1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

CHU SA - Kiều Tây (Update chương 23)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Biaaaaaa57

      Biaaaaaa57 New Member

      Bài viết:
      9
      Được thích:
      11
      Cố lên nhé nàng
      ChauKhoa2268 thích bài này.

    2. ChauKhoa2268

      ChauKhoa2268 Well-Known Member

      Bài viết:
      40
      Được thích:
      418
      CHƯƠNG 20: DIỄN VIÊN (Phúc lợi Wattpad đạt 777 lượt bình chọn)


      Biên tập: Mama Tổng Quản


      Có thể mang nơi khác cần xin phép, nhưng ít nhất hãy ghi tên dịch giả/biên tập hoặc dẫn link. Đó là tôn trọng tối thiểu bạn dành cho họ. Mama xin chân thành cám ơn!


      (*´▽`*)…(*´▽`*)


      -------------------------------------------------


      Giang Thâm nghỉ giữa giờ họp hội nghị, Chu Sa bỗng xin nghỉ: “Chủ tịch, tôi muốn đến bệnh viện chuyến.” Giang Thâm gập laptop lại, “ với em.”


      Chu Sa liếc mắt nhìn thẳng vào Giang Thâm: “Còn mười lăm phút nữa đến hội nghị tiếp theo của Ngài.”


      sao, chỉ là hội nghị thường lệ thôi.” Giang Thâm dặn Thôi Nhất Minh dời hội nghị xuống buổi chiều.


      Chu Sa và Giang Thâm cùng vào thang máy xuống: “Cảm ơn chủ tịch dù mỗi ngày trăm công ngàn việc vẫn quên quan tâm người nhà của nhân viên.”


      Giang Thâm tỏ vẻ rất dịu dàng: “ quan tâm Chu Sa thôi.”


      Chu Sa tiếp lời của Giang Thâm.


      Giang Thâm cố tình tỏ vẻ dịu dàng “Quân vương từ đây tảo triều” khiến Chu Sa muốn cười khẩy.


      Vào phòng bệnh, Tạ Lăng nhìn qua cũng có thay đổi mới gì quá lớn, Chu Sa ngồi ở mép giường bệnh, cầm tay Tạ Lăng, Giang Thâm nhường gian lại cho Chu Sa, mở cửa ra ngoài.


      Chu Sa nhìn kỹ chút, sắc mặt Tạ Lăng hình như có chuyển biến tốt hơn, trắng bệch như trước kia, cầm bàn tay lên cũng ấm hơn.


      Đúng là chuyển biến tốt từ bên trong, Chu Sa thả lỏng chút.


      ngủ năm trăm ngày rồi.” Chu Sa : “Có phải nên tỉnh rồi hay ?”


      Tạ Lăng có bất kỳ phản ứng gì.


      “Hôm trước, con còn gặp lại chú Lưu sống ở tầng , chú ấy nhìn thấy con rất vui vẻ, ngừng muốn đến thăm mẹ, con nhớ hồi đó chú ấy rất thích bắt chuyện với mẹ…” Chu Sa bắt đầu lải nhải mấy chuyện phiếm với Tạ Lăng, cách vài ngày đến đây lần, trò chuyện với mẹ : “Mẹ xem, nếu tại vụ tai nạn giao thông này, mẹ với chú Lưu có thể hay …”


      Đôi mắt Tạ Lăng bỗng dưng trào ra nước mắt.


      Chu Sa cứ như bị điện giật, vội vàng đứng lên bấm chuống, bác sĩ và Giang Thâm cùng nhau vọt vào: “Bà ấy chảy nước mắt.” Tiếng của Chu Sa hơi run.


      Giang Thâm tới ôm lấy vai Chu Sa, Chu Sa siết chặt tay Giang Thâm.


      Bác sĩ bước tới vạch mắt Tạ Lăng kiểm tra: “ gì với bà Tạ?”.


      đến vụ tai nạn giao thông.”


      “Chức năng đại não của bà Tạ khôi phục, đây là chuyện tốt, bà ấy sinh ra phản ứng với những từ ngữ mang tính kích thích thế này.” Bác sĩ giải thích sơ lược.


      Khi ra khỏi bệnh viện, Chu Sa bình tĩnh lại, giây phút yếu đuối vừa rồi lần nữa tan biến vào hư : “Xin lỗi, vừa rồi kích động quá.” Chu Sa nhìn tay Giang Thâm, da có hai vết bầm tím.


      Giang Thâm xoay người, đối diện với Chu Sa, giơ tay lên sờ sờ đầu Chu Sa: “Đừng lo lắng quá, cơ hội dì tỉnh lại rất cao.”


      Chu Sa dựa vào trong ngực của Giang Thâm, gật đầu .


      Giang Thâm ôm lấy Chu Sa, hôn lên tóc của Chu Sa.


      Tựa như thời gian ngưng đọng lại.


      phải.


      Dựa vào ngực Giang Thâm, Chu Sa hiểu ra được ít.


      Ngay từ đầu, tuyên bố mình Bùi Oanh.


      Sau đó diễn màn bị hấp dẫn từng chút , lo lắng cho từng chút , đắm chìm từng chút , chân thành sâu sắc.


      Dùng tình cảm dịu dàng chinh phục , được trao cho cả thể xác lẫn tinh thần.


      Để có thể đả kích Giang Thừa mạnh hơn?


      Có thể phát tiết? Còn có thể lợi dụng?


      Ha.


      Vẻ mặt của Chu Sa ngược lại biến thành nhạo báng. Ấu trĩ!


      Ngẩng đầu lên, biểu cảm của Chu Sa hề khác thường: “Sắp đến giờ hội nghị bắt đầu rồi.”


      Nửa ngày nghỉ của Chủ tịch quả nhiên chỉ là trì hoãn lại công việc chứ phải là hủy bỏ, tất cả các công việc khác đều phải hoãn lại.


      Gần đến giờ tan sở còn có hội nghị quản lý cấp cao: “Em về trước Chu Sa, cuộc họp này Thôi Nhất Minh làm thư ký.” Giang Thâm vẫn rất tri kỷ.


      Chu Sa cự tuyệt: “Chủ tịch vì em mà tăng ca, sao em có thể về trước chứ?” thu dọn đồ đạc cùng Giang Thâm xuống lầu.


      Trong thang máy, Giang Thâm gác cằm lên vai Chu Sa, ôm eo Chu Sa.


      Thang máy phản chiếu bóng dáng của hai người.


      “Mệt lắm hả?” Giọng Chu Sa cực ấm.


      Đầu mũi của Giang Thâm toàn mùi hương của Chu Sa, hôn hôn lên lỗ tai của Chu Sa: “Mệt lắm…” Giọng điệu nghe có chút uỷ khuất.


      Trong gian hẹp ngập tràn mờ ám.


      Chu Sa nhìn hai người trong gương, dính vào chặt, Giang Thâm tận dụng mọi thủ đoạn để tạo bầu khí làm tận đáy lòng cũng phải khen ngợi.


      Cửa thang máy mở ra, giữa hai người dường như chẳng có gì xảy ra.


      Giang Thâm chỉ họp đến 9 giờ, Chu Sa cất biên bản họp xong liền cùng Giang Thâm về phòng làm việc.


      mở đèn, Giang Thâm đè Chu Sa lên cửa hôn môi.


      Giang Thâm cảm thấy khát vọng của mình đối với cơ thể của Chu Sa càng ngày càng tăng, hình như mỗi lần nhìn thấy Chu Sa đều thể khống chế muốn lấp đầy cái miệng của .


      Bất kể là ở hay là ở dưới.


      “Em biết lúc họp nghĩ cái gì ?” Trong bóng tối, Giang Thâm cụng vào trán Chu Sa.


      muốn em.” Giọng Chu Sa hơi khàn khàn, đẩy Giang Thâm ra, túm lấy cà vạt của Giang Thâm, kéo về phía sau: “ quay đầu qua nhìn em mười lăm lần.”


      Giang Thâm cười, ngoan ngoãn để Chu Sa dắt : “Xem ra Chu Sa rất để ý đến , ngay cả số lần cũng nhớ .”


      “Phó tổng của bởi vậy mà nhìn em hai mươi lần.” Chu Sa kéo Giang Thâm thẳng vào phòng nghỉ. “Em cảm thấy quần áo xém tí nữa bị ánh mắt của ta lột sạch.”


      Đây là căn phòng bên trái phòng làm việc, chỉ duy của Giang Thâm, bố trí rất đầy đủ.


      “Ồ? Vị phó tổng nào, dám nhìn Chu Sa như vậy?” Giang Thâm bị Chu Sa đẩy ngã lên giường.


      Chu Sa tháo cà vạt Giang Thâm xuống, trói chặt hai tay Giang Thâm.


      Giang Thâm giống như con cừu non hề chống cự đợi bị làm thịt, thậm chí còn mở hồ nổi lên tia hưng phấn.


      Chu Sa cởi nút áo sơ mi của Giang Thâm, cúi người ngậm lấy quả thù du của : “Chủ tịch Giang đoán thử , nếu đoán đúng, chúng ta tiếp tục, đoán sai...” Chu Sa cười khẽ tiếng: “Vậy ngày mai gặp lại.”


      Tiếng cười của Chu Sa tựa như thuốc kích tình, ngứa ngáy ở đầu vú lan thẳng xuống phía dưới, làm hạ thân của Giang Thâm phải ngẩng đầu.


      Giang Thâm trịnh trọng tự phân tích: “Có thể nhìn thấy Chu Sa của chúng ta, chỉ có Vương tổng, Triệu tổng, và Tôn tổng, để nghĩ kỹ lại xem, Vương tổng này, Vương tổng là người đàn ông tốt, từ trước đến nay đều chưa hề liếc mắt nhìn mấy thêm cái, điểm này vẫn có lòng tin. Vậy kia chính là Triệu tổng hoặc là Tôn tổng, đúng ?”


      “Tiếp tục.” Chu Sa đổi sang quả bên kia tiếp tục cắn mút vào.


      “Tôn tổng đó, nếu ta liên tục nhìn em lướt qua , có thể chú ý tới, hơn nữa… Tôn tổng mới bốn mươi, tướng mạo đường đường, so với Triệu tổng năm mươi tuổi, mà nhìn em, chắc cũng khiến Chu Sa của tức đến như vậy đâu, đúng ?”


      Chu Sa ngồi dậy: “Chủ tịch Giang lợi hại nha!” Giọng của rất , nhưng mỗi tiếng lại quyến rũ đến tận xương.


      Chu Sa cởi từng nút từng nút, ánh trăng rọi vào người Chu Sa, loang lổ mà thánh khiết.


      Nhưng trong đầu Giang Thâm có nửa điểm gọi là thánh khiết, xoay người đè Chu Sa xuống dưới thân: “ giúp em cởi, bảo bối.” Cà vạt chẳng qua là tình thú, trói được Giang Thâm.


      Nhưng cách xử lý của Giang Thâm rất thô bạo, dùng tay xé toang toàn bộ cúc áo.


      “Em có đồ để thay mà…” Tiếng Chu Sa oán giận lại giống như tiếng rên rỉ, bị Giang Thâm dùng lưỡi chặn lại.


      Nội tâm Giang Thâm kêu gào, đều xé nát, xé nát hết .


      Váy bị kéo xuống, quần lót bị xé rách, tất chân bị xé thành từng sợi.


      Chu Sa trần như nhộng trong bóng tối tựa như có ánh hào quang, dùng cơ thể dụ hoặc , dùng lời khiêu khích , dễ dàng chọc thủng hàng phòng ngự của Giang Thâm.


      Giang Thâm nhấc chân của lên, hung hăng cắm vào.


      “Tiểu tinh, sao nước lại nhiều như vậy, hả?” cuối của tràn đầy dục vọng.


      “Bởi vì em suy nghĩ a…” Giọng của Chu Sa bị đứt quãng: “Dáng vẻ của chủ tịch Giang ngồi ở bàn làm việc tự do phóng khoáng, khiến em… muốn chơi … Em muốn lột lớp mặt nạ của xuống, muốn giẫm xuống đất. Lúc dạy dỗ bọn họ, em cũng muốn lấy roi da quất , lúc khen ngợi bọn họ, em cũng muốn khích lệ côn thịt của , nó vừa to, vừa dài, lại cứng, suy nghĩ hồi, liền ướt mất…”


      quả là nữ.


      Đôi mắt Giang Thâm đỏ rực, hơi thở của trở nên nặng nề: “Em muốn ở trong phòng họp chơi em sao?”


      Chu Sa cười kè theo tiếng thở dốc: “Muốn a, hơn nữa còn muốn ở phòng họp tầng 70, muốn ở trong phòng họp phát sóng trực tiếp trước vạn nhân viên của Giang* thị, muốn bục phát biểu của chủ tịch, chính là muốn chỉ còn lại thú tính, quên hết tất cả, chỉ còn nhớ cùng em làm…”


      (*) Chỗ này là 朱氏, tức là Chu thị, nhưng đây là Giang Thâm, phải là Giang thị, ta nghĩ tác giả nhầm lẫn nên tự sửa luôn.


      thỏa mãn em.” Giang Thâm cắn răng , cũng còn cách nào ngăn lời của Chu Sa lại, đè nén nổi khoái cảm dâng trào, bắn ra ở trong cơ thể của Chu Sa.


      cần đưa em lên sao?” Giang Thâm dừng xe ở trước cổng chung cư Nhị Hoàn.


      Chu Sa cười cười, mở cửa xe, chỉ để lại cho Giang Thâm bóng lưng.


      Giang Thâm nhìn qua, ánh mắt càng trở nên u ám, biết Chu Sa mị đến vậy, nhưng bị thứ khoái cảm này nhấn chìm, làm vẫn chưa thoả mãn được, thậm chí thể tự kềm chế.


      Chu Sa đứng trong thang máy nhìn vào tấm gương đối diện.


      Sắc mặt che được hết vẻ xuân sắc.


      dùng ngón tay chọc chọc vào mình trong gương, xuân sắc hóa thành bình tĩnh.


      Nếu Giang Thâm muốn chơi trò này với , vậy vì sao chủ động xuất kích chứ?


      Cửa thang máy vừa mở ra, Chu Sa lùi về sau bước.


      Đây là thang máy riêng của hộ dân trong chung cư, mà gian trước cửa thang máy lại nồng nặc mùi thuốc lá.


      Nơi này có người.


      ____________________________


      Lời của Mama: Giang Thừa là đồ đần, Giang Thâm cũng là cặn bã, cặp em ra gì. Mọi người xem có đáng ngược hả?


      Chương này là phúc lợi 777 lượt bình chọn wattpad nha, còn nợ nần gì đó trả sau ha! *thẹn thùng*


      Link wattpad: https://w.tt/2zFftyw
      Themealice, trang.ca, Paru14 others thích bài này.

    3. Tuyết Liên

      Tuyết Liên Active Member

      Bài viết:
      118
      Được thích:
      68
      Chu Sa ngầu quá :)))
      ChauKhoa2268 thích bài này.

    4. Hale205

      Hale205 Well-Known Member

      Bài viết:
      683
      Được thích:
      570
      giang thừa đợi kìa ô la la
      ChauKhoa2268 thích bài này.

    5. hoaivo

      hoaivo New Member

      Bài viết:
      2
      Được thích:
      2
      Cuộc đời chu sa có 5 người đàn ông
      Vậy thứ 5 là ai?
      ChauKhoa2268 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :