1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Chiến Vương Thương Phi - Tiểu Tiểu Đích Thạch Đầu (Full + eBook

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 58.1: Hoa Thiên Thần bỉ ổi

      images


      Trong Thính Vũ các, Bất Hối cùng Phượng thần tình vui sướng ngồi ở bên giường, tỉ mỉ chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này.

      " như vậy, là dâm tặc kia, , Hoa Thiên Thần cứu chúng ta?" Phượng nghe đến đó mở to hai mắt dám tin hỏi, trong lòng cũng nghi hoặc, chẳng lẽ thực chỉ là đổi dược cho nàng?

      "Tuy nhìn lưu manh vô lại, phải bộ dáng đứng đắn, nhưng người xấu, mà cũng làm ra cái loại tình này." Bất Hối cùng Hoa Thiên Thần tiếp xúc qua rất nhiều lần, người này ngoài miệng thiếu đạo đức chút, con người vẫn rất tốt, đối với y thuật hết sức si mê.

      Thất Bảo đại nhân chịu nhiều lần độc thủ, tại chỉ cần nhìn thấy Thất Bảo kinh hoảng trốn liền biết là Hoa Thiên Thần tới. Nàng cũng hiểu , vì sao lúc trước Chiến Cảnh Thiên cho Hoa Thiên Thần chuyện này .

      Nghe Bất Hối xong, trong lòng Phượng nhớ lại những chuyện mình vừa tỉnh làm, có hơn tia thần sắc áy náy, "Ta ngày mai xin lỗi ."

      "Giải thích cần, hiểu lầm cởi bỏ liền tốt, hai ngày này ngươi hảo hảo tĩnh dưỡng thân thể, chờ ngươi hoàn toàn khỏi ta mang ngươi ra ngoài dạo, bảo đảm cho ngươi kinh hỉ!" Bất Hối cùng Phượng hết sức thân cận, nàng sớm đem Phượng trở thành tỷ muội của mình.

      "Ta tại tốt rồi, nếu ngày mai chúng ta liền ." Phượng hiển nhiên bị Bất Hối hấp dẫn, hơn nữa, nàng cũng muốn nhìn xem Chiến quốc rốt cuộc là cái dạng gì?

      "Chờ ngày mai Hoa Thiên Thần chẩn đoán bệnh cho ngươi rồi mới quyết định ." Bất Hối cảm thấy nàng thương tổn nghiêm trọng như thế, vẫn muốn Hoa Thiên Thần nhìn lại cho chắc chắn.

      "Được rồi" suy nghĩ đến Hoa Thiên Thần, Phượng liền cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhưng vì để cho tiểu thư yên tâm cũng chỉ có thể đáp ứng. Bất quá nghĩ lại, nàng lại nghĩ đến kiện, nghi hoặc : "Ngày ấy trong xe ngựa người kia là chiến Vương gia , nghĩ tới cứu chúng ta, lúc ấy ta nghĩ lần này hẳn phải chết." Phượng nghĩ đến trước khi nàng hôn mê ràng người trong xe cứu các nàng?

      "Ta hỏi , là vì ngươi mới cứu chúng ta." Bất Hối nhớ khi hỏi Chiến Cảnh Thiên, : "Ngươi có tỳ nữ tốt."

      "Ta?" Phượng cũng thập phần nghi hoặc, bất quá, mặc kệ là nguyên nhân gì nàng cùng tiểu thư đều được cứu, tốt.

      Nhìn thoáng qua sắc mặt Bất Hối treo đầy ý cười, Phượng cảm thấy tiểu thư nhà mình thay đổi, trước kia luôn luôn lạnh như băng, trong mắt mang theo sầu bi, trong lòng luôn nghĩ đến nam nhân kia, như thế nào chịu thương tổn về sau hoàn toàn bất đồng, nghi hoặc : "Tiểu thư so với trước kia thích nở nụ cười."

      Nghe vậy, trong mắt Bất Hối lên tia cảnh giác, Phượng trước kia cùng thân thể này tiếp xúc nhiều nhất, cũng là người quen thuộc nhất, chẳng lẽ nàng phát ?

      Cuối cùng, nàng thu hồi cảnh giác, cười nhạt : "Như vậy tốt sao?" Cho dù phát bất đồng cũng quan hệ, trí nhớ các nàng sớm dung hợp, tìm ra chút sơ hở nào.

      "Phượng thích tiểu thư như vậy, tiểu thư nên cười nhiều hơn." Phượng sắc mặt treo bên cười nhu hòa, tiểu thư như ánh mặt trời là nàng hi vọng nhìn đến nhất, bất quá khi suy nghĩ đến Hiên Viên Thần, trong lòng vẫn có chút lo lắng, thăm dò hỏi: "Chuyện Hiên Viên thái tử?"

      Nghe vậy, tươi cười mặt Bất Hối mất hết, quanh thân tản ra khí tức băng lãnh, lạnh giọng : " thương tổn ta, sớm muộn gì cũng trả lại, cả đời này chúng ta nhất định là cừu nhân."

      Thấy vậy, trong lòng Phượng lên tia đau xót, nàng biết tiểu thư nhiều năm như vậy, kết quả là phải chịu thương tổn lớn như vậy, nhất định là hận cực kỳ, nhích lại gần bên người Bất Hối, ôm nàng ở trong ngực, an ủi: "Tiểu thư cần thương tâm, Phượng về sau nhất định vì tiểu thư báo thù."

      Cảm giác được Phượng lo lắng, Bất Hối mới phát chính mình thất thố, có thể là bởi vì cảm động lây, cho nên nàng cũng cực kỳ hận Hiên Viên Thần, mỗi lần nhắc tới của cũng nhịn được hận trong đáy lòng.

      Vỗ vỗ tay Phượng , thu hồi hận ý người, mặt lại treo tươi cười nhu hòa, đối với Phượng : "Về sau cần gọi ta tiểu thư, ngươi có biết, ta cho tới bây giờ đều coi ngươi là tỳ nữ, về sau liền kêu ta tỷ tỷ ."

      "Tiểu thư, cái này làm sao được, ta là nô tỳ, ngươi là chủ tử, Phượng thể vượt quy củ." Nghe Bất Hối xong, Phượng vội vàng quỳ mặt đất, nàng từ bị bức lập lời thề cả đời này coi Bất Hối là chủ tử, huống hồ đây là sứ mệnh gia tộc các nàng.

      Bất Hối nghĩ tới nàng phản ứng kịch liệt như vậy, cùng trong trí nhớ dạng, trước kia Phượng Bất Hối cũng từng như vậy bị Phượng cự tuyệt, nghĩ tới lần này vẫn như vậy, bất đắc dĩ đỡ nàng đứng dậy, cười nhạt : "Việc này có thể theo ý ngươi, bất quá về sau cần quỳ, cùng ta cũng cần khách khí như vậy, nếu ngươi đồng ý cũng cần ở lại bên cạnh ta."

      "Dạ, tiểu thư." Phượng khẩn trương đáp ứng, sợ Bất Hối thực đuổi nàng .

      "Tốt, hôm nay nghỉ ngơi trước , hồi ta để tiểu Huệ thu thập cho ngươi chút, các ngươi ở cùng chỗ ." Bất Hối biết các nàng làm nô tỳ lâu rất khó thay đổi nên cũng cưỡng cầu, để cho nàng ở cùng tiểu Huệ từ từ quen là được.

      Tiểu Huệ từ phải hầu hạ chủ tử gì, trong Vương Phủ chỉ có Chiến Cảnh Thiên là chủ tử cũng cần người hầu hạ, hơn nữa cơ hồ quanh năm đều ở tại biên quan, cho nên quan niệm tôn ti của nàng có thể kém hơn, tâm tính nàng vẫn là tiểu hài tử, người lại đơn thuần, ở chung thực là thoải mái.

      Bất Hối kêu tiểu Huệ tiến vào, nha đầu kia cực kỳ thích Phượng , vây quanh nàng ngừng, sau đó liền mang theo nàng nghỉ ngơi.

      Hôm sau, Phượng sáng sớm liền thức dậy, vốn là ra ngoài luyện kiếm, sau đó nhớ lại chuẩn bị bữa sáng, nhưng đến lúc này mới phát nơi này phải Thanh Phong sơn, hạ nhân còn nhiều, cũng sớm chuẩn bị đồ ăn Bất Hối thích nhất cho nên tính toán dạo xung quanh.

      Giờ phút này nàng mới từ từ nhìn Thính Vũ các, nhìn cảnh vật nơi này đẹp sao tả xiết, còn có hạ nhân thành đàn, trong lòng ngầm vì Bất Hối cao hứng, xem ra Chiến Vương gia này đối tiểu thư nhà mình rất tốt, nàng nghĩ tới, hôm qua gặp cũng lãnh huyết như lời đồn.

      Kỳ , Chiến Cảnh Thiên ôn nhu cũng chỉ nhằm vào Bất Hối mà thôi.

      "Tiểu thư, ngươi cũng dậy sớm như vậy." Ngay khi nàng còn xung quanh Thính Vũ các thấy Bất Hối đến.

      Bất Hối mặc quần áo nịt, đây là nàng bảo cho tiểu Huệ thay đổi, vì thuận tiện thời điểm luyện võ, sau khi bị thương nàng cảm thấy mình vẫn quá yếu, cho nên mỗi ngày đều dậy xớm luyện kiếm hồi, nghĩ tới gặp Phượng , cười nhạt : "Chúng ta cùng làm "

      "Tiểu thư bắt đầu tập võ?" Phượng dám tin hỏi, trước kia tiểu thư ghét nhất là luyện võ , tuy hơn phân nửa nguyên nhân là do Hiên Viên Thần, nhưng cũng loại vấn đề tính cách bản thân.

      "Đúng vậy, về sau chúng ta có thể sáng sớm cùng luyện kiếm, điều này phải ngươi hi vọng nhất à?"

      Phượng là vũ si, trước kia luôn nghĩ các loại biện pháp hấp dẫn Bất Hối tập võ, Bất Hối có công phu tại phần rất lớn đều là công lao của Phượng .

      "Đúng rồi, sau khi tiểu thư trở lại Phượng quốc có thể luyện tập phân kiếm phổ kia." Đột nhiên nhớ tới kiếm phổ bị tiểu thư khóa lại, vẻ mặt hưng phấn.

      "Kiếm phổ?"

      Nhớ ra rồi, đó là mẫu hậu nàng lưu lại cho nàng, lúc ấy nàng vô cùng hận nàng từ bỏ nàng, cho nên kiếm phổ kia bị khóa lại, xem ra, khi trở lại Phượng quốc phải tìm lại.

      "Tốt, hôm nay nhìn dáng vẻ của ngươi luyện xong, chúng ta về ăn cơm."

      "Tiểu thư, chúng ta về sau đều ở lại Chiến quốc sao?" Vừa nhắc tới Phượng quốc, Phượng rốt cục đem nghi hoặc trong đáy lòng hỏi lên.

      Nghe vậy, Bất Hối dừng chút, bất quá trong giây lát cười : "Ban đầu ở tại chỗ này là bởi vì ngươi chưa tỉnh, tại ngươi tỉnh cần phải trở về, bất quá ta muốn xử lý trước vài kiện mới được."

      "Vậy ngươi cùng Chiến Vương gia?" Phượng nhớ tới hôm qua nhìn thấy hành động thân mật của tiểu thư cùng Chiến Vương gia, khẳng định là động tình, nếu là như vậy các nàng nên làm cái gì bây giờ? Còn có, tiểu thư có hôn ước!

      Chiến Cảnh Thiên?

      Nghĩ đến , sắc mặt Bất Hối càng nhu hòa, trong lòng tràn đầy ngọt ngào, chỉ là Phượng quốc nàng phải trở về chuyến, mà việc này hết sức nguy hiểm, nếu có thể thuận lợi giải quyết nàng có lẽ trở lại bên cạnh .

      "Khi nào cũng trở nên nhiều chuyện như vậy, thôi, trước ăn cơm, sau đó mang ngươi tìm Hoa Thiên Thần nhìn cái." Bất Hối gõ xuống đầu của nàng, dẫn đầu trở về.

      Phượng biết tiểu thư nhà mình muốn , cũng hỏi, trong lòng đều là nghĩ đối mặt Hoa Thiên Thần như thế nào, nàng rất hi vọng hôm qua toàn bộ đều là giấc mộng.

      Sau khi ăn cơm xong, Bất Hối liền mang theo Phượng nhăn nhó tới nơi ở của Hoa Thiên Thần, bất quá, Hoa Thiên Thần lại đến chỗ Chiến Cảnh Thiên kia, các nàng định hướng đến chỗ Chiến Cảnh Thiên ở, vừa lúc gặp Hoa Thiên Thần.

      "Ôi, Bất Hối muội muội như thế nào có rảnh sang đây gặp ta, là làm cho vi huynh thụ sủng nhược kinh." Hoa Thiên Thần nhìn thấy Bất Hối lập tức vui tươi hớn hở tiến tới.

      " như thế nào?" Đối với xưng hô của , Bất Hối lặng im, nàng biết cùng nhiều lần cũng có tắc dụng.

      "Có bản thần y ở đây, bảo đảm trả lại cho ngươi ‘nam vui vẻ, tinh lực dồi dào." Khi hai chữ nam nhân này cố ý tăng thêm giọng điệu, cười đến vô cùng ái muội, vô cùng bỉ ổi.

      Bất Hối liếc trắng mắt, nghĩ đến tình lần trước liền nhịn được muốn đánh , bất quá, chuyện này vẫn nên lưu lại cho Chiến Cảnh Thiên làm , tin tưởng sau khi Chiến Cảnh Thiên biết bỏ qua cho , chuyển đổi đề tài : " Kiểm tra lại cho Phượng , nhìn xem thương tổn của nàng thế nào."

      " cần, nếu lúc ta kiểm tra đột nhiên cầm kiếm muốn giết ta làm sao bây giờ?" Hoa Thiên Thần nhìn thoáng qua Phượng đỏ mặt cúi đầu, ra sức lắc đầu.

      "Đúng, thực xin lỗi, ngày hôm qua là ta hiểu lầm ngươi." Nghe được này, Phượng áp chế đáy lòng xấu hổ, đối với Hoa Thiên Thần nhận lỗi.

      Nhìn thấy nàng làm đại lễ như vậy, vội vàng chạy tới đỡ nàng dậy, trong lòng ngầm thở dài nhõm hơi, xem ra chuyện tình hôm qua qua. Nghĩ đến đây mặt chất đầy ý cười, lớn tiếng : "A! Mau đứng lên, bản thần y làm sao có thể trách mỹ nhân đây. . . . . . Chỉ cần giết ta là được, ha ha." Vốn muốn mượn cơ hội đùa giỡn chút, bất quá nhìn đến ánh mắt Bất Hối nhìn liền nở nụ cười, đem câu kế tiếp nuốt về trong bụng.

      Bất Hối liếc cái, lôi kéo Phượng hướng chỗ ở của đến, trong miệng đối : "Vậy qua kiểm tra chút ."

      Còn chưa hai bước bị gọi lại.

      Chỉ thấy Hoa Thiên Thần kéo Phượng từ trong tay nàng qua, vẻ mặt đắc ý hướng chỗ ở của mình đến, quay đầu hướng Bất Hối đứng tại chỗ : "Ta mang nàng trở về kiểm tra là được, ngươi nhìn Chiến Cảnh Thiên , điểm tâm của còn chưa ăn."

      Nghe vậy, Bất Hối mới vừa nâng lên chân liền để xuống, mỗi ngày các nàng đều cùng ăn cơm, hôm nay bởi vì nhìn thấy Phượng rất cao hứng liền đem chuyện này quên mất.

      "Phượng , ngươi theo , lát ta tới đón ngươi." Bất Hối thầm dụng ánh mắt cảnh cáo Hoa Thiên Thần cái, đối với Phượng .

      Phượng gật gật đầu, nhu thuận cùng Hoa Thiên Thần.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 58.2



      Hoa Thiên Thần ở tại Đông Uyển, mọi chỗ ở bên trong đều để phơi dược liệu, khi thấy rất nhiều thảo dược hiếm có, Phượng kinh ngạc mở to miệng.

      Khi ở núi Thanh Phong bởi vì Bách Lý Hề rất thích y thuật cho nên cũng có rất nhiều thảo dược, nghĩ tới Hoa Thiên Thần nơi này còn nhiều hơn, điều này khiến nàng nhìn Hoa Thiên Thần với cặp mắt khác xưa.

      Hoa Thiên Thần cực kỳ hài lòng với phản ứng của nàng, vỗ đầu của nàng, cười : "Mỹ nhân, theo ta vào ." Bộ dáng lời này là như sói xám dụ dỗ con cừu .

      Hôm trước Bất Hối đem tính cách Hoa Thiên Thần cùng Phượng lần, cho nên nàng có đặc biệt ngoài ý muốn, thuận theo cùng vào nhà, dám làm cái gì nàng liền chém đứt hai tay của .

      Trong phòng cũng đều là thảo dược, bất quá sắp xếp rất sạch , mỗi loại thảo dược đều đặt chỉnh tề ở cùng chỗ.

      Vừa tiến vào, Hoa Thiên Thần liền chỉ vào giường đối với nàng cười : "Nằm xuống ."

      "Hả?" Phượng ngây ra lúc, phải kiểm tra thân thể sao? Sao lại phải nằm ở giường, trong lòng ngầm đề phòng.

      Nhìn thấy nàng đầy người đề phòng, Hoa Thiên Thần liền cảm thấy đặc biệt có ý tứ, cố ý đùa nàng, bất quá vẫn giải thích chút: "Trong phòng chỉ có ghế, ngươi ngồi giường ngồi đâu?"

      Phượng hướng bốn phía, quả nhiên chỉ có duy nhất chiếc ghế dựa, trong lòng trách chính mình suy nghĩ nhiều quá, ra vẻ trấn tĩnh tiến đến bên giường ngồi xuống.

      giường chăn cũng xếp chỉnh tề, chăn tản ra hương vị thảo dược nhàn nhạt giống người .

      Kỳ nàng biết đây toàn bộ đều là Hoa Thiên Thần cố ý, đoán chắc hôm nay Bất Hối mang nàng tới nơi này nên cố ý tìm Chiến Nguyên tới thu dọn, nếu chỉ mình ở xếp chăn lại làm gì?

      Có đôi khi nghiên cứu phương thuốc mấy ngày mấy đêm cũng ngủ, nghiên cứu xong trực tiếp nằm liền ngủ, xếp chăn, nhiều phiền toái.

      Nhìn đến phản ứng của nàng Hoa Thiên Thần hết sức hài lòng, xem ra Chiến Nguyên toi công bận rộn đêm, lấy ghế tới ngồi ở cạnh cầm lấy tay nàng.

      Biết muốn đem mạch, Phượng cũng chần chờ vén ống tay áo làm lộ ra cánh tay tuyết trắng.

      Thấy vậy, Hoa Thiên Thần trong lòng cười càng vui vẻ, nhàng tiếp nhận nàng duỗi tay ra, đưa tay đặt cổ tay nàng, cảm xúc mềm mại làm cho tâm trở nên nhộn nhạo. Trước kia chỉ bắt mạch lần cho nàng, nhưng ngủ cùng tỉnh lại cảm giác liền bất đồng!

      lát sau, sắc mặt của càng ngưng trọng, nhíu mày hỏi: "Thân thể có nơi nào thoải mái hay ?" Tay vẫn như cũ đặt lên cánh tay của nàng thu hồi lại.

      Nhìn thấy thần sắc của Phượng cũng lo lắng, chẳng lẽ nàng còn chưa khỏe lại?

      Cẩn thận nghĩ nghĩ, ngầm vận công dò xét phen, vẫn phát cái gì dị thường: " có nơi nào khoẻ, sáng nay vẫn còn luyện kiếm, toàn bộ đều rất tốt."

      "Ngươi thương tổn quá nặng, tuy tỉnh lại nhưng vẫn nên chú trọng. được vận động mạnh, cẩn thận miệng vết thương vỡ ra, hồi ta cho ngươi ít thuốc, về sau mỗi ngày đều phải qua nơi này của ta khám lại." Hoa Thiên Thần rốt cục thu tay trở về, bất quá trong mắt đều là lưu luyến, chỉ là Phượng lòng đều lo lắng đến thương tổn nên phát mà thôi.

      "Yên tâm , có bản thần y ở đây nhất định làm cho ngươi khôi phục như lúc ban đầu." Hoa Thiên Thần thấy nàng vẫn trầm tư vỗ vỗ tay nàng nhắc nhở, thuận tiện lại sờ soạng chút.

      "Uh`m? Được!"

      Phượng vừa rồi là nghi hoặc, bản thân nàng cùng Bách Lý Hề cũng học chút y thuật, hôm qua bắt mạch cho chính mình xong cũng có chuyện gì? Làm sao có thể nghiêm trọng như vậy?

      Khụ khụ!

      Ngay khi Phượng muốn xuống giường Hoa Thiên Thần làm bộ như xấu hổ ho khan hai tiếng, đem mục đích cuối cùng trong lòng ra: " tại cởi quần áo, bản thần y đổi dược cho ngươi." Nghĩ đến xúc cảm hôm qua, chậc chậc, tư vị vô cùng…….!

      "A? Cái này, để tiểu thư giúp ta đổi ."

      Vừa nhắc tới đổi dược, Phượng tự nhiên nghĩ tới chuyện ngày hôm qua, hồng nhuận mặt rất dễ dàng tán lại lên.

      " tin bản thần y? Yên tâm, ở trong mắt ta chỉ có người bệnh có nam nữ." Hoa Thiên Thần mặt ra vẻ đứng đắn, cách quang minh lẫm liệt.

      Phượng nghi ngờ nhìn cái, trong lòng hai thanh kịch liệt đấu tranh.

      Nhân phẩm của có thể tin sao?

      Sau cùng, cắn răng cái quyết định để cho đổi.

      Dù sao cũng phải lần đầu tiên.

      Bất quá, dù sao trước kia đều là hôn mê, lần này hai người mặt đối mặt như vậy khó tránh khỏi xấu hổ, thong thả cởi bỏ nút thắt, rút áo ngoài. . . . . trung y, sau cùng, ngực cũng ra.

      Thoát y phục xong ngay đến lỗ tai cũng đỏ, quay mặt hướng về bên giảm bớt xấu hổ.

      Hoa Thiên Thần cẩn thận nhìn chằm chằm da thịt hơi có chút phấn hồng thầm nuốt từng ngụm nước miếng, ra vẻ trấn định mang thảo dược tới dùng tay cẩn thận băng bó miệng vết thương cho nàng, chẳng qua cố tình đụng chạm lại càng làm cho khí ái muội thêm vài phần. . . . . .

      *

      Bất Hối đến chỗ Chiến Cảnh Thiên, nhìn thấy lại ngâm mình trong dược thùng sắc mặt đầy hắc tuyến, vừa thấy nàng tới lập tức ai oán nhìn nàng.

      " có ta chẳng lẽ ngươi ngay cả cơm cũng ăn?" Nhìn thấy bộ dáng này của , Bất Hối khinh thường hỏi, cái nam nhân này càng ngày càng giả trang đáng thương.

      Chiến Cảnh Thiên chút xấu hổ cũng có, đem bộ dạng biết xấu hổ phát huy đến cực hạn, thương cảm : "Ta muốn đợi ngươi cùng ăn." Nếu bộ dáng này của bị những người khác nhìn thấy nhất định trực tiếp bị hù chết.

      "Ta nếm qua." Bất Hối trong khoảng thời gian này miễn dịch, cho nên nhúc nhích chút nào.

      Nghe vậy, Chiến Cảnh Thiên mặt treo lên mỉm cười, ôn nhu : "Ngươi nếm qua là được, thương tổn người vừa mới tốt nhất định thể bị đói, Hoa Thiên Thần như vậy ảnh hưởng đến việc khôi phục."

      Mẹ kiếp!

      Bất Hối trong lòng muốn mắng, quanh co lòng vòng lại lấy việc bị thương ra , lúc trước thực nên để thay nàng chắn phi tiêu này.

      Bất đắc dĩ thở dài tiếng xoay người ra ngoài bảo Chiến Nguyên đưa điểm tâm tới, bồi ăn điểm tâm.

      Đồ ăn bưng tới, Chiến Cảnh Thiên hề vội vã ăn, bất đắc dĩ thở dài : "Hoa Thiên Thần , toàn thân của ta đều phải ngâm ở nơi này, thể ly khai." Trong lòng hừ lạnh, ai bảo ngươi hôm qua bỏ ta lại.

      "Tới, há mồm" bất đắc dĩ, Bất Hối chỉ có thể bưng lên bát cháo, múc muỗng thổi thổi đưa đến miệng như là cho nhi tử ăn.

      Nhưng Chiến Cảnh Thiên chính là thích như vậy, ngoan ngoãn hé miệng, thần sắc mặt đều là say mê, giống như đây là đồ ăn mĩ vị nhất nhân gian.

      Cứ như vậy, cơm đều là nàng bón từng miếng , ai kêu nàng lúc trước coi thường ‘lời Hoa Thiên Thần nhất định phải tuân theo toàn bộ’.

      Sau khi ăn cơm xong, Bất Hối cũng rời , nhìn thỏa mãn : "Trong khoảng thời gian này ta muốn thay đổi lại quán lẩu, còn mở thêm mấy cái điếm. Chúng ta tại tốc độ mở tiệm quá chậm, tiếp tục như vậy muốn thành lập tình báo biết đến năm tháng nào."

      "Chờ thương thế ta tốt lên, ta có thể cùng ngươi."

      "Yên tâm , lần này sảy ra tình gì, hơn nữa, ta để cho Phượng cùng Vô Ảnh bồi bên cạnh ta, người bình thường căn bản phải là đối thủ của các nàng." Bất Hối biết lo lắng, đây cũng là nguyên nhân nàng trước với .

      Chiến Cảnh Thiên nhíu nhíu mày, thân thể của mình bây giờ thể tùy ý ra ngoài, chỉ có thể thỏa hiệp: "Phượng mới vừa tỉnh lại khôi phục nhanh như vậy, để Nguyên Bích theo bên cạnh ngươi."

      Thấy quan tâm mình như vậy trong lòng Bất Hối cực kỳ vui vẻ, cảm giác có người quan tâm tốt, cười ngọt ngào đáp: "Được."

      *

      Sau khi từ chỗ Chiến Cảnh Thiên kia trở về, Phượng cũng được Hoa Thiên Thần tiễn về, bất quá sắc mặt vẫn hồng hồng làm cho Bất Hối cực kì tò mò.

      Xoay xung quanh nàng vòng mà cũng chưa phản ứng, suy đoán : " khi dễ ngươi?"

      "Tiểu, tiểu thư, ngươi trở lại." Phượng vội vàng điều chỉnh tâm tình từ trong trầm tư hồi phục lại tinh thần, có chút cà lăm đáp, hiển nhiên còn chưa phản ứng kịp.

      Tiểu Huệ nhìn thấy Bất Hối trở lại lập tức chạy tới, thay đổi bản tính nhiều chuyện, vẻ mặt hưng phấn : "Tiểu thư, ngươi thấy được Phượng là Hoa thần y tự mình đưa về, hơn nữa thời điểm vừa trở về mặt càng hồng, giống như con cua bị nấu chín."

      "Tiểu Huệ, ngươi ——, để ý tới các ngươi." Vừa nhắc tới Hoa Thiên Thần, sắc mặt của nàng liền đỏ ửng, nhìn hai người cười ái muội liền dẫm chân chân chạy vào nhà.

      Bất Hối cười cười, biết nữ hài tử da mặt mỏng nên cũng tiếp tục truy vấn, về sau hỏi chút kẻ da mặt dày kia liền biết.

      Nàng mặc dù nghĩ được rất nhiều cách mới lạ, nhưng làm gì được theo phong trào, cho nên, nếu muốn ngã, nhất định phải làm ra điều gì đó đặc biệt. Giống như Bát Tiên lâu, vừa nhắc tới dân chúng đều biết.

      Bát Tiên lâu cứ ba tháng là đưa ra món ăn mới, đây cũng là trong những nguyên nhân mà vẫn có khách, như thế, nàng cũng có thể mỗi tháng đều sáng tạo cho quán lẩu.

      Mặt khác, nếu muốn kiêu ngạo, nổi tiếng ở bên trong Hoàng Thành Chiến quốc mở cửa hàng là được, thừa dịp tiếng tăm tích lũy trong khoảng thời gian trước, nhanh chóng đem quán lẩu mở rộng đến các quốc gia khác, hình thành dây chuyền.

      Còn nữa, thể mở loại cửa hàng, còn có thể mở những cái khác, tiệm thịt nướng cũng tệ, còn có lễ vật lần trước đưa cho Thái Hoàng Thái Hậu, còn có thể mở cửa hàng trang sức, sau khi những thứ này đều ổn định, nàng là có thể trở lại Phượng quốc, đem chuyện tình ở Phượng quốc xử lý tốt, đem chút cửa hàng mở rộng khắp lục quốc.

      Nghĩ đến thịt nướng, Bất Hối lại nghĩ đến Chiến Cảnh Thiên, cho nên quyết định, lần này vẫn cho nếm trước chút.

      Chẳng qua muốn làm thịt nướng còn cần vài thứ, những thứ này cũng cần người của Chiến Cảnh Thiên làm. Sau khi nghĩ kỹ, liền khẩn trương trở lại phòng viết ra.

      Lại qua hai ngày, bàn nướng cùng lò nướng giao cho người của Chiến Cảnh Thiên làm, tại việc nàng phải làm là chọn nơi mở cửa hàng, thể lại lấy căn cứ của Chiến Cảnh Thiên.

      Lần này nàng đổi thân phận thầm tiến hành, bị phát .

      Quyết định xong liền kêu Phượng đến đây, hai ngày này thân thể nàng cũng tốt lên nhiều, tuy mỗi buổi sáng vẫn đến chỗ Hoa Thiên Thần tái khám, nhưng được cho phép xuất môn.

      *

      Hôm sau, Bất Hối dịch dung mang theo Phượng cùng Nguyên Bích dạo bên trong Hoàng Thành, muốn trước tiên tìm chỗ thích hợp mở tiệm.
      tại sắp cuối năm, chợ càng thêm náo nhiệt.

      Phượng cũng giống như Bất Hối khi lần đầu tới, đối với cái gì cũng thấy tò mò, hưng phấn nhìn chỗ này chút, chỗ kia chút, Nguyên Bích lại có vẻ quy củ, theo Bất Hối rời tấc, sợ xuất cái gì ngoài ý muốn, nhưng ánh mắt lại bán đứng nàng.

      "Nguyên Bích, ngươi cần phải câu nệ như vậy, có thể xung quanh nhìn xem, thích cái gì ta tặng ngươi." Bất Hối nhìn Nguyên Bích bên cạnh cười .

      Nguyên Bích thân là người bên cạnh Chiến Cảnh Thiên nên luôn luôn phải cẩn trọng, tuy là nữ tử, nhưng chưa từng nhàn nhã dạo ngã tư đường như vậy, cho nên đối với cái gì cũng rất tò mò.

      "Cám ơn tiểu thư, Nguyên Bích nhìn là tốt rồi." Nguyên Bích cẩn thận đáp lời, tại nhàn nhã dạo như vậy cũng là rất khó có được.

      Nhìn nàng Bất Hối nhớ tới thời điểm mình làm đặc công, khi đó lúc nào cũng phải cảnh giác cao độ, sợ chỉ cần thả lỏng chút mạng liền có, mãi đến về sau nàng bị thôi miên mới bắt đầu cuộc sống lười biếng. Kiếp này nàng quyết định bất luận gặp phải chuyện gì đều phải sống theo ý nguyện của mình.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 58.3

      images


      Bất Hối còn trầm tư, Phượng từ quầy hàng đằng xa chạy về, trong tay mang theo bao lớn bao . Nàng trước kia vẫn theo Bất Hối ở núi Thanh Phong, cơ hồ cũng được dạo phố, chỉ có vài lần cùng Bất Hối trộm xuống núi mới có cơ hội dạo. Cất kỹ đồ vừa mua tới, hưng phấn : "Tiểu thư, Hoàng Thành Chiến quốc thực hùng vĩ, đồ mới lạ gì đó nhiều, nhiều thứ ở Phượng quốc đều có . . . . . . nhưng mà vẫn xinh đẹp bằng Phượng quốc."

      Nhắc tới Phượng quốc, Bất Hối trong đầu lên chút hình ảnh, những đường phố này nàng cho tới bây giờ cũng chưa thấy qua, chỉ biết là Phượng quốc năm bốn mùa đều ấm áp như xuân, chim hót hoa thơm.

      Nếu Chiến quốc là nam tử vĩ ngạn, như thế Phượng quốc liền là mỹ nhân thướt tha, cách nào so sánh được.

      Cũng cần trả lời Phượng , mà nhìn những cửa hàng chung quanh san sát nhau, tìm kiếm địa điểm mở tiệm tốt nhất.

      Địa điểm của quán lẩu ở bên trong Hoàng Thành có chút xa, cho nên, nàng muốn quán thịt nướng mở tại trung tâm Hoàng Thành. Nhưng cửa hàng nơi này sớm bị chiếm hết, tấc đất tấc vàng, muốn tìm cái nơi thích hợp quá khó khăn.

      Bất Hối than thở, Nguyên Bích chỉ vào cửa hàng ở phía xa hưng phấn kêu lên: "Tiểu thư, ngươi mau nhìn, bên kia có cửa hàng muốn cho thuê."

      Bất Hối vừa thấy, đúng là nhà cửa hàng cho thuê, bảng hiệu mới vừa tháo xuống, hấp dẫn ít người.

      Hướng bốn phía nhìn nhìn, lượng khách mấy cửa hàng xung quanh đều rất đông, nhưng tại sao chỗ này lại bán ? Chẳng lẽ lại là Chiến Cảnh Thiên an bài?

      Bất quá, mặc kệ như thế nào vẫn nên tới xem chút, nơi này rất thích hợp mở quán thịt nướng. Mang Phượng cùng Nguyên Bích hướng phía bên trong chen lấn, chỉ thấy bảng vàng viết: chuyển nhượng vạn lượng, chỉ lấy tiền mặt, càng nhanh càng tốt.

      Tựa vào!

      phải là Chiến Cảnh Thiên làm chứ, sao giá định thấp như vậy, vị trí này rất tốt, nếu bán ra cũng thể thấp hơn năm vạn lượng bạc.

      "Chưởng quầy, ngươi muốn chuyển nhượng cửa hàng này?" Người vây quanh tuy nhiều, nhưng ai tiến lên hỏi, có chút cổ quái.

      "Vị công tử này muốn mua sao, giá chúng ta đảm bảo hợp lý, nếu ngươi muốn, chúng ta vào chuyện." Vừa nghe Bất Hối , chưởng quầy nhiệt tình bắt chuyện, bất quá, sắc mặt của tốt lắm, như có chút đau xót.

      Mặc kệ là nguyên nhân gì, Bất Hối rất muốn cửa hàng này, chỉ cần tình bán nàng mua, cười : "Bản công tử có ý này, mời ."

      "A! có người dám mua!"

      "Hẳn là người nơi khác , có lẽ biết nơi này phát sinh tình gì?"

      "Chắc là vậy, nếu sao có người dám mua chỗ hung tai họa này, về sau mở tiệm nào có người dám tới."

      . . . . . .

      Bất Hối còn chưa vào, xung quanh liền nhao nhao nghị luận, nghe vậy, sắc mặt chưởng quầy càng thêm khó coi.

      Nhìn Bất Hối sắc mặt càng thay đổi, thở dài hơi : "Công tử bây giờ còn muốn mua sao?"

      "Chúng ta vào ." Bất Hối cười nhạo, hung tai họa? Nàng muốn nhìn xem nó nghuy hiểm như thế nào.

      Chưởng quầy nghĩ tới Bất Hối nghe xong những lời này còn có ý mua, mặt lại treo lên mỉm cười, nhiệt tình đưa Bất Hối vào. Các nàng vừa vào nhà, trong đám người vây xem có mấy bóng dáng lặng lẽ lui ra ngoài.. . . . .

      Vừa vào nhà, Bất Hối liền thẳng vào vấn đề, trực tiếp hỏi ra nghi hoặc đáy lòng: "Vị trí chỗ cửa hàng này rất tốt, lại rộng lớn, chưởng quầy như thế nào lại ra giá thấp như vậy?"

      Nghe vậy, chưởng quầy thở dài, vẻ mặt thống khổ, tuyệt vọng mở miệng : "Ta cũng muốn giấu diếm người, nơi này cũng là ta bỏ tiền ra mua lại, buôn bán còn chưa được ba ngày liền truyền ra chuyện ma quái. Mỗi buổi sáng mở tiệm, trong tiệm lại phát rất nhiều vết máu, còn có ngoài cửa, tường cũng như vậy, cho dù chúng ta tìm người ở lại trong điếm, những vết máu này cũng vẫn xuất , như vậy nào có người dám tiến vào mua đồ. Ta là từ nơi khác tới, vốn tưởng rằng đến Hoàng Thành này có thể kiếm khoản, nghĩ tới. . . . . ."

      "Vết máu? Xảy ra từ lúc nào?" Bất Hối tuy là xuyên qua tới, nhưng cũng tin vào quỷ quái.

      "Kỳ , ba tháng trước nơi này là cửa hàng bán vải vóc, buôn bán rất phát đạt, nhưng có ngày lão bản cùng khách nhân xảy ra tranh cãi lại ngoài ý muốn giết vị khách nhân kia, từ ngày đó trong tiệm này mỗi ngày vào ban đêm đều xuất vết máu. Nhi tử của chưởng quầy kia sợ hãi liền đem cửa hàng bán với giá thấp, nhưng về sau người mua lại cửa hàng này mặc kệ là mở cái gì, nửa đêm đều xuất vết máu, thể bán lại, nhưng nào có người dám mua."

      Chưởng quầy nghĩ đến đây trong mắt lên tia hối hận, uống ngụm trà, tiếp: "Lúc trước ta từ nơi khác tới, nghĩ đến Hoàng Thành buôn bán chút, sau khi nghe đến chuyện này liền nghĩ là do người làm, cho nên liền mua lại với giá thấp rồi thuê rất nhiều cao thủ buổi tối tới trông cửa, nhưng tình vẫn xảy ra. Chúng ta đều là từ nơi khác tới, thấy tiểu huynh đệ cũng phải người xấu, cho nên, ta cho ngươi những chuyện này, ngươi vẫn nên suy xét cân nhắc kỹ."

      "Ngươi mua cửa hàng này bao nhiêu tiền?" Bất Hối sau khi nghe xong, trong lòng cười lạnh , đây khẳng định là người làm, hơn nữa, còn là người có bối cảnh làm, có lẽ mục đích cũng phải mua lại, mà là muốn ai tới nơi này nhằm che dấu mục đích nào đó.

      Chưởng quầy thở dài, thấy Bất Hối giống như người bản địa, muốn hại nàng, ăn ngay : "Ta là vạn năm ngàn lượng mua tới, nếu có thể bán được vạn lượng cũng đến mức lỗ vốn, về lại quê nhà vẫn có thể làm lại từ đầu."

      "Ta trả hai vạn lượng mua nơi này, chưởng quầy nếu gấp gáp, lưu lại giúp ta như thế nào?" Bất Hối nhìn thấy chưởng quầy này thà, hơn nữa, còn từ hai bàn tay trắng kiếm được nhiều bạc như vậy, nhân tài như vậy khó có được, nếu nàng có thể sử dụng tốt rồi.

      "Hai vạn lượng?"

      Chưởng quầy nghĩ tới Bất Hối ra giá cao như vậy, kinh ngạc nhìn Bất Hối.

      "Vị trí này giá trị ít nhất là năm vạn lượng bạc, cho ngươi hai vạn lượng chúng ta cũng buôn bán lời." Bất Hối cười , thực ra, vấn đề phải là tiền bạc, trong Hoàng Thành này dù có tiền cũng chưa chắc tìm được.

      Chưởng quầy tuy cao hứng, nhưng nghĩ đến những tình này liền nhắc nhở: "Vậy buổi tối?"

      Bất Hối biết lo lắng cái gì, mày liễu vừa nhăn, cuồng vọng : "Hừ! Những tiểu quỷ này nếu dám đến làm càn thu lại, có sao đâu!"

      Chưởng quầy lại tinh tế đánh giá Bất Hối, trong lòng tán thưởng tiếng, những người đó có lẽ gặp được khắc tinh.

      " biết công tử muốn mở điếm gì, ta có thể làm gì?"

      Nghe xong Bất Hối liền biết chưởng quầy này là muốn lưu lại, cười : "Làm cái gì bây giờ còn cần giữ bí mật, nếu ngươi lưu lại, vẫn là chưởng quầy nơi này của ta, tiền công khẳng định kém so với chính ngươi mở tiệm."

      "Tại hạ Triệu Đình Xương, trước hết tạ ơn chủ nhân."

      Bất Hối mãn ý cười cười: "Tại hạ Phong Thập Tam."

      Nghe vậy, Triệu Đình Xương trong lòng thất kinh, ra người trước mắt này là ông chủ quán lẩu Long Phượng, Phong Thập Tam! Trong lòng rất bội phục người này, nghĩ tới lại trẻ tuổi như vậy, xem ra, lần này là theo đúng người.

      Song phương rất nhanh ký thỏa thuận chuyển nhượng, cửa hàng này liền thuộc về Bất Hối, mà Triệu Đình Xương vẫn ở lại đợi Bất Hối khai trương cửa hàng, đồng thời, trong lòng cũng vô cùng chờ mong, muốn biết chủ tử trẻ tuổi này giải quyết chuyện này như thế nào.

      *

      Chuyện tình cửa hàng được giải quyết, Bất Hối mang Phượng cùng Nguyên Bích dạo vòng mới trở về, thuận tiện nhìn xem có tiểu sức phẩm (vật phẩm trang sức) gì đó mang về cho tiểu Huệ.

      Bất Hối hôm nay tuy cải trang thành bộ dáng Phong Thập Tam, nhưng vẫn là toàn thân nam trang, hơi chút dịch dung, sắc mặt vẽ loạn đen chút, nhưng cũng ảnh hưởng đến vẻ tuấn mỹ của nàng, quần áo màu đen làm nàng càng thêm lãnh diễm, sát người là hai tiểu nha hoàn tư sắc thượng thừa, cho dù tới chỗ nào cũng làm cho người ta chú ý.

      Nữ bị Bất Hối hấp dẫn, nam bị hai tiểu nha hoàn hấp dẫn, có thể là rất dễ thấy.

      "Ai nha! Ngươi người này đường như thế nào vậy, đụng ta đau quá."

      Ngay khi Bất Hối cùng Phượng đùa giỡn đường, đột nhiên bị đụng phải, đợi nàng kịp phản ứng, đối phương kêu lên trước. Bất Hối nhíu mày, ra là tên khất cái trẻ tuổi, tóc hỗn độn rối tung xuống, y phục rách tả tơi nhưng lại hề bẩn, giờ phút này ngồi xổm mặt đất ôm bụng kêu to.

      Bất Hối khóe môi nhất câu, xem ra là muốn ăn vạ, đối phương thực có mắt lại đụng phải nàng.

      "A..., cho bản công tử chút, đụng vào chỗ nào của ngươi?"

      "Ngươi người này như thế nào có thể hỏi như vậy, thấy ta ôm bụng sao? Đương nhiên là đụng vào bụng!" Đối phương ôm bụng đứng lên, vẻ mặt khinh bỉ nhìn Bất Hối, thản nhiên .

      vừa đứng lên Bất Hối mới phát rất cao, cao hơn nàng khoảng cái đầu, kinh ngạc nhất là bộ dạng của , khuôn mặt nhu hòa, hai hàng lông mày tuấn dật, con ngươi đen thâm thúy như vực sâu hấp dẫn người ta hãm nhập trong đó, môi mỏng hơi hơi gợi lên, cười nhìn Bất Hối.

      Điều này hiển nhiên phải là khất cái, lại càng phải là kẻ ăn vạ, trong lòng nổi lên cảnh giác, suy nghĩ mục đích của đối phương.

      "Ngươi, tên khất cái thối tha này sao dám với công tử chúng ta như vậy, ràng là chính ngươi đụng vào, bị đụng là công tử chúng ta mới đúng, ngươi như thế nào còn lý ?" Phượng nhìn thấy mặt đối phương, chỉ nghĩ là vì tiền bạc mới như vậy, vô cùng phẫn nộ.

      Dân chúng vây lại cũng nhao nhao chỉ trích , bọn họ cũng thấy là tên khất cái này cố ý đụng vào vị quý công tử này.

      Nam tử vừa nghe Phượng xong, trợn to hai mắt nhìn Bất Hối, kinh ngạc : "Sao? Là ta đụng vào ngươi trước sao? Ai nha, là, công tử bị đụng phải có bị thương tổn hay , mau cho ta xem có bị thương hay ?" Dứt lời, hai tay hướng người Bất Hối sờ soạng.

      Bốp!

      Nguyên Bích nắm tay kéo ra, tay cầm chuôi kiếm cảnh giác nhìn đối phương, nếu đối phương dám có tia dị động ra tay giết .

      Bất Hối liếc mắt cái ý bảo Nguyên Bích cần hành động thiếu suy nghĩ, nàng cảm thấy người này cũng có ác ý, nếu muốn động thủ cũng chờ tới bây giờ .

      "Bản công tử có việc gì." Bất Hối câu liền mang Phượng cùng Nguyên Bích rời , nhưng người kia vẫn chưa chịu buông tha, cũng theo, ở bên cạnh nàng ngừng: "Công tử đừng tưởng ta là tên khất cái bồi thường nổi, ngươi yên tâm, nếu ngươi bị thương dù tốn nhiều tiền bạc ta cũng trị cho ngươi."

      Dân chúng xung quanh vừa nghe, ầm ầm cười to, tên khất cái có thể có bao nhiêu bạc?

      Bất Hối cũng cho rằng như vậy, người kia khẩu khí tuy liều lĩnh, nhưng tuyệt đối phải suông, đối với mục đích của càng thêm nghi ngờ. Nhưng nàng cũng muốn cùng người này tiếp xúc quá nhiều, vẫn như cũ hướng phương khác đến.

      "Này, ngươi đừng , nếu muốn ta bồi thường, vậy bồi thường ta , ta cũng bị ngươi đụng phải mà. . . . . . Cho dù bồi thường cũng nên mời ta ăn bữa cơm, ta mấy ngày rồi chưa được ăn bữa cơm no . . . . . ."

      Người này vẫn theo Bất Hối ngừng, mặc kệ các nàng nhanh như thế nào, đều có thể tấc cũng rời, mà từ đầu đến cuối bộ dạng của cũng chỉ thấy Bất Hối.

      tại Bất Hối hề muốn tiết lộ thân phận của mình, cho nên ra hiệu cho Nguyên Bích, Nguyên Bích lập tức ngăn lại, nhân cơ hội này mang theo Phượng thi triển khinh công rời .

      *

      Bên trong sơn trang ngoài Hoàng Thành, tên khất cái vừa rồi toàn thân rách rưới giờ phút này nhàn nhã ngồi ở bên cạnh bàn uống trà, tóc rối tung buộc chặt lên, toàn thân cẩm bào tử sắc, ngũ quan ngọc.

      Ở trước mặt , tên hắc y nhân nửa quỳ mặt đất bẩm báo : "Chủ tử, người mất dấu, xin chủ tử trách phạt."

      Nghe vậy, trong mắt người này lên tia kinh ngạc, lại có thể cắt đuôi người của ? Trong lòng nổi lên tia hứng thú.

      " chút !" biết, có khả năng là vô duyên vô cớ lại mất dấu.

      Người quỳ mặt đất vừa nghe, trong mắt cũng lên tia trầm, cau mày : "Hôm nay sau khi chủ tử rời , người của chúng ta liền thầm theo hai người bọn họ, nhưng nghĩ tới đến nửa đường đột nhiên xuất rất nhiều cao thủ, nhìn thấy người của chúng ta trực tiếp động thủ, vài vị huynh đệ bị giết, người cũng bỏ ."

      "Lại có loại tình này? Xem ra các nàng bối cảnh rất lớn, báo cho cấp dưới về sau phải đặc biệt chú ý, gặp ngăn trở trực tiếp bỏ chạy."

      "Như vậy chúng ta tra ra được thân phận của các nàng, người kia?"

      "Đem tiền đặt cọc trả về, cấp thêm chút bồi thường, lần mua bán này chúng ta tiếp." Thoáng dừng chút, tiếp: "Chỉ là thân phận người này các ngươi tiếp tục điều tra, tất cả tư liệu trực tiếp giao cho ta, được tiết lộ ra ngoài."

      "Vâng!"

      Kẻ quỳ mặt đất lui ra ngoài, người này đến bên cửa sổ, khóe miệng gợi lên mỉm cười, lâu gặp được thách thức lớn như vậy, xem ra lần này phải tự mình tự mình ra tay.

      *

      Bất Hối cùng Phượng vì muốn chắc chắn, đường lại chuyển đổi vài vòng, xác nhận người theo dõi đều bị Vô Ảnh giải quyết mới trở lại Vương Phủ, nằm ở giường suy nghĩ chuyện hôm nay. Nàng nghĩ tới, hôm nay lại thuận lợi như vậy, chẳng những tìm được cửa hàng tuyệt hảo, còn có được nhân tài.

      Lại có, nên chuẩn bị sẵn sàng bắt những tên tiểu quỷ này.

      Triệu Đình Xương này nhìn phải người bình thường, nếu cũng nghĩ ra được biện pháp để giải quyết chuyện này, như thế đối phương nhất định rất có thực lực, chừng còn có bối cảnh rất lớn, nhưng bọn họ hao tổn tâm cơ tới cùng là muốn làm cái gì?

      Đem tình sơ lược lại lần, sắc trời rất trễ, tiểu Huệ cùng Phượng sớm nghỉ ngơi, nhưng Bất Hối vẫn ngủ được, mặc quần áo tử tế, mình dạo trong viện, trời mây đen dầy đặc, sắc trời trầm đáng sợ.

      "Tiểu thư, trễ thế này ngươi như thế nào còn chưa ngủ?" Phượng vừa lúc tiểu đêm, nhìn thấy trong viện có người, còn tưởng là thích khách, nghĩ tới lại là Bất Hối, vội vàng chạy tới: "Trời lạnh như thế, nhanh vào thôi, thân thể ngươi chịu nổi gió lạnh."

      Bất Hối cũng cảm giác được lạnh nên cũng nhiều lời theo Phượng vào trong nhà, nhưng mới vừa được hai bước, đột nhiên cảm thấy choáng váng, tiếp theo gục xuống. . . . . .

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 59.1: Tương kế tựu kế

      "Tiểu thư, tiểu thư ngươi làm sao vậy." Phượng vừa thấy Bất Hối té xỉu lo lắng hô lên, nàng lúc đó lập tức kinh tỉnh rất nhiều người.

      Tiểu Huệ cũng kích động từ trong nhà chạy ra, cùng Phượng đem Bất Hối nâng vào, hạ nhân khác cũng vội vàng tìm Hoa Thiên Thần cùng Chiến Cảnh Thiên, trong Thính Vũ các lập tức liền trở nên náo nhiệt.

      "Bất Hối!" Chiến Cảnh Thiên là người đầu tiên chạy tới, người chỉ khoác kiện áo đơn, tới liền đem Bất Hối ôm ở trong lòng, khẩn trương xem xét.

      Hoa Thiên Thần cũng theo sát phía sau, cẩn thận kiểm tra cho Bất Hối, sau cùng cho nàng ăn viên thuốc, ăn viên thuốc bao lâu, Bất Hối từ từ tỉnh lại.

      "Như thế nào, thân thể có chỗ nào thoải mái, làm sao có thể đột nhiên té xỉu?" Chiến Cảnh Thiên nhìn thấy nàng tỉnh lại trong lòng mới thở dài nhõm hơi, bất quá vẫn cau mày, nàng đột nhiên té xỉu, có phải thân thể xảy ra chuyện gì hay ?

      Bất Hối còn chưa mở miệng, Hoa Thiên Thần giành trước, hướng về Chiến Cảnh Thiên bảo đảm : "Nàng có việc gì, chẳng qua là bị phong hàn, uống vào là được, hai ngày này hảo hảo tĩnh dưỡng chút."

      "Phong hàn? Làm sao có thể nghiêm trọng đến té xỉu?" ràng Chiến Cảnh Thiên vẫn cảm thấy có vấn đề, hơn nữa, vừa rồi chú ý tới Hoa Thiên Thần cùng Bất Hối thầm trao đổi ánh mắt, các nàng nhất định có chuyện gì gạt . Nghĩ vậy, trong lòng lập tức thấy thoải mái, hai mắt nguy hiểm nhìn Hoa Thiên Thần.

      "Là do thân thể nàng sợ hàn, Chiến Vương gia liền lưu lại cho nàng ấm áp , còn mọi người cũng lui ra ." cho Chiến Cảnh Thiên cơ hội hỏi, đem tất cả mọi người dẫn ra ngoài, truyện cười, loại chuyện này vẫn nên để cho nữ nhân kia tự mình giải thích là tốt hơn.

      Sau khi mọi người rời , Chiến Cảnh Thiên bế Bất Hối tới giường đắp kín mền, sau đó cởi y phục người xuống, chỉ lưu lại tầng áo lót chui vào trong chăn, đem nàng ôm chặt trong ngực.

      "Như vậy ấm áp chưa!"

      Ngửi hương vị nhàn nhạt người nàng, ôm lấy thân thể mềm mại của nàng, khẩn trương mặt Chiến Cảnh Thiên lúc này mới lộ ra tươi cười, cảm giác mỹ nhân trong ngực tốt. Khi hai người bọn họ ở mật thất đều mỗi ngày ôm nhau ngủ, từ khi thương thế của tốt lên chút, Bất Hối đến đây nữa, mỗi buổi tối nằm ở giường lãnh lẽo đều trằn trọc ngủ yên. giờ cảm giác này làm cho người ta hoài niệm!

      "Lần này hài lòng chưa?" Bất Hối cũng đẩy ra, tùy ý để ôm nàng, đối với cái ôm của nàng hề bài xích, ôm cực kỳ ấm áp, có thể trừ bỏ toàn bộ cái lạnh của nàng, cực kỳ thoải mái, làm cho nàng cũng có chút tham luyến.

      Hiển nhiên, Chiến Cảnh Thiên cũng buông tha nghi hoặc trong lòng, tiếp tục truy vấn: " , tới cùng là xảy ra chuyện gì? Cư nhiên lại vẫn gạt ta?" Nghĩ đến nữ nhân của mình có bí mật cùng nam nhân khác liền cao hứng, cho dù là bằng hữu tín nhiệm nhất cũng được.

      Bất Hối trong lòng khinh thường phen, thực ngây thơ, bất quá thấy thể gạt được liền tiến tới bên lỗ tai chút.

      "Đáng chết!"

      Nàng vừa xong, Chiến Cảnh Thiên trừng mắt phẫn nộ, trong mắt tràn ngập sát khí, còn tham luyến hương vị người Bất Hối, buông nàng ra muốn giết người. Mấy nữ nhân kia muốn chết! Trước kia là có người trong lòng, cho nên cảm thấy sao cả, cũng muốn làm trái ý hoàng tổ mẫu nên để các nàng ở lại Vương Phủ, nhưng tại khác, các nàng lại nhiều lần tính kế nữ nhân của mình, tại lại còn làm ra loại chuyện này, giết các nàng khó tránh khỏi lưu lại mối họa cho Bất Hối.

      Bất Hối biết kích động, cho nên khẩn trương ôm lấy "Quay lại, biết ngươi như vậy nên mới cho ngươi." Nàng vừa sát lại, thân thể hai người liền hoàn toàn dán lại với nhau.

      Thân thể mềm mại linh lung liền dán sát thân như vậy, khe hở, thân thể đột nhiên trở nên căng thẳng, sát ý trong mắt lại để lộ ra loại mãnh liệt.

      Trước kia, tuy hai người cũng ôm nhay ngủ, nhưng chỉ ôm tới thắt lưng của nàng mà thôi, chưa từng quá gần như vậy, tâm của hai người cũng vì khoảng cách này mà nhảy lên, nhiệt độ trong phòng đột nhiên lên cao rất nhiều.

      Vừa rồi Bất Hối chỉ là sốt ruột, cho nên mới dùng biện pháp này giữ lại, căn bản ý thức được hậu quả, khi nàng cảm giác được biến hóa của thân thể , mặt đột nhiên đỏ lên, cho dù nàng có trì độn cũng biết thứ chạm vào chân nàng là cái gì . . . . . .

      Lúc này, nàng biết nên cái gì, hai tay ôm vội vàng buông ra, tìm đề tài giảm bớt xấu hổ: "Chuyện này ta tự giải quyết, ngươi đừng hỏi nữa."

      Nàng này vừa động, khỏa mềm mại phía trước lại vô ý cọ cái, cảm giác được huyết quản trong cơ thể muốn trướng phá, cưỡng chế dục vọng trong thân thể, thanh trầm thấp khàn khàn vang lên bên tai nàng: "Đừng nhúc nhích."

      Bất Hối nghe được thanh tràn đầy dục vọng, thân thể lại có chút rạo rực, giống như chờ mong cái gì, lại có chút sợ hãi, cuối cùng, chỉ có thể nhúc nhích nằm ở trong lòng . Chiến Cảnh Thiên biết nàng lo lắng cái gì, nhưng tuyệt đối làm cho nữ nhân của mình chịu ủy khuất, cho dù phải buông tha toàn bộ thiên hạ cũng tuyệt đối buông tay nàng. Huống chi, những người đó còn để vào mắt, muốn đoạt thiên hạ cũng cần hy sinh nữ nhân của mình đổi lấy ích lợi. Cúi đầu nhìn thoáng qua nữ nhân ở trong lòng, nàng phải là nữ nhân trốn ở phía sau nam nhân để tìm kiếm bảo hộ, cho nên, tin tưởng nàng!

      Minh nguyệt dần dần từ trong mây đen ra, ánh trăng óng ánh chiếu vào hai người ở trong phòng gắt gao ôm nhau, khiến cho buổi đêm mê người này càng thêm lãng mạn.

      "Ai, thực nhàm chán!"

      Ngoài cửa Hoa Thiên Thần cùng Phượng nằm ở cửa, nghe động tĩnh phòng trong, đợi lâu cũng thấy thanh nóng bỏng mà chờ mong truyền ra, khỏi thất vọng thở dài.

      Đứng dậy xoa xoa chân hơi chút tê mỏi, nhìn thoáng qua Phượng trừng mắt , khóe miệng gợi lên tia cân nhắc, tiếp theo, ôm nàng vào lòng rời khỏi Thính Vũ các.

      Vừa rồi khi mang Phượng cùng tiểu Huệ rời , lại lặng lẽ bò trở về trốn ở ngoài cửa nghe lén, Chiến Cảnh Thiên lúc này thân thể bị thương, hơn nữa lại ở cùng Bất Hối, cho dù biết nghe lén cũng rảnh để ý đến .

      Ngay lúc trong lòng vui vẻ, Phượng đột nhiên xuất , nhìn vô sỉ ngồi ngoài khuê phòng của tiểu thư nghe lén, đâu thể để đắc ý liền giơ kiếm liền hướng đâm tới, Hoa Thiên Thần bất đắc dĩ chỉ có thể điểm huyệt đạo của nàng, đặt nàng đến cạnh cửa, hai người cùng ngồi nghe.

      "Ta giải huyệt cho ngươi, cho phép động thủ, đồng ý nháy mắt cái." Giờ phút này, hai người ở trong phòng , nhìn ánh mắt muốn giết người của Phượng cười hỏi.

      Phượng tại động cũng thể động, cũng được, trong lòng đều là khí, người này như thế nào có thể vô sỉ như vậy, nàng rất dễ dàng đối có điểm hảo cảm, lập tức liền đá chìm đáy biển, hung hăng trừng mắt , thèm nháy mắt.

      "Làm sao bây giờ? Ta giải huyệt đạo cho ngươi, ngươi lại đuổi giết ta, giải, ngày mai Bất Hối muội muội lại trách ta?"

      Hoa Thiên Thần làm bộ làm tịch ở trong nhà tới lui, làm cho Phượng trong lòng hỏa khí càng đậm.

      Hai người cứ giằng co ở trong nhà như vậy, cuối cùng, Phượng bất đắc dĩ đối với nháy mắt cái, cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp.

      "Ngươi đồng ý, ta giải khai huyệt đạo cho ngươi, nhưng ngươi được đổi ý, quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy!" Hoa Thiên Thần dứt lời, Phượng lại nháy mắt bày tỏ nàng đồng ý, Hoa Thiên Thần lúc này mới giải khai huyệt đạo của nàng, nhưng vừa giải Phượng hai mắt đỏ hồng liền hướng bổ nhào tới, hận thể chém thành tám khối.

      "Ngươi phải đáp ứng động thủ sao? Như thế nào còn ra tay, là nữ tử cùng tiểu nhân là khó hiểu nhất!"

      Vừa nghe trách, Phượng nở nụ cười: "Ngươi ta là nữ tử, tự nhiên là có thể đổi ý." Tuy trong miệng chuyện, nhưng động tác tay cũng ngừng, tiếp tục truy đánh.

      Hai người luôn đánh ở trong phòng, sợ ra ngoài làm kinh động đến mọi người, quấy rầy đến Bất Hối cùng Chiến Cảnh Thiên, cho nên, Phượng cũng dám ra toàn lực, như vậy liền cấp cho Hoa Thiên Thần cơ hội, ỷ vào khinh công của mình, nhàn nhã trốn tránh, giống như là đôi tiểu tình nhân giận dỗi.

      "A!"

      Đột nhiên, Phượng bị vấp vào cái ghế dựa, bất lực kêu tiếng.

      Hoa Thiên Thần thấy thế, sao nhẫn tâm để cho mỹ nhân ngã sấp xuống, nhanh chạy tới tiếp, tuy là thuận lợi đón được nàng nhưng lại làm cùng ngã xuống giường.

      "Ha ha. . . . . . Lần này tóm được ngươi rồi." Nhìn thấy tóm được , Phượng đắc ý cười rộ lên, tiểu thư từng có đôi khi để đạt được mục đích phải từ thủ đoạn, gọi là binh bất yếm trá.

      Phượng tư sắc cũng thuộc loại thượng thừa, mặt trái xoan xinh xắn, hai mắt sáng ngời, chiếc mũi kiên định, miệng đào , bộ dáng ôn nhu lại nhu thuận, tại vì hưng phấn hai gò má hơi hơi đỏ lên, khóe môi treo tươi cười hồn nhiên, làm cho Hoa Thiên Thần nhìn đến ngây ngốc.

      vốn là vì nhàm chán, nhìn nàng thú vị, lại bị Chiến Cảnh Thiên kích thích, cho nên mới thích đùa nàng, nhưng tại nhìn dung nhan nằm ở trong lồng ngực mình cười hồn nhiên như hài tử, trong lòng nổi lên gợn song khác thường.

      Nhìn đôi môi mềm mại kia, trong đầu chỉ có thanh ‘cắn lên hương vị nhất định rất tốt!’

      Nguyên bản Phượng là cao hứng, cho rằng nàng dùng kế rốt cục cũng tóm được Hoa Thiên Thần, nhưng khi nhìn đến Hoa Thiên Thần nhìn nàng, nàng mới phát tư thế hai người tại rất ái muội.

      Nàng cả người đều nằm trong lòng , đè ở dưới thân, hai tay ôm eo của . . . . . .

      Phút chốc, mặt nàng liền đỏ, nàng chưa từng cùng nam tử thân cận như vậy, huống chi là nam tử nhìn thân thể nàng, vùng vẫy muốn đứng lên, tránh khỏi cái ôm của .

      Cảm nhận được nàng vùng vẫy, Hoa Thiên Thần hơi nhíu hai hàng lông mày, muốn để cho nàng đứng lên, cho nên, cánh tay càng thêm dùng lực đem nàng giam cầm trong lòng , hôn lên môi son của nàng.

      Bốp!

      Phượng cảm nhận được ý đồ của , theo bản năng giơ tay lên đánh vào mặt .

      Thanh bất ngờ, phá tan ái muội trong phòng, hai người lập tức sững tại nơi đó.

      Nửa ngày sau Hoa Thiên Thần mới phản ứng kịp, trong lòng ngầm mắng chính mình, khi nào trở nên cợt nhả như vậy, tuy muốn vẫn vội vàng buông hai tay ra, đỡ nàng dậy, sắc mặt lại khôi phục biểu tình để ý, cười : "Nhìn ngươi bị dọa, lại thất thần làm gì, chẳng lẽ muốn cùng gia ngủ?"

      Nghe vậy, Phượng tiếng khinh miệt, hung hăng trợn mắt nhìn , nam nhân này là xấu xa.

      Thấy nàng cũng khôi phục bình thường, Hoa Thiên Thần cười : " thôi, ta đưa ngươi trở về."

      "Ai cần ngươi đưa, tự ta ." Nghe xong, Phượng vội vàng chạy ra ngoài cửa, khi bị gió lạnh bên ngoài thổi vào mới đưa bối rối trong lòng nàng thổi tan, lấy lại bình tĩnh, vươn người nhảy lên, hướng về Thính Vũ các chạy vội trở về.

      Tiểu Huệ cũng phát nàng rời , giờ phút này ngủ say sưa, cẩn thận bỏ y phục, nằm lại giường mình, trong đầu đều là tình cảnh vừa rồi, chỉ chốc lát, nam nhân vẫn giấu ở đáy lòng kia cũng xuất , sau cùng, hai gương mặt luân phiên xuất trong đầu nàng, lâu thể vào giấc ngủ.

      Ngoài cửa, khi nghe thấy bên trong phòng hoàn toàn có thanh , đạo bóng dáng mới vươn người rời đến Đông Uyển nằm xuống, đơn nhìn ánh trăng, tự giễu nở nụ cười, còn xứng nhận được tình sao?

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 59.2
      images


      Sáng sớm ngày hôm sau, Bất Hối thỏa mãn duỗi thắt lưng, lâu được ngủ thư thái như vậy, nhìn về khoảng bên cạnh, trong lòng có chút mất mác, lấy tay sờ sờ, vẫn còn hơi ấm kể vừa mới rời .

      "Thức dậy, nhanh rửa mặt chải đầu ăn điểm tâm ."

      Ngay lúc nàng cảm thấy mất mác, Chiến Cảnh Thiên bê bữa sáng còn hơi nóng đến.

      Đột nhiên nhìn thấy , mặt Bất Hối lộ ra nụ cười ngọt ngào, nhìn chuẩn bị bữa sáng, trong lòng hồi ấm áp, nhanh chóng đứng dậy thu thập xong ngồi xuống cái bàn trước mặt, ăn cháo trắng tự tay làm cho nàng, lần đầu tiên cảm thấy cháo vô vị cũng trở nên thơm ngon như vậy.

      Bất Hối lại ăn vài miếng đồ ăn gắp cho nàng, đối với : " lát cơm nước xong về , giữa trưa ta qua tìm ngươi."

      Thân thể Chiến Cảnh Thiên còn chưa ổn định, tuy cần lúc nào cũng phải ngâm mình trong dược thùng, nhưng mỗi ngày vẫn cần ngâm bên trong dược tuyền mấy canh giờ.

      "Buổi tối chúng ta ăn lẩu ." Chiến Cảnh Thiên đột nhiên .

      " được, ngươi uống thuốc, được ăn cay, vẫn nên đợi mấy ngày nữa ."

      Nghe vậy, Chiến Cảnh Thiên nhăn lại hai hàng lông mày, chỉ là muốn ăn đồ nàng làm mà thôi: "Thân thể ta ngại."

      "Uh`m, gần đây tâm tình được tốt, chờ ngày nào đó tâm tình ta tốt lên rồi làm ." Bất Hối buồn cười, nàng biết muốn cái gì, nhưng cố ý muốn để cho thực được thôi.

      Sau cùng, Chiến Cảnh Thiên phải rời trong vô hạn oán niệm. . . . . .

      Sau khi rời , Bất Hối lần nữa nằm ở giường, sắc mặt có chút tái nhợt, tiểu Huệ bưng tới bát thuốc đen tuyền, đây là Hoa Thiên Thần kê đơn cho nàng, nhìn hai hàng lông mày của Bất Hối nhăn lại dỗ dành : "Tiểu thư, ngươi uống , Vương gia , thuốc này ngươi phải uống vào."

      Bất Hối nhíu mi, chui đầu vào trong mền: "Hừ, tiểu thư nhà ngươi uống vào mới là sống lâu." Hoa Thiên Thần chết tiệt, phải về sau đem thuốc làm thành viên sao? Đêm qua ăn cái kia hoàn toàn thấy đắng.

      "Tiểu thư ——"

      "Phượng tỷ tỷ đây là làm sao vậy, nghe ngươi hôm qua đột nhiên té xỉu, bọn muội muội cố ý quá đây nhìn xem." Ngay khi tiểu Huệ cùng Bất Hối đánh giằng co, ngoài cửa truyền đến thanh của Yến Tâm Nhu.

      theo còn có Hạ Lam cùng Lâm Tuyết Nhu, các nàng tại đều mỗi ngày tụ cùng chỗ dùng trà chuyện phiếm, rất tốt.

      "Khụ khụ. . . . . . cũng có gì, Hoa Thiên Thần , gần đây trời rất lạnh, ta chỉ là nhiễm phong hàn mà thôi, khụ khụ. . . . . . mấy ngày nữa khỏi." Thấy các nàng tới, Bất Hối đem dược trong tay tiểu Huệ đổ sang bên, vịn giường ngồi dậy.

      Thấy nàng muốn dậy, tiểu Huệ khẩn trương cầm cái đệm dựa đặt sau lưng nàng, hơi có chút trách cứ : "Tiểu thư, Hoa thần y dặn người nằm giường nghỉ ngơi, người dậy làm gì."

      "Ta chỉ là nhiễm phong hàn, khụ khụ. . . . . . Nào có yếu ớt như thế." Bất Hối cố ý trừng mắt nhìn tiểu Huệ liếc mắt cái, sau đó chuyển hướng tới ba vị trong phòng kia cười : "Bất Hối tạ ơn ba vị tiểu thư, thứ ta thể dậy tiếp đón các ngươi, tiểu Huệ, lấy chút điểm tâm lại đây."

      Bất Hối trong lòng ngầm khinh bỉ chính mình, lời này ra là làm cho nàng toàn thân đều nổi da gà.

      Nàng vừa xong, Hạ Lam lập tức nhu hòa : "Tỷ tỷ thân thể ốm yếu, cần khách khí như vậy, chúng ta ngồi chút liền , chỉ cần tỷ tỷ thân thể an khang là tốt rồi."

      Chỉ có Lâm Tuyết Nhu vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa ngồi ở chỗ kia, bộ hận thể làm nàng chết nhanh chút.

      "Tiểu thư, vẫn nên uống thuốc , ta cho ngươi chuẩn bị mứt hoa quả." Tiểu Huệ cũng xuống chuẩn bị thức ăn, tiếp tục lưu lại dụ dỗ Bất Hối uống thuốc, cuối cùng bất đắc dĩ chỉ có thể ngoan ngoãn uống thuốc, bát thuốc vừa đến bên miệng, vị thuốc đông y liền xông vào mũi, cau mày, nín thở hơi uống vào.

      Dược vừa vào miệng, sắc mặt khẽ biến, thuốc này như thế nào uống vào lại thấy ngọt ngọt, còn có hương vị nước đường đỏ?

      Bất quá, mặc kệ là cái gì, Hoa Thiên Thần cùng Chiến Cảnh Thiên khẳng định hại nàng, nếu đắng cũng bài xích, ùng ục ùng ục mấy hơi liền uống vào, uống xong tiểu Huệ khẩn trương thả viên mứt hoa quả vào trong miệng nàng, ngọt càng thêm ngọt.

      Hương vị này là có vị ngọt nên lời!

      "Tỷ tỷ mới vừa uống thuốc, nên hảo hảo nghỉ ngơi mới đúng, bọn muội muội trước hết cáo từ."

      Thấy nàng uống thuốc, Yến Tâm Nhu lập tức đứng dậy cáo từ, từ đầu đến cuối Lâm Tuyết Nhu cũng chưa câu.

      "Đợi ."

      Các nàng vừa tới cửa, Bất Hối lại gọi các nàng lại, sau đó nhiệt tình : "Mấy ngày trước ta ra phủ chuyến, mua được thứ rất mởi mẻ, là quốc hoa của Yến quốc, tơ vàng quỳ, vừa lúc sắp sang năm mới, ta liền mua mấy bó, nghĩ đến Tâm Nhu công chúa là từ Yến quốc tới, tặng ngươi bó để giảm bớt nổi khổ nhớ quê, còn hai bó cho Lâm tiểu thư cùng Hạ tiểu thư ."

      "Tiểu thư ——" nghe nàng xong, tiểu Huệ bộ tình nguyện, kia là nàng phí nhiều công sức mới mua được, phòng của nàng cũng chưa có, như thế nào có thể tặng người như vậy.

      "Còn mau lấy ra cho các vị tiểu thư." Bất Hối lườm nàng cái, sau đó tiểu Huệ vẻ mặt u sầu lui ra.

      "Vậy đa tạ Phượng tỷ tỷ, sớm nghe qua hoa này, chẳng qua hoa này chỉ trong hoàng cung Yến quốc mới có thể có được, nghĩ nhờ phúc của Phượng tỷ tỷ còn có thể gặp lần." Nghe Bất Hối , Hạ Lam trong mắt lên tia thương cảm, hoa này nhất định là Chiến Cảnh Thiên đưa, bất quá, cũng có tia vui sướng, nàng đọc được ở trong sách, cũng nghe người ta đến, vẫn muốn thấy lần.

      "Tâm Nhu đa tạ Phượng tỷ tỷ có tâm, khi ở Yến quốc, Tâm Nhu thích nhất là tơ vàng quỳ, hơn nữa để hoa này ở trong phòng chẳng những có thể thanh lọc khí, còn có thể tiêu trừ mỏi mệt, mới vừa tiến vào ngửi được hương vị quen thuộc, nguyên lai là ." Yến Tâm Nhu cũng hết sức tự nhiên .

      "Ta vốn định đặt ở trong phòng, chỉ là sợ được thời gian bị héo mất nên bảo tiểu Huệ làm hà bao cho ta đeo ở người, Vương gia cũng có. Nếu mấy vị thích, ta cũng có thể tiểu Huệ làm thành hà bao tặng cho các ngươi." Bất Hối cố ý lấy cái hà bao từ bên mình, phía thêu tơ vàng quỳ Kim Hoàng Sắc, vừa lấy ra, hương vị tươi mát thanh nhã càng đậm.

      Thấy vậy, Lâm Tuyết Nhu từ cạnh cửa nhích lại gần, sắc mặt lập tức tối sầm xuống, trong mắt hàm chứa ý né tránh, dám nhìn thẳng Bất Hối, từ chối : "Ta, ta phải cực kỳ thích, ta cần."

      Bất Hối đâu cho phép nàng đổi ý, lập tức : "Ta biết Lâm tiểu thư muốn đoạt đồ của người khác, sao cả, ta có rất nhiều, cho các ngươi về sau ta vẫn còn mà."

      Dứt lời, tiểu Huệ vừa lúc bê ba bó tơ vàng quỳ đến, oán giận : "Tiểu thư, chúng ta cũng chỉ có từng này, cái này đúng là có thể gặp nhưng thể cầu."

      "Được rồi, được hẹp hòi, nhanh đưa cho ba vị tiểu thư."

      Bất đắc dĩ, tiểu Huệ chỉ có thể vẻ mặt mất hứng đem hoa tặng ra ngoài, Hạ Lam vẻ mặt vui sướng nhận lấy, cầm trong tay ngửi ngửi, quả nhiên giống như thư thượng viết, Yến Tâm Nhu cũng tự nhiên nhận lấy, chỉ là, lập tức đưa cho tiểu nha hoàn bên cạnh, Lâm Tuyết Nhu lại giống như nhìn thấy ôn dịch, né tránh : "Bổn tiểu thư thích hương vị này, ta cần." Dứt lời, xoay người ra ngoài.

      Nàng sau khi rời , Hạ Lam cùng Yến Tâm Nhu cũng lui xuống, Bất Hối nằm ở giường, nhìn ba cái bóng lưng các nàng, trong lòng hừ lạnh, nhanh như vậy giấu được? Nàng còn chưa chơi .

      "Tiểu thư, ngươi vì sao đem hoa này tặng cho các nàng, tiểu Huệ cũng chưa được dùng." Sau khi các nàng , tiểu Huệ cầm trong tay bó hoa của Lâm Tuyết Nhu đặt bàn, nếu muốn đưa cho người khác còn bằng để mình dùng.

      Bất Hối ý vị thâm trường nhìn nàng cái, vỗ cái cái trán của nàng, cười nhạt : "Khi nào trở nên mọn như vậy, xuống , giúp ta gọi Phượng tới."

      "Phượng vừa bị Hoa thần y kêu , đổi dược cho nàng." sắc mặt Tiểu Huệ vẫn xị xuống, tức giận trả lời, nàng cảm thấy sau khi Phượng tỉnh lại tiểu thư liền thích nàng.

      "Vậy cần, ngươi xuống nghỉ ngơi , ta ngủ lát, khi nàng trở lại nàng tới tìm ta là được." Bất Hối cũng phải muốn ngủ, chẳng qua muốn yên lặng mình mà thôi, kế tiếp còn có rất nhiều chuyện chờ nàng làm.

      Chờ Bất Hối ngủ giấc sau khi tỉnh lại, thấy Phượng sững sờ ngồi bên cạnh, từ sau lưng vỗ nàng cái: "Nghĩ cái gì chăm chú như vậy."

      "A, tiểu thư, ngươi tìm ta?" Phượng đột nhiên bị giật mình hoảng sợ.

      "Ừ, hai ngày này ngươi cùng Nguyên Bích chú ý mấy người kia, có cái gì dị thường đều nhớ kỹ, nhớ lấy, đừng để cho người phát ." Bất Hối cũng tiếp tục trêu ghẹo nàng, nàng suy nghĩ cái gì nàng cũng có thể đoán được, loại chuyện này cưỡng cầu là được, chỉ có thể dựa vào đương chính mình giải quyết

      Suy nghĩ chút tất cả tình, Bất Hối cảm thấy chuyện bị trúng độc lần này đơn giản như vậy, nơi chốn đều lộ ra cổ quái, cho nên, nhất định phải bắt lấy người ở phía sau màn.

      Ngày đó tiểu Huệ kêu nàng ra ngoài, ràng hướng về phía tơ vàng quỳ , nàng hầu như chưa ra khỏi Vương Phủ, là ở nơi nào nghe qua loại hoa này? Hơn nữa, nhìn nàng như là biết ở nơi nào bán.

      Tiểu Huệ theo nàng lâu như vậy, là người cực kỳ ngây thơ chút tâm cơ, đều suy nghĩ cho nàng, cho nên căn bản có khả năng phản bội nàng, như thế, liền là người dụng tâm lợi dụng nàng, người có thể lợi dụng tiểu Huệ rất nhiều, nhưng muốn hại nàng cũng chỉ có vài vị kia.

      Từ phản ứng của ba người hôm nay, tất cả mũi nhọn đều hướng về phía Lâm Tuyết Nhu, nhưng là nàng sao? Đầu óc nàng kia có thể nghĩ ra kế hoạch chút sơ hở như vậy sao?

      Thấy nàng trầm tư, Phượng ở bên : "Tiểu thư, tiểu Huệ nhất định hãm hại ngươi, hai ngày này ta quan sát, nàng cũng giống như ta, trong lòng chỉ có tiểu thư."

      Chuyện này Bất Hối cũng gạt Phượng , nhưng cũng cho tiểu Huệ.

      "Ừ, ta biết, cho nên, ta mới càng thêm thống hận những kẻ lợi dụng nàng." đến đây, trong mắt Bất Hối lên tia sát khí.

      Tiểu Huệ đơn thuần như vậy, nếu nàng biết mình bị người lợi dụng hại mình, tiểu Huệ nhất định rất thống khổ, nếu mình xảy ra chuyện gì, tiểu Huệ nhất định luẩn quẩn trong lòng.

      "Yên tâm tiểu thư, ta nhất định giúp ngươi chú ý những người đó hết sức kỹ càng, tìm ra hung thủ chân chính." Dứt lời, lại nhìn nhìn tơ vàng quỳ ở bàn, cau mày : "Bất quá, hoa này?"

      "Yên tâm , Hoa Thiên Thần phối giải dược, có việc gì."

      Bất Hối hồi tưởng lại ngày ấy khi cùng tiểu Huệ mua hoa, nàng liền phát vẻ mặt của người bán hoa đúng, nàng cầm nhiều tơ vàng quỳ xuất tại vị trí cực kỳ xa xôi như vậy cũng rất kỳ quái, xung quanh cũng có người quá lại mua hoa, còn có điểm, người bán hoa kia tuy nhìn qua là bà bà, nhưng tinh quang lóe sáng trong mắt nàng, nếp nhăn mặt cũng rất tự nhiên, mặc đồ tuy cũ nát, nhưng điểm của người nghèo, nhìn thân thủ lưu loát, lại biết võ công.

      Cho nên, sau khi nàng mua hoa trở về vụng trộm lấy cho Hoa Thiên Thần nhìn chút, Hoa Thiên Thần lập tức tra ra hoa có độc.

      Độc hoa là từ Hiên Viên Quốc, lại là hoàng cung.

      Hoa Thiên Thần từng tới Hiên Viên Quốc, nhìn thấy loại độc dược, loại độc dược này nếu dùng trực tiếp bỏ mạng ngay lập tức, nhưng nếu nếu để trong phòng, sau thời gian người ngửi mùi từ từ trúng độc mà chết. Lúc trước được mời đến để giải loại độc này, về sau khi sư huynh ra mặt mới giải được, lúc này mới biết được đây là bí truyền trong hoàng cung, chuyên để xử trí kẻ phản bội, hoặc là các phi tử phạm vào cung quy.

      Lúc ấy Hoa Thiên Thần nhớ kỹ loại độc dược này, người cũng mang theo giải dược, cho nên, khẩn trương cho Bất Hối ăn, lúc này mới có việc gì, mà nửa đêm hôm Bất Hối qua té xỉu hoàn toàn là giả vờ, chính là vì muốn tra ra người hạ độc phía sau.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :