Cuồng Vọng Phi Nhân Tính - Lôi Mễ

Thảo luận trong 'Các Thể Loại Khác (Kinh Dị, Trinh Thám..)'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 34: Tuyệt lộ[/B]



      Thằng bé ăn bánh bao nguội với thái độ rất vui vẻ, tay nắm bên dưới lan can, người đung đưa. Liêu Á Phàm đứng bên cạnh thò tay ra nhặt những vụn bánh má nó.

      “Em lấy ở đâu ra nhiều nước giải khát có ga thế?” Liêu Á Phàm đá đá vào cái túi cồm cộm dưới chân, “Chẳng lẽ chỉ để mình em uống thôi à?”

      Thằng bé cười , mặt biểu niềm tự hào pha đôi chút ngượng nghịu.

      “Cảm ơn em.” Liêu Á Phàm mủm mỉm cười, xoa đầu thằng bé.

      Thằng bé như được động viên, đứng thẳng người dậy to: “Chỉ cần chị có cầu, em giúp chị, cái gì cũng được!”

      Liêu Á Phàm cười gượng cái, “Em giúp được chị đâu.”

      Thằng bé vội vàng : “Em giúp được, em giúp được, chị , chị cần em giúp cái gì?”

      Liêu Á Phàm tát vào má nó. Dưới ánh trăng, khuôn mặt trắng trẻo như ngà voi. Liêu Á Phàm nhìn thái độ đầy tự tin của nó, rồi lại quay lại nhìn lên gác 2 của Thiên sứ Đường.

      “Chị muốn khỏi đây!”

      Ngọn lửa bị dập tắt, cảnh sát xông vào đám cháy. Tầng 2 của nhà hàng ven đường hầu như bị thiêu rụi. Sau khi dọn dẹp qua loa trường, cảnh sát phát xác chết bị cháy đen, ngoài ra tìm thấy thứ gì khác.

      Xác chết bị cháy nên khuôn mặt biến dạng, sau khi cho khám nghiệm gấp, thông qua kiểm tra, đối chiếu DNA xác nhận người chết chính là La Gia Hải - tù vượt ngục. Pháp y trong khi tiến hành khám nghiệm tử thi La Gia Hải phát trong đường hô hấp của người chết bị bỏng, cũng có khói bụi, khả năng nạn nhân chết trước khi bị đốt cháy. Quả nhiên, kiểm nghiệm chất độc xác nhận nạn nhân chết vì bị trúng độc Hidro Xyanuo.

      Nguyên nhân cháy cũng nhanh chóng được làm , chất dẫn lửa là xăng. Thông qua thông tin trước đó nạn nhân điện thoại cho Phương Mộc xác định La Gia Hải bị diệt khẩu trước khi đốt xác xoá dấu tích.

      Do xác của nạn nhân nằm sấp nên quần áo phía dưới nạn nhân vẫn còn, cảnh sát tìm thấy chiếc thẻ ngân hàng chưa bị cháy hết ở trong túi nạn nhân. Qua dữ liệu liên quan đến ngân hàng phát hành thẻ, xác nhận người đứng tên thẻ sử dụng chứng minh thư giả, số tiền trong thẻ chỉ có 10 đồng.

      La Gia Hải thừa nhận trường hoả hoạn chính là trường thứ nhất của vụ án do đó Phương Mộc cầu bộ phận khám nghiệm kiểm tra kỹ trường, hy vọng có thể tìm thấy vết máu, sợi tóc hay vật chứng nào khác. Nhưng bộ phận khám nghiệm cho biết trường hầu như bị cháy thành đống tro tàn, tìm thấy vật chứng gì có giá trị. Ngay cả số tài liệu La Gia Hải lấy trộm của T cũng tìm thấy.

      trận đại hoả hoạn thiêu sạch tất cả.

      “Cái gì?” Thầy Châu giật mình lặng người , “Có người muốn giết tôi?”

      “Đúng!” Phương Mộc trầm hẳn xuống, “Tối hôm đó thầy đâu?”

      “Tôi tắm ở địa điểm massage... sau đó trở về Thiên sứ Đường.”

      “Thầy, có đúng là...” Phương Mộc đắn đo, “ còn khả năng đàn ông nữa?”

      “Đúng!” Thầy Châu trả lời rất thản nhiên, “Cậu còn nhớ chân tôi từng bị trúng đạn ? Bộ phận đó cũng bị mất rồi.”

      Thế là , La Gia Hải tiếp cận rất gần với thầy Châu ở trong nhà tắm, xác nhận thầy Châu phải kẻ cưỡng bức Thẩm Tương năm đó, do đó nảy sinh nghi ngờ với T.”

      “Kẻ nào định giết tôi?”

      “Là La Gia Hải.” Phương Mộc ngần ngừ lúc, “Có người tố cáo thầy, năm đó chính thầy cưỡng bức Thẩm Tương.”

      “Việc này rốt cuộc là thế nào đây?”

      “La Gia Hải gia nhập tổ chức hỗ trợ giết người, thành viên của tổ chức này chính là những đối tượng thí nghiệm của Giáo hoá trường. Người cầm đầu họ gọi là T, chính tên này với La Gia Hải thầy là người cưỡng bức Thẩm Tương.”

      “Thế còn La Gia Hải, cảnh sát tìm bắt được chưa?”

      “La Gia Hải chết rồi.” Phương Mộc tái mét mặt “Chúng tôi tin rằng tên T giết cậu ta để diệt khẩu và đốt hết những chứng cứ.”

      Mặt thầy Châu trắng bệch, hai mắt vô hồn nhìn Phương Mộc, lát sau, ông ta ủ rũ ngồi ghế, ra sức vò đầu bứt tai.

      “Làm sao lại có thể như thế được, làm sao lại có thể như thế được...”

      Đột nhiên ông ta ngẩng phắt đầu lên, “Tên T là ai, cảnh sát có điều tra ra ?”

      Phương Mộc trả lời, mà nhìn vào mắt thầy Châu với ý tứ sâu sắc, “Trợ lý của thầy năm đó là Dưong Cẩm Trình đúng ?”

      Thầy Châu giương to mắt, ông hiểu ngay ý tứ trong câu hỏi của Phương Mộc, lắc đầu quầy quậy, “ thể nào, thể là ta được, tôi là thầy ta, ta sao dám... với lại, tối hôm đó ta ở bên cạnh tôi suốt.”

      “Thế việc hai người đến nhà tắm có ai biết ?”

      “Lúc đó...” Thầy Châu nhíu mày cố gắng nhớ lại, “Chúng tôi ở Sở Nghiên cứu... Những người ở xung quanh...”

      Ông ta ra sức đập vào đầu, “Hình như mấy người này đều biết tôi tìm Dương Cẩm Trình nhưng thể biết chúng tôi đến nhà tắm.”

      Phương Mộc gì, im lặng hút thuốc, hút xong điếu thuốc, đứng dậy.

      “Chúng ta tìm Dương Cẩm Trình chuyện.”

      Dương Cẩm Trình hình như chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ này. hàn huyên, đứng dậy mời ngồi, mà lặng lẽ ngồi sau bàn, hết nhìn Phương Mộc lại nhìn thầy Châu, chờ đối phương trước.

      Phương Mộc vào thẳng vấn đề: “Tiến sĩ Dương, tôi cần những tư liệu liên quan đến Giáo hoá trường.”

      Dương Cẩm Trình liếc thầy Châu cái, tháo kính ra, thong thả lau. Sau khi cẩn thận đeo kính lên mới nhàng : “ được!”

      Thầy Châu đập tay lên bàn, kích động đỏ mặt lên, “Cẩm Trình, việc này đơn giản là vấn đề luân lý khoa học nữa! Có người nắm được kế hoạch của Giáo hoá trường và giết hết những người biết kế hoạch này. Người này cho người đến giết tôi, nếu như giao những số liệu có để cảnh sát phá án ngay cả cũng nguy cơ đấy!”

      Dương Cẩm Trình như cười mà phải cười nhìn thầy Châu vô cùng kích động như cảm thấy ông ta buồn cười, nhưng phản ứng gì trước việc ấy.

      “Tôi muốn nhắc lại nữa! thể được!”

      Thầy Châu tức đến phát điên lên định nữa nhưng Phương Mộc giơ tay ngăn lại.

      “Tiến sĩ Dương, tư liệu và số liệu về kế hoạch Giáo hoá trường có liên quan đến mấy vụ án giết người, tôi để biết, người đứng đằng sau màn kịch này có tên là T, tên này tiêu hủy hết chứng cứ. Những tài liệu trong tay là hy vọng duy nhất của chúng tôi, ngoài ra,” Phương Mộc cao giọng, “Người này chắc chắn ở bên cạnh , tôi hy vọng cung cấp cho chúng tôi số đầu mối để có thể sớm tìm ra .”

      “Xin lỗi!” Dương Cẩm Trình lắc đầu, “Tôi giúp được cậu.”

      Phương Mộc nhìn Dương Cẩm Trình hồi lâu, “Tiến sĩ Dương, tôi có quyền cầu phối hợp với cảnh sát...”

      “Nhưng tôi có nghĩa vụ bắt buộc phải phối hợp với !” Dương Cẩm Trình cắt ngang lời Phương Mộc, “Nếu như các cố tình đến xin hãy tin rằng tôi có hàng vạn cách để các ra về tay !”

      Phương Mộc đặt hai tay bàn, rướn người lên, nhìn chăm chăm vào Dương Cẩm Trình. Dương Cẩm Trình ngước mặt lên, chịu lùi bước nhìn thẳng vào . lúc sau, Phương Mộc thong thả : “Tiến sĩ Dương, tôi hy vọng ông suy nghĩ lại.”

      xong quay lại kéo thầy Châu ra cửa, vừa định mở cửa nghe tiếng Dương Cẩm Trình gọi ở phía sau:

      “Thầy Châu!”

      Thầy Châu quay lại lòng đầy hy vọng, nhưng nhìn bộ mặt Dương Cẩm Trình có gì thay đổi.

      “Thầy Châu, đây có thể là lần cuối cùng tôi gọi thầy, xin hãy tin tôi,” Dương Cẩm Trình ràng từng câu từng chữ: “Tôi làm cho ngành Tâm lý học trở nên vĩ đại.”

      Thầy Châu cười đau khổ, quay người lại mở cửa bước ra ngoài, Phương Mộc ngay phía sau, nghĩ ngợi lát, quay đầu lại :

      “Ông phải là muốn làm cho ngành Tâm lý học trở nên vĩ đại, ông chỉ muốn làm cho mình trở thành vĩ đại thôi.”

      nên nghi ngờ vĩ đại của Tâm lý học, nhưng trong tay những kẻ có dã tâm độc ác vĩ đại của khoa học chỉ là hung khí tàn bạo mà thôi. Ttên đường trở về, Phương Mộc đột nhiên nghĩ đến Tôn Phổ.

      Tôn Phổ thiêu sống giáo sư Kiều trong hầm ngầm dưới lòng đất, kỳ thực, đó chỉ là vở kịch tâm lý nhắm vào Phương Mộc - tổ chức lặp lại tình huống đau thương. Đối với đại bộ phận những bác sĩ tâm lý dùng hình thức này để cứu người, còn Tôn Phổ ngược lại dùng nó để hại người.

      Tôn Phổ ngày ấy và tên T bây giờ sao mà giống nhau thế!

      Tên T hiển nhiên là biết rất cách điều trị kịch tâm lý kiểu này. ta biết rằng kỹ thuật chủ yếu của kịch tâm lý là phải phối hợp với cầu đặc biệt của người bị tổn thương. Chỉ có điều đem ý nghĩa của việc trị liệu - Giai đoạn cuối của vở kịch tâm lý này biến thành giết người diệt khẩu. Tên T rất hiểu điều này làm cho Khương Đức Tiên và đồng bọn thoát khỏi chứng bệnh tâm lý mà tạo ra vết thương mới.

      Phương Mộc nắm chặt vô lăng. Nhất định phải nhanh chóng tìm ra tên T, thể chần chừ thêm phút nào nữa.

      Có chung ý tưởng ấy, ngoài cảnh sát ra còn có người nữa.

      Khi những người hung hăng sừng sộ đến gặp vừa ra khỏi cửa, Dương Cẩm Trình như quả bóng xì hơi, ngồi rã rời ghế, khuôn mặt vừa nãy lạnh băng giờ tỏ ra sợ hãi vô cùng.

      Xem ra thầy Châu phải chỉ là doạ dẫm mình, đúng là có kẻ nắm được bí mật của Giáo hoá trường, mà kẻ đó đúng như Phương Mộc , ở ngay bên cạnh mình.

      Dương Cẩm Trình ngồi ngây ra lúc, bỗng ông ta vùng dậy, bưng chén trà đắt đỏ trước mặt lên uống hơi hết số nước trà nguội lạnh trong đó rồi đứng dậy bật công tắc sang mật thất.

      Ông ta cần phải nhanh chóng tìm ra con người kia. Trước khi ra nước ngoài tuyệt đối được để xảy ra điều gì bất ngờ.

      Trong phòng họp to lớn nhường ấy, chỉ có ba người ngồi vây quanh bàn là Trịnh Lâm, Biên Bình và Phương Mộc. Trong phòng khói thuốc lá mù mịt, cái gạt tàn trước mặt mỗi người đều cắm đầy những đầu mẩu thuốc. Những khuôn mặt lẩn khuất đằng sau đám khói thuốc kia đều tràn đầy nỗi chán nản thất vọng.

      “Tình hình là như vậy,” Phương Mộc dụi đầu mấu thuốc lá, lặng lẽ chờ hai vị lãnh đạo lên tiếng.

      Biên Bình nhìn Trịnh Lâm, “Ông Lâm, ông có cách gì ?”

      Trịnh Lâm sắc mặt u ám, dụi mạnh đầu mẩu thuốc vào chiếc gạt tàn, “Xin lệnh bắt khám xét Dương Cẩm Trình thôi.”

      được.” Phương Mộc lắc đầu, “Dương Cẩm Trình đúng, ông ta chắc chắn có cách khiến chúng ta ra về tay .”

      “Mẹ nó, thế làm thế nào?” Trịnh Lâm đột nhiên nổi cáu, “Dương Cẩm Trình chắc chắn là tên T kia rồi, ngoài ra, ai có thể tiến hành kịch tâm lý như vậy? ta sợ lộ kế hoạch Giáo hóa trường cho nên giết người diệt khẩu.”

      Biên Bình liếc nhìn Phương Mộc “Tôi thấy phân tích của ông Trịnh cũng có lý.”

      Phương Mộc ngay: “Thế vì sao lại phải tiến hành chữa trị cho những người đó bằng kịch tâm lý?”

      Trịnh Lâm tạm thời chịu thua nhìn Biên Bình như cầu cứu.

      Biên Bình hơi trầm ngâm giây lát rồi : “Làm như thế có thể làm cho những đối tượng thí nghiệm kia tin tưởng giết những kẻ tình nguyện. Làm như thế có điểm hay, đó là khi Khương Đức Tiên và đồng bọn phát Dương Cẩm Trình lợi dụng chúng chúng cũng dám tố cáo , làm như thế có khác nào tự vào chỗ chết.”

      Phương Mộc lắc đầu, “, tôi cho rằng khả năng Dương Cẩm Trình làm như thế là lớn. Theo như cách của Châu Chấn Bang những người biết về kế hoạch này chỉ có ông ta và Dương Cẩm Trình. Dương Cẩm Trình hoàn toàn bắt buộc phải cho những người kia...”

      Trịnh Lâm ngắt lời Phương Mộc “Điều đó càng chứng tỏ động cơ giết Châu Chấn Bang của Dương Cẩm Trình! Tương lai ngày nào đó Dương Cẩm Trình công bố thành quả nghiên cứu, những kẻ biết về nó hoặc là đều chết hoặc là mãi mãi dám mở miệng, thế là ông ta có thể kê cao gối mà ngủ còn phải lo lắng gì nữa!”

      “Thế vì sao ta phải giết La Gia Hải?”

      “La Gia Hải giống như những người khác. Chúng ta có chứng cứ bắt Khương Đức Tiên và Quách Nhụy, nhưng có chứng cứ bắt La Gia Hải. khi La Gia Hải bị bắt, ai đám đảm bảo ta khai ra!”

      Trịnh Lâm phân tích có đầu có cuối, Phương Mộc trước sau luôn bảo vệ suy nghĩ của mình. Biên Bình thấy khí có vẻ căng thẳng, vội giảng hoà:

      “Các cậu đừng có kích động. La Gia Hải từng tên T rất tinh thông tâm lý học, lại nắm tung tích của Dương Cẩm Trình và Châu Chấn Bang, ta cho dù phải là Dương Cẩm Trình cũng là kẻ ở trong Sở Nghiên cứu Tâm lý. Dương Cẩm Trình chịu cung cấp đầu mối, chúng ta tiến hành điều tra toàn bộ nơi này là hoàn toàn đúng.”

      Trịnh Lâm nắm chặt tay lại, khớp xuơng kêu răng rắc; “Tôi quyết để Lỗ Húc hy sinh vô ích.”

      “Phương Mộc,” Trịnh Lâm quay về phía Phương Mộc, “Cậu tiếp tục để mắt đến Châu Chấn Bang, tạm thời để ông ta lộ mặt. Tên T nếu đúng là Dương Cẩm Trình sớm hạ thủ Châu Chấn Bang, nếu phải, cái tên T này chắc chắn còn có hành động khác.”

      Phương Mộc dạ tiếng, đứng đậy ra ngoài. Biên Bình hỏi: “Cậu đâu đấy?”

      “Đến bệnh viện.” Phương Mộc cũng chẳng buồn quay đầu lại, : “Tôi xem Đàm Kỷ thế nào.”

      Tình hình phục hồi của Đàm Kỷ rất kém, hầu như thấy có dấu hiệu nào của tỉnh lại. Xét thân phận đặc biệt của Đàm Kỷ, cảnh sát bố trí người bảo vệ tuyệt đối an toàn cho ta. Ngoài bố mẹ ta, tổ chuyên án và nhân viên điều trị ra, bất kỳ ai cũng được lại gần, đề phòng những thành viên khác giết người diệt khẩu.

      Phương Mộc ngồi bên cạnh giường, nhìn rất lâu vào khuôn mặt hầu như mãi mãi bao giờ tỉnh lại. béo tròn béo trục như những người sống thực vật khác, Đàm Kỷ gầy gò cách thảm hại, so với ngày mới gặp khác nhau, khác xa trời vực. Bác sĩ cho biết, Đàm Kỷ ngày yếu .

      Có lẽ chẳng bao lâu nữa, Đàm Kỷ cũng chẳng còn nguy cơ bị giết người diệt khẩu. biết kết cục như thế có tốt hơn với ta , nếu như ta biết mình bị tên T lợi dụng, e rằng chết cũng khó nhắm nổi mắt.

      Ở mức độ nào đó, Đàm Kỷ cũng như Hoàng Nhuận Hoa, La Gia Hải, vừa đáng hận, vừa đáng thương.

      Vừa là ác quỷ lại vừa là cừu non.

      Ngoài cửa bỗng nhiên vọng lại tiếng huyên náo, có thể nghe thấy tiếng quát tháo của cảnh sát và tiếng van xin của người phụ nữ trẻ:

      “Tôi xin các , cho tôi vào nhìn ấy cái thôi, đứng ngoài cửa nhìn cũng được...”

      Phương Mộc đứng dậy ra cửa, nhìn thấy Quách Nhụy đầu bù tóc rối giằng co với hai người cảnh sát bảo vệ Đàm Kỷ. Nhìn thấy Phương Mộc, Quách Nhụy nhận ra đây là trong những cảnh sát đêm đó đến bắt mình, động tác giằng co có phần nới lỏng, vẻ mặt trông càng thêm bi thương.

      Phương Mộc lặng lẽ nhìn ta trong giây lát, bỗng : “Cởi áo khoác, bỏ hết những thứ người ra.”

      Tất cả mọi người có mặt đều ngây ra, nhưng Quách Nhụy nhanh chóng hiểu được ý của Phương Mộc, chị ta cuống cuồng lột bỏ áo lông vũ và túi xách tay vứt xuống đất lại lộn cả túi quần ra, chứng tỏ người có gì.

      Phương Mộc đánh mắt cho người cảnh sát ngăn cản ta, thong thả nhưng nghiêm khắc: “ được lại gần ta, càng được động vào ta, nghe chưa?”

      Quách Nhụy vội vàng gật đầu, đưa tay ra vuốt gọn lại mái tóc, lại lau những giọt nước mắt mặt, hệt như muốn nhanh chóng trở thành người con chuẩn bị đến nơi hò hẹn.

      Phương Mộc hơi nghiêng người, “Vào !”

      Phòng bệnh lớn lắm, Phương Mộc mấy bước đến bên giường Đàm Kỷ. Quay lại nhìn vẫn thấy Quách Nhụy đứng nguyên ở cửa, tay bưng miệng, nhìn chăm chăm vào Đàm Kỷ nằm bất động giường.

      Toàn thân ta run rẩy, tiếng khóc bị ta nén lại trong miệng. ta như muốn tin, lại như dám bước lên xác nhận, chỉ cẩn thận nhàng rón rén nhích lên phía trước, mắt vẫn rời khuôn mặt khô héo tiều tụy đó. Nỗi đau khổ cố gắng dồn nén lại cuối cùng thoát ra được qua kẽ hổng, căn phòng bệnh nhân hẹp dần dần vang lên tiếng khóc bé nhưng sắc nhọn của người con . thanh ấy giống hệt như tiếng móng tay người sắp chết cào mặt kính, vừa sợ hãi vừa tuyệt vọng.

      Có mấy lần ta chìa tay về phía người nằm giường, như muốn được sờ lên khuôn mặt vừa quen vừa lạ của người , lại như muốn lấy hết sức mình ôm lấy ta, kéo ta ra khỏi cái số mệnh đáng sợ đó. Nhưng mỗi lần bắt gặp ánh mắt cảnh giác sắc lạnh của Phương Mộc ánh mắt khẩn thiết ấy lại trở nên khiếp nhược và tuyệt vọng.

      Cuối cùng, Quách Nhụy giữ nổi thân mình, dựa vào bức tường trượt xuống, ngồi phệt nền nhà.

      “Xin lỗi... xin lỗi...”

      Năm phút sau, Phương Mộc đưa trả vật dụng, áo khoác cho Quách Nhụy lúc này ngồi chiếc ghế dài dọc hành lang. Nghĩ lát đưa thêm cho ta gói khăn giấy.

      “Cảm ơn!” Quách Nhụy cảm động cười, “Tôi phải gọi thế nào nhỉ?”

      “Tôi họ Phương!”

      “Cảm ơn , cảnh sát Phương!”

      Phương Mộc nhìn ta hỉ mũi mạnh, những động tác còn nét trang nhã lịch lúc ban đầu mới gặp nữa.

      “Có điều gì muốn với tôi ?”

      Quách Nhụy cười buồn bã, “Tôi biết ý là gì, cảm ơn cho tôi được nhìn thấy Đàm Kỷ, nhưng, xin lỗi, tôi có gì để !”

      Phương Mộc gì, im lặng châm điếu thuốc, nhìn ta thong thả mặc áo khoác, rồi đột nhiên : “La Gia Hải chết rồi.”

      Quách Nhụy chấn động toàn thân, dừng cả động tác mặc áo lại, nhưng ta nghiến răng rất nhanh, chậm rãi nhưng khó khăn xỏ cánh tay vào tay áo.

      T giết cậu ta!”

      Quách Nhụy mặt biểu gì, cài từng cái cúc áo, sửa sang lại túi xách, đứng lên hơi cúi người chào Phương Mộc rồi thèm quay lại luôn.

      Phương Mộc nhìn theo bóng người hơi khập khiễng khuất dần ở chỗ rẽ cuối hành lang, lại nhìn người cảnh sát tuần tra lại bên ngoài phòng bệnh nhân, bỗng cảm thấy nỗi đau thương sâu sắc.

      Thiên sứ Đường.

      Đêm khuya, ánh đèn tầng 2 tắt hết, nhưng thanh ầm ĩ của chiếc loa cây vẫn ra rả ngớt, biết có mấy người có thể ngủ ngon giấc.

      Giữa những thanh đơn điệu lạnh lẽo ấy, tiếng cửa mở kin kít vang lên nhoi đáng kể. Từ khe cửa hẹp có bóng người nhắn, yếu ớt nhanh chóng vụt qua, bước vội qua chiếc sân trống trơn, chạy thẳng đến bên ngoài tường rào.

      Nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ ấy, cái bóng con con khác từ bên ngoài tường rào đứng dậy. Có lẽ nó đứng đợi trong gió lạnh khá lâu, chân tê dại, người hơi run rẩy.

      Liêu Á Phàm tay vịn lan can, ngực phập phồng, nhìn thằng bé trước mặt với ánh mắt trìu mến, dưới ánh trăng, ánh mắt Liêu Á Phàm sáng lấp lánh.

      “Đúng là em có thể đưa chị à?”
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 35: Kế trong kế[/B]



      Phương Mộc ngồi đối diện với thầy Châu trong quán rượu . sơ qua tình hình của Đàm Kỷ cho thầy Châu nghe. Thầy Châu có biểu gì, cứ đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Chai rượu trước mặt vơi quá nửa, thức ăn vẫn còn nguyên chưa động đũa.

      Hồi lâu ông ta mới cất giọng hỏi: “Đàm Kỷ... có khả năng tỉnh lại ?”

      Phương Mộc ngần ngừ lát, “Hy vọng rất mong manh.”

      Thầy Châu trề môi dưới ra, biết là gượng cười hay muốn khóc. Ông cầm chai rượu lên tu ngụm lớn, Phương Mộc định đưa tay ngăn lại nhưng kịp.

      Mấy ngày gặp, thầy Châu như già thêm hàng chục tuổi, cặp mắt vốn thông minh lanh lợi giờ trở nên trắng bệch, đờ đẫn. Thân hình vốn gầy gò giờ chịu nổi cơn gió.

      Phương Mộc nhìn thấy mấy giọt rượu chảy từ cằm thầy Châu xuống bộ quần áo nhăn nhúm, đành lòng ngoảnh mặt , tay giằng lấy chai rượu. Thầy Châu bất ngờ đổ chén rượu vào cổ họng rồi ho trận dữ dội, tiếp đó tay nắm góc bàn ra sức nôn oẹ.

      Phương Mộc vội móc tờ 100 tệ để lên bàn, dìu thầy Châu người mềm oặt ra khỏi quán rượu.

      Thầy Châu nôn rất lâu tuyết lạnh bên ngoài, những thứ nôn ra chẳng có gì khác ngoài rượu và dịch vị, hình như cả ngày nay ông ta chẳng ăn thứ gì. Phương Mộc kiên nhẫn đợi ông nôn xong, lại mua chai nước khoáng cho ông uống. Nước lạnh hình như làm cho ông tỉnh lại đôi chút, có thể đứng lên được.

      Ngồi trong xe, thầy Châu mặt đầy mồ hôi lạnh dần dần cũng đỡ run, sắc mặt cũng khá hơn chút. Phương Mộc nhìn ông, thấy còn đáng ngại nữa, : “Em đưa thầy về.” Thầy Châu phản ứng, ngồi chết lặng trong xe. Phương Mộc thở dài, khởi động xe.

      đường, cả hai đều gì. Khi sắp về đến Thiên sứ Đường, thầy Châu đột nhiên cất giọng : “Tôi có thể giúp được gì cho cậu?”

      Phương Mộc cho xe chạy chậm lại, nghĩ lát, gượng cười tiếng: “Cảnh sát còn làm được gì nữa rồi, huống hồ là thầy.”

      Thầy Châu gì, lặng lẽ nhìn về phía trước.

      Ở cách đó xa, trong chiếc xe Jeep màu đen, người đàn ông mặc áo da đen đặt kính viễn vọng xuống, ngoác miệng ra cười, do thiếu mấy cái răng nên bộ mặt ấy trông đáng sợ.

      Vào đêm, vùng đất ngoại ô màu đen kịt. Mấy ngày trước, Thiên sứ Đường và những nhà dân cạnh đó bỗng nhiên bị cắt điện. Công ty Điện lực sau khi kiểm tra phát có kẻ phá hoại. Kẻ nào làm, mọi người ai cũng biết cả, cũng báo cảnh sát, nhưng tượng mất điện vẫn cứ xảy ra. số người chịu nổi ký hợp đồng chuyển , những người ở lại cũng tắt đèn ngủ sớm.

      Trong bóng đêm lặng như tờ, chiếc xe Jeep màu đen im phăng phắc lăn bánh bên đường, cuối cùng dừng lại bên ngoài tường rào Thiên sứ Đường. Mấy bóng đen nối đuôi nhau mà , họ vượt qua bức tường rào, chạy thẳng vào phía bên phải căn nhà hai tầng.

      Cửa phòng nồi hơi chỉ buộc sợi dây thép , người áo đen đầu lôi ra chiếc kìm, sau mấy cái vặn nhanh chóng mở được cửa.

      lát sau, ánh đèn pin mờ tối được bật lên trong phòng nồi hơi hẹp. người mặc áo đen khác dùng đèn pin soi lên soi xuống cái nồi hơi, cười khà khà rồi khoá van nước lại.

      Mấy người đóng cửa lại định ra nghe thấy có tiếng cửa nhà Thiên sứ Đường mở cọt kẹt. Bọn họ vội vàng nấp vào góc, vừa phấp phỏng lo âu nghe tiếng nồi hơi sôi ùng ục, vừa nghe ngóng động tĩnh trước cửa căn nhà.

      luồng ánh sáng vàng vọt hắt ra từ cửa căn nhà, cái bóng bé xiêu vẹo xuất ở cửa, tụt quần xuống đứng đái ra sân.

      Mấy người thở phào nhõm. Người đàn ông áo đen ngược lại lại nhảy vọt lên. người áo đen khác vội vàng kéo ta lại: “Vũ Tử, định làm gì thế?”

      Người đàn ông có tên Vũ Tử kéo khăn bịt mặt ra, cái mồm thiếu răng giống như cái hố đen ngòm; “Các trước , tôi giải quyết chút việc rồi về sau.”

      Thằng bé đái xong, mắt nhắm mắt mở vào. Vừa bước đến cửa đột nhiên bị bế bổng lên, vừa định kêu nghe giọng rất hung ác ở bên tai: “Lão Châu ở phòng nào?”

      Thằng bé giãy giụa, ú a ú ớ thành lời, để cố gắng vẫy vẫy cánh tay. Người đàn ông vội vàng quan sát động tĩnh xung quanh, lại nhìn lại thằng bé - Trong ống tay áo bằng len dài, thò ra hai ngón tay.

      Người đàn ông kêu lên tiếng, đẩy thằng bé dúi vào tường. Sau tiếng phịch nặng nề, thằng bé co quắp mặt đất dám ho he.

      Người đàn ông khom người, men theo cầu thang nhanh chóng chạy lên tầng 2. Vừa bước lên tầng nhìn thấy gian phòng gần cầu thang có ánh đèn, cửa mở.

      Người đàn ông nín thở, thận trọng tiến đến gần cửa nhìn nhanh vào trong phòng. Căn phòng rất bé, chỉ có cái giường, có thể nhìn thấy trong chăn có người ngủ. Người đàn ông nghĩ lát, từ từ đến phòng bên cạnh, khẽ đẩy cửa, bên trong có sáu chiếc giường, bọn trẻ con mỗi đứa kiểu, ngủ say sưa.

      xem mấy phòng khác cũng đều như vậy.

      Người đàn ông lặng lẽ gật gật đầu, biết chắc rằng căn phòng mở cửa kia chính là phòng cần tìm.

      Người đàn ông kéo khăn bịt mặt xuống, lấy từ trong túi ra cái chai đựng bia, châm lửa vào bấc vải ở miệng chai. Ánh lửa bùng lên, mặt người đàn ông đeo khăn bịt mặt giật giật, như cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

      Khi định ném cái chai trong tay vào trong phòng, người nằm giường bỗng ngồi vụt dậy, khuôn mặt đầy mong đợi nhìn ra cửa gọi to: “Duy Duy, là con phải ?”

      Người đàn ông ngây người - ra là nguời đàn bà!

      Người đàn bà cũng ngồi nguyên tại chỗ, vừa định há miệng kêu người đàn ông nhảy phắt vào trong phòng, nắm lấy cổ người đàn bà, hạ giọng doạ: “ được kêu! Lão Châu ở đâu?”

      Người đàn bà thở được, mặt đỏ gay, chị ta vừa đánh nhau với người đàn ông vừa giãy giụa muốn thoát ra.

      Người đàn ông tay cầm cái chai cháy, chỉ còn tay kia để giữ người đàn bà, nên người đàn bà nhanh chóng thoát ra được. Người đàn bà lùi về phía đầu giường, vừa định kêu cứu nghe từ dưới nhà vang lên tiếng nổ “ầm” kinh thiên động địa.

      Trong chớp mắt, cả căn nhà lung lay trong những tiếng nổ, khung ảnh đặt bàn cũng rơi xuống đất đánh “rầm” cái.

      Người đàn ông hoảng hồn, sau khi cố gắng trấn tĩnh ném cái chai cháy xuống đất, quay người bỏ chạy.

      Tiếp theo là tiếng vỡ giòn tan của chai lửa, căn phòng trong phút chốc cháy bùng lên.

      Mấy phút sau, bọn trẻ sợ hãi chạy ra sân đứng, mấy đứa lớn hơn theo chỉ huy của thầy Châu xông vào dập lửa. Chị Triệu sợ hoảng hồn được kéo ra, bất chấp quần áo người vẫn còn bốc khói, chị kéo tay thầy Châu, : “Ông Châu, có kẻ muốn giết ông!”

      Những nhân viên ở sở Nghiên cứu tâm lý nhận thấy mấy ngày nay chủ nhiệm Dương Cẩm Trình có những biểu rất khác thường. Cứ giam mình trong phòng suốt ra ngoài, những buổi kiểm tra ngày mấy lần cũng bỏ. Cho nên khi trợ lý Trần Triết cũng giống như sếp mấy ngày lộ diện xuất liền có mấy người vây quanh hỏi thăm tin tức. Trần Triết chỉ cười trả lời, thẳng vào phòng của Dương Cẩm Trình.

      ta gõ cửa, vặn tay nắm bước thẳng vào phòng, ngồi xuống trước mặt Dương Cẩm Trình, cười mà cũng chẳng ra cười nhìn thẳng vào ông ta.

      Điều kỳ lạ là, Dương Cẩm Trình hề bất ngờ trước hành động vô lễ của ta. ông ta ngồi ngay ngắn ghế, khuôn mặt lạnh lùng đối mặt với Trần Triết.

      Thái độ ấy của Dương Cẩm Trình khiến Trần Triết bất ngờ, sau khi đối mặt được nửa phút, Trần Triết chịu nổi, định thần lại với Dương Cẩm Trình: “Chủ nhiệm Dương, tôi muốn chuyện với .”

      “Cậu !” Dương Cẩm Trình dáng vẻ ung dung như đối diện với người bệnh.

      Trần Triết nổi nóng, thẳng vào vấn đề: “Tôi cầu hãy để cái ghế chủ nhiệm sở Nghiên cứu Tâm lý lại cho tôi và chuyển hết cho tôi những thành quả nghiên cứu hoàn thành. Đúng vậy,” ta cười tỏ vẻ đắc ý, “Nếu như cầm vé máy bay để tuần sau tham gia hội thảo nghiên cứu quốc tế tốt nhất cũng nên đưa cả cho tôi.”

      Dương Cẩm Trình nghe xong gì, ông ta nhấc kính xuống thong thả lau, lau xong, lại đeo lên.

      “Vì sao tôi phải làm như vậy?”

      “Bời vì cái này!” Trần Triết đập tập tài liệu dày cộp vào trước mặt Dương Cẩm Trình, “Giáo hoá trường.”

      ta vốn tưởng nghe xong ba chữ này Dương Cẩm Trình sợ đến hồn siêu phách lạc, nhưng Dương Cẩm Trình chỉ cười lạnh nhạt, đưa tay ra nhấc tập tài liệu, : “Tôi có thể gọi cậu là T được ?”

      Trần Triết mặt biến sắc, nhưng sau đó ta lấy lại trấn tĩnh, “Nếu biết chúng ta cũng đừng phí lời nữa!”

      Nụ cười mặt Dương Cẩm Trình biến mất, đôi mắt sau cập kính cũng trở lên sừng sộ, “Cậu làm thế nào biết được mật mã của tôi?”

      “Mật mã là Hộp Skinner 1990.” mắt của Trần Triết hề nhượng bộ. Để phá được mật mã đó, tôi phải tốn mất hàng năm trời, cho đến khi tôi phát ra quyển “Vượt qua tự do và tôn nghiêm” của Skinner giá sách - Đây là quyển sách giở xem nhiều nhất. Ngoài ra, Skinner chết năm 1990, đúng ?”

      Dương Cẩm Trình nhắm mắt lại, “ ra, cuối cùng cậu là người như thế nào?”

      “Bảy năm trước, tôi chỉ là sinh viên tốt nghiệp khoa Tâm lý học, nhưng mơ ước được đến đây làm việc. Khi tôi nộp đơn xin đến thực tập ở đây bị Sở Nghiên cứu từ chối, còn bạn học của tôi lại được nhận. Tôi cảm thấy hơi lạ, bởi vì thành tích học tập của tôi tốt hơn ta nhiều. Càng lạ hơn nữa, khi chưa kết thúc kỳ thực tập bạn tôi bỏ về. Về sau ta cho tôi biết tình hình trong thời gian thực tập. Công việc hàng ngày là ghi chép lại hoạt động của số người bình thường. Lúc đó tôi để ý, mà chỉ cố gắng thi làm nghiên cứu sinh, tốt nghiệp xong, tôi dễ dàng được vào đây công tác.

      Sau khi được làm trợ lý cho , tôi phát trong sở có số chế độ rất khác lạ, rất nhiều thực tập sinh chỉ qua đêm mặt mũi thay đổi hẳn. Điều đó khiến tôi nhớ lại những việc ngày trước bạn học của tôi làm, có lẽ là thí nghiệm bí mật.” Bộ mặt của Trần Triết dần dần trở nên nghiêm trọng, “Tôi biết thí nghiệm này chỉ do mình thực , cho nên, tôi quyết tâm phải làm .”

      Dương Cẩm Trình nghe xong vẫn biến đổi sắc mặt, nhìn tập tài liệu trước mặt, “Vì sao phải giết người?”

      Trần Triết lập tức bặm môi lại, đưa mắt nhìn Dương Cẩm Trình từ xuống dưới.

      Dương Cẩm Trình cười khinh miệt, “Cậu nghĩ là tôi tố cáo cậu à?”

      Trần Triết thấy hơi ngượng, nhưng ta nhanh chóng lấy lại tự tin.

      “Bắt đầu từ ngày tôi có được tài liệu về Giáo hoá trường, tôi biết cơ hội của mình đến.” ta cầm tập tài liệu lên huơ huơ trước mặt Dương Cẩm Trình, “Tập tài liệu này có thể làm cho thân bại danh liệt, nhưng cũng có thể làm cho tôi bay lên tận trời xanh. Tôi thay trở thành kẻ đầu não ở Sở Nghiên cứu này, cũng giành được được địa vị học thuật và vinh dự xưa nay chưa từng có. Nhưng trước mắt, tôi cần phải làm cho những kẻ biết được việc này phải ngậm miệng lại.”

      “Giết người diệt khẩu!” Dương Cẩm Trình như người mất của gật đầu, “Cậu có dám chắc chắn Khương Đức Tiên và đồng bọn tố cáo cậu ?”

      Trần Triết cười, có vẻ như đối phương những lời khó mà tin được.

      “Hà hà, tố cáo tôi? Thế tất cả đều tiêu tùng hết!” Trần Triết bất ngờ lại gần Dương Cẩm Trình, “Cũng giống như tôi có thể khẳng định bao giờ dám tố cáo tôi vậy.”

      Dương Cẩm Trình nhìn bộ mặt méo mó vì bị kích động, thong thả : “Cậu muốn gì?”

      “Địa vị của ! Luận văn của !” Trần Triết gần như gào lên, “Lại còn cả chiếc vé kia nữa!”

      Môi Dương Cẩm Trình đột nhiên hạ xuống rồi lại cong lên, biến thành nụ cười.

      cười cái gì?” Trần Triết kinh ngạc nhìn Dương Cẩm Trình, “ cười nữa.”

      “Hà hà hà.” Dương Cẩm Trình bưng miệng cười, đến nỗi toàn thân rung lên.

      “Mẹ , có bị điên đấy?” Trần Triết mặt trắng bệch đứng dậy hét lên “ cười nữa!”

      Dương Cẩm Trình liên tục xua tay, làm như người đứng trước mặt là chú hề làm người ta cười dứt. Mãi mới dừng cười được, Dương Cẩm Trình : “Cậu có biết mục đích thí nghiệm của Giáo hoá trường là gì ?”

      Trần Triết ngây người, buột miệng : “Nguyên nhân tạo thành PTSD và trị liệu nó bằng kịch tâm lý.”

      Dương Cẩm Trình lại cười, “Cậu đúng là kẻ thông minh, và cũng là kẻ có chí. Nếu như năm đó tôi và cậu cùng tiến hành thí nghiệm này, có thể hiệu quả cao hơn nhiều. Nhưng điều đáng tiếc là thông minh của cậu dùng đúng chỗ.”

      Dương Cẩm Trình chỉ tập tài liệu bàn: “Tôi định mãi mãi giữ kín bí mật này, kế hoạch Giáo hoá trường sau mười mấy năm nữa chắc chắn phải được công bố trước mọi người, nếu như thuận lợi, có thể sớm hơn. Cho nên, tất cả những gì cậu làm có hại gì với tôi cả, cũng thể uy hiếp được tôi.”

      Dương Cẩm Trình mặc kệ Trần Triết ngây ra như tượng, ông ta về phía giá sách, rút ra quyển “Vượt qua tự do và tôn nghiêm” ném lên mặt bàn.

      “Tôi đề nghị cậu hãy đọc cẩn thận cuốn sách này, có lẽ cậu có thể lý giải được hàm ý chân thực của ba chữ “Giáo hoá trường.”

      cảm giác kinh ngạc, hoảng sợ, tuyệt vọng lần lượt lên khuôn mặt Trần Triết, giống như người cầm tờ xổ số trúng thưởng lĩnh tiền bỗng phát tờ xổ số bị mờ con số.

      “Nếu như bây giờ tôi công bố trước mọi người, thân bại danh liệt!” Trần Triết cam chịu, hét lên.

      Dương Cẩm Trình trả lời, mà mỉm cười chỉ vào cuốn sách: “Đọc sách xong, cậu thấy, lịch sử đánh giá chúng ta cách công bằng, giống nhu Albert Einstein, Skinner, và cả tôi nữa.”

      Ông ta thong thả ra phía cửa phòng, “Cậu có được cái gì của tôi ở đây, đương nhiên, tôi thể tố giác cậu. Tuần sau tôi phải ra nước ngoài tham gia hội thảo, có lẽ lâu lắm nữa mới trở về. Tôi đề nghị với cấp người thay tôi, nhưng cậu hãy tin rằng, người đó phải là cậu.”

      Dương Cẩm Trình ngắm nhìn căn phòng lượt, “Cậu thích được ngồi ở đây, có lẽ tôi để cậu ngồi thêm lúc, nhưng, tôi cảnh cáo cậu, được động đến cốc uống nước của tôi.”

      xong, Dương Cẩm Trình kéo cửa bước ra ngoài, vừa bước được bước, lại quay người lại.

      “Đúng rồi, có việc quên chưa với cậu.” Dương Cẩm Trình nhìn Trần Triết cười bí hiểm, Châu Chấn Bang vẫn chưa chết, hôm trước chúng tôi vẫn ngồi chuyện với nhau cả ngày.” xong, ông ta để Trần Triết mặt ngẩn tò te ở lại trong phòng, quay người bỏ . Vừa ra khỏi phòng làm việc, bước chân của Dương Cẩm Trình bỗng nhiên gấp gáp hẳn lên, ông ta như nhìn thấy những nhân viên khom người chào ở xung quanh, thẳng vào phòng họp.

      Trong phòng họp có ai, Dương Cẩm Trình trèo lên bục giảng, sờ soạng hồi dưới gầm bàn, nhanh chóng tìm được máy dùng để quẹt thẻ mở cửa. Dương Cẩm Trình lại lấy trong túi ra tấm thẻ khác, quẹt cái, tiếp theo là tiếng “tít”, tấm ván bên dưới bục giảng hé ra khe hở.

      Dương Cẩm Trình kéo tấm ván ngăn, nghiêng người chui xuống dưới hầm, sau khi qua hành lang dài khoảng 20 mét, trước mặt lại xuất cái cửa trang bị hệ thống đóng mở có điều khiển.

      Mở cánh cửa đó ra, Dương Cẩm Trình lại trở lại mật thất bên dưới phòng làm việc.

      Sau khi Châu Chấn Bang ra , Dương Cẩm Trình bí mật cho cải tạo lại mật thất, lúc đó chỉ là đề phòng khi bất trắc, ai ngờ mấy năm sau lại phát huy hiệu quả.

      Màn hình vi tính rất quanh cảnh phòng làm việc. Trần Triết ngồi ghế, vẫn nguyên dáng vẻ của kẻ mất hồn, mất vía.

      Dương Cẩm Trình dương dương tự đắc ngồi xuống lặng lẽ thưởng thức thất bại của đối thủ. Ông ta muốn hoàn toàn đánh bại Trần Triết mà vẫn để lại cho ta con đường. Theo Dương Cẩm Trình, kết cục lý tưởng nhất là: Trần Triết tự rời bỏ nơi đây, Dương Cẩm Trình cũng tố giác cậu ta, vẫn nước ngoài theo kế hoạch, sau đó gia nhập tập đoàn nghiên cứu khoa học mới.

      Dương Cẩm Trình biết rằng, nếu như người cho rằng mình giành được hàng triệu đồng tiền thưởng, kết cục chỉ giành được 50 vạn mà thôi như thế nào. Ông ta chịu như vậy.

      Hình Trần Triết màn hình bỗng nhiên động đậy, ta đứng lên, ngắm nhìn căn phòng làm việc được trang trí đẹp đẽ, mặt lên biểu phức tạp vừa thù hận pha lẫn tuyệt vọng. Tiếp sau đó, nắm chặt tay lại, ngẩng đầu lên, hai mắt nhắm nghiền, như muốn hà hơi tiếp sức cho chính mình.

      lát sau, Trần Triết lấy ra sim điện thoại lắp vào điện thoại di động, sau đó bấm dãy số.

      Dương Cẩm Trình rướn lông mày lên, bất giác lại gần màn hình, đồng thời lắp tai nghe vào tai.

      Điện thoại hình như thông, giọng Trần Triết cũng trỏ lên gấp gáp, hoảng sợ:

      “Alô, là ông Châu đấy phải ... ông cần biết tôi là ai... tôi muốn cho ông biết, có người muốn giết ông… nhưng ông đừng bao giờ là do tôi nhé... đó là chủ nhiệm Dương… đúng, tất cả mọi việc đều theo kế hoạch của ta, ta chính là T... Tôi á? Tôi chỉ là quân cờ trong tay ta mà thôi... tôi muốn rời khỏi đây, nhưng ta buông tha, vâng, như thế nhé.”

      Gấp điện thoại lại, Trần Triết hừ tiếng từ trong mũi, sau khi lắp trả sim vào máy, ta quay người lại nhìn chiếc ghế để trống, mắt loé lên ý tưởng giết người.

      Dương Cẩm Trình bao giờ có thể tưởng tượng Trần Triết lại có thể như thế. Ông ta nhìn chòng chọc vào Trần Triết kéo cửa bước ra, các thớ thịt mặt bỗng nhiên giật giật

      lúc sau, Dương Cẩm Trình thở dài, nhìn vẻ mặt như có vẻ gì luyến tiếc, nhưng những tình cảm ấy lập tức biến mất ngay những đường nét cứng rắn khuôn mặt ông ta.

      Dương Cẩm Trình trở lại phòng làm việc, lấy điện thoại ra bấm vào số máy của Trần Triết.

      “Trần Triết à? Cậu quay lại phòng làm việc của tôi ngay, tôi đổi ý rồi!”

      Thầy Châu cầm điện thoại ngồi cạnh bồn hoa, bỗng cảm thấy toàn thân rệu rã. Cảm giác lạnh từ bên chỗ ngồi xuyên qua quần áo lan truyền khắp cơ thể, đôi chân vốn rất mỏi bây giờ càng thể động đậy được nữa.

      Cái nồi hơi méo mó nằm chỏng chơ mặt đất, nhà bếp cũng chỉ còn lại mấy viên gạch vỡ. Căn nhà hai tầng của Thiên sứ Đường tuy chưa bị sập, nhưng những bức tường bên cạnh nhà bếp cũng bị phá thành những vết nứt nhìn thấy mà động lòng. Mấy đứa trẻ lớn tuổi chút xin nghỉ học, dẫn những đứa trẻ khác dọn dẹp nhà cửa. ai gì, cũng ai kêu đói, những đứa trẻ mặt đầy bụi bặm lặng lẽ vận chuyển những viên gạch vỡ, chốc chốc lại nhìn trộm thầy Châu ngồi đờ đẫn.

      biết từ khi nào đám mây đen nặng nề lại bắt đầu dần dần tụ lại đỉnh đầu, dưới màn trời màu xám tro căn nhà hai tầng bé của Thiên sứ Đường như lung lay sắp đổ.

      Đầu óc thầy Châu hoàn toàn trống rỗng, ông nghĩ về căn nhà này nếu mất thiết bị sưởi ấm ở đâu, cũng nghĩ đến chị Triệu và Nhị Bảo ở trong bệnh viện,

      còn Thiên sứ Đường nữa rồi.

      Thầy Châu ngẩng đầu lên nhìn bầu trời màu xám chì, bỗng nhiên bật cười.

      Dương Cẩm Trình sắc mặt u ám lần lượt bày những vật trong tay ra bàn.

      “Trong cái USB này là toàn bộ tư liệu và con số nghiên cứu, còn có cả bài luận văn tôi định đọc ở hội nghị Nghiên cứu thảo luận quốc tế S, cậu có thể đổi thành tên của mình; đây là thư giới thiệu tôi viết cho các lãnh đạo tỉnh, hy vọng các ấy tôn trọng ý kiến của tôi. Đây là đơn xin từ chức của tôi, cậu có thể cùng gửi ; Đúng rồi, còn cái này...” Dương Cẩm Trình rút trong ngăn kéo ra cái phong bì, “Vé máy bay tuần sau.”

      Trần Triết giấu nổi vẻ vui mừng, nhưng hành động rất cẩn thận.

      “Vì sao lại quyết định từ bỏ tất cả?

      “Tôi chưa từng nghĩ mình từ bỏ.” Mặt Dương Cẩm Trình giống như miếng sắt, “Nhưng so sánh với các thứ khác, tôi càng tôn trọng nghề nghiệp của mình.”

      Trần Triết mở to mắt ngắm nhìn Dương Cẩm Trình từ đầu đến chân.

      “Những thứ cậu cần ngoài danh lợi và địa vị.” Dương Cẩm Trình cụp mí xuống, “Được, những thứ đó tôi đều có thể cho cậu. Nhưng cậu phải đáp ứng với tôi điều kiện: Mời tôi làm cố vấn sở Nghiên cứu. Như thế, thứ nhất, tôi có thể giúp cậu hoàn thành kế hoạch này; Thứ hai, tôi tuy lùi về hậu trường nhưng vẫn tận mắt nhìn thấy thành quả nghiên cứu của tôi đối với thay đổi thế giới.”

      Trần Triết gật đầu, “Được, tôi làm theo cầu của .”

      “Thế thứ tôi cần đâu?”

      Những lời của Dương Cẩm Trình khiến cho Trần Triết còn phải lo lắng gì nữa, ta vui vẻ lấy từ trong túi ra chiếc USB đưa cho Dương Cẩm Trình.

      “Tất cả những tài liệu đều nằm cả ở đây.”

      Dương Cẩm Trình ngẩng lên nhìn Trần Triết, có vẻ bán tín bán nghi.

      “Ha ha, vẫn chưa tin tôi sao?” Trần Triết cười, “Tôi còn chỗ lùi nữa. Bây giờ mà để lộ mọi việc, người bị tổn hại danh dự phải là nữa mà là tôi.”

      Dương Cẩm Trình gượng cười, sắc mặt u ám.

      Trần Triết vỗ vai Dương Cẩm Trình, “Được rồi, ông Dương, đừng khó đăm đăm thế nữa. Ông cần kết quả, tôi cần danh lợi - Chúng ta như thế này gọi là lợi cả đôi đường.”

      Dương Cẩm Trình nghiêng người, né tránh cái vỗ vai của Trần Triết, nhìn quanh lượt khắp phòng làm việc với thái độ thương cảm.

      “Trần Triết, tôi hy vọng cậu tôn trọng lời hứa, làm cho thành quả thí nghiệm của Giáo hoá trường có thể ứng dụng ra toàn thế giới.”

      “Tôi càng hy vọng ông gọi tôi là chủ nhiệm Trần.” Trần Triết nhìn vào mắt Dương Cẩm Trình, “Đương nhiên rồi, nếu chưa muốn rời nơi đây, tôi có thể cho phép ngồi thêm lúc nữa.”

      Dương Cẩm Trình nhìn Trần Triết cười đầy chế giễu, đứng dậy cách khó khăn.

      “Được, tôi muốn yên tĩnh mình!” Tay ông ta từ từ rời khỏi chiếc ghế to rộng, như muốn rời ra, “Những thứ ở đây đưa cả cho cậu rồi, nhưng tôi có thể mang cái cốc này ?”

      Trần Triết nhìn cái cốc đựng nước trà chẳng có giá trị gì, trong đầu lập tức lên cái vẻ cao ngạo của Dương Cẩm Trình.

      “Tôi cảnh cáo , được động vào cốc nước của tôi.”

      Trần Triết đặt tay lên cái cốc, nhàng :

      !”

      Phương Mộc tay xách túi đồ ăn to bước vội lên tầng 3 khoa nội trú bệnh viện tỉnh. Bước vào phòng 313 khoa bỏng, chị Triệu giường bệnh. Phương Mộc nghĩ lát, quay người sang khoa ngoại trú.

      Chị Triệu quả nhiên ở bên cạnh giường của Nhị Bảo. Bên cánh tay phải của chị quấn đầy băng vải mặt cũng có vài vết bỏng. Cho dù như vậy chị vẫn cố gắng dùng cánh tay còn lại xoa người cho Nhị Bảo.

      Nhị Bảo đầu quấn đầy băng, tay còn đeo cái nẹp gỗ nhìn thấy thức ăn trong túi lập tức kêu a a chạy tới giật lấy. Phương Mộc dám dùng sức cản nó lại, lau qua quýt mấy cái vào sau lưng còn để mặc nó phùng mồm, trợn má nhai ngon lành.

      Chị Triệu nhìn cái túi, với giọng vừa cảm kích vừa trách móc: “Sao lại mua nhiều đồ ăn thế?”

      “Chị và Nhị Bảo còn phải ở lại đây mấy ngày nữa,” Phương Mộc thả cái khăn vào chậu rửa, “Phải tăng thêm chút dinh dưỡng chứ.”

      “Thế được.” Chị Triệu nhìn Nhị Bảo ăn như hùm như hổ, gượng cười, “Ngày mai tôi về rồi, ở nhà còn hàng đống việc, mình ông Châu giải quyết hết được.”

      sao, chị cứ yên tâm dưỡng bệnh.” Phương Mộc vắt khô chiếc khăn, vắt lên đầu giường, “Ngày mai em đến giúp thầy ấy. Đúng rồi, chị sao lại lên ở tầng 2?”

      “Giai đoạn này, những kẻ di dời luôn đến quậy phá” Chị Triệu đau khổ ấn lên cánh tay phải, “Ông Châu và tôi phân công nhau ngủ ở hai tầng, để chú ý đến bọn trẻ, điều tra xem ai gây ra chuyện này chưa?”

      “Phân cục lập án.” Phương Mộc ngừng lại lát “Bước đầu nghi bọn này có liên quan đến việc di dời.”

      Chị Triệu bỗng lúng túng yên, nhìn Phương Mộc, môi động đậy như có điều gì muốn .

      “Sao cơ?”

      “Phương Mộc, thầy Châu muốn tôi với cậu, nhưng tôi cảm thấy với cậu tốt hơn.” Cuối cùng chị Triệu cũng hạ quyết tâm, “Có người muốn giết ông ấy.”

      “Hả?”

      Chị Triệu đem câu chuyện tối hôm nọ có kẻ xông vào phòng chị kể lại chi tiết cho Phương Mộc nghe. Mặt Phương Mộc trở nên nghiêm trọng, định gọi điện thoại về cho tổ chuyên án chuông điện thoại trong túi vang lên.

      Là thầy Châu.

      Điện thoại thông, thầy Châu gì, Phương Mộc phải alô mấy lần mới nghe thấy giọng nhưng bất thường của ông:

      “Tiểu Phương, cậu hãy giúp tôi chăm lo cho Thiên sứ Đường, chăm sóc lũ trẻ…

      Phương Mộc trong lòng nặng trĩu, “Thầy Châu thầy ở đâu?”

      “...Tôi gieo mầm ác, tôi tự giải quyết!” xong, điện thoại bị ngắt.

      Phương Mộc vội vàng bấm máy gọi lại nhưng thầy Châu tắt điện thoại.

      Chị Triệu thấy sắc mặt của Phương Mộc thay đổi, cũng cuống cả lên: “Ông Châu làm sao rồi?”

      “Thầy Châu khả năng xảy ra chuyện rồi.” Phương Mộc vội đứng lên chạy thẳng ra bãi để xe. Vừa khởi động xe nhìn thấy chị Triệu trong bộ quần áo bệnh nhân chệnh choạng chạy đến.

      “Chị chạy theo em làm gì? Mau về !” Phương Mộc kêu lên.

      Chị Triệu mở cửa xe nhảy lên, “Lái xe !”

      Phương Mộc bất lực, nhấn chân ga, chiếc xe Jeep phóng vút như mũi tên.

      Vừa chạy qua được hai ngã tư, Phương Mộc đột nhiên quay đầu, đồng thời kéo còi ú, chạy về hướng ngược lại. Chị Triệu thấy xe chạy ngày xa Thiên sứ Đường cuống lên : “Cậu chạy đâu đấy?”

      Phương Mộc nghiến răng , nhìn chăm chăm về phía trước, gí chân ga sát tận sàn.

      biết thầy Châu ở đâu.

      Thầy Châu đẩy cánh cửa kính hạt bụi ở Sở Nghiên cứu, thẳng vào cầu thang máy. Nhân viên bảo vệ ở cửa đứng dậy định kiểm tra, nhưng nhận thấy ông già quần áo xộc xệch này chính là người mà chủ nhiệm Dương dặn “Nhìn thấy ông ấy phải tôn trọng như nhìn thấy tôi”, nên vội vàng chuyển tay từ tư thế định ngăn lại thành tư thế chào nghiêm chỉnh. Thầy Châu để ý, thang máy vừa mở liền vội lao vào.

      Thầy Châu nhanh chóng tìm thấy phòng làm việc của chủ nhiệm ở tầng cùng, đẩy cửa bước vào. Dương Cẩm Trình ngồi dựa ghế bành, mặt đắp miếng mặt nạ mỏng, nhắm mắt dưỡng thần.

      Thầy Châu đường đến đây, mỗi bước càng gần đến Sở Nghiên cứu nỗi căm giận càng bốc lên, nhìn thấy tấm mặt nạ dưỡng da đắp mặt Dương Cẩm Trình nỗi căm giận ấy trong chớp mắt lên đến đỉnh điểm.

      Mày vô tình vô nghĩa giết chết bao nhiêu người thế mà còn ở đây chăm chút bộ mặt à!

      Thầy Châu bước đến trước bàn làm việc, nhìn thẳng vào bộ mặt trắng toát thong thả : “ phải mày định giết tao sao? Tao đến rồi đây này.”

      Dương Cẩm Trình đối diện với thầy Châu nhưng có phản ứng gì. Lắng tai nghe, tiếng thở nhàng lúc thấy lúc - ông ta ngủ.

      Thầy Châu ngờ lại có thể thuận lợi như thế, ông nghiến răng lại, vòng ra phía sau Dương Cẩm Trình, rút từ trong túi ra sợi dây thép .

      Con người này từng là học sinh ưu tú, trợ thủ đắc lực của ông, nhưng lúc này trong lòng thầy Châu mảy may do dự, ông từ từ thòng sợi dây thép qua đầu Dương Cẩm Trình, hai tay căng lên, siết mạnh vào cổ Dương Cẩm Trình!

      Thân hình chìm trong giấc ngủ say bỗng bắt đầu co giật, như muốn thoát ra khỏi sợi dây thòng lọng chết người. Tay thầy Châu càng siết mạnh thêm cho đến khi cái thân hình đó dần dần mềm oặt.

      Thầy Châu nước mắt giàn giụa, ông ghé sát vào tai Dương Cẩm Trình lẩm bẩm: “ còn Giáo hoá trường, cũng còn Thiên sứ Đường. Nếu như các nhà khoa học coi mình là Thần những thứ họ tạo ra chỉ có thể là địa ngục…

      Tiếp theo tiếng bị cắt ngang, Dương Cẩm Trình còn nghe thấy gì nữa.

      lúc sau, thầy Châu thả sợi dây thép trong tay ra, đứng thẳng người đậy, thở dài cái. Ông ta vừa như trút được gánh nặng lại như mất hết mọi hy vọng.

      Thò tay ra sờ lên những sợi tóc xoà xuống trán Dương Cẩm Trình, thầy Châu ngắm nhìn khuôn mặt mãi mãi bao giờ tỉnh lại nữa, run rẩy định lột bỏ tấm mặt nạ mặt ta, vừa mới vén được góc nghe thấy cánh cửa bị đẩy tung ra.

      Phương Mộc tay cầm súng, bước vội vào.

      được động đậy!”

      Gần như đồng thời, thầy Châu nhảy bước đến bên cửa sổ, đưa tay mở cửa ra.

      “Đừng có lại gần!”

      Phương Mộc nhìn thấy hình người nằm mềm oặt ghế, lại nhìn thấy sợi dây thép cổ ta. thoáng rùng mình.

      “Đây là... Dương Cẩm Trình?”

      Thầy Châu tay đặt khung cửa sổ, gật đầu.

      Phương Mộc thấy hoang mang, đặt khẩu súng xuống, vừa định nghe thấy sau lưng có tiếng kêu thét lên. Chị Triệu lấy tay che miệng, hoảng sợ muôn phần nhìn vào thi thể Dương Cẩm Trình, lại nhìn thấy thầy Châu đứng bên cửa sổ cuống lên muốn nhào ngay đến.

      “Các người được đến đây!” Thầy Châu buông tay ra, mạo hiểm thả nửa người qua cửa sổ.

      Phương Mộc tay kéo chị Triệu, tay kia giắt súng vào bao, giơ cả năm ngón tay về phía thầy Châu.

      “Thầy Châu, đừng quá kích động, thầy hãy xuống , tình hình chưa đến nỗi thể cứu vãn, em có thể giúp thầy, hãy tin tưởng ở em.”

      Thầy Châu cười buồn bã, “Tôi muốn cứu vãn.”

      cơn gió lạnh thổi vù vù qua lưng thầy Châu lọt vào phòng. Thầy Châu tóc tai rối bời, bộ quần áo cũ kỹ người bị gió thổi phồng lên. Dưới bầu trời màu xám chì, trông ông giống như thứ đồ chơi rách nát sắp bị vứt .

      Phương Mộc nhìn chằm chằm vào tay thầy Châu, thận trọng bước lên bước, lập tức bị vẻ mặt của thầy Châu ngăn lại.

      “Thầy Châu...” Phương Mộc gần như cầu xin, “Thầy đừng bao giờ làm điều ngốc nghếch như thế.”

      “Điều ngốc nghếch à?” Thầy Châu gượng cười, lắc đầu, “Những tội ác mà tôi tạo ra trong cuộc đời tôi chẳng phải là những điều ngốc nghếch rồi đó sao! Cậu thấy Dương Cẩm Trình tàn ác như thế, thực ra, tôi và nó, khác gì nhau...”

      “Nhưng thầy cũng nghĩ đến Thiên sứ Đường, nghĩ đến lũ trẻ cơ mà!”

      “Tôi còn đủ tư cách để trở lại Thiên sứ Đường nữa.” Hai hàng nước mắt của thầy Châu từ từ chảy xuống, “Tôi là kẻ có tội, tôi luôn luôn coi bọn chúng là công cụ để lấy lại thanh thản cõi lòng. Nhưng cho đến giờ, tôi làm cho chúng có nhà để về...”

      “Tôi biết, tôi biết!” Chị Triệu bỗng gào lên như điên, “Thầy Châu, cái hôm nghe được câu chuyện giữa thầy và Phương Mộc... tôi trách thầy, tôi biết thầy luôn tìm cách chuộc lỗi... đúng thế, tôi tha thứ cho thầy...”

      Thầy Châu đứng ngây ra, lúc sau, nụ cười thanh thản lên mặt ông.

      “Cảm ơn , tiểu Triệu. làm cho tôi được an ủi trước khi ra .”

      “Thầy Châu!” Phương Mộc và chị Triệu cùng kêu lên.

      “Mọi người hãy nghe tôi !” Giọng của thầy Châu bỗng trở nên nghiêm túc, “ Triệu, Thiên sứ Đường thể giữ được. Nếu như có thể, mong rằng cố gắng thu xếp cho bọn trẻ nơi ở mới, được ăn no, mặc ấm, được học hành, tương lai có thể tự lập được, có làm được ?”

      Chị Triệu nước mắt giàn giụa, cổ họng tắc nghẹn nên lời, đau đớn nhìn thầy Châu.

      “Có làm được ?'

      Chị Triệu gật đầu cách khó khăn.

      “Thế tốt.” Thầy Châu lại quay sang Phương Mộc, “Hãy giúp tôi chăm sóc cho Liêu Á Phàm, chăm sóc cho lũ trẻ. Tôi biết tôi phạm tội chết, nhưng tôi biết làm cách nào khác để giải quyết nó. Từ nay còn Giáo hoá trường nữa...”

      “Thầy Châu!” Phương Mộc cảm động đến nỗi năng lộn xộn, “Thầy hãy xuống mau... em... em... Chưa chắc thầy bị tử hình đâu!”

      “Phương Mộc, em hiểu à? Tôi phải là dám đối diện với pháp luật và hình phạt.” Thầy Châu nhìn sâu vào Phương Mộc, “Cái mà tôi dám dối diện chính là lương tâm của tôi.”

      Ông ta lấy tay chỉ vào thi thể Dương Cẩm Trình, dằn từng câu từng chữ:

      “Thực ra, chúng tôi đều đáng chết!”

      xong, mặt thầy Châu lên nụ cười thanh thản. Ông hết nhìn Phương Mộc, lại nhìn chị Triệu rồi buông tay khỏi khuôn cửa sổ.

      Phương Mộc kêu thét lên, chạy đến định tóm lấy ông ta, nhưng khoảng cách quá xa, khi chạy đến bên cửa chỉ còn cách giương to mắt nhìn thầy Châu dang hai cánh tay rơi xuống...

      Phương Mộc cất tiếng thất thanh gọi chị Triệu, rồi quay người chạy ra hành lang, va cả vào người nhân viên nghe thấy có động chạy đến xem, cứ men theo đường thoát cứu hoả mà chạy như điên xuống dưới.

      được chết! Ngàn vạn lần được chết!

      Dưới lầu có mấy người xúm lại, Phương Mộc đẩy họ ra, xông đến trước thầy Châu. Thầy Châu sắc mặt thanh thản, máu từ sau gáy ông chảy ra nhuộm đỏ đám đất rộng. Mắt ông ta nửa mở nửa khép, người hơi co giật, cứ mỗi lần như vậy máu từ mép lại chảy ra.

      “Gọi xe cứu thương!” Phương Mộc ngẩng đầu lên kêu to, giọng đứt đoạn, “Cứu người!”

      Những người vây quanh bắt đầu cuống cuồng bấm máy điện thoại. Phương Mộc cúi xuống nhìn thầy Châu, mặt ông càng ngày càng trắng bệch, ra hơi:

      “Cố lên... cố lên... xe cứu thương sắp đến rồi.”

      Bỗng nhiên, Phương Mộc cảm thấy tay thầy Châu động đậy vội chụp lấy bàn tay lạnh lẽo ấy, chăm chú nhìn vào mắt thầy Châu.

      Môi thầy Châu động đậy mấy lần, nhưng ra được lời nào, sức mạnh trong tay ngày tăng lên.

      Cuối cùng nước mắt trong mắt Phương Mộc cũng chảy ra.

      “Em biết rồi.” cố gắng lắc lắc tay thầy Châu, “Em xin hứa!”

      Sức mạnh trong bàn tay ấy dần dần yếu , thầy Châu mỉm cười, từ từ nhắm mắt lại.

      Xe cứu thương đến rất nhanh, nhân viên cấp cứu xác nhận ông Châu chết, đồng thời họ cũng khiêng chị Triệu ngất xỉu lên xe để cứu chữa.

      Phương Mộc cởi áo khoác đắp lên người thầy Châu, rồi lấy điện thoại ra, gọi về cho tổ chuyên án.

      “Tôi là Phương Mộc, tôi ở Sở Nghiên cứu tâm lý, vừa nãy, Châu Chấn Bang giết chết…

      “Trợ lý chủ nhiệm Sở Nghiên cứu Trần Triết.”

      giọng lạnh lùng bỗng vang lên phía sau, tim Phương Mộc đập loạn lên, quay phắt người lại...

      Mình mặc áo khoác trắng, hai tay bắt vào nhau đứng trước mặt Phương Mộc chính là Dương Cẩm Trình.

      Dương Cẩm Trình lạnh lùng nhìn Phương Mộc cố gắng trấn tĩnh, : “ theo tôi!
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 36: Cát bụi lại trở về với cát bụi[/B]





      Dương Cẩm Trình lặng lẽ đứng trước bàn làm việc nhìn sợi dây thép cổ người chết, thở dài, lấy từ trong túi ra chiếc USB lắp vào máy vi tính, sau khi di chuột bấm mấy lần rồi quay màn hình về phía Phương Mộc.

      “Cậu tự xem lấy nhé.”

      Đó là hai đoạn video. Đoạn thứ nhất, trợ lý Trần Triết đến đưa công văn, thấy Dương Cẩm Trình có ở trong phòng, sau khi nhìn ngó xung quanh liền ngồi sau bàn làm việc, lắc la lắc lư trong chiếc ghế to rộng ấy, lại còn cầm chiếc cốc đựng nước trà của Dương Cẩm Trình lên uống ngụm.

      Đoạn thứ hai: Chính là đoạn quay cảnh thầy Châu siết cổ chết Trần Triết.

      chính là tên T mà các cậu tìm.”

      “Vì sao tôi phải tin ông?” Phương Mộc nhìn vào mặt Dương Cẩm Trình, “Ông có chứng cứ gì ?”

      Dương Cẩm Trình cười, lộ vẻ mệt mỏi, “ chắc chắn biết câu trả lời của tôi. Nhưng có thể cầm ảnh của Trần Triết đến cho Khương Đức Tiên và Quách Nhụy xem, chỉ cần nhìn thái độ của họ, cậu biết tôi đúng hay sai. Cậu giống những người khác, tôi tin rằng cậu có khả năng phân biệt.”

      “Thế thầy Châu vì sao lại phải giết Trần Triết?”

      có thể kiểm tra túi của Trần Triết, ở đó chắc chắn có cái sim điện thoại.” Dương Cẩm Trình chỉ vào Trần Triết, “ ta gọi điện cho thầy Châu, tôi là T, để cho thầy Châu đến giết tôi.”

      “Về sau sao?”

      “Trần Triết thèm thuồng vị trí của tôi lâu rồi. Trong đoạn video vừa nãy cũng có thể nhìn thấy - thậm chí ta còn bắt chước cả tôi đeo mặt nạ dưỡng da, dùng cốc của tôi uống nước. Nhưng rất may cho , tôi pha thuốc mê trong cốc nước ấy, thằng cha đen đủi này uống phải liền lăn ra ngủ, làm con ma thay cho tôi.”

      “Ông cho thuốc mê vào cốc của mình à?”

      “Đúng vậy. Bởi vì tôi bị mất ngủ rất nặng, muốn ngủ phải có nó, chỉ có điều chưa kịp uống.” Dương Cẩm Trình quay người về phía Phương Mộc, Cậu cảm thấy lý do đó có hợp lý ?”

      Phương Mộc tái mặt, bước gần hơn bước, “Ông làm cách nào thuyết phục tôi đó phải là kế hoạch của ông?”

      “Tôi vốn định thuyết phục cậu!” Dương Cẩm Trình hề nhượng bộ nhìn thẳng vào mắt Phương Mộc, “Nhưng cậu cũng có cách nào chứng minh đó là kế hoạch của tôi, đúng ?”

      Phương Mộc nhìn ông ta lúc rồi chậm rãi : “Ông biết thầy Châu đến giết mình, cho nên tìm cách lừa cho Trần Triết uống cốc nước của ông, đợi cho hôn mê, ông phủ mặt nạ dưỡng da lên mặt ta, sau đó lặng lẽ chờ thầy Châu đến giết người. Như thế, ông vừa trừ khử được Trần Triết, lại ép buộc được thầy Châu phải chết, đúng ?”

      Dương Cẩm Trình cười mà như cười, thừa nhận mà cũng phủ nhận.

      Dưới lầu bỗng vọng lên tiếng còi ú, Dương Cẩm Trình bước đến bên cửa sổ nhìn xuống, rồi quay lại : “Cảnh sát đến rồi. Sau khi họ bước vào phòng làm việc này, tôi gì nữa. Cậu còn điều gì cần hỏi nữa ?”

      Phương Mộc gì chỉ nhìn ông ta, răng nghiến ken két.

      Thất bại, thất bại thảm hại.

      “Thôi được.” Dương Cẩm Trình cười, “Cuối cùng tôi khuyên câu, đừng áp dụng hình thức điều tra nào với tôi. cũng tự biết, như thế có giá trị gì, chỉ làm lãng phí thời gian của và tôi mà thôi.”

      Phương Mộc cảm thấy mọi mạch máu trong người đều dồn cả lên đầu. bất ngờ thò tay ra thắt lưng mở bao súng...

      “Đừng, đừng, đừng.” sắc mặt Dương Cẩm Trình biểu như đối diện với đứa tré lổ mãng nghịch ngợm, “Ở trong phòng này còn có con mắt thứ ba đấy, cậu đừng có mà ngu ngốc thế.”

      Cửa bị đẩy mạnh ra, Biên Bình và Trịnh Lâm bước vào, nhìn thấy Phương Mộc và Dương Cẩm Trình đối diện nhau, cả hai người bất ngờ đứng ngây ra.

      “Phương Mộc, đây là...”

      Phương Mộc bỗng nhiên giơ tay lên, ra hiệu cho Biên Bình đừng hỏi nữa. gần như mất hết sức lực, loạng choạng bước qua hai người đồng nghiệp, từ từ ra cửa.

      “Cảnh sát Phương!” Dương Cẩm Trình đột nhiên gọi tên ở đằng sau, giọng chứa đầy bi thương, “Thực ra tôi cũng rất buồn trước cái chết của thầy Châu.”

      Phương Mộc quay đầu lại, cũng dừng bước, thẳng ra ngoài.

      Vụ án mạng ở Sở Nghiên cứu Tâm lý thuộc viện Khoa học thành phố C kết thúc điều tra. Đoạn video thu được ở trường đủ tài liệu chứng cứ chứng tỏ Châu Quốc Thanh (nguyên là Châu Chấn Bang) chính là hung thủ giết chết Trần Triết. Kẻ tình nghi giết người Châu Quốc Thanh sợ tội tự sát, vụ án khép lại.

      Vụ án giết người hàng loạt Giáo hoá trường vào bế tắc. Do thiếu chứng cứ, Khương Đức Tiên và Quách Nhụy chỉ bị giám sát ở nơi cư trú, nếu trong 12 tháng, cảnh sát tìm được chứng cứ phải bãi bỏ việc cưỡng chế.

      quán trà bên cạnh bệnh viện thuộc trường Đại học Y, Phương Mộc ngồi đối diện với Khương Đức Tiên và Quách Nhụy.

      Quách Nhụy ngồi im chẳng hề động lòng nhìn ra ngoài cửa sổ, đối diện bên kia đường, toà nhà lớn màu xám của viện Nội trú lặng lẽ đứng đó từ lâu. Còn Khương Đức Tiên hẳn nhìn thẳng vào Phương Mộc, nhưng khuôn mặt ta gần như chết hẳn theo lời của Phương Mộc.

      “Toàn bộ tình hình xảy ra là như vậy.” Phương Mộc bày ảnh của Trần Triết lên mặt bàn, “ chính là T, đúng ?”

      Quách Nhụy chỉ liếc qua tấm ảnh cái rồi lại quay ra nhìn tòa nhà của viện Nội trú. Khương Đức Tiên ngắm nhìn tấm ảnh rất lâu, nhìn sắc mặt ta Phương Mộc khẳng định phán đoán trong lòng.

      “Vì sao lại muốn với chúng tôi những điều này?” lúc sau, Khương Đức Tiên mới mở miệng cách khó khán.

      “Chẳng vì sao cả.” Phương Mộc lại châm thêm điếu thuốc, “Là luật sư, thừa biết chúng tôi đủ chứng cứ để khởi tố . Nhưng việc này can hệ gì, tôi chỉ cảm thấy nên cho chị biết chân tướng của việc.”

      Ba người lại trở nên im lặng.

      Bỗng nhiên, Quách Nhụy đứng lên, hướng về phía Khương Đức Tiên và Phương Mộc cười cái. ta gầy đến mức chỉ còn cái xác, thể tả hết được kỳ dị và thê thảm trong điệu cười ấy.

      “Đến giờ vào thăm rồi!”

      xong ta cầm túi xách, vội vã ra khỏi quán.

      Đứng bên trong cửa sổ kính, Phương Mộc nhìn theo Quách Nhụy gầy trơ xương qua đường, chạy vào thang máy của viện Nội trú.

      “Cảnh sát Phương!”

      “Hả?” Phương Mộc quay lại, Khương Đức Tiên lần đầu tiên nhìn , như có điều muốn nhưng chợt ngừng lại.

      !” Phương Mộc hiểu được tâm của Khương Đức Tiên, “Tôi mang theo thiết bị ghi .”

      Khương Đức Tiên gượng cười, mắt nhìn ra cửa sổ.

      “Thực ra, sau khi giết người xong, tôi cũng cảm thấy thanh thản. Tôi tin rằng, những người khác cũng cảm thấy như tôi.”

      Phương Mộc biểu lộ tình cảm gì, nhìn Khương Đức Tiên, trong lòng dần dần dịu xuống.

      “Chúng tôi thừa nhận tất cả.” Khương Đức Tiên hạ giọng : “Hãy cho tôi và Quách Nhụy ít thời gian.”

      Phương Mộc dụi tắt đầu mẩu thuốc vào gạt tàn, thở dài.

      “Tuỳ thôi!”

      xong Phương Mộc đứng dậy ra khỏi quán.

      sân ga tàu hỏa thành phố C, Liêu Á Phàm lưng đeo cặp sách bồn chồn nhìn khắp bốn phía, chốc chốc lại nhìn lên đồng hồ đeo tay bằng nhựa.

      Cứ mỗi lần tiếng còi hơi vang lên, lại có đoàn tàu tiến vào ga. Hàng đoàn người tay xách bao lớn bao hành lý xuống tàu, lại hàng đoàn người tay xách bao lớn bao hành lý lên tàu. cái loa của nhà ga giọng khô khốc thiếu cảm tình nhắc nhắc lại: “Vận chuyển hài hòa, xuất hành thuận lợi, đề nghị các quí khách...”

      Tiếng còi của người điều độ viên cất lên, nhân viên toa xe xông đến bên Liêu Á Phàm quát lên: “ có lên tàu ?”

      Liêu Á Phàm nhìn lần cuối cùng ra phía cửa ga người ra vào như mắc cửi, nghiến răng, quay người nhảy lên toa tàu từ từ chuyển động.

      Tiểu khu Trí Uyển,

      Trong nhà Dương Cẩm Trình là đống bừa bộn, quần áo, sách vở, tài liệu bày khắp nơi trong phòng. Dương Cẩm Trình mồ hôi đầm đìa cố gắng đậy cái va li được xếp đầy lại.

      Đằng sau, trong phòng ngủ của Dương Triển vang lên tiếng đập phá liên tiếp, tiếng chai thủy tinh đập vào tường, có cả tiếng cố cậy ổ khoá cửa cành cạch.

      Dương Cẩm Trình mặt tái xanh lại cầm lên cái va li, xếp tất cả những bằng khen, giấy khen bày trong thư phòng cố nhét vào, vừa định kéo khoá lại nghe thấy tiếng chuông cửa.

      Dương Cẩm Trình nhìn qua kính mắt mèo, ra là người hàng xóm.

      Dương Cẩm Trình rủa thầm câu, mở cửa ra, sốt ruột hỏi: “Gì thế?”

      “Tiến sĩ Dương, nhà ông ầm ĩ mấy tiếng đồng hồ rồi, ngay cả ti vi tôi cũng xem nổi...”

      “Ông có thể tố cáo với ban quản lý nhà!” Dương Cẩm Trình cắt ngang, rồi đóng cửa lại để mặc ông hàng xóm đứng đó.

      Vừa quay trở lại phòng khách lại nghe thấy tiếng Dương Triển gào thét: “Thả con ra ! Thả con ra !”

      Dương Cẩm Trình lòng dạ rối bài, hét lên: “Mẹ mày, câm miệng lại cho tao nhờ!”

      Tiếng kêu gào trong phòng ngủ bỗng dưng im bặt. Dương Cẩm Trình thở phào nhõm, giơ tay lên lau mồ hôi trán, kéo cái ghế, hạ di ảnh của vợ xuống, sau khi lau chùi qua loa, cẩn thận bỏ vào cái hộp đựng đầy bọt nhựa.

      Bỗng nhiên, mũi ông ta ngửi thấy có mùi khét. Dương Cẩm Trình khịt khịt mũi, lập tức biết được cái mùi khét ấy xuất phát từ trong phòng ngủ của thằng con.

      Dương Cẩm Trình luống cuống lấy chìa khoá, mở cửa ra xem. Dương Triển mặc đồ chuẩn bị ra ngoài dùng bật lửa đốt ga trải giường.

      Dương Cẩm Trình kìm nén được nữa, ông ta nắm tóc thằng con, tát cho nó hai cái mạnh, lại đá cho nó cái văng vào góc nhà.

      “Mẹ mày, định làm gì hả?” Dương Triển mồm miệng rớm máu cố gắng bò dậy, hướng về phía Dương Cẩm Trinh gào lên: “Con ! Con ra nước ngoài đâu!”

      Dương Cẩm Trình mặt đỏ lên tiện tay bê cả bể cá bàn, ném mạnh về phía nó.

      Chiếc bể cá rơi cách bên đầu Dương Triển đến nửa mét, vỡ tan trong chớp mắt. Cá, nước, mảnh thuỷ tính vỡ rơi lả tả xuống cạnh người Dương Triển. Thằng bé sợ quá kêu thét lên, hai tay ôm đầu, nấp vào góc phòng run lẩy bẩy.

      “Mẹ mày còn quậy nữa ông đánh chết” xong, Dương Cẩm Trình hâm hâm lôi tấm ga trải giường còn bốc khói vào phòng vệ sinh.

      Ném tấm ga trải giường vào chậu rửa, Dương Cẩm Trình bực tức trở lại phòng khách tiếp tục sắp xếp hành lý, mồm tiếp tục chửi bới:

      “Đồ ngu! Bố mày vất vả thế này là vì cái gì? phải vì mày là vì con mẹ mày à! Cả đời tao gây nên tội tình gì mà lại sinh ra cái thằng ăn hại như mày cơ chứ...”

      Dương Cẩm Trình mải mê lật giở kiểm tra những tư liệu thư tịch, có cái ông ta trực tiếp vứt bỏ, có cái cho vào va li hành lý nên cảm thấy Dương Triển đứng ngay đằng sau như bóng ma.

      Ông ta lại càng nhìn thấy Dương Triển cầm trong tay khẩu súng côn quay.

      Dương Triển mặt giàn giụa nước mắt thổn thức ra lời, hai mắt đỏ lừ chứa đầy nỗi tuyệt vọng.

      Nó run rẩy giơ súng lên...

      Người cảnh sát trật tự tiến sân ga chú ý đến thằng bé mấy ngày nay. Hàng ngày nó đều xuất rất đúng giờ sân ga, sau đó nó chăm chú quan sát những người khách chuẩn bị lên tàu, như tìm người nào đó.

      Ngày thứ 4, sau khi đoàn tàu chuyển bánh, nó hình như thôi ý định tìm kiếm. Sau khi đứng hồi lâu sân ga, nó đến xe bán đồ ăn mua cái bánh hamburger và lon - ca, ngồi ghế đợi tàu thong thả ăn hết. Sau đó, nó đặt cái khuyên tròn nắp lon - ca vào lòng bàn tay, lật lật lại chăm chú ngắm nhìn rồi ném cái lon rỗng ra xa.

      Cái vỏ lon trống rỗng lăn lông lốc mặt đất, cuối cùng lọt xuống dưới đường kẻ, nằm im lìm giữa hai thanh ray.

      Người cảnh sát thấy thằng bé về phía mình, bước ung dung, sắc mặt bình thản.





      Vĩ thanh: Khung cảnh phía sau chốn đô thành[/B]





      “Báo buổi sớm” thành phố C trích tin đưa ngày 6 tháng 2:

      người họ Dương nào đó thông báo cậu ta ném khẩu súng mình dùng xuống hồ nhân tạo to nhất thành phố - Bắc Hồ. Cảnh sát ngay lập tức tổ chức thợ lặn tiến hành mò tìm, nhưng cho đến khi bản tin này được phát khẩu súng vẫn chưa được tìm thấy. Trước mắt, vụ án được tiến hành điều tra.[/I]

      Trích tin đưa ngày 10 tháng 3:

      … Người họ Dương lúc bắn chết bố chưa đầy 14 tuổi, chưa đủ tuổi cấu thành tội phạm, còn ai thân thích. Sở Công an thành phô' C quyết định đưa Dương Triển cải tạo tại trại Giáo dưỡng thiếu niên hư thành phố C.[/I]

      Trích tin đưa ngày 22 tháng 3:

      … Sau khi Phó tổng giám đôc công ty Hầu và bảy người có liên quan đến tội phá hoại bị Sở Công an bắt theo pháp luật, công ty bất động sản Hằng Kim lập tức lên tiếng thanh minh. Hành vi của Phó tổng giám đốc Hầu và những người khác là hành vi cá nhân, có liên quan đến công ty bất động sản Hằng Kim. Theo tin cho biết, trong số đó người đàn ông tên là Vũ Tử bị buộc tội cố ý giết người thành...[/I]

      Sau khi thầy Châu chết tháng, Khương Đức Tiên ly hôn với vợ con, tất cả tài sản đều để lại cho vợ. Ba tháng sau, vợ và con Khương Đức Tiên nhập cư Singapo.

      tuần sau, Đàm Kỷ chết thầm trong bệnh viện thuộc Đại học Y. Ngày hôm sau, Khương Đức Tiên và Quách Nhụy đến đầu thú tại Sở Công an thành phố C. Đến đây việc điều tra vụ án giết người hàng loạt Giáo hoá trường kết thúc và chuyển hồ sơ sang Viện kiểm sát khởi tố.

      trường tiểu học thành phố C. Hoàng hôn.

      sân thể thao bóng người, bóng đêm dần dần nuốt chửng đường chạy điền kinh màu đất đỏ và thảm cỏ nhân tạo. cái đu ở góc đông bắc sân trường, thấp thoáng cái bóng bé.

      Hạ Thiên ngồi lắc lư thong thả cái đu, trong đôi mắt trống rỗng của nó màu đen kịt, tia sáng. Nó hát khẽ ngân nga, nhạc điệu cổ quái, lời ca lẫn lộn, giống như những lời lẩm bẩm ú ớ của kẻ nằm mơ.

      Dưói chân nó, con chó bị day day lại. Theo chiều đu đưa của cái đu, bộ lông mượt mà của con chó cũng lật lật lại dưới gót giày của Hạ Thiên.

      Đêm tối, các con đường của thành phố C.

      Phương Mộc lái chiếc xe Jeep, sục tìm khắp hang cùng ngõ hẻm, mỗi lần nhìn thấy bóng tuổi thanh niên, đều cho xe chậm lại, sau khi nhìn mặt mới lại chạy tiếp.

      Điện thoại di động rung liên tục, Phương Mộc chú ý lắm, chỉ nhìn qua màn hình cái rồi quăng điện thoại ra ghế sau.

      đèn đường vàng vọt thoắt thoắt lướt qua mặt , Phương Mộc rất mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sắc bén, lo lắng và ngoan cố.

      Trước cửa trại Giáo dưỡng thiếu niên hư, 20 học viên bị tập trung giáo dưỡng chuyển những viên thủy tinh lên chiếc xe tải. Sau khi xếp hàng xong, chiếc xe tải nổ máy ầm ầm chạy . Những nhân viên xếp thành hàng để người quản giáo đếm quân số và điểm danh rồi trở vào trường.

      Trong thùng chiếc xe tải tối om, cái sọt to chất đầy trân châu bỗng nhiên lắc lư. Tiếp theo những hạt trân châu rơi rào rào xuống sàn xe thằng bé đầu đội tấm ván từ trong sọt đứng lên.

      Chiếc xe tải dừng lại chờ đèn đỏ tại ngã tư, sau khi khởi động trở lại người cảnh sát giao thông giật mình trợn mắt lên khi thấy cửa sau của chiếc xe tải bị mở ra, những sọt trân châu to tướng thùng xe lung lay như sắp đổ.

      Người cảnh sát thổi còi, khởi động xe mô tô chạy đuổi theo.

      cái bóng màu xám bé vội vàng vọt qua đường, chui vào cái ngõ .

      Khi quay trở ra, nó thay bộ thường phục ràng là vừa lắm, thong thả dọc theo đường cái.

      Bức tường ở sân Thiên sứ Đường bị đập bỏ, căn nhà hai tầng cũng tan hoang. Các loại phương tiện vận chuyển hạng nặng chuyển ra ngoài những ngói tàn gạch vỡ. Vườn rau ngày trước tràn đầy sống giờ đây ngập đầy rác thải xây dựng. Chỉ có ở trong khe hở này mới bắt gặp chút màu xanh cố gắng giãy giụa.

      công trường di dời bụi đất bay mù mịt, thằng bé ngẩn người ra nhìn thay đổi hoàn toàn của Thiên sứ Đường, bất chấp bụi đất phủ đầy người, mặt.

      Tiếng còi rít lên chói tai công trường, những người công nhân làm việc vội vàng lùi ra bên đường. người lái xe mồm ngậm thuốc lá, tinh thần linh hoạt, lái chiếc xe cần cẩu chạy gần vào căn nhà hai tầng của Thiên sứ Đường. Những người công nhân đội mũ bảo hiểm, tay cầm dụng cụ, vừa cười vui vẻ vừa đứng chờ.

      Cánh tay dài ngoẵng của chiếc xe cẩu từ từ chuyển động, quả cầu sắt to đu đưa trong lúc hạ xuống, người lái xe lấy chuẩn mục tiêu, đưa quả cầu sắt đập mạnh vào ngôi nhà .

      “Rầm.” Ngôi nhà hai tầng đung đưa, từng mảng gạch to tướng rơi xuống, nhưng nó vẫn chưa chịu đổ sập.

      Những người công nhân vây quanh bắt đầu ồn ào, người lái xe thổi phù điếu thuốc miệng, khởi động lại quả cầu sắt đập tiếp.

      “Rầm.” Ngôi nhà trụ được nữa, sập xuống sau tiếng rạn vỡ khủng khiếp.

      Tiếp theo sập đổ của ngôi nhà, khói bụi bốc lên dày đặc, mấy người công nhân vừa nãy vẫn còn cười đùa tíu tít giờ chạy toả ra tìm chỗ nấp.

      Chỉ có thằng bé vẫn đứng yên lặng, nhìn chằm chằm vào đám bụi đất bốc lên đầy mặt.

      Mấy phút sau, bụi đất tạm lắng xuống.

      Những người công nhân từng tốp hai, ba người trở lại công trường làm việc. Thằng bé lau bụi mặt thở dài cái, rảo bước về phía cái cây to nhất trong sân. Mùa xuân đến. Cây đại thụ im lặng cả mùa đông dài giờ bắt đầu lấy lại sức sống, đầu cành có thể nhìn thấy những mầm cây nhú lên. Thằng bé trèo lên nhánh cây thò tay vào tổ chim bỏ hoang lấy ra cái túi ni lông màu đen.

      Nó từ từ tụt xuống ngồi dựa vào gốc cây.

      Trong túi ni lông có vật được quấn bằng mấy lượt giấy báo, bên ngoài buộc dây đai. Thằng bé kiên nhẫn tháo dây đai và giấy báo, để lộ ra khẩu súng côn.

      Nó tháo ổ đạn ra cách thành thạo, đổ hết sáu viên đạn ra lòng tay. Những vỏ đạn bằng đồng vân vàng óng, trơn bóng như mới. Thằng bé vứt đạn và vỏ đạn xuống đất, cẩn thận vuốt ve thân súng lạnh ngắt, lại bóp cò cho ổ đạn quay quay. chuyển động thông suốt và tiếng cò súng lách cách làm cho nó rất mãn nguyện. Thằng bé nghịch mãi chán. Nó phát ra cả mùa dông dài cũng làm cho khẩu súng bị gỉ.

      khuôn mặt bẩn thỉu của nó hé nở nụ cười.

      công trường xa, tiếng người ồn ào, tiếng máy ầm ĩ, ai cũng chăm chỉ đập phá cái nơi trước đây từng là thiên đường. ai chú ý đến thằng bé, càng ai chú ý đến cái vật mà nó cầm trong tay.

      Thằng bé đứng bất động nhìn cái bãi hoang tàn và đám người bận rộn, lát sau, nó cúi đầu, tìm nhặt lại những viên đạn lúc nãy vứt dưới đất, cuối cùng nó chọn viên lắp vào ổ đạn. Nó tháo ổ đạn ra, quay vòng, sau đó “cạch” tiếng lắp trả lại thân súng.

      Xung quanh trở nên im ắng, chỉ nghe thấy tiếng chim cành cây vui vẻ kêu chiêm chiếp. Thằng bé khịt khịt mũi, như ngửi thấy mùi hương quen thuộc của bé xinh đẹp ấy.

      Nó hướng về phía Thiên sứ Đuờng còn tồn tại, bình tĩnh nhấc tay phải lên, đặt nòng súng vào thái dương.

      Lạch cạch.

      Lạch cạch.
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    4. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :