, tạm biệt!” Phương Lam dứt lời liền lập tức xoay người ra khỏi phòng.

      Bách Hiên nhíu chặt đôi mày, nhìn lên trần nhà, đột nhiên mở miệng.

      “Tôi cảm thấy rất kì quái, vì sao vẫn theo bên người Thất Thất, ràng với trình độ học vấn của có thể tới địa phương tốt hơn làm việc, nhưng là cứ tới công ty tầm thường của tôi làm nhân viên nhoi, hơn nữa rất ít bộc lộ cảm xúc, cho dù tiếp xúc chỉ có biểu mặt, chính là cái nụ cười dường như sớm đặt ra, thế nhưng chỉ khi đối mặt với Thất Thất, mới có thể bộc lộ ra chính mình, cũng chỉ có Thất Thất nhờ cậy , mới có thể hoàn thành hoàn mỹ, lúc nào cũng vây quanh Thất Thất, cuộc sống của giống như chỉ có mình Thất Thất… Tại sao phải như vậy chứ? Chẳng lẽ … Thích ấy?”



      lazybee thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 91: Im lặng là vàng, quyết định cùng chuyện



      “Thích?” Cước bộ Phương Lam bỗng nhiên dừng lại, hơi hơi quay đầu nhìn cười : “Tôi dĩ nhiên thích ấy, Thất Thất chính là bạn tốt nhất của tôi!”

      “Ý tôi phải như vậy!” Bách Hiên chăm chú.

      “Vậy là có ý gì? Chẳng lẽ cho rằng tôi đối với Thất Thất là giống cái loại tình cảm say đắm như sao? Đừng giỡn, tôi là !”

      thế nào? Nếu phải vì nguyên nhân này, tôi nghĩ ra được tại sao lại đối đãi với ấy như thế, nếu chỉ là người bạn tốt có phải làm có chút quá mức hay ?” Quả thực có thể , vì Tử Thất Thất có thể vượt lửa qua sông, có thể chút nào thương tiếc hiến dâng sinh mạng bản thân ra, bạn tốt như vậy, có tồn tại sao?

      Phương Lam nghe vậy, hờ hững quay đầu trở lại, từng bước tiến lại cánh cửa, đưa tay nắm lấy tay cầm, vừa mở ra vừa : “Tôi với Thất Thất có quan hệ thế nào thể tưởng tượng, cho nên cũng cần suy đoán, suy nghĩ tốt chuyện của mình , tạm biệt!”

      xong, cánh cửa cũng mở ra, cặp chân thon dài ra khỏi căn phòng.

      “Két!”

      Bách Hiên tai nghe thanh cửa phòng bị đóng lại, hai mắt cũng khép lại.

      Bất quá, cho dù chỉ có mình chiến đấu, cũng muốn vứt bỏ Tử Thất Thất này, muốn , muốn tìm được , muốn cùng sống chung chỗ.

      “Thất Thất…” giọng lẩm bẩm, khóe miệng giương lên tia cười khổ.

      ***

      Luân Đôn nước .

      Khách sạn

      Sáng sớm ngày thứ hai

      Thời điểm trời còn chưa sáng, Mặc Tử Hàn mở cặp mắt hẹp dài của mình ra.

      Khẽ quay đầu liền nhìn đến Tử Thất Thất ngủ bên cạnh, ràng tối hôm qua có chết cũng chịu nhắm mắt lại, nhưng là khi toàn bộ gian phòng đều yên tĩnh, cũng rất nhanh tiến vào mộng đẹp, tựa hồ là bởi vì lệch giờ cùng với quan hệ quá mức mệt nhọc, cho nên ngủ đặc biệt sâu, thậm chí động tác nghiêm chỉnh buổi tối cũng có thay đổi.

      Mặc Tử Hàn nhìn khuôn mặt lúc ngủ của , khóe miệng tự giác lộ ra chút ý cười.

      Trải qua kiện tối qua, có vẻ có chút quái dị, biểu tình cùng hành động giống với trước kia, biến thành cực kỳ im lặng.

      Chẳng lẽ, đối với chuyện có thích lại có điểm mong đợi?

      Chẳng lẽ, này thích ?

      ngừng suy nghĩ miên man, tay cũng tự giác vươn ra, nhàng vuốt ve hai má của , cuối cùng ngón tay dừng ở môi mỏng phấn hồng của , thân thể cũng tự giác di chuyển, từ từ đè lên thân thể , hôn lên môi .

      Lúc ban đầu là nhàng đụng vào…

      Áp vào môi mềm mại của , khẽ cọ xát, vươn đầu lưỡi nhàng liếm láp, sau đó dùng đôi môi của mình nhàng ngậm cánh môi của , càng thêm xâm nhập, chỉ là hôn ngây ngô đơn giản.

      Tiếp theo, dùng tay nhàng đẩy môi ra…

      Cái lưỡi từ từ thăm dò vào trong miệng của , giống như là tên trộm xuất lúc nửa đêm, lén lút, dè dặt, sợ làm tỉnh, thỉnh thoảng chọc ghẹo cái lưỡi ngủ say của , đụng vào lưỡi , quấn quanh lưỡi .

      Cuối cùng, đột nhiên dữ dội, bắt đầu hút hết thảy trong miệng

      Dùng sức hấp thụ ngọt ngào của , cũng đồng thời hút lưỡi của , bao vòng quanh đầu lưỡi của tiến vào trong miệng của mình, răng nhàng cắn, cọ xát cũng biến thành càng ngày càng kịch liệt, hận thể đem đầu lưỡi của ăn vào bụng của mình, liền nuốt sống cả người vào bụng.

      Mặc Tử Hàn thừa dịp khi còn chưa có tỉnh, ngừng hôn, ngừng vỗ về chơi đùa, ngay cả chính cũng biết, tại sao thích hôn như vậy, tại sao mê luyến môi như vậy, ràng từ trước tới nay chưa bao giờ để cho người khác đụng vào môi của , mà cũng cùng phụ nữ hôn môi, nhưng mà tại… giống như nghiện, cách nào dừng lại…

      “Két!”

      Đột nhiên vang lên thanh cửa phòng bị mở ra, Mặc Thiên Tân dụi mắt đứng ở cửa phòng, mơ mơ màng màng , “Mẹ, rời giường, làm kẻo muộn!”

      làm?

      Mặc Tử Hàn rời khỏi môi Tử Thất Thất, kinh ngạc quay đầu nhìn Mặc Thiên Tân đứng ở cửa.

      Nó… Đây tuyệt đối là cố ý.

      Mà Mặc Thiên Tân nhìn Mặc Tử Hàn đè lên mẹ vẫn ngủ say, trong nháy mắt trừng lớn hai mắt, thanh tỉnh vạn phần.

      “Ba, ba làm gì? Là đánh lén mẹ sao? Đây cũng phải là chuyện quân tử nên làm a!” Cậu đột nhiên biến chuyển 180°, tinh thần sáng láng hỏi.

      Hai mắt Mặc Tử Hàn lạnh lùng nhìn cậu, thấp giọng ra lệnh, “ ra ngoài!”

      “Con muốn!” Mặc Thiên Tân kiên quyết.

      Chân mày Mặc Tử Hàn chau lại, hai mắt hung hăng nhìn chằm chằm cậu.

      Thân thể Mặc Thiên Tân run lên, biết tại rất tức giận, dù sao đánh lén người chưa thỏa mãn nổi nóng, tánh khí táo bạo, nhưng mà cậu thể bỏ lại mẹ a, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

      “Uh…”

      Tử Thất Thất bỗng nhiên khẽ mơ màng lên tiếng, chân mày chau lên, tựa hồ giống như sắp từ trong mộng tỉnh lại.

      Mặc Tử Hàn nhìn khuôn mặt vẫn mệt mỏi như trước của , đột nhiên tầm mắt chuyển dời đến người Mặc Thiên Tân, giọng ra lệnh , “Ta chưa làm cái gì hết, con ra ngoài, để ấy ngủ thêm lát!”

      Mặc Thiên Tân khẩn trương nhìn , khỏi có chút kinh ngạc.

      Ba bắt đầu quan tâm mẹ?

      Đây xem như loại tiến bộ sao?

      “Dạ, con biết rồi!” Tâm tình cậu rất tốt gật đầu, sau đó chân tay ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

      Mặc Tử Hàn nhíu mày quay đầu lại, nhìn khuôn mặt vẫn ngủ của Tử Thất Thất, chân mày giãn ra, lên khuôn mặt tươi cười.

      là ngay cả chính cũng cảm giác kinh ngạc!

      vậy mà cũng biết quan tâm người, hơn nữa còn là người phụ nữ.

      “A…” cười , “Tử Thất Thất, em rốt cuộc muốn tôi làm thế nào cho phải?”

      xong, lại lần nữa khẽ hôn môi .

      “Uh…” Tử Thất Thất rên khẽ tiếng, đôi môi hơi hơi rung động, nỉ non , “Mặc… Mặc… Tử… Hàn…”

      Mặc Tử Hàn kinh ngạc nhìn !

      Đây là lần thứ ba…

      Tại sao khi mà ngủ lại gọi tên ?

      muốn biết nguyên nhân, muốn hỏi

      Rốt cuộc là tại sao vậy chứ?



      Giữa trưa

      Mặt trời cao cao đỉnh đầu, ánh mặt trời ấm áp chiếu đầy mặt đất.

      Tử Thất Thất nằm giường lớn mềm mại, ngủ đến đắc ý, ngủ đến thỏa mãn, mới miễn cưỡng mở mắt ra, nhưng đồng thời khi mở mắt cũng nhìn thấy khuôn mặt to lớn của Mặc Tử Hàn.

      Trong nháy mắt con ngươi phóng đại nhìn chằm chằm cả người .

      Kỳ quái! ta cư nhiên rửa mặt chải đầu tốt, hơn nữa mặc người bộ tây trang màu đen, cà vạt màu bạc, áo sơ mi màu trắng, đầu tóc tạo hình cũng tuấn.

      Đây là chuyện gì xảy ra?

      Tại sao y phục của ta có thể nghiêm chỉnh như vậy? Bàn tay kia của ta là khoác ngoài như vậy?

      ra là thế… bỗng nhiên tỉnh ngộ!

      Quả nhiên ta có chuẩn bị chìa khóa dự bị!

      “Dậy rồi?” Mặc Tử Hàn giọng , khóe miệng gợi lên thản nhiên.

      Tử Thất Thất nhìn , đôi môi mím chặt, bộ mặt bình tĩnh có trả lời lời , thậm chí có thể là cố ý trả lời.

      Mặc Tử Hàn thấy trầm mặc, chân mày khỏi khẽ chau lên, có chút vui.

      “Nếu dậy, vậy đứng lên !” Thanh của cũng biến thành lạnh như băng.

      Hai mắt Tử Thất Thất chậm rãi dời khỏi người , mặc dù có bất kỳ thanh nào nhưng rất nghe lời ngồi dậy.

      Cái chăn người rơi xuống, lộ ra da thịt trơn bóng trắng nõn!

      “A!”

      Tử Thất Thất khiếp sợ hít vào hơi, vội vàng dùng chăn che lấp thân thể của mình, sau đó hung hăng nhìn chằm chằm .

      Vì sao ta ăn mặc quần áo chỉnh tề, mà lại trần truồng? Áo tắm của đâu? đâu rồi? phải là lúc ngủ, ta cởi ra chứ? phải lúc ngủ, ta làm chuyện gì chứ? Hơn nữa tại sao chính mình lại ngủ say? Còn có môi , tại sao có chút đau?

      Tức giận mở to miệng, vừa định chất vấn rồi lại lập tức thu lại thanh của mình.

      Chất vấn thế nào? Mắng ta thế nào? chỉ làm ta càng vui vẻ hơn phải sao?

      Câu trả lời đêm qua khiến rất ràng, có biện pháp cùng người đàn ông này chuyện, ta chỉ biết dựa theo phương thức của mình muốn làm cái gì làm cái đó, mà chẳng qua chỉ là con rối để ta thưởng thức.

      Được rồi…

      Nếu quả có cách nào, vậy hãy để cho đợi ta chơi chán rồi, nhàm chán rồi buông tha tốt lắm…

      Cho nên, qua đêm rút ra kết luận:

      Im lặng là vàng!

      Mặc Tử Hàn thấy lộ ra biểu tình tức giận lại lập tức nuốt trở vào, hơn nữa cặp môi mỏng lại gắt gao khép lại, câu cũng cho .

      to gan!

      cho rằng lời nào, tôi có biện pháp bắt sao?” Khóe miệng cười tà, đột nhiên bắt lấy tay , bá đạo , “ theo tôi, tôi muốn tự mình mặc quần áo cho !”

      Hả?

      Cái gì?

      Tử Thất Thất kinh hãi!

      Nhưng cánh tay bị dùng lực kéo , cả thân thể trần truồng nháy mắt chui ra khỏi chăn, cũng bước chân xuống giường.

      được

      ở trong lòng hô to!
      lazybee thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 92: Cha ngươi có sở thích đặc biệt, cẩn thận cẩn thận



      Trời ạ! Trời ạ! Trời ạ!

      Tử Thất Thất dùng tay trái che ngực mình, toàn thân xích lỏa bị Mặc Tử Hàn kéo ra khỏi phòng ngủ.

      bối rối nhìn chung quanh sợ bị người nhìn thấy, trái tim đập bùm bùm như sắp nổ tung, mà nhiệt độ cũng ngừng tăng lên, giống như phát sốt.

      yên tâm, ở trong phòng có người khác xuất , dĩ nhiên… Máy theo dõi cũng có cài đặt, cần che che lấp lấp, có ai thấy !” Mặc Tử Hàn xong tiếp tục lôi kéo , bất quá, muốn những người khác, tựa hồ trong cái phòng này đích xác còn có

      Mặc Thiên Tân!

      Tử Thất Thất cả đoạn đường chạy chậm phía sau , hai mắt hung hăng trừng , muốn mắng to trứng thối, nhưng mà… cắn môi dưới, nhịn xuống xúc động của mình.



      Trong lúc thay quần áo

      Mặc Tử Hàn mạnh mẽ kéo Tử Thất Thất tới phòng thay đồ!

      Căn phòng lớn, đèn sáng chói lọi, hai mặt tường là hai tầng mắc áo, ở treo nhiều loại quần áo, chính giữa gian phòng song song để năm quầy thủy tinh, chia ra để dây chuyền, khuyên tai, đồng hồ, cà vạt cùng đai lưng, mà ở đối diện mặt tường là tủ giày, hơn nữa vây quanh toàn vách tường, tổng cộng mười tầng, mỗi tầng đặt giày đủ loại kiểu dáng xinh đẹp.

      Tử Thất Thất nhìn cái phòng thay đồ này, khỏi có chút kinh ngạc!

      Mặc dù mình từng là thiên kim tiểu thư nhà có tiền, nhưng là phòng chuyên dụng giống như công chúa như vậy vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy. khỏi bắt đầu phỏng đoán, người người đàn ông này rốt cuộc là có bao nhiều tiền?

      “Lại đây!”

      Mặc Tử Hàn đột nhiên chuyện, bàn tay to nắm chặt tay , lôi kéo tới giá treo trước mắt, chăm chú nhìn quần áo treo phía , cẩn thận chọn lựa, sau đó lấy ra bộ, xoay người đối mặt với .

      Tử Thất Thất nháy mắt kinh ngạc, đột nhiên xoay người đưa lưng về phía .

      Đại biến thái này, cho phép nhìn!

      ở trong lòng hung hăng mắng.

      Mặc Tử Hàn cũng chấp nhận, giống như nhìn thứ cực kỳ bình thường.

      “Xoay người lại!” lạnh lùng ra lệnh.

      “…” Tử Thất Thất trầm mặc , thân thể vẫn nhúc nhích.

      Mặc Tử Hàn cau mày, mặt lộ vẻ vui, nhưng là rất nhanh liền giãn ra, gợi lên nụ cười tà ác.

      cho rằng đưa lưng về phía tôi là có thể, đừng quên phía sau cũng trần truồng, nhìn kỹ xem đường cong phần lưng của cũng tệ lắm, làn da cùng màu sắc hình xăm cũng rất tương xứng, vòng eo mảnh vừa vặn, còn có đường cong cái mông, tựa hồ…”

      Lời còn chưa hết, Tử Thất Thất đột nhiên chuyển đầu, hung hăng nhìn chằm chằm .

      Mặc Tử Hàn ngước lên tầm mắt của mình, đảo qua toàn bộ phần lưng của , nhìn hai mắt : “ đây là ý định vẫn chuyện với tôi sao? phản kháng tôi? Hay là quyến rũ tôi?”

      Quyến rũ?

      Tử Thất Thất vì sao lại dùng từ này.

      Mặc Tử Hàn nhìn xuyên qua hai mắt , tựa hồ đoán được ngay lúc này trong lòng suy nghĩ.

      Cười tà giải thích, “Đối với tôi mà , phản kháng của , giãy dụa của , quật cường của , phẫn nộ của , căm ghét của , bao gồm cả trầm mặc của bây giờ đều là dụ hoặc mãnh liệt, đều gợi lên chinh phục mãnh liệt trong lòng tôi, cho nên bây giờ bày ra bộ dáng này, với tôi chính là chiêu số quyến rũ, bằng tôi cho chút ý kiến, nếu ngoan ngoãn nghe lời tôi, biết phục tùng tôi, nghe theo tôi, đối với tôi nhẫn nhục chịu đựng, có lẽ… Tôi từ từ cảm thấy rất thú vị, tiện đà bỏ qua !”

      Tâm của Tử Thất Thất hoàn toàn bị nhìn thấu!

      sai, chính là muốn đợi ta chán ghét , nhưng mà ta ngoan ngoãn phục tùng, ngoan ngoãn nghe theo, tuyệt đối làm được!

      Nhướng mày, hung hăng cắn răng, đột nhiên quay lại, cố chấp trầm mặc!

      Mặc Tử Hàn nhìn cái gáy của , ý cười nháy mắt biến mất!

      Cầm lấy cái tay kia của dùng sức lôi kéo về phía sau, sau đó xoay ngược lại đối mặt với , bá đạo đem quần áo tay kia dán lên thân thể của , ước lượng.

      Tử Thất Thất kinh hoảng nhìn , dùng sức giãy dụa muốn xoay người!

      “Tử Thất Thất tôi cảnh cáo , nếu biết điều chút nghe lời tôi, vậy cả ngày hôm nay muốn thân thể trần truồng, hơn nữa bọn tôi muốn ra ngoài ăn cơm, nếu sợ mất mặt, cứ tiếp tục giãy dụa cho tôi!”

      Trong nháy mắt, nghe được lời , thân thể Tử Thất Thất biến thành an tĩnh.

      Trứng thối, trứng thối, trứng thối, lại uy hiếp ! ràng tối ngày hôm qua còn lễ phép xoay người để tự thay quần áo, chỉ buổi tối thôi, ta lại trở lại tư thái đại dã lang.

      Rốt cuộc ta là người thế nào? Rốt cuộc tính cách ta còn có thể xấu xa tới trình độ nào?

      mở to hai mắt, hung hăng nhìn chằm chằm cái khuôn mặt lạnh lùng kia.

      Tâm tình bắt đầu trở nên phức tạp, ảo tưởng trong đầu lại lần nữa xuất : nếu ta là người bình thường, nếu tính cách ta dịu dàng chút, nếu ta quan tâm chút, vậy ở chung chỗ với ta tựa hồ tồi? Ít nhất Thiên Tân nhất định rất vui vẻ, nhưng mà…

      Thực tế tàn khốc, người người đàn ông này ta tuyệt đối là trứng thối tuyệt chủng thế kỷ hai mươi mốt!

      Mặc Tử Hàn thấy đột nhiên trở nên thành thành , vui mặt lập tức biến mất, bề ngoài mơ hồ nụ cười thấy , sau đó hai mắt to gan quét cả thân thể trơn bóng của , lại nhìn quần áo trong tay, lắc đầu.

      Cầm quần áo treo lại mắc, lấy bộ khác, vẫn ước lượng như trước người , cảm thấy cái này cũng phải thích hợp liền treo lại, đổi lại kiện khác…Lặp lặp lại động tác này mấy lần, ngừng đổi lại quần áo trong tay, cuối cùng…

      Nửa giờ trôi qua!

      Tử Thất Thất rốt cục có thể mặc quần áo vào che dấu thân thể trần trụi, nhưng mà cẩn thận vì chọn lựa bộ quần áo này lại làm cho có xúc động muốn tự sát.

      Hai người cùng nhau đứng ở trước gương, Tử Thất Thất kinh ngạc nhìn mình trong kính.

      Lễ phục màu đỏ bao lấy ngực , xương quai xanh cùng hai cánh tay hoàn toàn lộ ra bên ngoài, làn váy dính sát vào nhau ở đầu gối, lộ ra bắp chân trắng nõn, bên hông là cái đai lưng màu đen, đai lưng trang sức đóa hoa màu đỏ, vừa vặn làm nổi bật lên cái eo… Dưới chân là đôi giày cao gót màu đỏ, gót giầy có mười phân khiến từ 1m6 đề cao lên, cả người càng thêm tinh tế, nhưng là bước lại cách nào khống chế lắc lư…

      ta cố ý, ta tuyệt đối tuyệt đối là cố ý!

      Toàn thân dưới đều là màu đỏ, liếc mắt cái nhìn sang giống như là dạ phục kết hôn, hơn nữa gót giầy là sao? căn bản ngay cả đứng cũng vững.

      Hai mắt trở nên phát sáng như , hận thể đem ta chết ngay lập tức! Nhưng là đôi môi dùng sức cắn chặt, như cũ để cho mình chuyện!

      Trứng thối, trứng thối, trứng thối, trứng thối… ở trong lòng ngừng mắng hơn ngàn lần, hơn vạn lần, hơn tỷ lần…

      Mà Mặc Tử Hàn cũng là hài lòng nhìn , còn nhàng gật đầu:

      “Rất đẹp!” khen ngợi.

      Đẹp cái đầu !

      Tử Thất Thất ở trong lòng mắng.

      thôi, bảo bối của !” xong liền cực kỳ thân sĩ dắt tay phải bị còng khóa của .

      Tử Thất Thất khỏi khẽ nhíu mày, tâm… đau!

      Nếu thích , cũng đừng có gọi bảo bối, từ như vậy chỉ có cha mẹ qua đời từng gọi , vốn chuẩn bị lưu lại cho chồng tương lai, nhưng là tại…

      Mặc Tử Hàn thấy mặt lộ ra vẻ đau buồn, khỏi mở miệng hỏi, “Sao vậy?”

      Tử Thất Thất có trả lời, chẳng qua là nhàng bắt tay , ý bảo có thể !

      Hai hàng lông mày Mặc Tử Hàn run rẩy, cũng chau lên, hỏi tới, trực tiếp nắm tay , nửa chống đỡ thân thể ra khỏi phòng thay đồ.



      Mới vừa ra phòng thay đồ mấy bước liền chạm mặt bóng dáng nho của Mặc Thiên Tân.

      “Oa…” Mặc Thiên Tân há to miệng, ngó cả thân lửa đỏ của Tử Thất Thất, kinh ngạc , “Ba, mẹ, hai người đây là muốn kết hôn sao? Mặc dù màu đỏ tồi, nhưng mà tại lưu hành áo cưới màu trắng!”

      Tử Thất Thất đổ mồ hôi!

      Dụng lực nhìn chằm chằm cậu, rốt cục mở miệng , “Con lời nào, có ai con câm điếc!”

      Nghe được thanh của Tử Thất Thất, tinh thần Mặc Tử Hàn khỏi lay động.

      ra là thanh của chỉ cấm mình !

      A… thầm cười khẽ! Thú vị… cũng muốn xem có thể chịu tới khi nào mới bằng lòng mở miệng chuyện cùng .

      “A? Mẹ phải kết hôn sao? Vậy làm sao lại mặc thành như vậy?” người âu phục màu đen nghiêm chỉnh, người dạ phục lửa đỏ, phải kết hôn, ai tin đây?

      Tử Thất Thất rối rắm cau mày, hai mắt liếc người bên cạnh, tức giận , “Còn phải bởi vì người nào đó có sở thích đặc biệt!”

      Người nào đó?

      Cặp mắt đen nhánh của Mặc Thiên Tân nhìn về phía Mặc Tử Hàn, nháy mắt hiểu chuyện gì xảy ra.

      “A…Mẹ, con hiểu rồi, cái gọi là sở thích đặc biệt chính là mọi người thường xuyên hành động biến thái, chỉ có biến thái mới có thể làm, đúng ?”

      “Bảo bối, con quá thông minh, mẹ hôn cái!”

      Tử Thất Thất tâm tình tốt, kích động mở cánh tay, khom lưng ôm lấy thân thể nho của cậu, đồng thời dụng lực gần gũi hai gò má cậu, nhưng lại hoàn toàn quên mất giày cao gót cao mười phân dưới chân, mất thăng bằng, trực tiếp đè Mặc Thiên Tân mặt đất, mà Mặc Tử Hàn cũng kịp phản ứng, bị ảnh hưởng nằm đè lên người Tử Thất Thất.

      “Khụ… Khụ…” Mặc Thiên Tân bị đè thở nổi, hấp hối : “Mẹ… biết cảm giác bị hai người đè xuống… Có tính là loại sở thích đặc biệt ?”
      lazybee thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 93: Muốn toilet vậy hôn tôi



      “Đúng… Xin lỗi!” Tử Thất Thất bối rối , lập tức muốn đứng lên.

      Nhưng là Mặc Tử Hàn ở sau lưng vẫn nhúc nhích, còn cố ý dùng lực cho đứng lên.

      ta? ta dĩ nhiên…

      Tử Thất Thất quay đầu lại, hung hăng trừng mắt nhìn .

      Đứng lên!

      dùng hai mắt ám chỉ .

      Mặc Tử Hàn ràng xem hiểu ánh mắt nhưng là lại như cũ gắt gao đè ép hai người bọn họ, chính là chịu đứng dậy, tựa hồ là muốn đợi Tử Thất Thất mở miệng chuyện.

      Tử Thất Thất hận đến nghiến răng, hai mắt càng trừng , trong lòng ngừng reo hò: đứng dậy, đứng dậy, đứng dậy, tên trứng thối, cút cho tôi…

      Nhưng Mặc Tử Hàn cũng chấp nhận, sống chết đứng lên.

      “Khụ… Khụ…”

      Mặc Thiên Tân ở bên dưới ho ra thanh , khàn khàn , “Ba… Mẹ… Các người nếu … Con… phải thấy cầu Nại Hà!”

      Tử Thất Thất nghe thanh của cậu, nhìn khuôn mặt bị nghẹn đỏ lên, nháy mắt lo lắng.

      Làm sao bây giờ?

      muốn cùng trứng thối kia chuyện, nhưng con trai bảo bối của … Nhưng mà muốn thỏa hiệp… Nhưng là con trai bảo bối của

      Nội tâm rối rắm ngừng, thời gian lại là giây trôi qua.

      “Ba… Mẹ… Con được… … Tạm biệt!” Mặc Thiên Tân hấp hối , hai mắt liền lập tức trợn trắng.

      “Thiên Tân!” Tử Thất Thất kích động kêu to.

      Quên , có gì trọng yếu so với con trai bảo bối của !

      cam lòng quay đầu lại, vội vàng hé miệng nhưng là đợi , Mặc Tử Hàn đột nhiên đứng lên.

      Hả?

      Chuyện gì thế này?

      Tử Thất Thất nghi hoặc.

      Mặc Tử Hàn tay kéo , hướng về cười giảo hoạt.

      Nếu vậy mà khiến chuyện, vậy rất có ý nghĩa, còn muốn thấy bộ dạng khó xử của , còn muốn nhìn thấy khuôn mặt rối rắm của nữa…

      rất thú vị…

      Mặc Thiên Tân rốt cục có thể hít thở trôi chảy, cậu thiếu chút nữa liền cho rằng mình chết lềnh bà lềnh bềnh rồi. Bất quá, ba với mẹ rốt cuộc đùa trò chơi gì chứ? Để làm chi liên lụy cậu đứa bé vô tội?

      “Bảo bối con sao chứ? Có đau chỗ nào ?” Tử Thất Thất kích động hỏi.

      “Con sao rồi, chẳng qua là bộ vòng Quỷ Môn Quan, có việc gì, tạm thời còn chưa có chết…” Mặc Thiên Tân cười đùa.

      “Cái gì mà chết, cho phép con những lời như vậy!” Tử Thất Thất đột nhiên nghiêm túc.

      Vừa nãy là hù dọa , nếu quả có chuyện phải làm sao? Trứng thối kia có coi nó là con trai ? Vậy mà làm ra cái loại chuyện này.

      “Con biết rồi mẹ, về sau con !”

      bất ngờ, Mặc Thiên Tân ngoan ngoãn thừa nhận sai lầm, hơn nữa bộ dáng biết sai.

      “Đừng dọa mẹ nha!” Tử Thất Thất lại ôm lấy cậu, lần này cẩn thận chú ý dưới chân của mình.

      Mặc Tử Hàn nhìn hai mẹ con bọn họ gắt gao ôm nhau, khỏi khẽ chau mày, tâm tình cũng trở nên khó chịu.

      “Này, được rồi, nên ăn cơm!” lạnh lùng , dùng lực lôi tay trái mình, mà tay phải Tử Thất Thất lập tức bị kéo lên, bắt buộc phải tách ra khỏi Mặc Thiên Tân.

      Tử Thất Thất nhíu mày nhìn chằm chằm , nhép miệng mắng.

      thôi!” Mặc Tử Hàn lại kéo tay , sải bước nhanh.

      Tử Thất Thất khập khiễng theo phía sau, mà Mặc Thiên Tân theo phía sau bọn họ, bất đắc dĩ lắc đầu…

      ***

      Tiệm cơm

      ràng là ở nước , nhưng là Mặc Tử Hàn lại ngàn chọn vạn chọn chọn gian phòng ăn kiểu Trung Quốc.

      Tại sao?

      Tử Thất Thất và Mặc Thiên Tân cũng khó hiểu, nhưng khi đồ ăn bày ở bàn, lúc mọi người bắt đầu dùng bữa, hai mẹ con mới bừng tỉnh đại ngộ.

      Bởi vì Mặc Tử Hàn bị còng tay ở tay trái, cho nên có thể ăn cơm bình thường, nhưng là Tử Thất Thất bị còng tay ở tay phải, cho nên…

      Trứng thối này!

      Dưới đáy lòng Tử Thất Thất ngừng mắng!

      nhìn thấy bàn mỹ vị, cái bụng ngừng kêu loạn, từ lúc lên máy bay, vẫn còn chưa ăn, tính lầm cũng hai ngày rồi, mà bây giờ trước mắt đều là cao lương mỹ vị, nhưng mà tay

      “Lạch cạch!”

      Mới vừa kẹp lên miếng thịt kho tàu, lần thứ N rơi xuống bàn cơm.

      Tử Thất Thất tức giận cắn môi dưới, tức giận toàn thân run rẩy, đột nhiên…

      “Há mồm!”

      Mặc Tử Hàn ưu nhã cầm chiếc đũa mang theo miếng thịt kho tàu đưa tới bên miệng .

      Tử Thất Thất nhíu mày nhìn , nhìn cái vẻ mặt đắc ý kia.

      “Hừ!” hừ lạnh, quay đầu .

      cho dù chết đói ăn đồ ta gắp.

      “Phục vụ!” đột nhiên kêu to giơ tay lên.

      Người phục vụ mặc đồng phục Trung Quốc tới cạnh , cung kính cúi đầu, cười , “Tiểu thư, cần gì?”

      “Giúp tôi lấy cái thìa, cám ơn!”

      “Xin chờ chút!”

      Người phục vụ lui về xoay người , Tử Thất Thất lập tức đắc ý nhìn Mặc Tử Hàn, ngẩng đầu cao, nhướng lông mày.

      Như thế nào?

      trong lòng như vậy.

      Mặc Tử Hàn nhìn bộ dáng của , khỏi hé miệng cười tiếng.

      nghĩ tới cũng có thể lộ ra bộ dáng đáng như thế, xem ra lựa chọn tới nơi này ăn cơm rất đáng giá.

      Rốt cục, Tử Thất Thất có thể thuận lợi ăn, chẳng qua là còn có chút quen, mà Mặc Tử Hàn chỉ ăn vài miếng, sau đó liền quay đầu nhìn chớp mắt, giống như có tư vị khác.

      Mà Mặc Thiên Tân ngồi đối diện bọn họ, nhìn khí coi như ấm áp, khỏi lại cười tà ác lần nữa.

      Buổi trưa hai người bọn họ lại dám đè cậu thiếu chút nữa chết lềnh bà lềnh bềnh, thù này cậu nhớ kỹ, cho nên…

      “Mẹ, mẹ đừng ăn suốt thế a, nếm thử dưa hấu này xem, rất ngọt!”

      hả?” Tử Thất Thất có bất kỳ nghi ngờ nào, cầm lấy miếng ăn.

      “Mẹ, đồ uống này cũng tệ, mẹ nếm thử!”

      ?” Tử Thất Thất vẫn hoài nghi, cầm lên uống.

      “Mẹ, canh này tồi, mẹ thử xem!”

      ?” Tử Thất Thất nếm thử miếng, cười , “ tệ…” xong lại uống chén.

      Nửa giờ sau, ăn uống no đủ, Tử Thất Thất vẻ mặt hạnh phúc gợi lên khóe miệng, nhưng là đột nhiên…

      Sắc mặt Tử Thất Thất đột biến!

      Mặc Thiên Tân vui vẻ khóe miệng lại gợi lên.

      Tới! Tới!

      Đây chính là trả thù của cậu.

      Tử Thất Thất tay trái ôm bụng, chân mày nhăn lại, lúc này mới bỗng nhiên phát , trúng kế.

      “Mặc Thiên Tân…” lớn tiếng kêu tên cậu.

      Mặc Thiên Tân bộ mặt lập tức rực rỡ ánh mặt trời nhìn , “Mẹ, bởi vì cái gọi là có cừu tất báo mới là quân tử, con mặc kệ hai người làm trò gì, nhưng các người lại dám cùng đè nặng con đứa bé yếu, cho nên trả thù chút cũng phải, như vậy… con lên xe trước chờ hai người!” Cậu xong liền lập tức bỏ trốn.

      Tử Thất Thất nhìn bóng lưng cậu chạy trốn, khiếp sợ lâu thể bình tĩnh. Trả thù?

      Nó có phải tìm nhầm đối tượng hay vậy?

      Đột nhiên quay đầu, trừng mắt nhìn Mặc Tử Hàn! Đều là lỗi của ta.

      Mặc Tử Hàn sớm thản nhiên tươi cười, từ lúc ăn dưa hấu đợi đến thời khắc tại.

      Đáng giận!

      Tử Thất Thất cắn chặt môi dưới.

      Nhìn bộ “tôi chờ van cầu tôi”, phi thường thoải mái. Tức giận đứng lên, sau đó xoay người hướng toilet. Nhưng là mới bước nửa lại bước tiếp, bởi vì Mặc Tử Hàn vẫn nhúc nhích ngồi ở ghế, thưởng thức sắc mặt rối rắm lúc này của .

      Tử Thất Thất đứng tại chỗ, do dự rất lâu sau đó, cuối cùng hít hơi sâu, xoay người nhìn khuôn mặt đắc ý của Mặc Tử Hàn.

      “Làm sao? Có lời gì muốn với tôi?” Mặc Tử Hàn cười mở miệng hỏi.

      “…” Tử Thất Thất do dự trầm mặc.

      “Kỳ cũng quan hệ, tôi hiểu được, nhưng nếu muốn để tôi cùng đến toilet, vậy …” hơi dừng lại, tiếp, “Hôn tôi !”

      Cái gì?

      Tử Thất Thất kinh hãi, trừng lớn hai mắt!

      Hôn?

      ta muốn hôn.

      “Thế nào? muốn?” nhìn thấu lòng của .

      “…” Tử Thất Thất nhíu mày.

      Mặc Tử Hàn cười, uy hiếp , “Nếu hôn tôi, vậy tôi ở chỗ này, dù sao tôi cũng rất rảnh rỗi!”

      Tử Thất Thất tức giận trừng mắt nhìn , hai tay nắm thành quả đấm.

      Tục ngữ , tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu (việc nhịn hỏng đại )! Mặc dù… tại có đại mưu gì, nhưng mà… nhịn được!

      Đột nhiên tiến về phía trước bước đến trước mặt của , chần chờ chút nào khẽ khom lưng hôn lên trán .

      Mặc Tử Hàn kinh ngạc!

      nghĩ tới lại hôn !

      Mặc dù hôn là cái trán , nhưng hiểu có cảm giác còn vui sướng hơn so với hôn môi, hơn nữa chẳng qua là bị môi của đụng cái mà thôi, vì sao tim của trong nháy mắt giống như nở hoa, tràn đầy hơi thở màu hồng?

      Tử Thất Thất rất nhanh đứng thẳng người, xấu hổ nhìn , giật giật khóa tay giữa hai người bọn họ.

      Mặc Tử Hàn đột nhiên trở lại bình thường, có chút bối rối nhìn , rất nhanh điều chỉnh lại vẻ mặt của mình, đứng lên.

      thôi!” lạnh lùng mở miệng.

      Tử Thất Thất gấp gáp trước, Mặc Tử Hàn theo phía sau , mà sau khi được mấy bước, chân mày bỗng nhiên chau lên, tầm mắt khẽ nhìn về phía sau.

      Có người theo dõi bọn họ?

      Là ai?
      lazybee thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 94: Bất ngờ xảy ra tai nạn, Mặc Tử Hàn bị thương nặng



      Trước cửa toilet.

      Tử Thất Thất vội vàng mở cửa toilet nữ ra, nhanh chóng bước vào, Mặc Tử Hàn phía sau lại đột nhiên túm lấy tay .

      quay đầu lại, cau mày nhìn chằm chằm .

      Để làm chi?

      Hôn cũng hôn, còn muốn nuốt lời?

      dùng đôi mắt để biểu đạt tiếng lòng của mình.

      Mặc Tử Hàn hoàn toàn thấy bất kỳ biểu tình của , bàn tay to kéo lại, đem chân kéo ra ngoài, trực tiếp tới cánh cửa bên cạnh.

      Tử Thất Thất trợn to hai mắt!

      Nam… Nam… Toilet nam?

      Chỉ thấy những đồng bào nam đứng ở toilet nam khiếp sợ nhìn Tử Thất Thất thân lửa đỏ, toàn bộ nhanh nhẹn bưng kín cùng cái địa phương, sau đó rất nhanh kéo khóa, cuối cùng vội vàng chạy ra khỏi nơi này.

      Trong nháy mắt, trong toilet bóng người, còn mơ hồ truyền đến thanh kinh ngạc từ phía sau…

      “Sao lại thế này, kia làm sao vào toilet nam?”

      “Làm tôi giật cả mình!”

      “Hơn nữa còn mặc thân màu hồng, ta là biến thái sao?”

      “Bất quá bộ dáng cũng tệ lắm!”

      “…”

      Tử Thất Thất nghe tiếng nghị luận càng ngày càng mơ hồ kia, còn có văn nghe hiểu, cả người tựa như hoá đá ngơ ngác đứng tại chỗ.

      Biến thái?

      nghĩ tới ngày bị người khác gọi là biến thái, hình tượng a… Hình tượng của toàn bộ bị hủy…

      Mà Mặc Tử Hàn đứng bên cạnh , hai mắt rất nhanh quét hết toilet, cao chỉ có cái cửa sổ , từ cánh cửa bên ngoài còn lối khác.

      Nháy mắt, mày nhíu lại càng chặt.

      vào nhanh chút!” ra lệnh liền lôi kéo tới gian nhà vệ sinh, cũng đẩy vào.

      Tử Thất Thất ngơ ngẩn đứng ở bên trong, nhìn lưng Mặc Tử Hàn.

      Kỳ quái!

      ta làm sao vậy? ta khẩn trương cái gì? Chẳng qua là nhà vệ sinh, cần giống như tai họa sắp giáng xuống chứ?

      Bất quá, ta có nhìn lén ?

      Để đảm bảo, Tử Thất Thất cẩn thận đóng cửa lại, chỉ chửa ra cái khe , sau đó mới yên tâm giải quyết vấn đề.

      Ngoài cửa

      Hai mắt Mặc Tử Hàn nhìn chằm chằm cánh cửa toilet, bắt đầu có chút lo lắng.

      Vừa rồi cảm giác được có người theo dõi , nhưng mà, trừ Kim Hâm ra, có bất kì ai biết tới nước , làm sao có thể có người bắt đầu theo dõi nhanh như vậy?

      Đột nhiên bừng tỉnh, trừng lớn hai mắt!

      lại quên mất người trọng yếu nhất… Bách Vân Sơn, ông ta cũng biết hành tung của , ông ta biết tới nước , phải là ông ta thầm làm gì chứ?

      Đáng chết!

      Vậy mà tính sai! hẳn là mang thêm vài người theo mới đúng, nhưng là bây giờ…

      tốt hơn chưa!” khẩn trương lạnh lùng hỏi.

      “…” Bên trong có bất kỳ thanh nào.

      Mặc Tử Hàn mày nhíu lại chặt, thúc giục , “Nhanh lên chút!”

      Tử Thất Thất nhanh chậm mặc lại y phục, nhàng phủi miệng, hoàn toàn để ý đến thúc giục, còn cố ý thả chậm tốc độ.

      Tuy rằng biết vì cái gì gấp gáp, nhưng mà cứ để ta gấp gáp , cũng nên làm cho ta rối rắm chút.

      “Tử Thất Thất, đừng có mà chậm chễ, tôi cảnh cáo , nếu ra, tôi liền vào!”

      Nghe thanh vội vàng của Mặc Tử Hàn ở ngoài cửa, Tử Thất Thất sớm giải quyết xong chuyện, cũng mặc quần áo xong, cố ý bày ra bộ dáng đắc ý, chờ vào.

      Rốt cục, Mặc Tử Hàn kiên nhẫn được nữa, đột nhiên xoay người mở cửa ra, nhíu mày tức giận nhìn vẻ mặt đắc ý của Tử Thất Thất.

      nhanh!”

      ra lệnh liền lôi kéo tay , vội vã hướng cửa phòng rửa tay .

      Tử Thất vốn còn tưởng rằng ta tức giận, nhưng nhìn bộ dáng tại khỏi nghi ngờ.

      Rốt cuộc làm sao vậy?

      Tại sao đột nhiên trở nên kích động như vậy? Tại sao gấp gáp như vậy? có chuyện gì xảy ra sao? Nhưng ràng vừa mới còn tốt a? Làm sao lại đột nhiên xảy ra cố chứ?

      Mặc Tử Hàn kéo tới cửa phòng rửa tay, bàn tay to nắm tay cầm, vặn trái vặn phải, thế nhưng thể lay chuyển.

      “Đáng chết!” mắng.

      Cư nhiên bị khóa! Là bị khóa lúc nào? ràng vẫn chú ý đến cái cửa.

      Tử Thất Thất nhìn cánh cửa cách nào mở ra, lòng càng nghi hoặc.

      Làm sao lại bị khóa chứ?

      phải lại là Mặc Thiên Tân giở trò ? Nhưng là… Sắc mặt Mặc Tử Hàn rất khó coi, giống như có chuyện lớn sắp xảy ra.

      khỏi khẽ mấp máy môi, muốn hỏi, nhưng trước khi phát ra thanh , trong lòng lại cho rằng đây là mưu kế, có lẽ ta chỉ làm bộ kích động, sau đó làm cho nghi ngờ mở miệng chuyện.

      được, thể trúng kế!

      Nhưng là, chuyện lại hoàn toàn khác so với tưởng tượng của Tử Thất Thất, Mặc Tử Hàn trở nên càng ngày càng nôn nóng, bắt đầu dùng thân thể xô cửa, kích động dùng chân đá cánh cửa, mà đột nhiên… Mặt dưới khe cửa có người ném vào thứ gì màu đen, còn mơ hồ phát ra tiếng “đích, đích”

      Tử Thất Thất nghi hoặc vừa định muốn ngồi xổm người xuống, nhặt lên tra xét.

      Mặc Tử Hàn đột nhiên kinh hãi.

      “Chạy mau!”

      lớn tiếng hét ra hai chữ này, bắt cấp tốc chạy vào tận cùng bên trong toilet, xoay tay đóng cửa gian lại, sau đó gắt gao ôm lấy cả người của .

      Tử Thất Thất vẫn còn nghi hoặc thần trí chưa có trở về, chỉ nghe…

      “Ầm” tiếng vang lớn

      Trong toilet đột nhiên nổ mạnh, tất cả các gian đều nát bấy, sương khói tràn ngập, mùi mọi thứ bị đốt cũng nhanh chóng lan tràn, đồng thời vòi nước cũng toàn bộ hỏng, nước tùy ý phun tung toé, rất nhanh tưới tan sương khói nồng đậm.

      Tử Thất Thất mới ý thức tới việc là thế nào.

      ra Mặc Tử Hàn gấp gáp như vậy là ý thức được nguy hiểm, sắc mặt kích động kia, bộ dáng khẩn trương như thế, động tác thô bạo như vậy, toàn bộ đều là , căn bản phải là giả vờ, mà nguy hiểm trong nháy mắt kia, ta dĩ nhiên ôm chặt lấy , bảo vệ .

      Tại sao…

      Tại sao lại phát sinh chuyện như vậy? Tại sao ta phải bảo vệ ?

      Tử Thất Thất ngơ ngác từ trong ngực Mặc Tử Hàn ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn đống hỗn độn trước mắt, sau đó tầm mắt rơi vào Mặc Tử Hàn hôn mê.

      “Uy… Uy… Uy…” giọng kêu , dùng ngón tay nhàng đẩy thân thể .

      Toàn thân Mặc Tử Hàn có sức lực, té ngã người của .

      Tử Thất Thất nháy mắt kích động, hai tay dùng sức lay , lớn tiếng , “Mặc Tử Hàn tỉnh cho tôi, tỉnh a… làm sao vậy? mau tỉnh… Mở mắt ra… Nhanh lên, nhanh lên…nhanh lên…”

      ngừng kêu , ngừng lay , nhưng cặp mắt kia chính là chịu mở nhìn cái.

      Nước mắt lập tức từ vành mắt chảy ra, khóc ôm lấy thân thể . Nhưng đột nhiên…

      Bao trùm khắp lưng có cái gì đó nong nóng dinh dính.

      Là cái gì?

      Là vật gì?

      buông thân thể ra, nhìn hai tay của mình.

      Máu đỏ tươi nhuộm đầy hai tay , cả bàn tay đều là máu của Mặc Tử Hàn…

      … Đừng…” run rẩy , lập tức nhớ tới xe cấp cứu, đúng, phải tìm bác sĩ.

      Nhanh chóng tìm điện thoại người Mặc Tử Hàn, nhưng ngón tay bấm phím lại đột nhiên dừng lại.

      phải gọi cho ai, điện thoại cấp cứu của nước là bao nhiêu? Là 120 sao? Giống với Trung Quốc sao? Nhưng cho dù vậy cũng biết tiếng .

      Làm sao bây giờ? Nên làm cái gì bây giờ?

      Có ai có thể giúp gọi xe cấp cứu tới ? Có ai có thể giúp tìm thầy thuốc đến?

      “Cứu mạng… Cứu mạng… Cứu mạng… Có người hay có thể giúp tôi gọi xe cấp cứu? Có người hay có thể tìm thầy thuốc tới? Có người hay … Có người hay tới cứu cứu ấy…” hô to, ôm chặt thân thể Mặc Tử Hàn.

      “Đừng chết… Đừng chết a… Đừng chết… Tôi van xin , ngàn vạn đừng chết… Mặc Tử Hàn, tôi van xin … Tôi van xin …”

      Nước mắt ngừng chảy xuống, hai tay ngừng ôm chặt, sợ mình lơi lỏng khí lực, linh hồn Mặc Tử Hàn thoát ly thân thể .

      “Ba – Mẹ”

      Đột nhiên nghe được thanh Mặc Thiên Tân, Tử Thất Tất kinh hoảng ngẩng đầu nhìn Mặc Thiên Tân cùng tài xế đón bọn họ ở sân bay.

      “Đại ca!”

      Người người đàn ông kia nhanh chóng đến trước mặt bọn họ, lập tức ôm lấy thân thể Mặc Tử Hàn.

      Tử Thất Thất cũng đứng lên theo, nhưng đau đớn kịch liệt dưới chân làm cho đứng vững.

      “Mẹ!” Mặc Thiên Tân dùng sức lực nho của mình đỡ lấy thân thể , lo lắng hỏi, “Mẹ sao chứ?”

      “Mẹ sao, mau cứu Mặc Tử Hàn, mau dẫn ấy bệnh viện.” Tử Thất Thất hoàn toàn để ý đau đớn dưới chân, theo bọn họ từng bước vội vàng.

      Đây hết thảy đều là lỗi của , nếu như nhanh ra, có lẽ có thể tránh được chuyện này, nếu toilet, nhịn chút, nhẫn nại về nhà tuyệt đối phát sinh chuyện này.

      Toàn bộ đều là lỗi của

      Nhưng là tại sao? Tại sao ta phải bảo vệ chứ?

      Ngu ngốc… Ngu ngốc… Nếu thích , cũng đừng cứu

      Mặc Tử Hàn… tên ngốc này…

      Đại ngốc…


      lazybee thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :