1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cuộc sống nhàn nhã ở Thiên Khải - Khán Tuyền Thính Phong

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 71: Dương Châu 1
      Edit: Quan Vũ Phán
      Beta: Quảng Hằng tỷ
      ---------------------------------


      <img class="aligncenter" alt="" src="https://lh6.googleusercontent.com/-fIjMdIsvvhQ/UXnf_n4OzVI/AAAAAAAAAl4/YqWLn_K73qU/s494/39.jpg" width="395" height="256" />

      “Lưỡng ngạn viên thanh đề… đề… khinh chu dĩ quá vạn trọng sơn!” *

      *Chú thích: đây là bài thơ “Tảo phát Bạch Đế thành” của Lý Bạch, nguyên văn của hai câu thơ này là: “Lưỡng ngạn viên thanh đề bất trụ. Khinh chu dĩ quá vạn trùng san” nghĩa là “Hai bờ tiếng vượn véo von. Thuyền lan vượt núi non vạn trùng”

      “Ha…ha…!!!” Vãn Chiếu rốt cục nhịn được, buông xuống kim chỉ trong tay, tay che miệng, tay ôm bụng : “Ta Xuân Nha này, ta nhớ bài thơ này muội học ba ngày rồi, làm sao mà bây giờ còn chưa thuộc a!”

      Mặt Xuân Nha đỏ lên, buồn bực : “Tại đầu óc của muội dốt mà!”

      Mèo Con ngồi ở bên cửa sổ thêu hoa, lần này nàng thêu bộ bình phong , đường kính dưới hai mươi ly, mặt bức tranh sơn thủy thanh tao, vì phải thêu cảnh nước đổ từ cao xuống nên có phần khó khăn. Từ sau thêu kinh cho Nhan thị xong, nàng liền chuẩn bị đến lễ vật mừng năm mới, chính là bức bình phong này.

      thuyền mặc dù có hoạt động giải trí gì, phạm vi hoạt động cả ngày cũng chỉ ở trong khoang thuyền này, nhưng mà tại Mèo Con vừa cần thức dậy sớm để thỉnh an mẹ chồng, cũng cần cả ngày đề phòng người khác. Ngày qua ngày cùng Xuân Nha, Vãn Chiếu chuyện, thêu thùa may vá, cũng có vui vẻ thích thú của nó.

      Mấy ngày nay cũng biết Xuân Nha bị cái gì kích thích, mà bắt Vãn Chiếu phải dạy nàng ngâm thơ. Bình thường là người thông minh, nhưng biết sao tại sao đối với thi từ thơ phú lại thế này, chỉ bài “Tảo phát Bạch Đế thành” mà ba ngày còn chưa thuộc, vì điểm ấy mà khiến cho Mèo Con cùng Vãn Chiếu buồn cười ít.

      Mèo Con nghe Xuân Nha đọc thơ, cũng cười trộm nửa ngày, mới hàm súc với Xuân Nha: “Xuân Nha, hay là muội theo Vãn Chiếu học phương diện khác !”

      Xuân Nha ủ rũ lên tiếng, Vãn Chiếu thấy thế vội khuyên nhủ: “Học thi từ thơ phú dùng được vào việc gì chứ, có thể ăn cũng thể dùng, còn bằng nghe theo lời của phu nhân, theo ta học tính toán, tương lai có lập gia đình cũng có thể quản lý tiền bạc”

      Mèo Con gật gật đầu : “Vãn Chiếu đúng, cùng với việc học thứ vô dụng này, còn bằng học tính toán với nàng a!”. Nàng tính toán giỏi, Vãn Chiếu tới Tô Châu rồi gả cho Ngọc Bản, đến lúc đó nếu Nhiếp Tuyên bảo nàng giải quyết việc gì, nàng cũng phải có người giúp đỡ tính toán a!

      Sau khi Xuân Nha nghe xong, ủ rũ lên tiếng. Bộ dạng cúi đầu kia, làm cho Mèo Con cùng Vãn Chiếu lại bật cười thôi.

      “Phu nhân, gia , ở cửa ngạn có gánh hát, nếu người nhàm chán, có thể đến xem”. Tiếng của nha hoàn ngoài cửa truyền vào.

      “Di?” Mèo Con ngó ra ngoài cửa sổ, nguyên lai chấn động vừa rồi là thuyền dừng lại a, nàng cũng chú ý.

      “Phu nhân, bên ngoài thực có người biểu diễn, người xem con khỉ kia biết lộn nhào a!” Xuân Nha kéo màn trúc, xuyên thấu qua cửa sổ khắc hoa hướng ra ngoài nhìn, khỏi vui mừng kinh hô lên.

      Mèo Con nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên có đoàn xiếc thú ở cửa ngạn làm xiếc, có con khỉ diễn trò, có phun hỏa, nuốt kiếm, riêng gì Xuân Nha liên tục cười, ngay cả Vãn Chiếu cũng bị hấp dẫn. Mấy chiếc con thuyền vốn neo ở cửa ngạn, cũng kéo màn trúc, thỉnh thoảng từ trong khoang thuyền truyền ra vài tiếng kinh hô.

      Mèo Con xem đủ trò biểu diễn xiếc thú ở đại, nên chỉ nhìn loại xiếc này vài lần liền mất hứng thú, tiếp tục trở lại thêu hoa, thế nhưng Vãn Chiếu cùng Xuân Nha xem đến hưng trí bừng bừng.

      Sau khi xiếc thú chấm dứt, hai ba đứa cầm chậu tới từng chỗ dập đầu xin tiền thưởng. Mèo Con thấy quần áo mấy đứa trẻ này tả tơi, xanh xao vàng vọt, trong lòng khỏi thương tiếc, nếu mà bản thân đầu thai tốt, chừng tại cũng lưu lạc giống như bọn họ ?

      “Vãn Chiếu lấy tiền thưởng cho bọn họ, lại cho bọn họ chút thức ăn !”. Mèo Con mở miệng .

      Vãn Chiếu nghe xong : “Phu nhân là tâm địa Bồ Tát”. xong liền ra ngoài phân phó nha hoàn lấy đồ ăn cho đứa trẻ kia, mấy đứa trẻ khác nhìn thấy, trong đôi mắt ánh lên vẻ mong chờ, ánh mắt kia làm cho lòng người chua xót, Vãn Chiếu than tiếng, phân phó hạ nhân đem đồ ăn phân phát đủ cho cả đám trẻ.

      Trong khoang thuyền Xuân Nha cũng vụng trộm lau nước mắt, Mèo Con tiếng động thở dài, mấy đứa xin tiền xong, liền chạy tới khoang thuyền của Mèo Con dập đầu cảm ơn nàng, : “Đa tạ thiện tâm của phu nhân!”

      Mèo Con quay đầu hỏi: “Những đứa trẻ này đều là gia đình nuôi nổi mới bán cho gánh hát tử sao?”

      “Có số là do gia đình nuôi nổi, có số là lúc gánh xiếc tranh thủ biểu diễn, nhìn trúng con cái nhà ai liền vụng trộm để mắt, thừa dịp người lớn trong nhà chú ý, liền bắt cóc đứa trẻ. Nếu sinh ra khỏe mặt giữ lại, còn lại đều bán chỗ khác”. Vãn Chiếu thở dài : “Mấy gánh hát này rong ruổi khắp nơi, cùng với quan viên mỗi địa phương đều có quen biết”

      Xuân Nha sửng sốt lúc lâu mới : “Thế này còn có vương pháp hay ?”

      Vãn Chiếu nghe vậy cười khổ, Mèo Con cũng thở dài tiếng, trong khoang thuyền nhất thời lặng im gì, Vãn Chiếu nhìn nhìn sắc trời : “Sắp đến trưa rồi, nô tỳ chuẩn bị cơm trưa”

      Mấy ngày này ở thuyền, phần lớn ba bữa Nhiếp Tuyên đều ăn chung với Mèo Con, Xuân Nha nghe vậy cũng vội đứng dậy : “Muội xem chè đậu xanh nấu xong chưa”

      Mèo Con gật đầu : “Muội đến phòng bếp với họ nấu đậu xanh vừa phải, ngàn vạn lần đừng nấu thành canh đậu xanh a!”

      “Dạ!” Xuân Nha lên tiếng trả lời rồi lui xuống.

      Sau khi hai người ra ngoài, Mèo Con cũng lười tiếp tục thêu hoa, lấy quyển tiểu thuyết mới mua ra, tựa vào khung cửa sổ bắt đầu đọc.

      xem cái gì đấy?” Nhiếp Tuyên vén mành tiến vào, thấy trong tay Mèo Con cầm quyển sách mới, khỏi tò mò hỏi.

      “Tùy tiện xem chút thôi!”. Mèo Con buông sách trong tay, đứng dậy vắt cho cái khăn để lau, : “Vãn Chiếu mua quyển tiểu thuyết mới cho thiếp”

      Nhiếp Tuyên liếc mắt nhìn tên quyển sách cái, khỏi lắc đầu cười cười, tiếp nhận khăn lau mặt: “Hôm nay buổi tối chúng ta dừng ở Dương Châu đêm, lát  ta mang nàng ra ngoài mua sắm, thế nào? Ta bảo Trừng Tâm chuẩn bị xe”

      Mèo Con vừa nghe khỏi có chút vui sướng: “Dạ! Chúng ta Dương Châu sao?” Cảnh sắc ở Dương Châu nổi tiếng cả thiên hạ, nhất là Tây hồ, nàng sớm muốn tham quan, đáng tiếc vẫn cơ hội. Nàng phân phó Xuân Nha chuẩn bị điểm tâm, quay đầu lại với Nhiếp Tuyên: “Cơm trưa chuẩn bị xong, chúng ta ăn trưa rồi !”

      “Đừng ăn, ta mang nàng đến Phú Xuân trà xã ăn điểm tâm nổi tiếng của Dương Châu” Nhiếp Tuyên cười : “Thời gian hôm nay của chúng ta nhiều lắm, phải ăn chút điểm tâm, nhìn ngắm cảnh sắc đường phố Dương Châu”

      “Dạ!”. Tuy rằng đến Tây hồ có chút đáng tiếc, nhưng mà có thể ra ngoài mua sắm, nàng cũng thỏa mãn rồi.

      Chờ sau khi Mèo Con thay quần áo xong, Trừng Tâm cũng đánh xa đến, Nhiếp Tuyên giúp đỡ nàng lên xe ngựa. Vừa vào xe, nàng liền cười khúc khích: “Xe ngựa của chàng ở mỗi địa phương đều giống nhau sao?”. Nguyên lai xe ngựa này cùng với xe ngựa lúc ở Ký Châu hoàn toàn giống nhau, ngay cả chiếu ngọc thạch cũng giống như đúc, nàng khỏi thầm cảm khái cuộc sống xa xỉ của .

      Nhiếp Tuyên : “Ngồi quen ngựa này rồi, muốn thay đổi. Lúc trước ta thường xuyên ra ngoài, nếu xe ngựa bố trí thoải mái, mấy ngày sau đó thắt lưng thể thẳng nổi”

      Mèo Con nhớ đến mấy năm trước phải rời bến, chỉ là chạy tới chạy lui ở các địa phương trong Giang Nam, khỏi đau lòng, ôm : “Chàng kể cho thiếp nghe chút chuyện thú vị bên ngoài !”

      Trong lòng Nhiếp Tuyên biết nàng an ủi mình, cười ôm nàng : “ bằng kể cho nàng nghe chút cảnh trí ở Tây Hồ ?”

      “Dạ!” Mèo Con gật gật đầu: “Thiếp nghe Tây Hồ ở Dương Châu có hai mươi bốn cảnh đúng ?”

      “Ừm, đúng vậy. Tây Hồ Dương Châu, có hồ tên gọi là Bồng Lai...” thanh êm tai của Nhiếp Tuyên kể lại những cảnh đẹp của Tây Hồ, sau đó cười : “Kỳ Dương Châu có rất nhiều địa phương có thể du ngoạn, nhưng mà lần này thời gian nhiều, chúng ta chỉ có đêm để dạo chơi thôi!”

      Mèo Con cười : “ dạo cũng được, có thể ăn mấy thứ điểm tâm ở đây là được rồi!”

      Nhiếp Tuyên cười ha ha: “Hôm nay ta liền dẫn nàng ăn!”. Xe ngựa dừng lại trước cửa chợ, hai người xuống xe ngựa, Nhiếp Tuyên dẫn Mèo Con vào gian trà lâu phong cách trang nhã cổ kính, tiểu nhị vừa thấy có khách bước vào, vội lên tiếp, Trừng Tâm đem chuỗi tiền đồng cho , ý bảo tìm gian phòng trang nhã.

      Tiểu nhị này ngày thường tiếp đãi nhiều người, liếc mắt cái có thể nhìn ra khí độ bất phàm của Nhiếp Tuyên, nhìn thấy người cùng Mèo Con ăn mặc tuy rằng bình thường, nhưng có thiếu gì người giàu có ăn mặc bình thường, vội vàng nhận tiền thưởng, đón đoàn người vào trong phòng trang nhã.

      Tuy là trong phòng trang nhã, kỳ chính là vị trí dựa vào cửa sổ mà thôi, ba mặt dùng bình phong ngăn cách, tiểu nhị giúp hai người lau bàn, : “Khách quan muốn dùng món gì?”

      bình trà Long Khôi Châu, ba cái bánh bao, xíu mại phỉ thủy, bánh thiên tằng du và hào nhục, mỗi thứ phần”. Nhiếp Tuyên mở miệng .

      “Ánh mắt khách quan là tốt! Những món này đều là điểm tâm nổi tiếng của chỗ chúng tôi!” Tiểu nhị giơ ngón cái cười .

      Nhiếp Tuyên cười, với Mèo Con: “Ta gọi những món điểm tâm này tệ, lát nàng nếm thử xem, nếu thích có thể mua về, sau khi ăn xong ta dẫn nàng mua sắm”

      Mèo Con đem đấu lạp bỏ xuống, mỉm cười gật gật đầu, với Vãn Chiếu: “Các người cũng tìm chỗ nghỉ ngơi, ăn chút gì !”

      Vãn Chiếu cười lên tiếng, trước tiên phân phó tiểu nha hoàn lấy chén bát nhà mình mang theo ra, bảo tiểu nhị đem trà và điểm tâm để vào trong đó. Tiểu nhị kia nhìn thấy người thấy khí chất bất phàm, vừa thấy chén bát liền biết giá trị xa xỉ, biết này phải người bình thường cho nên hầu hạ càng thêm ân cần cẩn thận.

      Điểm tâm rất nhanh liền mang lên, bốn đĩa điểm tâm cũng quá nhiều, Mèo Con liếc mắt cái liền nhìn trúng xíu mại phỉ thúy xinh đẹp, gắp cái, cắn miếng, : “ ngon!”. Nàng giọng tán dương: “Trí Viễn, chúng ta mua ít đem về thuyền ăn ?”

      “Được!”. Nhiếp Tuyên phân phó tiểu nhị : “Các ngươi chuẩn bị mười phần món điểm tâm này, lát chúng ta mang

      “Dạ!” Tiểu nhị lên tiếng, rồi ra ngoài.

      Mèo Con : “Mua nhiều như vậy có thể bị hỏng hay ? Thời tiết nóng như vậy!”

      sao, thuyền có băng đá, để vào đó hai ngày bị hư, lại lập tức đến Tô Châu rồi!”. Nhiếp Tuyên lại gắp miếng hào nhục cho Mèo Con : “Nàng nếm thử món này , tuy điểm tâm đặt ở trong hầm băng bị hỏng, nhưng mà chung quy vẫn mất nguyên vị, vẫn là ở đây ăn nhiều chút”

      Mèo Con ăn hào nhục, lại uống ngụm trà : “Trà này cũng thơm, khó trách người ta Dương Châu là vùng đất đẹp a!”

      Nhiếp Tuyên cười : “Buổi tối chúng ta ăn tam đầu yến của Dương Châu, bảo đảm nàng ăn xong cũng khen dứt miệng!”

      “Tam đầu yến? Cái gì là tam đầu yến? Thịt đầu cua sư tử sao? Còn hai đầu kia là gì?” Mèo Con tò mò hỏi, nàng từng nghe qua tam đầu yến của Dương Châu trong đó có là thịt đầu cua sư tử.

      “Thịt đầu cua sư tử hấp, đầu heo nướng, đầu cá mè hấp”. Nhiếp Tuyên : “Đây là ba món ăn nổi tiếng nhất của Dương Châu, trực tiếp đến còn có để mà ăn, ta bảo Trừng Tâm đặt trước. Chúng ta làm xong hết mọi việc rồi đến đó cũng vừa lúc!”. với Mèo Con: “Mùi vị của đầu heo nướng tệ, là món ăn nổi tiếng của Dương Châu, trong ngọt có mặn, mùi thơm nức mũi, hồi nàng nếm thử chút biết”

      Mèo Con nghe xong lời giới thiệu của Nhiếp Tuyên về món đầu heo nướng kia, cũng cảm thấy ngon, liền gật gật đầu. Nàng chưa từng ăn qua thịt đầu heo a, tuy kiếp này cha rất thích nhắm rượu với thịt đầu heo, nhưng nàng cho tới bây giờ còn chưa chạm qua. Kiếp trước mẹ chưa bao giờ ăn động vật bốn chân, cho nên nhà bọn họ rất ít ăn thịt, cơ bản đều ăn cá tôm là chính, cũng chỉ có lúc nàng đến chỗ bà ngoại, bà nội gia mới có thể ăn thịt: “Gọi nhiều món như vậy, chúng ta ăn hết sao?”

      Nhiếp Tuyên : “Ăn xong phải còn có bọn Trừng Tâm sao?”

      “Cũng đúng!”. Mèo Con vừa ăn điểm tâm, vừa ngắm nhìn cảnh tượng náo nhiệt đường phố Dương Châu.

      Nhiếp Tuyên : “Phú Xuân trà lâu này nằm bên cạnh con đường phồn hoa nhất ở Dương Châu, phía dưới là chỗ tập trung của mấy quán hàng rong, nếu nàng thích cái gì, bảo Trừng Tâm mua là được”

      “Dạ!”. Mèo Con đột nhiên nhớ tới cái gì đó : “Đúng rồi, hương phấn ở Dương Châu rất nổi tiếng, lát thiếp phải mua ít, phần gửi về Ký Châu, phần lúc đến Tô Châu tặng cho các tẩu tẩu ”

      Nhiếp Tuyên : “Chúng ta hỏi thăm người đường xem cửa hàng bán hương phấn nổi tiếng ở Dương Châu”

      Tiểu nhị kia nghe xong lời của Mèo Con, cười : “Đái Xuân Lâm là cửa hàng bán hương phấn nổi tiếng nhất ở Dương Châu, bột phấn kia là dùng ngọc trai mà làm, có bốn dạng khinh, bạch, hồng, hương, có dùng bột chì mà làm đâu, các tiểu thư, phu nhân ở Dương Châu đều thích dùng a!”

      Mèo Con nghe xong cười khúc khích, tiểu nhị này quảng cáo cũng ghê , ngay cả Nhiếp Tuyên nghe xong cũng cười : “Nếu như vậy, chúng ta phải đến Đái Xuân Lâm rồi!”

      “Đại quan nhân, cửa hàng Đái Xuân Lâm ở bên bờ Tây Hồ, tựa vào xuân liễu trường đê, sau khi ngài mua hương phấn xong, vừa lúc có thể đến trường đê ngắm cảnh cảnh trí của Tây Hồ, rất lịch tao nhã”. Tiểu nhị đưa mọi người xuất môn, còn với Trừng Tâm lộ trình đến Đái Xuân Lâm.

      Mèo Con cười : “Tiểu nhị này là chu đáo”

      Nhiếp Tuyên bảo Trừng Tâm thưởng cho tiểu nhị quan tiền, quay đầu lại cười với Mèo Con: “Loại đại trà lâu này tiểu nhị đều có mắt quan sát rất tốt”

      Sau khi hai người ra khỏi chợ, lên xe ngựa, chỉ chốc lát sau đến cửa hàng Đái Xuân Lâm. Nhiếp Tuyên kéo màn xe : “Trường đê Xuân Liễu này là trong hai mươi bốn cảnh đẹp của Tây Hồ”

      Mèo Con thuận mắt nhìn theo, con đê dài, đào hồng liễu xanh, phóng tầm mắt nhìn mặt nước óng ánh màu xanh: “ đẹp a!”. Mèo Con nhịn được giọng tán dương.

      “Đều ‘Yên hoa tam nguyệt hạ Dương Châu’, lúc đó tơ liễu trôi mặt nước, hoa đào nở rộ, cảnh sắc còn đẹp hơn”. Nhiếp Tuyên giúp đỡ Mèo Con xuống xe ngựa : “Nhưng mà tại cũng tệ, tơ liễu tuy đẹp, nhưng vạn nhất thổi bay vào trong mắt tốt lắm”

      “Xinh đẹp tất yếu phải trả đại giới thôi!” Mèo Con cười khúc khích .

      Nhiếp Tuyên nghe vậy ha ha cười : “ rất đúng, xinh đẹp tất yếu phải trả đại giới”. xong hai người liền vào cửa hàng hương phấn.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 72: Dương Châu 2
      Edit: Quan Vũ Phán
      Beta: Quảng Hằng tỷ
      ---------------------------

      “Nương tử, muốn mua gì vậy?”. Hai người vừa mới bước vào cửa hàng Đái Xuân Lâm, có tiểu nhị tiến lên tiếp: “Chỗ chúng tôi độc quyền về... Hương phấn, dầu bôi tóc cùng hương kiện, nếu tôi mang người xem thử chút?”. Bộ dạng ân cần chuyên nghiệp kia, giống như mấy nhân viên trong các cửa hàng đại a.

      Mèo Con cũng có tháo đấu lạp xuống, chỉ là tò mò tùy ý nhìn cái, Nhiếp Tuyên được người ta thỉnh đến ngồi ở ghế bát tiên, uống trà, Mèo Con nhìn thấy hàng hóa cảm thấy ngạc nhiên, hỏi tiểu nhị kia: “Hương phấn của các người có mùi gì?”

      “Hương phấn của chúng tôi có mùi bạch lan, hoa nhài, hoa quế, hoa sen, sơn chi cùng hoa hồng”. Tiểu nhị nhất nhất liệt kê từng loại từng loại hương phấn. Rồi còn lấy hộp hương phấn, mở nắp ra, bên trong là loại bạch phấn: “Đây là loại hương phấn gần đây được thích nhất, mùi hoa sơn chi, nương tử có muốn dùng thử chút ?” xong liền đem hương phấn kia để cái mâm son khắc hoa, ý bảo người khác đưa phấn cho Mèo Con xem.

      Vãn Chiếu lấy hương phấn từ trong mâm, lại đưa đến trong tay Mèo Con, Mèo Con dùng ngón tay nhàng thoa chút lên mu bàn tay, nâng tay ngửi ngửi, mùi tệ, nhưng mà cũng quá đặc biệt: “Còn có mùi hương nào dễ ngửi hơn tí ?”

      Tiểu nhị kia cười : “Hương phấn chỗ chúng tôi phải là mùi hương thông thường, mỗi loại đều là đặt ở trong hoa tươi để huân hương”

      Lúc này Nhiếp Tuyên đứng dậy đến bên người Mèo Con, với Mèo Con: “Nếu thích mua tất cả đều được mà”

      Tiểu nhị kia vừa nghe liền biết là khách giàu có, cười : “Nương tử có muốn xem thử dầu bôi tóc của chúng tôi ? Sau khi dùng xong bảo đảm tóc của người vừa đen vừa bóng”. xong liền đem bình sứ thanh hoa trắng xuống: “Đây là dầu hoa quế bán rất chạy của chúng tôi”

      Mèo Con luôn tự chế ra dầu bôi tóc, nhưng mà nghĩ đến nữ quyến trong nhà, nếu mua hương phấn, cũng thể mua dầu bôi tóc, liền bảo Vãn Chiếu đưa cho mình chọn mùi hương, biết sao lại thế này, vừa ngửi chẳng bao lâu, nàng liền cảm thấy có chút buồn nôn. Sau đó ánh mắt của nàng chuyển đến những tiểu hương kiện bên cạnh, có quạt hương, hạt châu hương, vòng tay hương, tất cả đều tinh xảo đáng , nàng tự chủ được đến đó nhìn ngắm.

      Tiểu nhị kia thấy Nhiếp Tuyên cũng cầm mấy hộp hương phấn nhìn nhìn, lại thấy Mèo Con chuyên chú nhìn hương kiện, liền vụng trộm với Nhiếp Tuyên: “Quan nhân, hương phấn chỗ chúng tôi, người mua rất nhiều, có số phu nhân nhà giàu mỗi ngày đều dùng hộp”


      Nhiếp Tuyên nhướng mi nhìn tiểu nhị : “A?”

      Tiểu nhị kia cười : “Dùng bơ trộn với hương phấn rồi thoa người, quả nhiên là bóng loáng trắng mịn, mùi thơm lạ lùng vô cùng”

      Nhiếp Tuyên mày giương lên, sắc mặt nhất thời có chút tốt, lạnh lùng trừng mắt nhìn tiểu nhị kia cái, tiểu nhị kia thế nhưng rùng mình cái, vội thu liễm ý cười, cung kính khoanh tay đứng ở bên, dám tiếp nữa. Sau lát, Nhiếp Tuyên với tiểu nhị: “Hương phấn cùng với dầu bôi tóc mỗi loại mua ba mươi hộp”

      “Dạ!”, tiểu nhị kia mặt vừa cười vừa .

      Mèo Con nghe vậy kinh ngạc ngẩng đầu hỏi: “Sao lại mua nhiều như vậy?”. Nhan thị, Tạ thị, Tô thị hơn nữa còn có Tùng Nương, bên này có Vương thị, Liễu phu nhân, bốn tẩu tẩu, tổng cộng là mười hai người, làm sao mà tính đến ba mươi phần.

      Nhiếp Tuyên : “Mỗi người bọn họ tặng hai hộp là hết hai mươi bốn phần, còn lại của nàng a!”

      “Đúng đúng, nương tử, phấn của chúng tôi, là dùng trân châu mài thành, phi thường quý báu, ngay cả thái hậu trong cung, đều thích thoa phấn này để bảo dưỡng làn da” tiểu nhị kia cười .

      Mèo Con bĩu môi, nàng cũng tin phấn dùng để tiến cống cùng phấn bán trong tiệm này giống nhau, cổ đại lại có thợ nuôi trai, chính vì thế bột ngọc trai phi thường đắt. Vốn định với Nhiếp Tuyên mình cần mua mấy thứ đó, tuy rằng tiểu nhị kia vỗ ngực , hương phấn trong tiệm của bọn họ thoa mặt có thể làm da thịt trắng noãn, nhưng Mèo Con nhớ mang máng mạng từng công bố trong nguyên liệu làm phấn tựa hồ có bột talc, bột mica linh tinh gì đó, nghe giống như là bột khoáng vật, ai biết dùng có an toàn hay a?

      Nàng vẫn thích dùng đồ tự mình làm, tuy hiệu quả cũng tốt lắm, cũng rất dễ bị hỏng, nhưng thắng ở chỗ an toàn độc hại. Nhưng mà sau lại nghĩ, bản thân nàng phải thường xuyên tặng lễ vật, mấy thứ đồ trang điểm này lại có hạn sử dụng, để mấy năm cũng ai biết. Hương phấn này lại nổi tiếng như vậy, nếu là nữ nhân đều thích.

      “Nàng thích mấy hương kiện này?” Nhiếp Tuyên đến gần hỏi.

      , thiếp chỉ là tùy tiện nhìn cái”. Mèo Con lắc đầu , hương kiện này tuy làm tinh xảo đáng , nhưng mùi hương nàng chịu nổi, mang ở người, chỉ phải làm nàng hôn mê sao.

      Cuối cùng Vãn Chiếu chọn được bốn loại dầu bôi tóc, hương phấn, vố làm ăn lớn như thế khiến cho tiểu nhị kia vui mừng đến mặt nở hoa chiếu cố bọn họ cẩn thận, lại giúp bọn họ gói ghém đàng hoàng, rồi còn tiễn đến tận cửa.

      “Còn muốn mua gì nữa ?”. Lúc từ trong Đái Xuân Lâm ra, vài người sai vặt phía sau tay cầm đầy hàng hóa. Bất quá chỉ là chút son phấn, cư nhiên lại tốn hơn trăm lượng bạc, Nhiếp Tuyên khỏi cười khổ, khó trách có người lại : “Mỹ nhân nhất thân hương, cùng hán bán nguyệt lương” ( thân xinh đẹp của mỹ nhân bằng nửa tháng lương của nam nhân nghèo), trước kia còn biết son phấn của nữ nhân còn tốn nhiều tiền như vậy. 


      Mèo Con lắc đầu, cười : “ mua, hương phấn này thực quý, chỉ có bao nhiêu đó mà tốn chừng ấy bạc”

      “Hương phấn này đều là cống phẩm, quý cũng ngạc nhiên, nhưng mà nàng mua gì nữa sao?”. Nhiếp Tuyên cười an ủi : “ cần để ý tiền bạc, chút tiền lẻ ấy ta còn để vào trong mắt”

      Mèo Con cười gật gật đầu: “Dạ!”. Lại nhìn hai người sai vặt đằng sau trong tay cầm đầy hàng hóa, khỏi : “Các ngươi đem hương phấn về thuyền trước , mang nhiều hàng hóa như vậy cũng thuận tiện gì”

      Hai người nhìn nhìn Nhiếp Tuyên, Nhiếp Tuyên : “Các ngươi nghe theo lời phu nhân là được”

      Hai người nghe xong, liền cầm hương phấn trở lại thuyền.

      tại nàng muốn đâu chơi?”. Nhiếp Tuyên : “Từ giờ đến tối còn khoảng thời gian nữa a!”

      Mèo Con thấy Nhiếp Tuyên như vậy, khỏi vụng trộm cười cười. Liếc mắt nhìn cái, cảm giác mặt có chút thần sắc kiên nhẫn, nhưng mà y theo kinh nghiệm của nàng , nam nhân, vô luận là cổ đại hay là đại, chân chính có kiên nhẫn cùng vợ dạo phố là rất ít. Nàng cũng nghĩ Nhiếp Tuyên là trường hợp ngoại lệ, chỉ là biết cách che giấu tốt hơn chút mà thôi. Mèo Con nghĩ nghĩ : “Thiếp biết chỗ nào, chàng quyết định

      Nhiếp Tuyên trong lòng vụng trộm thở dài nhõm hơi, thầm may mắn, Mèo Con cùng mẹ giống nhau. chỉ vào chiếc thuyền hoa mặt hồ : “ bằng chúng ta thuê chiếc thuyền hoa du hồ ? Cảnh trí Tây Hồ cực kì xinh đẹp, vừa lúc tại có thời gian, ta dẫn nàng ngắm lần, nếu là chơi mệt rồi chúng ta có thể câu cá”

      Mèo Con khóe miệng khinh , câu cá? thực có kiên nhẫn, lại nhiều ngày ngồi thuyền như vậy rồi, có cảm giác tù túng sao? Còn muốn ngồi thuyền? Bất quá ngoài miệng nàng vẫn : “Dạ! Vậy du hồ

      Nhiếp Tuyên nghe vậy phân phó Trừng Tâm thuê chiếc thuyền hoa.

      Xuân Nha tiến lên lặng lẽ lôi kéo vạt áo Mèo Con : “Phu nhân, người xem, chỗ đó có người nặn tượng người a!”

      Mèo Con liếc mắt cái, quả nhiên có lão nhân râu tóc bạc trắng nặn tượng người, vây xung quanh là đám con nít, nàng thấy vẻ mặt mong mỏi của Xuân Nha, khỏi buồn cười : “Muội mua cái lại đây cho ta xem”

      “Dạ!” Xuân Nha hưng phấn đáp ứng, vội vàng chạy đến chỗ nặn tượng, nhưng nàng còn chưa được mấy bước, liền bị thân ảnh nho ập đến, Xuân Nha nhất thời kịp phản ứng, liền cùng thân ảnh kia đâm vào nhau. Nàng khỏi giật lui mấy bước, mới miễn cưỡng đứng vững, cũng có chờ nàng hoàn hồn, bị người ta ôm chặt lấy: “Tỷ tỷ, cứu muội!”

      Nhiếp Tuyên cùng Mèo Con nghe thanh đứa này, nhất thời ngẩn người, lập tức Nhiếp Tuyên dấu vết nhíu mày.

      Xuân Nha bị đứa ôm lấy, suýt nữa ngã sấp xuống, giật giật vài cái, mới miễn cưỡng đứng vững, vừa nhìn thấy là tiểu khất cái bẩn hề hề ôm chặt nàng, nàng có chút cảm giác đáng ghét, vừa định đem đứa kia bỏ ra, nhưng vừa nghe tiếng đứa , nàng liền cúi đầu nhìn xuống, khỏi kinh ngạc : “Ngươi phải là đứa lúc sáng sao?”

      Lúc này Vãn Chiếu cũng nhận ra đứa kia, đúng là đứa lúc sáng nàng cho thức ăn: “Gia, phu nhân, nàng ta chính là đứa trẻ ở trong gánh xiếc lúc sáng đến xin tiền”

      Lúc này ở phía đối diện có mấy người nam tử vừa chạy đến vừa hô to, Vãn Chiếu liếc mắt cái liền nhận ra bọn họ cũng là người của gánh xiếc thú kia.

      Mèo Con nhìn thấy tình cảnh trước mắt này, trong lòng có chút tính toán.

      Cầm đầu nam tử đuổi tới trước mặt Xuân Nha, vừa định kéo đứa kia từ người Xuân Nha trở về, nhưng gã nam tử trung niên phía sau thấy Nhiếp Tuyên mặc thân trù sam, bộ dạng khí độ bất phàm, vội ngăn trở tráng hán phía trước, cung kính tiến lên hành lễ với Nhiếp Tuyên, mới : “Vị lão gia này, tiểu nữ có nhiều mạo phạm, tiểu nhân xin bồi tội với ngài”

      Nhiếp Tuyên lãnh đạm nhìn nam tử kia cái, cũng mở miệng chuyện, lúc này Trừng Tâm vội vàng từ xa chạy đến, nghe được lời của nam tử kia, quay đầu lại xin chỉ thị Nhiếp Tuyên: “Gia?”

      Nhiếp Tuyên vốn muốn xen vào việc của người khác, mỗi ngày cơ hồ đều có chuyện như vậy phát sinh, cũng phải thần tiên, làm sao quản được nhiều chuyện như vậy.

      Nhưng đứa kia đột nhiên kêu to : “ phải là cha muội! Muội bị bắt cóc ở đường lúc tết Nguyên Tiêu!”. Đứa trẻ kia vội chạy đến trước mặt Vãn Chiếu quỳ xuống dập đầu : “Tỷ tỷ làm ơn, tỷ cứu muội ! Bọn họ chê muội tuổi lớn, gân cốt cứng rắn, thể làm xiếc, muốn chặt tay chân của muội, bảo muội ra đường xin cơm”

      Vãn Chiếu cùng Xuân Nha vừa nghe, khỏi tâm sinh trắc , nhưng là hai người đều làm chủ được, chỉ có thể quay đầu lại nhìn Nhiếp Tuyên.

      Mèo Con nghe được việc bị bắt cóc lúc tết Nguyên Tiêu, mà bắt đầu mềm lòng, lại nghe được lời của đứa , thân thể hơi hơi run lên, nhớ tới chuyện của mình lúc tết Nguyên Tiêu năm ấy, nếu mà mình trốn , có phải hay cũng lưu lạc đến tình trạng này, nàng lôi kéo tay Nhiếp Tuyên : “Gia, cứu… cứu nàng !”

      Nhiếp Tuyên cũng hiểu được suy nghĩ của nàng, với Trừng Tâm: “Mua đứa trẻ kia!”. Quay đầu lại với Mèo Con: “Có mệt hay , chúng ta lên thuyền nghỉ ngơi chút !”

      Mèo Con : “Thiếp mệt, chỉ là…” may mắn mà thôi, may mắn mình năm đó có thể chạy trốn, càng may mắn bọn đại ca lúc ấy quen biết Nhiếp Tuyên.

      Trừng Tâm cùng những người kia thương lượng hồi, cho bọn họ chút bạc, người nọ liền đem khế ước bán thân của đứa trẻ kia cho Trừng Tâm. Trừng Tâm trở về với Nhiếp Tuyên: “Gia, tốn hai lượng bạc”. xong liền đem khế ước bán thân cho Vãn Chiếu.

      Mèo Con nghe xong trong lòng hơi hơi đau xót, hai lượng bạc, mới chỉ bằng mấy hộp hương phấn a. Thấy Vãn Chiếu đem khế ước bán thân đưa cho nàng, nàng xua tay : “Tỷ giữ trước !”

      Đứa kia là người nhu thuận thông minh, biết chủ nhân nơi này là Nhiếp Tuyên cùng Mèo Con, liền bước lên phía trước dập đầu tạ ơn bọn .

      Nhiếp Tuyên với Vãn Chiếu: “Mang về trước từ từ dạy nàng ta quy củ”

      Nếu phải Mèo Con mở miệng cầu, tuyệt đối mua đứa này. Loại đứa ở trong giang hồ lăn lộn nhiều năm thế này, tuy thân thế đáng thương, nhưng cũng nhiễm tính tình tốt, tâm tư dễ lung lay, dễ dàng làm sai, cũng là loại hạ nhân tốt đẹp gì. Nhiếp Tuyên thầm suy nghĩ, trước để cho Vãn Chiếu từ từ dạy nàng ta quy củ, nếu được, liền đuổi đến biệt trang ở nông thôn.

      Mèo Con với Vãn Chiếu: “Nếu tỷ mang đứa này về trước rửa mặt chải đầu, cho nàng ta ăn cái gì đó, sợ là nàng ta đói bụng rồi? lát tỷ trực tiếp đến tửu lâu là được, ta có Xuân Nha hầu hạ là đủ rồi”

      “Dạ!” Vãn Chiếu nghe lời Mèo Con xong, liền mang theo đứa kia về trước.

      Sau khi Vãn Chiếu mang đứa kia rời khỏi, Trừng Tâm cũng đem thuyền hoa thuê được đến đây. Hai người lên thuyền, thuyền nương kia vừa mới đem thuyền đẩy , còn chưa bắt đầu du hồ, Mèo Con liền cảm thấy trận buồn nôn, lại ngửi được mùi huân hương của khách thuê thuyền hoa trước đó, càng muốn hôn mê hơn.

      Nhiếp Tuyên thấy sắc mặt nàng đột nhiên trở nên trắng bệch, khỏi hơi kinh hãi: “Mèo Con, nàng làm sao vậy?” xong liền tiến lên đỡ lấy nàng.

      Mèo Con đột nhiên đẩy ra, chạy đến đầu thuyền, nôn xuống hồ: “Ụa…” nàng nôn đến thiên hôn địa ám, đồ ăn thức uống gì cũng đều nôn cả ra, nàng còn ngừng nôn cả nước chua. Nếu phải Xuân Nha thấy Mèo Con nôn liền bước lên phía trước giúp đỡ nàng, nàng nghĩ chắc nàng nôn đến còn sức lực gì cả.

      Nhiếp Tuyên thấy nàng nôn đến khó chịu như thế, trong lòng khỏi sốt ruột, vừa định qua, bị Mèo Con suy yếu mở miệng ngăn cản : “Chàng đừng đến đây… ụa…”

      Nhiếp Tuyên chỉ có thể đứng yên tại chỗ, vội vàng phân phó thuyền nương đem thuyền quay về bờ, thuyền nương kia thấy Mèo Con nôn thế kia, vội vàng cuống quít đem thuyền trở về, chỉ sợ nàng còn tiếp tục nôn nôn đầy cả thuyền của mình.

      Vừa mới xuống bờ, Nhiếp Tuyên thấy Mèo Con thoáng tốt hơn chút, vô lực tựa vào trong lòng Xuân Nha, liền : “Có phải say tàu hay ? Chúng ta lên bờ !”. Thấy bộ dạng vô lực của Mèo Con, ràng muốn tiến lên ôm Mèo Con.

      Mèo Con lắc đầu ngăn trở hành động của , nàng chưa đến mức khí lực đường đều có đâu. Dựa vào Xuân Nha, nàng bước xuống bờ từ từ. Nhiếp Tuyên nhìn xung quanh, với Mèo Con: “Chúng ta về Đái Xuân Lâm nghỉ ngơi hồi, ta bảo Trừng Tâm mời đại phu”

      Mèo Con gật gật đầu, nhưng mà còn chưa bước vào Đái Xuân Lâm, ngửi được cổ mùi hương kia, Mèo Con lại buồn nôn, vì vừa mới nôn lần xong, tại chỉ có thể ở nôn khan, bộ dạng khó chịu kia, Nhiếp Tuyên nhìn mà làm gì được. Vẫn là tiểu nhị trong Đái Xuân Lâm thấy bộ dạng Mèo Con, ra hỏi: “Thân thể nương tử khoẻ sao? Mời quan nhân dìu nương tử đến phía sau cửa hàng nghỉ chút, tôi phái người mời đại phu”

      Nhiếp Tuyên khẽ gật đầu : “Làm phiền ngươi, ta bảo hạ nhân mời đại phu rồi”

      Sau khi Mèo Con nôn khan trận, thoáng cảm thấy dễ chịu chút ít, theo tiểu nhị vào trong nội đường ngồi xuống. Nội đường mặc dù còn có mùi son phấn, nhưng mùi hương còn nồng nữa, với lại ngồi ở trong đại sảnh, cửa sổ bốn phía đều mở, nàng cảm giác tốt hơn chút. Xuân Nha dâng trà để Mèo Con súc miệng.

      Nhiếp Tuyên ngừng ra ngoài cửa nhìn xung quanh, chờ đại phu đến.


    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 73: Tin vui
      Edit: Quan Vũ Phán
      Beta: Quảng Hằng tỷ
      ----------------------

      Mèo Con vô lực ngồi ở ghế, tay che miệng, tay để bụng, sắc mặt tái nhợt, còn cho Nhiếp Tuyên đến gần nàng, khiến cho Nhiếp Tuyên dở khóc dở cười.

      Xuân Nha thấy thế, vội chạy đến xe ngựa lấy chậu đồng cho Mèo Con rửa mặt súc miệng, sạch tươm tất rồi Mèo Con mới cho phép Nhiếp Tuyên tới gần. Lúc này đại phu cũng chạy theo Trừng Tâm vội vàng tiến vào.

      Xuân Nha giúp Mèo Con đội đấu lạp, đem mặt của nàng che khuất, kéo ống tay áo của nàng lên, cổ tay để khối khăn lụa, cả tay và mặt đều che khuất, cả người chút da thịt đều có lộ ra.

      Nhiếp Tuyên vừa thấy đại phu đến đây, vội vàng nghênh đón, năng gì, mời đại phu vào trong đại sảnh xem bệnh cho thê tử: “Đại phu, ông mau vào xem bệnh cho vợ ta”

      Đại phu kia đến trước mặt Mèo Con, Xuân Nha lấy cái ghế cho , mời ngồi.

      Đại phu cách khăn lụa, đặt tay xem mạch, sau lát, với Mèo Con: “Phu nhân xin đưa tay trái để tại hạ xem thử chút!”. Thấy Mèo Con khẽ gật đầu, liền đứng dậy ra ngoài.

      Nhiếp Tuyên thấy thế đuổi theo hỏi: “Đại phu, thân thể của vợ ta có chỗ nào khoẻ?”

      Đại phu kia chắp tay : “Thỉnh vị quan nhân này yên tâm, thân thể tôn phu nhân cũng có gì lo ngại”

      Nhiếp Tuyên vừa định hỏi, nếu sao, vì sao còn phải đổi tay bắt mạch a? Lại nghe Xuân Nha ở bên trong hô: “Đại phu, xong rồi!”

      Đại phu vào trong, xem mạch thêm lát, liền đứng dậy chắp tay mỉm cười : “Chúc mừng quan nhân, tôn phu nhân có thai!”

      Nhiếp Tuyên vừa nghe được đại phu Mèo Con có thai, đầu óc liền trống rỗng, căn bản có nghe thấy đại phu gì nữa, trong đầu chỉ có ý niệm, ta có con! Ta có con! Nhiếp Tuyên ta rốt cục cũng có con!

      Mèo Con cũng bị tin tức của đại phu làm cho hoảng sợ, nàng khỏi vươn tay sờ sờ bụng, ta có con? Trong lúc nhất thời vui sướng, ngọt ngào, lo lắng, sợ hãi... Đủ loại mùi vị diễn ra trong lòng, cũng còn nghe được lời dặn dò của đại phu.

      Tiếng của đại phu vừa dứt, chỉ có Nhiếp Tuyên cùng Mèo Con choáng váng, ngay cả hạ nhân hầu hạ bên cạnh cũng choáng váng. Đại phu sớm quen với tình huống vợ chồng trẻ biết tin mang thai vui sướng choáng váng cũng lơ đểnh như thế nào rồi. Nhưng mà kỳ quái là với tuổi tại của Nhiếp Tuyên sớm có vợ con thành đàn, như thế nào mà còn như những đôi vợ chồng trẻ tuổi chưa? Chẳng lẽ đôi vợ chồng này mới lấy lâu?

      Trừng Tâm nghe được phu nhân có thai, hốc mắt lập tức ươn ướt, cúi đầu vụng trộm lau nước mắt chảy xuống, thấy bộ dạng gia ngốc lăng, liền tiến lên với đại phu: “Đại phu, làm phiền ngài”. xong liền lấy ở trong ngực ra thỏi bạc nặng đưa cho ông ta.

      Đại phu kia nhận tiền thưởng, vuốt râu cười đến miệng khép được, với Trừng Tâm phụ nữ có thai cần chú ý việc gì, Trừng Tâm ở bên cố gắng nhớ kỹ đại phu dặn dò, mà sớm quên trong nhà còn có vị đại phu khác a.

      Nhiếp Tuyên bị tiếng chúc mừng của tiểu nhị trong Đái Xuân Lâm mà hồi thần, nhìn chằm chằm bụng Mèo Con, miệng khống chế được mà ngây ngốc mở, Mèo Con thấy khó có được bộ dạng ngốc nghếch như thế, khỏi cười khúc khích.

      Trừng Tâm với Nhiếp Tuyên: “Gia, đại phu vừa mới , phu nhân có thai sau này cần nghỉ ngơi nhiều…”

      Nhiếp Tuyên từ trong trạng thái mừng như điên hồi hồn lại : “Đúng! Phụ nữ có thai cần nghỉ ngơi, Trừng Tâm ngươi nhanh lấy xe đến đây, chúng ta quay về thuyền nghỉ ngơi. được, thuyền rất xóc nảy! A, xe ngựa cũng tốt! Vẫn là sớm quay về Tô Châu mới được! Đúng! Ngươi nhanh gọi mọi người trở về, chúng ta suốt đêm lên đường về Tô Châu!”. liên thanh dặn dò.

      Trừng Tâm cười đáp ứng, vội chạy ra ngoài lấy xe, Nhiếp Tuyên quay đầu lại nâng dậy Mèo Con : “Chúng ta về thuyền trước, chờ sau khi nàng sinh con xong quay lại Dương Châu tiếp tục dạo chơi, được ?”

      Mèo Con thấy bộ dạng cẩn thận, trong lòng khỏi cảm thấy có chút là lạ, nhìn bộ dạng này của , giống như là đứa con so với nàng còn quan trọng hơn.

      Sau khi Nhiếp Tuyên giúp đỡ Mèo Con lên xe, để nàng nằm ở nệm êm, nhìn chuyển mắt vào bụng của nàng, qua hồi lâu, mới cực kỳ cẩn thận vươn tay sờ vào bụng của nàng chút.

      Mèo Con thấy bộ dạng cẩn thận của , trong lòng đột nhiên đau xót, nam nhân ở cổ đại cùng tuổi với , đừng là làm cha, ngay cả làm ông nội đều mới có thể, hưng phấn như vậy cũng là bình thường. Lại có con nàng cũng vui vẻ, tự nhiên vì duyên cớ gì mà ganh tị với con ư? là càng ngày càng chẳng ra sao a! Nàng có chút tự trách nghĩ.

      Nàng vươn tay cầm lấy tay Nhiếp Tuyên để bụng của mình, giọng : “ tại con còn , động, ước chừng khoảng năm sáu tháng, con mới động”. Nàng có điểm xác định , kiếp trước nàng cũng chưa từng mang thai, cũng biết khi nào đứa trẻ mới động, hẳn là là năm sáu tháng ?

      Tay Nhiếp Tuyên lẳng lặng dán bụng Mèo Con, sau lúc lâu, vươn tay ôn nhu đem Mèo Con ôm vào trong ngực: “Mèo Con, chúng ta rốt cục cũng có con!”

      Mèo Con mặt tựa vào trong ngực , có thể cảm nhận được trái tim đập liên tục có quy luật, trong lòng trận hoảng hốt, nàng cùng nam nhân này kết hôn, hai người còn có con, chờ sau khi con lớn lên, bọn họ còn có thể có cháu... Nàng… từ từ cắm rễ ở cổ đại này rồi…

      “Vãn Chiếu tỷ tỷ, làm sao mà tỷ lại trở về vậy?”. Nha hoàn thuyền thấy Vãn Chiếu trở về, cười nghênh đón, giúp nàng nhấc màn trúc lên, đảo mắt vừa thấy nàng dẫn theo tiểu khất cái bẩn hề hề trở về, khỏi hỏi: “Nàng ta là?”

      “Nàng ta là phu nhân phát thiện tâm, mua ở đường”. Vãn Chiếu với nha hoàn: “ tìm cái thùng gỗ, bảo bà tử giúp nàng ta rửa mặt chải đầu chút, đúng rồi! Các ngươi tìm chút thuốc, người đứa này phỏng chừng còn có rận a!”

      Vài nha hoàn vừa nghe đến rận, nhất thời lộ ra thần sắc chán ghét, vội vàng : “Chúng muội chuẩn bị đồ để rửa mặt chải đầu”

      Vãn Chiếu lắc lắc đầu, sau khi vài tiểu nha hoàn chuẩn bị nước nóng, Vãn Chiếu liền tìm thêm hai bà tử, bảo bọn họ tắm rửa cho đứa trẻ kia.

      “Vãn Chiếu tỷ tỷ, Vãn Chiếu tỷ tỷ!”. tiểu nha hoàn từ bên ngoài chạy vào, ngừng thở dốc : “Vãn Chiếu tỷ tỷ, phu nhân… phu nhân vừa mới bắt mạch, mạch thượng là có thai a!”. Nàng thở hổn hển hơi : “Gia với phu nhân sắp trở lại, phu nhân ngửi thấy mùi hương lạ là khó chịu, gia bảo tỷ đem mấy mùi hương thuyền tẩy hết”

      Vãn Chiếu nghe xong lời của tiểu nha hoàn, ngây người ngẩn ngơ, mới vui sướng : “Ông trời phù hộ! Ông trời phù hộ a! Gia rốt cục cũng có hậu!”

      Từ sau khi phu nhân đến Nhiếp gia, hết thảy công việc bên người phu nhân đều là do nàng phụ trách chiếu cố. Cuộc sống gia đình tạm ổn, cũng là do nàng ghi chép, mà lâu như vậy vẫn chưa có tin tức gì, trong lòng nàng cũng có chút tính toán, nhưng mà vẫn dám xác định mà thôi.

      Bạch Cập lại bị gia điều về Tô Châu, nàng vốn định chờ sau khi trở về Tô Châu, lại bảo Bạch Cập giúp phu nhân chẩn đoán chút, thể tưởng được hôm nay cư nhiên lại nghe được tin tức tốt! Vãn Chiếu càng nghĩ càng vui vẻ, muốn tạ ơn Bồ Tát, đột nhiên nhớ đến lời của tiểu nha hoàn lúc nãy.

      Nàng nhảy dựng lên, phân phó nha hoàn đem toàn bộ lư hương thuyền thu dọn, đem cửa sổ mở ra cho thông gió, lại giúp Mèo Con lót đệm chăn, chuẩn bị nước ô mai cho nàng. Chờ lúc Mèo Con trở lại thuyền, Vãn Chiếu đem hết thảy chuẩn bị tốt, vừa thấy Mèo Con trở về, liền vui sướng mang theo nhiều nha hoàn, tiến lên chúc mừng Nhiếp Tuyên cùng Mèo Con.

      Nhiếp Tuyên tâm tình tốt thưởng cho mọi người thuyền lượng bạc, lại viết thư gửi về Ký Châu, báo tin vui cho Nhiếp lão thái gia cùng Nhan thị. Lại phái Trừng Tâm trở về Tô Châu trước, đem tin tức tốt cho Cố Tứ Ngưu cùng Vương thị.

      Nhiếp Tuyên bên ngoài vội vàng, Mèo Con ở bên trong khoang thuyền rửa mặt chải đầu chút, thay đổi quần áo, nằm ở giường nghỉ ngơi. Nàng vẫn cảm thấy được trong dạ dày rất khó chịu.

      Vãn Chiếu bưng cái khay, tiến vào : “Phu nhân, uống chút nước ô mai . Người có thai, nô tỳ dám cho người xuống lạnh, chỉ bảo bọn họ tẩm trong nước giếng chút”

      Mèo Con cúi đầu uống ngụm nước ô mai chua ngọt, cảm giác buồn nôn áp chế chút, khỏi cười gật đầu : “ cần nước ô mai lạnh, ăn cũng rất thoải mái”

      Vãn Chiếu cười : “Người thích là tốt rồi, gia biết phụ nữ có thai thích ăn đồ chua, bảo Trừng Tâm chạy về Tô Châu chuẩn bị trước, còn bảo nhớ phải đến Thải Chi trai mua đồ ăn vặt a”

      Mèo Con ảm đạm cười, Vãn Chiếu thấy Mèo Con tựa hồ vui vẻ gì lắm, trong lòng khỏi kỳ quái. Lúc này Nhiếp Tuyên đến, thấy Mèo Con nằm ở giường nghỉ ngơi, khỏi ôn nhu hỏi: “Thoải mái chút nào ?”

      “Dạ, tốt hơn nhiều rồi!” Mèo Con đứng dậy muốn giúp thay quần áo, lại bị Nhiếp Tuyên dám chặn lại: “Tự ta làm là được rồi. Đúng rồi, ta viết thư cho cha mẹ biết”

      Mèo Con ngồi ở giường, nhìn Nhiếp Tuyên hưng phấn như thế, khỏi mở miệng : “ cần làm lớn như thế, đứa mới có hai tháng a!”. Nàng thấy Nhiếp Tuyên vui vẻ như thế, trong lòng khỏi có chút lo lắng.

      Nhiếp Tuyên lơ đểnh : “Cái này mà tính náo động gì chứ? Bất quá chỉ là báo tin vui mà thôi, Nhiếp Tuyên ta cũng có con trai!”

      Mèo Con muốn lại thôi, Nhiếp Tuyên thấy bộ dạng nàng chần chờ, khỏi ôn nhu hỏi : “Làm sao vậy?”

      “Lỡ như… lỡ như là con sao?” Mèo Con do dự giọng hỏi.

      “Con ?” Nhiếp Tuyên ngẩn người, cười : “ , khẳng định là con trai!”. Thấy vẻ mặt sợ hãi của Mèo Con, vươn tay ôm lấy nàng : “Đừng lo lắng. Con thế nào chứ? Đó cũng là con của ta a! Lần này sinh được con trai, lại sinh, cuối cùng rồi cũng có con trai”

      Mèo Con nghe lời Nhiếp Tuyên xong, muốn hỏi lại , lỡ như tất cả đều là con sao? Bất quá thấy bộ dạng hưng trí bừng bừng của Nhiếp Tuyên, nàng đành đem những lời này nuốt xuống. Trong lòng thầm khẩn cầu, hy vọng nàng có thể sinh được con trai, bằng nàng sợ cứ sinh mãi a, nàng muốn làm heo mẹ đâu nha! ( sinh được con trai là lỗi của ấy chứ! =.:)

      -----------------------------

      “Mẹ, mẹ”. Nam Qua lại mang thai lần nữa, vui sướng ở cửa gọi Vương thị.

      “Làm sao vậy?” Vương thị ở trong phòng niệm kinh, khẩn cầu Bồ Tát phù hộ cho bé ngoan nhà mình đến Nhiếp gia mọi việc đều may mắn, sớm sinh con trai. Chợt nghe thấy tiếng Nam Qua gọi, còn tưởng rằng Nam Qua xảy ra chuyện gì, vội đứng dậy mở cửa hỏi: “Nam Qua, làm sao vậy?”

      “Mỗ mẹ, Mèo Con có thai rồi!”. Nam Qua cười ánh mắt mị thành đường: “Còn có, nàng lập tức quay về Tô Châu!”

      “Có thai?” Vương thị lăng lăng lặp lại : “Quay về Tô Châu?”

      “Đúng vậy! Nhiếp gia vừa mới phái người đến đây truyền tin, là Mèo Con có thai, hơn nữa nghe ý tứ của bọn họ, tựa hồ sau này Mèo Con ở lại Tô Châu a! Nhiếp công tử… , là gia , mời người đến trong thành ở khoảng thời gian, chiếu cố cho Mèo Con a!”

      “Mèo Con có con, còn ở lại Tô Châu a”. Vương thị thào lặp lại, sau lát, bà đột nhiên khóc lên: “Bồ Tát phù hộ a! Bồ Tát phù hộ a!”. xong vội vàng chạy vào trong phòng gian dập đầu cảm ơn Bồ Tát.

      Nam Qua cũng lau nước mắt, lòng tràn đầy cao hứng, trong nhà từ lúc Mèo Con rồi, lập tức vắng lặng rất nhiều, Vương thị mỗi lần nghĩ đến Mèo Con liền khóc, có đôi khi nàng cùng Vương thị khóc. tại Mèo Con có thể quay về Tô Châu, như vậy là quá tốt rồi!

      ---------------------------------

      “Bà nhị phu nhân có thai?”. Nhan thị ở uống trà sâm, nghe tin tức Ngôn mụ truyền lại, thất thủ đánh nghiêng chén trà.

      “Đúng vậy! Nhị phu nhân có thai, hơn hai tháng”. Ngôn mụ cười tủm tỉm , để Nhan thị gắt gao bắt lấy cổ tay bà, quay đầu lại phân phó bọn nha hoàn giúp Nhan thị thay quần áo

      Nhan thị vui mừng sau lúc, mới khóc với Ngôn mụ: “ là Bồ Tát phù hộ a! Đông Ca của ta, rốt cuộc cũng có con trai rồi!”

      Ngôn mụ tiếc hận với Nhan thị: “Đúng vậy! Đáng tiếc phát chậm chút, nếu sớm chút phát , nhị phu nhân cũng có thể ở lại Ký Châu, lão phu nhân cũng có thể nhìn tiểu tôn tử sinh ra”

      Nhan thị lắc đầu : “Nàng có thể sớm mang thai như vậy, ta cũng thực vui vẻ. Nàng ở Tô Châu sinh con cũng tốt, tuổi ta lớn, còn sức để chăm sóc cho nàng, mẹ của nàng tuổi so với ta hơn, còn có sức lực chiếu cố nàng. Lại , nàng vẫn còn , vừa mới mang thai trong lòng khẳng định sợ hãi, để mẹ ruột chăm sóc so với mẹ chồng còn tốt hơn nhiều”

      Ngôn mụ : “Lão phu nhân là tâm địa Bồ Tát”. Bà dừng chút rồi thêm: “Lão phu nhân, nhị gia cùng nhị phu nhân dù sao vẫn là vợ chồng trẻ, vừa mới tân hôn, cái gì cũng đều hiểu, có phải nên phái hai bà tử có kinh nghiệm đến giúp đỡ , đỡ phải trong lúc họ chú ý lại làm hại đến đứa trẻ?”

      Nhan thị cười lắc đầu : “Tính tình Đông Ca bà còn sao? Ta sợ nếu phái hai bà tử này qua đó, nó cảm kích ngược lại còn ta phá hư tình cảm vợ chồng chúng nó, dù sao cũng có bà thông gia cùng Tố Nương (Liễu phu nhân) bên cạnh, có thể xảy ra đại gì? Đông Ca cũng phải là người ngóc, nặng nó vẫn là có thể giải quyết được. Đúng rồi, bà cũng phải tìm thêm hai bà vú lão thành đến để chăm sóc đứa trẻ mới được”. Nhan thị nghĩ nghĩ bổ sung : “Còn có đừng quên chuẩn bị cho nhị phu nhân thức ăn, bảo nàng hảo hảo dưỡng thân, Nhiếp gia chúng ta liền chỉ nhờ vào nàng mà khai chi tán diệp”

      Ngôn mụ cười đáp: “Dạ!”, bà thấy thần sắc mệt mỏi của Nhan thị lúc trước giờ đây trở nên toả sáng lên, trong lòng khỏi thở dài nhõm hơi, bà đúng là sợ Nhan thị vẫn cứ tiếp tục buồn bực như vậy a! Nhị phu nhân có thai là đến rất đúng lúc!

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 74: Việc vặt lúc mang thai 1
      Edit: Quan Vũ Phán
      Beta: Quảng Hằng tỷ
      --------------------------

      “Phu nhân, buổi tối thêu hoa, tổn thương đến mắt, ngài mệt mỏi cả ngày, hay là trước nghỉ tạm chút”. Vãn Chiếu bưng chung tổ yến vào, vừa thấy Mèo Con thêu hoa, liền mở miệng khuyên nhủ.

      Mèo Con nghe xong để kim chỉ xuống, ngẩng đầu với Vãn Chiếu: “Ta chỉ muốn làm chút đồ lót cho đứa trẻ mà thôi!”

      Vãn Chiếu nghe Mèo Con xong, khỏi cười : “Phu nhân, đứa bé mới có tháng thôi, sau này người còn có thời gian may quần áo mà. tại tối, người vẫn là sớm chút nghỉ tạm , làm cơ thể mỏi mệt tốt”

      Mèo Con tự giễu cười cười: “Đúng vậy, về sau thời gian còn nhiều a”. xong liền bỏ kim chỉ trong tay xuống, thở dài hơi, bảo Xuân Nha đem dọn .

      Vãn Chiếu đem canh tổ yến cho Mèo Con: “Phu nhân, người uống chút canh tổ yến, sớm nghỉ ngơi”

      Mèo Con gật gật đầu, tiếp nhận canh tổ yến uống ngụm, nghe phụ nữ có thai ăn canh tổ yến đối với làn da bản thân cùng đứa trẻ đều tốt, nàng bảo Vãn Chiếu mỗi ngày nấu cho nàng chung .

      Uống xong canh tổ yến, sau khi Vãn Chiếu giúp Mèo Con thay đổi quần áo, liền giúp đỡ nàng nằm ở giường nghỉ ngơi. Mèo Con với Vãn Chiếu: “Các người đều nghỉ , bên ngoài lưu nha hoàn gác đêm là được”

      “Dạ!”. Sau khi Vãn Chiếu thu dọn trong phòng xong, liền cùng bọn nha hoàn lui xuống. Mèo Con nằm ở giường, nhìn ánh nến, nhàng vuốt ve bụng mình: “Aiz…” nàng nhàng thở dài hơi.

      “Làm sao vậy? thoải mái sao?” Nhiếp Tuyên trở về phòng chợt nghe thấy tiếng thở dài của Mèo Con.

      có gì!”. Mèo Con lắc lắc đầu, kỳ nàng cũng biết mình vì cái gì mà thở dài.

      Nhiếp Tuyên thấy sắc mặt nàng hồng nhuận, nhưng mà mặt có chút ưu sầu, trong lòng khỏi nghi hoặc, nàng lo lắng cái gì? Nhưng lại nghĩ, chắc là do lần đầu có thai, trong lòng sợ hãi ? cười với Mèo Con: “Ta bảo Trừng Tâm suốt đêm chạy về Tô Châu, nhạc phụ, nhạc mẫu hẳn rất nhanh liền biết nàng mang thai, ta còn bảo bọn họ mời nhạc mẫu đến trong phủ ở mấy ngày, để cho người trò chuyện với nàng”

      Mèo Con vừa nghe thấy mẹ đến chơi với nàng, khỏi vui sướng : “ vậy chăng? Nhưng mà trong nhà nhiều trẻ con như thế, người có thể lo sao?”

      Nhiếp Tuyên : “ bỏ được đều mang đến đây, dù sao trong nhà cũng rộng”

      “Rộng?” Mèo Con nghiêng đầu nghi hoặc nhìn Nhiếp Tuyên, nàng nhớ nhà phải lớn lắm a.

      “Lúc trước nàng ở chỉ là tiểu biệt viện trong thành của ta mà thôi!”. Nhiếp Tuyên giải thích : “Nhà của chúng ta chân chính là ở ngoài thành, trước kia là hoa viên của Phan gia, cảnh sắc phi thường xinh đẹp, nàng nhất định thích”

      Mèo Con gật gật đầu, ra cũng có chút hứng thú, thể tưởng được mình cũng có thể ở trong lâm viên: “Vườn kia có hình dạng thế nào?”. Nàng tò mò hỏi, xong khỏi che miệng đánh ngáp cái.

      Nhiếp Tuyên thấy vẻ mặt nàng buồn ngủ, khỏi thương ôn nhu : “Mệt mỏi rồi sao? ngủ sớm chút . Vườn kia đợi chúng ta đến đó rồi, nàng có thể tự mình ngắm”

      “Dạ!”. Mèo Con nằm xuống, nghĩ nghĩ, đột nhiên thân thủ ôm cổ Nhiếp Tuyên, đem mặt chôn ở trong ngực .

      Nhiếp Tuyên bị hành động vô cùng thân thiết khó có được của nàng làm cho vừa mừng vừa sợ, nhìn nàng chìm vào giấc ngủ, khỏi khóe miệng ôn nhu cười, nhàng buông hai cánh tay của nàng, tay cẩn thận đem nàng ôm vào trong ngực, tay để bụng của nàng. Thỏa mãn nhắm mắt lại, từ lúc mười lăm tuổi, chưa từng nghĩ tới bản thân rồi ngày như vậy, chỉ có thê tử hiền lành, còn sắp có con trai trưởng.

      ----------------------

      “Ta thể yên tĩnh chút sao, sáng sớm ta thấy bà ngừng lại rồi!”. Cố Tứ Ngưu vừa hút thuốc vừa với Vương thị.

      “Ta làm sao có thể ngừng chứ?” Vương thị cùng hai bà tử chuẩn bị quần áo cho con cùng cháu, ba người đem toàn bộ quần áo củ lấy ra, lại lấy thêm mấy bộ đồ lót mới, để ở bên cạnh, quần áo có chút cũ mòn để ở bên, chuẩn bị hồi để may quần áo cho đứa cháu sắp sinh ra mặc.

      “Bà lôi đống quần áo cũ như thế này làm gì? Nhiếp gia là ai chứ, cho để cho đứa trẻ mặc quần áo cũ này?”. Cố Tứ Ngưu : “Đừng dọa người!”

      “Quần áo cũ làm sao? Con nít mặc đồ cũ mới tốt! Lại quần áo cũ này ta đều giặt sạch , cũng chỉ có mấy đứa trẻ trong nhà mặc, chẳng lẽ Mèo Con còn có thể ghét bỏ phải!”. Vương thị xem thường với Cố Tứ Ngưu.

      Cố Tứ Ngưu : “Mèo Con ghét bỏ, nhưng mà bà cũng thể để cho con bé khó sống ở Nhiếp gia! Trong nhà cũng thiếu tiền, may chút quần áo mới tốt sao? Đem quần áo cũ đến đó làm, như vậy phải dọa người là gì a!”

      Vương thị tức giận sửng sốt nửa ngày, mới : “ với ông cũng bằng ! Ông biết cái gì?! Con nít phải mặc quần áo cũ mới có thể khỏe mạnh, người ta còn mặc bách gia y a! Lại trong nhà chúng ta đều là con trai, cho con bé quần áo của con trai mới có thể để nàng có được con trai chứ!”

      Cố Tứ Ngưu : “ như vậy, nhưng mà có ai lại lấy quần áo cũ làm lễ vật chứ? Ta thấy bà chọn vài món quần áo cũ là được rồi, còn lại đều may mới hết , đống như vậy đem qua đó còn thành bộ dạng gì nữa. Bà làm thế trong lòng gia nghĩ thế nào chứ?”

      Vương thị nghe Cố Tứ Ngưu xong, tức giận đến ra lời, trơ mắt nhìn Cố Tứ Ngưu chậm rãi hút thuốc xong, thong thả bước ra ngoài uống trà .

      Bà tử hầu hạ bên cạnh thấy sắc mặt Vương thị tốt, bà tử khác với Vương thị: “Lão phu nhân, lão thái gia đúng, dù sao nhà chồng của tiểu thư cũng là đại thế gia, đem quần áo cũ qua đó còn mặt mũi gì a! bằng nửa quần áo cũ, nửa quần áo mới?”

      Vương thị nghe bà tử , ngẫm lại cũng thấy đúng, liền tìm Nam Qua cùng Lan Nhân thương lượng chuyện tặng quà cho đứa trẻ.

      Lan Nhân nghĩ nghĩ : “ bằng để cho nhị ca mua mấy cuộn vải bông tốt, vải kia mềm mại, cũng kém tơ lụa bao nhiêu a! Con nít mặc cũng thoải mái, gia thấy cũng nhất định vui vẻ”

      Nam Qua cũng gật đầu : “Đúng vậy! Nhân muội đúng, mẹ còn nhớ khúc vải lần trước Phúc mang về ? Hay dùng khúc vải đó , người may vá trong nhà cũng nhiều, trước lúc Mèo Con sinh có thể may xong quần áo”

      Vương thị nghe xong, liền : “Được, nếu như vậy liền mua về nhiều chút, may cho mấy đứa trong nhà quần áo mới!”

      Nam Qua cùng Lan Nhân vội : “Vải này rất quý, mấy đứa trẻ trong nhà cũng lớn rồi, dùng vải tốt như vậy làm gì? Mặc cũng như mặc a!”

      Vương thị lắc đầu : “Trước kia trong nhà có nhiều tiền nên mới tiết kiệm như vậy, điều kiện trong nhà dần dần tốt lên, cũng đừng tiết kiệm như vậy nữa. Lại bọn chúng cũng dần dần trưởng thành, chờ đến khi học đường, thấy người khác mặc quần áo mới, chỉ có bọn chúng mặc quần áo cũ, trong lòng bọn chúng có thể thoải mái sao? Chuyện trước đây của bọn Phúc Nhi, ta muốn cháu ta cũng chịu cảnh như thế. Quyết định như vậy , may cho mỗi đứa trong nhà bộ quần áo mới”

      Nam Qua cùng Lan Nhân nghe xong lời Vương thị, nhìn nhau cười, Nam Qua liền phân phó hạ nhân tiến vào nhắn tin cho Cố Lộc. Vương thị đột nhiên nhớ tới việc gì, với Nam Qua: “Đúng rồi Nam Qua, con chuẩn bị hành lý cho tiểu Trụ Tử, ta dẫn đến thăm Mèo Con mấy ngày!”

      Nam Qua kinh ngạc : “Mang tiểu Trụ Tử cùng ?”

      “Ừ, đúng vậy!” Vương thị cười : “Nếu phải con có thai, Lan Nhân còn phải trông coi nhà cửa, ta còn muốn mang các con, lũ trẻ theo a!”

      Lan Nhân cười khúc khích : “Nếu đem cả đám tiểu quỷ ấy theo, Nhiếp gia bị quậy phá đến long trời lở đất rồi!”

      Vương thị cười lắc đầu, với Nam Qua: “Tuổi ta lớn, thể trông được nhiều đứa như vậy, trước tiên mang mình tiểu Trụ Tử qua đó, chờ sau khi con sinh ta trở về”

      Nam Qua : “Mẹ, người ở chung với Mèo Con là được rồi, con cũng phải là lần đầu mang thai, sao mà!”

      Vương thị : “Đừng bậy! Nào có con dâu nào sinh con mà mẹ chồng lại ở bên cạnh chứ? Ta cũng phải như mẹ chồng của Mèo Con, tuổi lớn lại ở xa”

      Nam Qua nghe vậy khỏi ngây ngô cười, Vương thị cùng hai người hồi, liền vội vàng chuẩn bị hành lý để mấy ngày nữa đến Nhiếp gia. Nam Qua cũng có chút mệt mỏi, liền muốn trở về phòng ngủ hồi.

      “Mẹ! Mẹ!”. Nam Qua ngẩng đầu nhìn thấy, tiểu Trụ Tử từ xa chạy tới, phía sau còn theo chuỗi nha hoàn bà tử, ngừng gọi chạy chậm chút, cẩn thận chút.

      “Tiểu Trụ Tử, sao con lại đến đây? Sao học?”. Nam Qua cau mày đón.

      “Mẹ, có phải trở lại rồi hay ?”. Tiểu Trụ Tử lôi kéo vạt áo Nam Qua hưng phấn hỏi, vừa nghe sắp trở về, vui vẻ đến nỗi chưa tan học trực tiếp chạy đến hỏi Nam Qua.

      Nam Qua mỉm cười vuốt đầu tiểu Trụ Tử : “Đúng vậy, con sắp trở về, còn sắp sinh tiểu đệ đệ nữa, có vui hay ?”

      “Vui a!” Tiểu Trụ Tử hưng phấn nhảy dựng lên: “Mẹ, con muốn đến thăm ! Con muốn thăm !”

      của con còn chưa có về nhà a!”. Nam Qua bị tiểu Trụ Tử nháo, đầu bắt đầu choáng váng: “Con ngoan ngoãn về học bài, nếu con trở về biết con bướng bỉnh chịu đọc sách, đánh con nha!”

      Tiểu Trụ Tử vừa nghe, khỏi cúi đầu. Nam Qua thấy con trai như vậy, khỏi mềm lòng : “Nếu con ngoan chút, ta nhờ bà nội mang con đến nhà chơi, nhà rất to a!”

      Tiểu Trụ Tử nghe xong lời của Nam Qua, ánh mắt sáng ngời, lớn tiếng lên tiếng: “Dạ!” Liền ngoan ngoãn theo thư đồng trở về thư phòng đọc sách. Nam Qua khỏi thở dài nhõm hơi, từ lúc Mèo Con , ở nhà trừ bỏ cha ra, đúng là có ai có thể trị nổi tiểu ma vương này a! May mắn Mèo Con trở lại, Nam Qua mặt lộ ra tươi cười thỏa mãn, nếu người nhà có thể ở chung với nhau là tốt.

      -------------------------

      Từ sau khi biết Mèo Con mang thai, Nhiếp Tuyên hạ lệnh cho mọi người ở Dương Châu bổ sung vật dụng cần thiết xong liền suốt đêm lên đường trở về Tô Châu, cho nên đến vài ngày, đoàn thuyền đến Tô Châu.

      “Nàng trở về trước , ta xử lý mọi việc xong lập tức quay lại”. Nhiếp Tuyên với Mèo Con: “Chờ sau khi dàn xếp mọi việc xong, ngày mốt ta bảo Ngọc Bản đón nhạc mẫu đến đây”

      Mèo Con gật gật đầu, lên xe ngựa về nhà trước.

      Vãn Chiếu ở xe với Mèo Con: “Căn nhà này là ba năm trước gia mua của Phan gia, gọi là ‘Thiệp viên’, nhà chính ở giữa, có cái gì hai hoa viên, năm đó lúc tổ tiên Phan gia xây dựng, mời danh sư đến thiết kế, cảnh sắc đẹp vô cùng, là trong những hoa viên tư gia nổi tiếng nhất ở thành Tô Châu, lúc gia mua, còn tốn biết bao nhiều tiền a! Khi phu nhân rảnh rỗi cũng có thể dạo xung quanh chút”

      “Ừm!” Mèo Con gật gật đầu, tựa vào vách xe nhắm mắt dưỡng thần, cũng gì nữa.

      Vãn Chiếu thấy thần sắc nàng mệt mỏi, liền ngậm miệng .

      Sau khi đến Thiệp viên, Mèo Con cũng kịp tham quan nhà mới, bị đám nha hoàn xúm nhau lôi đến viện chính để nghỉ ngơi, hạ nhân sớm chuẩn bị nước ấm cho nàng. Mèo Con rửa mặt chải đầu xong, thay quần áo liền nằm ở giường nghỉ ngơi, lúc này Bạch Cập liền mang theo dược đồng đứng ở bên ngoài viện là phụng mệnh của Nhiếp Tuyên đến bắt mạch cho phu nhân.

      “Phu nhân, nếu người cảm thấy mệt mỏi, bảo Bạch Cập ngày mai quay lại được ?” Vãn Chiếu với Mèo Con.

      cần, để y vào !” Mèo Con .

      “Dạ!” Vãn Chiếu bảo người ta gọi Bạch Cập tiến vào, còn mình và Xuân Nha buông màn, Xuân Nha ở bên trong hầu hạ, nàng đứng bên ngoài, chỉ để cho Mèo Con lộ cánh tay trái được che vải lụa mềm ra ngoài. Bạch Cập cũng giống như vị đại phu ở Dương Châu, cũng bảo Mèo Con đổi tay để bắt thêm lần nữa, sau đó hỏi thăm Vãn Chiếu vài câu, liền vội vã trở về bẩm báo với Nhiếp Tuyên.

      “Tâm tư tích tụ?” Nhiếp Tuyên hơi hơi nhíu mi : “Ngươi phu nhân vui?” cũng là cảm thấy được mấy ngày nay cảm xúc của Mèo Con tựa hồ tốt, mới vừa đến Tô Châu liền vội vã bảo Bạch Cập bắt mạch cho Mèo Con, chỉ sợ thân thể nàng xảy ra vấn đề gì

      “Đúng vậy!”. Bạch Cập cung kính đứng ở bên: “Nô tài còn hỏi Vãn Chiếu, Vãn Chiếu cũng mấy ngày nay phu nhân đích xác có chút rầu rĩ vui, cả ngày mệt mỏi, tinh thần dậy nổi”

      Nhiếp Tuyên nhíu mày : “Nàng có chuyện gì vui sao?”. Nếu ở bên ngoài ăn chơi đàng điếm, nàng vui cũng đúng, nhưng mà chuyện gì cũng có làm a! Nhiếp Tuyên suy nghĩ lúc lâu, làm sao cũng nghĩ thông, nàng vì cái gì vui chứ? Là đối với nàng tốt sao?

      Bạch Cập nghĩ nghĩ : “Có phải bởi vì phu nhân lần đầu mang thai nên cảm thấy lo lắng sợ hãi, hay ?”

      Nhiếp Tuyên trầm ngâm hồi : “Ngươi lập tức phái người đến Cố gia mời nhạc phụ, nhạc mẫu đến đây. Đúng rồi, nàng phải thích tiểu hài tử sao? Đem mấy đứa trẻ của Cố gia mời đến đây hết”. Hiểu được suy nghĩ của con chỉ có mẹ ruột, để cho nhạc mẫu đến khuyên nàng có lẽ là cách tốt nhất ?

      “Dạ!”

      Nhiếp Tuyên bất đắc dĩ thở dài hơi, trước đây cảm thấy nha đầu kia vừa hiền lành, vừa khéo am hiểu ý người, nhưng tại lại phát ra rằng hiểu ý người cũng phải là việc tốt, có cái gì buồn cũng đều để ở trong lòng, cho dù muốn khuyên nàng, cũng biết phải làm sao a!

      -----------------------------

      P/s các nàng chương sau khi ta edit, ta cảm thấy rất thương Mèo Con. Mặc dù biết trước giới tính đứa con của chị nhưng nghe thấy chị nỗi lòng cũng <em style=" thấy[/I]<em style="  thương chị ghê!!![/I]

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 75: Việc vặt lúc mang thai 2
      Edit: Quan Vũ Phán
      Beta: Quảng Hằng tỷ
      -------------------------

      …” Mèo Con cùng Xuân Nha chuẩn bị may cho đứa con sắp chào đời bộ quần áo mới, đột nhiên nghe được tiếng của tiểu Trụ Tử kêu từ xa truyền đến, ban đầu nàng còn tưởng rằng là nghe lầm, nhưng thanh càng ngày càng gần, nàng khỏi vui sướng đứng dậy: “Là tiểu Trụ Tự đến đây sao?”

      Vãn Chiếu cười dẫn tiểu Trụ Tử tiến vào : “Phu nhân, ngày hôm qua gia bảo người suốt đêm đến Cố gia truyền tin, hôm nay sáng sớm liền mời thiếu gia cùng thân gia thái thái đến đây”

      !”. Tiểu Trụ Tử vừa thấy Mèo Con định bổ nhào vào trong lòng của nàng, bị Xuân Nha ngăn lại: “Tiểu tổ tông của nô tỳ ơi, được, phu nhân có thai a!”

      Mèo Con cười : “Nào có yếu ớt như vậy. Tiểu Trụ Tử, đến đây, để ôm cái”. Nàng ngồi ở ghế, vỗ vỗ chân của mình, tiểu Trụ Tử thấy thế vội đến trong lòng của nàng, vươn tay ôm cổ của nàng, hôn mạnh lên mặt nàng, nãi thanh nãi khí : “ , con nhớ người muốn chết, người có nhớ con ?”

      Mèo Con cười hôn lên khuôn mặt nhắn mập mạp của : “Rất nhớ, cũng nhớ con muốn chết”. Nàng ngẩng đầu nghi hoặc hỏi Vãn Chiếu: “Mẹ của ta đâu? phải hai người cùng nhau tới sao? Như thế nào chỉ thấy mỗi tiểu Trụ Tử?”

      Vãn Chiếu cười : “Thiếu gia thấy bọn Bạch Cập cưỡi ngựa, la hét cũng muốn cưỡi ngựa, cho nên Bạch Cập liền mang theo thiếu gia cưỡi ngựa về trước, thân gia thái thái ngồi xe ngữa đến sau, theo Trừng Tâm tính toán chắc cũng sắp đến”

      Mèo Con buông tiểu Trụ Tử : “, chúng ta đón bà nội nào”

      “Dạ!”. Tiểu Trụ Tử sôi nổi theo ra ngoài cửa phòng.

      Mèo Con lôi kéo tiểu Trụ Tử, đứng ở cổng chờ Vương thị, vừa thấy Vương thị đến, hốc mắt của nàng liền đỏ. Vương thị xuống xe ngựa, lôi kéo tay con , tinh tế đánh giá. Con thay đổi thân trang phục thiếu phụ, lại càng hấp dẫn hơn, khí sắc so với trước kia cũng hồng nhuận hơn, Vương thị khỏi vui mừng nở nụ cười, bọn họ cuối cùng phó thác sai người.

      Vãn Chiếu thấy mẹ con hai người đứng ở cửa khóc, liền tiến lên : “Phu nhân, thân gia thái thái, ngoài cửa gió lớn, bằng vào trong chuyện !”

      “Đúng!”. Mèo Con vội vàng gật đầu, lôi kéo Vương thị vào nội phòng. Hai người ngồi ở trong phòng, sau khi nha hoàn thượng trà, Vãn Chiếu liền dẫn bọn nha hoàn lui ra, để cho hai mẹ con có thể trò chuyện với nhau, còn dụ cả tiểu Trụ Tử ra ngoài, bảo Trừng Tâm dẫn cưỡi ngựa.

      Mèo Con khỏi cảm kích Vãn Chiếu săn sóc, chờ sau khi mọi người lui xuống, nàng bổ nhào vào trong lòng Vương thị: “Mẹ, con rất nhớ người”

      Vương thị thương vuốt ve đầu con : “Mẹ cũng nhớ bé ngoan của mẹ a!”. Bà ôm con lo lắng hỏi: “ gia đối với con có tốt ?”

      Mèo Con nhớ tới sau khi kết hôn Nhiếp Tuyên săn sóc đủ điều, trong lòng ngọt ngào, gật gật đầu : “Tốt, chàng đối với con tốt lắm”

      “Vậy là được rồi!”. Vương thị nghe chính miệng con thừa nhận, khỏi yên tâm, lại thân thiết hỏi: “Đúng rồi, mẹ nghe , mấy ngày nay con có chút vui, ăn cũng ít, có phải hay thân thể thoải mái?”

      Mèo Con lắc đầu : “ có a, trừ bỏ nôn mửa có chút lợi hại, cả ngày chỉ muốn ngủ ra, có chỗ nào thoải mái hết”

      “Nôn rất nhiều sao?” Vương thị thân thiết hỏi.

      Mèo Con đáng thương hề hề gật gật đầu: “Dạ… ăn cái gì đều nôn ra cái đấy…” có vài lần nàng nôn đến thực quản bị thương, nôn ra cả máu.

      Vương thị đau lòng vuốt khuôn mặt nhắn của con : “Lúc vừa mới mang thai đều giống nhau, chờ thêm khoảng thời gian nữa tốt rồi. Con muốn ăn cái gì, mẹ nấu cho con ăn”

      Mèo Con nằm ở trong lòng Vương thị : “Cái gì con cũng muốn ăn…” tại nàng ngửi được mùi thức ăn liền muốn nôn rồi.

      thể ăn, ăn ngay cả sức để nôn con cũng có”. Vương thị : “Trước tiên ta làm chút mứt gừng cho con , gừng có thể chống ói, lúc con muốn ói, ngậm chút mứt gừng là được rồi!” xong định đứng dậy .

      “Vãn Chiếu làm cho con bình rồi, con cũng thử ngậm vài lần, cũng có tác dụng hiệu quả gì, lúc muốn nôn cũng vẫn cứ nôn”. Mèo Con giữ chặt Vương thị .

      “Tại sao có thể như vậy a?”. Vương thị có chút kinh ngạc hỏi, mỗi lần bà mang thai cũng chỉ có khoảng thời gian đầu nôn qua vài ngày tốt rồi. Lúc mấy người con dâu cũng tương tự như thế, đến nỗi như thế nào, tại sao đến phiên Mèo Con lại thế a?

      “Con cũng biết, mẹ…” Mèo Con hữu khí vô lực gọi Vương thị tiếng.

      “Hửm?”. Vương thị thấy bộ dạng con yếu ớt, khỏi đau lòng : “Làm sao vậy? Lại muốn nôn”

      phải…” Mèo Con chôn mặt ở trong lòng Vương thị, rầu rĩ : “Mẹ, nếu lần này con sinh con làm sao bây giờ?”

      ”. Vương thị khẳng định : “Con nôn đến lợi hại như vậy, nhất định là sinh con trai. Ta sinh tám đứa con trai, mới bảo bối là con, con xem mấy bá phụ trong nhà, chẳng phải nhiều con trai, ít con . Con Cố gia lấy chồng cũng nghe thấy người ta là sinh được con trai, lần này con nhất định sinh con trai”

      vậy chăng?” Mèo Con ngửa đầu nhìn Vương thị.

      !” Vương thị khẳng định .

      “Nhưng lỡ như là con a…” Mèo Con buông tha hỏi.

      “Vậy sinh thêm lần nữa là được, lần đầu tiên phải con trai, lần thứ hai khẳng định là con trai” Vương thị .

      “Vạn nhất giống như mợ sao a?”. Vành mắt Mèo Con đỏ lên, hỏi: “Chỉ sinh có mỗi người con a!”

      bậy!” Vương thị : “Lúc mợ của con có Nhân tỷ cơ thể sinh bệnh, cho nên thể tiếp tục sinh con được!”

      “Nếu con với mợ cũng giống nhau sao?”. Mèo Con hấp hấp cái mũi, khóc thút thít .

      “Đừng bừa, tình huống của mợ con khi đó như thế nào, còn con tại ra sao chứ?” Vương thị vừa bực mình vừa buồn cười : “Lúc trước là do bà ngoại con vừa qua đời, mợ con lo lắng tang giữ tròn đạo hiếu, ngay cả bản thân có con cũng biết, cho nên mới khiến thân thể bị tổn thương. tại bên người con hạ nhân hầu hạ nhiều như vậy, làm sao lại giống mợ con chứ?”

      “Nếu con vẫn sinh ra con sao đây?”. Mèo Con rốt cục nhịn được khóc lên: “Oa… mẹ… con rất sợ…”

      Vương thị vội vàng vỗ thân mình con : “ sợ, sợ, nếu sinh con như thế nào? Vậy giống như cậu con, tìm người ở rể, con xem Nhân tỷ của con, mang thai lần đầu chẳng phải là con trai sao? Chờ con bé dưỡng thân thể xong, lại sinh thêm đứa con trai nữa, Vương gia chúng ta phải còn có hậu sao?”

      “Nhưng mà… nhưng mà… Trí Viễn muốn con trai như vậy… oa…”. Mèo Con nhớ đến lúc Nhiếp Tuyên nghe thấy tin nàng mang thai, bộ dạng hưng phấn la hét bản thân muốn có con trai kia, trong lòng liền lo lắng. Nếu nàng sinh con , làm sao bây giờ? Có phải rất thất vọng hay ? có thể bởi vì vậy mà nạp thiếp hay ?

      Vương thị luống cuống tay chân dỗ con : “ ! Con sinh được con trai mà!”. xong vội vàng lấy khăn ra giúp con nước mắt.

      Mèo Con tiếp nhận khăn trong tay Vương thị, lung tung lau nước mắt: “Con thích con , con thích con trai! Oa…”

      “Được, được, chúng ta thích con !”. Vương thị cũng rớt nước mắt, gắt gao ôm con : “ , , mệnh bé ngoan của ta khổ như vậy a! Con nhất định sinh con trai”

      Sau khi Mèo Con ôm Vương thị khóc lớn quá hồi, mặc dù có đem chuyện nàng lo lắng giải quyết xong, nhưng cũng gạt bỏ được chút buồn khổ trong lòng, tâm tình cũng tốt hơn đôi chút. Lúc chiều, nàng lôi kéo Vương thị chọn ít vải, hai người thương lượng may quần áo thế nào cho đứa trẻ, lại cùng tiểu Trụ Tử chơi chút.

      Buổi tối, lúc Nhiếp Tuyên trở về, thấy mắt Mèo Con có chút sưng đỏ, nhưng mặt lại mang theo ý cười, khỏi hơi hơi cười, trong lòng thở dài nhõm hơi, thầm may mắn bản thân nhanh chóng mời nhạc mẫu đến đây.

      “Gia, chàng trở về!”. Mèo Con vui vẻ nghênh đón.

      Nhiếp Tuyên vẫy lui nha hoàn, mỉm cười ôm nàng, cảm thấy lưng áo vẫn mảnh khảnh như cũ, ôn nhu hỏi: “Hôm nay ăn uống có tốt hơn chút nào ?”

      Mèo Con nghe vậy cau cái mũi, lắc lắc đầu.

      Nhiếp Tuyên thở dài hơi, lo lắng : “Người ta mang thai càng ngày càng béo, thế nhưng nàng mang thai càng ngày càng gầy”. Nếu cứ tiếp tục như vậy, sợ lúc nàng sinh gặp nguy hiểm, dù sao bản chất của việc sinh con vốn là chuyện nguy hiểm, suy nghĩ chút, hơi hơi dùng sức ôm lấy nàng, nàng thể xảy ra chuyện gì cả!

      Mèo Con quyệt miệng : “Nào có! Mẹ còn thiếp béo ra a!”

      Nhiếp Tuyên ôm lấy nàng, Mèo Con vội vàng ôm cổ , Nhiếp Tuyên ước chừng sức nặng trong ngực, cười : “Ta chỉ cảm thấy càng ngày càng !”. xong buông Mèo Con ra, ôn nhu : “Chúng ta ăn cơm chiều được ? Gần đây nàng nôn lợi hại như thế, thể ăn gì cả”

      Mèo Con gật gật đầu: “Dạ!”

      Từ sau khi Mèo Con mang thai, phòng bếp chuẩn bị thức ăn bổ dưỡng phi thường phong phú, ba bữa cộng thêm điểm tâm mỗi ngày, đều là do Bạch Cập định ra. Cũng may tại là cuối hạ đầu thu, rau quả tươi ngon gì đều có đủ. Nếu như ở mùa đông, phỏng chừng Nhiếp Tuyên càng đau đầu hơn, Mèo Con tại ngửi được mùi thịt liền nôn.

      Mấy ngày này phản ứng nôn nghén càng lợi hại, nhìn bàn thức ăn phong phú, Mèo Con cũng muốn ăn gì nhiều, bất quá vì đứa con trong bụng, nàng vẫn cố gắng chậm rãi ăn từng ngụm từng ngụm, mỗi món ăn đều để ở trong miệng từ từ nhai, rồi mới chậm rãi nuốt xuống, chỉ sợ ăn quá mau, ngược lại nôn ra.

      Nhiếp Tuyên ở bên cạnh kiên nhẫn cùng Mèo Con ăn cơm, vừa kể cho nàng nghe những chuyện kì thú lúc trước của , vừa dỗ nàng ăn nhiều thêm chút.

      “Thiếp no rồi…” Mèo Con buông chiếc đũa, tay để bụng khẽ nhíu mày .

      “Muốn nôn sao?”. Nhiếp Tuyên có chút khẩn trương hỏi, chỉ sợ nàng vừa mới ăn cái gì cũng đều nôn cả ra.

      Mèo Con lắc đầu, che miệng ngáp cái : “Thiếp có chút mệt”. Hôm nay nàng có ngủ trưa, vừa mới ăn no liền cảm thấy buồn ngủ.

      Nhiếp Tuyên : “Ta bảo Vãn Chiếu vào trải giường chiếu”

      “Dạ!”, Mèo Con lại che miệng ngáp cái.

      Nhiếp Tuyên thấy bộ dạng nàng liên tục ngáp, vội vàng đứng dậy gọi Vãn Chiếu vào trải giường chiếu, dìu nàng nằm xuống nghỉ ngơi. Mắt Mèo Con đều nhanh khép lại, nhưng lại cố gắng nắm tay Nhiếp Tuyên : “Trí Viễn, lát chàng có về ?”

      Nhiếp Tuyên thương vỗ khuôn mặt nhắn của nàng : “ trở về. Ta rửa mặt chải đầu chút, hồi quay về với nàng”. Từ sau khi Mèo Con mang thai, thế nhưng càng ngày càng thích dán vào , loại thay đổi này làm cho Nhiếp Tuyên rất là kinh hỉ.

      “Dạ…” Mèo Con nghe được cam đoan của Nhiếp Tuyên, ánh mắt khép lại, chớp mắt liền ngủ.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :