1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Chuyện tình New York - Hà Kin(50c)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      CHƯƠNG 49 -
      “Nhưng thương em như Ryan thương, thương em như thương Lavender”
      Im lặng...
      .....
      “Khác nhau thế nào?”
      “Ryan em là tình thật sự, còn thương em như một người em gái, như một người bạn tri kỉ”.
      “Tại sao lại quý em thế? Em và biết nhau chưa lâu mà, em cũng làm gì cho đâu, em chả tốt thế đâu”. Vừa nói và tôi vừa khóc, tôi cũng chẳng biết mình phải phản ứng thế nào cho phải nữa.
      “Có sao đâu, có tình cảm đặc biệt với Lavender, thương nhỏ hơn cả mẹ và chị của nhỏ ̣ng lại, con nhỏ cũng thương vậy thôi, nó vừa giống như tình , vừa giống như em gái vậy.”
      “Có lẽ Ryan cũng em như thế thôi”
      nghĩ vậy, nhìn ánh mắt của ấy xem, chỉ có kẻ si tình mới vậy thôi à”
      lo em buồn đúng ? Là an ủi em hả? sao đâu ạ, phải đối mặt với sự thật thôi, và thực sự em nghĩ rằng cũng là gay...” Tôi vừa nói vừa ngập ngừng, vừa thấy ngại miệng ghê gớm.
      “Vậy nên cũng biết Ryan là gay đúng , ngay từ đầu đã biết rồi”
      chắc chắn đâu em à, nhưng kể cho em chuyện này nha?”
      “Chuyện gì ạ?”
      có vài người bạn gay, họ chơi thân với , cũng có vài người là bạn của Mei nữa, họ đã từng giúp Mei vụ của Josh. Hồi đó tới model club họ có bàn thảo về Ryan, quả thật đó là một chàng trai vô cùng hấp dẫn, đã từng choáng váng khi nhìn thấy Ryan ở cái club đó, vì Lavender chỉ cho mà, con nhỏ nói ta hot nhất club, được bao nhiêu người theo đuổi. Nghe nói Ryan là đối tượng của nhiều người. Khó tránh khỏi với một chàng trai đẹp trai như vậy, em có thấy thế ?”
      biết từ lâu thế cơ à?”
      “Thì em nghĩ xem đưa đón Lavender suốt hồi đó, mà con nhỏ líu lo suốt ngày, làm sao có thể biết một người nổi bật như vậy chứ?”
      “À,” tôi nghĩ thầm trong đầu, tại sao tôi nghĩ ra như vậy nhỉ?
      nghe nhiều lời đồn ?”
      có nghe nói cậu ấy bị một vài nhân vật có nhiều tiền quan tâm, đặc biệt là giới gay như nè, nhưng thật lòng mà nói thì theo cảm quan của , Ryan phải là gay đâu à, có lẽ ở cái đất nước này, em biết đấy, quan hệ với người đồng phái cũng là bình thường mà, có thể em bị sốc đó”
      “Sau lần gặp về, Ryan tỏ ra ghen tuông với , em chả hiểu sao nữa”
      “A ha”. Billy mỉm cười. “Chắc Ryan có thể biết qua về , ấy sợ nói với em chuyện của Ryan đó, nên tỏ ra ghen tuông để em tiếp xúc nhiều với đó mà”
      “Thật sao? Mà có biết Ryan là bạn trai em trước khi gặp ?”
      “Biết chớ, sao mà biết, vả lại, có hôm em và Ryan cùng nhau có nhìn thấy rồi mà, Ryan có lẽ cũng biết đó, nên chắc đòi gặp kiếm cớ cách ly em nha”.
      “Có thật vậy ? Thực ra...em nghĩ có mối quan hệ gì đó với cả bà Mei và Sheryl”
      “Mei là một người phụ nữ đơn, bà ấy rất thiếu thốn tình cảm, bỏ chồng lâu rồi, hai con gái cũng gần gũi, con nhỏ Lave thì ngang tàng quá, giờ lại dính thêm nghiện ngập sao bả buồn. Hơn nữa bà ấy rất thương vì là con của ba , mối tình đầu khó dứt của bà ấy. Còn Sheryl à, ấy thì thật sự, cũng thật khó dứt ra khỏi mối quan hệ như thế này,em có hiểu ? Họ gần như là gia ̀nh của rồi, bỏ họ được, thương họ như ruột thịt của mình vậy”
      “Họ biết là gay chứ?”
      “Biết chớ, Mei chấp nhận, còn Sheryl thì
      “Nhưng thương Lavender nhất đúng ?”
      “Đúng rồi, thương con nhỏ nhất, lúc gặp em, chả hiểu sao thấy em giống nhỏ tới thế, có gì đó rất tương đồng, và tự nhiên cũng quý em đặc biệt như vậy đó. Có lẽ Mei và Sheryl có chun chút ghen tuông, cũng sao mà”.
      “Em trai của Ryan có nói với em rằng Ryan thật sự là gay”. Tôi nói như muốn phủ ̣nh toàn bộ những gì Billy muốn nói, như muốn nói rằng, thôi , đừng an ủi tôi nữa.
      “Cậu em trai của Ryan hả? Nói với em hồi nào vậy? Nè, nghe nè, Kin ơi.”
      lại với tay nắm chặt tay tôi.
      “Em gặp Ryan nói chuyện , nhìn vào ánh mắt của hai người, biết đó là tình thực sự mà, em nghe nói cũng được, nhưng em cũng đừng nghe ai nói cả, em nghe theo tiếng nói của trái tim mình nha”.
      Và tôi lại khóc, cảm giác như người bị ốm vậy, rối bời, vừa hy vọng vừa tuyệt vọng, vừa cần vừa bất cần, chẳng biết nói sao. Tôi đã sốc đủ, tôi chả còn sốc nữa.
      Billy nói sẽ đưa tôi trở về nhưng tôi nói tôi sẽ tự về một mình, tôi vẫn ngại Billy đưa tôi ra đảo, tôi trót nói với nhà tôi ở xa tít bên Queens rồi mà. Có thể cũng biết rồi nhưng thôi cứ tự là tốt nhất.
      Tôi miên man nghĩ về những gì Billy nói, chuyện ấy bị gay tôi còn cảm thấy quá sốc nữa, nhưng tôi nghĩ khi Billy nói rằng ấy cảm nhận rằng Ryan thực sự là gay, và ấy nhìn thấy trong ánh mắt của Ryan có tình thật sự. Nhưng tôi lại nghĩ, thực ra đó chỉ là cảm nhận của Billy, chứ có phải là điều gì chắc chắn vậy đâu. Và tôi lại buồn, chả phải chính Jess cũng có công nhận rồi đó sao, Garbriel cũng thế, những người ở buổi tiệc cũng thế. Nhưng có một điều tôi phải thú nhận rằng, khi ở bên cạnh Ryan, cả khi nhìn thấy ấy cười, ấy ăn, ấy vuốt tóc tôi, ấy hôn tôi, mọi hành động, một chút biểu hiện của gay, kể của mùi của ấy, cũng là mùi của một người đàn ông ́ch thực, hay là do tôi nhận ra? Hay là do ấy diễn trước mặt tôi? Và cứ thế, vừa đổ lỗi, vừa bào chữa...
      Tôi bật di động lên, chỉ có một tin nhắn của Jess nói rằng cần gặp tôi. Tôi gọi điện cho chị Thủy, nói rằng tôi bị ốm nặng bây giờ mới ngồi dậy được, kịp xin phép Lucy, xin chị ấy xin cho tôi nghỉ hai ba ngày nữa. Chị Thủy tỏ vẻ lo lắng và nói rằng cứ tưởng tôi bị làm sao hay là tôi về...Việt Nam rồi, còn nói Ronie cũng chán nghỉ hai hôm nay luôn. Tiệm thiếu thợ quá, Lucy chửi bới inh ỏi. Tôi thở dài chả biết nói gì.
      Tôi gọi điện cho Jess, nói rằng đồng ý gặp cậu ấy nói chuyện, hôm nọ tôi sốc quá chưa kịp nói cho rõ ngọn ngành, tôi muốn gặp Jess ngày mai. Tôi thấy Jess rất vui mừng vì tôi cuối cùng đã chịu mở máy. Tôi nói tôi sẽ gặp Ryan, nhưng cho tôi gặp cậu ấy trước và làm ơn đừng nói gì với Ryan vội, tôi cũng ổn, có chuyện gì đáng lo hết.
      Chiều hôm sau Jess lên đảo, khoảng 3h, tôi bộ ra bến xe bus đỏ ở phố Maine để đón cậu ấy. Thật may mắn cho tôi, đường thì tôi gặp bà đạo diễn, tôi nói ngay rằng muốn gặp ông già. “Oh, I’ve tried to call you several times but you gave me the wrong number or something, it never worked” (Ồ tôi gọi cho vài lần rồi nhưng cho tôi nhầm số hay sao đó, kết nối được). “Oh no, its just something wrong with it, it is OK now, can you give me your number too?” (Ồ, đâu, có chút rắc rối thôi nhưng bây giờ ổn rồi, bà có thể cho cháu số điện thoại được ?). “Didnt you get my card?” ( chưa có card của tôi sao?). Tôi mới chợt nhớ ra bà ấy có đưa cho tôi cái card từ buổi đầu gặp gỡ, nhưng giờ ở đâu thì tôi thể nhớ ra, bà ấy cho lại cái card, và nói, nếu được thì ngày mai hoặc cuối tuần sẽ gặp ông ấy”. “He’s getting better now?” (Ông ấy khá hơn chưa?). “Poor man” (Ông ấy tội nghiệp). Bà ấy chỉ nói thế.
      Jess gặp tôi, ánh mắt cậu ấy có phần ngượng nghịu. Việc đầu tiên là Jess hỏi xem mấy hôm vừa rồi tôi có ổn ? Tôi đã gọi điện cho Ryan chưa? Chắc hẳn tôi buồn lắm? Và Garbriel...gửi lời xin lỗi, ta có gọi cho tôi được. Ryan đã biết chuyện và ấy rất buồn bã mấy hôm nay, Ryan nói sẽ để cho tôi thời gian để tôi qua cơn sốc, và hy vọng tôi gọi điện lại.
      “Do you want to go to the lighthouse on this island?” ( có muốn đến chỗ ngọn hải đăng đảo này ?)
      “OK, where is it?” (Ok, nó ở đâu vậy?)
      “Not so far, we’ll walk there, Ryan loves that place” ( xa lắm, chúng ta bộ tới đó , Ryan rất thích chỗ đó).
      Và chúng tôi bắt đầu bộ về phía ngọn hải đăng, chậm rãi, tôi hái một chiếc lá và vò vò tay, lát lại nhìn sang bên kia bờ. Thời tiết thật tuyệt, nếu hôm nay tôi được vẽ ngọn hải đăng thì sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.
      “Is it your brother REALLY REALLY a gay? Or he’s bisexual? Or he’s straight but has relationship with gay people?” (Có thực là trai của là gay ? Hay ấy là người bán nam bán nữ? Hay ấy bình thường nhưng có quan hệ với giới gay?)
      “Do you feel he loves you?” (Em có cảm nhận được tình của ấy ?). Jess trả lời trực tiếp câu trả lời của tôi mà hỏi lại tôi bằng một câu hỏi khác.
      “Honestly, I feel it. But there’s one thing, we haven’t had sex, that’s strange?” (Tôi thực cảm nhận được điều đó, nhưng có điều, chúng tôi chưa từng quan hệ với nhau, nghe có kỳ lạ ?)
      “I know, you’d been to our apartment on that day, I was awoke when you came, and I was waiting if you guys did something, I was listening" (Tôi biết, hôm em đến nhà bọn tôi, lúc em đến tôi thức giấc và...lắng nghe).
      “Too bad it didn’t happen right?” ( chán là mọi chuyện xảy ra phải ?) Tôi mỉm cười nhè nhẹ.
      “I don’t know if it is bad or good” (Tôi cũng biết thế là tốt hay xấu nữa).
      “So answer my question” (Vậy hãy trả lời câu hỏi của tôi )
      “OK,”
      Jess dừng lại, thở dài. Cậu ấy đứng vịn tay vào lan can và cho hai tay lên di thái dương.
      “I have to be honest, I don’t know, I don’t know my brother” (Thành , tôi biết về trai tôi)
      “What?” (Gì cơ?) Tự nhiên tôi đỏ bừng cả mặt.
      “You told me he was gay, he never had a girl friend before, of course you know, he’s gay, right?” ( với tôi rằng ấy là gay, ấy chưa bao giờ có ban , tất nhiên phải biết ấy gay đúng ?)
      “If you already knew, you don’t have to ask” (Nếu em biết em đâu cần phải hỏi).
      “But if he’s gay, how come he loves me, you know gay men can’t love woman, just like me, I’m totally straight, I can’t love a woman” (Nhưng nếu ấy gay, làm sao ấy có thể tôi, biết mà người đàn ông đồng tính thể người phụ nữ, cũng như tôi, tôi hòan tòan bình thường và tôi thể người phụ nữ).
      “To tell you this, actually, I don’t know my brother much. Our parents’d been divorced when I was just only 5, I was living with my mother and my little sister in California, and he was with my father in Philadelphia, we didn’t often keep in touch. We just met eachother in a couple of occasions and we both came to New York when we started that model club and for college, but I am upstate all the time though. I don’t understand his world, I thought he’s gay because he TOLD me he’s gay, and because he never showed me that he loved a woman, except Garbriel, but that’s not a kind of love anyway” (Tôi cho em biết điều này, tôi hiểu trai tôi lắm. Bố mẹ chúng tôi ly dị từ khi tôi mới 5 tuổi, tôi sống với mẹ và em ở California, còn Ryan sống với bố ở Philadelphia, chúng tôi gặp nhau thường xuyên mấy. Chúng tôi chỉ gặp lại nhau vào số dịp và cùng đến New York khi tham gia câu lạc bộ người mẫu và học đại học, nhưng tôi ở dưới ngoại ô hầu hết thời gian. Tôi hiểu thế giới của Ryan, tôi nghĩ ấy gay vì ấy với tôi như vậy, và vì ấy chưa bao giờ thể tình với người phụ nữ nào cả, trừ Garbriel nhưng đó hẳn là tình ).
      Tôi lặng người trước những gì Jess nói. Ryan chưa bao giờ nói cho tôi biết sự thật về gia ̀nh ấy, tôi hề biết, tôi chỉ nhận ra một điều rằng có vẻ Ryan và Jess cũng phải là hay nói chuyện và gần gũi lắm, họ như sống ở hai thế giới riêng biệt, chỉ có điểm tưong đồng là ngoại hình và nụ cười. Và hơn bao giờ hết, trong tôi tràn ngập sự hy vọng về MỘT – RYAN – – GAY.
      “So you mean you are not even sure he’s really gay?” (Ý là, cũng chắc Ryan có gay hay ?)
      “I dont know anything, and I’m sorry” (Tôi xin lỗi, tôi biết). Jess nói, cậu ấy rất xúc động.
      “Actually I’ve changed my mind after that night taking you home, I talked to my brother, now he doesnt admit he’s gay anymore, when he heard how terrible you were, he said he doesn’t want to lose you, I do believe that’s real love” (Thực tôi thay đổi từ sau buổi tối đưa em về nhàm, tôi kể lại với Ryan và bây giờ ấy thừa nhận là mình gay, khi nghe kể lại em khủng hoảng thế nào ất muốn mất em, và tôi tin đó là tình thực ).
      Và thế là tôi bật khóc, tôi ôm mặt khóc tức tưởi.
      Jess lại kéo tôi lại và ôm tôi rất chặt, thật tồi tệ, cảm giác lại giống y như trong vòng tay của Ryan.
      “OK, OK, I’m sorry, I’ve been really bad right, everything will be allright, I’m sorry, sorry”.
      “No, thank you”. Tôi nói.
      Chúng tôi ra tới ngọn hải đăng. Tôi hỏi Jess:
      “Is it your father a sailor?” (Bố là thủy thủ ư?)
      “No, he’s a captain” (, ông ấy là t huyền trưởng)
      “He’s still sailing now?” (Ông ấy vẫn biển chứ?)
      “I dont see him many often, though sometimes I miss my father, he’s old now, he’s now selling liquor upstate, and he HATES modeling things a lot” (Tôi gặp ông ấy thường xuyên, ông ấy già rồi, giờ ông ấy mở quầy rượu ở ngoại ô, và bô tôi rất ghét giới người mẫu).
      “May be Ryan does too, and he loves to sail” (Có thể Ryan cũng vậy, và ấy thích được biển)
      “Yes he does, my sister does too” (Uh, em tôi cũng thế)
      “I saw her pictures in your apartment, she’s really talented” (Tôi nhìn thấy những bức tranh của bé trong căn hộ của các , ấy rất có tài).
      “I see you’re talented too” (Tôi cũng thấy em tài năng)
      “Do you see me have anything similar with your sister?” ( có thấy tôi có điểm tương đồng với em ?)
      “Alot, that’s maybe why we both love you” (Rất nhiều, có thể vì thế mà chúng tôi em)
      “May be you LIKE me, not LOVE me” (Có lẽ chỉ thích tôi thôi, phải là ). Tôi nhấn mạnh.
      “OK, but the feeling is special, I’m thinking about you everyday” (Ok, nhưng cảm giác đó đặc biệt, tôi nghĩ đến em mỗi ngày).
      Tôi cười nhè nhẹ.
      “I still don’t understand the relationship between Garbriel and Ryan, I mean, even she knew he’s gay, she didn’t have to do that to me, do you understand? She hurts me so bad, and even there’s such a truth, I don’t need her to tell me” (Tôi lắm về mối quan hệ giữa Garbriel và Ryan, ta biết Ryan gay, ta nên làm thế với tôi, có hiểu ý tôi ? ấy làm tổn thưởng tôi, thậm chí dù đó là thực, tôi cũng cần ấy với tôi). Tôi nói đầy tức giận khi nghĩ về Garbriel. Quả thật giờ tôi chợt nhận ra ta thật độc ác vì đã đối xử với tôi như vậy, tôi biết Gar tốt với hai em họ thế nào, ra sao, Jess quý đến đâu, nhưng thực sự ta đã cho tôi một khoảng thời gian thật khủng khiếp. ta có quyền làm tổn thương tôi như thế.
      “I know, but she’s too jealousy, but its not totally her fault, Ryan shouldnt be in the relationship with her if he didn’t love her that way you know, she was drunk too, but she feels sorry for it lately” (Tôi biết, nhưng Gar quá ghen tuông, nhưng cũng hòan tòan là lỗi của ấy, Ryan nên giữ mối quan hệ với ấy nếu , lúc đó Gar cũng say quá, sau đó ấy cũng rất hối hận).
      “So, I’m just another Garbriel right?” (Tôi cũng là Garbriel đúng ?)
      “No, totally you are not, you are DIFFERENT, gosh, how can I explain it? You are not, OK, I can tell that, you’ve CHANGED my brother, OK? He’s trying really really hard to be with you. I know he has a boyfriend, the artist one, and some other rich ones fooling around, you don’t know how hard he tries to protect you out of that world. Too bad for Garbriel, she’s already in there, she knew it, and she was crazy for living in that world and in hope of winning Ryan’s heart, but with you, he won’t let you be in there, he admited that he loves you, that’s how you are different, you understand what I mean?” (, hòan tòan , em thực khác biệt, tôi có thể giải thích thế nào bây giờ nhỉ? Có thể là, em thay đổi trai tôi, ok? ấy thực cố gắng để được ở bên cạnh em. Tôi biết ấy có người tình, họa sĩ, và số người giàu có vây quanh, em thể biết ấy cố gắng như thế nào để bảo vệ em khỏi cái thế giới đó. tội cho Gar, ấy ở trong cuộc, ấy biết mọi chuyện và trở nên phát điên vì cái thế giới đó và vì hi vọng chiếm hữu được trái tim của Ryan. Nhưng với em, Ryan để em rơi vào thế giới đó, ấy thừa nhận rằng em, như thế có nghĩa là em thực khác biệt, em có hiểu ý tôi ?).
      “I met his boyfriend, Mr Juicy with nude pictures” (Tôi gặp người tình của ấy, Juicy với những bức tranh nuy).
      “I met him too, he loves Ryan so much” (Tôi cũng gặp ông ấy rồi, ông ấy rất Ryan)
      “Funny, I didnt see him jealous with me” (Buồn cười , tôi thấy ông ấy tỏ vẻ ghen với tôi).
      “May be he doesn’t jealous” (Có thể ông ấy ghen)
      “No way, gay people are terribly jealous, may be they’re just pretending in front of my face” ( thể nào, những người đồng tính thường ghen tuông rất ghê, có thể họ chỉ giả bộ trước mặt tôi).
      “Why do they have to do that?” (Tại sao họ phải làm vậy?)
      “Well, because...I’m different?” (Phải chăng bởi vì tôi... khác biệt?)
      Jess lại mỉm cười, cậu ấy ngồi xuống và ngắm ngọn hải đăng.
      “You played piano nice” ( chơi đàn rất hay)
      “Thank you” (Cám ơn)
      “I heard about your relationship with Lave too” (Tôi nghe về mối quan hệ giữa và Lave)
      “Oh, haha, what did you hear, haha? we were drunk and she was god damn beautiful” (haha, em nghe được những gì vậy? Lúc đó bọn tôi đều say rượu và ấy quá đẹp).
      “So you couldn’t control sometimes right?” (Thỉnh thoảng cũng kiểm soát được phải ?)
      “Yes, I couldn’t, I mean I liked her too” (Uhm, nhưng tôi cũng thích ấy)
      “Even you had a girl friend at the time?” (Thậm chí cả khi lúc đó có bạn )
      “Well, that’s a place with beautiful people, its hard to know if you are really have a girl friend” (À, đó là nơi của những con người xinh đẹp, khó để biết thực bạn có bạn hay chưa).
      “So you don’t know what love is” (Thế biết tình là gì)
      “Of course I know, I can have girl friends, I can have sex with women, but I can love only love you” (Tất nhiên là tôi biết, tôi có thể có nhiều bạn , tôi cũng có thể quan hệ với nhiều người nhưng tôi chỉ mình em). Jess nói như thầm thì và ngước nhìn lên tôi.
      “I see, that’s the difference between a man and a woman, only the man I love could get inside of me” (Tôi biết, đó là khác nhau giữa người đàn ông và người đàn bà, chỉ có người đàn ông tôi mới có thể động đến tôi).
      Jess cúi đầu rồi hơi ngẩng lên nhìn ra phía xa xa, nơi có một con thuyền có cánh buồm từ từ qua. Tôi ngồi xuống cạnh Jess, và cả hai cùng im lặng. Tôi bắt đầu thấy chút gì đó như có lối thoát cho những sự tuyệt vọng trong lòng mình. Tôi biết, có phải cuộc đời thực sự phức tạp như vậy hay như vậy thực sự ra là...bình thường nữa?
      Tôi ngồi lẩm nhẩm hát bài 74-75. Jess ngạc nhiên vì tôi cũng biết bài hát đó, còn tôi thì cũng ngạc nhiên vì Jess cũng biết, tôi hỏi bài hát có nghĩa là là gì? Jess nói cậu ấy cũng hiểu ý nghĩa bài hát là gì. Giọng Jess rất dễ thương, chúng tôi mỉm cười.
      5h giờ, Jess phải trở về. Chúng tôi chia tay. Jess sắp phải quay lại upstate rồi.
      “I’ll be missing you Kin” (Tôi nhớ em đó Kin)
      “Well, may be I do too” (Có lẽ tôi cũng vậy)
      “Can’t be a couple right?” ( thể thành đôi sao?)
      “I don’t know too” (Tôi cũng biết).
      Tối đó, tôi mở máy để chờ điện thoại của bà đạo diễn. Nhưng có ai gọi điện hết, tôi suy nghi ̃ nhiều và thấy chông chênh trong lòng. Tôi quyết ̣nh nghỉ nốt hôm sau trước khi quay lại tiệm nail.
      Nhưng sáng 8h bà đạo diễn đã gọi điện nói rằng chúng tôi thăm ông già thôi, ông ấy yếu lắm rồi. Tôi nghe xong điện thoại mà rơi nước mắt. Trước khi ra khỏi nhà, tôi lại thắp một nén hương.
      Bà đạo diễn và tôi bắt xe bus đỏ rồi bộ ra phía đầu đảo nơi có bệnh viện tâm thần, nói rằng ông già ở đó. Ông ấy mới ở bệnh viện Bellevue bên Manhattan trở về. Tôi hỏi ông ấy bị làm sao? Bà ấy nói ông ấy bị tiểu đường nặng, có lẽ cũng giai đoạn cuối rồi. Tôi hỏi, biết ông ấy viết xong cuốn tiểu thuyết chưa, ông ấy phải viết xong đã chứ, ông ấy có người thân ? “May be he’s already finished, hopefully, he has no relatives, we are his relatives” (Có thể là ông ấy hòan thành rồi, hy vọng thế, ông ấy có người thân, chúng ta là người thân của ông ấy). Tôi nghe mà thương ông ấy vô cùng.
      Ông già của tôi nằm gường, nặng nhọc vì thân hình to béo bệnh tật, thở nặng nhọc, nhưng ông vẫn ôm một cuốn sách trước ngực.
      “Oh my dear, look who is it? I am bringing you your little lovely friend here” (Ôi ông bạn thân mến, nhìn xem ai tới này, tôi đưa bạn đáng đến thăm ông này). Bà đạo diễn vừa nói dịu dàng vừa ôm và hôn ông ấy một cái. Thấy vậy, tôi cũng tới hôn ông ấy một cái lên má.
      “Oh, my god”. Ông ấy kêu lên. “I’ve been kissed by a girl” (Tôi vừa được này hôn này). “Oh oh, you are a lucky BOY” (Oh, ông quả là chàng trai may mắn). Bà đạo diễn trêu đùa. Tôi cười rất tươi và nắm tay ông ấy.
      “How I miss your beautiful smile” (Tôi nhớ nụ cười xinh đẹp của biết mấy).
      “How are you lately? I didn’t know you are sick, I’m sorry, have you finished your book?” (Sức khỏe của ông thế nào rồi, cháu biết ông bị ốm, cháu rất tiếc, ông hòan thành cuốn sách chưa?)
      “Well, almost, we only need to be published now” (Bây giờ chúng ta chỉ cần xuất bản nữa thôi).
      “What is its end?” (Thế kết cục của nó ra sao?)
      “End up meeting a beautiful Vietnamese girl!” (Kết thúc bằng việc gặp gỡ Việt Nam xinh đẹp).
      “You’re funny, haha” (Ông vui tính haha).
      “No, I’m not”
      “Oh, so you created a Vietnamese character because of me right?” (Ồ, ông sáng tạc ra nhân vật người Việt Nam vì cháu phải ?)
      “Exactly, and that Vietnamese character is you” (Chính xác, và nhân vật đó chính là )
      “Oh no, that is a great honor” (Ôi, đó quả là vinh dự tuyệt vời).
      “Well, and I did not created it, because the character is real, let me tell you a secret ” (Mà tôi cần sáng tạo bởi vì nhân vật đó có , để tôi cho nghe bí mật). Ông giả vờ thì thầm ghé vào tai tôi: “The story is about my life dear” (Câu chuyện kể về cuộc đời của tôi).
      “Oh, wow”. Tôi thốt lên.
      “So I must read it” (Cháu phải đọc nó).
      “Yeah everybody should, he has an incredible life, he saved hundred of people, right? Old pa?, I’ll make a movie about you someday.” (Mọi người đều nên đọc, ông ấy có cuộc đời phi thường, ông ấy cứu hàng trăm người. ngày tôi làm bộ phim về ông đấy)
      “Must see it!” (Nhất định phải xem nó rồi). Ông già cười hà hà rồi đưa tay lên ngực ra vẻ rất tự hào.
      “Things still going well with your beautiful boyfriend?” (Chuyện với bạn đẹp trai của vẫn ổn chứ?). Câu hỏi quen thuộc.
      Tôi im lặng và nghẹn lời lại, tôi muốn kể cho ông ấy biết bao nhiêu là chuyện. Thế rồi mắt tôi ngân ngấn, cả hai người đều đã nhìn thấy thái độ của tôi.
      “Are you OK?” ( ổn chứ?). Bà đạo diễn hỏi.
      “Something wrong is going on right?” (Có điều gì ổn sao?)
      “He’s gay” ( ấy là gay). Tôi nói lên tiếng.
      “He’s what?” Bà đạo diễn sửng sốt.
      “Oh my dear, really? I don’t think so, is it some one crazy telling you so? Oh” (Ôi, sao? Tôi nghĩ thế, có kẻ điên rồ nào với vậy sao? Ôi) Ông già nắm tay tôi và nói với giọng đầy dỗ dành.
      “I’m sorry to hear that” (Tôi rất tiếc). Bà đạo diễn nói.
      Tôi lặng người đôi chút mỗi khi cứ phải nói lên “nỗi đau” của mình.
      “He told you he’s gay?” ( ấy với rằng ấy là gay sao?)
      “No, he hasn’t, but everybody is telling me that” (, nhưng mọi người đều vậy).
      “Who is everybody?” (Mọi người là ai?)
      “His friends, his brother, and I even met his boyfriend” (Bạn bè ấy, em trai ấy, cháu thậm chí còn gặp cả người tình của ấy)
      “That is bad. I’m sorry.” ( tệ, tôi rất tiếc)
      Tôi thấy mình hơi nực cười khi hôm nay thăm ông già, đáng nhẽ phải cười thật tươi và làm cho ông ấy vui thì chưa chi tôi đã ỉu xìu như thế này khiến ông ấy sẽ buồn thêm, nhưng có lẽ tôi đã “control” được bản thân mình. Đây là lúc tôi quá nhạy cảm và khó có thể xử sự như bình thường.
      “That’s OK, honey, it is normal here that you meet and fall in love with a gay one, that is normal, don’t be scared” ( bé, việc gặp gỡ và người gay là chuyện bình thường ở đây, đừng sợ hãi).
      “You think he’s gay?” (Ông có nghĩ ấy gay ?)
      “No I don’t, the first time I met him, I was shocked that he was beautiful beyond my imagination, and that I could tell in his eyes how much love he had for you, ooh, how jealous I was” (! Lần đầu tiên nhìn thấy ta, tôi sốc vì ấy đẹp hơn cả tưởng tượng của tôi, và tôi có thể là nhìn vào đôi mắt của ấy, có thể thấy tình ấy dành cho , ôi, tôi là ghen tị đó)
      “You see him love me?” (Ông thấy ấy cháu ư?)
      “Pretty much” (Rất nhiều)
      “May be he’s bisexual or something, because a gay man can never love a woman, I haven’t asked him” (Có thể ấy bị ái nam ái nữ hoặc gì đó, bởi vì người gay bao giờ phụ nữ, cháu cũng chưa hỏi ấy).
      “Hey girl, listen, what ever happens, don’t hurt yourself, it is nothing if some other people try to hurt you, but it is the most terrible thing if you hurt yourself. The feelings inside us are like water, we can pour it away out of our bodies if we want to and don’t ever pollute it by yourself. Are you scared right? Have you met him and talked or just been blaming yourself lately? Hey, TO GET OVER THE FEAR, THAT IS TO FACE WITH THE FEAR.” (Nghe này , dù bất cứ chuyện gì xảu ra, đừng làm tổn thương mình, là gì cả nếu có ai đó cố gắng làm tổn thương , nhưng là điều tồi tệ nhất nếu tự làm tổn thương chính mình. Cảm xúc trong chúng ta cũng giống như nước vậy, chúng ta có thể trút nó ra khỏi người nếu muốn và đừng để nó ám ảnh mình. Bây giờ cảm thấy sợ hãi phải ? gặp ấy để chuyện hay chỉ ngồi than trách bản thân? Hey, hãy vượt qua nỗi sợ hãi bằng cách đối diện với chính nó).
      “Well, and even if he’s really a gay one, I could tell why he loves you that much. Kind-hearted, smart and beautiful girl, what a damn losing you, even he’s gay he must hide it to keep you.” (Và thậm chí nếu ấy thực là gay, toi cũng có thể hiều vì sao ấy nhiều như vậy. xinh đẹp, thông minh và tốt bụng, ngu ngốc nếu để mất , thậm chí nếu ấy có gay cũng phải giấu để giữ lấy )
      “Thank you for your kind sympathy” (Cảm ơn ông vì đồng cảm với cháu)
      “That is not a mere sympathy, those are the words from my heart” (Đó chỉ là thương cảm đâu, đó là những lời từ trái tim tôi)
      “Well, its not a big deal comparing with your health now, may you get well soon, that is more important” (Bây giờ ông phải mau khỏe lại, đó mới là điều quan trọng).
      “Oh, I am getting well now” (Ồ, tôi dần khỏe lại đây).
      Tôi buồn. Thực sự là vậy, vì tôi nhìn thấy có giọt nước mắt trong mắt bà đạo diễn, tôi nghĩ đến bà ngoại của mình khi mọi người an ủi bà rằng rồi bà sẽ khỏi, rồi sẽ dẫn bà siêu thị và cả... tiếp tục chơi bóng rổ ở sân nhà tôi nữa. Tôi lại chảy nước mắt, thật may, ông già sẽ nghĩ rằng tôi khóc vì câu chuyện tình bi đát của tôi chứ phải vì ông ấy.
      “You want me to sing Amazing grace for you?” (Ông có muốn cháu hát bài Amazing Grace cho ông nghe ?)
      “Oh, how glad, come on” (Ồ, tuyệt quá).
      Amazing grace là bài hát được John Newton viết lời tặng cho những người nô lệ vào thế kỷ 18, tiếng gọi đây là “hymn”. Sau đó nó được phổ nhạc và trở thành một giai điệu quen thuộc của những người theo đạo Thiên Chúa giáo. Hầu như ca sĩ nổi tiếng nào của nước Mỹ cũng từng cover lại bài hát này, và người Mỹ ai cũng biết đến nó như một folk song phổ biến nhất.
      Tôi đã “phải lòng” bài hát này khi nghe thấy nó được hát acapella đệm nền cho mẩu quảng cáo kêu gọi giúp đỡ trẻ em nghèo đói khắp thế giới năm tôi 13 tuổi.
      Và 14 tuổi, tôi đã hát bài hát này trong nhà thờ để tặng những người già trong một trại dưỡng lão, cho dù tôi theo đạo Thiên chúa giáo.
      Hôm nay tôi sẽ hát tặng ông già của tôi, vừa hát, và vừa khóc:
      “Amazing grace, how sweet the sound
      That sav’d a wretch like me!
      I once was lost, but now am found,
      Was blind, but now I see."
      Ông ấy nắm tay tôi.... “Hey, I love you, girl, I really do, how I wish I could be 40 years younger to marry you” (Hey, tôi , ạ, tôi ước gì mình trẻ ra 40 tuổi để có thể cầu hôn )
      “I love you too, I’d love you marry you if you want to” (Cháu cũng ông, nếu ông muốn cháu rất vui lòng được ông cầu hôn đó).
      Chúng tôi cười. Tôi sẽ đọc cuốn tiểu thuyết của ông ấy, chắc chắn vậy.
      Đấy là lần cuối cùng tôi được nói chuyện với ông ấy, và hát cho ông ấy nghe.
      Đứng ven sông, tôi lại ngắm nhìn Manhattan cao lô nhô, phía xa xa là hai cái cáp treo màu đỏ chuyển người từ đảo sang Manhattan và ngược lại. Tôi nhớ mình và Ryan đã từng đứng ôm nhau cái cáp treo đó và nhìn về phía ngọn hải đăng nhỏ xíu.
      “TO GET OVER THE FEAR, THAT IS TO FACE WITH THE FEAR”. “Để vượt qua nỗi sợ, đó là phải đối mặt với nỗi sợ”.
      Bây giờ, tôi sẽ đối mặt với nỗi sợ của chính mình.
      “Hi, Ryan”
      “Hey....”
      “Can you please answer me?” ( có thể trả lời em được ?)
      ........
      “Are you gay?” (Có phải là gay?)
      “No, I am not, and I LOVE YOU” (, và EM).
      Và tôi thú nhận với bạn một điều nhé, lần đầu tiên Ryan nói với tôi ba từ đó đấy!

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      CHƯƠNG 50 -
      Lặng im, tôi dập điện thoại, tôi muốn thêm câu nào nữa, tôi chỉ chờ thế thôi, tôi muốn thêm lời giải thích. Tôi sợ cái điều tốt đẹp tôi vừa nghe thấy chuyển hóa thành điều gì đó tồi tệ ngay tức khắc. Tôi tắt hẳn điện thoại, người lại run lên, rồi tôi nở nụ cười mình, cười mà nước mắt cứ tràn ra. Tôi miêu tả được cảm giác lúc đó, chỉ biết nó vừa giống như điều gì đó khủng khiếp được trút bỏ, như niềm hạnh phúc, nhưng niềm hạnh phúc ấy rất mong manh.
      Trở về nhà, tôi uống hai viên thuốc ngủ. Và tôi ngủ mê mệt rồi tỉnh giấc vào lúc 2h đêm mà bị đánh thức. Tôi mệt mỏi và xấu xí, có lẽ ai cũng nhìn thấy, bố mẹ muốn tôi được thực bình yên.
      Tôi ngồi dậy bật máy tính. Ngồi đọc lại những bức thư bạn bè gửi, và cả những bức tôi gửi , ngồi mò tìm những câu chuyện tình , về những trang web và những bài báo viết về vấn đề đồng tính, có lúc nước mắt ứa ra vì thấy mình như phần ở trong đó.
      Tôi đến tiệm sáng hôm sau. Cầm theo bức tranh, vì hôm nay tôi sẽ gặp và tặng bức tranh này.
      Vừa bước chân vào tiệm là thấy những khuôn mặt soi mói ngẩng nhìn tôi. Một cái nhìn sắc lạnh và giận dữ của Lucy.
      1h chiều chị Thủy mới đến, chị ấy hỏi tôi ổn chưa và rằng tôi thực trông rất xanh xao. Chị ấy hình như Ronie xin bỏ làm và Lucy chắc cũng chuẩn bị tinh thần “thanh lý” tôi. Tôi cười và tôi cũng chuẩn bị đây. Lucy nghĩ rằng tôi xúi bẩy gì đó với Ronie và hai đứa cùng trốn bỏ chỗ này. Mấy hôm nay Helen như phát điên và Lucy ngừng những lời cay nghiệt về tôi. Cả tiệm cũng được thể hùa vào, nhất là Tài. chỉ vậy, Tài còn rằng tôi và Ronie cậy tiếng tốt xui khách hàng bỏ chỗ mới mà hai đứa “định gây dựng”.
      Chỉ có lúc chúng tôi thầm với nhau để ý mà y như rằng “đồ đạc” của tôi lại mất tích. Khách gọi, tôi lại phải dùng tạm cái que của chị Thủy, tôi lẳng lặng dù biết thừa thủ phạm là ai. may mắn, đó là vị khách rất khó tính, cho dù trở thành khách quen của tôi, nhưng do tôi dùng que quen nên wax hơi quá tay, mà có lẽ do tâm trạng ổn định nữa. Đây lại là vị khách sân siu từng sợi lông mày , nên bà ấy tỏ ra khó chịu và hơi gắt gỏng. Và chỉ đợi có thế, Lucy lại mắng tôi. Tôi liếc nhìn Tài, ta len lén nhìn tôi kiểu như con chó sắp bị đánh đòn vì làm gì tội lỗi. Và trong tiệm bắt đầu có tiếng xì xào. Lily ra và hỏi tôi đầy gay gắt: “Này, Ronie ở đâu vậy? Nhắn giùm là về ngay , bỏ thanh toán như vậy được sao?”. Tôi ngước nhìn và chẳng trả lời nữa.
      Tôi bật di động lên, và gọi cho Ryan.
      “Hey, can you come take me from this nail salon?” ( có thể đón em tại tiệm nail ?)
      Tôi cầm bức tranh lên và cho chị Thủy cùng vài người khách xem. Chị Thủy há hốc mồm và kêu lên vẻ đầy kinh ngạc vì ngờ tôi có thể vẽ được bức tranh như thế. Bức tranh được lồng trong cái khung gỗ mà tôi mua từ rất lâu ở cửa hàng đồ cũ đảo. Mấy người khách họ chuyền tay nhau và xuýt soa, họ rằng sao tôi theo nghề họa sĩ vậy. “xôn xao” nho khiến cho những người còn lại để ý.
      “Cái gì cũng giỏi, câu trai cũng giỏi”.
      em của Lucy và Lily từ tiệm bên kia sang. Vừa nhìn thấy tôi kêu lên: “A, bồ của Ronie tới đây hả, thế hỏi được con rể trốn ở đâu chưa vậy Lucy? ở nhà bây giờ ghê ha, cũng biết chim cò để được ở lại nước Mỹ đó à nha”.
      Phải công nhận đó là người phụ nữ ghê gớm. Tôi im lặng trước tất cả bọn họ.
      Có lẽ Ryan sắp tới. Lặng lẽ, tôi lấy áo khoác, gói ghém lại bức tranh, đứng mỉm cười chuyện phiếm với mấy người khách ngồi làm chân, vui vẻ lạ thường, coi như mọi lời thị phi bên tai cũng chỉ là khí.
      “Trơ nhỉ”.
      Và Ryan của tôi đến. đứng trước cửa tiệm, tim tôi như ngừng đập khi nhìn thấy hình dáng của . Tôi vẫy vào đây. Ryan bước vào. cảnh tượng hiếm thấy trong tiệm, khi tất cả đều ngưng công việc để ngước lên nhìn . em đanh đá cá cầy của hai “bà ” há hốc mồm nhìn khi tiến về phía tôi, tựa như thể tin nổi đó là con người bằng xương bằng thịt và là bạn của tôi. Vị khách tôi chuyện, cũng quên luôn phải trả lời câu hỏi tôi hỏi. Tất cả dường như bị đông lạnh trong giây phút. Tôi ôm bức tranh, đồ đạc của tôi ở đây có gì ngòai que wax và hai chiếc nhíp bị lấy mất rồi. Tôi nắm tay để dẫn ra khỏi tiệm. Tôi gặp chị Thủy ngoái người nhìn chúng tôi chằm chằm ở bàn đầu gần cửa. “Tạm biệt chị nhé, cảm ơn chị, nếu có duyên chúng ta gặp lại”
      Tôi đã trả lại mọi mệt mỏi nhún nhường cho họ phía sau lưng.
      “You’ve been missing me?” (Em có nhớ ?)
      “A lot” (Rất nhiều)
      “I do too” ( cũng vậy).
      Tôi thấy khóc, lần đầu tiên tôi thấy khóc. Tôi ngắm nhìn người đàn ông tuyệt đẹp của mình để xem “gay” như thế nào. Nếu thực là gay tôi làm sao đây? Tôi phản ứng thế nào đây? Tôi bỏ chạy? Tầm thường như bao khác. Tôi ở lại, cam chịu rồi trở nên điên rồ như Garbriel? Ngay đến Ryan cũng muốn tôi giống Gar nữa là tôi? Tôi đặc biệt cơ mà, có phải những lời , hay ? Gay hay gay?
      Chúng tôi đứng ven đường để sang bên kia, nơi đỗ chiếc xe quen thuộc của . Ryan nắm chặt tay tôi và tôi cũng ôm chặt bức tranh. gần như mất hồn. Tôi giật tay lại vì sợ bức tranh rơi. chiếc ô tô to lao lên với tốc độ chóng mặt, mà lại đứng yên, tôi thét lên và kéo lại. Chỉ tích tắc thôi tôi kéo kịp chắc chắn bị đâm chết. Người tôi run lên bần bật. Tôi ôm chặt, khủng hoảng tới thế hay sao? “I’m afraid of losing you, Ryan” (Em rất sợ mất , Ryan). Cuối cùng tôi cũng biết trong lòng mình nghĩ gì.
      Chúng tôi lên xe.
      thú nhận rằng thể hiểu nổi cảm giác của mình khi nhìn thấy tôi. lang thang tìm kiếm tôi khắp mọi nơi. nhớ ánh mắt của tôi, nhớ khuôn mặt của tôi, nhớ cái dáng bé của tôi. bật khóc mình khi tìm được ra tôi.
      ghen tuông khi thấy tôi ở bên những người đàn ông khác.
      Càng tiếp xúc với tôi càng thấy hạnh phúc và bình yên vì tôi cho những cảm giác rất đặc biệt, cảm xúc của tình thực . Và bởi vì tôi giống em gái mà vô cùng thương.
      Cảm xúc dành cho tôi là trân trọng, và muốn “tận hưởng” nhâm nhi từng tí như điều gì đó dễ đổ vỡ. đã gồng mình để tôi bị sa chân vào cái thế giới “phức tạp” của . Sau khi gặp tôi, Juicy chấp nhận mối quan hệ giữa hai chúng tôi và rằng ta cũng hiểu vì sao tôi lại được Ryan đến thế.
      Đến giờ tôi hiểu, hiểu ra rất nhiều điều. Tôi có nhận ra, thực khác nhiều so với lần đầu nhìn thấy vẻ bề ngoài cao sang và lịch lãm của . gầy hơn, sạm , ít hơn, luôn suy nghĩ nhiều tựa như người vật lộn với cuộc sống, sao tôi nhận ra nhỉ? Là vì tôi ngây thơ quá hay tôi cố tình tự lừa dối mình. Tôi cũng hiểu cái từ “glad” của mọi người. Họ đều biết mối quan hệ này, còn tôi , họ “glad” vì họ thấy Ryan thay đổi, và vì tôi thực được ấy .
      Tất cả mọi thứ, trừ việc cho tôi những mối quan hệ “tội lỗi” của mình, còn mọi lời thương và cảm xúc đều là có .
      “I wanted to stop everything just to be with you”
      ….
      “And I am trying so hard”
      “OK”. Tôi thầm.
      Tôi Ryan hãy lái xe đưa tôi ra biển. Tôi vẫn biết ước mơ biển như bố . Chúng tôi muốn nhìn biển, tôi muốn biết cái cảm giác muốn được đối mặt với mênh mông như .
      Tôi nằm xuống, gối đầu lên chân , lặng im, nước mắt tuôn rơi. Xe băng qua dòng người hối hả, cả thế giới ồn ào đan g ở ngoài kia. Những hàng cây ven đường ra đầy lá át xanh những bông hoa cuối cùng của mùa xuân, tôi nhớ tới bông hoa mà cả khiến hai cùng nhớ đến nhau, tình cảm có thể là có chứ, vì nếu sao người ta có thể đồng cảm tới như vậy?
      Và tôi ngủ, thiếp mộng mị.
      Biển New York – 4h chiều.
      Trời hơi thâm tối nhưng vẫn có ánh sáng. Nước biển lạnh lùng. Tôi cầm bức tranh đặt lên trước biển như thể đó là ngọn hải đăng có thực hữu. cầm bức tranh và hôn lên đó. đứng nhìn, mắt long lanh. Tôi nắm tay .
      Chúng tôi ngồi xuống bãi cát, tôi bảo tôi vẫn hay gối lên chân , giờ có thể gối lên chân tôi hay ? nằm xuống và gối vào lòng tôi. Tôi vuốt tóc mái tóc dài và cắn lên tai như vẫn làm với tôi. nhắm mắt, tay bên kia vẫn nắm chặt bức tranh. Tôi ôm vào lòng.
      Thời gian trôi lặng lẽ , có mấy cánh chim chao nghiêng bay trôi theo những vạch xám ở cuối đường chân trời. Tôi nhìn ra biển, tưởng tượng ngọn hải đăng.
      Biển, cánh chim, những ngọn hải đăng, dòng sông, ông già tật nguyền, tiệm nail, những màu xanh đỏ của nước sơn móng tay óng ánh,chiếc đàn piano, con chó mê mải chạy, Lave, Jess, Billy….
      Những nơi ấy, những chỗ ấy, những khuôn mặt ấy, là những mảnh ghép của thời ký ức mãnh liệt của tôi. thời mà, có những người đàn ông kỳ lạ, và tuyệt đẹp, rất tôi…và tôi cũng thế…

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :