1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Nhĩ Nhã (Full 24 Chương)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Con sâu tình của con mèo trừu tượng

      [​IMG]


      Tác giả: Nhĩ Nhã

      Dịch giả: Lục Hoa

      Giá bìa: 79. 000 VNĐ

      Nhà xuất bản: Quảng Văn

      Số trang: 301

      Typer: Lam Lan
      4 giờ 30 phút chiều ngày 1 tháng 6 của năm X, trong con ngõ giữa hiệu sách Tân Hoa và rạp chiếu phim nào đó đường dành cho người bộ ở thành phố S, - họa sỹ thiên tài vẽ tranh trừu tượng, da mặt rất dày, khoái ăn mì xào, quan niệm tình giống như con sâu róm, gặp - điển hình của tự do lơ đễnh...



      Và họ nhau.



      Cuộc sống vốn cụ thể, chân thực, còn tình trừu tượng. Tình , như , giống loài sâu róm đến ngày lột xác, nhưng hóa thân thành cánh bướm xinh đẹp hay loài vật xấu xí tùy thuộc vào mỗi người.



      tuyệt là, tình của lột xác thành cánh bướm xinh đẹp.
      Miki Quỳnh thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1:

      Mèo

      Gọi tới tới, xua lại chẳng chịu , khi bạn bận đến làm phiền bạn, lúc bạn rảnh muốn chơi với nó lát lại lim dim lười biếng.

      Chó.

      Gọi tới, xua cũng , khi bạn bận ngoan ngoãn ở cạnh, lúc bạn rỗi rãi tận dụng mọi cơ hội để chơi đùa với bạn.

      Thế nên, loài mèo khiến bạn cảm giác như mình ngu ngốc ai đó, chó lại khiến bạn thấy như được ai đó khờ dại thương.

      Ngô Diệu, nữ.

      điển hình cho tự do lơ đễnh, quanh năm suốt tháng lề rề khiến người khác cảm thấy tiết tấu của Ngô Diệu khác hẳn với người bình thường, tay chân kém nhịp nhàng cân bằng, làm việc gì cũng nhanh hoặc chậm nhịp. Tựu chung lại, đây chính là mẫu người khiến ai cùng cũng phải ra tay đánh đấm, nhìn khiêu vũ nhất định la hét giận dữ, còn chuyện với nhau chắc nổ tung.

      Lạc Tần Tài, nam.

      Làm nghệ thuật, cụ thể là vẽ tranh trừu tượng, từng nét vẽ đều chú trọng tới thoải mái tự do điêu luyện. Tựu chung lại, đây chính là kiểu người có thể chung với Ngô Diệu mà ra tay đánh người, thấy Ngô Diệu khiêu vũ vẫn có thể nỏi giận quát thét, chuyện với Ngô Diệu khiến ấy nổ tung.

      Hình dung theo lời Lạc Tài Tần , Ngô Diệu giống con mèo trong tranh của Da Vinci được Picasso vẽ ria mép, cực kì thiếu hợp lý nhưng cũng có giá trị sưu tầm và còn tăng giá được, thích hợp để đầu tư dài hạn.

      Còn lấy cách của Ngô Diệu để hình dung Lạc Tài Tần chỉ còn hai từ thôi – cực tệ.

      Cuộc gặp gỡ cảu Lạc Tài Tần và Ngô Diệu diễn ra vào bốn giờ ba mươi phút chiều ngày mùng tháng sáu năm nay, trong con ngõ giữa hiệu sách Tân Hoa và rạp chiếu phim nào đó đường dành cho người bộ ở thành phố S.

      Hôm ấy, cửa hàng quà tặng của Ngô Diệu khai trương ngay cạnh phòng tranh của Lạc Tài Tần,

      Đối diện hai nhà có quán mì xào.

      Khi Lạc Tài Tần ra ngoài mua mì xào thấy Ngô Diệu hùng hục đuổi theo quả bóng bay để giẫm lên.

      “Em làm gì thế?” Lạc Tài Tần rất bình tĩnh hỏi, quên lấy tay ra hiệu cho bác béo bán mì xào – bát mì ớt thịt xé.

      “Bụp.” tiếng, cuối cùng Ngô Diệu cũng giẫm nổ được quả bóng bay kia, lâu sau mới bình tĩnh trả lời lại câu, “khai trương đại cát!”.

      “Khụ khụ...” tay Lạc Tài Tần bê bát mì ớt xanh thịt xé, tay kia cầm đũa phải nắm lại đấm đấm lên ngực mình.

      Sau đó, theo lời mời của Lạc Tài Tần, Ngô Diệu tham quan phòng tranh kiêm phòng làm việc của , tranh treo đầy tường, giá vẽ trông như xe công thành, sàn nhà chẳng khác nào trường gây án... Có điều, nội dung tranh có hơi vượt quá năng lực hiểu biết của Ngô Diệu.

      Khia Lạc Tài Tần nhai mì, chỉ đôi đũa nhẫy mỡ vào bức tranh vẽ con sâu róm rồi bảo với Ngô Diệu rằng, đây là tượng trưng cho tình , Ngô Diệu nở nụ cười vui vẻ. Trong suy nghĩ của , quen người đàn ông thấy tình là sâu róm còn khá hơn quen người đàn ông nghĩ tình là bươm bướm rất nhiều.

      Lúc ra về, Lạc Tài Tần hào phóng tặng cho Ngô Diệu bức tranh làm quà mừng khai trương.

      Ngô Diệu nhìn qua nhìn lại, nhìn kiểu gì cũng thấy bức tranh này xấu vô cùng tận, có thể treo ở đối diện cửa chính, chắc cũng có tác dụng ngang Tỳ Hưu, trừ tà lại tụ tài.

      Việc làm ăn của cửa hàng quà tặng nhà Ngô Diệu hề tệ, bán hoa tươi và những món đồ tinh xảo, đoạn đường đẹp, nam thanh nữ tú rất thích ghé qua. Đương nhiên, số người ghé được nhiều như như bên phòng tranh của Lạc Tài Tần. Ngô Diệu có chút hoài nghi, mấy nữ sinh luôn miệng gọi sư huynh kia có thể hiểu tranh sâu róm trừu tượng của Lạc Tần Tài sao?

      Nghe bác bán mì xào ở đối diện rỉ tai, Lạc Tần Tài tốt nghiệp học viện mỹ thuật, giành được mấy giải thưởng, giá trị con người lên tầm khác. bức tranh tùy tiện quẹt vài đường màu rồi kí tên là có thể bán được giá cao rồi, còn có đống chuyện gia nghĩ giúp xem bức này tượng trưng cho cái gì, giống trừu tượng mà giống điên hơn.

      Chuyện này khiến người hoàn toàn có chút tế bào nghệ thuật nào như Ngô Diệu vô cùng ngưỡng mộ, cứ nhìn đám con ra ra vào vào kia xem, quả nhiên! Thời buổi này, đàn ông làm kĩ thuật đáng tin cậy và đàn ông làm nghệ thuật, đều là những món hàng hút khách.

      Ngô Diệu có bạn thân tên là Trương Phi Phi, làm nhân viên kế hoạch cho công ty quảng cáo, vừa tới bắt đầu Y Y Lạc Tài Tần ở nhà bên, bảo Ngô Diệu phải nắm chặt cơ hội. Dẫu sao đàn ông làm nghệ thuật bây giờ còn để tóc ngắn gọn gàng, quần áo bình thường, nuôi râu ria, lại là nhân tài thu nhập ổn định, còn biết quét sơn dễ tìm đâu.

      Thế nhưng Ngô Diệu nhất mực giữ nguyên ý kiến trong truyện này, vẫn luôn thấy người vẽ tranh trừu tượng tin cậy được, xem , tình với ta là con sâu róm, thế người sợi lông con sâu à? Mỗi lần nghĩ tới đây, Ngô Diệu lại rùng mình.

      Hai người vỗn chỉ quen biết sơ sơ, nhưng chuyện xảy ra khiến hai người trở thành bạn bè.

      Ngô Diệu mở cửa hàng được ba thàng có chút lãi, bèn cầm khoản tiền ấy dạo phố chơi. Lúc ngang qua cửa hàng thù nuôi nhìn thấy món đồ chơi lông xù.

      Hình như thứ lông xù kia được đặt ở ngoài cửa để phơi nắng, trông như chú sư tử bé xíu, mặt nhăn nhăn, lông dày dày, chân ngắn ngắn, người nung núc.

      Ngô Diệu ngứa tay, bèn tới vày vò vuốt ve lát, bụng bảo dạ, sờ sướng nha, đáng nha, biết có bán ?

      Vừa vuốt ve xong đồ chơi đột nhiên ngước mắt lên, mở trong mắt nhìn chòng chọc vào .

      Ngô Diệu giật này mình, ba giây sau mới phản ứng lại được – là đồ sống!

      Nhìn nhau mọt lúc lâu, Ngô Diệu thấy sinh vật bất minh kia bắt đầu vẫy đuôi với mình.

      Chắc là chõ rồi! Ngô Diệu nghĩ!

      “Ôi ôi, nương tinh mắt thế, con chó này là bảo vật trấn quán của bọn ta đấy!” Bà chủ cửa hàng thù nuôi có lẽ là người thích phim cổ trang, nêm tiếng chào mời khách cũng mang ý vị phong trần.

      Ngô Diệu vô thức ngẩng đầu lên nhìn – quả nhiên,cửa hàng thũ nuôi Phong Ba... Tên hay!

      “Đây là giống chó gì ạ?” Ngô Diệu hỏi.

      “Là giống Chow Chow chính tông!” Bà chủ cười hì hì đáp.

      Ngô Diệu nhìn trái nhìn hải lắc đầu, “Màu này mà trắng gì, màu phân vàng nhạt có”.

      (Giống chó Chow Chow trong tiếng trung là Bạch Tùng Sư, vì có chữ Bạch (trắng) nên Ngô Diệu nghĩà giống chó lông trắng.)

      “......màu này là màu Champagne!” Bà chủ rất thông thạo, “Giờ rất mốt!”

      Ngô Diệu nghiêng đầu quan sát lát, chú chó cũng nghiêng đầu nhìn về phía .

      “Bao nhiêu tiền ạ?”

      Bà chủ giơ ba ngốn tay ra, hét giá. “Ba ngàn!”

      Ngô Diệu cũng giơ ba ngón tay ra, ngã giá, “Ba trăm!”

      Ngô Diệu trả giá thẳng tay quả thực khiến bà chủ cửa hàng bị chấn động, chỉ thấy khóe môi đỏ tươi của bà ta thoáng giật giật, thiếu điều hét lên, : “Nữ hiệp, điên rồi” thôi.

      Chú chó màu champagne kia cũng xịu xuống trong nháy mắt, cụp đuôi nằm sấp mặt đất thở dài thườn thượt, giống như vừa phải chịu đả kích rất lớn.

      Bà chủ bình tĩnh nâng giá, “ ngàn rưỡi!”

      Ngô Diệu vẫn bình tĩnh trả giá, “Sáu trăm thôi”

      “Cuối cùng ngã giá tám trăm tệ.

      Bà chủ và Ngô Diệu chỉ tiếc gặp nhau quá trễ, nghiễn răng nghiễn lợi thiếu mỗi nước kết nghĩ kim lan. Bà chủ còn tặng cho bộ dây dắt chó vô cùng đồng bóng, kèm theo đĩa CD Những điều cần chú ý khi nuôi giống chó Chow Chow.

      Trong quá trình cò kè bớt thêm hai, hình như chú chó màu champagne phải chịu tổn thương tâm lý nhất định, cứ hư hư hừ hừ bất mãn.

      Ngộ Diệu tròng bộ dây dắt chó vào cho nó, trước khi bà chủ cửa hàng còn dặn, “ tiêm phong cho rồi, nó mới được năm tháng rưỡi thôi, còn lớn thêm được chút nữa đấy. Nếu cháu mang về nuôi được đừng đánh, cũng đừng vứt nó , cứ mang về đây trả , hoàn tiền cho cháu.

      Khi dắt cho , Ngô Diệu cảm thấy hình tượng bà chủ cửa hàng chợt rực rỡ chói lòa... Chậc chậc.

      Champagne (được đặt chết tên như thế đó) được Ngô Diệu dắt về cửa hàng, đúng lúc Lạc Tài Tần ra ngoài mua mì xào. Vừa đưa mắt nhìn, vẻ mặt chẳng khác nào nhìn thấy chó sao Hảo... còn là chú chó sao Hỏa cửu biệt trùng phùng, hoặc là em từ kiếp trước của nó.

      Lạc Tài Tần thèm để tâm tới mì xào nữa, lao tới vuốt ve chú chó: “Chow Chow này!”.

      Ngô Diệu gật đầu, chỉ tay , “Tên là Champagne”

      “Tên hay quá” Lạc Tài Tần sờ qua Champagne lượt như nắn xương cốt, “Được khoảng năm sáu tháng rồi phải ? mua bao nhiêu tiền thế? Phải tới hai ba ngàn hả?”

      Ngô Diệu lặng lẽ ngẩng đầu lên nhìn áng mây trời – hình tượng chói lòa của bà chủ cửa hàng lập tức được thăng cấp lên phiên bản 2.0...

      Lạc Tài Tần mê chó, nhưng nghe vẽ tranh sơn dầu tiện nuôi chó vì chó hay xô đổ màu vẽ, lông dính lên tranh, mùi dầu thông cũng có lợi cho sức khóẻ của chó....Tóm lại là phải chú ý nhiều thứ.

      Từ sau khi Ngô Diệu mua Champagne về. ngày nào Lạc Tài Tần cũng tới cửa hàng của gặp nó để giả tỏa nỗi tương tư. Chỉ tiếc Champagne là chó đực, hứng thú với đẹp vẫn lớn hơn chút, dù mỗi ngày Lạc tài Tần đều ních cho nó bữa cơm và n bữa điểm tâm.

      Ngô Diệu sống rất tự do, cả ngày lười biếng, thu nhập từu cửa hàng quà tặng cũng gọi tạm ổn, tóm lại là khá hơn đám bạn học vất vả làm công chút xíu.

      Mẹ Ngô Diệu nghỉ hưu, bình thường bà vẫn tới cửa hàng của con trông nom, hành vi dũng bất chấp gió mưa, ngày nào cũng tới thăm Champagne của Lạc Tài Tần khiến bà Ngô có vài suy nghĩ vẩn vơ, cuối cùng lén dò hỏi, “Diệu Diệu này, có phải cậu ta có ý với con ? Thẳng nhóc này được đấy!”

      Ngô Diệu vẫn cảm thấy, phái trừu tượng đáng tin cậy.

      thế giới này có định luật tên là bảo toàn năng lượng, đương nhiên tài vận con người ta cũng bảo toàn. Khi Ngô Diệu dắt Champagne mua rẻ được về, thấy mí mắt giật giật. lièn biết mấy ngày nay chắc phải có chuyện gì lành xảy ra, quả nhiên...

      Trưa hôm ấy Ngô Diệu nhập hàng về thấy có người đứng bên ngoài cửa hàng mình, nhìn ta, thoáng chốc sững sờ.

      Người kia gầy gầy cao cao, mặc bộ vest đơn giản đúng mốt may khéo, từ xa nhìn thấy cùng lịch thiệp tao nhã.

      ta đút tay vào túi quần đứng trước cửa hàng Ngô Diệu. Nhìn hai tay túi lớn túi bé, vai còn khoác theo cái bọc, bên cạnh là chú chó mập ù, đầu tiên ngẩn người ra, sau đó như gặp phải chuyện gì tức cười lắm, gập cả người lại. Ngô Diệu chợt thấy kích động, thẹn quá hóa giận muốn giết người giệt khẩu.

      Trong lúc Ngô Diệu đấu tranh với những suy nghĩ u tối nảy sinh trong đầu, di động trong túi xách đổ chuông. nhận điện thoại, giọng Trương Phi Phi bên kia vang ên, “Diệu Diệu! Trâu Thiếu Đông về rồi, hình như bảo muốn tìm mày đấy, mày tìm chỗ nào trốn trước , chờ tao tới giết thằng khốn đó”. Ngô Diệu thở dài có chút bất đắc dĩ, “Mày có thể chạy tới đây trong vòng mười giây ? Tao có thể chậm chút!”

      “Hả?! Thằng kia tới rồi à?”. Phi Phi quýnh lên, “Mày chống đỡ nhé, tao đến ngay! Nó dám làm bậy mày cứ cho cú diệt đường con cháu của nó luôn!” xong dập điện thoại, chắc là phóng tới đây.

      Ngô Diệu lắc đầu, cất di động.

      Vừa lúc Lạc Tần tài từ trong phòng tranh ra.

      Ngô Diệu liếc nhìn Lach Tần Tài.

      Lạc Tần Tài nhìn Ngô Diệu.

      Trâu Thiếu Đông nhìn Lạc Tần Tài.

      Lạc Tần Tài liếc nhìn Tâu Thiếu Đông.

      Cuối cùng, ánh mắt của Trâu Thiếu Đông bứt khỏi Lạc Tần Tài, quay trở lại với Ngô Diệu, khóe miệng kéo lên thành nụ cười nghĩa với .

      Thím mì xào đưa mất nhìn ba người, “soạt”, mì xào vảo chảo...

      Lát sau, Lạc Tần Tài đột nhiên chậm rãi ngồi xổm xuống, đôi chân dài gập lại, xắn ông tay áo trắng rộng thùng thình lên, tao nhã đưa ngón tay thon dài ra ngoắc ngoắc, “Champagne.....chậc chậc chậc”.

      Champagne lắc lắc đầu đắc ý tới, Lạc Tần tài vừa vuốt lông cho nó, vừa nâng chân sau nó lên nhìn, “Mập lên rồi phải ? Hôm trước tao còn thấy con chó cái siêu tuyệt, uầy, cực phẩm luôn! Hôm nào đưa mày xem mắt nhé?”

      Champagne ngu ngơ vẫy vẫy đuôi với ta.

      Ngô Diệu nhìn nụ cười gương mặt Trâu Thiếu Đogn lại nở rộng thêm chút, trông là thấy ngứa cả răng.

      Trâu Thiếu Đông, nam.

      ta được xem là tồn tại diệu kỳ, vừa là bạn học với Ngô Diệu, vừa là họ hàng xa, bắn đại bác chắc tới.

      Ngô Diệu tuổi chẳng biết gì, nhất là hồi còn tuổi teen, cũng từng coi Trâu Thiếu Đông là người tình trong mộng. Giờ nghĩ lại, thằng nhóc kia chỉ là ngươi tình trong mộng bản bình thường thôi, kém xa phiên bản update bổ sung trong tiểu thuyết ngôn tình, còn phiên bản cuối cùng sao bì nỏi.

      Trong ba năm tám tháng thời tuổi teen của Ngô Diệu, thầm Trâu Thiếu Đông ba năm tám tháng.

      Trong ba ngày, Ngô Diệu từ thời tuổi teen chuyển thành thiếu nữ, hẹn hò với Trâu Thiếu Đông được ba ngày.

      Trong ba ngày, Ngô Diệu biến từ thiếu nữ thành siêu nhân, Trâu Thiếu Đông mất mười giây trong ngày thú tư hẹn hò để .

      Trong bốn năm, Ngô Diệu từ siêu nhân hóa thành tiên nhân, sau khi thất tình cố gắng phấn đấu thi đậu vào trường đạih học nổi tiếng, Ngô Diệu lại bất hạnh trở thành bạn học với Tâu Thiếu Đông, tên khốn ấy quấy rầy bốn năm, làm hỏng đủ chuyện tốt của .

      Trong ba giây, Ngô Diệu chuyển từ tiên nhân sang người sắt, Trâu Thiếu Đông dùng ba giây ngày tốt nghiệp với rằng, “ du học đây!” rồi quay vô cùng phóng khoáng, chẳng để lại thứ gì, đến làm bạn nhảy trong vũ hội tốt nghiệp cũng có phần.

      Ngô Diệu cảm thấy nếu sau này mình có cơ hội xuất bản tự truyện, nhất định viết về tên khốn này như sau: Trâu Thiếu Đông mãi mãi là trở ngại đường đời của , nếu có bất cứ hành động nào có thể diễn tả được tình cảm của dành cho ta, đó chính là – Giẫm đạp!

      <Chương 2:>

      Trâu Thiếu Đông ngắm Ngô Diệu tới mười mấy giây rồi mới bước tới, đưa tay định xách hộ mấy cái túi lớn túi bé người , nhưng Ngô Diệu túm chặt lấy quai xách.

      cướp của em đâu.” Trâu Thiếu Đông giằng mấy lần mà nổi, trông Ngô Diệu chẳng khác gì con mèo bảo vệ thức ăn, cũng có phần bất đắc dĩ.

      Ngô Diệu nheo mắt nhìn bàn tay Trâu Thiếu Đông nắm lấy túi xách của mình, “Chưa chắc, tri nhân trí diện bất chi tâm, bỏ cái tay ra.”

      Trâu Thiếu Đông đành buông tay, “Được thôi thế em đưa chìa khóa đây, mở của giúp em.”

      Ngô Diệu trợn mắt nhìn Trâu Thiếu Đông từ đầu đền chân, bụng bảo dạ đừng có mơ, muốn cướp chìa kháo à?!

      Trâu Thiếu Đông đành chịu thua khoanh tay đứng sang bên, trơ mắt nhìn Ngô Diệu đeo hết các túi lên rồi cố gắng ngồi xổm xuống, tay run run tra chìa vào ổ, rồi ngẩng đầu lên hít hơi, sau đó nhấc cửa cuốn lên...
      Ném các loại túi xách lên chiếc ghế dài đặt trong cửa hàng, Ngô Diệu ngồi lên tay ghế thở hổn hển, quên trừng mắt lườm Trâu Thiếu Đông ngẩn ngơ nhìn mình cái.

      Thấy vậy Trâu Thiếu Đông liền hỏi Ngô DIệu, “Em ăn cơm chưa? ăn với nhé?”

      Ngô Diệu nhíu mày, lắc đầu, kiên quyết , “Em ăn mì xào!”

      “Có ngon ?” Dường như Trâu Thiếu Đông rất hứng thú, “ cũng ăn bát.”

      Ngô Diệu bơ luôn ta, sắp xếp hàng mới mua về.

      Trâu Thiếu Đông bước vào, đánh giá cửa hàng của .

      vào đây làm gì?”. Ngô Diệu xếp đồ, cảm thấy Trâu Thiếu Đông ở trong này vướng chân vướng tay, kìm nổi mà lên tiếng hỏi, “ phải là du học à?”

      tốt nghiệp rồi.” Trâu Thiếu Đông nhún vai, “Thạc sĩ tài chính chỉ học năm.”

      “Trường gì mà năm học xong thạc sĩ”. Ngô Diệu lẩm bẩm rồi cầm tiền sang quán mì xào.

      Năm tệ bát mì xào, Ngô Diệu đưa mười tệ chờ trả lại Trâu Thiếu Đông xông tới, “ cho hai bát, khỏi trả tiền”.

      Ngô Diệu hít sâu hơi, tự nhắc mình phải nhẫn nhịn, lý với lưu manh đâu, trong lòng nguyền rủa – nghẹn chết nhà !

      Lạc Tài Tần vẫn ngồi ở cửa phòng tranh chải lông cho Champagne, chốc chốc lại đánh mắt sang đây, mặt mũi chẳng có biểu cảm gì, nhưng hình như rất quan tâm.

      Trâu Thiếu Đông sớm phát ra điều đó, ngoảnh lại nhìn Lạc Tài Tần, hai bên nhìn nhau, Trâu Thiếu Đông mỉm cười.

      Lạc Tài Tần hiểu tên kia cười gì, đứng dậy xoay người chạy vào trong nhà, cầm hai hộp thức ăn ra.

      Champagne vốn chuẩn bị mon men tới bên Ngo Diệu, ăn mì xào cũng tạm, nhưng vừa mới nhìn thấy Lạc Tài Tần xách hộp thức ăn ra, nó lập tức dứt khoát chạy tới xin xỏ. Lý do rất đơn giản, hộp thức ăn của Lạc Tài Tần luôn có nghĩa là được – ăn ngon!

      Quả nhiên, Lạc Tài Tần lấy miếng sườn lợn đưa cho Champagne, Champagne vẫy vẫy đuôi bắt đầu ăn.

      Lúc Ngô Diệu bưng mì xào ngoảnh đầu lại thấy Chmapagne sung sướng ăn sườn lợn.

      “Champagne à, mày lại ăn chực nhà người ta rồi.” Ngô Diệu tới, ngồi bên chiếc bàn đặt ở cửa phòng tranh, cùng ăn với Lạc Tài Tần.

      Lạc Tài Tần cầm đôi đũa chỉ chỉ vào túi nilon màu trắng đặt bàn, “Dồi muối bố làm đấy, phải hôm trước em khen ngon à?”

      “Ôi thế ngại chết được” Ngô Diệu vui vẻ mở túi, mùi thơm tảo ra.

      “Thơm quá!” Trâu Thiếu Đông ăn mì cũng chạy qua đó ngồi.

      Kinh nghiệm đấu tranh bao nhiêu năm cảnh báo Ngô Diệu rằng, đừng có phản ứng lại với Trâu Thiếu Đông! Và thế là ăn dồi muối thơm ngon, nghĩ tới những chuyện vẩn vơ.

      Lần đầu tiên trong thấy Lạc Tài Tần, Ngô Diệu thấy ắt hẳn là công tử sống trong nhung lụa, mùi đại gia tỏa ra từ người đặc biệt ràng. Ngô Diệu bị Trâu Thiếu Đông hành hạ thảm thương, giờ vẫn thấy mình dở dở hâm hâm, thế nên mới giữ khoảng cách với người đàn ông này.

      Vào buổi chiều, Ngô Diệu trông thấy ông chú trung niên cách túi nilon đứng ở cửa, tò mò nhìn vào trong cửa hàng của .

      Ngô Diệu phân tích, khả năng người này là tên biến thái hoặc là kẻ cuồng theo dõi rất là thấp, bèn cười hì hì hỏi, “Chú ơi chú tìm ai đấy ạ?”

      Ông chú kia vội càng chạy lại, cười , “Chú tìm Tiểu Tần ở phòng tranh bên cạnh”.

      Tiểu Tần?

      Ngô Diệu rướn người nhìn thửu sang nhà bên, thấy cánh cửa sắt bên ngoài lớp của kính khóa, bèn đap, “À, chắc ấy chạy ra ngoài rồi ạ, khóa cửa sắt lát là về thôi, chú cứ ngồi chờ ở chỗ cháu ạ!”

      “Ôi, thôi cháu ạ... Chú để cái này ở đây nhé, nó về cháu đưa cho nó giúp chú được ?”

      “Được ạ”. Ngô Diệu đưa tay nhận lấy, hỏi, “Chú là......?”

      “Chú là bố nó!”

      A... Ngô Diệu tỏ vẻ kinh ngạc cách rất bất lịch .

      Ông chú cười phá lên rồi mất.

      Ngô Diệu chợt thấy ảo tưởng vỡ tan, nhìn ông chú kia rất bình thường, nhận ra được chút xíu bóng dáng nào của Lạc Tài Tần ở ông. Lúc ấy nghĩ, mẹ Lạc Tài Tần phải đẹp đến cỡ nào mới có thể làm xoay chuyển được cái gên này nhỉ...Hay là đột biến gene?

      Hôm đó lạc tài Tần trở về, vừa nghe bố mình tới lập tức phán tiếng “Chuẩn luôn”. Túi vừa mở, Ngô Diệu ngửi thấy mùi thơm phức.

      “Cái gì thế ạ?” Ngô Diệu tò mò hỏi.

      “À, tôm nướng bố làm đấy, mấy hôm trước muốn ăn món này”. Lạ Tài Tần rút khăn giấy ra lau tay, rồi vừa bốc con tôm to lên bỏ vào miệng, vừa chỉ chỉ vào hộp thức ăn bảo Ngô Diệu, “Ăn ! Tay nghề của bố cực siêu!”

      Ngô Diệu chỉ ngửi mùi thôi thấy ngon rồi, bèn lấy con.

      Mới ăn được miếng hiểu tại sao bà mẹ xinh đẹp vô song của Lạc Tài Tần lại lấy ông bố tướng mạo bình thường của ...

      Lạc Tài tần vô cùng hào phóng chia nửa số tôm cho Ngô Diệu, còn đưa phần cho thím mì xào, sau đó mồm ngậm tôm, ngồi ở giữa con ngõ bóc tôm đút cho Champagne.

      Lúc đó Ngô Diệu nằm bò lên quầy hàng, miệng nhai tôm, thấy cái dáng ngồi của lạc Tài Tần hề trừu tượng, cũng hề nghệ thuật, mà là rất tả thực!

      “Bố là đầu bếp hả?” Bình thường Ngô Diệu rất thích ăn, nghĩ là người bình thường thể làm ra món ăn ngon thế này.

      “Ừ!” Lạc Tài Tần gật đầu, “Là đầu bếp cao cấp!”

      Cứ qua hai lại như thế, hai nhà rất nhanh chóng thân quen với nhau.

      Ngô Diệu rất thích ông Lạc. Ngoài chuyện nấu ăn ngon, tính ông cũng rất hiền lành, gặp ai cũng cười, mỗi lần đưa cơm đều mang ít thức ăn cho Ngô Diệu, tới Champagne cũng rất thích ông.

      Ngô Diệu cũng gặp Mẹ Lạc Tài Tần như mong ước, bà quả đúng là mỹ nhân, đứng chung với bố Lạc Tài Tần chẳng xứng đôi chút nào.

      Ngô Diệu luôn nghi ngờ, hai người như thế sao có thể nhau được.

      Cho tới ngày, trong con ngõ , chứng kiến cảnh bà Lạc khoác chiếc áo màu đỏ trẻ trung xinh đẹp cẩn thận sửa sang lại áo sống cho ông Lạc, Ngô Diệu tỉnh ra. chợt cảm thấy, có lẽ thưởng thức tranh trừu tượng chính là thế này đây, vật hài hòa chua hẳn xấu, chẳng trách Lạc Tài Tần có thiên phú tốt.

      Ngô Diệu vừa ăn vừa thả cho đầu óc nghĩ ngợi lung tung, tới khi hoàn hồn lại thấy Trâu Thiếu Đông vừa cầm dồi ngồi ăn, vừa ngắm tranh trong căn phòng phía sau Lạc Tài Tần.

      “Tôi thấy bức tranh này trong triển lãm tranh ở Paris rồi.”. Trâu Thiếu Đông lại gần nhìn thử, “Là tranh này, vẽ à?”

      “Ừ”. Lạc Tài Tần thấy hình như Trâu Thiếu Đông cũng nghiên cứu về tranh, bèn đáp lại có phần vui vẻ.

      “Bao nhiêu thế, bán cho tôi ”. Trâu Thiếu Đông mở lời.

      “Cậu làm đầu tư nghệ thuật à?”. Lạc Tài Tần hỏi.

      “Tôi mua vè sưu tầm thôi!” Trâu Thiếu Đông cười đáo.

      “Lừa nhau đấy”. Ngô Diệu ngậm nửa cây dồi, với lạc Tài Tần, “ ta là kẻ xấu, lợi miễn làm.”

      Nghe vậy Lạc Tài Tần ngoảnh đầu lại nhìn Trâu Thiếu Đông.

      Trâu Thiếu Đông bất đắc dĩ thở dài, “Được rồi, tôi treo ở công ty để lấy tiếng”.

      “À..”. Lạc Tài Tần dường như hiểu ra, chỉ vào mấy bức tranh khác, “Cậu mua mấy bức kia , bức này người ta đặt rồi, dùng mấy bức kia trang trí dễ nhìn hơn”.

      Trâu Thiếu Đông qua lại nhìn mấy bức tranh khác rồi hỏi Lạc Tài Tần, “Đúng rồi, có làm thiết kế ?”

      “Cậu mở công ti gì?”. Bình thường Lạc Tài Tần cũng làm công việc này nên hỏi.

      “Game trực tuyến và hoạt hình.” Ăn hết dồi, Trâu Thiếu Đông lấy khăn giấy lau tay, “Tôi muốn làm vừa chuyên nghiệp, lại vừa có cảm giác nghệ thuật như Blizzard hoặc Pixar”

      Lạc Tài Tần hất cằm về phái mấy tập giấy dày cộp ở bàn bên rồi , “Cạu xem có phong cách nào phù hợp ”.

      Trâu Thiếu Đông bước tới giở quyển ra, ngước mắt lên nhìn Lạc Tài Tần, “Đều là làm cả? có làm việc cho người khác ?”

      Ngô Diệu nghe thấy, nghiêm túc xua tay với Lạc Tài Tần, “Đừng làm, ta là tên gian thương!”

      “Này...”. Trâu Thiếu Đông nhìn Ngô Diệu, “Đừng làm phiền, chuyện công việc mà”.

      Ngô Diệu nhướn mày, bụng bảo dạ, giả vờ cái vẹo gì hả.

      Lạc Tài Tần vui vẻ lắc đầu, “Tôi thích tự do thoải mái”.

      Trâu Thiếu Đông dường như cảm thấy tiếc, đưa cho Lạc Tài Tần tấm danh thieeos , “Khi nào đổi ý tới tìm tôi, ngoài ra, thiết kế lần này tôi muốn phong cách thế này”. Vừa , vừa mở tập ảnh thiết kế ra, chỉ vào mục.

      Lạc Tài Tần liếc nhìn, “Công nhân và kiến trúc sư đều phải do tôi tìm, vật liệu cũng do tôi chọn, tiền thi công huy động đủ mới khởi công, miễn phiền phức!”

      thành vấn đề!” Trâu Thiếu Đông gật đầu, “Tôi cho người soạn hợp đồng, mấy ngày nữa kí.”

      Lạc Tài Tàn vẫn tiếp tục ăn cơm.

      Bàn xong công việc Trâu Thiếu Đông lại nhìn Ngô Diệu, “Em còn phát hỏa nhỉ”.

      Ngô Diệu nghĩ thầm, tôi àm được phát hỏa cho mồi lửa thiêu chết luôn!

      Nhưng Ngô Diệu nhận.

      Trâu Thiếu Đông đặt danh thiếp lên quầy hàng, xoa xoa đầu rồi xaoy người .

      Tới khi người rồi, Lạc Tài Tần mới hỏi Ngô Diệu, “Em ghét cậu ta lắm à?”

      Ngô Diệu nhắm mắt lại hỏi, “ ràng lắm sao?”

      “À.....” Lạc Tài Tần ngẫm nghĩ lát, “Cứ như lắm ấy”.

      Ngô Diệu thu dọn đãu và hộp thức ăn nhanh bàn, chuẩn bị đem vứt.

      “Cậu ta là người em hả?”

      “Sao thế được!” Ngô Diệu nghĩ bụng, tiểu thư đây chỉ hẹn hò với Trâu Thiếu Đông vỏn vẹn ba ngày mà bị dằn vặt tới bảy tám năm!

      Vứt rác xong, Ngô Diệu quay lại, u ám với Lạc Tài Tần, “ cẩn thận với Trâu Thiếu Đông đấy, ta là tên biến thái, ăn người nhả xương!”.

      “Khụ khụ” Lạc Tài Tàn cười đến mức sặc acr cơm.

      Ngô Diệu vừa dắt Champagne về cửa hàng thấy Trương Phi Phi lấm lét chạy lại, tay cầm chiếc túi che mặt, trông như kẻ trộm.

      “Mày làm gì thế?” Ngô Diệu nhìn Phi Phi cách khó hiêu.

      “Trâu Thiếu Đông đâu?”

      lâu rồi, phải mày muốn đạp chết ta sao?”

      rồi tốt, lần này đạp chết được !” Phi Phi khoát tay, lấy miếng dồi trong túi ra ăn, “Diệu Diệu, Trâu Thiếu Đông mò tới công ty tao làm quảng cáo, kế hoạch lớn lắm, lần này ta là khách sộp của công ty tao. Nếu mày thích, tao nhất định đá , nhưng mà.... nếu định mức tháng này của tao xong, tiền thưởng của tao cũng tèo luôn.”

      “Được ròi, việc công mày cứ làm.” Ngoài miệng Ngô Diệu thế, nhưng trong lòng bực bội. Trâu Thiếu Đông làm gì vậy? Vừa về tìm Trường Phi Phi làm quảng cáo, còn định thuê Lạc Tài Tần nữa.

      Dù rất muốn YY chút đỉnh rằng ta làm thế vì mình, nhưng lỹ trí với Ngô Diệu rằng, bệnh công chua phải được điều trị, nghĩ lung tung bị sét đánh, thế nên kiên quyết lắc đầu, coi lần này là trùng hợp xui xẻo !

      Thế nhưng trùng hợp xui xẻo kai càng lúc càng có trị YY cách nhanh chóng. Vì ba ngày sau, ngày nào Trâu Thiếu Đông cũng mò tới chỗ này, văn vẻ là nghiên cứu phương án thiết kế cùng Lạc Tần Tài nhưng phần lớn thời gian đều chết gí trong cửa hàng của Ngô Diệu.

      Ngô Diệu thấy ăn mặc như tên mặt ngượi dạ thú, còn hào nhã chào hàng giúp toàn thân nỏi da gà. Đương nhiên, hình như việc làm ăn của dạo này có tốt hơn chút, đám nữu sinh phái trừu tượng líu ra líu ríu ở nhà bên còn sang đây mua vài món đồ nho .

      Chiều tối hôm ấy khi đóng cửa hàng, Ngô Diệu chịu nổi nữa, bèn ngoảnh đầu lại hỏi Trâu Thiếu Đông, “Này, rốt cuộc là muốn làm gì?”

      Trâu Thiếu Đông đút hai tay vào túi, ngậm điếu thuốc, trả lời , “ cần người thành làm thư kí, em tới giúp !”

      có hứng thú.” Ngô Diệu thở phào cái, hóa ra là việc công.

      còn cần bạn ngoan ngoãn, nề nếp nữa, em làm nhé?” Trâu Thiếu Đông lại cười hỏi.

      Ngô Diệu nghe xong ngẩn người ra.

      Trải qua những năm tháng “đấu tranh” trogn quá khứ, Ngô Diệu sớm được tôi luyện thành người sắt. Thế nên khi nghe Trâu Thiếu Đông , nổi giận ném đồ, cũng hoảng hốt thẹn thùng đỏ mặt tim đập rộn ràng. chỉ chậm rãi, chậm rãi ngoảnh đầu lại nhìn Trâu Thiếu Đông, “ muốn em làm gì?”

      “Bạn ” Trâu Thiếu Đông mỉm cười bổ sung thêm câu, “Tạm thời thôi!”

      “À...Bạn tạm thời à?” Ngô Diệu vẫn giữ nụ cười, vòng sang bên, dắt Champagne về, vừa vừa ầm ĩ, “Trâu Thiếu Đông, chết luôn ! Chết sạch chút! Đừng có gây họa ở nhân gian nữa, cẩn thận kiếp sau đầu thia làm thái giám!”

      Trâu Thiếu Đông nhìn Ngô Diệu nỏi giân đùng rẽ ra khỏi ngõ, nhịn nổi cười, ngoảnh đầu lại thấy Lạc Tài Tần đứng ở cửa phòng tranh nhìn mình khó hiểu.

      Trâu Thiếu Đông hỏi, “ có biết, đời này có ba loại người ?’

      Lạc Tài Tần nhíu mày.

      “Đàn ông, đàn bà....” Trâu Thiếu Đông giơ hai ngón tay lên, rồi giơ ngón tay thứ ba lên, “và Ngô Diệu”.

      Lạc Tài Tàn đứng im nhìn .

      “Người tốt, kẻ xấu và Ngô Diệu”. Trâu Thiếu Đông vẫn giơ ngón tay lên, “Người thông minh, kẻ ngu dốt và Ngô Diệu”.

      Nghe xong, Lạc Tài Tần lặng lẽ cúi đầu đẩy chiếc xe đạp địa hình qua cửa phòng tranh, định phóng .

      Trâu Thiếu Đong hỏi, “ thấy sao?”

      Lạc Tài Tần đạp được cái đột ngột bóp phanh dừng lại, mò tay vào trong túi, lấy bản hợp đồng còn chưa kí ra trả cho Trâu Thiếu Đông.

      “Sao thế?”

      Lạc Tài Tần nhún vai, “Tôi làm nữa.”

      Trâu Thiếu Đông sững sờ, “Tại sao?”

      Lạc Tài Tần đạp xe , bỏ lại câu, “Đột nhiên có hứng thú”.
      <Chương 3>

      làm nữa?”

      Sáng sớm hôm sau, Ngô Diệu thấy tên ôn thần Trâu Thiếu Đông tới vui sướng bội phần, phát Lạc Tài Tần kí hợp đồng với ở trong ngõ vẩy màu lên tranh, bèn tò mò đánh tiếng hỏi.

      Lạc Tài Tần chỉ bâng quơ đáp lại câu, “Cho thôi rồi!”

      “Sao lại làm, kiếm được thế cơ mà!” Ngô Diệu nằm bò lên quầy hàng hỏi, tay còn cầm chiếc giũa , giũa móng chân cho Champagne.

      “Tự dưng hết hứng nữa!:. Lạc Tài tần nhìn Ngô Diệu, “ phải ghét cậu ta à?”

      “Ghét chứ!”. Ngô Diệu gật đầu cái rụp, “ Nhưng ghét nên mới phải giật tiền của ta! Mà thôi vậy, khong kiếm được của ta kiếm của người khác, cách xa ta tí cũng tốt!”

      Lạc Tài Tần thấy Ngô Diệu thả chân của Champagne xuống, rồi đưa tay nhấc chân khác lên, khóe miệng hơi nhếch kên, tựa hồ rất vui.

      Khoảng chừng 9 giờ sáng, Trương Phi Phi chạy đến, vừa vào cửa bổ nhào, “Diệu Diệu!’.

      “Sao thế?” Ngô Diệu thấy Phi Phi đầu bù tóc rồi, vội hỏi “Bị sàm sỡ à?”

      “Sàm sỡ cái gì, vừa chửi nhau trận!”

      Ngô Diệu trợn tròn mắt, “Mày chửi khách hàng à? Sao giờ làm lại tới chỗ tao?”

      “Nghỉ rồi! Chỗ đó giữ tao, có chỗ khác giữ!”

      phải lần trước mày cực thích công việc này à?” NGô Diệu có chút tiếc thay cho bạn, “Sao gây gổ với khách thế?”

      “Tao cho thằng cha ấy tắm café ngay trước mặt sếp tap”.

      “Phụt...”

      Phi Phi xong, Ngô Diệu còn chưa mở miệng Lạc Tài Tần ở bên cạnh nhìn được cười, “Có khí phách, người ta đụng chạm tới hả?”

      Trương Phi Phi lườm Ngô Diệu, bĩu môi , “Cặn bã!”

      Ngô Diệu cau mày, “Mày tạt café vào ai thế?”

      Phi Phi đáp.

      .”.

      “Trâu Thiếu Đông”.

      “ha....”. Ngô Diệu kinh ngạc hít sâu, nghĩ tới chuyện Trương Phi Phi đổ café lên đầu thấy vô cùng tuyệt vời, tiếc là được chứng kiến!

      “Thằng đều cáng đó lung ta lung túng!” sắc mặt Trương Phi Phi thoáng tahy đổi, “ quen sếp tao, thế mà cứ nhắc mày trước mặt sếp, phải cho tao nghe sao! Nghĩ là tao dám ra tay à, ra nước ngoài lượn vong, về nước lại càng đê tiện, cho bài tao nuốt nổi cục tức này!”

      ta tao thế nào?” Ngô Diệu hiểu, trước nay Trâu Thiếu Đông nhiều, đặc biệt việc liên quan lên tiếng.

      cái gì mà thế giới này có ba loại người, người tốt, kẻ xấu và Ngô Diệu... Người thông minh, kẻ ngu dốt và Ngô Diệu!” Phi Phi lại càng thấy tức giận, “Mẹ nó”.

      Lạc tài Tần ở bên cạnh ngẩn ra lát, thoáng chút suy tư rồi mỉm cười bất đắc dĩ, tiếp tục vẽ tranh.

      Ngô Diệu nghe chẳng hiểu được gì, người tốt, kẻ xấu, Ngô Diệu cái gì chứ... Trâu Thiếu Đông lại chập dây thần kinh nào biết.

      Dù phản ứng của Ngô Diệu có hơi chậm nhưng cũng ngốc, mấy hôm trước Trâu Thiếu Đông tới dụ dỗ Lạc Tài Tần hợp tác, sau Lậc Tài Tần đột nhiên từ chối. Lần này hình như lại có ý phá rối công việc của Phi Phi, vô duyên vô cớ làm việc vô bổ như thế, ắt hẳn phải có tính toán.... Có lẽ ít nhiều cũng liên quan tới .

      “Thế mày tính sao?” Ngô Diệu hỏi Phi Phi.

      “Còn làm gì được nữa, tìm việc mới thôi.” Phi Phi thoải mái đáp, “Bản tiểu thư có năng lực như thế, có cả đống người tranh giành. Cứ nghỉ ngơi mấy ngày thôi nhưng Diệu Diệu này...”

      “hả?”

      “Tao bị công ty đuổi rồi, ở lại nhà trọ của công ty được nữa”. Phi Phi thúc cùi tay vào Ngô Diệu, “Tao qua chỗ mày ở mấy hôm nhé!”

      “Được, bọn mình dọn nhà thôi!” Ngô Diệu dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị đóng cửa hàng.

      “Các em chuyển nhà hả?” Lạc Tài Tần đánh tiếng hỏi.

      “Vâng”. Hai người cùng cười hì hì, gật đầu với , “Nếu có phu khuân vác khỏe mạnh càng tốt.”

      Lạc Tài Tần bật cười, “Chờ chút nhé, tìm thêm người”. xong bèn đóng cửa, rút di động ra.

      Nhà trọ của Phi Phi là của công ty cấp cho được trang bị đầy đủ, chỉ việc xách đồ vào ở. Tất cả những đồ điện gia dụng cỡ lớn đều có, chỉ có chiếc vi tính, mấy thùng lớn đựng quần áo và thùng sách.

      “Em chuyên nghiệp quá”. Lạc Tài Tần lật xem bộ sách về thiết kế và quảng cáo giá sách nhà Trương Phi Phi, tất cả đều là những quyển sách nguyên gốc bằng tiếng nước ngoài siêu dày.

      “Phi Phi là tài nữ!” Ngô Diệu nhanh nhảu , “Từ tới lớn nó thi chưa bao giờ đứng thứ hai! Đầu óc cũng siêu tốt!”

      Lạc Tài tần quan sát Trương Phi Phi lượt, bé này nhìn đúng là kiểu người dễ chọc vào, bản chất hoàn toàn khác biệt với mẫy người thành an phận như Ngô Diệu, Trương Phi Phi vừa nhìn biết là người mạnh mẽ khác thường, chẳng trách lại tạt cho Trâu Thiếu Đông cả bình café.

      Nghĩ tới đây, Lạc Tài Tần lại phì cười, vừa nghĩ tới cảnh tượng đó nhịn nổi.

      thu dọn chuông cửa vang lên.

      Ngô Diệu gần cửa nhất bèn với tay mở cửa.

      Đứng ngoài cửa là chàng tóc vàng, ăn mặc đặc chất Punk, trông vô cùng đáng tin cậy.

      Ngô Diệu chớp chớp mắt, thuận tay định đóng cửa lại.

      “Này này!” Tóc vàng vội vàng chặn cửa, “Lạc Tài tần đâu? ấy gọi tôi đến dọn nhà mà!”

      “Á!” Ngô Diệu nhanh chóng mở cửa ra, việc dọn nhà tin tin vào ta được.

      “Dọn nhà cho em hả?” Tóc vàng hỏi Ngô Diệu.

      Ngô Diệu chỉ vào Phi Phi ở phía sau.

      “HI~” Trước giờ với ai Phi Phi cũng nhiệt tình, vẫy tay chào hỏi.

      “Cậu ta là Liêm Khải!” Lạc Tài Tần giới thiệu qua ba người với nhau.


      Liêm Khải, nam.

      Là bạn học với Lạc Tài Tần, cũng làm nghệ thuật. Thú vị ở chỗ, mặt mũi áo quần Liêm Khải đacự biệt trừu tượng, nhưng lại là người vẽ tranh sơn dầu cổ điển, tả thực phong cảnh.

      Sau này có cơ hội được thấy tác phẩm của cậu ta, hai kẻ ngoài lề là Ngô Diệu và Trương Phi Phi đều khen ngớt lời, vẽ chẳng khác gì ảnh chụp, khiến Liêm Khải cười phá lên, chỉ câu, “Hai người chưa nhìn thấy tranh tả thực phong cảnh của Lạc Tài Tần rồi, ảnh chụp có đến đâu cũng bì được hình ảnh chiếu trong gương”

      Trương Phi Phi vốn ít đồ, Liêm Khải lái xe đa dụng tới, vừa đủ chuyến, đưa cả người lẫn đồ tới dưới nhà Ngô Diệu.

      Nhà Ngô Diệu là nhà tầng, bình thường bố mẹ đều ở tầng dưới, tầng hai Ngô Diệu ở có cửa riêng, thường ra vào từ tầng , nên chẳng khác gì ở riêng. Theo lời bố mẹ Ngô Diệu làm thế để tiện cho con rượu mang bạn trai về nhà.

      Trương Phi Phi và Ngô Diệu là bạn thân bano nhiêu năm, người nhà họ Ngô cũng coi Phi Phi là người ngoài, thấy dọn tới, bà Ngô qua qua lại lại bận rộn hẳn lên, bưng trà rót nước..Nhưng đều là chăm sóc cho Lạc Tài Tần và Liêm Khải, còn ngớt khen hai .

      Ngô Diệu kéo mẹ sang bên, “Mẹ, mẹ làm cái gì thế, lòng dạ xốn sang à?”

      “Này, láo thế biết”. Bà Ngô gõ vào đầu , “Mày nhìn thử xem, hao thằng nhóc kia đều tồi, hợp với hai đứa chúng bây lắm!”

      Ngô Diệu bĩu môi, lại nữa rồi.


      Chuông cửa reo vang, bà Ngô mở cửa thù thấy Trâu Thiếu Đông tay xách nách mang.

      ạ”.

      “ÔI chao! Thiếu Đông à, cháu về nước rồi hả?” Bà Ngô vội vàng để vào nhà, lại hỏi, “Bốm mẹ có khỏe , sao cùng tới?”

      Trâu Thiếu Đông lần lượt trả lời, dẫu sao cũng là họ hàng, nên sớm thân thiết.

      tần ồn ào, Trâu Thiếu Đông mỉm cười hỏi bà Ngô, “ sửa nhà hả ?”

      dọn nhà, bạn Diệu Diệu dọn tới ở cùng với nó”.

      “À....Cháu lê thăm Diệu Diệu ”. Trâu Thiếu Đông lên tầng.

      Đương nhiên bà Ngô ngăn cản, vui vẻ gọt hoa quả,

      xuất của Trâu Thiếu Đông chắc chắn là chuẩn với câu oan gia ngõ hẹp. Ngô Diệu cầm găng tay hùng hùng hổ hổ tới lôi ta xuống nhà.

      muốn làm gì?” Ngô Diệu kéo Trâu Thiếu Đông ra ban công, đóng cửa lại, lạnh lùng hỏi.

      Trâu Thiếu Đông cười cười, “Làm gì là làm gì? tới tahwm mọ người mà, chú có nhà hả?”

      “Sao lại phá công việc của Phi Phi!”

      Trâu Thiếu Đông chọc chọc ngón tay vào bông hoa hướng dương trong chậu, “Là tự Phi Phi làm đó chứ. Trông ông sếp có vẻ rất đành lòng để ấy đâu...Cũng đúng thôi, giờ nhân tài khó kiếm. Hay để ấy làm PR cho bên nhé?”

      “Nó thèm!” Ngô Dieuj bất mãn, “Sau này bớt chọc phá nó ”.

      “Ha ha, vấn thấy kì lạ”. Trâu Thiếu Đông ngoảnh lại cúi đầu nhìn Ngô Dieuj, “Phần lớn bạn bè của em đều tệ... Là số em may mắn, hay em được người ta thích nhỉ?

      Ngô Diệu khinh thường lườm ta, “Mắt em tốt, nhìn người tinh tường!”.

      “Nhưng mắt chọn bạn trai của em lại thường”.

      “Rốt cuộc tới làm gì hả?” Ngô Diệu thẹn quá hóa giận.

      sợ em giận, chuyện Phi Phi là chuyện ngoài ý muốn”. Trâu Thiếu Đông đua chiếc hộp xinh xắn cho Ngô Diệu: “Xin lỗi ấy thay nhé!”

      tự với nó à?” NGô Diệu mở hộp ra, là lọ nước hoa cao cấp, Phi Phi hẳn thích.

      “Thế sao được, ấy phải là em, có giày vò hành hạ thế nào em cũng chỉ như con thú giãy giụa mấy cái là cùng, còn ấy cứ như thú dữ, lát nữa ấy có đẩy từ tầng xuôngs, cũng chẳng có cửa kêu oan”. Trâu Thiếu Đông tủm tỉm .

      Ngô Diệu tức khí quay người .

      “Này, đợi .” Trâu Thiếu Đông ngăn lại, rồi ngồi xuống chiếc ghế dài đặt ở cửa ban công hỏi, “Lạc Tài Tần có quan hệ gì với em?”

      đổi nghề làm cảnh sát hả?”

      “Tiện hỏi chút thôi. thấy ta thích em”.

      “Em vừa quen ấy”. Ngo Diệu nhíu mày, hồi đại học cũng thử hẹn hò vào lần, nhưng bạn trai chẳng trụ được bao lâu bị tên biến thái Trâu Thiếu Đông hù chạy mất...”

      đừng có giở mấy trò thủ đoạn để tiện ra.” Ngô Diệu cảnh cáo.

      Trâu Thiếu Đông cười, “Từ trước tới giờ, chưa hề dùng thủ đoạn để tiện, chỉ sợ em thành bị người ta bắt nạt nên mới thửu mấy cậu trai bé của em chút, ngờ bọn họ đều chịu nổi... Nhưng Lạc tài Tần troogn cũng ok, giống mấy người trước”.

      Ngô Diệu nghiêm túc nhìn , “ đừng quan tâm đến chuyện của em được ! Chúng ta quan hệ gì nữa từ lâu ròi!”

      Trâu Thiếu Đông nhìn Ngo Diệu lượt, “Chúng ta có quan hệ với nhau từ khi nào thế? Miêu tả cụ thể thời gian địa điểm chút . Nếu có sao nhớ được nhỉ”.

      Ngô Diệu rất muốn cầm cây xương rồng ở cạnh mình đập lên đầu ta. hít sâu hơi, tự nhủ rằng đừng chấp nhặt với lưu manh làm gì, rồi quay người về phòng.

      Vừa lúc bà Ngô bưng đĩa hoa quả lên, “Diệu Diệu, bảo mọi người nghỉ tay ăn hoa quả .”

      “Vâng”. Ngô Diệu bưng hoa quả lên tầng, Trâu Thiếu Đông ngay phá sau, định đưa tay lấy quả nho nhưng cho.

      “Này”. Bà Ngô nổi nóng, “Con làm gì thế?”

      NGô Diệu lên phòng, Trâu Thiếu Đông định bám theo, bèn giơ chân lên ra vẻ sắp đạp .

      Trâu Thiếu Đông đành dừng lạu ở tầng dưới lên,

      “Giận lẫy hả?’ Bà Ngô hỏi.

      ạ”. Thiếu Đông nhún vai cười, “Bao nhiêu năm rồi mà trông Diệu Diệu vẫn thế”.

      “Ừ, nó được chiều nhiều quá, thế nên lớn nổi, cháu đừng chấp nó nhé”.

      “Chấp gì đâu ”. Trâu Thiếu Đông nhìn đồng hồ, “Cháu trước đây ạ, cháu còn mấy việc phài làm nữa”. xong bèn đưa danh thiếp cho bà Ngô, “Có chuyện gì cứ gọi số này ạ.”

      “Được được”. Bà NGô tiễn ra ngoài. Vừa đóng cửa lại thấy Ngô Diệu chạy xuống, “Tên quỷ đáng ghét kia chưa mẹ?”

      “Này”. Bà Ngô lườm cái, “Sao lại thế hả con nhìn thử xem, người ta tự mở công ty riêng, tuổi trẻ đầy triển vọng”.

      “Con cũng có công ty riêng mà!” Ngô DIệu nghiêm mặt .

      Bà Ngô bật cười, “Cửa hàng bé tí có!” xong liền dúi ít tiền vào tay .

      “Mẹ làm gì thế?” Ngô Diệu cầm.

      “Lát nữa con mời các bạn ăn cơm ! Nhớ ăn ngon đấy”. Bà Ngô cười rất mập mờ, bẹo má , “Thông minh lên con ! Mau tìm chàng rể về cho mẹ”. Rồi ngâm nga bài hát mất.

      Ngô Diệu nhăn mũi lại – Tài Tần, gọi thân thiết thế làm gì!

      Quay người lên tầng , Ngô Diệu nhìn thấy cảnh khá kì lạ:

      Lạc Tài Tần đứng sắp xếp giá sách, Liêm Khải chuyện cười đùa vui vẻ với Trương Phi Phi ở sân phơi bên ngoài.

      em của định làm gì thế?” Ngô Diệu tới hỏi Lạc Tài Tần.

      Lạc Tài Tần ngoảnh đầu lại liếc nhìn, kiểm định lúc, rồi đơn giản trả lời, “tán ”.

      “hanh thế cơ à?” Ngô Diệu ôm cuốn sach nhìn ra ngoài, “Hai người bọn họ mới gặp nhau chưa được hai tiếng mà”.

      “Từ trước tới giờ Liem Khải chỉ tán hai tiếng là xong, tuần sau chia tay”. Lạc Tài Tần xếp sách lên giá dựa theo màu sách và khổ sach, rất chỉnh tề, bên trái là đống sách giải trí màu mè lòe loẹt cuả Ngô Diệu, bên phải là sách tham khảo của Trương Phi Phi.

      Lát sau, Lạc Tài Tần thêm câu, “Hình như lần này khác mấy lần trước”.

      “Khác cái gì?”

      “À, trước Liêm Khải toàn tán ngốc”. Vừa vừa chỉ tay vào bên sách của Ngô Diệu, rồi lạu chỉ vào sách của Trương Phi Phi, “Lần này là thông minh...” Còn chưa hết câu, lảo đảo vì bị Ngô Diệu xô cái mạnh.

      “Ha ha ha..” Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng cười thoải mái của Phi Phi, Liêm Khải chọc rất vui vẻ.

      sofa, Champagne lười biếng vùi mình vào nệm xốp mềm, ngáp cái.
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 4-1:

      Vì ít đồ nên loáng cái dọn xong, mọi người cùng ăn bữa xả láng, nhưng bữa cơm biến thành tiết mục khoa giáo phóng điện giữa Liêm Khải và Trương Phi Phi để Ngô Diệu và Lạc Tài Tần được học hỏi ngay trường, có phần sống động và đặc sắc.

      Sau bữa cơm, Ngô Diệu thấy tâm trạng Trương Phi Phi rất tốt, bèn chuẩn bị làm thêm tăng nữa, cùng dạo phố với , còn Liêm Khải và Lạc Tài Tần trở về với công việc.

      “Diệu Diệu, lúc nãy Trâu Thiếu Đông tới làm gì thế?” TRương Phi Phi hỏi.

      Ngô Diệu lấy lọ nước hoa từ trong túi ra đưa cho , “ ta xin lỗi mày, đó là chuyện ngoài ý muốn!”

      “Ừ”. Phi Phi đưa tay nhận lấy, liếc nhìn nhãn hiệu, “Thôi vậy, dù sao tao vốn muốn làm việc rồi, mượn cớ chạy lấy người thôi”.

      à? Thế mày tìm được công ty nào chưa?”

      “Vẫn chưa”. Phi Phi mở lọ nước hoa ra xịt chút lên tay, đưa lên ngửi thử, rất hài lòng, “Tao muốn nghỉ ngơi thời gian , sau này tìm công ty khác hợp ý hơn, tao cứ thấy làm công cho người ta thế này cũng được”.

      Những điều Ngô Diệu lo lắng phải là công việc của Phi Phi, dẫu sao từ bé ấy rất có năng lực. tới đâu cũng có thể sống tốt.

      “Thế tên Trâu Thiếu Đông kia vẫn quấn lấy mày như hồn siêu thoát hả?”. Phi Phi lẩm nhẩm câu, “Nhưng công ty của tên ấy nghiêm chỉnh tới nỗi tồi, ý tưởng thiết kế cũng được, dù ta đáng ghét, nhưng thực là người rất tài giỏi.”

      Ngô Diệu nghe tới đây ngẩn người ra, trợn trừng mắt nhìn Phi Phi, “Mày công ty thiết kế rất được...Công ty của trang trí xong rồi hả?”

      “Ừ...Tao tới tham quan rồi!” Phi Phi thả lọ nước hoa vào trong túi xách.

      Ngô Diệu thầm nghi ngờ, Trâu Thiếu Đông có bệnh rồi, nếu công ty thiết kế xong sao còn phải tìm Lạc Tài Tần để hợp tác? Lạc Tài Tần từ chối lời mời của ta, có phải cũng vì biết lừa gạt ?

      “Diệu Diệu, nghĩ gì thế?” Phi Phi kéo tay vào trong cửa hàng chọn quần áo, lúc ấy di động của Phi Phi đổ chuông rất nhiều lần, nhưng đều tắt nghe.

      Ngô Diệu cũng hỏi là ai, chỉ lo lắng ngắt điện thoại của người ta thế có được ?

      “Là sếp cũ đấy!” Trương Phi Phi bực bội , “ có tao, ông ta làm to thế được chắc? Trước mặt Trâu Thiếu Đông còn thích sĩ diện thể bảo tao phải nhận lỗi với thằng khốn kia, bà đây nghỉ việc, xem ông ta làm tiếp kiểu gì nào?”

      Ngô Diệu cầm ly trà sữa đứng ở bên, nhìn Phi Phi vừa thử quần áo, vừa tỏa ra làn khí thù hận, nghĩ tới chuyện năm ấy. Hồi đó Trâu Thiếu Đông , Phi Phi cầm dập ghim đuổi theo tới ba con phố, còn ngồi canh trước cổng nhà tới nửa đêm. Dù biết tại sao Phi Phi phải lấy dập ghim làm vũ khí, nhưng từ đó về sau, trong trường có rất nhiều bạn trai nhìn thấy ấy đều đường vòng.

      Mua sắm xong, tâm trạng của hai người đều rất tốt. Hai người về nhà sớm, mua đống đồ ăn vặt, làm tổ sofa chuyện xem phim.

      Đến tối Phi Phi nấu nguyên nồi cháo điện thoại, năng ngọt ngào tình cảm.

      Ngô Diệu tò mò nhìn bạn.

      “Liêm Khải”. Trương Phi Phi sán lại cười hì hì, hỏi, “Mày thấy người đó thế nào?”

      ta ăn mặc như thế quái à?” Ngô Diệu nghĩ Phi Phi thích kiểu người ưu tú hơn,

      “Có thể dạy dỗ được!” Phi Phi đầy tự tun.

      “Nhưng Lạc Tài Tần ta thay bạn như thay áo ấy!”
      ấy cũng tự với tao là chưa quen bạn nào qua tuần cả”.

      “Thế mà mày còn hẹn hò với ta à?”

      “Tao có là hẹn hò đâu?” . TRương Phi Phi mở lon bia ra uống ngum, “Hơn nữa tao cũng thaybạn trai thường xuyên! Mày sao? LÚc nào mới tìm lại hả? Dù sao mày cũng phòng , tính chuyện đương !”

      Ngô Diệu chọc ngón tay vào tai Champagne, tự lẩm nhẩm, “Tao cứ ở nhà rịt thế này cũng rất tuyệt”.

      “Mày còn chưa thoát ra khỏi bóng ma tâm lý do Trâu Thiếu Đông gây ra hả?” Trương Phi Phi cũng mở lon bia đưa cho Ngô Diệu, “Lạc Tài Tần tồi”.

      “Thôi, đừng nghĩ mấy chuyện này nữa!” Ngô Diệu uống bia, lảng tránh chuyện đương.

      Hai người ồn ào tới tối muộn mới tắm rửa xong xuôi chuẩn bị ngủ. Vừa đặt lưng xuống, Ngô Diệu đột nhiên nhận được tin nhắn chỉ có câu từ số điện thoại lạ gửi đến, “Mua giúp bao thuốc với”.

      Ngô Diệu nghĩ bụng chắc gửi nhầm rồi, bèn ném di động sang bên cạnh.

      Chuông tin nhắn lại vang lên tiếng, nội đúng là: “Còn chưa ăn cơm tối, đói”.

      Ngô Diệu nhìn đồng hồ, giờ hơn mười giờ rồi, ai mà thảm thương như thế chứ.

      ra ngoài được, muốn ăn cơm! Muốn hút thuốc!” Tin nhắn lại gửi tiếp đến.

      Trương Phi Phi trở mình, nhích lại gần, “Diệu Diệu, làm gì thế?”

      “Có người lạ nhắn tin cho tao”. Ngô Diệu đưa di động cho Trương Phi Phi xem.

      Trương Phi Phi đọc xong rồi đột nhiên hạ thấp giọng xuống, u ám hỏi, “Diệu Diệu, mày từng xem bộ phim kinh dị Di động của Thái Lan chưa?”

      Ngô Diệu run lên, lắc đầu.

      “Thế gần đây mày có gặp phải tai nạn giao thông, vụ án giết người hay nhảy lầu ?”

      có đâu”. Ngô Diệu định giật lại do động.

      “Thế thử gọi xem là ai”. Phi Phi bấm gọi, chỉ lát sau bên kia nhận máy. Phi Phi bịt mũi hỏi bằng giọng eo éo, “Alo, tôi là Diệu Diệu đây, ai thầm tôi thế?”

      Ngô Diệu bị chọc tới tức chết, muốn giật lại di động, nhưng sắc mặt Phi Phi thoáng thay đổi, ra dấu với Ngô Diệu, “Suỵt!”.

      Ngô Diệu giật nảy mình, ngồi giường nhìn Phi Phi, biết xảy ra chuyện gì.

      Nghe hồi lâu, Trương Phi Phi đột nhiên , “Tôi thử xem xét:, rồi ngắt máy, xoay người đắp chăn.

      “Này?” Ngô Diệu hoang mang, “Phi Phi, chuyện gì thế?”

      Phi Phi kéo nằm xuống, “ sao, ngủ ngủ ”.

      Ngô Diệu rất muốn hỏi , nhưng Phi Phi dường như muốn . lại nhìn màn hình di động, có thêm tin nhắn hay cuộc gọi nào nữa, số điện thoại đó có rất nhiều số 3, khi Trâu Thiếu Đông viết tên thường hay viết tắt thành 33, khi xoay ngang là MM- Diệu Diệu.

      Ngô Diệu vội lắc đầu, ngăn bản thân nghĩ ngợi lung tung rồi tắt đèn ngủ.

      Ngủ được lát lại nghe thấy Phi Phi nằm bên cạnh liên tục trở người, khe khẽ thở dài như có chuyện gì phiền não lắm.

      Ngô Diệu khẽ cười, yên lặng ngủ.

      Sáng hôm sau, trong lúc còn mơ màng, Ngo Diệu nghe thấy có người lảm nhảm bên tai, “Diệu Diệu, xin lỗi....Diệu Diệu...”

      “Hả?” Ngô Diệu mở mắt, thấy Phi Phi ngồi bên giường ôm Champagne, lẩm nhẩm rì rầm biết gì.

      “Phi Phi, mày làm gì thế?”

      “Diệu Diệu, tao phạm sai lầm rồi”. Phi Phi hạ giọng, “Mày đừng giận được , tao thiếu nghĩa khí quá”.

      Ngô Diệu sững ra rồi bật cười, chống tay dưới cằm hỏi, “À.....có phải mày sắp làm việc cho Trâu Thiếu Đông ?”

      “Sao mày biết?!”

      “Số điện thoại tối qua đúng là của ta hả? Cũng phải, ngoài ta ra còn ai nhạt nhẽo thế chứ?”

      “Mày có giận tao ?”

      Ngô Diệu thành gật đầu, “Đương nhiên là giận!”

      Thấy Trương Phi Phi bắt đầu bất an hơn, Ngô Diệu bèn lảng sang chuyện khác: “Thế nên đêm qua tao cho mày biết, để mày cả đêm mất ngủ, xem như báo thù!”

      Trương Phi Phi ngẩn người, lập tức hiểu ra, “A! Hóa ra mày phát ra rồi hả?”

      NGô Diệu ngồi dậy, “Ai bảo mày cho tao biết!”

      phải sợ mày giận à, tao còn nghĩ xem phải thế nào đấy”

      “Tao hiểu mà. Quy mô của công ty cũ đối với mày là quá , mày tài giỏi như thế nên tìm công ty lớn. Những công ty lớn nhiều người lắm cạnh tranh, mày có ai nâng đỡ, có giỏi chăng nữa cũng chỉ làm thuê cho người ta thôi”. Ngô Diệu vươn tay nắn nắn tai Champagne, “Trâu Thiếu Đông về năng lực đúng là cần phải bàn, ta nhất định cho mày cơ hội tuyệt nhất, mày phải gắng mà nắm lấy đấy”.

      “Mày giận à?” Trương Phi Phi càng nghe càng cảm thấy áy náy, “Tao như kẻ phản bội ấy, ta tệ bạc với mày thế mà!”

      ta cũng tệ bạc quá với tao, có lẽ chỉ hơi háo thắng chút thôi”. Ngô Diệu buộc tóc lại gọn gàng, “Cũng xem như ta muốn gì được nấy, chuyện con gọi tới, đuổi cũng là thường, Từ sau khi chia tay, tao cũng để tâm gì tới ta nữa, có lẽ ta cam lòng”.

      Phi Phi gật đầu, thấy Ngô Diệu giận nên cũng bình tâm lại.
      Chương 4-2

      Ngô Diệu dắt Champagne tới cửa hàng như thường lệ, Trương Phi Phi trang điểm xong xuôi tới công ty bàn thủ tục hợp tác cùng Trâu Thiếu Đông.

      “Chào buổi sáng”.

      Vừa tới cửa hàng, Ngô Diệu thấy Lạc Tài Tần ngồi xổm ở ngoài, đứng bên cạnh còn có hai viên cảnh sát.

      “Xảy ra chuyện gì thế?”. Ngô Diệu chạy tới hỏi.

      Lạc Tài Tần chỉ vào cửa phòng tranh mở toang, Ngô Diệu thò đầu vào nhìn, chỉ thấy cửa cuốn trông như bị bẩy ra bên trong giá vẽ bị đổ xô ngổn ngang sàn, vài bức tranh treo tường biến mất.

      “Bị đột nhập ăn trộm”. Viên cảnh sát vừa ghi biên bản, vừa hỏi Ngô Diệu, “ là chủ cửa hàng bên cạnh phải ? Mở cửa xem có bị mất gì ?”

      “Vâng”. Ngô Diệu vội vàng mở cửa, may mà cửa hàng bị trộm thứ gì.

      “Tổng cộng bị trộm mất bốn bức tranh sơn dầu...Mẹ dân nghệ thuật các cậu kiếm bộn đấy, tổng giá trị chẳng khác gì cướp hiệu vàng.” Viên cảnh sát vừa ghi lại những thứ bị mất, vừa đùa với Lạc Tài Tần, “Trom tranh chẳng thà trộm quách cậu nhỉ, tóm về rồi muốn vẽ bao nhiêu là có bấy nhiêu”

      đừng đáng sợ thế như thế được ?” Ngô Diệu hỏi thăm, “Có thể phá được vụ này ạ?”

      “Tác phẩm nghệ thuật chắc chắn phải được sang tay, nếu trộm về cũng chỉ có thể tự thưởng thức”. Viên cảnh sát cất cuốn sổ, “Yên tâm, số tiền cấu thành vụ án đặc biệt lớn rồi, đủ để tên trộm kai ăn đủ”. xong, bèn cùng đồng nghiệp rời .

      Thím mì xào hỏi Lạc Tài Tần, “Tiểu Tần này, bị trộm nhiều lắm hả?”

      Lạc Tài tần cười cười, “ sao ạ!”

      “Bưc tranh đoạt giải kai của cũng bị trộm à?” Ngô Diệu cũng thấy tiếc thay cho , trong bao nhiêu con sâu róm, con trong bức ấy là béo nhất, dễ thương nhất.

      “Bức bị trôm là chép lại thôi, tranh ở trong bảo tàng”. Lạc Tài Tần trả lơi tỉnh queo.

      “Nhưng hôm trước Trâu Thiếu Đông là tranh mà...”

      “Thế à?” Lạc Tài Tần xoa cổ Champagne, “Chắc tôi để ý”

      Ngô Diệu ngồi xuống cạnh , “Tên trộm kia có thể là người quen ? Người bình thường trôm phòng tranh đâu”.

      Lạc Tài Tần nhìn cười cười, “Trôm bây giờ thông minh lắm, có lẽ là trôm chuyên nghiệp. Nhưng sao, vẽ lại thôi.

      Đến tối đóng cửa hàng, Ngô Diệu ngó thử vào phòng tranh, thấy Lạc Tài Tần vãn còn ở đây.

      chưa về à?” Ngô Diệu hỏi.

      “Ừ, hôm nay chắc phải thâu đêm rồi”. Lạc Tài Tần tay cầm bút vẽ, tay kia cầm bảng màu, đứng trước giá vẽ trông rất có khí chất.

      Ngô Diệu thầm tặc lưỡi mấy tiếng, đúng là chuyên nghiệp mà.

      “Tối nay ở đây mình hả?” Ngô Diệu vào, “Gọi Liêm Khải tới !”

      LẠc Tài Tần bật cười, “ cần cậu ta bảo vệ hả?”

      sợ sao?” Ngô Diệu hạ thấp giọng, “: phải cảnh sat kia , trôm tranh chẳng thà trộm ”.

      Lạc Tài Tần phì cười, “Em nghĩ nhiều quá đó, chỉ là trôm bình thường thôi, sao có thể ghé qua tới lần thứ hai chứ.” xong bèn khoát tay với Ngô Diệu, “Về nhà ”.

      Dù Ngô Diêu lo lắng nhưng cũng bó tay, đành dặn dò cẩn thận chút rồi đưa Champagne về.

      Về tới nhà, Diệu Diệu vẫn thấy tâm trạng nặng nề, còn Phi Phi đặc biệt vui vẻ.

      “Tên Trâu Thiếu Đông kia nếu chỉ xét khía cạnh công việc đúng là có gì để ”. Phi Phi vừa khen, vừa ngồi cầm bản phác thảo phân cảnh.

      phải trước nay mày tòa viết chữ thôi sao?” Ngô Diệu xích lại gần hỏi.

      “À, đó là kịch bản, nhưng lần này tao muốn làm đạo diễn hình ảnh quảng cáo mới, thế nên vẽ thành phân cảnh trực quan hơn”. Phi Phi lấy tẩy xóa xóa, “Này, chuyện vẽ tranh đúng là phải có thiên phú đấy, bản này vẽ ràng có điều đủ đẹp”.

      thấy Ngo Diệu ngồi bên có phản ứng gì, Phi Phi nhìn , “Mày sao thế Diệu Diệu?”

      Ngô Diệu kể lại chuyện hôm nay phòng tranh của Lạc Tài Tần bị ăn trộm.

      à?” Phi Phi nhổm dậy, “ bọn mình tìm ấy!”

      “Hả? Hơn mười giờ rồi mày”

      “Đúng rồi! Lỡ như có chuyện sao? Mang Champagne theo”.

      “Champagne vẫn là cún con thôi...” NGô Diệu còn chưa kịp thêm, Trương Phi Phi kéo xuống nhà.

      “Mày còn mang theo bản vẽ làm gì?” Ngô Diệu thắc mắc.

      “Nếu ấy rảnh, nhờ ấy vẽ lại cho tao lượt”. Phi Phi cười hì hì , “Tiện thôi mà, chủ yếu là quan tâm tới an toàn của ấy!”

      Ngô Diệu thấy bó tay, đây mới là mục đích chính có.

      Ông Ngô vẫn chư ngủ, nghe chàng họa sĩ ở phòng tranh bên cạnh bị trộm, bèn đích thân lái xe đưa hai tới phòng tranh. Vừa tới đầu ngõ thấy xe cảnh sát đậu ở đây.

      “Ai da, phải xảy ra chuyện chứ?” Ông Ngô vội vàng dừng xe, Phi Phi và Diệu Diệu xuống xe, tới cửa phòng tranh, thấy hai viên cảnh sát và Lạc Tài Tần đều ở đó, còn có cả thím mì xào cùng cậu nhó choai choai chừng mười bay mười tám tuổi, tóc nhuôm vàng.

      Mấy bức tranh sơn dầu dựng bên tường.

      “Cái thằng có tiền đồ này, mau nhận lỗi với người ta ”. Thím mì xào ngừng xô đẩy thằng nhóc kia, thằng bé cúi đầu gì.

      Ngô Diệu và Phi Phi đưa mắt nhìn nhau, thoáng chốc hiểu ra, có lẽ cậu nhóc này là con trai của thím mì xào.

      TRước đây khi chuyện với Ngô Diệu và Lạc Tài Tần thím mì xào từng con trai có chí tiến thủ, khiến thím lo lắng, dù cùng học nghệ thuật nhưng bì được với Lạc Tài Tần.

      “Diệu Diệu, thằng ranh kia nhất định là nghe mẹ tranh của Lạc Tài tần đáng giá nên mới trộm... Chắc là bị mẹ nó bắt được!”

      Ngô Diệu gật đầu.

      “Đồng chí cảnh sát, tôi đưa con trai tôi ra tự thú, các đừng bắt nó, nó còn chưa hiểu chuyện. A Lực, mau nhận lỗi ”.

      Viên cảnh sát nhíu mày hỏi, “Mấy tuổi rồi? Có chứng minh thư chưa?”

      “Có ạ”. Thím mì xào lấy chứng mình thư đưa ra cho cảnh sát.

      mười tám rồi à?” Cảnh sát thở dài, “Số tiền cấu thành vụ án lớn rồi, phải chuyện đùa đâu. Con bác dã đủ tuổi rồi”.

      “Oa....” Phi Phi khẽ với Ngô Diệu, “Vụ án lớn đó, từ mười năm tới chung thân luôn!”

      Lần nhày cả ngườ lớn lẫn trẻ con đều sợ hãi, thím mì xào mắng con trai xối xả, A Lực cũng sợ tới đần người ra.

      Phi Phi lè lưỡi, nháy mắt với Ngô Diệu – Bi kịch rồi!

      “Thôi bỏ ”. Lạc Tài Tần với cảnh sát, “Dù sao cậu ta cũng trả lại tranh rồi”.

      được”. Cảnh sát , “Cậu coi chúng tôi tồn tại à?”

      Mọi người đều nhìn cảnh sát.

      Lạc Tài tần suy nghĩ lát, hỏi, “Thế nếu tổng giá trị của mấy bức tranh này chỉ trăm tệ sao?”

      “Hả?” Mọi người quay lại tròn mắ nhìn ta.

      Lạc Tài Tần quay người vào phòng, cầm mấy bức tranh ra ngoài đặt sang bên, “Có rất nhiều tranh giống nhau, đều là tranh sao chép cả, đáng tiền”.

      Cảnh sát ngồi xuống xem xét cẩn thận, đúng là đều giống nhau, rồi nhìn Lạc Tài Tần cách nghi ngờ, “Lúc nãy rôi có thấy mấy bức tranh này đây? Cậu mới vẽ đấy à?”.

      tranh gốc ở bảo tàng mỹ thuật rồi mà”. Lạc Tài Tần hỏi Ngô Diệu, |”Nhỉ?”

      “Vâng...| Ngô Diệu hiểu ra, gật đầu, “Đúng vậy!”

      Lạc Tài Tần nhếch khóe miệng.

      “Thế à?” Cảnh sát vẫn còn hơi ngờ vực,liếc nhìn Lạc Tài Tần, “Khi nãy cậu có đâu?”

      “Nhầm thôi”. Lạc Tài Tần nhún vai.

      Hai vị cảnh sát đưa mắt nhìn nhau, hình như vẫn còn đắn đo.

      Lạc Tài Tần bước tới hỏi cậu nhóc kia, “Có bật lửa ?”

      Cậu nhóc hơi đần người, vô thức lục túi lấy ra bật lửa. Lạc Tài Tần ngồi xuống trước mấy bức tranh kia, châm lửa đốt...

      Tranh sơn dầu rất dễ bắt lửa, chỉ nháy mắt thôi là xong, mọi người đều tròn mắt nhìn, há miệng thốt nên lời.

      Lạc Tài Tần ngoảnh đầu lại hỏi viên cảnh sát, “ đáng tiền mà đúng ? Cho cậu nhóc này cơ hội ”.

      Viên cảnh sát nhìn hồi lâu, cười , “Được, cậu thú vị lắm”. xong bèn đưa tay cốc cậu nhóc cái, lần sau còn dám ?”

      Cậu nhóc vội vàng lắc đầu, đưa mắt nhìn mấy bức tranh bốc cháy ra sức lắc, mọi người cũng thở phào nhõm.

      Thím mì xào chạy tới cảm ơn Lạc Tài Tần.

      Pho Phi tóm lấy cậu nhóc làm công tác giáo dục tư tưởng cho con nhà người ta, “Này, em xem, em lớn ngần này rồi, ăn mặc như thế này ra giống gì hả? Em biết hiếu thuận với mẹ em hả? Ngày nào mẹ em cũng ở ngoai dọn hang để em nhuộm tóc ăn trộm chức. Lần này em gặp may đấy, chung thân, chung thân!”

      Ngô Diệu đứng bên cạnh ngẫm nghĩ..Hình như chiều nay Lạc Tài Tần đoán ra ai trộm tranh, nên mới cố ý ở lại vẽ mấy bức tranh giống nhau kia. Vậy rốt cuộc ta đốt tranh hay tranh giả?

      “Này!” Ông Ngô tới vỗ lên vai , Ngô Diệu ngoái đầu lại, thấy bố mình ngậm điếu thuốc, hạ giọng , “Con này, bố thích thằng nhóc này đấy, câu về làm con rể bố nhé!”.

      ....
      Nhi ĐặngPhan Hong Hanh thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 5:

      Ngô Diệu rút điếu thuốc trong miệng bố ra, “ bố được hút thuốc mà!”

      “Vui mà con”. Ông Ngô ra tới cửa phòng tranh, thấy Lạc Tài Tần tiễn hai mẹ con thím mì xào , chuẩn bị đóng cửa về nhà, bèn hỏi, “Tiểu Lạc này, có ăn khuya cháu?”

      Lạc Tài Tần cũng hơi đói, thấy vẫn còn sớm liền vui vẻ đồng ý, cùng lên xe với ông Ngô. Suốt đường , ông Ngô hỏi thăm hết lượt mười tám đời tổ tông nhà Lạc Tài Tần, ông tìm hiểu rất cẩn thận, ngay cả chuyện bố Lạc Tài Tần thích hút thuốc hiệu gì cũng hỏi,

      Ngô Diệu ngồi phái sau vắt tay lên trán, Trương Phi Phi đúng là con quỷ tinh ranh, vừa trông là biết ý ông Ngô, bèn ngồi bên cạnh giúp thêm mắm dặm muối khen ngợi Ngô Diệu, khen tới độ ông Ngô nở mày nở mặt.

      Ăn uống xong xuôi, Trương Phi Phi nhờ Lạc Tài tần vẽ lại phân cảnh, Lạc Tài Tần chỉ mấy nửa tiếng vẽ lại được mười mấy phân cảnh, động tác nhanh chóng, hiệu quả quá tuyệt vời, trông chẳng khác gì máy quét độ phân giải cao, Ngô Diệu và Phi Phi nhìn nhau mà lè lưỡi.

      Sau này Trương Phi Phi kể lại chuyện này với Liêm Khải, Liêm Khải cười hai kẻ ngoài nghề, “Em nghĩ ai cũng có thẻ vẽ tranh trừu tượng chắc? NHững người vẽ tranh trừu tượng nổi tiếng đều có thể trở thành họa sĩ vẽ tả đẳng cấp quốc tế đây”.

      Ông Ngô tóm chặt lấy Ngô Diệu, “Con , hay là chúng ta cứ quyết định thế nhé! Nghe gene nghệ thuật có thể di truyền!”

      Ngô Diệu tức tới độ giật lấy ly rượu của ông, “” cho bố uống rươu!”

      Sáng sớm hôm sau, Ngô Diệu đưa Champagne thẩm mỹ viện dành cho chó, cắt gội sấy trọn gói, làm kiểu đầu đánh bông, trông hệt chú sư tử con, khi dắt bộ nhận được vô số ánh mắt ngưỡng mộ từ người đường.

      Đến trước cửa hàng, Lạc Tài Tần miệng ngậm hotdog, tay khóa xe, vừa thấy Champagne liền nhào tới, hiếu kính phần hotdog bé tí còn lại cho nó.

      “Tối qua đốt tranh hay tranh giả thế?” Diệu Diệu thấy thím mì xào tất tả làm mì cho đán học sinh ghé qua, bèn hạ giọng hỏi Lạc Tài tần.


      “Cố vấm đề gì đâu, dù sao cũng là tranh vẽ cả”.

      “Con người đúng ồi, mong rằng A Lực rút ra bài học”. Ngô Diêu thở dài.

      “Sáng nay thấy nó giúp mẹ dọn hàng, nhuộm lại tóc, còn cắt đầu đinh gọn gàng, đeo bản bẽ học”. Lạc Tài Tần còn chưa hết câu, thấy chiếc xe đậu ở đầu ngõ.

      Ngô Diệu vắt tay lên trán.....Là bố mình.

      Ông Ngô xuống xe, đầu tiên chào hỏi Lạc Tài Tần, sau đó với Ngô Diệu, “Diệu Diệu, hôm nay con đừng về nhà ăn cơm nhé, cứ ăn ở ngoai với phi Phi , sau mười hai giờ đêm hẵng về được ?”

      “Có chuyện gì hả bố?” Ngô Diệu bực bội hỏi

      “Còn ai nữa ngoài chị họ con, lần này sắp ly hôn rồi”, Ông Ngô lắc đầu, “Bác con đưa nó tới nhà mình để mọi người khuyên nó, con tìm chỗ nào trốn , đừng để nó lại cào con”.

      “Vâng”. Ngô Diệu kinh hồn bạt vía gật đầu, “Vần, con về”.

      Ông Ngô rồi, Lạc Tài Tần thắc mắc, “Sao lại cào ?”

      Ngô Diệu ngẩng mặt lên trời lắc đầu, “Chị họ em mắc chứng u uất , thích con trẻ, mỗi khi phát bệnh, thấy trẻ là phải cào, em bị chị ấy cào lần rồi”.

      “Cào?”

      Ngô Diệu giơ cánh tay cho Lạc Tài Tần xem. Ngô Diệu rất trắng, da mỏng lại trắng nõn nà, mấy vết sẹo cánh tay nhắn trông rất nông, màu hồng nhàn nhạt, trông như vừa mới chóc vảy.

      “Bị cào tháng trước đấy, sắp khỏi rồi”. Ngô Diệu thả ống tay áo xuống rồi mở cửa hàng.

      Ngô Diệu gọi điện cho Phi Phi, vừa khéo hôm nay Phi Phi bận việc ít nhất mười hai giờ mới xong, dặn Ngô Diệu sau khi đóng cửa tới công ty tìm mình.

      Ngô Diệu hơi lưỡng lự, biết muốn tới công ty Trâu Thiếu Đông, Phi Phi bèn đảm bảo, “Yên tâm , hết giờ là Trâu Thiếu Đông chạy nhanh lắm, ta làm thêm giờ đâu”.

      “Ừ, thế được”. Ngô Diệu an lòng, tính tò mò lại dâng cao, muốn tới công ty Trâu Thiếu Đông xem thế nào.

      “Đúng rồi”. Ngô Diệu hỏi Lạc Tài Tần, “ biết công ty của Trâu Thiếu Đông trang trí xong hết chưa?”

      Lạc Tài Tần ngẩn người ra, lắc đầu, “ biết”.

      “Thế tại sao lại từ chối hợp tác với ta?”

      “Trâu Thiếu Đông phải ban trai em à?” Lạc Tài Tần ngồi ở bậc thềm trước cửa. kéo Champagne lại chải lông, “Thế chắc cậu ta còn chưa dứt tình hẳn với em rồi! Cậu ta chỉ muốn thử xem bẹn bè bên cạnh em có đáng tin hay thôi”.

      Ngô Diệu nhíu mày, thành lắc đầu, “ nghĩ ta cao thượng quá rồi đấy, tuyệt đối phải thế!”

      “Thế tại sao?” Lạc Tài Tần thắc mắc.

      “Vì ta xấu xa!” Ngô Diệu đáp lại đơn giản, ràng, chắc như đinh đóng cột.


      Mấy hôm nay học sinh thi cuối kì, nên việc làm ăn của Ngô Diệu cũng giảm nhiều, mải mốt bày hàng.

      “Diệu Diệu có ở đây ?” Bên ngoài có tiếng gọi.

      Ngô Diệu ngồi thang liền cúi đầu nhìn, “ rể ạ?”

      “Ừ, em ở đầy à?” người đàn ông trung niên đeo kính trông rất tri thức nho nhã bước vào, tay còn cầm mấy quyển sách.

      “Sao lại tới đây?” Ngô Diệu leo xuống, hình như người đàn ông kia rất cẩn thận, ta cứ luôn miệng nhắc cẩn thận.

      Người đàn ông này họ Mẫn, Mẫn Chấn Vũ, là giảng viên của trường đại học sư phạm gàn đây, cũng là rể họ của Ngô Diệu.

      nghe chú em ở đây nên tới thăm em lát, sách lần trước em cần đây” Mẫn Chấn Vũ đưa mấy quyển sách cho Ngô Diệu, phần lớn chúng đều có liên quan tới kinh doanh mạng và marketing. Ngô Diệu cầm lấy, rồi rót ly trà mời ta ngồi.

      sắp ly hôn với chị họ em rồi, ấy điên rồi phát sợ, chịu nổi nữa!” Mẫn Chấn Vũ lắc đầu thở dài, vươn tay ra cho Ngô Diệu xem, “Em nhìn xem, tan xương nát thịt!”

      Ngô Diệu biết đây chắc lại là kiệt tác cùa bà chị họ mình, muốn an ủi đôi ba câu, nhưng Mẫn Chấn Vũ hạ quyết tâm, “Em biết , ấy còn tới trường làm loạn, đại học sư phạm đương nhiên toàn là con , ấy như bị điên bắt lấy bé trong lớp rồi người ta quyến rũ , suýt mất việc!”

      Ngô Diệu nhíu mày, sao làm lớn chuyện thế kia chứ! Thế này có nỏi đường lui rồi.

      “Diệu Diệu, em khuyên dì và mẹ giúp , chị họ em bị bệnh, phải đưa vào bệnh viện.”

      Đương nhiên Ngô Diệu biết, bác sĩ cũng , nếu uống thuốc thời gian mà hiệu quả phải vào viện. Nhìn tình hình của chị họ ràng là thuốc có tác dụng, nhưng chị ấy là máu thịt của các, ai nỡ lòng nào đưa con của mình vào bệnh viện tâm thần chứ?

      Ngô Diệu ann ủi Mẫn Chán Vũ đôi ba câu, ta mới chào tạm biệt để ra về. Lúc ra ngoài ta nhìn thấy Lạc Tài Tần ngẩng đầu lên. Hai người đối mặt, hình như Mẫn Chấn Vũ bị giật mình, nhưng hoàn hồn lại rất nhanh, quay người bước vội.

      Lạc Tài Tần quan sát rất giỏi, vốn cũng nghĩ nhiều, nhưng nét mặt của Mẫn Chấn Vũ như rằng ta biết mình. nhíu mày nghĩ ngợi, nhớ ra người....Thấy Ngô Diệu bò ra quầy hàng ngẩn ngơ, bước vào hỏi, “Diệu Diệu, có phải người kia là giảng viên trường sư phạm ?”

      “Đúng rồi, quen à?”

      “Ừ, bảo sao nhìn quen thế. Bạn ta là bạn học cũ của , giờ cũng dạy ở trường sư phạm”.

      “Cái gì?” Ngô Diệu bật dậy, “ ta là rể của em đó!”

      Lạc Tài Tần sửng sốt, cẩn thận ngẫm lại, “Có phải ta họ Mẫn ?”

      NGô Diệu kinh ngạc, lẽ nào ta có tình nhân, và chị họ mình phát ra?! Mẫn Chấn Vũ muốn cả nhà đưa chị họ vào bệnh viện tâm thần, quá độc ác!

      “Hóa ra là rể em, khéo thế nhỉ” Lạc Tài Tần ngồi xuống tiếp tục lau xe, “Nhưng đúng là ngờ được bạn kia của , ấy trông vô cùng giản dị”.

      Ngô Diệu lao tới hỏi, “Bọn họ quen nhau bao lâu rồi? Hay là thấy bọn họ quen nhau bao lâu?”

      Lạc Tài Tần sờ mũi, “Ít cũng phải hơn nửa năm rồi. Liêm Khải cũng dạy ở đại học sư phạm đấy, tuần tiết. hay tới đó chơi bóng rổ với cậu ta, toàn thấy thầy Mẫn kia ôm ôm ấp ấp bạn ạn trong phòng vẽ, Liêm Khải cũng với hai người đó là cặp, nhưng ai biết thầy Mẫn có gia đình”.

      Ngô Diệu càng nghe càng thấy tức, bụng bảo dạ, hơn nửa năm cơ à, nghĩa là lần này chị họ mình bịa chuyện.

      Nếu Mẫn Chấn Vũ thích người khác, có thể hiểu, dù tính cách ta hợp với chị họ, nhưng sau khi ly hôn hãy tìm người khác chứ kiểu lén lén lút lút bắt cá hai tay quá thất đức. Nhất là ta còn quyết định đưa chị họ mình vào bệnh viện tâm thần, Chị họ bây giờ có nỗi khổ mà nên lời, ai tin. Lỡ bị đưa vào bệnh viện tâm thần chẳng phải là xong rồi sao........Tốt xấu gì cũng là từng vợ chồng ân ái, có ân đoạn nghĩa tuyệt cung đừng quay lại cắn cho người ta miếng chứ.

      Ngô Diệu chạy vào góc phòng, gọi điện kể lại lượt cho mẹ. Bà Ngô sợ hãi, bảo Ngô Diệu khoan hẵng về nhà, chị họ hãy còn nổi cáu, mọi người điều tra ràng.

      Chuyện này khiến Ngô Diệu thể vui nổi, chịu đựng đến hơn năm giờ chiều bèn đóng cửa hàng, chuẩn bị tìm Phi Phi. Đúng lúc Lạc Tài tần cũng định đóng cửa, hỏi, “Em ăn cơm đấy à? Tưởng phải ngồi tới hơn mười hai giờ mới ?”

      “Em tìm Phi Phi”.

      Lạc Tài Tần lên xe đạp, “ rảnh, đèo em nhé?”

      “Vâng ạ!” Ngô Diệu lười xa thế lai đưa Champagne theo nên thể xe bus, gọi taxi thấy quá lãng phí, bèn ôm Champagne ngồi sau xe Lạc Tài Tần.

      Lạc Tài Tần hỏi địa chỉ, rồi chầm chậm đạp xe đèo Ngô Diệu .

      biết , chị họ em bị điên chính là vì xe đạp đấy”. Ngô Diệu đột nhiên lên tiếng.

      “Xe đạp?: LẠc Tài Tần hiểu.

      “Hồi còn trẻ chị họ em vừa thông minh lại xinh xắn, những là hoa khôi của trường mà còn đứng đầu khoa văn, thi đậu vào trường đại học nổi tiếng. Sau khi tốt nghiệp nhờ nhà có quan hệ tốt mà chị vào được chỗ ngon lành, tiền lương đãi ngộ tuyệt vời vô cùng, gần như ngày nào cũng có người tặng hoa, vệ tinh thiếu”.

      “Đúng là thuận buồm xuôi gió”. Lạc Tài Tần gật đầu.

      “Chị ấy quen bạn trai từ hồi còn học đại học. ấy cũng là người ưu tú, dân làm ăn, hai người vốn sống chung với nhau rồi, chỉ chờ có con rồi làm đăng kí kết hôn. Nhưng mọt hôm, chị họ em ở gần công ty bạn trai nhìn thấy người đàn ông xe đạp chờ , trông họ rất thân mật. NHìn từ xa người đó giống ý hệt bạn trai chị ấy.” NGô Diệu , rồi lại bật cười, “Sau hôm đó, chị họ em bắt đầu nghi thần nghi quỉ, suốt ngày vô duyên cớ gây với bạn trai. Anhh ấy dần dần xa cách. Rồi chị ấy mắc bệnh u uất, khi chẩn đoán bệnh, bác sĩ khuyên chị ấy uống thuốc”.

      ấy hỏi lại ấy sao?” Lạc Tài Tần có hơi thắc mắc, “Có thể ấy nhìn nhầm!”

      “Lúc đó chị ấy cho bất kì ai biết, bố mẹ cũng hay biết, có lẽ là vì sĩ diện, em tâm với chị ấy mới biết. Chị ấy bảo mình ra má hiệu với bạn trai, muốn ta nhận sai, nhưng ta nắm lấy cơ hộ! Sau này bệnh của chị em biến chứng thành cuồng loạn, hai người họ chia tay, bệnh của chị ấy cũng chưa được chữa khỏi. Trong cơn giận hờn, chị ấy chọn đại ra trong số bao người theo đuổi, chính là rể bây giờ. Sau khi kết hôn, bệnh tình của chị ấy ngày càng trầm trọng, dẫn tới tình cảnh rối rắm như bây giờ!”.

      “Vậy rốt cuộc bạn trai cũ kia có lăng nhăng ?” Lạc Tài Tần hỏi.

      Ngô Diệu im lặng giây lát, “Năm ngoái khi siêu thị em tình cờ gặp bạn trai cũ của chị ấy. ấy lập gia đình, vợ ấy rất xinh đẹp, nhang nhác giống chị họ em, đứa con trai cũng đáng lắm”.

      Lạc Tài Tần lên tiếng, nghe Ngô Diệu tiếp.

      ấy rất khách sáo với em, hình như muốn hỏi thăm tình hình của chị họ, hơn nữa còn hiểu sao chị họ em năm đó đột ngọt phát điên lên. Em kể qua loa lại chuyện cho ấy nghe, đoán xem ấy gì?”

      gì?”

      ấy ...mình biết xe đạp”.
      Nhi ĐặngPhan Hong Hanh thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 6:

      Kết thúc ngày làm việc, Trâu Thiếu Đông chuẩn bị về nhà, lúc ngang qua cửa phòng làm việc của Trương Phi Phi phát vẫn làm thêm giờ, bánh pizza vẫn đặt bàn.

      Nghĩ lát, Thiếu Đông bèn quay về phòng làm việc, gọi điện thoại tới nhà Ngô Diệu, hỏi bà Ngô xem Ngô Diệu về nhà chưa, mình muốn hẹn Ngô Diệu ăn cơm.

      Bà Ngô giấu giếm, lo lắng Ngô Diệu lang thang mình ở ngoài tới nửa đêm, có Trâu Thiếu Đông ở cùng tốt, nên kể sơ qua tình hình trong nhà, dẫu sao chị họ Lương Tiểu Mạn của Ngô Diệu cũng là họ hàng với Trâu Thiếu Đông, mọi người đều quen biết nhau.

      Sau khí gác điện thoại, Thiếu Đông bưng tách café tới bên cửa sổ, nhìn dòng người đến đến phía dưới, nghĩ ngợi.

      biết thời gian trôi qua được bao lâu, bỗng thấy chiếc xe đạp ngả nghiêng băng qua đường, người đạp xe là Lạc Tài Tần, Ngô Diệu ngồi ở phía sau ôm Champagne.

      Khắp khu buôn bán toàn nhà cao tầng này đều là dân công sở lại gấp gáp, trông hai người này có phần nhàn nhã... đúng là đau cả mắt.

      Trâu Thiếu Đông uống ngụm café, thản nhiên nhìn chiếc xe dừng lại. Lúc xuống xe Ngô Diệu cẩn thận trượt chân cái, suýt nữa là ngã bệt xuống đất, may mà Lạc Tài Tần nhanh tay đỡ được, Trâu Thiếu Đông lắc đầu, vẫn vụng về chẳng khác gì ngày trước.

      Trương Phi Phi bận xe lại phân cảnh chụp được hôm nay, Ngô Diệu cũng làm phiền , vừa cắt miếng bánh pizza đút cho Champagne, vừa kể lại chuyện chị họ và rể.

      “Mẹ nó!” Trương Phi Phi nghe xong máu nóng bốc lên, “ rể nhà mày là giống gì thế? Ngoại tình thừa nhận , phải ly hôn lấy con bồ ấy về là được rồi à, sao còn cạn tàu ráo máng tống chị họ mày vào bệnh viện tâm thần chứ?!”

      “Thế nên tao kể cho mẹ tao rồi!” Ngô Diệu nằm bò ra bàn nhìn Phi Phi tổng hợp lại các phân cảnh.

      Lạc Tài Tần tựa vào bàn, lật xem ảnh thiết kế tạo hình do họa sĩ trong công ty vẽ, thấy ỹ tưởng về game rất thú vị.

      “Diệu Diệu, việc Mẫn Chấn Vũ tới tìm mày cũng thất đức quá đấy!” Phi Phi vừa vừa ghép cấc phân cảnh thành bản xem thử.

      “Tao chỉ hiểu, tại sao phải tóng chị họ tao vào bệnh viện tâm thần mới chịu thôi? phải bên nhà tao cho họ ly dị, bác tao từ lâu rồi”.

      “Vấn đề danh dự”.

      Ngoài cửa chợt có tiếng người chen vào.

      Ngô Diệu vừa nghe thấy mí mắt giật giật, ngoảnh đầu lại nhìn, quả nhiên là Trâu Thiếu Đông.

      “Tiểu Mạn tới trường gây rối, nghĩa là mọi người trong đại học sư phạm đều biết Mẫn Trấn Vũ có tình nhân, trực tiếp ảnh hưởng tới tiền đồ của ta”. Trâu Thiếu Đông cầm tách café bước vào, “Nếu Tiểu Mạn nhập viện vì chứng bệnh thần kinh trần trọng, hành vi ngoại tình của Mẫn Chấn Vũ biến thành hành vi có thể cảm thông và thấu hiểu”.

      “Oa” Trương Phi Phi vỗ tay, “Cách đê tiện thế này mà cũng nghĩ ra được! Tên trí thức ấy khốn nạn !”

      Ngô Diệu lại nhìn Phi Phi ý hỏi, “ phải mày Trâu Thiếu Đông ở đây sao?”

      Phi Phi cười gượng mấy tiếng ý , “Ai biết được, chắc ta đoán được từ trước’.

      “Trông thế nào?” Trâu Thiếu Đông hỏi Lạc Tài Tần, “Mấy bản thiết kế này cũng được đấy chứ?”

      Lạc Tài Tần gật đầu, “ tồi, nhưng hình như chưa đủ độ đồng nhất giữa phông cảnh và nhân vật”.

      “Đúng rồi, tôi cũng thấy thế!” Trương Phi Phi lập tức ngẩng đầu lên, “Cảnh quá sáng”.

      “Mai nhớ bảo bọn họ sửa laị”. Trâu Thiếu Đông cũng nhận ra vấn đề.

      Ngô Diệu nghĩ hay là trước di động đổ chuông, là mẹ gọi.

      “Mẹ à?”

      “Diệu Diệu, chị họ con bị cưỡng chế ào bệnh viện rồi!”

      “Cái gì?” Ngô Diệu thất kinh.

      “Bọn họ Tiểu Mạn bị bệnh tâm thần loại nặn, tới trường học gây làm sinh viên bị thương, nên cưỡng chế đưa vào bệnh viện rồi, hơn nữa rể con còn kí tên đồn ý”.

      “Làm sao bây giờ.....” Ngô Diệu cũng hơi bối rối.

      “Bác con còn đòi chết đây. Bạn bè của con có ai biết luật , nghĩ cách giúp nó . Bố con và bác trai con tới bệnh viện rồi.

      “Vâng! Con về nhà ngay đây” Ngô Diệu ngắt di động, định Trâu Thiếu Đông ngăn lại, “Sao thế?”.

      Ngô Diệu kể sơ qua, Lạc Tài Tần nghe thấy vậy nhíu mày, “Xong rồi, chắc rể nghĩ cho biết nên ra tay trước”.

      “Đúng là đồ hạ lưu!” Trương Phi Phi ném tờ giấy trong tay , “Diệu Diệu, tao nghe bệnh viện tâm thần dùng kích điện với những bệnh nhân tâm thần nặng nóng nảy phải ? Khủng bố đấy!”

      đâu”, Ngô Diệu cũng sợ mất vía, “Tim chị họ tao tốt àm!”

      Lúc này, di động của Trâu Thiếu Đông cũng đổ chuông, là bà Trâu gọi tới, kể chuyện Tiểu Mạn.

      “Con biết rồi mẹ ạ, con có cách giải quyết!” Trâu Thiếu Đông hai câu ngắn gọn rồi dập máy, gõ gõ di động lên cằm, với Ngô Diệu, “ tìm Mẫn Chấn Vũ nõi chuyện xem thế nào”.

      “Này”. Phi Phi hỏi, “ phải định lấy bạo lực trị bạo lực đấy chứ?”

      Trâu Thiếu Đông cười cười, “Trông giống người lấy bạo lực trị bạo lực sao?” Dứt lời rồi mất.

      Ngô Diệu và Phi Phi nhìn nhau.

      Lạc Tài Tần gấp tập tranh trong tay lại, “Chúng ta song kiếm hợp bích ”. xong bèn gọi điện cho Liêm Khải, bảo cậu ta nghĩ cách hẹn bạn cũ ăn cơm, mà đương nhiên, người bạn đó chính là tình nhân ở trường sư phạm của Mẫn Chấn Vũ.

      Chưa được chục phút, Liêm Khải gọi điện lại, tất cả sắp xếp xong, nửa tiếng nữa gặp nhau.

      Ngô Diệu bảo Phi Phi làm việc tiếp, nhân tiện trông giúp Champagne, còn mình và Lạc Tài Tần cùng tới quán nước gần trường sư phạm.

      Lúc Ngô Diệu và Lạc Tài Tần bước vào thấy Liêm Khải và kia chuyện vui vẻ.

      “Ai da, đại tài tử. đây là bạn cậu à? Xinh đấy!”

      Vừa bước vào nghe thấy câu đó, Ngô Diệu thoáng qua sững sờ. Hóa ra Liêm Khải lấy lí do, “Lạc Tài Tần tìm được bạn xinh lắm,có muốn ra xem ?” để hẹn bạn học tới.

      Đúng là phụ nữ trái đất này đều tò mò, bạn học cũ này cũng ngoại lê, vui vẻ đồng ý.

      bạn kia tên là Hứa Hiểu Hồng.

      Ngô Diệu chăm chú quan sát chị ta. Đúng như lời Lạc Tài Tần , chị ta vô cùng giản dị, hề giống kiểu người quyến rũ chồng người khác.

      “Diệu Diệu còn học à? Trông quá!” Hứa Hiểu Hồng rất nhiệt tình, rót trà bóc quýt cho Ngô Diệu, “Em lợi hại đấy, Trước đây con của cả học viện mỹ thuật bọn chị đều nhìn chăm chăm vào Lạc đại tài tử này, ngờ lại để em giành mât”.

      Ngô Diệu thấy hơi khó xử, cười cười nhìn quanh, Liêm Khải và Lạc Tài Tần đều gật đầu với ra hiệu – thẳng ra .

      “Sao thế? Sợ à? Chị với bọn họ thân nhau mà”. Hứa Hiểu Hồng cười to.

      Ngô Diệu uống ngụm trà , “Mẫn Chẫn Vũ là rể em”.

      Ngô Diệu xong, Hứa Hiểu Hồng cũng ngẩn ngơ, lát sau sắc mặt dần dần trắng bệch, “À...|. nhìn Lạc Tài Tần và Liêm Khải, ra hai người kia dở trò.

      “Chuyện rể em lập gia đình chị biết và cũng nghe rất nhiều về tính tình của chị họ em”. Hứa Hiểu Hồng lên tiếng trước, “Chị rất thông cảm với rể em, bọn chị lòng nhau.

      “Đúng rồi...” Liêm Khải đột nhiên với Diệu Diệu, “Hiểu Hồng trông rất giản dị, nhưng mẹ ấy là phó hiệu trưởng trường đại học sư phạm, bố là cán bộ cao cấp, tiêu chuẩn quân đội đấy”.

      Hứa Hiểu Hồng mặt đỏ bừng, lườm Liêm Khải câu, “ linh tinh gì đấy!”

      “Nghe cậu muốn dạy ở trường nữa?” Liêm Khải tiếp.

      “Là vì nghĩ tới tương lai của tớ và Mẫn Chấn Vũ”. Khi câu này, Hứa Hiểu Hồng có chút ngượng ngập, “Hai người cùng dạy trường cũng tốt lắm, nhiều người bàn tán tán lung tung”.

      Ngô Diệu nhìn dang vẻ hạnh phúc của chị ta, băn khoăn khong biết liệu mình có thể thuyết phục được chị ta , phần lớn phụ nữ những lúc như thế này đều có lý trí.

      Nhưng Hứa Hiểu Hồng lại cười, “Chị nghe Lương Tiểu Mạn, rất xinh đẹp. Em là em họ của ấy phải ? ấy chắc cũng đẹp như em”.

      Ngô Diệu thành trả lời, “Chị họ em còn đẹp hơn em nhiều”.

      “Vậy chắc hẳn là giai nhân rồi, nghe vì bị bạn trai cũ đá nên mới tóm lấy Chấn Vũ làm phao cứu sinh, những chịu trách nhiệm với bản thân mình, mà còn chịu trách nhiệm với người khác! Sau khi Chấn Vũ cưới ta về mới biết chứng bệnh thần kinh nghiêm trọng của ta, đây phải là hại người sao? Có thể tình cảnh như bây giờ là do mình ta tạo thành!”

      Liêm Khải cầm tách trà đưa mắt ra hiệu cho Lạc Tài Tần – Hình như chỉ số thông minh của bạn mình ở dưới mức trung bình, có thể khuyên được sao?

      Lạc Tài Tần cũng thấy rất nan gải.

      Ngô Diệu nghe xong chỉ bình tĩnh phản bác, “Trước khi Mẫn Chẫn Vũ kết hôn với chị họ em ta biết chị ấy có bệnh trầm cảm. Lúc ấy ta cầm tay chị hị em thể nguyền son sắt, nguyện cả đời chăm sóc cho chị ấy. Bởi thế mà nác em mới đồng ý cho hai người lấy nhau. Chị có thể chị họ em bị người ta đá nên mới tìm phao cứu sinh, em cũng có thể khi chị em suy sụp vì bị bỏ rơi, Mẫn Chấn Vũ thừa cơ xông vào, rốt cuộc chuyện ra sao chỉ có đương biết! Giống như chj trăm phương ngàn kế bao biện rằng chị và Mẫn Chấn Vũ là lòng thương nhau, nhưng người ngoài nhìn và thấy bồ nhí vẫn là bồ nhí, ngoại tình vẫn là ngoại tình, biện minh có hay thế nào chăng nữa cũng thay đổi được ”.

      Mặt Hứa Hiểu Hồng thoáng đỏ lên, có chút bất ngờ, ban đầu còn thấy bé này hẳn là rất thà, ngờ mồm mép lại vô cùng lợi hại.

      Ngô Diệu thấy may vì để Trương Phi Phi cùng, nếu có Phi Phi ở đây, chừng đập bàn chửi nhau rồi.

      “Dù bọn em có gì vê Chẫn Vũ chăng nữa, chị cũng hối hận về việc mình làm”.

      ai bảo chị phải hối hận cũng ai bảo chị phải bỏ ta. Em chỉ muốn hai người buông tha cho chị họ em”. Ngô Diệu kể lại chuyện chị họ mình bị cưỡng chế vào bệnh viện.

      Hứa Hiểu Hồng tin nổi, “Chấn Vũ làm thế sao?”

      “Giờ chị họ em ở bệnh viện tâm thần”.

      Hứa Hiểu Hồng cau mày đáp, cúi đầu suy nghĩ.

      Lúc này, di động cua Ngô Diệu đổ chuông, là số điện thoại có dãy số 3, lẽ ra thèm nhận, nhưng có lẽ lần này Trâu Thiếu Đông gọi điện vì chuyện của chị họ, Ngô Diệu vội vàng bắt máy.

      Những gì Trâu Thiếu Đông nằm ngoài dự đoán của Ngô Diệu, đúng hơn, ta gì, chỉ bảo đưa điện thoại di động cho Lạc Tài Tần.

      “A lô?” Lạc Tài Tàn nhận máy, nghe hồi lâu rồi gật đầu, “Tôi hiểu rồi”.

      Đưa trả lại máy cho Ngô Diệu, Tài Tần quay lại với Hứa Hiểu Hồng, “Chuyện giải quyết xong rồi!”.

      “Cái gì?” Hứa Hiểu Hồng và Ngô Diệu đều kinh ngạc nhìn Lạc Tài Tần.

      “Trâu Thiếu Đông đưa cho Mẫn Chấn Vũ mười vạn tệ, ta đồng ý tới bệnh viện giải thích tình hình, đưa chị họ ra khỏi đấy, sau khi ly hôn dính dáng gì với nhau nữa”.

      “Đây mà là cách giải quyết à? Sao lại phải đưa tiền cho ta?” NGô Diệu suýt bật người dậy, “Có phải hà em sai đâu?”

      Lạc Tài Tần kéo ngồi xuồng bảo đừng nóng vội, “Mẫn Chấn Vũ lo lắng công việc ở trường được đảm bảo, nhưng chỉ cần giữ được công việc cho Hiểu Hồng thành vấn đề. Trâu Thiếu Đông dùng việc vạch trần chuyện ta với Hiểu Hồng làm điều kiện. ta đồng ý chỉ cần chúng ta làm ầm lên mười vạn là giải quyết được vấn đề”.

      “Ai cho tự tự tác như thế?” Ngô Diệu càng nghĩ càng thấy chuyện này khó tin, tên Mẫn Chấn Vũ này vốn là đồ rác rưởi mà!

      “Mẫn Chấn Vũ nhận tiền sao?” Chân mày Hứa Hiểu Hồng nhíu chặt lại.

      Lạc Tài Tần gật đầu, rót ly trà cho Ngô Diệu, Ngô Diệu vốn muốn nhận, nhưng lại thấy bàn tay để dưới bàn của Lạc Tài Tần khẽ bóp cổ tay mình.

      Ngô Diệu sững người lại, hồi hộp...nhìn lại thấy Hứa Hiểu Hồng cúi đầu nghĩ ngợi, sắc mặt có thể tóm lược thành mấy từ - phẫn nộ, thắc mắc, hoảng loạn, thất vọng.

      Ngô Diệu hiểu ra, là Trâu Thiếu Đông và Lạc Tài Tần kẻ xướng người ca!

      thôi!” Liêm Khải cũng đứng dậy, “Sớm biết tiền có thể giải quyết được lãng phí nước bọt rồi. Tình nghĩa vợ chồng bao năm chỉ đáng giá mười vạn tệ, bây giờ chân tình cũng đáng giá quái gì!”.

      “Hiểu Hồng, bọn mình trước nhé!” Lạc Tài Tần chào.

      “Ừ...” Hứa Hiểu Hồng vội vàng gật đầu rồi đứng dậy.

      Sau khi thanh toán xong, Liêm Khải ra ngoài thấy Ngô Diệu vẫn cúi đầu, bèn đưa tay xoa đầu , “Đừng buồn, phải là số chị họ em may đấy. vứt được tên rác rưởi kia sớm. ấy vừa đẹp lại chưa có con, chữa bệnh xong lại tìm người khác tốt hơn. giới thiệu cho ấy, thích bao nhiêu có bấy nhiêu.”

      Ngô Diệu ngơ ngẩn gật đầu.

      Hứa Hiểu Hồng cúi đầu bước qua rồi lên xe mất.

      “Này!” Ngô Diệu túm lấy Lạc Tài Tần, “Các tính toán gì thế?”

      Lạc Tài Tần sờ cằm lẩm nhẩm, “ chứng minh, đừng tin tưởng vào kiểu người như Trâu Thiếu Đông.”

      “Là ý gì?” Ngô Diệu hiểu, Lạc Tài Tần kéo lên xe Liêm Khải, “Tóm lại chuyện êm xuôi hết rồi, em chờ mấy hôm nữa xem kết quả thôi.”

      “Đúng rồi, Diệu Diệu.” Liêm Khải vừa lái xe vừa hỏi, “Phi Phi tan làm chưa? Gọi ấy cùng ăn bữa cơm chúc mừng luôn nhé?”

      Ngô Diệu thấy hai người đó mang bộ mặt sau cơn mưa trời lại sáng có hơi bực, gọi điện về nhà bà Ngô báo tin mừng, “ sao rồi, chị họ con rất khỏe, cũng rất hợp tác chữa bệnh, còn chuyện với bác sĩ nữa. Bác sĩ bảo nó hồi phục rất nhanh, ở lại bệnh viện theo dõi thêm mấy ngày nữa là có thể về nhà rồi.”

      Ngô Diệu khoanh tay hiểu sao mọi chuyện lại thay đổi trăm tám mươi độ như thế? biết kịch bản này ở đâu ra đây…

      Ba ngày sau, mọi chuyện có biến chuyển. Liêm Khải tới buôn chuyện, Mẫn Chấn Vũ bị Hứa Hiểu Hồng bắt quả tang giường với bồ, thanh danh bê bối và bị trường đuổi việc.

      “Rốt cuộc chuyện là thế nào?” Ngô Diệu nghĩ ra.

      Lạc Tài Tần vừa vẽ, vừa trả lời: “Chuyện này thực ra cũng rắc rối, vấn đề nằm ở chỗ ai chịu tin chị họ em.”

      Ngô Diệu hiểu, “Là ý gì?”

      Chị họ em rể ngoại tình, mọi người đều tin, nhưng có từng nghĩ rằng, tại sao chị họ em phải cào sinh viên nữ ?”

      Ngô Diệu ngẩn ra, há hốc miệng nhìn Lạc Tài Tần: “ phải là …”

      rể em chỉ đơn giản là bắt cá hai tay như thế đâu!” Lạc Tài Tần cười lắc đầu, “Năm ấy, ta cưới chị họ em vì ấy xinh đẹp, rồi tìm tới Hứa Hiểu Hồng vì ấy có lợi cho tiền đồ của ta. Em nghĩ xem, Hứa Hiểu Hồng là kiểu người nghệ sĩ, còn Mẫn Chấn Vũ là kẻ lưu manh, ta tìm thêm bồ nhí nữa là điều hoàn toàn dễ hiểu! Đây cũng là nguyên nhân tại sao Mẫn Chấn Vũ xúi Hứa Hiểu Hồng dời trường.”

      “À, hóa ra là như thế!” Ngô Diệu bừng tỉnh.

      ra Trâu Thiếu Đông tìm rể em. Cậu ta chỉ sai người tìm bạn cùng phòng với nữ sinh viên bị chị em cào hỏi thăm, đưa ít tiền là mấy bé kia khai . Thế là cậu ta gọi điện cho , bảo nghĩ cách cho Hứa Hiểu Hồng biết”. Lạc Tài Tần nặn màu lên bảng pha màu, trộn ít màu đen, rồi lại pha thêm ít màu đỏ, “Điều cậu ta muốn là khiến Hứa Hiểu Hồng nghi ngờ nhân phẩm của Mẫn Chấn Vũ. Hiểu Hồng là người khôn ngoan, tìm người điều tra chút là phát ra ta còn có bồ nhí, vậy phải là chuyện bị lộ hết rồi sao ? Chuyện này Trâu Thiếu Đông làm tốt, đánh mà thắng”.

      Ngô Diệu hít sâu hơi, là … hóa ra chuyện này được giải quyết đơn giản như thế.

      “Hơn nữa” Tài Tần nửa đùa nửa , “Em bao giờ nghĩ, bệnh của chị họ mình gần khỏi rồi, sao đột nhiên lại phát điên mà gây rối, còn sinh viên kia thiếu điều bị cào nát mặt ? ”

      “A …” Ngô Diệu kinh ngạc hít sâu, “Chị ấy có ý định trút giận ? ”

      "Giờ ấy còn có thể dùng chuyện rể em ngoại tình và chuyện ta cưỡng chế ấy vào bệnh viện làm lợi thế, giành lấy lợi ích tối đa trong phiên tòa ly hôn." Lạc Tài Tần thở dài hơi, xoa đầu Ngô Diệu, "Vốn tưởng chị họ yếu thế, ai dè là kẻ lợi hại tàn nhẫn, chỉ có em là thà nhất."

      Nhưng Ngô Diệu thấy mình thà, chỉ là rất khó tưởng tượng được chị họ mình lại có tâm cơ sâu như thế.

      Hai người chuyện thấy A Lực giúp mẹ bày hàng, Ngô Diệu chống hai tay dưới cằm gật đầu, "A Lực ngoan hơn trước nhiều rồi."

      Giờ Lạc Tài Tần là thần tượng của A Lực, ngày nào cậu cũng mang tranh vẽ xong tới cho ta xem, nghe đôi lời chỉ bảo.

      Ngô Diệu chợt hỏi Lạc Tài Tần, "A Lực có năng khiếu ?"

      "Có chứ!" Lạc Tài Tần gật đầu, "Rất có năng khiếu nữa ấy chứ!"

      "Thế tốt!" Diệu Dệu mừng thay cho thím mì xào, hy vọng thằng nhóc này có tương lai.

      Trưa hôm ấy cửa hàng của Ngô Diệu buôn bán rất được, tiễn vị khác cuối cùng , đứng sau quầy hàng tính sổ sách, đột nhiên thấy Lạc Tài Tần bưng mì xào chạy vào, "Diệu Diệu, tìm chỗ trốn !"

      "Hả?" Ngô Diệu hiểu gì, ngẩng đầu lên thấy người chậm rãi từ đầu ngõ, trông ta vừa sa sút vừa tiều tụy. Là Mẫn Chấn Vũ.
      Last edited: 1/11/14
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :