1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Chiến luyến tuyết, Hàn Tuyết truyền kỳ

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chiến Luyến Tuyết 10. An ủi

      Edit: Quảng Hằng
      Đem hai tay Hàn Chiến vẫn buông thõng hai bên, đưa đến thanh cột ở đầu giường làm cho cầm lấy: "Tự chàng nắm lấy , nếu ta chưa buông, chàng thể thả nha." Thân thể bởi vì nghiêng về phía trước, hai cặp đào tròn trịa cọ xát vào mặt của Hàn Chiến, vội vã vươn đầu lưỡi liếm  vài cái, nhìn bộ ngực sữa thơm ngát rời , tràn đầy thất vọng thở gấp.



      Hàn Tuyết đem hai tay đặt lên lồng ngực của , hạ thân dán chặt xuống bụng Hàn Chiến chậm rãi xuống  mấy tấc, kích thích dục hỏa trong mắt Hàn Chiến càng cháy bỏng hơn. Nhìn nữ nhân mình thích trêu đùa trước mắt của mình, làm cho đôi mắt Hàn Chiến đỏ bừng, nóng bỏng đến mức ngay cả Hàn Tuyết cũng thở hổn hển, hạ thể ngừng có ái dịch tuôn ra: "Nhắm mắt lại, cho nhìn."

      Hàn Chiến nghe lời nhắm mắt lại, nhưng khi mắt nhìn thấy được nữa cảm giác người nhạy bén hơn. có thể cảm nhận được đôi môi mềm mại ấm áp của nàng hôn lên cổ và lướt dần xuống hầu kết của , vươn đầu lưỡi liếm liếm, sau đó dời về phía xương quai xanh, ngay chỗ hõm xuống khẽ liếm cắn. Hai bàn tay bé đồng thời xoa nắn lồng ngực của , đầu vú của bởi trêu chọc của nàng mà cứng hẳn lên, sau đó bên châu quả bị ấm áp  ướt át ngậm lấy, mang theo chút sức bú mút liếm láp.

      "Nha. . . . . ." Nơi bụng trần trụi của ràng cảm giác được, từ trong hoa huyệt nàng ngừng có ái dịch ấm áp ẩm ướt chảy ra. Nha đầu này học được những thứ này vào lúc nào thế, đáng chết, rất muốn.

      Hàn Tuyết chơi đùa bên đầu vú thõa mãn, mới đổi bên kia ngậm liếm, mông ngọc xuống chút, ở bụng Hàn Chiến  lưu lại vết ướt ràng.

      "Ừ. . . . . ." Cái mông đụng phải nam căn đứng thẳng, nam nhân trầm thấp  rên rỉ, Hàn Tuyết nhả đầu vú của ra, đôi môi lê dài dần xuống cái bụng phẳng rắn chắc, liếm lấy mùi vị mà chính mình lưu lại. Mông ngọc theo thân thể dời xuống, cố ý nhấn lướt qua nam căn căng cứng.

      "Nha. . . . . . Đừng. . . . . . A. . . . . . Tuyết Nhi. . . . . ." Hàn Chiến rên rỉ cầu xin, giống như cá bị đưa ra khỏi nước, chỉ có thể toàn thân khẽ run rẩy, há mồm thở dốc. hôm nay phải chết trong tay nữ nhân này rồi, rốt cuộc nàng học được cách câu dẫn nam nhân như thế này từ lúc nào thế, được, hạ thân muốn nổ tung mất.

       

      Hôn lên cơ bụng cứng rắn của Hàn Chiến, ở rốn liếm mấy cái, Hàn Tuyết kéo dây lưng ra, thả nam căn lập tức bung ra thẳng tắp  .

      "Nha! đáng thương, xanh tím như thế này a." Cây gậy sắt khổng lồ lúc này trở thành màu xanh tím, gân xanh nằm dưới lớp da mỏng manh thoáng co giật như có sức sống, đỉnh nam căn có điểm chút chất lỏng màu trắng trong suốt, "Đừng khóc, Tuyết Nhi thương ngươi a!" xong, đưa lưỡi liếm lấy giọt lệ vừa ra khỏi đầu nam căn.

      "Nha. . . . . . . . . . . ." Dưới háng  kích thích làm cho Hàn Chiến mãnh liệt ngồi bật dậy, nhìn cái miệng nhắn của Hàn Tuyết  rời khỏi nam căn của  , còn vừa lòng liếm liếm khóe miệng, làm cho Hàn Chiến thở gấp tựa như muốn tắt thở.

      "Chàng có mùi vị mằn mặn đấy,  " Hàn Tuyết cười ngồi dậy, nghiêng đầu suy nghĩ chút : "Còn có chút tanh." Đôi tay vịn lấy hai vai của , đem mông ngọc dời về phía trước, hoa huyệt ấm áp khe khẽ cọ xát lấy nam căn khổng lồ.

      "Ôi. . . . . ." Hàn Chiến nghiêng đầu rên rỉ, hai tay hướng về phía sau nắm chặt lấy ván giường: "Tiểu tinh, ôi. . . . . ." Hoa huyệt từng chút, từng chút nuốt lấy nam căn của vào, làm cho chỉ còn lại rên rỉ thở dốc.

      "A. . . . . . Thật to. . . . . ." Thở, hổn hển, giọng oán trách, hoa huyệt chống đỡ  có chút đau, nhìn Hàn Chiến nhịn đến mức đầu đầy mồ hôi, nàng do dự suy nghĩ xem có nên đem vật thô to đó rút ra hay .

      "Tiểu tinh!" Hàn Chiến kích động hít hơi dài, "Nàng hành động nhanh chút, ta chết ngay lập tức đó."

      Nhưng rất to nha, Hàn Tuyết ở trong lòng thầm, nhìn vào cây  Thiết Bổng chìm và hoa huyệt hơn phân nữa, bất an giật giật mông ngọc, làm cho Hàn Chiến càng lớn tiếng  rên rỉ, nhìn bộ dạng khổ sở, hoa huyệt Hàn Tuyết nhịn được co rụt lại.

      "A, đừng xiết . . . . . ." Hàn Chiến khó khăn thở dốc, "Nàng có muốn mưu sát chồng, ngàn vạn đừng chọn loại phương pháp này."

       

      "Người ta cũng phải là cố ý mà." Hàn Tuyết khẩn trương lại giật giật.

      "Nha. . . . . ." Hoa huyệt xiết chặt lấy hết sức thoải mái, rất muốn điên cuồng nhấn mạnh vào, lại sợ tiểu nha đầu sau chuyện này tìm tính sổ, chỉ có thể vui vẻ cùng thống khổ nhẫn nhịn.

      Bây giờ là tình huống gì thế? Vương Chính Nghĩa đứng bên ngoài sảnh dựng thẳng tai nghe trộm, bên trong phòng truyền ra tiếng nam nữ mập mờ, tiếng rên rỉ cùng chuyện với nhau, điều này làm cho có xung động muốn ôm lấy chân bàn bật khóc. Diễm Nương phải công chúa tìm có chuyện gì sao? phải Hàn Chiến lửa giận bừng bừng muốn giết Lương Nhị thế tử sao? Bây giờ là tình huống gì? Tại sao bọn họ làm việc lại bảo vào đây? Nếu làm cho Hàn Chiến biết nghe lén chuyện ngài ấy và công chúa làm việc, đến lúc đó chết trước  nhất định phải là Lương Nhị thế tử kia, mà là .

      Hàn Tuyết nhìn thẳng vào đôi mắt hơi tức giận  của Hàn Chiến, ủy khuất  chu mỏ cái: "Tại chàng quá lớn nha, đâm người ta đau quá.

      Oa! Tiểu Chiến đại nhân cũng rất hùng vĩ sao? hỗ là nam nhân trong nam nhân, Vương Chính Nghĩa đối với Hàn Chiến càng thêm sùng bái. Mặc dù rất sợ bị Hàn Chiến đuổi giết, nhưng lúc này lòng hiếu kỳ chiến thắng lòng sợ hãi bị đuổi giết, nên Vương Chính Nghĩa rất hưng phấn núp ở ngoại sảnh nghe lén.

      Hàn Chiến tiết khí thở dài tiếng: "Vậy làm cho ta tới?" Cũng thể làm hao tổn như vậy chứ?

      " cần!" Hàn Tuyết lập tức phản đối: "Mỗi lần chàng tự làm đều làm người ta ngất xỉu thôi."

      A! ! Công chúa mỗi lần bị làm đến mức té xỉu nha, hổ là Chiến đại nhân công phu cao cường, đến phương diện này cũng kéo dài như thế.

      "Nhưng thể mất sức như thế này chứ?" Hàn Chiến vô lực rồi.

      Cái gì? Cái gì?Chưa làm mất sức đến thế rồi hả? Vương Chính Nghĩa tự kìm hãm được  cắn ống tay áo, quá hưng phấn nha.

       

      "Người ta muốn ở phía ." Hàn Tuyết ủy ủy khuất khuất , mỗi lần bị làm đến mức ngất , lần này người ta muốn ngất nữa.

      Công chúa nhà nhìn nhu nhu nhược nhược đấy,  lại muốn nằm trong chuyện này á? Lúc này mắt Vương Chính Nghĩa xám ngắt, khuôn mặt thể tưởng tượng nổi.

      " thành vấn đề, chỉ là nàng đứng lên trước .” Ôm lấy mông ngọc muốn đem nàng ôm lấy, nhưng ngay lúc vừa mới chạm vào nhịn được vươn tay sờ mó xoa bóp. Sờ mó là thoải mái, mín màng mát lạnh, thị giác cùng đôi tay cảm thấy thực đầy đủ và thoã mãn

      "Xảy ra chuyện gì?" nắn bóp mông nàng tê tê, trong hoa huyệt cũng ngứa ngáy lên, cảm giác có dịch tiếp tục chảy xuống, hơi thở nàng của bắt đầu nặng dần dần.

      "Ta ra ngoài đem đầu Chính Nghĩa chặt xuống trước." Hai mắt trừng về hướng cánh cửa đóng chặt  , sát khí từ trong cơ thể cuồn cuộn trào dâng. Tiểu tử chết toi, lá gan , lại dám trốn ở bên ngoài nghe lén.

      "À? ~~" Hàn Tuyết vẻ mặt nghi hoặc, lại nghe thấy từ ngoại sảnh truyền đến tiếng bàn ghế  va chạm chuyển thành giật mình, Vương Chính Nghĩa cảm nhận được sát khí cùng lời của Hàn Chiến dọa sợ chạy trối chết.

      Hàn Tuyết thể tưởng tượng nổi trừng mắt nhìn Hàn Chiến: "Chàng sớm biết Vương đại ca ở bên ngoài nghe lén."

      "Lúc vừa đến hành lang ra biết rồi, nhưng đến mà lại ngay." Thừa dịp Hàn Tuyết phân tán chú ý, tay Hàn Chiến vừa xoa bóp mông ngọc mịn màng vừa dùng chút sức đè nàng hướng dục vọng của mình nhấn mạnh xuống, làm cho hoa huyệt nàng  từ từ nuốt mình vào.

      "Vậy sao chàng sớm?" Hàn Tuyết thở gấp, hạ thân tê ngứa  cảm giác dần dần nặng, còn cảm giác căng cứng thật to.

      "Dường như bây giờ chúng ta nên thảo luận cái này." nam căn khổng lồ bị hoa huyệt ngay ngắn nuốt vào, từ bụng Hàn Tuyết  có thể  thấy ràng nam căn chuyển động ở trong cơ thể nàng , làm Hàn Chiến kiêu ngạo nhếch khóe miệng lên, bàn tay dời đến bụng khẽ vuốt.

      "Nha. . . . . ." Bị hoa huyệt mút chặt, xoa bóp mấy cái như vậy là thoải mái.

      "A. . . . . ." Bên trong bị dồn nhét căng cứng, bên ngòa lại được xoa nắn, làm cho hạ thân vừa căng phồng vừa nhoi nhói, , theo động tác thẳng lưng đôi bồng đảo ngừng đong đưa trước mắt Hàn Chiến.

      " đẹp, " Mắt Hàn Chiến nhìn chằm chằm vào bầu ngực sữa đong đưa ngừng kia, bàn tay hơi tăng lực đạo  xoa nắn khối thịt nổi lên bụng nàng.

      "Nha. . . . . . Thoải mái quá. . . . . ." Như vậy xoa bóp cho dù động đậy, cũng làm cho người ta có cảm giác rất mất hồn.

      "Đừng, a. . . . . ." Hàn Tuyết bất lực phe phẩy đầu, bụng dưới chua trướng mang theo chút tê ngứa, làm hoa huyệt tự kìm hãm được co rút mãnh liệt mút chặt lấy nam căn.

      Cảm giác thoải mái làm Hàn Chiến thử dò xét lấy tay ôm lấy hông của nàng nhấc nàng lên, sau đó, tay đè lên bụng của Hàn Tuyết, tay kia hơi dùng sức, làm cho hoa huyệt từ từ nuốt nam căn vào, cái loại khoái cảm ấm nóng mút chặt đó làm cho Hàn Chiến thoải mái ngay cả tiếng rên rỉ cũng thể thốt thành lời. hé mắt nhìn hơi thở của Hàn Tuyết trở nên hổn hển.

      "Thoải mái ?" Ánh mắt nóng bỏng nhìn chăm chú cùng thanh khàn khàn, làm Hàn Tuyết đỏ bừng cả mặt, liếm lấy môi gật đầu cái, thở hổn hển, nhưng thành lời.

      "Tự mình động." Từ vai, kéo bàn tay của nàng xuống đè ở bụng của nàng, hai tay rỗi rãnh đưa ra phía trước xoa nắn đôi bồng đảo đung đưa trêu ghẹo kia. Vừa lòng nhìn thấy bộ ngực sữa biến dạng theo lực đạo xoa bóp của mình, quả hồng, nho từ nơi ngón tay lộ ra, nhịn được nghiêng đầu về phía trước, vươn lưỡi liếm mấy cái. Bị nước thấm ướt, quả hồng trở nên kiều diễm ướt át, làm cho ra sức bóp xoa mạnh hơn.

      Khoái cảm từ ngực truyền đến làm cho Hàn Tuyết cảm thấy hạ thể trống vắng, nàng đặt tay lên vai Hàn Chiến, tay áp lấy bụng của mình, chậm rãi ngồi xuống, cảm giác thân thể bị lấp đầy từ từ, lần này mặc dù cảm giác rất chật căng, nhưng lại có cảm giác đau đớn. kỳ diệu!

      Từ từ ngồi dậy, chờ khi nam căn trong cơ thể mình chỉ vừa còn lại đỉnh khất, nàng lại chầm chậm ngồi xuống lần nữa. Thử liên tiếp mấy lần như thế, nam căn  ra vào thông thuận, khoái cảm hoa huyệt bị ma sát, làm cho nàng cảm giác thoải mái, cũng rất ngạc nhiên. Khuôn mặt nhắn mang theo nụ cười đầy kinh ngạc, đây là lần đầu tiên nàng thanh tỉnh cảm nhận được khoái cảm hai người ‘làm việc’

      "Chơi vui ?" Nhìn mặt Hàn Tuyết vui vẻ giống như lấy được món đồ chơi mới, Hàn Chiến cưng chìu  cười hỏi.

      "Bên trong cảm giác rất kỳ quái, " Đưa tay đặt lên dấu vết gồ lên ràng bụng mình, Hàn Tuyết cười cười: "Nhưng rất thoải mái."

      " cao hứng vì nàng thích." Hôn lên khóe miệng tươi cười  của nàng, hai tay trở lại đến mông ngọc, trợ giúp nàng lên xuống, cũng đem tốc độ tăng nhanh .

      "Ừ. . . . . . Thoải mái. . . . . . A. . . . . ." Hoa huyệt bị Thiết Bổng ma sát rất thoải mái, cả bụng cũng cảm giác nóng nóng, thế nhưng hình thức lên xuống mệt quá, nàng còn sức nữa."Chiến. . . . . . A ôi. . . . . . Ta. . . . . . Mệt. . . . . . Rồi. . . . . ."

      "Mệt mỏi?" Vùi mình ở trong cơ thể nàng, để cho nàng ngồi ở người nghỉ ngơi, giơ tay lên lau mồ hôi rịn trán  Hàn Tuyết, "Đến lượt ta ở phía có được hay ?"

      Hàn Tuyết thở dốc gật đầu cái, nàng còn sức nữa, mệt quá."Ta muốn ngất nữa đâu." Nam nhân này làm quá mạnh, làm cho nàng chịu nổi.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chiến Luyến Tuyết ( hạn )11. Hạnh phúc

      Edit: Quảng Hằng




      Hôn lên trán nàng, "Lần này ngạo mạn chút." Ôn nhu xoay người đè nàng ở giường, để cho hai chân vòng nàng  quanh eo , Hàn Chiến thẳng lưng mở mang đút vào .

      Hàn Tuyết nhăn nâng lông mày, " kỳ quái!" Thở khẽ nhìn thẳng vào mắt Hàn Chiến  , "Cùng cảm giác mới vừa rồi giống nhau."

      " thoải mái sao?" Hàn Chiến ở trong cơ thể nàng ngừng lại.

      "Đừng ngừng, " Vòng eo đong đưa, làm cho Hàn Chiến tiếp tục nhịp điệu

      " có căng đầy như mới vừa rồi, cũng cảm thấy đâm quá sâu." Đối với Hàn Chiến vẫn nhìn chòng chọc, nàng cười tiếng, "Bây giờ cảm giác tương đối khá, cũng rất thoải mái."

      Hàn Chiến vui vẻ  cười : "Có thể làm cho ngươi thoải mái, là vinh hạnh của ta."

      "Ừ. . . . . . , mau hơn chút nữa." Tốc độ dần mau, giống như có thể làm cho khoái cảm tăng lên, bụng dưới nong nóng  nhức mỏi, làm cho hai bên đầu vú cũng ê ẩm, Hàn Tuyết hai tay lau ngọc nhũ của mình nhàng xoa nắn .

      Hàn Chiến ngạc nhiên nhìn Hàn Tuyết ở dưới thân như hoa nở rộ, giờ khắc này mới khắc sâu cảm nhận được, tay đem người từ thiếu nữ dạy dỗ thành nữ nhân. Cảm giác này rất kiêu ngạo, rất tự hào, cũng rất thỏa mãn. Cầm hai tay của nàng, mười ngón tay quấn quít, đồng thời tăng nhanh tốc độ kéo ra đưa vào, cũng chầm chậm  thêm nặng lực đạo."Thoải mái ?"

      "A. . . . . . A. . . . . . Thoải mái. . . . . . Thêm. . . . . . Nữa. . . . . . Mau hơn chút. . . . . . Đúng. . . . . . A. . . . . . Thoải mái. . . . . ." Nữ nhân của ừ từ nở rộ hương thơm cho , dáng vẻ Hàn Tuyết khép hờ mắt thoải mái rên rỉ, kiều diễm lại quyến rũ, xinh đẹp làm cho động tâm.

      "Chiến. . . . . ." Khẽ rên rỉ, đôi mắt ướt át đầy nhu tình cùng hoa huyệt  quấn quít chặt, khoái cảm càng ngày càng mãnh liệt, từ từ co rút nhanh, xoắn chắc nam căn chặt.

      "Chậm chút, Tuyết Nhi, " Hàn Chiến nhanh chóng thẳng lưng đút vào, "Chờ ta. . . . . . Cùng ta cùng nhau."

      "Chiến. . . . . . A. . . . . . A. . . . . . Nha. . . . . ." Hàn Tuyết sợ hãi kêu lên, ràng cảm nhận được khoái cảm trong cơ thể càng ngày càng mạnh, hoa huyệt nhanh chóng co rúc lại.

      "Chờ ta. . . . . ." Sau vài cú thúc mạnh mẽ, cuối cùng cú thúc nặng nề tiến thẳng vào hoa tâm, thân thể rung động, đem mầm móng nóng bỏng bắn ra cho người ."Tuyết Nhi, a. . . . . . Ôi. . . . . . Tuyết Nhi của ta."

      Lần cao triều này  làm cho cả người Hàn Chiến cũng cảm thấy thỏa mãn dị thường, ôm lấy Hàn Tuyết xoay lại, để cho Hàn Tuyết nằm ở người của .

      "Có khỏe ?" Thấy hàng mi khép lại của Hàn Tuyết khẽ rung động, khẽ vuốt mồ hôi  ướt bên má, bên tóc nàng, thương tiếc hỏi.

      "Dạ." Nhắm mắt, khẽ hừ tiếng. Nàng vẫn còn cảm giác thoải mái trong cơn cao trào vừa rồi, ra đây chính là ân ái a, rất thoải mái, cũng rất kích thích. Lúc đạt đỉnh cao trào, bên trong hoa huyệt nàng, nóng bỏng từng trận, nóng đến mức nàng tâm cũng tê rần. Tay bé đặt lên bụng, nơi đó có khối gì đó gồ lên ràng.

      "Hửm?" Hàn Tuyết miễn cưỡng chống vào Hàn Chiến ngồi dậy, "A. . . . . ." Hàn Chiến sau  cơn cao triều, Thiết Bổng mặc dù , cũng hoàn toàn mềm xuống , vốn là bởi vì lúc ngửa ra chỉ có nửa cây nam căn ở trong cơ thể nàng, bởi vì tư thế ngồi dậy  của nàng, lại hoàn toàn thọt tới trong cơ thể nàng. Tư thế như vậy , khiến cho khối tròn bụng  ràng hơn.

      "Hàn Chiến, chàng xem." Hàn Tuyết khẽ vuốt khối tròn bụng  nếu như phải là diện tích phân bộ đúng, nàng cho rằng là mình mập lên.

      Hàn Chiến mắt mang vẻ  kiêu ngạo sờ lên bụng nàng"Đây là mầm móng, mầm móng của ta." Ôn nhu lại say đắm  khẽ vuốt."Tương lai, con của chúng ta lớn lên ở chỗ này."

      "Chàng là, đây là Bảo Bảo của chúng ta  ?" Nàng vẫn hiểu kiến thức qua sách vở, ra là thực tế là như vậy, cùng với tinh trùng và trứng

      "Bảo Bảo! ! ? ?"

      Khẽ vuốt đoàn lấy bụng, nàng giọng nỉ non.

      Nhìn cử động của nàng, Hàn Chiến cười khẽ: "Cái này phải, đây là mầm móng của ta  ." Cầm tay của nàng, đưa lên khóe miệng ôn nhu khẽ hôn ."Nàng còn quá , chờ thêm mấy năm nữa chúng ta hãy có hài tử." Mười sáu tuổi, chính nàng cũng còn là hài tử, sao có thể gánh vác trách nhiệm làm mẫu thân  nặng nề? Mà cũng đành lòng cho nàng làm mẫu thân quá sớm.

      Nhìn khuôn mặt Hàn Tuyết vẫn hiểu, Hàn Chiến cười cười, từ đầu giường lấy ra cái khăn mùi soa nắm ở trong tay, hai tay nắm ở bên hông của Hàn Tuyết đem nó nhàng nhắc lên.

      "Nhé ~~"  tiếng, nam căn từ trong tiểu huyệt rút ra.

      "Nha. . . . . ." Theo nam căn ra  còn có đại lượng chất lỏng màu trắng, chảy ra ướt bắp đùi Hàn Tuyết cùng giường, phát ra mùi hương ái ân nồng đậm. Bàn tay Hàn Chiến lau mông ngọc của Hàn Tuyết  , ở huyệt xương cùng khẽ xoa

      "Ai nha. . . . . ." Hàn Tuyết chỉ cảm thấy hoa huyệt tê rần, lại có bạch dịch từ trong cơ thể ào ào chảy trào ra.

      Hàn Tuyết khẽ vuốt bụng trở về bình thường, mặc cho Hàn Chiến dùng khăn lau sạch đùi  cùng hạ thể nàng .

      “Huyệt chàng vừa mới xoa là phòng ngừa ta mang thai hay sao?" Nàng tựa như đứa bé hiếu kì, mặt đầy tò mò.

      Hàn Chiến đem tinh dịch giường cũng lau sạch , đem khăn ném xuống gầm giường, lúc này mới kéo Hàn Tuyết vẫn ngồi xổm giường, ôm vào trong ngực, kéo qua áo ngủ bằng gấm đắp lên g iúp nàng

      "Hoàng đế nếu muốn phi tần mang thai cũng làm như thế."

      "Chàng từng nhìn lén qua?" thể nào, Hàn Chiến có tính cách này?

      Trừng phạt vỗ lên mông ngọc nàng, Hàn Chiến trừng mắt nhìn nàng, tức giận : "Sách dược nàng mang từ trong cung về có ghi mà."

      "Nha." Đây cũng thể trách nàng nghĩ bậy được, là lời của rất có vẻ mập mờ. Ngay sau đó nghĩ đến nguyên nhân nàng dẫn dụ lên giường, Hàn Tuyết ôm cổ của , tựa đầu tựa vào vai Hàn Chiến  ."Đừng nóng giận có được hay ? Ta sao rồi.”

      Nàng vừa nhắc tới, Hàn Chiến cũng nghĩ đến muốn giết người, giang tay ôm chặt nàng, "Ta hứa với nàng, để cho chết ở Bích Lạc." Đây là ranh giới cuối cùng của .

      Được rồi, ra nàng cũng quá chào đón vị Lương Nhị thế tử bỏ thuốc  cho nàng, hạ xuân dược cho nữ nhân như thế phải người quân tử có thể làm ra, quả chỉ có hạng cặn bả.

      " Sau khi hồi kinh, phải cho hoàng đế ca ca đấy." Có danh hiệu công chúa  cũng rất phiền toái, chỉ chuyện cưới hỏi giữa hai người cũng biến thành đại khắp thiên hạ  .

      "Được." Hoàng đế ca ca của sợ là sớm trông mong lấy cái ngày này, mọi người ai cũng biết tim của người nàng, Hoàng Phủ Hạo Thiên vào năm nàng tròn mười lăm tuổi, mỗi lần gặp mặt đều dùng ánh mắt hỏi lúc nao đem nàng ăn vào bụng, chỉ có tiểu nha đầu này vô tri vô giác mà thôi.

      nhàng ngáp cái, ân ái làm cho người ta lười biếng, nàng giống như lúc trước mới ngủ tỉnh đấy.

      "Mệt mỏi sao?" Hàn Chiến êm ái  ôm nàng nằm xuống, kéo hảo góc chăn cho nàng.

      "Mấy ngày nay giống như chỉ có ngủ." Hàn Tuyết hừ oán trách.

      "Ngủ , ta bảo vệ cho nàng." Vỗ nhè lên lưng của nàng, giúp nàng yên giấc, bên tai nghe thấy tiếng hít thở nàng dần dần đều đều, Hàn Chiến cũng an tâm  nhắm mắt lại. Hai người má tựa vai kề cùng nhau ngủ, làm nổi bật đôi uyên ương thêu mặt áo ngủ bằng gấm, vui vẻ và tràn đầy hạnh phúc.

      Khi tỉnh lại người thương ở trong lòng, chuyện vô cùng hạnh phúc. Nhìn Hàn Tuyết như chú chim nép vào cánh tay cường tráng của Hàn Chiến, nhìn sợi tóc hai người quấn quít, cầm lên sợi là của chính mình, Hàn Tuyết  nghịch ngợm  dùng đuôi tóc quét quét lỗ mũi."Nếu mở mắt, ta cắn chàng đó." Hàn Chiến luôn luôn ngủ sâu nàng ở trong lòng hơi có động tác, cũng cũng tỉnh, vẫn còn giả bộ ngủ.

      Hàn Chiến cười mở ra đôi mắt hổ, mềm mại nhìn người mảnh mai trong ngực, bàn tay xoa lên bờ lưng trần của nàng, "Có khỏe ?"

      "Sau này người ta có tỉnh trước, cho phép chàng thức đó." Hàn Tuyết hơn tiến sát trong ngực , " Tỉnh lại ở trong ngực của chàng, cảm giác rất ngọt ngào."

      "Được." Hai người tương y kề cận bên nhau, ai cũng lời nào, hưởng thụ khắc yên lặng mà ngọt ngào này.

      "Bây giờ là giờ gì?" Tay bé vô ý thức ở trước ngực Hàn Chiến vẽ qua lại.

      "Giờ sửu thôi." Bắt được đôi tay trêu chọc , đặt ở bên môi nhàng gặm hai cái, như trừng phạt."Đừng trêu chọc ta, thân thể của nàng chịu nổi đâu."

      Mặt Hàn Tuyết đỏ lên, thuận theo  đánh , "Người ta mới có."

      Động tác của Hàn Tuyết  , làm cho nàng ba đào trước ngực bắt đầu khởi động, phong quang vô hạn. Hàn Chiến nuốt ngụm nước miếng, tay cầm nắm đôi ngọc nhũ hấp dẫn , cười như cười  quét Hàn Tuyết cái.

      "A nha. . . . . ." Mặt Hàn Tuyết càng đỏ hơn, nam nhân này, sao lại càn rở như thế.

      "Ta thấy chúng ta nên thức dậy nhé, ta đối với nàng có sức chống cự mà." kìm hãm được  nữa vuốt vuốt bầu ngực mềm mại như tơ của nàng, Hàn Chiến mới lưu luyến rời  buông tay, đứng dậy xuống giường, từ trong tủ treo quần áo bên giường  lấy quần áo Hàn Tuyết  ra, đưa cho Hàn Tuyết.

      Hàn Tuyết núp ở trong áo ngủ bằng gấm nhìn Hàn Chiến lỏa thân thể tới lui, cười nham nhở, đặc biệt chứng kiến tới dục vọng ngẩng đầu của cười càng lợi hại hơn.

      Hàn Chiến bất đắc dĩ mắt liếc dưới háng mình, tức giận : "Cười nữa, liền đem nàng đè lên giường làm ba ngày ba đêm."

      "Quỷ hẹp hòi!" Nín cười nhận lấy quần áo, kéo ra áo ngủ bằng gấm nhất nhất mặc, chờ mặc xong quần áo trong muốn xuống giường mặc quần mới nhìn thấy đến Hàn Chiến nhìn ngắm thân thể hai tay ôm ngực đứng tại chỗ, chỉ nhìn chòng chọc nàng mặc quần áo, dưới háng , Thiết Bổng hoàn toàn ngẩng đầu. Hàn Tuyết khỏi đỏ ửng cả mặt: "Sắc quỷ, chàng sợ Tinh Tẫn Nhân Vong à."

      Hàn Chiến cười tới ôm lấy nàng, bàn tay sờ lên chân của nàng, khẽ vuốt ve, tà ác ở bên tai nàng thổi hơi, "Bây giờ muồn đè nàng lên giường."

      "Đừng như vậy." Hàn Tuyết vặn vẹo ly thân thể, giọng kháng nghị, thân thể trải qua việc ái ân  có chút nhạy cảm, khi   khẽ vuốt , hoa tâm có chút ướt át.

      "Ừ. . . . . ." Hàn Chiến sa sút tinh thần  rên rỉ lên tiếng, thu lại bàn tay làm loạn ở bắp đùi nàng, đổi lấy ôm hông của nàng, đầu tựa vào vai nàng, hít sâu vài hơi, bình ổn hơi thở dục vọng. Qua lúc lâu, mới khẽ hôn ở bên tai Hàn Tuyết, "Mau mau mặc vào , ta ở bên ngoài chờ nàng ." nhàng buông nàng ra, cầm quần áo dưới sàng lên mặc vào, đầu cũng dám ngoảnh lại, mở cửa ra nội thất.
      phuthuykembong17 thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chiến Luyến Tuyết ( hạn )12. Xui xẻo Lương Nhị thế tử

      Hàn Tuyết cười khẽ tiếp tục cầm quần áo sạch giường lên mặc vào, đợi khi mặc xong xuôi, nàng từ bàn trang điểm cầm lên thanh lược ngọc, lại lấy trang sức đeo tay trong hộp mang vào, cùng mấy chiếc trâm cài ngọc khéo léo, vấn lại mái tóc dài xõa tung, ra khỏi phòng. Vòng qua bình phong, thấy Hàn Chiến ăn mặc chỉnh tề, ngồi đằng kia uống trà.

      "Thắt bím lại giúp ta ." xong, đem lược đưa cho , mình ở trước bàn ngồi xuống, thuận tay đem sợi dây buộc có đính ngọc đặt lên bàn.

      Hàn Chiến nhận lấy lược, đứng ở phía sau nàng, thuần thục  giúp nàng chải tóc xong thắt bím lại, cũng tỉ mỉ đem trâm hoa cài ở giữa tóc. Hàn Tuyết đối với mái tóc dài của nàng có chút biện pháp nào, vài lần huyên náo muốn cắt đứt cho xong, sau năm nàng 5 tuổi , đều là do chải tóc giúp nàng.

      Chải tóc xong, Hàn Tuyết lập tức đứng dậy, kéo Hàn Chiến muốn chạy ra ngoài, "Chúng ta đến xem tên Lương Nhị thế tử đó ."

      Vào lúc này, cũng biết bị Diễm Nương chỉnh thành bộ dáng gì rồi.

      Hàn Chiến trở tay kéo lại, vây nàng trở về trong lòng ngực mình, "Diễm Nương ở ngoài cửa."

      "À?" Tay bé ngắt mu bàn tay có xu thế tiến sâu xuống.

      "Sao chàng sớm chứ ." Hàn Tuyết hướng về ngoài cửa kêu: "Diễm Nương, tỷ ở đâu?"

      "Tiểu thư, ta ở đây." Diễm Nương từ ngoài cửa cẩn thận ló đầu vào, thấp giọng đáp lại, còn bất chợt nhìn lén Hàn Chiến mấy lần.

      "Tỷ dẫn đường, chúng ta đến xem Lương Nhị thế tử chút." Hàn Tuyết ôn nhu với Diễm Nương.

      "Thưa vâng,  tiểu thư, mời bên này." Chờ Diễm Nương quay người lại, Hàn Tuyết quay đầu lại trừng Hàn Chiến, miệng tiếng động khép mở, "Chàng xem, chàng dọa người ta sợ kìa."

      Hàn Chiến mặt vô tội nhún nhún vai, cũng mấp máy môi giống như nàng : "Tự nàng ấy nhát gan, sao có thể oán trách ta."

      Nhăn mũi, hừ tiếng, Hàn Tuyết kéo đuổi theo Diễm Nương, xuống thang lầu, trong Hàm Xuân lâu cũng sắp đặt bí đạo Hàn Tuyết dễ dàng xuyên qua , nhưng phải bước vào gian phòng mật. xuyên qua trong bí đạo, Diễm Nương mở ra cánh cửa chỉ có người vào lọt, vào trước  bước, cửa ra vào bí đạo là nằm trong tủ treo quần áo gian phòng. Diễm Nương mời Hàn Tuyết cùng Hàn Chiến ngồi vào chỗ của mình bên bàn tròn trong phòng, liền tới cửa sổ ở bên, đến bên trong kéo ra cái cửa sổ lớn.

      Đây là gian phòng chuyên dành riêng cho những vị khách ‘đặc biệt’, dùng để theo dõi những gian phòng khác, hai gian phòng trung gian lấy bức bình phong bằng thủy tinh ngọc tách ra, bên kia của tấm thủy tinh dùng loại nước sơn đặc biệt, khiến cho người bên gian phòng kia khi nhìn vào cứ tưởng như đó chỉ là mặt tường bình thường, nhưng bên đây có thể thấy rất tình huống căn phòng cách vách.

      Tình cảnh của căn phòng cách vách làm cho Hàn Tuyết trừng lớn mắt, nhảy lên vọt tới bên cửa sổ. Oa, đây cũng hoành tráng quá mức ! ! ? ? Mặt thể tưởng tượng nổi quay đầu nhìn về phía Diễm Nương, sau này nhất định thể trêu chọc Diễm Nương, nhìn nhu nhu nhược nhược đấy,  nghĩ tới tâm lại hung ác đến như thế, quá đáng sợ. Hàn Chiến mất tự nhiên  sờ sờ lỗ mũi, cùng Hàn Tuyết đối diện nhìn  cái, ở trong mắt đối phương đọc được ý tưởng giống nhau.

      Chỉ thấy Lương Nhị thế tử vừa đáng hận vừa đáng thương, gương mặt tuấn tràn đầy vẻ thống khổ, miệng há to giống như gọi, hai tay bị hai trần truồng  nắm lấy, mặt hướng bọn họ lộ ra trọn vẹn thân thể trần truồng, quỳ sấp. Dưới thân thể của còn treo trần truồng, hạ thể nhanh chóng khuấy động , mà tương đối làm cho người ta kinh hoàng đó chính là, phía sau còn có người nam nhân lực lưỡng giống như gấu, chỗ bọn họ đứng, thấy được dương vật của nam nhân kia, nhưng dựa theo động tác đút vào nhanh chóng của người đó, có thể làm cho người ta rất ràng  liên tưởng đến, bạo hoa cúc của Nhị thế tử  .

      Hàn Tuyết nhăn mặt, cầm lấy tay Hàn Chiến, tiến sát vào trong ngực . Nếu nàng còn chưa trải đời, còn có thể hồ đồ lờ mờ,  cảm thấy có cái gì, nhưng từ sau khi trải qua việc nam nữ , thành , nàng có chút sợ hãi. Dựa theo Hàn Chiến đối nàng ôn nhu mềm mại, đêm đầu tiên của nàng lại còn đau như vậy, có thể nghĩ Lương Nhị thế tử kia tại đau đến bao nhiêu.

      Hàn Chiến đau lòng vỗ vỗ lưng của Hàn Tuyết, mắt lạnh lùng nhìn Diễm Nương trừng trừng, Diễm Nương hốt hoảng vội vàng đem cửa sổ kia đóng lại, sau đó thối lui đến phía sau dám lên tiếng.

      Hàn Tuyết tới bên cạnh bàn rót cho mình ly trà, uống hớp, mới đến bên cạnh bàn ngồi xuống. Có số việc mặc dù tàn nhẫn, nhưng lúc nên xuất thủ, nàng cũng thể nương tay, nếu , xui xẻo chính là nàng. Bình phục tâm tình của mình, Hàn Tuyết chuyển sang Diễm Nương : " với ta biết, hai ngày nay mọi người ‘chiêu đãi’ Lương Nhị thế tử thế nào, kể ta nghe xem có hợp với ‘lễ nghi’ ?”

      "Tối hôm qua người vừa tới, ta ở trong rượu và thức ăn tăng thêm ‘ Túy hồng trần ’, cũng bảo mười mấy vị tỷ muội đến thị tẩm Lương Nhị thế tử cho này, trong hôm nay, bên trong phòng, trong lò hương chính là dùng ‘ Kim Thương Bất Khuất ’." Thấy sắc mặt Hàn Tuyết tốt lắm, Diễm Nương thận trọng nhìn Hàn Chiến, rất sợ vị cuồng nhân đứng kế bên này lại đột nhiên nổi dóa.

      ‘ Kim Thương Bất Khuất ’ nghe thấy tên cũng biết là loại dược hiệu gì rồi."Túy hồng trần cũng là xuân dược?" Hàn Tuyết hỏi, lấy danh tự này trái lại rất có ý tứ đấy.

      "Dạ, giá thị trường là trăm lượng vàng chai, thuốc của Kỳ công tử  là có tiền cũng khó mua được." Diễm Nương cẩn thận đáp trả.

      cách khác, Túy Hồng Trần là cực phẩm xuân dược, nghĩ tới thuốc của lại đáng tiền Hàn Kỳ như thế. Hàn Tuyết tay lau môi đỏ của mình dùng ngón tay xoa chút, hơi suy nghĩ chút, đưa tay rót ly trà đặt ở bên tay phải cạnh bàn: "Về nhà sau nhớ nhắc nhở ta, bảo Hàn Kỳ bế quan Luyện Dược."

      Hàn Chiến rất tự nhiên đến ngồi xuống bên cạnh

      "Được." buồn cười nâng chung trà lên từ từ uống. sao lại hiểu Hàn Tuyết suy nghĩ cái gì. chai xuân dược giá thị trường trăm lượng vàng, thiên hạ còn có chuyện kinh doanh nào tốt hơn chuyenj này cơ chứ? Huống chi người chế tạo ra loại dược hiệu này, vẫn còn ở trong tay của mình, Hàn Tuyết đương nhiên để cho người kia lười biếng rỗi rãnh ở trong nhà.

      "Từ tối hôm qua đến bây giờ ngừng qua sao?" Tối hôm qua là ‘ Túy Hồng Trần ’, hôm nay là ‘ Kim Thương Bất Khuất ’, mười thêm nam nhân như gấu đó, Lương Nhị thế tử này chỉ sợ là bị phế thôi.

      "Đến giờ Tý dược hiệu qua, có tiểu thư phân phó, ta dám dừng tay lại." Diễm Nương , mắt lại cẩn thận liếc Hàn Chiến, nhưng ra là sợ nam nhân này ghen tức có chỗ phát, phun lửa đến người nàng , dáng vẻ như muốn ăn thịt người của Hàn Chiến lúc sáng, bây giờ nghĩ lại còn sau sợ.

      Hàn Tuyết hiểu nhìn  Diễm Nương cái, "Lát nữa dừng tay, rồi cho uống thuốc‘ Vong Trần ’ với lượng gấp đôi, tự ngươi động thủ, ta hy vọng có chuyện ngoài ý muốn." Vong Trần ── quên mất hồng trần, là loại thuốc tiêu trừ trí nhớ do chính Hàn Kỳ bào chế  , phân lượng vừa đúng chỉ mất trí nhớ, mà hai phần, là có thể khiến người trở nên ngu si. Mà nàng chính là muốn người này thể tạo ra uy hiếp gì với nàng, mảy may cũng được.

      "Ta hiểu." Diễm Nương ưu nhã  khom người thi lễ, trong lúc Hàn Tuyết  còn trầm tư, lui ra ngoài.

      "Ra khỏi Bích Lạc, muốn chết." Nam nhân dám mơ ước chạm vào nàng, cho dù thành thằng ngốc, cũng bỏ qua.

      " biết rồi, quỷ hẹp hòi." Lườm cái, Hàn Tuyết đứng lên, tới bên cửa sổ kéo cánh cửa sổ kia ra, nhìn phòng kế bên, Lương Nhị thế tử thống khổ gào lên. Mặc dù nghe được thanh , lại có thể tưởng tượng được.

      Bên hông đột nhiên có cánh tay ôm tới, thân thể bị ôm áp vào lồng ngực phía sau

      " phải sợ sao? Sao còn nhìn?"

      "Thấy ràng chuyện mình làm, ta thể cứ núp ở phía sau các ngươi, trưởng thành được."

      Từ đến lớn, nàng được bảo hộ vô cùng tốt, bất kể là tranh đấu trong cung, hoặc là các loại tranh đoạt thương trường, nàng đều chưa từng tự mình đối mặt qua. Chưa từng đối mặt, nhưng cũng phải gì cũng biết. Nàng mang theo trí nhớ của kiếp trước ra đời, tuy chỉ có mười năm, mặc dù cũng chưa từng trải qua tranh đấu. Nhưng các loại phim ảnh, hay truyện ở đại, có gì mình chưa nhìn qua chứ? Nếu , trong thâm cung này, có hơn mười mấy người vị công chúa, dựa theo sủng ái của nàng ở trong cung, sao có thể toàn thân sống đén bây giờ.

      Huống chi, tại nàng có gia tài bạc vạn như thế, sau lưng lại có ít nhân tài, vãn tay nàng tạo dựng lên. Mặc dù nàng quy định qua, những đứa trẻ được Lãnh gia trang bồi dưỡng sau khi tròn mười sáu tuổi, có thể đến phòng lương nhận lấy trăm lượng bạc trở về quê quán, lại rất ít có người nguyện ý rời . Đây chính là hiệu ứng tình thân, nàng lợi dụng kiến thức tâm lý học sách từ kiếp trước, hoàn thành từng chuyện từng chuyện cách rất cẩn thận. Mặc dù nàng đối với người được nàng cứu trợ, đúng là xuất phát từ mối quan tâm chân thành, đối với bọn được mang về Lãnh gia trang, tất cả đều được đối xử lòng, nhưng chỉ là loại tâm tình mâu thuẫn hai mặt này, mới chính là loại đáng sợ nhất, phải sao? Tất cả mọi người nhìn lầm nàng rồi, ra , nàng, cũng thiện lương. . . . . .

      Cửa cách vách phòng bị đẩy ra, nam tử vào, làm thủ hiệu với hùng nam giường, hùng nam thấy hơi gật đầu, ngay sau đó nhanh chóng đỉnh đưa . Thân thể Lương Nhị thế tử vô lực giãy dụa, biểu mặt thống khổ vặn vẹo, khóe miệng có bọt mép tràn ra, mà dưới người   lại ngửa đầu biểu tình sảng khoái dị thường, theo lực đút vào mạnh mẽ của hùng nam, nam căn của Lương nhị công tử cũng làm động tác đút vào đối với phía dưới  lấy  . Cho đến khi hùng nam dùng lực nhấn mạnh vài cái, ôm cái mông của Lương Nhị thế tử  đêin cuồng nhân, , nàng kia cùng hùng nam tựa hồ cũng lấy được thỏa mãn. Mà dáng vẻ Lương Nhị thế tử cũng càng thêm thống khổ, cho đến khi bị hùng nam lật người lại, Hàn Tuyết mới nhìn , nam căn của căng cứng, mang màu tìm bầm.

      "Sao lại như vậy?" Hàn Tuyết giật mình trừng lớn mắt.

      "À." Hàn Chiến tay ôm chặt nàng, tay nhàng vỗ lấy mu bàn tay nàng, khẽ an ủi.

      Quả nhiên, Hàn Chiến mới xong, chỉ thấy lúc trước ở phía dưới  Lương Nhị thế tử, từ trong nam căn của chậm rãi rút ra cây ngân châm tỏa sáng, dài sáu bảy phân nhổ ra ngoài, nam căn của Lương Nhị thế tử lập tức phun ra tinh dịch màu trắng, cũng phải phun ra nhiều, chỉ tràn ra được ít.
      junnguyenBạch Phụng thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chiến Luyến Tuyết ( hạn )13. Trừng phạ

      Edit: London

      " phế." Hàn Chiến vô tình  làm câu tổng kết, hai tay đem cửa sổ kia đóng lại, liền tay bế Hàn Tuyết lên.

      "Ai nha!" Hàn Tuyết vội ôm cổ của Hàn Chiến, cố giữ thân mình vững vàng."Chàng làm cái gì thế? Dọa người ta giật mình."

      "Ta vốn nên để nàng thấy cảnh này.  " Hàn Chiến xót xa tựa trán mình vào trán nàng, "Ta lại hi vọng nàng có thể vẫn tránh sau lưng ta, mọi việc của nàng đều hãy để ta giúp nàng chống đỡ."

      "Ta cần núp sau thân thể của chàng,ta muốn đứng ở bên cạnh của chàng cơ." Hàn Tuyết nhàng cười tiếng, ấn xuống khoé miệng nụ hôn "Hoàng đế ca ca từng qua, ta là Bích Lạc công chúa, có trách nhiệm thủ hộ thiên hạ này, cho nên ta thể núp ở bất luận phía sau kẻ nào." Tựa đầu dựa vào cổ của , Hàn Tuyết giọng hỏi: " Chàng luôn luôn ở bên cạnh ta, có đúng hay ?"

      "Ta vẫn luôn ở tại phía sau nàng, chỉ cần nàng quay đầu lại, là có thể nhìn thấy ta." Hàn Chiến kiên định mà ra, ôm nàng vào bí đạo, từ bí đạo lên lầu cuối.

      " đâu thế?" Hàn Tuyết mặc ôm mình tới chỗ nào, dù sao sợ đem nàng bán.

      "Nàng phải nên đói sao? Hôm nay chỉ ăn có chút thôi." Trừ thời gian ngủ, tỉnh dậy nàng mới chỉ dùng lần cơm, là sớm nên đói bụng rồi.

      "Ta tại muốn ăn." Nhìn mới vừa rồi tình cảnh như vậy, nàng sao vậy còn có thể có khẩu vị ăn cơm nha.

      "Cố gắng dùng chút, thân nàng yếu đuối, chống cự nổi đâu!" Vốn là có mấy lượng thịt, hai ngày nay lăn qua lăn lại, cằm cũng nhọn. ( là ai hại tỉ ấy lăn qua lăn lại í nhở ^^~ ? )

      " lung tung, người ta từ đến lớn cũng chưa từng xảy ra bệnh nặng gì, làm gì có chuyện thân thể yếu đuối."

      Nàng thân thể yếu đuối sao? Phản đối, từ đến lớn, cơ thể nàng hầu như chưa từng phát sinh bệnh tật gì.

      Hàn Chiến khó chịu liếc nhìn nàng, đặt nàng bên cạnh bàn ngồi  lên ghế tròn, bàn bày đầy thức ăn."Đêm đầu tiên hôn mê ngày đêm, làm tiếp lần thứ nhất, lại ngủ ngày, còn sao?"

      Ách. . . . . . , Hàn Tuyết mặt đầy hắc tuyến, được rồi, ở phương diện này nàng thể phản bác, nhưng nàng tại muốn ăn cơm."Ta muốn ăn canh, muốn ăn cơm." Giận dỗi  giật lấy ống tay áo của , "Người ta có khẩu vị chứ sao."

      " hết cách với nàng." Hàn Chiến múc chén cháo gà đặt ở trước mặt nàng, nhìn nàng bưng lấy từ từ uống, tự mình mới bắt đầu ăn cơm.

      chén cháo gà xuống bụng, Hàn Tuyết đem chén để ở bên, nằm sấp nhìn Hàn Chiến ăn cơm. Nam nhân cùng nữ nhân chính là giống nhau, nàng nhiều nhất chỉ có thể ăn nửa chén cơm, mà Hàn Chiến ăn cơm tựa như gió thu cuốn hết lá vàng , động tác mặc dù nhìn ưu nhã nhã nhặn, nhưng thức ăn bàn cũng nhanh chóng giảm bớt.

      Nhìn miếng cá bột hương cà đưa đến trước mặt, Hàn Tuyết che môi lắc đầu, nhìn kia chiếc đũa mùi cá cà biến mất trong miệng Hàn Chiến." lát nữa nhắc cho Vương đại ca chuẩn bị xe ngựa nhé, trời vừa sáng, chúng ta liền lên đường. Trong kinh có thể có đám người chờ chúng ta đấy."

      "Cùng sao?" Từ hai năm trước, sau khi hoàn du các nước trở lại, Hàn Tuyết để cho mười hai thị vệ tách hai người bọn họ ra, mười hai thị vệ lên đường muộn hơn bọn họ ngày. Công phu của rất tốt, nếu gặp chuyện may chỉ cần mang theo Hàn Tuyết càng dễ dàng thoát thân. Có mười hai thị vệ theo, vạn nhất đối phương nhiều người, ngược lại có thương vong. tách ra như vậy, mười hai thị vệ ngược lại thành trở thành viện binh phía sau của bọn họ, mọi việc nhất nhất ổn thoả

      "Dạ, " Hàn Tuyết gật đầu cái, cười híp mắt : "Hộ quốc công chúa dù sao cũng phải thể chút phô trương, người ta ba nhóm có đặc phái viên trong kinh thành, chúng ta cũng phải có gì đó đáp lễ chứ."

      "Lại nghĩ đến cái mưu ma chước quỷ gì rồi hả ?" Ăn uống no đủ, Hàn Chiến buông chén đũa xuống .

      " lát đến Tụ Bảo trang dạo vòng, bản Công Chúa vào kinh, sao có thể có tiên phong mở đường, đông đảo cung bộc chứ?" Hàn Tuyết nghịch ngợm hướng Hàn Chiến nháy nháy mắt.

      Nàng khi nào qua cần tiên phong mở đường, đông đảo cung bộc? Ra khỏi cửa ngay cả cá tỳ nữ cũng chịu mang bên người, thế còn thấy xấu hổ ra những lời này. Biết nàng lại muốn chỉnh người chơi, Hàn Chiến bất bất đắc dĩ lắc đầu, cũng chỉ có thể giúp đỡ nàng cùng nhau chỉnh người từ đến lớn, nhưng chính là  quán triệt tinh thần  phụ xướng phu tùy rất tốt.
      Hàn Chiến mở ra cửa phòng sau  Kim Linh, chỉ chốc lát sau, mười hai vệ do Thái Cửu dẫn đầu lập tức đồng loạt xuất ở ngoài cửa."Tham kiến công chúa, đại nhân."Ủa? Thái đại ca, sao lại là ngươi , Vương đại ca đâu?" Hàn Tuyết kỳ quái , bình thường nàng gọi tới đều là Vương Chính Nghĩa  thân thị vệ trưởng tới chờ lệnh , sao lúc này tới lại là Thái Cửu?

      Thái Cửu nhanh chóng đưa mắt liếc Hàn Chiến cái rồi lại thấp mắt nhìn xuống nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên góc độ quỉ dị. Vương Chính Nghĩa dĩ nhiên dám tới, trốn công chúa  ngoài cửa phòng nghe lén công chúa cùng đại nhân làm việc, còn bị đại nhân bắt được, vào lúc này vẫn thể ngừng trốn xa xa, còn do đại nhân phao tin tuyên bố muốn cắt đầu đấy.

      Hàn Tuyết nhìn sắc mặt quỉ dị của Thái Cửu, mặt đầy hắc tuyến  quay đầu nhìn về Hàn Chiến: " phải là muốn ta thành cái hình dạng kia chứ?"

      "Hừ!" Hàn Chiến hừ lạnh tiếng, coi như là đáp lại vấn đề của nàng. Hoà thượng thoát được nhưng miếu sao thoát được, cho là trốn được sao?

      "Phốc xuy ~~, ha ha. . . . . •^^•". Hàn Tuyết bật cười, cảm nhận được nhãn đao của Hàn Chiến mới miễn cưỡng nhịn cười : "Ngươi nhắc Vương đại ca chuyến đến Tụ Bảo trang, bảo bọn họ điều 120 người tới, 100 người làm ăn mặc như thị vệ phía sau, 20 người  ăn mặc làm thị nữ. Hừng đông ngày mai theo ta kinh thành."

      "Vâng" Thái Cửu xoay người định , Hàn Tuyết vội gọi lại, cười : "Bảo Vương đại ca đừng trốn nữa, Hoà thượng thoát được chứ miếu thoát được sao? Ta bảo vệ , cần trốn tránh. Hàn Tuyết xong lại cười .

      "Dạ, thuộc hạ cho biết ngay." Thái Cửu cười lui xuống.

      "Nàng muốn bảo vệ ?" Tai trắng noãn bị mút chặt, hai bàn tay ôm trước ngực Hàn Tuyết, qua lớp y phục ngăn cách phục xoa nắn.

      "Nha! ~~, đừng, người ta mới vừa thay  y phục đấy." Nam nhân này ăn no tư tưởng dâm dục sao? Hai tay Hàn Tuyết bắt được bàn tay ở trước ngực làm loạn, dùng lực kéo ra .

      "Khí thế bảo lãnh người vừa mới đây của nàng đâu rồi?" Hàn Chiến khẽ cắn lên cổ của nàng trừng phạt, hai tay ở người nàng sờ loạn khắp nơi, cùng nàng chơi trò nâng tránh né chiến.

      Nhu có thể khắc cương, Hàn Tuyết lập tức xin tha cho: "Hảo ca ca, Tuyết Nhi lần sau dám chứ sao."

      "Hừ!" Nàng dám mới là lạ, tay Hàn Chiến lại ngừng lại, ôm hông của nàng.

      Thấy Hàn Chiến dừng lại thế công, Hàn Tuyết lập tức tiến sát trong ngực , nhu nhược : "Mệt quá nha." lấy che miệng ngáp cái.

      Hàn Chiến cau mày, nhìn khuôn mặt nhắn của Hàn Tuyết mấy ngày nay gầy vòng , lo lắng vuốt ve, "Ngày mai rời lúc sáng sớm, ngủ tiếp lát vậy?"

      Nam nhân này vĩnh viễn cũng chiếm lấy vị trí thứ nhất trong lòng nàng,  mưu kế thực được, đồng thời Hàn Tuyết cũng thấy cảm động sâu sắc. Bảo vật  vô giá dễ tìm, khó được tình lang. Nàng có vô số  bảo vật vô giá, thế nhưng tình lang lòng vì nàng như thế đời cũng chỉ có , cũng là thứ mà nàng duy nhất muốn có.

      " ngủ, mấy ngày nay luôn ngủ thôi." Nghĩ đến nguyên nhân khiến nàng luôn ngủ mấy ngày hôm nay làm sắc mặt Hàn Tuyết khỏi phiếm hồng. Tại sao dùng sức là , mệt mỏi chung quy lại là nàng, trong bụng khỏi có mấy phần cam lòng, mắt to chuyển cái, khóe miệng thoáng nét cười thiện ý, đôi ngọc thủ vuốt ve khuôn ngực rộng rãi cường tráng của , thỉnh thoảng ma sát nhũ hoa của qua lớp quần áo ngăn cách.

      "Tuyết Nhi?" Ánh mắt Hàn Chiến mang tầng sương mỏng, đôi bàn tay nắm lấy eo thon vừa vòng ôm của nàng dán sát lên thân thể của , làm cho nàng cảm thụ dục vọng hưng phấn của .

      "Oa? ! !" Hàn Tuyết vội rút tay về, bưng lấy cái miệng nhắn kêu lên, nàng mới chỉ vuốt ve lồng ngực của qua lớp quần áo ngăn cách, sao liền động tình như vậy?

      "Muốn sao?" Hơi thở nóng rực của Hàn Chiến phun tại bên tai nàng, dọa nàng  sợ đến gục đầu xuống mãnh liệt dao động, nàng còn muốn chết ở giường có được hay ?

      "Đó chính là cố ý!" Hàn Chiến   câu khẳng định xong, liền ôm lấy Hàn Tuyết chuyển tiến vào nội thất, đem Hàn Tuyết ném lên giường, "Nhìn ta làm sao thu  thập nàng."

      "Người ta mới phải cố ý." Hàn Tuyết hét lớn, người ta là có toan tính đấy-  những lời này chỉ có thể ở trong lòng.

      Hàn Chiến đóng cửa sổ nhanh chóng trở lại nội thất, đem cửa nội thất chốt tốt mới bắt đầu cỡi quần áo của mình. món, rồi lại món, thấy thấ Hàn Tuyết trừng lớn mắt, nhìn trước mắt từ từ phơi bày nam thể, cũng nhịn len lén nuốt ngụm nước miếng. phải là nàng , nam nhân này  vóc người rất gợi cảm, toàn thân bắp thịt đều kiện mỹ ( tráng kiện + hoàn mĩ, hì hì, cái này là của tác giả ^^) như tiên nhân, tựa như từng khối đều lộ  ra sức mạnh, là cường tráng! ! Khi tiểu khố cuối cùng cũng rời thân thể của , Hàn Tuyết vội che miệng của mình, sợ mình kinh hoàng thất thố. Nam căn kia mặc dù mới ngẩng đầu nửa thô to như khi ân ái, nhưng cũng , rất khó tin tưởng, hoa huyệt của mình có thể nuốt vào vật lớn như thế. Hàn Tuyết trừng đôi mắt to, bịt chặt đôi môi đỏ mọng thiếu chút nữa sợ hãi kêu, nhìn nam căn kia ở dưới tầm mắt của nàng nhanh chóng ngẩng đầu, thẳng tắp chỉ nàng, hơn nữa hình thể nhanh chóng phát đại, thay đổi thô thô tráng tráng. Vật này tỉnh ngủ hay chưa tỉnh ngủ kém con ngựa nha.

      "Nàng thấy hài lòng sao ?" Hàn Chiến cười tà, bước bước liền tới giường, cánh tay lớn bắt được đôi chân muốn chạy trốn của Hàn Tuyết kéo hướng mình, bàn tay khác quả quyết bắt đầu cởi y phục của nàng.

      "Nha! cần, cần." Tay bé gắng cứu lấy mình bị đem quần áo cởi bỏ ra, tuy nhiên thể nhanh hơn được động tác của Hàn Chiến, che nơi này, bên kia lại bị cởi ra."Người ta muốn cỡi quần áo á..., ngươi còn như vậy, ta liền gọi người."

      Hàn Chiến nghe vậy ngừng tay lại, chớp mắt nhìn nàng cười,  cười  khiến toàn thân nàng da gà gai ốc đều nổi lên đầy kháng ý. "Tốt, nàng muốn cởi   cởi."
      Hàn Tuyết cho là mình cuối cùng cũng tránh thoát kiếp thân thể cường tráng của Hàn Chiến mãnh liệt bổ nhào đè nàng ở giường, hai bàn tay to mạnh mẽ bắt hai tay của nàng , lại dùng tay cố định ở đỉnh đầu nàng, Hàn Chiến hơi nghiêng người đem bàn tay còn lại đặt lên trái tim nàng , nâng khối mềm mại lên xoa nắn. Khoé miệng thêm nhếch lên, cười nhìn nàng: "Nàng cho rằng ta dừng lại như vậy ?"

      Hàn Tuyết trừng mắt nhìn , trời ạ, Hàn Chiến cười tà ác, nhưng mà cũng hấp dẫn, hại nàng nhịp tim đập nhanh. Mà tay của đặt tim của nàng, hứng thú dạt dào  dùng lực vuốt ve đùa bỡn lấy, liệu có thể bị nghe thấy hay ?

      "Chàng, chàng đừng như vậy, " Hàn Tuyết bất an vặn vặn thân thể, muốn tránh né bàn tay kia, nhưng là có cách nào, "Là người ta chuyện xưa phải nha." Cái đồ nam nhân keo kiệt.

      "Đừng mắng ta ở trong lòng, Tuyết Nhi, ta nghe thấy được nha." Hàn Chiến hôn khuôn mặt nhắn của nàng, cắn lên cảnh xuân trắng noãn của nàng. Bị gặm lấy, lực đạo  gặm liếm nhanh chóng vẽ cơ thể trắng noãn nhiều đoá hồng mai.

      "Ưm. . . . . . Đừng, đau ." Hàn Tuyết mắt mang tầng sương mù  than , thô , dữ dội a, cắn đau  người ta.

      Mặt Hàn Tuyết có chút ủy khuất, lại mang vẻ mặt chọc người trìu mến, chỉ liếc mắt cái liền đánh tan thần trí Hàn Chiến, đồng tử của nhất thời sơn màu đen, môi nhiếp trụ môi đỏ mọng tiếp xúc nhiệt liệt, liếm mút quấn quít, lưỡi đưa vào trong miệng nàng lật xoắn, bắt nàng ngậm vào trong miệng mình bú liếm.

      Hàn Tuyết cảm giác thở dốc khó khăn, nàng bất an vặn vẹo thân thể kháng nghị càng chọc dục hoả hơn lửa của Hàn Chiến. " Ừm . . . . . . . . . . . Muốn, " Kịch liệt ái dục của Hàn Chiến có chút hù dọa Hàn Tuyết, nàng than kháng nghị, vặn vẹo thân thể né tránh, lại đấu lại được khí lực của .
      bornthisway011091Bạch Phụng thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954


      <img class="alignnone size-full wp-image-16458" title="035e514fd0c4" alt="" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/06/035e514fd0c4.jpg" width="487" height="689" />





      <div align=" ']Chiến Luyến Tuyết ( hạn )14. Hàn Chiến  trừng phạt

      Edit: Gigi



      Ngay lúc Hàn Tuyết cho rằng mình ngạt thở trong nụ hôn của Hàn Chiến cuối cùng cũng chịu buông tha cho môi của nàng, hôn lấy cổ và vai của nàng , hướng xương quai xanh của nàng gặm xuống.

      Hàn Tuyết tham lam hô hấp lấy khí, ngực phồng kịch liệt, trái tim bởi vì thiếu khí mà cấp tốc nhảy mạnh như muốn chạm tới lồng ngực. Hàn Chiến mê luyến vươn đầu lưỡi liếm lấy khuôn ngực phập phồng kịch liệt của nàng , từng chút vây lấy bên ngực cao vút kia liếm láp, đến khi cả bầu ngực đều dính nước miếng của , mới ngậm trái mọng diễm hồng kia, chậm chậm cắn mút, liếm lên hai cái lại dùng sức khẽ hấp lấy, đến khi bên tiểu hồng quả bởi dưới cắn mút của trở nên sưng đỏ đứng lên mới dùng phương pháp tương tự liếm láp bầu ngực kia .

      Hàn Tuyết lúc này thể phân nhịp tim đập kịch liệt của mình là vì hô hấp khó khăn  hay là vì âu yếm của Hàn Chiến đối với  bộ ngực của nàng mà tạo thành, nàng bất an muốn tránh thoát, dùng sức vặn vẹo lấy thân thể lại thể trốn thoát lấy nửa phần, chẳng qua là làm cho  thân thể mềm mại của mình ma sát lấy lồng ngực cứng rắn của Hàn Chiến , khiến cho hô hấp của càng thêm thâm trầm dồn dập.

      Hàn Tuyết ngẩng đầu lên nhìn Hàn Chiến, chớp mị mắt , le lưỡi liếm láp khóe miệng, bộ dáng tà mị mà dâm mỹ làm cho nàng toàn thân như cháy lên luồng nhiệt ." cần. . . . . ." Nàng lẩm bẩm trong vô thức , nàng chưa bao giờ nhìn thấy bộ dáng Hàn Chiến như vậy,  ánh mắt Hàn Chiến nhìn nàng lúc này giống như sói hoang đói khát nhìn thấy mỹ vị  thức ăn, khiến nàng bất an, khiến nàng sợ hãi.

      Bờ môi nóng rực lại bao phủ lấy môi nàng, lật xoắn dây dưa, triền miên mút vào. Bàn tay Hàn Chiến trượt vào khoảng mềm mại giữa hai chân nàng, nhàng vuốt ve lấy bên đùi non, từ từ hướng lấy bắp đùi hoạt động. Hàn Tuyết cũng muốn khép chặt hai chân, lại bị dễ dàng đem chân chen vào giữa hai chân nàng, bàn tay to lớn đặt lên đùi nàng, tay đặt lên hoa huyệt, hơi dùng lực đạo xoa lấy. Hàn Tuyết chỉ cảm thấy hoa huyệt nóng nóng, ê ẩm, loại cảm giác này thoải mái, nhưng cũng làm cho người ta cảm thấy khó chịu, loại cảm giác nên lời.

      "Ừ. . . . . ." Nàng tưởng chừng như thở nổi, môi bị phong bế cách nào mở miệng, nàng chỉ có thể phát ra ra kháng nghị  tiếng bằng những tiếng hừ lạnh. Hàn Chiến lưu luyến buông nàng ra  lưỡi, hơi  thối lui, đầu lưỡi chưa hoàn toàn thối lui mang  từ trong miệng Hàn Tuyết ra dòng tơ bạc từ khóe miệng của rũ xuống.

      "Đừng nữa. . . . . . Tới. . . . . . Ta. . . . . . Thở được. . . . . . ." Hàn Tuyết mảnh mai  cầu xin tha thứ, nàng cũng muốn làm người đầu tiên bị hôn đến ngạt thở.

      Bàn tay vuốt ve đùi Hàn Tuyết hơi lui ra, khắc sau nàng bật kêu lên thành tiếng:  "A. . . . . ." đột nhiên đưa ngón tay đâm vào trong cơ thể nàng, Hàn Chiến mới vừa vuốt ve bắp đùi nàng khiến cho trong huyệt hơi có ái dịch, đâm vào cũng khó khăn, hai ngón tay thô chút do dự nhanh chóng đút vào cơ thể Hàn Tuyết .

      " cần, cần, Hàn Chiến. . . . . ." Hàn Tuyết lắc đầu kêu lên, có quá nhiều vuốt ve, trong huyệt  ái dịch cũng nhiều, chuyển động nhanh chóng như vậy làm cho nàng cảm thấy hơi khó chịu." đau . . . . . . ."

      Nghe Hàn Tuyết đau , động tác Hàn Chiến ngừng lại chút, đem hai ngón tay trong cơ thể nàng dừng lại, khẽ áp lên vách hoa huyệt, tiến tới bên tai nàng : "Lần tới còn dám hay hả ?"

      Nghe Hàn Chiến như thế, Hàn Tuyết trừng lớn mắt, nam nhân này vì trừng phạt nàng mà đối xử  thô lỗ như thế với nàng. " Chàng, chàng,... quỷ hẹp hòi!"

      "Ân? . . . . . ." Hàn Chiến híp híp mắt,  ngón tay ở trong cơ thể nàng nhanh chóng chuyển động .

      ". . . . . . , đừng. . . . . . Ân . . . . ." Lúc này hoa huyệt co rút chẳng những mang đến khó chịu mà còn mang ê ẩm  khoái cảm xông thẳng đại não, Hàn Tuyết khẽ cắn chặt môi đỏ mọng vẫn nhịn được rên rỉ ra tiếng.

      Nhìn người động tình mà mình nhịn cũng quả khó chịu, cảm giác được dịch ái của Hàn Tuyết trong hoa huyệt ngày càng nhiều, Hàn Chiến đem thêm ngón tay nhanh chóng thâm nhập .

      "Hàn. . . . . . Hàn Chiến. . . . . ." Hàn Tuyết rên rỉ lắc đầu, vừa muốn bảo dừng lại, vừa muốn làm cho chuyển động nhanh hơn chút, nam nhân ở thân là trừng phạt nàng , nếu nàng mở miệng chính là cầu xin tha thứ, nàng muốn làm cho đắc ý, đánh cuộc lấy hơi, Hàn Tuyết chỉ có thể bất lực lắc đầu, giãy động hai tay bị chế trụ muốn tránh thoát.

      Ngón tay ra vào liên tục, trong hoa huyệt ái dịch giàn giụa làm cho ngón tay đút vào càng thông thuận, Hàn Chiến buông đôi tay bị chế trụ của Hàn Tuyết  chống lên mình, hai tay tách chân nàng ra, đặt thân mình vào giữa hai chân Hàn Tuyết, mắt đen hơi rung động nhìn chòng chọc vào hồng diễm  hoa huyệt gắn đầy những giọt sương.  Đem  hai chân nàng nhấc lên từ từ áp vào thân thể, tư thế này khiến mông của nàng nâng lên cao, hoa huyệt mềm mại ra trước mắt . Hai tay cầm lấy Hàn Tuyết  đầu gối mở rộng thêm, diễm hồng  hoa huyệt run rẩy lấy tách ra, hơi lộ ra đường mòn sâu thẳm. Đó chính là miền cực lạc của .

      "Đừng. . . . . . , đừng như vậy." Tư thế như vậy làm cho nàng có thể mơ hồ nhìn thấy chỗ kín của mình, Hàn Chiến nửa cưỡi người nàng, tư thế ấy khiến cho nam căn khổng lồ của từ nửa dưới của người rủ xuống xuống chỉ cách hoa tâm của nàng chút, loại hiệu quả thị giác này làm cho nàng toàn thân đỏ ửng.

      "Nhìn ta, nhìn chúng ta hợp lại làm ."  Hàn Chiến khàn giọng , đem nam căn khổng lồ thô to tím bầm tiến vào hoa khẩu, nam căn hơi bị đè ép, chen đầu vào trong.

      Hàn Tuyết thở gấp, thử buông lỏng chính mình  để tiếp nhận , nhìn từng chút  tiến vào thân thể của mình, tạo ra cảm giác trướng mãn, cùng với cảm giác nhìn từ từ tiến vào, làm cho hạ thể nóng lên lại phun ra nhiều ái dịch hơn ."Ân . . . . . Chiến. . . . . ." Mặc dù nàng cố gắng chống đỡ nhưng thước vóc của đối với nàng mà vẫn quá lớn, nàng luôn thể hớp đem nuốt vào hoàn toàn.

      Mặc dù sát nhập chầm chậm như vậy mất hồn nhưng lại khiến mệt nhọc vô cùng. Hàn Chiến thở gấp, đem nam căn lồ của mình từ từ sát nhập vào hoa huyệt của Hàn Tuyết , cảm giác  được hoa huyệt khít chặt bao vây, chèn ép lên mình.

      "Đừng. . . . . . Hảo chống đỡ. . . . . ." Nàng có cảm giác hạ thân sắp căng nứt, mặc dù có cảm thấy đau, nhưng cảm giác do chống căng nứt ở phía dưới lại  khiến nàng thở nổi." cần. . . . . . ."

      Mặc dù trải qua mấy lần ân ái nhưng Hàn Tuyết  hoa huyệt vẫn vừa chặt lại vừa nông, xâm nhập vào hoàn toàn, chạm tới  chỗ sâu nhất trong hoa huyệt của nàng, đầu nam căn trong nhụy hoa kia bị tiểu huyệt nhắn cho mút chặt, loại khoái cảm mãnh liệt này làm cho có muốn lập tức phun ra. Từng giọt mồ hôi hột lớn từ trán Hàn Chiến chảy xuống, rơi bụng Hàn Tuyết. "Ta.......muốn bắt đầu." Hàn Chiến hít hơi sâu, cầm lấy đầu gối của Hàn Tuyết áp xuống hai vai nàng , hạ thể đồng thồi dịch chuyển, hơn phân nửa cây gậy sắt tím bầm theo chuyển động mà rút ra. Nộ long tràn đầy sáng ái dịch trong suốt lần nữa tiến vào, chui vào trong tiểu huyệt, ái dịch trong suốt trào ra, dính thân thể của cả hai người.

      Hiệu quả thị giác tạo nên những  khoái cảm liên hồi thân thể, trong hoa huyệt trào ra thêm nhiều ái dịch giúp cho Thiết Bổng ra vào  càng thêm thông thuận, hai tay Hàn Chiến hoàn toàn trấn áp đầu gối của Hàn Tuyết giường, Thiết Bổng dưới hạ thể càng chen vào càng nhanh, thân thể  dường như cưỡi mông ngọc của Hàn Tuyết, trong hoa huyệt  ái dịch trào ra khắp nơi, chảy dài chân, bụng của hai người chảy tới giường.

      "A. . . . . . A. . . . . . Hàn. . . . . . Chiến. . . . . ." Hàn Tuyết nhăn lông mày thở gấp gáp theo động tác kịch liệt của Hàn Chiến, thân thể của nàng điên cuồng giống sóng gió dặm thuyền , ngừng dưới dao động. Trong hoa huyệt  khoái cảm sắp đạt tới điểm cao nhất, nhưng  tư thế như vậy khiến cho nàng thực khó thở, nhanh chóng thể hô hấp.

      "A. . . . . ." Hàn Chiến thúc mạnh cái khiến cho Hàn Tuyết đạt tới điểm cao nhất, hoa huyệt hút cắn chặt,  co rút từng cơn ồ ạt. Hàn Chiến run rẩy ôm lấy Hàn Tuyết, cố nén  mình phun ra, đem thân thể Hàn Tuyết dịch chuyển, nửa ngồi quay lưng nửa quỳ dục vọng của , nam căn nóng bỏng khổng lồ nhiệt xuyên thủng hoa kính.

      "Nha. . . . . ." Thân thể vừa mới trải qua cao trào khó lòng chịu nổi lực xuyên qua mạnh mẽ, Hàn Tuyết thân thể sợ hãi run lên kêu ra tiếng.

      Hàn Chiến nửa cúi đầu tựa bên tai Hàn Tuyết thở gấp hỏi: "Lần tới còn dám như vừa rồi hay hả ?"

      Hàn Tuyết nổi giận, nam nhân này! Hai tay nắm lấy bên hông bàn tay, thở gấp gáp lấy cả giận : "Chàng hoàn toàn  . . . . . phải là. . . . . . Nam nhân. . . . . . Như thế. . . . . . Hẹp hòi. . . . . . ?"

      Hàn Chiến giang rộng hai chân ra khiến hai chân Hàn Tuyết cũng mở rộng thêm, mông ngọc ngồi người , hai tay nắm chặt thể mảnh mai  thon thả, cười tà : "Xem ra lúc nãy ta chưa khiến nàng hiểu , bây giờ ta giúp nàng hiểu ta đến cùng có phải nam nhân hay ."

      Va chạm như mưa rền gió dữ khiến Hàn Tuyết ngay cả tiếng rên rỉ cũng nghẹn chặt trong cổ họng, chỉ có thể mở to miệng thở gấp, khoái cảm trong hoa huyệt làm cho nàng tự chủ được dựa eo vào nam nhân phía sau,  cường lực va đập nhanh khiến nàng khỏi lắc lư, bầu ngực phía trước điên cuồng nảy lên, nàng chỉ có thể nắm chặt bàn tay giữ lấy hông mình để bị văng ra ngoài.

      Hoa huyệt lại lần nữa co rút gắt gao ôm lấy nam căn của Hàn Chiến run run.  "A. . . . . . Ừ. . . . . . Hô. . . . . ." liều mạng hít hơi, tức Thẩm Đan điền, dùng nội lực dồn xuống dục vọng vì bị kích thích mà suýt phun ra. Nha đầu này cũng bị làm hư rồi, dám hỏi có phải là nam nhân hay ? nhất định làm cho nàng hiểu, rốt cuộc có phải là nam nhân hay ? ! ! Vừa nghĩ trong lòng, Hàn Chiến liền sử dụng toàn bộ mã lực triển khai  đút vào , căn bản cho Hàn Tuyết có cơ hội mở miệng.

      Khoái cảm lần lại lần nữa đạt tới đỉnh, Hàn Tuyết cảm giác được mình sắp té xỉu vai cơn đau ập tới. Thần trí ngay sau đó thanh tỉnh, lần nữa cảm thụ được khoái cảm bức điên người đánh thẳng vào. Nam nhân này phạt nàng vì trêu đùa thế nên mới đối như thế với nàng? ! Từ lúc bắt đầu đến giờ, mỗi lần nàng bị khoái cảm đánh thẳng vào khiến nàng ngất nam nhân phía sau lưng đều cắn nàng cái làm cho thần trí nàng trở lại, nhớ tới trước đây  Hàn Chiến đối nàng luôn ôn nhu nhưng hôm nay Cuồng Bạo thô lỗ. Nàng chỉ bất quá nhất thời ham chơi, lại đối với nàng như thế, chẳng lẽ giống như TV diễn kiếp trước,  môt khi bị chiếm thân thể nam nhân còn lòng dạ đối đãi sao? Nàng càng nghĩ càng cảm thấy ủy khuất, Hàn Tuyết cắn chặt môi đỏ mọng, quật cường  cự tuyệt rên rỉ ra tiếng, mắt to đầy những giọt nước mắt lớn theo va chạm của Hàn Chiến bay khỏi hốc mắt, rơi xuống giường.
      Hàn Chiến thân mình chìm đắm trong cực lạc cũng   phát ra điểm dị thường của Hàn Tuyết dị, lại lần nữa đạt tới cao trào người nàng tận tình giải phóng toàn bộ tinh lực tích luỹ trong người,Vô lực ôm chặt hông của Hàn Tuyết nằm vật xuống ở giường, tựa lưng nàng thở hổn hển.

      Thân thể Hàn Tuyết vẫn ngừng run rẩy lấy, hô hấp dồn dập, điều này làm cho khoé miệng Hàn Chiến gợi lên nét đắc ý. Bất quá đắc ý của duy trì được bao lâu. Khi tựa đầu lên cánh tay Hàn Tuyết cảm nhận được ướt át, Hàn Chiến nghi ngờ ngẩng đầu lên lại nhìn được lưng trắng rung động của Hàn Tuyết. Đại não ý thức được hàm ý trong phản ứng của nàng, Hàn Chiến đột nhiên đem Hàn Tuyết quay mặt lại hướng mình. Chỉ thấy Hàn Tuyết hai mắt nhắm nghiền, hai dòng nước mắt từ khóe mắt chảy xuống, răng trắng như tuyết cắn chặt lấy môi đỏ mọng, khóe môi có tia máu hồng chảy xuống.

      Hàn Chiến kinh hãi trừng lớn mắt, bàn tay nhanh chóng đưa về phía môi đỏ mọng, ngăn cản nàng tự làm khổ mình ."Tuyết Nhi, mau buông ra, đừng cắn!"

      Hàn Tuyết mở hai mắt to bị bao phủ bởi tầng sương mù, thấy mặt Hàn Chiến càng làm cho nàng có cảm giác ủy khuất, môi run lên, nức nở nghẹn ngào tiếng, phí sức giơ tay lên đánh thẳng vào : "Chàng ghê tởm! Bại hoại! Ô ──"

      "Đừng khóc! Đừng khóc!" Hàn Chiến ôm chặt mĩ nhân khóc sướt mướt trong ngực , lòng vừa đau lại vừa hối hận, hối hận vì làm quá mức, làm cho thiên hạ bé trong ngực thương tâm khóc thút thít.

      "Là lỗi của ta, là ta đúng, Tuyết Nhi ngoan, khóc, khóc." Hàn Chiến đau lòng an ủi nàng.

      "Oa. . . . . ." Được Hàn Chiến an ủi, Hàn Tuyết ngược lại khóc càng lớn tiếng.

      " khóc, khóc." Hàn Chiến chỉ có thể ra sức an ủi, đau lòng gạt nước mắt giàn rụa của Hàn Tuyết, trong lòng thầm hận mình nên phóng túng như thế. Hàn Tuyết  thân thể yếu đuối, vốn chịu nổi dục hỏa của , mà vì cùng với nàng đấu khí lại lợi dụng  hưởng dụng thân thể của nàng,  khiến nàng thương tâm khó qua, là đáng chết.

      Mây mưa quá lâu hao tổn quá nhiều tinh lực của Hàn Tuyết, nàng khóc được lúc liền chậm rãi ngủ. Nhìn Hàn Tuyết dung nhan mang lệ ngủ   Hàn Chiến khỏi đau lòng. nhàng lau nước mắt  của Hàn Tuyết, cúi người khẽ liếm lấy đôi môi đỏ mọng bị nàng cắn ra máu thở dài. Trong bụng thầm nhắc nhở mình lần sau tuyệt cùng nàng đấu khí, mọi việc làm theo ý nàng, chỉ cần cưng chiều nàng là tốt rồi.

      nhàng đem Hàn Tuyết đặt giường, kéo chăn ở bên đắp lên người nàng. Hàn Chiến xoay người xuống giường, đem bồn rửa mặt đặt cao bưng tới. Bàn tay thò vào trong chậu nước lạnh dùng nội lực làm nóng mới thấm ướt  khăn vải, vén chăn lên từ từ lau mình cho Hàn Tuyết. Khi lau tới hạ thể của nàng ngón tay điểm huyệt vị của Hàn Tuyết, lát sau lau sạch bạch dịch bị chảy hết ra.

      Hàn Chiến lấy thêm cái chăn sạch từ trong ngăn tủ bao lấy Hàn Tuyết kỹ lưỡng, xong mới lo tới chính mình.

      Đợi tất cả được xử lý thỏa đáng, cũng mặc quần áo xong bên ngoài truyền đến ba tiếng tiếng gõ cửa cùng thanh trầm
      thấp của Vương Chính Nghĩa: "Đại nhân, tất cả chuẩn bị thỏa đáng, nhanh lên đường."

      "Chờ bên ngoài, chúng ta lập tức lên đường." Dùng truyền nhập bí đem thanh truyền tới tai của Vương Chính Nghĩa, Hàn Chiến lại mở tủ treo quần áo thu thập hai bộ quần áo cho Hàn Tuyết, dùng bao bố nhét vào Hàn Tuyết vào bên trong, sau đó đem Hàn Tuyết cả người và chăn  ôm lấy, xác định nàng cả người đều ở trong chăn, lộ ra tia chút nào  da thịt, Hàn Chiến lúc này mới nhấc chân ra ngoài.

      Ra khỏi Hàm Xuân lâu, đại đội nhân mã của Hàn Tuyêt an tĩnh dừng ở đó rồi. Hàn Chiến trực tiếp đem Hàn Tuyết ôm vào xe ngựa, đặt lên giường ở bên trong, xoay người đem cửa xe đóng lại, hé bên cửa sổ với Vương Chính Nghĩa: "Chính Nghĩa, ngươi trước mở đường, chậm rãi chút, cho tiểu thư ngủ yên."

      Vương Chính Nghĩa cũng dám nhiều, cúi đầu hành lễ bỏ chạy ra đằng trước dẫn đường .

      Hàn Chiến hạ rèm cửa sổ xe  xuống, trở về bên cạnh giường  ôm lấy Hàn Tuyết, cả người và chăn đều bị ôm vào lòng, giúp Hàn Tuyết điều chỉnh tư thế thoải mái, làm nàng dựa vào mình ngủ thoải mái hơn. Nhìn khuôn mặt nhắn của nàng từ từ ngủ, nhớ tới bộ dạng nàng nhắm mắt khóc thút thít lại đau lòng vuốt ve khóe mắt nàng. Hàn Chiến miệng thở dài, chỉ mong nàng tỉnh lại đừng nữa khóc thút thít nữa, cũng oán giận nữa bắt làm cái gì cũng nguyện ý.

      * lời tác giả:
      Hơn bốn ngàn chữ nha, lúc này cũng đủ phụ lòng các vị phấn rồi nhá.


      Hai ngày canh ha. Từ từ thưởng thức thôi.

      Phản đối chiến Luyến Tuyết từ mở đầu đến bây giờ chính là toàn bộ chương  nhục yến nha, chương kế tiếp Thanh Thủy điểm, mặn chay vững vàng xuống.
      linhdiep17Bạch Phụng thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :